Đô Thị Đào Hoa Chiến Thần

Đào Hoa Chiến Thần
Chương 60: C60: Năm trăm vạn


Triệu Lâm Phong biết chuyện này, rõ ràng là lúc đó Cao Chấn theo đuổi Lâm Khả Hàm dai như địa.

Thậm chí anh ta còn hay gọi mấy thanh niên vô công rồi nghề đi chặn đường Lâm Khả Hàm sau giờ.

học nên mới bị vệ sĩ của nhà họ Lâm đánh.

Vẻ xấu hổ hiện lên trên gương mặt xinh đẹp của Lâm Khả Hàm: “Cao Chấn, đó là chuyện của nhiều năm trước rồi, lúc ấy tại tôi không hiểu chuyện, cậu hãy nể tình bạn học mà giúp tôi với”

Lâm Khả Hàm lại uống thêm một ly rượu để xin lỗi Cao Chấn, mặt càng đỏ hơn.

“Khả Hàm, đắc tội nhà họ Âu Dương thì cậu có thể đi nhờ Triệu Lâm Phong giúp đó."

Tô Dĩnh Nhi nói giọng hơi hả hê, Lâm Khả Hàm nghỉ hoặc nhìn về phía Triệu Lâm Phong, liên quan gì đến Triệu Lâm Phong nhỉ?

“Cậu không biết hả? Bạn gái của cậu cả Âu Dương là Ngụy Oánh Oánh. Nếu cậu ta nhờ Ngụy Oánh Oánh, chắc có lẽ Ngụy Oánh Oánh sẽ nể tình cậu ta là bạn trai cũ mà thay cậu ta xin bạn trai của mình tha cho đấy”

Lâm Khả Hàm biết hồi xưa Ngụy Oánh Oánh đối xử với Triệu Lâm Phong như thế nào, bèn lạnh lùng nhìn Tô Dĩnh Nhi, gắn giọng bảo: “Không cần cậu phải bận tâm”

Cao Chấn gõ ngón tay lên mặt bàn, sau đó đứng dậy bước đến găn Lâm Khả Hàm.

Anh ta nhìn Lâm Khả Hàm từ trên xuống dưới bằng ánh mắt đầy bỉ ổi và dâm tà, nhìn kỹ từng bộ. phận quan trọng trên người Lâm Khả Hàm.

“Lâm Khả Hàm, tiền không phải vay kiểu đó, làm gì có kiểu gió thổi tiền vào nhà đâu đúng không? Thế này đi, cô làm thư ký Tiêng cho tôi, một tháng ba mươi vạn, tôi sẽ cho cô ứng trước mười tháng lương, tổng cộng ba trăm vạn, cô thấy sao?"

Cao Chấn cười d@m đãng, anh ta đã thèm khát Lâm Khả Hàm lâu rồi, cuối cùng bây giờ cũng có cơ hội ăn Lâm Khả Hàm.

Lâm Khả Hàm cúi đầu xuống, ngón tay ngọc trắng bệch do siết chặt.

Các bạn học nam trong phòng đều nhìn nhau cười, người ta có câu, có việc thư ký làm, không việc làm thư ký. Truyện Ngược

E rằng nếu không giỏi chuyện giường chiếu thì không dễ kiếm được số tiền này đâu!

“Cao Chấn, cậu như vậy không ổn lắm đâu? Bạn cũ với nhau cả mà, không căn thiết phải như thế”

Lúc này, một cô gái ăn mặc bình thường, dáng người thấp bé nhưng ngoại hình cũng rất xinh xắn lên tiếng.

Cô gái tên là Diêu An Kỳ, ngoại hình thuộc kiểu xinh xắn, sau khi vào phòng vẫn luôn giữ yên lặng, nhưng lúc này lại không nhịn được nữa.

Cao Chấn nhìn lướt qua cô ấy, vẻ khinh thường lập tức hiện lên trên mặt.

“Sao nào, Diêu An Kỳ? Ý cô là ba mươi vạn ít quá hả?”

Anh ta cười khẩy, sau đó lại nhìn sang Lâm Khả Hàm: “Bạn học Lâm, cô tự suy xét lại đi, giờ cô không còn là cô chủ nhà giàu nữa, gia đình cô còn đang đợi ba trăm vạn của tôi cứu mạng kia kìa, phải có làm thì mới có ăn."

Cao Chấn cũng không nóng vội, anh ta biết rõ tình hình gia đình của Lâm Khả Hàm, không lý do gì cô ấy lại không đồng ý cả

Một lúc lâu sau, Lâm Khả Hàm ngẩng đầu lên, cô ấy cần môi đỏ, mắt đỏ hoe, trong đôi mắt bị phủ một lớp sương mù, trên mặt là vẻ quả quyết: “Được, tôi đồng ý"

“Khoan đã!”

