霍秀秀就道:"那老头,名字叫金万堂,你有没有想起什么?"
Hoắc Tú Tú nói: "Ông già đó tên là Kim Vạn Đường, anh đã nhớ ra cái gì chưa?"
金牙老头这个形象,我的记忆非常深刻,因为将我拉进这一切的那个人,也是一个金牙老头。
Hình tượng lão răng vàng khắc rất sâu trong trí nhớ của tôi, bởi kẻ đã kéo tôi vào tất cả mọi chuyện này cũng chính là một lão già răng vàng.
她一说这个,就让我心里一个激灵,世界上没有那么多的巧合,显然她的意思是,她见到的这个叫金万堂的金牙老头,就是到我铺子里来找拓本的那个。她和我的经历中,出现了第一个交集。
Khi Tú Tú vừa nhắc đến điều này, trong lòng tôi giật thót một cái, trên thế giới này không có nhiều chuyện trùng khớp như thế, hiển nhiên ý của cô nàng chính là, lão già răng vàng tên gọi Kim Vạn Đường này chính là kẻ đã từng đến cửa tiệm của tôi tìm bản rập kia.
Trong câu chuyện của tôi và của con nhỏ này, cuối cùng đã xuất hiện một giao điểm.
原来那老鬼叫金万堂,好像听隔壁的店的老板也提过,我的心中有点异样。
Hóa ra lão chết tiệt đó tên là Kim Vạn Đường, hình như ông chủ tiệm sát vách cũng từng nhắc đến thì phải, tôi thầm cảm thấy có chút khác thường.
我一直没有去关注过这个老头,其实最开始的时候我也想过去查,但是这些人都行踪不定,我当时又没有任何的经验和人脉,后来发生的事情也和这老头毫无关系,等我有了人脉和能力,我连那老头的样貌都记不起来了,也没有任何细节能刺激我想起他,所以我一直认为他的出现是偶然。
Trước giờ tôi không hề để ý đến lão già này, thực ra, lúc mới ban đầu tôi cũng từng nghĩ đến việc điều tra, nhưng những người trong nghề này thường hành tung bất định, mà hồi đó tôi lại không có bất kỳ kinh nghiệm gì cũng như mối quan hệ còn ít, đến khi tôi có kinh nghiệm rồi, mạng lưới quen biết cũng rộng rồi, thì ngay cả bề ngoài của lão ta như thế nào tôi cũng đã quên sạch, chẳng có chi tiết nổi bật nào có thể gợi nhắc cho tôi về lão, cho nên tôi vẫn luôn cho rằng sự xuất hiện của lão là ngẫu nhiên.
当然,他来这里找我爷爷,只说是老痒介绍,那帛书也说是朋友挖出来的。光这些说辞,以及给我带来的无数困扰,现在看来不太可能是偶然,但是,非常奇怪的是,之后发生的事情,和他没有任何的关系,如果这是个阴谋,未免太不正常了。
Đương nhiên, hồi đó khi lão ta đến tìm ông nội tôi, thì chỉ nói là do được Lão Dương giới thiệu, cũng nói cuốn sách lụa đó là do một người bạn đào lên được.
Dựa vào mấy lời thoái thác như thế, cùng bao nhiêu là rắc rối lão đem lại cho tôi, bây giờ mới thấy đúng là không phải ngẫu nhiên, nhưng mà, lạ một điều là, tất cả những chuyện xảy ra sau đó không còn bất cứ liên quan gì đến lão ta nữa, nếu đây vốn là một âm mưu, thì thế này không khỏi quá mức bất thường.
不过,虽然他的出现,我说不出那是偶然还是必然,是设计好的还是因为命运轮转,但是,在那一天他走进我的铺子已经成为事实,我再也无法倒转回去。
Có điều, tuy tôi không biết sự xuất hiện của lão là ngẫu nhiên hay tất nhiên, là kế hoạch từ trước hay là số phận định sẵn, nhưng tóm lại, đúng vào ngày hôm đó lão đã bước vào cửa hàng của tôi, đó chính là sự thực không gì lay chuyển được.
我对她点了点头,就问道:"难道,他知道什么?"
Tôi gật đầu với con nhỏ, lại hỏi: "Lẽ nào, lão ta biết điều gì?"
霍秀秀摇头:"他是白的,干干净净,什么也不知道,不过,信确实是他回的,他和奶奶只是有业务上的关系而已,后来有一次,他动了贪念在一件事情上做了一点手脚,立即就被我奶奶发现了,就没和他继续合作下去。"
Hoắc Tú Tú lắc đầu: "Lão ta trắng, quá sạch sẽ, không biết cái gì hết, nhưng mà lá thư đó đúng là do lão gửi, quan hệ của lão với bà nội em đúng là chỉ công việc mà thôi.
Có một lần lão ta động lòng tham, động tay động chân một chút, rồi bị bà nội em phát hiện, từ đó bà không còn hợp tác thêm một lần nào với lão nữa."
当时霍秀秀很奇怪,只是这么一个问题,何以看到了那封信后,金万堂会有这种反应,金万堂是只老狐狸,深知道霍家的势力,也不知道霍秀秀前来所为何事,是来算账还是来刺探什么,所以什么都不肯说。
Hồi đó, Hoắc Tú Tú lấy làm lạ vô cùng, chỉ có một thắc mắc thế này: vì sao sau khi đọc thư, Kim Vạn Đường lại có phản ứng như thế.
Kim Vạn Đường là một con cáo già, biết thừa thế lực nhà họ Hoắc, cũng không biết Hoắc Tú Tú đến đây vì việc gì, đến tính sổ hay là dò hỏi điều chi đây, cho nên lão ta ngậm chặt miệng.
但霍秀秀很有耐心,几乎天天都往他店里跑,几乎没把金万堂烦死。
Nhưng Hoắc Tú Tú rất kiên trì, hầu như ngày nào cũng tìm đến cửa hàng của lão, khiến Kim Vạn Đường thấy phiền muốn chết.
那年的年末,也亏得金万堂倒霉,一票货里夹了一把不起眼的汉八刀,竟然是翡翠做的,给查在海关了,本来算是小案,但是翡翠汉八刀一估价,价值太高,顿时就变成大案了,眼看他老瓢把子一辈子的积蓄,甚至脑袋都可以一次被抄走。
Cuối năm ấy, cũng may mà Kim Vạn Đường gặp chuyện xúi quẩy, trong một chuyến hàng có một miếng Hán Bát Đao* cực kỳ quý báu, lại còn làm bằng phỉ thúy, cuối cùng lại bị hải quan tra ra.
