Ngôn Tình Dấu Chân Thời Gian

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dấu Chân Thời Gian
Chương 60


Chớp mắt, Thẩm Diệu Đông đã làm việc ở công ty mới được một tháng.
Tháng đầu tiên lãnh đạo đội nhóm đã có thành tích tốt, nên đã được chuyển sang chính thước trước.

Cầm tiền lương và hoa hồng của tháng đầu tiên, cho dù nó chỉ là 2 vạn tệ, nhưng cảm giác thỏa mãn sâu trong đáy lòng Thẩm Diệu Đông còn mãnh liệt hơn kiếm được vài tỷ trước đây.
Buổi trưa, anh nhắn tin cho Trịnh Thanh, “Tối nay em không phải nấu cơm nữa, anh đặt ở một nhà hàng Âu rồi, hôm nay chúng ta ra ngoài ăn.”
Trong nhà hàng, Trịnh Thanh đến khá sớm, ngồi bên cửa sổ đợi Thẩm Diệu Đông.
Từ xa xa cô thấy Thẩm Diệu đông đi bộ qua đèn xanh đèn đỏ sang đường, sau đó đi vào nhà hàng.
Thẩm Diệu Đông ngồi xuống vị trí đối diện của Trịnh Thanh, “Em đến đây rất lâu rồi phải không?”
Trịnh Thanh lắc đầu, “Em vừa đến được một lúc, em thấy anh đi bộ đến đây, không có lái xe đưa anh đến sao?”
“À, cái đó…” Thẩm Diệu Đông gãi mũi, “Con đường phía trước bị tắc nên anh xuống xe đi bộ qua đây.”
Trịnh Thanh không nói thêm, cúi đầu nhìn menu, “Tại sao hôm nay anh đột nhiên muốn ra ngoài ăn?”
“Anh được phát lương…” Thẩm Diệu Đông buột miệng nói ra, vừa mới dứt lời liền cảm thấy có gì không đúng.
Trịnh Thanh ngẩng đầu, dùng ánh mắt khác thường nhìn chằm anh, “Phát lương, anh cũng phát lương theo tháng sao?”
“Anh…không phải là phát lương, là đàm phán xong được một dự án lớn, nên muốn chúc mừng chút.” Thẩm Diệu Đông vội vàng bù vào.

Trịn Thanh lấy một tấm danh tiếp nhăn nhúm từ trong túi ra đặt lên bàn, “Anh có thể giải thích một chút đây là gì không?”
Thẩm Diệu Đông liếc nhìn qua, nó là tấm danh thiếp ở công ty mới của mình, trên đó không chỉ có tên công ty, còn có chức danh của anh, cố vấn đầu tư.
“Cái này em lấy từ trong túi quần hôm qua anh thay ra, từ khi nào anh lại đi làm cố vấn đầu tư của công tư tư vấn?” Ngữ khí thêm nặng của Trịnh Thanh chất vấn anh.
“Anh xin lỗi đã gạt em.

Anh bỏ nhà đến đây, công việc ở tập đoàn Thẩm Thị anh cũng từ chức rồi, cố vấn đầu tư là công việc mới anh tìm được ở đây.”
“Cho nên việc kết hôn, người nhà anh cũng đều không biết.”
Thẩm Diệu Đông gật đầu, “Anh xin lỗi, anh không nên giấu em.”
Trịnh Thanh đang muốn nói gì đó, nhân viên mang đồ ăn lên bàn bên cạnh, mùi dầu mỡ của bò bít tết phảng qua, cô đột nhiên buồn nôn, vội vàng giữ miệng.
“Em sao vậy, em không khỏe sao?” Thẩm Diệu Đông vội vàng hỏi, “Có cần uống chút nước không?”
Trịnh Thanh lắc đầu, một lúc sau mới hồi phục trở lại, “Em không muốn ăn nữa.” Nói rồi, cô cầm túi đi thẳng ra cửa nhà hàng.
Thẩm Diệu Đông đuổi theo, kéo cô lại, “Anh cảm thấy anh sống như này rất rốt, người nhà anh có đồng ý hay không cũng không liên quan gì.”
“Anh vốn dĩ có thể an nhàn làm công tử nhà giàu ở Bắc kinh, lại hà tất phải như này.

Vì em mà chạy đến Hạ Môn, sống cuộc sống như này cùng em, đi làm đến xe cũng không có, anh trước đây sẽ vì được phát lương mà vui mừng thế này không, là em đã liên lụy anh.

Sớm biết như thế này, em tuyệt đối sẽ không đồng ý kết hôn với anh.”
“Em đang nói logic gì vậy, đây đều là anh can tâm tình nguyện, tiền mà anh dựa vào chính bản thân mình kiếm được không đáng để vui mừng sa, cuộc sống cùng em như này cũng không cảm thấy ủy khuất, ngược lại anh cảm thấy rất hạnh phúc…”
Trịnh Thanh thở dài một hơi, “Suy cho cùng cũng là bố mẹ anh, vì em mà anh cãi nhau với bố mẹ đến mức như này, em thật sự rất tự trách.”
“Được rồi, không nói nữa.

Bây giờ anh chỉ muốn sống những ngày tháng tốt đẹp của chúng ta, những cái khác đều không nghĩ tới.

