Đô Thị Đệ Nhất Thần Y - Tịch Linh

Đệ Nhất Thần Y - Tịch Linh
Chương 60: Anh ta sẽ tỉnh lại ngay thôi


Nhưng ngay sau đó, anh ta lại cười thầm chế giều.

Các bác sĩ đông y nổi tiếng khắp thiên hạ làm gì có ai chữa được cho người bệnh thực vật, huống chỉ là một bác sĩ tay mơ, mới ngoài hai mươi như Lý Trường Thanh chứt

Tiêu Thanh Phong cũng đang đợi, đợi để thấy Lý Trường Thanh làm trò hề.

Trái tim Triệu Thu Yên như treo lơ lửng, chữa cho người thực vật, ý nghĩ này vốn rất hoang đường.

Hy vọng cũng rất mong manh. Trong lòng cô ấy không có chút tự tin nào.

Lưu Lệ căng thẳng nghiến răng, nín thở, chăm chú nhìn Lý Trường Thanh châm cứu cho chồng cô ta.

Dường như cô ta còn dùng sức hơn cả Lý Trường Thanh. Lý Trường Thanh dùng tay xoay nhẹ cán kim, sau đó từ từ rút kim ra.

Một dòng máu đỏ tươi rỉ ra từ đầu lưỡi.

'Trông vô cùng đáng sợ.

Tiêu Thanh Phong ở bên cạnh chế nhạo: "Anh có biết châm cứu không vậy, người ta chảy mái kia kìa, tôi chưa từng thấy ai châm cứu như anh."

Lý Trường Thanh như không nghe thấy, toàn tâm toàn ý dùng kim bạc đâm vào huyệt Dũng Tuyền, tiếp theo là huyệt Thái Xung, huyệt Túc Tam Lý...

Động tác của anh rất nhanh, liên tiếp châm từng kim, khiến người ta hoa cả mắt.

Chớp mắt, anh đã châm xong hai mươi mấy kim.

Lý Trường Thanh thở phào một hơi: "Xong rồi."

Xong rồi sao?

Bệnh nhân không có chút động tĩnh nào, sao lại xong rồi?

Tiêu Thanh Phong không nhịn được cười lạnh: "Trước khi điều trị là người thực vật, sau khi điều trị vẫn là người thực vật.”

“Anh gọi đây là xong rồi sao?"

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Thu Yên phủ đầy mây đen, cô ấy vẫn luôn để mắt đến khắp nơi trên cơ thể bệnh nhân, tay không động đậy, chân không động đậy, miệng không động đậy, thậm chí lông mi cũng không động đậy.

Cô ấy không thấy bất kỳ dấu hiệu tỉnh lại nào.

Lưu Lệ căng thẳng không ngừng lặp đi lặp lại: "Chồng ơi, anh tỉnh lại nhanh đi, tỉnh lại nhanh đi.”

“Em còn muốn sống thật tốt với anh, anh không thể bỏ em lại." Lúc này, một bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào.

Nhìn thấy kim bạc trên người bệnh nhân, hắn nổi giận đùng đùng, hét vào mặt Lý Trường Thanh: "Chuyện gì thế này?”

“Cậu không phải bác sĩ của bệnh viện này, ai cho cậu châm cứu cho bệnh nhân?"

Lưu Minh Huy là chủ nhiệm khoa của bệnh viện, là bác sĩ duy nhất có trình độ tiến sĩ trong bệnh viện này.

Cũng là danh y thực thụ của thành phố Tùng Giang.

Vậy mà có người dám điều trị cho bệnh nhân của hắn, cái tên này ăn gan hùm mật gấu hay gì?

Có phải Lý Trường Thanh cho rằng y thuật của anh cao hơn hắn không?

Lý Trường Thanh liếc nhìn Lưu Minh Huy, nhàn nhạt nói: "Bệnh nhân chỉ ngất thôi, từ từ mới tỉnh lại."

Ngất sao? Tỉnh lại sao?

Lưu Minh Huy thấy bưồn cười: "Cậu cho rằng anh ta chỉ ngất sao, cậu hiểu lầm rồi, anh ta là người thực vật, làm sao mà tỉnh được nữa chứ.”

“Đến cả bệnh nặng cũng không nhìn ra, với trình độ y thuật của cậu dám ở đây hoa tay múa chân sao.”

“Đúng là không biết trời cao đất rộng!"

Lý Trường Thanh biết người này là bác sĩ tây y nên anh cũng không chấp làm gì, anh äc đầu nói: "Tình huống này anh không hiểu đâu, anh ta chỉ hôn mê sâu thôi.”

“Anh ta sẽ tỉnh lại ngay thôi."

Lưu Minh Huy chỉ vào ngực mình: "Cậu nói tôi không hiểu sao?”

“Cậu biết trình độ của tôi là gì không, tôi là tiến sĩ y khoa, cậu nói tôi không hiểu, cậu không thấy buồn cười sao?”

“Nếu anh ta có thể tỉnh lại, tôi sẽ nhường lại học vị tiến sĩ của mình cho cậu!"

Tiêu Thanh Phong ở bên cạnh cũng nói: "Đúng vậy, tiến sĩ y khoa còn không. chữa được, vậy mà anh lại cho rằng mình có thể điều trị cho người thực vật cơ đấy!"

“Anh có thể vô tri, nhưng đừng ngu ngốc như vậy chứ!"

Khụ... Khụ...

Đột nhiên trong phòng bệnh phát ra tiếng ho.

Lưu Lệ thấy chồng mình đã mở mắt, lại còn ho khan, cô ta kích động hét lên: "Tỉnh rồi, chồng tôi tỉnh rồi, anh ấy đang ho kìa!”

“Hu hu hu..."
 
Đệ Nhất Thần Y - Tịch Linh
Chương 61: Tỉnh rồi?


Tỉnh rồi?

Nghe thấy giọng nói của Lưu Lệ, mọi người trong phòng bệnh đều nhìn về phía cô ta.

