Khác Đệ Nhất Sát Thủ - Tuyệt Sắc Vương Phi Thiên Tài

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
114,284
Điểm tương tác
0
Điểm
0
124255672-256-k280090.jpg

Đệ Nhất Sát Thủ - Tuyệt Sắc Vương Phi Thiên Tài
Tác giả: Aries18042003
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Phong Nguyệt Thanh

Nàng_trưởng nữ của gia chủ gia tộc Nhậm gia tôn quý, rất được phụ thân yêu thương, đại ca cùng muội muội yêu quý, mặc dù ai cũng biết nàng là đỉnh đỉnh đại danh phế vật.

Khi đôi mắt xinh đẹp ấy lại một lần nữa mở ra, nàng là Huyết Sát_ đệ nhất sát thủ lãnh huyết, vô tình và tàn nhẫn đến từ thế kỷ 21.

Không còn là phế vật bị mọi người khinh bỉ, chế nhạo.

Nàng bộc lộ tài năng tuyệt thế của mình khiến nhiều người nể phục cùng ghen tị.



xuyên​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Kh'Alzhei - Loạn ức trong đêm tối
  • [FULL] TÌNH ĐẸP NHƯ MƠ [BL, tình trai]
  • [DROP] Thế giới mới : Quá nhiều khó khăn chỉ để...
  • ←allmuzan→ Chúa quỷ cũng có ngày bị đè
  • allhar: đến nơi mang lại hạnh phúc
  • [ MAU XUYÊN ] BẠN TRAI CŨ ĐỀU TẠI NẰM SÚNG
  • Đệ Nhất Sát Thủ - Tuyệt Sắc Vương Phi Thiên Tài
    Chương 1: Linh hồn đến từ thế kỷ 21


    Minh Hạ quốc

    Đêm tối tịch mịch, bầu trời không một gợn sóng, bỗng một đạo ánh sáng phá không bay vào trong một sân viện xinh đẹp trồng đầy hoa diên vĩ.

    Đột nhiên, một đôi mắt trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng, chậm rãi mở ra.

    Huyết Sát từ từ đứng dậy, thân thể trải qua một tia choáng váng, muốn đưa tay nâng trán, lại đúng trúng miệng vết thương đang chảy máu làm nàng rên rỉ một tiếng.

    Nàng cố gắng dựa thân mình vào một thân cây cổ thụ gần đó, thân mình suy yếu, nhờ có sự chống đỡ liền cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

    Nàng nhớ lại là bản thân đang làm nhiệm vụ thì bị những người đó phát hiện.

    Muốn trốn thoát nhưng dường như kế hoạch mà nàng cùng đồng đội dày công suy nghĩ đã bị bọn họ biết được hết, không còn cách nào khác nàng liền đồng quy vu tận* (cùng chết chung) cùng họ, sau đó ...

    Nơi này là địa phương nào?

    Sao nàng lại ở đây?

    Mà tại sao nàng lại còn sống?

    Tư tưởng vừa động, những đoạn ký ức rời rạc, không thuộc về nàng bỗng xuất hiện trong đầu.

    Hồi lâu sau Huyết Sát mới chậm rãi tiêu hóa hết toàn bộ đoạn ký ức hỗn loạn đó.

    Không gì ngoài một câu, nàng ... xuyên qua!

    Còn là hồn xuyên qua a!

    'Nhậm Nhược Tuyết', con gái của gia chủ gia tộc Nhậm gia tôn quý của Minh Hạ quốc - Nhậm Hàn Long và vị phu nhân quá cố, tiểu thư dòng chính nữ, thân phận tuy lẫy lừng, nhưng lại là đỉnh đỉnh đại danh phế vật mà cả Minh Hạ quốc chế nhạo.

    Không chỉ như vậy, thân là dòng chính nữ, vậy mà đám con thứ, biểu huynh đệ, tỷ muội, cả hạ nhân cùng nô tì đều có thể ức hiếp 'nàng'.

    Nhưng bù lại thì dù 'nàng' có là phế vật thì phụ thân 'nàng' cùng đại ca và muội muội song sinh lại hết mực yêu thương và bảo vệ 'nàng'.

    Mặc dù không phải mẫu thân nhưng Triệu di nương vẫn đối xử "rất tốt" với 'nàng', coi 'nàng' như nữ nhi của mình mà "yêu thương".

    Lần này, tranh thủ đoàn người Nhậm Hàn Long không có nhà, tứ muội 'nàng' - Nhậm Ngân Song lại cầm trường tiên và cùng các nô tỳ khác đến hành hạ nàng.

