Đam Mỹ Đánh Dấu Ngoài Ý Muốn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đánh Dấu Ngoài Ý Muốn
Chương 20


Buổi chiều, Bùi Thiệu Trạch trở lại công ty, ngay lập tức mở một cuộc họp nhỏ với bộ phận Tuyên truyền. Người của bộ phận Tuyên truyền Thiên Toàn khi nhận được tin họp thì sắc mặt đều không tốt, bởi vì chỉ thị của Bùi tổng dường như có nghĩa là: TĂNG CA.

Cảnh tượng tổ Bản quyền và tổ Pháp vụ bận rộn đến hói đầu lúc trước bọn họ đều nhìn thấy. Quan mới nhậm chức đốt lửa ba lần*, không biết lần này Bùi tổng lại định đốt lửa gì với bộ phận Tuyên truyền đây.

*Quan mới nhậm chức đốt lửa ba lần (新官上任三把火): Người mới lên chức thường làm những việc có tầm ảnh hưởng để thể hiện tài năng sự hiểu biết của bản thân.

Mọi người lòng dạ không yên bước vào phòng họp, nhưng ngoài dự đoán của mọi người, thời gian họp lần này của Bùi Thiệu Trạch rất ngắn, nhiệm vụ được anh giải thích khá đơn giản: “Công ty quyết định quay “Gấp giấy”, tổng cục đã duyệt hồ sơ. Lát nữa mọi người hãy nhanh chóng viết một vài tin tức, đăng công khai trên các trang web lớn để tuyên truyền.”

Quản lý Lưu của bộ phận Tuyên truyền hỏi: “Chỉ đăng bài tuyên truyền trên các trang web lớn thôi sao? Có cần mua tiêu đề hay hot search không?”

Bùi Thiệu Trạch dứt khoát nói: “Không cần mua. Thử liên hệ với tác giả nguyên tác xem có muốn gia nhập chuyển thể kịch bản hay tham gia thử vai không, tốt nhất là có thể hợp tác với chúng ta đăng tin tức của đoàn phim, khiến người hâm mộ sách biết điều này là được.”

Quản lý Lưu hỏi: “Buổi thử vai này là tuyển chọn cả nước hay chỉ làm trong phạm vi nhỏ thôi?”

Bùi Thiệu Trạch đưa bản kế hoạch cho ông: “Không tuyển nhiều, thử vai chỉ chọn sáu nhân vật quan trọng thôi. Đăng thông báo tuyển người trên các trang web nghệ sĩ lớn, bộ phim này vẫn cần hơn hai mươi diễn viên nữa, hoan nghênh các diễn viên cảm thấy hứng thú gia nhập.”

Cuộc họp nhanh chóng kết thúc trong vòng mười lăm phút, Bùi Thiệu Trạch giải thích rõ ràng về kế hoạch tuyên truyền, để mọi người theo đó mà làm việc. Các đồng nghiệp trong bộ phận Tuyên truyền sau cuộc họp cảm thấy hơi bối rối, dù ai cũng ngưỡng mộ phong cách làm việc lưu loát, gọn gàng của Bùi tổng, nhưng sự đầu tư tuyên truyền cho bộ phim này… Có phải hơi keo kiệt không?

Không mua hot search, không tìm bloger phim ảnh thổi phồng giới thiệu, ngay cả mua thủy quân* để xoát điểm cũng không. Đây quả thực giống như đăng một tin tức để thông báo với cư dân mạng rằng “Xin chào mọi người, tôi sắp quay phim”, sau đó lặng lẽ không một tiếng động bắt đầu quay?

*thủy quân: một nhóm người được tổ chức hoặc các nhân trả tiền để định hướng truyền thông theo ý mình.

Người của bộ phận Tuyên truyền nhanh chóng đưa ra kết luận: “Có thể Bùi tổng không đủ tiền.”

“Công ty quy định đầu tư cho mỗi tổ không được quá 10 triệu, nhưng 10 triệu quay một bộ phim vẫn dư dả mà? Bỏ chút tiền để tuyên truyền cũng không nỡ sao?”

“Rõ ràng là Bùi tổng muốn đầu tư một bộ phim để thử nghiệm, cái đề tài vườn vường trường vừa nghe đã thấy mùi hỏng bét này thực sự không cần tuyên truyền à?”

Bùi Thiệu Trạch cũng không sốt ruột.

Có không ít phim mua hot search, khởi động máy lên hot search một lần, định ngày chiếu phim thì lên hot search mỗi ngày, không phải cuối cùng lại thành rối tinh rối mù sao? Cho người xem quá nhiều cảm giác mong chờ, ngày ngày lên đủ loại tin tức spam* hot search, cuối cùng lúc quay phim không như ý thì chỉ gây phản tác dụng. Còn không bằng tập trung quay phim, trước tiên làm tốt chất lượng của bộ phim đã, chờ đến khi được công chiếu sẽ khiến mọi người ngạc nhiên.

*spam: từ này gốc là 刷屏 xoát bình, ai đu idol chắc từng nghe rồi, có nghĩa là trong một thời gian ngắn không ngừng đăng tải một lượng lớn các tin tức tương đồng, lặp đi lặp lại, tạm thời không nghĩ được từ nào khác.

Bùi Thiệu Trạch là nhà sản xuất, phải lập kế hoạch sử dụng tất cả các quỹ tài chính, cố gắng tiêu tiền ở những chỗ cần thiết. Không cần tốn quá nhiều chi phí cho giai đoạn tuyên truyền, chỉ cần thông báo cho mọi người một tiếng “Chúng tôi sắp quay bộ phim này” thế là đủ.

Sắp xếp tốt việc tuyên truyền, Bùi Thiệu Trạch lập tức tới bộ Tài vụ chi ngân sách, ngày hôm sau lại cùng Lưu Học Nghị và Hứa Mạc Nhiên gặp mặt để thảo luận chi tiết về các kế hoạch tiếp theo.

Lưu Học Nghị dẫn theo một đội đầy đủ bao gồm cả hóa trang, quay phim và chuyên gia ánh sáng, tất cả đều có thể trực tiếp hợp tác. Bùi Thiệu Trạch tự đảm nhiệm vai trò nhà sản xuất, lại tìm thêm vài staff trợ lý thì coi như đoàn phim của bọn họ đã được thành lập xong.

Hôm nay là cuộc họp của những người sáng tạo ra bộ phim, cho nên Lưu Học Nghị đều hỏi tỉ mỉ từng mục.

“Phương diện âm nhạc, Bùi tổng định chuẩn bị như thế nào? Trực tiếp tìm mấy bài hát hay rồi trả tiền bản quyền sao?” Hầu hết các bộ phim truyền hình kinh phí thấp đều không có nhạc gốc của riêng họ, chọn một số bài hát phù hợp cho phần mở đầu và kết thúc rồi trả tiền bản quyền là xong, như vậy tiết kiệm chi phí hơn.

“Nếu đi theo con đường cạnh tranh, vẫn nên sử dụng nhạc gốc đi.” Bùi Thiệu Trạch nghĩ nghĩ, lại nói: “Tôi sẽ bảo Trần Di Quân hỗ trợ viết ca khúc chủ đề, về phần nhạc đệm giữa phim, chúng ta có thể tìm các phòng thu âm nhạc chuyên nghiệp để điều chỉnh.”

