Khác Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (OC)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 3: part 5


Bước vào lối đi đến căn hầm nơi diễn ra Class trial cuối cùng.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm khi đã biết được hung thủ là ai.

Nhưng lí do cho hành động đó là gì?

CLASS TRIAL

Maelyn quan sát nét mặt của Leila, cô ấy dường như rất bình thản và chẳng quan tâm là mình sắp chết.

-"Vậy, có chuyện gì giữa cô và John vậy?"

Maelyn hỏi.

-"Chuyện ấy xảy ra từ bốn năm trước rồi, lúc đấy chúng tôi chỉ mới là hai đứa trẻ mười lăm tuổi."

Leila kể lại

Mọi chuyện bắt đầu từ mùa hạ hôm ấy, khi hai chị em vẫn sống một cuộc sống yên bình bên cha mẹ của mình.

Căn biệt thự của hai người nằm trên thảo nguyên với những vườn hoa tuyệt đẹp.

Tách biệt với thế giới bên ngoài, bọn họ sở hữu toàn bộ vùng thảo nguyên đó.

-"Đêm nay chúng ta hãy cùng đi ngắm sao nhé, nghe bảo là sẽ có mưa sao băng đấy."

Một người đàn ông đang đọc báo nói với hai người.

Bọn họ đang ngồi ăn sáng cùng nhau giữa phòng ăn rộng lớn.

Cha của hai chị em tuy rất bận rộn nhưng ông không quên dành thời gian cho gia đình mình.

Một người phụ nữ đi ngồi kế bên bảo

-"Được đấy, để em bảo quản gia chuẩn bị đồ ăn khuya."

Đó là mẹ của hai người.

Và sau đó, hai đứa trẻ ngồi kế nhau phấn khích hét lên.

-"Tuyệt quá!!!

Chúng con luôn muốn đi lắm sao đấy."

Cô em nói

-"Chúng ta nên ước gì với sao băng đây."

Người chị lúc này rất hồn nhiên

-"Được rồi các con, hãy đợi tới lúc đó rồi hả nói ra nhé."

Người mẹ xoa đầu hai đứa trẻ.

-"Được rồi chúng ta đi thôi."

Người đàn ông ấy đứng lên mặc áo khoác vào.

Sau đó người mẹ cũng đứng lên.

-"Bố mẹ đi làm đây, hai con ở nhà ngoan nhé."

Bà nói

-"Vâng ạ!!!"

Hai đứa trẻ đồng thanh

Sau khi bố mẹ rời đi, hai người chạy nhảy khắp căn biệt thự.

Nơi này thật sự khá lớn.

Bọn họ chuẩn bị rất nhiều thứ cho tối nay.

Nào là bánh kẹo vặt, áo len, một vài món đồ chơi để mang theo.

Sau đó họ chạy ra sân vườn nằm xuống giữa bãi cỏ yêu thích của mình, bên cạnh và những bụi hoa hồng tuyệt đẹp.

-"Chúng ta sẽ bên cạnh nhau như thế này nhé, Amy."

Cô chị nói với em gái mình

-"Dạ, chị Clara."

Người em đáp

Nhưng rồi, liệu những ngày tháng yên bình ấy sẽ kéo dài mãi mãi?

Đêm hôm ấy, bốn người trải tấm thảm xuống một khu đất rộng trên thảo nguyên, xung quanh là những loài hoa, cỏ dại tuyệt đẹp.

Những vì sao trên trời thật đẹp.

-"Em có bảo quản gia chuẩn bị một ít bánh ngọt và đồ uống này."

Người mẹ lấy ra một giỏ xách toàn đồ ăn.

Không nhịn được, Amy lấy một thỏi socola đưa vào miệng.

Clara thì chỉ lấy một hộp nước ép táo uống.

-"Ah sao băng kìa."

Amy chỉ tay lên, những ngôi sao băng lướt qua bầu trời đêm trông thật huyền diệu.

-"Các con có muốn ước gì không."

Người bố nói với hai cô con gái mình.

-"Con ước là sau này mình sẽ trở thành một tuyển thủ cờ vua giỏi nhất."

Amy ngây thơ trả lời

-"Con chỉ muốn gia đình mình được hạnh phúc bên nhau mãi thôi."

Clara nói.

