Ngôn Tình Dạy Lão Đại Yêu Đương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dạy Lão Đại Yêu Đương
Chương 60: 60: Ngu Ngốc


“Khi nào rảnh Yin đến nhà tôi chơi được không?” Tô Ngọc Mai nhiệt tình đến mức khiến Hàn Gia Mẫn chỉ biết cười trừ: “Khi nào rảnh đã, tôi không hứa trước.”
Hàn Gia Mẫn nói xong thì đi về phía Đường Thất nhưng mà ra xa tí nữa để gọi lại cho Trương Kiều Linh.

Được một lúc thì Trương Kiều Linh nghe máy.
“Gia Mẫn, xin lỗi vì liên lụy cậu.”
“Chuyện gì vậy? Dạo này không thấy cậu gọi điện thoại, mình cũng có việc nên không về nhà của cậu được.”
Hàn Gia Mẫn liên tục bị bắt làm nhiệm vụ còn bị nhắm đến, thời gian đâu mà để ý hết mọi việc.

Nhiều lúc cô cũng cảm thấy áy náy với Trương Kiều Linh lắm, cho nên nếu được thì cô sẽ giúp hết mình.
Trương Kiều Linh phân vân một hồi thì nói: “Trương thị của ba mẹ mình cổ phiếu đang rớt giá.

Có ai đó gửi thư nặc danh muốn cậu công khai thân phận, nếu không thì hôm nay Trương thị sẽ bị phá sản.

Mình làm mọi cách vẫn không được, xin lỗi cậu.”
“Lỗi của mình thì đúng hơn! Theo dõi cổ phiếu rồi nói với mình, bây giờ mình chính thức công khai thân phận thật.” Hàn Gia Mẫn nói xong thì tắt máy, xem ra kẻ đó tính toán hết rồi.
Ở trên đảo này công khai khác gì tự đem mạng mình ra treo giá, ai có khả năng thì người đó sẽ xử lý.

Tô Đại lại vừa về nước, đã vậy còn cố ý nhắm vào cô thì có khả năng ông ta chính là người có thành kiến với cô nhất.
“Có chuyện gì mà mặt khó coi vậy?” Cung Lục Vương nhìn Hàn Gia Mẫn, sắc mặt của cô giống như vừa bị ai đó đá đổ chén cơm vậy.
Hàn Gia Mẫn đột nhiên làm nũng: “Người ta tính toán em mà anh cũng không biết, làm lão đại gì dở quá đi.”
“Ai mà ngu ngốc vậy?” Cung Lục Vương mặt tỉnh bơ khiến Hàn Gia Mẫn đạp chân anh một cái mắng: “Ngu ngốc!”
Hàn Gia Mẫn nói xong thì đi lên chỗ giữa sảnh rồi nhìn Tô Đại cười thiện ý: “Chẳng hay ngài đây là đang nói đến tôi đúng không?”
“Nghe nói Yin quen biết rất nhiều người, cho nên tôi mới muốn gọi cô lên đây.” Tô Đại ẩn ý nhìn Hàn Gia Mẫn khiến cô nhíu mày, đúng là lòng vòng thật mà.
Hàn Gia Mẫn cầm lấy mic, ánh mắt tự tin nhìn mọi người: “Phải! Tôi quen biết rất nhiều người, hơn nữa tôi còn là đứa con gái thất lạc của Hàn Gia.”
Mọi người nghe xong liền xì xầm, ai nấy đều bất ngờ về lời nói của Hàn Gia Mẫn.

Lục Nghị và Cung Lục Vương nhíu mày, tự dưng công khai vào thời điểm này là có vấn đề gì sao?
“Con gái của Hàn Gia lại quen biết nhiều nam nhân như vậy, chắc không phải là…”
“Còn là một sát thủ nữa!”
“Tổng thống Hàn có một cô em gái thật biết gây họa.”
“...”
Hàn Gia Mẫn không hề lo lắng hay bất an, cứ bàn tán đi vì cô đâu có gì phải sợ.

Hơn nữa, cô còn muốn biết xem Tô Đại là giở trò gì.
“Ba mẹ tôi là sát thủ, tôi là sát thủ thì có gì lạ? Tôi gây họa thì sao? Anh hai tôi không nói hay phàn nàn, các người ý kiến cái gì? Hơn nữa, nhân phẩm và danh dự của tôi không đến lượt các người bàn tán đâu.”
Hàn Gia Mẫn lườm đám người kia, một chút khách khí cũng không có.

Những người này đều dựa vào ô dù mà mạnh miệng, đứng chung với nhau là vì hỗ trợ nhau phát triển.

Thử tách nhau ra xem, có giống như chó cắn nhau không thì biết.
“Ting ting!”
Trương Kiều Linh gửi tin nhắn qua cho Hàn Gia Mẫn: “Cổ phiếu bình thường lại rồi! Cảm ơn cậu rất nhiều.”
Hàn Gia Mẫn cười nhạt, xem ra nơi này có kẻ đang giở trò.