“Dùng nhạc gốc phải tốn rất nhiều tiền, nhưng số tiền tiết kiệm được từ hoạt động tuyên truyền có thể chuyển sang dùng. Chẳng qua ca sĩ tên tuổi như Trần Di Quân không biết có đồng ý viết ca khúc chủ đề hay không?” Viết ca khúc chủ đề cho một bộ phim truyền hình nhỏ quay bởi diễn viên mới tuyến 18, chuyện này đối với nữ vương Trần Di Quân mà nói giống như lấy dao mổ trâu để giết gà? Lưu Học Nghị nghĩ như vậy cũng là bình thường.

“Yên tâm, tôi sẽ thuyết phục Trần Di Quân.”

Có sự cam đoan của Bùi tổng, Lưu Học Nghị đương nhiên không còn hoài nghi: “Vậy thì tốt quá, Trần Di Quân còn có thể kéo một số người hâm mộ đến!”

Bùi Thiệu Trạch gật đầu, nói tiếp: “Việc phân bổ tài chính của Thiên Toàn cần có thời gian, kinh phí đầu tư sẽ đến trong vòng nửa tháng nữa, đến lúc đó vừa đúng qua Tết âm lịch. Đạo diễn Lưu hãy chọn một ngày tốt, chính thức khởi động máy đi.”

Nửa tháng tiền đã đến tài khoản, đây là tốc độ nhanh nhất mà Lưu Học Nghị từng thấy.

Lưu Học Nghị bắt tay Bùi Thiệu Trạch: “Bùi tổng, hợp tác cùng ngài quả thực rất sảng khoái! Khi trở về tôi sẽ gọi cả đoàn đến để chuẩn bị sau Tết âm khởi động máy, hi vọng mọi việc đều thuận lợi.”

Lúc này, Trình Hạ đang ở phòng riêng của khách sạn Dung Hoa đối diện với trường Trung học số 17.

Sau một tuần quay MV, Trần Di Quân chủ động mời tất cả nhân viên đi ăn tối. Cô là người kín tiếng, không mắc bệnh ngôi sao, đối với Trình Hạ cũng vô cùng quan tâm, mấy ngày ở chung hai người đã rất thân thiết, quan hệ như chị em một nhà vậy.

Ăn được một nửa, Trần Di Quân đột nhiên hỏi: “Đúng rồi Trình Hạ, em có weibo không?”

Trình Hạ lấy đi động ra, mở weibo cho cô xem: “Đây là weibo nhỏ của em, nhưng em thường không đăng gì nhiều, chỉ xem chút tin tức linh tinh thôi. Chị Nhan nói sẽ giúp bọn em tạo weibo mới và đăng ký chứng thực.”

Chu Nhan nghe thấy lập tức giải thích: “Đây là ý của Bùi tổng, công ty giúp những người mới đăng ký tài khoản weibo, tài khoản này sẽ giao cho người đại diện quản lý.”

Trần Di Quân cũng không khỏi kinh ngạc: “Weibo do người đại diện quản lý? Bùi tổng sợ người mới không có chừng mực, nói lung tung, bị người ta vịn vào đó bôi đen sao?”

Chu Nhan nói: “Đúng vậy, dù sao đã từng có tiền lệ như vậy rồi.”

Trần Di Quân cười nhìn Trình Hạ: “Sau khi có weibo mới nhớ nói cho chị biết, chị phải trở thành fan đầu tiên của em.”

Trình Hạ được chiều mà lo: “Chị Quân, chị đừng đùa, weibo của chị hơn một ngàn vạn fan, tự dưng follow em không tốt lắm đâu.”

Trần Di Quân thản nhiên xua tay: “Không sao, chị là ca sĩ ký hợp đồng với Thiên Toàn, follow người mới của Thiên Toàn cũng là bình thường. Qua vài ngày nữa MV được phát hành, diễn viên chính chắc chắn sẽ được mọi người chú ý, đến lúc đó chị sẽ giới thiệu với các fan, nói rằng anh đẹp trai trai trong MV này là Trình Hạ, là người mời của công ty chúng tôi. Em có weibo, chị cũng có thể kết nối với em.”

Trong lòng Chu Nhan kích động vô cùng, Trần Di Quân chủ động tuyên truyền giúp Trình Hạ, đây thật sự là một chiếc bánh lớn từ trên trời rơi xuống! Cô vội vàng lấy di động ra, mở weibo mới của Trình Hạ ra đưa cho Trần Di Quân xem: “Đây chính là weibo mới của Trình Hạ vừa mới được xác thực.”

Weibo nhỏ của Trình Hạ tên “Trái cam ngày hạ”, nội dung đều là tin tức thời sự và mấy mẩu chuyện cười hài hước do cậu đăng lên. ID weibo mới mà Chu Nhan đăng ký tên “Trình Hạ”, có tích V màu vàng được xác nhận là “Nghệ sĩ đã ký hợp đồng với tập đoàn Thiên Toàn”, hình đại diện là ảnh chụp chính diện với nụ cười rạng rỡ, nhìn qua rất rạng rỡ đẹp trai.

Chuyện đăng ký weibo mới đều do người đại diện làm, cho nên mấy ngày nay Trình Hạ cũng không chú ý tới, bây giờ xem thì phát hiện weibo của mình cũng có người hâm mộ, không khỏi tò mò hỏi: “Weibo của em sao lại có người hâm mộ? Không phải chỉ mới vừa đăng ký sao?”

Chu Nhan cũng rất nghi hoặc, cô còn chưa kịp mua fan cho Trình Hạ mà, vậy fan ở đâu ra? Cô thuận tay nhấp vào người hâm mộ xem qua, thấy hình đại diện chữ “Bùi” quen thuộc và lời giới thiệu ngắn gọn khiến cô kinh ngạc “CEO của tập đoàn Thiên Toàn”.

Trình Hạ cũng thót tim: “Bùi tổng?”

Người đầu tiên theo dõi cậu vậy mà lại là Bùi tổng?

Tay của Chu Nhan run run ấn vào hình đại diện chữ “Bùi”, phát hiện Bùi tổng không chỉ theo dõi Trình Hạ, mà còn theo dõi tất cả các nghệ sĩ trong nhóm C của Thiên Toàn, cô hơi thở phào nhẹ nhõm nói: “Có lẽ Bùi tổng follow theo phép lịch sự đi.”

Trần Di Quân nghiêng người nhìn màn hình điện thoại của Chu Nhan, nhịn không được làu bàu: “Bùi tổng vậy mà lại âm thầm theo dõi các nghệ sĩ. Mà này, tại sao anh ta lại xóa hết weibo vậy? Tôi nhớ trước kia anh ta hay đăng nhiều ảnh tự chụp lắm cơ mà?” Cô dứt lời thì nhìn về phía người đại diện bên cạnh hỏi: “Chị Ngô, chị cũng từng xem qua weibo của Bùi tổng nhỉ, tất cả đâu đâu cũng đầy ảnh chụp.”

Người đại diện của Trần Di Quân tên là Ngô Hân, cả ngày trưng mặt than, Trình Hạ cũng không dám trò chuyện với cô. Nghe thấy những lời này của Trần Di Quân, cô mặt không biểu cảm nói: “Bùi tổng đã xóa hết weibo trước đây rồi, chắc là cảm thấy những thứ trước kia quá mức mất mặt.”

Mọi người: “…”

Vậy cũng đúng, trước kia weibo của Bùi Thiệu Trạch tất cả đều là ảnh tự chụp, không phải ở trên bãi biển thì chính là ở câu lạc bộ uống rượu, thật sự quá khác biệt với bộ dáng vẻ tây trang giày da của bây giờ.

Ngô Hân nói tiếp: “Mọi người có phát hiện Bùi tổng cứ hệt như hoán đổi linh hồn không? Dạo gần đây bỗng nhiên trở thành một người cuồng công việc.”

