Ngôn Tình Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
Chương 20: 20: Thích Cậu Lắm


Điền Quý Hành mang dép lê đi ra ngoài, vì bước đi vội vàng nên tiếng dép lê lẹt xẹt bên trong hành lang cũng rất lớn.

Hứa Diễn Đường đang đứng dưới gốc cây đại thụ ấy đợi anh, cô vừa tạm biệt Đường Phong Nam ở McDonald liền không nhịn được mà tới đây tìm anh.

Điền Quý Hành mặc một chiếc áo thun trắng và quần ngủ màu đen, tóc vẫn còn hơi ẩm ướt, tóc mái trên trán cũng ướt nhỏ từng giọt.

Tới đầu cầu thang anh liền đi chậm lại, từ từ bước đến trước mặt cô, đứng cách cô một khoảng.

Vốn dĩ không thể chờ đợi được nhưng vừa nghĩ tới nếu kết quả không phải là như ý anh muốn thì anh vội vàng chạy tới để bị từ chối hay sao?
Hứa Diễn Đường nhìn thấy sự sợ hãi chất chứa trong mắt anh, trái tim vừa chua xót vừa mềm nhũn.

Làm sao có thể lại nỡ làm anh buồn cơ chứ.

Cô bước đến gần anh, gần đến nỗi có thể nhìn rõ trên đỉnh đầu của anh có một nhúm tóc đang vểnh lên.

Anh yên lặng nhìn về phía cô, chờ đợi câu trả lời của cô, hoặc có thể nói là… tuyên án với anh.

Cô hỏi anh: “Cậu tắm rồi à?”
Một câu hỏi không quan trọng.

Ít nhất thì Điền Quý Hành lúc này cảm thấy câu hỏi này chẳng quan trọng chút nào nhưng vẫn trả lời cô: “… Ừ.


“Ở bên nhau nhé.

” Hứa Diễn Đường đột nhiên mở lời, đôi mắt sáng trong nhìn về phía anh.

Thảng thốt và ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ.

Hứa Diễn Đường thấy được những điều này từ trong đôi mắt của anh.

Trái tim của cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Cô chợt nhận ra, nếu Điền Quý Hành vui vẻ thì cô cũng sẽ vui vẻ.

Điền Quý Hành không biết nên miêu tả sự mừng rỡ lúc này của mình như thế nào.

Anh không biết dùng câu ‘nhớ mãi không quên, ắt sẽ được đáp lại.

’ này để hình dung tình yêu đơn phương tưởng chừng như vô tận của mình có phù hợp hay không nhưng anh rất may mắn.

Tất cả những cảm xúc bất an, chua xót và cô đơn đều biến mất vì bốn chữ này của cô.

Sau khi vui mừng khôn xiết qua đi, trái tim anh được nhấn chìm trong sự ấm áp.

Anh hít một hơi thật dài, một cơn gió thổi tới, sự mát lạnh sau lưng nhắc nhở anh rằng ban nãy anh đã đổ mồ hôi, chảy đầy hết cả tấm lưng.

Hứa Diễn Đường thấy vẻ mặt nhẹ nhõm của anh cũng mỉm cười theo.

Dường như cô không thể lập tức thay đổi thân phận của mình từ bạn bè thành bạn gái ngay được, cô chạm vào cặp sách của mình và nhón chân lên, nhìn thoáng qua căn phòng vẫn còn sáng đèn phòng của anh.

Ánh trăng treo cao trên bầu trời.

Cô khẽ chỉ căn phòng của anh: “Vậy cậu đi lên đi, mình nói xong rồi.


Chỉ mặc một chiếc áo phông rộng rãi, thân hình vốn đã gầy của Điền Quý Hành trông lại càng gầy hơn dưới ánh đèn đường màu trắng.

“Cậu vẫn chưa về nhà à?” Điền Quý Hành không nhúc nhích mà hỏi.

Hứa Diễn Đường gật đầu rồi nói: “Mình sắp về rồi, cậu cũng mau lên phòng đi.


“Mình về cùng cậu.

” Điền Quý Hành lập tức nói tiếp.

“Không cần đâu.

” Hứa Diễn Đường nhỏ giọng từ chối.

“Mình muốn ở cùng cậu thêm một lát.

” Điền Quý Hành bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng và giọng nói êm dịu khiến cho Hứa Diễn Đường không cách nào kháng cự lại.

Hứa Diễn Đường gật đầu.

Hai người sánh vai nhau bước đi, khoảng cách giữa bờ vai hai người cũng không xa lắm.

Nhiệt độ đêm mùa hè không cao, nhưng gió thổi lên người có hơi ẩm ướt giống như trái tim của hai người vậy.

Ban đầu Hứa Diễn Đường còn cảm thấy ngại ngùng, đi một hồi cũng không cảm thấy gì nữa.

Bạn bè hay người yêu thì Điền Quý Hành đều là người quan trong nhất trong lòng cô.

Điền Quý Hành trực tiếp đưa cô về tới cửa nhà, cổng nhà mở rộng, ông bà nội vẫn đang xem TV trong phòng khách.

Hứa Diễn Đường tạm biệt anh.

Điền Quý Hành lại không lập tức rời đi, ngón tay để ở bên người nhúc nhích hai cái, anh nhìn cô và hỏi: “Có thể nắm tay một lát không.

”.

ngôn tình hay
Ban nãy, lúc đi bên cạnh nhau luôn vô tình chạm phải, anh vẫn luôn kiềm chế sự xúc động đến bây giờ, nhưng sắp phải xa nhau thì không thể kìm nén được nữa.

Lỗ tai Hứa Diễn Đường ửng đỏ, nhìn bàn tay còn lớn hơn rất nhiều so với mình rồi chậm rãi đưa tay ra.

Điền Quý Hành lập tức nắm lấy, rất nhỏ cầm lên còn thấy rất mềm mại nữa.

Giống hệt như trong tưởng tượng của anh.

Anh cúi đầu nhìn cô, lỗ tai cô đỏ bừng, không nhịn được mà cong khoé môi.

Anh nói: “Mai gặp nhé.


Hứa Diễn Đường khẽ nhúc nhích cánh tay, gật đầu.

Điền Quý Hành đi rồi.

Hứa Diễn Đường bước vào nhà, bà nội ló đầu ra nhìn cô hỏi: “Sao hôm nay về muộn thế?”
“Nói chút chuyện với bạn học ạ.


“Ồ, đó là Tiểu Điền đấy sao?” Bà nội nheo mắt lại nhìn bóng lưng đang rời đi.

Hứa Diễn Đường thoáng sững sờ, ngượng ngùng hỏi: “Bà vẫn nhớ ạ? Hồi lớp 8 bà từng gặp rồi đấy.


“Nhớ chứ, nghỉ hè năm nào nó cũng tới nhà chúng ta hỏi con có ở đây không.

Ngày lễ dịp tết cũng sẽ tới thăm hỏi, rất lễ phép.

” Bà nội phe phẩy cây quạt hương bồ nói với Hứa Diễn Đường: “Ngày mai mời thằng bé tới nhà chúng ta chơi đi, lâu lắm rồi bà cũng không trò chuyện với nó.


Ông nội đang xem hí kịch trên TV cũng ở bên cạnh phụ hoạ.

Năm nào nghỉ hè cũng tới nhà cô sao?
Hầy…
Đúng thật là.

Điền Quý Hành…
Tối nay không biết đây là lần thứ mấy cô cảm thấy áy náy rồi.

Trước khi đi ngủ cô nhận được tin nhắn của Điền Quý Hành ——
【Chúc ngủ ngon.


Cô trả lời ——
【Chúc ngủ ngon, mình thích cậu lắm.

】.
 
Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
Chương 21: Chương 21


Edit: Thuỳ Linh
✢✤✣
Trước khi ngủ Hứa Diễn Đường còn nói chuyện với anh, bà nội cô bảo muốn mời anh tới nhà chơi.
Điền Quý Hành nói ngày mai anh có thể tới.
Sáng sớm Điền Quý Hành đến nhà Hứa Diễn Đường, thật ra tối hôm qua anh cũng ngủ không được tốt, luôn mơ thấy cảnh cô chia tay anh, rồi sau đó bừng tỉnh.

Sau khi tỉnh thì điều đầu tiên anh làm là lấy điện thoại, thấy được bốn chữ “Mình rất thích cậu” thì mới được yên lòng.
Anh chào hỏi ông bà nội của Hứa Diễn Đường xong ngồi trên ghê sô pha gỗ của nhà cô, nói chuyện với ông bà nội.
Bà nội hỏi anh, có phải anh và Hứa Diễn Đường học chung trường hay không.
Anh đáp vâng.
Bà nôi vui vẻ cười, “Vậy con với Đường có thể chăm sóc nhau rồi.

