Cập nhật mới

Khác ĐỂ EM THAY CHỒNG CHĂM SÓC CHỊ

Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 58:Bước cuối cùng


Cuối cùng cũng lo xong đám tang của cậu Tư.

Ngày đưa tang,Thái Anh vì bầu bì nên kiêng cữ không phải đi đưa.

Trí Tú dặn em cứ nằm trên giường giả bệnh, mọi việc để nàng và Trân Ni bàn bạc rồi tình tiếp.

Thái Anh nằm trên giường, nhắm mắt lại xoa bụng nhớ về Lệ Sa,về cậu Lạp.

Họ là một nhưng cũng lại là hai.

Cậu Lạp bây giờ đã trưởng thành, chín chắn mọi việc đều thận trọng không còn nóng vội hấp tấp như Lệ Sa ngày nào nữa.

Một nha hoàn của mợ Cả, giờ lại thành ông chủ tiệm vàng có tiếng.

Nhưng dù là Lệ Sa hay cậu Lạp thì tình yêu dành cho em không hề thay đổi, và tình yêu em dành cho đối phương cũng như vậy.

Trân Ni có thể nghĩ ra những việc thật sự em chưa bao giờ nghĩ tới.Em dành cho Trân Ni một sự ngưỡng mộ, một tình cảm rất đặc biệt.

Em nghĩ em và Trang có lẽ đều dành cho Trân Ni thứ tình cảm đó.

Nó không phải là tình yêu, nó vừa giống như tình chị em, lại vừa giống thứ tình cảm của một người nhận ân huệ của cô vậy.

Với sự hiểu biết của mình về Trân Ni.

Em chắc chắn rằng sau khi lo đám tang của cậu Tư xong,cô sẽ lo đến việc của em.

Trân Ni luôn như vậy, việc của những người cô yêu quý chưa xong, cô sẽ không thể yên tâm mà vui vẻ hạnh phúc cùng Trí Tú được.

Đôi khi em thấy, so với mọi người ở cạnh Trân Ni,Trí Tú là người thiệt thòi nhất.

Thái Anh ra ngoài phía cửa sổ, ngắm nhìn cái phủ đã giam cầm em bao lâu nay.

Em rất nhớ gia đình, rất nhớ cậu Lạp.

Nhưng mà, khi Trân Ni sắp xếp mọi việc cho em ổn thoả.

Em ấy sẽ cùng Trí Tú ở lại nơi này.

Nàng mang trách nhiệm là một chính thất,còn có con cái, chúng đã nhận thức được, sẽ chẳng thể cao chạy xa bay cùng với Trân Ni.

Và em cũng chắc chắn cô sẽ không vì bản thân mà bắt nàng từ bỏ mọi thứ để phiêu bạt với em ấy.

Trân Ni lo liệu mọi việc cho mọi người đều rất tốt, nhưng em ấy lại chả thể lo được cho hạnh phúc của mình.

Con đường của em ấy và chị Tú đi còn rất gian nan.Em giống Trang, rất lo lắng cho cô nhưng lại chả có cái thứ đầu óc cao siêu như Trân Ni mà giúp được em ấy.

Cô bệnh cũng bắt mọi người giấu kín, không để người khác phải lo lắng.

Em đi xa rồi, liệu Trân Ni có chịu chia sẻ khó khăn cùng em không.

Thái Anh cứ vừa nghĩ vừa ngồi trên ghế rồi ngủ gật luôn.

Trân Ni và Trí Tú trở về thì chạy vào bàn bạc một lúc rồi ghé thăm Thái Anh.

Mở cửa ra Trân Ni kêu toán lên.

- Người đâu hết rồi.

Ở nhà mà sao để mợ Ba thế này.

Em nghe cô hét lớn thì giật mình mở mắt ra.

Trân Ni thấy hơi tội em bé trong bụng bị cô làm cho giật mình nên tự nhủ trong bụng.

"Xin lỗi con nha, đừng trách dì.

Dì cũng vì đại cục thôi"

Trân Ni nháy mắt với Thái Anh để ra hiệu.

Em đổi luôn trạng thái ngái ngủ sang thẫn thờ.

Lúc người làm tới thì Trí Tú chạy vào cầm tay em an ủi.

- Cậu đi rồi, chị biết em buồn nhưng xin em, vì đứa con trong bụng mà cố gắng vượt qua nỗi buồn đau này.

Vẫn còn bọn chị mà.

Thái Anh nhìn ra phía ngoài, ánh mắt thẫn thờ mơ hồ.

- Con em còn chưa chào đời mà cha nó đã bỏ mẹ con em đi rồi.

Tại sao vậy.

Cậu ơi về với em đi mà, xin cậu đấy.

Huhu.

Em gào thét xong lại ngất đi.

Trân Ni vội kêu người gọi thầy lang tới.

Từ khi cậu Tư đi lên kinh thành.

Thầy lang, chủ tiệm đều là người của cô hết.

Nên mọi việc đều trong lòng bàn tay của cô.

Trước mặt tất cả mọi người trong phủ.

Thầy lang nói rằng mợ Ba vì cái chết của cậu Tư mà đau buồn, khó mà có thể vượt qua được.

Câu nói này là một cách rất tế nhị, người làm có thể nghĩ là sức khoẻ của mợ Ba đã quá yếu khó mà trụ nổi.

Còn với thầy lang, chỉ đơn giản là không vượt qua được sự đau buồn thôi.

Như vậy là một cách sử dụng từ để không trù ẻo nặng nề đến mẹ con của em, Trân Ni đã nhắc nhở thầy lang chú ý đến điều đó.

Trí Tú nói mọi người mấy hôm nay đã vất vả vì đám tang của cậu nên về nghỉ ngơi sớm, ngày mai nàng sẽ họp gia đình để thông báo một số việc.

Sau khi mọi người tản ra hết.

Trân Ni mới kêu Thái Anh.

- Về hết rồi, dạy thôi chị ơi.

Em mở mắt ra nhìn hai người con gái trước mặt.

- Có khi mấy chị em mình sau này làm đội kịch được ý nhỉ.

Nàng và cô nghe Thái Anh làm trò thì cười.

- Cũng là một ý tưởng hay.

Cả ba cười vui vẻ một trận, nơi đây chỉ còn ba người con gái đã quá hiểu nhau, họ không cần phải diễn kịch, hay giả tạo gì nữa.

Họ có thể phô diễn con người thật của mình cho nhau thấy.

Sau trận cười giòn giã.

Những lời nói tấu hài.

Họ nhìn nhau, ánh mắt có chút đượm buồn.

Không khí trở nên im lặng.

Trân Ni nhìn hai người trước mặt.

- Chị đang mang trong bụng một sinh linh bé nhỏ thế này.

Em không nỡ để chị phải giả chết giống như Lệ Sa và những người trong nhà chị, nhưng nếu không làm vậy, thì chả có lí do đưa chị ra khỏi nơi này.

Giờ em đưa ra phương án thế này hai chị thấy được không.

Trong khi hai bà chị đang chú ý lắng nghe cô nói thì cô chợt ngưng lại càng làm tăng thêm độ nguy hiểm.

Trí Tú sốt ruột nói.

- Em nói nhanh để bọn chị coi nào?

- Hazz, phải để em nghĩ xem bắt đầu từ đâu chứ.

Cô cười một cái nhìn vẻ mặt tò mò của hai bà chị, gương mặt cũng làm bộ nguy hiểm rồi tiếp lời.

- Ngày mai, chị họp người làm, thông báo với họ là cậu Tư mới mất, mợ Ba vì đau buồn nên đổ bệnh.

Hai chị em mình quyết định lên nhà thờ tụng kinh, ăn chay cầu nguyện cho mợ Ba mẹ tròn con vuông.

Những người làm lâu năm trong phủ, đã chăm sóc cậu Tư từ nhỏ, chúng ta sẽ thay mặt cậu Tư tri ân họ bằng cách cho họ nghỉ về thăm gia đình nửa tháng.

Có trả lương và cho họ chi phí đi lại, và thưởng một tháng lương coi như thay cậu Tư làm phước.

Như vậy thì ở trong phủ chỉ còn lại toàn người của chúng ta.

Mọi việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

- Rồi sau đó chúng ta làm gì?

Trí Tú hỏi xong thì cô nhìn hai người, ánh mắt không vui không buồn nói tiếp.

- Thật ra chúng ta đang ở trong phủ của cậu Tư.

Lại làm ra những chuyện kinh thiên động địa này thì cũng cần lên nhà thờ hối cải với tổ tiên.

Chúng ta cùng lên đó xám hối, mong tổ tiên trời đất chứng giám cho lòng thành, công bằng phán xét cho những việc chúng ta và cậu Tư đã làm, ai gieo tội ác trước.

Chị Thái Anh đứng trước điện thờ, xin chứng giám tuyên bố hủy hôn, vì những gì cậu Tư đã làm với chị quá ác độc.

Đó là cách để bỏ đi thân phận mợ Ba.

Sau đó chị lên đường về với gia đình và cậu Lạp.

Mọi việc em và chị Tú sẽ lo nốt.

Em nghe cô nói lấp lửng thì quyết phải hỏi cho ra lẽ.

- Em phải nói rõ em với chị Tú sẽ giải quyết thế nào thì chị mới yên tâm mà đi chứ.

- Thì chị đi xong chúng em ở lại ăn chay tụng kinh xám hối.

Khi người làm về thì em sẽ thông báo rằng mợ Ba đau buồn nên không qua khỏi.

Vì cậu Tư mới mất nên không làm đám tang rình rang, chỉ âm thầm chôn cất hai mẹ con.

Đặt một cái mộ bên cạnh cậu Tư là xong.

Lúc này chị đã từ bỏ thân phận của mợ Ba nên việc thông báo này sẽ không bị trù ẻo.

Khi người làm trở về phủ em sẽ kêu những người còn ở trong phủ bàn tán về việc ra đi của mợ Ba, cho họ tin.

Vậy là được rồi giờ trong nhà chị Tú là chủ chị không cần phải lo.

_______________________________________
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 59:ĐỘNG PHÒNG (H)


Vào một đêm trăng thanh gió mát, chiếc xe ngựa được đậu ở cửa sau của phủ cậu Tư, đón mẹ con Thái Anh lên đường đoàn tụ cùng gia đình.

Những giọt nước mắt đầy quyến luyến lúc chia tay.

Thái Anh quả thực đã mong chờ ngày này lâu lắm rồi.

Nhưng ở đây vẫn còn hai người chị em đã cùng em đồng cam cộng khổ bấy lâu nay.

Chút vương vấn còn sót lại tạo nên những giọt nước mắt chia ly.

Trân Ni vẫy tay với Thái Anh.

- Thôi đi đi kẻo muộn.

Em còn đến thăm chị được mà, lo gì nhỉ.

Em cười nắm tay cô.

- Nhất định phải hạnh phúc nha em gái.

- Được rồi, đi đi.

Thái Anh bước lên xe ngựa, em ngạc nhiên khi cậu Lạp ngồi trong đó đợi.

Lệ Sa vén màn xe ra nháy mắt với Trân Ni.

Hai tay để ở trạng thái ra hiệu đa tạ.

Cô vẫy tay tạm biệt rồi trở về phủ với Trí Tú.

Nàng và cô tiếp tục quỳ trước điện thờ tụng kinh niệm Phật vừa để xám hối vừa là cầu bình an cho mẹ con Thái Anh.

Thời gian thấm thoát trôi đi, người làm cũng đã về lại phủ làm việc như bình thường, cái chết của mợ ba Thái Anh cũng được truyền miệng từ người này qua người khác.

Có vẻ trong lòng họ cũng có chút băn khoăn.

Nhưng đó không phải điều mà họ cần quan tâm nên việc đó cũng dần lắng xuống theo thời gian.

Khi những ánh sáng còn vương lại trong phủ dần tắt đi, con người và sự vật đều chìm trong yên tĩnh của buổi đêm.

Ở đâu đó có một người con gái lẳng lặng theo lời hẹn của nàng chồng bé nhỏ.

Mà lén lút đi tới căn phòng của người kia.

Mở cửa bước vào trong, Trí Tú ngỡ ngàng với không gian bên trong, dưới ngọn đèn cùng ánh sáng yếu ớt lại chả làm giảm đi không gian tuyệt vời kia.

Căn phòng đầy màu đỏ của đêm tân hôn, ở trên bàn đặt sẵn bộ y phục giống hệt bộ lần trước mà Trân Ni chuẩn bị.

Trên bàn cũng có sẵn ly rượu uyên ương.

Cô mặc đồ chú rể bước ra và quỳ xuống dưới chân nàng,nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng.

- Đêm nay, chúng ta động phòng nha.

Nàng đỏ mặt lên những vẫn cười gật đầu lia lịa.

Cô biết việc mình làm là thừa thãi nhưng vẫn muốn mặc đồ cô dâu cho nàng cho đúng thủ tục.

Hai người cùng uống ly rượu giao bôi.

Xong đâu đó ,cô bế nàng vào trong chiếc bồn tắm rải đầy hoa hồng.

Hương thơm ngào ngạt của hoa càng làm cơn hưng phấn của những kẻ khát tình trỗi dạy thêm.

Bộ đồ vừa mặc cũng bị Trân Ni lột sạch trong giây lát,Trí Tú cười nói với Trân Ni.

- Ủa, mặc vào rồi cởi ra.

Em rảnh quá nhỉ.

- Mặc vào để chị làm cô dâu của em.

Cởi ra để chị làm người của em.

Bộ hôm trước chúng ta đã nhường cho người ta rồi, bộ này nhất định sẽ cất thật kỹ.

Cái miệng dẻo như kẹo kia khiến cho Trí Tú rụng tim luôn.

Lúc này nàng thật sự rất muốn, rất muốn cô.

Nên chả còn muốn nói gì nữa.

Họ đã chờ đợi rất lâu rồi mới tới ngày này.

Nên mọi chuyện để nói sau.

Ngay lúc này đây họ cần hành động.

Trân Ni di chuyển ngón tay thật điệu nghệ, nó uốn lượn bên trong cơ thể của nàng.

Họ đã quá quen thuộc với cách ân ái của nhau, nhưng điều này không làm cho họ chán.

Mà chỉ làm tăng thêm kíƈɦ ŧɦíƈɦ đối phương, vì cô biết chỗ nào khiến nàng nhạy cảm hơn, di chuyển thế nào để nàng mê mệt.

Những tiếng ái muội phát ra Trí Tú đã làm cơ thể cô hiện lên những tia kíƈɦ ŧìиɦ.

Nhưng cô không muốn nàng phải phân tâm ra nhiều việc.

Cô muốn ngay lúc này nàng cứ việc nằm đó rêи ɾỉ để tận hưởng sự cưng chiều của mình.

Còn cô, để thoả cơn khát của bản thân.

Cô lấy hai chân mình kẹp lấy chân của nàng,khiến nơi đó được cọ sát với chân của nàng.