Trần Di Quân cũng có chút đăm chiêu: “Qủa thật anh ta đã thay đổi rất nhiều. Nghe nói anh ta vừa đi công tác về đã gọi bộ phận tuyên Truyền đi họp, thời gian trước còn gây sức ép cho bộ Pháp lý và Bản quyền nữa ấy.”

Đạo diễn Trương cũng chen vào nói: “Đúng vậy, trước kia nghe bọn họ nói Bùi Thiệu Trạch – ông chủ mới của Thiên Toàn rất không đáng tin cậy, lần trước cậu ta đến tham ban, tôi cảm thấy con người cậu ta cũng không tồi, có phải có sự hiểu nhầm gì hay không?”

Lúc mọi người thảo luận về Bùi tổng Trình Hạ cũng không chen vào nói.

Trình Hạ nghĩ thầm, dáng vẻ của Bùi Thiệu Trạch trước kia như thế nào cậu chưa từng tiếp xúc, cũng không tiện nhận xét. Cậu chỉ biết rằng cậu thích Bùi tổng của bây giờ, làm việc rõ ràng quyết đoán, có trách nhiệm, cho người ta cảm giác rất kiên định, rất an tâm. Nhớ buổi tối hôm đó nhìn thấy Bùi tổng tăng ca ở tòa nhà đối diện cách nhau một con phố, Trình Hạ cảm thấy, gặp được một ông chủ chuyên nghiệp như vậy, thật sự là may mắn cho nhóm nghệ sĩ của Thiên Toàn.

Đúng lúc này di động của Trần Di Quân đột nhiên vang lên, cô liếc nhìn rồi nói xin lỗi với mọi người, đi ra ngoài nghe điện thoại, lúc quay lại cô đến bên cạnh người đại diện thì thầm vài câu, Chu Nhan tinh tường nhìn thấy trên di động của Trần Di Quân hiện lên tên “Bùi Thiệu Trạch”, cô đoán được là điện thoại của Bùi tổng, còn tưởng có liên quan đến MV chứ.

Không lâu sau, di động của cô cũng nhận được tin nhắn của Bùi tổng gửi tới: “Chín giờ sáng ngày 7 tháng 2, tầng 17 tòa nhà Thiên Toàn, chính thức thử vai bộ “Gấp giấy”, kịch bản diễn của buổi thử vai đã bảo Chương Phàm gửi vào mail cho cô, thông báo tới các nghệ sĩ của cô, bảo họ chuẩn bị sẵn sàng đi.”

Chu Nhan lập tức trả lời: “Vâng, Bùi tổng, tôi đã biết.”

Bữa cơm này kết thúc vội vàng.

Trần Di Quân và người đại diện Ngô Hân lên xe trở về công ty, Chu Nhan cũng dẫn theo Trình Hạ lên một xe khác quay về công ty. Trên đường đi, Trình Hạ khẽ hỏi Chu Nhan: “Chị Nhan, weibo mới kia em có thể tự đăng nhập không? Hay vẫn do chị quản lý?”

Chu Nhan nghĩ một lúc rồi nói: “Weibo của em đương nhiên em có thể tự đăng nhập. Nhưng phải nhớ kỹ, đừng tự ý like, cũng đừng đăng gì đó tiêu cực hay bình luận lung tung trong giới giải trí. Từ giờ trở đi, em phải có tự giác người của công chúng, tốt nhất khi đăng weibo thì hãy suy nghĩ trước, đừng để bản thân gây chuyện, hiểu chưa?”

Trình Hạ lập tức giơ tay cam đoan: “Hiểu rồi ạ, em tuyệt đối không đăng lung tung, nhất định sẽ gửi cho chị xem trước.”

Cậu chỉ cảm thấy Bùi tổng follow tài khoản này của cậu, nên cậu muốn tự mình đăng nhập, mà không phải hoàn toàn giao cho Chu Nhan.

Chu Nhan gửi tên và mật khẩu đăng nhập weibo cho Trình Hạ, thuận tiện chuyển tiếp tin nhắn của Bùi tổng sang cho cậu.

Trình Hạ giật mình: “Buổi thử vai là ngày 7 tháng 2, nhanh như vậy sao?”

Chu Nhan hít sâu một hơi, nhìn về phía Trình Hạ nghiêm túc nói: “Bùi tổng nghiêm túc với bộ phim này hơn chị tưởng, cứ thế vội vàng thử vai, có khả năng sẽ bấm máy ngay sau Tết âm lịch.” Cô dừng lại một chút, lại dặn dò nói: “Trình Hạ, khi trở về hãy dành thời gian đọc tài liệu chị gửi cho em, nếu nắm chắc được cơ hội lần này, tương lai của em sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.”

Trình Hạ gật đầu: “Chị Nhan cứ yên tâm, mấy ngày nay em đều đọc tài liệu, đến lúc đó em biết nên diễn như thế nào mà.”

Chu Nhan vỗ vai thiếu niên mà cổ vũ: “Cố lên.”
 
Đánh Dấu Ngoài Ý Muốn
Chương 21


Tất cả những người nhận được số báo danh tại hiện trường đều ghim số báo danh của mình vào ngực phải theo quy định.

Buổi thử vai sẽ kết thúc trong một ngày, vì vậy sắp xếp vô cùng gấp rút, chỉ cho mỗi người thời gian là 5 phút. Các nhân viên chịu trách nhiệm duy trì trật tự tại hiện trường đã phát cho mọi người một tờ in những chuyện cần chú ý:

1. Các nghệ sĩ tham gia thử vai mời tự giới thiệu bản thân, thông báo với tổ phim mình thử vai nào. Đạo diễn có thể yêu cầu bạn thực hiện các loại biểu cảm bao gồm mỉm cười, cười lớn, khóc, thương cảm, suy sụp,… Xin hãy hợp tác với yêu cầu của đạo diễn. Chọn một hoặc hai tình tiết trong kịch bản để biểu diễn thử vai, bất cứ lúc nào đạo diễn cũng có thể ngắt lời bạn, nếu tâm lý không chịu được đả kích, có thể bỏ quyền tham dự.

2. Sau khi nhân viên công tác gọi số, xin hãy đi vào bằng cửa trước, đi ra bằng cửa sau, giữ hiện trường yên tĩnh. Gọi số ba lần không có phản hồi sẽ được coi là tự bỏ cuộc.

3. Kết quả thử vai sẽ được công bố trong vòng ba ngày.

Tờ những việc cần chú ý này chắc là do người của bộ phận Tuyên truyền làm, không có những lời vô nghĩa, đơn giản rõ ràng.

Chu Nhan gọi cả bốn người đến một căn phòng trống: “Mọi người đừng nghĩ nhiều, sau khi vào trong thì tự giới thiệu bản thân trước, sau đó cứ theo chỉ đạo của đạo diễn mà làm. Mặc dù đạo diễn Lưu rất khắt khe với kỹ năng diễn xuất, tính tình cũng khá nghiêm túc, thế nhưng Bùi tổng ở hiện trường, anh ta sẽ dành chút thể diện cho nghệ sĩ của Thiên Toàn, cho dù không diễn tốt cũng không khiến các cậu khó xử trước mặt mọi người.”

Trình Hạ lập tức bắt được trọng điểm: “Hôm nay Bùi tổng cũng có mặt sao?”

Chu Nhan nhìn cậu, gật đầu nói: “Bùi tổng là nhà sản xuất, tổng giám chế.”

