Lưu ý:Tất cả chỉ là giả tưởng, không có thật và không đúng sự thật.
Cẩn thận trước khi đọc truyện, dễ lọt hố.Tất cả chỉ là giả tưởng, không có thật và không đúng sự thật.
____
Ngày 12/7/2023.
"Linh ơi, chạy xuống dưới mua cho mẹ gói mì được không con."
"Dạ được ạ."
"Nhớ đi nhanh về nhanh nghe con, trời sắp tối rồi đấy."
"Con biết rồi mẹ."
Tiếng đáp của một đứa con gái khoảng 12, 13 tuổi vang lên.
Nó xỏ đôi dép rồi lon ton chạy xuống dưới gặp ai nó cũng cười tươi, chào người này người nọ.
Ai nhìn thấy nó cũng vui, có người khen nó ngoan, có người lại cho miếng bánh, cái kẹo...
Cơn mưa đổ xuống khu tập thể C3 từ lúc nào không ai để ý.
Ban đầu chỉ là vài hạt lác đác, rơi lên mái tôn cũ nghe lộp bộp như ai gõ tay vào một chiếc quan tài rỗng.
Rồi mưa nặng dần, nước bắt đầu tràn xuống những bậc thềm rêu phong, chảy thành từng dòng đục ngầu, cuốn theo rác rưởi, lá khô, và cái mùi ẩm mốc đặc trưng của những dãy nhà đã sống quá lâu với thời gian.
Khu tập thể này giống như một thực thể già nua, đang rữa nát ra dưới sức nặng của bầu trời xám xịt.
Những mảng tường vàng ố, tróc lở để lộ ra phần gạch đỏ bên trong như những vết thương hở miệng không bao giờ lành.
Nguyễn Văn Hùng đứng dưới mái hiên của dãy nhà A, tay cầm cốc trà đá đã tan gần hết, nước nhạt nhẽo và lạnh ngắt.
Anh nhìn đám đông đang tụ tập trước cầu thang khu C, một khối người lộn xộn, ướt át và đầy vẻ bất an.
Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuyên qua màn mưa, biến những bóng người thành những thực thể méo mó, nhòe nhoẹt.
"Con bé mất tích từ lúc mấy giờ cụ thể?"
Hùng hỏi, giọng anh trầm và khàn, anh nhìn người phụ nữ trước mặt.
Một người phụ nữ trung niên, tóc uốn xoăn tít nhưng giờ đây bết lại vì nước mưa, tay vẫn ôm khư khư cái áo mưa nilon màu xanh rẻ tiền, trả lời bằng giọng run rẩy:
"Khoảng bốn rưỡi chiều anh ạ.
Tôi nhớ rõ vì lúc đó đài phát thanh khu phố vừa dứt bản tin.
Nó xuống mua mì gói cho mẹ, đi có mấy phút thôi...
Con bé Linh vốn ngoan lắm, chẳng bao giờ đi đâu xa khỏi cái sân này."
Bà ta không nói tiếp được nữa, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng.
Bà ta nhìn ra màn mưa như thể hy vọng hình bóng nhỏ bé của đứa trẻ sẽ đột ngột hiện ra từ bóng tối.
Hùng gật đầu, tay cầm cuốn sổ nhỏ đã hơi ẩm, ghi chép qua loa vài dòng.
Anh đã quá quen với cái kịch bản này trong suốt mười lăm năm làm nghề "đi có mấy phút, ở ngay dưới nhà, quen đường lắm rồi, mọi khi vẫn thế".
Những câu nói ấy luôn xuất hiện như một lời biện hộ tuyệt vọng trước khi người ta nhận ra rằng có những thứ biến mất rất nhanh, nhanh hơn cả sự cảnh giác và tàn nhẫn hơn cả cái chết.
"Lúc đó bà có thấy ai lạ mặt không?"
Hùng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi đám đông.
"Mưa gió thế này, ai cũng trùm kín mít, tôi làm sao mà thấy được mặt ai.
Chỉ thấy loáng thoáng vài người đi chợ về sớm thôi."
Người phụ nữ sụt sịt.
Hùng ngẩng lên nhìn dãy hành lang tầng hai.
Những bóng đèn tuýp cũ kỹ nhấp nháy liên hồi, phát ra tiếng kêu "u u" khó chịu như tiếng côn trùng.
