Huyền Huyễn Đạo Thuật Trên Đầu Lưỡi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đạo Thuật Trên Đầu Lưỡi
Chương 140: Phiên ngoại 2


Nghiệt duyên giữa Cố Trường Sinh và thỏ bắt đầu từ năm 6 tuổi.

Bé Trường Sinh từ khi biết đi đã chăm học khổ luyện, chuẩn bị hành trang cho tương lai trở thành thuật sĩ hàng yêu đuổi quỷ. Vì có thiên phú dị bẩm, được huấn luyện từ sớm, đến năm 6 tuổi bé Trường Sinh đã có vài bản lĩnh cùng lá gan lớn. Ít nhất khi thấy quỷ, nhóc con có thể giữ mặt không biến sắc, cũng có năng lực tự bảo vệ mình, kiên trì đến lúc ba Cố đến cứu mình.

Trẻ con nhỏ yếu mang linh khí luôn là đối tượng bị quỷ quái thích bắt nhất. Ăn thịt trẻ con giúp quỷ quái nâng cao sức mạnh trong thời gian ngắn. Cho nên mỗi gia đình thuật sĩ đều bảo vệ con trẻ nhà mình kín kẽ, ba Cố cũng thế. Nhưng linh khí trên người bé Trường Sinh thật sự quá nồng. Ở niên đại linh khí cằn cỗi, bé chẳng khác gì đèn sáng trong đêm đen, phá lệ hấp dẫn ngon miệng.

Dù ba Cố mẹ Cố đều cực kỳ cẩn thận, ở nhà có Táo Vương gia che chở còn tốt, lúc ra cửa có vài lần suýt chút nữa bị quỷ quái bắt được. Cũng may bé Trường Sinh không phải trẻ con bình thường, bé có đủ thông minh và thực lực.

Năm ấy, lần thứ tư nhóc nhìn ba Cố cầm vá sắt khổng lồ chạy như bay tới, đập bẹp quỷ quái có ý đồ nuốt chửng tiểu Trường Sinh xuống đất. Bé Trường Sinh ngồi xổm xuống đất, giơ ngón tay trắng mềm mập múp chọc chọc thứ đang bị ba Cố dẫm dưới chân không thể cử động: Thì ra quỷ quỷ có cái mặt dọa người không quá đáng sợ!

Qủy quỷ bị ba ba đánh bại = quỷ quỷ không đáng sợ.

Bé con trong lòng suy ra một đẳng thức mới.

Ba Cố không quan tâm việc bé Trường Sinh chọc quỷ. Trong mắt ông, trẻ con thường có lòng hiếu kỳ tràn đầy. Chọc thì cứ chọc, chỉ cần không bị cắn, chọc xong về rửa tay sạch sẽ là được, coi quỷ là một món đồ chơi cũng được. Người họ Cố ai mà chả thế?!

Cậu sẽ phải gặp quỷ quái xuyên suốt cuộc đời, coi như bước đầu bồi dưỡng hứng thú vậy.

Có hứng thú mới có động lực học tập đạo thuật. Quan điểm của ba Cố luôn là thế.

Nhưng sau đó một khoảng thời gian dài, có lần bé Trường Sinh gặp quỷ, thế mà không biết né tránh, nếu không phải ba Cố tới kịp, quỷ sai đã gặm mất cánh tay của bé Trường Sinh.

Phù phòng ngự đâu?

Ba Cố tùy tiện từ xưa giờ mới có cảm giác không đúng.

Ông và mẹ Cố chỉ có một cục cưng bảo bối, sợ con mình xảy ra chuyện nên trang bị một đống thứ tốt cho bé Trường Sinh. Cổ đeo bùa hộ mệnh ngụy trang thành khóa trường mệnh, vòng bạc trên cổ tay khắc bùa phòng ngự. Hơn nữa bé Trường Sinh tự bảo vệ được mình, đang yên đang lành sao lại bị quỷ bắt?

Bế bé con lên kiểm tra khắp người, lúc này ba Cố mới phát hiện vòng tay và khóa trường mệnh đều biến mất.

Đừng nói bị người khác lừa mất nhé?

Tuy lo đeo nhiều đồ vật tạo thành gánh nặng cho cơ thể trẻ con, vòng tay bạc và khóa trường mệnh đều được làm nhỏ mảnh, nhưng mảnh cỡ nào thì cũng bằng bạc. Trẻ con đeo trang sức bạc khó tránh khỏi bị người ta nổi máu tham.

Hồi trước nghe nói, một đứa bé ở thôn cách vách lúc chạy đi chơi, bị người qua đường dùng hai viên đường đổi mất một vòng tay bạc. Chẳng lẽ con nhà mình cũng bị người ta lừa như vậy?