Trình Hạ đột nhiên cảm thấy trong lòng vô cùng kiên định— Bùi tổng đích thân giám sát, vậy bộ phim này chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì!

Tề Tiểu Thiên nhịn không được hỏi: “Bùi tổng đích thân trấn thủ, vậy nghệ sĩ Thiên Toàn chúng ta có cơ hội được chọn tương đối lớn đi?”

Chu Nhan khẽ cau mày: “Về lý thuyết thì không sai. Nhưng cũng không chắc chắn, dù sao tác giả với đạo diễn cũng ở đó, Bùi tổng đã nói cạnh tranh công bằng, nên không thể cứng rắn nhét nghệ sĩ Thiên Toàn cho đạo diễn Lưu. Tôi nghe nhân viên ở phòng đăng ký nói rằng hôm nay có vài minh tinh có chút tiếng tăm cũng đến tham dự, đặc biệt là hai vai Tần Niên, Lục Phong Dương, cạnh tranh vô cùng khốc liệt.”

Cô cũng không biết tại sao những minh tinh có chút tiếng tăm này lại đến góp náo nhiệt, bọn họ cho rằng sản phẩm của Thiên Toàn nhất định sẽ hot nên đến cọ nhiệt độ à? Dù lý do là gì, sức cạnh tranh của buổi thử vai này sẽ rất khốc liệt, vượt ngoài dự đoán của mọi người.

Trong lòng Chu Nhan rất lo lắng, nhưng ngoài mặt vẫn bày ra sự bình tĩnh của người đại diện, nhìn về phía Trình Hạ và Tề Tiểu Thiên: “Các cậu đã từng nghe về Diệp Minh Khiêm chưa?”

Trình Hạ tìm kiếm cái tên này trong đầu, rất nhanh đã nhớ ra: “Có phải nam chính trong bộ phim văn nghệ “Năm tháng dần trôi” rất hot nửa năm trước không, anh ta là một Omega nhỉ?”

Chu Nhan gật đầu: “Không sai, năm nay cậu ta 20 tuổi, là diễn viên đang phất lên nhanh nhất trong số các diễn viên nam Omega của làng giải trí những năm gần đây. Hôm nay cậu ta cũng đến tham gia thử vai, hơn nữa còn là vai chính Tần Niên.”

Tim Trình Hạ khẽ run, đối thủ mạnh như vậy, cậu căn bản không hề nghĩ đến.

Ban đầu Bùi tổng nói bộ phim này là do tổ C đầu tư, tốt nhất để người mới của Thiên Toàn diễn, nhưng dù sao cũng không phải “quyết định nội bộ”, chỉ cần tin tức của buổi thử vai được tung ra, người khác muốn đến Bùi tổng cũng không ngăn được.

Đối phương có kinh nghiệm phong phú, còn có độ nổi tiếng khá cao, bản thân mình lại chỉ là nhân vật nhỏ quay một cái MV còn chưa được phát hành.

Đạo diễn sẽ chọn ai? Trình Hạ không chắc chắn.

Sức mạnh duy nhất của cậu là, chắc chắn cậu đã đầu tư tâm huyết, hao tổn tinh lực cho bộ phim này nhiều hơn Diệp Minh Khiêm, sự hiểu biết của cậu về vai diễn Tần Niên này sâu sắc hơn Diệp Minh Khiêm vừa cầm kịch bản đã chạy đến thử vai nhiều. Mấy ngày nay cậu vẫn luôn mơ thấy Tần Niên, như thể Tần Niên bước ra từ trong sách, tiến vào trái tim cậu, cậu vô cùng muốn tự mình diễn nhân vật này.

Tề Tiểu Thiên lại không có lòng tin như vậy, gãi gãi đầu, cười nói: “Vai Tần Niên này tranh đấu ác liệt như vậy? Hay là em chọn vai bạn hồi nhỏ của Tần Niên?”

Chu Nhan suy nghĩ, gật đầu nói: “Bây giờ xin đổi vai vẫn kịp. Người mới không nhất định phải đóng vai chính, có cơ hội lộ mặt, đóng vai phụ trau dồi kỹ năng diễn xuất cũng tốt.” Cô nhìn Trình Hạ: “Trình Hạ thì sao?”

Vẻ mặt Trình Hạ kiên định: “Em vẫn chọn vai Tần Niên, em cũng chuẩn bị kịch bản của cậu ấy rồi.”

Đúng 9 giờ, buổi thử vai chính thức bắt đầu.

Những người bước vào hiện trường thử vai đều bị dọa sợ, ngoài không gian rộng rãi để các diễn viên biểu diễn, còn có năm người ngồi chỉnh tề ngay ngắn ở một bên. Nhà sản xuất Bùi Thiệu Trạch, đạo diễn Lưu Học Nghị, biên kịch Hứa Mặc Nhiên, nguyên tác giả Ninh Mông Thảo, trợ lý kiêm người dẫn chương trình Chương Phàm.

Ngoài năm người đó thì bên trong vẫn còn có một số người như chuyên gia ánh sáng, nhiếp ảnh gia, người thu âm, thư ký. Máy quay vậy mà lại được trang bị ray trượt, mở hai camera quay cùng lúc, trước mặt đạo diễn và Bùi Thiệu Trạch còn có một màn hình giám sát.

Đây là thử vai à? Đây con mẹ nó là hiện trường quay phim đi?!

Hầu hết các buổi thử vai trong giới đều giống như phỏng vấn công ty, nghệ sĩ thực hiện một số cảnh ngay tại chỗ, chứ máy quay mở trực tiếp, thậm chí ngay cả ánh sáng, âm thanh đều chuẩn bị đầy đủ như hôm nay thì vô cùng hiếm thấy.

Một số người mới chưa từng thấy hiện trường hoành tráng như vậy bị buổi thử vai chính thức này dọa sợ, đặc biệt là Bùi Thiệu Trạch ngồi ở vị trí chủ chốt, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt lạnh nhạt, rất nhiều người mới khi nhìn thấy anh không nhịn được run rẩy, bối rối đến mức không biết nên diễn như thế nào.

Lưu Học Nghị cũng rất nghiêm túc, có người chỉ diễn được một phút đã bị anh ta ghét bỏ đuổi ra ngoài.

Những nghệ sĩ đợi ở bên ngoài chứng kiến từng người từng người tiến vào phòng, rồi chỉ vài chục giây sau đã phải đi ra, trong lòng càng thêm căng thẳng.

Toàn bộ hiện trường buổi thử vai đều bị bao trùm trong bầu không khí căng thẳng, sắc mặt những người đi ra từ phòng thử vai người này còn kém hơn người kia, thậm chí còn có người âm thầm chửi bới: “Không phải chỉ là một bộ phim mạng nát thôi sao, nghiêm trọng cái quái gì…”

Trình Hạ nhắm mắt nhẩm lại kịch bản.

Trong lòng cậu cũng cảm thấy hơi lo lắng, nhưng nghe nói hiện trường thử vai rất trang trọng, cậu càng cảm nhận được sự coi trọng của Bùi tổng đối với bộ phim này, cũng càng muốn thể hiện thật tốt trước mặt Bùi tổng và đạo diễn, lo lắng dần dần biến thành động lực, Trình Hạ nắm chặt tay, đọc lại lời thoại của kịch bản thử vai nhiều lần, không bỏ sót chữ nào.

Rất nhanh đã đến số 10 Chu Gia Văn, cậu ta thử vai chính Alpha Lục Phong Dương.

