Tiên Hiệp Đạo Lữ Của Ta Là Bạch Lang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đạo Lữ Của Ta Là Bạch Lang
Chương 20


Sau đó Vân Hồng mua một đống đồ tương tự với các dụng cụ đo vẽ bản đồ, lại tốn thêm tiền, thật là đau thịt mà.
Hoa Dương khó hiểu, một người học trung y sao có thể đa năng như vậy?
Sau đó về nhà, Vân Hồng liền bận rộn.
Hắn trước hết mở cuốn sách về trận pháp mượn được từ Biệt Động Cục, nheo mắt đo khoảng cách, các đường cong vòng cung, sau đó lại tính toán radian và góc....
Sau đó, với sân nhỏ làm trung tâm, một vòng tròn lớn được vẽ ra, đem các số liệu về hệ thống phòng thủ được mở rộng tương ứng.
Chính xác đến từng số lẻ.
Vân Hồng tay trái cầm lấy bút laser, tay phải cầm côn gỗ, trên tai còn kẹp một cây Mark bút, chạy tới chạy lui trong phòng ngoài phòng, mùa đông mà trán hắn đổ đầy mồ hôi.
Mái tóc đen bị ánh nắng chiếu thành màu hạt dẻ, rung lên theo từng biên độ chạy của hắn, tựa như làn sóng biển đang cuộn lên.
Hoa Dương vốn là thanh niên kiên định, theo các đường vẽ của bút laser, Vân Hồng càng vẽ anh ta càng cảm thấy mộng bức:
Đây có phải là đang trình diễn nghệ thuật không?
Mãi cho đến khi văn phòng gọi điện thoại bảo hắn trở về tăng ca, Vân Hồng vẫn chưa hoàn thành.
Nhìn những chữ như gà bới dưới đất, Hoa Dương vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là trịnh trọng võ vai Vân Hồng, nói: " Hồng a, em không nên tham gia vào tà giáo đâu! "

Vân Hồng: "....Em đang trình diễn nghệ thuật.

"
Lúc này, bạch lang bay giữa không trung đã nhìn thấy thành quả lao động một ngày của Vân Hồng, đồng tử của nó hiếm thấy mà nhiều hơn một tia khiếp sợ.
Hiện ra dưới chân nó, có một loạt trận pháp phòng ngự chưa có linh lực!
Yêu thú hấp thu linh khí và chuyển hóa thành yêu lực, cho nên bọn chúng không thể vẽ và sử dụng trận pháp, nhưng điều này không có nghĩa là nó không biết quy trình vẽ trận pháp trước đây là như thế nào:
Mấy trăm năm trước nhóm nhân loại tu tiên trước hết phải đem trận pháp ghi nhớ kĩ càng, sau đó cần thận khống chế cùng điều phối linh lực của mình, đồng thời phải tập trung suy tính và sắp xếp phương hướng tiếp theo.....!Nhất tâm nhị dụng,
mười lần mà có một lần thành công là tốt lắm rồi.
Nhưng bây giờ, lại có tên nhóc khắc trận pháp lên mặt đất từ trước, thậm trí còn dùng màu sắc bất đồng đánh dấu trình tự cùng phương hướng!
Điều này có nghĩa là sau này Vân Hồng chỉ cần tập trung đưa linh lực vào là được.
Nhân loại đứng dưới đất ngước lên nhìn y, đôi mắt sáng như sao trời.
Hắn xoa xoa thắt lưng, tựa như một đứa trẻ được cho kẹo, hắn nóng lòng nhìn về khán giả duy nhất của mình tuyên cáo:
" Đại nhân, thời đại bất đồng, bây giờ chúng ta nên tu tiên bằng phương pháp khoa học! "
Bạch lang: ".....!"
Khoa học, tu tiên, hai từ này đi cùng nhau làm sao cũng cảm thây thật quỷ dị a.
Hiệu quả công việc của những người có trạng thái hưng phấn thường rất cao.
Sau khi hoàn thành đại trận, Vân Hồng căn bản không có nghỉ ngơi, hắn lại bắt đầu nghiên cứu về " Sung Linh Phù ".
Đây là một trong những loại bùa chú được đám tu sĩ hiện đại sử dụng phổ biến, và được gọi một cách trìu mến là cục sạc dự phòng....
Nó tương tự như là phiên bản sơ cấp của Tụ Linh Trận, có thể chứa đựng lượng linh khí nhất định, hấp thu đủ số lượng sẽ dừng lại.

Lượng linh khí không nhiều lắm, nhưng khởi đầu thấp nên dễ bắt đầu.
Khi thân thể cạn kiệt linh lực, chỉ cần kích hoạt một lượng nhỏ linh khí thiên địa làm dẫn, trong tình huống khẩn cấp rất cần thiết, là đồ vật luôn mang theo khi đi xuất môn hàng yêu trừ ma, có bán sẵn ở trong các cửa hàng.
Nghiệp hội bình thường thường mặc định vẽ bùa dùng hoàng chỉ ( giấy vàng) cùng chu sa, nhưng sau khi nghiên cứu Vân Hồng phát hiện giấy vàng, giấy vẽ thậm chí cả giấy vệ sinh về tác dụng đều không có gì khác nhau.
Nói trắng ra chỉ cần là giấy, thậm chí là mộc phiến ( mảnh gỗ) và vỏ cây đều được.
Bởi vì các vật liệu từ gỗ có tính ôn hòa và gần gũi với thiên nhiên, ổn định hơn càng dễ dàng làm vật dẫn linh lực hơn.

