Tiên Hiệp Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 140: Chương 140


Tại chỗ sâu trong dãy núi Thiên Ma, trong rừng rậm khí tức tràn ngập.

Ở trong dãy núi, thỉnh thoảng sẽ vang lên từng tiếng gầm của ma thú, làm toàn bộ sinh cơ của dãy núi hiển lộ ra trùng điệp nguy hiểm.Trong rừng rậm, một đạo lam quang hiện lên, hai thân ảnh đột nhiên xuất hiện, hai thân ảnh này chính là Tiêu Viêm và Tiêu Kỳ, Tiêu Viêm trên tay còn mang theo Thiên hỏa Hằng Cổ Xích.Đem Thiên hỏa Hằng Cổ Xích trong tay thu nhập vào thể nội, vuốt mồ hôi trên trán: "Hô -- cuối cùng cũng trốn ra được." Ngồi xuống trên mặt đất, Tiêu Viêm bắt đầu tự đánh giá.Tiêu Viêm lúc trước đã đoán được, mấy người áo đen là người của Ma tộc, nhưng không có cách nào xác định được là chi nhánh nào của Ma tộc.

Nguyên nhân bọn hắn tìm đến không phải hoàn toàn là vì mình, mà hơn phân nửa chính là vì Huyết Ma lệnh trong tay mình, về việc bọn hắn làm sao biết nơi đó chính là chi địa mai táng của Ma Hoàng, Tiêu Viêm nghĩ lại, Ma tộc nhất định có bí truyền.

Bây giờ, Tiêu tộc gặp nạn, bản thân bị truy kích, mà đối thủ lại cường đại như vậy, muốn thoát khỏi khốn cảnh trước mắt, tiêu trừ nguy cơ mà Tiêu tộc đang gặp phải, thì chỉ có thể tìm tới Huyết Ma bộ tộc mà Huyết Ma Huyền Hoàng đã nói.Tiêu Viêm đứng dậy, nhìn chung quanh, linh hồn chi lực phóng xuất ra, cẩn thận thăm dò.

Tiêu Viêm lập tức phát hiện ra có rất nhiều khí tức cực kỳ mạnh mẽ, giật nảy mình, quay đầu nhìn về phía Tiêu Kỳ: "Tiêu Kỳ, người truyền tống đến địa phương nào vậy?" "Nơi này hẳn là chỗ sâu trong dãy núi Thiên Ma, bên ngoài rất dễ dàng bị phát hiện, ta liền chọn đi đến tọa độ xa một chút." Tiêu Kỳ hồi đáp.Tiêu Viêm nghe vậy gật đầu, cũng hợp ý hắn.

Nhìn về phía la bàn trong tay Tiêu Kỳ, la bàn đã không còn nửa điểm quang mang, hiển nhiên là năng lượng đã dùng hết.

Tiêu Viêm đưa tay cầm lấy la bàn từ trên tay Tiêu Kỳ, lắc đầu cười khổ một cái: "Xem ra cùng một lúc truyền tống hai người sự hao phí năng lượng thực sự là rất lớn, la bàn này đã hỏng rồi."Tiêu Viêm nói xong, tiện tay quăng ra, đem la bàn vứt bỏ, la bàn mà Tiêu Long cho năng lượng đã dùng hết, bây giờ đã là phế phẩm, giữ lại cũng không có ích lợi gì.Thân hình Tiêu Viêm bắt đầu chậm rãi bay lên cao, nhìn địa thế xung quanh.

Sau một lát Tiêu Viêm chậm lại: "Chúng ta trước tiên qua bên khe núi chỉnh đốn một cái, chúng ta phải rời khỏi Đế Châu." Chính mình nhất định phải nhanh tìm tới Huyết Ma bộ tộc, chỉ có tìm tới Huyết Ma bộ tộc, đem Huyết Ma lệnh đưa đến, mới có cơ hội cứu Tiêu tộc."Chỗ sâu của dãy núi Thiên Ma này quá mức nguy hiểm, lộ tuyến ra khỏi nơi này đại khái ta vẫn biết một chút, hẳn là xuyên qua dãy núi đối diện liền có thể rời khỏi Đế Châu, đến Đế Nguyên châu là một địa phương có rất nhiều cường giả cường đại, chúng ta thật sự phải đi nơi đó sao?" Tiêu Kỳ đối với toàn bộ Đấu Đế đại lục hiển nhiên hiểu rõ hơn so với một người mới tới nơi này không lâu như Tiêu Viêm."Đi thôi!".Hiện tại lưu lại bên trong vùng rừng rậm này không phải là một chuyện tốt, Tiêu Viêm cực kì cảnh giác với những khí tức xung quanh, tới trước khe núi chỉnh đốn một chút lại.

Tiêu Viêm cùng Tiêu Kỳ dùng la bàn chạy ra ngoài, người áo đen cũng không cách nào biết được, Tiêu Viêm cùng Tiêu Kỳ bị truyền tống đến nơi nào, tạm thời bọn chúng không có cách nào tìm được bọn hắn.Tiêu Viêm bước chân liên tiếp đạp mạnh, toàn bộ thân thể vọt tới, thân hình liền xuất hiện tại mười mấy mét bên ngoài.

Tiêu Kỳ cũng không yếu thế, mũi chân nhẹ nhàng điểm một cái, tốc độ cũng không thua kém Tiêu Viêm bao nhiêu.

Tiêu Viêm trong mắt lóe lên một vệt kinh dị, hắn lập tức đã nhận ra đấu khí của Tiêu Kỳ thuộc về thuộc tính gió, tốc độ tự nhiên là một điểm mạnh của nó..
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 141: Chương 141


Tiêu Kỳ đuổi kịp Tiêu Viêm, con mắt nhấp nháy nhìn hắn: "Ngươi tại sao tốc độ lại nhanh hơn tốc độ của ta? Đấu khí của ta là thuộc tính gió đấy!""Thực lực của ta so với ngươi còn mạnh hơn " Tiêu Viêm cười ha hả hồi đáp.

"A? Ngươi...!Ngươi lại tấn giai rồi?" Tiêu Kỳ lúc này mới phát hiện, chính mình rõ ràng có chút nhìn không thấu thực lực của Tiêu Viêm.Tiêu Viêm cười cười, nhẹ gật đầu.

"Tấn giai đến bao nhiêu?" Tiêu Kỳ tiếp tục truy vấn."Nhị tinh sơ kỳ đỉnh phong đi." Tiêu Viêm có chút thật không tiện, gãi đầu một cái."Ngươi còn là người sao? Vừa tới Đấu Đế đại lục không được bao lâu , ngươi liền đạt tới Nhị tinh sơ kỳ đỉnh phong, còn có để cho người khác sống hay không vậy!" Tiêu Kỳ mở miệng mắng.Lúc trước Tiêu Kỳ đối với khả năng thiên tài của Tiêu Viêm còn có chút không phục, nhưng sau khi tiếp xúc bên trong hỗn độn di tích cổ, tận mắt trông thấy thiên phú yêu nghiệt của Tiêu Viêm, trong lòng nàng triệt để nể phục, cũng tự nhiên sinh ra cảm giác hạnh phúc không thể hiểu nguyên do, cái người nam nhân này, vậy mà là phu quân của mình .Tiêu Viêm đối với Tiêu Kỳ cười cười, chợt hai thân ảnh lại nhanh chóng xuyên qua trong rừng rậm.Tiêu Viêm phân bố ra Đế cảnh linh hồn lực, chỗ sâu trong dãy núi Thiên Ma này, ma thú cũng không phải dạng Nhị tinh Đấu Đế có thể đối kháng, may mắn nhờ Đế cảnh linh hồn lực của Tiêu Viêm uy h**p, ma thú có thực lực bình thường đều nhao nhao tránh đi.