    Thân thể này từ nhỏ đã suy yếu, nhiều bệnh, mà phụ thân, đại ca cùng muội muội 'nàng' lại đang không có ở Nhậm gia, nên mấy ngày này nàng đã không có một hạt cơm vào bụng.

    Chính vì vậy, những trận roi này đánh ra không có gì để nói, chắc chắn sẽ lấy mạng 'nàng' a.

    Huyết Sát theo trí nhớ của 'Nhậm Nhược Tuyết', lê từng bước nặng nhọc đến một địa phương gần đó.

    Nàng nhìn xung quanh, đây là một tiểu viện xa xôi, không gian xung quanh rất yên tĩnh, nhưng lại trồng đầy hoa diên vĩ, xa xa nhìn tới, nhìn hết sức xinh đẹp.

    Trong phòng thì rất sạch sẽ, bố trí mặc dù giản đơn, cũng không mất đi vẻ trang nhã vốn có.

    Đúng là phòng của tiểu cô nương mười mấy tuổi a.
     
    Đệ Nhất Sát Thủ - Tuyệt Sắc Vương Phi Thiên Tài
    Chương 2: Đại lục Dạ Nguyên


    Huyết Sát nằm ở trên giường, hai tay ôm đầu, trợn mắt lên nhìn trần nhà.

    Thừa dịp trong khoảng thời gian mọi người đều tưởng nàng đã chết, nàng phải thu xếp toàn bộ ký ức của khối thân thể này đã a.

    Địa phương này có tên là Đại lục Dạ Nguyên, không phải thế kỷ 21 ở Trái Đất, lấy người tu luyện nguyên khí làm chính, cũng chính là võ giả.

    Võ giả phân chia rất đơn giản, từ võ giả xích* cấp (đỏ) , chanh* cấp (cam), hoàng* cấp (vàng), lục* cấp (xanh lá), thanh* cấp (xanh thẫm), lam* cấp (xanh da trời), đến võ giả tử* cấp (tím), cũng chính là cảnh giới Hậu Nguyên.

    Vượt qua võ giả tử* cấp (tím) tức Hậu Nguyên cảnh giới thì sẽ đến cảnh giới Tiên Nguyên, sau đó là cảnh giới Hoàng Nguyên cùng Huyền Nguyên.

    Mà trong mỗi cảnh giới như vậy thì chia thành 4 cấp nhỏ: sơ kì, trung kì, cao kì và đỉnh phong.

    Hoàng Nguyên và Huyền Nguyên cường giả có khả năng xưng bá ở các quốc gia trên đại lục này, cho dù là bậc đế vương, đỉnh Tiên Nguyên đã là giới hạn cuối cùng.

    Vì vậy, một khi xuất hiện Hoàng Nguyên và Huyền Nguyên cường giả, sẽ được các quốc gia tôn kính như khách quý.

    Mà ngoại trừ võ giả, còn có chức nghiệp khác quan trọng như Luyện Đan sư.

    Đối với Luyện Đan sư mà nói thì đòi hỏi của nó cực kỳ hà khắc.

    Đầu tiên là phải trở thành võ giả bởi vì khi luyện đan cũng cần có nguyên khí bảo trợ, mà còn phải là thuộc tính hỏa.

    Tiếp theo, phải có tinh thần lực mạnh mẽ, vì phẩm chất đan dược càng cao, khi luyện chế cần có tinh thần lực khống chế càng cao.

    Cuối cùng là phải có thiên phú hơn người.

    Người không có thiên phú, không học tập một tram năm cũng khó có thể trở thành Luyện đan sư.

    Đan dược được chia thành 6 phẩm giai: Phàm giai, Hoàng giai, Huyền giai, Địa giai, Thiên giai cùng Thần giai.

    Mà mỗi phẩm giai lại chia thành 4 cấp nhỏ là: sơ cấp, trung cấp, cao cấp và đỉnh.

    Phần lớn Luyện đan sư ở Dạ Nguyên đại lục đều là Phàm giai, Hoàng giai cùng Huyền giai.

    Luyện đan sư Địa giai và Thiên giai chỉ có một phần nhỏ, còn Thần giai thì khỏi phải nói, trong những Luyện đan sư có thiên phú tuyệt đỉnh và tinh thần lực thật mạnh mẽ mới tìm được một người.

    Bởi vì Luyện đan sư rất ít, cho nên địa vị của họ rất cao.