Vốn chỉ là một vụ án nhỏ, nhưng Hán Bát Đao phỉ thúy sau khi được định giá, phát hiện giá trị quá cao, tức thì vụ án nhỏ biến thành vụ án lớn.
Món tiền tích cóp cả một đời làm máu mặt giang hồ của lão đang có nguy cơ bị tịch thu, thậm chí ngay cả cái đầu cũng sắp không giữ nổi nữa.
* Hán Bát Đao là ngọc thiền thời Tần Hán.
这时候,霍秀秀抓住了契机,就和他做了一笔交易,以她家里的关系,帮他搭通了一条线,保下了他的铺子,金万堂这时候软肋被人抓住,就不得不说了。
Đúng lúc ấy, Hoắc Tú Tú bắt lấy ngay cơ hội này, thực hiện một phi vụ giao dịch với lão.
Cô nàng có thể dựa vào quan hệ của nhà mình để mở cho lão một con đường sống, có thể giữ lại được cửa hàng của lão.
Lúc này Kim Vạn Đường đã bị bắt thóp, chẳng còn cách nào khác.
他在很长时间的犹豫下,在一个晚上,在电话里和霍秀秀讲述了一切。
Sau một hồi do dự rất lâu, cuối cùng, một buổi tối, lão đã thuật lại tất cả mọi chuyện cho Hoắc Tú Tú qua điện thoại.
原来,当年他动了歪脑筋的那笔买卖,不是普通的买卖,从现在看,可能是中国盗墓历史上最大的一次盗墓活动。
Hóa ra, phi vụ làm ăn mà lão phải vắt óc suy tính năm xưa không phải là chuyến làm ăn buôn bán thông thường, bây giờ mà nhìn lại, có lẽ có thể coi đó là phi vụ trộm mộ lớn nhất trong lịch sử trộm mộ ở Trung Quốc.
以当年霍家的手段,要是敢动霍家的便宜,必然会被报复得体无完肤,金万堂之所以没事,就是因为,这次活动之后,霍家,甚至其他几方人马,全部元气大伤,根本就没有力量和心情来追究什么。
Năm đó, với thủ đoạn của Hoắc gia, dám động đến lợi ích của nhà họ Hoắc, chắc chắn sẽ bị đáp trả cho thân tàn ma dại.
Sở dĩ chuyến đó Kim Vạn Đường được bình an vô sự, đó là bởi sau phi vụ này, Hoắc gia, thậm chí là cả mấy phường nhân mã khác nữa, toàn bộ đều đại thương nguyên khí, vốn chẳng còn hơi sức cũng như tâm tư để truy cứu cái gì nữa.
那一笔买卖,带给这些人的回忆,实在是太可怕了。
Ký ức mà phi vụ đó đã để lại cho những người này, thực sự vô cùng đáng sợ.
胖子听到这里,两眼放光,不由坐正了身体,问道:"吹牛吧,最大的盗墓活动,那得属咱们的塔里木盆地之行吧。"
Nghe đến đây, hai mắt Bàn Tử sáng trưng, không khỏi ngồi thẳng hẳn dậy, hỏi: "Chém gió, phi vụ trộm mộ lớn nhất, bằng một chuyến đến bồn địa Tháp Lý Mộc của tụi này không?"
霍秀秀摇头:"那不是你概念中的倒斗儿淘沙,那笔买卖,已经超出了普通所谓的盗墓的概念。"
Hoắc Tú Tú lắc đầu: "Đó không phải là chuyến đổ đấu đãi cát trong quan niệm của anh đâu, phi vụ làm ăn này đã vượt quá cả khái niệm trộm mộ thông thường rồi."
胖子"哦"了一声,就不再出声,因为超出了概念,那么这个所谓的;大,应该不在规模上。
Bàn Tử "Ờ" một tiếng, không nói gì thêm nữa, bởi vì một khi đã là "vượt quá cả khái niệm thông thường", vậy thì cái gọi là "lớn" không còn nằm ở quy mô nữa.
我问道:"超出了概念,难道他们盗的不是地面上的墓,是在天上飞的?"
Tôi hỏi: "Vượt quá cả khái niệm thông thường, lẽ nào ngôi mộ bọn họ trộm không nằm dưới đất, mà bay trên trời?"
霍秀秀道:"当然不可能是这样。"
Hoắc Tú Tú nói: "Đương nhiên không thể như thế được."
说吧,娘的,到底是有什么概念不同,使得这笔买卖那么那么特别呢?"胖子问。
"Thế thì nói đi, mẹ ôi, rốt cục là có gì khác bình thường chứ, mà khiến phi vụ này đặc biệt ghê gớm đến mức ấy thế?"
Bàn Tử hỏi.
霍秀秀刚想说话,闷油瓶却在一边说话了:"他们要盗那个墓的目的,并不是为了钱财,而是为了另外一个还活着的人。"
Hoắc Tú Tú vừa định mở miệng nói, thì Muộn Du Bình ngồi bên bỗng lên tiếng: "Bởi mục đích bọn họ trộm ngôi mộ ấy không phải là tiền, mà là vì một người còn sống khác."
霍秀秀颇有些诧异:"你知道这件事情?"
Hoắc Tú Tú hơi ngạc nhiên: "Anh biết chuyện này à?"
闷油瓶摇头,靠在墙角望着窗外爬山虎的影子,月光斑驳地照在他脸上,非常的苍白。
Muộn Du Bình lắc đầu, tựa vào góc tường như bóng dây thường xuân bám bên ngoài cửa sổ, ánh trăng loang lổ rọi xuống mặt hắn, trắng bệch.
"那你怎么知道他们不是为了钱?"秀秀问。
"Vậy làm sao anh biết bọn họ không phải vì tiền?"
Tú Tú hỏi.
闷油瓶淡淡道:"历史的必然。"
Muộn Du Bình thản nhiên nói: "Lịch sử tất yếu."
霍秀秀看了看我,大概是不习惯闷油瓶的这种态度,我其实想说他能和你说话就算给你面子了,他刚才靠在那里,我都以为他完全没有在听。
Hoắc Tú Tú liếc nhìn tôi, chắc là do không quen cái kiểu thái độ này của Muộn Du Bình, thực ra tôi định nói là hắn ta mà mở mồm nói chuyện với cô em là đã nể mặt cô em lắm rồi, vừa nãy khi hắn ngồi tựa ở đó, tôi còn tưởng hắn hoàn toàn không buồn lắng nghe.
