Ngôn Tình Đào Hoa Tới Số

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đào Hoa Tới Số
Chương 40: 40: Tỉnh Lại


Lời vừa dứt thì một thân ảnh chạy vào, nhìn thấy Cố Thanh Ca ngồi ngơ ngác trên giường Diêu Diêu vội vàng chạy đến nắm tay òa khóc nức nở.

“Huhu! cuối cùng!.

cuối cùng huynh cũng tỉnh”.

Từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn má, hai mắt đỏ hỏe, nắm tay Cố Thanh Ca trong lòng nghẹn nghèo, giọng nói đứt quãng.

“Khi thấy huynh nằm phơi xác trên nền tuyết, tim muội! dường như ngừng đập”.

Lúc đó không hiểu vì sao trái tim Diêu Diêu là đau đớn như vậy, dường như có mối liên kết giữa hai người, có lẽ là do nguyên chủ đau lòng nhưng chính cô lại là người cảm nhận được sự đau khổ ấy.

“Huhu…cũng may là số huynh chưa tận, nếu như người khác thì chắc đã chết lâu rồi”.

Khóc lóc chán chê, từ khóc lóc nghẹn ngào đến vui vẻ hạnh phúc, bàn tay cô run run nắm lấy tay hắn, nhìn thấy cảnh này trái tim Cố Thanh Ca như nhói lên một lúc sau giọng khàn khàn vang trên đỉnh đầu.

“Muội quay về tìm ta! ”.

“Ừm! ”
Vừa nghẹn ngào vừa khóc lóc kể những chuyện xảy ra từ sau khi Cố Thanh Ca bị thương trên chiến trường cho đến khi có mặt tại làng quê này, ánh mắt Diêu Diêu đỏ ủng vì khóc lóc, giọng nấc lên từng quãng.

“Chúng ta là người một nhà, sao ta có thể bỏ mặc huynh được”.

Nhìn thấy hai thân ảnh lớn nhỏ đứng bên giường, trái tim hắn đường như có một cái gì đó vụt qua, cảm giác không phải hạnh phúc mà cũng không phải suиɠ sướиɠ, đơn giản chỉ cảm thấy ấm áp, ấm áp vì có một người không quảng ngại sự an nguy của bản thân mà quay lại tìm hắn, cần hắn, gieo trong lòng hắn những hi vọng về cuộc sống mới, nhẹ nhàng ôm Diêu Diêu vào lòng an ủi, giọng khàn khàn vang lên đỉnh đầu.

“Sau này sẽ không bao giờ rời xa nữa”.

Trong một căn phòng nhỏ ba thân ảnh ôm nhau lặng lẽ khóc, ba người ba hoàn cảnh khác nhau, nhưng khi ở cùng lại có một sự đồng điệu tâm hồn kì lạ, cùng nhau thấu hiểu nỗi đau, cùng nhau san sẻ những lúc khó khăn và những lúc hạnh phúc.

Ngoài kia đất trời từ từ chuyển mình, từ mùa đông lạnh lẽo thay vào mùa xuân ấm áp, những cành cây dần dần trụi lá, thay vào đó là những lộc non xanh thẳm mơn mởn, trong sân viện từng ánh nắng len lỏi chui qua mái ngói, khung cửa sổ hắt nắng lên mặt nhà, đã từ một tháng kể từ khi Cố Thanh Ca tỉnh lại, thương tích đã có chuyển biến tốt, tuy có thể đi lại nhưng không thể va chạm mạnh.

Bên cạnh chiếc bàn đá tròn là một chàng trai tuấn mỹ, mái tóc đen dài, mặc một bộ đồ xám nhạt đơn sơ cũng không thể che đậy được vẻ đẹp nghiêng thành này, đối diện với hắn là một hài tử đã cao đến ngực, tay nắm cây bút nhỏ từ từ tập viết, tập đọc, giọng lanh lảnh vang vọng.

Nhân chi sơ 人之初 (Rén zhī chū)
Tính bản thiện 性本善 (xìng běnshàn)
Tính tương cận 性相近 (xìng xiāngjìn)
Tập tương viễn 习相远 (xíxiāngyuǎn)
Giọng đọc truyền cảm vang lên trong không gian vắng lặng, phía bên trái là phòng bếp nhỏ, đứng trước nồi nước lớn là một thiếu phụ xinh đẹp, tuy tuổi tác đã lớn, nhưng thần sắc thì chỉ mới thiếu nữ mười bảy mười tám xinh đẹp, Diêu Diêu nhìn ra ngoài sân nghe giọng nói Thích Trang vang lên.

“Đọc chữ đau đầu lắm, hay là cho đệ vào giúp Diêu tỷ được không?”.

Tiểu hài tử đang cố kì kèo với Cố Thanh Ca, kể từ khi hắn tỉnh lại thì khi nào hắn đọc sách là Thích Trang phải cùng đọc, thấy nét mặt chán nản của tiểu hài tử, hắn trầm giọng lên tiếng.

“Muốn trở thành người giỏi giang, đệ nhất định phải đọc sách”.

“Tại sao đọc sách mới trở thành người giỏi, đệ sẽ học võ”.

Diêu Diêu nghe vậy từ bên trong đi ra, trong tay bưng một ít điểm tâm cho hai người tươi cười đáp.

“Khi đệ đọc sách, đệ sẽ nhận ra giá trị của mình, biết cách cư xử đúng mực trong mọi tình huống, có đọc sách đệ sẽ biết triều đại chúng ta hình thành như thế nào, có bao nhiêu rừng núi, sông hồ, cảnh đẹp.


Cố Thanh Ca nghe xong rất hài lòng với câu nói của Diêu Diêu, ánh mắt hướng đến cười nhẹ sau đó cầm khay điểm tâm đặt xuống bàn nói.

“Đợi ta khỏe lên, sẽ dạy võ cho đệ”.

Thích Trang nghe xong reo lên tươi cười đáp lại.

“Được, nhất định đệ sẽ chăm học”.

Ánh nắng của buổi chiều tà len lỏi qua đám lá, phía ngoài đồng lác đác từng tốp người đi làm về, những người nông dân vì đợt này thuế má tăng cao nên gắng sức làm việc, làm quần quật từ sáng đến tối nhưng cuối tháng quan viên đến thu thuế cũng chỉ thừa được một hai nén bạc, đi phía trước là hai thẩm, theo sau là một thiếu nữ trạc 18 tuổi, dáng người khá mập nhưng nét mặt lại cực kì hào hứng khi nghe nương kể chuyện.

“Phía bên cạnh nhà ta có một thiếu phụ đến ở, nghe bảo là từ kinh thành tị nạn về đây, đem theo hai hài tử, đến ở hơn hai tháng rồi, ngoài đi chợ ra thì không thấy bước chân ra khỏi cửa”.

Một thẩm đi bên cạnh hiện lên nét mặt khinh thường đáp.

“Hứ…đúng là kiêu ngạo, tưởng là kinh thành cũng chỉ là dân tị nạn, làm như cao sang quyền quý lắm”.

Thiếu nữ đi đằng sau nghe đại thẩm phía trước xoa xuýt như vậy, liền chen vào nói đỡ.

“Chắc là do mới đến nên chưa quen thôi”.

.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 41: 41: Cuộc Sống Bình Dị


Tiếng nói chuyện ríu rít dưới ánh hoàng hôn, phía bên trong căn nhà nhỏ cũng đã đến lúc chuẩn bị nấu bữa tối, từ khi đến đây Diêu Diêu đã học được rất nhiều việc nữ công gia chánh, tuy nấu ăn còn chưa ngon nhưng cũng ăn được, vì Cố Thanh Ca đã tỉnh lại nên phải nấu nhiều hơn hường ngày, hôm nay làm một món canh, một món mặn, ít rau xào, hai phần điểm tâm.

Đang loay hoay trong bếp thì một thân ảnh bước vào, từ ánh sáng nhìn thấy nam nhân tuấn mỹ đang ôm một bó củi vào, cô vội vàng chạy tới đỡ lấy cười đáp.

“Vết thương chưa lành, cẩn thận một chút”.

Cố Thanh Ca nghe vậy vui vẻ xoa đầu cô trả lời.

“Ta lành hẳn rồi, muội đừng quá lo”.

Hắn thành thục thả bó củi xuống, sau đó ngồi xuống giúp Diêu Diêu thổi lửa, trong làn khói bốc lên là hai thân ảnh, người thì ngồi xuống thổi lửa, người thì đứng đảo đồ ăn trong chảo, ánh mắt đều hiện lên sự vui vẻ chưa từng có, một lúc sau Cố Thanh Ca từ trong ngực lấy ra một miếng ngọc đưa cho cô bảo.

“Cái này cho muội”.

Sau đó lại tiếp lời.

“Có thể bán lấy tiền”.

Diêu Diêu ngạc nhiên vội vàng ngồi xuống cầm lấy, thì thấy đây là môt ngọc bôi rất tinh xảo, phía trên khắc chữ Ca, đôi môi mấp máy từ chối.

“Không cần đâu, muội vẫn còn có ngân phiếu, chúng ta không cần phải lo lắng”.

Sau đó thì thú nhận với hắn kế hoạch lúc trước.

“Lúc trước muội có ý định chạy trốn, huynh cũng biết đấy muội không phải là mẫu thân của huynh, ở trong cung lâu dần sẽ bị phát hiện nên thủ sẵn rất nhiều ngân phiếu, cũng may là muội chưa bị cướp”.

Dứt lời thì hắn nhìn Diêu Diêu một lát, suy nghĩ một lúc liền đẩy ngọc bội lên phía trước nói.

“Muội cầm đi, cần thì bán, huynh không cần nó nữa”.