Vài cánh cửa gỗ hé mở, chỉ để lộ ra một phần khuôn mặt của những cư dân bên trong.
Người ta đứng trong bóng tối nhìn xuống, ánh mắt họ là sự pha trộn độc hại giữa tò mò và sợ hãi.
Ở những khu tập thể cũ như thế này, sự riêng tư là một thứ xa xỉ, nhưng khi có chuyện xấu xảy ra, người ta lại thu mình vào những cái vỏ bọc kín kẽ nhất.
"Đã kiểm tra hết các phòng từ tầng một đến tầng bốn chưa?"
Hùng quay sang hỏi một cán bộ trẻ đang đứng cạnh, người cũng đang ướt lướt thướt.
"Dạ rồi anh.
Đội của em đã gõ cửa từng nhà.
Ai cũng hợp tác, mở cửa cho vào kiểm tra sơ bộ."
Cậu cán bộ tên Nam đáp, giọng có chút tự hào vì tốc độ làm việc.
Hùng nhíu mày, nếp nhăn trên trán anh sâu lại như một rãnh nước.
Anh hỏi lại, nhấn mạnh từng chữ:
"Ai cũng mở cửa?"
Nam khựng lại một nhịp, vẻ tự tin hơi lung lay.
Cậu lục lại trí nhớ, rồi ấp úng:
"Dạ... gần như tất cả.
Có một vài phòng đi vắng, hoặc chúng em chưa liên lạc được với chủ nhà ngay lúc đó."
"Gần như."
Hùng lặp lại, giọng đầy mỉa mai.
"Trong điều tra, gần như thường là một lỗ hổng đủ lớn để kẻ sát nhân chui lọt qua đấy, Nam ạ."
Đúng lúc đó, một chiếc xe máy cũ chạy tới, tiếng máy nổ lọc cọc rồi lịm dần.
Trần Minh Khôi xuất hiện.
Cậu đến muộn hơn gần hai mươi phút so với lệnh triệu tập.
Khôi không vội vàng.
Cậu không chạy để tránh mưa.
Cậu chỉ chậm rãi khoác chiếc áo mưa măng tô màu đen, bước qua những vũng nước đục, đôi mắt vô cảm lướt qua đám đông như thể họ chỉ là những vật thể vô tri.
Khôi có thói quen tránh ánh nhìn trực diện của người xung quanh, một kiểu tự vệ của những kẻ dành quá nhiều thời gian để quan sát mặt tối của con người.
Hùng thấy cậu từ xa đã nhận ra ngay cái dáng đi đó thẳng, hơi cứng, giống như một người luôn mang theo một vật gì đó rất nặng trong balo sau lưng, hoặc có lẽ là một gánh nặng tâm lý mà không ai thấu hiểu nổi.
"Khôi."
Hùng gọi to.
Khôi dừng lại, ngẩng đầu.
Khuôn mặt cậu gầy gò, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu ánh đèn vàng vọt, trông cậu giống một bóng ma hơn là một điều tra viên pháp y.
"Anh gọi em?"
Khôi hỏi, giọng bằng phẳng, không chút cảm xúc.
"Ừ.
Tình hình không ổn chút nào.
Đứa bé mất tích hơn ba tiếng rồi.
Với thời tiết này và cái địa hình này, khả năng con bé còn ở trong khu vực này là rất thấp, hoặc..."
Hùng bỏ lửng câu nói.
Khôi nhìn quanh.
Ánh mắt cậu không dừng lại ở những khuôn mặt đang khóc lóc, mà lướt qua các khe kiến trúc, những góc khuất dưới gầm cầu thang, nơi rác và nước mưa đang ứ đọng.
Cậu dừng lại ở lối lên cầu thang tối om của khu C, nơi ánh sáng không chạm tới được.
"Chưa tìm thấy dấu vết gì à?"
Khôi hỏi.
"Chưa.
Đã rà soát sơ bộ, nhưng chưa thấy gì khả nghi."
Hùng đáp, đưa cho Khôi một điếu thuốc nhưng Khôi xua tay từ chối.
Khôi gật đầu.
Cậu không hỏi thêm những câu thừa thãi.
Với kinh nghiệm của một kẻ luôn đối đầu với những kịch bản tồi tệ nhất, cậu biết cái từ "chưa" thường mang theo một chuỗi những khả năng mà không cái nào mang lại sự an ủi.
