[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đạo Mộ Bút Ký - Sa Hải I
Chương 16: Mộ Máy Ảnh
Chương 16: Mộ Máy Ảnh
夕阳落日,这一片沙漠似乎就是《楚留香传奇》中描写的大沙漠。在日光的笼罩下,沙丘从金黄色变成了砂红色,阴影的部分越来越黯淡,连绵的沙丘呈现出非常立体的光影效果,站在高坡眺望,落日和无垠的沙漠给人一种震撼人心的美感。
Hoàng hôn buông xuống, vùng sa mạc này dường như chính là đại sa mạc được miêu tả trong Sở Lưu Hương Truyền Kỳ.
Dưới ánh nắng bao phủ, các đụn cát chuyển từ màu vàng kim sang màu đỏ cát, bóng đổ ngày càng tối sầm, những đụn cát trải dài tạo nên hiệu ứng ánh sáng và bóng tối rất sống động.
Đứng trên gò cao nhìn ra xa, cảnh hoàng hôn và sa mạc vô tận mang đến một vẻ đẹp rung động lòng người.
看着这样的景色,即使是最世俗,最不愿意去领略美的人,也会被这种美穿透,感动。
Nhìn cảnh sắc này, ngay cả người thế tục nhất, người ít muốn thưởng thức cái đẹp nhất cũng sẽ bị vẻ đẹp này xuyên thấu và cảm động.
黎簇坐在骆驼上,看着前路的行人,暂时忘记了发生的一切,沉浸在了这片美景之中。一直等到前面的骆驼停下,走过沙丘之后出现一片绿草围绕的小海子,他才从自己的迷思中醒了过来,意识到自己根本就不知道为什么会来到这里。
Lê Thốc ngồi trên lưng lạc đà, nhìn những người đi phía trước, tạm thời quên đi mọi chuyện đã xảy ra, chìm đắm trong cảnh đẹp này.
Mãi cho đến khi con lạc đà phía trước dừng lại, sau khi đi qua đụn cát hiện ra một hồ nước nhỏ được bao quanh bởi cỏ xanh, cậu mới tỉnh lại khỏi suy tư của mình, nhận ra mình hoàn toàn không biết tại sao lại đến nơi này.
他回顾了一下,这一周发生的事情实在太诡异而且太快速了,他甚至没有可以去好好消化琢磨的机会。在一周前,他最担心的还是老爹的板子和老师要找他麻烦的事情,现在,这些反而成了最不值一提的。他先是后背被刀割出像清明上河图一样的伤口,现在又被人逼着到了一个鸟不拉屎的地方。
Cậu nhìn lại, những chuyện xảy ra trong tuần này quá đỗi kỳ quái và quá nhanh, cậu thậm chí không có cơ hội để tiêu hóa và suy ngẫm cho kỹ.
Một tuần trước, điều cậu lo lắng nhất vẫn là cây roi của bố và việc giáo viên tìm cậu gây rắc rối, giờ đây, những thứ đó lại trở nên không đáng nhắc đến nhất.
Đầu tiên là lưng cậu bị dao rạch thành vết thương trông như bức "Thanh Minh Thượng Hà Đồ", giờ lại bị người ta ép đến một nơi chó ăn đá gà ăn sỏi.
不对,刚想完她就看到好几只不知道名字的鸟从海子中飞出来,往夕阳的方向飞了过去。还是有鸟在这里拉屎的。
Không đúng, vừa nghĩ xong cậu đã thấy vài con chim không biết tên bay ra khỏi hồ nước, bay về phía hoàng hôn.
Vẫn có chim đến đây ị (ý chỉ 鸟不拉屎 là nói quá).
自己怎么就到了这儿了,而且竟然一点也不担心老师会算他旷课。自己旷课的理由多牛逼啊,被人胁迫了。
Tại sao mình lại đến đây, hơn nữa lại không hề lo lắng chuyện giáo viên tính cậu trốn học.
Lý do trốn học của mình oách đến thế cơ mà, bị người ta uy hiếp.
要让一个苦难变得不值一提,最好的办法就是承受一个更加可怕的灾难。但是,如果不是亲身经历,所谓大的苦难,对于黎簇来说,简直就是一场刺激的人生历险。
Để một nỗi khổ trở nên không đáng nhắc đến, cách tốt nhất là phải chịu đựng một tai họa khủng khiếp hơn.
Nhưng, nếu không phải tự mình trải nghiệm, cái gọi là khổ nạn lớn, đối với Lê Thốc, lại giống như một cuộc phiêu lưu kích thích của cuộc đời.
考察队终于停下来扎营了,王盟和那个马日拉显然是苦力,老板吴邪漫步着来到海子边上,掬水洗脸,然后在海子边上坐了下来。
Đoàn khảo sát cuối cùng cũng dừng lại cắm trại.
Vương Minh và Mã Nhật La rõ ràng là lao động chính.
Ông chủ Ngô Tà thong thả đi đến bên hồ nước, vốc nước rửa mặt, rồi ngồi xuống bên hồ.