Bệnh nhân trên giường đang ho dữ dội, dường như bị thứ gì đó làm nghẹn.

Sau khi ho vài tiếng, anh ta từ từ ngồi dậy, tay cầm cốc nước, uống một ngụm.

Hành động vô cùng trôi chảy, không khác gì người khoẻ mạnh bình thường. Tất cả mọi người đều kinh ngạc!

Tỉnh rồi, người bệnh thực vật thực sự đã tỉnh!

Ai nấy đều sững sờ đứng lặng tại chỗ như thấy ma giữa ban ngày.

'Tròng mắt của Tiêu Thanh Phong như muốn lồi ra: "Bệnh nhân này là người thực vật mài”

“Trên thế giới này làm gì có ai chữa được cho người thực vật chứ?"

Triệu Thu Yên cũng thấy tê dại, Diệp Trường Thanh lợi hại đến mức có thể đánh thức cả người thực vật?!

Nhưng sự thật không thể chối cãi, người đàn ông đó đúng là đã tỉnh. Mối nguy của tập đoàn Phong Niên cuối cùng cũng được giải quyết êm đẹp.

Triệu Thu Yên ngày càng tò mò về Diệp Trường Thanh hơn, rốt cuộc anh đã làm như thế nào?

Trong người anh còn ẩn giấu bao nhiêu tài năng nữa?

Lưu Minh Huy thấy bệnh nhân tự cầm cốc uống nước mà như thấy quỷ, liên tục đặt câu hỏi:

"Đến tôi còn không chữa được cho ca bệnh này, tại sao cậu lại có thể làm được?”

“Tại sao chứ?"

Diệp Trường Thanh không biết nên nói gì, bệnh nhân xuất hiện tình trạng này là do hắn không hiểu tình trạng cơ thể của bệnh nhân, không hiểu tính chất nguy hiểm của thuốc sài hồ.

Nói ngắn gọn là dùng sai thuốc.

Chỉ vì sơ suất của hắn mà suýt nữa bệnh nhân đã thiệt mạng.

Vậy mà còn mặt mũi đứng đây hỏi tới hỏi lui, Diệp Trường Thanh không chút khách khí nói:

"Anh muốn biết tại sao tôi có thể chữa khỏi cho bệnh nhân phải không?”

“Tôi nói cho anh biết tại sao!”

“Bởi vì y thuật của tôi cao hơn anh!".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Trọng Sinh Quy Phục Tổng Tài Lạnh Lùng
2. Gả Cho Thế Tử Bệnh Tật
3. Trêu Chọc Hôn Nhân
4. Gặp Lại Em Sau Ba Năm
=====================================

Lưu Minh Huy sửng sốt, sau đó tức giận nói: "Y thuật của cậu cao hơn tôi sao?

“Cậu đùa tôi à? Tôi có bằng Tiến sĩ Y khoa.”

“Còn cậu học y ở trường nào?”

“Bằng cấp gì?"

Triệu Thu Yên nghe câu hỏi này, cô ấy cũng tò mò nhìn Diệp Trường Thanh.

Cô ấy đã từng tra cứu thông tin cá nhân của Diệp Trường Thanh.

Sau lần thứ ba bị đứt nút áo, Triệu Thu Yên nghĩ Diệp Trường Thanh cố ý nên rất ghét anh, phái người cẩn thận điều tra quá khứ của Diệp Trường Thanh.

Kết quả là không tra ra được bất kỳ hành vi dâm ô nào của Diệp Trường Thanh, cũng không thấy anh có lịch sử đi làm côn đồ bất hảo nào hết.

Lấy vợ xong cũng không qua lại mờ ám với cấp dưới.

Vì quá khứ trong sạch của Diệp Trường Thanh, cô ấy mới dám đưa Diệp Trường Thanh về nhà.

Nếu không, chỉ dựa vào sự tin tưởng của ông nội thì không đủ để cô ấy chấp nhận hôn sư này.

Triệu Thu Yên cũng nhớ, trong quá khứ của Diệp Trường Thanh, chưa từng có kinh nghiệm học y.

Đừng nói là bằng cấp đại học chính quy, thậm chí anh còn chưa từng tiếp xúc với y học.

Y thuật của Diệp Trường Thanh như thể tình cờ có được chỉ trong một đêm.

Điểm này cũng là điều mà Triệu Thu Yên tò mò nhất trên người anh.

Vô cùng tò mò

Diệp Trường Thanh bị hỏi một hồi thì lại thấy nhớ sư phụ. Năm đó vì thấy sư phụ quá đáng thương, tuổi tác cũng ngang với ba anh, cả người đầy bệnh tật, vì để sư phụ bớt được nỗi khổ đau đớn nên anh mới theo ông học y.

Anh giúp ông xoa bóp, ngày đêm bấm huyệt, giúp ông thoải mái hơn.

Không ngờ sau khi anh học thành tài thì một năm trước sư phụ đã ra tù, mãi cũng không thấy sư phụ liên hệ với anh, không biết đã chạy đi đâu.

Thu hồi suy nghĩ, Diệp Trường Thanh nhìn Lưu Minh Huy nói: "Tôi học y trong

tù. Cái gì? Trong tù ấy hả?

Lưu Minh Huy trợn mắt nhìn Diệp Trường Thanh, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Cậu không học y ở đại học chính quy à?"

Trong mắt hắn, y học chính là chuyên ngành nghiên cứu nghiêm túc nhất, nhất định phải được đào tạo chính quy.

Bác sĩ trong bệnh viện bây giờ ai nấy cũng có trình độ nghiên cứu sinh.

Trong mắt hắn, những người không học y ở trường mà dám hành nghề đều là lang băm.

Diệp Trường Thanh gật đầu: "Đúng, tôi không học y ở trường đại học.”
 
Đệ Nhất Thần Y - Tịch Linh
Chương 62: Tôi biết cậu tình cờ gặp may mà thôi


Lưu Minh Huy đã đoán được câu trả lời của Diệp Trường Thanh, nhưng khi nghe tận tai, hắn vẫn vô cùng kinh ngạc.