Tô Đại là người bị Hàn Gia Mẫn cho vào tầm ngắm đầu tiên vì ông ta vừa mới xuất hiện đã ép buộc được cô công khai thân phận.
“Hàn tiểu thư thật nóng tính! Mọi người chỉ muốn giao lưu một chút, hơn nữa Hàn Gia tìm con gái đã lâu, vậy mà khi tìm được thì chẳng công khai gì cả.” Tô Đại cười ẩn ý, nhờ vậy hôm nay Hàn Gia Mẫn mới xuất đầu lộ diện.
Hàn Gia Mẫn không nhẫn nhịn mà nói bâng quơ: “Còn chẳng phải tại ai đó trốn như rùa rụt cổ để ám hại tôi sao? Mạng tôi lớn, sống đến hôm nay là để xem kẻ đó còn trốn được bao lâu nữa.”
“Chíu!”
Một tia laser bắn xuyên qua vai Hàn Gia Mẫn khiến cô nhíu mày, nếu Cung Lục Vương không nhanh tay kéo cô qua một bên thì thái dương thật sự lủng một lỗ to rồi.
“Có sao không? Hình như vai phải bị thương rồi.” Cung Lục Vương nhìn vai Hàn Gia Mẫn rồi nhìn hướng của tay bắn tỉa kia: “Xa như vậy chỉ có 371 thôi.”
“Tôi biết mà! Thế nên mới nói người ta tính toán trước rồi.” Hàn Gia Mẫn nhìn vết thương, may mà không có độc như lần trước.
“Chíu chíu chíu.”
Hai phía bắn tỉa bắn nhau liên tục, cứ hễ 371 định bắn Hàn Gia Mẫn thì phía bên kia tự động có viên đạn bay tới cản ngang.

Cánh quạt của trực thăng tạo ra tiếng động và gió khiến Hàn Gia Mẫn ngẩng đầu nhìn.
“Thất lễ quá! Em gái tôi tạm thời được Hàn Gia bảo vệ nên tốt nhất đừng ai có ý đồ gì, bởi vì xung quanh đều có người giám sát cả đấy.” Hàn Thiên Vũ phát loa lên khiến đám người kia thẫn thờ.
Nước Z và nước Y là hai nước có mối quan hệ hữu nghị lâu năm, nếu làm phật lòng Hàn Thiên Vũ thì coi như xong.

Hàn Gia Mẫn được đưa đi với sự hộ tống của Cung Lục Vương.
“Rút thôi!” Lục Nghị nhìn Đường Thất rồi nhìn kẻ ở trong đám đông: “Điều tra xem thế nào.”
Đường Thất nhìn theo rồi cười: “Quá dễ dàng!”
Cả hai sau khi rời đi thì Hàn Gia Mẫn cũng đã rời khỏi đảo.

Tô Đại nhìn theo không biểu lộ cảm xúc gì, sắc mặt và tâm tình cũng không thể hiện rõ.

Ông ta vốn muốn mua Hàn Gia Mẫn nhưng đã bị người khác nhanh tay hơn làm kế hoạch của ông ta đổ vỡ..
 
Dạy Lão Đại Yêu Đương
Chương 61: 61: Làm Như Dễ Dàng Lắm Vậy


Tô Đại nhanh chóng rời hòn đảo, nơi tiếp theo là trung tâm Đông Thành.

Tô Ngọc Mai nhìn màn hình điện thoại rồi cũng rời đi, xem ra nhiệm vụ của cô ta hôm nay đã hoàn thành.
Hàn Gia Mẫn ở trên trực thăng nhìn anh mình tò mò: “Anh hai, anh bắn tỉa giỏi vậy sao?”
“Đương nhiên!” Hàn Thiên Vũ tự tin sau đó nhìn vết thương của em gái mình: “Do anh đến trễ nên em mới bị thương.”
“Không sao! Mà anh với Lục Vương bàn trước rồi sao?” Hàn Gia Mẫn nghi hoặc nên hỏi thử, không ngờ anh cô lại gật đầu: “Là ý của Lục Vương.”
Vậy là Cung Lục Vương đã biết trước rồi sao? Hay anh và 128 đang hợp tác với nhau nên thông tin đều được trao đổi qua lại?
“Xem ra tôi đã đoán đúng, hòn đảo đó có người đang toan tính ám sát Yin.” Cung Lục Vương dựa lưng vào ghế, chuyện này anh có nghi ngờ từ lâu rồi.
Hàn Thiên Vũ cũng đồng tình: “Có thể là kẻ thù của em gái tôi, hoặc là có thù với cả Hàn Gia.”
“Hai người thân thiết vậy? Lần trước có thấy thân như thế đâu.” Hàn Gia Mẫn khó hiểu, không biết sao mà mỗi lần hai người này nói chuyện đều giống như quen biết từ lâu vậy.
Cung Lục Vương điềm nhiên: “Hợp tác nhiều lần thì thân thôi!”
“Vậy sao em ở với anh mà không thân bằng anh với anh hai em?” Hàn Gia Mẫn thay đổi cách xưng hô, dù gì thân phận cũng công khai rồi nên không cần phải kiêng dè nữa.