Anh đói rồi, chúng ta vào trong ăn đi.” Thẩm Diệu Đông kéo tay Trịnh Thanh, đi vào trong nhà hàng.
Nhân viên phục vụ vừa mang thịt bò bít tết sườn chữ T lên, cảm giác buồn nôn vừa rồi lại từng dòng trào ra, Trịnh Thanh vội vàng đặt dao dĩa xuống, chạy vào trong nhà vệ sinh.
Thẩm Diệu Đông đứng đợi bên ngoài nhà vệ sinh một hồi lâu, Trịnh Thanh mới ra.
“Em sao vậy, dạ dày không được thoải mái sao, sáng nay em ăn gì rồi?”

“Em không sao, anh đừng ngạc nhiên như thế nữa.” Trịnh Thanh đi thẳng về hướng đại sảnh của nhà hàng.
Thẩm Diệu Đông nhìn cô cầm dao dĩa lên, cắt một miếng thịt bò cho vào miệng, hơi cau mày lại dường như không muốn ăn.
“Em không muốn ăn thì đừng ăn nữa, không khỏe chúng ta đến bệnh viện khám.”
Trịnh Thanh nhoẻn miệng, ngẩng đầu nhìn anh, “Có thể là em mang thai rồi.”
“Cái gì?” Thẩm Diệu Đông rất ngạc nhiên, “Thật sao?”
“Chắc vậy, tháng trước em không bị.”
Thẩm Diệu Đông không thể kiềm chế được sự kích động trong nội tâm, “Vậy phải đi đến bệnh viện kiểm tra, sáng mai anh sẽ xin nghỉ nửa ngày đến bệnh viện cùng em.”
“Anh vui đến vậy?” Trịnh Thanh đặt dao dĩa trong tay xuống, bình tĩnh hơn Thẩm Diệu Đông rất nhiều.
“Đương nhiên là anh vui rồi, đây là con của hai chúng ta, em không vui sao?”
“Không phải là em không vui, là vì em, mà anh với bố mẹ mới cãi nhau đến mức này, trong lúc này em lại mang thai, đứa bé này đến thật không đúng lúc.”
Thẩm Diệu Đông nắm chặt bàn tay cô, “Em chỉ cần thật khỏe mạnh sinh đứa bé này ra, những việc khác em không cần bận tâm, anh sẽ giải quyết ổn thỏa.”
“Nhưng…”
“Anh hiểu được sự lo lắng của em.” Thẩm Diệu Đông thẳng thừng ngắt lời cô, “Nhưng lần này, anh muốn làm những việc anh thật sự muốn làm, từ nhỏ tới lớn, kết giao với bạn bè như nào, học đại học gì, chọn chuyên ngành nào, sau khi tốt nghiệp làm công việc gì, khi nào kết hôn, kết hôn với ai, khi nào phải có con, phải có mấy đứa, dường như từ giây phút anh sinh ra đã đều được sắp đặt trước.

Cuộc đời Thẩm Diệu Đông hơn 30 năm trước của anh đều từng bước từng bước đi theo những kế hoạch mà bố mẹ dành cho anh, không có ai quan tâm anh muốn làm gì, anh có vui hay không.

Nếu như lần này anh không rời khỏi nhà họ Thẩm, anh sẽ kết hôn với người con gái mà bố mẹ đã chọn sẵn cho anh, người con gái đó nhất định sẽ có gia thế hiển hách, không phải là người rất nhiều tiền thì là con nhà quyền quý, tất cả mọi người sẽ đều là người hưởng lợi trong cuộc liên hôn ấy, đương nhiên trừ anh.

Anh không muốn sống một cuộc sống như vậy nữa, cho nên lần này anh không chút do dự từ chức ở Thẩm Thị, rời khỏi nhà.

Anh muốn kết hôn với người anh yêu thật lòng, sinh con, sống cuộc sống mà anh muốn, vui vẻ sống cùng em và con.”
Cuộc sống mà Thẩm Diệu Đông miêu tả, cho dùng nó rất xa vời với Trịnh Thanh, nhưng trong lời nói của anh, cô có thể cảm nhận được sự bất lực trong nội tâm anh.

Thực tại, hai người đã đi được đến ngày hôm nay, sao có thể sống tốt cuộc sống hai người mới quan trọng nhất, cô cũng không muốn suy nghĩ nhiều thêm, nghĩ nhiều chỉ làm cho mình thêm phiền não.

Cô lật ngược bàn tay nắm lấy tay Thẩm Diệu Đông, nhìn anh cười, “Chỉ cần anh vui vẻ là được.”
“Em không được đi tập khiêu vũ, không được đến quán café, cũng không phải nấu cơm cho anh, nhiệm vụ quan trọng của em là ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.

À, không đúng, ngày mai còn phải đến bệnh viện kiểm tra…” Thẩm Diệu Đông nghĩ tới việc mình sắp làm bố, phấn khích đến mức nói không thành câu.
“Được rồi, em biết rồi.

Bít tết sắp nguội rồi, nhanh ăn đi.”.
 
Dấu Chân Thời Gian
Chương 61


Thẩm Diệu Đông đã hơn hai tháng không đến công ty làm việc, vô vàn lời đồn đại được lưu truyền khắp công ty, cũng khiến cho những kẻ có mưu đồ nổi dậy làm loạn.