    Cho nên, đại bộ phận các Luyện đan sư đều cao ngạo, rất ít người luyện đan cho người khác.

    Hơn nữa, những dược liệu, đan dược đều được gọi là phú quý đan, người bình thường căn bản không có tiền mua.

    Ở trên đại lục toàn cường giả vi tôn* (kẻ mạnh làm vua) này, thân xác mà nàng nhập vào không phải kiểu người nàng vừa nhắc tới mà là một kẻ phế vật, vô dụng.

    Từ lúc 5 tuổi đến bây giờ 'nàng' cũng chỉ là Chanh* cấp (cam), không thể nào tăng lên được nữa.

    Nhưng Nhậm Nhược Tuyết lại có một đại ca thiên tài, cùng muội muội tài giỏi, đáng yêu lúc nào cũng yêu thương, che chở cho nàng.

    Đại ca nàng - Nhậm Vũ Luân mới 18 tuổi đã là võ giả Lam* cấp (xanh da trời) .

    Còn muội muội nàng - Nhậm Nhược Lam 15 tuổi cũng là võ giả Thanh* cấp (xanh thẫm).

    Chính vì vậy mà địa vị của họ trong Minh Hạ quốc này rất cao.

    Nhậm Nhược Tuyết còn một đệ đệ cùng hai vị muội muội nữa.

    Vị đệ đệ này cũng là mẫu thân nàng - Hàn Doanh Doanh sinh ra tên là Nhậm Vũ Thiên.

    Hồi nhỏ hai tỷ đệ rất thân thiết với nhau, có gì ngon cũng chia sẻ hết cho nhau.

    Nhưng lớn lên không biết có phải vì được đưa cho Triệu di nương nuôi lớn mà Nhậm Vũ Thiên lúc nào cũng khinh thường nói Nhậm Nhược Tuyết là phế vật.
     
    Đệ Nhất Sát Thủ - Tuyệt Sắc Vương Phi Thiên Tài
    Chương 3: Giải độc


    - Phế vật?

    Vô dụng?- Huyết Sát nhảy từ trên giường xuống, khoanh hai chân mà ngôi, ngón tay của nàng nhẹ nhàng đặt trên mạch đập.

    Thời gian dần trôi qua, vẻ mặt nàng lại càng trầm xuống.

    Xem ra thân thể này không phải trời sinh phế vật, mà là bị người ta động tay động chân hạ độc.

    Giờ đây mọi độc tố tụ tập lại quanh kinh mạch, mới có thể làm cho bình khí lưu* (nơi chứa đựng nguyên khí của võ giả) không thể lưu thông, dẫn đến không có cách nào thăng cấp được.

    May là nàng ở thế kỷ 21, đã được gia gia* (ông) khi đó là truyền nhân của thế gia y học - Hàn Bân, truyền dạy tất cả những tinh hoa trong đời mà ông đạt được, chính vì vậy, loại độc tố này không làm khó được nàng a.

    Huyết Sát phóng tầm mắt nhìn xung quanh, bỗng dừng lại ở chỗ hộp kim thêu nằm trên bàn.

    - Đành phải dùng tạm ngươi vậy!

    Nếu có ngân châm ở đây thì tốt rồi!

    Không thì ta khỏi cần phải mạo hiểm sử dụng cách này.

    Nếu như lúc này đến tiệm vũ khí làm một bộ ngân châm thì phải tốn không ít bạc.

    Mà trong khi phụ thân cùng ca ca không có nhà, nàng làm sao có bạc đây a.

    Thôi thì đành phải mạo hiểm vậy.

    - Bước đầu là khử trùng kim may.

    Cầm một lúc khoảng vài cây kim 5cm, Huyết Sát đem chúng hơ trên ngọn lửa đang cháy của chiếc đèn bàn, và quan sát cẩn thận, không thì nàng sẽ bị phỏng mất a.

    May là trước khi bọn hạ nhân đi, không có tắt lửa, nếu không nàng lại tốn một phen tạo lửa nữa rồi.

    Chờ nửa nén hương đi qua, toàn bộ kim may đã bị hơ thành màu đỏ bừng, rồi sau đó nàng đem tất cả kim may đều bỏ vào chậu nước đã được chuẩn bị sẵn.

    - Dựa vào thân phận hiện tại, nếu như phụ thân cùng ca ca không đi ra ngoài thì có thể sẽ mượn được rượu, nhưng bây giờ thì... chỉ có thể sử dụng nước thay thế thôi, có điều như vậy cũng được rồi.

