Ngôn Tình Đau Thương Xin Dừng Bước

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đau Thương Xin Dừng Bước
Chương 40: 40: Say Rượu


Nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm Thanh An định ngủ một chút, tỉnh dậy đã là 6h chiều, vội chạy xuống tầng xem hai hai đứa nhóc.

Không ngờ lại thấy Rio và Leo đang tự xúc cơm ăn ngoan hơn bình thường.

“Em dậy rồi vốn là định ra ngoài ăn nhưng thấy em ngủ ngon lên anh cho người mang đồ ăn qua em đi rửa mặt đi xong là có thể ăn cơm rồi.”
Tô lai vừa cầm nước cho Rio vừa nói.

Thanh An gật đầu đi vào nhà tắm rửa mặt qua loa rồi quay lại.

Ăn tối xong cũng đã muộn lại lăn lộn cả ngày Rio Và Leo có phần mệt mỏi đòi Thanh An bế đi ngủ,
Dỗ hai nhóc con ngủ Thanh An xuống tầng lấy ly nước đi qua thư phòng lại bắt gặp Tô Lai đang nói chuyện điện thoại.

“Ba sức khỏe của mẹ mấy năm nay không tốt ba đừng suy nghĩ nhiều mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Vâng con biết rồi, con cúp đây.”
Thanh An nhẹ nhàng đi xuống tầng lấy cho cô một ly nước,Tô Lai một ly sữa ấm mang lên thư phòng.

“Tôi vào được không.” Thanh An đứng ngoài lên tiếng
Tô Lai đang xem tài liệu vội đứng dậy mở cửa cho Thanh An.

“Sao vậy em tìm tôi có chuyện gì sao.”
Thanh An lắc đầu tay đưa cốc sữa cho Tô Lai: “Không tôi mang sữa cho anh.”
Tô Lai một hụm uống hết cốc sữa đưa cốc trả lại cho Thanh An.

“Tô Lai mai anh đưa bọn nhỏ về nhà chính đi.” Thanh An nhẹ giọng lên tiếng
Tô Lai đầu tiên là sửng sốt sau đó đau lòng ôm lấy Thanh An.

“Em không về sao.”
Thanh An lắc đầu anh đưa bọn nhỏ về đi.

“Rio là Tô Khâm, Leo là Tô An.”
Nói xong Thanh An đi về phòng để mặc Tô Lai đứng đó nhìn theo bóng Thanh An, cả đời này Thanh An sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ anh, cho Hà Tuyết.

Sáng hôm sau lúc Thanh An dạy mấy ba con đã về Tô gia, ở nhà một mình cũng ngại nấu ăn,Thanh An chỉ làm qua loa bát mì ăn xong lại xem tivi.

xế chiều Tô Thắng gọi điện cho Thanh An nói muốn để bọn nhỏ ở lại mấy hôm, Thanh An không phản đối nói lại mấy câu rồi cúp máy.

Chuông cửa vang lên chưa kịp mở cửa Tô Lai và một cô gái trẻ đã bước vào.

Tô Lai Thấy cô thì mỉm cười hỏi cô hôm nay làm những gì, cô gái kia có vẻ rất kinh ngạc,Thanh An không trả lời Tô Lai mà đi thẳng lên phòng, không muốn làm phiền bọn họ.

Đến bữa tối Tô Lai lên phòng gọi cô xuống ăn cơm, xuống nhà chỉ thấy cô với Tô Lai không thấy cô gái lúc chiều.

“Tô Lai bạn anh đâu sao không xuống ăn vậy.” Thanh An vừa cầm miếng táo vừa nói.

Tô Lai sắc mặt đen xì, không thèm trả lời cô.

Thanh An vẫn không sợ chết tiếp tục hỏi.

“Này anh không nghe tôi nói à.”
Tô Lai không nhịn được nữa ném đôi đũa xuống bàn, “ cạch.”
“Thanh An em coi thường tôi cũng được nhưng không được coi thường tình cảm của tôi.” đừng dậy cầm chìa khóa ra cửa.

“Thanh An ba năm nay tôi không làm gì có lỗi với em cả.” Nói xong Tô Lai bỏ đi.

Thanh An ở nhà đợi đến khuya vẫn chưa thấy Tô Lai về gọi điện thoại thì không bắt máy lúc tối cô có làm gì quá đâu nhỉ.

Gần 2 giờ sáng rốt cuộc cũng thấy tiếng xe Thanh An vội chạy lại, Tô Lai đang được Minh Triệu dìu về người toàn mùi rượu.

“Chị dâu anh ấy uống quá chén chị chăm sóc anh ấy nhé.” đưa Tô Lai cho Thanh An, cậu ta vội rồi chạy mất không kịp cho cô trả lời.

