Khác Đế Chế Zombie

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399473173-256-k439373.jpg

Đế Chế Zombie
Tác giả: tueiuoi
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

chuyện kể về thời khì zombie do mấy người của công ty musen tung ra với mục đích lấy tiền từ nhà nước. vaccine dù nhỏ nhưng có giá đến hàng triệu hoặc hàng tỷ won làm cho Hàn Quốc gần như trở thành quốc gia chết chóc nhất trong đại dịch nguy hiểm đó. lấy bối cảnh và nhân vật của whc nhưng mà sẽ ko lấy Yeon sieun làm nhân vật chính nữa. sẽ là người khác.



yeonsieun​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Đêm Định Mệnh
  • Đêm Nồng //R18+3P//
  • Ánh Trăng Đêm Ấy...
  • Chương không tiêu đề 1
  • Giữa đêm tối, em là ánh sao
  • Đế Chế Zombie
    1.3 tiếng trước thảm họa


    Xin chào mn.

    Thì trong câu chuyện này Ahn Suho có thể tỉnh dậy sớm hơn tránh trường hợp tạch cả otp ngol nghẻ của tôi nha.👍

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Tại trường eunjang , học sinh các lớp vẫn ồn ào đến trường, người thì im lặng, người tập chung ăn uống, người thì nói chuyện rôm rả.

    Khung cảnh yên bình đến lạ.

    Năm nay , Seo Juntae đã học năm hai cấp cấp ba r.

    Giữa năm hai Juntae đã gặp được ba người bạn sẵn sàng bảo vệ bản thân mình khiến cậu nhóc vui lắm .

    Trận chiến giữa eunjang và hội liên hiệp chưa diễn ra, nên khá là thoải mái và dễ chịu .

    Ahn Suho là người bạn thân nhất của Sieun cũng chuyển vào đây sau ba tháng phục hồi chức năng.

    Cậu bạn đó khỏe thật đấy.

    Thậm chí đã có thể chạy nhảy như chưa có chuyện gì sảy ra vậy.

    Juntae gặp Gotak ở trên con đường đến trường.

    Dù khác lớp họ vẫn dính nhau như sam.

    Giờ ăn hay thậm chí là cả giờ ra chơi Gotak có thể dùng hết sức bình sinh chạy đến lớp của cậu ấy chỉ để nói chuyện.

    Baku cũng rất bất mãn khi hết lần này đến lần khác bị ngó lơ dù họ đã thân nhau từ rất lâu rồi.

    Cuối cùng cũng hết tiết học đầu cuối cùng.

    Baku rủ mọi người xuống canteen ăn cơm.

    Thống nhất một hồi thì tất cả đi xuống đó.

    RẦM

    Các nam sinh trưởng eunjang đều bất ngờ ngó xuống sân trường.

    Một nam sinh nhảy lầu?

    Thật kì lạ, từ khi Baku vào làm trùm trường thì đâu có vụ bắt nạt nào nữa đâu.

    Tại sao người kia lại nhảy lầu?

    Linh cảm mách bảo có gì đó không ổn.

    Yeon sieun liền dẫn Mọi người quay ngược trở lại phòng giáo viên thông báo.

    Chẳng mấy chốc giáo viên đã đến và kiểm tra rồi đưa tạm cậu ta xuống phòng y tế.

    Mọi người bàn tán xôn xao trước sự việc bất ngờ này.

    Nhà trường phát loa thông báo trấn an học sinh rồi bảo họ cứ làm việc bình thường không cần quan tâm.

    Dù đã phát loa như thế nhưng Juntae vẫn còn cảm thấy sợ hãi

    Cậu nhóc lo lắng hỏi Yeon Sieun.

    "Sieun, tớ cảm thấy không ổn."

    - Juntae

    Biết thừa tính nhát của cậu bạn yếu ớt này nên Baku đứng ra an ủi.

    "aiZa, cậu sợ hả?

    Có gì đâu, sự cố sự cố thôi.

    Đi ăn đi nếu không cậu sẽ chẳng thể nào tiếp tục môn học buổi chiều đâu."

    -Baku

    Mọi người vây quanh Juntae khuyên cậu nhóc nên ăn nốt bữa trưa rồi tính tiếp.