Nhưng lúc này bỗng có một giọng nói không được đúng lúc lắm vang lên trong phòng

Chỉ thấy Triệu Lâm Phong đứng dậy bước tới trước mặt Lâm Khả Hàm, nắm lấy tay Lâm Khả Hàm rồi đặt một tấm thẻ ngân hàng vào lòng bàn tay của cô ấy.

“Trong thẻ này có năm trăm vạn, tôi cho cậu vay."

Đây chính là tấm thẻ đầu tư mà Đường Kim Hào đưa cho hẳn mấy ngày trước, Triệu Lâm Phong vẫn còn hai tấm thẻ như thế này nữa!

Tất cả mọi người đều sững sờ, nhìn Triệu Lâm Phong như thể đang nhìn một thẳng ngu.

“Phụt!”

Tô Dĩnh Nhi không nhịn được phun ra một ngụm rượu vang, cô ta lấy khăn giấy lau bàn và ghế sofa bị dính rượu do mình phun ra.

“Ngại quá, ngại quá, đang uống rượu mà nghe thấy chuyện hài nên không nhịn được."

Ai nấy cũng đều cười phá lên, Cao Chấn bước tới trước mặt Triệu Lâm Phong, trông vẻ mặt của anh ta hơi kỳ lạ.

“Triệu Lâm Phong, cậu có năm trăm vạn cơ á?"

Nói xong, Cao Chấn không nhịn cười được nên cũng cười phá lên, Vương Đông đi qua

“Nào nào nào, cho chúng tôi được mở mang tăm mắt đi, tôi đã lớn từng này rồi mà chưa được thấy nhiều tiền như vậy. Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, cậu cũng phải tự lượng sức mình chứ? Năm trăm vạn, bây giờ trên người cậu có đủ năm trăm không thế?”

Vương Đông cười nhạo, Lâm Khả Hàm chân trước mặt Triệu Lâm Phong

“Lâm Phong cũng chỉ muốn giúp tôi thôi, bất kể cậu ấy có bao nhiêu, tôi cũng đều rất biết ơn cậu ấy vì đã sẵn lòng ra tay giúp đỡ vào lúc này.”
 
Đào Hoa Chiến Thần
Chương 61: C61: Có ngu mới tin là thật


Lâm Khả Hàm đọc số tài khoản ngân hàng cho Triệu Lâm Phong, hắn lấy điện thoại di động ra chuyển khoản cho Lâm Khả Hàm

“Ting!"

Điện thoại của Lâm Khả Hàm phát ra tiếng thông báo, Vương Đông còn sốt ruột hơn cả cô ấy.

“Lâm Khả Hàm, mở lên cho mọi người xem xem rốt cuộc đại gia Triệu chuyển cho cô bao nhiêu tiền đi.”

Nhưng Lâm Khả Hàm lại ngơ ngác nhìn chằm chẩm vào màn hình điện thoại.

Vương Đông giật lấy điện thoại, tất cả mọi người đều tụ lại, ngay sau đó cả phòng lặng ngất như tờ.

Nhìn thấy dáng vẻ này của họ, Cao Chấn lại gần nhìn xem rồi cũng đực người ra.

“Đây... Đây..."

Một con số năm, theo sau là sáu con số không vả thật mạnh vào mặt họ!

Cảm xúc trong lòng tất cả mọi người đầu vô cùng phức tạp!

Lúc nãy còn cười nhạo người ta, nhưng chỉ chốc lát sau người ta đã không thèm chớp mắt lấy ra một số tiền mà cả đời này họ cũng không kiếm được.

“Lâm Phong, cậu lấy đâu ra nhiều tiền thế?”

Lâm Khả Hàm khiếp sợ hỏi, Triệu Lâm Phong cố ý làm dịu bầu không khí, bèn cười đáp: "Nhặt đấy”

Nhật?

Có ngu mới tin là thật!

Rõ ràng là Triệu Lâm Phong đã phát tài!

“Triệu Lâm Phong, sau này có chỗ nào nhặt được tiền thì phải dẫn theo đám bạn cũ này nhé”

Vương Đông trơ trến thấy sang bắt quàng làm họ, hoàn toàn quên mất rằng lúc nãy anh ta đã cười nhạo

Triệu Lâm Phong như thế nào.

Tô Dĩnh Nhi cũng đi tới trước mặt Triệu Lâm. Phong, đưa tay ra định nắm tay hắn, Triệu Lâm Phong nghiêng người né tránh.

Hãn lạnh lùng nhìn họ, hỏi: “Hình như chúng ta đâu có thân?”

