Sau khi giải cứu thành công Tiêu Lệ, toàn bộ thành viên Bàn Môn trở về nội viện Già Nam an toàn.
Là nhị ca, Tiêu Lệ vẫn giữ được thân hình cường tráng như xưa, cơ bắp rõ nét, tóc đen ngắn, ánh mắt thâm trầm và giọng nói trầm thấp đầy từ tính.
Anh từng là thủ lĩnh một đoàn đánh thuê hùng mạnh, nhưng giờ đây lại mang trên mình đầy vết roi và sự mệt mỏi.
Tiêu Viêm vô cùng xót xa, khăng khăng để nhị ca ở trong phòng riêng của mình để "đích thân trị thương".
Đêm đầu tiên, Tiêu Viêm ngồi bên giường, nhẹ nhàng bôi dược cao lên những vết bầm tím trên lồng ngực rộng lớn của Tiêu Lệ.
"Nhị ca... còn đau không?
Xin lỗi huynh, đệ đã đến muộn."
Giọng Tiêu Viêm mềm mại, đôi mắt lớn ướt át.
Tiêu Lệ mỉm cười ôn nhu, bàn tay to lớn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của em trai: "Viêm nhi, không cần xin lỗi.
Đệ hiện tại mạnh mẽ thế này, ca tự hào không để đâu cho hết."
Hai người nhìn nhau hồi lâu, không khí tràn ngập sự ám muội.
Tình anh em thuần khiết năm xưa giờ đây đã pha trộn thêm ngọn lửa ngọt ngào cấm kỵ.
Tiêu Viêm đỏ mặt, tiếp tục bôi thuốc xuống dưới, ngón tay vô tình lướt qua tám múi cơ bụng.
Cơ thể Tiêu Lệ khẽ run, trầm giọng thì thầm: "Viêm nhi...
đệ trưởng thành rồi, thật đẹp..."
Anh kéo em trai lại, một nụ hôn sâu rơi xuống.
Cánh môi anh đào mềm mại bị chiếm đoạt bá đạo, đầu lưỡi quấn quýt sâu, tân dịch giao thoa, nóng bỏng và ngọt ngịu.
"Ca...
đệ nhớ huynh..."
Tiêu Viêm thở dốc, cơ thể mềm nhũn trong lòng anh trai.
Tiêu Lệ chậm rãi lột bỏ y phục mỏng manh của em trai, đại thủ vân vê eo thon, liếm láp đầu vú nhỏ nhắn: "Da thịt Viêm nhi thật trơn mịn... bờ mông này, chắc chắn là ngọt chết người."
Anh tách rộng hai chân em trai, lưỡi ôn nhu liếm láp hậu huyệt khít khao, khuấy đảo sâu bên trong khiến Tiêu Viêm không ngừng rên rỉ: "Lệ ca... sướng quá... liếm sâu chút nữa... huyệt ướt đẫm rồi!"
Dược Trần trong nhẫn cười trộm: "Tiểu gia hỏa... ngay cả anh trai ruột cũng câu dẫn sao?
Rất tốt, hiệu quả song tu sẽ tăng gấp bội."
Tiêu Lệ rút ra cự vật thô dài, nhét vào khuôn miệng nhỏ của em trai: "Bú cho ướt đã, Viêm nhi... miệng đệ thật ngọt."
Tiêu Viêm ngoan ngoãn thâm hầu, đầu lưỡi xoay quanh quy đầu, nước miếng chảy dọc khóe môi, ngọt ngào rên rỉ: "Gậy thịt của ca to quá...
đệ muốn ca thao đệ..."
Tiêu Lệ gầm nhẹ, đè em trai dưới thân, chậm rãi đâm vào, cự vật nong rộng vách huyệt chặt chẽ, đâm sát tận đáy.
"Viêm nhi... huyệt của đệ thật chặt thật ngọt... ca muốn thao đệ cả đời."
Anh ôn nhu nhưng trầm ổn đâm rút, mỗi cái đều chạm đến điểm nhạy cảm, vừa thao vừa hôn, đôi tay nhào nặn đầu vú.
"Ca... yêu huynh... thao sâu chút... bắn vào đi!"
Tiêu Viêm gọi ngọt ngào, cao trào liên tiếp, tinh dịch phun đầy bụng.
Tiêu Lệ tăng tốc, gầm nhẹ bắn ra, tinh dịch đặc nóng rót đầy hậu huyệt, tràn ra chảy xuống đùi.
"Viêm nhi là của ca... mãi mãi là của ca."
Hai người ôm nhau ngủ, môi răng nương tựa, ngón tay đan chặt.
Từ đó, mỗi đêm tình yêu huynh đệ cấm kỵ trở thành lẽ thường: những nụ hôn sâu kéo dài, những cái vuốt ve chậm rãi, giao hợp ngọt ngào và bắn đầy cho nhau.
Tiêu Viêm tan chảy trong lòng anh trai, ngọt ngào rên rỉ: "Ca...
đệ mãi mãi là của huynh..."
Nhưng sự thống trị của Môn chủ không chỉ dừng lại ở đó.
Ngô Hạo, Liễu Kình, Lâm Tu Nhai, Lâm Diễm bốn người đã sớm mê đắm, cũng thường xuyên gia nhập cuộc vui "chia sẻ Môn chủ".