"Cậu không học y ở trường đại học, nghĩa là không có bằng cấp.”

“Một tiến sĩ như tôi còn không thể chữa được cho bệnh nhân?”

“Vậy một kẻ tay ngang như cậu sao có thể làm được?”

Diệp Trường Thanh cạn lời, đây là logic gì vậy, Đông y rất nhiều cách học, có cha truyền con nối, có sư phụ truyền lại cho đệ tử, việc gì cứ phải có bằng mới

được xem là bác sĩ chứ... Diệp Trường Thanh đau đầu, không muốn nói nhiều với tên này nữa.

'Tâm mắt của anh chuyển sang cơ thể bệnh nhân.

Tình trạng âm hư dương thịnh của bệnh nhân vẫn khá nghiêm trọng. Anh phải kê vài thang thuốc điều trị.

Diệp Trường Thanh đang cân nhắc xem nên kê thuốc gì cho phù hợp.

Lưu Minh Huy thấy Diệp Trường Thanh không nói gì, tưởng là Diệp Trường Thanh đuối lý:

"Sao không nói gì nữa, có phải là biết mình sai không?”

“Tôi biết cậu tình cờ gặp may mà thôi.”

“Chắc chắn là cậu thấy bệnh nhân đã tỉnh, cậu liền nhân cơ hội châm cứu lung tung.”

“Sau đó nhận công lao về mình.” “Còn ra vẻ như mình có thể cứu tỉnh người thực vật!”

“Cậu chờ đó, bệnh viện chúng tôi sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!”

“Người nhà bệnh nhân hiểu rõ sự thật, cô ấy cũng sẽ kiện cậu, cậu không phải hành nghề y, cậu là lừa đảo!"

Lừa đảo? Diệp Trường Thanh nhíu mày, tên này thế mà lại đổ cho anh tội lừa đảo.

Thật là thâm độc!

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Các bạn vào mê truyện hot.vn hoặc truyen.azz.vn thì mới có bản full đầy đủ và hơn chục chương sớm nhất nhé.

Vào google gõ Truyện Azz hoặc Mê truyệnhót.vn nhé các bạn.

Anh vừa định phản bác thì Lưu Lệ đi tới, quỳ xuống trước mặt Diệp Trường Thanh, khóc nói: "Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã cứu chồng tôi.”

“Anh không chỉ cứu chồng tôi.” “Mà đã cứu cả gia đình chúng tôi.” “

“Anh chính là ân nhân cứu mạng của cả nhà chúng tôi".

Diệp Trường Thanh vội vàng đưa tay đỡ Lưu Lệ đứng dậy: "Đừng quỳ xuống được không, tôi là bác sĩ, hành nghề y là bổn phận của tôi.”

“Cô như vậy, tôi không chịu nổi!"

Lưu Lệ chẳng những không đứng dậy mà còn quay đầu gọi bệnh nhân: "Chồng à, lại đây, mau cảm ơn bác sĩ đi.”

“Bệnh viện chẩn đoán anh là người thực vật, anh ấy đã cứu anh tỉnh lại đó.”

Mặc dù bệnh nhân không hiểu rõ đầu đuôi sự việc, nhưng nhìn thấy trạng thái của vợ, anh ta cũng hiểu được đại khái, anh ta đứng dậy đi đến trước mặt Diệp Trường Thanh quỳ xuống: "Cảm ơn, tôi là trụ cột trong gia đình, nếu tôi không kiếm tiền, mẹ con họ sẽ không thể sống được.

“Cảm ơn anh đã cứu tôi”.

Ba đứa trẻ thấy vậy cũng chạy đến quỳ xuống.

Diệp Trường Thanh nhất thời luống cuống tay chân, hết kéo người này lại kéo người kia.

Sắc mặt Lưu Minh Huy tái mét, cả nhà này sao có thể tin tưởng một tên không bằng cấp có thể chữa được bệnh nan y cơ chứ, hắn không nhịn được nhắc nhở: "Các người có thể tỉnh táo một chút được không.”

“Một người không học y chính quy như cậu ta vậy mà chữa được cho người bệnh thực vật? Các người không thấy đây là chuyện nực cười sao?”

“Cái tên đó thấy bệnh nhân tỉnh rồi, mới châm cứu lung tung, nhận công lao về mình.”

“Các người bị lừa rồi, bị cậu ta lừa rồi.”

“Các người nên kiện cậu ta tội lừa đảo!”

“Bệnh viện chúng tôi có thể làm chứng cho các người!” “Đảm bảo bắt cậu ta phải bồi thường tiền cho các người!"

Biểu cảm của bệnh nhân rất phức tạp, không biết nên nói cái gì, vì anh ta không biết sự việc diễn ra như thế nào, chỉ có thể để Lưu Lệ ứng phó:

"Vợà~"

Lưu Lệ ra hiệu cho chồng đừng nói, cô ta bước về phía Lưu Minh Huy, kích động nói: "Lúc tôi cầu xin anh ấy chữa trị.”

“Tôi đã nói trước, tôi không bắt anh ấy chịu trách nhiệm gì hết, chỉ cần anh ấy chịu chữa trị cho chồng tôi, tôi đã rất biết ơn!”

“Anh nói anh ấy lừa tôi.”

“Bắt tôi kiện anh ấy, chẳng lẽ kiện anh ấy lừa đảo làm chồng tôi tỉnh lại sao?” “Nếu lừa mà có thể khiến chồng tôi tỉnh lại.”

“Tôi rất muốn bị anh lừa, nhưng khi tôi khóc lóc cầu xin anh cứu chồng tôi.” “Sao anh không làm đi?"

Cái này...

Biểu cảm của Lưu Minh Huy rất xấu hổ, khi Lưu Lệ nghe tin bệnh nhân trở thành người thực vật, thực sự đã quỳ xuống cầu xin hắn.

Nhưng hai chuyện này đâu có giống nhau?

