Cập nhật mới

Khác [ĐÀO HỐ][ĐAM MỸ] PHÒ MÃ GIẢ, HOÀNG HẬU THẬT - VÂN CHIẾU QUÂN

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399604275-256-k645076.jpg

[Đào Hố][Đam Mỹ] Phò Mã Giả, Hoàng Hậu Thật - Vân Chiếu Quân
Tác giả: madoxuanphong
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu

1.

Hạ Cố vào sinh ra tử, đánh Bắc dẹp Nam vì Thái Tử, cuối cùng sau khi tân hoàng đăng cơ, lại rơi vào cảnh cả nhà bị trảm.

Sống lại vào năm 16 tuổi, có 2 lựa chọn được đặt ra trước mặt hắn:

Bắt lấy cành ô liu của Thái Tử, trở thành tâm phúc của gã một lần nữa.

Hạ Cố: Ta nhổ vào!

Hoặc là lấy vị Trưởng công chúa lạnh lùng cao quý, ghét cay ghét đắng đàn ông trong lời đồn kia, trở thành Phò mã đáng thương không thể vào triều làm quan, phải núp váy vợ, thậm chí có thể phải làm trai tân cả đời nữa kìa.

Hạ Cố: ...không phải chỉ là núp váy vợ thôi à, núp thì núp!

2.

Về sau Hạ tiểu hầu gia đi đường vô tình đụng trúng Trưởng công chúa xuất cung đi săn.

Trưởng công chúa bận hồng y cưỡi hắc mã, da trắng như tuyết, liếc hắn một cái từ xa, đôi con ngươi đó tràn vẻ lạnh lẽo như nước hồ thu.

Làm Hạ tiểu hầu gia rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên.

...cái váy này, tự dưng thấy cũng thơm ra phết.

3.

Nghĩ kiểu gì cũng không ngờ được, nếm trăm cay nghìn đắng làm Phò mã, mới phát hiện Trưởng công chúa ấy mà, y có cái gì đó không đúng lắm.

Không sai đâu, là y, không phải là nàng.

Hóa ra vụ phải làm trai tân cả đời đều là lừa người cả, cơ bản là người này đừng ''được'' quá nữa, được không?

4.

Hạ Cố đột nhiên phát hiện bụng mình to lên, tức tràn bờ đê.

''Lỡ người khác biết được, thì Phò mã như ta còn mặt mũi nào mà làm người nữa?''

''Phò mã mang thai thì đúng là không tiện gặp người khác thật... nhưng nếu đó là Hoàng hậu mang thai, sinh ra hoàng tự, thì đây chẳng phải lẽ đương nhiê



đammỹ​
 
[Đào Hố][Đam Mỹ] Phò Mã Giả, Hoàng Hậu Thật - Vân Chiếu Quân
Giới Thiệu


1.

Hạ Cố vào sinh ra tử, đánh Bắc dẹp Nam vì Thái tử, cuối cùng sau khi tân hoàng đăng cơ, lại rơi vào cảnh cả nhà bị trảm.

Sống lại vào năm 16 tuổi, có 2 lựa chọn được đặt ra trước mặt hắn:

Bắt lấy cành ô liu của Thái tử, trở thành tâm phúc của gã một lần nữa.

Hạ Cố: Ta nhổ vào!

Hoặc là lấy vị Trưởng công chúa lạnh lùng cao quý, ghét cay ghét đắng đàn ông trong lời đồn kia, trở thành Phò mã đáng thương không thể vào triều làm quan, phải núp váy vợ, thậm chí có thể phải làm trai tân cả đời nữa kìa.

Hạ Cố: …không phải chỉ là núp váy vợ thôi à, núp thì núp!

2.

Về sau Hạ tiểu hầu gia đi đường vô tình đụng trúng Trưởng công chúa xuất cung đi săn.

Trưởng công chúa bận hồng y cưỡi hắc mã, da trắng như tuyết, liếc hắn một cái từ xa, đôi con ngươi đó tràn vẻ lạnh lẽo như nước hồ thu.

Làm Hạ tiểu hầu gia rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên.

…cái váy này, tự dưng thấy cũng thơm ra phết.

3.

Nghĩ kiểu gì cũng không ngờ được, nếm trăm cay nghìn đắng làm phò mã, mới phát hiện Trưởng công chúa ấy mà, y có cái gì đó không đúng lắm.

Không sai đâu, là y, không phải là nàng.

Hóa ra vụ phải làm trai tân cả đời đều là lừa người cả, cơ bản là người này đừng "được’’ quá nữa, được không?

4.

Hạ Cố đột nhiên phát hiện bụng mình to lên, tức tràn bờ đê.

‘’Lỡ người khác biết được, thì Phò mã như ta còn mặt mũi nào mà làm người nữa?’’

‘’Phò mã mang thai thì đúng là không tiện gặp người khác thật… nhưng nếu đó là Hoàng hậu mang thai, sinh ra hoàng tự, thì đây chẳng phải lẽ đương nhiên sao?’’

Tags:

Công ngày trước bận đồ nữ.

1vs, he, sinh tử văn

Chủ thụ

Bùi Chiêu Hành x Hạ Cố

Gỡ mìn:

Vô căn cứ!Vô căn cứ!Vô căn cứ!

Tự bịa!

Tự bịa!

Tự bịa!

Tính cách của công ngày trước và ngày sau có sự khác biệt rất lớn, về sau còn hắc hóa.

Văn yêu đương ngọt ngào, vai chính chỉ biết yêu đương, thích thì vào xem, không thích thì đổi bộ khác, bạn vui tôi vui cả nhà đều vui.
 
[Đào Hố][Đam Mỹ] Phò Mã Giả, Hoàng Hậu Thật - Vân Chiếu Quân
Chương 1: Tiểu hầu gia về kinh


Gõ chữ: Mã Thị

Hạ Cố và Lão hầu gia hồi kinh, lỗ tai hắn sắp sửa nghe Lão hầu gia lảm nhảm đến mức đóng kén.

"Mẹ con ở Biện Kinh một mình, bây giờ tuổi tác bà ấy cũng lớn rồi, máu dễ lên não, con về đừng có mà nói mấy thứ linh tinh láo toét, kẻo lại khiến bà ấy tức giận, dù là vì sao cũng không tốt cho danh tiếng của con.'

Hạ Cố hừ một tiếng, đáp: "Cha nói gì mà nghe lạ thế, ai là mẹ con cơ?

Mẹ con đã mất được bảy, tám năm nay rồi.

Còn về cái vị ở trong phủ kia ấy à, ấy là Hầu phu nhân vàng Hầu phu nhân bạc, con đương nhiên là không dám động vào bà ta rồi."

"Mày đúng là đồ nghiệp chướng!"

Hạ lão hầu gia bị mấy lời quái gở của hắn làm cho tức trợn trắng cả mắt, "Cho dù bà ấy không phải là mẹ ruột của mày...bà ấy cũng..."

Hạ Cố phun vỏ hạt dưa trong miệng ra, "Phụt" một tiếng, thẳng vào bộ râu đang run rẩy của Lão hầu gia.

"Được rồi cha à, đừng tụng kinh nữa, giữ chút sức đi, về kinh còn phải diện thánh."

Hắn vén rèm xe ngựa, hoàn toàn không để ý đến ngón tay đang run rẩy chỉ vào hắn của Lão hầu gia, nhảy khỏi xe.

Hắn vừa nhảy xuống, đánh mắt ra hiệu với tùy tùng đang dắt ngựa.

Hạ Cố quay sang cười với hắn, kéo dây cương nhảy lên ngựa, mượt mà tựa nước chảy mây trôi.

Tùy tùng hỏi hắn: "Tôi nghe cơn tức của Lão hầu gia cũng không vừa đâu, sao cậu chủ không nghỉ ngơi chút đi.''

Hạ Cố kéo cương ngựa, nhàn nhã nhìn đoàn xe, cười khẩy đáp: "Sao không tức chết ông ta luôn đi.''

"Lão hầu gia bàn chuyện kia với cậu rồi à?''