Cung Lục Vương cũng không bất ngờ khi Hàn Gia Mẫn thay đổi cách xưng hô, ngược lại anh cũng thay đổi đôi chút: “Tôi và anh của em thân nhau theo kiểu đánh đấm, em muốn tôi đánh em à?”
“Hơ hơ…” Hàn Gia Mẫn cười trừ, quả thật cô cũng muốn đánh đấm với Cung Lục Vương lắm, nhưng là ở phương diện khác.
“Gia Mẫn, mặt em gian quá đi!” Hàn Thiên Vũ nhìn vẻ mặt của em mình liền biết có vấn đề nên trêu chọc.
Hàn Gia Mẫn nghe vậy thì nhăn mặt: “Anh hai này!!!”
“Giờ anh về nước Z, em ở lại nhớ cẩn thận một chút! Lục Vương cũng không thể bảo vệ em 24/24 nên đừng có mà liều lĩnh đấy.” Hàn Thiên Vũ nhắc nhở, cậu cảm thấy kể từ ngày hôm nay thì em gái mình sẽ gặp nguy hiểm bất kỳ lúc nào.
Hàn Gia Mẫn cười ôm anh mình rồi nói nhỏ: “Gửi lời hỏi thăm đến ba mẹ!”
Trong khi đó ở nơi khác của tổ chức Hắc Ám.
Tất cả các thành viên đều được gọi về để diện kiến thống lĩnh, kẻ đã ẩn mình rất nhiều năm.

Tuy nhiên, hắn ta vẫn không hề lộ mặt mà còn sử dụng máy thay đổi giọng nói để người khác không nhận ra.
“Suốt nửa năm qua các người làm gì vậy? Chỉ là một con nhóc hỉ mũi chưa sạch mà cũng không đối phó được là sao?” Hắn gằn giọng quát lớn, thanh âm vang vọng cả căn phòng.
371 mở lời trước: “Yin có lão đại của Huyết Long bang đi cùng, muốn ra tay không dễ đâu.”
“047 hiện không rõ sống chết, 001 thì bị Xích Diễm thủ tiêu.” 002 lên tiếng, hắn cũng đứng cách thống lĩnh mình không xa.

Có điều, giọng nói cũng được thay đổi sẵn rồi.
Tên thống lĩnh kia nhìn những thuộc hạ mình rồi nói: “Tạm thời án binh bất động hết đi! Đợi một thời gian nữa sẽ có kế hoạch khác tốt hơn nhiều.”
Mọi người định giải tán thì tên thống lĩnh lại lên tiếng: “371 ở lại!”
Hiện tại chỉ có 128, 017 và 119 là rời đi.

Mà ba người họ cũng coi như là có biết Hàn Gia Mẫn.

Xem ra thống lĩnh nghi ngờ gì đó rồi, hoặc kế hoạch tiếp theo là nhắm vào một trong hai người mà bọn họ biết.

Thống lĩnh nhìn 371 rồi nói: “Sắp tới Lục Vương tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà riêng, canh đúng thời điểm ám sát hắn.

Lần này trực tiếp ra tay, cự ly gần và chuẩn xác.”
“Hiểu rồi!” 371 nhàn nhạt.
“002 sẽ yểm trợ nhưng không ra mặt, nếu như có nguy cơ thì thoát thân trước.” Tên thống lĩnh kia nhìn 371 dặn dò, hắn ta biết nhiệm vụ lần này có nguy cơ thất bại khá cao nhưng không muốn tổn thất về nhân lực nữa.
“Nếu Yin nhúng tay vào thì sao?” 371 đặt câu hỏi, vì người có thể cản trở hắn ra tay nhất chính là Hàn Gia Mẫn.

Thống lĩnh cười âm hiểm nói: “Diệt luôn càng tốt!”
371 gật đầu rồi rời đi, nếu không phải vì bị cản trở thì mấy lần trước hắn đã giết được Hàn Gia Mẫn rồi.

Xem ra lần này Hàn Gia Mẫn chết chắc, mà còn chết một cách rất khó coi.
[...]
Nửa tháng sau.
“Gia Mẫn, cậu mau dậy đi!” Trương Kiều Linh lay lay người Hàn Gia Mẫn nhưng cô cứ nằm trên giường lăn qua lăn lại mà mắt vẫn nhắm.
Trương Kiều Linh thở dài sau đó lấy một cái loa kê gần tai Hàn Gia Mẫn rồi nói vừa đủ: “Dậy mau lên!”

“Ah… Điếc hết cả tai!” Hàn Gia Mẫn bịt tai lại ngồi dậy mệt mỏi, hai mắt vẫn còn chưa chịu mở ra.
Trương Kiều Linh nhăn mặt, giọng có chút trách móc: “Chịu dậy rồi sao? Ngủ như heo luôn vậy.”
“Mặc đồ đi đâu vậy?” Hàn Gia Mẫn dụi dụi mắt nhìn bạn mình, thấy hành lý của Trương Kiều Linh thì lên tiếng hỏi.
“Mình phải bay ra nước ngoài một chuyến vì chuyện cổ phiếu lần trước! Ba mẹ làm không xuể nên mình ra đó giúp họ.” Trương Kiều Linh tiếp quản ở trong nước nhưng phía nước ngoài vẫn bị ảnh hưởng nên ba mẹ cô ấy không xoay sở kịp.
“Khi nào cậu bay? Có vấn đề nào không ổn thì nói, mình giúp cậu giải quyết.” Hàn Gia Mẫn bật chế độ nghiêm túc, cũng vì cô nên nhà họ Trương mới bị ảnh hưởng theo.
Trương Kiều Linh cười cười trấn an: “Bây giờ mình ra sân bay! Anh hai cậu đã giúp một phần rồi, mình chỉ cần điều chỉnh và lọc lại nhân viên nữa thôi.”
“Khi nào cậu về thì nói mình ra đón! Có chuyện gì phải báo ngay chứ đừng giấu.” Hàn Gia Mẫn dặn dò, tình hình nửa tháng quá yên ổn khiến Hàn Gia Mẫn có cảm giác không đúng lắm.
“Mình lo cho cậu hơn đó! Cậu dọn qua chỗ Lục Vương ở tạm đi, ở đây một mình nguy hiểm lắm.” Trương Kiều Linh khuyên nhủ, bên phía của Cung Lục Vương ít ra còn có người bảo vệ.
Hàn Gia Mẫn nhún vai nằm xuống giường: “Làm như dễ dàng lắm vậy!”
“Để mình gọi nói cho!” Trương Kiều Linh với tay lấy điện thoại của Hàn Gia Mẫn ấn nút gọi.
“Khoan đã!” Hàn Gia Mẫn vừa nói xong thì Trương Kiều Linh đã ấn nút gọi rồi..
 