Ngọc bội là của tiên đế tặng cho hắn, vốn dĩ hắn đối với phụ hoàng cũng không đến mức thân thiết, để có được ngôi vị hoàng đế là công lao thuộc về mẫu than nhiều hơn, hắn nghĩ có lẽ mẫu thân hợp với vị trí ấy hơn so với hắn.

Từ khi tỉnh lại ở thôn quê này, Cố Thanh Ca giờ đây mới cảm thấy bình yên, thích một cuộc sống dân giã, thanh bình, nhiều lúc hắn cứ nghĩ về tương lai phía trước, nương tử ở nhà dệt vải, còn hắn ra đồng cày cấy, sinh vài ba hài tử quấn quýt không rời, lại nhìn thấy gương mặt mẫu thân trước mặt, lại nghĩ thôi không cần hài tử cũng được, có Thích Trang là đủ rồi, nội tâm vang lên tiếng cười khe khẽ thì tiếng nói bất ngờ vọng đến.

“Huynh sao nhìn muội chằm chằm vậy, trên mặt có gì à”.

Tiếng nói cắt đứt dòng suy nghĩ, làm hắn bỗng nhiên đỏ mặt, trên khuôn mặt tuấn mỹ đỏ bừng, hai má nóng lên đỏ ửng, lòng không kìm được liền nắm tay Diêu Diêu nói khẽ.

“Muội…rất xinh đẹp”.

Nghe xong Diêu Diêu bật cười khanh khách.

“Haha…sao huynh biết muội xinh đẹp, huynh đã thấy muội bao giờ đâu”.

“Ta cảm nhận là như thế”.

Giọng trầm ấm khe khẽ của nam nhân vang lên, bốn mắt nhìn vào nhau không thể diễn tả hết được tình cảm trào dâng trong lòng, có lẽ ai cũng đoán được tình cảm đối phương dành cho mình, nhưng lại không ai có thể nói ra được.

Ánh nắng mặt trời chiếu qua khung cửa in nắng lên mặt nhà, một mùi khét bốc lên làm cả hai giật mình, hóa ra hai người nhìn nhau quên mất nồi cơm đang nấu.

“Thôi chết, để muội nhắc cơm xuống”.

Thành thục chuẩn bị đồ ăn bưng ra ngoài ghế đá, Thích Trang cũng đã quét dọn xong nhà cửa, vội đến giúp cả ba người ăn uống vui vẻ dưới ánh nắng hoàng hôn dần tắt sau một ngày nắng gắt.

Chớp mắt đã qua hai tháng, cuốc sống bình dị chầm chậm trôi qua, thân thể Cố Thanh Ca đã khỏi hoàn toàn, sáng chăm chỉ luyện kiếm chiều dạy Thích Trang đọc chữ, hôm nay Diêu Diêu lại đi chợ, mỗi lần đi đều không dám đem nhiều tiền, chỉ vài ba xâu xu lẻ còn ngân phiếu thì cất kĩ cẩn thận.

Trên con đường đất đỏ không còn bụi mù, ánh nắng hoàng hôn của buổi chiều xuân chiếu qua những tán lá in hằn lên mặt đất, tạo ra nhiều hình dạng khác nhau, tiếng trẻ con nô đùa cũng dần dần vắng lặng, thay vào đó là những làn khói trắng bốc lên từ các hộ đinh chuẩn bị bữa cơm chiều, Diêu Diêu đi ngang qua tiệm tạp hóa của lão Cố, mua 2 chiếc kẹo đậu phộng hết 5 xu về cho Thích Trang sau đó chầm chậm đi về phía nhà mình.

Khi bước đến trước cổng bỗng nhìn thấy một đôi nữ nhân, nữ nhân tuổi trạc tầm hơn 40, theo sau là một thiếu nữ tầm 18 đứng trước cửa nhà mình, cô liền vội vàng đi tới hỏi.

“Hai người là….

”.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 42: 42: Thân Phận Khác Biệt


Cả hai quay đầu lại nhìn thấy một thiếu phụ xinh đẹp từ xa đi lại, nữ nhân lớn tuổi bất giác liền lên tiếng
“Đại thẩm, ta là Võ Nương, nhà gần đây, đây là nữ nhi của ta Tiểu Mai, hôm nay đến đây chào hỏi một chút”.

Lời nữ nhân kia vừa dứt làm Diêu Diêu nghĩ ngợi, cô đến đây ngụ trụ hơn 2 tháng hầu như không đi đâu hết, cũng không giao lưu với dân làng, có lẽ hôm nay họ đến chào hỏi, cảm thấy như bản thân đã thất lễ, liền vội vàng mời vào nhà đon đả đáp.

“Thất lễ quá, muội đến đây lâu rồi mà không đến chào hỏi mọi người, thật sự là không suy nghĩ chu đáo”.

Cánh cổng mở ra, căn nhà đơn sơ sạch sẽ, bên phải sân có bộ ghế đá, phía trên còn có ấm trà nóng hổi, vội dẫn hai người đi tới ngồi trò chuyện.

“Đây là ít rau nhà tỷ trồng được, muội cầm lấy”.

Võ Nương đem bọc rau để trên bàn cười nói, sau đó nhìn quanh căn nhà hỏi lớn.

“Muội ở một mình à”.

Cô nhanh nhẹn rót nước tiếp chuyện.

“Muội có một hài tử và một đứa cháu họ hàng xa”.

Lời vừa dứt thì từ phía sau hai thân ảnh bước ra, có lẽ là đã luyện kiếm xong, Diêu Diêu liếc nhìn liền vui vẻ kêu lại nói lớn.

“Đứa lớn là hài tử, đứa nhỏ là cháu…”.

Tiểu Mai và Võ Nương nhìn thấy Cố Thanh Ca thì chấn động, nhất là Tiểu Mai khuôn mặt nàng đỏ hồng, nhìn nam nhân trước mặt không chớp mắt, có lẽ trong đời đây là lần đầu tiên thấy một nam nhân đẹp câu hồn đến vậy, Võ Nương cũng bị sắc đẹp của Cố Thanh Ca làm cho bất ngờ, định thần lại vội vàng hỏi.

“À…à…hài tử này không biết năm nay bao nhiêu tuổi”.

Bây giờ ở trong mắt người khác thì Diêu Diêu chính là mẫu thân của Cố Thanh Ca, chuyện này không thể thay đổi được, hắn nhìn Diêu Diêu rồi nhìn lại hai người đối diện nhăn mày một lát, chào hỏi loa qua xong rời đi.

“Năm nay tròn 20”.

Trả lời xong Diêu Diêu nhìn thân ảnh cao lớn đi vào trong mỉm cười đáp.

“Hài tử sức khỏe không tốt nên không tiện…”
Võ Nương và Tiểu Mai bần thần một lúc không nói gì, sau đó vụi vẻ trò chuyện với Diêu Diêu, thông qua họ biết là, đất hoang khai phá xong thì có thể canh tác, cuối tháng nộp thuế cho triều đình, tiễn hai người kia về cô chợt nảy ra một ý nghĩ, bây giờ cô có tiền nhưng nếu lâu dài chẳng may dùng hết thì biết làm gì mà sống, tốt nhất bây giờ cần khai hoang trồng trọt và chăn nuôi.

Nói là làm sáng hôm sau Diêu Diêu cùng Thích Trang vác cuốc ra bãi đất hoang gần đó, vốn dĩ Cố Thanh Ca muốn đi cùng nhưng bây giờ hắn là trọng tội của triều đình, đang truy nã gắt gao nên không thể để lộ thân phân được, hai người mải miết làm không biết rằng ở nhà, Tiểu Mai từ sáng sớm lấp ló ngoài cửa, nàng ta tự nhiên mở cửa đi vào, ngó vào sân thấy không có ai bèn đi một vòng tìm kiếm thì thấy nam nhân tuấn mỹ đang luyện kiếm sau nhà, vội vàng tiến tới bẽn lẽn đáp.

“Muội…à…nghe bảo huynh bị thương nên muội làm ít điểm tâm sang”.

Cố Thanh Ca bất ngờ bị tiếng nói làm động tác dừng lại, nhìn tiểu cô nương đang trên tay đang cầm một ít đồ ăn, giọng không vui đáp.

“Sao ngươi lại vào được đây?”.

“Cửa…không khóa nên…”.

Ngần ngừ một lát Tiểu Mai mạnh dạn đi nói tiếp.

“Muội là Tiểu Mai, hàng xóm bên cạnh nhà, ừm…sau này có thể đến tìm huynh chơi được không”.

Hai người tuổi tác ngang ngửa nhau, nên Tiểu Mai sẽ ngây thơ nghĩ rằng Cố Thanh Ca chỉ là một thiếu niên với vẻ ngoài tuấn tú mà thôi.

“Cút…”.

Giọng trầm khàn vang lên, hắn đi trước cầm mũi kiếm chỉ thẳng vào mặt tiểu cô nương tức giận nói lớn.

“Đừng để ta gϊếŧ ngươi…”.

Động tác bất ngờ làm Tiểu Mai sắc mặt tái xanh, nàng ta chưa gặp tình huống này bao giờ, đôi tay run run, cơ thể lẩy bẩy vội vàng ù ra cửa trốn chạy, vừa chạy ra ngoài thì bị Diêu Diêu bắt gặp, sắc mặt hoảng hốt sợ hãi tiểu cô nương nhào vào long cô khóc lớn.

“Huhu…thẩm…hắn hắn….


Giống như tiểu cô nương bị ức hϊếp chạy đến bên người lớn làm nũng cáo trạng, trên đầu Diêu Diêu xoẹt qua một đám quạ đen, nhìn cô nương lóc khóc liền an ủi.

“Được rồi, có việc gì kể cho thẩm nghe xem nào”.