Nếu không phải chế phẩm bạc có trọng lượng nhẹ, lại thích hợp làm vật dẫn bùa chú, trẻ con đeo trên người không có gì lạ, mười đứa có chín đứa đeo trang sức bạc, ba Cố đã đổi cách khác. Bất quá hiện tại, quan trọng nhất không phải tra hỏi xem đồ đi đâu mất, mà là bé Trường Sinh cứ ngẩn ngơ không phản ứng.

“Ba ba từng dạy con gặp quỷ quỷ cần phải làm gì, đúng không?” ba Cố bế con bằng một tay, tay còn lại xách pháp khí, vừa đi về nhà vừa hỏi bé Trường Sinh. Còn con quỷ suýt cắn đứt cánh tay của bé đã bị ba Cố đánh tan.

Ngồi trên cánh tay cường tráng của ba ba, bé Trường Sinh vươn hai cánh tay ngắn cũn như củ sen, ôm lấy cái đầu to của ba ba. Nghe ba ba nói, bé Trường Sinh nghiêng đầu, thanh âm mềm mại còn hơi ngọng: “Đã dạy.”

“Phải liều mạng chạy, chạy không thoát thì cố gắng né tránh đòn đánh của quỷ quỷ, tự bảo vệ bản thân chờ baba mama đến.” Nói xong bé Trường Sinh còn gật gật đầu khẳng định. Lời ba mẹ dặn bé đều nhớ kỹ.

“Thế vừa nãy vì sao con lại ngốc ngếch đứng im không chạy hả? Quỷ quỷ muốn cắn con, con cũng không biết né?” Mới vừa rồi ông thấy rõ ràng, bằng thực lực của con mình, nếu nó muốn né tuyệt đối có thể né được nhát cắn của quỷ.

“Bởi vì quỷ quỷ không đáng sợ!” Về đến nhà, được đặt ngồi trên ghế tre, bé Trường Sinh vung vẩy hai chân ngắn cũn.

Tuổi còn nhỏ, còn chưa học được bản lĩnh gì lớn đã học được tật xấu khinh địch.

Lệ quỷ không đáng sợ á, đợi đến khi biến thành Dương Quá mới biết sợ hay gì?

Nghe con mình nói, lại tìm được khóa trường mệnh và vòng bạc bị tháo bỏ trong phòng ngủ, cuối cùng ba Cố đã hiểu vấn đề. Thì ra trẻ con không cảm thấy quỷ đáng sợ, muốn chơi với quỷ, vì thế lén lút tháo trang sức.

Trời mới biết bé Trường Sinh tháo ra kiểu gì.

Cấu tạo của vòng tay bạc khá phức tạp, nhiều người lớn muốn cởi ra cần phải nhờ người khác hỗ trợ.

Vừa lúc bây giờ đang là mùa đông, bé mặc quần áo dày, vừa đủ che khuất trang sức, không ai chú ý xem bé Trường Sinh vẫn mang bùa chú hay không.

May mà không thật sự xảy ra chuyện. Tuy nhiên tật xấu này cần phải trị.

Một người có thiên phú cao, bản lĩnh khá nhưng khinh địch sẽ dễ mất mạng hơn bất cứ ai. Đặc biệt là người hành nghề thuật sĩ, có ngày nào mà không gặp nguy hiểm? Thuật sĩ gặp nguy hiểm cao gấp nhiều lần người bình thường, càng phải biết coi trọng vấn đề này.

Giao con trai cho mẹ Cố, ba Cố cầm pháp khí chuyên dụng ra ngoài một chuyến.

Thời điểm trở về, trên tay ba Cố nhiều thêm một cái lồng sắt bị vải đen che kín. Lồng sắt không to lắm, to cỡ chiếc laptop.

Ba Cố đưa lồng sắt cho bé Trường Sinh, nói là quà cho bé.

Qùa tặng?!

Hai mắt bé Trường Sinh sáng lấp lánh, vô cùng cao hứng tháo miếng vải che. Trong lồng là một con thỏ trắng muốt như tuyết, còn trắng hơn kẹo bông gòn, đôi mắt đỏ rực như hai trái dâu tây. Thoạt nhìn đáng yêu cực kỳ.

Lồng sắt hơi chật, thỏ nhỏ bị nhốt bên trong chỉ có thể miễn cưỡng nhích tới nhích lui, không đủ không gian hoạt động. Thỏ nhỏ uể oải dựa vào lồng sắt, hai cái tai dài ỉu xìu rũ xuống, thỉnh thoảng sẽ vươn móng vuốt lay lay cửa lồng sắt. Phát hiện vẫn không mở được cửa thì thất vọng xoay người.

Bé Trường Sinh nhìn đến mức đau lòng.

Nếu là bé Trường Sinh bị nhốt trong lồng sắt bé cũng sẽ không vui. Đặc biệt là cái lồng sắt này còn nhỏ như vậy, chẳng thoải mái chút nào.