Dìu Tô Lai vào phòng khách để anh ngồi trên sopha Thanh An đứng dậy lấy khăn mặt lau mặt cho Tô Lai.

Đang muốn đứng dậy Tô Lai lại bất ngờ kéo tay cô chậu nước đang cầm trên tay đổ lên hai người.

Thanh An sững sờ chưa kịp phản ứng Tô Lai đã đè cô xuống ghế hôn một cách ngấu nghiến, mùi rượu đầy khoang miệng.

Thanh An giãy dụa muốn đứng dậy Tô Lai say rượu như biến thành người khác khóa chặt chân tay Thanh An không cho cô phản ứng.

“Tô Lai anh buông ra.” Thanh An thở hổn hển lên tiếng.

Tô Lai mắt điếc tai ngơ tiếp tục việc anh muốn làm, vừa hôn những chỗ mẫn cảm của Thanh An vừa thủ thỉ: “Thanh An anh nhớ em lắm trở về đi được không.”
Quần áo lần lượt bị Tô Lai cởi ra vương vãi khắp nhà, Thanh An vùng vẫy một hồi không thoát được từ phản kháng thành phối hợp lúc nào không hay.

Chỉ biết đến gần sáng Tô Lai mới chịu dừng lại, ôm chặt lấy cô Tô Lai thủ thỉ: “An khi anh tỉnh lại em sẽ biến mất sao.”
Thanh An không chớp mắt để mặc Tô Lai ôm cô, nhoài tay với tấm chăn trên ghế đắp cho cả hai, đi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau Tô Lai tỉnh lại đầu đau nhức, mở mắt nhìn xung quanh đây là phòng khách nhà anh, phòng ốc bừa bộn cả người mệt nhoài nhìn sang bên cạnh Thanh An đang gối lên ngực anh ngủ.

Tô Lai kinh hãi thì ra hôm qua không phải là mơ anh và cô là thật, kiềm chế kích động ôm lấy Thanh An, ba năm nay mỗi khi uống rượu anh đều mơ được ôm cô, hôn cô nhưng khi tỉnh dậy lại chỉ có mình anh, bây giờ không như vậy nữa tỉnh dậy cô vẫn ở cạnh anh..
 
Đau Thương Xin Dừng Bước
Chương 41: 41: Dự Tiệc


Thanh An tỉnh đã là giữa trưa, cả người đau ê ẩm đêm qua ngủ ở sàn, dù có thảm dày nhưng vẫn đau lưng.

Bên cạnh Tô Lai vẫn đang ngủ, càng nghĩ càng tức cô vẫn không có sức chống cự với Tô Lai,Lật chăn đứng dậy người bên cạnh lại ôm lấy cô, kéo ngược trở lại.

“Đi đâu vậy em.” giọng khàn khàn chưa tỉnh ngủ.

“Anh cút ra tôi muốn dậy.”
“Em đây là đang cáu kỉnh gì vậy, tối qua anh không làm em hài lòng à.” Tô Lai cợt nhả lên tiếng.

Thanh An mặt xấu hổ không thèm nói chuyện vùng vằng muốn đứng dậy.

Tô Lai cậy mạnh không cho cô đi, đến khi Thanh An nổi cáu mới thỏa hiệp thả người.

Mặc quần áo Thanh An vào bếp muốn lấy thứ gì ăn, Tô Lại mặc vội áo sơ mi đi theo chân chó lên tiếng: “Vợ à em ăn gì ông xã nấu cho em.”
Thanh An cau máy: “Tô Lai anh vô lại đến mức này rồi cơ à.”
Tô Lai cợt nhả ôm lấy Thanh An không trả lời, thơm nhẹ vào má cô, chỉ Thanh An ra phòng khách: “Vợ em mau dọn phòng khách đi.”
Thanh An nhìn ra phòng khách, quần áo, đồng hồ, điện thoại la liệt khắp phòng, tấm thảm đắt tiền nhàu nhĩ không nhìn nổi hình thù.

“Tô Lai anh đi mà dọn.” Thanh An không vui lên tiếng, đồ cũng đâu phải của cô đâu.

Tô Lai cười gian cúi xuống lấy cà chua, rửa sạch mới nhìn qua Thanh An lên tiếng.

“Anh cũng đâu phạm tội một mình, vì em chúng mới ở đó, nếu em không ngại thì cứ để vậy đi, tí nữa cô giúp việc đến sẽ không nghĩ sai đâu.”
Thanh An bực bội bắt tay vào dọn, cô đâu có giống anh mặt dày vô sỉ.