    Bây giờ là tới bước quan trọng nhất là giải độc.

    Huyết Sát thật nhanh nhưng chuẩn lần lượt đem kim may lần lượt đâm vào các huyệt vị trên người của mình.

    Thời gian dần trôi qua, quãng thời gian này đối với Huyết Sát mà nói thì hết sức gian khổ, mặc dù nàng có là sát thủ đến từ thế kỷ 21, nhưng độc tố đã ăn sâu vào trong cơ thể nàng, bỗng chốc bị loại bỏ khiến nàng sinh ra một cảm giác đau đớn.

    Chân mày nhíu lại theo hình chữ xuyên, khuôn mặt xinh đẹp bỗng trở nên trắng bệch, không một tia huyết sắc.

    Cuối cùng, Huyết Sát ở trên cổ tay mình cắt một đường, máu độc theo đường cắt chảy ra ngoài.

    - Độc tố cuối cùng cũng đã được loại bỏ rồi!!!

    Lúc này nàng cảm thấy thân thể của mình trở nên nhẹ nhàng, khoan khoái cùng thoải mái hơn, cái loại cảm giác kiếp trước một lần nữa rót vào trái tim nàng, nụ cười bên khóe môi càng sâu, nhưng hàn ý trong mắt lại lạnh hơn.

    - Ta không phải Nhậm Nhược Tuyết của đại lục này, mà là Huyết Sát đến từ thế kỷ 21, nhưng bây giờ ta là lấy thân phận của nàng để sống, vì vậy tất cả những tủi nhục, căm hờn mà nàng đã phải chịu đựng, ta sẽ thay nàng đòi về từng cái một.

    Còn những người thân thương yêu nàng, ta sẽ hảo hảo bảo hộ cùng chăm sóc họ thật tốt, không để ai làm hại họ, đây là lời hứa của ta đối với nàng!
     
    Đệ Nhất Sát Thủ - Tuyệt Sắc Vương Phi Thiên Tài
    Chương 4: Thăng cấp


    Rời giường, cầm lấy cái gương trên ngăn tủ, Nhậm Nhược Tuyết lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng của chính mình.

    Hiện lên trong gương là khuôn mặt trái xoan, mắt thật to, cái mũi khéo léo, đôi môi hình cung duyên dáng, ngũ quan rất đẹp, chỉ là làn da xanh xao làm mất đi vẻ tinh xảo.

    Nhìn thân thể yếu ớt của chính mình, ai, toàn thân trên dưới đều thể hiện là một tiểu nha đầu suy yếu, nhiều bệnh a!

    Bất quá như vậy cũng tốt, nếu lúc trước không có thực lực, dung mạo xinh đẹp chính là một phiền toái lớn.

    Ở trong trí nhớ của Nhậm Nhược Tuyết, lúc trước mặc dù thân thể nàng có yếu ớt, cộng thêm bị trúng độc, không thể thăng cấp nhưng nàng cũng có thể cảm nhận nguyên khí trong thiên địa, chỉ là không thể dung nạp vào bình khí lưu.

    Nhưng mà nhiều năm qua, nàng chưa từng bỏ cuộc, bây giờ độc tố trong kinh mạch đã được trừ bỏ sạch sẽ, nên vấn đề kia sẽ không còn tồn tại nữa a.

    Nghĩ vậy, Nhậm Nhược Tuyết ngồi trên giường, trầm xuống nội tâm dao động, nhắm mắt lại, dụng* tâm đi cảm nhận nguyên khí trong thiên địa (sử dụng), bởi vì lúc trước nàng mỗi ngày đều thử dung nạp nguyên khí, nên lúc này đây có chút hơi cảm nhận được một cổ nguyên khí yếu ớt chậm rãi chạy vào trong thân thể.

    Thử đem nguyên khí dung nạp vào bình khí lưu của chính mình, cho dù kiếp trước của nàng là Huyết Sát - sát thủ đã qua đào tạo đến từ thế kỷ 21 cũng có chút khẩn trương.

    Một canh giờ sau, nguyên khí kia cuối cùng cũng có dấu hiệu dung nạp vào bình khí lưu.

    Phát hiện được điểm này, Nhậm Nhược Tuyết không khỏi mừng rỡ, chỉ cần có thể dung hợp , thăng cấp cũng chỉ là vấn đề thời gian.

    Sáng sớm ngày hôm sau, Nhậm Nhược Tuyết vui sướng mở hai mắt ra, lúc này nàng đã thành công tiến vào Hoàng cấp.