黎簇看没有人找他帮忙,也走了过去,学着洗脸。他背上的伤口非常痒,而海子里的睡是淡水,温度又很低。黎簇想着要是没有旁人,他早就脱/光了跳下去好好舒服一下了。淡水现在当务之急还是得继续和这个老板聊聊,聊出感情,也许他能早点放了自己,自己也能通过聊天多了解一些信息,黎簇心里说。
Lê Thốc thấy không ai nhờ mình giúp đỡ, cũng đi tới, bắt chước rửa mặt.
Vết thương trên lưng cậu rất ngứa, mà nước trong hồ là nước ngọt, nhiệt độ lại rất thấp.
Lê Thốc nghĩ nếu không có người ngoài, cậu đã lột trần nhảy xuống tận hưởng cho thoải mái rồi.
Nhưng ưu tiên hàng đầu bây giờ là phải tiếp tục nói chuyện với gã ông chủ này, nói chuyện để tạo thiện cảm, có lẽ hắn sẽ thả mình đi sớm hơn, và mình cũng có thể tìm hiểu thêm thông tin qua trò chuyện, Lê Thốc tự nhủ.
可刚坐到吴邪的边上,吴邪就对他说道:"站起来,你坐在这里干什么?"
Thế nhưng, vừa ngồi xuống bên cạnh Ngô Tà, Ngô Tà đã nói với cậu: "Đứng dậy, cậu ngồi đây làm gì?"
"休息一下。"
"Nghỉ ngơi một chút."
"骆驼需要休息,你休息什么,这里风景这么好,去,拍照去。"吴邪说道:"摄影师要有摄影师的样子。"
"Lạc đà cần nghỉ ngơi, cậu nghỉ ngơi cái gì.
Cảnh ở đây đẹp như vậy, đi, đi chụp ảnh đi."
Ngô Tà nói: "Nhiếp ảnh gia phải có dáng vẻ của nhiếp ảnh gia."
"可我不会拍。"
"Nhưng tôi không biết chụp."
"自己琢磨去。"吴邪说道:"摄影师的工作在这次考察活动中很关键。可别露馅了。"
"Tự mày mò đi."
Ngô Tà nói: "Công việc của nhiếp ảnh gia rất quan trọng trong hoạt động khảo sát lần này.
Đừng để lộ sơ hở."
黎簇悻然离开,回到了自己的骆驼边上,提着铝合金的箱子找了一个隐蔽的地方,把箱子打开。里面是一套看上去相当牛逼的单反照相机,他拿了起来,稍微摆弄了几下,就发现操作起来很简单。他把相机端起来,对着四周的景色,调动焦距拍了几张风景照,发现照片相当的漂亮。原来用着相机,不用什么技术也能拍出专业级别的照片来。
Lê Thốc bực bội bỏ đi, quay lại bên cạnh lạc đà của mình, xách chiếc vali hợp kim nhôm đến một nơi kín đáo, mở vali ra.
Bên trong là một bộ máy ảnh DSLR trông khá xịn.
Cậu cầm lên, nghịch vài cái, liền thấy thao tác rất đơn giản.
Cậu giơ máy ảnh lên, hướng về cảnh vật xung quanh, điều chỉnh tiêu cự chụp vài bức ảnh phong cảnh, phát hiện ảnh chụp rất đẹp.
Hóa ra dùng chiếc máy ảnh này, không cần kỹ thuật gì cũng có thể chụp được ảnh cấp độ chuyên nghiệp.
黎簇来了劲儿,爬到一个沙丘上,对着不同的方向不停的变换焦距,转动快门足拍了有几百张照片。忽然,他停了下来。他发现镜头里闪过了一个东西。他放下照相机,往那个方向去看,那里只有一片黄沙。他皱起眉头。
Lê Thốc hứng thú, leo lên một đụn cát, liên tục thay đổi tiêu cự và bấm nút chụp hàng trăm bức ảnh theo các hướng khác nhau.
Đột nhiên, cậu dừng lại.
Cậu phát hiện một thứ gì đó lóe lên trong ống kính.
Cậu bỏ máy ảnh xuống, nhìn về phía đó, nơi đó chỉ có một vùng cát vàng.
Cậu cau mày.
因为刚才拍照时镜头转动的速度非常快,切换焦距的速度也非常快,所以那只是一瞬间的感觉。但黎簇相信自己看到的并不是幻觉。他立即停了下来,往那个方向看去,但是夕阳已经贴到地线,在这个光线下远处的东西是看不清楚的。
Vì lúc nãy tốc độ xoay ống kính và chuyển tiêu cự khi chụp rất nhanh, nên đó chỉ là cảm giác thoáng qua.
Nhưng Lê Thốc tin rằng những gì mình thấy không phải ảo giác.
Cậu lập tức dừng lại, nhìn về phía đó, nhưng mặt trời đã chạm đường chân trời, trong ánh sáng này không thể nhìn rõ được vật thể ở xa.