Bởi vậy bất chấp lời dặn dò của ba Cố không được mở lồng sắt vì thỏ rất dữ sẽ cắn người, bé Trường Sinh muốn thả tự do cho thỏ nhỏ.

Thỏ thỏ đáng yêu lắm, sao có thể cắn người!

Nhất định là ba ba lừa mình!

Bé Trường Sinh nhìn trước nhìn sau, ba ba vừa mới rời nhà, chưa về ngay. Mama đang ở ngoài sân hái rau, sẽ không chú ý đến động tĩnh trong nhà: Mình chỉ thả thỏ trắng ra ngoài một lát rồi sẽ bắt lại. Baba mama sẽ không phát hiện ra đâu!

Nghĩ như vậy, bé Trường Sinh đẩy then chốt trên cửa lồng. Lồng sắt vừa mở ra, con thỏ đang uể oải ỉu xìu lập tức lên tinh thần.

Nhìn thỏ nhỏ trong nháy mắt trở nên hoạt bát, bé Trường Sinh cảm thấy mình làm đúng rồi.

Mở cửa lồng xong, bé Trường Sinh thò tay vào muốn bế thỏ trắng ra ngoài. Nhưng bé chưa kịp giơ tay thì thỏ đã tự nhảy ra khỏi lồng. Bé Trường Sinh không tức giận chút nào, sợ dọa thỏ nhỏ, bé chầm chậm vươn tay, muốn vuốt nhẹ lông thỏ.

Bé rất nhẹ nhàng, nhất định sẽ không làm đau thỏ trắng!

Ai biết vừa chạm tay vào thỏ trắng, thỏ nhỏ đột ngột hóa thành quái thú to gần bằng một tầng lầu. Thân thể to lớn suýt chen vỡ tường phòng khách nhà bé Trường Sinh.

Quái thú khổng lồ có đôi mắt đỏ rực vô cùng đáng sợ như đèn lồng, tựa như mắt của yêu quái mãng xà mà Tôn Ngộ Không bắt gặp trong Tây Du Ký. Hai lỗ tai thật dài vung vẩy, đập bể hết đèn trần nhà.

Bé Trường Sinh sợ hãi, nhưng cậu nhận ra đó chưa phải thứ đáng sợ nhất của quái thú khổng lồ. Quái thú khổng lồ há ba cánh miệng hướng về phía bé Trường Sinh, lộ ra hàm răng nhọn nhoắc sắc bén, thoạt nhìn còn sắc hơn dao phay trong phòng bếp mà baba mama không cho bé đụng vào.

Quái thú khổng lồ cúi đầu, gào kêu một tiếng, muốn cắn bé tiểu Trường Sinh, bé Trường Sinh trước nay chưa từng thấy quái thú đáng sợ như vậy, khóc lóc móc hai gậy gỗ nhỏ trong túi ra, thút tha thút thít niệm chú: “Trúc… Trúc tạo, trúc tạo thân người nhỏ, đũa chia, đũa chia hai chân, mở……”

Còn chưa niệm chú xong, hai gậy gỗ vừa hóa thành đôi đũa dài một tấc, chưa kịp phát huy uy lực, răng cửa quái thú đã kề sát đỉnh đầu bé Trường Sinh, nước dãi rơi vãi khắp sàn nhà.

Bé Trường Sinh ‘oa’ một tiếng, khóc ầm lên, nắm chặt đôi đũa ngã lộn nhào chạy ra bên ngoài. Mới chạy hai bước thì bị vướng bậc cửa vấp té.

Quỳ rạp dưới mặt đất, bé Trường Sinh nhịn đau, cắn răng kiên cường bò dậy, nhưng trong giây phút trì hoãn ấy, cái đầu to của quái thú tiếp tục áp sát phía trên đầu bé Trường Sinh.

Tiêu rồi, bị quái thú ăn thịt mất!

Bé Trường Sinh lau nước mắt, vì mình không nghe lời ba ba nói nên mới bị quái thú ăn thịt. Về sau sẽ không còn được gặp baba mama. Nhưng bé Trường Sinh là một đứa bé dũng cảm, chết cũng không thể khóc lóc.

Bé không sợ quái thú khổng lồ đâu!

Quái thú cúi đầu, há miệng thật rộng. Lúc bé Trường Sinh sắp bị nuốt, mẹ Cố cầm giỏ rau đi vào nhà, vừa vặn thấy bé Trường Sinh chạy không nổi, đang nhắm mắt chờ chết.

“Được rồi được rồi không sao đâu.” mẹ Cố buông giỏ rau, phẩy tay biến quái thú thành bộ dáng ban đầu, nhét vào lồng sắt, ôm lấy bé Trường Sinh mà dỗ bé.