Dạy Lão Đại Yêu Đương
Chương 62: 62: Cố Mà Theo Đuổi Người Ta Đi


Bên kia vẫn có tiếng đổ chuông nhưng không ai nghe máy, Trương Kiều Linh gọi thêm hai cuộc nữa vẫn vậy nên nhìn Hàn Gia Mẫn: “Chắc không phải là thấy số cậu nên không nghe đấy chứ?”
“Ai biết đâu! Mau trả điện thoại lại đây.” Hàn Gia Mẫn định lấy điện thoại thì số của Cung Lục Vương hiện lên khiến cô giật cả mình.
Trương Kiều Linh thấy vậy thì cười tủm tỉm rồi nghe máy còn bật cả loa ngoài để cả hai cùng nghe.
“Tôi vừa tắm xong thì thấy em gọi, có chuyện gì sao?” Cung Lục Vương quấn trên người chiếc khăn màu trắng, khăn còn lại thì lau đầu.
Trương Kiều Linh khoái chí: “Tôi là Kiều Linh, bạn của Gia Mẫn.

Cậu ấy không dám gọi nên tôi mới gọi thay.

Bây giờ tôi có việc phải đi nước ngoài, mà Gia Mẫn ở một mình khá nguy hiểm nên có thể dọn qua chỗ anh ở tạm không?”
Hàn Gia Mẫn định lên tiếng thì Trương Kiều Linh bịt miệng lại, cô ấy muốn xem Cung Lục Vương trả lời thế nào.

Bởi vì nghe nói Hàn Gia Mẫn thích Cung Lục Vương, mà anh lại như khúc gỗ nên Trương Kiều Linh kiểm chứng xem đúng hay không.
Dạo này Huyết Long bang cũng yên ổn nên Cung Lục Vương đã về nhà riêng, mà nhà riêng chỉ có mình anh thôi.

Nghe Trương Kiều Linh nói vậy thì Cung Lục Vương im lặng, một lúc sau mới lên tiếng: “Tôi sẽ gửi vị trí, bảo Yin đến đây.”
“Cảm ơn anh nha! Vậy tôi tắt máy trước, có gì Gia Mẫn sẽ gọi lại cho anh.” Trương Kiều Linh nói xong thì chưa kịp ấn nút tắt đã bị Hàn Gia Mẫn chụp lấy điện thoại, vô tình màn hình tắt đi mà cuộc gọi còn chưa kết thúc.
Cung Lục Vương nhìn màn hình sau đó hơi nhíu mày, anh định lên tiếng thì nghe bên phía kia có tiếng của Hàn Gia Mẫn và Trương Kiều Linh nói chuyện với nhau.
“Thấy chưa? Mình đã bảo là dễ mà, tại cậu không chịu hỏi.”
“Không lẽ cứ phiền hoài vậy sao? Mình cũng phải biết tự chừa mặt mũi cho mình chứ.”
Hàn Gia Mẫn quả thật có chút ngại khi gọi điện thoại nhờ vả Cung Lục Vương mặc dù cô biết anh không khó tính hay sẽ từ chối.

Trương Kiều Linh được nước lấn tới: “Vậy cậu nói thích Lục Vương có ngại không mà bây giờ lại bảo chừa mặt mũi? Mặt cậu giờ dày hơn mặt đường nữa đấy!”
“Cái con nhỏ này! Dù sao mặt mình cũng xinh đẹp vạn người mê đó, đừng có bảo như mặt đường chứ.” Hàn Gia Mẫn bĩu môi, sự tự tin của cô vẫn không hề giảm đi chút nào.
“Mình nghe Lục Vương bảo gửi vị trí, chắc không phải Huyết Long bang đâu.” Trương Kiều Linh chợt nhớ, nếu là Huyết Long bang chỉ cần nói tên là được rồi chứ đâu cần gửi định vị làm gì.
Hàn Gia Mẫn có chút bất ngờ: “Gì cơ? Lỡ chỉ có mình với anh ấy rồi sao?”
“Thì thôi chứ sao nữa! Mình chỉ lo Lục Vương bị cậu ăn sạch thôi, chứ không lo Lục Vương ăn sạch cậu đâu.” Trương Kiều Linh cười gian, vẻ mặt vô cùng xảo quyệt.
“Hứ! Không thèm nhá! Mau đi đi, trễ chuyến bay bây giờ đấy.” Hàn Gia Mẫn đẩy đẩy Trương Kiều Linh ra cửa nhắc nhở, nãy giờ nói chuyện với nhau cũng lâu rồi.
“Khi về sẽ mua quà cho cậu! Cố mà theo đuổi người ta đi.” Trương Kiều Linh nói xong thì rời đi.
Cung Lục Vương tắt điện thoại rồi gửi định vị qua, nhà anh ở gần biển và bến cảng nên không khí khá trong lành và thoáng mát.