"Sao cô không hiểu, cậu ta chỉ tình cờ gặp may thôi.”

“Cô động não suy nghĩ xem, cậu ta không học y chính quy, đừng nói là có bằng Tiến sĩ như tôi, cậu ta thậm chí còn không phải nghiên cứu sinh, bằng cử nhân, cao đẳng thấp hơn cũng không có.”

“Cậu ta biết gì về y học mà chữa chứ?"

Lưu Lệ nghe mà tức giận, Diệp Trường Thanh đã cứu chồng cô ta, không chỉ có chồng, Diệp Trường Thanh cứu cả cuộc đời tan vỡ của cô ta.

Ba đứa trẻ vẫn có ba.

Bọn họ vẫn là gia đình hạnh phúc.

Cô ta vô cùng biết ơn Diệp Trường Thanh, không thể diễn tả bằng lời.

Nhưng Lưu Minh Huy lại công kích ân nhân cứu mạng của cô ta!

Cô ta không thể chịu đựng được nữa, tức giận đáp trả:

"Tôi không quan tâm anh là nghiên cứu sinh hay Tiến sĩ.”

“Chỉ cần có thể khiến chồng tôi tỉnh lại, chính là bác sĩ giỏi nhất trên thế giới.”

“Đừng có nhắc đến bằng cấp với tôi, y thuật của người ta cao minh hơn anh là sự thật.”

“Anh học hỏi người ta đi!"
 
Đệ Nhất Thần Y - Tịch Linh
Chương 63: Hắn tức đến run cả người


Lời nói của Lưu Lệ như một cái tát giáng vào mặt Lưu Minh Huy. Hắn là một tiến sĩ y khoa danh giá.

Vậy mà lại bị người ta chỉ thẳng mặt, nói y thuật không bằng Diệp Trường Thanh.

Còn bảo hắn phải học hỏi Diệp Trường Thanh.

Học hỏi một kẻ không có bằng cấp gì như tên đó ư?

Hắn tức đến run cả người, không nói nên lời.

'Tâm trạng Diệp Trường Thanh tốt hơn hẳn, người phụ nữ này không chỉ sống có tình, có nghĩa với chồng con, mà còn có một trái tim biết nhớ ơn người đã giúp mình

Người phụ nữ tốt như Lưu Lệ, nhất định phải giúp đỡ. Diệp Trường Thanh lấy điện thoại ra, gõ toa thuốc, đưa màn hình đến trước mặt Lưu Lệ.

“Đây là toa thuốc, chồng cô thành ra như vậy không phải do thuốc Sài hồ có vấn đề, mà do bác sĩ kê đơn cho anh ta đã dùng sai thuốc.”

“Cứ theo toa của tôi kê mà mua thuốc, về nhà uống vài thang là khỏi.” “Không cần phải nằm viện ở đây nữa.”

Lưu Lệ lấy điện thoại ra: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh, nhưng mà trí nhớ tôi kém, sợ là có đọc cũng sẽ nhanh quên.”

“Đây, chúng ta kết bạn đi, phải làm phiền anh gửi qua cho tôi rồi.”

Diệp Trường Thanh gật đầu, kết bạn, gửi toa thuốc vừa gõ qua cho Lưu Lệ.

Lưu Lệ nhận được tin nhắn, lập tức chuyển cho Diệp Trường Thanh 8888 tệ.

Diệp Trường Thanh nhận được thông báo liền lắc đầu, giả vờ như không nhìn thấy, cũng không bấm đồng ý, nếu là lúc bình thường, Diệp Trường Thanh chắc chăn sẽ không từ chối.

Từng trải qua giai đoạn khởi nghiệp, Diệp Trường Thanh biết kiếm tiền gian nan như thế nào, nếu vào lúc khó khăn, 1 tệ cũng trở nên quan trọng.

Nếu có thể lấy thêm tiền khám bệnh, đương nhiên không ai chê.

Khi ở trong tù, đối với những người giàu có đến cầu xin chữa bệnh, Diệp Trường Thanh đều thu phí cắt cổ, đều là hàng triệu hoặc hàng chục triệu tệ.

Có vài người còn bị Diệp Trường Thanh hét giá lên đến hàng trăm triệu.

Nhưng hôm nay Diệp Trường Thanh không muốn nhận tiền khám bệnh của Lưu Lệ, có thể giúp được người phụ nữ này, anh đã cảm thấy rất vui.

Người tốt như Lưu Lệ, xứng đáng được sống hạnh phúc bên cạnh chồng con.

Lưu Lệ chuyển khoản xong, quay sang tìm Triệu Thu Yên: “Ân nhân cứu mạng nói chồng tôi thành người thực vật là do bác sĩ của bệnh viện có vấn đề.”

“Tôi không phải kẻ lừa đảo, giờ đã làm rõ chuyện này không liên quan gì đến tập đoàn của cô, tôi sẽ không lấy tiền của mọi người.”

"Đã gây phiền phức cho mọi người rồi, thật ngại quá.”

Triệu Thu Yên cũng cười nói: “Tôi mới là người nên biết ơn vì cô đã thông cảm cho chúng tôi, không có gì phải ngại.”

“Qua chuyện này, tôi coi như quen được một người bạn mới.”

“Nào, hai chúng ta cũng kết bạn đi.” Vấn đề được giải quyết êm xuôi, Triệu Thu Yên vô cùng vui mừng.

Hai người kết bạn, Triệu Thu Yên trực tiếp chuyển khoản 80.000 tệ, còn viết rõ đây là tiền mừng bệnh nhân xuất viện.

Bên trên còn viết bốn chữ. Chúc mừng hồi phục. Lưu Lệ nào dám nhận: “Chủ tịch Triệu, tôi không thể nhận tiền của cô.”

Triệu Thu Yên cười nói: “Đây là tiền mừng chồng cô khỏi bệnh, không nhận là không may mắn đâu đấy.

“Bắt buộc phải nhận, cô không nhận là tôi cứ ở đây không về đâu.”