Một đêm, Tiêu Lệ vừa ôn nhu thao xong em trai, bốn người xông vào: "Môn chủ... chúng ta cũng muốn yêu ngài."
Ngay lập tức chuyển thành một cuộc quan hệ tập thể ngọt ngào: Tiêu Lệ từ phía sau ôn nhu đâm vào, Ngô Hạo thô bạo thao miệng, Liễu Kình luân phiên nã pháo hậu huyệt, Lâm Tu Nhai dùng lôi điện kích thích phía trước, Lâm Diễm liếm nhũ hoa với hỏa diễm chạy dọc cơ thể.
Tiêu Viêm rên rỉ không ngớt: "Các ca ca... yêu em mạnh lên... bắn đầy em... em là của các anh!"
Họ luân phiên bắn vào cả hai huyệt, tinh dịch phun trào trong ngoài, sự ngọt ngào và hoang dại đan xen.
Kết thúc, năm người ôm anh vào giữa, hôn sâu an ủi và thề thốt: "Môn chủ, chúng ta mãi mãi yêu ngài, bảo vệ ngài."
Tô Thiên từ bóng tối quan sát, mỉm cười: "Tiểu gia hỏa... làm tất cả bọn họ mê mẩn rồi.
Đợi lão phu tới, sẽ cho ngươi sự 'chỉ dẫn' còn ngọt ngào hơn."
Sự thống trị ngọt ngào khiến Bàn Môn càng thêm đoàn kết, thực lực tăng vọt.
Nhưng sự yên bình bị phá vỡ — tin khẩn từ Gia Mã Đế Quốc: Đại ca Tiêu Đỉnh đang đối mặt với sự đe dọa của Vân Lam Tông.
Vân Sơn nhờ vào bí pháp đã phục sinh, thực lực càng mạnh hơn.
Hải Ba Đông truyền âm: "Tiểu dâm đãng... mau về đi, thúc muốn cùng ngươi thao nát Vân Sơn!"
Tiêu Viêm lập tức quyết định trở về Gia Mã, dẫn theo Tiêu Lệ, Ngô Hạo, Liễu Kình, Lâm Tu Nhai cùng đi, Lâm Diễm ở lại trấn giữ Bàn Môn.
Trên đường nghỉ ngơi trong rừng, lại là một màn mây mưa ngọt ngào: Tiêu Lệ ôn nhu thọc sau và hôn sâu, Ngô Hạo thao miệng, Liễu Kình luân phiên hậu huyệt, Lâm Tu Nhai kích thích phía trước.
Tiêu Viêm rên rỉ: "Các ca ca... yêu em... bắn đầy em!"
Tinh dịch rót đầy, mọi người ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
Đến Ô Thản Thành, Tiêu Viêm nhào vào lòng đại ca.
Tiêu Đỉnh thân hình vẫn hiên ngang, tóc dài hơi rối, đáy mắt mệt mỏi nhưng đầy ôn nhu: "Viêm nhi...
đệ về rồi, ca nhớ đệ lắm."
Trong cái ôm, ánh mắt hai người giao nhau, ngọn lửa cấm kỵ lại bùng cháy.
Đêm đó trong mật thất, Tiêu Đỉnh đè em trai lên giường: "Viêm nhi trông quá mê người... ca không nhịn được."
Nụ hôn triền miên, đôi tay nhào nặn eo, liếm nhũ hoa, lưỡi thọc sâu vào hậu huyệt.
"Đỉnh ca... huyệt ngứa quá... thao đệ đi..."
Tiêu Đỉnh chậm rãi đâm vào, ôn nhu đâm rút, vừa thao vừa hôn: "Viêm nhi là bảo bối của ca... ca yêu đệ."
Giao hợp ngọt ngào, cao trào liên tiếp, bắn vào nơi sâu nhất, ôm nhau thì thầm: "Ca sẽ mãi bên đệ."
Sau đó bí mật gặp gỡ Hải Ba Đông.
Băng Đế ôm chầm lấy anh: "Tiểu dâm đãng... thúc nhớ cái huyệt của ngươi chết đi được!"
Lôi vào hậu đường, cự vật lạnh lẽo đâm mạnh, băng hỏa va chạm bùng nổ: "Ba Đông thúc... thao mạnh lên... huyệt nhớ dương vật của thúc!"
Hải Ba Đông cuồng nhiệt đâm rút, bắn vào tinh dịch lạnh lẽo: "Ngươi là của thúc... chúng ta cùng nhau diệt Vân Sơn!"
Kế hoạch phục thù hình thành: Tiêu Viêm dùng Vận Lạc Tâm Viêm thiêu rụi Vân Lam Tháp, Hải Ba Đông đóng băng đường lui, Tiêu Lệ và thành viên Bàn Môn đột kích từ bên ngoài.
Trong thời gian chuẩn bị, Hải Ba Đông mỗi đêm đều cuồng thao để "bổ sung năng lượng": "Tiểu dâm đãng... huyệt ngày càng ngọt, thúc phải thao đến khi ngươi xin tha mới thôi!"
Tiêu Viêm cười ngọt ngào: "Thúc... sau khi báo thù, mỗi ngày đều phải thao đệ đấy."
Mọi thứ đã sẵn sàng, mọi người tiến đánh Vân Lam Tông — ngọn lửa phục thù, sắp thiêu rụi những hận thù cũ!