黎簇重新拿起照相机,拉到最大焦距,去寻找那才一闪而过的东西,他立即想查看照相机的SD卡,看刚才的那东西有没有被拍下来。就在这个时候,一边的营地里就有人惊呼了一声,他回头去看,就看到一个人在草地里大叫:"快来快来,这里有东西。"
Lê Thốc cầm lại máy ảnh, kéo đến tiêu cự tối đa, tìm kiếm vật vừa thoáng qua.
Cậu định kiểm tra thẻ SD của máy ảnh ngay, xem vật đó có được chụp lại không.
Đúng lúc này, ở khu cắm trại bên cạnh có người kêu lên một tiếng kinh ngạc.
Cậu quay đầu lại nhìn, thấy một người đang la lớn trên bãi cỏ:
其他人都朝大叫那人的方向围了过去,听到有人问:"什么东西值得咋呼咋呼的?"
Những người khác đều vây quanh hướng người kêu lên.
Cậu nghe thấy có người hỏi: "Cái gì mà đáng làm ầm ĩ thế?"
黎簇也小心翼翼的爬下了沙丘,走到了人群聚集的地方,发现原来之前他们为了晚上在这里生起篝火聚餐而挖掘沙井,似乎是挖坑的时候刨出了什么东西。
Lê Thốc cũng cẩn thận bò xuống đụn cát, đi đến chỗ đám đông tụ tập, phát hiện ra thì ra trước đó họ đào hố cát để tối nay đốt lửa trại ăn uống, dường như là khi đào hố đã đào trúng thứ gì đó.
黎簇挤进去,看到被挖开的沙坑中果然有些不一般的东西,大部分都是一片一片像是塑料和金属材质的黑色薄片,此外也有一些彩色薄片混杂其中。
Lê Thốc chen vào, thấy trong hố cát vừa đào quả nhiên có thứ gì đó không tầm thường.
Phần lớn là những mảnh mỏng màu đen làm từ chất liệu giống nhựa và kim loại, ngoài ra còn xen lẫn một số mảnh mỏng có màu sắc khác.
"什么东西?垃圾?"有人问。
"Cái gì vậy?
Rác à?"
Có người hỏi.
吴邪推开众人,蹲下去,捡起了一片东西看了看,所有人一下就认了出来。
Ngô Tà gạt mọi người ra, ngồi xổm xuống, nhặt một mảnh lên xem, tất cả mọi người lập tức nhận ra.
这是一只已经被烧毁的照相机。
Đó là một chiếc máy ảnh đã bị đốt cháy.
吴邪接着拨弄着那些塑料片和金属片,黎簇惊讶的发现这里的沙地下面,埋了大量各种型号被烧毁的照相机。有单反,也有卡片机。
Ngô Tà tiếp tục bới những mảnh nhựa và kim loại, Lê Thốc kinh ngạc phát hiện dưới bãi cát này, chôn rất nhiều máy ảnh các loại đã bị đốt cháy.
Có máy DSLR và cả máy ảnh du lịch (máy ảnh thẻ).
"这是怎么回事?"边上的人窃窃私语:"怎么会有这么多毁掉的相机?"
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Những người bên cạnh xì xào: "Tại sao lại có nhiều máy ảnh bị hỏng thế này?"
"挖出来。"吴邪对身后的王盟说:"把所有的东西全部挖出来。"
"Đào lên."
Ngô Tà nói với Vương Minh phía sau: "Đào tất cả những thứ đó lên."
一共有40多只相机残骸被挖出来,各种型号都有。等到这些相机被整理完毕,一字排开堆在沙地的防水布上时,早已完全入夜了。虽然沙漠的晚上非常冷,但考察团众人还是披上外衣围在这些照相机边上。
Tổng cộng có hơn 40 xác máy ảnh được đào lên, đủ mọi loại kiểu dáng.
Đến khi những chiếc máy ảnh này được dọn dẹp xong, xếp thành hàng trên tấm bạt chống thấm trên cát, trời đã hoàn toàn tối.
Mặc dù đêm ở sa mạc rất lạnh, nhưng mọi người trong đoàn khảo sát vẫn khoác áo ngoài vây quanh những chiếc máy ảnh này.
"应该有两到三支旅行团。"吴邪说道:"他们所有的照相机全部都在这里。他们在经过这里的时候,集体毁掉了自己所有的照相机。"
"Chắc phải có hai đến ba đoàn du lịch."
Ngô Tà nói: "Tất cả máy ảnh của họ đều ở đây.
Khi đi qua đây, họ đã đồng loạt hủy bỏ tất cả máy ảnh của mình."
"为什么?难道因为钱多得没处花了?"有一个教授问道。
"Tại sao?
Chẳng lẽ vì tiền nhiều quá không biết tiêu vào đâu?"
Một vị giáo sư hỏi.
"不知道,大概是因为他们拍到什么让他们觉得不舒服的东西。"吴邪说道:"我们看看,里面的记忆卡里,还有没有可以使用的。就能知道他们都拍到了些什么。"
"Không biết, có lẽ là vì họ đã chụp được thứ gì đó khiến họ cảm thấy không thoải mái."
Ngô Tà nói: "Chúng ta xem thử, trong thẻ nhớ còn cái nào dùng được không.
Sẽ biết được họ đã chụp những gì."