Đế cảnh linh hồn lực ngay cả cường giả Tam tinh Đấu Đế cũng ít có người có thể đạt tới, cho nên rất nhiều ma thú đều tránh không kịp.

Hai người rất nhanh liền đi tới trong khe núi.Tiêu Viêm quan sát một chút, ngay tại trên khe núi mở ra một cái sơn động, tại trên vách động gắn lên Nguyệt Quang Thạch khiến cho toàn bộ trong động lập tức sáng rỡ."Ngươi cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi một chút đi.

Chúng ta cần chuẩn bị để xuất phát tiến về Đế Nguyên châu.

Ta đi tìm chút dược liệu Tiêu Viêm đánh giá xung quanh sơn động rồi nói với Tiêu Kỳ.Dọc theo con đường này, Tiêu Viêm liền phát hiện mấy đạo khí tức cực kì không kém, thực lực đều Tam tinh Đấu Đế, đang muốn vượt qua dãy núi từ hai bên tả hữu, còn không biết sẽ gặp phải ma thú mạnh cỡ nào, độ khó khẳng định không nhỏ, nhất định phải chuẩn bị một chút đan dược.Tiêu Viêm quay người lại, liền ra khỏi sơn động.Tiêu Kỳ cũng bắt đầu ngồi xếp bằng xuống trong sơn động điều tức.

Hôm nay đã phát sinh rất nhiều chuyện, khiến Tiêu Kỳ có chút khó mà tiếp nhận, nàng cần ổn định lại tâm tình một chút.Chỗ sâu của dãy núi Thiên Ma hiển nhiên không yên tĩnh như vậy, lo lắng cho an nguy của Tiêu Kỳ, Tiêu Viêm cũng không dám rời đi khỏi khe núi quá xa, chỉ ở quanh khe núi đào được một chút dược liệu, thuận đường quan sát địa hình, không có phát sinh gì nguy hiểm, chỉ là phát hiện một cỗ khí tức không ổn.Rất nhanh, Tiêu Viêm liền trở về sơn động.

Nhìn thấy Tiêu Kỳ ngồi xếp bằng, Tiêu Viêm cười cười, thận trọng ngồi ở một bên.

Cái sơn động này Tiêu Viêm mở ra không nhỏ, làm chỗ dung nạp cho hai người vẫn còn rất dư dả.

Tiêu Viêm móc ra một chút dược liệu đã kiếm được ở trong dãy núi, chuẩn bị bắt đầu luyện chế đan dược chữa thương..
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 142: Chương 142


Trong lòng nhẹ nhàng nhất niệm, bắt đầu liên hệ với Trạm lão: "Trạm lão, có phương thuốc chữa thương nào tốt một chút không?" Nói liên tục vài tiếng, không có động tĩnh, Tiêu Viêm buồn bực, Trạm lão chẳng lẽ còn cần đi ngủ sao? Giọng nói Trạm lão vang lên bên tai Tiêu Viêm: "Bây giờ còn nhớ tới ta? Cái uy phong gọi ta trước đó đâu? Đừng phiền ta!"Được, còn tức giận, lão già lớn tuổi như vậy thế mà còn thù giai với người trẻ tuổi.Tiêu Viêm tranh thủ thời gian cười bồi: "Bây giờ là khẩn cấp nha.

Không có đan dược chữa thương, ta chỉ sợ khó lòng mà đi ra khỏi dãy núi này, ngươi có muốn nhìn thấy ta chết không?"Trạm lão chưa có đáp lại.

Tiêu Viêm trong lòng cười trộm, miệng bên trong tự nhủ: "Được, phía trước có ma thú cản đường, đằng sau có Ma tộc truy sát, Tiêu Viêm a Tiêu Viêm, xem ra ngươi liền phải bỏ mạng ở chỗ này." Thoại âm rơi xuống, một tấm da dê phổ thông bay xuống tại trước mắt Tiêu Viêm."Được rồi ngươi dùng cái này đi, đừng có lại phiền ta!" Trạm lão truyền âm thanh đến rồi yên lặng hẳn.Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, liên tục cười khổ.

Trạm lão cho phương thuốc này phẩm giai cũng không cao, mà luyện chế phẩm giai đan dược bình thường thì sẽ không đưa tới đan lôi, xem ra Trạm lão vẫn nghĩ rất chu đáo.Tiêu Viêm vung tay áo lên, một thứ có hình dạng như là hỏa diễm dược đỉnh xuất hiện tại Tiêu Viêm trước mặt, chính là thứ mà Thanh Huyền Thiên đưa cho Tiêu Viêm - Diễm Mộc đỉnh.Bàn tay Tiêu Viêm nhẹ nhàng vung lên, một đống dược liệu xuất hiện trước mặt, chọn lựa ra dược liệu cần thiết theo phương thuốc, Tiêu Viêm lật bàn tay một cái, dược liệu liền chui vào trong dược đỉnh.

Ngón tay vân vê, Hỗn Độn Thánh Diễm liền từ trong lòng bàn tay Tiêu Viêm thoát ra, vẽ ra trên không trung một cái đuôi thật dài, sau đó liền chui vào bên trong Diễm Mộc đỉnh.

Tiêu Viêm khống hỏa chi thuật cực kì thành thạo, lại thêm Hỗn Độn Thánh Diễm cùng dược đỉnh Thánh phẩm, đan dược chữa thương được luyện chế ra chắc chắn sẽ tốt hơn Tiêu Viêm tưởng tượng rất nhiều.Luyện chế những đan dược này không có tốn bao nhiêu thời gian, chỉ ngắn ngủi mười phút, Tiêu Viêm đã luyện chế xong tất cả dược liệu, trước mặt bày đầy bình ngọc trắng.

Loại đan dược chữa thương này tên là Dịch Liệu đan, cũng không phải là đan dược chữa thương ly kỳ nào, lính đánh thuê hay là cường giả đi du lịch trong rừng rậm, bình thường đều mang theo tùy thân loại đan dược này, cực kì phổ biến.Tiêu Viêm cầm qua một cái bình ngọc, đưa lên mũi ngửi, mùi thuốc cực kì nồng đậm, vốn chỉ là một đan dược bình thường, nhưng sau khi được Diễm Mộc đỉnh cùng Hỗn Độn Thánh Diễm luyện chế, nó đã thình lình tăng lên không ít đẳng cấp.