Cả sân vườn và hồ bơi cũng rất rộng.
Hàn Gia Mẫn nhìn màn hình điện thoại rồi mở lên xem, vị trí này cách chỗ cô ở hơi xa nhưng lại khá gần so với chỗ của Huyết Long bang.

Cô nhìn lại cuộc gọi thì nhíu mày, cuộc gọi vừa mới kết thúc thôi sao?
Thôi chết rồi, liệu khi nãy nói chuyện với Trương Kiều Linh anh có nghe hay không?
Cô vội gọi lại cho anh nhưng anh lại tắt máy khiến cô bối rối mà quăng điện thoại sang một bên.

Cô xuống giường lấy đồ và vào nhà tắm, mãi một lúc sau mới ra ngoài với chiếc đầm hai dây ngắn đến đùi.
Hàn Gia Mẫn sấy tóc, đang sấy tóc thì điện thoại lại rung nhưng cô không để ý mà bật loa ngoài lên để trên tường nghe máy.

Cô cũng chỉnh chế độ sấy lại nhỏ một chút cho không có tiếng ồn.
“Có chuyện gì đấy?”
“Vừa nãy lại gọi cho tôi là có chuyện gì?”
Ấy chết, Hàn Gia Mẫn vội tắt máy sấy tóc nhìn lại màn hình, cô và Cung Lục Vương đang video call với nhau.

Cô hít sâu một hơi rồi giả vờ như không có chuyện gì lên tiếng: “Anh có nghe em và Kiều Linh nói chuyện không vậy?”
“Ý em là chuyện gì?” Cung Lục Vương vẫn c** tr*n vì đang ở nhà, Hàn Gia Mẫn để điện thoại lại gần thì vẫn còn thấy rõ vết sẹo do răng cô tạo nên ở ngay ngực anh.
“À thì… Không có gì đâu!” Hàn Gia Mẫn cười trừ, chứ làm sao mà thuật lại cuộc nói chuyện đáng xấu hổ đó chứ.
Cung Lục Vương nhìn qua điện thoại rồi lại giở giọng trêu đùa: “Hình như tôi thấy em mặc đầm rất ngắn, lúc dọn qua tôi cứ đem thêm vài bộ đi.”
Hàn Gia Mẫn nhíu mày, vậy mà cũng để ý cho được.

Cô cũng không nhường bước mà trêu đùa lại: “Lỡ đâu anh lại không kiềm lòng được trước sự quyến rũ của tôi thì sao?”
“Thì làm chuyện nên làm thôi.” Cung Lục Vương mặt tỉnh bơ thốt ra câu nói này khiến Hàn Gia Mẫn cạn lời, thật hết sức nói.

Cô lại phải đổi qua chủ đề khác mà nói tiếp: “Có thể ngày mai hoặc ngày kia tôi đến chỗ anh.

Khi nào đến sẽ gọi cho anh, anh thấy sao?”
“Cũng được!” Cung Lục Vương định nói gì đó nhưng thôi.
Ở phía dưới nhà hôm nay đang được đặt rất nhiều bàn, nhìn có vẻ như sắp mở tiệc vậy.

Mà tiệc này, có thể nói là một cái bẫy.

Để Hàn Gia Mẫn dính dáng vào thì không tốt lắm.
Hàn Gia Mẫn nhìn vào lịch, tháng sau có một ngày khá quan trọng nên cô muốn dùng ngày này cho anh chút bất ngờ.

Nghĩ một hồi thì cô nói: “Tháng sau anh dành cho em một ngày được không?”.
 
Dạy Lão Đại Yêu Đương
Chương 63: 63: Lát Nữa Có Pháo Hoa Ngoài Bến Cảng Đấy


“Ngày nào? Nếu hôm đó tôi rảnh thì được.” Cung Lục Vương nhìn lịch, ngày nào của tháng đó anh cũng không bận lắm, chỉ có hai ngày ở khoảng giữa tháng là có cuộc họp thôi.
Cô không nói ngày cụ thể nhưng chỉ ẩn ý: “Gần giữa tháng, ngày cụ thể em không thể nói.