Tiểu Mai ấm ức nức nở kể chuyện khi nãy vừa xảy ra, lại còn bảo là bị Cố Thanh Ca ức hϊếp bắt nạt, nghe xong Diêu Diêu không biết nói gì hơn, vì cô cũng hiểu được tâm trạng này liền dẫn nàng ta vào trong nhà, gọi Cố Thanh Ca giả vờ tức giận răn dạy vài câu.

“Ngươi muốn làm nương tức chết có phải không, đối xử với tiểu cô nương phải dịu dàng chút, lúc nào cũng thô lỗ y hệt như phụ thân ngươi vậy”.

.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 43: 43: Thổ Lộ


Tiếng nói xa xả vang lên trong không gian im lắng, Cố Thanh Ca lặng người không nói gì liền quay vào phòng, Diêu Diêu nắm tay Tiểu Mai dỗ dành.

“Lần sau hắn sẽ không thô lỗ với con nữa đâu, thôi…bây giờ cũng muộ rồi, con về nhà đi, lần sau sang chơi”.

Thấy tiểu cô nương rời đi cô cũng không suy nghĩ nhiều liền bắt tay vào nấu nướng, không hiểu sao nhưng từ những biến cố xảy qua vừa qua Diêu Diêu có lẽ đã chấp nhận thân phận này, giờ không thể biến trẻ lại như xưa nên phải cố ép bản thân vào vai trò này.

Bóng tối lan dần khắp thôn xóm, phía xa xa chân trời thấp thoáng những làn khói phát ra từ hộ dân, trong căn bếp nhỏ thân ảnh thiếu phụ xinh đẹp đang dọn dẹp đồ đạc sau khi ăn xong, phía ngoài kia Thích Trang đã đi ra ngoài chơi cùng đám hài tử trong xóm, đang lúi húi chuẩn bị nấu nước tắm thì bên ngoài một thân ảnh đi vào, bóng dáng nam nhân tuấn mỹ đứng khoanh tay trước cửa nhìn thân ảnh thoăn thoắt làm việc.

“Có việc gì nhìn muội vậy?”.

Diêu Diêu cười vui vẻ hỏi, bây giờ cô giống như một nữ nhân thôn quê chứ không còn bóng dáng thái hậu cao ngạo khi xưa, Cố Thanh Ca đứng ngoài nhìn vào, trong mắt mãn đầy hình ảnh tiểu cô nương đang bận bịu trong bếp.

“Có vẻ muội rất thích cuộc sống này”.

Đứng bên ngoài cửa Cố Thanh Ca trầm giọng hỏi, sau đó bước chân vào, mái tóc đen dài bị cơn gió đêm thổi nhẹ qua làm làn tóc bay bay, khuôn mặt yêu nghiệt hiện ra dưới ánh nến mờ ảo, hắn nhẹ nhàng đi đến bên cô, nắm lấy cánh tay gầy yếu từ từ nhẹ nhàng kéo vào lòng, từ trên đỉnh đầu giọng vang lên.

“Muội định làm mẫu thân của ta thật luôn hay sao?”.

Bị ôm đột ngột, khuôn mặt Diêu Diêu áp vào khuôn ngực gầy, hơi nóng từ cơ thể bốc lên, bất giác đỏ mặt, hai má đỏ hồng lên, cơ thể bị ôm bởi vòng tay mạnh mẽ, đã từ lâu rồi cô mới có cảm xúc khó tả và dồn dập thế này, cổ họng như lạc đi, mãi một lúc sau mới giọng khàn khan cất lên.

“Ừm…muội không thể thay đổi được”.

Lời nói vừa dứt, Cố Thanh Ca cúi xuống nhìn vào ánh mắt Diêu Diêu, trong ánh mắt hắn chứa đựng rất nhiều tình cảm, có sự biết ơn, sự chân thành và tình yêu nam nữ đều được hiện lên đôi mắt ấy.

“Ngoài thân xác này, ta có thể cảm nhận được nội tâm của muội, Diêu Diêu…đừng trốn tránh được không…muội có chút nào thích ta?”.

Từ khi tỉnh dậy đến giờ hai người luôn giữ một khoảng cánh nhất định, trong lòng ai nấy đều có những suy nghĩ riêng, đối với Diêu Diêu khi quyết định quay lại thì trong lòng Cố Thanh Ca đã chiếm một phần quan trọng, nhưng với thân phận hiện giờ lại không thể bày tỏ tình cảm của mình được, giống như nhìn thấy một loài quả, nhìn thì đẹp và ngon nhưng lại không ăn được, nên tình cảm được chôn chặt trong lòng không giám biểu lộ ra.

“Sao…tự nhiên lại hỏi vậy? ta vẫn luôn quý huynh mà”.

Giọng nói và điệu bộ lắp bắp khiến Cố Thanh Ca như càng vững tin, ôm cô chặt hơn, âm thanh thủ thỉ lại vang lên.

“Muội đối với ta như nữ nhân đối với nam nhân không? có khi nào…muốn cùng ta…làm chuyện phu thê…ừm…ta hỏi…chính là cái đó”.

So với tính cách ngổ ngáo hồi xưa, thì bây giờ cô đã thu liễm lại rất nhiều tuy có háo sắc…nhưng không biểu hiện quá mức phóng đại, Diêu Diêu có thỉnh thoảng nằm mơ nghĩ đến làm chuyện phu thê với hắn, nhưng trong lúc mơ cô lại hóa thân thành cô gái mười chín, đôi mươi chứ không phải nữ nhân ngoài ba mươi như bây giờ.

“Huynh nói gì lạ vậy, muội…muội…nào có, hơn nữa linh hồn hiện giờ bị giam trong thân xác này…sao…sao lại nghĩ chuyện đó được”.

“Haha…” nghe lời phản biện xong, Cố Thanh Ca cười một tiếng lớn, giọng cười khanh khách phát ra trong đêm tối, hắn nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt Diêu Diêu, sau đó thì thầm vào tai.

“Vậy…làm sao bây giờ…ta càng ngày nhìn thân xác này không phải mẫu thân ta nữa rồi”.

Sự chuyển biến tính cách khiến cái nhìn từ người khác cũng xa lạ hơn rất nhiều, ngày xưa Cố Thanh Ca nhìn mẫu thân thì là mẫu thân, nhưng giờ nhìn Diêu Diêu trong thân xác này ngày càng hợp thể với tính cách, không thể tìm được bóng dáng mẫu thân ngày xưa nữa, càng nhìn càng giống tiểu cô nương trẻ trung, tinh nghịch.

Lời vừa dứt chưa để Diêu Diêu hoàn tỉnh, thì ngay lập tức một nụ hôn nhẹ được in xuống môi, đơn giản chỉ in môi lên lên, nhưng lại làm cô cảm thấy cực kì chấn động, đây là lần thứ hai hai người có quan hệ thân thiết, lần trước là trong lúc tự sướng, hoàn toàn là kích động còn lần này hai người đều tỉnh táo, bị nụ hôn bất ngờ cô lắp bắp lên tiếng.

“Nhưng…”.

“Diêu Diêu, ta nhìn nàng không phải mẫu thân ta nữa rồi”.

Lời thì thầm vang lên bên tai khiến cô như u mê, hoàn toàn nghĩ đến xúc cảm của nụ hôn, Cố Thanh Ca dán môi lên, một lúc sau chiếc lưỡi len lỏi vào trong khoang miệng, lúc đầu Diêu Diêu co lại không cho lưỡi hắn chạm lưỡi mình, nhưng chiếc lưỡi như đuôi cá linh dương càn quét khoang miệng khắp mọi ngõ ngạch, vì co lại nên khá mỏi, cô liền từ từ duỗi ra thì chạm với đầu lưỡi, cảm xúc hai đầu lưỡi chạm với nhau ngọt ngào và hòa quyện.

.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 44: 44: Hòa Quyện


Ánh trăng sáng bạc chiếu rọi len qua ổ cửa, cây lá rung rinh của làn gió đầu xuân tươi mới, mát mẻ và thoang thoảng hương thơm mùi hoa cải, hoa ngô nở rộ, bên trong hai thân ảnh hôn nhau mê luyến, dường như mọi cấm kị đã bị phá vỡ bởi nụ hôn này, không ai quan tâm đến thân thế của nhau, mà bây giờ chỉ cảm nhận qua cảm xúc và trái tim.

Diêu Diêu bị đẩy đến một góc tường tối, màn đêm ôm trọn lấy hai người, có lẽ nụ hôn này sâu và mang đến cảm xúc nhất, hai chiếc lưỡi mềm mại vờn quanh nhau, tay cô vòng qua cổ Cố Thanh Ca nhón chân lên hôn, còn hắn thì cúi đầu ôm lấy chiếc eo mảnh khoảnh, khoảng khắc dường như dừng lại chỉ còn nghe nhịp đập của hai trái tim, trong tiếng thở vội vàng Cố Thanh Ca cọ mũi mình vào chiếc mũi Diêu Diêu cười đáp
“Nàng còn nhớ lúc xưa ta thắng trò chơi không, bây giờ ta muốn đáp ứng một điều kiện”.

Lời nói ra thì chợt nhớ, hồi xưa ở đền Minh Bảo cô cùng hắn chơi con quay nếu ai thắng thì có thể thỏa mãn đối phương một điều kiện, Diêu Diêu rúc người vào Cố Thanh Ca nhẹ nhàng hỏi lại.

“Là điều kiện gì vậy?”.

Tiếng cười khàn khan vang lên bên tai, giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng thoang thoảng.

“Cùng ta hòa hợp…”.

Một lúc sau hắn lại tiếp lời.

“Như vậy mới cảm thấy nàng hoàn toàn thuộc về ta”.