Thành tích học tập của Đường nhà bà cần con giúp đỡ, vì bà thấy con học giỏi mà.”
Điền Quý Hành cười, gật đầu.

Hứa Diễn Đường tỉnh dậy thì mở cửa phòng ra, thấy ngay ba người là ông bà nội và Điền Quý Hành đang ngồi cùng nhau, đồng loạt nhìn lại cô.
Cô hơi sửng sốt, sau đó vội vãi gãi đầu tóc mình, hỏi anh: “Sao cậu đến sớm thế?”.

Bạn có biế???? ????????ang ????????????уện ﹟ T???? ????????????????????уện﹒vn ﹟
Bà nội thấy cô đang làm Điền Quý Hành lúng túng, nói giúp: “Con nói gì thế, tiểu Điền là được bà mời đến mà, với lại giờ này mà sớm gì nữa? Ông nội con đã tập xong một bài Thái Cực rồi kìa.”
Hứa Diễn Đường cúi đầu, vội vàng vào nhà vệ sinh rửa mặt.
“Con bé tỉnh rồi, con vào chỉ nó học bài đi.

Đừng ở đây xem mấy tin tức dành cho mấy người già như ông bà.” Ông nội đuổi Điền Quý Hành vào phòng Hứa Diễn Đường.
Ở trong mắt của hai ông bà già, bọn họ nhìn Điền Quý Hành trưởng thành, biết anh là bạn thân từ hồi nhỏ của Hứa Diễn Đường, đương nhiên là sẽ không hoài nghi quan hệ của hai người.
Hứa Diễn Đường và Điền Quý Hành ỡm ờ đi vào trong phòng.
Lần đầu tiên Điền Quý Hành vào phòng Hứa Diễn Đường là vào kì nghỉ hè hồi cấp 2.
Anh nhớ rõ viên kẹo của cô, và cả trò Sokoban.
Hứa Diễn Đường kéo ghế dựa cho anh ngồi xuống, sau đó thì ngồi xếp bằng ở trên giường.

Thấy hộp quà ăn vặt nhỏ bị lộ ra từ trong cặp, cô bò lại lấy nó ra, quơ quơ hộp “pocky” với Điền Quý Hành, hỏi anh có muốn ăn không.
Điền Quý Hành lắc đầu.
Hộp pocky vị chocolate rượu đỏ này là Hà Ngưng Nhuế cho cô, cô bỏ trong cặp quên ăn.

Cô mở hộp giấy ra, ngậm một cây ở trong miệng, mới đột nhiên nhớ đến “trò chơi hôn môi” mà Hà Ngưng Nhuế nói với cô, đột nhiên gương mặt cô nóng lên.
Điền Quý Hành tùy tay lấy một quyển sách trên kệ sách của cô – Sách giáo khoa Vật lí.
Ghi chú rất nhiều, nhưng bài thi được kẹp trong sách thì không được điểm cao lắm.
Hứa Diễn Đường nhận ra có khả năng anh phát hiện bài thi của cô, bỗng cô thấy ngượng, cô nhảy dựng lên, giật lấy quyển sách trên tay anh, nói nhỏ: “Không được xem.”
Điền Quý Hành ngơ ngẩn.
Bởi vì cô thò lại giật lấy nên cách anh rất gần.
Phần bánh quy ở ngay trước mặt anh.

Chỉ cần anh há mồm là có thể ăn được.
Hứa Diễn Đường rụt về sau muốn trốn theo bản năng, nhưng Điền Quý Hành nhanh hơn, ôm eo cô lại.
Anh híp mắt, con ngươi nhìn chằm chặp vào bánh quy trong miệng cô.
Anh hít một hơi, rồi hỏi: “Mình ăn được không?”
Hứa Diễn Đường chớp mắt, hơi thở nặng nề.
Nửa cây pocky trong miệng Hứa Diễn Đường bị Điền Quý Hành cắn lấy.

Hơi thở hai người đan xen nhau, hòa vào nhau trở nên ướt nóng.

Lông mi Hứa Diễn Đường run rẩy, tay đặt trên giường mất tự nhiên nên động đậy.
Cô có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đập trong lồng ngực.
Hai mắt ngày thường thoạt nhìn có sương mù mênh mông, bây giờ lại càng mơ hồ hơn, nhưng chứa nước.

Lông mi anh rũ xuống, đôi mắt nhìn xuống dưới, lông mi cong cong có phần quyến rũ, dụ hoặc.
Chocolate vị rượu vang đỏ tan trong miệng, phần bánh quy mềm nhũn trong miệng cô.
Hai người nhẹ nhàng tranh nhau.
Cô chớp mắt, bị đánh bại nên không dám nhìn anh.

Ngậm hai hàm lại, cắn nhẹ và hơi ngửa đầu ra sau…

Điền Quý Hành nhanh hơn cô một chút.
Anh đè gáy cô lại, không cho cô lùi về sau.
Anh còn ngậm một mẩu bánh quy ngắn ngủn chưa được 1cm.
Hứa Diễn Đường nghe thấy anh nói, “Còn một chút nữa, cậu ăn nó luôn đi được không?”
Anh thấp giọng nhẹ nhàng hỏi.
Anh hỏi cô, ăn nó luôn đi được không?
Hứa Diễn Đường nhìn anh chăm chú, tiếng tim đập thình thịch làm cô không có biện pháp bình tĩnh để tự hỏi lại bản thân.
Cô lại nghe thấy chính mình nói, “Được.”
Tiếng nói mềm nhũn và cả hơi khàn.
Nụ hôn năm 12 tuổi là Điền Quý Hành trộm hôn.
Nụ hôn năm 18 tuổi là Hứa Diễn Đường chủ động.
Nụ hôn có vị chocolate rượu vang đỏ.
Vừa ngọt vừa đắm say.
 
Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
Chương 22: Chương 22


Edit: Thuỳ Linh
✢✤✣
Làm gì có chuyện không đảo khách thành chủ được đây.
Bờ môi mềm mại quấn lấy nhau, Điền Quý Hành nghiêng đầu, dùng sức m*t lấy môi cô.
Đôi môi nhỏ nhắn của thiếu nữ vừa mịn vừa mềm, còn có cả vụ ngọt của chocolate.

Điền Quý Hành trộm há mồm, thử l**m lấy cánh môi của cô, làm Hứa Diễn Đường hừ một tiếng r*n r* yêu kiều.
Điền Quý Hành dừng lại.
Anh cụng trán mình vào trán cô, thở nhẹ, nhìn vào đôi mắt cô, nói: “Ngon.”
Không biết nói về bánh quy hay là cô.
Âm thanh trầm khàn giống như tiếng gảy đàn.

Chap‎ mới‎ luô????‎ có‎ ????ại‎ ﹎‎ ????????ùm????????uy‎ ệ????.V????‎ ﹎
Trái tim Hứa Diễn Đường run rẩy theo.
Cảm xúc lúc nãy hôn môi anh vẫn còn vương lại.
Bên tai Hứa Diễn Đường chậm rãi ửng đỏ.

Đến giờ ăn trưa thì bà nội đến gõ cửa phòng Hứa Diễn Đường, “Đến giờ ăn trưa rồi.

Tiểu Điền cũng ở lại ăn nhé.”
Hứa Diễn Đường ở trong phòng lên tiếng đáp lại, đi ra mở cửa.

Điền Quý Hành ngồi trên ghế của cô, trong tay còn đang cầm bài kiểm tra Vật lý của cô.
Đúng vậy, lúc nãy anh đang giảng bài Vật lí cho cô.
Hôn môi xong thì học bài Vật lí.
Điền Quý Hành đứng dậy, từ chối bà nội.