Sở dĩ chọn giấy vàng là bởi vì giấy vàng thô ráp cổ xưa tiện lợi hơn giấy trắng mỏng manh tinh xảo, hơn nữa phần lớn người tu hành đều có tôn giáo tín ngưỡng, giấy vàng phù hợp hơn với đạo quan chùa miếu hơn, trở thành vật dẫn linh lực phù hợp nhất.
Từ đó nó tự nhiên trở thành giấy mặc định dùng để vẽ bùa.
Chu sa đặc biệt hơn chút.
Chu sa mang tính hỏa, cùng là vật dẫn lại phù hợp với quy luật của ngũ hành " mộc sinh hỏa ", dễ kích phát phù chú.

||||| Truyện đề cử: Thân Mật Khăng Khít |||||
Nhưng đồng dạng, hỏa cuồng bạo, xa xa không giống như mộc ôn hòa, dùng một cách tinh vi mà quấy rầy tính cân bằng của ngũ hành, hơn nữa linh lực khảm nhập chu sa cũng kém tinh khiết hơn, uy lực thi triển ra cũng tùy theo mà yếu bớt.
Vì vậy, tại sao lại không sử dụng ngón tay như bút và linh lực như mực để vẽ trận pháp?
Vân Hồng nghiên cứu thử tài liệu cấp trên khác nhau, lúc đầu không thành thạo, phá hỏng mất vài tấm, sau đó bắt đầu như cá ngặp nước, càng ngày càng lưu loát.
Thực tiễn chứng minh, " Sung Linh Phù" vẽ theo thuyền thống lấy chu sa làm môi giới, đơn giản hơn nhiều, nhưng linh khí của nó chỉ bằng tám phần vẽ bằng ngón tay.
Chênh lệch tận hai thành!
Tích tiểu thành đại, tại thời điểm thiếu thốn linh lực như thế này, số lượng cũng rất đáng kể.
Vân Hồng ngồi xếp bằng trên kang đất, vuốt cằm nghi hoặc hỏi giám hộ quan nhà mình: " Cho nên, linh lực quý giá như vầy, mọi người vì cái gì lại dùng chu sa dể vẽ bùa? "
Bạch lang: ".....!"
Thật ra họ cũng muốn!
Mà nói thật, người bình thường đâu có ai nghĩ nhiều như vậy đâu!
Các tiền bối đã làm như thế nào thì mình cũng làm như vậy đi, làm loạn cái gì chứ, kém tiền chu sa sao?
Hơn nữa " lấy linh lực vẽ bùa"......
Cái này giống như hỏi một người ở căn nhà nhỏ là, " Tại sao bạn không mua biệt thự, bạn không thích nó? "
Nhưng mà, đây không phải kết thúc.
Vân Hồng đối với tấm bùa kia trầm ngâm một lát, rồi duỗi ngón trỏ về hư không.
Hắn tự hồ đang tự hỏi cái gì đó, qua một lát sau, hắn mới trịnh trọng vẽ nét đầu tiên.
Không khí nguyên bản bình tĩnh nháy mắt liền nổi lên những gợn sóng, giống như có người nhẹ nhàng lướt qua trước mặt, đó là dấu vết linh khí mang lại.
Sau đó, nét thứ hai, thứ ba....
Thấy rõ phương hướng của ngón trỏ, An Cách trong lòng nhấc lên từng đợt sóng gió, đồng tử một trận kịch trấn.

Tiểu tử này, thế mà lại vẽ bùa trên hư không!
Nhìn chung toàn bộ lịch sử tu tiên, thậm trí cả trước khi linh lực suy giảm, vẽ bùa trên không chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Này cũng không phải chuyện dễ.
Trong tình huống không có bất kì vật dẫn gì làm môi giới, nghĩa là ở trên không trung tổ kiến linh lực khung hình, tất cả những sự bất ổn đều được khuếch đại vô hạn:
Làm thế nào để bài trừ linh khí tự do quấy nhiễu, làm thế nào làm cho linh lực của bản thân dựa theo ý tưởng mà thành hình....!Khó khăn đâu chỉ gấp bội, gấp trăm lần! "
Dù sao " Sung Linh Phù " cũng là bùa chú trụ cột, Vân Hồng chỉ tiến hành được một nửa liền chết non.
Hắn nhìn thấy khung phù trú đã hoàn thành được một nửa tan biến trước mặt, tiếc nuối thở dài.
Mệt mỏi quá.
Vẽ bùa trên không tiêu hao linh khí và tinh thần so với vẽ trên giấy nhiều hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, Vân Hồng vẫn cười rộ lên.
Bởi vì hắn đã tìm ra quy luật, thứ hắn thiếu bây giờ là khả năng khống chế linh lực thành thạo, chỉ cần cố gắng kiên trì, không bao lâu là có thể làm được.
Hắn giường như đã đẩy ra được cánh cửa mới toanh, cho dù chỉ may mắn được nhìn thoáng qua, khung cảnh lộng lẫy bên trong cũng để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng hắn.
Bạch lang liếc nhìn hắn thật sâu giống như nhìn một con quái vật hình người nào đó.
Tiểu tử này có biết hành động của nó vừa nãy có ý nghĩa gì không?
Nếu truyền ra tiếng gió, cả tu hành giới sẽ nhấc lên một trận kinh hãi.
Thế giới này có thể có nơi không có nước, có thể có nơi không có ánh sáng, nhưng linh khí không nơi nào không có!
Một khi Vân Hồng nắm giữ được hư không phù chú, liền có nghĩa là hắn đã thoát khỏi xiềng xích công cụ cùng linh khí thiếu thốn, hoàn toàn đem bản thân kéo đến trình độ của người tu tiên cổ đại.
Hắn chính là trận pháp, hắn chính là phù chú!
Cùng với thời gian ấy, hắn trưởng thành, người tu tiên hiện tại sẽ không một ai có thể chống lại.........
 