Một bà cụ ngồi bệt dưới đất, dựa lưng vào cột điện, khóc rấm rứt, tiếng khóc lẫn vào tiếng mưa nghe âm u như tiếng nhạc đám ma.
Đứa bé con nhà hàng xóm bám chặt lấy váy mẹ, đôi mắt tròn xoe nhìn những người đàn ông mặc cảnh phục với vẻ sợ hãi tột độ, như thể nó đang nhìn thấy những con quái vật trong truyện cổ tích.
Nhưng giữa cái không khí hỗn loạn đó, Khôi nhận thấy một điểm bất thường.
Một người đàn ông đứng tựa vào lan can tầng ba, tay khoanh trước ngực.
Hắn không nhìn xuống đám đông, cũng không nhìn vào hiện trường.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn đăm đăm vào màn mưa vô tận.
Khuôn mặt hắn bình thản đến mức lạc lõng, một sự bình thản khô khốc, giống như một người đang xem một bộ phim chán ngắt mà hắn đã biết trước kết cục.
Khôi liếc nhìn người đó lâu hơn một nhịp, đôi đồng tử của cậu hơi co lại.
Hùng nhạy cảm nhận ra sự thay đổi trong thái độ của đồng nghiệp.
Anh hỏi khẽ:
"Anh ta là ai?
Em để ý hắn à?"
"Tầng ba.
Sống một mình."
Khôi đáp ngắn gọn, đôi mắt vẫn không rời khỏi mục tiêu.
"Ánh mắt đó không phải là ánh mắt của người đang lo sợ hay tò mò.
Hắn đang quan sát chúng ta, nhưng theo cách của một kẻ đi săn đang nhìn những con chó săn lạc đường."
Hùng khẽ thở ra, một hơi thuốc lá nhả ra bị mưa dập tắt ngay lập tức.
"Em mới đến có năm phút mà đã nhìn ra nhiều thứ thế sao?"
"Người ta thường quá bận tâm đến việc tìm kiếm những gì họ muốn thấy, mà quên mất việc nhìn vào những gì đang thực sự hiện diện."
Khôi nói xong thì quay đi, bước thẳng về phía cầu thang khu C.
Hùng đứng đó, nhìn theo bóng lưng gầy của Khôi, bất giác nở một nụ cười khổ.
"Cái thằng này... lúc nào cũng nói mấy câu nghe lạnh cả sống lưng."
Mưa vẫn không có dấu hiệu dừng lại, trái lại, nó càng lúc càng nặng hạt hơn.
Trời cứ thế mà tối lại, hạt mưa mang theo hơi lạnh khiến con người ta phải giật mình co rúm lại.
Nước từ mái hiên nhỏ xuống thành từng chuỗi dài, đập lên nền xi măng nghe chan chát như tiếng roi vọt.
Dưới ánh đèn vàng vọt, khu tập thể cũ kỹ hiện ra như một khối bê tông ẩm ướt, khổng lồ, đang thở dốc trong sự tàn lụi của chính mình.
Hùng hất hàm ra hiệu cho đám cán bộ cấp dưới:
"Chia người đi rà soát lại từng tầng một lần nữa.
Tôi muốn kiểm tra kỹ lại tất cả những phòng chưa mở cửa lúc nãy.
Đặc biệt là tầng ba.
Làm cho cẩn thận, đừng để sót một milimet nào."
Cán bộ trẻ gật đầu, vội vàng chạy đi, tiếng giày da nện xuống nền nước nghe bồm bộp.
Khôi đứng yên ở chiếu nghỉ tầng một, tay đút sâu vào túi áo mưa.
Cậu không tham gia vào việc chỉ huy, cũng không chen chân vào đám đông đang ồn ào.
Với cậu, đây chưa phải là lúc để hành động chân tay.
Chưa có xác chết, chưa có hiện trường máu me rõ ràng hiện tại chỉ có không khí.
Và cái không khí ở đây... nó có một cái mùi rất lạ.
Nó không phải là mùi mưa của thiên nhiên.
Nó cũng không hẳn là mùi cống rãnh bốc lên từ những đường ống lộ thiên bị tắc nghẽn.
Đó là mùi của sự lo lắng bị nén chặt, một loại áp suất tâm lý đang tăng dần, trộn lẫn với thứ bình thản giả tạo của những con người đang cố tự huyễn hoặc bản thân rằng chuyện xấu này sẽ không bao giờ liên quan đến mình.