不过我明白闷油瓶的意思,钱到了一定数目,再增加与否是没有任何意义的,如果是历史上规模最大的一次盗墓活动,动机还是为了钱,那也算是我们这一行的悲哀了,世界上比钱更有价值的东西还是很多的。以前不是传说有两个大老板为了抢江山互相炮轰对方的祖坟吗?
Nhưng tôi hiểu ý của Muộn Du Bình, khi tiền đã đạt đến một con số nhất định, thì tăng thêm nữa cũng không có ý nghĩa gì, nếu đã là một phi vụ trộm mộ với quy mô lớn nhất trong lịch sử mà động cơ vẫn là vì tiền, thì có thể coi là một bi ai đối với cái nghề này của bọn tôi.
Thế giới này có rất nhiều thứ còn giá trị hơn cả tiền.
Không phải ngày xưa có câu chuyện hai ông chủ lớn vì tranh đoạt giang san mà nã pháo vào phần mộ tổ tiên của nhau đấy hay sao?
历史的必然,世界上最大的阴谋,最大的战争,最大的一切一切,背后总有些"必然"在。只是不知道他为什么会突发感慨。
Lịch sử tất yếu, âm mưu lớn nhất thế giới, cuộc chiến lớn nhất, tất cả những gì lớn nhất, phía sau vẫn luôn có vài chữ "tất yếu".
Chỉ là không hiểu sao tự dưng hắn lại cảm thán thế này.
我稍微解释了一下,霍秀秀想了想算是理解:"你们男人对这种东西就是比我们女人敏感一些,我们女孩子对于什么历史的必然就没什么感觉。"
Tôi giải thích sơ qua một chút, Hoắc Tú Tú ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cũng hiểu đại khái: "Con trai các anh nhạy cảm với những thứ này hơn con gái bọn em, con gái chẳng có cảm giác gì với cái gì mà lịch sử tất yếu đâu."
我让她继续说下去,别磨蹭时间。她喝了口烧酒,就继续讲了下去。
Tôi bảo con bé nói tiếp, đừng câu giờ.
Cô nàng nhấp một ngụm rượu trắng, rồi tiếp tục nói.
金万堂参与的这笔"史上最大买卖",缘于他的眼力,在当年那个时代,北京城里的杂学界,他算是出了名的眼毒和百事通,从哈德门的烟盒到女人的肚兜,没有他不内行的,据说他爹是六岁进的当铺,十七岁出的大朝奉,解放后在工厂当裱画工人,一直穷到死没给老金留下任何东西,但是在日常生活中,通过无数的生活点滴,从小到大,他老爹刻意将鉴赏书画玉石铜绣木瓷八大品的各种技巧不知不觉地传授给了他。用他自己的话说,他用了前半辈子所有的时间,达到了一种和古玩的天人合一。
Sở dĩ Kim Vạn Đường tham gia vào "phi vụ làm ăn lớn nhất lịch sử" kia là vì nhãn lực của chính lão, vào thời đại ấy, ở thành Bắc Kinh giới học thuật rất hỗn tạp, lão ta có thể coi là nổi tiếng vì nhãn lực và "bách sự thông" (cái gì cũng biết), từ gói thuốc lá Hatamen cho đến cái yếm trước ngực đàn bà, không gì là lão không am hiểu.
Nghe nói cha lão mười sáu tuổi làm trong tiệm cầm đồ, mười bảy tuổi làm cho nhà quyền quý, sau Giải Phóng làm công nhân bồi tranh trong nhà máy, nghèo kiết cho đến tận lúc chết, chẳng để lại cho Lão Kim được chút đồ gì.
Thế nhưng, trong cuộc sống thường ngày, thông qua bao nhiêu việc nhỏ nhặt hàng ngày trong cuộc sống, cha lão đã dồn hết tâm sức truyền thụ theo kiểu "mưa dầm thấm đất" lại cho lão biết bao nhiêu loại kỹ xảo thưởng thức và giám định thư họa, ngọc thạch, đồ đồng, đồ sứ, đồ gỗ, đồ thêu.
Theo lời của lão ta thì lão đã mất toàn bộ nửa cuộc đời của mình để đạt đến trình độ "thiên nhân hợp nhất" với thú chơi đồ cổ.
所以,20世纪60年代初,他被人拉进琉璃厂游玩的那一刻,他竟然发现,这个萧条得门可罗雀的老胡同,竟然都是宝贝。
Bởi vậy, vào đầu những năm 60 của thế kỷ 20, thời điểm khi lão bị người ta kéo đi dạo chơi ở Lưu Ly Xưởng, lão liền phát hiện, con ngõ hồ đồng nhỏ bé tiêu điều đến mức có thể giăng lưới bắt chim sẻ này lại chính là một bảo bối.
于是靠一双火眼硬是从两块钱起家,金万堂从几本旧书开始,两块变三块,三块赚到五块,两年内,没有人想到,他竟然能够在如此萧条的收藏市场,靠一本一本的旧书,翻到万元的身家,他在古籍古书这门类中的技艺,也进入了化境。
Thế là, chỉ dựa vào một đôi hỏa nhãn kim tinh, lão đã bắt đầu lập nghiệp chỉ với hai đồng tiền.
Kim Vạn Đường bắt đầu từ mấy cuốn sách cũ, hai đồng biến thành ba đồng, ba đồng kiếm được năm đồng, trong vòng hai năm, không ai ngờ, lão lại có thể dựa vào từng cuốn sách cũ một mà phất lên trở thành người giàu có gia tài bạc triệu giữa thị trường sưu tầm tiêu điều đến vậy.
Tài nghệ của lão trong lĩnh vực cổ tịch cổ thư cũng đạt đến trình độ siêu phàm.
当然他赚钱了,"打办"——打击投机倒把办公室也出现了,好在金万堂继承了他老爹极度谨小慎微的性格,适时收手,这万元的身家终没有被发现。
Đương nhiên, khi lão kiếm được tiền rồi, những văn phòng chống nạn đầu cơ tích trữ cũng bắt đầu xuất hiện, cũng may Kim Vạn Đường kế thừa đức tích cẩn thận chặt chẽ của cha mình, kịp thời thu tay lại, gia tài bạc triệu không bị phát hiện ra.