    Nàng cư nhiên tăng liền 3 cấp từ Xích cấp đến Hoàng cấp a.

    Sự vui sướng trong lòng, chỉ có nàng mới hiểu được, trong khoảng thời gian hai ngày này, nàng đã cùng Nhậm Nhược Tuyết nguyên bản hợp lại làm một.

    Chính vì vậy nàng có thể cảm nhận rõ sự bất lực cùng tuyệt vọng khi thất bại suốt mười năm nếm thử của Nhậm Nhược Tuyết , mà giờ phút này thành công, đối với nàng mà nói có ý nghĩa rất phi phàm a.

    Một đêm không ngủ, nhưng tinh thần Nhậm Nhược Tuyết rất tốt.

    Nàng chạy trong sân một vòng, tập Thái Cực quyền hai lần, lại luyện tập một tích động tác rèn luyện cơ thể căn bản, thân thể này thật sự quá kém, không rèn luyện là không được a!

    Cứ như vậy, ban ngày, Nhậm Nhược Tuyết rèn luyện thân thể, buổi tối lại tu luyện nguyên khí, thân thể yếu ớt bắt đầu chuyển biến, ngay cả sắc mặt cũng trở nên hồng hào hơn.

    Thời gian, như thấm thoát thôi đưa.

    Chẳng mấy chốc, hai tháng đã dần trôi qua,...

    - Cuối cùng ta cũng thành công chạm tới Lam cấp rồi!- Nhậm Nhược Tuyết vui sướng reo lên.

    Hai tháng này đối với Nhậm Nhược Tuyết mà nói là cực kỳ yên tĩnh, khi mà mọi người trong phủ đều tưởng nàng chết rồi a.

    - Chắc là phụ thân cùng ca ca và Tiểu Lam cũng đã về!

    Ta cũng nên xuất hiện rồi!

    Nhậm Ngân Dung, mối hận lúc trước ngươi đối thân thế này đã đến lúc phải trả rồi!

    - Nhậm Nhược Tuyết tựa tiếu phi tiếu* chậm rãi đi ra cửa phủ. (* Như cười như không)
     
    Đệ Nhất Sát Thủ - Tuyệt Sắc Vương Phi Thiên Tài
    Chương 5: Kinh hãi


    Trước cửa phủ của Nhậm gia,

    Hai cỗ xe ngựa xa hoa, nhưng không kém phần trang trọng, đi giữ hai hàng hộ vệ chậm rãi tiến lại gần...

    Mà đứng chờ họ lại là một hàng đầy ắp người.

    Đứng đầu là ba mẹ con Triệu di nương, kế đó là các nha hoàn và hộ vệ.

    Bước xuống từ cỗ xe ngựa đầu tiên là hai nam tử.

    Một người thân mặc trường bào xanh đậm, dung nhan vì quanh năm chinh chiến nơi xa trường mà đã có phần già nua, nhưng lại không mất đi vẻ tuấn tú, phi phàm.

    Nam tử còn lại thì một thân trường bào trắng, phất phơ bay trong gió, ngũ quan tuấn lãng, xuất trần mang theo chút lãnh huyết.

    Đôi mắt chim ưng lạnh lùng quét về phía cổng của phủ, một lúc sau mày* đẹp (lông mày) chợt nheo lại.

    Cuối cùng, bước xuống từ cỗ xe ngựa còn lại là một tiểu cô nương khoảng 14, 15 tuổi, vận* (bận) trên người bộ y phục màu xanh lam, có viền hoa phù dung, đã làm tăng dung mạo xinh đẹp và khí chất thanh nhã của nàng.

    - Chào mừng gia chủ, đại thiếu gia cùng nhị tiểu thư hồi phủ._ Đám hạ nhân trước cửa phủ cung kính thưa.

    - Lão gia/ phụ thân, mừng người đã trở về! _ Ba mẹ con Triệu di nương vui mừng nói

    - Di nương! _ Nhậm Vũ Luân và Nhậm Nhược Lam bước ra hành lễ với Triệu di nương

    - Đứng lên hết cho ta! _ Lời nói uy nghiêm của Nhậm Hàn Long - gia chủ Nhậm gia đã phát ra, không ai dám không nghe.

    - Dạ vâng!

    - Vào trong phủ đi, đứng ngoài này làm gì?! _ Sau đó, tất cả hạ nhân, ba mẹ con Triệu di nương và Nhậm Nhược Lam cùng Nhậm Vũ Luân theo Nhậm Hàn Long đi vào phủ.