Ở tư thế này ít nhiều cũng thoả mãn du͙ƈ vọиɠ đang dâng trào giống như những ngọn sóng lớn trong người cô.

Nàng nằm đó cảm nhận nơi chân mình đang bị cái chỗ hư hỏng của cô cà vào, nó cũng thật ướt, thật kíƈɦ ŧɦíƈɦ nàng.

Trân Ni vừa ăn nàng vừa mời gọi nàng thế kia, nàng làm sao mà chịu nổi.

Cô sau khi chỉnh lại tư thế rồi mới bắt đầu tăng tốc độ ra vào của ngón tay kia, cô cảm nhận được nơi ấy của nàng bắt đầu rộng ra, những dòng nước cứ thế tạo ra độ trơn lên đến kịch điểm.

Thời cơ đã chín mùi, cô liền để cho ba ngón tay cùng thâm nhập vào, xoè ra, chụm lại.

Chúng nhảy múa bên trong nàng khiến nàng thở dốc, rồi co giật lên từng hồi.

- Ni à, vợ...

Sướng.

Câu nói vừa dứt, từng đợt nước bên trong liền tuôn ra ào ào.

Trân Ni tham lam cúi xuống, ăn sạch những gì là của nàng...

Nàng nhắm mắt lại thoả mãn.

Đêm động phòng này thật là đáng nhớ.

Nàng chả thể nào phủ nhận kỹ năng trên giường của cô từ trước đến giờ luôn làm cho nàng đạt được sự thoả mãn cực độ.

Nhưng hôm nay đặc biệt hơn một chút.

Trân Ni chu đáo chuẩn bị từ không gian, đến mùi hương, sự ân ái cũng dành cho nàng một sự ưu tiên, chăm sóc đặc biệt.

Nàng kéo cô lên nằm cùng nàng.

Cô hôn lên chán nàng nhẹ nhàng.

- Em hiểu chị muốn đáp lễ cho em.

Nhưng vừa rồi chị cũng đã mệt, cứ yên tâm ngủ một giấc đã.

Lát nữa khoẻ mình tiếp tục.

Em dặn Thủy ngày mai lo mọi việc rồi, chúng ta ngủ tới trưa luôn.

- Vẫn là em chu đáo.

Nàng ghé sát tai cô nói, hơi thở của nàng khiến Trân Ni có một chút điện chạy qua,hơi tê tê trong người.

Nhưng cô vẫn kìm lại ôm nàng để đi vào trong giấc ngủ.

Nàng nằm ngủ được một lúc thì lại tỉnh, nàng cố gắng nhắm mắt để bản thân tiếp tục đi vào giấc ngủ nhưng cái cơn thèm khát con người kia khiến nàng cứ ngủ rồi lại tỉnh, rồi lại thϊếp đi, rồi lại tỉnh giấc.

Một cơn buồn ngủ và một cơn khát tình khiến nàng phải đấu tranh tâm lý rất lâu, vừa nhìn sang cái khuôn mặt đẹp tựa thiên thần kia khiến nàng không nỡ đánh thức.

Nhưng nghĩ lại vừa rồi người kia đã ăn mình đến sạch sẽ, khiến cơn thèm của nàng lại trỗi dạy.

Nàng nghĩ bụng ăn vụng một chút chắc không sao.

Nàng liền trườn người xuống thấp hơn một chút.

Người con gái nằm bên cạnh đang khoả thân giống mình nên nàng dễ dàng đưa miệng lại sát cặp đào tiên kia.

Đôi gò nõn nà được nàng đưa tay ôm lấy thật dịu dàng.

Cánh môi hồng của nàng tiến lại mỗi lúc một gần hơn.

Nàng chạm nhẹ bờ môi vào chiếc nhũ hoa rồi từ từ mở khuôn miệng ra, chiếm lấy nó, khiến cho chiếc núm nhỏ mỗi lúc một cứng hơn trong miệng nàng.

Lúc này, nàng hoàn toàn theo bản năng mà nghịch ngợm cái thứ đang trong khuôn miệng kia, chả còn ý thức được người kia đang ngủ.

Chính vì vậy mà nàng bị bắt quả tang trông lúc ăn vụng.

- Chị đói tới vậy sao?

Cô đưa đôi mắt dịu dàng nhìn nàng trêu chọc.

Nàng cũng vứt luôn cục sĩ diện sang một bên mà thẳng thắn thừa nhận.

- Ừ.

-Vậy thì ăn nhiệt tình đi.

Chỉ đợi có vậy,nàng liền tiếp tục công việc của mình.

Nàng ở kèo dưới nên không có nhiều trò giống cô.

Từ trước đến giờ nàng chỉ biết làm theo bản năng, và một chút kinh nghiệm học hỏi từ những năm qua.

Nhưng những thứ thuộc về kỹ năng thì nàng không thể so với cô được.

Trân Ni luôn biết cách tự làm thoả mãn mình trong những lần ái ân.

Kể như nghe tiếng rên của nàng là cô cũng cảm thấy có sự khoái lạc.

Hay việc cọ sát vào nàng cũng là một cách để cô làm thoả mãn mình.

Cô cũng biết nàng không giống cô trong chuyện giường chiếu, nên cô luôn chủ động đổi ngược tư thế để thoả mãn cả hai.

Chính vì vậy nên khi nàng vừa nhấm nháp xong cặp đào tiên kia thì cô đã đưa tay ra vỗ mông nàng, nàng hiểu ý liền xoay ngược người lại để cùng nhau thưởng thức tư vị của người bạn đời.

Căn phòng chứa đầy những tiếng rên ám muội, mùi của du͙ƈ vọиɠ cũng dâng lên trong căn phòng.

Họ lại cùng nhau tắm rửa thật sạch sẽ, rồi đi vào một giấc ngủ ngon sau một bữa ăn no.

_______________________________________
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 60:Tha thứ


Thị trấn nhỏ nơi cậu ba Nguyên cai quản,nay đã trở nên sầm uất hơn.

Nhờ xưởng gia công vàng ngày một phát triển, người dân cũng có công ăn việc làm, khách khứa gần xa ghé thăm nên hàng quán cũng ngày một mọc lên nhiều hơn.

Đoàn múa lân linh đình, cùng những tiếng pháo nổ rộn vang trước cửa tiệm vàng Lạp Phác.

Hôm nay mọi người ăn mừng cậu nhỏ của ông bà chủ chào đời.

Cũng là lần đầu cậu Lạp xuất hiện cùng phu nhân.

Thái Anh bây giờ cũng được thợ hoá trang giỏi nhất mà Trân Ni tuyển về hoá trang cho khác trước.

Cả gia đình em cũng vậy, chỉ có thế thì những người bạn làm ăn trước đây có vô tình gặp cũng không thể nhận ra.

Đứa trẻ chào đời là niềm hạnh phúc của mọi người, gia đình em cùng nhau mở tiệc linh đình, nhân dịp giảm giá một số mặt hàng, và phát lộc cho những người khó khăn.

Trân Ni hôm nay cũng có mặt để dự tiệc đầy tháng của cháu.

Cô tốn không ít công sức để đưa dì Bé đến để gặp Lệ Sa.

Nhìn mọi người đều vui vẻ hạnh phúc, cô thấy công sức mình bỏ ra thời gian qua thật không hề uổng phí.

Tiệc xong, Trân Ni tranh thủ vào gặp Thái Anh, còn Lệ Sa thì gặp mẹ tỉ tê.Thái Anh quan sát Trân Ni từ lúc cô tới đây, tuy bận rộn nhưng em vẫn tinh ý phát hiện ra nỗi sầu muộn trên khuôn mặt Trân Ni.

Phải tranh thủ lắm mới gặp được nên em phải hỏi liền.

- Có chuyện gì rồi à?

Trân Ni nhìn Thái Anh khuôn mặt tỉnh bơ.

- Chuyện gì là chuyện gì?

- Đừng giấu chị, nhìn em là chị đoán được có tâm sự ngay.

Mà chuyện để em có gương mặt thế kia.

Chỉ có thể là chuyện yêu đương.

Cô nhìn chị gương mặt có chút xịu xuống.

- Ừ, chuyện tình yêu của em thì mọi người ít nhiều cũng hiểu rồi đó.

Còn rất gian nan.

Em và chị Tú đều xác định sẽ yêu hết mình, tới khi nào bị phát hiện thì tính tiếp.

Nên em không quá suy nghĩ về nó.

Chỉ là, cậu Tư mất rồi, con cậu còn nhỏ, việc nhà là mấy người phụ nữ gánh vác, nên có kẻ kiếm chuyện.

Cha chị Tú thì cũng thất thế, nên không giúp được gì.

Thái Anh nhìn gương mặt lo lắng của Trân Ni, phút chốc nhớ lại ánh mắt háu đói của những kẻ nhìn cô trong đám tang cậu Tư.

Thì ra là vậy, sao em có thể quên mất chuyện này chứ.

Trân Ni đẹp vậy mà.

- Bọn họ làm gì rồi?

Thái Anh lo lắng hỏi cô, Trân Ni cũng chậm rãi trả lời.

- Thì cũng có vài vị tới thăm dò.

Kẻ tham thì cho ít đút lót là xong, kẻ quân tử thì có thể làm bạn, nhưng có kẻ vừa tham, vừa háo sắc thì tìm cách gây khó dễ.

Trước kia cậu Tư còn, lúc cậu bệnh, em giao thiệp với họ thì họ còn nể cậu vài phần.

Nhưng giờ cậu mất, nên bắt đầu kiếm chuyện,nhà mình thuộc dạng kinh doanh, nên phải luồn cúi bọn chúng nhiều.

- Em có cách gì đối phó chưa?

Phía chị Tú thì sao?

- Mẹ chị ấy tác động, nói chị ấy gả em cho vị quan nào đó lấy chỗ chống lưng, dù sao em còn trẻ cũng không thể bắt em ở goá được.

- Trời ạ, sao bà ấy có thể yêu cầu như vậy được chứ.

Thái Anh sửng sốt lẫn tức giận, nhưng

Cô thì vẫn bình tĩnh.

- Cũng không trách bà ấy được, vì bà ấy đâu biết được chuyện tình cảm của bọn em.

Mà biết chắc chắn bà ấy cũng không chấp nhận,gia đình bà ấy là gia đình quý tộc.

Chị ấy trong mắt họ là lá ngọc cành vàng, tôn nghiêm đoan chính.

Em giờ còn ít tuổi, làm goá phụ sớm quá, họ cũng nghĩ chả thể để em ở goá suốt đời.

Tài sản bây giờ một phần là của em, một phần là của con chị ấy, nếu em gả đi mà giữ được cơ ngơi cho họ cũng là điều tốt.

Em vừa có chỗ để gửi gắm,nhà họ cũng có chỗ để vịn vào.

Em nghe cô nói cũng thấy hợp lí, có lẽ người nào rơi vào hoàn cảnh của mẹ Trí Tú cũng sẽ làm vậy thôi, nếu họ không yêu nhau, thì cách này đúng là vẹn cả đôi đường.

Nhưng ông trời lại rất biết cách đùa giỡn con người.

Họ vừa phải chịu áp lực từ quan lại bên ngoài, vừa phải chịu áp lực từ cha mẹ Trí Tú.

- Em và chị Tú có chủ ý gì không?

- Chưa nghĩ ra nữa, dịp này chị Tú kêu mẹ chị ấy đưa dì Bé qua bên nhà giúp chút chuyện, nên em với dì ấy tranh thủ ghé đây rồi về tính tiếp.

Có gì nhờ dì Bé nghe ngóng bên gia đình chị ấy coi sao?

- Ừ, cố lên nha.

Khó khăn quá thì về đây.

Trân Ni nhìn Thái Anh lo lắng cho mình thì gật đầu.

Cô không thể xa nàng được, nếu không thì cô đã cao chạy xa bay, sống ung dung, tự tại.

Nói chuyện với Thái Anh xong, thì cô ra ngoài gặp cậu ba Nguyên đang đứng đợi.

Thấy cô, cậu mỉm cười.

- Trông em ốm đi nhiều quá, lại ăn chút canh tẩm bổ nào.

Cậu bê chén canh tổ yến thơm ngon lên trước mặt cô.

Khi nãy tiệc tùng thấy Trân Ni không ăn được gì nên kêu người làm đi nấu.

Anh biết cô có tâm sự nhưng không tiện hỏi.

Chỉ có thể dùng cách này để chăm sóc em gái.

Cô nhìn gương mặt chờ đợi của anh thì cũng ngồi ăn hết chén canh.

Sau đó hỏi thăm.

- Mẹ khoẻ không anh?

Gương mặt Nguyên có chút buồn bã, có chút đắn đo.

Suy cho cùng, anh nghĩ, nên nói cho cô biết, rồi cô muốn làm sao anh cũng tôn trọng.

- Mẹ bệnh mấy tháng nay, chắc cũng chỉ cầm cự được ít bữa thôi.

Theo thầy lang nói thì có lẽ số ngày chỉ tính trên đầu ngón tay.

Trân Ni nghe anh nói xong, điều đầu tiên xuất hiện trong lòng cô là lo lắng, nó không phải là sự hả hê khi thấy bà ấy bị quả báo.

Có lẽ cô đã không còn hận bà.

Thay vào đó là cái gì đó mất mát đang tới gần,cô nhìn Nguyên.

- Chúng ta cùng về thăm mẹ nha.

Nguyên nghe nói xong thì bỗng oà khóc vì xúc động.

Anh đã rất mong, Trân Ni sẽ về thăm mẹ để bà ra đi được nhắm mắt.

Câu nói thốt ra từ cô là câu mà anh ngày đêm mong ước nghe được.

- Em tha thứ cho mẹ rồi à.

Nhìn anh Ba của mình, nắm tay anh.

- Chúng ta dù sao đi nữa cũng là người một nhà, cái gì có thể buông bỏ thì buông bỏ.

Đôi khi để sự uất hận trong lòng chỉ làm chúng ta thêm phiền não.

Tha thứ cho bà ấy cũng là giải thoát cho chính bản thân mình.

Khi chúng ta đứng giữa hai sự lựa chọn.

Tích cực hay tiêu cực, thì tích cực luôn là sự ưu tiên của em.

Tha thứ được, buông bỏ được luôn là điều tốt nhất.

Trân Ni nói vậy bởi vì, mẹ Cả đã biết hối cải.

Còn đối với cậu Tư, không có lựa chọn tích cực nào cho cậu ta hết.

_______________________________________

Hôm qua mấy bà có thấy thiếu cái gì không ?🤔
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 61:Bại lộ


Trân Ni sợ không kịp nên vội vàng hối anh Ba cùng mình lên đường về thăm mẹ Cả.

Còn dì Bé thì ở lại chơi với cậu Lạp.

Ngôi nhà tuổi thơ của cô hiện ra trước mắt, đây là nơi mà cô không muốn nghĩ đến, và cũng chả muốn đặt chân lên.