Dẫu sao cũng đã diễn qua vài bộ phim mạng, so với đại đa số người mới thì bình tĩnh hơn nhiều, Chu Nhan đích thân dẫn cậu ta vào, vốn muốn ở lại xem cậu ta thể hiện, Bùi Thiệu Trạch lại thản nhiên nói: “Người đại diện ra ngoài đi, hiện trường chỉ để nghệ sĩ lưu lại.”

Chu Nhan chỉ đành ỉu xìu đi ra ngoài.

Một lát sau Chu Gia Văn ra ngoài, cô vội vàng tiến tới hỏi: “Thế nào?”

Chu Gia Văn cau mày: “Không biết, bảo em quay về đợi thông báo.”

Trình Hạ: “…”

Ba chữ “đợi thông báo” này thực sự rất dày vò người ta. Tề Tiểu Thiên sáp tới hỏi: “Vậy Bùi tổng có nói gì không?”

Chu Gia Văn nở nụ cười khổ: “Anh ta ngồi đó như pho tượng, nghiêm túc muốn chết, từ đầu đến cuối vẻ mặt vẫn lạnh lùng, tôi cũng không dám nhìn anh ta, đợi tôi diễn xong anh ta mới nói một câu: Trở về đợi thông báo.”

Trình Hạ: “…”

Đợi thông báo. Cảm giác này giống như người bị áp giải đến nơi hành quyết đợi đao của đao phủ rơi xuống cổ mình. Khí thế của Bùi tổng có bao nhiêu mạnh mẽ, Trình Hạ có thể tưởng tượng được.

Tiết Linh cũng nhanh chóng đến lượt, lúc ra sắc mặt rất lạnh nhạt, kết quả giống nhau: “Bảo tôi về đợi thông báo.”

Chu Nhan bất lực đỡ trán.

Buổi thử vai buổi sáng nhanh chóng kết thúc, Trình Hạ thấy không ít Alpha đẹp trai, đều là đến giành vai Lục Phong Dương. Buổi chiều, phong cách hiện trường đột nhiên thay đổi, trong hành lang xuất hiện rất nhiều Omega có gương mặt xinh đẹp, đáng yêu, xán lạn,… bởi vì vai diễn thử vai buổi chiều là Tần Niên và vai gây cười trong kịch bản Trương Hiểu Hằng đều là Omega.

Đương nhiên cũng có một số Beta đến tranh đấu thử, trong giới giải trí không có quy định chỉ Omega mới được đóng Omega, chỉ cần ngoại hình phù hợp, diễn giống, Omega diễn Alpha cũng không có ai mắng chửi, ngược lại còn cảm thấy diễn viên vô cùng lợi hại.

Trình Hạ ngồi trong hành lang đợi, không biết qua bao lâu, em gái trợ lý đột nhiên hô lên: “Số 97.”

Một chàng trai mặc áo len màu xanh nhạt bước ra từ trong góc.

Cậu ta cao gần 1m8, dáng người thon gầy cân đối, đeo một chiếc kính râm che nửa khuôn mặt, nghe thấy tiếng gọi thì tháo kính bước vào phòng thử vai, Trình Hạ vừa nhìn đã nhận ra, đây chính là nghệ sĩ Omega vô cùng hot trong năm nay – Diệp Minh Khiêm.

Nhìn ở khoảng cách gần trông cậu ta rất đẹp, làn da trắng đến chói mắt, đôi mắt đào hoa, ánh mắt lưu chuyển, ôn hòa dịu dàng, khiến người ta không nhịn được muốn thân cận, bảo vệ, cùng là một Omega, Trình Hạ cũng cảm thấy Diệp Minh Khiêm rất phong độ.

Dường như nhận ra bên cạnh có người nhìn, Diệp Minh Khiêm quay đầu, đối diện với một đôi mắt trong suốt.

Trình Hạ lịch sự mỉm cười.

Mặc dù đối phương là đối thủ cạnh tranh có mối uy h**p to lớn, thế nhưng Trình Hạ cảm thấy thử vai vốn dĩ là cạnh tranh công bằng, phải dựa vào bản thân, cậu là một người mới, Diệp Minh Khiêm ra mắt đã được vài năm, nếu thực sự đấu không lại, vậy cũng là do kỹ năng không bằng người ta, không thể trách người khác giành vai diễn này được.

Diệp Minh Khiêm cũng cười với Trình Hạ.

Có thể nguyên do đều là Omega, mùi* không mạnh bằng các Alpha buổi sáng, nhưng mỉm cười cũng chỉ là hình thức bên ngoài, người diễn Tần Niên chỉ có một, cuối cùng rơi vào tay ai, mọi người đương nhiên phải dồn hết sức để tranh đấu.

*chỗ này raw bị ô vuông kiểu □□味 ;;

Trong phòng, sau khi nhìn một nhóm diễn viên diễn lung tung lộn xộn hết cả ngày, đầu Lưu Học Nghị như sắp nổ tung, anh ta không nhịn được than thở: “Cái cậu vừa rồi, diễn diễn diễn vậy mà lại quay mông về phía ống kính, kỹ năng lời thoại cơ bản cũng không ổn, quên thoại còn trưng ra vẻ mặt đầy tủi thân, tôi cũng không đành lòng mắng chửi, sợ cậu ta bị mắng phát khóc luôn!”

Mãi đến khi Chương Phàm nói: “Tiếp theo số 97 Diệp Minh Khiêm, vai cậu ta muốn diễn cũng là vai Tần Niên.”

Ánh mắt Lưu Học Nghị phút chốc sáng ngời: “Diệp Minh Khiêm? Kỹ năng diễn xuất của người này không tệ, Bùi tổng có biết cậu ta không? Nhân vật chính của bộ phim văn nghệ “Năm tháng dần trôi”. Có điều phong cách của cậu ta lại thiên về văn nghệ, không quá phù hợp với hình tượng Tần Niên nhỉ?”

Bùi Thiệu Trạch thản nhiên nói: “Tôi biết cậu ta. Diễn viên giỏi sẽ không để hình ảnh của mình có xu hướng dập khuôn, cậu ta đến thử vai Tần Niên này, có lẽ cũng là muốn mở rộng con đường diễn xuất, thay đổi ấn tượng vốn có của khán giả, đồng thời thử thách kỹ năng diễn xuất của bản thân.”

Lưu Học Nghị gật đầu: “Cũng đúng, vậy chúng ta xem thử xem.”

Bùi Thiệu Trạch quay đầu hỏi Chương Phàm: “Tiếp theo nữa là ai?”

Chương Phàm nhỏ giọng nói: “Số 98 Trình Hạ.”

Bùi Thiệu Trạch: “…”

Sao tay Trình Hạ lại xui xẻo như vậy, rút phải số cuối cùng không nói, còn đụng ngay sau số của đối thủ mạnh nhất?

Hào quang nhân vật chính của cậu đâu?

Bùi Thiệu Trạch nhẹ ấn huyệt thái dương, anh không lo Trình Hạ sẽ căng thẳng, chỉ là giả như Diệp Minh Khiêm thể hiện quá xuất sắc, Trình Hạ xuất hiện sau đó, cho dù biểu hiện không tệ cũng sẽ lập tức bị so sánh. Xét cho cùng Trình Hạ là người mới chưa có kinh nghiệm diễn xuất, nếu như diễn không tốt thì rất khó gây ấn tượng với một đạo diễn có yêu cầu nghiêm khắc như Lưu Học Nghị.

May là tác giả cũng ở đây.