“Lâm Phong, cậu nói như vậy là sai rồi. Chúng ta là bạn học cũ mà, mấy năm nay mọi người cũng rất muốn liên lạc với cậu, ngặt nỗi liên lạc hoài mà không được thôi."

Tô Dĩnh Nhi cười thân thiện, ai không biết còn tưởng rằng họ là bạn thân quen biết nhiều năm.

Lúc này Cao Chấn bị phớt lờ, gia đình kiếm được. ba trăm vạn một tháng cũng là chuyện sau này mà nhỉ?

Triệu Lâm Phong người ta lấy ra năm trăm vạn mà mắt còn chẳng thèm chớp lấy một cái, ai giàu hơn thì trong lòng mọi người đều biết rõ.

Huống hồ gia đình Cao Chấn kiếm ba trăm vạn một tháng không có nghĩa là Cao Chấn có ba trăm vạn!

“Một người lao động nhập cư mà lấy đâu ra năm trăm vạn? Số tiền này chắc không được chính đáng đâu."

Cao Chấn tức sôi máu, anh ta sắp chiếm được. Lâm Khả Hàm rồi, ai ngờ lại có kẻ nhảy ra phá bĩnh giữa đường, còn giành hết sự nổi bật của anh ta nữa chứ.

Tất cả mọi người đều im lặng, đúng nhí, Triệu Lâm Phong lấy đâu ra nhiều tiền như thế?

“Cậu Phong”

Lúc này ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng gọi, Triệu Lâm Phong nghe thấy có người gọi mình bèn nhìn ra cửa.

“Quản gia Ngụy, sao ông lại tới đây?”

Một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da đang đứng ngoài cửa phòng, là quản gia của nhà họ Hoàng, Ngụy Trọng.

Mấy ngày trước Hoàng Chính đến thôn Quế Hoa khảo sát, Ngụy Trọng đi theo xử lý các thủ tục lớn nhỏ, "Triệu Lâm Phong cũng quen biết ông ta từ lúc đó.

Ngụy Trọng bước vào, cung kính cúi đầu trước Triệu Lâm Phong.

"Tôi đến đây ăn cơm, không ngờ cậu Phong cũng ở đây đấy.”

Lúc này những người trong phòng đều đang suy đoán thân phận của người đàn ông trung niên này, vì sao ông ta lại gọi Triệu Lâm Phong là cậu Phong?

Ánh mắt mà mọi người nhìn Triệu Lâm Phong có. nồng nhiệt, có kinh ngạc và cũng có phức tạp.

Sau khi Cao Chấn nhìn thấy người đàn ông trung niên này, mặt mũi anh ta lập tức trở nên tái nhợt.

Sau đó còn nghe ông ta gọi Triệu Lâm Phong là cậu Phong, toàn bộ tâm trí của anh ta cứ như bị đóng băng,

Ngụy Trọng vẫy tay, một nhân viên phục vụ đi vào từ ngoài cửa.

“Mọi chỉ phí bên phòng cậu Phong đều tính cho tôi hết nhé.”

Ngụy Trọng nhìn lướt qua cả phòng một vòng, lúc đến Cao Chấn, ông ta lập tức sửng sốt: "Ơ, đây không phải cậu nhóc nhà họ Cao sao? Hoá ra cậu là bạn của cậu Phong, cậu phải nói sớm chứ, không thì tôi đã đưa ra điều kiện tốt hơn trong đơn hàng hôm trước cho nhà họ Cao các cậu rồi”

Nhà họ Cao là tổng đại lý của các đại lý nhỏ lẻ, trong khi tập đoàn Hoàng Long khởi nghiệp bằng sản phẩm thuốc lá và rượu, mà họ cũng đã trở thành tập đoàn mới lọt vào top bốn tập đoàn lớn nhất thành phố Tân Giang về các trung tâm thương mại và chuỗi siêu thị lớn.

Các trung tâm thương mại quan trọng nhất mà nhà họ Cao cung cấp hàng hoá đều thuộc sở hữu của nhà họ Hoàng.

Người bàn việc làm ăn với nhà họ Cao hai ngày trước chính là giám đốc Nguy, Ngụy Trọng!

Người nắm thực quyền quả quyết trong công việc, phụ trách hai bộ phận chính là tiêu thụ và tài vụ của tập đoàn Hoàng Long!

Cao Chấn há hốc mồm, hỏi: “Giám đốc Ngụy, ông có quen Triệu Lâm Phong hả?”

Ngụy Trọng bèn cười gi ích: “Cậu Phong là bạn của tổng giám đốc Hoàng. Nếu cậu cũng là bạn của cậu Phong thì để tôi về nói với tổng giám đốc Hoàng, có gì sau này sẽ cân nhắc hợp tác với nhà họ Cao các cậu trước, cũng như đưa ra điều kiện tốt hơn cho nhà họ Cao!"