Nói cũng không sai, thực sự thì bản thân Diêu Diêu là một linh hồn, thông qua thể xác mới có thể trú ngụ ở địa phương này, có lẽ hắn đang lo sợ một ngày nào đó linh hồn cô sẽ rời khỏi thể xác này.

“Nhưng…”.

Biết là Diêu Diêu đang lo sợ cái gì, Cố Thanh Ca nhẹ nhàng dụ dỗ.

“Ta muốn làm chuyện phu thê với nàng, Diêu Diêu…đây là lần đầu tiên của ta”.

Nói nói ra chắc không ai tin, một hoàng đế với ba nghìn phi tần mỹ nữ nhưng đến giờ vẫn là lần đầu tiên, thấy ánh mắt nghi hoặc hắn vội vàng giải thích.

“Là thị vệ ngủ với các nàng, ta từ nhỏ thân thể không tốt, chuyện phu thê không có hứng thú nhiều hơn nữa đối với các nàng không có cảm xúc gì…’”.

Càng giải thích thì mặt càng đỏ ửng lên, khuôn mặt tuấn mỹ lan dần những vệt đỏ, thật sự làm hoàng thượng cũng không vui vẻ gì, nếu một nam nhân hừng hực như hổ thì quả là vị trí này đáng mơ ước, đằng này một nam nhân tuấn mỹ, đẹp nghiêng nước nghiêng thành thì nữ nhân nào sẽ không mở tưởng nhưng trời đâu cho ai hoàn hảo bao giờ.

“Nhưng…gặp nàng…ta lại muốn…”.

Hiếm nam nhân nào có thể tâm sự được như vậy, cô nghe xong thì càng vui vẻ hơn, lúc trước cũng mơ tưởng cùng nam nhân làm, nhưng lúc ấy chỉ thích cơ bắp lực lưỡng, giờ có cảm tình với Cố Thanh Ca lại thấy hắn thuận mắt hơn rất nhiều.

“Ừm…”.

Giọng nói thẹn thùng vang lên, màn đêm đen như che đi khuôn mặt đỏ hồng, tiếng cóc nhái ngoài kia kêu vang ộp oạp, từ trong ngực Cố Thanh Ca ngó thấy ngoài trời đêm đen, tiểu hài tử chắc đã về ngủ, hai người nhẹ nhàng bước ra ngoài, hai tay đan vào nhau nóng hổi, trong đêm đen mọi thứ dường như được cảm nhận bằng giác quan.

Hôm nay không có trăng, bầu trời đầy sao nhưng cũng không thể đủ để chiếu sáng màn đêm đen, ngoài nhà có hai thân ảnh nhẹ nhàng, nữ nhân nắm tay nam nhân đưa đến bên gian phòng của mình, cánh cửa nhỏ mở, trong gian phòng nhỏ chỉ có một cây nến đỏ lay lắt, căn phòng đơn giản nhưng ấm áp, tiếng hôn nhẹ nhàng vang lên giữa đêm vắng, từng lớp áo được cởi ra, cơ thể nam nhân đè lên cơ thể nữ nhân, trong đêm đen hai cơ thể đan vào nhau hòa quyện, ánh nến vụt tắt màn đêm bao bọc cơ thể dính lên nhau.

Bàn tay thon dài nắm lấy b* ng*c lớn mà nhào nặn, Diêu Diêu rêи ɾỉ ủ mê, cô dường như đã rất lâu rồi mới có cảm giác suиɠ sướиɠ như vậy, một bàn tay bóp ngực nhào nặn, một bàn tay khác chầm chậm đưa xuống phía dưới thăm dò, có lẽ Cố Thanh Ca là lần đầu tiên nên tay hắn cho chút run rẩy, mới chạm nhẹ phía dưới đã cảm thấy hơi nóng của hoa huy3t xộc lên, bàn tay nhẹ nhàng vân vệ từng lớp hoa, cảm giác nước không biết từ đâu róc rách chay ra.

“Diêu, nàng ch** n**c…”.

Khuôn mặt đỏ lên trong đêm tối, cô vòng tay qua cổ Cố Thanh Ca hướng người lên dán b* ng*c với v*m ng*c của hắn nhẹ nhàng đáp lại.

“Là chuẩn bị tốt để chàng vào…”.

Lời vừa dứt thì g** th*t của Cố Thanh Ca đã đưa đến chạm vào hoa huy3t, trong khoảnh khắc đó mỗi cỗ sướng tê dần lên, chỉ là một cái chạm nhẹ nhưng cũng đủ làm cho hai người cảm thấy suиɠ sướиɠ.

“Chàng vào…nhớ đừng…đừng bắn vào trong”.

.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 45: 45: Bắt Gặp


Lời nói như sự cho phép, ở phía trên Cố Thanh Ca từ từ nhích nhẹ vào, cảm giác nước nôi đầy đủ khiến đường đi trở nên dễ dàng, vách ngăn ấm áp bao quanh lấy g@y thịt, chỉ cần chạm nhẹ cũng vang lên một cỗ tê dại, g@y thịt cứ theo quy luật đâm vào rút ra, phía trên hai đôi môi dán vào nhau, lưỡi theo đuổi nhau không ngừng.

Tiếng ếch nhái kêu vang trong đêm tối, ánh đèn le lói phát ra trong gian nhà chính, cánh cổng lớn từ từ mở ra một thân ảnh nhỏ đi vào, Thích Trang chạy đến bên bàn đá, cầm một chén nước uống cho đỡ khát, sau đó lại giếng nước múc một gàu nước dội lên thân người, khoảnh khắc đó cậu nghe tiếng rêи ɾỉ nhè nhẹ, tiếng thở đốc của nam nữ nhân h**n **, chầm chầm theo âm thanh đó, cậu nhẹ nhè tiến đến cánh cửa nhỏ, đôi mắt he hé nhìn vào thì thấy nữ nhân đang ngồi trên người nam nhân, hai người hôn nhau kịch liệt, cơ thể hòan toàn bại lộ trong đêm vắng, trong lòng bàng hoàng kinh ngạc, không thể tin vào mắt mình, vội vàng chạy nhanh về gian phòng, thở hồng hộc kinh hoàng tột độ.

“Diêu tỷ và Cố huynh…đã…hai người không phải là mẫu tử sao”.

Hình ảnh vừa nãy khiến cho Thích Trang giật mình khϊếp sợ, cậu không thể hiểu được tại sao Diêu tỷ và Cố huynh lại có mối quan hệ lσạи ɭυâи như vậy, đè nén cảm xúc trào dâng trong lòng, nắm chặt bàn tay dâng lên sự phẫn nộ chưa từng có, môi không ngừng lẩm bẩm mấp máy sốc nảy.

“Chuyện này…sao có thể, Diêu tỷ sao lại quyến rũ hài tử của mình”.

Thích Trang đối với Diêu Diêu kính trọng như một vị tỷ tỷ thân thiết, những gì từ trước đến giờ cô làm đều mang đến cho cậu cảm giác là một người đức độ, hiền thục, những lời dạy được cậu ghi nhớ sâu trong lòng.

“Dù trong mọi hoàn cảnh nào thì phải sống thật sạch sẽ”.

Từng khớp tay nắm chặt như muốn bóp nát, cảm giác dường như có cái gì đó vụn vỡ, nhắm mắt ngổn ngang đầy cảm xúc, sự kính yêu đối với Diêu tỷ tan thành mây khói, ngoài kia bóng đêm đang bủa vây lấy căn nhà, tiếng gió thổi từng hồi rít qua khe cửa vang lên từng tiếng kẽo kẹt.

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt chiếu vào căn phòng in bóng hai thân ảnh trên giường, sau một đêm vận động kịch liệt thì hai người đã chính thức xác định được tình cảm, trong lòng ai đều có những băn khoăn nhưng giờ đây đã thật sự buông bỏ, đang ngồi bên giếng rửa mặt suy nghĩ thì bóng dáng đứng ngay sau lưng làm cô giật mình ngoảnh lại.

“Đệ…sao vậy…sáng sớm mặt mũi sa sầm, có chuyện gì sao?”.

Cô đứng dậy đon đả hỏi tiểu hài tử đứng phía sau, giờ thân hình cao lớn hơn rất nhiều, thậm chí còn cao hơn cả Diêu Diêu một tí, Thích Trang nắm lấy cánh tay nhỏ bé khẳng khiu của cô, ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ.

“Diêu tỷ, thật sự….

?”.

Nghe lời nói của Thích Trang, Diêu Diêu chột dạ, trong lòng lo lắng không thôi, nhà tranh vách đất, đêm qua tiếng động lớn không biết Thích Trang có phát hiện ra không liền vội vàng chạy lại góc nhà vác cuốc ra đồng lấp l**m.

“Thôi, tỷ ra đồng đây…”.

Nhìn bóng lưng rời đi, cậu nắm chặt tay đi vào trong nhà, vừa bước vào thì đối mặt với Cố Thanh Ca đi ra, liền nắm lấy cánh tay hắn tra xét hằn học.

“Cố huynh, tại sao huynh lại có quan hệ với mẫu thân của mình hả”.

Cả đêm cậu trằn trọc không ngủ, trong đầu lúc nào cũng hiện lên hình ảnh tối qua, nếu không hỏi rõ ràng thì trong lòng bức bối đến khó thở, cậu gằn giọng phát ra qua khẽ răng.

“Có rất nhiều nữ nhân muốn ở cạnh huynh, tại sao…tại sao…huynh lại làm điều đó với chính mẫu thân của mình hả…????”.

Khuôn mặt giận tím tái, đôi môi khô khốc, ánh mắt gằn lên hòng học, nhìn thấy Thích Trang như vậy, Cố Thanh Ca lười giải thích hơn nữa trường hợp của Diêu Diêu không ai có thể giải thích nổi, thậm chí hắn cũng cảm thấy kì lạ, liền cầm cánh tay Thích Trang giật mạnh lên tỉnh bơ đáp lại.