    Gác lại sự sợ hãi cậu nhóc liền đi theo mọi người dù rằng sự cảm nhận đó làm cậu run rẩy.

    Trong phòng y tế, giáo viên và cô y tá ra sức ép tim nhưng hình như cậu ấy mất hết nhịp tim rồi.

    Nó cứ chạy thẳng, một giáo viên nữ đã gọi cho xe cấp cứu đi đến trường.

    Trong lúc dùng dụng cụ sốc tim thì cô giáo bất ngờ bị cậu bạn đó nắm chặt tay như muốn cắn.

    Mọi người vội vàng vây vào tiêm thuốc an thần cho cậu ta không may y tá và một cậu bạn đã vô tình bị cắn.

    Xe cứu thương đến nơi, các học sinh thò đầu ra hóng hớt tình hình.

    Thấy cậu ta hét lên rồi giẫy nẩy làm mọi người trở nên suy đoán.

    Vậy mà có người bất ngờ nói một câu đi qua bàn ăn của nhóm Baku làm cậu ta im lặng.

    "Nhìn cậu ta như con zombie trong trò chơi hôm qua tôi chơi vậy."

    Một câu nói vu vơ làm không khí trở nên ngưng đọng lại.

    "Này, cậu vừa nói gì thế."

    - Baku

    "Có chuyện gì sao Baku?"

    "Câu trước đó cậu nói là gì?"

    - Baku

    "Nhìn cậu ta như con zombie vậy"

    ":🙂)"-Baku

    "Giống như bộ phim allofusaredead t xem hôm qua thì đúng hơn đấy"

    "Thì cũng là zombie mà"

    Ăn xong mọi người tập chung ở lớp của Juntae cười cười nói nói thì hành lang vang lên tiếng hét sợ hãi.

    "Aaaaaaaaa.."

    Baku đi qua dòng người rồi thấy cô giáo y tế đang vặn vẹo trên nền đất rồi phát ra tiếng gầm gừ.

    Thì giật mình, mở to mắt

    "BAKU, CHẠY KHỎI ĐÓ"- Gotak dùng hết sức hét lên.

    Cô y tế liền lao thẳng vào một bạn học gần đó rồi cắn xé, mọi người sợ hãi xô đẩy nhau mà chạy .

    Càng xô đẩy họ càng bị mắc kẹt ở nơi đó.

    Do phản ứng nhanh Baku tức tốc hét lên "CHẠY!"

    Trường eunjang bây giờ là một mớ hỗn độn, người sợ hãi đến mức ngồi bệt ở trên thềm, người thì run đến mức không thể nào run hơn.

    Một số người đứng chết chân tại đó và trở thành mồi để lây nhiễm.

    Những con quái vật kia bắt đầu hành trình săn người của mình.

    Juntae sau khi cầm theo chiếc cặp sách đã tức tốc chạy về phía Gotak rồi họ nắm tay nhau mà chạy.

    Suho cũng cầm tay Sieun chạy theo Gotak.

    Baku theo sau, đưa tay ra cầm vào tay Sieun.

    Họ thành hàng nối đuôi nhau mà chạy.

    Phía trước hình như là giáo viên và một bạn học khác đang vật lộn xâu xé lẫn nhau.

    Từng tiếng hét kinh hoàng dẫn dụ bọn chúng đến tìm mồi.

    Người nào may mắn và xem phim thì có kĩ năng chốn chạy còn người nào mà đen đủi thì đứng chết chân tại đó.

    Theo đuôi nhau đến phòng giáo viên chủ nhiệm có mấy bạn học nữa cũng vào được phòng đó.

    Tổng cộng cũng 13 người.

    Giáo viên bất ngờ trước họ.

    Hết chương 1
     
    Đế Chế Zombie
    2 . tín hiệu đến từ bên ngoài


    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    "Có chuyện gì vậy?

    Mấy em sao lại đầy máu thế này, nào để cô băng bó cho "

    "Cô Wanghee , bên ngoài nguy hiểm lắm.

    Đừng ra ngoài!"

    -Juntae

    "Nguy hiểm?