Tiêu Viêm vung tay lên, đem tất cả đan dược chữa thương thu sạch vào trong nạp giới."Ầm ầm --" Tiêu Viêm cất kỹ đan dược luyện chế, vừa mới chuẩn bị nhắm mắt ngưng thần tu luyện một hồi, đột nhiên có một chấn động, khiến thần sắc Tiêu Viêm đang chuẩn bị tu luyện kéo lại.Tiêu Viêm đứng dậy, đi đến trước cửa hang nhìn ra ngoài, chỉ thấy phương xa đen nghịt một tầng mây, như vật sống lăn lộn, tầng mây ở giữa có lôi đình lướt qua, mang theo một loại khí thế phô thiên cái địa doạ người, Tiêu Viêm nhìn cảnh tượng như vậy bỗng chau mày.

Tiêu kỳ ở một bên đang tĩnh tâm cũng bị chấn động này quấy nhiễu, hướng ra bên ngoài sơn động vừa nhìn vừa đi, con ngươi đột nhiên co rụt lại, kinh hãi phun ra hai chữ: "Thú triều!".
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 143: Chương 143


Thú triều, đối với người thường xuyên đi du lịch ở trong dãy núi cũng không xa lạ gì, những người sau khi trải qua thú triều mà còn sống sót, mỗi khi nghe đến thú triều đều biến sắc, mặt tái mét, có thể nói, một khi bên trong dãy núi phát sinh thú triều, toàn bộ dãy núi thiên địa đều là ma thú, nếu thực lực không từ Tứ tinh Đấu Đế trở lên chỉ sợ rất khó sống sót.

Nghe được hai chữ thú triều, con ngươi Tiêu Viêm co rụt lại, thân hình lắc một cái, toàn bộ thân thể liền bay ra khỏi sơn động, trong nháy mắt, thân hình đã xuất hiện tại trước sơn động, hai tay giơ một tảng đá lớn, thân hình lui về chậm rãi vào bên trong sơn động, sau đó dùng cự thạch chặn lại cửa hang.

Tiêu Viêm biết, một tảng đá lớn không đủ chống nổi thú triều đông đảo ma thú kia, bàn tay nhẹ nhàng thả phía trên cự thạch một sợi hỏa diễm, mặt ngoài cự thạch lập tức bốc cháy lên một tầng ngọn lửa nhàn nhạt, không khí cả trong sơn động cũng lập tức trở nên khô nóng.

"Tiêu Kỳ, những thứ này là đan dược chữa thương, một hồi ngươi cẩn thận một chút.

" Tiêu Viêm không yên lòng về Tiêu Kỳ.

Tiêu Kỳ cũng không nói gì, đấu khí nhất chuyển, mặt ngoài thân thể phát ra một tầng thanh u hỏa diễm nhàn nhạt.

"Ngươi đây là! Thiên hỏa?" Tiêu Viêm nhìn Tiêu Kỳ bên ngoài thân xuất hiện hỏa diễm, kinh ngạc.

Tiêu Kỳ gật đầu, "Đây là Thiên hỏa xếp hạng thứ hai mươi mốt trên Thiên hỏa bảng, Thiên Yêu Diễm, đối với ma thú có thực lực thấp hơn mình, nhất định có thể uy h**p.

"Trong mắt Tiêu Viêm lập tức hiện lên một chút ánh sáng, hắn căn bản không nghĩ tới Tiêu Kỳ cũng có Thiên hỏa, không nghĩ tới vừa mới trốn được một kẻ thù lại liền gặp phải thiên tai khác, hai người liền ở yên bên trong động chờ đợi thú triều đi qua.

"Phanh -- "Một tiếng vang thật lớn, có một thứ gì đó đã đâm vào phía trên cự thạch.

Lúc này ở bên ngoài hang đá, toàn bộ ma thú của dãy núi Thiên Ma đều điên cuồng, không có bất kỳ lý do gì, giống như thủy triều đen nghịt một mảnh, cuốn sạch lấy toàn bộ dãy núi Thiên Ma.

Những nơi đi qua, mặc kệ là cây cối nồng đậm khe núi, sơn động u tĩnh, nháy mắt đều biến thành một mảnh hỗn độn, chỉ có vị trí sơn động của Tiêu Viêm là có một tia nhàn nhạt sáng ngời.

Sát bên dãy núi Thiên Ma, Ma Vân trấn lúc này cũng đang bị ma thú quét sạch, không ít cường giả trong đó phấn khởi phản kích, chỉ mong không có xuất hiện ma thú Tam tinh trở lên thì bọn hắn mới có thể ngăn cản.

Lúc này ở bên trong Ma Vân trấn, xuất hiện mấy người áo đen, điềm nhiên như không có việc gì, vẫn chưa để đám ma thú vào mắt, đối mặt gào thét với đám ma thú, tay áo vung lên, những ma thú kia liền trực tiếp bị bạo thành huyết vụ.

"Vẫn không có khí tức của tên tiểu tử kia, hắn ta có phải đã tiến vào dãy núi Thiên Ma rồi hay không?" Một người áo đen trong đó ánh mắt cực độ âm trầm, đối với mấy người áo đen bên cạnh.

"Nếu như tiểu tử kia thật sự tiến vào dãy núi Thiên Ma, gặp phải thú triều này chỉ sợ tính mệnh cũng khó giữ".

.
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 144: Chương 144


"Lần này bên trên tổ chức an bài xuống, sống phải thấy người, chết phải thấy xác, chúng ta vẫn là chờ thú triều đi qua rồi nói sau.

Bên trong dãy núi Thiên Ma này cũng tồn tại ma thú thực lực Ngũ tinh Đấu Đế, chúng ta đối phó được cũng không dễ dàng."Mấy người áo đen nhao nhao gật đầu.Bên ngoài sơn động tiếng ùng ụng vang vọng không ngừng, phía trên cự thạch có một cái khe thình lình vỡ ra.Tiêu Viêm sắc mặt trở nên ngưng trọng.

"Xem ra kiên trì không được bao lâu, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu!" Tiêu Viêm quay đầu nói với Tiêu Kỳ ở phía sau lưng, nàng tự nhiên biết thú triều kh*ng b*, ánh mắt cũng biến thành ngưng trọng rất nhiều.

Trong tay trái của Tiêu Viêm, tia sáng màu vàng hiện lên, một cây thước khổng lồ xuất hiện tại trong tay Tiêu Viêm.Trên khe hở của tảng đá, không ngừng có từng tiếng tạch tạch, như là mạng nhện đồng dạng nhanh chóng vỡ ra."Phanh --"Cự thạch ngăn ở cửa động rốt cục bị bạo liệt mà đi.