“Thì sao….

đệ là gì của chúng ta, mà phải nói với đệ”.

“Huynh…”.

Không thể phản biện được lời nói, khuôn mặt đỏ long song sọc, cậu lao vút ra ngoài căn nhà, chạy thẳng một mạch ra đồng, chạy mãi chạy mãi, đến một cánh đồng hoa cải dại, điên cuồng phát giận, giẫm nát cả cánh đồng, bàn tay như điên dại nhổ từng gốc cây lên quẳng tứ tung, giọng đau khổ hét lớn.

“Chưa bao giờ, họ coi tôi là người thân”.

Thích Trang cứ nghĩ cậu là một phần trong cuộc sống của hai người, nhưng thực ra là ngộ nhận ví trí của bản thân, chứ đối với hai người kia cậu cũng chỉ là người ngoài mà thôi.

Cuối xuân thời tiết nóng hơn, bên ngoài cây xanh mơn mởn đón gió, từng ánh nắng nhàn nhạt chiếu xuống mặt đất, bên ngoài thỉnh thoảng vài con gà đi lại kêu toang toác, mấy ngày gần đây không ai nói với nhau câu nào, Cố Thanh Ca và Diêu Diêu chìm đắm trong tình yêu, hai người quấn quýt với nhau không rời nửa bước, có lẽ khi yêu con người dường như cảm thấy thời gian ngưng lại, chỉ có hai người chìm trong không gian khoái lạc.

.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 46: 46: Nguy Hiểm Cận Kề


Mà Diêu Diêu cũng không có thời gian quan tâm đến cảm xúc của Thích Trang, hơn nữa bản thân cô cũng chỉ là tiểu cô nương mới lớn, không thể hiểu được cảm xúc của người khác, hôm nay ba người ngồi ăn ngoài bàn đá, ánh trăng nhẹ nhàng rọi xuống sân, trong ánh sáng mờ ảo của ngọn nến, cô cười vui vẻ gắp đồ ăn cho Cố Thanh Ca nói.

“Mai ta sẽ xuống chợ mua đồ ăn, chàng ở nhà cẩn thận…”.

Hai người vui vẻ nói chuyện với nhau, đôi mắt trao nhau chất chứa tình cảm thắm thiết nồng nàn, ngồi đối diện Thích Trang cố chịu đựng được mấy ngày gần đây, thấy hình ảnh như vậy, cậu không thể chịu nổi nữa, đột nhiên hất cả mâm cơm rơi xuống sàn, tiếng bát đĩa va chạm “loảng xoảng” vang lên.

“Thôi đi, hai người không thấy xấu hổ sao hả”.

Cậu đứng dậy chỉ tay vào mặt Diêu Diêu giọng gằn lên rít qua từng khẽ răng.

“Diêu tỷ sao lại trở nên như vậy, không biết xấu hổ, vô liêm sỉ…câu dẫn cả hài tử của chính mình sinh ra, tỷ…”
Lời trách móc nặng nề liên hồi làm Diêu Diêu tái mét, cô không nghĩ là Thích Trang có thể trưởng thành hiểu được mọi chuyện như vậy, khuôn mặt tái xanh, giọng lắp bắp giải thích.

“Thích Trang…đệ…đệ hiểu lầm rồi…”.

Cậu chỉ thẳng tay vào mặt Diêu Diêu hét lớn.

“Hiểu lầm…đệ tận mắt chứng kiến tỷ với hắn…cùng…cùng h**n **…”.

Lúc này khuôn mặt ai nấy cũng tái xanh, Cố Thanh Ca đứng dậy chắn trước mặt Diêu Diêu bảo cô vào nhà để hắn nói chuyện với Thích Trang, liền bị cậu ngăn lại gằn giọng xỉ vả.

“Hai người…làm tôi cảm thấy kinh tởm”.

“Bang…”
Lời vừa dứt thì bị một cái tát nóng rát trên mặt, Cố Thanh Ca tức giận in một bạt tai lên mặt Thích Trang, giọng trầm khàn tức giận rít lên từng hồi.

“Hỗn xược…”.

Thấy tình hình căng thẳng trước mắt, nước mắt chảy dọc ra hai bên, lòng đau quặn thắt, khóc lóc nắm lấy tay Cố Thanh Ca rồi nhìn Thích Trang khóc nấc lên từng hồi kể lể.

“Thích Trang, huhu…đệ hiểu lầm rồi, tỷ…tỷ là…”.

“Không muốn nghe, tôi ghê tởm hai người…”.

Lời vừa dứt thì chạy biến ra khỏi màn đêm đen, giống như lần trước chạy miết, Diêu Diêu vội vàng chạy theo sau khóc lớn.

“Huhu…Thích Trang, đệ quay lại được không, huhu, muộn rồi đệ chạy đi đâu…”.

Hai người, người sau đuổi người trước, chạy mãi chạy mãi, theo sau là Cố Thanh Ca chạy đuổi bắt, hắn nắm tay Diêu Diêu gằn giọng lên đáp.

“Không cần phải đuổi theo, nó không phải là hài tử nữa, chúng ta về”.

Tình yêu giống như sợi dây, càng buộc càng chặt, càng yêu thì càng đau đớn, mà càng cấm kị thì càng lao vào nhau thiêu thân, như tình yêu của hai người, sẽ luôn bị người đời dè bỉu, kinh thường và mạt sát, từng tiếng khóc lớn trong đêm tối, Diêu Diêu khóc nấc ôm lấy Cố Thanh Ca, hắn nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc an ủi.

“Diêu, ta yêu nàng…đừng quan tâm đến kẻ khác nghĩ gì”.

Đối mặt với ánh nhìn kinh bỉ làm cô không thể an tâm được, tâm trạng ngày một sa sút, hơn nữa Thích Trang đi cả đêm không về làm cô lo lắng, nằm gục mặt bàn đến sáng, khi tiếng chim hót, ánh bình minh lấp ló nhưng vẫn chưa thấy Thích Trang, liên tục mấy ngày không thấy bóng dáng.

Giữa hạ nắng chói chang kinh người, phiên chợ đầu đã mở, thấy thức ăn dần dần cạn, Diêu Diêu liền xuống chợ mua đồ ăn, đi cùng là Võ Nương và Tiểu Mai, dạo gần đây hai người kia cứ ríu rít lấy cô, cực chẳng đã nên phải làm thân với hai người.

Chợ họp ở một đình nhỏ, nhộn nhịp cả buổi sáng, hàng hóa đều là do những người dân tự trồng mang đến, những rạp rau quả như rau muống, rau ngót, mồng tơi, quả bầu, quả bí! cùng với nhiều trái cây được bày bán la liệt, ở rạp khác những con cá chép béo mập quẫy đuôi trong chum làm nước bắn lên tung tóe, những rạp hàng bán bánh nóng hổi, bán mì! Ngoài ra còn có bán quần áo, vải vóc và đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, đang mải mê lựa chọn đồ ăn thì bất ngờ bị Võ Nương đập tay vào vai nói lớn.

“Hình như quân lính đến trước đình, chúng ta lại xem”.

Một đám lính gươm giắt ngang hông đi trước cửa đình, theo sau là đám dân đứng nhìn, một tên lính dán một bức hình lên phía dưới có dòng chữ.

“Tội nhân truy nã triều đình Cố Thanh Ca, ai biết được chỉ điểm tặng thưởng 1000 lượng vàng”.

Đọc xong ai nấy cũng nhao nhao lên chỉ trỏ, một tên nông dân râu ria xồm xoàm cười khà khà nói lớn.

“Để lão tử biết thì 1000 lượng vàng kia thuộc về tay ta rồi”.

Khi ba người tiến tới thì thấy tranh dán, Diêu Diêu giật mình lùi lại, trong lòng hoảng sợ tột độ, cuối cùng thì thôn trang nhỏ bé này cũng bị Nguyễn Khải chú ý tới, nhìn bức ảnh trong lòng đầy bàng hoàng, lui lại phía sau thì thấy Tiểu Mai và Võ Nương cũng sững sờ liền vội vàng nói.

“Cầu xin hai người…đừng….

nói ra”.

Giọng điệu run rẩy sợ hãi, Tiểu Mai liền vội vàng ghé vào tai cô nói nhỏ.

“Thẩm yên tâm, chúng ta không nói đâu”.

Võ Nương nhìn bức ảnh suy nghĩ một lát liền nắm tay trấn an.

“Muội yên tâm, ta sẽ không nói chuyện này”
Nghe được lời ấy cô an tâm hơn một phần, liền bình tĩnh mua đồ xong thì về, con đường hôm nay dường như dài hơn thường ngày, vì Diêu Diêu vội vàng về kể cho Cố Thanh Ca nghe để tìm đối sách, đi được nửa đường thì Võ Nương chợt hô lớn.

“A…quên mua bột hồ tiêu rồi, ta quay lại chợ một chút, hai người về trước đi”.

.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 47: 47: Vây Bắt


Một phần trong lòng nóng vội nên Diêu Diêu cũng không suy nghĩ nhiều, cô và Tiểu Mai bước về trong khi đó Võ Nương vội vàng quay lại chợ, bụi đất tung bay mù mịt khi nàng ta quay lại chợ thấy quan viên vẫn còn đứng đó vội vàng đi tới bẩm báo.

“Thưa, thảo dân biết người trong bức ảnh đang ở đâu?”.

Ánh chiều hắt bóng lên mặt đường, vẫn tiếng gà kêu “chíp chip”, tiếng chó sủa “gâu gâu” và tiếng chim kêu ngoài vườn, khi Diêu Diêu quay về vội vàng nói cho Cố Thanh Ca biết, hắn suy nghĩ một lúc liền nói.