Thẩm Kiến Hoa nhận được tin, có người đã ngầm liên lạc, chuẩn bị mở cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời, bãi nhiệm chức vụ của Thẩm Diệu Đông, muốn thay thế vào vị trí của nó.
“Nhất định phải để Diệu Đông về, bằng không Thẩm Thị sẽ bị mất quyền nắm giữ, nếu như cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời được thực hiện, Thẩm Thị rất có khả năng không thuộc về họ Thẩm nữa.” Lúc ăn tối, Thẩm Kiến Hoa nói với gương mặt nặng nhọc.
Bà Thẩm thở dài, “Ây…Không ngờ đến đã sắp 3 tháng rồi, Diệu Đông vẫn quyết không về.”
“Bà không gọi cho nó cuộc gọi nào, cũng không xuống nước với nó, sao nó về.”
“Ý của ông là tôi còn phải đến đó mời nó về, lúc đó chẳng phải ông cũng không đồng ý việc của nó với Trịnh Thanh sao, bây giờ lại trách tôi.

Nếu như bây giờ chúng ta cúi đầu, Diệu Đông và người phụ nữ ấy chắc chắn sẽ không rời nhau.

Cái cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời ấy ông đi không được sao, ông đã làm ở công ty mấy chục năm, mấy người đó đều là cấp dưới của cô, còn không giữ thể diện cho ông?”
“Hiện tại Thẩm Diệu Đông mới là cổ đông lớn nhất của Thẩm Thị, tôi ngồi đó cũng không có tác dụng gì.

Lửa đã cháy đến nhà rồi bà đừng nghĩ đông nghĩ tây nữa, nhanh đến Hạ Môn tìm nó về đi.”

Bà Thẩm nghĩ ngợi, vẫn là quyết định lấy đại cục làm trọng, “Được thôi, vậy tôi đi một chuyến thử xem.

Thực ra cách tốt nhát là để người con gái đó chủ động rời khỏi Diệu Dông, Diệu Đông sẽ ngoan ngoan trở về nhà.”
Trong ba tháng đầu, Trịnh Thanh có rất nhiều những triệu chứng nhỏ trong thời kỳ mang thai, bác sĩ cũng nói phải nên thường xuyên ra ngoài hoạt động, cho nên gần đây cô cũng thi thoảng đến quán café làm việc.
Tiếng chuông gió ngoài cửa quán café lanh lảnh rung lên, Trịnh Thanh ngẩng đầu nhìn ra, “Hoan nghênh…” Hai chữ quang lâm vẫn chưa nói ra, thì cô lập tức sững người lại.
Bà Thẩm tìm một chỗ ngồi xuống, Ôn Ninh đang chuẩn bị qua đó đưa menu, Trịnh Thanh ngăn cô lại, “Để chị đi.”
Trịnh Thanh mặc một chiếc váy rộng, chầm chậm đi về phía bà Thẩm, cô đứng bên cạnh bà, “Bác gái, xin hỏi bác uống gì ạ?” Cho dù cô và Thẩm Diệu Đông đã kết hôn, nhưng cô vẫn gọi bác gái như cũ.
“Tôi không đến đây để uống, cô ngồi đi, tôi muốn nói với cô mấy câu.”
Trịnh Thanh ngồi xuống đối diện, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào bà Thẩm, ngược lại bà Thẩm lại càng quan sát kĩ chiếc nhẫn được đeo trên ngón áp út.
Bà Thẩm cầm một tờ chi phiếu từ trong túi xách đặt xuống bàn, “Đây là một tờ chi phiếu chống, trên đó vẫn chưa viết số tiền.”
Đôi tay Trịnh Thanh đặt trên bàn liền buông xuống, cọ xát mạnh vào nhau trên đùi, “Cháu không hiểu ý của bác.”
“Nếu nhưu cô đồng ý rời xa Thẩm Diệu Đông, tờ chi phiếu này là của cô.”
Trịnh Thanh nhẹ nhàng lắc đầu, “Cháu sẽ không lấy tiền của bác, cũng sẽ không rời xa Diệu Đông.”
“Cô cho rằng cô cô chấp như này là tốt cho Diệu Đông sao, cô xem xem bây giờ nó đang sống cuộc sống như thế nào, và cuộc sống trước kia của nó như thế nào.”
“Nhưng đây mới là cuộc sống mà anh ấy thật sự muốn có, hiện tại anh ấy đang rất vui vẻ.” Trịnh Thanh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt bà Thẩm.
Bà Thẩm thấy cứng không được, liền mềm lại, “Nó là cổ đông lớn nhất của tập đoàn Thẩm Thị, nó đã rời Thẩm Thị 3 tháng rồi, có rất nhiều người đang nhòm ngó vị trí của nó, nếu như không quay lại nữa, thì Thẩm Thị sẽ không còn mang họ Thẩm nữa.