Nhưng vốn dĩ khi sinh ra, chả ai có quyền lựa chọn cha mẹ của mình cả.

Cô là con của ba cô, điều đó vĩnh viễn không bao giờ thay đổi, ngôi nhà này là nơi đã nuôi nấng cô trở thành người con gái gai góc như bây giờ.

Bước vào phòng mẹ Cả, bà nằm đó tiều tụy đi rất nhiều, cả người chỉ còn da bọc xương.

Thấy Trân Ni, bà cố gượng dạy để nói những lời thều thào.

- Ni về rồi hả con, mẹ đã rất mong con về...

Cô có chút đau lòng nhìn bà, lại gần nắm lấy bàn tay gầy guộc, lạnh gắt.

- Con xin lỗi vì đã về muộn.

- Không muộn, không muộn, về là tốt rồi.

Cảm ơn vì đã về thăm mẹ.

Tại mẹ, mẹ đã ép gả con.

Để giờ con phải chịu cảnh goá chồng từ sớm,xin lỗi, xin lỗi...

- Chuyện qua rồi mà mẹ.

Chả phải con vẫn rất tốt sao.

- Phải, phải, vẫn rất tốt.

Mẹ Cả cứ thều thào nói chuyện lan man với cô.

Sau đó bà nắm chặt tay cô.

- Con xem, con xinh đẹp thế này cơ mà.

Nhất định sau này có đi bước nữa, phải chọn người mà con yêu thương và con cũng yêu thương họ nha.

Đừng để ai sắp đặt số phận cho con một lần nữa.

- Dạ, con biết rồi.

- Ừ, vậy là mẹ có thể yên tâm rồi.

Mẹ Cả cứ nói cười với cô cả ngày.

Hôm đó bà ăn được rất nhiều đồ.

Buổi tối còn nhờ người hầu thân cận trang điểm cho mình nữa.

Và trong đêm đó, bà ra đi thật nhẹ nhàng.

Anh Ba có nói với Trân Ni rằng, có lẽ bà đã cố gắng gượng để đợi cô về, nên khi gặp cô bà có thể yên tâm mà nhắm mắt.

Đám tang cũng được tổ chức thật linh đình.

Lúc Trân Ni gần đi, cha

Cô có gọi cô lại nói chuyện.

- Cậu Tư mất rồi, chốn qua trường nhiều người hỏi ý cha gả con cho họ.

Con thấy thế nào?

Trân Ni nhìn gương mặt đạo mạo, nói chuyện cả đời của con gái mà không chút cảm xúc, nên cô cũng không thể hiện cảm xúc ra liền hỏi lại.

- Thế nào...

Là thế nào?

- Con còn trẻ, chồng mất rồi, lại có phúc phận được các quan hỏi về làm lẽ.

Thì cũng nên quyết định sớm chứ.

- Cha gả con đi rồi, giờ con là người của phủ cậu Tư, có lấy ai cũng là việc của con.

Cảm ơn cha đã quan tâm.

- Hay cho câu việc của con,vậy thì cha nhắc cho con nhớ.

Làm gì thì làm, đừng có làm liên lụy đến gia đình này.

Trân Ni nghe cha mình nói xong thì đứng dạy cúi đầu chào ông rồi nói.

- Không còn việc gì nữa thì xin phép cha con đi.

Cha cô nhìn đứa con gái cứng đầu, chưa nói chuyện xong nó đã bỏ đi thì bất lực.

Còn cô thì hiên ngang đi ra khỏi phòng của người cha coi cô như một món làm ăn sinh lời cho ông vậy.

Cô không muốn nhìn mặt ông ta thêm một giây phút nào nữa.

Cô ra nói anh ba Nguyên ở lại một thời gian để lo liệu mọi việc ở nhà, còn cô xin phép về trước còn nhiều việc đang chờ.

Nguyên biết chắc chắn cha anh đã nói gì khó nghe với cô nên cũng không giữ cô ở lại nữa.

Trân Ni lên đường về lại tiệm vàng Lạp Phác.

Nhưng tới nơi cô đã gặp một người mà cô không ngờ đến.

Người mà cô rất sợ phải đối diện lúc này.

Người đó không ai khác chính là mẹ của Trí Tú.

Từ lúc cậu Tư mất, bà đã nghi ngờ, sau đó lại có chuyện Thái Anh mất mà trong phủ lại im ắng lạ thường.

Nên lén cho người theo dõi dì Bé.

Vì vậy mà bà ấy đến được đây, nhân lúc cô đi vắng.

Bà đã hỏi dồn mọi chuyện và biết được mọi âm mưu của Trân Ni.

Bà không thể tưởng tượng được cái tình yêu hoang đường của Thái Anh và Lệ Sa.

Lại càng sốc hơn khi phát hiện con gái bà đã yêu một đứa con gái và cùng nó gây nên bao sóng gió cho nhà chồng.

Đối diện với bà, cô thật sự không biết phải nói gì.

Gia đình Thái Anh, gia đình Lệ Sa đều rất sợ.

Chỉ im lặng cúi đầu nhìn bà và Trân Ni,cô thấy cảnh này thì nói mọi người.

- Mọi người ai về làm việc của người đấy đi.

Để em ở lại nói chuyện với bác.

Mọi người đều lo lắng, nhưng cũng chả thể giúp gì được nên đành đi ra ngoài để cô và bà nói chuyện với nhau.

Bà ấy nhìn Trân Ni khuôn mặt đầy tức giận, quát lớn.

- Tôi không thể tưởng tượng ra được, đứa con gái còn chưa đầy đôi mươi mà có thể bày ra đủ trò trái với luân thường đạo lý, bại hoại gia phong thế này.

Một ả đê tiện như cô đã dùng bùa mê thuốc lú gì mà câu dẫn con gái tôi.

Cô nghe những lời xúc phạm từ bà, cô có thể cảm nhận được bà ấy đang căm ghét cô đến tận xương tủy.

Nếu là người khác, cô sẽ không để họ xúc phạm mình như vậy.

Nhưng đây là mẹ của nàng.

Người con gái cô yêu thương hơn cả tính mạng.

Cô có thể làm được gì cơ chứ.

Hai hàng lệ tuôn rơi trên đôi mắt trong veo của cô, cái ánh mắt long lanh đầy mê hoặc này, giờ đây phải đối diện với một ánh mắt đầy sát khí khiến cô đôi phần bất lực, ba phần sợ hãi.

- Cậu Tư quá ác độc, con chỉ thay trời hành đạo, lấy lại công bằng cho những người mang thân phận phụ nữ thôi.

- Hay cho câu thân phận phụ nữ.

Đã biết mình là phụ nữ thì phải tam tòng, tứ đức.

Vậy mà cô ra tay hãm hại chồng mình,còn yêu đương biếи ŧɦái, lọc lừa con gái tôi.

Cô làm ra những chuyện hoang đường này.

Người đời biết được sẽ cười chê con gái tôi làm sao mà dạy bảo được các cháu.

Cô cúi gằm mặt xuống, cô không biết phải nói gì lúc này cả, chẳng lẽ lại nói là bản thân không kìm chế được tình cảm của mình, hay tình yêu không có lỗi...

Cô mà nói ra câu này thì chỉ càng làm mẹ của Trí Tú điên tiết thêm thôi.

Cô suy nghĩ một lát rồi cũng thông.

Mọi sự giải thích bây giờ đều trở thành vô nghĩa.

Ngẩng cao mặt lên nhìn bà.

- Mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi, việc chị Tú với con cũng chả thể thay đổi được.

Bây giờ bác nói xem bác muốn con làm gì?

- Đi ra khỏi phủ cậu Tư, đi càng xa càng tốt.

- Dựa vào đâu chứ?

Con đã gây dựng mọi thứ.

Giờ bác kêu con đi, nếu chị Tú nói con sẽ làm.

Còn bác thì không Bác có biết cháu đã âm thầm giúp chồng bác thoát khỏi bao nhiêu thủ đoạn đê hèn của cậu Tư không?

Mẹ của Trí Tú nhìn ánh mắt kiên quyết của cô thì bỗng nhiên hạ giọng.

- Những điều cô giúp chúng tôi, chúng tôi ghi nhận, nhưng về chuyện hai đứa, cô nghĩ thử xem...

Đó là điều không thể.

Nhà Thái Anh có thể giả chết, Lệ Sa cũng giả chết mới đến được với nhau.

Còn Trí Tú nhà tôi và cô thì khác.

Ba nó không chấp nhận thứ tình yêu này.

Con cái nó không quá lớn để thông cảm, cũng không quá nhỏ để coi như không biết.

Xin cô hãy vì nó mà buông tay.

Gương mặt khổ sở, bất lực của người mẹ lúc này hiện rõ lên từng đường nét.

Cô nhìn ánh mắt ấy mà hình dung ra hàng vạn con dao đang đâm thẳng vào tim cô ngồi sụp xuống.

- Con cần suy nghĩ, cho con ít thời gian.

______________________________________
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 62:Quyết định


Mẹ Trí Tú trở về ngay sau cuộc nói chuyện.

Thái Anh có dò hỏi nhưng cô nói không có gì quan trọng cả mọi người đừng lo.

Kể như cô khóc lóc vài câu, than vãn vài lời thì mọi người còn có thể yên tâm.

Đằng này cô bình thản đến mức khiến người khác phải lo lắng.

Đêm hôm ấy, cô nằm bên phòng dì Bé.

Cô thủ thỉ với dì.

- Mẹ chị Tú biết việc của Lệ Sa với chị Thái Anh dì có lo không?

- Biết thì cũng biết rồi, Lệ Sa là con của dì, dì không ngăn cản thì ai có quyền ngăn cản chứ.

- Dì nói cũng đúng.

Thấy câu nói đầy vẻ suy nghĩ của cô, dì Bé liền hỏi.

- Con với bà Cả nói chuyện gì vậy?

- Thì còn chuyện gì khác ngoài việc ngăn cản con với chị ấy đến với nhau cơ chứ.

- Rồi con tính sao?

- Con cần có thời gian để suy nghĩ, chuyện này quan trọng, con không muốn vì cảm xúc nhất thời mà đưa ra quyết định sai lầm.

Mà dì này...

Dì có từng nghĩ sẽ phản đối Lệ Sa yêu người đồng giới không?

Nghe câu hỏi thốt ra từ cô, dì Bé cảm nhận được Trân Ni đã suy nghĩ rất nhiều mới dám hỏi đến việc tế nhị này.

Thời gian gần cô, dì coi cô như con gái mình vậy.

Nếu con gái đã chủ động muốn tâm sự, thì dì cũng sẵn lòng chia sẻ.

Bà chậm rãi nói cho cô nghe.

- Là người mẹ, ai không muốn con mình có một cuộc sống bình thường chứ.

Khi biết con gái mình có tình cảm không giống người bình thường, dì cũng rất buồn.

Khóc cũng khóc cạn nước mắt rồi.

Nhưng nhìn con gái đau khổ còn đau lòng hơn.

Ví dụ ép buộc nó, gả nó cho người nó không yêu, nó sống cả đời đau khổ thì bản thân người mẹ cũng chả vui nổi.

Dì cũng chỉ là một người dân bình thường, xấu đẹp cũng chả sao, Lệ Sa lại không vướng bận gì nên dì chấp nhận được chuyện này.

Còn Trí Tú thì khác.

Vốn là tiểu thư cành vàng lá ngọc.

Lấy chồng cũng là chính thất quan nhị phẩm, lại còn có con cái.

Nên chắc chắn bà Cả sẽ không thể chấp nhận được tình yêu này.

Vì nó liên quan đến quá nhiều người.

Trân Ni nghe dì Bé nói xong thì cũng buồn rầu trả lời.

- Con hiểu chứ.

Ba chị ấy cũng là quan nhị phẩm.

Từ nhỏ đã áp đặt con gái phải biết gia giáo lễ nghĩa.

Con của chị ấy đang tuổi nhận thức.

Chúng con cũng xác định chỉ lén lút yêu nhau.

Con không ngờ bị phát hiện sớm quá.

Chưa có sự chuẩn bị trước nên hơi sốc.

- Cố lên.

Nếu cần gì cứ nói dì giúp.

Dì sẽ cố gắng hết sức.

- Con biết rồi.

Hai dì cháu cứ như vậy mà tâm sự đến lúc ngủ thϊếp đi không hay.

Ngày hôm sau họ lên đường về phủ cậu Tư.

Mọi người vẫn còn lăn tăn lo lắng cho cô nhưng dì Bé nói mọi người cứ yên tâm, có dì đi theo rồi nên dù có lưu luyến cũng đành chia tay họ.

Chiếc xe ngựa từ từ chuyển bánh rồi khuất dần.

Đêm hôm ấy,Trân Ni lại ghé sang phòng của Trí Tú.

Nàng vẫn mở cửa để đợi cô về.

Cô nhẹ nhàng vòng tay qua cổ nàng hôn nhẹ lên gáy nàng.

- Nhớ em không?

- Nhớ.

Xoay mặt Trí Tú lại, những giọt nước mắt đang long lanh trực rơi xuống.

Cô tiến lại gần hôn lên khoé mắt nàng.

- Đừng khóc.

- Em phải chịu thiệt rồi.

Hức hức.

Cô lấy ngón tay chạm lên môi nàng ngăn lại.

- Đừng nói gì cả, lúc này đừng nghĩ gì khác ngoài việc ở bên em.

Trí Tú nhẹ nhàng gật đầu.

Cô bắt đầu tìm đến cánh môi của nàng, nó vẫn còn vị mặt chát của nước mắt.

Cái vị này thật khiến con người ta cảm thấy đau lòng, trái tim nhói lên từng cơn.

Cô cố gắng tập trung vào sự hấp dẫn của người con gái trước mặt đang mời gọi, để quên hết những nỗi phiền muộn trong lòng.

Những ngày xa nhau cô đã rất nhớ nàng.

Giờ đây cô không muốn bị chi phối bởi bất cứ điều gì cả.

Nụ hôn mỗi lúc thâm nhập sâu thêm một chút, từng cử chỉ dịu dàng uyển chuyển đầy thành thục của hai người con gái dành cho nhau.

Nó quá quen thuộc nhưng lại chả khiến người ta nhàm chán, chỉ càng làm cho đối phương khát khao nhiều hơn một chút.

Nụ hôn khiến thời gian ngưng đọng lại, đến khi hô hấp trở nên khó khăn.

Hai người mới dời nhau ra.

Bàn tay của hai người thành thục cởi ra những thứ vướng víu, cản trở cơ thể họ tiếp xúc gần nhau hơn.

Hai ngọn đồi của hai người chạm vào nhau tạo nên một thể đối xứng.

Mái tóc dài mượt như dòng suối bồng bềnh trên đôi bờ vai nõn nà như những hạt tuyết trắng.

Dịu dàng, êm mát.

Những ngón tay đan xen vào sợ tóc của đối phương, từ từ nhẹ nhàng vuốt ve một dòng thẳng mượt.