“Chúng ta sẽ rời khỏi đây ngay lập tức”.

Lời vừa cất lên Diêu Diêu vội vàng tiếp lời.

“Nhưng còn Thích Trang, ta không thể bỏ nó lại được”.

Cố Thanh Ca nhẹ nhàng nắm tay cô an ủi.

“Thích Trang tốt nhất nên rời xa khỏi chúng ta mới an toàn được, nàng hiểu không”.

Nhưng Diêu Diêu lại không đành lòng, dù sao thì ngoài Cố Thanh Ca thì tiểu hài tử là người cô thân thiết nhất ở đây, bỏ lại không đành nhưng để cậu đi cùng thì quả thật rất nguy hiểm.

“Võ Nương và Tiểu Mai hứa sẽ không tiết lộ tin, hay là để chờ Thích Trang về rồi từ biệt với đệ ấy một câu, để…để mai rời đi được không?”.

Đi mà không lời từ biệt Diêu Diêu không muốn, nhưng chính sự do dự của cô lại dẫn đến sự nguy hiểm cho hai người, tối hôm đó tin tức đã được truyền đến hoàng cung, Nguyễn Khải nhìn Nguyệt Nhi bên cạnh, nắm cằm nàng ta giọng độc ác vang lên.

“Hắn đã chặt đứt một cánh tay của ta, mối hận này ta không thể không báo thù…nàng xem…ta nên chặt đứt hai chân hay hai tay của hắn hả”.

Nguyệt Nhi co mình nép vào lòng hắn sợ hãi thỏ thẻ.

“Ừm…sao chàng không gϊếŧ hắn luôn đi”.

“Ta muốn hắn sống không bằng chết”.

Lời vừa dứt thì ngay lập tức phân phó thuộc hạ.

“Ta muốn tự mình đi bắt hắn, lập tức khởi hành”.

Nhìn bóng lưng khuất xa trong lòng Nguyệt Nhi thắt lại, nước mắt rơi xuống bất lực vì không thể làm gì được, hi vọng Cố Thanh Ca thoát được cơn đại nạn này.

Ban đêm không khí dường lạnh lẽo hơn ban ngày, tiếng ếch nhái kêu văng vẳng, thỉnh thoảng lại tiếng chim kêu hòa quyện lẫn nhau tạo nên âm thanh kì dị, Diêu Diêu đã chuẩn bị xong mọi đồ đạc, nếu tối hôm nay Thích Trang không về thì cô và Cố Thanh Ca sẽ rời đi, khi đang chuẩn bị xe ngựa trước sân thì bất ngờ một tốp lính mặc đồ đen từ trên mái ngói nhảy xuống, cô giật mình hoảng sợ hét lớn.

“Cố! Thanh!.

Ca!.

có! có!.

người”.

Giọng vang vọng khắp không gian, nỗi sợ hãi trào dâng, khuôn mặt tái mét hoảng loạn, toán lính ngay lập tức ập vào nhà, Cố Thanh Ca cũng nghe được tiếng động, hắn từ sau nhà nhảy lên ngọn cây, nhanh ra trước sân tìm Diêu Diêu cùng chạy trốn thì thấy cô bị một tên lính chỉ gươm vào cổ đe dọa.

“Hắn ở đâu…?”
Nhìn thấy cảnh này, không thể suy nghĩ được gì liền vội vàng từ ngọn cây nhảy xuống sân gϊếŧ chết tên lính đó, sau đó ôm lấy Diêu Diêu trốn, thì toán lình từ trong nhà ập ra vậy lại, hai bên giao đấu kịch liệt, vì vừa bảo vệ cho Diêu Diêu vừa giao đấu với đám lính nên tình hình chật vật, thấy tình thế không ổn Cố Thanh Ca hét lớn.

“Diêu Diêu nàng chạy trước! ”.

“Nhưng! ta! ”
Nước mắt rơi lã chã vì sợ hãi, cô nhìn xung quanh những ánh mắt như hổ săn mồi vây lấy, trên vạt áo của hắn là máu me vướng lấy.

.

“Huhu! ta không thể để chàng lại một mình được”.

Vừa đỡ một nhát kiếm, hắn thở hồng hộc giọng gằn lên.

“Ở lại chỉ thêm vướng, mau chạy đi”.

Lời vừa dứt thì xông thẳng vào đám lính hơn 20 tên để rẽ đường tìm lối đi, tay ôm lấy thây hình cô bảo vệ khỏi những vết kiếm chém tới, một tên lính thấy sơ hở liền xông lên chém mạnh vào vai Cố Thanh Ca, máu phun lên tứ tung, thấy cảnh này Diêu Diêu trong lòng đau đớn khổ sở, xúc động cầm một chiếc kiếm rơi gần đó chém mạnh vào tay tên lính kia khiến gã ngục xuống.

“Nàng chạy đi, mau! ”.

“Nhưng…huhu…”
Sự chần chừ của Diêu Diêu càng làm cho tình thế thêm khốn đốn, nén lại sự đau đớn, Cố Thanh Ca tiến lên, hai bên vừa phân khai lại sấn vào nhau, hắn vạch ra một đường kiếm soạt soạt liên hoàn như mưa sa gió táp hung dữ tấn công, kiếm thế cực mau, chỉ thấy kiếm quang, không thấy bóng người, nhảy lên nhảy xuống trên không trung.

Tốp lính càng lúc càng đông, Cố Thanh Ca dù thân thủ cao siêu đến đâu cũng không thể nào đấu được với đám lính dày đặc, lúc này thì không còn đường nào mà trốn thoát được, đang chật vật thì một tiếng cười trầm khàn vang lên khắp không gian.

“Hahaha! cuối! cùng cũng gặp lại ngươi”.

Phía ngoài sân nam nhân cao lớn bước vào, trên người mặt một bộ giáp sắt, tay phải bị chém đứt được bọc lại, hắn từ ngoài tiến vào, nhìn hai người chật vật đứng giữa vòng vây, cười đắc thắng nói lớn.

“Thái Hậu, hóa ra lại ở đây.

.

haha…đúng là trời giúp ta…”.

Nhìn thấy Nguyễn Khải đứng phía trước Diêu Diêu vội vàng hét lớn.

“Huhu…ta và hắn giờ chỉ là những người tầm thường, vị trí đó không cần nữa, hãy cho chúng ta một cơ hội sống”.

Màn đêm đêm đen, ánh sáng nhàn nhạt chiếu xuống sân, một vòng tròn quân lính vây quanh, Cố Thanh Ca nén đau gằn giọng lên tiếng.

“Đừng phí lời với hắn….

”.

.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 48: 48: Kinh Hoàng


Lời vừa dứt thì xông lên mở đường để Diêu Diêu chạy ra ngoài, tiếng kiếm va chạm với nhau kêu leng keng, cơ thể vì che chở cho cô mà bị chém chảy máu loang lổ, từng giọt từng giọt rơi tí tách xuống sàn, màu áo và màu đỏ trộn lẫn với nhau tạo nên sắc màu kì dị dọa người,.

Cố Thanh Ca một người đấu với hơn hai chục tên lính rất chật vật, khi đã mở đường ra ngoài thì đột ngột bị Nguyễn Khải từ bên phải nhảy vào đạp một phát giữa ngực làm hắn mất đã ngã nhào về phía sau, từ trong miệng phun ra một ngụm máu, nội thương nghiêm trọng
“Khụ khụ…”.

“Nguyễn Khải ta cầu xin ngươi…”.

Thấy Cố Thanh Ca bị quân lính cầm kiếm kề cổ khống chế, Diêu Diêu nước mắt chảy ròng, đôi mắt đỏ hỏn đục ngầu vội vàng chạy tới chân Nguyễn Khải quỳ gối cầu xin.

“Van cầu ngươi…huhu”.

Lời vừa dứt thì tiếng cười vang lên Nguyễn Khải nhìn Cố Thanh Ca bị bắt, đôi mắt long lên sòng sọc phẫn nộ hét lớn.

“Chặt đứt chân hắn cho ta”.

Mệnh lệnh truyền ra quân lính dùng chân đạp Cố Thanh Ca ngã nhào về phía đất, nhanh như chớp một tên cầm đao giơ cao chặt gẫy một chân của hắn, hành động quá nhanh làm Diêu Diêu thấy ngay trong tích tắc, như hóa điên xông lên đấm đá Nguyễn Khải túi bụi.

“Huhu…sao lại ác độc đến vậy, hãy gϊếŧ hắn đi, sao lại hành hạ hắn như vậy”.

Nỗi đau đớn lan ra toàn thân, mồi hôi rơi từng giọt, máu chảy loang lổ khắp mặt sàn, tiếng khóc nữ nhân vang lên inh ỏi, Cố Thanh Ca nhìn Diêu Diêu khóc lóc kinh hoàng tột độ, đôi môi mấp máy hướng về cô lên tiếng.

“Diêu Diêu, ta xin lỗi…không bảo vệ được nàng”.

Bầu trời đêm ảm đạm, những ngôi sao không còn rọi sáng mà chiếu ánh sáng lờ mờ xuống mặt đất, bên trong căn nhà nhỏ gục trên sân là một mỹ nam tử trên người đầy máu, sắc mặt trắng bệch, đôi chân bị chặt loang lổ vế máu chảy xuống, đau đớn từ tận xương phát ra, còn đối diện là một nữ nhân bị nam nhân nắm lấy tóc kéo giật mạnh.

Nguyễn Khải không muốn Cố Thanh Ca chết, cái hắn muốn là để cho Cố Thanh Ca chịu sự đau đớn toàn thân giống như hắn từng chịu đựng, nhìn những giọt mồ hôi, một chiếc chân trái bị chặt gẫy trong lòng cảm thấy thỏa mãn chưa từng có.