Bùi Thiệu Trạch cảm thấy, Tần Niên trong suy nghĩ của tác giả hẳn là gần sát với những gì Trình Hạ đã hiểu về Tần Niên, dù sao trong khoảng thời gian này Trình Hạ ngày ngày ôm nguyên tác đọc rất nhiều lần, mà Diệp Minh Khiêm chắc chắn không có nhiều thời gian tìm hiểu rõ về nhân vật Tần Niên.

Cơ hội chỉ trao cho người đã chuẩn bị thật tốt.

Bùi Thiệu Trạch ngồi thẳng người, ánh mắt hướng về cửa.
 
Đánh Dấu Ngoài Ý Muốn
Chương 22


Diệp Minh Khiêm không xuất hiện trong nguyên tác, sở dĩ Bùi Thiệu Trạch biết cậu ta là bởi vì khoảng thời gian trước đây khi anh tìm hiểu số lượng lớn các bộ phim thì vô tình thấy một bộ phim điện ảnh tên “Năm tháng dần trôi” được chấm hơn 9 điểm, mở ra xem thử thì chú ý tới người này.

Theo như lời Lưu Học Nghị, quả thật kỹ thuật diễn xuất của Diệp Minh Khiêm rất tốt, cậu ta diễn một nhân vật có hoàn cảnh thê thảm trong “Năm tháng dần trôi”, diễn rất nhiều cảnh khóc. Diệp Minh Khiêm diễn khóc vô cùng tốt, bất luận là yên lặng rơi lệ hay khóc rống lên, chỉ trong chớp mắt đã có thể lôi kéo cảm xúc của người xem. Khi cậu ta khóc thật sự rất đẹp, từng giọt từng giọt nước mắt rơi sau màn ảnh đều khiến người khác nhịn không được mà cảm thấy đau lòng.

Có thể diễn cảnh khóc tốt thế này đã là một diễn viên vô cùng có thiên phú. Bằng khả năng nhìn người của Bùi Thiệu Trạch, nhất định tương lai Diệp Minh Khiêm rất có triển vọng. Bởi vì Diệp Minh Khiêm không phải nghệ sĩ ký hợp đồng với Thiên Toàn nên Bùi Thiệu Trạch hoàn toàn không quan tâm tới sự phát triển sau này của cậu ta, không ngờ cậu ta lại đến thử vai nhân vật “Tần Niên” này.

Cửa bị đẩy ra, Diệp Minh Khiêm chầm chậm tiến vào. Người đại diện không đi theo cậu ta, hiển nhiên là rất yên tâm.

Một Omega xinh đẹp đi đến đâu cũng như mang trên mình vầng sáng, ánh đèn mạnh trong căn phòng chiếu lên làm da của cậu ta trông đến là lóa mắt, hôm nay cậu ta không trang điểm, vẻ ngoài vẫn đẹp đẽ tinh xảo như cũ, một người có thể diễn tốt phim điện ảnh hoàn toàn cân được ống kính độ phân giải cao của người quay phim.

Diệp Minh Khiêm chầm chậm đi đến giữa sân, lễ phép chào hỏi mọi người: “Bùi tổng, thầy Lưu, thầy Hứa, thầy Ninh, các nhân viên công tác, chúc mọi người buổi chiều tốt lành. Tôi là Diệp Minh Khiêm, hôm nay tới thử vai nhân vật Tần Niên.”

Bùi Thiệu Trạch chú ý mọi người xung quanh bao gồm đạo diễn, biên kịch, thậm chí cả tác giả nguyên tác khi nhìn thấy cậu ta hai mắt đều sáng ngời.

So với những người mới vừa rồi căng thẳng tới run rẩy, biểu hiện của Diệp Minh Khiêm vô cùng tự nhiên, cho người ta ấn tượng đầu tiên rất tốt, đạo diễn Lưu lập tức ngồi thẳng, nghiêm túc nói: “Diệp Minh Khiêm, tôi đã từng xem tác phẩm mà cậu diễn, cậu diễn cảnh khóc trong “Năm tháng dần trôi” rất tốt, nhưng nhân vật chính của “Gấp giấy” không cần diễn cảnh khóc, ngược lại mỗi ngày đều tươi cười vui vẻ, vì sao cậu lại muốn thử nhân vật này?”

Vẻ mặt Diệp Minh Khiêm thản nhiên: “Theo như lời thầy Lưu, bởi vì trong “Năm tháng dần trôi” ấn tượng tôi để lại cho khán giả chính là một Omega luôn u buồn thương cảm, rất dễ rơi nước mắt, cho nên lần này tôi muốn thử thay đổi hình tượng, diễn nhân vật vui vẻ lạc quan.”

Lưu Học Nghị gật đầu tán thưởng: “Tốt, cậu chuẩn bị cảnh nào? Bắt đầu đi.”

Diệp Minh Khiêm nói: “Cảnh thứ 37.”

Yêu cầu thử vai đã sớm được đăng trên các diễn đàn nghệ sĩ lớn, cho nên diễn viên tới tham gia thử vai hôm nay đều đã đọc trước kịch bản, bởi vì kịch bản cuối cùng còn chưa sửa xong, kịch bản thử vai thầy Hứa biên kịch gửi đi chỉ là cốt truyện đại khái, về chi tiết thì diễn viên phải tự mình phát huy, như vậy mới có thể nhìn ra hiểu biết của diễn viên với nhân vật.

Diệp Minh Khiêm điều chỉnh cảm xúc một chút, nhanh chóng tiến vào trạng thái nhân vật…

“Cảnh thứ 37, bệnh viện.

Tần Niên vẫn luôn cho rằng mình là Alpha, không biết vì sao dạo gần đây thường xuyên bị sốt, bởi vì mỗi ngày sau khi tan học đều phải đi làm công, hơn nữa việc học ở cấp ba nặng nề, thời gian của cậu rất eo hẹp, không rảnh tới bệnh viện khám bệnh, chỉ mua ít thuốc hạ sốt để uống.

Ban đêm hôm nay khi cậu về nhà thì bỗng nhiên té xỉu, được em gái Tần Nguyệt đưa đi bệnh viện. Bác sĩ phát hiện tin tức tố trong người cậu khác lạ, hơn nữa kiểm tra máu lại phát hiện tin tức tố Omega, chứng tỏ cậu đã phân hoá thành một Omega.”

Xin hãy căn cứ vào đoạn cảnh tượng này, ngẫu hứng phát huy.”

Theo như miêu tả, cảnh diễn hẳn là có ba người: Bác sĩ, em gái, vai chính Tần Niên. Nhưng ở đây không có ai đối diễn với Diệp Minh Khiêm, cậu ta chỉ có thể tự mình diễn xuất.

Bởi vì diễn viên thử vai Tần Niên chọn cảnh diễn này tương đối nhiều, trường quay bày sẵn bàn chữ nhật, dùng để làm giường bệnh. Có vài diễn viên năng lực kém ngay cả điểm này cũng không thể nhận ra, sau khi ngất xỉu được đưa tới bệnh viện lại còn tiếp tục đứng diễn? Đạo diễn Lưu quả thực là cạn lời.

Diệp Minh Khiêm trông thấy cái bàn, nhanh chóng phản ứng kịp, trực tiếp nằm lên bàn nhắm mắt lại.

Một lát sau, cậu ta như gặp ác mộng, bỗng nhiên bừng tỉnh, bật ngồi thẳng dậy. Cậu ta cau mày dùng sức day huyệt thái dương, hiển nhiên đang rất đau đầu, sau đó cậu ta nhìn quanh bốn phía, hai mắt dần dần tỉnh táo, phát hiện nơi này là bệnh viện, cậu ta theo bản năng kêu lên: “Tần Nguyệt, anh bị sao vậy?”