Anh nói mẹ anh còn đang chờ anh về ăn cơm, nên là không làm phiền mọi người nữa, hôm khác sẽ lại đến.
Điền Quý Hành đi rồi.
Hứa Diễn Đường ngồi trên vị trí của mình, tầm mắt liếc đến bình thủy tinh màu xanh cô giấu trong góc kia, cô ảo não vỗ vào đầu mình.
Cô quên mất cái bình điều ước tặng anh năm lớp 9 rồi.
Nghĩ lại thì thấy cũng không sao cả, sau này còn nhiều thời gian, chỉ cần nhớ rõ phải đưa cho anh là được rồi.
Nhưng sau này tất cả mọi người đều bận rộn.
Lớp 12 vất vả học hành, trường học còn dành thứ 7 cho bọn họ học bù nữa, trong lúc nhất thời, học sinh ai nấy cũng đều rên la.
Cặp đôi mới chớm nở Hứa Diễn Đường và Điền Quý Hành đương nhiên cũng bị áp bức như mọi người.
Làm thế nào để tăng tình cảm, đây là vấn để mà Điền Quý Hành nghiên cứu dạo gần đây.
Không phải là do anh không yêu cô nhiều, mà là do Hứa Diễn Đường hơi thẹn thùng.
Sau này, trải qua hành động thực tiễn thì anh mới có được đáp án —
Lời âu yếm, ôm, hôn môi, đụng chạm da thịt.
Nhưng hai người họ không làm những việc này ở trường học.
Phần lớn thời gian là trốn trong góc nhỏ hoặc trong phòng hai người.
Chủ nhật, hai người thường xuyên hẹn nhau đến thư viện của thành phố để tự học.
Điền Quý Hành đến sớm giữ chỗ, chờ Hứa Diễn Đường đến.
Cô khoan thai đến muộn, cúi đầu nhỏ giọng xin lỗi bên tai Điền Quý Hành: “Bà nội mình bắt phải ăn xong chén cháo mới cho mình đi, mình đã nói với bà là có cậu đang đợi rồi.”
Lúc này động tác trên tay của Điền Quý Hành sẽ dừng lại.

Giọng nói cô mềm mại đáng yêu, làm trái tim anh ngứa ngáy.
Anh nắm lấy tay cô ở phía dưới bàn, siết chặt tay cô, nghiêm túc nói: “Muốn hôn môi.” Thanh âm mềm mại, cứ như là đang làm nũng.

Nhưng ánh mắt anh rất đứng đắn, hoàn toàn giống như lúc anh đứng trên bục phát biểu với tư cách là đại diện học sinh.
Bên tai Hứa Diễn Đường đỏ bừng, nhưng tập mãi đã thành thói quen.
Đúng.

Sau khi Điền Quý Hành yêu cô thì biến lại thành dê con bé nhỏ, biết làm nũng.
Anh biết cô không thể không mềm lòng nên thường dùng giọng điệu ngoan ngoãn ngây thơ này để thương lượng những chuyện người lớn với cô.
Đương nhiên… Thế nào thì Hứa Diễn Đường cũng sẽ đồng ý.
Góc khuất ở thư viện.
Hứa Diễn Đường không biết tại sao, rõ ràng là mình đến đây để học bài kia mà.

Mới vừa bỏ cặp sách ra thì đã theo anh vào nơi này để… hôn nhau.
Bởi vì đi chơi với người yêu nên cô điệu đà dùng son môi có vị trái cây.
Hà Ngưng Nhuế đề cử cho cô, là vị nho mà cô thích, lúc nãy cô lỡ nếm thử rồi, rất ngọt.

Trộm nghĩ trong lòng, chắc Điền Quý Hành cũng sẽ thích.
Phía sau lưng là vách tường, bên hông cô bị tay anh chiếm giữ.
Bởi vì đứng thẳng lưng nên áo hơi vướng lên trên, lộ ra một vùng da nhỏ bên hông.

Ngón tay Điền Quý Hành dán chặt vào nơi đó, lòng vàn tay ấm áp nhẹ nhàng v**t v*.
Anh sát lại cô từng chút, ánh sáng trong góc khuất không được sáng lắm, chỉ có vài ánh sáng tự nhiên từ phía sau anh tiến vào.

Anh xoay người lại, che khuất ánh sáng nhỏ nhoi này.
Thị lực của Hứa Diễn Đường bị chặn lại, nhưng ở phương diện khác thì được mở rộng, sự đụng chạm bên hông, hơi thở ấm áp phả trên gương mặt.
s*c t*nh lan rộng, độ ấm tăng lên, hơi thở dồn dập.
Chóp mũi cao thẳng của anh lướt qua trán cô, đến giữa mày, sau đó tìm được chóp mũi của cô.
Anh dịu dàng cọ cọ.
Giống như dê con có cái đuôi màu xanh ở trong mộng.
Hứa Diễn Đường nóng đến mức sắp ra mồ hôi, giữa mũi toát ra một hơi thở, quyến rũ đến mức có thể làm cho xương cốt của cô vỡ vụn.
Lực tay của Điền Quý Hành ở bên hông cô trở nên mạnh hơn, thoáng v**t v*, anh hỏi: “Có muốn hôn mình không.” Tiếng nói trong sáng rõ ràng của mọi ngày giờ đã khàn đi.
Mờ phút này Hứa Diễn Đường suy nghĩ, cô ngốc thật.

Sao anh có thể là dê con ngây thơ ngoan ngoãn, rõ ràng là một con sói xám đội lốt cừu non.
Khoảng cách gần sát nhau, đôi môi đang ở trước mắt anh, dụ dỗ anh tiến lên.

Anh nhịn đến khó chịu, nhưng vẫn muốn có được câu trả lời của cô.

Có lẽ bởi vì bị ảnh hưởng từ lúc trước nên lúc nào anh cũng thấy bất an và sợ hãi.

Lần nào anh cũng rất thích thú khi được nghe cô thừa nhận tình cảm với anh, anh sẽ thấy nhẹ nhõm và thỏa mãn vì điều đó.

Giống như một con thuyền đơn độc trôi dạt trong biển mờ vô tận hơn mười năm, cố hết sức nắm lấy sợi dây ném về phía anh, tuyệt đối không chịu thả ra.
“Muốn.” Hứa Diễn Đường bị dụ dỗ nói ra đáp án, trái tim run rẩy vô cùng, bên tai là tiếng đập thình thịch.
Một giây sau khi cô trả lời, Điền Quý Hành gấp gáp hôn lên môi cô.
Son môi thơm ngọt dính trên môi anh, anh há mồm, nếm được vị nho từ son môi.

Không khỏi vươn lưỡi ra l**m lấy, cuốn từng chút từng chút vào miệng mình, câu lấy từng chút một.
Hứa Diễn Đường nghĩ, đây có phải là hôn đâu, mà là ăn cô mới đúng.
Anh thủ sẵn dưới cánh môi cô, dịu dàng c*n m*t.

Điền Quý Hành đưa tay sờ sau cổ cô, không cho cô lùi về sau, sau đó đầu lưỡi anh tiến vào trong khoang miệng ướt nóng của cô, cùng cô đắm say.
Không khí xung quanh đặc sệt giống như mật ong.
Bên tai Hứa Diễn Đường ong ong, cô có thể nghe thoáng thấy tiếng lật trang sách ở phía nơi xa, yên tĩnh.
Trong lòng đột nhiên toát ra một suy nghĩ —
Cô thật sự rất thích anh.
Ngón tay tự động nắm chặt vạt áo của anh.
Mũi chân nhón lên..
 
Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
Chương 23: Chương 23


Edit: Thuỳ Linh
✢✤✣
Kỳ nghỉ đông sắp đến.
Mọi người kết thúc học kì 1 lớp 12 trong viên mãn.
Mẹ gọi điện cho Hứa Diễn Đường, bảo cô về thành phố A ăn tết.

Hứa Diễn Đường nghĩ đã lâu rồi cô không gặp mẹ, chú và An An nên đồng ý.
Cô phải thuyết phục ông bà nội mấy ngày, còn hứa với họ là mùng hai tết sẽ về với ông bà.
Vì những chuyện này nên đã hai ngày rồi cô không gặp Điền Quý Hành, cô đặt bình thủy tinh màu xanh kia lên bàn, để tự nhắc mình là phải tặng món quà này cho anh.
Lúc Điền Quý Hành đến thì ông bà nội vừa đi ra ngoài cửa thôn để đến nhà hát xem kịch rồi, trong nhà chỉ còn một mình Hứa Diễn Đường.
“Tết mình phải về thành phố A.” Hứa Diễn Đường nói với anh.
Khóe miệng Điền Quý Hành vẫn con đang cong cong, nhưng ý cười ở đáy mắt đã dần phai.
Hứa Diễn Đường thấy anh cố tỏ ra vui vẻ thì đau lòng, cô tiến lên chủ động nắm tay anh, hứa hẹn như nói với ông bà nội, “Mùng hai mình sẽ trở về.”
Điền Quý Hành suy tư trong chốc lát, hỏi cô: “Ba mẹ cậu không về ăn tết sao?”