Bé Trường Sinh mở to mắt, phát hiện mình được an toàn, lại biết quái thú chính là thỏ nhỏ biến thành, bé Trường Sinh hối hận cực kỳ. Ba Cố cũng quay về, bé Trường Sinh chôn mặt trong lồng ngực mẹ Cố, khóc lạc cả giọng, lát sau vừa nghẹn ngào vừa nhận lỗi với ba Cố: “Con, lần sau con không dám không nghe lời ba ba nói nữa.”

“Con không nên thả thỏ nhỏ ra.”

“Về sau còn dám tháo bùa chú, còn dám xem thường quỷ quái không?” Dù bé con đã nhận lỗi, ba Cố vẫn bế bé Trường Sinh từ tay mẹ Cố, nghiêm túc hỏi lại một lần nữa: “Hôm nay nếu con không tháo khóa trường mệnh và vòng tay bạc, nếu con nghe lời ba ba không thả thỏ trắng, có phải đã không gặp chuyện này?”

Tiểu Trường Sinh thút tha thút thít gật đầu.

“Còn thấy thỏ trắng đáng yêu không?”

Tiểu Trường Sinh lén nhìn con thỏ trong lồng sắt, do dự nói: “Đáng yêu.”

Nhưng bé vội bổ sung một câu chém đinh chặt sắt: “Đáng sợ hơn.”

“Quỷ quỷ cũng giống thỏ nhỏ, về sau còn thấy quỷ quỷ không đáng sợ hay không?”

Giống thỏ nhỏ?

Bé Trường Sinh lắc đầu: “Quỷ quỷ đáng sợ.”

“Có đôi khi thoạt nhìn vô hại, không có nghĩa là thật sự vô hại.” Ba Cố ôm bé con về phòng ngủ, đeo khóa trường mệnh và vòng tay bạc lên người bé, dặn dò: “Từ nay không được lén tháo nữa, bằng không sẽ bị quỷ quỷ và yêu quái ăn thịt. Cũng không còn được gặp baba mama.”

“Dạ!” bé Trường Sinh gật đầu.

Sau này lớn lên, Cố Trường Sinh không còn tất xấu trông mặt mà bắt hình dong, cũng không hề khinh địch, nhưng lại mắc tật xấu khác.

Cậu đặc biệt thích ăn thịt thỏ. Đặc biệt là đầu thỏ!
 
Đạo Thuật Trên Đầu Lưỡi
Chương 141: Phiên ngoại 3


Thiên Đình.

Có một ông lão vận đồ đỏ ngồi dưới tàng cây. Đây là một cái cây khá lạ, trừ cành lá, trên cây có rất nhiều sợi tơ đỏ vắt ngang dọc. Sợi tơ quấn trên nhánh cây như rễ cây đa, như thể mọc tự nhiên từ cây. Ông lão thì tóc bạc trắng đầu, mặc đồ đỏ không hề th* t*c, ngược lại cực kỳ tiên phong đạo cốt.

Người xuất hiện tại Thiên Đình, có ai không phải thần tiên? Tiên phong đạo cốt là chuyện bình thường, ở đây ai cũng thế. Ông đang cầm trên tay một tấm gương đồng, một vật phẩm trân quý khó có được.

Gương đồng tên là Định nhân duyên, chiếu nó vào một người thì mặt gương sẽ hiện ra nhân duyên của người nọ. Nếu chỉ dùng cho phàm nhân thì quá tầm thường. Gương đồng trân quý đến vậy là bởi nó chiếu được tất cả người ở thiên địa tam giới, bất cứ thứ gì, chỉ cần trên người mang nhân duyên, thậm chí là một viên đá chưa khai thông linh trí, không hiểu tình yêu là gì, nó vẫn có thể soi đến lúc viên đá thành tinh và chiếu ra đạo lữ tương lai.

Rất nhiều tiểu tiên tu luyện buồn tẻ, chưa tìm được đạo lữ thường tìm ông mượn gương, chiếu vào bản thân đi kiếm tình yêu đích thực.

Trừ chức năng chiếu nhân duyên, gương còn có thể sử dụng như TV, máy quay phim, máy theo dõi dưới thế gian. Chỉ cần chuyện liên quan đến tình cảm, dù phát sinh bất cứ khi nào, đều có thể thông qua nó để xem. Tuy nhiên, so với công năng thứ nhất, thì công năng thứ hai không đáng nhắc tới. Nhưng chủ nhân của cái gương cực thích công năng thứ hai, cuộc sống dài lâu nhàm chán, có thú tiêu khiển giải trí sẽ vui hơn.

Trong gương đang chiếu thứ gì đó rất thú vị, ông ấy coi đến mức nhập tâm, vuốt râu liên tục, đến mức quải trượng rơi xuống đất cũng không rảnh nhặt.