Một mùi máu tanh lập tức tuôn vào sơn động, một đầu ma thú to lớn gào thét hướng về phía Tiêu Viêm hung hăng tấn mãnh lao đến sơn động.Tiêu Viêm không có chần chờ chút nào, thân hình nhất chuyển, cổ thước trong tay quả quyết với xông tới ma thú hung hăng đánh xuống, như lưỡi dao đâm vào đầu của ma thú, tạo ra một lỗ hổng lớn trên đầu nó, máu tươi tung toé, hướng về sau bay ngược mà đi, nháy mắt liền bị những ma thú bay xung quanh xé thành đống thịt nát.

Cửa hang mở rộng, không ít ma thú liền phát hiện Tiêu Viêm cùng Tiêu Kỳ, nhao nhao hướng về phía cửa hang mà tới.Một loại mùi máu tanh lan tràn ra, Tiêu Viêm đứng thủ thế, trong lòng chuẩn bị liều mạng.

Tiêu Kỳ cũng không dừng lại, trong tay chấn động, một cây trường thương xuất hiện trong tay.

Tiêu Kỳ không do dự, vũ động trường thương, trực tiếp liền xông ra ngoài, điên cuồng xông tới ma thú đâm mãnh liệt, không chút nương tay, mỗi một thương đều đâm vào trên đầu ma thú, nhất thời một chuỗi tiếng kêu thảm thiết phát ra, những ma thú này lập tức bị những ma thú xung quanh xé thành nhiều mảnh nhỏ.Đột nhiên, ma thú xung quanh trở nên lơ lỏng, Tiêu Viêm khẽ chau mày, sắc mặt càng thêm ngưng trọng, trong lòng sinh ra một loại dự cảm bất thường, linh hồn lực tỏa ra, một đạo khí tức xuất hiện bên trong phạm vi của Tiêu Viêm.Tiêu Viêm sắc mặt khẽ giật mình, bận bịu đối với Tiêu Kỳ quát: "Tiêu Kỳ mau trở lại!" Tiêu Kỳ xách ngược lấy trường thương, tựa hồ cũng cảm thấy có gì không đúng, vừa định lui về, một thân hình cự đại đã vọt tới trước người Tiêu Kỳ, một cái miệng mở to như chậu máu đối với Tiêu Kỳ rít một tiếng, gió lớn mang theo mùi máu tươi đập mạnh vào mặt.Tiêu Viêm thấy thế, không chần chờ chút nào, đấu khí phát ra, trên thân thể tràn ngập khí tức huyết sắc nhàn nhạt, dưới da ẩn hiện ra những đường vân cổ quái mơ hồ, khí tức của Tiêu Viêm lập tức tăng lên rất nhiều, sau lưng lôi điện lóe lên, thân hình Tiêu Viêm xuất hiện tại trên thân thể của cái thứ to lớn kia, dùng hết toàn lực, hướng cổ thước Thiên hỏa vào ma thú đầu hung hăng chặt xuống, b*n r* một tiếng âm thanh như kim loại va chạm.Tiêu Kỳ cũng cực kì linh hoạt, thân hình lóe lên liền nhanh chóng lách qua đầu con ma thú to lớn này.Con ma thú có hình thể cực kỳ to lớn, so với ma thú bình thường còn to gấp ba lần, thân thể mặt ngoài được phủ bởi một tầng như là gai sắt hộ giáp, nhận một kích của Tiêu Viêm trên thân thể lại không lưu lại nửa điểm vết tích.Một kích vô hiệu, thân hình Tiêu Viêm lập tức rời khỏi thân thể của ma thú, theo hướng của Tiêu Kỳ tránh đi.Ma thú này tên là Cương Thứ cự thú, thực lực cùng Tứ tinh Đấu Đế tương đương, cực kì cường hoành, Tứ tinh ma thú thường khá gặp, nhưng tại bên trong dãy núi Thiên Ma, loại này số lượng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Cương Thứ cự thú hình thể to lớn, tốc độ công kích chậm chạp, bất quá lại có lực lượng cùng sức phòng ngự mạnh mẽ.Tiêu Viêm xuất hiện bên cạnh Tiêu Kỳ đang đối mặt với Cương Thứ cự thú, này quá mức cường hãn, chúng ta chỉ có thể thử dựa vào tốc độ để xem có thể đối phó được với nó không"..
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 145: Chương 145


Nói xong, vận dụng Thuấn Bộ, thân hình Tiêu Viêm liền lần nữa biến mất.

Tốc độ cực chậm của Cương Thứ cự thú tự nhiên không cách nào đuổi kịp Tiêu Viêm, nhìn Tiêu Viêm biến mất, không xác định được phương hướng, vẫy đuôi một cái, đồng thời dữ dằn gầm thét một tiếng, dọa đến ma thú ở bốn phía không dám tới gần khe núi."Ba --"Một tiếng đập kịch liệt bỗng nhiên vang lên, một đạo thân hình lập tức bay ngược mà đi, nặng nề đánh vào phía trên khe núi, đạo thân ảnh này chính là Tiêu Viêm, một ngụm máu tươi phun ra, hắn không nghĩ tới cái đuôi cự đại cùng cồng kềnh của Cương Thứ cự thú, lại có thể công kích ra nhanh như thế, vội vàng lấy ra đan dược chữa thương, nhét vào trong miệng, thân hình giật, lần nữa trôi lơ lửng.Tiêu Kỳ cũng vô cùng kinh ngạc, tốc độ của Tiêu Viêm không yếu hơn mình, thậm chí còn vượt qua chính mình, vậy mà không tránh nổi tốc độ công kích từ cái đuôi của Cương Thứ cự thú này.

Nhìn Tiêu Viêm bay ngược, Tiêu Kỳ lắc mình, trường thương trong tay không ngừng tại trên thân cự thú lướt qua, phát ra trận tiếng kim loại va chạm, nhưng công kích của Tiêu Kỳ chỉ như là đang gãi ngứa cho Cương Thứ cự thú, không đáng giá nhắc tới, ma thú to lớn xoay người nhất chuyển, nhanh chóng di chuyển cái đuôi hướng phía Tiêu Kỳ gào thét mà đến, Tiêu Kỳ lập tức bị đánh trúng, hướng không trung bay ngược.Tiêu Viêm lúc này chính từ không trung gấp trở về, nhìn thấy Tiêu Kỳ bị đánh bay, mũi chân điểm một cái, tăng tốc độ, đỡ lấy Tiêu Kỳ, xoay người nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, rồi liều mạng bỏ chạy.Tiêu Kỳ bị một kích này, bị kích ngất đi.

Tiêu Viêm nhìn Cương Thứ cự thú đang đuổi đến, lắc mình mấy cái, tìm một nơi để ẩn nấp, đem Tiêu Kỳ dấu kỹ, tiện tay giật mấy cái nhánh cây che đậy cho Tiêu Kỳ rồi trở lại đối diện với Cương Thứ cự thú đang đuổi đến.Tiêu Viêm phải đi nghênh đấu với con ma thú Tứ tinh mà không có mảy may cơ hội chiến thắng nào này.