Lúc này đến lượt Hứa Diễn Đường trầm mặc, cô nghĩ, quyết định nói sự thật cho anh biết.
Cô cầm cái bình thủy tinh trên bàn lại đây, bảo anh mở ra, anh lấy ra một ngôi sao nhỏ.
Bên trong có chữ viết.
Ở trong mỗi một ngôi sao đều có chữ, chúng đều là nét chữ của Hứa Diễn Đường.
Có cái chứa đựng tâm tình trong một ngày nào đó của cô, có cái là lời bài hát cô trích ra, có những câu nói hay cô lượm lặt ở đâu đó.
Anh lấy đại một cái, mở ra —
“Hôm nay mình kiểm tra, thời tiết rất tốt, không biết ở thành phố Q thế nào.” Ở phía sau ghi ngày tháng, là từ ba năm trước.
Ánh mắt Điền Quý Hành hơi nghi hoặc, còn cất giấu… một chút vui sướng khó có thể tin được.
“Ba năm trước đây mình viết cho cậu, định năm lớp chín đó sẽ tặng cậu.” Hứa Diễn Đường lơ đãng nói.
Điền Quý Hành sờ thấy một vết nứt ở dưới đáy bình.
Hứa Diễn Đường a lên, sau đó ngượng ngùng nói: “Hôm đó mình cầm cái này chạy đến dưới nhà cậu.

Buổi tối đó trời mưa nên đường trơn trượt, mình bị ngã, may là chỉ bị mẻ một chút.” Nói xong, trên gương mặt cô còn cười một cách đắc ý.
Điền Quý Hành lẳng lặng nhìn phía cô.
Hứa Diễn Đường cũng nhìn anh, cố kiềm chế cảm xúc mênh mông trong lòng.

Đôi mắt anh thật an tĩnh, nhưng một đại dương không hề gợn sóng, nhưng dường như nó đủ sâu để hút hết mọi ngụy biện của cô.
Anh nói, “Mình không biết là năm lớp 9 cậu về.”
“Mình về mà.” Hứa Diễn Đường chớp mắt, hốc mắt nhanh chóng trở nên ướt át.

Bởi vì nhớ lại chuyện 3 năm trước đây nên cô nhanh chóng cúi đầu, che giấu đi đôi mắt đang thấm đẫm nước mắt.
“Cậu sao vậy?” Điền Quý Hành hỏi.
Hứa Diễn Đường hít một hơi thật sâu, “Ngày mình vừa mới thi chuyển cấp xong, ba mình bị tai nạn xe hơi trên đường…” Thanh âm càng ngày càng nhỏ, dần dần nghẹn ngào.
Đồng tử Điền Quý Hành rụt lại, rồi sau đó kịp thời đỡ lấy vai cô, nhẹ nhàng vỗ về.
“Vì ba mình muốn đến sân bay đón mẹ nên bị tai nạn, cho nên ngày nào mẹ mình cũng khóc, tự trách móc bản thân.

Qua mấy ngày sau thì mẹ đưa mình về thành phố A.”

“Ngày mình trở về, trời đổ mưa rất to.

Mình đứng trước cửa nhà nhưng không dám đi vào, nhưng mình nghe thấy rất rõ tiếng ông bà nội khóc trong nhà.”
“Mình cứ như là… bị đau thương đuổi theo.

Ai cũng đều đau khổ.

Mình ném hành lý ở cửa, cầm bình thủy tinh đến tìm cậu, trời mưa rất lớn, trên đường không có một bóng người.

Lúc mình đến dưới nhà cậu thì lại không dám lên, vì mình quá bẩn, trên người ướt đẫm, giày thì bị dính bùn đất.”
“Sau đó cậu đi xuống, cậu cầm ô đi với Đường Thanh Lâm.

Mình không biết hai người cậu nói chuyện gì, nhưng hai người rất sạch sẽ, cậu mặc áo thun trắng, còn Đường Thanh Lâm mặc váy hoa nhí… cười một cách rất vui vẻ, hạnh phúc.”
“Sau đó mình chạy đi, không cẩn thận nên bị té ngã, làm bình thủy tinh cũng bị sứt mẻ một chút.”
Lúc Hứa Diễn Đường nói những lời này thì rất lưu loát, nhưng nước mắt thì không ngừng chảy.
Yết hầu Điền Quý Hành như bị mắc nghẹn, khô khốc đến mức không biết phải nói gì.

Anh nhớ lại, ngày đó anh đang làm gì nhỉ.

Ngày đó Hứa Diễn Đường rất đau khổ, còn anh thì sao.
Tận hưởng kỳ nghỉ hè thoải mái hay đắm chìm trong khao khát cuộc sống ở ngôi trường trung học mới, hoặc là, không còn đau buồn vì Hứa Diễn Đường nữa.
Anh không biết gì hết, thế mà còn trách cứ Hứa Diễn Đường suốt 4 năm.
“Nghỉ hè năm lớp 9 mình dạy Đường Thanh Lâm học bổ túc, Đường Phong Nam năn nỉ mình.” Cuối cùng Điền Quý Hành chỉ nói ra những lời này.
Anh không dùng bất cứ lời nào để bào chữa, anh thừa nhận rằng mình không chia sẻ nỗi đau với cô.

Giờ phút này anh chỉ có thể nói rằng ——
“Xin lỗi cậu.

Sau này mình sẽ mãi ở bên cạnh cậu, bất cứ là khi nào.”
*
Chương này giải thích vì sao ở mấy chương trước Hứa Diễn Đường cứ nói về Điền Quý Hành của 3 năm trước đây.
Còn Điền Quý Hành lại nói về Hứa Diễn Đường của 4 năm trước.
Bởi vì năm lớp 9 Hứa Diễn Đường trộm đến nhà của anh bé tiểu Điền..
 
Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
Chương 24: Chương 24


Edit: Thuỳ Linh
✢✤✣
Hai năm sau khi ba qua đời thì mẹ Hứa tái giá.
Cưới chú Lâm, người vẫn luôn theo đuổi mẹ.
Thật ra chú Lâm là cấp dưới của mẹ, nghe chú ấy nói rằng chú ấy đã yêu mẹ cô rất lâu rồi.

Thấy mẹ Hứa đau buồn suốt 2 năm nên mới muốn tiếp cận để chăm sóc cho mẹ.
Ấn tượng của Hứa Diễn Đường đối với chú Lâm này cũng không khắc sâu lắm.
Năm lớp 11, sau khi cô tan học tiết tự học buổi tối, mẹ cô ngồi một mình trong phòng khách chờ cô về nhà.
Ánh đèn nhỏ nhoi chiếu sáng trên đỉnh đầu mẹ, xung quanh thì tối đen như mực.

Hứa Diễn Đường bật đèn lớn lên, “Sao mẹ không bật đèn?”
Lúc này mẹ cô mới bàng hoàng hoàn hồn.

Nhưng khi thấy Hứa Diễn Đường thì mẹ bắt đầu khóc.
Hứa Diễn Đường thấy mẹ khóc thì hoảng loạn không biết làm sao, cảnh tượng giống như 2 năm trước khi ba vừa qua đời.
Cô lo lắng hỏi: “Mẹ, mẹ sao vậy?”
Mẹ không ngừng khóc, ánh mắt dừng trên người Hứa Diễn Đường, chất chứa sự áy náy và thống khổ.
Thật lâu sau, mẹ nắm lấy tay của Hứa Diễn Đường, nói: “Đường, mẹ mang thai rồi.”
Lúc đó Hứa Diễn Đường kinh ngạc không khác gì lúc nghe tin ba cô qua đời.
Bởi vì lúc đó, cô không biết đến sự tồn tại của chú Lâm.
Sau khi nghe mẹ giải thích một cách khó khăn, Hứa Diễn Đường rất bình tĩnh, trong lòng như đang mọc ra từng bụi gai, đâm vào trái tim cô từng chút một.
Hứa Diễn Đường hỏi: “Mẹ muốn sinh không?”
Mẹ mím môi, hai mắt không ngừng lập lòe, ánh mắt gần như cầu xin nhìn Hứa Diễn Đường, mẹ nói: “Nếu con không muốn… thì mẹ sẽ không sinh.”
Hứa Diễn Đường thất vọng, cô không muốn.
Ai mà có thể chấp nhận được tin dữ rằng ba qua đời, rồi sau đó lại phải tiếp thu việc mẹ mình mang đến một sinh mệnh mới với tình yêu mới chứ?
Cô nhìn vào đôi mắt mẹ mình, suy nghĩ một lát, gật đầu.
“Mẹ sinh đi.”
“Mẹ có cuộc sống riêng của chính mẹ, mẹ có quyền làm chủ bản thân.”
“Đường…” Mẹ cô không ngừng khóc.
Hứa Diễn Đường thấy được sự cảm kích trong mắt mẹ, nhưng trái tim cô như đang bị một bàn tay to nắm lấy, không thể thở nổi trong vòng một giây.
Mẹ cô cảm kích, cảm kích vì cô đã đồng ý để mẹ sinh ra đứa bé kia.
Kể từ đó, giữa cô và mẹ đã có những rạn nứt không thể hàn gắn.
Sự bực bội, không vui và khó xử kéo dài vài ngày, cô muốn thoát ra khỏi nó.
Ai cũng phải tiến lên, không thể cứ mãi mắc kẹt trong thế giới u buồn mãi không ra được.
Chắc là ba cũng sẽ thông cảm và hiểu cho mẹ giống như cô.
Những ngày đó cô rất thích ngắm nhìn ánh trăng vào mỗi đêm, bởi vì ba cô nói với cô rằng, sau khi người nào đó chết rồi thì sẽ bay lên măt trăng, ở đó ngắm nhìn người nhà của mình.