Họ trở lại chiếc giường quen thuộc sau màn chào hỏi nhau.Cô khẽ đặt nàng nằm xuống.

Hôn lên vành tai nàng, những hơi thở ấm áp phả vào tai khiến cơ thể nàng rung lên.

Chiếc lưỡi mềm mại cứ trêu đùa nơi vành tai khiến nàng có cảm giác vừa nhột vừa thích thú.

Bàn tay nhanh chóng tìm đến bầu sữa nóng hổi mà vuốt ve nhào nặn cho thoả cơn thèm khát mấy hôm nay.

Họ xa nhau một thời gian, giờ gặp lại cơn hưng phấn liền trỗi dạy, nên chả cần kíƈɦ ŧɦíƈɦ gì nhiều, hai bên khe suốt đã ướŧ áŧ, trơn tuột.

Họ dễ dàng xâm nhập vào bên trong đối phương, cùng nhau tận hưởng cảm giác khoái dục của người kia đem lại.

Nằm trong vòng tay của cô.

Trí Tú khẽ hỏi.

- Mẹ...

Tới tìm em rồi à?

- Ừm...

- Rồi em tính sao?

Trân Ni ôm Trí Tú thật chặt, khẽ hôn lên mái tóc của nàng.

- Em rất muốn nói chị hãy cùng em bỏ trốn.

Nhưng em không thể nói điều này.

Vì chị phải ở lại đây, trách nhiệm của chị còn quá nhiều.

Chị không thể vì tình yêu mà bỏ cha mẹ, con cái để theo em được.

Vì vậy...

Chị à, đừng buồn vì em nữa.

Ở lại sống thật tốt.

Ngày mai em sẽ sang tên tất cả mọi thứ cho cậu Hai.

Như vậy cha chị sẽ quản lý giúp, có cha chị chống lưng, sẽ không ai làm khó nữa.

Em thu xếp xong sẽ đi...

- Em đã hỏi ý kiến tôi chưa mà đòi đi.

- Không còn lựa chọn nào khác cả.

Cô khóc, nàng cũng khóc.

Rất nhiều lời muốn nói ra, nhưng cứ bị nghẹn lại trong cổ họng không thốt ra được.

Trí Tú kéo Trân Ni dậy.

- Em ra ngay khỏi phòng tôi.

Cô ôm lấy nàng, nhẹ nhàng.

- Chúng ta không còn nhiều thời gian ở bên nhau.

Nên chị hãy cho em những ngày còn lại thật vui vẻ bên chị được không?

Ánh mắt bi lụy của cô dành cho nàng, khiến tim nàng như vỡ tan ra.

Nếu nàng cố chấp giận dỗi cô, thì nàng sợ rằng cả đời này sẽ bị ánh mắt này làm cho day dứt.

Cô đang nghĩ cho nàng mà.

Sao nàng lại nổi giận vô lý với cô vậy ,ôm chặt lấy cô hai người cùng khóc, họ khóc cho một mối tình đẹp nhưng đầy trông gai.

_______________________________________

Tạo hình cameo cô tiên của Jisoo trong phim “DrCheon And The Lost Talisman” - Phim sẽ được ra mắt tại Hàn Quốc vào ngày 27/09 tới🥰
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 63:Như xác không hồn


Trân Ni luôn giải quyết mọi việc rất nhanh chóng, chỉ trong một thời gian ngắn, cô đã bàn giao mọi việc xong xuôi.

Những người làm thân cận đều được cô ủy thác ở lại làm việc giúp đỡ nàng cái quản mọi việc.

Thủy muốn đi theo cô nhưng Trân Ni nói Trí Tú cần cô ấy hơn.Cô muốn được một mình ngao du một chút.

Nàng và cô đều ngầm hiểu rằng, họ sắp phải xa nhau, nhưng khi ở bên nhau không ai nhắc đến điều này.

Họ nén lại hết những tâm sự buồn bã để tận hưởng giây phút vui vẻ ở bên nhau.

Trân Ni có nói với nàng rằng.

-Chia ly không phải là điều đáng sợ nhất.

Họ vẫn may mắn hơn nhiều người khác, vì họ có thời gian để chuẩn bị cho sự chia ly, và khi xa nhau, trong họ chỉ toàn là những ký ức đẹp về đối phương mà thôi.

Cuối cùng thì ngày ấy cũng đến.

Cô chả thể dây dưa thêm nữa.

Mẹ Trí Tú chỉ cho cô ở bên nàng thêm một thời gian nhất định, đã đến lúc cô phải đi.

Tối hôm đó, hai người cùng uống rượu ngâm thơ với nhau.

Trân Ni mơ hồ trong cơn say rượu lẫn say tình.

Còn Trí Tú thì hoàn toàn tỉnh táo, nàng ngắm nhìn cô, giọt nước mắt cứ lăn dài bên khoé.

Nhẹ nhàng vuốt mái tóc đang che mắt Trân Ni.

- Tại sao không rủ chị đi theo chứ?

Sao cứ phải để lý trí điều khiển bản thân.

Chị sẽ cùng đi với em.

Trí Tú không biết việc mình làm là đúng hay sai nữa.

Nhưng nàng đã suy nghĩ, đắn đo rất nhiều.

Càng gần ngày xa cô, nàng càng nhận ra được bản thân không thể sống thiếu em ấy.

Đêm đó, chiếc xe ngựa chuyển bánh.

Trân Ni dần tỉnh lại sau khi thuốc hết tác dụng.

Cô rất bất ngờ khi nàng ở trong xe cùng với mình.

Cô ngơ ngác nhìn nàng.

Trí Tú cười với cô.

- Em tỉnh rồi à?

- Chuyện này là sao?

- Chúng mình cùng bỏ trốn nha.

Bàn tay Trí Tú nắm chặt tay cô thật ấm áp làm sao.

Cảm giác hạnh phúc vỡ oà, mặc dù trong lòng vẫn còn rất lo sợ nhưng cô thật sự cảm thấy rất rất suиɠ sướиɠ khi nàng yêu cô hơn mọi thứ của nàng.

Khi hai con người đang vui vẻ trong chiếc xe ngựa, bỗng có tiếng bước chân của ngựa, của quan binh đuổi theo đằng sau.

Trân Ni hoảng hốt mở rèm ra xem thì thấy cha Trí Tú đang kéo theo người làm đuổi theo bọn cô.

- Không ổn rồi chị.Cha chị đã đuổi gần tới chúng ta rồi.

- Không thể nào.

Trí Tú cũng hốt hoảng không kém.

Họ vội kêu phụ xe đi thật nhanh nhưng chả thể nào nhanh bằng ngựa của quan binh.

Lúc lên đến trên đồi thì cha nàng đã đưa quan binh vây lại bốn phía xung quanh.

Phụ xe bị bắt lại.

Trí Tú nhanh chóng lấy dao kề vào cổ bước xuống xe.

- Cha để chúng con đi, nếu không con sẽ chết.

- Mày điên rồi.

Bỏ dao xuống về với cha.

Nhanh.

Trân Ni bị người của cha nàng lôi xuống khỏi xe, cô nhìn nàng đang lấy dao kề cổ để bảo vệ tình yêu của mình thì đau lòng khôn xiết.

Trách bản thân bất tài không thể bảo vệ được tình yêu này, cô có thể giúp người khác nhưng sao đến việc của bản thân lại khó như vậy.

Nước mắt cũng lười biếng không muốn tuôn ra nữa.

- Bỏ dao xuống đi chị.

Chị làm vậy em sẽ rất tổn thương.

Ánh mắt van xin của cô phút chốc làm nàng lơ là, liền bị người làm bắt lại được, chiếc dao rơi xuống đất, họ túm lấy nàng bắt lại.

Trân Ni liền lao lên đưa tay nắm lấy tay nàng nhưng không được, lũ quan binh kia lần lượt đánh cô những đòn trí mạng.

Người con gái yếu ớt làm sao chịu nổi sự hành hạ thân xác kia.

Trân Ni cố gắng chạy nhưng không chạy nổi.Cha Trí Tú mặc nàng gào thét, ông để nàng đứng đó, chứng kiến cô bị trừng phạt để nàng biết thế nào là không có phép tắc.

Trên người cô lúc này đã đầy máu, chỉ còn thoi thóp với vài hơi thở.

Trí Tú lạy lộc van xin cha nàng tha cho cô, nhưng lúc này thú tính của ông hoàn toàn làm chủ.

Hy vọng sống cuối cùng của cô dường như bị dập tắt, khi ông tiến lại dứt khoát đẩy cô, toàn thân cô bay trên không trung rồi từ từ rơi xuống vực sâu.

Trí Tú chứng kiến cảnh đó, khụy đôi chân xuống rồi ngất đi.

Cha Trí Tú cười tiếng cười man rợn vang khắp ngọn đồi.

Trân Ni chết rồi, sẽ không còn ai đe doạ lấy đi con gái của ông nữa.

Cả tài sản kia cũng không kẻ nào dám nhăm nhe.

Ngay khi cậu Tư mất, ông đã có ý định gϊếŧ cô để giữ chọn tài sản cho cháu mình.

Ông luôn lo sợ Trân Ni sẽ cướp mất tài sản của bọn chúng.

Nỗi lo sợ ấy ám ảnh ông ta đến mức khi mẹ nàng phát hiện ra con gái bỏ đi theo cô, bà tìm đến bảo ông rằng nàng và cô yêu nhau.

Ông liền cho rằng cô bỏ bùa nàng để lừa nàng giao hết tài sản cho cô chứ không thể có chuyện yêu đương.

Trí Tú nằm trên căn phòng quen thuộc thời ấu thơ của mình.

Giờ đây nàng được đưa về phủ của ba mẹ.

Mở mắt ra nàng thấy khuôn mặt hiền từ lo lắng của mẹ mình.

Nàng nhìn bà rồi lại nhắm mắt lại.

Bà thấy nàng tỉnh dậy liền hỏi.

- Con tỉnh rồi à?

Mẹ xin lỗi.

Đáp lại bà là một sự lặng im của nàng.

Nàng cứ nằm như vậy, ánh mắt vô hồn nhắm vào lại mở ra, không nói không rằng.

Mẹ nàng đưa thuốc lại, đỡ nàng ngồi dậy, nàng cũng uống, uống xong lại nằm không nói chuyện với ai.

Dì Bé mua chuộc được người làm kể lại toàn bộ sự việc.

Dì liền lập tức đến tìm cậu ba Nguyên và Lệ Sa để đi tìm xác của Trân Ni nhưng không thấy.

Lẽ ra dì Bé sẽ thu xếp mọi việc xong thì mấy mẹ con sẽ chuyển về ở cùng với Thái Anh và Lệ Sa, nhưng vì Trân Ni bây giờ sống chết không rõ tung tích, Trí Tú thì sống không ra sống, chết không ra chết nên dì quyết định ở lại đây để giúp nàng vượt qua cú sốc này.

Mẹ Trí Tú nhìn con gái mà đau lòng khôn xiết, bà không biết việc mình làm là đúng hay sai nữa.

Bà cũng không rõ ngày hôm ấy, sau khi nói với chồng về việc nàng bỏ đi cùng với Trân Ni, ông đùng đùng nổi giận, dẫn binh lính đuổi theo rồi không hiểu đã xảy ra chuyện gì mà khi trở về Trí Tú thân tàn ma dại như bây giờ.

Hai đứa trẻ ngoài lúc đi học ra sẽ chạy lại gọi mẹ,nàng chỉ nhìn chúng nó, khoé miệng hơi nhếch một chút.

Bọn chúng đút cho nàng ăn thì nàng sẽ ăn, nói nàng nghỉ thì nàng nghỉ, không từ chối cũng chẳng nói chẳng rằng.

Dì Bé dùng hết bản lĩnh của mình để đến tìm mẹ Trí Tú.

Dì biết mình là thân phận người làm, không được đòi hỏi gì ở chủ cả, nhưng mà cả nhà dì nợ Trân Ni quá nhiều.

Dì cần phải giúp cô.

Mặc dù không biết cô còn sống hay đã chết.

Nhưng dì chắc chắn rằng, cô không muốn thấy Trí Tú vì mình mà trở nên như thế này.

Mẹ của Trí Tú đang ngồi chải lại đầu tóc cho nàng, cố gắng kể chuyện để nàng vui, nhưng nàng vẫn tuyệt nhiên không nhìn bà dù chỉ là một lần.

Dì Bé thấy cảnh này liền nói với mẹ nàng.

- Bà Cả có thể nói chuyện với con một chút được không?

Mẹ nàng nhìn nàng rồi ra hiệu cho dì Bé đi ra ngoài cùng mình.

Dì Bé kể cho bà nghe toàn bộ sự việc bà nghe ngóng được.

Nghe xong bà thấy trong lòng mình có vài tia hối hận.

Nước mắt bà cũng vô thức chảy ra.

Dì Bé liền nói tiếp.

- Chuyện gián tiếp do bà kêu ông làm, ông lại ra tay tàn độc, cô chủ chứng kiến toàn bộ sự việc nên ắt hẳn đau lòng.

Bà cứ cho cô chủ về lại phủ cậu Tư, tạm thời để cô ấy không gặp ông bà để nguôi ngoai đi đã chứ giờ cứ để cô như thế này e là không tốt.

Mẹ của nàng nhất thời chả nghĩ được gì, cũng chả có tâm trạng mà đôi co với dì Bé.

Giờ này có thể giúp nàng vượt qua nỗi đau thì làm gì bà cũng làm.

Vậy nên bà quyết định để dì Bé đưa nàng về phủ của cậu Tư.

______________________________________
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 64:Mười Năm sau


Từ khi trở về phủ cậu Tư, Trí Tú chuyển hẳn sang phòng của Trân Ni để ở, nơi đó mỗi một ngóc ngách đều có hình bóng của cô, hơi ấm của cô.

Dì Bé và Thủy cùng Trí Tú cai quản trên dưới phủ không cho bất cứ tin đồn nào lan ra ngoài.

Cha của Trí Tú nhờ vào khối tài sản kếch xù của nhà cậu Tư mà lo lót quan trên nên dần lấy lại được vị thế.

Tài sản đó trên danh nghĩa là mang tên của nàng nhưng hầu hết là do ông quản lý.

Đương nhiên lợi nhuận vẫn chia cho nàng để nàng còn lo việc nhà.

Có điều mọi việc đều thông qua Thủy và dì Bé chứ Trí Tú không gặp cha mẹ mình.Nàng đón hai đứa con về phủ để tiện chăm sóc.

Như vậy thì cha nàng chỉ là người quản lý các tiệm hộ, có danh tiếng của ông, việc buôn bán sẽ dễ hơn.

Ngày qua ngày, nỗi đau tuy chưa vơi bớt nhưng Trí Tú cũng đã dần đối diện với việc vắng bóng của Trân Ni.

Mọi người dù đã dốc công tìm kiếm nhưng vẫn không thấy cô đâu cả.