Ánh sáng mờ ảo, đôi môi tái nhợt, Cố Thanh Ca lúc này đầu óc oang lên, hắn giờ đây không cảm nhận được sự đau đớn, mà cảm nhận được sự bất lực, bất lực vì nhìn thấy nữ nhân mình yêu bị Nguyễn Khải nắm lấy tóc kéo lên chà đạp, hai tay nắm chặt, chân trái đã bị gẫy sự đau đớn làn ra toàn thân không thể nhấc nổi người lên mà quỳ rạp xuống mặt đất, cơ thể đau đớn giống như có hàng vạn con kiến gặm nhấm đến tận tủy, chưa bao giờ hắn thấy khổ sở như lúc này, đôi môi khô rát, giọng nói khan khan mấp máy không thành lời.

“Diêu…ta…xin lỗi…ta thật vô dụng”.

Mái tóc dài bị Nguyễn Khải kéo giật lên, sự đau đớn từ trên đỉnh đầu không làm cho Diêu Diêu cảm thấy đau bằng nhìn Cố Thanh Ca bị hành hạ, nước mắt cô chảy từng dòng, đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng cắn chặt vào nhau khi nhìn thấy hắn bị chặt chân, sự đau đớn không có gì tưởng tượng được, tinh thần cô bị tra tấn khiệt quệ.

“Huhu…huhu…”.

Màn đêm đem như một dải lụa đen quấn lên bầu trời, tiếng khóc lóc, tiếng gào thét vang lên trong một ngôi nhà nhỏ, người dân quanh đấy biết là có chuyện nhưng không ai dám ra khỏi nhà vì sợ hãi, trong sân nhỏ nam nhân tuấn mỹ sụp gối xuống mặt đất, trên người là những vết đao kiếm, chiếc chân trái đã bị chặt lìa, hắn không thể đứng dậy, cũng không thể làm gì được, nhẫn nhục chịu sự đau đớn, sự bất lức lan dần toàn thân, hắn đè nén âm thanh cầu xin nam nhân ngạo nghễ đứng đối diện.

“Cầu xin ngươi…hãy thả mẫu hậu ta…”.

Cố Thanh Ca gằn giọng từ trong nội tâm phát ra tiếng cầu xin, những giọt mồ hôi từ trên trán chảy xuống ròng, hòa lẫn với vệt máu loang lổ giữa sàn, có lẽ phải khó khan lắm mới hạ mình cầu xin Nguyễn Khải.

“Muốn chém gϊếŧ tùy ngươi…nhưng…xin hãy tha cho mẫu hậu”.

Giọng nói đè nén cực điểm, nước mắt Cố Thanh Ca trào ra từng giọt nước mắt rơi xuống, giờ đây cảm mình là một tên hèn khi không thể bảo vệ được nữ nhân mình yêu, lời vừa dứt thì tiếng cười cuồng nộ vang lên.

“Hahaha…”.

Giọng Nguyễn Khải vang vang từ trong đêm tối.

“Một tên phế đế còn có tư cách cầu xin ta”.

Màn đêm đen hòa lẫn với giọng nói ồm ồm tạo nên cảm giác gai góc chết chóc, quân lính xung quanh không một lời nói, ánh mắt như dao găm ghim chặt vào hai thân ảnh, tiếng khóc lóc nữ nhân vang ngát trời, đang nhìn chằm chằm bỗng nhiên một bóng đen từ đâu lao đến, tức giận xông ngay vào đám lính khiêu chiến, Diêu Diêu liếc mắt thấy thân ảnh này là Thích Trang, dường như có sức mạnh kì lạ, vội vàng cầm lấy chiếc gươm gần đó nhanh nhẹn cầm gươm kề sát cổ Nguyễn Khải hét lớn.

“Tất cả…thả gươm xuống”.

Nguyễn Khải bất ngờ bị nữ nhân bên cạnh lấy gươm khống chế, đặt một đường ở cổ hắn còn ả ta đứng phía sau, chỉ cần va chạm mạnh một cái là gươm sẽ cắt cổ liền hét lớn.

“Đừng lại hết cho ta”.

.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 49: 49: Truy Bắt


Thích Trang lúc này nhìn Diêu Diêu cầm kiếm đe dọa trong lòng lo lắng kinh hoàng, hôm nay cậu về thì thấy được cảnh này bèn không suy nghĩ gì vội vàng xông vào cứu người, liền vội vàng hô lên.

“Tỷ tỷ…cẩn thận”.

Bây giờ Diêu Diêu tóc tai rũ rượi toán loán, trang phục xộc xệch, ánh mắt gằn lên sự hận thù chưa từng có, cố nuốt nước mắt tự nhủ phải thật bình tĩnh, phải nắm chặt chiếc gươm này, lớn giọng nói vang.

“Thích Trang, đệ đưa Cố Thanh Ca rời khỏi đây ngay, hãy cứu lấy hắn…”.

Cố Thanh Ca đã không còn sức, ngay cả nói một câu cũng làm hắn đau đớn, không những chân mà ngực cũng đau rát, vệt máu loang lổ trên sàn, sức lực dần dần yếu đi, không thể nào mở miệng nói cũng như gắng được sức, chỉ nghe giọng nói lanh lảnh vang bên tai.

“Ta đã cứu đệ một mạng, giờ ta muốn đệ hãy cứu hắn…mau đi đi…đừng lo cho ta”.

Tình thế ngàn cây treo sợi tóc, Thích Trang trong lòng nấn ná do dự, phải đến khi Diêu Diệu giục lần thứ ba thì cậu vội vàng xông tới ôm lấy Cố Thanh Ca giữa vòng vây quân lính, gắng gượng ôm hắn kéo ra ngoài cổng, quân lính vì sợ xảy ra an nguy với chủ tướng mình nên không thể làm gì, chỉ trơ mắt nhìn Thích Trang ôm lấy Cố Thanh Ca đặt lên ngựa, khi con ngựa lao vút đi thì Diêu Diêu vẫn nằm chặt chiếc gươm không buông, lúc này tiếng nói Nguyễn Khải vang vọng
“Đuổi theo!.

”.

Tức thì hàng chục tên lính nhảy lên ngựa đuổi theo sau, màn đêm dần dần ôm trọn lấy những con người đó, Diêu Diêu căng mắt nhìn vào màn đêm, tay vì run rẩy nên thả lỏng, ngay lúc đó Nguyễn Khải nhanh chóng nắm lấy tay cô bẻ quặt về phía trước một tiếng kêu“Rắc…” vang lên.

“A! đau! huhu”.

Đau đớn tột cùng hiện lên khuôn mặt, mồ hôi rơi lấm tấm, cô ngục ngã xuống sàn, tóc tai toán loạn, hướng ánh nhìn về hắn căm hận kêu gào.

“Gϊếŧ ta đi…”.

Nguyễn Khải nắm mũi gươm chỉ thẳng vào mặt Hạ Diêu Diêu đáp
“Thái Hậu…ngươi lúc nãy làm một việc thật vô ích, ngươi hiện tại nằm trong tay ta, chỉ cần ta muốn gϊếŧ ngươi, Cố Thanh Ca sẽ phải quay trở lại nộp mạng cho ta…haha…ngươi thật ngu xuẩn”.

Sau đó hắn cúi xuống nắm cằm Diêu Diêu bóp mạnh.

“Sao…đúng là mẫu tử tình thâm…với cái chân gẫy cùng với vết thương trên người, ngươi nghĩ rằng hắn sẽ chạy được bao xa”.

Lời nói từ tính đe dọa vang lên bên tai, công với cái tay gãy, Diêu Diệu sụp gối xuống sàn, nước mắt làm nhòe vạt áo, tận cùng của sự đau khổ.

“Truyền lệnh của ta, áp giải Thái Hậu về kinh, 3 tháng sau treo cổ xử tử”.

Giọng nói oang oang truyền ra, cô không thể nghe được gì vì cánh tay đau đớn, bây giờ giống như một con rối bị người ta xỉ vả chà đạp, mái tóc hỗn loạn, trên miệng chảy ra một dòng máu đỏ, ôm cánh tay không còn cảm giác bần thần hi vọng Cố Thanh Ca có thể thoát được.

Tiếng ngựa chạy dầm dầp, gió đêm mạnh mẽ thổi vào táp lên mặt, lên mái tóc, Thích Trang điều khiển con ngựa chạy băng băng qua những cánh đồng, phía sau là một đàn ngựa với những quân lính hò hét đuổi theo.

“Mau đuổi theo, không để cho hắn trốn thoát”.

Những chiếc cung tên từ phía sau lưng bắn tới, chật vật lắm Thích Trang mới tránh né được, dù sao cậu chỉ mới thiếu niên mới lớn, hơn nữa trên ngựa lại vắt ngang một người bị thương nặng nên điều khiển ngựa không được thành thục.

Những tên lính phía sau chạy như vũ bảo, chỉ còn cách hơn mười mét nữa là có thể đuổi kịp, màn đêm đen vắng ôm trọn lấy hai người, con ngựa băng qua một cánh đồng, cánh đồng này trồng đầy rau và thấp thoáng những bụi cỏ um tùm, lúc này thấy chúng tiến gần đến cậu vội vàng đẩy Cố Thanh Ca xuống ngay một lùm cây gần đó, sau đó giục ngựa chạy theo hướng khác, ngoảnh nhìn hắn lần cuối môi mấp máy.

“Cố huynh, hãy cố gắng sống! ”.

Ngựa chạy được đoạn khá xa thì những tên lính đã đuổi kịp, chúng tiến lên chặn đường cậu, Thích Trang vạch ra một đường kiếm soạt soạt liên hoàn như mưa sa gió táp hung dữ tấn công, kiếm thế cực mau, chỉ thấy kiếm quang, không thấy bóng người, nhảy lên nhảy xuống trên không trung.