Ánh trăng bạc treo ngoài trời.
Cô nói: “Chúng ta đều sẽ được hạnh phúc.”
Nói với ba cô.

Đêm 30, sau khi ăn xong, Hứa Diễn Đường chơi với An An suốt một buổi chiều nên mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại thì thế giới dường như đang im lặng.
Cô ngẩn ra một lúc, sau đó nhớ ra đêm nay là đêm giao thừa, rồi cuống quít bò dậy khỏi giường, màn hình điện thoại phát sáng trong đêm tối.
Cô nhìn chằm chằm con số “03:04” trên màn hình, ngây ra.
Hơn 3 giờ rồi.
Pháo hoa lúc 12 giờ không đánh thức cô dậy được sao?
Mở khóa màn hình.
Có mấy bạn học nhắn tin chúc tết, có vài người phát bao lì xì.
Lúc 11 giờ hơn, Điền Quý Hành gọi video cho cô nhưng cô không nhận được.

Lúc sau nhắn cho cô một câu: [Năm mới vui vẻ.]
Vội vã trả lời anh: [Năm mới vui vẻ, mình chơi với An An nên mệt quá ngủ quên, ngại ghê.]
Cứ tưởng là anh đã ngủ rồi, nhưng không ngờ giây tiếp theo màn hình điện thoại đã bị giao diện video call chiếm lấy.

Cô bật đèn, nhấn nghe.
Mặt Điền Quý Hành cách rất gần màn hình điện thoại, Hứa Diễn Đường có thể thấy rõ ngũ quan của anh.

Hình như anh đang nằm trên giường, giữa gương mặt có sự buồn ngủ, Hứa Diễn Đường cảm thấy động tác của anh chậm hơn bình thường.
Cô hỏi: “Sao cậu chưa ngủ.”
Điền Quý Hành nhìn chằm chằm cô gái trong màn hình, nói: “Muốn là người đầu tin chúc cậu năm mới vui vẻ.

Năm mới vui vẻ nhé.” Ngón tay v**t v* chỗ môi cô.
Hứa Diễn Đường cầm chặt điện thoại, trái tim đập thình thịch không ngừng.
Cô chậm rãi nhích lại gần camera điện thoại, cố nói nhỏ hết sức: “Điền Quý Hành, bây giờ mình rất muốn hôn cậu.” Khóe miệng cười tươi, lúm đồng tin càng rõ ràng.
Điền Quý Hành sửng sốt một chút.
Rồi sau đó đáp lại trong sự vui sướng: “Mình cũng thế, mình cũng muốn hôn cậu.”.
 
Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
Chương 25: Chương 25


Edit: Thuỳ Linh
✢✤✣
Qua học kì 2, lớp 12 càng thêm bận rộn.
Bận vì ước mơ và bôn ba vì tương lai.
Ngày Lễ Tình nhân, Hứa Diễn Đường và Điền Quý Hành không tổ chức gì đặc biệt, chỉ cùng nhau ở trong một góc nhà ăn chia sẻ một cái bánh kem.
Ăn bánh kem xong, hai người thân mật với nhau trong chốc lát rồi về lại lớp học tiết tự học buổi tối.
Nhờ Điền Quý Hành mà thành tích của Hứa Diễn Đường được gia tăng đáng kể, lần kiểm tra gần đây còn được hẳn 80 điểm.
Cô chia sẻ tin tức này với Điền Quý Hành đầu tiên, trong mắt Điền Quý Hành là sự dịu dàng và khen ngợi, cổ vũ.
Ngày thi đại học đến như đúng thời hạn.
Hứa Diễn Đường không ngờ rằng sự kiện lớn nhất trong đời lại trôi qua một cách bình đạm như vậy.
Cô rời giường như mọi buổi sáng, tới trường học.
Thời tiết rất nóng, nhưng không nóng như hôm qua.
Ngày đầu tiên thì làm cứ như bình thường, thậm chí còn làm được đến câu gần cuối bài Toán học mà cô thường không làm được.
Ngày hôm sau trước khi vào thi, cô và Điền Quý Hành ăn sáng cùng nhau trong một cái hẻm nhỏ.
Điền Quý Hành đang nói với cô làm thế nào để chia thời gian làm bài.

Hứa Diễn Đường cắn xong một miếng bánh củ cải cuối cùng, cô nhìn xung quanh thấy không có ai thì hôn chụt một cái lên môi anh.

“Có ông trùm khối tự nhiên bảo đảm thành tích xuất sắc cho mình rồi.” Cô cười hì hì trêu ghẹo.
Điền Quý Hành sửng sốt một lúc.
Duỗi tay ôm eo cô, sát lại gần hôn xuống.
Rồi l**m cắn làm trái tim của Hứa Diễn Đường đập mạnh.
Cô vỗ vỗ vai anh, Điền Quý Hành dừng lại, nhìn vào đôi mắt cô nói, “Mình cần một chút tình yêu để cho tâm thái vững vàng.”
Bởi vì có nụ hôn tiếp sức nên hôm đó hai người làm bài vô cùng thuận lợi.
Ngày thứ ba thi đại học.
Điền Quý Hành hỏi Hứa Diễn Đường có muốn đi chơi với anh ở thành phố bên không.
Hứa Diễn Đường phấn chấn đồng ý.
Trong điện thoại, cô hỏi anh, “Chỉ có hai chúng ta thôi à?”
“Đúng vậy.”
Hứa Diễn Đường gật đầu, ra vẻ đã biết, nhưng bên tai đã bắt đầu nóng lên.
Điền Quý Hành và Hứa Diễn Đường đi chơi ở công viên giải trí và bờ biển.
Thoát khỏi thân phận học sinh cấp 3, hai người vẫn luôn nắm tay nhau.
Gió biển thổi qua người, hơi gió nóng ẩm.
Tay của Hứa Diễn Đường cử động, cô liếc mắt nhìn Điền Quý Hành đang ở bên cạnh cô, anh nắm tay cô rất chặt, không có ý định buông ra.
Thấy được ánh mắt của cô, anh nghiêng đầu hỏi: “Sao thế?”
Hứa Diễn Đường lắc đầu nói không có việc gì, khóe miệng vẫn luôn cong.

Trước khi về khách sạn, cô mua chocolate ở dưới cửa hàng tiện lợi.
Điền Quý Hành tắm rửa trong nhà vệ sinh.
Cô ngồi ở trên sô pha, ăn miếng chocolate kia.
Suy nghĩ đang dần rối lên, không khỏi nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra trong lát nữa.
Chỉ có một cái giường nên sẽ ngủ chung.
Chocolate tan trong miệng cô, ngọt thấm tận tim.
Cửa phòng tắm được mở ra, Điền Quý Hành mặc áo tắm, tóc ướt dầm dề, từng giọt nước rơi xuống mũi cao thẳng của anh, xuống chút nữa là chỗ cằm và yết hầu.
Hứa Diễn Đường nuốt nước miếng, vội vàng xoay chuyển ánh mắt, cầm lấy áo ngủ và khăn tắm của mình, “Mình cũng đi tắm.”
Tắm rửa xong, Hứa Diễn Đường lấy miếng chocolate kia cho Điền Quý Hành ăn.
Điền Quý Hành đang nằm trên giường, ngoan ngoãn nhận lấy miếng chocolate, đặt trên đầu giường.
Hứa Diễn Đường cọ qua cọ lại được 30 phút rồi cũng nằm bên người anh.
Điền Quý Hành tắt đèn.

Để giảm bớt xấu hổ, cô hỏi anh: “Cậu ăn chưa? Chocolate ấy.”
Bên cạnh có tiếng sột soạt, còn có cả tiếng xé mở bao chocolate.
Điền Quý Hành nằm xuống, ngậm chocolate, “Ăn rồi.”
Hứa Diễn Đường ồ một tiếng, không nói nữa.
Chẳng bao lâu sau, Điền Quý Hành lật lại, đè trên người cô, mắt đối mắt, cọ trên chóp mũi cô.
Môi nhanh chóng dán vào nhau, chocolate dính trên miệng cô.