Các con của Trí Tú đã ngày càng khôn lớn trưởng thành.

Nàng cũng không giấu chúng về việc của Trân Ni.

Nàng muốn thừa nhận với các con về sự hiện diện của cô.

Bọn trẻ được dì Bé và Thủy dạy dỗ nên đã trở nên cảm thông với mẹ mình.

Nhìn mẹ héo hon mỗi ngày để chờ đợi tin tức của dì Trân Ni, là bọn chúng lại mong, dù là hy vọng nhỏ nhoi, nhưng chúng vẫn ước, Trân Ni còn sống, để trở về với mẹ mình.

Thấm thoát cũng đã mười năm kể từ ngày Trân Ni mất tích.

Trí Tú chậm rãi đi đến nơi nàng chứng kiến cô bị đánh, bị đẩy cho ngã xuống.

Ký ức đau thương lại ùa về, nỗi căm hận phẫn uất lại trào dâng trong lòng nàng.

Nàng phi ngựa về phủ.

Nàng thấy mẹ nàng ngồi đó.

Ánh mắt của nàng có phần giận dữ.

- Con đã chịu về nhà rồi à?

Nàng thấy chán ghét cái vẻ dịu dàng của mẹ nàng.

Bà lúc nào cũng tỏ ra đáng thương, nhưng chính bà đã là người đầu tiên gây ra sự chia cắt của nàng và cô.

- Hôm ấy mẹ nói gì với cha, hai người có dã tâm gì mà đuổi cùng gϊếŧ tận em ấy như vậy?

- Mẹ chỉ nói hai đứa yêu nhau, con bỏ đi theo nó, mẹ không ngờ ông ấy ra tay tàn độc vậy.

Còn à, mẹ xin lỗi.

- Xin lỗi hả?

Mẹ trả Trân Ni về cho con đi.

Mười năm nay em ấy đã xa con rồi, đúng mục đích của mẹ rồi đó.

Mẹ vui không?

- Con à...

- Mày đừng có láo với mẹ mày...

Trong lúc Trí Tú đang đôi co với mẹ mình, thì cha nàng đi tới.

Ông nghiêm mặt quát nàng.

Nhưng Trí Tú đã không còn sợ cái vẻ mặt ấy nữa rồi.

- Đúng lúc con muốn tìm cha.

- Tao tưởng mày quên cái nhà này rồi, quên cha mẹ mày rồi chứ.

- Quên làm sao được, cha còn đang tiêu tiền của con mỗi ngày, nếu con quên thì cha lời quá nhỉ.

- Mày nói gì?

- Nói gì ấy hả.

Bao năm nay cha tưởng con nửa điên nửa khùng nên không biết cha làm gì sao?

Cha hại em ấy, đuổi cùng gϊếŧ tận em ấy suy cho cùng không phải nghĩ cho con, mà vì cha muốn lấy cái tài sản của chúng con nắm giữ.

Để lo lót cho chức quan của cha.

Cha nên nhớ phóng lao thì phải theo lao.

Mọi tài sản vẫn đứng tên con.

Nếu con lấy lại, cha không có tiền lo lót quan trên,để xem cha như thế nào?

- Mày dám...

- Con để cha làm mưa làm gió chục năm nay, trước đó năm lần bảy lượt cứu cha, coi như đã trả hết chữ hiếu.

Bây giờ đến lúc con đòi lại món nợ cho người mà còn yêu thương.

- Tình yêu bệnh hoạn.

- Có bệnh hoạn con cũng không dở thủ đoạn hèn hạ giống cha.

- Mày...

- Tôi xin hai cha con...

Trí Tú quay lưng bước đi, không thèm ngoái lại nhìn cha mẹ một cái.

Trí Tú về lại phủ nàng bắt đầu lên kế hoạch lấy lại toàn bộ cửa tiệm về tay mình.

Mấy năm nay, người làm thân cận của Trân Ni trong các cửa tiệm vẫn đem sổ sách đến cho nàng nên mọi việc dễ dàng xử lý.

Cha của nàng bị tấn công bất ngờ nên chưa kịp phòng bị.

Mất đi thế lực kinh tế, các quan liền quay lưng lại với ông.

Nếu như trước đây ông an phận thì không có gì đáng nói, đằng này ông lo lót cho họ quen rồi, giờ không có đương nhiên sẽ làm mất lòng quan trên.

Họ chỉ cần nhúng tay một chút, ông bỗng nhiên bị nhốt vào nhà lao, đó là cách để họ uy hϊếp Trí Tú.

Vì bản thân họ không hiểu hiềm khích của hai cha con nàng.

Và tiệm của nàng muốn làm ăn yên ổn thì vẫn phải có các quan trống lưng.

Lần này nàng biết bản thân đang tự dồn mình vào thế khó, nhưng vì nàng quá bất mãn với cha mẹ.

Với sự đau đớn của cô.

Nên nàng phải làm vậy, để cha nàng biết thế nào là quả báo.

Cho dù tài sản này có mất hết nàng cũng phải làm.

Ai nói nàng thiếu thắng cũng được, ngu ngốc cũng được,nàng chấp nhận hết.

Ở trong nhà lao, Trí Tú đưa cho cai ngục ít tiền rồi chạy vào gặp cha mình.

Ông trông cũng tiều tụy đi nhiều nhưng thấy nàng vẫn cố ra vẻ đạo mạo.

- Con đã nghĩ thông rồi phải không?

Mau mau cứu cha ra.

Cha sẽ lại giúp các cửa tiệm của con làm ăn tốt trở lại.

- Cha vẫn chưa hiểu sao.

Con để cha vào đây để cha có thể ăn năn về sự tàn độc tham lam của cha, giờ trông ra cha vẫn chưa nhìn nhận lại lỗi lầm của mình.

- Lỗi lầm gì chứ.

Suy cho cùng ta cũng chỉ vì giữ gia sản cho con gái và cháu ngoại ta thì có gì sai chứ.

- Hay cho câu giữ cho con.

Hay là cha đang thoả mãn lòng tham của chính mình.

Mười năm qua cha đã rút ruột bao nhiêu tiền từ tiệm của chúng con.

Còn nữa em ấy bao đêm thức trắng để tìm cách giúp cha vượt qua mưu hèn kế bẩn của chồng con.

Vậy mà cha chưa một lời cảm ơn còn lấy oán báo ân, ra tay tàn độc.

Con nói cho cha biết ,nếu cha không hối cải.

Thì con sẽ bất chấp mọi thủ đoạn để cha bị chừng phạt.

- Mày điên rồi, mày bị đứa con gái kia làm cho điên rồi.

Trí Tú nghĩ có nói nữa thì cha nàng chắc cũng không chịu hiểu nên mặc ông gào thét ,còn nàng bực bội trở về nhà.

Ở trong một căn phòng nguy nga tráng lệ, người con gái đang chùm chiếc vải màn che mặt.

Dáng người cao sang với đôi bàn chân thẳng tắp.

Cách cô ấy ngồi thôi cũng thể hiện khí chất hiếm thấy.

Nhìn người làm thân cận trước mặt, cô thốt lên những lời nói đầy uy nghiêm.

- Mọi việc sao rồi?

- Tôi thấy phu nhân đến nhà lao, nhưng cha con họ lại cãi nhau rất lớn.

Nguyên nhân là vì cô...

Với lại, phu nhân là người đẩy cha cô ấy vào trong ngục.

- Được rồi.

Cậu chuẩn bị xe tôi cần phải đi.

Trong ngục, mẹ của Trí Tú lại đút lót để được vào thăm chồng.

Nhìn chồng tiều tụy bà đau lòng không dứt.

Tại bà năm ấy đã không giỏi giang khéo léo mà làm cha con tương tàn.

- Mình à, em tới thăm mình đây.

Thấy vợ, cha của nàng liền chạy lại.

- Mình ốm đi nhiều quá.

Tại em không tốt.

- Thôi mình đừng khóc nữa.

Cha Trí Tú dỗ dành mẹ nàng.

Mẹ nàng liền nằm lấy tay ông.

- Mình à, năm đó tại em không chịu nói rõ với mình.

Bọn chúng yêu nhau là thật, Trân Ni nó vì yêu con gái mình mà đã dốc lòng bảo vệ cả gia đình chúng ta.

Em sợ mình giận nên giấu.

Em tìm cách chia rẽ chúng nó.

Vì nó yêu con gái mình, nên nó chấp nhận ra đi để con gái chúng ta sống tốt hơn.

Nhưng Trí Tú lại đòi bỏ đi theo nó.

Em cứ tưởng mình đuổi theo đưa nó về thôi.

Ai ngờ mình lại xuống tay với con bé.

Gây nên sự thù hận ngày hôm nay.

- Tại tôi tham lam thôi, tôi biết nó tốt với nhà mình, nhưng vẫn lo sợ nó lấy mất mọi thứ, hơn nữa, tài sản của chúng nó lúc đó sẽ giúp tôi lấy được vị thế.

Nên tôi sinh ra tâm địa độc ác.

Giờ đây gần kề cái chết tôi hối hận rồi.

Khi tôi chết nhớ nói với con gái chúng ta là cho tôi xin lỗi ,tôi chết là xứng đáng.

_______________________________________

Còn vài chap nữa là hết chuyện rồi nhé!
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 65:TRỞ VỀ


Đưa tay lên miệng chồng bà Kim ngăn lại.

- Mình à, đừng nói gở.

- Không đâu, khi nãy họ cho tôi ăn rất ngon, mọi chứng cứ về việc ngày ấy tôi đi theo hoàng hậu đều được lật lại.

Giờ con trai của hoàng quý phi đã lên ngôi, chắc chắn sẽ không tha cho tôi.

- Không thể nào, mình à, đừng có làm em sợ.

- Là do tôi, năm đó tôi xin từ quan thì mọi việc đã không như bây giờ.

Điều tôi áy náy nhất là đã làm con gái phải đau khổ.

Nếu con bé đó...

May mắn còn sống mình đừng ngăn cản chúng nó nữa.

Mười năm nay tôi cố tình coi như không thấy nhưng thật lòng nhìn nó vậy tôi đau lắm,nó là đứa con bảo bối của chúng ta mà.

- Mình à, em biết rồi.

Hức ...hức.

Chứng kiến hai vợ chồng họ khóc lóc, những lời nói tận đáy lòng của kẻ sắp chết khiến cho người đang nghe lén kia có chút cảm động.

Cô chỉ muốn dùng phép thử để xem họ rút cuộc có thấy hối hận về những gì mình đã làm không thôi.

- Hai người gây nên cớ sự ngày hôm nay, rồi giờ đây khóc lóc thế này sao?

- Cô là ai?

Kéo tấm vải che mặt ra.

Người con gái ấy theo thời gian không hề già đi chút nào.

Có điều, trên gương mặt đã có một vết sẹo dài.

Đó là chiến tích mà ba Trí Tú để lại cho cô,họ giật mình nhìn cô.

- Là cô sao?

- Đúng.

- Cô đã đi đâu suốt mười năm qua, cô có biết con gái tôi chờ cô đau khổ thế nào không?

- Chẳng phải chính ông bà là người muốn tôi rời xa chị ấy sao.

Ánh mắt oán hận của Trân Ni nhìn họ gằn rõ lên trong từng câu chữ.

Mẹ nàng quỳ xuống dưới chân cô.

- Là tôi sai, mọi việc là do tôi, xin cô hãy tha thứ cho vợ chồng già này.Tú không hề có tội, nó vẫn ngày ngày chờ cô trở về.

Hãy chăm sóc nó thay chúng tôi,để vợ chồng tôi yên tâm nhắm mắt.

- Mình à, mình nói vậy là sao?

- Nếu mình chết thì em còn sống làm gì nữa.

- Mình phải vui vẻ sống tiếp chứ.

Tôi đâu xứng đáng để mình hy sinh.

Trân Ni nhìn hai ông bà khóc lóc nãy giờ cũng muốn mệt mỏi theo.

- Hai ông bà có chắc chắn là không phản đối chúng tôi nữa không?

- Chắc chắn, tôi có lỗi với cô,ngày ấy vì lòng tham mà tôi hãm hại cô.

Tôi chưa có đêm nào ngủ ngon cả.

Tôi chửi Trí Tú cũng chỉ để che giấu đi nỗi hối hận của mình thôi.

Cả đời này tôi sai nhưng lúc này là lúc tôi tỉnh táo nhất.

Con gái tôi đã phải khổ sở suốt mười năm qua.

Đời nó còn mấy cái mười năm nữa chứ.

Chỉ cần nó hạnh phúc là tôi thấy nhẹ lòng rồi.

Bớt đi những áy náy trong lòng của tôi.

- Được rồi.

Trân Ni nói rồi đi ra ngoài, cô đi đến nơi mà mình bắt đầu tình yêu với chị ấy.

Cánh cửa ở phủ cậu Tư mở ra.

Hình ảnh ngày cô làm vợ nhỏ của cậu.

Ánh mắt chạm phải ánh mắt mợ cả.

Đêm đầu cùng chị ấy mọi thứ như mới xảy ra ngày hôm qua.

Trân Ni không thay đổi gì ngoài vết sẹo trên mặt.

Người làm thấy cô thì vừa bất ngờ vừa vui mừng hò reo.

Trí Tú giật mình bởi tiếng gọi của người làm.

Nàng đứng đờ đẫn trước mặt người con gái nàng mong nhớ bấy lâu nay.

- Là em.

Đúng là em thật rồi.

Có phải chị đang mơ không vậy?

- Không đâu,là thật.

Em đã về rồi đây.

Nàng ôm lấy cô, nước mắt giàn giụa ướt cả áo cô.

- Tại sao đến bây giờ mới về, có biết chị chờ em khổ sở thế nào không?

Đồ đáng ghét.

Trí Tú đấm liên tục vào vai Trân Ni cô nhìn người làm nhắc nhở họ đi ra chỗ khác.

Sau đó nhẹ nhàng vỗ về nàng.

- Được rồi, tại em.

Để em thương nào.

Trong vòng tay của Trân Ni, hơi ấm quen thuộc trong lời nói của cô lại khiến nàng nhũn người ra.

Ôm chặt lấy cô hai người cùng dắt nhau về phòng của cô.

Ngồi trên giường, hai người con gái khoanh chân vòng tròn ở đối diện nhau.

Nàng khẽ đưa tay chạm vào vết sẹo dài trên mặt của Trân Ni, những giọt nước mắt rơi lã chã khiến nàng nấc lên theo lời nói.

- Cái này là do ngày hôm ấy phải không?

Hức hức.

Cô nhìn nàng, đưa tay khẽ lau những giọt nước mắt của nàng.

Nhẹ nhàng gật đầu.

- Cũng may là chỉ có một cái sẹo này thôi.

- Tại chị, là do chị ngày ấy không bảo vệ được em.

- Không đâu, chính vì ngày ấy nhìn chị kiên quyết theo em.

Em mới có động lực để vượt qua những ngày tháng đó.