Đó là mùi của sự mục nát từ bên trong tâm hồn con người.
Khôi bước chậm dọc theo hành lang tầng một, nơi những cánh cửa sắt hoen gỉ khép chặt.
Cậu dừng lại trước phòng bảo vệ, một căn phòng nhỏ hẹp, nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi dầu mỡ.
Bên trong, một ông già gầy gò, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây khô, đang ngồi rít thuốc, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ hoặc vì khói thuốc.
"Bé Linh hay chơi ở quanh khu vực này không bác?"
Khôi hỏi, giọng cậu thấp và lạnh, khiến ông già giật mình suýt rơi điếu thuốc.
Ông lão ngước nhìn Khôi, run rẩy dụi tắt điếu thuốc vào cái bát sứ đầy tàn tro:
"Có... con bé hay xuống đây ngồi coi mấy ông già chúng tôi đánh cờ.
Nó ngoan lắm cậu ạ.
Miệng lúc nào cũng 'cháu chào ông', 'cháu chào bác'.
Con bé xinh xắn như thiên thần ấy, ai mà nỡ..."
"Chiều nay bác có thấy con bé chạy ngang qua đây lúc bốn giờ rưỡi không?"
Khôi cắt ngang lời than vãn, cậu cần dữ kiện, không cần cảm xúc.
"Có, có thấy."
Ông già gật đầu lia lịa.
"Nó chạy qua, còn cười tươi lắm, nói là mẹ bảo đi mua mì gói để tối ăn lẩu.
Nó chạy biến ra phía cổng..."
Khôi nheo mắt lại.
"Sau đó thì sao?
Bác có thấy nó quay lại không?"
Ông già lắc đầu, vẻ mặt hiện rõ sự hối lỗi:
"Tôi không để ý nữa.
Lúc đó có một chiếc xe tải chở hàng vào gửi ở sân sau, tôi phải ra mở cổng rồi ghi vé.
Mưa bắt đầu nặng hạt nên tôi cũng vội chui vào trong nhà."
Khôi không hỏi thêm.
Cậu cúi xuống, nhìn chăm chú vào nền xi măng trước cửa phòng bảo vệ.
Có vài vết nước đọng không đều, những dấu dép nhỏ xíu của trẻ con lẫn lộn trong những dấu giày lớn của người trưởng thành.
Không có dấu hiệu của một cuộc giằng co, không có vết kéo lê.
Mọi thứ dường như diễn ra rất tự nhiên, hoặc kẻ thủ ác đã quá thành thạo trong việc che đậy.
Cậu quay người, bắt đầu đi lên cầu thang.
Những bậc thang đá mài đã mòn vẹt, trơn trượt vì nước mưa thấm qua những ô cửa sổ không có kính che chắn.
Tầng hai là nơi ồn ào nhất.
Người dân túm tụm lại trước từng căn hộ, tiếng thì thầm bàn tán xôn xao như một tổ ong bị chọc vỡ.
Những giả thuyết hoang đường nhất bắt đầu được thêu dệt.
"Tôi nghe nói dạo này có băng nhóm bắt cóc trẻ em lấy nội tạng đấy, sợ lắm!"
Một bà nội trợ vừa nói vừa ôm chặt lấy đứa con trai của mình.
"Làm gì có chuyện đó ở cái khu này.
Chắc là con bé đi lạc vào nhà ai đó rồi bị kẹt thôi."
Một người khác phản bác nhưng giọng nói cũng đầy vẻ bất an.
"Con nít thời nay lơ là một chút là mất ngay.
Các bà cứ chủ quan..."
...
Hùng đứng ở chiếu nghỉ giữa tầng hai và tầng ba, khuôn mặt anh không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.
Anh nghe hết, nghe rõ từng lời bàn tán, nhưng anh không phản ứng.
Kinh nghiệm dày dặn cho anh biết rằng tin đồn là thứ virus lan truyền nhanh hơn bất kỳ hung thủ nào, và nó chỉ làm nhiễu loạn quá trình điều tra.
"Anh Hùng!"
Một cán bộ trẻ chạy từ trên xuống, mặt hơi tái đi.
"Phòng 302 khóa cửa.
Chúng em đã gõ cửa rất lâu, gọi tên nhưng không ai trả lời."