"Chưa.'' Hạ Cố vuốt ve cái cổ của ngựa cưng, "Bây giờ ông ta không có gan nói chuyện đó với ta đâu, chắc chắn ông ta phải đợi tới khi hồi kinh, chờ mụ vợ kia chủ động khơi mào, lúc đấy ông ta mới biết đứng một bên cáo mượn oai hùm chọc tức ta.''

Gã tùy tùng tặc lưỡi "chẹp'' một tiếng, đáp: "Chuyện này Hầu phu nhân cùng tuyệt tình quá rồi đi...Trưởng công chúa tuyển Phò mã, bà ta lại âm thầm đem sinh thần bát tự của cậu vào cung, đây là có tâm tư muốn chặt đứt đường làm quan của cậu đấy.''

"Người phụ nữ này cũng khôn ra phết.''

Hạ Cố có một tuyệt kỹ, sau khi ném hạt dưa bọc đường vào miệng, hắn có thể tách vỏ hạt dưa trong miệng mà không cần dùng tay, sau đó - phun ra.

Bây giờ hắn đang vừa phun vỏ hạt dưa vừa nói: "Thái tử vừa làm hỏng chuyện, ngày càng thất sủng.

Biết đâu có ngày Đông Cung đổi chủ, lúc đó sẽ tới lượt Tam điện hạ thắng lớn, rồi đứa con trai cưng kia của bà ta sẽ bước lên con đường khoa cử.

Giờ thấy cơ hội tốt thế này, vừa có thể móc nối quan hệ với chị ruột của Tam điện hạ, vừa có thể chặt đứt đường làm quan của ta, người ngoài cũng không bới móc được gì, bà ta bằng lòng bỏ qua cơ hội này sao?''

Tùy tùng hoảng hồn, vội bảo: "Ôi thiếu gia của tôi ơi, đây là thứ mà cậu có thể nói linh tinh được hay sao.

Nếu để người khác biết được cậu tự tiện bàn tán về Trữ quân, lúc đó cả cái Trường Dương Hầu phủ của chúng ta cũng...''

Hạ Cố cười đáp: "Yên tâm đi, ở đây làm gì có ai, ai nghe thấy được chứ.''

Hắn cắn hết hạt dưa trong miệng, thít chặt cương ngựa, dưới bóng chiều tà cười đến là tự do buông thả: "Ta dắt ngựa đi dạo chút, lát là về.''

Tùy tùng chưa kịp ngăn cản, thiếu niên áo lam đó đã vung mạnh roi ngựa, hai chân kẹp chặt lấy bụng ngựa, chạy mất dạng.

Chỉ còn sót lại duy độc một bóng lưng tùy hứng.

Gã tùy tùng bất lực thở dài.

Bây giờ tâm trạng của Hạ Cố thực sự rất tốt.

Bất kỳ ai sau khi bị lăng trì xử tử, cả nhà bị trảm, mở mắt ra phát hiện bản thân lại quay về năm mười sáu tuổi áo đẹp ngựa hăng, có lẽ cũng sẽ vui đến mức dở khóc dở cười, nước mắt tung bay.

Hạ Cố cũng không ngoại lệ, tuy hắn vừa bày vẻ ung dung tự tại ra trước mặt bạn cũ, nhưng niềm vui trong lòng hắn giống như đang muốn tràn ra khỏi lồng ngực.

Hắn sống lại rồi!

Sống lại vào năm mười sáu tuổi cùng ông cha họ Hạ về kinh, sống lại vào cái năm 16 tuổi vô ưu vô lo, không cần vì hoàng vị của Thái tử mà ngày đêm suy nghĩ, cũng không cần nơm nớp lo sợ vì sự nghi kỵ của Tân hoàng.

Đời còn việc gì vui sướng hơn việc này nữa?

Hạ Cố dùng hết sức kẹp chặt lấy bụng ngựa, thúc ngựa chạy ngày càng nhanh, lại nhanh thêm chút nữa.

Hắn mặc cho cơn gió trên thảo nguyên mơn man gương mặt mình, ngắm nhìn ánh chiều tà rực màu son trượt dần xuống núi, từng tầng từng tầng mây cháy tựa lửa hồng cuộn lại trùng trùng điệp điệp chốn chân trời.

Hắn thoải mái cao giọng cười vang.

"Con mẹ nó ơi đẹp quá!''

Con quỷ trong lòng Hạ tiểu hầu gia điên cuồng gào thét.

Tóc mai Hạ Cố bị con gió phần phật quét qua, dưới cái trán trắng nõn là đôi mày kiếm cùng cặp mắt sáng bắt đầu mang nét quyến rũ của đàn ông trưởng thành.

Tuy Hạ Cố đang cười, nhưng một giọt lệ im lặng trôi xuống khỏi khóe mắt.

Hắn dưa tay lau loạn lên, nụ cười trên mặt càng thêm phần rạng rỡ.

Đợi tới khi Hạ Cố hài lòng thỏa dạ kéo dây cương trở về đoàn xe, tùy tùng khi nãy mặt đầy lo lắng nhìn hắn.

"Cậu chủ?''

Tâm trạng của Hạ Cố đang rất tốt, quay đầu cười đến là rạng rỡ.

"Gọi ông đây làm gì?''

Tùy tùng nuốt nước bọt: "Tôi biết hiện tại cậu đang rất phiền lòng, nhưng cũng đừng buồn quá mà tổn hại đến thân thể...'' Ánh mắt hắn ta lo lắng nhìn Hạ Cố, "Buồn đến mức phát điên cũng không ổn lắm đâu...''

Hạ Cố: "..."

"Con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta phát điên vậy hả.'' Hắn khó hiểu, "Ông đây đang rất ổn mà!''

"Cậu...vừa gào vừa thét...'' Tùy tùng nhìn trái nhìn phải, "Cả đoàn xe đều nhìn thấy cả rồi, chút nữa về tới kinh, việc này truyền đến tai Hầu phu nhân, chắc chắn sẽ thành cậu ôm hận trong lòng, bất hiếu bất kính.''

Hạ Cố hừ đáp: "Ta vốn dĩ mang oán hận bất mãn mà, bà ta cũng chẳng phải mẹ ruột của ta, ta hiếu kính bà ta làm gì?''

"Tuy là nói như vậy.'' Tùy tùng nói, "Việc này truyền ra ngoài vẫn không tốt cho thanh danh của cậu đâu.''

Hạ Cố đột nhiên cười rộ lên, hắn vừa cười, hai núm đồng điếu trên bờ má hiện lên rõ ràng, nom cực kì đáng yêu.

"Ta là người sắp làm Phò mã, cũng chẳng làm quan, thanh danh tệ chút thì có sao?

Hoặc là để thanh danh của ta tệ chút nữa, truyền vào trong cung, lúc đó bên kia không muốn chọn ta làm Phò mã nữa thì có gì không tốt?''

Tùy tùng bị lý luận của hắn thuyết phục, ngẩn tò te đáp: "...Cái này, cái này...''

Hạ Cố gỡ một cái túi trên eo xuống, ném cho hắn.

"Hạt dưa ngào đường đâu?

Đổ đầy túi cho ông.''

Tùy tùng: "..."

Hắn đón lấy chiếc túi thêu em bé Phúc Thọ, mặt mày phức tạp nói: "Cậu cũng không cần quá chán nản, tôi đã phái người đi nghe ngóng rồi, lần này người nhìn chằm chằm vào vị trí Phò mã cũng không chỉ có một mình phu nhân.

Biết đâu trong cung nể mặt Lão hầu gia nhà chúng ta, với khả năng họ cũng đoán được phu nhân đem sinh thần bát tự của ngài vào cung là có ý gì...''

"Được rồi, Chinh Dã, đừng bận tâm nữa, tùy tùng thân cận như ngươi suốt ngày lo còn nhiều hơn cả mẹ già như thế làm gì?

Cho dù chọn ta thật thì có sao, không phải chỉ là cưới Công chúa thôi à?

Vả lại tướng mạo Bệ hạ mạnh mẽ oai nghiêm, Hoàng hậu nương nương lại đoan trang cao quý, tướng mạo của Trưởng công chúa điện hạ đương nhiên cũng vượt xa người thường, cũng không phải là bắt ta cưới Chung Vô Diệm(1), ta chưa vội thì ngươi cuống cái gì?''