Đạo Lữ Của Ta Là Bạch Lang
Chương 21


Thất bại khi vẽ bùa lên hư không không mang lại cảm xúc tiêu cực nào cho Vân Hồng, ngược lại, hắn cảm thấy nhiệt huyết cao hơn bao giờ hết.

Trong mấy ngày kế tiếp, hắn điên cuồng luyện tập vẽ " Sung Linh Phù ".

Hiện giờ chu sa cần để vẽ bùa không nằm trong phạp vi mà hắn cần phải lo lắng, ít nhất bây giờ hắn khởi bước bằng chính những ngón tay của mình.

Mỗi một lần thất bại, hắn sẽ dừng lại suy nghĩ một chút, tổng kết kinh nghiệm, sau dó lại thử vẽ bùa lên hư không!.

Trong năm ngày, Vân Hồng vẽ gần 100 phù chú, chất thành một chồng dày, hắn cũng đặt cho cách vẽ mà mình phát hiện ra kia là Hư Không Họa Phù.

Bất kì công việc gì mà lặp đi lặp lại, đều chỉ khiến người ta cảm thấy nhàm chán.

Ngay cả người đứng ngoài như An Cách đối với các kí hiệu và bố cục vu tâm, nhìn thoáng qua cũng muốn ói, nhưng lại không thấy có một chút phiền chán nào.

Chỉ trong vòng năm ngày, động tác của hắn từ vụng về không thông thuận bắt đầu trở lên nước chảy mây trôi.

Mỗi một lần đặt bút, mỗi một lần lắng đọng, đều không bàn mà phù hợp với con đường lớn của thiên địa.

Hắn dường như không để ý, tiện tay vẽ bậy, nhưng những tia linh lực trên không lại sát nhập vào nơi mà nó nên đến.

Một đạo, hai đạo, ba đạo!.

Khi đạo cuối cùng được hoàn thành, " Sung Linh Phù " hoàn chỉnh liền xuất hiện trước mặt Vân Hồng!
Những đường nét tinh xảo đó tuyệt đẹp đến cực điểm, sừng sững đững giữa không trung, vô cùng vững vàng, không có dấu hiệu sụp đổ!
Cảm nhận được linh khí dồi dào bên trong, bạch lang không khỏi khiếp sợ:
Hắn thế nhưng lại thành công!
" Mười ba giây ", so với vẽ lên giấy chậm hơn rất nhiều.

Nói xong hắn lại vươn tay ra điểm nhẹ vào trung tâm phù chú.

Những gợn sóng như làn nước lăn tăn xuất hiện trên bề mặt kí hiệu, nhanh chóng hóa thành một mảng lam quang chói mắt, dũng mãnh tràn vào cơ thể Vân Hồng.

Đại lượng linh khí khiến Vân Hồng thoải mái nhịn không được khẽ thờ dài.

Hắn thấy các kinh mạch đầy lên, tạo dành dòng nước chảy xiết, cuối cùng tất cả đều quay trở về đan điền.

Đan điền khí hải điên cuồng xoay tròn, làn sương mù màu lam nhạt bị áp súc lại rắn chắc hơn, nhưng khi bình tĩnh trở lại, nó trở lên sền sệt gần như trong suốt.

Chỉ còn kém một chút nữa là đến Trúc Cơ kì, đan điền hóa lỏng.

Thần Thức của Vân Hồng mạnh mẽ hơn, và phạm vi sức mạnh tinh thần cũng được giải phóng rộng hơn,
Hắn so với trước đó càng cảm nhận được linh lực trong không khí hoạt động rõ ràng hơn, ngay cả quỹ đạo vận hành của những vật nhỏ khác, dường như cũng có thể đoán một chút!
Hắn đã chạm vào ngưỡng cửa của thiên đạo.

Nội tâm bạch lang rung động tột đỉnh, " Ngươi đột phá? "
Vân Hồng thu hồi thần thức, có chút ngượng ngùng nói, " Còn kém một chút.

"
Thiên phú là một chuyện, đột phá còn dựa vào cơ duyên.

Một số người có thể bị mắc kẹt ở một giai đoạn nào đó cả đời không có tiến triển, nói trắng ra là vô duyên với con đường tu luyện về sau.