“Tôi.." Cao Chấn cảm thấy hoa mắt chóng mặt, miệng cứ như bị câm, chẳng nói ra được câu nào!
 
Đào Hoa Chiến Thần
Chương 62: C62: Kết thúc


Trên cương vị là quản gia của Hoàng Chính, thăm dò đoán ý là sở trường của Ngụy Trọng, thấy bầu không khí trong phòng hơi lạ, ông ta dè dặt hỏi: "Cậu Phong, mọi người đang?”

Triệu Lâm Phong cười khẩy: “Thảo nào cậu cả Cao lại tự kiêu như vậy, hoá ra là có quen biết với tập đoàn Hoàng Long.”

Hắn vừa dút lời, Ngụy Trọng thầm giật mình, ông ta nghiêm mặt, vội vàng hỏi Triệu Lâm Phong đầu đuôi câu chuyện, sau đó lập tức nổi giận.

“Chẳng qua cũng chỉ là nhà họ Cao quèn thôi, ai cho cậu can đảm thế? Đơn hàng hôm trước gia đình cậu không cần phải làm nữa đâu! Xin lỗi cậu Phong ngay! Nếu không thì đừng nói đến lăn hợp tác hôm trước, tập đoàn Hoàng Long sẽ ngưng toàn bộ mối làm ăn với nhà họ Cao, cũng như chặn luôn đường kinh doanh của nhà họ Cao!”

Một tiếng “âm" vang dội trong đầu Cao Chấn, nếu nhà họ Cao bị tập đoàn Hoàng Long chặn đường kinh doanh, không bao lâu nữa gia đình họ sẽ phá sản mất.

Vẻ mặt của Cao Chấn cực kỳ khó coi, anh ta nhìn chằm chằm vào Triệu Lâm Phong.

Triệu Lâm Phong nhếch mép, hẳn chưa bao giờ lấy ơn báo oán là gì, nhưng lúc nãy Cao Chấn giậu đổ bìm leo thế nào, mỉa mai hắn ra sao, hẳn đều nhớ rất rõ.

“Xin lỗi anh Phong, anh tha thứ cho tôi đi mà.” Cao Chấn sợ tới mức nói năng không rõ ràng.

Các bạn học khác ở bên cạnh ai nấy cũng đều khó tin nhìn cảnh tượng trước mặt như thể gặp ma.

"Triệu Lâm Phong lạnh lùng nhìn Cao Chấn: “Xin lỗi tôi làm gì, quỳ xuống dập đầu ba cái xin lỗi Khả Hàm đi!"

Trên trán Cao Chấn toát mồ hôi lạnh, bị bắt dập đầu ngay trước mặt nhiều người như vậy, anh ta còn khó chấp nhận hơn cả việc bị giết. Anh ta khổ sở van nài: “Anh Phong à, mọi người là bạn học của nhau mà, lúc nấy tôi chỉ nhớ lại chuyện cũ, hơi bực trong lòng nên mới nói nhằm mấy câu thôi, không có ý gì khác đâu”

Triệu Lâm Phong “hừ” một tiếng, hỏi: “Nếu tôi nhất quyết muốn bắt cậu dập đầu thì sao?”

Trong phòng yên lặng như tờ, Cao Chấn nhìn về phía Ngụy Trọng, nét mặt ông ta lạnh như tiền.

“Cậu nhóc nhà họ Cao à, cậu suy nghĩ kỹ vào, thái độ của cậu Phong cũng là thái độ của tập đoàn Hoàng Long đấy!”

Những người nịnh bợ Cao Chấn ban nãy không có. lấy một ai đứng ra nói giúp cho anh ta.

Trong những người này chỉ có hai loại, một là đang tìm cách làm thân với Triệu Lâm Phong, hai là đang hối hận vì vừa rồi đã đắc tội hắn.

Lúc này Cao Chấn mới hiểu răng mình không thể đắc tội Triệu Lâm Phong, anh ta đứng ngây ra đó, nét mặt lúc sa sâm, lúc lại chuyển đỏ.

Tập đoàn Hoàng Long chỉ cần nói vài câu, có lẽ tất cả các siêu thị và trung tâm thương mại đều sẽ chủ động ngưng hợp tác với nhà họ Cao.

Lúc đó nhà họ Cao có thể không phá sản được sao?

Anh ta là cậu chủ nhà họ Cao sẽ còn lại gì đây?

Thể diện?

Khi không có gì trong tay, cái gọi là thể diện sẽ chẳng đáng một đồng.

Mà một khi có tiền thì sẽ còn sợ mất thể diện ư?

Không còn tiền mới là lúc mất hết tất cả.