Ba đời nhà họ Thẩm vất vả đánh khắp thiên hạ, chính vì cô mà lại bị mất trong tay người ngoài.”
“Cháu sẽ về thử khuyên anh ấy, để anh ấy quay về, nhưng anh ấy có nghe theo cháu không, cháu cũng không biết.”
Bà Thẩm muốn đưa Thẩm Diệu Đông về trước, đợi hai người tách nhau ra, sau đó sẽ khuyên Trịnh Thanh chia tay, công kích riêng từ hai phía nói không chừng sẽ có hiệu quả, “Vậy nhờ cả vào cô.”
Buổi tối, Thẩm Diệu Đông tăng ca, đến tận 10 giờ hơn mới quay về.

Summer nghe thấy tiếng động, đi ra ngoài cửa đón anh.

“Cũng may vẫn kịp chuyến tàu cuối cùng, không thì hôm nay không về được.” Thẩm Diệu Đông vừa nói vừa bế Summer đi vào phòng khách, “Bây giờ Summer đã 35 kg rồi, tao sắp bế không nổi mày nữa rồi.”
Trịnh Thanh ngồi xuống sofa, đang đợi anh, “Anh ăn tối chưa?”

“Anh ăn rồi.” Thẩm Diệu Đông ngồi xuống bên cạnh cô, xoa xoa bụng cô, “Hôm nay bảo bối có cử động gì không?”
“Mới được có mấy tháng, đã làm sao có cử động được.

Em ninh canh, để em đi múc cho anh một bát.”
Trịnh Thanh đang chuẩn bị đứng dậy, Thẩm Diệu Đông kéo tay cô lại, “Chẳng phải đã bảo em không được làm gì sao, sao còn ninh canh nữa.”
“Vậy em cũng phải uống chứ.”
“Em ngồi đi, để anh tự lấy.”
Thẩm Diệu Đông ngồi xuống bàn ăn uống canh, Trịnh Thanh đi qua, ngồi phía trước anh, “Ngày mai anh về Bắc Kinh đi.”
“Về Bắc Kinh làm gì?” Thẩm Diệu Đông thấy kỳ lạ hỏi cô.
“Hôm nay mẹ anh đến đây tìm em, hình như công ty đang xảy ra chuyện gì đó, bắt buộc phải để anh về.”
“Mẹ anh? Mẹ anh đến Hạ Môn?”
Trịnh Thanh gật đầu, “Vâng.”
“Đã rất lâu, đến một cuộc gọi cũng không gọi, em còn tưởng họ đã sớm quên đứa con trai này rồi.”
“Sao có thể, chắc là muốn anh nhận sai trước, anh về đi.”
“Sai, anh sai chỗ nào, sao anh phải về, huống hồ bây giờ anh đang sống rất tốt.”
“Nhưng suy cho cùng họ cũng là bố mẹ anh, mẹ anh nói nếu như anh không về, công ty sẽ đổi thành của người khác…nói chung em cũng không hiểu lắm…”
“Anh có thể về, vậy em thì sao, em cũng phải về cùng anh.”
Ánh mắt Trịnh Thanh tránh sang chỗ khác, không nhìn Thẩm Diệu Đông, “Em sống ở đây đã quen rồi, đến Bắc Kinh em sẽ không thích ứng được.”

“Vậy một mình anh lại càng không thể quay về, sao anh có thể để em một mình ở đây, em còn đang mang thai.”
“Em có thể tự chăm sóc tốt cho mình, anh nghe em quay về Bắc Kinh đi.”
“Em sao vậy, tại sao nằng nặc để anh quay về.

Em không đi, anh chắc chắn sẽ không quay về.”
Trịnh Thanh đau đầu nhíu lông mày, không biết khuyên anh thế nào mới được.
Hôm sau là cuối tuần, Thẩm Diệu Đông được nghỉ, nhân lúc dắt Summer đi dạo, anh chủ động gọi điện cho mẹ.
Bà Thẩm đang ở trong khách sạn đợi tin tức, cho rằng con trai mình cuối cùng cũng hồi tâm chuyển ý, nhanh chóng nghe điện thoại, “Alo, Diệu Đông…”
“Nghe nói mẹ đến Hạ Môn, mẹ đừng có đánh vào Trịnh Thanh nữa, con sẽ không về đâu.”
“Người con gái đó rốt cục có gì tốt mà để con mê muội đến mức này.”
“Trịnh Thanh chắc chắn không nói với mẹ, cô ấy đã mang thai hơn ba tháng rồi.”
“Con nói gì…mang thai? Không phải chứ…”
Bà Thẩm buông điện thoại, mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa, trăm tính nghìn tính không ngờ cô ta lại nhanh như vậy đã có thai, lẽ nào thật sự phải chấp nhận người con gái như vậy là con dâu nhà họ Thẩm?.
 
Dấu Chân Thời Gian
Chương 62


Trong điện thoại, bà Thẩm đem tình hình nói cho ông Thẩm, “Con trai ông nói có thể về nhà, nhưng nhất định phải về cùng Trịnh Thanh, hơn nữa Trịnh Thanh đã mang thai rồi, tình hình bây giờ là như vậy, ông quyết định đi.”
“Trước đay chẳng phải lo lắng tuổi cao khó mang thai sao, bây giờ có thai rồi, lẽ nào vẫn không để người ta vào cửa?”
“Tình hình của Trịnh Thanh ông cũng rõ, nhà họ Thẩm tìm một người con dâu như vậy, sau này bị người khác biết còn không bị chê cười sao.”
Bà Thẩm thở dài, “Ây… chọn tới chọn lui con dâu, ai có thể ngờ được cuối cùng người con gái như vậy lại là con dâu nhà chúng ta, thật là người tính không bằng trời tính.”
Thẩm Diệu Đông chưa về nhà nhận được cuộc gọi của bà Thẩm, ý của bà là chỉ cần anh quay về, bằng lòng chấp nhận Trịnh Thanh.