“Nguyệt Lão, xem cái gì thế?” Phục Hy đi ngang qua cây nhân duyên, thoáng thấy hình ảnh ông bạn già không khỏi dừng bước.

Nếu hắn không nhìn lầm, đó là Thần Nông?

Tuy rằng Thần Nông đang mặc quần áo thế gian, bất quá quan hệ giữa ngài và Tam Hoàng khá tốt. Những người khác trên Thiên Đình Phục Hy có thể không nhận ra, nhưng làm huynh đệ với Thần Nông mấy chục vạn năm, dù Thần Nông thu liễm hơi thở ngụy trang thành phàm nhân, tóc cắt ngắn cũn, nhưng ngũ quan gần như giữ nguyên, muốn Phục Hy nhận sai cũng khó.

Lão già Thần Nông vạn năm trạch xuất hiện trong Định nhân duyên, Phục Hy tức khắc bị khơi mào hứng thú. Dù sao cũng không bận việc gì khẩn cấp, ở lại xem náo nhiệt quan trọng hơn. Hơn nữa, mấy chục vạn năm rồi mới thấy trò vui, bỏ lỡ thì quá tiếc.

Đột nhiên nghe thấy giọng Phục Hy, cái tay Nguyệt Lão cầm gương run bắn, vội vàng nhét gương vào trong ngực, trả lời cực nhanh: “Không thấy gì hết.”

Xong rồi xong rồi, lén xem Thần Nông đại đế yêu đương, bị ai bắt gặp chả được, đen đủi sao lại bị Phục Hy đại đế bắt quả tang. Chẳng lẽ Phục Hy đại đế tới bênh vực cho Thần Nông đại đế? Xương cốt của lão sợ là không đủ để Phục Hy đại đế nghiền nát.

Nguyệt Lão ngóng trông Phục Hy không truy cứu, bỏ qua vụ này, nhưng rất tiếc dời không như mơ. Phục Hy phẩy tay một cái, Định nhân duyên bị giấu kín như mèo ngửi thấy mùi bạc hà mèo, chưa được chủ nhân đồng ý đã vọt ra ngoài.

Chụp lấy cái gương, nhìn hình ảnh trong gương đang chiếu, Phục Hy cười hớn hở: “Cuối cùng cũng có ngày này!”

Trong gương là thời điểm Khương Thời Niên mới hạ phàm, bị ba Cố mẹ Cố bắt gặp cảnh hai người Cố Trường Sinh nằm trên giường.

Phục Hy lắc lắc gương, gương lại hiện hình ảnh Cố Trường Sinh đỏ mặt như sủi cảo tôm, vì thế từ đó Khương Thời Niên tỏ vẻ mình cực thích ăn sủi cảo tôm.

Vãi chưởng, tin tức siêu to khổng lồ.

Lão xử nam vạn năm thật sự động tâm. Chà chà, sủi cảo tôm thì có gì ngon, Tuý Ông không say bởi rượu!

“Thần Nông là tên thối tha không biết xấu hổ, trâu già gặm cỏ non!” Nhóc đó bao nhiêu tuổi, Thần Nông bao nhiêu tuổi? Chưa kể hai người còn kém nhau bối phận. Phục Hy ghét bỏ: “Già mà không đứng đắn!”

Nguyệt Lão cúi đầu, làm bộ bận rộn nghiên cứu quải trượng của mình.

Ôi quải trượng mình tự làm đỉnh dễ sợ, hoa văn tinh tế rõ ràng, xúc cảm mượt mà. Kết hợp với trang phục màu đỏ mình thường mặc quả là xứng tầm, chuẩn bài tuyệt phối. Ngày mai mình sẽ cầm nó tiếp, bao đẹp bao ngầu.

Ừmmm, Phục Hy đại đế nói Thần Nông đại đế trâu già gặm cỏ non gì đó, ông chả nghe thấy gì. Lớn tuổi, tai nghễnh ngãng lắm!

Trong lúc Nguyệt Lão liều mạng ca ngợi quải trượng, Phục Hy xem Thần Nông nghiêm túc đảm bảo với ba mẹ Cố.

Còn tự biết bản thân lớn chục vạn năm tuổi, vẫn muốn ở bên cạnh nhóc con. Phục Hy lén lút lấy một cục lưu ảnh thạch từ trong không gian Tu Di. Đây tuyệt đối là lịch sử đen, cần phải ghi lại, chờ Thần Nông trở lại, hắn sẽ lấy ra cười vào mặt tên này!

Không thể tưởng nổi Thần Nông nói chuyện tình yêu lại vụng về đến vậy.

Xem tiếp khúc sau chỉ thấy một đống mosaic, hiển nhiên là Thần Nông vì phòng ngừa có người rình coi, cẩn thật che chắn làm nhiễu sóng.