Hai người vừa hôn vừa ăn, chocolate chảy theo khóe miệng.
Điền Quý Hành đã ấp ủ lâu rồi, d*c v*ng năm 12 tuổi của anh đối với Hứa Diễn Đường đang chậm rãi tăng dần.
Một nụ hôn thôi không thể làm anh thỏa mãn.
Ngón tay nhấc áo cô lên.
Hứa Diễn Đường hơi giãy giụa, rồi tùy anh.
Anh dời xuống, môi dừng lại trên bụng nhỏ của cô.
Trên bụng nhỏ tinh tế trắng nõn là chocolate màu nâu, bị nhiệt độ cơ thể làm tan ra, dính trên da thịt cô.
Điền Quý Hành vươn đầu lưỡi nóng ướt ra, anh l**m từng chút như một con dê con, l**m đến sạch sẽ, đầu lưỡi quét qua chocolate, đưa vào trong miệng.

Làn da dưới môi anh khẽ rung động, Điền Quý Hành dùng bờ môi ấm áp hôn lên nó.
Nụ hôn mang theo tình cảm nóng rực, tích tụ lại trên người của cô.
Anh gieo từng hạt giống nhỏ, tưới tình yêu lên nó, khát vọng đạt được một đóa hoa tình yêu.
Thân mình thiếu nữ vừa trắng vừa mềm, đẹp đẽ hơn bất cứ thứ gì anh từng thấy.

Phập phồng, trắng sáng, mềm mại dẻo dai, Điền Quý Hành dùng tất cả những từ ngữ đẹp đẽ nhất trên thế giới này để miêu tả cô.
Trên môi còn dính chocolate chưa sạch, Hứa Diễn Đường vươn đầu lưỡi ra l**m, sau đó cười híp mắt, “Ngọt.”

Điền Quý Hành cắn chóp mũi cô, đổi lấy một tiếng k** r*n của cô.

Hơi thở phả trên mặt cô, đáy mắt Điền Quý Hành mang theo ý cười, “Sợ à?”
“… Không sợ.” Lông mi Hứa Diễn Đường chớp chớp, chăm chú nhìn đôi môi đang ngập ngừng của anh.
“Hứa Diễn Đường.”
“Hửm?”
“Cậu nói cậu thích mình một lần nữa đi.”
“Mình thích cậu nhất trên thế giới này.”
Giờ phút này, trong mắt Điền Quý Hành chỉ có đôi môi của Hứa Diễn Đường mà thôi.
Đôi mắt đang dần đỏ, chăm chú nhìn trên môi cô, anh hôn nó một cách chính xác, cô trốn, anh truy lùng.
Cô bị ép phải lùi về sau, môi bị anh l**m láp một cách loạn xạ, cô vẫn luôn rướn đầu, rồi lại không nỡ cách anh quá xa.
Khuỷu tay chống trên ngực anh, hơi thở dồn dập.
Eo bị anh gắt gao ôm lấy, Hứa Diễn Đường cùng anh hôn môi.
Cứ chủ động như thế này thì ai là người yêu nhiều hơn? Hứa Diễn Đường không cam lòng yếu thế, cánh tay vòng lấy sau cổ anh.
Hôn môi chỉ là một đoạn nhạc dạo.
Một cánh cửa mở sang thế giới khác đã được hai người mở ra, Điền Quý Hành cầm chìa khóa, gấp gáp chờ không nổi kéo cô cùng anh tiến vào đó..
 
Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
Chương 26: 26: H


Edit: Thuỳ Linh
✢✤✣
Tay anh lướt qua từng bộ phận cơ thể của cô.
Mông, eo, bụng nhỏ, cuối cùng là dừng trên ngực.
Không mặc đồ lót, vừa mới tắm xong nên còn hơi ướt át, quần áo dán sát vào đường cong cơ thể.

Điền Quý Hành xoa nhẹ, cảm thấy mê mẩn đến kinh người.
Anh m*n tr*n môi cô: “Mềm quá.”
Hứa Diễn Đường chớp mắt, cong lưng định trốn khỏi lòng bàn tay anh, nhưng đột nhiên bị anh siết chặt.
“Đừng trốn, mình rất yêu cậu.”
Lời nói vụn vặt, th* d*c, làm cho con người sắp hòa tan ra theo nhiệt độ cơ thể, hết thảy đều đang thúc đẩy hai người đến một bước tiếp theo.
“Điền Quý Hành.” Trên môi Hứa Diễn Đường óng ánh, b* ng*c m*m m** phập phồng vô cùng, sát lại gần anh thêm chút rồi lại rời đi.
“Ừm?” Điền Quý Hành gần sát cô, môi hôn ở chỗ cằm cô, hàm răng cọ nhẹ là da thịt mềm mại.

Lông mi Hứa Diễn Đường run rẩy vô cùng, hơi thở bắt đầu đứt quãng.
“Chúng ta phải l*m t*nh hả?” Cô hỏi anh, bắt giữ được ánh mắt sáng rực của anh trong bóng đêm, vừa cất giấu d*c v*ng và yêu thương đong đầy.
“Có thể không làm.” Sợ mình ép cô quá chặt, Điền Quý Hành dùng khuỷu tay nhích cơ thể mình ra, cách xa cô ra một chút.

Nhưng không nhịn được mà dùng ngón tay chạm vào gương mặt trắng nõn mềm mịn của cô.

Hứa Diễn Đường điều chỉnh hơi thở, cô không thể bỏ qua cái thứ đang vẫn ở dưới thân cô, cô nhìn anh chằm chằm, sau đó chậm rãi, ngập ngừng: “Làm đi.” Nói nhỏ, “Cậu cứng lên rồi kìa.”
Lòng Điền Quý Hành mềm nhũn ra, cô nói mấy câu thôi mà đã làm anh trở thành người hạnh phúc nhất thế gian này rồi.
Người mình thích cũng thích mình, tâm tư cất giấu trong mười mấy năm cuối cùng cũng đã được đền đáp, không có chuyện gì có thể hạnh phúc hơn chuyện này nữa.
Trong bóng đêm có tiếng sột soạt c** đ*.
Tim Hứa Diễn Đường đập mạnh đến mức hai mắt đen kịt, bên tai chỉ có ong ong, không thể nghe rõ điều gì cả.
Cô mặc anh trêu đùa, tâm tư như bị hút nước, vừa ướt vừa nặng, hơi thở cũng nặng nề theo.
Đôi môi ấm áp mang theo ý vị thành kính rơi xuống người cô rất nhiều.

nh* th*t trắng nõn bị anh nhẹ n*n b*p, đầu lưỡi cuốn lấy đầu v* của thiếu nữ đến cứng lên, đầu lưỡi uyển chuyển, làm cô gái không ngừng r*n r*.
Ngón tay khơi mào đến bên cạnh q**n l*t cô, bàn tay tiến vào chỗ ẩm ướt của cô, anh hỏi: “Cậu sợ sao?”
Trong bóng đêm, Hứa Diễn Đường có thể nương theo ánh sáng nhỏ nhoi để thấy rõ đôi mắt của anh.

Cô cào nhẹ vào tay anh, nói: “Không sợ.”
Bởi vì là cậu, cho nên mình không sợ.
Điền Quý Hành nói: “Sẽ đau.”
Đôi mắt Hứa Diễn Đường lập lòe, nói ngắn gọn: “Trước sau gì cũng phải thử mà.”
Hơi nóng phả trên gương mặt đến mức có thể đọng nước.

Điền Quý Hành đè trên người Hứa Diễn Đường, Hứa Diễn Đường há mồm cắn nhẹ trên đầu vai tr*n tr** của anh, tay nhỏ để ở giữa hai người, nghe thanh âm của anh ở bên tai, thử s* s**ng d**ng v*t phía dưới của anh —
“Muốn sờ à?” Lúc nãy Điền Quý Hành hỏi cô như vậy.

Cô gật đầu.
Tay nhỏ chạm vào d**ng v*t của anh cách một lớp vải q**n l*t, côn th*t dính sát vào q**n l*t được phác họa rõ ràng, Hứa Diễn Đường có thể cảm nhận được gân xanh và q** đ** của anh.
“Chạm vào đi.” Điền Quý Hành thấp giọng nói, ba chữ chui vào tai Hứa Diễn Đường, chọc làm cho cô tê dại cõi lòng.

Cô nghe lời anh, nắm lấy d**ng v*t của anh.
Thứ trên tay vừa nóng lại vừa to, nặng đến mức làm cô không dám lộn xộn.