Bạch lang suy nghĩ về khoảng thời gian Vân Hồng bắt đầu tu luyện đến giờ, cảm xúc trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Bất quá mới ngắn ngủi có vài năm, hắn nhưng lại đã chạm tới cánh cửa Trúc Cơ?

Nếu như linh khí thực sự dư thừa, hoặc có thêm vài thiên tài địa bảo!.

Đồng tử xanh thẳm của nó co rút lại, không nói gì nữa.

Sau khi nắm giữ Hư Không Họa Phù, việc sử dụng linh lực và tinh thần lực của Vân Hồng càng nâng cao một bậc.

Lại nhìn vào các trận pháp bảo hộ trong phòng, ban đầu còn có chút khó khăn, bây giờ nhìn lại thì cũng không phải là khó lắm.

Tựa như có một bàn tay to vô hình chắn trước mặt hắn, mấy ngày nay thập phần trì trệ còn hiện tại lại hé ra cho hắn nhìn thấy mặt trời.

Bằng cách này, cộng thêm với Sung Linh Phù tích lũy mấy ngày nay, Vân Hồng đối với vẽ trận pháp phòng ngự tràn ngập tin tưởng.

Bởi vì đã chuẩn bị sẵn tâm lý, Vân Hồng liền đặt tay phải xuống mặt đất nhập linh lực vào theo những đường của trận pháp mà hắn vẽ trước đó, tay trái thì liên tục bóp nát những lá Sung Linh Phù, bạch lang tâm trạng rất bình tĩnh.

Khi lồng bảo hộ màu xanh lam xuất hiện trên tiểu viện biểu thị trận pháp thành công, Vân Hồng đã cạn kiệt linh khí thở dài nhẹ nhõm, thân thể mềm nhũn nằm ngửa trên mặt đất.

Hắn nhìn chín tấm Sung Linh Phù còn lại, trong lòng ngoài sợ hãi, còn nhiều hơn phần kích động.

Từ giờ phút này, hắn đã có năng lực bảo vệ chính mình.

Thật tốt!
Cảm giác thành tựu vô song đem Vân Hồng bao phủ, hắn nhịn không được cười ra tiếng, toàn bộ lồng ngực cũng theo đó mà run rẩy.

Sau đó! Liền ngất đi.

Nếu không phải bạch lang trong phòng không nghe thấy động tĩnh mà thấy kì lạ đi ra kiểm tra, thì cái vị tu tiên duy nhất còn sót lại này sẽ chết vì đông cứng trước cửa nhà.

Sáng sớm hôm sau, Vân Hồng tỉnh lại liền nhìn chằm chằm nóc nhà nửa ngày, kí ức đêm qua như thủy triều một lần nữa tái hiện lại:
Nga, trận pháp phòng ngự!
Nghĩ đến đây, tim hắn đập nhanh như mảng lửa nóng, vừa định nhảy xuống xỏ giày vào, thì lại ngã ngửa ra.

A a a, cái cảm giác chua sót quen thuộc chết tiệt này.

Có cảm giác như thân thể bị đào rỗng.

Hắn cố hết sức vươn tay, giống như bệnh nhân sắp chết trong các bộ phim truyền hình, run rẩy chạm vào lá bùa bên cạnh gối.

Kích hoạt liền bốn lá, cuối cùng hắn cũng lấy lại được khả năng hoạt động của bản thân.

Cảm giác hết sạch linh lực như vầy thật quá tệ, Tụ Linh Trận còn phải nắm chặt thời gian để vẽ thật sớm mới được.

Nói trở lại, kí ức cuối cùng hôm qua là hắn té xỉu ở trong viện, nhưng thức dậy đã ở trong phòng.

Vân Hồng theo bản năng nhìn về phía bạch lang.

Người sau chỉ ném cho hắn cái ót đầy lông.

Vân Hồng mơ hồ nhớ được, lúc nửa mê nửa tỉnh, giống như có người đem mình ôm vào!.

Hắn xem xét bốn chân của bạch lang, thậm chí còn nén bắt chước, chân sói có thể làm ra tư thế ôm được không?
Nhưng nếu không phải nó thì sẽ là ai?
Vân Hồng mờ mịt nhìn cái hộp chuyển phát nhanh trên bàn, bỏ qua những suy nghĩ rối rắm trong đầu.

Hôm nay liền cấp cho giám hộ quan một chiếc lược nhải lông tốt đi!
Hàng chuyển phát nhanh đã đến từ hôm kia, nhưng vì mấy ngày nay hắn quá bận rộn nên không để ý đến.

Ngoài trời đã sáng choang, linh lực bao phủ trên không trung giống như một cái vỏ trứng ngược khổng lồ, hoà lẫn với trận pháp dưới dất tạo thành một lớp ánh sáng phức tạp, nhìn xem liền cảm thấy thị giác rất thoải mái.

Trận pháp này không chỉ có thể ngăn chặn linh khí bên trong tràn ra mà còn có thể ngăn cản được một phần công kích từ bên ngoài.

Mình cũng thật tuyệt vời quá đi!
Vân Hồng đắc ý xoa xoa thắt lưng.

Với căn cơ như vầy, hắn đã có thể yên tâm lớn mật nghiên cứu Tụ Linh Trận, trồng linh điền rồi.