Phục Hy vỗ vỗ Định nhân duyên, vẫn là một đống mosaic. Đệt, nhìn không thấy thì thôi, dù sao đã xảy ra chuyện gì, hắn khỏi cần đoán cũng biết. Độc thân mấy chục vạn năm, tìm được đối tượng tất nhiên là củi khô lửa bốc.

Không ngờ ngươi lại là dạng thần này đấy Thần Nông!

Phục Hy lật tới lật lui cái gương, xác định thật sự không còn gì để nhìn, mất hứng trả gương cho Nguyệt Lão.

Phục Hy đại đế đã rời đi, nhưng sự tình vẫn chưa xong đâu. Nguyệt Lão cầm Định nhân duyên, do dự không biết nên xem tiếp hay không. Xem tiếp, sợ lại bị thần tiên khác bắt quả tang, không xem nữa, lòng ông bị tò mò cào ngứa ngáy tim gan. Cảm giác như coi một bộ phim xuất sắc, đang đến đoạn cao trào thì bị tắt TV, nửa vời, khó chịu!

Nguyệt Lão do dự một hồi, cuối cùng bị lòng hiếu kỳ chiếm thượng phong. Dù sao Phục Hy đại đế cũng chưa nói gì, Thần Nông đại đế lại còn chưa trở về, ông chỉ xem một tí thôi, cẩn thận đừng để người khác biết là được, sẽ không sao đâu.

Chuyện tình yêu của Thần Nông đại đế, không xem thì hối hận chết mất.

Nhưng mà Nguyệt Lão không ngờ rằng, trên Thiên Đình không chỉ có một vị thần tiên nhàm chán. Trùng hợp làm sao, Thiên Lý Nhãn và một đám tiểu tiên đúng lúc đi ngang qua. Bình thường Thiên Lý Nhãn thấy Định nhân duyên sẽ không quan tâm, nhưng cố tình lúc ấy Nguyệt Lão lại dùng pháp thuật, che giấu nội dung. Thiên Lý Nhãn lập tức ngửi thấy mùi bất thường, bay vội tới triệt bỏ pháp thuật, thế là nhóm tiểu tiên đều thấy hết.

“Ôi trời, các ngươi nghe tin gì chưa? Thần Nông đại đế lão thụ nở hoa tìm đối tượng đấy.” Thiên Đình bắt đầu lan truyền một tin đồn mới cực hot.

“Sao có thể, ánh mắt Thần Nông đại đế cao lắm đấy, Thiên Đình có nhiều tiên nữ mĩ mạo thích ngài ấy, mà Thần Nông đại đế có quan tâm đâu, sao có thể động tâm với phàm nhân.” Ai cũng biết Thần Nông đại đế hạ phàm vì việc chung, nhân loại thế gian nào đẹp bằng tiên nhân.

“Người ta có câu không tin lời đồn không truyền lời đồn, sao các người dễ tin thế hả? Thành tiên bao nhiêu năm rồi mà không khôn khéo thêm tí nào!”

“Thật đấy, chính mắt mấy người Thiên Lý Nhãn nhìn thấy từ chỗ Nguyệt Lão, sao mà giả được. Tỷ tỷ của ta là tỳ nữ hầu hạ Nữ Oa nương nương, lúc Nữ Oa nương nương nghe được tin đồn có hỏi Phục Hy đại đế, các ngươi đoán xem đại đế phản ứng thế nào?”

“Còn có thể phản ứng cái gì, chắc chắn là hung hăng trách cứ Thiên Đình này bất chính tắc loạn. Tại các ngươi suốt ngày nói dóc tám nhảm đấy, sớm muộn gì Thiên Đình cũng siết chặt vấn đề ngôn luận.”

“Khiếp, thật như thế ta đã không nói rồi. Ta nghe tỷ tỷ của ta nói, lúc ấy á, nghe Nữ Oa nương nương hỏi chuyện, Phục Hy đại đế không phản bác câu nào!”

Không phản bác. Này nghĩa là gì, có khác gì ngầm thừa nhận?

Ai mà không biết Phục Hy đại đế và Thần Nông đại đế có quan hệ tốt, thái độ của Phục Hy đại đế hoàn toàn đủ để xác nhận tin đồn.

Vì thế chờ đến khi Cố Trường Sinh trải qua trăm cay ngàn đắng (thật ra không có) thành tiên, thì phát hiện một đống tiên nhân đứng chờ vây quanh ngay vị trí cậu phi thăng. Trong mắt bọn họ đều lấp lánh ánh sáng tò mò, dàn trận siêu lớn, dọa Cố Trường Sinh hết hồn. Suýt chút nữa đã tưởng mình bị người ta dàn trận cướp bóc, chứ không sao mắt ai đều đầy vẻ thèm khát như vậy.

Cố Trường Sinh lập tức thủ thế rút dao phay, may được Tổ sư gia cản lại.