Môi Chinh Dã run rẩy, thầm nghĩ, cậu mà không cuống ấy à, đêm qua cậu tức đến mức suýt chút nữa đập bể xe ngựa của Lão hầu gia mà còn bảo cậu không cuống?

Tuy vậy, mặc cho lòng Chinh Dã lo lắng như lửa đốt, không biết Hạ tiểu hầu gia đã uống phải thuốc an thần hiệu gì.

Qua một đêm, hôm qua hắn vẫn còn tuyệt vọng vì phải cưới Công chúa, về sau còn không được làm quan nữa, hôm nay bỗng thản nhiên như không, bình chân như vại.

Người hầu đi theo xe cũng chỉ biết mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, tuyệt nhiên không dám đả động đến việc nhà của Trường Dương Hầu phủ.

Không ngoài dự đoán, vừa tới Biện Kinh, khi đoàn xe dừng trước cửa Hầu phủ, Hạ Cố đã nhìn thấy một người phụ nữ khoác áo xanh nhạt từ xa.

Hắn hừ nhẹ, nhảy từ lưng ngựa xuống, cùng Hạ lão hầu gia vừa xuống xe bước lên bệ đá trước cửa Hầu phủ.

"Hầu gia, cuối cùng chàng cũng quay lại rồi, chàng không biết đâu, em một mình ở lại kinh, lo lắng cho chàng đến mức cả ngày ăn không ngon ngủ không yên, đêm đến là lại trằn trọc khó ngủ, chỉ lo chàng ở Thừa Hà xảy ra chuyện g-....ôi chao ngừng ngừng... mấy lời không may mắn này, em không nói nữa.''

Vị này là Hầu phu nhân của Trường Dương Hầu phủ, vợ kế Vạn thị của Hạ lão hầu gia.

Bà ta không cao, vóc người thon thả, mặc bộ áo váy màu xanh nhạt lại càng lộ vẻ liễu yếu đào tơ, khiến người ta cảm thấy thương tiếc.

Ngón tay thon dài cầm chiếc khăn lụa thêu hoa văn trúc, đang nhẹ nhàng chấm chấm giọt lệ vương nơi khóe mắt.

"Xu Nhi ngoan, làm nàng lo lắng rồi.'' Hạ lão hầu gia nhìn thấy bộ dạng đó của ái thê cũng cảm thấy rung động không thôi, vội vàng tiến tới đỡ bờ vai mảnh khảnh của bà ta, "Huyện Thừa Hà đã dẹp xong phản loạn, không phải vấn đề to tát gì nữa.

Lần này Thánh thượng triệu ta hồi kinh cũng là cho phép ta trở về dưỡng lão, sau này ta sẽ bầu bạn bên nàng nhiều hơn.''

Hạ Cố sởn tóc gáy.

Hai người này cũng cả bó tuổi rồi, sến súa chảy nước cũng không thèm cố kỵ người ngoài, hết sức buồn nôn.

Tự dưng hắn nghĩ, kiếp trước hắn bực tức, bức bối đủ đường vì con mụ này, kiếp này hắn cũng không tính trèo cao, lẽ nào còn phải sợ cái miệng hớt lẻo nói láo của bà ta sao?

Hạ Cố lập tức cho rằng ắt hẳn là vì thế rồi.

Buồn nôn một đời thì cũng coi như thôi cho qua, nhưng hắn không chịu nổi thêm một đời nữa đâu, bèn hắng giọng, nói oang oang: "Phu nhân, tôi cũng về rồi.''

Hầu phu nhân giật mình, ló đầu ra từ trong vòng ôm của Hạ lão hầu gia, như thể giờ bà ta mới nhìn thấy hắn, mặt treo ngay biểu cảm nhân từ hòa ái, vội vàng đáp: "Tại ta không để ý, chuyến này Cố nhi cũng vất vả rồi.

Bây giờ về phủ nghỉ ngơi cho tốt, ta đã bảo phòng bếp làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất, chúng ta vào thôi nhé?''

Hạ lão hầu gia đang chuẩn bị tâm sự cùng Vạn thị, ai dè lại bị con trai phá đám nên cũng không tiện nói gì nữa, chỉ quay đầu không nặng không nhẹ vứt cho hắn một ánh mắt sắc lẹm như đao.

Hạ Cố cười đến là rạng rỡ, ngoảnh mặt làm ngơ.

Hạ lão hầu gia và hầu phu nhân đi vào cổng phủ trước, Hạ Cố đi theo sau.

Thiếu niên ăn mặc kiểu thư sinh khi nãy vừa đi sau lưng Hầu phu nhân Vạn thị đi đến bên cạnh hắn, mắt trái cậu ta đeo bịt mắt, tướng mạo cũng tính là lịch thiệp nho nhã, nhẹ nhàng nói: "Anh cả đi chuyến này vất vả rồi.''

Đây là con trai của Hạ lão hầu gia và Vạn thị, Hạ Thành.

Mặc dù Vạn thị là mẹ ruột của Hạ Thành, nhưng cũng chẳng biết có phải vì cậu ta đọc sách thánh hiền từ nhỏ hay không, mà chẳng hề giống bà mẹ độc ác kia chút nào.

Con người luôn có hai mặt, kiếp trước Hạ Cố luôn nghi ngờ cậu ta đâm sau lưng hắn, nhưng đến khi cả Hạ gia bị trảm, hắn mới phát hiện mình đã nghi oan cho Hạ Thành.

Hạ Thành thực sự là người quân tử trước sau như một.

Hạ Cố im lặng một chốc, không muốn đem nỗi ghê tởm với Vạn thị đổ lên đầu thằng bé như kiếp trước, dịu giọng hỏi: "Em Thành ở Biện Kinh có khỏe không?''

Tuy Hạ Thành chỉ tới bắt chuyện bâng quơ, còn đâu đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe Hạ Cố buông lời cay nghiệt, ngờ đâu ông anh cả tùy hứng này lại không tỏ ra chán ghét cậu như thuở xưa nữa.

Lại còn hỏi cậu có khỏe không?

Hạ Thành nhìn bộ dạng gượng gạo cứng nhắc của Hạ Cố mà sững sờ, cậu hiểu Hạ Cố đang tỏ thiện ý với mình.

Cậu xúc động.

Hạ Thành nghĩ thầm, Thánh nhân quả nhiên không lừa con!

Đây rõ ràng là "tinh thành sở chí, kim thạch vi khai"(2) đây mà, cuối cùng anh cả cũng chịu buông bỏ thành kiến với cậu rồi sao?

_____________________________________________________

Chú thích:

(1)Chung Vô Diệm (chữ Hán: 鐘無艷), họ kép Chung Li (鍾離), tên Xuân (春), là Vương hậu của Tề Tuyên vương, quân chủ nước Tề thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Bà nổi tiếng là người đàn bà có tài, trí tuệ vô song, giúp chồng là Tề Tuyên vương quản lý rất tốt nước Tề.

Tuy nhiên dung mạo của bà tương truyền là cực kì xấu xí, được mệnh danh là một trong Ngũ xú Trung Hoa (Năm người phụ nữ xấu xí nhưng lại có tài năng xuất chúng và phẩm hạnh cao quý, có công giúp chồng dựng nên nghiệp lớn).

(2)Lòng thành tâm, chí khí kiên cường có thể cảm hóa được cả đá cứng, lòng người sắt đá.
 
[Đào Hố][Đam Mỹ] Phò Mã Giả, Hoàng Hậu Thật - Vân Chiếu Quân
Chương 2: Tiểu hầu gia chém gió phần phật


Trường Dương Hầu phủ.

Trên bàn bày la liệt những của hiếm, của lạ, món nào cũng bắt mắt, làm người ta vừa nhìn đã thấy thèm chảy nước miếng.

Nhưng món khiến người ta chú ý nhất vẫn là cái bát lớn nhất được bày chính giữa.