Quả nhiên người Trung Quốc chỉ muốn trồng trọt a! ( Câu này mình không hiểu ý lắm:.
 
Đạo Lữ Của Ta Là Bạch Lang
Chương 22


Vô số mảnh vỡ kí ức hiện lên, giống như bạch diệp cho ánh sáng mặt trời tạo ra, đang cố gắng bay lên, rải xuống hàng loạt lân phấn, sáng lấp lánh như những mảnh kim cương vỡ.
Nhưng mà ngay sau đó, những kí ức này giống như những cơn mơ sau tỉnh dậy, tựa như băng tuyết ngày đông, không một tiếng động tan rã, cuối cùng không tìm thấy dấu vết.
Nó không tự giác mà trầm luân, nhưng lại sinh ra cảm giác muốn tru lên theo bản năng, dù hiện tại là ban ngày, và đêm nay cũng không có trăng tròn.
Vân Hồng cảm thấy lực phản kháng dưới tay nháy mắt nhỏ đi rất nhiều, đầu sói đầy lông dừng lại, sau đó cực kì chậm rãi nhẹ nhàng mà tiến lại gần tay hắn một chút.
Cảm giác thành tựu tự nhiên mà nảy sinh, hắn phát hiện giám hộ quan bề ngoài lãnh khốc nhưng thực chất đáng yêu đến bất ngờ.
Vân Hồng nhịn cười nói: " Ngươi nói cũng có lý, loại lược này đúng thật không xứng với thân phận giám hộ quan."
Tai nó khẽ run lên, phi thường rụt rè nói: " Tạm chấp nhận dùng đi.

"
" Lông của ngươi thật tốt a, mềm, mượt và mịn tựa như tơ lụa vậy.

" Vân Hồng cầm một nắm lông bạc trong tay, cảm thụ được sự mát lạnh như nước suối chảy qua các kẽ tay, không nhịn được mà khen ngợi thật tâm.
Ngay cả mảng lông nhỏ bị nhổ sạch lúc trước đó cũng đã mọc ra những sợi lông tơ mịn.

Ngắn ngắn, đặc biệt đáng yêu.
Bạch lang hơi ngẩng đầu lên một chút, " Còn có thể chấp nhận được.

"
Cái đuôi to lớn của nó vui vẻ đập xuống đất, vạch trần cảm xúc thật mà nó đang kìm nén.
Một hồi chải lông xong, khách và chủ đều vui vẻ.
Vân Hồng: A! Cái xúc cảm tuyệt vời này!
Bạch lang: Ân! Lược là thứ tốt!
Niềm hạnh phúc được chạm vào lông sói như nước hoa vậy, nó lang thang trong thần kinh của Vân Hồng rất lâu.
Cho đến khi bị đánh gãy bởi một tiếng " tinh " WeChat.
Là tin nhắn từ hai vợ chồng dì Từ gửi tới.
Hai vợ chồng tỏ vẻ, ở Tử Vân Động vài ngày, tình trạng của họ đã tốt lên, thắt lưng không đau, chân cũng không đau, thậm chí không còn gặp chút xui xẻo nào cả!
Đôi vợ chồng đã trở về với cuộc sống bình thường.
Vì thế đã chuyển khoản thêm cho Vân Hồng, hắn không có lấy.
Loại chuyện này chỉ có thể một lần, trừ phi lần sau chính hắn phải lỗ lực hơn.

Bằng không, tuyệt không nhận tiền lần thứ hai nữa.
Chú Từ càng thêm cảm động, cái gì mà "đạo đưc tốt" "không màng danh lợi" đều tuôn ra hết rồi.
Cuối cùng, còn phi thường chân thành nói: "Đạo trưởng, bà con của ngài có đứa con nào không? Muốn xin lớp thì có thể đưa tới, không cần tiền, đảm bảo an bài và quản tốt cho ngài."
Vân Hồng ngay lập tức liền vui vẻ.
Chưa kể hắn không có quan hệ thân thích nào, cho dù có, nếu hắn thực sự làm điều này, đứa nhỏ đó chắc chắn sẽ cảm động rơi nước mắt và thề rằng cả đời này sẽ không gặp lại hắn nữa.
Cuối cùng, chú Từ uyển chuyển hỏi hắn sắp tới có việc gì bận không.
Vân Hồng liếc nhìn lịch trình trống không của mình, mơ hồ ngửi thấy mùi thơm của đồng tiền.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, chú Từ liền gọi điện thoại tới, cung kính nói: "Chuyện đó nguyên do là như vầy..."
Kể từ sau vận rủi, công việc kinh doanh của vợ chồng họ Từ dần đi đúng hướng, thừa dịp nghỉ đông, đã mở thêm một số lớp học ưu tú, tựa như lớp dạy phụ đạo.
Tới gần cuối năm, chú Từ chuẩn bị một số món quà nhỏ và đích thân đến thăm nhà của một số khách hàng VIP, thấy một trong số những khách hàng ấy có một vị tiều tụy giống như chính mình mấy ngày trước.
Hỏi ra mới biết, người đàn ông trụ cột của gia đình đó đột nhiên mù một con mắt cách đây vài tháng, bác sĩ nổi tiếng trong nước và ngoài nước đã tìm mọi cách nhưng vô ích.