然而,生意不能做了,但是口碑留存民间,很快就名声在外,外国人也找来了,也开始有大机构、大家族、大学研究所,请他去作评估和鉴定,一时间风光无限。那笔大买卖,就是在他人生最得意的时候到来的。
Việc làm ăn không tiếp tục được nữa, nhưng danh tiếng thì vẫn lưu truyền trong dân gian, chẳng mấy mà lan sang tận nước ngoài, người nước ngoài bắt đầu tìm đến lão, cũng bắt đầu có cơ quan lớn, gia tộc lớn, viện nghiên cứu lớn đến mời lão về làm công tác giám định và ước định giá trị đồ cổ, nở mày nở mặt cực kỳ.
Phi vụ làm ăn lớn đó đến vào đúng lúc cuộc đời lão đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất.
牵头的是霍家,当时霍家和他已经有一段时间的合作关系了,他并未想到有任何的异样,欣然答应。
Dẫn đầu là Hoắc gia.
Năm đó, Hoắc gia đã từng hợp tác với lão một thời gian, hắn cũng không suy nghĩ gì nhiều, bèn vui vẻ nhận lời.
根据之后的回忆,他告诉霍秀秀,他估计当时整个"买卖"牵扯到的人数,超过两百个人,配上那些牵扯进来但是没有实际下地的,比如说收集资料的、买装备的,那估计得上千,那个年代,弄一些好点的苏联装备都得无数层关系。
Về sau nhớ lại, lão mới kể với Hoắc Tú Tú, lão ta ước đoán số lượng người dính líu đến toàn bộ "phi vụ" đó vào thời điểm ấy có lẽ phải vượt qua con số hai trăm người, cộng thêm cả phải hơn một ngàn người có dính líu đến phi vụ này mà không hề xuống đất nữa, ví dụ như, trong những công việc thu thập tư liệu, mua trang bị chẳng hạn.
Vào thời kỳ đó, muốn có một số trang bị tốt tốt của Liên Xô là phải thông qua vô số tầng lớp quan hệ mới được.
然而这些,都不足以突出这笔买卖的特殊性,让金万堂认为这笔买卖肯定非常特殊的原因,是因为这笔买卖的领头人,很不寻常,这不是独门的买卖,参与的人数很多,据说,一共是九个人。
Nhưng những điều này, vẫn chưa đủ để làm nên tính đặc thù nổi trội của phi vụ này.
Nguyên nhân khiến Kim Vạn Đường nhận định phi vụ này vô cùng đặc biệt, đó là vì những người đứng đầu chuyến làm ăn này đều không hề tầm thường chút nào, đây không phải là một phi vụ đơn lẻ, mà có sự tham gia của rất nhiều người, nghe đồn, cả thảy là chín người.
我听到这里,心里咯噔一声。而霍秀秀就好比一个技术娴熟的说书人,在这里顿了一下,露了一个"你也想到了吧"的表情。
Nghe đến đây, tôi mới giật thót tim.
Mà Hoắc Tú Tú cứ như một nghệ sĩ thuyết thư kỹ thuật điêu luyện, đúng lúc này dừng lại một chút, lộ ra vẻ mặt "Anh cũng nghĩ ra rồi chứ gì".
我揉了揉脸,就道:"不可能吧?"
Tôi day day mặt, nói: "Không thể nào?"
秀秀道:"我一开始也不相信,但是,事实显然。"
Tú Tú nói: "Lúc đầu em cũng không tin, nhưng mà, sự thực hiển nhiên là thế."
九个人,我自然立即就想到了老九门,但是老九门不是一个组织,它只是江湖上其他人给他们的代号,它是极度松散的,并不是经过什么行销公司策划,所以,他们同时做一件事情的可能性,低到几乎没有。
Chín người, tôi tự nhiên nghĩ ngay đến Lão Cửu Môn, nhưng mà, Lão Cửu Môn không phải là một tổ chức, đó chỉ là những danh hiệu mà người trên giang hồ gán cho bọn họ mà thôi.
Nó rời rạc vô cùng, chứ không phải như kế hoạch marketing của một công ty nào đó, cho nên, khả năng bọn họ cùng thực hiện một phi vụ thấp đến mức gần như là bằng không.
举一个例子,如来佛祖、玉皇大帝、耶稣基督号称三大宗教领袖,但是他们有各自的谱系,如来佛祖纠集观音菩萨、十八罗汉去打架,是合理的,但是如来、玉皇、耶稣一起去打架,就是不可能的事情。
Lấy một ví dụ, Phật Tổ Như Lai, Ngọc Hoàng Đại Đế và Chúa Jesus được xưng là "lãnh tụ" của ba tôn giáo lớn, nhưng mỗi một tôn giáo của bọn họ lại có một phả hệ riêng.
Ví dụ Phật Tổ tập hợp Quan Âm Bồ Tát và mười tám vị La Hán đi đánh nhau thì hợp lý, nhưng mà Như Lai, Ngọc Hoàng và Jesus lại cùng kéo bè kéo lũ đi đánh nhau, thì thật là chuyện hoang đường.
老九门里各派的江湖系其实都不一样,之间的区别虽然没有耶稣和如来那么明显,但是在江湖上也算是沟壑分明的事情,九门联手在事实上是不可能的。
Trong Cửu Môn, mỗi phái đều có dòng giang hồ riêng, cách hành sự và gốc gác khác biệt.
Tuy khoảng cách giữa họ không đến mức như Giê-su với Như Lai, nhưng trong giới giang hồ thì ranh giới vẫn rõ ràng như hào sâu.
Vì thế, chuyện Cửu Môn liên thủ trên thực tế là điều không thể xảy ra.
但是,我却能想到还有唯一一种最极端的可能性,在那个时代,这种可能性虽然很小,却是绝对可能的。那就是:有一个强有力的行外人,干预了这件事情。
Tuy nhiên, tôi lại có thể nghĩ ra một khả năng duy nhất hợp lý nhất cực đoan nhất, vào thời đại đó, khả năng này tuy khó có thể xảy ra, nhưng chắc chắn vẫn có xác suất xảy ra.
Đó là: có một người ngoài nghề với thế lực cực mạnh đã can dự vào chuyện này.