- Cực khổ lắm phải không?

Kể chị nghe đi.

- Ừm.

Cô ôm nàng vào lòng.

Ngồi tựa vào trong thành giường, cô khẽ kể cho nàng nghe về mười năm qua của mình.

Ngày ấy, khi bị rơi từ trên núi cao xuống.

Ánh mắt của nàng cứ ám ảnh cô mãi.

Cô thấy nàng đau khổ đến khuỵu xuống.

Trong tích tắc ấy, cô mong phép màu xảy ra với cô.

Để cô có thể tiếp tục được chăm sóc cho nàng.

Cô cảm nhận được nếu cô đi, nàng sẽ không thể sống tốt được, vì ánh mắt đấy chứa đầy yêu thương và bi thương.

Nhắm mắt lại để đợi cái chết, khi thân thể đã rất gần với mặt đất.

Cô thấy mình rơi thõm xuống...

Hoá ra là nước chứ không phải là đất.

Cô ngã xuống một con suối cô cố gắng giữ hô hấp với mặt nước để bơi vào bờ.

Nhưng quá ngộp, cô từ từ xỉu đi không còn biết gì nữa.

Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang ở trong một chiếc hang động.

Có hai người ở trong đó.

Là một bà lão và một người con gái ,cô gái giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ vô cùng quý phái này cùng bà lão phúc hậu nhưng có gương mặt vô cùng lạnh lùng đã cứu cô.

Có điều Trân Ni lúc này toàn thân đều như bị liệt, cô không thể cử động được một chút nào.

Vì dù sao, cô cũng là con gái.

Đối với những đòn đánh trí mạng kia, cô có thể sống được đã là một phép màu rồi.

Cô hỏi ra thì biết, mình bị trôi dạt vào một khu rừng hoang, nơi này gần như không có người ở.

Sau đó họ nói cô, nếu muốn họ cứu thì đừng hỏi gì nhiều, họ đã sống cách biệt với xã hội từ lâu.

Trân Ni cũng đang buồn nên chả quan tâm, họ cho cô ăn thì cô ăn, cho cô uống thì cô uống.

Phải nói là bà lão rất giỏi, vừa như một đầu bếp nấu ăn ngon, vừa như một thần y cứu người giỏi.

Trân Ni cứ vậy mà nhờ vào ân tình của họ để sống tiếp.

Cho đến một năm sau, khi những vết thương đã lành lại, họ nói cô hãy tập cử động đi.

_______________________________________
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 66:Mười Năm Của Trân Ni (1)


Ngày qua ngày, nhờ bà lão giỏi giang chữa trị,cô cũng dần hồi phục theo thời gian.

Cũng phải mất tới hai năm cô mới đi lại được hành trình đó không hề đơn giản.

Nếu không có hai người ấy động viên, dìu dắt cô mỗi ngày thì cô đã không thể vượt qua được chính bản thân.Khi tất cả bộ phận của cơ thể đều không giống của mình,nó không nghe lời não bộ mà cứ nằm im chả nhúc nhích.

Việc ăn uống vệ sinh đều cần phải có người giúp.

Trân Ni đã từng cầu xin họ hãy để cô chết đi, cô không thể chịu nổi cuộc sống như một phế nhân thế này.

Nhưng họ đã động viên cô hãy nghĩ đến người mà mình yêu thương để tiếp tục sống mỗi ngày.

Lần đầu cái chân của cô cho cô chút cảm giác ngứa ngáy, cô thấy cảm giác như mình đã chiến thắng.

Rồi đến khi cô bắt đầu ngồi được, tập đứng, tập đi như một đứa trẻ.

Mỗi một lần cô làm được một việc, là một lần cô cảm thấy như mình đang có những bước tiến lớn trong cuộc đời.

Hình ảnh đầu tiên cô nghĩ đến chính là nụ cười của nàng.

Từ lúc Trân Ni xảy ra chuyện, đến khi cô hồi phục là khoảng ba năm.

Ngày đôi chân cô chập chững đi lại được những bước chậm chạp đầu tiên.

Cô đã quỳ xuống cảm ơn hai người tốt bụng đã không bỏ rơi một đứa không thân không thích như cô.

Thời gian bên họ, cô coi họ như những người thân của mình.

Cô nhận ra cuộc đời này vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp.

Cô đã từng giúp mọi người không màng lợi ích,bây giờ cô lại nhận được sự giúp đỡ từ người khác, họ cũng không hề tính toán thiệt hơn với cô.

Những cái nhìn bi quan, sự chán chường cũng dần mất đi.

Thay vào đó là niềm tin mãnh liệt vào tình yêu vào cuộc sống.

Trân Ni rất sợ nhưng cô lại rất muốn hiểu rõ về hai vị ân nhân của mình.

Cuối cùng, họ cũng chịu mở lòng với cô.

Cô gái trẻ chính là con gái của Hoàng Quý Phi.

Ngày ấy, trước khi vào trong cung thì lão bà là người hầu của Hoàng Quý Phi.

Sau đó bà được gả đi và mang thai cùng lúc với chủ nhân.

Bà sinh con trai, còn Hoàng Quý Phi sinh con gái.

Để giữ được vị thế của mình.

Bà ấy đã đánh tráo công chúa thành hoàng tử,chồng của lão bà cũng giống như bà, hết lòng mang ơn chủ nhân nên cùng vợ giúp Hoàng Quý Phi.

Trong cung tranh đấu khốc liệt, Hoàng Hậu một lòng muốn hạ bệ Hoàng Quý Phi nên những người làm cho người cũng bị để ý tới.

Chồng của lão bà vì trung thành hết mực mà bị hại chết.

Để bảo toàn tính mạng của mình và công chúa bà ấy đã đưa công chúa vào trong hang động này, sống cách biệt với người ở ngoài.

Bà vốn là người làm được dạy dỗ mọi thứ từ bếp núc đến y đức nên hai người sống ngày qua ngày không quá khó khăn.

Trân Ni nghe xong, nhìn ánh mắt đượm buồn của công chúa.

Lẽ ra nàng phải sống cuộc đầy đủ, được người người tôn kính trong hoàng cung, vậy mà thân làm công chúa, nàng lại phải chịu cảnh thiếu thốn trong hang động này.

Nhưng công chúa lại chả có lời oán trách, vì nàng nghĩ Hoàng Quý Phi cũng vì bất đắc dĩ mới phải làm như vậy.

Tối hôm ấy, ngoài trời mưa rất lớn.

Ba người ngồi trong hang động nhỏ, thắp ngọn đèn dầu tụm lại với nhau.

Cô đã ở đây cả mấy năm rồi, nhưng họ chưa có dịp ngồi cùng tâm sự như thế này.

Vì phần lớn thời gian trước đều tập trung chữa bệnh cho cô.

Hơn nữa tự bản thân mỗi người đều cảm nhận được người kia có tâm sự buồn nhưng chưa muốn chia sẻ.

Vì vậy họ lo sợ nếu nhắc lại sẽ bản thân mỗi người sẽ bị tổn thương.

Nàng công chúa xinh đẹp tựa thiên thần, làn da căng bóng, dù sống với thiên nhiên hoang dã, nhưng nàng không hề có nét của người dãi nắng dầm sương.

Nước da trắng mịn, đôi mắt trong veo xanh như ngọc.

Nàng thật xứng đáng với danh phận công chúa.

Công chúa hỏi Trân Ni?

- Chúng ta ở cùng nhau đã lâu, chị cũng đã biết về bí mật của mẹ con em.

Còn chuyện của chị thì sao?

Trân Ni nhìn hai mẹ con họ, ánh mắt cô có chút đượm buồn.

Có chút đắn đo, có chút suy nghĩ.

Cô sợ rằng nếu kể về chuyện của cô và nàng cho họ nghe, họ sẽ nghĩ cô là người bệnh hoạn, có vấn đề.

Nhưng rồi, cô có lòng tin, những người tốt bụng này sẽ hiểu cho cô.

Giống như những người yêu thương cô vậy cô đã kể hết câu chuyện của cuộc đời mình cho họ nghe và không phụ sự kỳ vọng của cô, họ hoàn toàn cảm thông với mình.

Sau đó cô nhìn thẳng vào ánh mắt của nàng công chúa mà nói.

- Chị đã sống trong sự ganh ghét, đấu đá lẫn nhau của những người mẹ kế.

Sau này chị cũng là vợ bé của người ta nên chị hiểu nỗi lòng của người đã sinh ra em.

Cho dù tình máu mủ chia cắt đau thương, nhưng là vợ vua.

Việc thắng thua liên quan đến tính mạng không phải riêng bà ấy, mà là cả dòng tộc.

Cả bác nữa con biết, cả bác và Hoàng Quý Phi đều mong muốn được gặp con của chính mình sinh ra.

Mọi người đã có ơn với con, nên con cũng muốn được giúp đỡ mọi người.

...

Trân Ni kể đến đây thì ôm chặt lấy nàng.Trí Tú đợi lâu không thấy cô nói tiếp lại tò mò hỏi.

- Rồi sao nữa.

- Em ở lại cho sức khoẻ hồi phục hoàn toàn.

Sau đó khăn gói lên kinh thành.

Em tìm cách xin vào làm trong cung dù sao cũng có chút tài nghệ thêu vá.

Nên em dễ dàng được vào,phải mất một thời gian dài em mới gặp được Hoàng Quý Phi.

Rồi em liều mạng kể cho bà ấy nghe về con gái của bà.

Lúc đấy em đã rất sợ bà ấy sẽ gϊếŧ em để diệt khẩu.

Em sẽ không có đường mà trở về tìm chị.

- Vậy sao em còn làm?

- Thứ nhất, em mang ơn họ và em muốn báo đáp họ.

Thứ hai, nếu thành công, thì sẽ có cách giúp chị em mình đến được với nhau.

- Liên quan gì chứ?

- Có.

Trân Ni cúi xuống hôn lên chán Trí Tú, rồi tiếp tục nói.

- Em tới tìm Hoàng Quý Phi, là em đang đặt cược ở tình yêu của người mẹ.

Và em đã thắng trong ván cược ấy bà ấy chịu nghe lời em.

Đưa người con gái thất lạc của mình vào cung bằng việc chọn thϊếp cho Thái Tử.

Dùng một chút mánh khóe nàng ấy đã được chọn làm vợ lẽ.

Tuy có chút thiệt thòi,nhưng nàng ấy được ở cạnh mẹ mình và được bà ấy che trở, nàng ấy còn rất xinh đẹp, nên Thái Tử cũng rất sủng ái nàng.

Còn lão bà cũng được theo vào làm người hầu bên Hoàng Quý Phi.

Lão bà có hơi lo sợ có người nhận ra bà ấy,nhưng thời gian qua đi, bà ấy cũng khác nhiều nhờ người hoá trang một chút là thay đổi được.

Trí Tú nghe xong thì hết lòng khâm phục Trân Ni.

Em ấy đã tìm thấy mọi lối thoát cho mọi người, và nàng tin cô cũng sẽ tìm ra lối thoát cho mình và cô.

_______________________________________
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 67:Mười năm của Trân Ni (2)


Nắm lấy bàn tay của Trí Tú, ôm chặt lấy nàng, ánh mắt đầy yêu thương ngắm nhìn nàng già đi theo năm tháng, vì buồn, vì lo, vì chờ đợi mình.

Trân Ni cảm thấy có lỗi vì đã để nàng đợi mình quá lâu.

Nhưng biết làm sao được, cô cũng là con người, cuộc đời đôi khi vẫn phải đứng giữa những sự lựa chọn, và bắt buộc phải lựa chọn phương án nào tốt nhất cho nàng và cô.

Cô nợ công chúa và lão bà một ân tình.

Cô cần phải trả ,để trả ân tình đó, cô phải vào trong cung.

Mà trong cung không phải muốn vào là vào, muốn ra là ra.

Người mà cô tiếp cận là những người có quyền lực lớn nhất.

Tính mạng của cô có lẽ cũng khó giữ được.

Cô trở thành một người quân sư giỏi cho công chúa và Hoàng Quý Phi.

Cô từng bước cùng họ giúp đỡ thái tử lên ngôi Vua.

Hoàng Quý Phi trở thành Thái Hậu, công chúa trở thành Quý Phi.

Lão bà và Vua có một sợ dây liên kết là tình mẫu tử, tuy nhà Vua không biết điều đó nhưng lại luôn có một sự ưu ái đặc biệt đến bà.

Cô vừa là người thân cận của Thái Hậu và Quý Phi, vừa thân thiết với lão bà điều này vô tình khiến cô trở thành người mà nhà Vua để mắt tới.

Có lẽ cha của Trí Tú đã sai khi lựa chọn theo Hoàng Hậu.

Cô nhận ra cậu Tư vẫn là người sáng suốt,vị Vua hiện tại quả là một người tài đức vẹn toàn.

Vì vậy Trân Ni đã đánh cược thêm một lần nữa.

Ngày cô được Vua gọi đến thị tẩm.

Quý Phi đã nói với cô.

- Thân làm vợ Vua, em chấp nhận chung chồng chị vì em mà phải thiệt thòi.

Nhưng chị yên tâm em sẽ không sinh lòng đố kỵ mà ngược lại, em sẽ cùng chị là những người tri kỷ.

Giúp đỡ nhau vượt qua những cạm bẫy trong hoàng cung này.

Nhìn ánh mắt chân thành của Quý Phi.

Trân Ni vô cùng cảm động cô cầu xin nàng đưa mình đến gặp nhà Vua trước lúc trời tối.

Trong thư phòng mà người nghỉ ngơi,cô dâng trà cho người uống.Nhà Vua đã rất bất ngờ khi thấy cô.

- Sao lại là nàng?

- Thϊếp đến để gặp người.

- Có chuyện gì sao không để đêm gặp thì nói?

Trân Ni quỳ xuống dưới đất, lần đầu tiên cô cảm thấy sợ hãi đến vậy.

- Hôm nay thϊếp đến tìm người, thϊếp chấp nhận hết mọi hình phạt.

Bởi vì, thϊếp là người đã có chồng.

Phu quân chết, thϊếp đau khổ gieo mình xuống núi tự tử nhưng không chết.

Thϊếp không biết đi đâu nên tìm cách vào trong cung làm việc qua ngày.

Không ngờ được Thái Hậu ưu ái.

Nay may mắn được Hoàng Thượng yêu thương, là vinh hạnh của thϊếp nhưng thϊếp là người có chồng, không dám cả gan lừa gạt người, xin người trách phạt.

Hoàng Thượng thoáng chút bất ngờ.

Vì người mới chỉ gặp cô vài lần.

Nhìn vẻ đẹp kiêu sa, nói năng trừng mực, ánh mắt cuốn hút, nhanh nhẹn tháo vát nên người thấy thích liền lệnh cho nàng tối đến hầu hạ.

Người đâu biết nàng đã có chồng.

Có lẽ lúc nàng vào cung làm bên thêu thùa nên không yêu cầu là thiếu nữ.