Lưu Lệ từ chối hết lần này đến lần khác, nhưng cũng không lay chuyển được Triệu Thu Yên, đành phải cười cười nhận lấy phong bì.

Diệp Trường Thanh dặn dò thêm vài câu về vấn đề ăn uống sau này của chồng Lưu Lệ, sau đó giúp bọn họ thu dọn đồ đạc sinh hoạt, tiễn cả nhà Lưu Lệ

vào thang máy rồi mới rời đi.

Tiêu Thanh Phong thấy vấn đề đã được giải quyết, miễn cưỡng mỉm cười bắt tay Triệu Thu Yên: “Chúc mừng, chuyện này cuối cùng cũng kết thúc.”

“Tớ mời cậu đi ăn mừng một bữa nhé.” Diệp Trường Thanh thấy thế liền tức giận, rõ ràng người giải quyết rắc rối là anh, Tiêu Thanh Phong nói như vậy, cứ như thể anh ta mới là người giúp đỡ Triệu

Thu Yên, rõ ràng đang muốn tranh công với Diệp Trường Thanh!

Diệp Trường Thanh trực tiếp thay mặt Triệu Thu Yên từ chối: “Thu Yên sẽ không ăn cơm với người mù đâu.”

Sắc mặt Tiêu Thanh Phong thay đổi, giận dữ quát: "Ai là người mù?"

Diệp Trường Thanh không vui nói: "Tôi đã từng nói, tôi không tốn một xu nào, cũng có thể giải quyết vấn đề.”

“Anh nói nếu tôi làm được thì anh chính là kẻ mù, nhìn nhầm người.” “Bây giờ tôi đã làm được.”

“Anh không phải là kẻ mù thì ai là kẻ mù?”

“Anh...”

Sắc mặt Tiêu Thanh Phong tái xanh.

Lời này chính mồm anh ta đã nói, lúc đó anh ta cũng không ngờ Diệp Trường Thanh có thể làm được.

Bây giờ chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Tiêu Thanh Phong là người của nhà họ Tiêu quyền thế ngập trời, từ nhỏ đã tự cao tự đại, đối với người thường, anh ta chưa bao giờ để vào mắt.

Đối với Diệp Trường Thanh, Tiêu Thanh Phong càng thêm khinh thường.

Anh ta cho rằng Diệp Trường Thanh chỉ là kẻ ăn bám.
 
Đệ Nhất Thần Y - Tịch Linh
Chương 64: Tìm hăn làm gì?


Bị một kẻ ăn bám khinh thường, làm mất mặt, Tiêu Thanh Phong hận đến nghiến răng: "Diệp Trường Thanh, có những người mà sự tồn tại của họ là thứ anh không thể với tới, cũng có những người anh không thể trêu chọc.”

“Đừng cố gắng bám lấy những thứ mà anh không thể với tới, nếu không anh sẽ té ngã tan xương nát thịt.”

“Đừng động vào những người mà anh không thể trêu chọc, nếu không anh sẽ chết rất thảm.”

“Nhưng anh không biết điều, cả hai cái anh đều làm.” “Đúng là tự tìm đường chết!"

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Triệu Thu Yên lộ ra một tia chán ghét: "Tiêu Thanh Phong, cậu nói sai rồi, không phải Diệp Trường Thanh bám lấy tớ.”

“Mà là tớ bám lấy Diệp Trường Thanh.” “Tớ và cậu là bạn học, nhưng cậu không thể nói chuyện với anh ấy như vậy.” “Nếu không, tớ sẽ không nể tình bạn bè ngày xưa nữa đâu.”

Tiêu Thanh Phong gần như phát điên, người phụ nữ này trước đây kiêu ngạo. như tiên nữ không ăn khói lửa nhân gian.

Bất kể anh ta lấy lòng như thế nào, Triệu Thu Yên cũng lạnh lùng.

Bây giờ, vì để giữ thể diện cho Diệp Trường Thanh, cô ấy lại nói với anh ta những lời tuyệt tình như vậy.

Anh ta hận không thể tát Triệu Thu Yên vài cái, để cô ấy tỉnh táo lại.

Triệu Thu Yên phải nhìn cho rõ Diệp Trường Thanh chỉ là một kẻ vô dụng, một tên đàn ông ly hôn vợ, không xu dính túi, một tên tù cải tạo.

Anh ta, Tiêu Thanh Phong, mới là thiên tài kiệt xuất của nhân loại!

Nhưng để đạt được mục đích, Tiêu Thanh Phong chỉ có thể nhịn, đè nén sự căm hận trong lòng, cố gắng cười: "Thu Yên, nể mặt cậu, tớ không so đo với anh ta”

“Công ty chúng tớ có một dự án muốn hợp tác với cậu.”

“Thực ra dự án này, rất nhiều gia tộc lớn đều thèm muốn, đòi góp vốn, nhưng tớ không để ý đến bọn họ.”

“Dự án này chỉ cần đầu tư ba năm đầu, sau khi loại thuốc này được sản xuất, có thể đảm bảo lợi nhuận kéo dài đến tận trăm năm sau."

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Các bạn vào mê truyện hot.vn hoặc truyen.azz.vn thì mới có bản full đầy đủ và hơn chục chương sớm nhất nhé.

Vào google gõ Truyện Azz hoặc Mê truyệnhót.vn nhé các bạn.

Triệu Thu Yên có chút kinh ngạc, kinh doanh thuốc Tây đều chỉ mang lại lợi nhuận cao nhất là hai ba chục năm, một khi qua thời kỳ đỉnh cao, sẽ bị những công thức thuốc mới thay thế.

Vì vậy, để đảm bảo cho tương lại của nhà họ Triệu, cô ấy đã nhắm vào thuốc. Đông y, Đông y khác với Tây y, một bài thuốc có thể lưu truyền cả một, hai nghìn

năm, vẫn có thể sử dụng.

Chỉ có nghiên cứu thuốc Đông y, mới là kế hoạch lâu dài, mang đến lợi ích trăm năm, nghìn năm.