-"Ôi con yêu, đó cũng là điều mà bố mẹ muốn."

Người mẹ xoa đầu Clara

-"Tại sao chị lại ước một điều hiển nhiên như thế.

Tất nhiên là chúng ta sẽ mãi hạnh phúc rồi."

Amy bảo.

Thật yên bình.

ĐOÀNGGGGG

Một phát súng nổ ra ghim thẳng vào bụng người bố, ông hét lên rồi ngã xuống đất.

ĐOÀNGGGGG

Một phát súng nữa ngay đầu đã kết liễu đời ông.

-"AHHHHH!!!"

Amy hét lên.

Bỗng từ đâu xuất hiện một người với chiếc áo choàng màu đen đi đến.

Cầm khẩu súng trên tay, người mẹ lập tức nắm lấy tay hai đứa con gái mình rồi chạy thật nhanh.

-"Nhanh lên!!!!"

Bà hét lên.

Lúc này Clara như chết ngất trước điều đấy.

Amy thì khóc thảm thiết.

ĐOÀNGGGGG

Một phát súng nữa nhắm thẳng vào chân người mẹ, bà ngã xuống.

Amy thấy thế liền kéo bà dậy.

-"Chạy nhanh lên đừng lo cho mẹ!!!"

Bà hét lên.

Amy cố kéo bà dậy nhưng lập tức Clara nắm lấy tay cô, kéo cô chạy thật nhanh.

-"Không, chị làm gì vậy??!!!"

Amy gào lên

-"Chúng ta phải ra khỏi đây."

Nước mắt cô chảy đầm đìa, cô không thể mất thêm Amy nữa.

ĐOÀNGGGGG

Tiếng súng nổ ra từ phía sau.

Clara biết mẹ mình cũng đã không còn.

Giờ cô chỉ biết cố gắng chạy thật nhanh thôi.

Clara quay lại phía sau nhìn, kẻ đó đã ở ngay phía sau rồi, nếu tiếp tục như vậy e rằng sẽ không thể thoát.

Cô đứng lại, nhặt một cục đá ven đường ném thẳng ngay mặt tên đó.

Hắn đứng lại, cởi áo choàng xuống rồi xem mặt mình thế nào.

Amy quay lại nhìn, khoảnh khắc ấy, cô đã nhìn rõ mặt kẻ giết chết cha mẹ mình là ai.

Và cô sẽ không bao giờ quên.

Sau đó hắn ta không đuổi theo nữa.

Trở lại với thực tại

-"Sau đó Clara và Amy phải thay đổi tên họ của mình, sống dưới một danh tính khác để họ không tìm ra hai chị em."

Leila kết thúc câu chuyện.

Mọi người giờ đây chẳng biết nói gì, kể cả Maelyn.

Cô rất đau lòng, John đã luôn là một người tốt mà.

-"Chuyện này, thật ra....."

Crystal nói.

"Thật ra John đã kể cho tôi nghe mọi việc rồi và...."

Ba ngày trước

-"Anh biết người có thù oán với mình là ai."

John khẳng định như thế, hai người đang đọc sách trong thư viện

-"Thật sao, vậy đó là ai?"

Crystal ngạc nhiên.

-"Em không nên biết đâu."

John cười rồi xoa đầu Crystal như em gái mình.

-"Tại sao vậy, em sẽ ngăn người đó sát hại anh mà."

Crystal nói

-"Chính vì thế.

Anh không muốn em ngăn chuyện này lại, mà hãy để nó diễn ra."

-"Cái gì cơ, sao anh lại muốn chết chứ."

Crystal thắc mắc.

-"Vì đó là điều mà anh phải nhận, anh đã gây ra nhiều tội ác trong cuộc đời mình và bây giờ anh phải trả giá cho việc đó."

John nở một nụ cười hiếm hoi, có chút đau khổ.

-"Khi lần đầu tiên bước vào đây, anh đã nhận ra người đó ngay lập tức, cho dù đã thay đổi thân phận.

Nhưng anh quyết định sẽ im lặng và gánh lấy hậu quả do mình gây ra."

John kể lại, anh từng là một cậu bé bình thường giữa đất nước với chiến tranh xảy ra liên tục.