Hùng nhìn lên cầu thang dẫn lên tầng ba, nơi bóng tối dường như đặc quánh lại.
"Chủ phòng là ai?"
"Hồ sơ quản lý nhân khẩu ghi tên là Lê Văn Tư.
Một người đàn ông sống độc thân, làm nghề lao động tự do, ít khi giao tiếp với hàng xóm."
Nam báo cáo nhanh.
Khôi lúc này đã đứng phía sau Hùng, ánh mắt cậu trầm xuống, sâu hoắm như đáy giếng.
"Anh ta vẫn ở trong khu tập thể chứ?"
Khôi hỏi, giọng cậu nghe như tiếng gió rít qua khe cửa.
"Dạ có.
Hàng xóm ở phòng đối diện nói chiều nay vẫn thấy anh ta đi chợ về, sau đó không thấy ra ngoài nữa.
Đèn trong phòng lúc nãy vẫn sáng, nhưng giờ thì tắt ngóm rồi."
Hùng quay sang nhìn Khôi.
Hai người không cần nói với nhau lời nào nhưng trong đầu họ đều hiện lên một suy nghĩ giống hệt nhau.
Một người đàn ông ở trong nhà, tắt đèn, không trả lời cảnh sát giữa một cuộc tìm kiếm đứa trẻ mất tích...
đó không bao giờ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Cầu thang lên tầng ba hẹp và tối tăm hơn hẳn.
Cái bóng đèn cũ kỹ ở cuối hành lang đã cháy từ lâu, chỉ còn lại chút ánh sáng yếu ớt hắt lên từ tầng dưới, tạo thành những cái bóng dài ngoằng, quái dị trên tường.
Nước mưa tạt mạnh vào qua những ô cửa sổ vỡ vụn, thổi theo những cơn gió lạnh lẽo mang theo mùi của đất ẩm và sự chết chóc.
Phòng 302 nằm ở cuối dãy hành lang dài hun hút.
Cánh cửa gỗ sơn màu xanh lá mạ đã bong tróc từng mảng lớn, trông như da của một con thú bị bệnh.
Cửa đóng kín.
Không khóa ngoài.
Bên trong yên tĩnh đến mức đáng sợ, sự yên tĩnh đối lập hoàn toàn với tiếng mưa đang gõ liên hồi lên mái tôn phía trên đầu.
Một sự tĩnh lặng có chủ đích.
Hùng đứng trước cửa, bàn tay to lớn của anh đặt lên nắm cửa sắt lạnh ngắt.
Anh giơ tay gõ mạnh ba nhịp.
"Công an đây!
Anh Tư, có nhà không?
Chúng tôi cần kiểm tra phòng!"
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ hành lang.
Hùng gõ mạnh hơn, lần này là những cú đấm vào cánh cửa gỗ khiến nó rung lên bần bật.
"Anh Tư!
Tôi biết anh có trong nhà.
Mở cửa ra ngay, nếu không chúng tôi sẽ cưỡng chế!"
Vẫn im lặng.
Sự im lặng trong căn phòng 302 giống như một hố đen, nuốt chửng mọi âm thanh từ bên ngoài.
Khôi đứng lệch sang một bên, nép mình vào mảng tường tối.
Đôi mắt cậu dán chặt vào khe cửa hẹp dưới chân.
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng phân tách những mùi vị trong không gian.
Một mùi hương rất nhạt, rất khó nhận biết bắt đầu thoát ra từ bên trong đó là mùi của vải ẩm, mùi của nhà không thông khí lâu ngày, và một thứ gì đó khác... một mùi hơi ngọt, ngai ngái, nồng mùi kim loại.
Tim Khôi đập chậm lại, một phản ứng sinh lý quen thuộc khi cậu đối mặt với cái chết.
"Anh Hùng."
Khôi nói khẽ, giọng cậu run lên vì một sự phấn khích bệnh hoạn hoặc có lẽ là sự kinh tởm.
"Mùi không ổn.
Có mùi sắt."
Hùng nhìn Khôi một giây.
Anh biết cái mũi của Khôi còn chính xác hơn cả máy móc phòng thí nghiệm.
Anh không chần chừ thêm nữa.
"Nam!
Phá cửa!"
Tiếng va đập vang lên khô khốc và bạo liệt.