Không có lý do nào khác đâu, chỉ vì nó to thôi…thực sự là một bát sườn xào chua ngọt rất to.

Trên bàn ăn có năm người, lần lượt là-

Hạ lão hầu gia, người chẳng hiểu sao đang xụ mặt, mặt mày xám xịt hằm hằm lườm con trai.

Hầu phu nhân Vạn thị nhìn chồng cười đến là dịu dàng.

Hạ tiểu hầu gia đang bận lăm le, nóng lòng muốn thử bát sườn xào chua ngọt mà hoàn toàn không phát hiện ra cái lườm nguýt của cha ruột.

Nhị thiếu gia Hạ Thành vẫn đang mừng rơn, chình đắm trong khoảnh khắc anh cả vừa hòa nhã với mình.

Và Tam tiểu thư Hạ Dung miệng cắn nanh bạc, đang mở to cặp mắt hạnh nhìn chằm chằm Hầu phu nhân.

“Ăn đi chứ!’’ Hạ Cố đợi cả buổi vẫn chưa thấy ai động đũa, hắn cầm đũa lên luôn, cười xởi lởi, “Còn không ăn là đồ ăn nguội hết đấy.’’

Hạ lão hầu gia: ‘’...’’

Hạ Cố nói xong mới để ý đến sắc mặt đen như đít nồi của cha ruột, Hạ lão hầu gia.

Lúc này hắn mới sực nhớ ra bây giờ Hạ lão hầu gia vẫn còn sống, hắn vẫn chưa thừa kế tước vị của Trường Dương Hầu, vẫn chưa thành gia chủ.

Cái này sao mà trách hắn được, kiếp trước lúc chết thì hắn cũng đã ba mươi rồi, còn Hạ lão hầu gia thì đã đi từ năm hắn mười tám tuổi.

Hắn làm gia chủ mười hai năm, sớm đã quên mất cảm giác làm hậu bối trong nhà là gì.

Nhưng bây giờ Hạ lão hầu gia vẫn đang ngồi trên bàn ăn, người lớn chưa kịp làm gì, con trai đã la hét đòi động đũa, mặt Hạ lão hầu gia không đen mới là lạ.

“Quy củ mày ném cho chó ăn hết rồi à.’’ Lão hầu gia ném đũa lên bàn, “Cha mày vẫn còn đang ngồi đây đấy, đến lượt mày mở miệng à?’’

Hạ Cố sờ sờ mũi: "Cha ngồi cả buổi chẳng động tĩnh gì, sao lại trách con được chứ?

Con đói meo suốt cả đoạn đường rồi.’’

“Mỗi mày đói?

Em hai của mày không đói à?

Em ba của mày không đói à?

Sao giờ mày yếu đuối thế, đói thêm nửa khắc thôi mà như kiểu đòi mạng mày ấy?’’ Hạ lão hầu gia tức đến mức trừng mắt, râu bay phần phật.

“Cha quát cái gì chứ, cũng cả bó tuổi rồi, tức giận hại thân đấy.’’ Hạ Cố lười biếng đáp, "Cha khai tiệc, cha khai tiệc được chưa?

Con không tranh giành với cha nữa, con tranh với cha thì con là con cún, cha yên tâm đi.’’

Hắn nói như thể đang dỗ trẻ con ba tuổi, Hạ lão hầu gia trợn tròn mắt: “Mày!’’

Vạn thị sợ hãi vội vàng đỡ lấy ông: “Lão gia, chẳng qua tính tình Cố nhi trẻ con thôi, chàng cũng không cần so đo với con trai ruột làm gì.

Cố nhi nói cũng không sai, tức giận hại thân, giờ mà còn không ăn nữa là nguội đó, nhanh ăn thôi.’’

Hạ lão hầu gia được lời lẽ ngọt ngào của ái thê vỗ về, cũng không tức giận nữa, chẳng qua ông vẫn gườm gườm liếc Hạ Cố, lúc này mới rung râu, nói: ‘’Vậy ă-.’’

Chữ ăn vẫn chưa tuột khỏi miệng, Hạ Cố bên kia đã thò đũa gắp bát sườn xào chua ngọt giữa bàn.

Hạ lão hầu gia thấy vậy, trong lòng nghẹn lại, suýt thì tức tắc thở.

Thằng con trai này tuy ngày xưa cũng chẳng nên thân, nhưng vẫn coi như biết phép tắc, không trực tiếp làm ông khó xử.

Nhưng từ ngày đoàn xe về kinh nhận được tin cấp báo từ trong kinh thành, tự dưng nó lại biến thành thế này.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hạ lão hầu gia đột nhiên nhớ đến nội dung trong tin cấp báo đó, ông ngừng một lát, trầm giọng hỏi: “Hôm trước ta trên đường về kinh nhận được một tin cấp báo, trong tin nói rằng Trưởng công chúa điện hạ tuyển Phò mã.

Nàng lại mang sinh thần bát tự của Cố nhi vào trong cung, như này là như thế nào?’’

Mi mắt Vạn thị giật một cái, ngón tay đang kéo kéo cái khăn thêu dưới bàn bỗng giật mạnh góc khăn, nhưng biểu cảm trên mặt lại chẳng thay đổi gì, chỉ dịu dàng cười đáp: “Đúng là có chuyện như vậy.

Hôm đó em với phu nhân phủ Văn Xương Bá cùng nhau vào cung trò chuyện với Hoàng hậu nương nương, nương nương nói…Trưởng công chúa điện hạ năm nay cũng đã mười tám, cũng là tuổi cưới gả, nương nương có ý muốn chọn một vị quý tử thế gia tuổi tác tương đương, ngoại hình ưa nhìn làm chồng Trưởng công chúa điện hạ.’’

“Sau đó thì sao?’’ Hạ lão hầu gia mặt lạnh băng, hỏi.

Hạ Cố cười nhạt nhìn Vạn thị rồi nhanh chóng rời mắt, hắn gắp một miếng sườn chua ngọt đẫm sốt để vào trong bát của tam tiểu thư Hạ Dung.

“Em Dung ăn nhiều mới lớn được.”

Mắt hắn cong lên, cười với Hạ Dung, nhỏ giọng bảo.

Phía bên kia Vạn thị vẫn đang giải thích với Hạ lão hầu gia.

“Sau đó… sau đó nương nương hỏi, Trường Dương Hầu phủ có phải còn Đại công tử ngoại hình cực kỳ trổ mã đúng không, bèn cho người mang bức họa Cố nhi vào cung xem thử.

Nương nương xem xong liền khen Cố nhi rất đẹp, lúc này mới hỏi thiếp thân sinh thần bát tự của Cố nhi.’’

“Ồ?”

Sắc mặt Hạ lão hầu gia dịu lại, “Thế tức là không phải nàng chủ động đem sinh thần bát tự của Cố nhi đến cho nương nương đúng không?’’

“Đương nhiên là không phải rồi ạ.’’ Vạn thị đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt ánh lên chút lệ, “Hầu gia hỏi như vậy, chẳng lẽ là nghi ngờ em?

Đã làm Phò mã thì sẽ không được làm quan nữa, em là mẫu thân của Cố nhi, sao có thể mưu mô như vậy được?’’

“Mấy năm nay, em đối xử với Cố nhi Dung nhi như thế nào, trong cái Hầu phủ này chỉ cần là người có mắt thì đều nhìn thấy cả.

Lão gia lại sinh lòng nghi ngờ em, làm sao em không chạnh lòng cho được.’’

Cặp mắt xinh đẹp của bà ta nhìn Hạ lão hầu gia, mắt đẫm lệ mờ, cái kiểu muốn khóc mà không khóc này rõ ràng là rất đáng thương.

Giọt nước mắt khóe bờ mi phải vừa đủ, giống như giọt sương trên tấm lá xanh ngày xuân chấp chới muốn rơi xuống, yêu kiều đáng yêu.

Hạ lão hầu gia cuống ngay, vội vàng nói: “Ta cũng chỉ hỏi thôi mà, nàng việc gì phải đau lòng rơi lệ vì mấy thứ như thế này chứ?

Nhanh lau đi nào.’’

