.
.
.
.
Bên phía trường quốc tế Yeoil cũng không khá khẩm hơn là mấy, bọn zombie được thả vào hai ngôi trường đứng đầu và đứng cuối.
Các học sinh hoảng loạn hét lên kinh hãi.
Mọi người dẫm đạp lên nhau mà chạy trốn, người chạy chậm thì bị zombie cắn còn người chạy nhanh thì may mắn qua màn 1 .
Đúng, mới chỉ là màn 1 thôi.
Na Baekjin, học sinh ưu tú của trường Yeoil không thể tin nổi nhìn tất cả mọi thứ.
Máu loang lổ khắp nơi, những con quái vật điên loạn đuổi theo đám học sinh đó, mọi thứ loạn cào cào hết lên.
Anh có thể thấy những con người vì chạy và la hét nên bọn zombie lao hết lên bên trên tầng của trường học.
Ngôi trường danh giá với hàng cây to lớn và những bông hoa bị dẫm đạp trông thảm thương.
Đi qua dòng máu tươi chảy dài thành hàng.
Dù anh có sống trong môi trường máu me nhiều rồi nhưng giờ nhìn lại lại thấy rùng mình.
Não anh bấm loạn cả lên và anh chợt nhớ ra.
Cô nhi viện của anh liệu vẫn an toàn chứ ?
Bỏ hết sách vở ra bên ngoài anh cầm cặp chạy vội về cô nhi viện xem xét tình hình.
Trên đường đi xe cộ vẫn đi lại bình thường, giờ này thì cũng là giờ trưa nên đương nhiên như giờ cao điểm cả.
Xe cộ đông đúc.
Hình như tắc đường rồi, những chiếc xe thi nhau bấm còi nhiều đến nhức đầu, người bật ra tiếng chửi mất kiên nhẫn, người thì vội vàng đến phát khóc còn có người thì bật nhạc cho qua đoạn tắc đường này rồi.
Anh nhìn về phía xe đang hướng đến.
T-ch, nó là đường đến bệnh viện.
Không kịp nghĩ nhiều anh cuốc bộ chạy thật nhanh, chạy hết sức của mình để đến nhanh nhất có thể.
Anh cảm giác như bây giờ anh đang trở thành vận động viên ma ra tông vậy.
Chạy nhanh hơn tốc độ đi xe đạp của người kia nữa.
Cắm đầu cắm cổ chạy một hồi đến mệt thì anh mới tạm thời đi bộ nhưng bước chân vẫn không dừng lại.
Đi qua con hẻm quen thuộc anh bỗng chợt dừng lại, trong con hẻm là một con mèo mướp.
Trông nó rất xấu xí mà anh lại thích cái đẹp nên tính bỏ qua mà tiếp tục chạy.
Anh không thể ngờ lúc anh quay lưng lại về phía nó.
Nó bật nhảy cao hoàn hảo bay trúng cặp sách đang mở của anh.
Thấy sau lưng bị đập một cái nhưng anh không để ý mà tiếp tục chạy về phía cô nhi viện đang ở đằng xa.
Cố gắng hết cỡ để vượt qua những bậc thang và chiếc dốc kinh khủng anh cuối cùng cũng đáp ở cô nhi viện.
Sơ thấy anh đầu rù tóc rối, mặt đỏ bừng, miệng thở hồng hộc thì lấy làm lạ.
Bình thường cậu nhóc này của cô hay chăm chút bản thân lắm mà.
Nó rất điềm tĩnh ít khi nó vội vàng vậy lắm.
Nếu như nó vội vàng chắc chắn là có chuyện nghiêm trọng.
Vừa lúc anh về thị mấy đứa bé cô nhi chạy ra chào đón anh.
Không kịp suy nghĩ nhiều anh vội vàng kéo bọn trẻ định cho chúng đi theo nhưng sơ cản lại hỏi han.
Anh hỏi sơ một câu mà chính anh cũng thấy nó hoang đường hết cỡ.
"Sơ, chỗ chúng ta có hầm trú ẩn không?"
Anh hỏi.
Rồi lại nghĩ đến trường hợp.