Đến lúc đó em sẽ nói anh biết, được không?”
Cung Lục Vương rời khỏi ghế đi qua phòng làm việc sau đó mở laptop lên rồi nói: “Được! Nếu em quên là do em đấy, không phải do tôi đâu.”
“Vậy em cúp máy đây! Anh làm việc đi.” Hàn Gia Mẫn nói xong vội tắt máy, gương mặt đã có chút hồng hào.
Cung Lục Vương gọi cho Tuấn Khang, khi Tuấn Khang nghe máy thì anh lên tiếng hỏi: “Tháng sau có mấy ngày họp và có lịch vậy?”
“Sao hỏi đột xuất thế?” Tuấn Khang có chút ngạc nhiên, từ trước đến giờ Cung Lục Vương rất hiếm khi thay đổi lịch trình hay cuộc họp đã lên kế hoạch sẵn.
“Tôi có việc cần sắp xếp!” Cung Lục Vương nhàn nhạt, tâm tư có chút gì đó khó tả.
Tuấn Khang nhìn thời gian biểu mình đã sắp xếp rồi nói: “Khoảng từ ngày 12 đến ngày 15 cậu có hai cuộc họp cổ đông và hai ngày đi gặp đối tác.”
Giữa tháng sẽ là ngày 15, nếu gần giữa tháng thì chắc là ngày 13 và ngày 14.

Cung Lục Vương khoanh tròn hai ngày đó rồi dặn dò: “Cậu dời hai ngày 13 và 14 lùi về sau hoặc trước cũng được.

Hai ngày đó tôi muốn để trống, đối tác không chịu cứ hủy hợp đồng.”

“Chơi lớn vậy sao? Để tôi dời lại, mà còn chuyện tối nay cậu tính thế nào?” Tuấn Khang vừa bấm máy thay đổi lịch trình vừa hỏi, tối nay bọn họ có kế hoạch khác quan trọng hơn.
Cung Lục Vương dựa lưng vào ghế, vẻ mặt điềm nhiên nói: “Vẫn tổ chức thôi! Cậu cứ việc để ý danh sách đi, chuyện khác có hai người kia lo rồi.”
“Cẩn thận một chút! Nếu không khéo là khó giải quyết lắm đấy.”
“Ừm! Tôi tắt máy đây.”
Sau khi Cung Lục Vương tắt máy thì Tuấn Khang cũng làm việc của mình.

Cậu đã điều tra danh sách những người tham gia trên đảo và phát hiện có hai người khả nghi, mối quan hệ cũng rất đáng ngờ.
[...]
Tối đến Hàn Gia Mẫn thay đồ ra ngoài, dạo gần đây cô cũng không đi đâu nên có chút chán nản.

Lần này không qua bar HL mà đi qua hộp đêm để chơi, vì nơi đó ngoài mỹ nữ còn có rất nhiều món ăn ngon.
Hàn Gia Mẫn vào hộp đêm, cô nhìn quanh thì thấy có một bàn gần góc khuất, có thể tránh được nhiều tai mắt.

Vì sợ thân phận lại có vấn đề nên cô đội tóc giả màu hồng tím và ăn mặc theo kiểu dân chơi.
“Mời quý khách chọn món!” Phục vụ đưa menu cho Hàn Gia Mẫn nhưng cô không cầm lấy mà chơi lớn: “Đem hết những món ngon lên đây, lấy thêm hai chai rượu đắt nhất nữa.”
Phục vụ nghe vậy thì có vẻ chần chừ, nhìn từ trên xuống dưới Hàn Gia Mẫn không hề mặc đồ hiệu nên sợ cô quỵt tiền mà khuyên nhủ: “Giá tiền rất đắc, cô có thể đảm bảo sẽ trả đủ không?”
“Đương nhiên! Quẹt thẻ tính tiền luôn đi.” Hàn Gia Mẫn lấy cái thẻ màu đen ra, trên đó còn đính cả kim cương.
Cái thẻ này trước khi Hàn Thiên Vũ về nước đã đưa cho em gái mình tạm thời xài đỡ.

Khi nào công việc hoàn tất cậu sẽ làm thẻ đặc quyền riêng cho em mình tiêu xài thoải mái.
Phục vụ nhìn thấy cái thẻ thì cúi đầu: “Thật ngại quá, vậy để tôi cho người đem các món ăn lên rồi tính tiền sau.”
Hàn Gia Mẫn gật đầu, cũng không thể trách người phục vụ được.

Cô ăn mặc như vậy ai mà nghĩ cô là người có tiền, kiêng dè cũng phải thôi.

Lỡ đâu bị lừa thật thì tiền lương của người phục vụ kia cũng chẳng đủ trả nợ.
Các món ăn sau đó được đem lên, Hàn Gia Mẫn cứ ăn thoải mái mà không hề để ý xung quanh.

Lát sau có thêm hai người vào ngồi phía sau cô, vì không thấy mặt nên họ cũng không biết cô là ai.
Bọn họ cũng gọi vài món lên sau đó nói chuyện vui vẻ với nhau, những lời họ nói đều có ẩn ý và ám chỉ trong đó.

Hàn Gia Mẫn cầm cái dĩa lên vừa ăn vừa dựa lưng vào ghế nghe ngóng tin tức.
“Lát nữa có pháo hoa ngoài bến cảng đấy, dự là rất lớn.”
“Vậy sao? Cung Lục Vương còn tổ chức sinh nhật tại nhà riêng, không biết có dùng rượu và tinh bột không nhỉ?”
“Giống như một công đôi việc vậy, làm sao có thời gian mà phân thân.”
“Cũng phải! Nếu có danh tiếng thì đã được mời tham dự rồi.”
“...”
Hàn Gia Mẫn đang ăn giữa chừng thì phải ngừng lại, ẩn ý này là đang ám chỉ Cung Lục Vương.