Sau một lúc đấu tranh tâm lý, cuối cùng Cao Chấn cần răng, khuỵu gối quỷ xuống.

“Khả Hàm, tôi xin lỗi!"

Cao Chấn cần răng nói, cúi người dập đầu ba cái trước mặt Lâm Khả Hàm.

Lâm Khả Hàm không ngờ Cao Chấn sẽ quỷ xuống đập đầu nên nhất thời hơi hoang mang.

Mọi người nhìn thấy Cao Chấn dập đầu trước Lâm Khả Hàm thì trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Sau khi dập đầu xong, Cao Chấn cúi gằm mặt chạy ra khỏi phòng, không còn mặt mũi ở lại đây nữa.

“Cậu Phong, cậu hài lòng chứ?” Ngụy Trọng hỏi.

"Triệu Lâm Phong gật đầu đáp: “Coi như chuyện này kết thúc ở đây”

Cao Chấn đã đi nhưng những người khác vẫn còn đứng đó, trong đó cũng có một số người không ưa Cao Chấn, còn mấy người nịnh hót Cao Chấn lúc nấy thì giờ cũng muốn ở lại làm thân với Triệu Lâm Phong.
 
Đào Hoa Chiến Thần
Chương 63: C63: Sững sờ


Ngụy Trọng cười tủm tỉm nói khiến tìm Triệu Lâm Phong giật thót, hắn sực nghĩ đến gương mặt đẹp ngất ngây và dáng người hoàn mỹ chỉ mới nhìn thoáng qua của Hoàng Vũ Từ.

“Dạo này sức khoẻ của cô Hoàng sao rồi?” Triệu Lâm Phong ho một tiếng, hỏi.

“Cô chủ uống thuốc theo đơn mà cậu Phong kê nên đã có thể xuống giường đi lại rồi, chỉ là sức khoẻ vẫn còn rất yếu."

Triệu Lâm Phong gật đầu, dù sao cũng bị ma nhập vào người, sức khoẻ yếu là chuyện rất bình thường, bởi vậy không thể kê thuốc quá mạnh, chỉ có thể tĩnh dưỡng từ từ.

Nghe thấy cuộc đối thoại giữa Triệu Lâm Phong và Ngụy Trọng, những người ở đây lại kinh ngạc đến mức sững sờ.

Có thể được giám đốc tập đoàn Hoàng Long gọi là cô chủ thì không còn ai khác ngoài con gái duy nhất của Hoàng Chính, Hoàng Vũ Từ.

Nhà họ Hoàng, thành viên mới của bốn tập đoàn lớn nhất thành phố Tân Giang, chỉ căn giậm chân một cái thôi là cả Tân Giang cũng phải rung chuyển.

Ngoài ra cô chủ Hoàng Vũ Từ còn là một trong số những người đẹp nổi tiếng ở thành phố Tân Giang, có vô số người theo đuổi!

"Khi nào rảnh tôi nhất định sẽ ghé nhà thăm cô Hoàng.”

Nghe thấy lời Triệu Lâm Phong, Ngụy Trọng lập tức mừng rỡ.

“Được, được, cậu Phong, hay giờ chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm đi?"

Triệu Lâm Phong nhìn thoáng qua Lâm Khả Hàm, hẳn có điều muốn hỏi cô ấy, sau đó còn phải đá quý và nhân sâm.

"Để lăn sau đi, tôi đang có việc.”

“Vậy tôi không làm phiền cậu Phong nữa” Ngụy. Trọng gật đầu, thức thời rời khỏi phòng.

Triệu Lâm Phong cũng không còn hứng thú với buổi họp lớp này nữa, bèn bảo Lâm Khả Hàm: “Khả Hàm, chúng ta tìm chỗ nào đó nói chuyện đi.”

Lâm Khả Hàm gật đầu, đi theo Triệu Lâm Phong ra khỏi phòng, để lại đám bạn cấp ba đứng trơ mắt nhìn nhau.

“Lâm Phong, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu nhiều lắm”

Sau khi ra khỏi phòng và chỉ còn lại hai người, Lâm Khả Hàm không thể kìm nén được nữa, mắt cô ấy đỏ lên, nước mắt chảy xuống.

“Không có gì đâu, ngồi chung bàn cũng nhiều năm rồi mà, có căn phải khách sáo như vậy không?”

Lâm Khả Hàm lắc đầu thật mạnh.

“À đúng rồi, sao gia đình cậu lại đắc tội nhà họ Âu Dương thế?”. Ngôn Tình Trọng Sinh

Triệu Lâm Phong đột nhiên hỏi, nghe nói đến nhà họ Âu Dương, vẻ tủi nhục và oăm thù lập tức hiện lên trên mặt Lâm Khả Hàm.