Với sự uy h**p của Cương Thứ cự thú, đã khiến cho số lượng ma thú ở xung quanh không nhiều, nếu rời xa khỏi Cương Thứ cự thú, dựa vào tốc độ chạy khỏi nơi này, chắc chắn sẽ bị dìm ngập bên trong thuỷ triều thú triều, gần như không có đường sống.Tiêu Viêm nhìn Cương Thứ cự thú đang nghiêng cổ ch** n**c bọt ở trước mắt, ánh mắt ngưng lại, quát to."Đấu Đế chi thân!" Thân hình Tiêu Viêm lập tức trở nên lớn lên trăm trượng, Thiên hỏa Hằng Cổ Xích to lớn ở trong tay quang mang đại chấn, phát ra một loại ánh lửa nhàn nhạt, khí tức cổ xưa tỏa ra, đối mặt với Cương Thứ cự thú hung hăng đập xuống.Cương Thứ cự thú không hề tránh né, móng vuốt to lớn trực tiếp oanh đến Thiên hỏa Hằng Cổ Xích, lực lượng chấn động cường đại khiến cho Tiêu Viêm lùi liền về sau mấy bước.

Đòn này, Cương Thứ cự thú đã không dùng hết toàn lực, có lẽ trong mắt nó, Tiêu Viêm chỉ như một món điểm tâm bé xíu mà thôi, nếu như dùng toàn lực, e rằng Tiêu Viêm không chỉ có lùi mấy bước nhẹ nhàng như vậy."Ý giai đấu kỹ! Viêm Bạo Liệt Trảm Xích!" Tiêu Viêm quát mạnh, trực tiếp dùng Ý giai đấu kỹ.

Cái này không hẳn có thể đối phó được với ma thú, Tiêu Viêm đã xuất ra thủ đoạn mạnh nhất..
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 146: Chương 146


Trong tay Tiêu Viêm, Thiên hỏa Hằng Cổ Xích lập tức phát ra ánh lửa chướng mắt, nóng bỏng như là dung nham đột nhiên tỏa ra.

Tiêu Viêm lật bàn tay một cái, thủ ấn đột nhiên nhất biến, Thiên hỏa Hằng Cổ Xích to lớn trực tiếp đối với Cương Thứ cự thú đánh tới."Xùy -- " Tiêu Viêm một thước đánh xuống phần đầu của Cương Thứ cự thú từ phía sau lưng, khiến nó một Cương Thứ cự thú quay người lại, cái đuôi to lớn liền hướng về phía Tiêu Viêm vùng đến, tốc độ cực nhanh làm cho Tiêu Viêm căn bản không có cách trốn tránh, thân hình Tiêu Viêm run lên, toàn bộ thân thể lần nữa bị đánh bay đi.Lực lượng khổng lồ từ Cương Thứ cự thú căn bản khiến thân thể Tiêu Viêm không có cách tiếp nhận nổi, một kích này đã trực tiếp làm cho Tiêu Viêm ngất đi mang theo thương tích cực nặng.

Nhị tinh Đấu Đế đối mặt với Tứ tinh ma thú thực sự là không đủ khả năng chịu đựng nổi cho dù chỉ là một kích.Cương Thứ cự thú cũng bởi vì bị Ý giai đấu kỹ của Tiêu Viêm mà trên đầu bị vạch ra toàn máu, nó gào lên điên cuồng, trong mắt sát ý tràn ngập, di chuyển thân thể nặng nề như Thái Sơn chậm rãi đến phía Tiêu Viêm đang hôn mê ngã ở dưới đất."Ai...!Phải ra tay cứu ngươi một mạng rồi " Từ bên trong Tử Thần Hư Linh tháp, Trạm lão thở dài một hơi, vừa mới chuẩn bị xuất thủ, đột nhiên, từ trong túi áo Tiêu Viêm, một đạo hàn quang lướt qua trông như là một con mắt trong suốt xuất hiện tại không trung, U Tuyệt Minh Linh! Nhất thời, một loại lực lượng vô hình không cách nào so sánh được thẩm thấu mà ra, bao trùm lấy ma thú ở xung quanh, nháy mắt chúng liền bị bạo thành huyết vụ, những ma thú không bị che phủ thì nhao nhao chạy trốn, rời xa khỏi nơi này, hết thảy chung quanh lập tức trở nên yên tĩnh lại.Mà Cương Thứ cự thú hiển nhiên cũng nhận trọng thương, nó lập tức cảm nhận được độ nguy hiểm này, rít lên một tiếng, quay người định chạy trốn, nhưng vừa bước một bước, tại phần cổ của nó, liền xuất hiện một vòng vết máu, cái đầu to lớn của Cương Thứ cự thú nháy mắt rơi xuống, máu tươi như phun ra như suối.Cương Thứ cự thú ngã xuống đất, Quỷ linh phút chốc lại bay về chui vào trong túi áo của Tiêu Viêm.Tiêu Viêm lúc này sớm đã hôn mê bất tỉnh.

Một tia năng lượng ấm áp tại trong thể nội Tiêu Viêm lướt qua, đem thương thế bên trong cơ thể của hắn dần dần được chữa trị.Không biết qua bao lâu, Tiêu Viêm chậm rãi mở mắt ra, vừa mới tỉnh lại liền nhảy dựng lên.

Trước khi hôn mê một giây, Tiêu Viêm chỉ nhớ rõ mình đã bị cái đuôi của Cương Thứ cự thú cho một kích, mà lúc này thi thể của Cương Thứ cự thú lại đang nằm tại bên cạnh mình, chuyện này rốt cuộc là sao? Tiêu Viêm trong lòng hoang mang."Đã có chuyện gì xảy ra vậy?" Tiêu Viêm tranh thủ thời gian liên hệ Trạm lão, hắn đoán chỉ có thể là Trạm lão ra tay.

"Là Quỷ linh cứu ngươi.

Vừa rồi ta chỉ cho ngươi uống một chút đan dược chữa thương".

Trong lòng Tiêu Viêm vang lên giọng nói của Trạm lão.Tiêu Viêm nghe vậy đột nhiên lấy lại tinh thần, hắn cơ hồ quên mất trong túi áo mình có Quỷ linh.

Đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ túi áo, biểu đạt ý cảm kích của mình đối với Quỷ linh, vừa rồi thực sự rất nguy hiểm, nếu không phải nhờ Quỷ linh xuất thủ, thì e rằng bản thân Tiêu Viêm bây giờ đã chết.Sau đó Tiêu Viêm vội vàng chạy về phía mình che giấu Tiêu Kỳ, tranh thủ thời gian lấy ra thuốc chữa thương, bỏ vào miệng Tiêu Kỳ, sau đó ôm nàng vào trong sơn động cẩn thận.

Tiêu Kỳ thụ thương cũng không nhẹ, muốn tỉnh lại khả năng phải cần một chút thời gian."Tiểu tử, Tứ tinh ma thú có ma hạch đối với ngươi bây giờ cũng là đồ vật không tệ, không nên bỏ qua." Giọng nói Trạm lão vang lên lần nữa..
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 147: Chương 147


Tiêu Viêm khẽ giật mình, uốn éo thân, liền hướng về Cương Thứ cự thú ở trong khe núi bay đi, nhìn thấy thân thể to lớn của Cương Thứ cự thú, Tiêu Viêm không nhịn được chép miệng một cái.Xuất ra Thiên hỏa Hằng Cổ Xích, Tiêu Viêm đem ma hạch trong đầu Cương Thứ cự thú nạy ra, sau đó lại đem thi thể Cương Thứ cự thú bỏ vào trong nạp giới.