Sau khi đưa đưa Summer về nhà, việc đầu tiên là anh nói tin tức này với Trịnh Thanh, “Lần này bố mẹ anh thật sự đã đồng ý, chúng ta cùng nhau về thôi.”
“Thật sao?” Gương mặt Trịnh Thanh nở ra một nụ cười tuyệt đẹp, “Vậy thì tốt.”
“Thứ hai anh sẽ đến công ty từ chức, hai hôm nay em xem cần mang theo những thứ gì, …” Lần đầu tiên chiến tranh giành thắng lợi với những người trong nhà, sự hưng phấn của Thẩm Diệu Đông đạt lên cực điểm.
“Anh đã nói với họ việc em có thai chưa?” Cô ngắt lời anh.
Thẩm Diệu Đông gật đầu, “Đương nhiên.”

Trịnh Thanh đã đoán được như vậy, kết quả quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của cô, “Vậy nếu như em không mang thai, có phải là sẽ không vào được nhà họ Thẩm đúng không?”
Thẩm Diệu Đông nhất thời không biết nói gì, Trịnh Thanh nói không sai, bản thân anh rõ ràng việc này là như vậy.
“Anh về một mình đi.” Trịnh Thanh nói rồi đứng lên, đi vào trong phòng ngủ.
Thẩm Diệu Đông theo sau cô, “Sao anh có thể một mình về được, em không đi anh chắc chắn sẽ không đi.”
Trịnh Thanh đột nhiên quay người lại, Thẩm Diệu Đông suýt nữa đã đập đầu vào cô, “Anh có thể lý trí một chút được không, đừng hành động theo cảm tính vậy nữa.

Tình hình của nhà anh bây giờ, anh không về được sao, nếu như công ty thật sự xảy ra việc gì, món nợ này của mẹ anh cuối cùng sẽ đều tính lên đầu em, đến lúc đó em sẽ càng khó hơn.”
“Em đừng kích động, nhỡ động đến thai khí thì phải làm sao.” Thẩm Diệu Đông đỡ cô ngồi xuống giường, “Tình hình hiện tại của em như này, anh không thể để em một mình ở đây.”
“Em có thể một mình, chẳng phải Tống Thi Kiều cũng là một tay em nuôi lớn sao, anh cũng có thể thường xuyên quay về, tóm lại em sẽ không đi cùng anh.”
Trịnh Thanh rất kiên trì, Thẩm Diệu Đông hiểu rõ trong lòng cô đã có một sợi dây trói buộc, muốn cởi nó ra bắt buộc phải tìm người gỡ được, việc này vẫn phải để mẹ anh đích thân xuất mã, hi vọng rằng mới có thể xoay chuyển tình thế.

Anh ôm Trịnh Thanh, “Vợ, em đừng kích động, anh đều nghe em.”
Trịnh Thanh dựa vào ngực anh, “Nói như vậy ngày kia anh phải đi rồi, vậy em đi thu dọn đồ đạc cho anh nhé.”
“Không vội, lát nữa anh tự thu dọn, dù sao anh cũng không có đồ gì.”
Buổi chiều, Thẩm Diệu Đông lấy cớ công ty có việc đến Hạ Môn một chuyến.
Trong khách sạn, Thẩm Diệu Đông gặp mẹ, bà Thẩm nhìn thấy Thẩm Diệu Đông, nhẹ nhàng xoa mặt anh, “Gầy rồi, còn đen nữa…Con xem con đang sống những ngày tháng gì chứ, tổng giám đốc thì không làm, lại đến một công ty nhỏ làm việc gì chứ.”
“Chẳng phải đều là bố mẹ ép sao, nếu như bố mẹ sớm đồng ý chuyện của con với Trịnh Thanh, việc sẽ không đến bước như này hôm nay.”
“Con…thật là…” Bà Thẩm chỉ vào con trai mình, “Có vợ là quên mẹ, thật không biết cô ta có gì tốt.”
“Bây giờ mẹ nói những điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, dù sao cô ấy đã là vợ con, là con dâu nhà họ Thẩm.”

Việc đến nước này, bà Thẩm cũng đành nhượng bộ, “Dù sao con cánh cứng rồi, mẹ và bố con cũng không quản được nữa.