Hai người tìm một phòng riêng tương đối yên tĩnh rồi gọi món, trong lúc này Triệu Lâm Phong cũng đã biết được đầu đuôi câu chuyện.

Một năm trước, Lâm Khả Hàm đi hát karaoke với bạn thì gặp Âu Dương Tuấn Nam.

Ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Lâm Khả Hàm, Âu Dương Tuấn Nam đã chấn động như gặp. được thần tiên, và thế là hẳn ta bắt đầu theo đuổi Lâm Khả Hàm điên cưỡng.

Âu Dương Tuấn Nam tồi có tiếng, Lâm Khả Hàm cũng biết nhân phẩm của hắn ta tệ đến mức nào nên không thèm để ý tới hắn ta.

Sau nhiều lần bị Lâm Khả Hàm từ chối, Âu Dương Tuấn Nam thẹn quá hoá giận. Để ép cô ấy nghe lời mình, Âu Dương Tuấn Nam bắt đầu chèn ép Phố Lẩu của gia đình Lâm Khả Hàm bằng mọi thủ đoạn, có rất nhiều khách hàng sợ hắn ta nên không dám tới Phố. Lầu ăn nữa

Dần dà việc buôn bán của gia đình Lâm Khả Hàm trở nên ế ẩm.

Nhưng ba Lâm Khả Hàm còn sống nên vẫn có thể gắng gượng duy trì.

Mãi cho đến nửa năm trước, ba Lâm Khả Hàm qua đời trong một vụ tai nạn giao thông!
 
Đào Hoa Chiến Thần
Chương 64: C64: Lâm phong


Sau khi nghe Lâm Khả Hàm kể đầu đuôi câu chuyện, cơn phẫn nộ trong lòng Triệu Lâm Phong trở nên mãnh liệt hơn.

“Thăng khốn Âu Dương Tuấn Nam này! Tôi nhất định phải diệt trừ khối u ác tính này mới được!”

Trong lòng Triệu Lâm Phong đã phán tử hình cho Âu Dương Tuấn Nam.

“Lâm Phong, cậu đừng manh động, chị gái của Âu Dương Tuấn Nam là vợ bé của Thu Thiên Vương Thu Môn, tôi sẽ tự giải quyết chuyện này.”

Lâm Khả Hàm vội lên tiếng ngăn cản, cô ấy không muốn Triệu Lâm Phong đắc tội Âu Dương Tuấn Nam, thậm chí còn đắc tội cả tập đoàn Thu Môn vì mình.

“Tôi đang cần gấp năm trăm vạn này nên không khách sáo với cậu nữa nhé. Cậu yên tâm, chờ khi gia đình tôi vượt qua cửa ải khó khăn này, dù có làm trâu làm ngựa tôi cũng sẽ trả cho cậu.”

Triệu Lâm Phong kiềm chế cơn phẫn nộ trong lòng, lắc đầu.

“Cậu cứ giữ năm trăm vạn đó đi, không cần phải trả gấp. Nếu cậu có việc gấp thì mau về nhà đi. Đúng rồi, cậu giữ miếng ngọc bội này đi, nó có thể bảo vệ cậu một lần.

Triệu Lâm Phong đưa một ngọc bội cho Lâm Khả Hàm, đây là bùa phòng vệ hắn chế tạo ra để bảo vệ người thân của mình. Nó có thể ngăn cản một lần công kích, ba mẹ và em gái hắn đều có một miếng.

Lâm Khả Hàm tưởng nó chỉ là một lá bùa bình an mang ý nghĩa tượng trưng, không cho là thật, chẳng qua nghĩ nó là tấm lòng của Triệu Lâm Phong nên mới trân trọng nhận lấy.

“Cậu em Triệu, sao cậu tới mà không báo với tôi một tiếng để tôi sai người đi đón cậu thế.”

Khi nhìn thấy Triệu Lâm Phong, Dương Thao ngạc nhiên đi ra đón.

Hiện tại Dương Thao đang rất hạnh phúc, bởi vì dạo gần đây tin tốt cứ đến liên tục, xui xẻo đi xa, còn làm thân được với nhà họ Hoàng, bây giờ cân nặng cũng đã giảm.

Lúc trước anh ta nặng hơn một trăm năm mươi cân, bây giờ đã giảm được hơn tám mươi cân, trông anh ta có vẻ có sức sống hơn rất nhiều, cứ như trẻ lại mười tuổi vậy!

“Tôi lên thị trấn có chút việc.” Triệu Lâm Phong cười đáp.

“Ôi chao, công nhận nhờ có trà giảm cân của cậu mà tôi lại gây thêm, Dương Thao tôi đây sắp thành trai đẹp cao to đen hôi rồi.” Dương Thao cười ha hả, cực kỳ vui vẻ khi cân nặng giảm nhanh đến vậy.