Tận đến khi gặp mấy vị tiên nhân ngang địa vị Thần Nông, đặc biệt là Phục Hy, bị trêu ghẹo hỏi mấy vấn đề này nọ giữa cậu và Thần Nông, rồi nghe Phục Hy tận tình kể lể cả câu chuyện, cậu mới hết hoảng hồn.

- -----oOo------
 
Đạo Thuật Trên Đầu Lưỡi
Chương 142: Phiên ngoại 4


Cúng ông táo ban đêm là thông tục của nhà họ Cố mỗi khi gần đến ngày cuối năm. Đặc biệt từ khi Tổ sư gia xuống trần gian, người Cố gia để tâm tới việc cúng ông táo hơn hẳn. Chưa kể năm nay là lần cuối cùng họ cúng ông táo, càng phải làm thật long trọng.

Hết năm cũ qua năm mới, có lẽ họ đã ở Tu chân giới. Đến lúc đó bận rộn tu luyện, bế quan một cái là mất 4-5 năm, có muốn cúng ông táo cũng không rảnh.

Tiễn sủi cảo mặt đón gió, cúng ông táo để đưa Táo thần lên trời bẩm báo công sự, bởi vậy sủi cảo là một món cúng không thể thiếu.

Màu thịt cá món ăn mặn, rượu ngon bếp đường bếp bánh, người Cố Gia đã bận bịu chuẩn bị từ mấy ngày trước rồi.

Cũng may năm nay trong nhà có nhiều người hỗ trợ cúng ông táo. Cố gia sắp rời đi, tuy không biết bọn họ muốn đi đâu, nhưng tất cả người quen ít nhiều đều biết cơ hội để gặp lại họ là rất thấp, thậm chí là không có. Anh em họ Du thì khỏi nói, dạo này ăn ở luôn trong nhà họ Cố, tranh thủ thêm thời gian bên cạnh nhau. Nếu không phải Khương Thời Niên nói họ Du có cơ duyên khác, Cố Trường Sinh tạm thời không nói, chứ ba Cố mẹ Cố coi anh em Du gia từ bé đến lớn như con cái của mình đã buồn sầu vì biệt ly trong thời gian dài, suýt thì bỏ qua cơ hội đi Tu chân giới.

Bọn họ tay già chân yếu, đi Tu chân giới chỉ khiến con trai bị kéo chân sau, còn không bằng ở lại nơi đây. Tuy thọ mệnh hơi ngắn nhưng nhân sinh trăm năm, sống vậy là đủ rồi. Còn nữa, bọn họ có tu luyện cũng chỉ sống lâu thêm một chút.

Cũng may sự tình đã được giải quyết hoàn mỹ, bọn nhỏ đều có tiền đồ riêng.

Trừ anh em Du gia, ngoài dự kiến Tần Dực cũng tới hỗ trợ. Dù sao lần nào Tần Dực tới gõ cửa cũng có án tử.

Lăn lộn một hồi, mọi người rửa tay sạch sẽ, ngồi trong phòng bếp cùng nhau làm vằn thắn, lúc này Cố Trường Sinh mới phản ứng lại.

Người Cố gia phải đi, nhưng truyền thừa Táo thần không thể đứt đoạn. Hai ngày trước ba Cố đã bàn với cậu chuyện cho người thu làm đồ đệ, nhưng không chọn được ai thích hợp. Hiện tại xem ra ông đã chọn trúng Tần Dực.

“Tuy nó mới nhập môn, ngộ tính tàm tạm.” Thứ hắn thiếu là một chút cơ duyên, tới tận bây giờ mới chậm chạp cất bước đầu tiên. Nhưng chỉ cần đẩy được cánh cửa nhập môn, kết hợp ngộ tính tốt, hành trình tu luyện của hắn sẽ là một đường bằng phẳng. Tu vi tăng tiến thuận lợi, mới qua bao lâu đâu mà Tần Dực thoạt nhìn chẳng khác gì thuật sĩ đã khổ tu ba bốn năm, nào có giống người mới nhập môn?

Một hạt giống tốt có sẵn trước mắt, nhân phẩm bản tính lại hiểu tận rễ, ba Cố nào để ‘nước phù sa chảy ruộng ngoài’.

Nghe ba Cố nói, Tần Dực nhéo cục sủi cảo, đắc ý cười hề hề với Cố Trường Sinh. Bất ngờ chưa nhóc con!

Cố Trường Sinh tiếp tục làm vằn thắn, không nhìn hắn, cũng không nói lời phản đối. Tuy suốt ngày bẫy nhau xin xỏ nhau chửi nhau nhưng họ vẫn tính là bạn tốt, Cố Trường Sinh trong lòng mừng hộ hắn. Cơ mà đây chưa phải thứ làm cậu vui nhất.