Bởi vì các kết quả xét nghiệm đều bình thường, phân tích từ bệnh lý, anh ta xăn bản không có bệnh gì cả!
Nhưng lại nhìn không thấy, rất thái quá.
Những người khác thì không sao, nhưng chú Từ ngay lập tức nhớ lại kinh nghiệm trước đây của mình, liền hỏi xem có mời đại sư xem qua chưa.
Chính bản thân người bệnh cũng không tin vào điều này, liền chế giễu, nói rằng một cơ sở giáo dục làm như vậy thật thái quá.
Nếu đại sư hữu dụng như trong lời nói, còn lo lắng con mình không thi được vào đại học? Tốt nhất là cúng bái sao Văn Khúc đi!
Nhưng ngay sau đó, nữ chủ nhân đuổi theo, xin lỗi và cầu xin chú ta hỗ trợ liên hệ với cao nhân.
Vân Hồng nghe đến đây liền hưng chí, " Xác thực không bị bệnh? Đã mời bác sĩ tâm lý xem qua chưa?"
Đôi khi một người bị bệnh không nhất thiết là do thân thể.
Chú Từ nói: "Đã xem qua, nhưng vô ích."
Sau khi thuốc Đông y không có tác dụng, người vợ đoán là chồng của mình do quá áp lực công việc, tâm lý sinh ra chướng ngại, nên đã ép hắn ta đi khám bác sĩ tâm lý cách đây ít lâu.
Vậy thì đến xem thôi.
Nghe Vân Hồng đáp ứng mình, chú ta mừng rỡ như điên, lại ước định thời gian gặp mặt, sau đó mới cúp máy.
Vân Hồng hỏi bạch lang, "Ta nhận việc này, ngươi có đi không?"
Nó mới vừa được chải lông qua, chưa đã nghiền đâu.
Bạch lang mơ hồ nhìn chiếc lược, bất đắc dĩ nói: "Liền cùng ngươi đi một chuyến vậy."
Ngồi trên chuyến tàu đến Vọng Yến Đài, Vân Hồng cảm thấy hơi lạc lõng:
Giám hộ quan của hắn ghét bỏ phương tiện di chuyển chậm chạp của con người, vì vậy một mình đằng vân giá vũ đi trước một bước rồi.
Ai! Khi nào ta mới có thể phi hành a?
Vân Hồng vò đầu không biết bao nhiêu lần.
Nghe An Cách nói, sau khi chính thức bước vào giai đoạn Trúc Cơ kì, người tu tiên mới nắm giữ được thao tác điều khiển lực lượng.
Nhưng vấn đề là:
Hắn không có pháp khí!
Người tu tiên trong thời đại linh khí suy bại thực khổ a!
Cái gì cũng không có!
Quên đi quên đi, nghĩ nhiều cũng vô ích.
Vân Hồng lấy trong ba lô ra một xấp giấy A4, bắt đầu đắm chìm trong việc vẽ bùa của mình.
Chú Từ ban đầu muốn lái một chiếc RV đến đón Vân Hồng, hắn cảm thấy quá phiền toái, nên đồng ý cho chú ta chi chả tiền ngồi xe và đặt luôn khoang thương gia.
Khoang thương gia chỉ có năm chỗ ngồi, còn chưa hết ghế, tự do tự tại, làm cái gì cũng không có người vây xem.

Hoàng chỉ rất được tôn sùng, chất lượng cao lên giá cả cũng rất đắt, Vân Hồng không biết những đồng nghiệp cùng trang lứa khác như thế nào, nhưng đối với hắn mà nói, thứ giấy này cũng không có thêm tác dụng nào.
Vì vậy hắn chỉ đơn giản mua năm tập A4, trong khi các đồng nghiệp khác phải tốn hơn rất nhiều để mua giấy vàng để vẽ bùa, thật đúng là được tiện nghi lớn.
Mỗi bịch có 500 tờ, mỗi tờ có thể cắt làm 4 phần phù chú, đủ để hắn dùng hết đời của người bình thường luôn.
Trên đường đi, Vân Hồng dành phần lớn thời gian để vẽ bùa giấy, thỉnh thoảng nghỉ ngơi hắn cũng nương theo hoạt động cổ mà vẽ Hư Không Phù Chú
Thứ này trông đặc biệt khốc suất cuồng bá, nhưng lại có một khuyết điểm trí mạng là:
Không thể di chuyển đi chỗ khác, hơn nữa phải dùng ngay sau khi vẽ, bằng không sẽ dễ dàng trở thành bia ngắm sống.
Bất quá nhân vô thập toàn, không cần vật liệu, không nhìn hoàn cảnh cùng vĩnh viễn không khô kiệt linh khí, từng đấy thuộc tính đặc biệt đã đủ ngạo thị quần hùng rồi.
( Nhân vô thập toàn: con người không ai là toàn diện, đại khái có nghĩa là: không có gì hoàn hảo vô khuyết)
Độc nhạc nhạc không bằng chúng nhạc nhạc, trước đây Đồng Quan đã từng nói rằng bùa chú cũng là một sản phẩm bán chạy trong giới, hắn nghĩ mốn thêm khoản thu nhập.
( Độc nhạc nhạc không bằng chúng nhạc nhạc: một người vui không bằng mọi người cùng vui)
Khi đến gần nhà ga, nhân viên còn đặc biệt đến đây nhắc nhở.
Vân Hồng thu dọn ba lô, suy nghĩ một chút, nhắn tin hỏi trong nhóm chat nhỏ: " Hiện tại giá cả thị trường của Sung Linh Phù là bao nhiêu?"
Đồng Quan, một người lâu năm trong lĩnh vực, trả lời trong vài giây, "Ngươi muốn mua? Giá cả cụ thể không chắc chắn, nhưng trong hai năm qua là ba nghìn đến bốn nghìn nhân dân tệ.