“Cậu không biết đâu, hai ngày trước gặp tôi, bà chủ Lương kinh ngạc há miệng to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà luôn. À này, cậu em Triệu, cậu bảo lên thị trấn có việc là việc gì thế? Anh Dương đây có thể giúp cậu, cậu cứ nói ra đi."

Sau khi bày tỏ niềm vui sướng trong lòng mình, Dương Thao mới nhớ Triệu Lâm Phong nói là tới có việc, bèn hỏi.

Đùa sao, cậu em Triệu là người đã cứu mạng anh ta, nếu cậu ấy có việc gì cần làm, anh ta có liều mạng cũng phải làm giúp cậu ấy.

“Đúng là đang cần anh Dương giúp đỡ, tôi lên thị trấn để mua một ít đá quý, với cả muốn tìm xem có cây nhân sâm rừng nào hơn một trăm năm không.”

Nghe thấy lời Triệu Lâm Phong, Dương Thao không hề nhiều lời mà đi ngay vào trong, ôm một khối ngọc phỉ thuý băng chủng màu xanh lục nặng hơn năm cân từ trong két sắt ra.

“Khối đá quý này được không? Không được thì để tôi tìm cái khác. Khối này mới mua về, chưa được gia công, nếu cậu cần thì cứ lấy đi.”

Đá quý cao cấp được phân chia theo mức độ trong suốt của màu sắc, bao gồm pha lê và băng chủng, trong suốt như pha lê và trong suốt như băng.

Tuy khối băng chủng này không có màu trong bằng pha lê nhưng cũng rất có giá trị.

Mặc dù chất lượng thấp hơn nhiều so với viên ngọc huyết chủng pha lê mà nhân vật chính mở ra lúc trước, nhưng một khối to thế này ít nhất cũng phải năm sáu trăm vạn.

“Anh Dương, tôi thực sự đang rất cần khối đá quý này, nhưng tôi không thể lấy không được, bao nhiêu tiền để tôi trả cho anh.”

Nghe Triệu Lâm Phong nói vậy, Dương Thao không vui cho lắm.

“Cậu có ý gì thế, đang coi thường tôi đấy à? Chẳng lẽ cái mạng của tôi còn chẳng bằng khối đá quý này sao? Cậu đã cứu mạng tôi đấy cậu em Triệu, cho cậu một khối đá quý mà còn lấy tiền của cậu, vậy anh Dương tôi đây còn làm ăn chỉ nữa?”

Triệu Lâm Phong liên tục cười khổ, đành phải nhận lấy.

“Về phần nhân sâm rừng trăm năm mà cậu cần, chỗ tôi không có, nhưng mà tôi có tin tức về nó.”
 
Đào Hoa Chiến Thần
Chương 65: C65: Một người có óc kinh doanh


“Anh Dương, ở đâu thế?”

Dương Thao cười hì hì: “Có tin tức ông nội của Lương Mỹ Vận bệnh nặng, sau đó cô ấy tìm được một cây sâm rừng vương ba trăm năm, nghe nói là dùng để chữa bệnh cho ông nội của cô ấy.”

Triệu Lâm Phong rất mừng, sâm rừng vương ba trăm năm, đây là một món bảo bối dù có tiền cũng không mua được, mấy ngàn vạn chưa chắc đã có thể mua được.

“Nhưng Lương Mỹ Vận dùng nó để chữa bệnh cho ông nội mình, sao có thể chịu nhường cho tôi?” Triệu Lâm Phong thắc mắc.

“Việc này phụ thuộc vào cách làm của cậu thôi, ông cụ không thể nào chỉ cần một cây nhân sâm để chữa bệnh được.”

Có thể mua được loại dược liệu đắt đỏ này, có thể thấy gia tộc của Lương Mỹ Vận không giàu thì cũng sang.

“Gia đình cô Lương có phải là tập đoàn Lương Ngọc không?”

Mấy ngày trước Triệu Lâm Phong trò chuyện với Vương Kim Khuê, biết được bốn tập đoàn lớn nhất ở thành phố Tân Giang bao gồm tập đoàn Thiên Lăng, tập đoàn Hoàng Long, tập đoàn Hán Khanh và tập đoàn Lương Ngọc.

Dương Thao gật đầu “ừm” một tiếng: “Lương Mỹ Vận là cô cả của tập đoàn Lương Ngọc, ông nội cô ấy chính là gia chủ đương nhiệm của nhà họ Lương, Lương Cảnh Sơn!”

Triệu Lâm Phong sửng sốt, Lương Mỹ Vận là con gái lớn của tập đoàn Lương Ngọc ư?