好比一个港台片里某军阀当年听说四大名旦非常厉害,于是说全给我叫来,结果四大名角本来唱腔都各有特色,而且都是唱旦角的,四旦在台上乱唱唱得满场蛋疼。也许也有一个行外人,说听说老九门很厉害,给我全召集过来。
Giống như trong một bộ phim Hồng Kông nào đó, có một vị quân phiệt nghe nói tứ đại danh đán nổi tiếng hát hay, thế là triệu tập đủ cả bốn người tới, kết quả, bốn người nghệ sĩ giọng hát mỗi người lại có điểm đặc sắc khác nhau, hơn nữa, cả bốn lại chỉ chuyên hát vai đán, bốn vai đán đứng trên sân khấu hát cùng lúc loạn cả lên, nghe mà nhức hết cả đầu.
Có lẽ cũng có một kẻ ngoài nghề như thế, nghe nói Lão Cửu Môn lợi hại lắm, bèn triệu tập cả đám lại.
不过,老九门当年散落各地,有些人根本是在流浪,俗话说,你官大压不了乞丐,行外人要召集起来,恐怕也还是会有人不买账的。
Có điều, năm đó, Lão Cửu Môn thất lạc mỗi người một phương, có những người lưu lạc giang hồ, tục ngữ nói, quan to cũng chẳng chèn ép được ăn mày, người ngoài nghề này muốn triệu tập đủ cả chín người tới, chỉ e sẽ có những người không ưng thuận.
霍秀秀点头道:"我听到这里非常吃惊,江湖上可能没有任何人有机会知道,赫赫有名但纷争不断的长沙九门提督,竟然会有这么一次空前绝后的联手。我也同意你的分析,肯定是有外来势力点名,否则,不可能会出现这么古怪的局面,不过,你说的疑问不成立,因为那个外来势力,在老九门内肯定有一个代言人,这个代言人进行了夹喇嘛的工作,我只是不知道,那个夹喇嘛的人会是谁,才能够使得这一批当地的霸王能够甘心成为被夹的喇嘛,乖乖地全部坐到一起合作?"
Hoắc Tú Tú gật đầu nói: "Em nghe đến đấy cũng rất giật mình, trên giang hồ có lẽ không người nào có cơ hội được biết, Cửu Môn Đề Đốc thành Trường Sa tiếng tăm lẫy lừng vẫn luôn gằm ghè nhau lại có một lần cùng nhau liên thủ vô tiền khoáng hậu như thế.
Em cũng đồng ý với phân tích của anh, nhất định là có một thế lực bên ngoài điểm danh bọn họ, bằng không, không thể nào xuất hiện cục diện quái lạ như thế được.
Có điều, nghi vấn kia của anh không đứng vững được, bởi vì thế lực bên ngoài kia chắc chắc có một người phát ngôn nằm trong Lão Cửu Môn, người phát ngôn này tiến hành công việc gắp Lạt Ma, chỉ là em không biết, người gắp Lạt Ma đó rốt cục là ai, mà có khả năng khiến cả một đám trùm giang hồ ở địa phương bằng lòng chịu làm Lạt Ma để bị gắp, ngoan ngoãn ngồi hết vào cùng một mâm?"
我心说现在肯定已经无法考证了,但是在20世纪60年代,老九门里确实是有人能够有这种资格的。那就是九门的老大:张大佛爷。
Tôi nghĩ thầm, bây giờ chắc chắn không có cách nào khảo chứng được nữa rồi, nhưng vào những năm 60 của thế kỷ 20, trong Lão Cửu Môn quả thực có một người có đủ tư cách này.
Đó là lão đại của Cửu Môn: Trương Đại Phật Gia.
我不知道张大佛爷当时还在不在世,因为他和下面的人差着几个辈分,如果不是他本人,也有可能是张大佛爷的后人。
Tôi không biết lúc đó Trương Đại Phật Gia còn tại thế hay không, bởi vai vế của ông ta cách mấy người bên dưới đến mấy thế hệ liền, nhưng nếu không phải chính bản thân ông ta, thì cũng có thể là con cháu của ông ta.
我有点觉得不妙的是,爷爷没有和我说过这件事情,同样他的笔记上,也没有记录任何一点这种东西。看来,这件事情,他完全不想让任何人知道,甚至连他自己都不愿意回忆。难道,这件事情,才是整件事情的核心?
Điều làm tôi thấy không ổn là, ông nội tôi chưa một lần nhắc đến chuyện này với tôi, cả trong cuốn sổ tay kia cũng thế, ông không hề ghi chép lại một chút xíu thông tin gì về việc này.
Xem ra, chuyện này, ông hoàn toàn không muốn bất cứ ai biết được, thậm chí, ngay cả chính bản thân ông cũng không muốn nhớ lại.
Lẽ nào, đây mới chính là trung tâm của toàn bộ câu chuyện?
不过老九门因为辈分的差别,和解放前已经有了很大的不同,新生代成名早的,如我爷爷、霍家奶奶都还在壮年,因为解放的冲击,所有人的境遇各不相同,这些人聚拢过来,不知道花了多少的精力,当时的黑背老六都已经是要饭的,有些人已经非常年迈,不适宜长途跋涉,便由下一代代替,所以我能预见,这支队伍,资历经验体力都参差不齐,在刚开始,已经种下了灾难的隐患。"
Có điều, do khác biệt vai vế, Lão Cửu Môn trước và sau Giải Phóng khác biệt rất nhiều.
Thế hệ mới thành danh sớm, như ông nội tội, bà nội nhà họ Hoắc, thời đó vẫn còn đang tuổi tráng niên, vì Giải Phóng, tất cả mọi người ai nấy đều có cảnh ngộ khác nhau, để có thể gom những người này lại một chỗ, không biết đã phải tốn bao nhiêu công sức.
Năm đó, Hắc Bối Lão Lục đã là một kẻ ăn mày, có vài người tuổi đã cao, khó có thể lặn lội đường xa được nữa, đành để đời thứ hai thay thế.
Cho nên, tôi có thể đoán được, đội ngũ này kinh nghiệm từng trải và thể lực quá chênh lệch không đều, ngay từ khi bắt đầu chuyến đi này, sự chênh lệch này đã gieo xuống một mối tai họa ngầm rồi.
那是1962年和1963年的交会,一支庞大的马队悄悄地开入了四川山区,金万堂战战兢兢地离开了北京,也在马队之中,马队中有老有少,各色人等鱼龙混杂,老九门分帮结派,界限分明。
Đó là khoảng thời gian giao nhau giữa 1962 và 1963, một đội ngũ khổng lồ lặng lẽ tiến vào vùng núi Tứ Xuyên, Kim Vạn Đường nơm nớp lo sợ rời khỏi Bắc Kinh, cũng tham gia vào đoàn người này.