    Em đùa cô à?"

    "Không đâu bây giờ cô nghe kĩ lại đi trên đầu chúng ta có tiếng loa phát thanh đấy!"

    -Sieun

    Mọi người dần chuyển hướng đến tiếng loa phát thanh điên cuồng trên đầu.

    "BIPPPPPPPPPPPPPP, CÁC HỌC SINH TRƯỜNG EUNJANG.

    XIN BÌNH TĨNH, HIỆN TẠI QUÂN ĐỘI ĐANG CỐ KIỂM SOÁT TÌNH HÌNH CỦA THÀNH PHỐ.

    MẤY EM PHẢI THẬT SỰ BÌNH TĨNH VÀ TÌM CHỖ TRỐN TRÁNH ĐỂ NHỮNG CON ZOMBIE CẮN.

    NẾU LÂY NHIỄM HÃY TRÁNH XA CÁC BẠN."

    nhà nước vẫn đang cố gắng duy trì mạng xã hội, Juntae lấy ra điện thoại trong cặp rồi tìm kiếm.

    Trên điện thoại hay báo chí thành phố toàn là tin tức.

    _Tận thế zombie đã thật sự trở lại.

    _Trường Eunjang và trường Yeoil thất thủ.

    _Kết nối mạng sắp sụp đổ.

    Juntae do dự không biết làm sao vì dù sao thì điều này thật khó tin.

    Điều chỉ sảy ra trong phim giờ lại đang áp dụng lên bọn họ .

    Cậu ấy nhìn quanh mọi người rồi nhìn về phía Sieun và đưa điện thoại của mình ra cho Sieun.

    Hiểu ý cậu bạn Sieun cầm lấy và gọi cho cảnh sát.

    Sở cảnh sát nhận liên tục hàng chục hàng trăm cuộc gọi cũng có chút nghi vấn.

    Bất lực đành thả Seongji.

    Thằng nhóc đã lên đây không biết bao nhiêu lần để chú ý thẩm vấn tên mới bị bắt ở trường Eunjang.

    Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát trưởng của đội điều tra với nét mặt nghiêm nghị tức giận chất vấn tên tội đồ trước mặt.

    "Ông nhìn xem đi, đây là thứ ông tạo ra đấy.

    Thứ ông tạo ra đấy có nhìn thấy không"

    "Vốn dĩ tôi làm vậy là muốn cậu con trai mình tránh khỏi việc bị bắt nạt thôi mà."

    "Ông thản nhiên nhỉ!"

    Cảnh sát trung niên trừng mắt nhìn tên tội đồ

    "Theo như tôi biết thì cậu nhóc đầu tiên bị biến đổi ở trường Eunjang,KO CÓ QUAN HỆ HUYẾT THỐNG với ông thì phải "

    "Ha"

    "Cảnh sát Lee, mau đưa hắn chạy đi"

    Được nửa đường tên tội đồ quay lại cùng đồng đội của cảnh sát chặn đứng những con zombie câu giờ cho người cảnh sát trung niên rời đi

    Trước khi bị biến đổi, tên đó nói một câu

    "Nếu muốn mọi thứ trở lại bình thường.

    Hãy đến tổ chức đó, nó sẽ có câu trả lời.

    Tôi chỉ bị chúng kiểm soát mà thôi."

    Nghe xong câu đó cảnh sát Lee chạy nhanh ra khỏi đồn cảnh sát, bên ngoài toàn là zombie đi loanh quanh khắp nơi trên đường phố .

    Tay cầm dao phi qua đám zombie phía trước có ít nhất 11 con.

    Ôi trời dành phải chạy vào quán gà bên cạnh xem thế nào.

    Biết sao được bây giờ.

    Có chỗ nào trống để chạy vào được đâu.

    Hơi ngắn tại tg lười
     
    Đế Chế Zombie
    3. bên trường Yeoil


    .

    .

    .

    .

    Bên phía trường quốc tế Yeoil cũng không khá khẩm hơn là mấy, bọn zombie được thả vào hai ngôi trường đứng đầu và đứng cuối.

    Các học sinh hoảng loạn hét lên kinh hãi.