Thế tại sao cô ta lại tới huyện Thanh Khê mở sòng bạc ở phố đồ cổ?

Một sòng bạc chẳng qua chỉ là một bữa ăn sáng đối với tập đoàn Lương Ngọc thôi.

Dương Thao giải thích: “Lương Mỹ Vận ấy hả, tuy là cô cả của tập đoàn Lương Ngọc, nhưng ba năm trước vì ba cô ấy qua đời do tai nạn, ông nội lại còn bệnh nặng.

Sau khi bác cả cô ấy lên nắm quyền đã đuổi Lương Mỹ Vận đi. Đừng thấy bà chủ Lương là một cô gái mà nghĩ cô ấy mềm yếu, sau khi bị đuổi ra khỏi gia tộc, cô ấy chỉ dựa vào năng lực và đầu óc kinh doanh của mình, trong vòng ba năm ngắn ngủi đã một mình mở một số cơ sở kinh doanh ở các thị trấn xung quanh thành phố Tân Giang, bao gồm cả huyện Thanh Khê.”

Nghe Dương Thao giải thích, Triệu Lâm Phong không thể không nhíu mày.

Lương Mỹ Vận là cô cả của tập đoàn Lương Ngọc, để lấy được nhân sâm rừng vương ba trăm năm từ tay một gia tộc kiểu này, độ khó sẽ càng cao hơn.

“Chuyện này không nên chậm trễ, chúng ta đi tìm bà chủ Lương luôn bây giờ đi”

Dương Thao và Triệu Lâm Phong nhanh chóng đi tới Spa dưỡng sinh của Lương Mỹ Vận, ngày thường cô ta hay có mặt ở trụ sở chính của Spa dưỡng sinh Ngọc Nhan.

Triệu Lâm Phong và Dương Thao đến bên ngoài Spa dưỡng sinh, đúng lúc bắt gặp Lương Mỹ Vận đi giày cao gót chạy từ từ ra ngoài, mắt thì đỏ hoe, mở cửa xe chuẩn bị lên xe.

“Bà chủ Lương!”

Dương Thao vội vàng gọi, Lương Mỹ Vận ngẩng đầu lên nhìn thấy Dương Thao và Triệu Lâm Phong bên cạnh, chưa đóng cửa xe đã vội vã đi về phía họ.

“Bà chủ Lương... Dương Thao vừa định chào đã bị Lương Mỹ Vận ngắt lời.

“Cửu gia, cậu Phong, thật ngại quá, tôi vừa mới nghe điện thoại, ông nội tôi bệnh nặng đang được cấp cứu, tôi phải đem sâm rừng vương về thành phố Tân Giang để cứu ông nội tôi ngay mới được.”

Sau đó cô ta nhìn sang Triệu Lâm Phong, nói thật nhanh: “Tôi có nghe ông chủ Dương nói rồi, anh ấy uống trà giảm cân của anh nên mới giảm cân nhanh đến vậy. Tôi muốn hợp tác với anh. Anh giao sản phẩm này cho tôi, tôi nhất định sẽ làm được, tôi bảo đảm không bao lâu sau anh sẽ nhận được mấy ngàn vạn

tiền hoa hồng, thậm chí còn có thể trở thành cổ đông của Spa dưỡng sinh Ngọc Nhan!”

Lương Mỹ Vận cam kết rồi lấy một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi xách ra. “Trong thẻ này có một ngàn vạn, anh hãy đồng ý đi."

Lương Mỹ Vận nhìn Triệu Lâm Phong với vẻ kiên định, cô ta phải có loại trà giảm cân này bằng được.

Trong những năm vừa qua, ngoài việc kinh doanh đồ cổ và đá quý theo truyền thống của gia đình, cô ta còn mở thêm một Spa dưỡng sinh Ngọc Nhan.

Một người có óc kinh doanh cực kỳ nhạy bén như cô ta biết rằng, nếu có được loại trà giảm cân này, quy mô kinh doanh chắc chắn sẽ tăng vọt trong thời

gian ngắn và trở thành sản phẩm nổi trội nhất của Spa dưỡng sinh của cô ta.

Thậm chí nó còn có thể giúp cô ta có đủ sức mạnh để trở về gia tộc chống lại bác cải

“Tôi đồng ý hợp tác với cô.” Vừa nghe thấy Triệu Lâm Phong đồng ý, Lương Mỹ Vận lập tức mừng rỡ. “Có điều...”

Lương Mỹ Vận ngẩng đầu lên nhìn Triệu Lâm Phong, bất kể hắn đưa ra yêu cầu gì, cô ta cũng sẽ đồng ý vì loại trà giảm cân này.
 
Back
Top Dưới