Nhiệm vụ của mẹ là đưa con về, chỉ cần con về nhiệm vụ của mẹ cũng hoàn thành.”
“Cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời khi nào bắt đầu?” Thẩm Diệu Đông hỏi.
“Thứ tư tuần sau, chúng ta muộn nhất thứ 3 phải về Bắc Kinh, vé máy bay con đã mua chưa?”
Thẩm Diệu Đông cười lạnh, “Còn mua vé máy bay gì chứ, Trịnh Thanh căn bản không đồng ý về, để con về một mình.”
Vừa đúng ý của bà Thẩm, “Vậy thì con về một mình thôi, đến lúc cô ấy sinh con ra, thì đón đứa con về Bắc Kinh là được.”
“Vậy mẹ thẳng thừng lấy mạng của cô ấy, sau đó tiện tay lấy mạng cả con trai của mẹ đi, rồi hai người đưa cháu về.” Thẩm Diệu Đông không bằng lòng nói, “Con đã nói rất rõ ràng rồi, con yêu cô ấy, con không hi vọng bố mẹ có thể đối xử tốt với cô ấy như con, nhưng có thể giữ cho con chút thể diện được không, tốt với cô ấy một chút, dù gì cô ấy cũng đang mang thai cháu của bố mẹ.”
“Mẹ đã nhượng bộ rồi, là cô ấy không đồng ý quay về cùng con, mẹ còn có thể làm thế nào nữa.”
“Mẹ không nghĩ xem tại sao cô ấy không đồng ý quay về Bắc Kinh với con, lúc con đưa cô ấy về nhà, bố mẹ căn bản không thừa nhận cô ấy, bây giờ người ta có thai rồi, thái độ liền thay đổi, chẳng phải mục đích đã quá rõ ràng rồi sao?”
“Vậy con thử khuyên nó xem.”
“Con khuyên rồi, phần vì cô ấy đang mang thai, nói nhiều là sẽ dễ bị kích động, còn rất cố chấp.

Mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, việc này không có cách nào khác, chỉ cần mẹ ra mặt, cộng thêm với thể diện của con, cô ấy cũng sẽ lay chuyển, Con hiểu cô ấy, cô ấy sẽ không từ chối mẹ.”

Bà Thẩm trợn mắt nhìn Thẩm Diệu Đông, hai ngày trước mình còn vênh mặt hất hàm nói nó, bây giờ lại bắt mình cúi người đi cầu xin cô ta, đây căn bản là việc không thể nào, “Muốn mẹ đi cầu xin nó quay về, cả đời mẹ mày chưa cúi đầu trước ai, mẹ không đi.”
Thẩm Diệu Đông vuốt mặt khiến mình tỉnh táo hơn, đứng dậy, “Hai người đều không nhượng bộ, con ở giữa thật sự rất khó, vậy thì cứ ở nguyên trạng thái ban đầu đi, chúng ta sống như này cũng đều rất tốt.

Mẹ quay về Bắc Kinh giải quyết việc công ty đi, con thật sự bất lực.”
Trong nhà, Trịnh Thanh giúp Thẩm Diệu Đông thu dọn đồ đạc, cô lấy quần áo từ trong tủ, gấp gọn gàng từng cái một.

Rõ ràng là mình để anh ấy đi, nhưng lúc này con tim cô lại đau như có dao cắt vậy, những giọt nước mắt lạnh buốt rơi xuống áo sơ mi của Thẩm Diệu Đông, cô đến phòng khách lấy mấy tờ khăn giấy, lau những giọt nước mắt trên áo sơ mi của anh.
Quay về nhà, Thẩm Diệu Đông thấy Trịnh Thanh đang xếp đồ cho mình, đi lên ngăn cô lại, “Em không cần phải thu dọn nữa, anh đã quyết định không về, cũng nói với mẹ anh rồi, việc công ty để họ tự nghĩ cách giải quyết, anh cũng không có cách.”
“Anh...Chẳng phải em đã nói anh về rồi sao, sao anh lại thay đổi rồi.”
“Nếu như không thể đồng thời làm một người con tốt và một người chồng tốt, vậy anh chỉ có thể chọn làm một người chồng tốt.” Thẩm Diệu Đông cúi đầu hôn lên má cô, “Anh nói rồi, bất luận là khi nào, anh đều sẽ ở cùng em.”.
 
Dấu Chân Thời Gian
Chương 63


Sáng thứ hai, Trịnh Thanh dắt Summer đi dạo trên bờ biển, đột nhiên điện thoại rung lên, màn hình hiển thị là một số điện thoại lạ từ Bắc Kinh, cô ấn nghe, “Alo...”
“Là tôi.” Đầu bên kia truyền đến giọng nói của mẹ Thẩm Diệu Đông.
Sau khi lên tầng, Trịnh Thanh cầm chìa khóa mở cửa, “Mời bác vào.”
Giúp Summer cởi dây buộc, Trịnh Thanh đi vào bếp rót cho bà Thẩm một cốc nước.
Bà Thẩm liếc nhin Summer bên cạnh Trịnh Thanh, “Đã mang thai còn có thể nuôi chó sao?”
Ánh mắt của bà Thẩm rời từ Summer đảo qua phòng khách, sau khi nhìn một vòng nói, “Đây là nhà của con?”
“Vâng ạ.”
“Căn nhà đã cũ như vậy, Thẩm Diệu Đông có thể ở được sao, ta thật sự đã xem thường nó.”
“Bác gái...”
Cách gọi vừa rồi của Trịnh Thanh, bà Thẩm ngắt lời cô, “Hai đứa đã kết hôn rồi, còn gọi là bác sao?”
“Dạ?” Trịnh Thanh nghi ngờ mình đang xuất hiện ảo giác.
“Con thật sự đã khác một trời một vực với người con gái sẽ cưới Thẩm Diệu Đông trong dự liệu của chúng ta trước đây, gia đình nhà họ Thẩm như này, ta hi vọng con có thể hiểu được nỗi khổ của người làm bố làm mẹ chúng ta, nếu như con đứng ở góc độ của ta, việc như này con có thể chấp nhận ngay được không, ta nghĩ cũng không thể đúng không.