Nắn xong sủi cảo, Cố Trường Sinh cẩn thận đặt miếng sủi cảo vào chiếc khay cạnh Tổ sư gia, nhướng mày với Tần Dực: “Gọi sư huynh!”

Tần Dực lớn tuổi hơn Cố Trường Sinh, nhưng ai bảo hắn nhập môn sau cậu.

Lâu lâu mới được đè đầu Tần Dực, Cố Trường Sinh lập tức tính sổ mớ đậu tằm rẻ bèo tổn thất vào tay Tần Dực, quyết hoàn cả vốn lẫn lời mới được.

Thăng cấp lên chức sư huynh, Cố Trường Sinh phá lệ hào phóng. Nhưng hai chữ sư huynh vừa ra khỏi miệng, vài người biết nội tình mặt đổi sắc liền. Đặc biệt là ba Cố, người chịu ảnh hưởng nặng nề bởi bối phận lộn xộn trong nhà còn chưa biết giải quyết thế nào!

Ba Cố giả bộ khụ một tiếng: “Cứ gọi thẳng tên đi, không cần dùng mấy xưng hô xã giao đâu.” Còn bàn luận kỹ hơn nữa, chẳng lẽ ông sẽ phải gọi con trai mình là sư tổ?

Bố già không tiếp thu nổi hiện thực này. Vụ xưng hô thời thời khắc khắc nhắc nhở ông rằng con trai mình đã bị câu mất, lại còn là bị một tên già không đứng đắn lén trộm nữa chứ.

Về vấn đề xưng hô, Cố Trường Sinh và Khương Thời Niên ăn ý không nhắc tới. Cậu không ngại lừa mình dối người, không xưng hô = hai người ngang hàng yêu nhau.

Cơ mà khi sư diệt tổ, già mà không đứng đắn gì đó, vẫn k*ch th*ch bố cậu lắm.

Nghe ba Cố nói, Cố Trường Sinh mới phản ứng lại, mặt đỏ phừng phừng. Cậu sờ mũi, giả vờ đổi đề tài khác. Ba Cố nhìn phản ứng của cậu mà gật gù tấm tắc.

Tần Dực ngơ ngác bị dắt mũi, không hiểu gì hết. Hắn cứ tưởng hôm nay sẽ bị ép gọi sư huynh, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng luôn rồi, ai biết Cố Trường Sinh lại dễ dàng buông tha hắn.

Làm vằn thắn còn sờ mũi, mặt Cố Trường Sinh bị dính bột mì. Nhìn đối tượng yêu đương của Cố Trường Sinh dịu dàng lấy tay lau bột mì trên mặt cậu, Tần Dực vội vàng cúi đầu nghiên cứu nhân sủi cảo. Hắn chăm chú như thể dưa chua trộn thịt heo bị lẫn sỏi, hết sức chuyên chú nhặt tìm thật kỹ. Nói chung là: Thằng này từ chối ăn cơm chó!

Biết Khương Thời Niên là người yêu Cố Trường Sinh nhưng không biết thân phận thật sự của Khương Thời Niên, Tần Dực mơ màng vượt qua một ngày.

Cúng bếp xong, qua năm mới, sau khi cùng mọi người cáo biệt, Cố Trường Sinh thu gom vài vật kỷ niệm và thức ăn chuẩn bị rời đi. Ba Cố mẹ Cố tạm thời không theo họ, hai vợ chồng muốn lưu lại vài năm dạy dỗ đồ đệ mới, khi nào Tần Dực ổn thỏa rồi mới đi.

Cố Trường Sinh đến Tu chân giới trước mấy năm cho vững gót chân, đón ba mẹ tới sau, khởi điểm của ba mẹ Cố cũng sẽ cao hơn một ít. Chỉ phiền Tổ sư gia đến lúc đó phải trở về một chuyến đón người, bất quá không ai có ý kiến gì.

Xuyên qua các vị giới, đối với rất nhiều người là một chuyện bất khả thi. Cho dù là thần tiên, tiểu tiên không đủ tu vi đều khó mà làm được. Riêng Khương Thời Niên lại dễ như trở bàn tay. Tùy tay điểm vào màng ranh giới không gian, khu vực hẻo lánh liền biến thành Truyền Tống Trận, có hai bóng người một cao một thấp sóng vai bước ra.

“Thì ra Tu chân giới trông như thế này!” Người thấp hơn nhìn một vòng xung quanh, cảm thán một câu.

Ước chừng do thiết lập Truyền Tống Trận, thành nhỏ tuy vị trí hơi hẻo lánh, nhưng vẫn tính là thành thị, trên trời thỉnh thoảng có người tu chân dẫm lên kiếm vút qua như sao băng.

Bầu trời Bạch Ngọc Kinh, mười hai tầng năm thành.

Kết duyên tiên nhân, kết tóc trường sinh.

- -----oOo------
 
Back
Top Bottom