Thử v**t v* thăm dò một chút, Điền Quý Hành như được mở chốt, phát ra một tiếng r*n r* từ trong cổ họng, không chỉ là sướng hay là đau.
Hứa Diễn Đường không dám lừa xộn, thỏ thẻ bên tai anh: “Mình xin lỗi.”
“Đồ ngốc.” Điền Quý Hành buồn cười.
“Cậu muốn động sao cũng được.”
Hứa Diễn Đường ngây ra, nói: “Vậy mình không sờ nữa nhé?”
Điền Quý Hành trầm ngâm trong chốc lát, cố ý trêu cô: “Không được.”
“Mình giúp cậu c** q**n.” Hứa Diễn Đường đề nghị, q**n l*t làm hạn chế đôi tay của cô, làm cô không thể cử động được.
“Được.”
Mông của Điền Quý Hành lộ ra trong không khí, Hứa Diễn Đường thoáng chạm qua một chút, trơn bóng, cô không nhịn được cười, Điền Quý Hành cắn vào tai cô.
“Cậu cười gì.”
“Mông cậu sờ đã quá.”
“Cậu cũng không kém.” Bàn tay Điền Quý Hành di chuyển đến dưới thân cô, nhéo lấy b* m*ng mượt mà của cô.

Không bao lâu sao Hứa Diễn Đường cười không nổi nữa.
Điền Quý Hành đã mang áo mưa, nhìn thấy thứ dưới thân anh vừa thô vừa dài, đột nhiên Hứa Diễn Đường cảm thấy sợ, cô hỏi có thể không làm nữa được không.
Điền Quý Hành sửng sốt, nói được.
Chóp mũi Hứa Diễn Đường cay cay, giữ chặt tay anh, lại hỏi: “Có phải mình rất phiền mình đúng không.”
“Không phải.

Hứa Diễn Đường là cô gái tốt nhất thế gian này.” Điền Quý Hành nhìn cô chăm chú, giờ phút này con ngươi anh đã bị d*c v*ng và một vài thứ khác chiếm giữ.

Hứa Diễn Đường nhìn vào đôi mắt anh chăm chú, càng thấy rõ được chân thành, bao dung và tình yêu.
“Cậu sợ thì sau này chúng ta sẽ làm sau vậy.”
“Làm bây giờ đi.” Hứa Diễn Đường lại hạ quyết tâm.
Đáy mắt Điền Quý Hành hiện lên một tia chần chờ, con ngươi đầy sự dịu dàng nhìn lại phía cô: “Đừng ép bản thân mình.”
“Mình muốn l*m t*nh với cậu.” Hứa Diễn Đường bỏ dậy khỏi giường, ngồi khóa trên đùi anh, d**ng v*t còn c**ng c*ng chạm vào giữa chân cô, cọ nhẹ ở n** m*m m** nhất của cô.
Hôn hôn vào môi anh.
“Mình không có miễn cưỡng, thật sự là mình muốn l*m t*nh với cậu.” Hứa Diễn Đường phát biểu tuyên ngôn của mình.
“Mình cũng rất muốn l*m t*nh với cậu.” Điền Quý Hành cũng nghiêm túc nói.
Hứa Diễn Đường bị anh đặt ở trên giường, Điền Quý Hành giữ eo cô lại, nụ hôn dày đặc rơi xuống dọc theo cổ cô, hôn xuống ngực.

Hàm răng kéo đầu v* của cô lên trên, linh hồn của Hứa Diễn Đường cũng bị kéo theo.
Điền Quý Hành nhịn đến mức khó chịu, cuối cùng cũng vào một chút, Hứa Diễn Đường ôm chặt anh, hừ nhẹ bên tai anh, r*n r* vì sướng và vì đau đớn, lại trở nên hấp dẫn lạ thường.
Bánh bao mềm mại bọc lấy d**ng v*t anh, vừa hút vừa cắn.
Đi vào hoàn toàn, trong cơ thể ấm áp và chặt chẽ làm Điền Quý Hành đổ mồ hôi.

Ngay từ đầu đã thử động một chút, mang ra tiếng r*n r* mảnh mai của Hứa Diễn Đường, sau thì cử động nhanh chóng, t*nh h**n vỗ vào b* m*ng non nớt của cô, làm hai đầu v* cô cũng lung lay theo, hạt đậu nhỏ trên đỉnh không ngừng đong đưa trong mắt của Điền Quý Hành, đẹp đẽ quyến rũ.
Hứa Diễn Đường đổ mồ hôi đến mức làm tóc mái ẩm ướt, dính trên gương mặt ửng hồng của cô, răng cắn chặt môi, cố gắng ngăn tiếng rên ngày càng lớn.

Điền Quý Hành thấy vậy mà đau lòng, dùng tay xoa môi cô, “Cậu kêu lên đi, thoải mái thì rên lên.”
Hứa Diễn Đường th* d*c, dưới thân bị va chạm đến mạnh mẽ, chút kh*** c*m tích tụ lại trong cơ thể, cô ngẩng đầu lên, tạo lên một đường cong hoàn mỹ trong không khí.
Điền Quý Hành không nhịn được mà hôn rồi l**m lấy, động tác dưới thân lại không chậm lại.
“Điền Quý Hành… mình không thể…” Hứa Diễn Đường nhỏ giọng hừ hừ.
“Mình yêu cậu.” Điền Quý Hành nặng nề đâm sâu vào, cúi người ôm chặt cô.
Hứa Diễn Đường cứ như mới chơi xong một vòng tàu lượn siêu tốc, gập ghềnh trên không trung suốt rồi mới được trở lại về mặt đất, cô th* d*c từng hơi, không khỏi bám víu lấy cái gì đó —
Cô ôm lấy cơ thể của Điền Quý Hành.
Điền Quý Hành nghiêng đầu hôn cô.
Rồi lẳng lặng ôm cô như thế.
Điền Quý Hành hỏi: “Thoải mái không?”
“Cũng được, nhưng mà mình khó chịu.

Còn cậu?”
“Rất sướng, bên trong vừa nóng vừa ẩm ướt.”
“Mình cảm thấy rất sướng.” Hứa Diễn Đường bắt chước miêu tả theo anh, nói xong lại thấy buồn cười, cười khanh khách.
“Thích không?” Điền Quý Hành đè eo cô lại, không để cô ngã.
Hứa Diễn Đường cảm thấy có hơi thẹn thùng, mặt đỏ vô cùng, nhỏ giọng đáp: “Thích.”
Thích, thích hết thảy những gì của Điền Quý Hành.
 
Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
Chương 27: 27: Xong


Edit: Thuỳ Linh
✢✤✣
Hai người hành sự đến khuya mới kết thúc.
Cả người Hứa Diễn Đường nóng hầm hập, dính nhớp nằm trong chăn th* d*c, trên người của cả hai đều dính mồ hôi.

Điền Quý Hành ôm cô từ phía sau, cánh tay dài vòng qua eo cô, sờ đến hai b** ng*c mềm mại, nhẹ nhàng x** n*n.
Hứa Diễn Đường hừ một tiếng, rầu rĩ hỏi: “Ngủ được không.”
Điền Quý Hành buông lỏng tay ra, ôm eo cô, gác cằm ở cổ cô, nói: “Được.”
Đêm đó Điền Quý Hành không biết tại sao mình lại mơ thấy cảnh tượng bị vứt bỏ lúc năm 12 tuổi.
Bỗng nhiên anh bừng tỉnh, mở hai mắt, trước mắt anh là gương mặt cô đang ngủ ngon.
Trái tim run rẩy chậm rãi bình ổn trở lại.
Anh chăm chú nhìn gương mặt cô, không biết qua bao lâu, trong màn đêm yên tĩnh, hôn lên môi cô một cái.
Hứa Diễn Đường nói trong mơ màng: “Đừng hôn mình nữa được không, dê con.”
Điền Quý Hành nhẹ nhàng nói: “Không thể.”


Hứa Diễn Đường bị Điền Quý Hành đánh thức.
Anh xoa mặt cô trong chốc lát, rồi lại hôn môi cô, động tác mềm mại nhưng chất chứa d*c v*ng không thể che giấu được.
Hứa Diễn Đường vừa mở mắt ra là anh gấp gáp thò qua.
Môi lưỡi quấn lấy nhau dây dưa.
Anh với cô gần sát nhau, b** ng*c dính trên ngực anh, đầu v* bị cọ đến mức c**ng c*ng.