Yêu không phải là sự hi sinh và cho đi từ một bên, nếu như con đã yêu Thẩm Diệu Đông, ta nghĩ con nên suy nghĩ cho nó, không nên để nó khó xử giữa chúng ta.

Ngày kia sẽ diễn ra cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời, nếu như đến lúc đó Thẩm Diệu Đông không xuất hiện ở công ty, nó sẽ thành tội đồ của nhà họ Thẩm, nó sẽ mãi mãi sống trong tự trách và áy náy, con hi vọng nhìn thấy kết quả vậy sao.

Được rồi, những điều nên nói ta đã nói xong rồi, hai đứa cũng là người trưởng thành, có nên về Bắc Kinh hay không, quyết định thế nào thì phải trông vào hai đứa.” Bà Thẩm nói xong rồi đặt cốc nước vấn chưa uống xuống, đi ra khỏi nhà Trịnh Thanh, đây cũng là cực hạn mà bà có thể làm được, còn lại phải nghe ý trời thôi.
Tiễn bà Thẩm về, Trịnh Thanh quay về ngồi xuống ghế sofa, Summer cũng nhảy lên, nhìn Trịnh Thanh đang ngây người.

Một tay cô chống cằm hồi tưởng lại những lời bà Thẩm vừa nói.
“Summer, con nói xem chúng ta có nên đến Bắc Kinh không?” Trên mặt thì hỏi Summer nhưng thực chất là đang hỏi chính mình.
9 giờ sáng thứ Tư, xe của Thẩm Diệu Đông đúng giờ xuất hiện trước cửa đại sảnh của tập đoàn Thẩm Thị.

Sau khi mở cửa xe, Thẩm Diệu Đông được tuyên bố với người ngoài đang nghỉ kỳ nghỉ dài hạn bước xuống xe.

Anh cài cúc áo vest cao cấp được đặt may, đi về phía Hà Tử Hân đã đợi anh ngoài cửa.
Đứng trước cửa thang máy, cấp dưới lần lượt chào hỏi anh, “Chào Tổng giám đốc Thẩm, Chào buổi sáng Tổng giám đốc Thẩm...”
Đến khi anh đi vào trong thang máy, mới dám nghị luận, “Chẳng phải nói anh ấy mặc bệnh nặng sao, sao lại quay về rồi?”
“Mắc bệnh? Sao tôi lại nghe thấy là cao chạy với bạn gái...”
10 giờ, Thẩm Diệu Đông đúng giờ vào phòng họp, các cổ đông tham gia trong hội đồng quản trị nhìn thấy màn này đều ngơ ngác nhìn nhau, không ngờ anh lại tới.
“Chào các vị, đã lâu không gặp.

Mọi người nhân lúc tôi nghỉ ngơi lại mở cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời không biết có đề tài quan trọng gì cần bàn luận.

Vừa hay tôi kết thúc nghỉ ngơi, chính thức quay lại làm việc, cũng đến nghe xem.” Thẩm Diệu Đông nở nụ cười nói với tất cả mọi người, không nộ mà uy.
Trong căn hộ, tiếng chuông cửa vang lên, Summer chạy ra ngoài, đặt chân tay cầm nhấn vào nút khóa.
Mở cửa ra, bà Thẩm không thấy người đâu, chỉ có Summer đang vẫy đuôi về phía bà, kinh ngạc đứng ngoài cửa.

Trịnh Thanh từ phòng bếp ra, thấy Summer đã mở cửa, còn bà Thẩm đang đứng bên ngoài, “Bác...”
Chỉ nói một tiếng, Trịnh Thanh đã vội vàng đổi cách xưng hô, “Mẹ, sao mẹ lại tới đây, mẹ vào trong đi ạ.”
“Con chó này còn biết mở cửa, thật là hiếm thấy.” Bà Thẩm nói rồi đi vào phòng khách, sau bà còn có dì Trần.
“Mẹ, dì Trần, mà và dì uống gì ạ?”
Dì Trần kéo nhẹ Trịnh Thanh lại, “Con nhanh ngồi xuống đi, để ta.”
“Con ở sống ở đây đã quen chưa, bảo con về nhà ở thì con không về.” Bà Thẩm hỏi Trịnh Thanh.
“Rất tốt ạ, mua thực phẩm gì đó cũng rất tiện.

Nếu như Diệu Đông ở một mình, anh ấy lại thường xuyên ăn ở bên ngoài, con ở đây còn có thể nấu cơm cho anh ấy.”
Bà Thâm còn ngửi thấy mùi thơm của anh gà, “Con đang hầm canh?”
Trịnh Thanh gật đầu, “Vâng ạ.”
“Cũng may ta cẩn thận, đưa dì Trần qua đây.