Bây giờ Tiêu Thanh Phong lại nói với cô ấy, bọn họ cũng có dự án nhắm đến lợi nhuận lâu dài cả nghìn năm?

Chẳng lẽ bọn họ cũng nhắm vào thuốc Đông y?

Biểu cảm trên khuôn mặt Triêu Thu Yên trở lại trạng thái lạnh lùng thường ngày: "Dự án này của cậu là nhắm vào thuốc Đông y?"

Tiêu Thanh Phong lắc đầu: "Thuốc Đông y gì chứ, bây giờ không ai dùng thuốc Đông y nữa rồi.”

“Dược phẩm Tây y vẫn là thứ được ưa chuộng nhất.”

“Dự án của bên tớ là dược phẩm Tây y chính hiệu.”

“Ưu điểm là hiệu quả nhanh, ưu điểm lớn hơn là chỉ cần uống một lần, cả đời sẽ phải uống thuốc để duy trì”

“Chỉ cần bám chặt vào điểm này thì lợi nhuận tăng dài dài.”

Triệu Thu Yên có chút chán ghét người bạn học này, nhưng dự án anh ta vừa nói nghe có vẻ không tệ.

Thuốc có hiệu quả nhanh là loại thuốc mà bệnh nhân thích nhất, cũng là loại thuốc được ưa chuộng nhất.

Uống thuốc cả đời, đồng nghĩa với việc bệnh nhân này sẽ đều đặn đóng góp lợi nhuận cho nhà máy thuốc.

Những gì Tiêu Thanh Phong nói khiến Triệu Thu Yên động lòng: "Nghe cậu nói vậy thì bên tớ có thể thử tìm hiểu một chút."

Nụ cười lại nở trên khuôn mặt Tiêu Thanh Phong, mọi chuyện quả nhiên diễn ra theo đúng kế hoạch.

Anh ta biết rõ, Triệu Thu Yên nói tìm hiểu một chút, chỉ là diễn cho anh ta xem, thực ra trong lòng cô ấy đã dao động lắm rồi.

Chỉ là đang làm ra vẻ với anh ta thôi.

Anh ta có cảm giác mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, cười nói: "Vậy chúng ta tìm một quán cà phê ngồi nói chuyện nhé.”

“Tớ sẽ giới thiệu kỹ hơn cho cậu biết.”

Triệu Thu Yên lắc đầu: "Hôm nay không có thời gian, tớ còn có việc.”

“Cậu cứ về trước, chúng ta hẹn ngày khác."

Khóe miệng Tiêu Thanh Phong vẫn treo nụ cười giả tạo, anh ta biết Triệu Thu Yên nhất định sẽ đi tìm hiểu dự án anh ta vừa nói, sau đó sẽ tìm người bàn bạc.

Chẳng hạn như Triệu Phong Niên đang mang bệnh nặng, không còn sống được bao lâu nữa kia.

"Được, tớ đang ở thành phố Tùng Giang, cậu cứ gọi điện cho tớ bất cứ lúc nào cũng được.”

“Tất nhiên, tớ cũng sẽ thường xuyên ghé qua uống trà với bạn học cũ.” Sau khi Tiêu Thanh Phong rời đi.

Triệu Thu Yên nói với Diệp Trường Thanh và Lưu Ngọc Đình: "Đi, chúng ta đi gặp Lưu Minh Huy."

Lưu Minh Huy?

Diệp Trường Thanh đột nhiên nhớ đến vị bác sĩ tự xưng là tiến sĩ lúc nấy, trên bảng tên của hưans có ghi ba chữ Lưu Minh Huy.

"Tìm hăn làm gì?”

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Triệu Thu Yên lộ ra một tia lo lắng: "Lưu Minh Huy là người đã đưa mọi chuyện lên báo.”

“Nói rằng tiêm thuốc của chúng ta có tỉ lệ nhất định biến bệnh nhân thành người thực vật.”

“Chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến tập đoàn.”

“Phải bắt hắn thu hồi lại lời nói!"
 
Đệ Nhất Thần Y - Tịch Linh
Chương 65: Vậy mau đi tìm hắn thôi


Diệp Trường Thanh hơi kinh ngạc: "Còn chuyện này nữa sao?”

“Vậy mau đi tìm hắn thôi."

Lưu Minh Huy dựa vào thân phận tiến sĩ, nếu như tên đó thông đồng với nhà báo, nói thuốc của tập đoàn bọn họ có khả năng khiến bệnh nhân thành người thực vật.

Cho dù đó chỉ là lời dối trá thì bọn họ cũng sẽ xong đời.

Diệp Trường Thanh đang muốn cùng Triệu Thu Yên đi về phía phòng y tế, vừa nhấc chân, đã nghe thấy Lưu Ngọc Đình ở phía sau gọi một tiếng: "Đứng lại,

đừng đi."

Diệp Trường Thanh dừng bước, khó hiểu nhìn Lưu Ngọc Đình: "Còn chuyện gì nữa?"

Lưu Ngọc Đình nhìn Diệp Trường Thanh lắc đầu: "Anh không thể đi, vừa rồi anh đã xảy ra mâu thuẫn với hắn.”

“Anh đi thì càng không thể nói chuyện được.” “Anh chỉ biết chọc giận người khác, làm hỏng việc."

Diệp Trường Thanh không biết Lưu Ngọc Đình dựa vào cái gì mà nói anh như vậy.

Nhưng anh cảm thấy mình nhất định phải đi: "Hai người đều không hiểu y thuật, tôi không đi, hai người giải quyết thế nào?"

Lưu Ngọc Đình rất tự tin nói: "Anh đi theo mới không giải quyết được ấy.”

“Ngoài việc chọc giận người khác, khiến tập đoàn gặp thêm phiền phức, anh có thể làm được gì?”

“Có thể đừng gây rối nữa được không?” Này...

Diệp Trường Thanh cho rằng mình biết y thuật, có thể từ phương diện y thuật nói chuyện một chút.