Hạ Cố lạnh lùng khịt mũi một tiếng: ‘’Mấy thứ như thế này?

Chuyện chung thân đại sự của con mà chỉ là ‘mấy thứ như thế này’ trong mắt cha thôi sao?’’

Mặc dù Hạ Cố đã quyết định không đi con đường như kiếp trước, hắn cũng tính cưới vị Trưởng công chúa kia, nhưng hắn cũng không muốn nhịn cơn tức giận vì bị Vạn thị tính kế.

“Không phải phu nhân nói rằng mình lo lắng đến mức trà không thiết, cơm không màng hay sao?

Không phải trằn trọc cả đêm, canh khuya thao thức à?

Lẽ nào vì bà vẫn nhớ phải vào cung cùng chị em thân thiết, tìm mọi cách để xuất hiện trước mặt Hoàng hậu nương nương ư?

Sinh thần bát tự của tôi, xưa nay chỉ có mấy vú nuôi bồi giá già của Ngôn gia đi theo mẹ tôi biết, đương nhiên không phải họ nói cho bà.

Ngoài ra thì cũng chỉ còn trên gia phả, gia phả thì lại được khóa cẩn thận trong từ đường, mạn phép hỏi sao phu nhân lại biết được vậy?’’

"Phu nhân đây cũng thần thông quảng đại ra phết đấy!’’ Hạ Cố châm chọc, “Cái khóa đồng to như nắm đấm mà nói mở là mở, cũng giỏi quá chứ.’’

Vạn thị nghe vậy, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt.

Hạ lão hầu gia cũng sững người, quay đầu nhìn bà ta: “Nàng…nàng…’’

‘’Hầu gia, chàng nghe em giải thích, em không có…’’

“Muốn giải thích thì về phòng mà giải thích, tôi với em Thành, em Dung còn phải ăn cơm, hai vị đừng có mà ở đây phá hứng ăn của tôi.’’ Hạ Cố lạnh lùng nói.

Vẻ mặt này của hắn lại khơi lên cơn tức giận khi nãy của Hạ lão hầu gia.

“Thằng nghiệp chướng này!’’ Hạ lão hầu gia đứng dậy, chỉ vào Hạ Cố tức giận nói, “Cho dù mẹ mày thực sự tìm sinh thần bát tự của mày để đưa vào cung thì cũng có sao?

Dù sao hôn sự của mày cũng là do bà ấy quyết định, lệnh của cha mẹ, lời của bà mai!

Mấy chuyện luân thường đạo lý này mày cũng không hiểu, mày có ý nói gì với tao, với mẹ mày đây?’’

Mặt Hạ Cố lập tức lạnh dần.

“Bà ta có ý gì thì con có ý nấy, chẳng qua con không diễn nổi cái điệu bên ngoài thì mưa thuận gió hòa, bên trong lại ẩn nhẫn tàng đao thôi.’’

“Còn nữa, con nói với cha lần cuối cùng, bà ta không phải mẹ con.’’

Hạ Cố lạnh giọng nói.

“Mẹ con đã mất từ lâu rồi, tới tận bây giờ khó khăn lắm bà ấy mới được yên tĩnh dưới đất, đừng hòng đem người đàn bà này ra thay thế bà ấy, làm con buồn nôn thì cũng không xong đâu, còn làm phiền đến sự yên bình của mẹ con dưới đất nữa.’’

“Mày…mày mày mày mày…’’ Mắt Hạ lão hầu gia trợn to như cái chuông đồng, tựa hồ như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt.

Hạ Cố ngoảnh mặt làm ngơ, vứt đôi đũa lên bàn, nói: “Không ăn nữa, con buồn nôn rồi, về nghỉ ngơi trước đây.’’

Hắn quay đầu bước ra khỏi căn phòng, Chinh Dã vẫn luôn chờ ngoài cửa nhanh chóng đi tới.

Hạ Cố bước nhanh, Chinh Dã cũng chỉ đành chạy bước nhỏ đi theo hắn, vừa chạy vừa nhăn nhó: “Cậu việc gì phải vậy…

Cái danh ngỗ nghịch bất hiếu của cậu chắc chắn là sẽ được truyền bá rộng rãi cho cả cái thành Biện Kinh này biết đấy…’’

“Thích truyền thì truyền đi, ta còn sợ bà ta chắc?

Các vị nho gia hủ lậu kia lại để ý đến nếp nhà gia môn nhất, nếu ai ai cũng biết con trai bà ta có một người anh cả ngỗ nghịch bất hiếu, vậy để ta chống mắt lên xem làm sao con bà ta làm quan được, bà ta dám không?’’

“Ài!

Cậu chủ à, không phải cậu bảo là đi nghỉ sao, đây là đường ra khỏi phủ mà?’’

Hạ Cố ngừng một bước, quay đầu nhìn hắn: “Đúng là ta muốn xuất phủ đấy, ngột ngạt chết ta rồi, đi chuẩn bị ngựa đi.’’

“Hả?’’ Chinh Dã hoang mang.

“Hả cái gì mà hả?

Đi nhanh lên.’’

Chinh Dã vò đầu bứt tai, nhưng Hạ Cố đi đâu hắn cũng không quản nổi, chỉ đành quay người đi tìm tiểu tư chăm ngựa chuẩn bị ngựa đi thôi.

Hạ Cố vẫn chưa nguôi cơn tức, bỗng nghe thấy tiếng gọi nhỏ trong trẻo của bé gái từ phía sau lưng.

“Anh cả ơi!”

Hắn quay đầu, nhìn thấy em ba Hạ Dung đang đứng sau lưng.

Cô bé mặc bộ váy áo màu vàng tơ, trên gương mặt nhỏ trắng nõn mềm mại là cặp mắt hạnh với khóe mắt hồng hồng.

“Dung đấy à?’’ Hạ Cố giật mình, vội vàng ngồi xổm xuống đỡ cô bé, “Sao em lại đuổi theo anh ra đây?’’

“Anh cả ơi, huhu…’’Hạ Dung vừa đưa tay lau nước mắt vừa khóc rưng rức, “Anh vừa về đã phải chịu nỗi ấm ức lớn như vậy, sao em còn nuốt nổi chứ!’’

Tim Hạ Cố nhũn ra, hắn muốn đưa tay lau nước mắt cho Hạ Dung, nhưng lại sợ tay mình quệt đau mặt em gái.

Bàn tay khựng lại giữa không trung, đưa ra không được mà rút lại cũng không xong, cuối cùng chỉ đành ôm lấy Hạ Dung vào lòng, vỗ vỗ lưng cô bé.

“Không khóc không khóc, tại anh cả, anh cả cãi nhau với bọn họ lại không để ý có em đang ở bên cạnh, làm em sợ.

Anh cả xin lỗi em được không nào?’’

Hạ Dung vừa sụt sịt vừa tủi thân nói: “Anh cả mới là người không sai, tất cả là tại cha xấu xa, phu nhân xấu xa, hai người họ đều xấu xa, bọn họ bắt nạt anh cả.

Người xấu không có kết cục tốt, ngày mai hai người họ đều tiêu chảy hết lượt.’’

Hạ Cố suýt chút nữa bị cô bé chọc cười: “Thật luôn hả?

Mai luôn à, nhanh vậy?”

“Không nhanh tí nào, còn chậm quá ấy!

Giờ đi luôn là vừa nè!’’

Khuôn mặt bé xinh mập mạp của cô bé tám chín tuổi khẳng định chắc nịch.

Hạ Cố cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, bật cười ‘phì’ một tiếng, giơ tay xoa xoa mái tóc mềm mượt của cô bé.

“Dung yên tâm đi, anh cả giỏi thế này cơ mà, ai bắt nạt nổi anh cả chứ.

Không những không bắt nạt được anh cả, mà còn không làm gì được em.

Đúng rồi, thời gian anh cả không ở đây có ai bắt nạt em Dung không nhỉ?’’

“Không có ạ, mấy người của mẹ Khúc giỏi lắm, chẳng ai dám đụng đến Dung hết, mỗi lần bọn họ tính làm chuyện gì xấu thì đều bị các mẹ phát hiện hết ạ!’’