Sau này cô được lên làm người hầu của Quý Phi nên người nghĩ cô vẫn là con gái.

Giờ nghe lời này, lẽ ra người phải rất tức giận nhưng không hiểu sao người lại thương cô hơn.

Lấy hai tay đỡ cô đứng dạy tự nhiên người ôm lấy cô.

- Ta không trách tội nàng, cũng không quan tâm đến quá khứ của nàng.

Hãy là người của ta.

Trân Ni sửng sốt vô cùng ,cô không biết phải làm sao nữa.

Hoàng Thượng đang ôm cô rất chặt, cô nhận ra người đang rất nghiêm túc.

Nhưng cô lại không thể đón nhận tình cảm ấy.

Vì trái tim cô lúc này chỉ có Trí Tú mà thôi, cô có thể yên phận ở trong này làm vợ Vua,hưởng vinh hoa phú quý nhưng điều đó có nghĩa là cô đã phản bội nàng.

Cô hít một hơi thở thật sâu, lấy hết bản lĩnh để nói với người.

- Xin người hãy bỏ thϊếp ra.

Thϊếp một lòng yêu thương chồng mình.

Nếu người muốn thì chỉ có được thân xác của thϊếp,còn trái tim thì không.

Trân Ni vừa nói vừa cởi nút áo ra.

Nhà Vua tức giận đến cùng cực ,anh mắt người loé lên những tia tức giận.

Người ngăn bàn tay của Trân Ni lại, nắm tay rất chặt khiến cô đau nhưng lại không dám kêu lên.

Ánh mắt cam chịu với những giọt nước mắt đang chực rơi xuống nhìn người.

Bỗng dưng người cảm thấy tim mình nhói đau.

Người chưa bao giờ có cảm giác như vậy cả.

Người nới lỏng bàn tay ra nói với cô.

- Chồng nàng là ai?

Trân Ni kể về cậu Tư Dũng cho nhà Vua nghe.

Hoá ra là quan nhị phẩm.

Những lời tốt đẹp cô nói về cậu Tư khiến nhà Vua cảm thấy một chút ghen tức nhưng lại có chút ngưỡng mộ.

Dù sao với sĩ diện của một người đứng đầu giang sơn.

Người không thể vì một nữ nhân mà khụy lụy.

Người cũng cảm thấy Trân Ni là một người rất thẳng thắn, không hề giả dối, xua nịnh.

- Ta mong nàng sớm vơi bớt đi những đau buồn và sống tốt hơn.

Ta không ép nàng phải là người của ta, nhưng ta muốn làm bạn với nàng, vì nàng rất thông minh.

Đôi khi ta cần một người để tâm sự ta sẽ tìm nàng.

- Tạ ơn người đã coi trọng thϊếp như vậy.

- Được rồi, nàng về đi.

Sau hôm đó, Hoàng Thượng lui tới chỗ quý phi nhiều hơn, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía của Trân Ni.

Quý Phi biết điều đó, nhưng nàng không hề cảm thấy ghen tị mà chỉ thêm phần cảm phục cô.

Thời gian vẫn cứ lặng lẽ trôi, Quý Phi đã sinh cho Hoàng Thượng một hoàng tử, người và Thái Hậu rất là yêu thương và bảo vệ đứa trẻ này.

Trong cung luôn có những thủ đoạn đê hèn nhất của các vị phi tần đấu đá lẫn nhau.

Nhưng Thái Hậu là người từng trải nên người biết mọi thủ đoạn của các ả, những kẻ có mưu đồ hại cháu của bà, bà đều trừng phạt rất man rợn, vì vậy mà không ai dám dở trò nữa.

Vào một ngày, Trân Ni vô tình nghe được cha mình phạm tội bị đầy vào nhà lao.

Cô đã vào nhà lao gặp ông, ông không ngờ rằng, đứa con gái mà ông vứt bỏ bấy lâu nay, đến cả việc nó mất tích mấy năm trời cũng không hay biết lại là người có thể cầu xin Hoàng Thượng cứu ông.

Hoá ra máu mủ tình thân là vậy, nó vượt qua mọi oán hận trong lòng.

Đứng trước người cha của mình.

Trân Ni cũng không ngần ngại mà nói ra cái tình yêu hoang đường của mình.

Những sóng gió mà cô gặp phải bao lâu nay.

Mới nghe ông đã không thể chấp nhận được điều đó nhưng sau một thời gian suy nghĩ,ông thấy được sự chân thành của con, nó đã thiệt thòi quá nhiều rồi.

Cũng chính nó là người cứu ông thoát khỏi lao tù ,nó xứng đáng có được hạnh phúc và tình yêu mà nó mong muốn.

Nên ông quyết định sẽ ủng hộ con gái vô điều kiện.

Theo đề nghị của cô,ông bắt buộc phải giữ bí mật về cô với mọi người, nhất là cậu ba Nguyên.

Vì cô sợ, nếu họ biết sẽ nói cho Trí Tú.

Lúc này chưa phải thời điểm nàng nên biết.

_______________________________________
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Chương 68:ĐÁM CƯỚI ĐẶT BIỆT(END)


Cha của Trân Ni đã được cứu, ông cũng lựa chọn con đường bế quan để về quê sống an nhàn.

Cả đời tranh đấu chốn quan trường mệt mỏi rồi đã đến lúc ông hưởng thụ tuổi già.

Hoàng Thượng biết Trân Ni còn cha ở bên ngoài, liền cho cô một ân điểm có thể tùy ý ra vào cung để thăm hỏi người thân bên ngoài của mình.

Đó là điều hiếm thấy trong hoàng cung này.

Cô luôn nghe ngóng về Trí Tú,đối với cô mà nói, cô yêu tất cả mọi thứ của nàng.

Bởi vậy, dù cha nàng đối xử tàn nhẫn với cô như vậy, cô cũng không nỡ lên kế hoạch trả thù.

Với một người thông minh, lanh lợi như Trân Ni, cậu Tư không phải đối thủ thì cha Trí Tú không đáng để nhắc đến.

Cô lại ở trong bóng tối, ông ta ở ngoài sáng.

Mọi lỗi lầm của ông, cô nằm trong lòng bàn tay.

Ông ấy phải kiếm tiền để nịnh bợ quan trên,còn Trân Ni thì chả cần nịnh bợ vẫn được Hoàng Thượng, Quý Phi che chở.

Cô cảm thấy yên tâm khi Trí Tú vẫn có thể sống tiếp.

Tự đáy lòng cô có thể hiểu nàng vẫn còn những đứa con làm động lực sống, cho nên có thể nàng rất đau khổ, nhưng nàng không thể buông bỏ cuộc sống này.

Nàng chắc cũng như cô,đang ngày đêm nhung nhớ người yêu.

Ngày nhận được tin cha Trí Tú bị bắt.

Trân Ni đã rất bất ngờ khi người đẩy ông ấy vào chốn lao tù lại chính là nàng.

Trí Tú đã vì cô mà quay lưng với cha mẹ mình,lẽ ra cô phải mừng vì nàng đã coi trọng cô hơn tất cả mọi thứ nhưng cô lại cảm thấy đau đớn đến cùng cực.

Cô hiểu nàng đưa ra lựa chọn như vậy chắc chắn đã phải dằn vặt rất nhiều.

Mười năm qua chắc chắn nàng đã sống trong sự dằn vặt đó nhưng lại chả thể xuống tay.

Chỉ khi sự đau lòng đã đạt đến cực điểm, nó như những con sâu đang gặm nhấm nàng mỗi ngày, nàng phải ám ảnh cái ngày hôm ấy, không thể vượt qua được nên mới làm vậy.

Bởi vì, câu chuyện đó đã xảy ra cách đây mười năm.

Nhưng nàng không trả thù ngay lúc đó, mà đợi đến bây giờ.

Chừng tỏ, nàng đã cố gắng bỏ qua, cố gắng quên đi nhưng không thể.

Trân Ni không thể đợi thêm được nữa.

Cô phải xuất hiện để dắt nàng ra khỏi con đường này.

Bởi vì, con đường mà Trí Tú đang đi, dù có hay không đạt được mục đích của mình.

Thì nàng cũng phải chịu đau khổ,cho dù cha nàng có phải trả giá thì người đau lòng nhất cũng chỉ là nàng, mẹ nàng và các con của nàng.

Khi đó, dù cô có trở lại thì có lẽ nàng sẽ lại có thêm nỗi ám ảnh về cái chết của cha mình.

Vuốt ve mái tóc dài của nàng theo thời gian đã có vài sợi bạc.

Có lẽ vì nàng đã suy nghĩ quá nhiều nên gương mặt cũng có thêm vài nếp nhăn.

- Chúng ta cùng đi cứu cha chị nha.

Ân ân oán oán cần phải có một người dừng lại, nếu không ai chịu thua ai, thì bao giờ mới hết.

Các con của chị cũng không muốn nhìn thấy mẹ mình với ông bà chiến tranh với nhau đâu.

Thù hận, hờn dỗi mười năm qua là đủ rồi.

Chúng ta chịu cho đi thì ắt sẽ nhận lại được thôi.

Trí Tú ngắm nhìn người trước mặt, khác với nàng, nhan sắc của cô ngày càng mặn mà hơn theo thời gian.

Vết sẹo kia chẳng làm vơi đi nhan sắc của cô.

Cô bao dung với tất cả mọi người, nàng thấy cảm kích vì điều đó.

Những sóng gió cô đã trải qua cũng không làm thay đổi đi sự vị tha, tốt bụng của cô ấy.

- Cảm ơn em.

Em đã cho chị thấy, cuộc đời này vẫn còn những tấm lòng bao dung và tốt đẹp như em.

Cảm ơn vì đã tha thứ cho họ.

Cô ghé sát lại gần nàng, mỗi lúc lại gần hơn một chút, khoảng cách giữa hai bờ môi không còn.

Cánh môi vẫn mềm mại, sự uyển chuyển quen thuộc ấy sau mười năm vẫn không hề thay đổi.

Họ nhẹ nhàng nhấm nháp cánh môi hồng của đối phương, không vội vã mà từ từ, chậm rãi để hưởng trọn sự nhớ nhung của một quãng thanh xuân dài xa nhau.

Cha Trí Tú đã rất cảm kích và thầm ngưỡng mộ Trân Ni, một đứa con gái mỏng manh, nhỏ bé như vậy mà rất bản lĩnh.

Ông đã hiểu vì sao mà con gái mình lại yêu nó mê muội đến vậy.

Ngày được ra khỏi nhà lao, ông đã tìm đến cha của Trân Ni để bàn bạc.

Ông có biết đôi chút về hoàn cảnh của cô, cả ông và cha Trân Ni đều nhận được sự bao dung của cô.

Chính sự bao dung ấy, đã giúp cô cảm hoá được những con người bảo thủ chốn quan trường vượt những lễ giáo, quan điểm, hủ tục của phong kiến để ủng hộ tình yêu của con mình.

Khỏi phải nói, phía Thái Anh và Lệ Sa, cậu Nguyên, thầy Nam, cả mợ Hai và mợ Tư nữa, khi nhận được tin Trân Ni đã sống sót trở về, còn trở về rất vinh quang họ đã vui mừng đến mức bỏ hết cả công việc, không quản ngày đêm đến để gặp cô.

Hai người cha cũng cất công lặn lội tới xin nhà Vua cho phép Trân Ni trở lại phủ cậu Tư, và trở lại theo cách đặc biệt nhất.

Ngày Trân Ni trở lại trong cung, không để cô mở lời trước,mà Hoàng Thượng đã tham khảo ý của Quý Phi.

Nhận Trân Ni làm em gái và phong làm công chúa,như vậy Trân Ni ở ngoài cai quản việc làm ăn của các cửa tiệm cũng không cần phải nhìn sắc mặt của các vị quan.

Hoàng Thượng cũng bằng lòng với lời thỉnh cầu của hai người cha.

Cho Trân Ni mặc đồ cô dâu, đường đường chính chính gả vào phủ của cậu Tư bằng cửa chính.

Vợ cả của cậu Tư sẽ thay chồng bái đường cùng cô.

Theo họ, Trân Ni hết lòng yêu thương chồng, nên hãy cho cô có một đám cưới tử tế được gả vào theo cách long trọng nhất.

Hoàng Thượng thấy hợp lý với yêu cầu đó và không hề nghĩ ngờ gì cả.

Với Hoàng Thượng dù làm vợ lẽ nhưng cô lại giữ gìn tiết hạnh nên xứng đáng được rước vào bằng cổng chính.

Có lẽ đây là điều tốt nhất mà hai người cha có thể làm cho con mình.

Vì họ đang ở cái xã hội hủ tục phong kiến,những người thân yêu của họ có thể ủng hộ mọi việc của họ làm nhưng người đời thì không.

Chỉ có cách này mới giúp họ đường đường chính chính bái đường trước mặt mọi người.

Tiếng chiêng trống rầm rộ cả một con đường.

Đón em gái kết nghĩa của Hoàng Thượng vào phủ của cậu Tư, cánh cổng chính uy nghiêm được trang trí tỉ mỉ, long trọng với màu đỏ của ngày hỷ sự.

Trân Ni xinh đẹp, lộng lẫy vui vẻ nắm tay cha, bước qua cánh cửa chính để vào phủ.

Trí Tú cũng mặc bộ trang phục hỷ sự để đón Trân Ni.

Nhận lấy bàn tay của cô từ cha Trân Ni, chúc phúc cho hai chị em ở trong phủ, cùng nhau đoàn kết, gây dựng cơ ngơi ngày một giàu mạnh, nương tựa vào nhau sống cuộc sống vui vẻ hạnh phúc đến trọn đời.

Những giọt nước mắt hạnh phúc của hai nhân vật chính rơi xuống, khiến những người thân yêu của họ có mặt ở đây đều xúc động mà khóc theo.

Cuối cùng thì sau tất cả những sóng gió, họ đã có thể đường đường chính chính, hiên ngang dắt tay nhau, đứng trước bàn thờ thiên địa tổ tông, cúi đầu cùng nhau thắp nén nhang "phu thê" hạnh phúc.

Trời đất, tổ tông của nhà chồng dường như cũng bị tình yêu này làm cho cảm động, những đứa con của cậu Tư cùng cúi đầu lậy mẹ Trân Ni.

Nhưng cơn gió thoáng thổi nhẹ thổi qua lúc hai người cùng cắm nhang xuống, như chứng giám và đồng ý cho hai người bái đường cùng nhau.

Họ cùng nhau uống chén rượu giao bôi trong sự hò reo cổ vũ của mọi người.

Một đám cưới rất lạ, và chỉ có những người thân yêu của họ mới hiểu được, đám cưới này dành cho ai.

Và nhân vật chính đã phải trải qua những gì để có được đám cưới đặc biệt này.

_______________________________________
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Ngoại truyện :Những cặp đôi


Ngày cưới của Trân Ni, Quý Phi cùng Hoàng Thượng cải trang đến để chúc mừng.