Không ngờ trong mắt Lưu Ngọc Đình.

Anh dường như ngoài

c gây rối, thì chẳng có tác dụng gì! Thật sự rất quá đáng!

Triệu Thu Yến cảm thấy hơi áy náy, hiếm khi nở một nụ cười: "Anh chịu khó ở đây đợi một lát.”

Cảnh tượng này khiến Lưu Ngọc Đình lộ ra vẻ kinh ngạc. Triệu Thu Yên cười với đàn ông??. Truyện Teen Hay

Trời ạt!

Thật sự là mặt trời mọc đăng tây.

Lưu Ngọc Đình cùng Triệu Thu Diễm đi về phía phòng y tế, trên đường, Lưu Ngọc Đình áp sát vào Triệu Thu Yên, nhỏ giọng hỏi: "Sao cậu lại thay đổi thế?”

“Vậy mà lại cười với anh ta?”

“Hai người về thủ đô một chuyến, có phải đã xảy ra chuyện gì mà cậu vẫn giấu mình không?”

Triệu Thu Yên cau mày: "Đừng quan tâm chuyện của mình nữa, chúng ta lo việc chính trước.”

Lưu Ngọc Đình hoàn toàn không coi là chuyện gì to tát: "Bỏ ra chút tiền là giải quyết được rồi, không phải chuyện gì khó khăn.”

“Theo suy nghĩ của mình, cậu không cần đích thân ra mặt, mình đi là giải quyết được rồi."

Triệu Thu Yên nhíu mày, cô ấy tiếp quản tập đoàn Phong Niên, những chuyện như thế này cô ấy phải có trách nhiệm gánh vác, đó là nghĩa vụ cơ bản:

"Chuyện để lộ mặt mũi của công ty, mình có thể không đi.”

“Nhưng loại chuyện này, sơ sẩy một chút, sẽ khiến công ty rơi vào cảnh vô cùng khó khăn.”

“Mình nhất định phải ra mặt."

Lưu Ngọc Đình cười hì hì nói cậu có tâm sự nghiệp mạnh mẽ.

iết rồi, cậu là nữ doanh nhân tự lập tự cường,

“Cậu và tên d* x*m kia rốt cuộc đã xxoo chưa?” “Cậu cứ nói cho mình biết đi!" Lưu Ngọc Đình hỏi như vậy, chính là cố ý trêu cho Triệu Thu Yên vui vẻ.

Triệu Thu Yên trước kia chỉ lạnh mặt với đàn ông, từ khi làm chủ tịch tập đoàn Phong Niên, tình tình cô ấy càng thêm lạnh nhạt hơn

Cứ tiếp tục như vậy, thật sự sẽ thành bà cô ế chồng mất.

Mặt Triệu Thu Yên đỏ bừng, Lưu Ngọc Đình sao cứ phải nói thẳng như vậy chứ, mỗi lần hai người ở chung, Lưu Ngọc Đình lại cứ hay hỏi mấy câu nhạy cảm như thế.

Nói chuyện không kiêng nể gì, Triệu Thu Yên cũng không có nỡ trách mắng bạn thân, nhưng cô ấy biết nếu không thoả mãn Lưu Ngọc Đình thì cô nàng sẽ hỏi mãi không thôi.

Bèn nói ra sự thật: "Chúng mình chỉ ngủ chung thôi."

"Cái gì?"

"Ngủ cùng giường?"

Lưu Ngọc Đình không thể tin được, Triệu Thu Yên cao ngạo như công chúa băng giá, coi đàn ông như không khí, vậy mà lại ngủ chung với tên d* x*m kia???

Cái chính là Diệp Trường Thanh từng ngồi tù, từng ly hôn, còn có cả con riêng.

Lại còn là một tên lưu manh! "Thu Yên, cậu... cậu nghĩ gì vậy?" "Sao cậu lại ngủ cùng cái tên d* x*m đó?”

Giọng của Lưu Ngọc Đình khá lớn, thu hút sự chú ý của các bệnh nhân và y tá đi ngang qua.

Mọi người nhìn Triệu Thu Yên với ánh mắt kỳ lạ. Mặt Triệu Thu Yên đỏ bừng đến tận cổ.

Cô ấy tức giận vỗ nhẹ Lưu Ngọc Đình một cái: "Nói bậy bạ gì đấy, không phải như cậu nghĩ đâu.”

"Chỉ là ngủ cùng giường thôi."

Lưu Ngọc Đình cũng nhận ra mình đã nói quá to, vội rụt cổ lại, lè lưỡi: "Thật không đấy?"

"Chỉ là ngủ cùng giường, một cô gái hơn hai mươi năm vẫn còn trong trắng như cậu, gặp đàn ông, cậu nhịn được sao?”

Triệu Thu Yên giả vờ đánh tiếp, dọa Lưu Ngọc Đình vội vàng đổi giọng: "Cậu chắc chắn nhịn được, Diệp Trường Thanh nhịn được sao?"

"Người đẹp như cậu nằm bên cạnh."

"Đàn ông nào mà nhịn được."

"Trừ khi anh ta bất lực!"
 
Đệ Nhất Thần Y - Tịch Linh
Chương 66: Rốt cuộc anh muốn làm gì đây?


Hai người vừa nói vừa đến trước cửa phòng bác sĩ.

Suyt!

Triệu Thu Yên đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho Lưu Ngọc Đình im lặng.

Hai cô gái vội điều chỉnh lại trạng thái, quay về bộ dáng như khi làm việc, một người trưng ra vẻ mặt lạnh nhạt, một người đứng thẳng nghiêm túc.

Hai người cùng bước vào phòng bác sĩ.

Đây là một phòng khám chung, có bảy tám bác sĩ mặc áo blouse trắng đang làm việc trước máy tính.

Nhưng lại không thấy Lưu Minh Huy đâu. Lưu Ngọc Đình đành hỏi: "Xin lỗi, làm phiền một chút." "Xin hỏi bác sĩ Lưu Minh Huy đang ở đâu vậy ạ?"