Thân thể của Tứ tinh ma thú cũng là thứ đáng giá không ít tiền, Tiêu Viêm tiện tay liền thu vào.

Một viên ma hạch lớn nằm tại trong tay Tiêu Viêm, trông giống như một khối hồng ngọc to lớn rực rỡ vậy.

Bên trong ma hạch có một cỗ năng lượng hùng hồn phun trào, không khí xung quanh ma hạch cũng trở nên nóng như lửa.Bên trong một viên ma hạch của Tứ tinh ma thú có ẩn chứa Đế chi nguyên khí, tương đương với vô số ma hạch cấp Nhị tinh, là một loại khiến người ta vô cùng h*m m**n.

Ở trên đại lục này, ai cũng biết Đế chi nguyên khí là trọng yếu, vì vậy đối với ma hạch Tứ tinh có ẩn chứa Đế chi nguyên khí nồng đậm, vô số người đều thèm nhỏ dãi, bất quá muốn đánh giết một con ma thú Tứ tinh thì cũng cần phải là cường giả có thực lực từ Tứ tinh Đấu Đế trở lên, không hề dễ dàng, huống chi Tiêu Viêm cũng chỉ vẻn vẹn là một Nhị tinh Đấu Đế.Hiện tại mặc dù bị trọng thương, nhưng Tiêu Viêm lại có thể thu được một viên ma hạch Tứ tinh, đã là điều vô cùng may mắn.

"Hấp thu nó đi" Âm thanh Trạm lão vang lên lần nữa.Tiêu Viêm trong mắt tinh quang lóe lên, chính mình sau khi có được Ma tộc huyết mạch thì có thể hấp thu ma hạch mà không cần qua tu luyện, hiện tại vừa vặn thử một chút.Tiêu Viêm đem ma hạch để xuống đất, song chưởng nhẹ nắm, khí tức của Ma tộc huyết mạch lập tức tràn ngập ra, sau đó hình thành một tầng huyết vụ nhàn nhạt, đem ma hạch Tứ tinh giống như hồng ngọc ở trước mặt bao khỏa.

Sau khi huyết vụ bao vây lấy ma hạch, Đế chi nguyên khí ẩn chứa bên trong ma hạch, lấy một loại tốc độ cực nhanh liền bị luyện hóa, cuối cùng hóa thành năng lượng lửa nóng, liên tục không ngừng rót vào trong thân thể Tiêu Viêm."Hô –– " Từng đạo Đế chi nguyên khí hùng hồn giống như thủy triều phun trào trên toàn thân Tiêu Viêm, toàn bộ xương cốt đều phát ra một tiếng nhỏ xíu và thanh thúy, mà tại bên ngoài thân Tiêu Viêm, những đường vân kỳ dị nhàn nhạt kia lại lần nữa xuất hiện.

Huyết vụ bao vây chặt lấy ma hạch, nhanh chóng thôn phệ Đế chi nguyên khí bên trong, không có cần nhiều thời gian, Đế chi nguyên khí bên trong Ma hạch đều bị thôn phệ.Lúc này, Tiêu Viêm đã thấy được chỗ lợi hại của Ma tộc huyết mạch, thời gian mà Tiêu Viêm dùng để thôn phệ ma hạch Tứ tinh so với bình thường thật sự không biết nhanh hơn bao nhiêu.

Tiêu Viêm lần này tu luyện chỉ cần dùng không đến một giờ.

Sau khi đợi ma hạch như hồng ngọc kia dần dần nhạt đi, ở chỗ khe núi sâu, Tiêu Viêm đang nhắm chặt mắt, mới chậm rãi mở ra."Xùy!" Mở mắt ra, một đạo tinh mang như vạch phá không khí, từ trong mắt Tiêu Viêm lướt qua, vô cùng sắc bén! "Hô!" Một đoàn bạch khí từ trong miệng Tiêu Viêm trùng điệp phun ra, lúc này ở quanh thân phun trào ra một loại năng lượng ba động cường đại, loại ba động này so với trước cường đại hơn rất nhiều..
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 148: Chương 148


Nhị tinh Đấu Đế trung kỳ sơ cấp! Nương tựa theo ma hạch của Tứ tinh ma thú, thực lực của Tiêu Viêm lại lần nữa được tăng lên, bước vào Nhị tinh Đấu Đế trung kỳ! Mà những đường vân kỳ dị ở bên ngoài thân Tiêu Viêm, so với trước đó, cũng nồng nặc không ít, hiển nhiên, viên ma hạch Tứ tinh kia không chỉ có thể khiến Tiêu Viêm thực lực tăng trưởng, mà còn làm cho hỗn độn chi thể so với lúc trước trở nên càng thêm cường hoành, nhan sắc cũng càng thêm thâm trầm."Thú triều đã qua, chờ khi Tiêu Kỳ tỉnh lại nên liền tiến về Đế Nguyên châu đi tìm Huyết Ma bộ tộc" Tiêu Viêm tự lẩm bẩm, sau đó đứng dậy, quay đầu nhìn thoáng qua Tiêu Kỳ vẫn đang còn hôn mê nằm ở bên trong sơn động.

Không biết tại Đế Nguyên châu có thể thuận lợi tìm tới Huyết Ma bộ tộc hay không, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, bây giờ tất cả mầm tai vạ, hoàn toàn là bởi vì Huyết Ma lệnh, chỉ có tìm tới Huyết Ma bộ tộc thì chuyện này mới có thể giải quyết.Tiêu Viêm đi đến bên cạnh Tiêu Kỳ, ngồi ngay ngắn xuống, vận đấu khí, hai tay đặt trên người Tiêu Kỳ quán chú, rót đấu khí vào để có thể hỗ trợ cho thuốc chữa thương có tác dụng nhanh hơn, thương thế bên trong cơ thể Tiêu Kỳ lập tức được chữa trị với tốc độ rất nhanh.

Không có qua bao lâu thời gian, Tiêu Viêm chậm rãi rút về tay, đôi mắt Tiêu Kỳ đang đóng chặt bắt đầu chậm rãi mở ra." Con ma thú kia chết rồi sao?" Tiêu Kỳ lắc đầu đau đớn hỏi Tiêu Viêm, Tiêu Viêm gật đầu."Là do ngươi g**t ch*t sao?" Tiêu Kỳ tiếp tục hỏi.