Nàng đã đủ bản lĩnh để đối diện với điều đó trên đường đi, Quý Phi luôn sợ rằng mình sẽ không thể kìm được mà đau lòng.

Nhưng không, lòng vị tha của nàng lớn hơn sự ích kỷ trong con người nàng.

Nàng khóc, nhưng khóc vì hạnh phúc, nhìn Trân Ni được hạnh phúc tay trong tay cùng cô gái mà cô yêu, nàng cũng hạnh phúc lây.

Trước khi nàng về,Trí Tú có gặp nàng một chút.

Ấn tượng của nàng về Trí Tú không nhiều,vì theo thời gian, Trí Tú cũng đã già đi, lại thêm mười năm mòn mỏi chờ Trân Ni nên nhan sắc nàng xuống hẳn.

Nếu so với Trân Ni thì quả là không xứng.

Chính vì vậy mà công chúa càng ngưỡng mộ tình yêu của họ, tình yêu vượt mọi khoảng cách, thời gian, tuổi tác, rào cản giới tính.

Trí Tú nhìn Quý Phi,nàng nhận ra ánh mắt Quý Phi dành cho Trân Ni giống hệt ánh mắt của nàng.

Và nàng cũng nhìn thấy sự bao dung trong ánh mắt ấy.

Nàng lại gần Quý Phi muốn thỉnh an nàng nhưng nàng ngăn lại.

- Có thể bỏ qua thân phận của em được không?

Em muốn làm bạn với chị.

- Cảm ơn em đã cứu em ấy.

Quý Phi nhìn chị, một chút dịu dàng nhưng cũng có một chút cương quyết.

Nàng nhẹ nhàng.

- Chị ấy rất yêu chị.

Em nghĩ chắc chị cũng cảm nhận được ánh mắt của em dành cho chị ấy, chỉ là chị giữ thể diện cho em nên không nhắc tới.

Nếu chị ấy có chút gì đó dành cho em.

Chắc chắn em sẽ giữ chị ấy bên em đến cùng.

Nhưng mà chị ấy chỉ một lòng một dạ hướng về chị.

Vậy nên e chấp nhận để chị ấy đi theo lời mách bảo của trái tim chị ấy.

Vì nếu em có giữ chị ấy ở bên, cũng chỉ có được thể xác của chị ấy thôi.

Nhưng nếu chị làm chị ấy phải buồn, phải đau khổ.

Em nhất định sẽ cướp chị ấy từ tay chị.

Trí Tú cười hiền với Quý Phi, nàng không hổ danh là dòng dõi hoàng tộc, rất dịu dàng nhưng cũng rất cương quyết.

Có những lời lẽ đe doạ nhưng lại không hề khiến người nghe khó chịu mà chỉ thấy cảm kích hơn thôi.

- Chị nhất định sẽ yêu em ấy đến hơi thở cuối cùng.

Nếu một ngày không còn chị ở bên em ấy.

Chị cũng rất mong em sẽ ở bên bầu bạn chia sẻ cùng em ấy.

Hai người con gái cùng yêu chung một người con gái.

Và họ rất vị tha với tình yêu đó.

Họ biết chấp nhận và hy sinh,biết nhường nhịn và bao dung.

Từ đằng xa kia, Trân Ni đã nghe được những lời của hai người đó nói với nhau.

Một chút đau lòng thay cho nàng hoá ra nàng vẫn đơn phương cô bấy lâu nay.

Nhưng trái tim của cô quá trật hẹp, nó chỉ đủ để chứa đựng hình ảnh của Trí Tú thôi.

Cô biết làm sao được,chỉ biết cuộc đời này mình đã nợ Quý Phi rất nhiều.

Hai chị em Xuyến Chi cũng đi tìm Trân Ni.

Bản thân họ đã rất sốc khi biết việc cô và Trí Tú có tình cảm đó.

Lại thêm việc Thái Anh không hề chết, cả Lệ Sa nữa.

Nhưng rồi, họ cũng ngộ ra rằng, tình yêu đó có thể không được chấp nhận ở cái xã hội này, vì nó khác thường.

Nhưng bản thân

Trân Ni cũng là một người khác thường, và điều khác thường ấy đã giúp đỡ rất nhiều người, kể cả là kẻ thù.

Nhìn thấy cô họ lại gần.

Xuyến nói.

- Chúc mừng em nha.

Chị rất mừng khi thấy em còn khoẻ mạnh và rất xinh đẹp sau tận mười năm mất tích.

- Cảm ơn hai chị đã lo lắng và cũng cất công đi xa đến đây chúc mừng em.

- Vì em xứng đáng nhận được lời chúc từ bọn chị.

Và em cũng xứng đáng có được hạnh phúc.

Cô gái tốt bụng à.

- Hay các chị ở lại đây luôn đi, ngày ấy giận quá nên ép các chị ra khỏi phủ.

Giờ hết rồi.

- Thôi, bọn chị đang ở đấy rất tốt.

Với lại...

Bọn chị cũng có bến đỗ mới rồi.

- Thật sao!Chúc mừng hai chị nha.

- Đều nhờ em đã vẽ ra một con đường mới cho bọn chị đi.

Cảm ơn em nhiều.

Thái Anh và Lệ Sa dắt con tới gặp cô, họ cất công đến đây dự đám cưới của cặp đôi mà họ mong chờ nhất, vì thân phận đặc biệt nên cũng phải cải trang một chút.

Dù sao, theo thời gian, con người cũng thay đổi, người làm cũng có người mới nhưng vẫn còn người cũ.

Tuy nhiên, biết là nguy hiểm họ vẫn phải đến để chúc mừng người ân nhân, tri kỷ của họ.

Mọi người có chút oán trách, Trân Ni xa họ lâu quá, làm họ phải lo lắng nhung nhớ suốt mười năm qua.

Tội nghiệp nhất là cậu ba Nguyên và con Bưởi, họ yêu nhau nhưng nhất định không cưới để đợi một ngày nào đó cô trở về, họ mới chịu làm đám cưới với nhau.

Trân Ni trở về nhưng mãi lo chuyện với gia đình Trí Tú nên chưa kịp hỏi thăm mọi người.

Nay biết được tin tốt này, liền vội vàng chạy đi tìm anh Ba.

Nguyên đang ngồi suy tư, đứa em gái chạy đến ôm lấy anh.

- Anh Ba.

Tiếng gọi anh ba làm cho mọi suy tư tan biến, khi nãy anh đang nghĩ nếu gặp con nhỏ này thì phải oán trách thế nào.

Cha anh và nó trước giờ như nước với lửa, làm anh đau đầu nghĩ mọi cách cho họ giảng hoà.

Rồi khi nó mất tích, anh ngày đêm nhớ em mình, đến nỗi không còn tâm trạng.

Vậy mà cha biết nó còn sống cũng không nói với anh, họ đã làm hoà và trở nên thân thiết cũng vất anh ra một bên.

Giận lắm,nhưng khi nghe nó gọi, tự nhiên cái giận tan biến hết.

Nó được sống, được vui vẻ hạnh phúc thế này, anh vui còn không hết, sức đâu mà để cái ích kỷ của mình chen vào lúc này.

- Con bé này, sao đi lâu vậy, anh mong mày lắm có biết không.

Nguyên cảm động nói trong nước mắt,Trân Ni cũng khóc ôm lấy anh mình.

- Em xin lỗi, giờ em về rồi này.

- Ừ, về là tốt rồi, nhất định không được có chuyện gì xảy ra nữa nghe chưa.

- Em hứa, giờ em muốn ăn đám cưới anh.

- Mấy người nhiều chuyện kia đã tám với em rồi à?

Được rồi, mai về anh sẽ xem ngày rồi chuẩn bị sính lễ cưới em ấy.

Trân Ni cười chào anh rồi tranh thủ gặp con Bưởi.

Hazzz, cái con bé ngày nào bị cô vạch trần, sau đó đã hoàn lương giờ còn chuẩn bị làm chị dâu cô nữa chứ.

Nhìn thấy cô, nó khấu đầu tạ ơn, vì cô ngày ấy đã giúp nó trở nên tốt hơn.

Trân Ni nói.

- Chuyện cũ nên cho nó qua đi, giờ Bưởi sắp làm chị tui rồi.

Có chút quà cho Bưởi, là quà của riêng tui để tỏ thành ý, sau này cha già, cũng phải nhờ cả vào Bưởi quán xuyến gia đình, chăm sóc anh và sinh cho anh những đứa con kháu khỉnh.

Bưởi nghe Trân Ni nói vậy thì thích thú.

Nó rất ao ước sẽ sinh cho cậu Ba Nguyên thật nhiều con.

Nhận những món quà quý giá của Trân Ni tặng, nó cảm động vô cùng.

Có một điều đặc biệt, đám cưới đặc biệt của Trân Ni vô tình gắn kết thêm một cặp đôi, đó là bé Lan, em gái của Trang và cậu Hai, con trai của Trí Tú đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng.

Theo thời gian, thầy Nam cũng đã già rồi, nên Trân Ni tỏ ý để thầy và hai em ở lại đây, dù sao họ cũng không còn mối đe doạ nào nữa, ở đây sẽ tốt hơn.

Thầy cũng không từ chối mà nghe theo hai đứa em vợ.

Lan thì bị cậu Hai đánh cắp mất trái tim nên đương nhiên là đồng ý.

Còn thằng Út nhà chị Trang thì cũng ở lại đây để đi học cùng với cô Ba nhà Trí Tú.

Như vậy sẽ có tương lai hơn cho nó, Trang ở trên thiên đường nhìn xuống cũng cảm thấy hạnh phúc, thầy Nam một ngày nào đó nhắm mắt cũng thấy yên tâm về hai đứa em này.

_______________________________________
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
Ngoại truyện : Cậu Tư


Ở trong phòng giam lạnh ngắt nơi âm phủ, cậu Tư bị chịu hết hình phạt này đến hình phạt khác, cậu đã thấm thía cái gì gọi là nhân quả báo ứng.

Những việc ác cậu làm trần gian chưa trả xong, cậu xuống đây trả nốt.

Lẽ ra nghiệp quật cho cậu phải chui xuống tận mười tám tầng địa ngục cơ.

Nhưng vì lúc cuối đời, Trân Ni hại cậu thành ra cậu trả được một ít nghiệp của mình trên cõi dương rồi.

Ở đây, sau mỗi lần bị phạt, cậu sẽ bị nhốt vào một căn phòng nhỏ, lạnh đói cùng những nỗi đau thể xác, suốt mười năm nay, tội của cậu bị viết ra thành một quyển tập dày cộm.

Mỗi ngày đều chịu phạt thường xuyên, cho tới giờ phút này, cậu đã trả xong món nợ đấy.

Cậu mong chờ đến ngày nào đó sẽ được ra khỏi cánh cửa lao ngục của âm phủ, gặp lại ông bà tổ tiên của mình.

Cậu nghĩ kỹ rồi, đời cậu làm toàn những việc tàn ác với nương tử của mình.

Nên cậu bị trừng phạt, kẻ khốn nạn như cậu bị họ quay lưng mà xứng đáng.

Cậu nhớ đến cái ngày gặp Trân Ni, mẹ Cả của cậu lại gần hỏi.

- Cậu có muốn con bé làm vợ Sáu của cậu không?

- Có.

Cậu muốn chứ cô xinh đẹp vậy cơ mà.

Nhưng mà, nhìn cô quá thông minh, cậu có linh cảm nếu cô về sẽ làm náo loạn cái gia đình mình.

Dù chỉ là linh cảm, nhưng cậu vẫn nhất định phải ngăn nó lại, cậu cho cô uống thuốc vô sinh.

Nghĩ đến đây cậu lại cười khổ.

Cậu một đời đa nghi, nham hiểm cuối cùng lại bị cô làm cho thân tàn ma dại.

Nhưng chính nhờ những điều đó mà cô đã gánh bớt nghiệp cho cậu, để cậu không bị đày xuống mười tám tầng địa ngục kia.

Ngày cậu xuống đây, Diêm Vương dở xổ ra rồi tìm một thứ gì đó, lúc ông ấy lôi ra cuốn tập, ông ấy tròn con mắt nhìn cậu.

- Ngươi quả là một người tâm địa rắn rết.

Ngươi nhìn đi.

Ông ném quyển tập vào mặt cậu, cậu tròn con mắt ra nhìn,không ngờ tội của mình lại nhiều đến vậy.

Nhưng cậu vẫn còn ấm ức vì bị vợ hại, và hai người họ còn kết duyên đôi lứa cắm sừng cậu nữa.

Diêm Vương thoả mãn cho cậu.

Nói với cậu.

- Vì họ hại ngươi nên tội ngươi được giảm bớt, cứ từ từ mà trả.

Còn họ, tội họ ít, họ sẽ trả hết trên trần gian thôi.

Xuống đây, họ không còn phải chịu tội nữa.

Đúng là mười năm cậu chịu tội ở đây, cũng là mười năm họ bị gánh nghiệp cùng cậu, kẻ đau ốm, người điên dại, uyên ương xa cách.

Giờ cậu hối hận rồi, họ xứng đáng có được hạnh phúc.

Họ chỉ hại cậu nhưng nhờ họ mà con cái cậu được nuôi dạy rất tốt, cơ ngơi của gia tộc được gìn giữ.

Chính ở căn phòng cô đơn này.

Ngồi lại một mình, cậu mới thấm thía mọi thứ.

Diêm Vương mở cánh cửa lao ngục ra hỏi cậu.

- Ngươi đã trả tội của mình, giờ ngươi được tự do siêu thoát, ta sẽ giúp ngươi làm một việc mà ngươi yêu cầu.

Ngươi muốn gì.

- Ta muốn một lần được nói chuyện với vợ Cả và vợ Sáu của ta.

- Được, đêm nay ta sẽ cho người đi vào giấc mơ của họ.

Đêm đó, chính là đêm tân hôn của hai người vợ, cậu Tư đem cái hồn của mình về phòng ngủ của Trân Ni, cậu nhìn thầy cảnh ân ái của hai người vợ mình.

______________________________________

Chúc tất cả mọi người Tết Trung Thu vui vẻ nhé😘🎑

Cảm ơn tất cả các bạn trong thời gian qua đã ủng hộ chuyện "ĐỂ EM THAY CHỒNG CHĂM SÓC CHỊ" ,sau một thời gian gian dài thì chuyện cũng đã đến hồi kết rồi .Mình sẽ sớm quay trở lại với chuyện mới và mong các bạn vẫn tiếp tục ủng hộ mình nhé😊.

Một lần nữa xin cảm ơn các bạn rất nhiều 🥰 ,SEE YOU AGAIN 👋👋👋
 
Để Em Thay Chồng Chăm Sóc Chị
PR FIC MỚI


Mọi người ủng hộ mình và tiếp tục đồng hành trong thời gian tới với mình nữa nhé 😘
 
Back
Top Bottom