    Mọi người dẫm đạp lên nhau mà chạy trốn, người chạy chậm thì bị zombie cắn còn người chạy nhanh thì may mắn qua màn 1 .

    Đúng, mới chỉ là màn 1 thôi.

    Na Baekjin, học sinh ưu tú của trường Yeoil không thể tin nổi nhìn tất cả mọi thứ.

    Máu loang lổ khắp nơi, những con quái vật điên loạn đuổi theo đám học sinh đó, mọi thứ loạn cào cào hết lên.

    Anh có thể thấy những con người vì chạy và la hét nên bọn zombie lao hết lên bên trên tầng của trường học.

    Ngôi trường danh giá với hàng cây to lớn và những bông hoa bị dẫm đạp trông thảm thương.

    Đi qua dòng máu tươi chảy dài thành hàng.

    Dù anh có sống trong môi trường máu me nhiều rồi nhưng giờ nhìn lại lại thấy rùng mình.

    Não anh bấm loạn cả lên và anh chợt nhớ ra.

    Cô nhi viện của anh liệu vẫn an toàn chứ ?

    Bỏ hết sách vở ra bên ngoài anh cầm cặp chạy vội về cô nhi viện xem xét tình hình.

    Trên đường đi xe cộ vẫn đi lại bình thường, giờ này thì cũng là giờ trưa nên đương nhiên như giờ cao điểm cả.

    Xe cộ đông đúc.

    Hình như tắc đường rồi, những chiếc xe thi nhau bấm còi nhiều đến nhức đầu, người bật ra tiếng chửi mất kiên nhẫn, người thì vội vàng đến phát khóc còn có người thì bật nhạc cho qua đoạn tắc đường này rồi.

    Anh nhìn về phía xe đang hướng đến.

    T-ch, nó là đường đến bệnh viện.

    Không kịp nghĩ nhiều anh cuốc bộ chạy thật nhanh, chạy hết sức của mình để đến nhanh nhất có thể.

    Anh cảm giác như bây giờ anh đang trở thành vận động viên ma ra tông vậy.

    Chạy nhanh hơn tốc độ đi xe đạp của người kia nữa.

    Cắm đầu cắm cổ chạy một hồi đến mệt thì anh mới tạm thời đi bộ nhưng bước chân vẫn không dừng lại.

    Đi qua con hẻm quen thuộc anh bỗng chợt dừng lại, trong con hẻm là một con mèo mướp.

    Trông nó rất xấu xí mà anh lại thích cái đẹp nên tính bỏ qua mà tiếp tục chạy.

    Anh không thể ngờ lúc anh quay lưng lại về phía nó.

    Nó bật nhảy cao hoàn hảo bay trúng cặp sách đang mở của anh.

    Thấy sau lưng bị đập một cái nhưng anh không để ý mà tiếp tục chạy về phía cô nhi viện đang ở đằng xa.

    Cố gắng hết cỡ để vượt qua những bậc thang và chiếc dốc kinh khủng anh cuối cùng cũng đáp ở cô nhi viện.

    Sơ thấy anh đầu rù tóc rối, mặt đỏ bừng, miệng thở hồng hộc thì lấy làm lạ.

    Bình thường cậu nhóc này của cô hay chăm chút bản thân lắm mà.

    Nó rất điềm tĩnh ít khi nó vội vàng vậy lắm.

    Nếu như nó vội vàng chắc chắn là có chuyện nghiêm trọng.

    Vừa lúc anh về thị mấy đứa bé cô nhi chạy ra chào đón anh.

    Không kịp suy nghĩ nhiều anh vội vàng kéo bọn trẻ định cho chúng đi theo nhưng sơ cản lại hỏi han.

    Anh hỏi sơ một câu mà chính anh cũng thấy nó hoang đường hết cỡ.

    "Sơ, chỗ chúng ta có hầm trú ẩn không?"

    Anh hỏi.

    Rồi lại nghĩ đến trường hợp.

    Đây là cô nhi viện cơ mà, đến tiền còn phải nhận từ thiện thì lấy đâu ra tiền mà đầu tư hầm trú ẩn được.

    Vậy mà thật sự sơ đã cho anh câu trả lời

    "Có "

    Anh mở to mắt kinh ngạc.