Tiêu Viêm dừng lại suy nghĩ, sự tình về Quỷ linh vẫn là khoan nói cho Tiêu Kỳ biết, chỉ là gãi đầu một cái."Ngươi trước tiên nghỉ ngơi một chút đi, thú triều trôi qua, hiện tại là lúc an tĩnh nhất, chúng ta liền tận dụng khoảng thời gian này vượt qua dãy núi, tiến về Đế Nguyên châu." Tiêu Viêm né tránh vấn đề.Nhìn thấy Tiêu Viêm vò đầu, Tiêu Kỳ liền cho rằng là Tiêu Viêm g**t ch*t, chỉ là có chút thật không tiện nói mà thôi, liền không có hỏi nhiều nữa, chậm rãi đứng dậy, hoạt động một chút thân thể."Ta hiện tại rất tốt, chúng ta vẫn là đi nhanh lên thôi" Trên mặt Tiêu Kỳ hiện ra một thần sắc quật cường, nhìn về phía Tiêu Viêm với ánh mắt tràn đầy kính nể.

Mặc dù Tiêu Kỳ không cách nào cảm nhận được thực lực xác thực của Cương Thứ cự thú, nhưng nàng biết, tuyệt đối vượt xa Tiêu Viêm và mình, mà Tiêu Viêm lại có thể một mình giết nó, có thể thấy được hắn không chỉ có thiên phú tu luyện yêu nghiệt, mà trên phương diện chiến đấu cũng là yêu nghiệt trong yêu nghiệt.Tiêu Viêm cũng không có phản đối, cười cười, chuẩn bị một vài thứ, hai người liền khởi hành, hướng phía chỗ sâu của dãy núi xuất phát.

Tại bên trong Ma Vân trấn là một mảnh hỗn độn, mấy đạo bóng đen cũng bắt đầu hướng về phía dãy núi Thiên Ma bạo vút đi.

Tiêu Viêm cùng Tiêu Kỳ xuyên nhanh qua dãy núi.

Mặc dù Tiêu Kỳ thường xuyên đi vào vùng núi này, nhưng cho tới bây giờ chưa lần nào vào sâu như vậy.

Tuy nhiên nàng lại có kiến thức sơ lược về toàn bộ hình dạng của dãy núi, hai người nhờ vậy mới có thể đi ở bên trong dãy núi rắc rối phức tạp mà không đến nỗi lạc đường."Vượt qua rặng núi này là chúng ta có thể đến Đế Nguyên châu" Tiêu Kỳ nhìn núi non trùng điệp trước mắt.

Tiêu Viêm gật đầu, trong đầu xuất hiện một tấm bản đồ, chính là thứ ở trên đỉnh luyện khí tầng của Tử Thần Hư Linh tháp.

Thân hình của hai người lại lần nữa xuyên qua tại bên trong vùng rừng rậm này, Tiêu Viêm vận dụng linh hồn lực cường đại tránh khỏi ma thú.Không lâu, hai người liền đã đi tới đỉnh núi, cảnh rừng sâu núi thẳm vô tận xuất hiện tại trong tầm mắt của Tiêu Viêm và Tiêu Kỳ, Đế chi nguyên khí nồng đậm ùa tới.

Đế Nguyên châu, cái tên này xuất phát từ việc ở bên trong khu vực này có Đế chi nguyên khí nồng đậm hơn nững khu vực khác.Thân ảnh Tiêu Viêm cùng Tiêu Kỳ đứng lặng yên trên đỉnh núi, nhìn dưới chân mình, thấy rừng rậm trước mắt không bờ bến, trong đầu Tiêu Viêm, địa đồ lần nữa xuất hiện, đại khái hắn đã phán đoán được một chút phương vị, ngón tay chỉ về một hướng nói với Tiêu Kỳ.

"Chúng ta đi theo hướng này, hẳn sẽ có thể nhanh đi đến một cái trấn nhỏ gần nhất."Tiêu Kỳ gật đầu, Đế Nguyên châu cũng là lần đầu tiên Tiêu Kỳ đến, nhưng nàng đã từng nhìn qua địa đồ không ít, tin tức cũng đã nghe ngóng được khá nhiều..
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 149: Chương 149


"Chỗ chúng ta đang đứng là đế mạch nằm ở bên ngoài Đế Nguyên châu, hướng ngươi chỉ đích thật có thể đến được ma đô gần nhất, nhưng phương hướng này theo như ta được biết, mặc dù là nơi gần nhất, nhưng lại là con đường có nhiều nguy hiểm nhất" Tiêu Kỳ thản nhiên nói, đối với tin tức về Đế Nguyên châu nàng hiển nhiên biết nhiều hơn so với Tiêu Viêm.Tiêu Viêm tựa hồ cũng cảm giác được gì đó, liền quay đầu, nhìn về phía sau lưng, trên trán những đường vân kỳ dị lần nữa có chút hiển hiện ra, linh hồn chi lực cường đại bắn phá ra, sau một lát, hai đầu lông mày Tiêu Viêm co lại, những đường vân kỳ dị cũng dần dần nhạt đi."Xem ra đám người áo đen kia đã phát hiện ra chúng ta, chúng ta không có nhiều thời gian nữa rồi, chỉ có thể đi đường này thôi, đi!" Tiêu Viêm sắc mặt nghiêm túc, quả quyết nói.

Tiêu Viêm không ngờ, đám người áo đen lại có thể trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà đã phát hiện ra tung tích của hắn và Tiêu Kỳ.

Hai người không dám chần chờ một chút nào, liền hướng về phía Tiêu Viêm đã chỉ đạo vút đi.

"Xem ra chúng ta đã lạc đường rồi!"Tiêu Viêm cùng Tiêu Kỳ lúc này đang hành tẩu tại bên trong một mảnh rừng rậm nguyên thủy.

Tại bên trong vùng rừng rậm này, khắp nơi đều bị bao phủ bởi một loại sương mù màu ngà sữa, loại sương mù này cực kì cổ quái, thậm chí ngay cả linh hồn chi lực cũng rất khó mà dò xét một cách rõ ràng, cùng với đó, ở phía trên bầu trời còn tràn ngập một loại hàn khí băng lãnh, loại hàn khí kia e rằng ngay cả khi Tiêu Viêm, sử dụng Hỗn Độn Thánh Diễm cũng không chịu đựng nổi.

Tiêu Viêm và Tiêu Kỳ cùng nhau đi vào con đường này đã hơn một giờ, cả hai người cứ như là đang trong một chuyến du ngoạn vậy.Đã di chuyển loạn hơn một giờ ở trong rừng, Tiêu Viêm đã có chút bực bội, bọn hắn đã bị vây ở chỗ này, cũng may những người áo đen kia còn không có đuổi theo, "Đây là cái sương mù gì, sao lại cổ quái như vậy!" Tiêu Viêm cau mày, địa đồ ở trong đầu hiện tại đã trở nên vô dụng, những con đường đánh dấu không được kỹ càng, đã vậy thời gian vẽ ra địa đồ này đã từ rất lâu nên các con đường, mặt địa hình đã có sự thay đổi không ít."Đúng rồi, ta nhớ rồi, nơi này là Ma Vụ Yêu sâm.