"
Tiểu tử này đi đến chỗ nào mà phải dùng thứ đồ chơi kia?
Vân Hồng, một thành viên nghèo khổ cùng cực, mừng như điên, " Đắt như vậy?"
Hắn nhớ lại số phù chú mình dùng trước đây, tim như bị đao cắt.
Tiêu tiền như nước, câu này chính là dùng cho mình đi?
Lại nhìn ba lô chứa đầy A4, mà mừng rỡ.
Máy in tiền, phải chăng cũng là mình đi?.
 
Đạo Lữ Của Ta Là Bạch Lang
Chương 23


Đồng Quan nói: " Cũng không tính là quá đắt, đây là phù chú cơ bản, đạo sĩ chính thống đa số đều có thể vẽ ra cho nên giá mới rẻ như vậy.

Giống như Lôi Phù cùng Hỏa phù, không đủ sáu chữ số thì đừng mong nghĩ đến."
Tu hành chính là điển hình cho nghề nghiệp có vốn đầu tư cao và thu nhập càng cao.

Không có chút của cải thì quả thực nửa bước khó đi.
Cho nên mới nói, đối với các đạo sĩ thì tiền không phải là vấn đề.
Nhưng không có tiền thì vấn đề liền lớn hơn.
Bởi vậy mới có câu nói: " Tu hành cùng đời thứ ba, tu tiên hủy cả đời ".
Hoặc là gia đình cực kì giàu có, hoặc là tự thân có thể kiếm được nhiều tiền, hoặc là những tên cặn bã dùng những thủ đoạn đê tiện.
Đắt hơn?
Sáu con số?
Vân Hồng vội vàng lấy bút ghi chép lại.

Nhớ kỹ, nhớ kỹ, đây chính là mật mã của tài phú a!
Đồng Quan trực tiếp gọi điện thoại qua cho hắn," Kỳ thật dùng tình huống của cậu, không cần thiết phải dùng đến bùa chú đâu."
Vân Hồng ngượng ngùng nói, " Tôi không có mua."
Đồng Quan: " Vậy cậu?"
" Tôi bán."
Đồng Quan: "......"
Phúc sinh Vô Lượng Thiên Tôn, bần đạo muốn giảng th* t*c.
Tiểu tử ngươi mới lấy sách về vài hôm, có thể vẽ được thứ gì sao?
Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một hồi lâu, mãi sau giọng điệu phức tạp của Đồng Quan mới vang lên: " Giá tiền hôm nay là 3600 một tấm, cậu tin tưởng tôi thì tôi mua cho cậu."
Vân Hồng tự huyễn hoặc bản thân, " Sung Linh Phù của ta không giống Sung Linh Phù bình thường."
Sự trầm mặc giống nhau lại xuất hiện lần nữa, " Cậu có biết hiện tại cậu hệt như đang bán hàng đa cấp không?"
Tàu cao tốc vừa đến ga, Vân Hồng xuống tàu, nghe thấy vậy liền cười lớn, " Tôi hai ngày nay sẽ ở Vọng Yến Đài, chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện."
"Đến chơi hả? Có chỗ ở chưa? Không bằng đến Tử Vân Động đi." Rồi lại nói tiếp, " Tiện thể chúng ta thảo luận thêm vấn đề về nội thị."
Hắn cũng muốn xem xem phương pháp tu luyện có gì khác nhau.
Vân Hồng vui vẻ đồng ý, sẵn tiện đến đấy cọ cọ một ít Tụ Linh Trận.

Nếu có thể thì tốt nhất nhìn xem các tiền bối vẽ Tụ Linh trận như thế nào.
Thẳng đến khi Từ Nhị dượng phái xe đến đón, An Cách vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Vân Hồng nhịn không được nhìn vòng quanh bốn hướng.
Trước khi lên đường An Cách đã nói, sau khi đến không phải chờ, nó sẽ lần theo mùi để tìm qua.
Nhưng tốc độ phi hành của nó nhanh hơn tàu cao tốc nhiều, đáng nhẽ ra nó phải đến từ lâu rồi mới phải.
Đến cùng là đi đâu vậy?
Người lái xe mà chú Từ cử đến là một tài xế bình thường, trước khi đến đây, ông đã dặn đi dặn lại, nói rằng đừng nhìn vị này trẻ tuổi như vậy, nhưng đó thật là vị đại sư trân chính.
Cho nên tài xế vô cùng cung kính.
" Đạo trưởng, ngài đang đợi ai sao?"