Mặt Hạ Cố tối sầm lại: “Bọn họ thường tới làm chuyện xấu sao?’’

Hạ Dung hơi bối rối: “Hình như cũng không hẳn ạ…’’

Hạ Cố im lặng một lát, Hạ Dung lại đột nhiên hỏi: “Anh cả…anh thật sự sẽ cưới cô Trưởng công chúa ấy ạ, các mẹ đều nói phu nhân rất xấu xa, anh mà cưới Trưởng công chúa là coi như toi đời rồi.’’

“Anh cả ơi, hay mình đi tìm ông bà ngoại đi ạ, chỉ cần nói anh không muốn cưới Công chúa thì ông ngoại chắc chắn sẽ giúp anh.’’

Hạ Cố lắc đầu: “Ông bà ngoại cũng nhiều tuổi rồi, không thể có việc gì cũng tới làm phiền họ.

Ông bà không thể chịu nổi giày vò nữa đâu, Dung phải hiểu cho họ nhé, biết không?”

Hạ Dung chớp chớp mắt, mặt ấm ức nói: “Nhưng…nhưng còn anh thì sao…”

“Cưới một cô Công chúa thôi mà, cũng không phải bắt anh cả em cưới sư tử Hà Đông(1), có gì to tát đâu chứ?”

Hạ Cố cười cười, “Vả lại cho dù là cưới Công chúa thật, thì anh cả cũng sẽ không toi đâu, em Dung ngoan, đừng lo lắng cho anh cả nữa, nhé?’’

Hắn vừa dứt lời, bên kia Chinh Dã đã dắt ngựa trở về.

Khớp ngón tay Hạ Cố cong lên, cạ cạ khuôn mặt nhỏ tròn tròn mềm mềm của Hạ Dung, đứng dậy, nói: “Mau về đi nhé, chút nữa mấy người mẹ Khúc mà không tìm thấy em thì sẽ lo lắng đấy.”

Hạ Dung ngoan ngoãn gật đầu, lúc này mới lưu luyến rời đi.

Chinh Dã hỏi: “Cậu chủ, ta đi đâu vậy?”

Hạ Cố quay đầu nhìn hắn một cái, bỗng cười toe toét làm Chinh Dã nổi hết da gà da vịt.

“Lầu Hoa Nguyệt.”

_________________________________________________________

gốc là 母老虎: hổ cái, dùng để chỉ người đàn bà đanh đá chua ngoa hung dữ, tiếng Việt mình cũng có một cụm tựa tựa vậy là sư tử Hà Đông.
 
[Đào Hố][Đam Mỹ] Phò Mã Giả, Hoàng Hậu Thật - Vân Chiếu Quân
Chương 3: Tiểu hầu gia vào thanh lâu~


Chinh Dã suýt chút nữa vấp phải bậc cửa, hắn còn tưởng mình nghe lầm, mặt nhăn nhó đuổi theo Hạ Cố: “Cái này…cái này e rằng không ổn lắm đâu, trong cung vẫn đang tuyển phò mã.

Phu nhân vừa đưa sinh thần bát tự của cậu vào cung, còn cậu vừa về kinh đã tót vào thanh lâu, lỡ đâu bị truyền vào trong cung thì biết làm sao đây?”

Hạ Cố nghe hắn tụng váng cả đầu, thầm nghĩ hóa ra từ năm mười mấy tuổi Chinh Dã đã dài dòng như vậy, cứ tưởng sau khi lập gia đình mới thế, xem ra hắn lầm rồi.

“Có phải ta đi dạo thanh lâu đâu, ta chỉ đi tìm người thôi.

Vả lại cho dù tin tức thực sự bị truyền vào cung thì sao?

Cùng lắm là không được chọn, cái này thì sao mà trách ta được?’’

Ngược lại nếu lão Hạ bị hỏi tội vì dạy con không nghiêm thì càng tốt.

Chỉ cần nghĩ tới việc ông ta mất mặt trước mặt Hoàng đế thôi, thì trong mơ Hạ Cố cũng phải cười đến mức tỉnh lại.

Hắn leo lên ngựa, phất roi, nói: “Ngươi đừng đi theo ta nữa, ông đây đi một mình.”

Nói xong thì đi luôn, chỉ còn sót lại duy độc khuôn mặt như ăn phải mướp đắng của Chinh Dã, hẵng ở cổng Hầu phủ trông theo bóng lưng hắn.

Lầu Hoa Nguyệt là chốn trăng hoa lừng danh nhất cái đất Biện Kinh này, người đến đa phần là các vương tôn công tử, nên vung tay quá trán cũng không phải chuyện hiếm lạ.

Tú bà yêu tiền, kỹ nữ yêu sắc, người tới đây thường là hạng giàu có, nhưng người vừa khôi ngô vừa có tiền như Hạ tiểu hầu gia đây thì đúng là hàng hiếm.

Hắn mặc một thân áo gấm bo cổ tay màu xanh ngọc, trên áo thêu chìm vân mây.

Đầu đội ngọc quan từ ngọc Hòa Điền, làm lộ ra cái trán trắng nõn đầy đặn.

Cái hay nhất trên gương mặt Hạ Cố là dung mạo của hắn, tuy hắn vẫn đang độ thiếu niên, nhưng cặp mày kiếm cùng đôi mắt sáng linh động rực rỡ kia đã bắt đầu ẩn nét quyến rũ.

Hắn vừa vén tấm rèm bước vào, tùy ý nhìn lướt một cái, tim của một dàn các nàng suýt chút nữa bay ra ngoài theo hắn.

Sinh ra đã đẹp thì cũng thôi đi, đây lại còn đang ở cái tuổi mười sáu mười bảy non mềm mọng nước, ai lại không yêu cho được?

“Ấy, đây chẳng phải Hạ tiểu hầu gia sao…”

Tú bà già đi qua hòng nịnh nọt, Hạ Cố không có kiên nhẫn nói chuyện với bà ta, chỉ hỏi: “Ngôn đại thiếu gia có đang ở đây không?’’

Tú bà thầm nghĩ, tên nhóc này đúng là không phải đến để “chơi” thật, không những không chơi mà chẳng khéo nó còn đến để phá tung lên ấy chứ.

Nhưng đành chịu thôi, bà ta không rây vào được, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà nở nụ cười sượng ngắt: “Ngôn thiếu gia hôm nay đã đến từ sớm, ngài ấy bao Trân Bình cô nương một tháng, bây giờ chắc đang… chắc đang nghe hát đó ạ?

Ngài cứ nghỉ ngơi trước đã, đợi Ngôn thiếu gia ngài ấy…”

“Không cần nghỉ.”

Hạ Cố vén vạt áo nhấc chân đi lên tầng hai, “Nó đang ở phòng nào?”

Cuối cùng tú bà cười không nổi nữa, nhăn nhó đuổi theo: “Ây da Tiểu hầu gia à, hôm nay bên cạnh Ngôn thiếu gia có quý nhân, ngài giúp ta chút được không ạ?

Ta sẽ để cho các cô nương trong lầu phục vụ ngài trước, đợi Ngôn thiếu gia xong việc, ta chắc chắn sẽ chuyển lời tới ngài ấy, được không ạ?”

Hạ Cố quay đầu nhìn bà ta, ngờ vực hỏi: “Quý nhân ư?

Quý nhân nào?”

Tú bà lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, nói thì không được mà không nói cũng không xong.

Hạ Cố mất kiên nhẫn, mò trong ống tay lấy ra một tờ ngân phiếu nhét cho bà ta: “Ta không quan tâm người ấy là ai, dẫn đường đi, ta muốn gặp Ngôn Định Dã ngay bây giờ.

Nếu nó tức giận thì nó sẽ đến tìm ta, tất sẽ không làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Lầu Hoa Nguyệt các ngươi.’’

Quả nhiên tú bà không cưỡng lại được sự quyến rũ của ngân phiếu, rốt cuộc cũng không ngăn cản hắn nữa, ngoan ngoãn dẫn hắn lên tầng ba.