Hôm nay Cung Lục Vương có lô hàng sao không nghe động tĩnh gì hết vậy nhỉ?
Còn về buổi tiệc sinh nhật gì đó, là thật hay là một cái bẫy? Hàn Gia Mẫn băn khoăn, không biết có nên giúp anh một tay hay không? Nhà riêng bọn họ nói có thể là nhà mà anh gửi định vị, vậy thì cô đến đó một chuyến xem sao.
Hàn Gia Mẫn nghĩ sao làm vậy, cô đứng lên rời đi thanh toán tiền.

Tinh bột mà đám người kia nói chính là chất cấm, nếu để cảnh sát kiểm tra được thì Cung Lục Vương cũng khó mà cãi được vì là nhà riêng của anh.
Khi cô đến nơi thì quả nhiên nhà anh đang tổ chức tiệc, còn có rất nhiều khách hàng từng hợp tác với anh tham gia.

Cô nhìn quanh thì thấy có nhân viên phục vụ.
Vài phút sau Hàn Gia Mẫn làm nhân viên phục vụ đi vào bên trong, phụ trách bưng rót rượu cho khách.

Cô không muốn bị chú ý nên hóa trang bình thường một chút.
Buổi tiệc diễn ra hơn một tiếng mà vẫn chưa hề có động tĩnh gì khiến Hàn Gia Mẫn nhíu mày.

Cô đi ra khu để rượu thì phát hiện có kẻ đang đổ tinh bột vào rượu, mà loại này lại dễ hòa tan và không mùi không vị.
Kẻ kia khi vừa đổ vào xong thì rời đi với vẻ mặt đắc ý, còn lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.

Hàn Gia Mẫn đi theo nghe lén xem kẻ trợ giúp là ai.
“Gọi cảnh sát đến được rồi đấy, nhanh lên đi.”
“...”
“Yên tâm! Kỳ này Cung Lục Vương chết chắc rồi.”
Kẻ kia nói xong thì tắt máy và rời khỏi buổi tiệc, Hàn Gia Mẫn bước lại chỗ để mấy ly rượu ngửi thử thì không nghe thấy mùi gì ngoài mùi vị của rượu.

Cô uống thử cũng không thấy lạ hay khác thường, xem ra loại chất cấm này khá nguy hiểm..
 
Dạy Lão Đại Yêu Đương
Chương 64: 64: May Mắn Sẽ Không Mỉm Cười Với Cậu Mãi Đâu


“Giúp anh một lần vậy!” Hàn Gia Mẫn lẩm bẩm, tay đổ rượu xuống chậu hoa bên cạnh rồi quay sang đổ hết toàn bộ mấy chai rượu kia và bỏ hết mấy cái ly cũ.
Hàn Gia Mẫn lấy ly và chai rượu mới khui ra để lại như cũ rồi nhanh chóng rời đi.

Vừa chuẩn bị ra đến sảnh thì đèn tắt hẳn khiến cô quay người nhìn quanh.

Lúc ánh đèn chuẩn bị tắt thì cô thấy có người cầm gì đó lao về phía Cung Lục Vương.
“Kịch kịch…”
Hàn Gia Mẫn đi theo tiếng động, làm sát thủ nên tai cô rất thính.

Vừa đi tới thì phát giác có kẻ định đánh mình nên Hàn Gia Mẫn đánh trả lại, cô còn chụp được con dao quăng đi nhưng vô tình bị đâm một cái mà không kịp tránh.
“Yin!”
“...” Rút thôi!
Hàn Gia Mẫn không trả lời mà chạy đi, tay ôm vết thương ở hông với đầy máu.

Khi cô vừa ra khỏi thì xe cảnh sát đến, mà đèn cũng sáng hẳn lên.

Vì cô biết nếu ở lại sẽ bị cảnh sát điều tra, nên rời khỏi đây là an toàn nhất.
Cảnh sát đến nơi thì xuống xe, hai người rất quen thuộc đối với Cung Lục Vương và Hàn Gia Mẫn.

Cô định đi thì nán lại nhìn, lão Hà dạo này công việc có vẻ bận thật rồi.
Nếu lão Hà biết cô cũng có liên quan đến chuyện này thì sẽ rắc rối biết bao nhiêu, hơn nữa kẻ muốn đối đầu với cô cũng đã lộ diện rồi.

Để hắn ta biết cô bị thương thì chỉ khiến cái mạng nhỏ này của cô mất sớm hơn mà thôi.
“Cung tổng, nghe nói cậu mở tiệc nên chúng tôi đến tham quan.” Cao Vỹ nhìn Cung Lục Vương bằng ánh mắt không mấy thiện cảm sau đó cầm ly rượu lên: “Nhìn màu sắc xem ra là rượu thượng hạng nhỉ?”
“Nếu thích thì mời!” Cung Lục Vương nhàn nhạt, nét mặt không hề thay đổi.
Cao Vỹ đưa tờ giấy lên rồi nói: “Có người báo rằng cậu tàng trữ chất cấm, tôi muốn kiểm tra cả căn nhà này để xác nhận.

Giấy cũng đã có, chắc cậu không thấy phiền chứ?”
“Ha… Thoải mái!” Cung Lục Vương bước đi lại sofa ngồi nhâm nhi ly rượu, gương mặt trở nên sắc lạnh vô cùng.
Tính toán kỹ lưỡng như thế, ngay cả lệnh khám xét cũng có thì chắc chắn đã tính từ trước.