Tuy nhiên quân lính cũng không phải dạng vừa, sau khi tránh được sự công kích liền gấp rút theo sau, con ngựa màu đen của Thích Trang lao trước, phía sau ba tên thị vệ đuổi theo, một tên thị vệ sắp đuổi kịp liền từ ngựa nhỏm dậy tung người lên phía trước, mũi kiếm đâm thẳng vào lưng, biết tình thế khó thoát cậu vội vàng xoay người lại từ trên ngựa nhảy xuống giao đấu với đám lính.

Vết thương sau lưng máu chảy không ngừng, vừa chống đỡ vừa chạy trốn khiến cậu chật vật khốn cùng, chúng liên tiếp đâm những mũi kiếm tới khiến cậu không thể chống đỡ được, ngục ngã giữa đất, một tên đi tới hỏi.

“Hắn đâu! ?”.

Từ trong miệng chảy ra một dòng máu tươi, cậu cười lên một tiếng lớn đáp, hàm răng trắng lẫn với máu tạo nên cảnh tượng kì dị.

“Haha! hắn được cao nhân cứu đi rồi”.

Không gian tối tăm lạnh lẽo, những ánh đuốc được vây lại xung quanh, thiếu niên nằm ngục trên mặt đất, những vết kiếm chém khắp người, vết đâm sâu ở bụng, vết đâm sau lưng khiến hơi thở dần dần mong manh, biết là không sống được bao lâu nữa, trong ánh mắt rơi xuống một giọt nước long lanh đôi môi mấp máy.

“Diêu tỷ! ta rất thích tỷ! nếu có khϊếp sau, ta muốn làm trượng phu của tỷ”.

Lời thốt ra những tên lình nghe không hiểu gì, một tên đứng phía trước không thể kiên nhẫn được liền rút kiếm ra đâm ngay vào bụng.

“Phí lời, gϊếŧ hắn đi! ”.

Những tên còn lại nhao nhao, cậu thiếu niên nằm ngục trên mặt đất, bị thương nghiêm trọng hơi thở mong manh một lúc sau thì tắt thở, tên lính đứng gần đó đưa tay lên mũi thì biết đã chết liền ngước đầu hỏi.

“Hắn đã chết, làm sao bây giờ! ”.

Tên lính cầm đầu suy nghĩ một lúc đáp.

“Chặt đầu hắn đem về cho chủ thượng, kiếm xung quanh không thấy thì rút”.

.
 
Đào Hoa Tới Số
Chương 50: 50: Đau Khổ Tột Cùng


Tốp lính lùng sục khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng của Cố Thanh Ca liền rút quân về trên tay là chiếc đầu của Thích Trang.

Bầu trời đêm hè hôm nay không nóng nảy như ngày thường mà lành lạnh phả vào khắp không gian núi đồi, hơi lạnh về đêm khuya thấm dần trong từng chiếc lá, từng làn gió thổi bay bay.

Rạng sáng khi mặt tiếng gà gáy bắt đầu chào ngày mới, tiếng chim chóc kêu báo hiệu một buổi sáng ấm áp thì trong một lùm cây nhỏ cơ thể nam nhân toàn thân đầy máu và vết thương nằm ngất lịm, chiếc chân trái bị chặt gẫy còn đỏ hỏn, từng giọt máu rơm rớm chảy ra, Cố Thanh Ca từ khi bị Thích Trang đẩy xuống nằm mê man, trong giấc mơ nghe được giọng nói của Diêu Diêu vang vọng lại.

“Huhu, Cố Thanh Ca! chàng không được đi, không được bỏ lại một mình ta!.

”.

Giọng nói vang vọng kéo lại, cảm giác như chuẩn bị đi qua một chiếc cầu để tiến về thế giới bên kia nhưng giọng nói đã làm hắn thoát khỏi u mê, quay đầu lại thấy một thân ảnh lờ lờ xinh đẹp, không phải trong hình hài mẫu thân mà trong cơ thể một cô nương xinh đẹp, không gian mờ ảo, không nhìn thấy mặt, chỉ thấy bóng dáng của nàng, như một tiên nữ từ từ kéo hắn thoát khỏi cái chết.

“Diêu Diêu…ta sẽ không bỏ lại nàng”.

Vội vàng chạy nhanh quay trở lại thì bóng hình ấy cũng từ từ tan biến, làm hắn giật mình tỉnh lại, cơ thể đau nhói mới nhận ra đây mới là hiện thực, hắn ngước nhìn bầu trời mới sáng sớm, xung quanh là những bụi cây nhỏ và cánh đồng rộng lớn, xa xa là một vài làn khói bay lên không trung.

Đôi môi nứt nẻ khô khốc, phía th@n dưới từng cơn đau ập đến, Cố Thanh Ca cắn răng ngồi dậy, những vết chém làm trang phục rách nát, mồi hôi rơi từng giọt lấm tấm trên vầng trán đẹp, xé một mảnh vải trên trang phục băng bó phía đùi bị chặt, gắng gượng đứng dậy, nhưng lần thứ nhất, lần thứ hai đứng dậy đều bị ngã sấp xuống mặt đất, khuôn mặt lấm lem vì cơ thể không chịu được sực nặng của một chân.

“Hừ…”.

Sau nhiều lần đứng lên rồi ngã, bây giờ ánh nắng chói chang chiếu xuống mặt đất, những vết máu dần dần khô và cứng lại, hắn cần phải rời nhanh khỏi nơi này, không thể đi được, nắm chặt tay, cắn răn lại cố trườn bò lên phía trước, cả cơ thể đè nặng lên hai tay, đôi tay chống khỉu cố gắng nhúc nhích từng bước một.

Những hòn sỏi, những bụi gai dưới đất cứa làm cơ thể đau đớn, từng vệt máu lại chảy ra, ánh nắng chiếu soi xuống mặt đất in bóng hình lầm lũi bò trườn qua những ruộng cải, luống ngô qua những con đường đất đỏ đầy bụi, bò mãi bò mãi, cực lực bò gần đến chiều khi ngang qua một ruộng khoai, bụng đói cồn cào từ trong ruộng khoai cố gắng bới móc một củ khoai, chỉ kịp phủi sạch liền ăn lấy ăn để, hắn phải sống, sống để gặp lại Diêu Diêu.

Liên tục ăn 5, 6 củ khoai dường như sức lực đã tốt hơn, hắn ngước nhìn xung quanh một lúc thì thấy phía trước là một thôn bản nhỏ, còn phía sau là một khu rừng rậm, suy nghĩ một lúc quyết định tiến vào khu rừng ẩn nấp, đợi thương thể tốt hơn thì đi ra, lại nhìn thấy cột rối của người dân làm để đuổi động vật ăn hoa màu, hắn cố gắng trườn đến nhổ lấy cây gậy.

Sau một lúc vất vả thì nhổ được cây gậy, mượn lực chống cơ thể đứng lên, đối với hắn bây giờ đi lại thật khó khăn, lê từng bước nặng nhọc tiến vào, khu rừng rậm rạp che khuất nam nhân tuấn mỹ, tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu, tiếng suối chảy róc rách, hắn đi đến bên một con suối nhỏ, vội vã cởi y phục sau đó xuống ngâm mình dưới nước, gột rửa những bụi bặm và làm sạch vết thương.

Những vết thương có nông có sâu vẫn đang rỉ máu đỏ hỏn, trong làn nước hắn nhìn xuống, cặp chân dài giờ đây đã bị chặt một chiếc, đùi dưới máu thịt đỏ au, những lớp thịt nhầy nhụa lẫn trong nước, đau đến tận cùng, Cố Thanh Ca cắn răn, từng giọt nước mắt rơi xuống, có lẽ đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy khốn cùng như như vậy.

Được ngậm thìa vàng từ lúc nhỏ, cuộc sống đứng trên vạn người, nhưng giờ đây hắn trở thành một kẻ vô dụng, một kẻ hèn nhác và trốn chạy, từ lúc được Diêu Diêu cứu tỉnh lại, nghe đươc âm thanh chim hót, thấy được ánh nắng ban mai và mái nhà nhỏ, hắn đã quyết định sẽ buông bỏ chấp niệm và hận thù, cùng cô trốn thật xa, thật xa…sống một thong dọng tự tại, không màng thế thái…nhưng giờ đây hắn ngay cả một nữ nhân cũng không bảo vệ nổi hơn nữa còn biến thành một kẻ tàn tật.

“Aaaaaa…”.

Tiếng hét khốn khổ vang ngập trời, hắn điên cuồng trong làn nước bộc phát sự thống khổ, làn nước sóng sánh theo động tác dập lên dập xuống, nam nhân sẽ không giống như nữ nhân khóc lóc mà chỉ biết bộc lộ sự khổ sở qua tiếng tức giận gầm rú, tiếng hét vọng xa như bao quát nỗi đau khổ tột cùng.

Màm đêm buông xuống, ánh sáng mờ ảo của ánh trăng soi rọi xuống khu rừng, nam nhân tuấn mỹ tóc tai toán loạn đang ngồi tựa một cây cổ thủ lớn, đối diện với hắn là ánh lửa lấp nháy đang nướng con cá nhỏ, hắn chậm chạp băng bó vết thương, không hiểu sao trong những lúc kề cận sống chết hắn lại sinh tồn mạnh mẽ đến vậy, có lẽ chỉ có cô mới động lực cho hắn sống tiếp, đôi môi mấp máy, từng giọt nước mắt lăn xuống khuôn mặt tuấn mỹ yêu nghiệt.

“Diêu Diêu…”.

.
 
Back
Top Bottom