Hạ Cố đang tính hỏi bà ta xem phòng nào, thì lại nghe thấy một tiếng cười quen thuộc vọng tới từ một căn phòng phía đằng xa kia.

Tuy giọng nói đã trẻ hơn rất nhiều, nhưng giọng cười như bị động kinh lại chẳng khác nhiều năm sau là bao.

Hạ Cố thầm nghiến răng, nghĩ bụng, hóa ra năm đó lúc hắn đang ăn kham mặc khổ ở cái quận Thừa Hà khỉ ho cò gáy kia, thì tên khốn Ngôn Định Dã này ngày nào cũng nằm trong kĩ viện.

Chẳng trách sau này cái thằng em họ ngoại* không nên hồn người này lại làm chú tức đến chết, khiến ông bà ngoại người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, chưa tới hai năm sau cũng nhắm mắt xuôi tay.

(*) gốc là biểu đệ, tức em họ đằng ngoại

Hắn càng nghĩ càng tức giận, bước đến đạp tung cửa phòng, Hạ Cố tập võ nhiều năm, hắn lại trời sinh khỏe mạnh từ bé, đạp một cái đúng là long trời lở đất.

Cửa gỗ sưa bị hắn đạp nát tan, trong phòng có một thiếu niên mặt tròn vo đang ôm một cô gái uống hoa tửu, ngồi cạnh là văn sĩ áo xanh đang kinh ngạc nhìn hắn.

Thiếu niên đó lắp ba lắp bắp, không nói nổi thành câu: “Anh…anh anh anh anh anh họ?”

Hạ Cố nhìn cái cửa đã đi đời nhà cửa, quay đầu nhìn tú bà đang ngẩn tò te, nói: “Tiền cửa thì sai người tìm phòng thu chi của Trường Dương Hầu phủ, chỉ cần bảo là ta đạp là được.”

Tú bà ngớ người: “Được…được ạ.”

Hạ Cố quay người bước vào, hắn tiến thêm một phân, thiếu niên mặt tròn vo kia lại sợ hãi thêm một phần.

Đến khi Hạ Cố mặt lạnh tanh bước đến trước đến trước mặt cậu ta nhìn xuống, Ngôn Định Dã đã sợ phát khóc đến nơi rồi.

“Anh…anh anh anh anh anh làm gì thế hả?”

Cậu ta run lẩy bẩy, “Không phải anh…mới từ Thừa Hà trở về hay sao, không ở nhà đi, tới đây tìm em làm gì?”

Hạ Cố cười lạnh một tiếng: “Làm sao?

Đến anh cũng không thể tìm Ngôn đại thiếu gia à?”

Đến thằng ngốc cũng nhìn ra Hạ Cố đến đây không mang ý tốt.

Cô nương đang nằm trong lòng Ngôn Định Dã cực kì nhanh nhạy, lẩn ra khỏi vòng ôm của cậu ta nhanh như bay.

Không bao lâu, căn phòng chủ còn sót lại ba người Hạ Cố, Ngôn Định Dã và văn sĩ áo xanh.

Hạ Cố một tay nắm lấy vạt áo phía trước của Ngôn Định Dã, nhấc cậu ta lên từ phía sau cái bàn đang bày đầy những cơm ngon rượu ngọt.

Tuy bây giờ hắn vẫn đang mang cơ thể của thiếu niên, vẫn chưa phát triển hết, cũng chỉ tạm coi như cao ngang chiều cao trung bình của đàn ông trưởng thành, nhưng xách Ngôn Định Dã nhẹ nhàng chẳng khác nào xách một con gà con, chẳng tốn chút sức nào.

Ngôn Định Dã thực sự sắp khóc đến nơi rồi: “Không phải chứ anh họ ơi, anh làm gì vậy…. em em em chưa làm gì có tội với anh mà?”

Hạ Cố không trả lời cậu ta, hắn quay đầu nhìn người văn sĩ áo xanh kia.

Người áo xanh này cũng rất hiểu ý.

Vừa nhìn thấy Hạ Cố quay qua, chẳng cần đợi hắn mở miệng, người nọ đã đứng dậy vái chào: “Nếu đây là việc nhà của hai vị, vậy tại hạ không quấy rầy nữa.

Xin cáo từ.”

Rồi cũng nhanh chóng rời đi.

Ngôn Định Dã khóc không ra nước mắt, bất lực níu giữ bóng lưng nọ: “Ê!

Lưu công tử…ngươi đừng…”

Tiếng bước chân bộp bộp bộp xuống lầu của Lưu công tử vọng tới từ đằng xa, lộ rõ vẻ vội vã lại vô tình.

Ngôn Định Dã: “...”

Cậu ta chỉ có thể tuyệt vọng nhìn anh họ tựa Diêm vương giáng thế vẫn đang xách cổ mình, mặt nhăn nhó: “Anh lớn của em ơi…có gì từ từ mình nói.

Đánh người không vả vào mặt, anh đang làm gì vậy, có thể thả em xuống trước được không?”

Mặt Hạ Cố lạnh tanh.

“Biết sao anh mày đến đây không?”

Ngôn Định Dã thầm nghĩ tôi con mẹ nó sao mà biết được, nhưng mấy lời này đương nhiên cậu ta không dám nói ra miệng, chỉ có thể bán thảm sầu khổ nói: “Anh họ về kinh tìm em ạ?”

Cậu ta cũng chẳng hiểu Hạ Cố đang làm gì.

Trước dạo hắn đi Thừa Hà, hai người họ còn thường tụ tập uống rượu cơ mà.

Mặc dù Hạ Cố không thích đi mấy nơi như này lắm, nhưng chưa từng can thiệp vào sở thích của cậu ta, tự dưng hôm nay lại như biến thành người khác vậy.

Vừa nãy nhìn tư thế Hạ Cố tông thẳng vào, mặt lại đen như đít nồi…Ngôn Định Dã thấy mà nhũn cả chân, suýt nữa thì sinh ra ảo giác rằng người đến không phải anh họ mà là ông nội ruột của cậu ta, Ngôn lão tướng quân.

“Anh ở đây bởi vì…”

Hạ Cố nhấn từng chữ một.

“Anh mợ nó dùng chân nghĩ cũng biết mày còn có thể ở chỗ nào khác được nữa hả em.”

Ngôn Định Dã: “...”

Ngôn Định Dã lấy dũng khí, cuối cùng yếu ớt phản kháng một câu: “Em nghe nói Thừa Hà chẳng có gì cả.

Hẳn không phải vì anh họ ở đó lâu quá mà sinh tâm lý vặn vẹo, nhìn thấy em sống sung sướng thì không chịu nổi nên tìm em xả giận đấy nhé.”

Hạ Cố nghe vậy, máu nóng bốc lên đỉnh đầu, lạnh lùng nói: “Mày ở chỗ này bao lâu rồi?

Bao lâu mày chưa bước chân về nhà rồi?’’

“Không phải chứ anh họ ơi, anh làm sao vậy?’’ Ngôn Định Dã ù ù cạc cạc, “Cha ta mẹ em còn chẳng thèm quản lý em, em thấy anh đúng là phường tâm lý vặn vẹo rồi đấy…’’

“Tâm lý anh vặn vẹo?

Có vặn nổi không?

Cha mẹ mày mà không thèm quản lý mày?

Cha mày không khỏe nên không quản lý nổi mày, lực bất tòng tâm.

Mày lại cậy có mẹ dễ mềm lòng, bảo vệ mày, không nói mấy việc này với ông nên mày được nước lấn tới có đúng không?”

“Nhà họ Ngôn chỉ có một đứa cháu đích tôn là mày, mày lại tự đày đọa bản thân thành bùn đất thế này sao.

Anh đây cũng lười quan tâm mày đấy, nhưng nếu mày làm cha mày, làm ông ngoại tức giận đến mức đổ bệnh, thì mày có tin anh lột da mày không hả Ngôn Định Dã?’’

Hạ Cố càng nói, giọng hắn càng nhuốm phần lạnh lẽo.

Ngôn Định Dã bị hắn lườm sợ nín thở, rụt cổ lí nhí: “Cơ thể ông vẫn còn dẻo dai chán mà…”

Hạ Cố phát cho cậu ta một cái vào mông: “Mày vẫn thích cãi có đúng không?”