Thiết bị thu âm truyền đến giọng nói trong sáng dễ nghe.

Diệp Minh Khiêm đợi chừng 8 giây, đến khi thời gian nói lời thoại của em gái Tần Nguyệt trôi qua, cậu ta mới cố gắng trấn tĩnh cười một chút, nói: “Anh không sao. Có thể là gần đây quá mệt mỏi, hơn nữa tụt huyết áp, không ăn cơm nên mới bị té xỉu, em đừng lo lắng.”

Nụ cười này hoàn toàn không giống với ấn tượng của mọi người là một Omega lấy nước mắt rửa mặt.

Khi đối mặt em gái thì tươi cười ấm áp, lập tức diễn ra Tần Niên là một người anh trai luôn kiên cường trước mặt em gái. Diệp Minh Khiêm xoa đầu muốn xuống giường. Lúc này hẳn là bác sĩ đẩy cửa bước vào, ánh mắt cậu ta chuyển dời đến cửa, như là ở nơi đó thật sự có một bác sĩ, lễ phép hỏi: “Bác sĩ, khi nào cháu có thể xuất viện?”

Bác sĩ giải thích việc kiểm tra máu có tin tức tố của Omega, Diệp Minh Khiêm đợi vài giây, mới hơi hơi trừng lớn đôi mắt: “Tin tức tố Omega, sao có thể?! Cháu vẫn luôn là một Alpha!”

Bác sĩ vẫn tiếp tục giải thích.

Diệp Minh Khiêm nghiêm túc nghe, đôi mắt càng lúc càng trừng lớn, cậu ta không thể tin nổi nhận lấy báo cái trên tay bác sĩ, lật xem từng trang, sau khi nhìn thấy số liệu về tin tức tố Omega kia, ánh cậu ta chững lại, dừng trên số liệu kia, ánh mắt hơi hoảng hốt, như là đang nằm mơ, tự mình lẩm bẩm: “Thật sự có tin tức tố Omega? Số liệu này không phải là bị sai chứ…”

Sau một lúc lâu cậu ta nghe bác sĩ giải thích xong, chậm rãi khôi phục bình tĩnh, cười nói: “Vâng, phiền bác sĩ giúp cháu kiểm tra cẩn thận lại một lần nữa, cháu xin chủ nhiệm lớp cho nghỉ học trước đã.”

Chờ bác sĩ ra khỏi cửa, cậu ta mới ảo não gãi gãi tóc: “Sao mình lại phân hoá thành Omega chứ? Đây nhất định là ông trời đùa giỡn với mình mà!!!”

Diệp Minh Khiêm nhảy xuống khỏi bàn, lễ phép nói: “Đạo diễn Lưu, tôi diễn xong rồi.”

Lưu Học Nghị vẻ mặt phức tạp.

Nói về kỹ thuật diễn, diễn xuất của Diệp Minh Khiêm thật sự rất khá, đặc biệt là việc thay đổi ánh mắt, diễn ra những khiếp sợ, nghi hoặc, thẳng đến cuối cùng là miễn cưỡng tiếp thu khi nhân vật chính khi nghe tin bản thân phân hoá thành Omega, giống hệt như đúc. Không ai đối diễn cùng cậu ta mà cậu ta lại diễn xuất như thể cảnh tượng đó có đầy đủ ba người, góc độ và ánh mắt khi nhìn em gái, nhìn bác sĩ đều không giống nhau, rõ ràng trong tay không cầm bất kỳ thứ gì cũng diễn được cảnh lật xem báo cáo kiểm tra trong không khí, đông tác cực kỳ chân thật.

Bản lĩnh lời thoại của Diệp Minh Khiêm cũng rất tốt, khi diễn tự phán đoán để lại thời gian cho câu thoại của những người khác. Nhịp điệu khi nói chuyện, kiểm soát âm lượng, đều là những điều mà diễn viên có nhiều kinh nghiệm mới có thể làm được, cho dù là thu âm trực tiếp cũng không có khuyết điểm gì lớn.

Cậu ta cười rộ lên rất đẹp, nụ cười xán lạn có thể sánh với thiết lập “lạc quan cởi mở” của nhân vật, một đoạn vừa rồi cậu ta diễn so với cảnh khóc khiến người ta đau lòng trong “Năm tháng dần trôi” quả thực như hai người khác nhau, diễn viên như vậy độ uyển chuyển vô cùng cao.

Nhưng Lưu Học Nghị vẫn cảm thấy thiếu một chút gì đó.

Thiếu gì? Giống như là một bài kiểm tra có học sinh trả lời đã rất tốt, nhưng làm người chấm, anh ta vẫn cảm thấy chắc chắn sẽ có người làm tốt hơn.

Lưu Học Nghị nghiêng người lai gần chỗ tác giả Ninh Mông Thảo, khẽ hỏi: “Cô Ninh, cô cảm thấy cậu ta giống Tần Niên không?”

Ninh Mông Thảo là một nữ Omega, khoảng 30 tuổi, để tóc dài thẳng, nhìn qua là kiểu người dịu dàng có trí thức. Nghe đạo diễn Lưu thăm hỏi, cô nghiêng đầu lại gần đáp: “Buổi chiều có nhiều diễn viên đến thử vai như vậy, tôi cảm thấy hình tượng và khí chất của Diệp Minh Khiêm là xuất sắc nhất, độ thừa nhận cũng cao. Đương nhiên về phương diện kỹ thuật diễn xuất thì tôi chỉ là người ngoài nghề, còn đạo diễn Lưu tương đối chuyên nghiệp, anh thấy thế nào?”

Cô chỉ đánh giá vẻ ngoài Diệp Minh Khiêm đẹp, chưa nói Diệp Minh Khiêm có phù hợp với vai Tần Niên hay không.

Lưu Học Nghị cân nhắc một lát, nói: “Diệp Minh Khiêm, cậu có thể thử diễn cảnh 56 một chút không?”

Diệp Minh Khiêm cười gật đầu.

Cảnh 56 chỉ có một mình nhân vật chính Tần Niên, hơn nữa còn không có lời thoại, khó khăn cực lớn.

Khi Tần Niên đã phân hoá thành Omega nhận thấy bản thân nảy sinh tình yêu với anh em tốt Lục Phong Dương, sau khi về nhà tâm tình rối rắm viết nhật ký, diễn viên cần ngẫu hứng phát huy.

Diệp Minh Khiêm tìm Chương Phàm mượn giấy bút, ngồi ở trước bàn bắt đầu viết nhật ký.

Camera quay tới bóng dáng của cậu ta, đạo diễn Lưu từ camera theo dõi nhìn sườn mặt Diệp Minh Khiêm phóng đại, nhịn không được trong lòng tán thưởng, đúng là ông trời thưởng cơm ăn, chỉ cần một khuôn mặt như vậy, mặc dù an tĩnh ngồi ở kia cũng có thể hấp dẫn một số fans lớn.

Diệp Minh Khiêm vẻ mặt nghiêm túc, sau khi viết vài nét bút không biết nhớ tới cái gì, cau mày lâm vào trầm tư. Thiếu niên lần đầu biết yêu phát hiện bản thân thích anh em tốt nhất Lục Phong Dương, có hơi ngượng ngùng, cong khóe miệng khẽ cười, sau đó lại rối rắm nhíu mi.

Biểu diễn không tiếng động, chỉ dựa vào biểu cảm và ánh mắt, cảm xúc biểu hiện cũng đặt rất đúng chỗ, Lưu Học Nghị nhịn không được mà khen: “Không tồi không tồi, có thể.”