Lưu Ngọc Đình cố tình nói bằng giọng nững nịu, âm thanh trong trẻo, ngọt ngào như mấy em gái nhà bên.

Khiến một nhóm đàn ông trong văn phòng đều buông công việc trên tay, nhìn về phía cửa.

Ngay cả hai nữ bác sĩ cũng không nhịn được, quay sang nhìn Lưu Ngọc Đình vừa lên tiếng.

Hai người đẹp, một người lạnh lùng khí chất, một người xinh đẹp quyến rũ.

Vài người đàn ông gần như cùng lúc chỉ tay về phía một căn phòng ở phía đông.

Lưu Ngọc Đình nói cảm ơn, khuôn mặt vừa rồi còn nững nịu trong nháy mắt đã quay lại trạng thái bình thường.

Hai người cùng bước vào phòng của Lưu Minh Huy.

Lưu Minh Huy đang che miệng nói chuyện điện thoại với ai đó, thấy hai người bước vào, hắn lộ bẻ hoảng sợ, vội vàng cúp máy:

"Ai cho hai người vào đây?"

Ánh mắt Triệu Thu Yên lộ vẻ nghi ngờ, cô ấy cứ cảm thấy Lưu Minh Huy vừa làm gì đó rất mờ ám mới chột dạ như vậy.

Tạm gác lại sự nghi ngờ trong lòng, Triệu Thu Yên mở lời hỏi: "Tôi nghe nói anh đã nhận lời phỏng vấn của phóng viên báo Dân Sinh Tùng Giang."

“Anh còn nói với bên đó, thuốc Sài Hồ của tập đoàn chúng tôi có tác dụng phụ khiến bệnh nhân thành người thực vật."

Mặt Lưu Minh Huy lộ vẻ kinh ngạc: "Báo mai mới đăng, sao cô biết được?”

Triệu Thu Yên cười nhạt: "Cái này quan trọng sao?”

"Bây giờ thuốc của chúng tôi đã được chứng minh là không có vấn đề, nếu anh đưa ra tuyên bố như vậy, chính là vu khống."

Lưu Ngọc Đình nghiêm túc nói: "Trước khi bài báo được đăng, anh phải yêu cầu nhà báo rút bài!"

Lưu Minh Huy dần lấy lại bình tĩnh, chậm rãi cầm tách trà lên, thoải mái nhấp một ngụm.

Rồi từ từ đặt tách trà xuống, hắn nói: "Trong phòng bệnh, tôi nghe có người nói tên không bằng cấp kia đã chữa được cho người bệnh thực vật."

"Cậu ta đã chữa được cho người thực vật."

"Vậy thì người bệnh thực vật do đâu mà ra?”

"Chẳng phải là do thuốc Sài Hồ của tập đoàn mấy người sản xuất sao?"

Lưu Ngọc Đình câm nín.

Lúc đó Lưu Ngọc Đình quá vui mừng khi Diệp Trường Thanh chữa được cho. bệnh nhân, còn hô vài câu khẩu hiệu, đại loại như y thuật siêu quần, có thể trị hết bệnh cho người thực vật.

Vậy mà cái tên Lưu Minh Huy này lại dám lấy đó làm cái cớ.

Triệu Thu Yên cau mày, biết lần này gặp phải nhân vật khó giải quyết, nhưng cô ấy cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần, cùng lắm bọn họ bỏ ra nhiều tiền chút: "Tôi biết anh rất bận, để anh tốn công liên hệ với toà soạn rút bài sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh, tập đoàn chúng tôi sẵn sàng bồi thường.”

"Bao nhiêu tiền, anh cứ nói."

Lời nói của Triệu Thu Yên đã cho Lưu Minh Huy đủ thể diện.

Rõ ràng là lỗi của đối phương, nhưng cô lại nói rất khéo, hoàn toàn không đề cập đến việc hắn làm sai.

Nhưng Lưu Minh Huy vẫn đắc ý lên mặt: "Vừa nãy không phải nói tôi vu khống sao?"

"Tôi không rút lại, cô làm gì được?”

Ánh mắt Triệu Thu Yên đột nhiên trở nên nghiêm trọng, vừa mềm mỏng vừa cứng rắn, đều vô dụng, cái tên này muốn phá bọn họ sao: "Anh không phải vì tiền à”

"Rốt cuộc anh muốn làm gì đây??”

Lưu Minh Huy cười lạnh: "Đừng hỏi tôi muốn làm gì."

"Hãy hỏi chính các cô muốn làm gì!"

"Y học cổ truyền là thứ xưa cũ của hàng nghìn năm trước, người thời đó ngu muội lạc hậu, bất đắc dĩ mới dùng cỏ cây rễ củ để chữa bệnh."

"Đó vốn không phải y học.”

"Bây giờ là thời đại nào rồi, con người đã bay lên vũ trụ, tập đoàn mấy người lại đi ngược thời đại, sản xuất thuốc Đông y??”

"Mấy người không thấy buồn cười sao?”

Triệu Thu Yên cảm thấy cạn lời, quyết định không nói chuyện với Lưu Minh Huy nữa, cái tên đó không phải chỉ nhắm vào bọn họ, hắn nhắm vào cả giới Đông y!

Nói thêm nữa, Triệu Thu Yên sợ mình sẽ bị Lưu Minh Huy làm cho tức chết!

Đành phải dẫn Lưu Ngọc Đình rời đi.

Diệp Trường Thanh vẫn đợi trong hành lang, thấy hai người đi ra, bèn tiến lên hỏi: "Xong rồi sao?"

Triệu Thu Yên thở dài: 'Chưa xong." Diệp Trường Thanh mím môi: "Để tôi đi tìm hắn!"

Lưu Ngọc Đình đang không vui: "Hai chúng tôi đều không giải quyết được, anh có thể làm được gì!”

"Anh đừng làm mất thời gian nữa, mau về tập đoàn họp thôi!”
 
Back
Top Dưới