Tôi đợi một con sói.
Vân Hồng lắc đầu, " Quên đi, đi thôi."
Nhà ga chật ních người, đoán chừng bạch lang cũng không muốn đến.
**********
Ở cực bắc, băng tuyết bao phủ đầy trời, bốn phương tám hướng mênh mông đều là tuyết sơn.
Cơn gió lạnh thấu xương cuộn lên những bông tuyết, đem thiên địa hợp thành một vùng trắng xóa bao la.
Ngoại trừ màu trắng, gần như không nhìn thấy được màu sắc thứ hai.
Ngay cả những đường vân đen cứng cáp của lưng núi, cũng trở lên quý giá.
Sói tuyết khổng lồ đang chạy như bay trên băng nguyên rộng lớn, yêu lực tràn đầy không ngừng từ người nó phát ra, nó đi đến đâu, những sinh vật nhỏ yếu đều phủ phục run sợ.
Đây chính là nơi sức mạnh vi tôn, có sự tôn thờ sức mạnh nguyên thủy nhất.
Không biết chạy bao lâu, bạch lang dừng lại tại một động tuyết dưới một chân núi.
Nó đã đi xa rất nhiều năm nhưng yêu khí nồng đậm vẫn kéo dài không tiêu tan, yêu ma quỷ quái bình thường không dám lại gần.
Nó chính là vị vua vô danh tại khu vực này.
Bạch lang cúi đầu ngửi ngửi mặt băng, bạch khí từ mũi miệng phun ra nháy mắt liền ngưng tụ lại, râu và lông mi đều phủ một lớp sương.
Sau khi chọn được vị trí, nó trảo xuống một trảo, bức tường băng vốn kiên cố liền xuất hiện những vết nứt nhỏ và dày đặc, những âm thanh lách tách vang lên hàng loạt.

Chỉ một lát sau, bức tường băng hóa thành ngàn khối, ầm ầm sụp đổ.
Bạch lang rũ bỏ băng tuyết rơi trên người, thân hình cũng theo đó thu nhỏ lại, chui vào cửa động không chút trở ngại.
Ước chừng nửa canh giờ sau, bạch lang ngậm lấy mấy thứ đồ vật chui ra, lại lay vài cái.

Đem tuyết vùi lấp cửa vào, quay người chạy đi.
Càng đi về phía nam, hơi lạnh trong không khí càng yếu, trong tầm mắt đã không còn một mảnh trắng xóa, dưới đáy tuyết mơ hồ có thể nhìn thấy những rễ cỏ xanh vàng yếu ớt.
Sức sống thật ngoan cường.
Khoảnh khắc đứng trên mặt đất đóng băng, bạch lang liền cảm nhận được một cổ yêu lực khổng lồ khác.
Nó ngửa đầu lên trời, hống lên một tiếng dài.
Trăm ngàn năm qua linh lực suy kiệt, nhân loại không ngừng khuếch trương, và thời đại những đại yêu chiếm giữ vùng đất riêng không tiếp xúc với nhau đã qua, giờ qua lại đã là việc tất yếu.

Đây vốn là quy luật bất thành văn giữa các đại yêu, nếu có việc gấp thì có thể mượn đường thông qua.
Nhưng đối phương có vẻ không chấp nhận.
Một tiếng gấu rống điên cuồn truyền đến, yêu lực trấn động kịch liệt tới gần.
Đã đến!
Đó là một đầu gấu yêu Siberia, bởi vì mấy ngày liên tiếp không hấp thu đầy đủ linh khí, lại tìm không thấy thực vật ẩn chứa linh lực, cả đầu gấu cũng rất táo bạo.
Đánh nhau!
Muốn đánh nhau phải không?
Bất cứ ai xông vào đều là địch nhân!
Hình thể khổng lồ của con Siberia lao đến, mặt đất trấn động khẽ rung chuyển, giống như một chiếc xe tăng mất kiểm soát.
Nó một đường mạnh mẽ đâm tới, tất cả cây cối chắn trên đường đều bị đụng gãy ngang thân.
" Kẻ đột nhập!"
Nó đứng dậy gầm lên với bạch lang giữa không trung, nước rãi tanh hôi phun đầy đất.
Không đợi bạch lang phản ứng lại, con gấu không lồ đã dùng hai chân to khỏe đạp mạnh xuống đất, mặt đất chống đỡ không nổi nứt ra như mạng nhện, cả thân hình con gấu nhảy lên như đại bác, lao thẳng về phía bạch lang.
Bạch lang không né không tránh, nhe nanh lao tới.
Giữa các đại yêu không có cuộc đàm phán hòa bình nào, tất cả đều dựa vào sức mạnh để nói chuyện!
Một lúc sau, hai bên lao vào nhau, một làn sóng âm nổ tung giữa không trung.

Thổi bay toàn bộ gió, tuyết và mảnh vụn gỗ trong khu vực, tạo thành một khoảng chân không trong thời gian ngắn.
Cả hai con hung thú đều không sử dụng yêu lực, chúng nó chỉ dựa vào sức mạnh tuyệt đối của mình để chiến đấu theo cách nguyên thủy nhất, bắt đầu cắn xé nhau từ giữa không trung cho đến tận mặt đất.
Chẳng mấy chốc, cánh đồng tuyết lớn đã bị nhuộm đỏ, vô số loài chim thú ẩn nấp trong rừng tuyết hoảng sợ bỏ chạy..
 
Back
Top Bottom