Ngôn Định Dã gào lên, tay anh họ cậu ta rất khỏe, cho dù đã cách một lớp quần áo nhưng một phát thôi đã đủ làm Ngôn Định Dã thừa sống thiếu chết.

Cậu ta đau đớn nhăn nhó: “Không cãi nữa không cãi nữa, anh họ đừng đánh em nữa mà!”

Hạ Cố thở dài, cuối cùng cũng thả con gà con em họ bị xách cổ nửa ngày xuống, nói: “Về nhà nhận lỗi với cha mày đi, sau này cũng đừng tới đây nữa.”

Mặt Ngôn Định Dã lại xụ xuống: “Em đã làm gì đâu…em chỉ ở đây nghe hát thôi…em…”

Hạ tiểu hầu gia vừa trừng mắt một cái, Ngôn Định Dã lại sợ đến mức nuốt vội mấy câu biện hộ đã tới cổ họng xuống.

“Về nhà, anh đưa mày về.”

Ngôn Định Dã ấm ức nhìn Hạ Cố một cái, trả lời: “...Ò.”

Hai anh em bước ra khỏi căn phòng, xuống lầu theo đường cầu thang.

Hai người này đều rất đẹp, đặc biệt là Hạ Cố, bây giờ gương mặt tuấn tú của hắn còn đang nhuốm ba phần lạnh lẽo, rời khỏi Lầu Hoa Nguyệt cũng khó tránh khỏi có một dàn ánh mắt quyến rũ của các nàng quấn theo.

Nhưng đáng tiếc là các nàng đúng là liếc mắt đưa tình cho thằng mù xem, vì não Hạ tiểu hầu gia vẫn đang bận nghĩ làm thế nào để chỉnh đốn thằng em họ không nên thân này, nào có rảnh mà để ý các nàng.

Ngôn Định Dã bị Hạ Cố áp giải như tội phạm bị quan áp giải đi lưu đày chốn khổ hàn, người trên đường đông như kiến cỏ, cậu ta thấy con tim mình như thể bị vứt ra giữa ngày tam cửu vậy(1), lạnh lẽo khôn cùng.

Chút nữa về tới nhà, nếu phải nhận lỗi với cha thật…vậy chẳng phải là cha cậu ta sẽ biết một tháng qua cậu ta chỉ ở trong kĩ viện à…

Cái này không nói với cha cậu ta thì còn được…nói rồi, chỉ sợ ông ấy lại tức đến mức đổ bệnh.

Cậu đang tính mặc cả với Hạ Cố, cuối đường bỗng truyền đến tiếng náo loạn ầm ĩ.

Hạ Cố bị âm thanh bên đó thu hút.

Hắn quay đầu xem thử, thấy phía xa có một đội thị vệ cầm cờ đi đầu, trên cờ có một chữ ‘Săn’ đang tung bay trước gió—

Vị nào trong cung xuất cung đi săn vậy?

Hạ Cố chưa kịp suy nghĩ, đoàn kỵ mã bên kia đã phi nước đại, nháy mắt đã đi đến trước mặt bọn họ.

Người qua đường nhìn thấy từ xa, cũng vội vã nhường đường.

Hạ Cố ngước mắt nhìn, chỉ nhìn thấy một đoàn người tiền hô hậu ủng, đi ngay chính giữa là con hắc mã to lớn khỏe mạnh béo tốt, lông bóng mượt như nhung, đang chở một sắc hồng rực rỡ—

Trên lưng ngựa có một nàng áo đỏ mặc đồ săn bắn, vận áo tay hẹp, bốt cao, tư thế oai phong lẫm liệt.

Gương mặt nàng bị tầng voan mỏng che khuất, chỉ để lộ ra phân nửa gương mặt mịn như bạch ngọc cùng làn da trắng như tuyết.

Nàng không vẽ dáng mày lá liễu cong cong mềm mại như con gái bình thường, mà ngược lại, dáng mày nàng thẳng tắp, đuôi mày hơi cao, nom không khác đàn ông bình thường là bao, chẳng qua có phần mảnh dẻ hơn chút đỉnh.

Nhưng cũng vừa hay, đôi mày bén lẹm gọn gàng đó lại tôn lên cặp mắt hoa đào xinh đẹp vốn hút hồn kia.

Nhưng đôi mắt ấy đã rũ bỏ tất thảy những tình tứ quyến rũ trời ban, chỉ còn sót lại chín phần lạnh lùng kiêu ngạo, và một phần lạnh lẽo thấu xương hệt làn nước ngày thu.

Không biết có phải trùng hợp hay không, ánh mắt nàng khi quét qua đám đông lại vừa hay nán lại trên người Hạ Cố.

Ánh mắt hai người bắt phải nhau trong chớp thoáng, rồi nàng lại thờ ơ nhìn đi chỗ khác.

Hạ tiểu hầu gia lại nhìn đến khờ dại, trái tim không kìm chế được mà đập mạnh.

Đợi đến khi hắn tỉnh táo lại, thì đoàn kỵ mã đã đi xa mất rồi.

Sắc hồng rực rỡ đó, khó cũng phải tìm ra.

____________________________________________________________________

Ngày Tam Cửu: Lạnh nhất Tam cửu”, “Nóng nhất Tam phục".

Hai câu ngạn ngữ này là kinh nghiệm của nhân dân Trung Quốc tích lũy nên qua thực tiễn lâu dài.

“Tam cửu” là chỉ chín ngày thứ 3 sau Lập đông, tức vào khoảng trung hoặc hạ tuần tháng giêng.

Tác giả có lời muốn nói:

Nghĩ đi nghĩ lại, thì tui vẫn nên giải thích một chút về cách gọi Trưởng công chúa này thì tốt hơn, nếu không có hứng thú thì bạn có thể nhảy sang chương tiếp theo nha!

“Thái Ung, danh sĩ cuối thời Đông Hán, có chú thích trong [Sử kí, bản kỷ Hiếu Vũ] rằng “Con gái hoàng đế được gọi là công chúa, ngang với Liệt Hầu.

Tỷ muội của Hoàng đế được gọi là Trưởng công chúa, ngang với Chư hầu vương.”

Nhưng trên thực tế, nếu con gái hoàng đế được gọi là thân vương giống như Nhật Bản, thì các vị Trưởng công chúa của hai triều Hán lại không phải là là tỷ muội của hoàng đế.

Thời Tây Hán, sau khi Hán Văn Đế đăng cơ đã lập trưởng tử Lưu Khởi (tức Hán Cảnh Đế) làm Thái tử, lập sinh mẫu của Thái tử là Đậu Cơ làm Hoàng Hậu, trưởng nữ Lưu Phiêu làm Trưởng công chúa.

Thời Hán Vũ Đế, đích nữ Lưu Triệt Đương Lợi công chúa trở thành Vệ Trưởng công chúa.

Bởi lẽ chế độ triều Tây Hán vẫn đang trong thời kì phát triển, vì vậy lễ nghi có phần không giống Đông Hán và các triều đại về sau.

Bình thường, những người được phong Trưởng công chúa trong thời Tây Hán đều là đích trưởng nữ, tỷ như Quán Đào Trưởng công chúa Lưu Phiêu, hay Vệ Trưởng công chúa.

Ngoài ra, Hoàng Đế cũng sẽ phong tỷ muội của mình làm Trưởng công chúa, ví dụ như tỷ tỷ của Hán Vũ Đế, Bình Dương Trưởng công chúa (ghi chép về Bình Dương công chúa trong [Sử ký] đã đổi từ “Công chúa” thành “Trưởng công chúa” sau khi bà gả cho Vệ Thanh), hay đại tỷ của Hán Chiêu Đế Ngạc Ấp Cái Trưởng công chúa (tức Cái Trưởng công chúa).”

Mấy thứ bên trên tui search trên baidu á, Trưởng công chúa vốn là để chỉ đích trưởng nữ của Hoàng Đế chứ không phải tỷ muội của Hoàng Đế.

_🙂3]
 
Back
Top Bottom