Trong đội có già có trẻ, có đủ loại người có đủ màu da, với Lão Cửu Môn chia bè kết phái, ranh giới rõ ràng.
金万堂是文化人,没胆色也没体力下地干活,进到山里已经只剩下半条命,也不可能逼他再进一步干嘛,所以他只能待在地面上的宿营地里,其他人四处开始搜索,隔三差五的就把东西带回来,大部分都是帛书和竹简,请他辨认和归类。所以那个古墓到底是何背景,他并不知道,他也不敢问,只能从让他辨认的东西中,推测出一些事情来。
Kim Vạn Đường là người làm công tác văn hóa, không có gan cũng chẳng có sức để xuống đất kiếm ăn, vào được trong núi đã chỉ còn lại nửa cái mạng, cũng không thể ép lão tiến bước thêm nữa làm gì, đành phải để lão chờ ở điểm cắm trại trên mặt đất, còn những người khác bắt đầu sục sạo khắp bốn phía, cứ thi thoảng lại mang đồ về, đa phần là sách lụa và thẻ tre, nhờ lão phân biệt và xếp loại.
Cho nên, rốt cuộc ngôi mộ cổ kia có lai lịch như thế nào, lão không hề biết rõ, cũng không dám hỏi, chỉ có thể suy đoán ra vài điều từ những món đồ người ta đưa lão xem kia.
他能确定的是,第一,这里的古墓好像并不是只有一个,因为让他辨认的一批批的帛书和竹简,保存的情况差别十分大,而且里面的内容包罗万象,有书信,有古籍,还有绢文,书信的很多收信人名称都不同,他感觉这里肯定有一个巨大的古墓群,这批人在挖掘的是一大片古墓。
Lão có thể xác định được vài điều, thứ nhất, hình như ở vùng đó không chỉ có một ngôi mộ cổ.
Bởi những đống sách lụa và thẻ tre mà người ta bắt lão phân loại kia độ nguyên vẹn không được đồng đều, hơn nữa, nội dung trong đó quá phong phú, có thư từ, có sách cổ, có lụa sống, trong số thư từ có rất nhiều danh xưng của người nhận khác nhau, lão cảm thấy nơi này chắc chắn là một quần thể mộ cổ khổng lồ, nhóm người này đang khai quật cả một khu cổ mộ rộng lớn.
第二,整支队伍只有他一个搞分类和鉴定的,而所有盗窃上来的东西给他看的基本都是文书古籍,看样子,他们最终的目的可能是在这片古墓群中的古籍。
Thứ hai, cả đội ngũ này chỉ có duy nhất mình lão chịu trách nhiệm phân loại và giám định, mà toàn bộ những thứ người ta trộm được từ trong mộ rồi đưa cho lão giám định đều là văn thư với sách vở cổ đại, xem ra, mục đích cuối cùng của bọn họ có lẽ là số sách cổ nằm trong quần thể mộ cổ này.
第三,队伍的人数经常减少,宿营地里经常有人争斗,从吵架的内容看来,在干活的时候经常有人出意外,他们是在互相指责推托责任。
Thứ ba, nhân số trong đội luôn giảm.
Trong bãi doanh địa lúc nào cũng có người cãi cọ đánh nhau, nghe lỏm nội dung cuộc ẩu đả thì có lẽ là trong lúc kiếm ăn thường xuyên có người gặp phải chuyện bất trắc, bọn họ đang chỉ trích và đổ trách nhiệm lên đầu nhau.
古籍的恢复和辨认非常消耗时间,而让他没有想到的是,他以为一两个月就能完成的买卖,整整持续了三年时间。三年时间,他一直在不停地分辨那些难懂的古文,推测朝代、用途,尝试翻译出里面的意思,整个队伍的人好像处在一种巨大的压力之下,互相之间几乎没有任何的交流,所有人都沉默着拼命做事情,他极端地焦虑,牙开始掉落,体重从一百五十斤变成了七十斤,如果那一天不来临,他可能会死在那个地方。
Công việc khôi phục và phân tích sách cổ rất tốn thời gian, mà lão không thể ngờ rằng, một vụ làm ăn lão cứ tưởng chỉ mất khoảng một, hai tháng là xong, ấy thế mà trên thực tế lại liên tục kéo dài suốt ba năm liền.
Trong ba năm này, lão phải liên tục phân tích những món cổ văn khó nhằn này không được ngừng nghỉ, nào là suy đoán triều đại, công dụng, thử phiên dịch ý nghĩa trong đó, tất cả mọi người trong đội dường như phải chịu một áp lực khổng lồ nào đó, bọn họ gần như chẳng buồn trò chuyện gì với nhau nữa, ai nấy đều lẳng lặng dốc hết sức mà làm việc của mình.
Lão lo lắng tột độ, đến nỗi răng bắt đầu rụng, cân nặng từ bảy mươi lăm tụt xuống còn ba mươi lăm cân, nếu như ngày hôm đó không đến, chắc là lão đã chết luôn ở cái xó ấy rồi.
一直到第三年的端午节,这种巨大的压抑和闭塞的生活忽然被打破,忽然就没有古籍送到他手里了,他终于不用每天蹲在帐篷里进行那些极端枯燥的工作了。
Mãi cho đến tận tết Đoan Ngọ năm thứ ba, cuộc sống đầy áp lực và bế tắc này đột nhiên bị phá vỡ, bỗng dưng không còn sách cổ nào được đưa đến chỗ lão nữa, lão ta không phải ngày ngày ngồi chết dí trong lều làm công việc khô khan nhàm chết đến khủng khiếp kia nữa.
这种突如其来的解放一开始让他不适应,但是两天后,他的焦虑开始缓缓地舒缓了下来,他有时间走出帐篷,在营地里闲逛,这时候,他才发现,原来自己是在这么美的一个地方。
Sự giải thoát đột ngột này mới đầu còn khiến lão hụt hẫng, nhưng chỉ hai ngày sau, nỗi lo lắng của lão mới dần dần được thả lỏng, lão có thời gian ra khỏi lều, đi dạo khắp khu cắm trại, lúc này, lão mới phát hiện, hóa ra mình đang ở một nơi tuyệt đẹp đến mức nào.