Sau cú đạp thứ ba của Nam, cánh cửa gỗ già nua không chịu nổi áp lực, bản lề bung ra, cánh cửa đập mạnh vào bức tường bên trong tạo nên một tiếng "rầm" chát chúa.
Không có ai lao ra tấn công.
Không có tiếng la hét.
Căn phòng chìm trong bóng tối.
Hùng bật đèn pin, luồng sáng trắng mạnh mẽ quét qua căn phòng nhỏ hẹp.
Căn phòng bừa bộn một cách có hệ thống kiểu bừa bộn của những người đàn ông sống một mình lâu năm và đã từ bỏ việc chăm sóc bản thân.
Một chiếc quạt đứng bám đầy bụi, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ chất đầy báo cũ, một chiếc giường đơn với bộ chăn màn xám xịt.
Trên bàn, có một bát mì ăn dở.
Nước mì đã nguội ngắt, mặt nước nổi lên những váng mỡ đông lại thành một màu trắng đục, trông như những mảng da người chết.
Hùng bước vào trước, khẩu súng trong tay anh đã sẵn sàng ở tư thế chiến đấu.
Anh kiểm tra góc khuất sau tủ quần áo, dưới gầm giường.
"Anh ta đi đâu được chứ?
Cửa không khóa ngoài, không có lối thoát nào khác ngoài cửa chính này và cửa sổ tầng ba."
Hùng lẩm bẩm, vẻ mặt đầy căng thẳng.
Khôi không vội vã đi sâu vào phòng.
Cậu đứng ngay ở ngưỡng cửa, luồng ánh sáng từ đèn pin của cậu không quét lên cao mà rà sát xuống nền nhà xi măng đã cũ.
Cậu phát hiện ra nó ngay lập tức.
Một vệt nước kéo dài từ phía nhà vệ sinh, chạy dọc theo chân giường ra gần đến cửa.
Vệt nước không nhiều, trông có vẻ như ai đó vừa đi tắm ra mà chưa lau chân.
Nhưng dưới ánh đèn pin của Khôi, vệt nước đó không có màu trong suốt của nước mưa.
Nó có một độ bóng nhẹ, hơi sẫm màu.
Khôi quỳ xuống, một đầu gối chạm vào sàn nhà bẩn thỉu.
Cậu tháo găng tay, dùng ngón trỏ chạm khẽ vào vết nước đã bắt đầu khô lại.
Dính.
Hơi nhớt.
Cảm giác trơn trượt đặc trưng của protein bị phân hủy.
Cậu đưa ngón tay lên gần mũi, hít một hơi thật sâu.
Hùng thấy động tác đó thì rùng mình, anh cau mày:
"Khôi...em thấy gì?"
"Máu."
Khôi nói, giọng cậu đều đều nhưng cổ họng dường như bị bóp nghẹt lại.
"Đây là máu đã được pha loãng với nước.
Có kẻ đã cố gắng lau chùi hiện trường, nhưng hắn làm quá vội vàng, hoặc hắn không ngờ rằng máu người là thứ khó tẩy rửa nhất trên đời này."
Không khí trong căn phòng 302 bỗng chốc như đặc quánh lại, lạnh lẽo đến thấu xương.
Tiếng mưa bên ngoài dường như bị đẩy lùi ra xa, chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập dồn dập của những người trong phòng.
Hùng quay người nhìn quanh căn phòng một lần nữa, lần này ánh mắt anh không còn tìm kiếm con người, mà tìm kiếm những dấu hiệu của sự bạo lực.
Anh nhìn vào chiếc bát mì, nhìn vào chiếc giường xộc xệch, và cuối cùng dừng lại ở cánh cửa nhà vệ sinh đang khép hờ.
"Thông báo cho toàn đội."
Hùng ra lệnh, giọng anh đanh thép nhưng chứa đựng một sự run rẩy không thể che giấu.
"Phong tỏa toàn bộ khu tập thể C3.
Nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Gọi đội pháp y tăng cường và chó nghiệp vụ đến đây ngay lập tức."
Bên ngoài, màn đêm đã bao trùm hoàn toàn.
Tiếng mưa vẫn rơi đều đều, lạnh lùng và vô tình.
Ở đâu đó trong cái khối bê tông cũ nát này, một đứa trẻ đã không bao giờ mua được bát mì cho mẹ nó, và sự bình yên giả tạo bấy lâu nay của cư dân khu tập thể đang bắt đầu rạn nứt thành từng mảnh vụn.