Có điều, Cung Lục Vương anh cũng không phải người dễ đối phó.
Sau một hồi kiểm tra thì không có kết quả gì đáng ngờ, một chút khả nghi cũng không có.

Cao Vỹ đi vòng ra phía sau thì thấy trên tán cây có một vết đỏ còn dính trên lá cây, cậu cúi người ngửi một cái rồi lấy đi chiếc lá dính máu kia bỏ vào một cái túi nhỏ sau đó khẽ nhếch môi.
“Xem ra hôm nay Cung tổng thật may mắn!” Cao Vỹ lại gần nhìn Cung Lục Vương ẩn ý, cũng không vạch trần vết màu đỏ khả nghi kia.
“Đương nhiên rồi!” Cung Lục Vương vẫn không lo lắng mà rất bình tĩnh.
Lão Hà nhìn quanh rồi hỏi: “Không dẫn bạn gái đến sao?”
“Cô ấy còn rất nhiều việc phải làm, mấy buổi tiệc này không hứng thú đâu.” Cung Lục Vương nhún vai, ngụ ý chuyện này có vấn đề nên mới không để Hàn Gia Mẫn đến.
Lão Hà hiểu ý nên không nói gì, ông cũng hy vọng Hàn Gia Mẫn sẽ không liều lĩnh mà đến đây hay dây dưa quá nhiều vào Cung Lục Vương.

Với thân phận hiện tại của Hàn Gia Mẫn thì bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, cho dù có cài người bảo vệ cũng khó tránh khỏi sơ suất.
Cao Vỹ bước đi vài bước, khi đến gần Cung Lục Vương thì cười: “May mắn sẽ không mỉm cười với cậu mãi đâu! Hay là nói, cậu may mắn là nhờ ai đó đi?!”
Cung Lục Vương nhíu mày nhìn theo, Cao Vỹ đi ra ngoài xe ngồi trước rồi lấy điện thoại ra nhìn với vẻ mặt khá đắc ý.

Lão Hà trước khi rời đi cũng nhắc nhở Cung Lục Vương: “Đâu đâu cũng có nội gián, tốt nhất nên cẩn thận vào.

Tôi hy vọng cậu có thể tìm ra cái ô dù lớn kia, nếu không sau này sẽ khó đối phó đấy.”
Sau khi xe cảnh sát rời đi hết thì Cung Lục Vương siết chặt tay lại, ly rượu cũng vỡ nát thành từng mảnh.

Anh chắc chắn rằng người lúc nãy trà trộn vào có khả năng là Hàn Gia Mẫn, nhưng hiện tại cô đã biến mất không thấy tâm hơi đâu rồi.
Cung Lục Vương gọi cho Hàn Gia Mẫn nhưng cô chỉnh chế độ im lặng nên không nghe máy.

Anh liền nhìn quản gia trong nhà rồi lạnh giọng: “Nhanh chóng kết thúc buổi tiệc!”
“Vâng!” Quản gia thật ra cũng chỉ là một thuộc hạ trong Huyết Long bang cải trang, vừa nhận lệnh đã nhanh chóng thu xếp.
Cung Lục Vương gọi cho Xích Diễm, vừa thấy bên kia nghe máy anh đã lên tiếng: “Cho người tìm Yin, gần khu vực giao dịch!”
“Hiểu rồi! Mọi thứ ổn chứ?” Xích Diễm dùng ống nhòm quan sát tình hình rồi hỏi thì chỉ nhận lại một từ từ phía Cung Lục Vương: “Ừ!”
Anh nói xong thì tắt máy khiến Xích Diễm cau mày lẩm bẩm: “Trở chứng nữa rồi!”
Nói thì nói vậy thôi nhưng Xích Diễm biết Hàn Gia Mẫn chắc là xen vào chuyện này rồi, mà cô không rõ kế hoạch của bọn họ nên rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Cung Lục Vương lo lắng không sai, chỉ sợ Hàn Gia Mẫn làm liều mà thôi.
Hiện tại Hàn Gia Mẫn đang quan sát tình hình ở bến cảng, vết thương cũng không quá nghiêm trọng nên cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Đúng lúc này lô hàng của Cung Lục Vương cũng đang dần cập bến.

Cô định cướp lại thì bị một tên đánh lén, không biết từ lúc nào mà gã kia đã ở phía sau cô, nhân lúc cô không chú ý mà quật ngã cô xuống đất.
Người này cũng đánh tầm gần nhưng không giống 062, ngược lại ra tay rất tàn độc.

Gã luôn chọn những điểm chí mạng mà ra đòn, sơ suất cũng có thể mất mạng như chơi.
“Ai thì khai báo đi chứ nhỉ?” Hàn Gia Mẫn nhếch môi với vẻ mặt tự tin khiến kẻ kia cười đểu: “Chết tới nơi mà còn tự tin, vậy thì tôi tiễn cô một đoạn.”
Gã nói xong thì Hàn Gia Mẫn bị đánh bằng một lực mạnh khiến cô văng ra xa, xa đến mức suýt nữa thì rơi xuống biển.

Hàn Gia Mẫn đưa tay lên, cô ấn vào nút của chiếc vòng thì một làn khói bay ra khiến gã không nhìn thấy sau đó đánh trả lại..
 
Back
Top Bottom