他们身处的是一处山区少有的平地,如果是在村庄附近,那么这一片平坦的区域可能会被开垦成农田,但是现在这里全是参天大树,,况明他远离人烟,或者这里交通非常不便,眺望远山,能看到天尽头有巨大的四座相连的巍峨雪山,云山雾绕,圣洁无瑕,雪山之前横亘着碧翠繁茂的崇山峻岭,那种绿,不是江南的龙井浅草之绿,也不是北京的华丽琉璃之翠,而是深得得好比绿墨一般的深绿,整个区域所有的色彩无一不显示着植物极度蓬勃的生命力。
Bọn họ đang ở một khu đất bằng hiếm hoi giữa vùng núi, nếu ở gần một làng bản nào đó, rất có thể khu đất bằng này đã bị khai khẩn thành đồng ruộng từ lâu rồi.
Thế nhưng chỗ này, đâu đâu cũng toàn những tán cổ thụ che kín bầu trời, có lẽ nơi này cách xa khu vực có người ở, hoặc giả, giao thông ở đây bất tiện.
Nhìn về phía xa xa, có thể thấy bốn ngọn núi tuyết khổng lồ kéo dài miên man đến bất tận.
Mây mù vắt qua ngọn núi, thanh khiết vô cùng, trước rặng núi tuyết vắt ngang một dải những dãy núi trùng điệp xanh ngăn ngắt, thứ màu xanh đó, không phải màu xanh non của búp trà Long Tỉnh đất Giang Nam, cũng không phải màu phỉ thúy lộng lẫy của ngọc lưu ly thành Bắc Kinh, mà là một màu xanh lục thẫm như màu lục mặc, khiến tất cả sắc màu của cả vùng này đâu đầu cũng hừng hực sức sống mạnh mẽ của cỏ cây.
山中空气极度的清新,他忽然就有一种脱胎换骨的感觉,似乎是一种顿悟,他三年来的阴暗一扫而空。
Trong không khí tươi mát của núi rừng, bỗng dưng lão có một cảm giác như được thay da đổi thịt, cứ như là một loại giác ngộ, bao nhiêu u mê của ba năm qua đều bị quét sạch.
之后他的身体逐渐恢复,开始敢于对周围的东西产生兴趣,他开始恢复很多正常的感官想法,他发现,四周所有的地方,都没有被开掘的痕迹,他推测中的古墓群,好像并不存在,就算存在,也不是在这片平地上。但是,四周的大山非常陡峭,这种如斧劈刀削般的山势,出现大规模古墓群的概率是很小的。
Khi sức khỏe lão dần dần hồi phục, lão bắt đầu có gan hứng thú với mọi thứ xung quanh, mọi cảm quan và tư duy cũng bắt đầu hồi phục trở lại bình thường.
Lão mới phát hiện ra, khắp xung quanh không có lấy một dấu vết đào bới khai quật nào, cứ như thể quần thể mộ cổ mà lão ta suy đoán chưa từng tồn tại, mà cho dù có tồn tại, cũng không phải ở khu đất bằng này.
Nhưng mà, khắp bốn phía toàn là vách núi dựng đứng, với thế núi như bị đao gọt rìu bổ này, xác suất để xuất hiện cả một khu quần thể mộ cổ với quy mô lớn là hết sức nhỏ bé.
因为没事情干,又因为好奇,他有一天就偷偷远远地跟着一队人进到山里,爬上一座山腰后,往上的山势忽然变成了连绵成一大片的裸岩峭壁,山腰以上的部分山体好像都被人用刀垂直劈过一样,把所有的弧度都劈掉了,只剩下了几乎完全垂直的凹凸不平的岩面,上面的石缝中怪树林立,一道小小的瀑布从峭壁的顶上倾斜下来,打在下方的巨木树冠上,溅得到处都是。
Do không có việc gì để làm, và do cả sự hiếu kỳ, một ngày nọ, lão ta len lén bám theo đội ngũ kia vào núi.
Sau khi trèo lên một sườn núi, thế núi bên trên tự dưng biến thành vách đá lõa lồ dựng thẳng đứng, cứ như thể cả phần vách núi bị một nhát dao bổ thẳng xuống cắt ngọt xớt, chém sạch những đường cong tự nhiên của núi đá, chỉ còn chừa lại bề mặt đá gập ghềnh gần như thẳng đứng.
Có một cái cây mọc lên từ trong một khe đá phía trên, một con thác nhỏ từ trên cao đổ xuống xuôi theo bề mặt vách đá, giội thẳng lên tán cây cổ thụ, bọt nước trắng xóa.
这种峭壁往往出现在河边,长江边那些有名的摩崖石刻就是刻在这种峭壁上,这里有峭壁很可能因为这里以前是某条大河的河道,现在大河改道旱掉了。往前看去果然如此,这里的峭壁最起码连绵了十几公里,完全看不到头。
Dạch vách đá như thế này thường hay xuất hiện bên bờ sông, những văn tự khắc đá nổi tiếng ở Trường Giang cũng được khắc trên một mặt vách đá như thế này.
Rất có thể ngày xưa nơi này từng có một con sông lớn chảy qua, nên mới tạo ra được vách đá như thế này, bây giờ sông đã đổi dòng, nước đã cạn sạch.
Đi lên phía trước nhìn xem thì quả đúng là thế, vách đá này kéo dài ra tít tắp, ít nhất cũng phải đến mười mấy cây số, không nhìn thấy đâu là tận cùng.
在这些峭壁上,他就看到了无数的绳索和拉索装置,好像传说那些盛产燕窝的峭壁一样,爬满了人,同时他也发现,很多绳索正在被拆卸下来,显然已经完成了历史使命。他立即就明白,所谓的古墓和那些古籍,到底是从哪儿来的了。
Trên những vách đá này, lão nhìn thấy vô số dây thừng và những ròng rọc chở đồ, có đầy người đang vắt vẻo trên đó, trông cứ như là những vách đá sản xuất tổ yến như người ta vẫn hay đồn vậy.
Cùng lúc đó, lão còn phát hiện, có nhiều cuộn thừng đang bị người ta tháo dỡ ra, ném xuống, chắc hẳn chúng đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình.
Lão liền hiểu ngay, cái gọi là mộ cổ và những cuốn sách cổ kia, thì ra là đến từ nơi này.
蜀人多修道,特别四川一带各种宗教繁盛,据传这里就有很多寻仙之人,感应天召,到了一定的时候,会不带任何食物,只带着水爬上悬崖,寻找一个山洞或者裂隙,爬进去切断绳子,断绝自己的后路,在其中做最后的修炼,不成功就活活饿死在里面。
Đất Thục có nhiều người tu đạo, đủ các loại tôn giáo tín ngưỡng phát triển phồn thịnh, đặc biệt là mạn Tứ Xuyên.