    Cô nhi viện cũng có hầm trú ẩn.

    Trong cô nhi viện nhiều đứa bé như vậy anh khả năng chỉ có thể mang đi mấy đứa thôi.

    Không đủ khả năng để bảo vệ tất cả chúng được.

    Anh đang vắt óc nghĩ xem liệu có cách nào mà để mấy đứa bé an toàn mà không cần mang đi hết không vậy là cho hết đám trẻ xuống dưới hầm anh mới ngồi bệt xuống đất thở không ra hơi.

    Qua lời kể dứt đoạn của anh sơ hiểu ra .

    Có thể là do thấy anh trân thành muốn mang một số bé rời đi cùng mình chỉ để giảm bớt gánh nặng co hầm.

    Vả lại trong hầm dù dự trữ không hề nhỏ nhưng chỉ được ba tháng nếu như để tất cả ở đây họ không sống nổi nửa năm.

    Đến tập hợp tất cả các bé lại với nhau anh mở lời giải thích gọn gàng rồi hỏi

    "Trong số các em, anh chỉ có thể đưa đi hai đứa.

    Vậy thì ai sẽ đi cùng anh.

    "- anh không biết phải nói sao để cho nó nhẹ nhàng nhưng cũng không thể nào mà lại khiến sự thật nhẹ nhàng hơn được.

    Thấy các em nhỏ kinh hãi lui lại về mấy góc nhỏ anh thở dài.

    Một phút

    Hai phút

    Chốc chốc đã qua 5 phút rồi đến 10 phút.

    "Anh phải đi luôn rồi.

    Mấy đứa đi cùng anh không?"

    " Em đi" một cô nhóc đi đến bên anh.

    Mái của cô bé dài đến lưng , màu nâu hạt dẻ.

    Bên cạnh là một cậu nhóc có vẻ lớn hơn cô nhóc hai đến ba tuổi đứng dậy.

    "Em đi nữa "

    Im lặng nhìn hai đứa bé này.

    Một lớn một nhỏ.

    Người lớn thấy anh nhìn chằm chằm mình, vốn nghĩ nhiều nên giải thích luôn

    "Em là con trai vả lại cũng 14 tuổi rồi, em đang tuổi phát triển nên ăn nhiều lắm.

    Nếu như rời khỏi đây thì có thể kéo dài số lương thực cho bọn nhỏ đó"

    Anh lại nhìn người nhỏ, trông nhẹ nhàng, đáng yêu như vậy mà lại dũng cảm ngỏ lời muốn đi theo anh.

    Liệu có một lời giải thích nào hợp lí để anh dẫn nó đi không đây.

    "Anh, em mặc dù không giúp được gì nhưng em không vô dụng đâu.

    Em có thể làm được nhiều thứ lắm.

    Em cũng 10 tuổi rồi.

    Em không còn nhỏ nữa đâu.

    Sẽ không làm gánh nặng cho anh"

    Thấy hai đứa trẻ gật đầu tỏ ý muốn đi theo anh, anh cũng không nói gì chỉ xách cặp ra hiệu cho chúng lên đường.

    Trước khi đi anh lấy máy phát tín hiệu đưa cho sơ.

    Hướng dẫn cô ấy cách hoạt động của máy rồi đi.

    Anh bước đi không nhanh cũng chẳng chậm chạp như mọi người đã tưởng.

    Vốn chỉ muốn mang hai đứa lớn nhất đi ai ngờ đâu đứa lớn thứ hai thì giơ tay muốn đi và kéo theo một cô nhóc trông có vẻ nhút nhát đi theo.

    Nếu như cậu nhóc lớn nhất ở lại thì khả năng bọn trẻ được bảo vệ càng lớn hơn.

    Anh chỉ đành đưa hai đứa kia đi cùng.

    .

    .

    .

    .

    .

    Xàm quá trời nhưng mà mik thay đổi nv9 r nha.

    Mọi thứ xoay quanh Na Baekjin và có một bất ngờ đằng sau đấy nha.

    Đến chap 4-5 sẽ có câu trả lời nè.
     
    Back
    Top Bottom