Trong thời gian con mang thai, tạm thời dì Trần sẽ sống ở đây cùng hai đứa, chăm sóc con và Diệu Đông, con cũng không phải vất vả như này.”
“Thực ra hai tụi con cũng vẫn ổn...Nhưng, con vẫn phải cảm ơn mẹ, dì Trần đến đây nói chuyện với con để con đỡ buồn cũng rất tốt.” Trịnh Thanh vừa đến Bắc Kinh, cũng không có bạn bèm đến người nói chuyện cùng cũng không có.
“Con cũng không rảnh rỗi được, thời gian cử hành hôn lễ đã định vào đầu tháng sau rồi.”
“A? Nhanh vậy ạ?”
“Con đã mang bầu hơn ba tháng rồi, cứ chần chừ nữa không giấu bụng được, không có cách nào để mặc váy cưới nữa.

Cho nên tiếp theo, chúng ta phải lo việc hôn lễ.”
Thượng Hải, lúc ăn cơm, Vu Bân đưa cho Tống Lệ thiệp mời của Thẩm Diệu Đông và Trịnh Thanh, Tống Lệ nhìn hàng tên cô dâu, “Tên của cô dâu rất quen, là người mà hai tháng trước chúng ta gặp ở Thượng Hải đúng không, không ngờ nhanh như vậy đã kết hôn.

Người phụ nữ này thật không đơn giản như những gì cô ấy nói, chắc chắn là có gia thế thâm hậu gì đó, giấu diếm không nói.”
Vu Bân ngẩng đầu nhìn cô, không nói gì thêm.
Một tháng sau, hôn lễ được cử hành ở Bắc Kinh như dự tính.

Trong thành Tứ Cửu, gần như những người có máu mặt trong giới thương nhân đều tới.

Mọi người đều đang nghị luận xuất thân của cô dâu, tất cả những khách mời tới đây của nhà họ Thẩm đều không quen biết cô dâu này, rốt cục dựa vào cái gì mà chinh phục được một trong những Tứ thiếu Kinh thành – Thẩm Diệu Đông, không ai biết câu trả lời.
Lúc Thẩm Diệu Đông đưa Trịnh Thanh tới trước Vu Bân kính rượu, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy của Vu Bân nhìn Trịnh Thanh.

Cô mặc áo dài cô dâu truyền thống màu đỏ dáng ngắn, đi đôi giày cao gót màu bạc, tóc được búi sau đầu, thật sự rất đẹp.

Nếu như lúc đó mình không rút lùi, có lẽ chú rể ngày hôm nay là mình.
“Tổng giám đốc Vu, cảm ơn anh chị đã tới.” Thẩm Diệu Đông còn chủ động ôm Vu Bân, thì thầm bên tai anh mấy câu.
Vu Bân chuyển mắt cúi đầu nhìn xuống bụng Trịnh Thanh, quả nhiên nhìn từ sườn hông, cũng đã khá rõ, anh cầm ly rượu lên, “Chúc mừng hạnh phúc các em, thật lòng chúc hai người hạnh phúc.”
Trong mắt Trịnh Thanh đã ánh lên những giọt nước mắt, cụng ly với anh, “Cảm ơn Tổng giám đốc Vu.”
Ba năm sau, Thẩm Diệu Đông khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, đưa vợ con về Cổ Lãng Tự, Hạ Môn.
Từ phía xa xa, đã thấy biển hiệu “Dấu Chân Thời Gian” ngoài quán cafe, Trịnh Thanh nắm đôi tay nhỏ của con trai, “Vũ Hiên, đây là Cổ Lãng Tự mà mẹ thường nói, nhà của mẹ ở đây.”
Ở cửa quán cafe, Ôn Ninh và Tiểu Mạc cũng ra ngoài đón tiếp họ, bây giờ Ôn Ninh đã là chủ mới của Dấu Chân Thời Gian.
“Chị Thanh, Tổng giám đốc Thẩm...!Tiểu soái ca này là Vũ Ninh đúng không.” Ôn Ninh cúi người xoa đầu Vũ Hiên.
“Vũ Hiên, chào chú dì đi.” Thẩm Diệu Đông ở bên cạnh nhắc con.
Vào trong quán, Trịnh Thanh đích thân pha cho Thẩm Diệu Đông một ly Blue Moutain, làm cho con trai một cốc nước cam.
“Summer đâu ạ, sao không thấy Summer về cùng anh chị?” Ôn Ninh hỏi.
“Hành lý ký gửi rất phiền phức, lần này anh chị cũng chỉ ở đây được một tuần, nên để nó lại ở Bắc Kinh rồi.”
Trịnh Thanh nói xong, rồi nhìn sang cây đàn guitar đang đặt ở trên quầy oha chế, “Đây là guitar của chị đúng không?”
“Đúng ạ, chị Thanh lên đó hát đi.”
Trịnh Thanh cười cười, “Chị đã rất lâu không hát rồi.”
“Em lên đi, anh cũng muốn nghe.” Thẩm Diệu Đông nói với cô.
“Con muốn nghe mẹ hát, mẹ hát đi...” Con trai cũng xúm lại bên cạnh.
Trịnh Thanh đứng dậy, đi lên sân khấu, ôm cây đàn guitar, đánh lên nhạc dạo của ca khúc “Country road take me home”.
“almost heaven,west virginia,blue ridge mountain,shenandoah river.life is old there,older than the trees,younger than the mountains,growing like a breeze,country road take me home,to the place i belong......”.
 
Back
Top Bottom