Tục truyền vùng này lắm người tìm tiên, cảm ứng được lệnh trời, cứ đến một thời điểm nhất định, người ta sẽ trèo lên vách núi này, không mang thức ăn, chỉ mang nước theo, tìm một hang động hoặc một khe đá nứt, chui vào trong đó, rồi cắt đứt dây thừng, tự tuyệt đường lui của chính mình.
Trong lần tu luyện cuối cùng này, ai không thành công, thì cứ thế mà chết đói ở trên núi.
很多人都用这样决绝的手段来表达自己羽化成仙的决心,特别是一些当地有传说的仙山,更是吃香,这些人大多会带一些方士的古籍随身,一代一代下来,这些洞里,往往累积了很多朝代的骸骨,那些古籍,很可能就是这些人爬到这些山崖上,一个窟窿一个窟窿找出来的。
Nhiều người dùng phương thức quyết liệt này để bộc lộ quyết tâm mọc cánh phi thăng thành tiên của mình.
Đặc biệt là những tiên sơn được dân địa phương lưu truyền, truyền thuyết ở địa phương càng nổi tiếng, thì lại càng có lắm người mang theo sách cổ của đám phương sĩ ngày xưa trèo lên núi, cứ thế hết đời này qua đời khác, những hang động ở đây đã tích lũy được không biết bao nhiêu hài cốt từ bao nhiêu triều đại.
Những cuốn sách cổ kia có thể là do đám người này đào móc ra từ trong các hang đá, khe nứt trên núi.
如今一些绳索被撤销,显然他们已经找到了想要的东西了。不过,看样子,他们好像还不打算走,他们还要干什么呢?
Ngày hôm nay, một số cuộn thừng đã bị cắt bỏ, chứng tỏ bọn họ đã tìm được thứ mà họ mong muốn.
Thế nhưng, xem chừng bọn họ lại không có ý định rời đi, bọn họ còn định làm gì nữa?
他看着没有被拆卸,反而被加固的一部分绳索,感觉除了古籍之外,这事情还有后话。
Lão ta nhìn một số đoạn thừng không những không bị tháo dỡ, trái lại còn được gia cố thêm cho chặt chẽ, cảm thấy ngoại trừ đống sách cổ kia ra thì chuyện này vẫn còn có gì đó phía sau.
可惜的是,金万堂到了这里就没法继续好奇下去,以他的身手,他不可能爬上山崖去看看,又没有胆量去问具体的细节,之后的日子,他过得很惬意,就是在这段日子里,他和一些在改革开放时期突然反应过来的人一样,开始打起自己的小九九,他忽然非常后悔,那些残破的古籍,自己为什么不私藏几份,即使品相不好,也是价值连城,这里唯独他有鉴赏古籍的眼光,藏一两份极品轻而易举。
Đáng tiếc, đến đây thì Kim Vạn Đường không thể tiếp tục tò mò thêm nữa, với thân thủ của lão ta, lão không thể trèo lên vách núi để xem tận mắt được, mà lão lại chẳng có gan đi hỏi cho tường tận.
Những ngày sau đó, cuộc sống của lão thanh thản dễ chịu vô cùng, chính vào lúc này, cũng giống như những kẻ bắt kịp với sự thay đổi của thời đại sau thời kỳ Cải cách Mở cửa, lão bắt đầu suy tính cho riêng mình.
Bấy giờ lão mới thấy hối hận vô cùng, hối hận vì sao lúc đó lão không giấu đi vài cuốn sách cổ rách nát đó làm của riêng, mặc dù chúng không còn nguyên vẹn, giá trị cũng không cao, nhưng ở đây cũng chỉ có duy nhất mình lão là có đôi mắt giám định được sách cổ, muốn giấu đôi ba phần loại thượng hạng cũng dễ như trở bàn tay.
他知道得罪老九门后果严重,但是,惬意的生活让他的贪欲犹如附骨之蛆,他后悔得一塌糊涂。
Lão biết, đắc tội Lão Cửu Môn sẽ chuốc lấy hậu quả nghiêm trọng như thế nào, thế nhưng, cuộc sống thỏa mãn khiến lòng tham của lão như con sâu mọt gặm nhấm vào tận cốt tủy, lão tiếc đến nỗi nẫu hết cả ruột.
人往往就是这样,在事后想着当时应该这样当时应该那样,其实真的让他回到当时,他也许还是没有那个胆量。
Con người là vậy.
Chuyện xảy ra rồi mới nghĩ lúc đó đáng ra mình nên làm thế này thế kia, nhưng thực ra, nếu thực sự cho anh quay trở về thời điểm đó, có lẽ anh cũng vẫn không có gan làm như những gì mình đã nói đâu.
不过上帝这一次给了他第二次机会,第三年的六月,先是出了大事,忽然就起了喧哗声,一大群人在中午就从山里出来,急急忙忙地抬着十几副担架,上面的人满身是血,一时间营地里乱成一团。
Có điều, lần này, ông trời lại cho lão cơ hội lần hai.
Tháng sáu của năm thứ ba, có chuyện lớn xảy ra.
Đột nhiên có tiếng ồn ào huyên náo, đúng giữa trưa, cả một đống người vọt ra từ trong núi, cuống cuồng vác ra đến mười mấy cái băng-ca, người nằm trên băng-ca máu me be bét, tức thì, cả khu trại nháo nhào cả lên.
随后傍晚,一大卷子几乎被鲜血浸满的帛书,就送到了金万堂的手里。三天后,他第一次见到了霍老太和其他一干九门,都面色凝重,一群人几乎是看着他开始了最后的鉴定工作。
Sẩm tối hôm ấy, một cuộn sách lụa to tướng gần như thấm đẫm máu tươi được gửi đến tay Kim Vạn Đường.
Ba ngày sau, lần đầu tiên gã được gặp Hoắc lão thái và những người khác trong Cửu Môn, sắc mặt ai nấy đều nghiêm trọng, cả nhóm người gần như dán mắt vào nhìn chằm chằm vào lão, xem lão thực hiện công tác giám định lần cuối cùng.
那一大卷子,他只看了一眼就看出了来,那是战国时期的鲁黄帛书。
Một cuộn lụa to, lão chỉ liếc mắt một cái là nhận ra, đó chính là sách lụa Lỗ Hoàng thời Chiến Quốc.