Đây là cô nhi viện cơ mà, đến tiền còn phải nhận từ thiện thì lấy đâu ra tiền mà đầu tư hầm trú ẩn được.
Vậy mà thật sự sơ đã cho anh câu trả lời
"Có "
Anh mở to mắt kinh ngạc.
Cô nhi viện cũng có hầm trú ẩn.
Trong cô nhi viện nhiều đứa bé như vậy anh khả năng chỉ có thể mang đi mấy đứa thôi.
Không đủ khả năng để bảo vệ tất cả chúng được.
Anh đang vắt óc nghĩ xem liệu có cách nào mà để mấy đứa bé an toàn mà không cần mang đi hết không vậy là cho hết đám trẻ xuống dưới hầm anh mới ngồi bệt xuống đất thở không ra hơi.
Qua lời kể dứt đoạn của anh sơ hiểu ra .
Có thể là do thấy anh trân thành muốn mang một số bé rời đi cùng mình chỉ để giảm bớt gánh nặng co hầm.
Vả lại trong hầm dù dự trữ không hề nhỏ nhưng chỉ được ba tháng nếu như để tất cả ở đây họ không sống nổi nửa năm.
Đến tập hợp tất cả các bé lại với nhau anh mở lời giải thích gọn gàng rồi hỏi
"Trong số các em, anh chỉ có thể đưa đi hai đứa.
Vậy thì ai sẽ đi cùng anh.
"- anh không biết phải nói sao để cho nó nhẹ nhàng nhưng cũng không thể nào mà lại khiến sự thật nhẹ nhàng hơn được.
Thấy các em nhỏ kinh hãi lui lại về mấy góc nhỏ anh thở dài.
Một phút
Hai phút
Chốc chốc đã qua 5 phút rồi đến 10 phút.
"Anh phải đi luôn rồi.
Mấy đứa đi cùng anh không?"
" Em đi" một cô nhóc đi đến bên anh.
Mái của cô bé dài đến lưng , màu nâu hạt dẻ.
Bên cạnh là một cậu nhóc có vẻ lớn hơn cô nhóc hai đến ba tuổi đứng dậy.
"Em đi nữa "
Im lặng nhìn hai đứa bé này.
Một lớn một nhỏ.
Người lớn thấy anh nhìn chằm chằm mình, vốn nghĩ nhiều nên giải thích luôn
"Em là con trai vả lại cũng 14 tuổi rồi, em đang tuổi phát triển nên ăn nhiều lắm.
Nếu như rời khỏi đây thì có thể kéo dài số lương thực cho bọn nhỏ đó"
Anh lại nhìn người nhỏ, trông nhẹ nhàng, đáng yêu như vậy mà lại dũng cảm ngỏ lời muốn đi theo anh.
Liệu có một lời giải thích nào hợp lí để anh dẫn nó đi không đây.
"Anh, em mặc dù không giúp được gì nhưng em không vô dụng đâu.
Em có thể làm được nhiều thứ lắm.
Em cũng 10 tuổi rồi.
Em không còn nhỏ nữa đâu.
Sẽ không làm gánh nặng cho anh"
Thấy hai đứa trẻ gật đầu tỏ ý muốn đi theo anh, anh cũng không nói gì chỉ xách cặp ra hiệu cho chúng lên đường.
Trước khi đi anh lấy máy phát tín hiệu đưa cho sơ.
Hướng dẫn cô ấy cách hoạt động của máy rồi đi.
Anh bước đi không nhanh cũng chẳng chậm chạp như mọi người đã tưởng.
Vốn chỉ muốn mang hai đứa lớn nhất đi ai ngờ đâu đứa lớn thứ hai thì giơ tay muốn đi và kéo theo một cô nhóc trông có vẻ nhút nhát đi theo.
Nếu như cậu nhóc lớn nhất ở lại thì khả năng bọn trẻ được bảo vệ càng lớn hơn.
Anh chỉ đành đưa hai đứa kia đi cùng.
.
.
.
.
.
Xàm quá trời nhưng mà mik thay đổi nv9 r nha.
Mọi thứ xoay quanh Na Baekjin và có một bất ngờ đằng sau đấy nha.
Đến chap 4-5 sẽ có câu trả lời nè.