Con đường này sở dĩ bị đồn thổi là rất nguy hiểm, chính bởi vì làn sương mù kỳ dị này, nghe nói chỉ có một con đường chính xác có thể dẫn đi ra ngoài, nếu đến ban đêm mà chúng ta chưa thể đi ra được, thì thực sự không ổn, rất nguy hiểm!" Tiêu Kỳ ở một bên kêu lên."Xem ra nếu muốn đi ra khỏi nơi này, thì phải có người dẫn đường mới được.

Chúng ta đi về phía nam trước đi!".Tiêu Viêm trong lòng cười khổ không thôi, trên đường đi, bọn hắn đã liên tiếp gặp chuyện không hề thuận lợi, trên đường đi phải tránh trái tránh phải ma thú, lại gặp được thú triều, còn bị một ma thú Tứ tinh công kích, xém chút nữa mất mạng, vất vả lắm mới thoát khỏi Đế Châu đi đến Đế Nguyên châu, lại không nghĩ tới giờ lại còn bị lạc đường trong cái mê trận của Ma Vụ Yêu sâm, không biết sau này còn có bao nhiêu nguy hiểm nữa đây."Đi thôi!" Đối với Tiêu Kỳ phất phất tay, Tiêu Viêm di chuyển bước chân nhanh chóng về phía nam, Tiêu Kỳ cũng nhẹ nhàng linh hoạt cấp tốc đuổi theo."Ầm!"Một mảnh nồng vụ bao phủ giữa đất trống, hơn mười người đang đứng dựa lưng vào nhau, tại chung quanh bọn họ, thỉnh thoảng có từng đầu ma thú dữ tợn mang theo đầy huyết khí xông ra, bất quá ngay sau đó, liền bị mấy đạo công kích cường hoành oanh thành thịt nát."Những con súc sinh này thật đúng là đáng ghét! Tiểu thư, những con ma thú này đều là ma thú cấp thấp, không có con ma thú Ngũ tinh nào xuất hiện cả?" Trong đám người, một tên nam tử tay mang theo một thanh cự kiếm đánh chết một đầu ma thú, xóa đi vết máu tung tóe trên mặt, mắng."Yên tâm đi, tin tức của tiểu thư tuyệt sẽ không sai" Người trả lời là một tên nam tử trung niên lưng hùm vai gấu, hai tay cầm hai thanh Huyết Phủ, lúc Huyết Phủ múa tràn đầy lực lượng, những ma thú kia mà vọt tới, nếu như bị dính dù chỉ một chút, thì đều sẽ bị bong da tróc thịt.Tại trong đám người này, có một bóng người xinh đẹp, trên thân mặc một bộ váy màu thanh sam, lộ ra những đường cong uyển chuyển.

Huyết khí từ thân hình đó phát ra, trên đầu mái tóc đuôi ngựa màu huyết hồng không ngừng tung bay, mơ hồ có thể thấy được một đôi mắt đẹp tỏa ra màu tinh hồng nhàn nhạt, cái mũi mảnh mà cao gầy lộ ra sự tinh xảo mà cao quý, cùng với một đôi môi đầy đặn..
 
Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương 150: Chương 150


Bóng hình xinh đẹp hơi động một chút, bờ eo thon uốn éo, trường tiên trong tay cuồng mãng bắn phá ra, ma thú chung quanh nháy mắt đều bị bạo thành huyết vụ, trường tiên lắc một cái, từng mai ma hạch lơ lửng giữa không trung, bàn tay của bóng hình xinh đẹp khẽ hấp, liền hóa thành một chùm quang mang tan vào trong thân thể của bóng hình xinh đẹp.

Vị thiếu nữ này hiển nhiên có thực lực mạnh nhất trong đám người, có được thực lực Ngũ tinh Đấu Đế, cho dù phải đối mặt với sự vây công của đông đảo ma thú như vậy, vị thiếu nữ này cũng không hề có chút nào bối rối.

Đám người này mỗi khi g**t ch*t được một đầu ma thú, ma hạch đều sẽ hóa thành năng lượng rồi dung nhập vào trong cơ thể của bọn hắn.

Có thể trực tiếp hấp thu ma hạch chỉ có Ma tộc, vậy hiển nhiên nhóm người này chính là Ma tộc.

Nơi này giao chiến kéo dài gần chừng nửa canh giờ mới kết thúc, bốn phía đám người này đều là một đống lớn thi thể của ma thú.

Chiến đấu vừa kết thúc, những người này đều liền ngồi xuống không ngừng thở hổn hển.

Đám ma thú vừa rồi cũng chỉ là một đám cấp thấp, bọn hắn cũng không có sử dụng đấu khí, mà trực tiếp dùng lực lượng của thân thể công kích, cũng là một loại rèn luyện dành cho thân thể.

Nhìn thấy đám người mệt mỏi, bóng hình xinh đẹp cũng là không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, vừa muốn răn dạy cho bọn hắn vài câu, đôi mắt đẹp đột nhiên lóe lên, hướng ánh mắt về phía trước trong sương mù, quát: "Người nào?"Nghe được bóng hình xinh đẹp đột nhiên cất tiếng quát, đám người vừa ngồi xuống lại là vội vàng đứng dậy, cầm vũ khí bên người, ánh mắt khẩn trương nhìn qua phía trước.

Hai thân ảnh chậm rãi đi ra từ trong làn sương mù, đó chính là Tiêu Viêm cùng Tiêu Kỳ đang đi lạc đường, mà lúc này trên thân thể Tiêu Viêm lại đang tản ra khí tức của Ma tộc.

Tiêu Kỳ hết sức nghi hoặc, tại sao trên thân Tiêu Viêm lại đột nhiên tỏa ra khí tức của Ma tộc, nhưng với tình thế hiện tại nàng lại không thể hỏi được điều đóĐám người nhao nhao nhìn chăm chú vào hai người bọn họ, Tiêu Viêm gãi đầu một cái: "Các vị không cần khẩn trương, chúng ta bị lạc đường rồi vô tình đi đến nơi này, không hề có ác ý.

" Nhìn thấy phía trước chỉ xuất hiện có một thanh niên cùng một thiếu nữ, cảm thụ ra hai người này có khí tức rất yếu, tất cả mọi người thở dài một hơi.

Nhưng bóng người xinh đẹp kia vẫn còn nhìn chăm chú vào Tiêu Viêm cùng Tiêu Kỳ, không buông lỏng cảnh giác một chút nào, bởi vì không biết tại sao nàng luôn cảm thấy trên thân Tiêu Viêm có một mùi rất nguy hiểm.

"Vị tiểu huynh đệ này là từ nơi khác tới sao?" Bóng hình xinh đẹp nhìn chằm chằm Tiêu Viêm.

"Ừm.

" Tiêu Viêm gật đầu cười cười, sau đó ôm quyền: "Vị cô nương này, chúng ta ở đây vì lạc đường, không biết có thể mang bọn ta rời khỏi đây được không" Tiêu Viêm vừa rồi bị vị nữ tử có bóng hình xinh đẹp kia phát hiện, lập tức đem khí tức Ma tộc tán phát ra, hắn đã cảm thấy được đám người trước mắt này là người của Ma tộc.

.
 
Back
Top Bottom