Thanh An dọn dẹp xong Tô Lai cũng đã nấu xong, hai người ngồi vào bàn ăn Tô Lai liên tục gắp thức ăn cho cô, Thanh An vùng vằng không thèm ăn đồ anh gắp.

Ăn xong Thanh An chịu trách nhiệm rửa bát, Tô Lai đi tắm, hai người làm việc xong đã là 2 giờ chiều.

Thanh An nhớ hai đứa nhỏ thấy Tô Lai đi xuống cô lại gần đá vào chân Tô Lai lạnh nhạt lên tiếng: “Tô Lai đi đón con đi tôi nhớ bọn chúng rồi.”
Tô Lai không thèm nghĩ ngợi cự tuyệt: “Ba bảo để bọn nhỏ bên đấy 3,4 hôm.”
Nghĩ gì vậy chứ hôm qua anh thích muốn chết, còn lâu anh mới mang mấy cái bóng đèn kia về, ba năm ăn chay mới ăn mặn một bữa làm sao đã đủ.

Tô Lai đang vui vẻ trêu đùa với Thanh An thư ký gọi, nhắc Tô Lai hôm nay có bữa tiệc tối phải tham dự ở ngoại ô.

Tô Lai nghe xong hai mắt sáng lên nhìn Thanh An đang ăn hoa quả.

“Vợ tôi đi theo anh đi dự tiệc nhá.”
“Không đi.” Thanh An lạnh mặt từ chối.

.

ngôn tình tổng tài
“Vậy để bọn nhỏ ở Tô gia 1 tháng vậy, dù sao em cũng bận.”
nói xong đứng dậy đi, Thanh An tức muốn hộc máu cái đồ mặt dày này.

“Cái đồ khốn nhà anh đứng lại cho tôi.”

Tô Lai dừng bước đi đến ôm Thanh An vào lòng thủ thỉ:
“Vợ ơi em đi với anh đi mà.”
Thanh An mặt lạnh đồng ý đến lúc gần xuất phát cô chọn bộ váy dạ hội hở lưng màu xanh ngọc, bên dưới là lông vũ màu trắng xinh đẹp, Tô Lai bước vào phòng thay đồ, thấy Thanh An xinh đẹp quyến rũ không kìm nồi đè cô vào tường hôn, đến khi hai người tách ra cô không thở nổi ở giữa kéo theo sợi chỉ bạc.

Nhìn đồng hồ còn hai tiếng nữa xuất phát Tô Lai kéo Thanh An vào phòng để cô lên giường.

“Này anh muốn làm gì.” Thanh An thở gấp hỏi Tô Lai.

Tô Lai hai mắt nhuốm đầy d*c vọng nhìn Thanh An: “Cho anh một lần.”
Thanh An hoảng hốt lùi lại đầu giường lắc đầu.

“Không được tôi..

tôi còn chưa tha thứ đâu anh đừng có mà vớ vẩn.”
Tô Lai bây giờ không nghĩ được nhiều như vậy, nhìn người mình yêu môi sưng đỏ, hai mắt ngập nước, anh không kiềm chế nổi, nhào đến đè cô xuống dưới.

“Vợ em mau lên đừng lãng phí thời gian nữa, sắp muộn rồi.” Nói xong cởi bộ lễ phục vứt xuống đất.

Thanh An vùng vẫy một lúc vẫn phải thuần phục để mặc Tô Lai dẫn dắt.

Vận động một hồi Thanh An lo lắng lên tiếng “Này anh xong chưa tôi còn phải trang điểm nữa.”

Tô Lai Thở gấp đáp lại Thanh An.

“em gọi tên anh đi.”
Thanh An mặt đỏ bừng hai mắt sương mù ngoảnh mặt làm ngơ.

Tô Lai ôm Thanh An tiếp tục.

Hai người ra khỏi nhà là 7 giờ chỉ còn 30 phút nữa buổi tiệc bắt đầu, Thanh An không kịp trang điểm ngồi lên xe chỉ kịp đánh son.

Thanh An từ lúc lên xe đã cáu kỉnh với anh, không cho động vào cô, Tô Lai cũng biết nguyên nhân không dám chọc đến.

Thanh An tức phát điên Tô Lai thế mà giám lừa cô kêu tên anh đến hơn một tiếng mới chịu kết thúc, cô làm mặt lạnh cho anh xem cái đồ trứng thối.

Xe chạy đến buổi tiệc, Tô Lai mở cửa cho Thanh An, ôm eo cô tiến vào buổi tiệc.

Từ lúc bước vào Tô Lai hấp dẫn vô số anh nhìn, người bên cạnh anh thật quá xinh đẹp, eo thon da trắng mặc dù không trang điểm kĩ càng nhưng vẫn vô cùng quyến rũ..
 
Back
Top Bottom