Cảm giác được gương mặt mình đều đang nóng bừng, cô đẩy đẩy ngực anh ra.
Cụng trán vào nhau.
Hai mắt Hứa Diễn Đường ngấn nước, long lanh, cô e lệ nhìn anh, cảm nhận được dưới thân hai người là d**ng v*t đang c**ng c*ng, cô do dự hỏi: “Cậu đang ‘chào cờ’ hả?”
Cô cúi đầu muốn xem.
Điền Quý Hành che lại đôi mắt của cô, sau đó, nâng cằm cô lên, không cho cô cúi xuống.
“Đừng nhìn, khó coi.”
Hứa Diễn Đường lè lưỡi l**m môi mình, thấp giọng nói: “Mình biết rồi.”
Điền Quý Hành buông tay ra, sự dịu dàng trong mắt sắp tràn ra ngoài rồi.
Trong ngực Hứa Diễn Đường có gì đó đang nảy mầm, cô chụt một cái vào cằm anh, sau đó kéo tay anh, nói: “Tụi mình rời giường thôi.”
Điền Quý Hành không nhúc nhích, cánh tay dài kia vẫn đang vòng ở bên hông cô.
Ánh mắt nhìn cô sáng ngời, rồi sau đó, dùng giọng điệu cầu xin, làm nũng để nói: “Muốn l*m t*nh.”
Hứa Diễn Đường không biết có phải mình bị vẻ ngoài của anh mê hoặc hay không, tóm lại là cô gật đầu.
Điền Quý Hành lật lại đè trên người cô, dùng môi h*n l*n c*n c* trắng nõn tinh tế của cô.

Đôi môi ấm áp mang theo hơi thở ẩm ướt phả trên làn da cô, đầu tóc mềm mại làm hàm dưới của Hứa Diễn Đường ngứa ngáy đến tận trong lòng.
Nhắm hai mắt lại, chú tâm vào hành động của anh.
Anh m*t lấy hai b** ng*c mềm nhũn, đầu v* cũng bị anh ngậm trong miệng, không thầy dạy cũng hiểu mà đẩy Hứa Diễn Đường vào trong biển d*c v*ng sâu thẳm mênh mông.
Hứa Diễn Đường chìm xuống biển, phập phồng.
Điền Quý Hành duỗi tay lấy áo mưa trên tủ đầu giường, đứng dậy cúi đầu nghiêm túc đeo vào.
Hứa Diễn Đường híp mắt nhìn đồ vật của anh.
Không tính là xấu, hồng hào sạch sẽ, chỉ là ở ngoài có nhô lên gân xanh nên có hơi đáng sợ.
Lúc Điền Quý Hành tiến vào, Hứa Diễn Đường khó chịu nhăn mày nhắm mắt lại, khóe mắt cũng thấm nước.

Điền Quý Hành sát lại, hỏi cô đang đau phải không.
Hứa Diễn Đường xoa tóc anh, nhẹ nhàng hôn lên trán anh một cái, “Cậu động đi.”
Điền Quý Hành nói: “Cậu không thoải mái nên mình không động.”
Dùng tay xoa gương mặt cô.
Cuối cùng Hứa Diễn Đường cũng đỏ mặt nói: “Mình thoải mái, rất thoải mái khi l*m t*nh với cậu.

Cậu động đi mà.”
Nói xong xấu hổ không nhìn anh.
Điền Quý Hành cười một tiếng, nụ hôn dừng trên má cô, anh nghiêng mặt đi lần tìm môi cô.
Đầu lưỡi tiến vào, móc lấy cô mới bằng lòng bỏ qua.
Anh không hề băn khoăn mà tiến vào đi ra.
Thịt chạm thịt, tiếng nước ái muội cùng tiếng th* d*c đan xen nhau.
Chăn bị đạp rớt xuống đất, cẳng chân Hứa Diễn Đường không ngừng nhúc nhích trên giường đệm mềm mại.
Điền Quý Hành ở trên cô, mỗi lần anh thẳng lưng đều sẽ nhấp môi th* d*c.
Hứa Diễn Đường nhìn anh chăm chú, không chịu bỏ qua một giây nào.
Cuối cùng Điền Quý Hành cũng kẹp chặt mông cô, cúi eo đến mức thấp nhất, run rẩy hai lần rồi b*n t*nh trong cơ thể ấm áp.
Hai người lại đổ mồ hôi đầm đìa.
Hứa Diễn Đường nói với Điền Quý Hành: “Cậu ra lâu quá đi.”
Điền Quý Hành dùng chăn quấn cô kỹ lại: “Mình có thể chuẩn bị thêm vài lần cho tốt nữa.”

Lúc rời khỏi khách sạn, Hứa Diễn Đường nhìn đống bao cao su đã dùng được bỏ trong thùng rác.
Không khỏi nhớ lại hai ngày qua cô và Điền Quý Hành ở lại đây.
Cô nghĩ trong lòng, làm nhiều quá, liệu Điền Quý Hành có chịu nổi không.
Nhưng lúc sau cô phát hiện là mình nghĩ nhiều rồi.
Điền Quý Hành chịu nổi, vì thân thể anh thật sự rất khỏe!

Ngày tốt nghiệp.
Điền Quý Hành được Lưu Lang tặng cho một món quà —
Là một bức ảnh chụp.
Là ngày leo núi Thiên Ngưu.
Trong ảnh là Hứa Diễn Đường đang nhìn anh uống nước đứng cách đó không xa.
Ánh mắt của cô lúc ấy nhìn anh không khác gì ngày thường.
Đều chất chứa tình yêu.
Thì ra, cô đã thích anh từ lâu rồi.
*HOÀN.
 
Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
Chương 28: 28: Lời Cuối Truyện Của Tác Giả


Hứa Diễn Đường lúc nhỏ vô tâm vô phổi, cẩu thả tuỳ tiện nhưng coi như là dậy thì muộn.

Còn Điền Quý Hành ít nói, hướng nội, nhưng dậy thì sớm [Biết yêu sớm thì là dậy thì sớm]
Cô xông vào cuộc sống của cậu rồi đột nhiên rời đi không nói một lời.

Hồi tiểu học, cô không có tình cảm với Điền Quý Hành, chỉ một mình Điền Quý Hành yêu thầm người ta.

Nếu hỏi Hứa Diễn Đường bắt đầu có rung động với cậu là khi nào, thì tôi nghĩ là vào mùa hè năm cấp 2 –
Từ áy náy sinh ra cảm xúc muốn bù đắp cho cậu.

Sau đó là nụ hôn mà Điền Quý Hành trộm hôn cô, làm cô bắt đầu có một chút ý thức để tự hỏi mối quan hệ giữa cô và cậu là gì.

Sau đó là 4 năm chia xa.

Nhưng cô không bao giờ quên, dê con có cái đuôi màu xanh lúc nào cũng xuất hiện trong giấc mộng của mình.

Điền Quý Hành hôn cô một cách hèn mọn, thậm chí là rất bỉ ổi.

Nhưng trong lòng lại cảm thấy may mắn vì mình là người lấy đi nụ hôn đầu tiên của cô.

Nụ hôn này biến thành một bí mật mà cậu luôn giấu trong lòng.

4 năm sau, cậu cũng chưa từng gặp lại Hứa Diễn Đường.

Cô cứ mãi nuốt lời làm cậu mất mát không thôi, nhưng cũng vì lần đả kích đó mà cậu càng trưởng thành hơn trong đoạn tình cảm này.

Cậu biết rõ, cứ ngồi im một chỗ chờ chết thì mãi không bắt được cơn gió.

Cho nên cậu trưởng thành, biết che giấu không cho ai biết cậu nghĩ gì.

Nhưng cậu luôn chân thành trước Hứa Diễn Đường, nếu có gì thì sẽ trực tiếp hỏi.

Các nhân vật tôi viết nhìn chung thì không bị hiểu lầm về mặt cảm xúc.

Tình yêu của họ luôn ngọt ngào.

Tuy cuộc đời này rất khổ sở, nhưng tình cảm của họ vẫn luôn ngọt ngào.

Truyện này kết thúc nhanh vì dàn ý của tôi viết ra không được dài lắm.

Vốn muốn viết về một fuckgirl đùa giỡn tình cảm của dê con ngây thơ nhưng tôi phát hiện ra tôi đánh giá cao chính mình, hoặc là đánh giá cao Hứa Diễn Đường quá rồi hahaha.

Điền Quý Hành thì tệ hơn một chút, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi.

Trong văn án viết giả heo ăn thịt hổ nhưng không viết ra như vậy, xin lỗi nhe.

Thôi, không nói nhiều nữa, cảm ơn mọi người đã thích câu chuyện này.

Điền Quý Hành và Hứa Diễn Đường sẽ tiếp tục yêu đương ở đại học, cũng sẽ nắm tay nhau đi đến cuối cuộc đời.

Về phiên ngoại thì tôi cảm thấy chẳng có gì để viết, vì không nghĩ ra nội dung gì hay ho cả.
 
Back
Top Bottom