    - Nhưng mà Tuyết nhi đâu rồi? _ Vừa đi vừa suy nghĩ, một lúc sau, Nhậm Hàn Long mới bất chợt lên tiếng.

    Tĩnh lặng ...

    Toàn bộ những người vừa rồi còn vui mừng vì Nhậm Hàn Long trở về, bây giờ lại im như thóc, sắc mặt dần tái nhợt.

    Nhìn sắc mặt của họ, Nhậm Hàn Long, Nhậm Vũ Luân cùng Nhậm Nhược Lược đều cau mày lại.

    - Ta hỏi lại một lần nữa, Tuyết nhi đâu?

    - Đúng vậy!

    Tỷ tỷ ta đâu rồi?

    Bắt gặp ánh mắt trốn tránh cùng lo lắng của Nhậm Ngân Song, Nhậm Vũ Luân lúc này mới bất chợt lên tiếng:

    - Nhậm Ngân Song, nói.

    Bị tiếng nói lạnh lùng của Nhậm Vũ Luân làm cho giật mình, lúc này Nhậm Ngân Song mới ấp úng trả lời:

    - Đại...tỷ... t... tỷ... a...

    ây, t...tỷ...a...ấy...

    - Tuyết nhi xảy ra chuyện gì hả?

    Ngươi mau nói đi!

    - Nhậm Hàn Long tức giận quát lên.

    - Đại...tỷ... t... tỷ... a...

    ây, t...tỷ...a...ấy...

    - Ta ở đây! _ Bất thình lình một giọng nói lạnh lùng, vô cùng quen thuộc vang lên làm mọi người giật nảy mình

    - Ai?

    Ai đó hả?

    Có ra đây... _ Không tin với những gì mình nghe thấy, Nhậm Ngân Song quát lên, nhưng chưa kịp nói xong thì một thân ảnh đã xuất hiện làm cho không chỉ Nhậm Ngân Song, mà cả tất cả mọi người trừ đoàn người mới trở về đều kinh hãi* (kinh: kinh ngạc, hãi: sợ hãi)

    Một thân tử* y (màu tím) xinh đẹp, được thêu hoa mẫu đơn trang nhã, mái tóc dài, đen nhánh được quấn đơn giản bằng một cây trâm gỗ.

    Khuôn mặt tinh xảo, thoắt ẩn thoắt hiện sau mái tóc dài.

    - Tuyết nhi/ Tỷ!!!_Nhậm Vũ Luân cùng Nhậm Nhược Lam vui mừng kêu lên.

    - Đại ca, Lam nhi, đã để hai người lo lắng rồi! _ Nhậm Nhược Tuyết bước từng bước chậm rãi về phía hai người.

    - Không có gì!

    Muội không sao thì tốt rồi!

    Mà phụ thân mới là người lo cho muội nhất đó, qua bên phụ thân đi a! _ Nhậm Vũ Luân mỉm cười nhẹ, nói

    - Đúng rồi đó tỷ! _ Nhậm Nhược Lam kế bên cũng gật đầu đồng ý.

    Bỗng nhiên lúc này, có một người chợt hét lên, làm mọi người sực tỉnh, sau đó chạy tán loạn.

    - Áaaaaaa!

    M...ma, ma..k.. kìa... m... mọi... n... người!

    Nhìn cảnh hỗn loạn, người đạp lên người mà trốn trước mặt, Nhậm gia chủ cùng Nhậm Vũ Luân và Nhậm Nhược Lam đều nhíu mày hoài nghi.

    Không để ý đến họ , Nhậm Nhược Tuyết bước từng bước về phía Nhậm Hàn Long, sau đó, nàng đã làm một việc mà không chỉ tất cả mọi người ở đây hoảng sợ, mà đến cả Nhậm Hàn Long cũng kinh ngạc.

    Phịch

    Nàng quỳ xuống trước mặt hắn nàng, nghiêm trang nhìn Nhậm Hàn Long, rồi nói:

    - Phụ thân!

    Nữ nhi bất hiếu, lúc trước đã để người lo lắng nhiều rồi!

    Tuyết nhi hứa sau này sẽ cố gắng sống thật tốt nhất, không làm người lo lắng nữa!

    - Được!

    Ta tin con, Tuyết nhi.

    Con mau đứng lên a!

    - Nhậm Hàn Long vui mừng đỡ Nhậm Nhược Tuyết đứng lên

    - Dạ vâng thưa phụ thân!
     
    Back
    Top Dưới