Diệp Minh Khiêm đứng lên, lễ phép khom lưng với mọi người.

Tổng hợp diễn viên cả buổi chiều, xác thật trước mắt chỉ có Diệp Minh Khiêm là xuất sắc nhất, nhưng Lưu Học Nghị cũng không trực tiếp định cậu ta là diễn viên, một là buổi thử vai còn chưa kết thúc; thứ hai, ấn định diễn viên còn phải hỏi ý kiến tác giả và Bùi tổng.

Lưu Học Nghị nhìn về phía Bùi Thiệu Trạch, người kia thản nhiên nói: “Cảm ơn phần biểu diễn xuất sắc của cậu, trở về chờ thông báo.”

Diệp Minh Khiêm gật đầu: “Được, các thầy vất vả rồi.”

Cậu ta xoay rời đi bằng cửa sau.

Người ở hiện trường đã quen với câu “Chờ thông báo” của Bùi tổng, chờ sau khi cửa đóng lại, Lưu Học Nghị mới nhịn không được hỏi: “Bùi tổng, ngài cảm thấy Diệp Minh Khiêm thế nào? Trong những người đến thử vai buổi chiều, cậu ta có kỹ thuật diễn một số hai nhỉ?”

Bùi Thiệu Trạch chỉ dùng một câu đánh giá: “Bề ngoài tương tự nhưng khí chất không giống.”

Mọi người: “…”

Cẩn thận ngẫm nghĩ, câu đánh giá này của Bùi tổng thật đúng là chọc đúng chỗ ngứa, đặc biệt là tác giả Ninh Mông Thảo, cô vẫn cảm thấy Diệp Minh Khiêm lớn lên khá đẹp, hình tượng cảnh đẹp ý vui làm người ta nhịn không được nảy sinh tâm tình yêu thích. Nhưng cậu ta không phải Tần Niên, không phải Tần Niên mà cô viết ra. Tuy rằng cậu ta cũng nỗ lực bám sát thiết lập “lạc quan cởi mở”, nhưng theo như lời của Bùi tổng…

Chỉ là bề ngoài tương tự.

Không phải loại diễn xuất Tần Niên linh động.

Vẻ mặt Bùi Thiệu Trạch bình tĩnh: “Đạo diễn Lưu đừng vội, xem tiếp đi. Gọi người tiếp theo.”

Lưu Học Nghị hỏi: “Thử vai Tần Niên vẫn còn sao?”

Chương Phàm trả lời: “Chỉ còn người cuối cùng, số 98, là người mới của Thiên Toàn, Trình Hạ.”

Lưu Học Nghị vội vàng nói: “Mau gọi vào.”

Ngoài cửa, trợ lý hô: “Số 98!”

Trình Hạ lập tức đứng dậy đi đến trước cửa, nhẹ nhàng đẩy ra.

Trong phòng xác thật rất nhiều người giống lời bàn tán buổi sáng… Cảnh tượng hoành tráng, vô cùng chấn động!

Ánh đèn, camera tất cả đều đang mở, nhà sản xuất, đạo diễn, biên kịch, tác giả ngồi một loạt, vô hình trung tạo cho người ta áp lực rất lớn, nếu như tố chất tâm lý không tốt, bị ánh đèn chói mắt chiếu xuống phỏng chừng rất luống cuống.

Nhưng Trình Hạ cố gắng lâu như vậy, nhất thời luống cuống cũng không phải tác phong của cậu! Cậu hít thở sâu khiến bản thân bình tĩnh lại, chầm chậm đi tới giữa khu trống, cúi người chào hỏi mọi người: “Xin chào Bùi tổng, đạo diễn Lưu, thầy biên kịch, tác giả, còn có các vị nhân viên công tác, tôi tên Trình Hạ, tới thử vai nhân vật Tần Niên, đây là hồ sơ của tôi.”

Cậu đưa tư liệu người đại diện chuẩn bị cho đạo diễn Lưu Học Nghị, tư liệu bao gồm bằng cấp, chiều cao cân nặng, sở thích…

Lần đầu tiên Lưu Học Nghị thấy Trình Hạ, Trình Hạ trước mắt và Diệp Minh Khiêm vừa rồi hoàn toàn là hai loại phong cách khác nhau.

Diệp Minh Khiêm khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, có thể khiến người khác lần đầu tiên trông thấy kinh diễm với khí chất của cậu ta.

Trình Hạ lại là kiểu lạc quan anh tuấn, không có đặc thù rõ ràng của Omega, đôi mắt trong veo sáng ngời, màn ảnh lớn với độ phân giải cao cũng không thể soi ra bất kỳ tì vết nào trên khuôn mặt cậu, thỏa mãn hình tượng anh đẹp trai nhà bên.

Nếu lấy giá trị nhan sắc ra so sánh, có thể nói hai người này không phân cao thấp.

Lưu Học Nghị hỏi: “Cậu là người mới? Trước kia từng có tác phẩm gì chưa?”

“Đạo diễn Lưu, năm nay tôi mới vừa ký hợp đồng, trước mắt chỉ quay một MV, còn chưa quảng bá, cũng không có kinh nghiệm tham gia các tác phẩm điện ảnh.” Không có kinh nghiệm, nhưng lúc cậu nói ra lời này cũng không chột dạ, vẻ mặt vô cùng thản nhiên.

Lưu Học Nghị nhíu mày, nghĩ thầm, chọn người mới sẽ có rất nhiều khó khăn! Nếu như người mới có hiểu biết cao, dạy còn có thể học được, nếu hiểu biết ít mới bắt đầu diễn sẽ liên tiếp NG*, làm chậm trễ tiến độ toàn đoàn phim. Thế nhưng Trình Hạ rất đẹp, hơn nữa còn là nghệ sĩ của Thiên Toàn, Bùi tổng đang ngồi ở bên cạnh, dù sao Lưu Học Nghị cũng phải cho Bùi tổng vài phần mặt mũi.

*NG: cảnh quay hỏng.

Nghĩ đến đây, Lưu Học Nghị lập tức nói: “Người mới cũng không sao, cậu đừng căng thẳng, đoàn phim của chúng ta hoan nghênh người mới.” Thấy trong tay Trình Hạ cầm theo cái túi, anh ta không khỏi tò mò hỏi: “Trong tay cậu đang cầm gì thế? Tự mang đạo cụ sao?”

Trình Hạ nghiêm túc mà nói: “Đúng vậy đạo diễn Lưu, tôi đổi quần áo một chút.”

Cậu lấy áo trong túi ra, nhanh chóng mặc lên người.

— Là đồng phục cấp ba xanh trắng đan xen.

Áo len màu trắng, đồng phục màu lam. Trình Hạ như vậy quả thực giống vừa mới tan học, trực tiếp chạy từ trường chạy tới đoàn phim.

Ánh mắt mọi người tại hiện trường đồng thời thay đổi.

Bùi Thiệu Trạch cười khẽ, ánh mắt nhìn về phía Trình Hạ dịu dàng khó nói thành lời.

Chiều nay diễn viên tới thử vai Tần Niên có tới 33 người.

Chỉ mình Trình Hạ mang đồng phục theo.

Có lẽ bọn họ đã quên, thân phận thật sự của Tần Niên là một học sinh cấp ba.

Tuy rằng không bắt ép diễn viên thử vai phải mang theo quần áo, thế nhưng “người dựa vào ăn mặc”, diễn một học sinh cấp ba thì mặc đồng phục — Đây là thái độ của người diễn đối với nhân vật.
 
Back
Top Bottom