Trần Minh Khôi đứng dậy, nhìn vết máu trên đầu ngón tay mình dưới ánh đèn pin.
Cậu biết rất rõ, đây không phải là một vụ mất tích đơn thuần.
Đây là sự khởi đầu của một hành trình đi vào địa ngục.
"Anh Hùng."
Khôi nói, mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối trong nhà vệ sinh.
"Con bé không đi đâu xa đâu.
Nó vẫn ở quanh đây thôi.
Nhưng có lẽ... không còn là con bé mà chúng ta đang tìm kiếm nữa."
Mưa nặng hạt hơn, đập chan chát xuống nền xi măng, như thể đang cố gắng rửa trôi đi những tội lỗi vừa mới bị đánh thức.
"...
Đừng để tôi bắt được thằng khốn đó, anh mà bắt được thì hắn không xong đâu."
Hùng cất tiếng, giọng anh mang theo giận dữ làm người ta liên tưởng đến một con sư tử đang bị chọc giận.
"Bớt giận đi, trước tiên chúng ta tìm con bé trước đã, mưa to như này chắc nó lạnh lắm đấy."
Khôi liếc Hùng một cái rồi quay người đi lục lọi xung quanh căn phòng.
Hùng nhìn theo bóng người cậu là lắc đầu, lúc nào cũng vậy.
Hơn mười lăm năm rồi từ lúc vào nghề đến giờ cậu lúc nào cũng giữ được bình tĩnh hơn anh.
Như thể cậu không bao giờ có cảm xúc vậy nhưng đôi khi sẽ quan tâm anh vu vơ.
Anh chẳng bao giờ đoán được dự định tiếp theo của cậu, mỗi lần cậu quyết định một đó là chắc chắn sẽ là một lần anh ngạc nhiên....
Khu tập thể C3 bị phong tỏa lúc gần mười giờ tối.
Đó là một khối bê tông rệu rã, xám xịt, nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà cao tầng hiện đại như một vết thương chưa lành của đô thị.
Những mảng tường tróc lở để lộ ra phần gạch đỏ bên trong như những thớ thịt khô héo.
Mưa vẫn rây rắc, không đủ làm sạch bầu không khí nhưng đủ để biến bụi bẩn và rác rưởi thành một thứ bùn nhão nhoét, bốc mùi hăng hắc.
Dây cảnh giới màu vàng kéo ngang lối vào, rung lên bần bật dưới những luồng gió rít qua khe hẹp của hành lang.
Ánh đèn xe công an quét qua những gương mặt mệt mỏi, bức bối của cư dân đang tụ tập bên dưới.
Họ đứng đó, khoác những chiếc áo mưa cánh dơi rẻ tiền hoặc che ô, đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ và lo âu.
Tiếng xì xào len lỏi vào từng ngóc ngách, người ta không chỉ sợ hãi, người ta còn đang phẫn nộ.
Một đứa trẻ mất tích ngay trong cái "chuồng chim" vốn dĩ bình yên này là một cú tát vào cảm giác an toàn mong manh của họ.
Cửa sổ các tầng trên vẫn hé mở, những ánh mắt dán xuống sân như chờ đợi một điều gì đó kinh khủng, một thứ mà không ai dám gọi tên nhưng ai cũng đang hình dung trong đầu.
Trong phòng 302, mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn hộ tập thể cũ hòa quyện với một mùi hương khác, sắc lẹm và khô khốc mùi thuốc tẩy Clo nhàn nhạt.
Trần Minh Khôi đứng giữa căn phòng, đôi găng tay cao su màu xanh ôm sát lấy bàn tay thon dài.
Cậu không nhìn vào những thứ bày ra trước mắt nữa.
Cậu đã quá quen với việc nhìn thấy những gì người khác muốn cậu thấy.
Khôi cúi thấp người, gần như áp sát mặt xuống sàn gạch bông cũ kỹ với những hoa văn đã mòn vẹt theo năm tháng.
Cậu bắt đầu soi xét từng chi tiết nhỏ nhất: chân bàn gỗ bị mối mọt, gầm chiếc giường sắt rỉ sét, và đặc biệt là góc tường sát nhà vệ sinh.
Đó là những nơi mà người ta thường quên khi nghĩ rằng mình đã lau sạch.