Và nó đã cướp đi gia đình của anh, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, John đã nhận được sự giúp đỡ từ một tổ chức sát thủ ngầm.

Tất nhiên, để đổi lại anh phải trở thành một trong số chúng.

Sau này anh được đào tạo trở thành một sát thủ xuất sắc nhất, ẩn dưới vỏ bọc của một vệ sĩ.

Và đôi tay của John đã ngấm máu biết bao nhiêu người, kẻ xấu có, người tốt cũng có.

-"Nhưng vào thời điểm đó, anh đã nhận ra.

Mình đã cướp đi hạnh phúc của hai đứa trẻ vô tội."

John sờ lên vết sẹo trên mắt trái của mình.

-"Hả, vậy hai người đó là....."

Crystal nhận ra.

John nhìn Crystal rồi cầu xin cô bé.

-"Giữ bí mật giúp anh nhé."

Đó là lựa chọn của anh ấy nên cô không thể từ chối được.

Trở lại với hiện thực.

-"Mọi chuyện....là như thế."

Crystal cúi mặt xuống đất, như sắp khóc đến nơi.

-"Thảo nào lại dễ dàng như thế."

Leila thở phào.

-"Được rồi, bắt đầu thôi nào."

Leila nói.

Chẳng đợi lâu nữa, Monokuma dùng chiếc búa đập vào nút đỏ trước mặt.

Hành quyết

Leila rơi xuống giữa bàn cờ vua, nhưng bàn cờ này chẳng có một quân cờ nào cả.

Bỗng từ trên trời rơi xuống một quân cờ vào thẳng vị trí cô đang đứng, Leila né thành công.

Sau đó rất nhiều quân cờ tiếp tục rơi xuống, chúng đều được đặt đúng vào ô.

Cô chạy mãi tìm những ô trống, đến một khi....Leila đứng giữa ô trống cuối cùng trên bàn cờ, phía trên là quân hậu đang rơi xuống.

Biết rằng thế là hết, cô ngồi xuống, nhìn lên trên.

Từ từ, quân cờ cuối cùng đáp xuống ô trống còn lại trên bàn cờ.

Kết thúc hành quyết.

Mỗi một class trial trôi qua.

Maelyn lại có nhiều cảm xúc và suy nghĩ hơn.

Nhưng cô không dám bảo mình là người buồn nhất ở đây.

Lifa gào lên rồi chạy khỏi đó, cô chạy mãi, chạy mãi rồi dừng lại ở giữa sân vườn rồi ngồi khóc một mình.

Sau đó Crystal đi tới.

-"Đó là lựa chọn của chị ấy."

Crystal bảo.

-"Để tôi một mình đi."

Lifa quay lưng lại với cô.

-"Chị ấy đã hi sinh để cứu chị mà phải không....."

Lúc này Crystal khựng lại một chút rồi tiếp tục.

-"Chị mới là Leila phải không?"

~~~~~Hết tập 3~~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Thông tin thêm


Vậy là tập 3 đã kết thúc với nạn nhân là John Barter.

Nhưng tiết lộ của Crystal ở đoạn cuối nghĩa là....Leila thật sự đúng là hung thủ nhưng Lifa đã quyết định tráo đổi thân phận với cô.

Lifa kết thúc với việc bị hành quyết cho việc làm mà cô không gây ra, để cứu em gái mình.

Leila vẫn sống sót.

Và tên thật của Lifa là Clara Lee, còn Leila là Amy Lee.

Bọn họ phải thay đổi tên họ của mình để tránh sự truy đuổi của tổ chức sát thủ.

Vậy cuối cùng hai người chết là John và Lifa.

Trò chơi còn lại 8 người.
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 4: part 1


-"Tại sao.....em biết."

Lúc này chẳng thể giấu diếm nữa, đúng vậy, người đang ở trước mặt Crystal lúc này chính là Leila.

-"Em có thể ghi nhớ chính xác hình dáng một ai đó, tuy gương mặt hai người rất giống nhau nhưng hình dáng có một chút khác biệt."

Crystal giải thích.

-"Thì ra là thế."

Leila gạt đi hàng nước mắt dài trên má mình.

-"Vậy....trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, John...như thế nào vậy?"

Crystal hỏi.

-"Anh ta....đã nói xin lỗi."

Leila trong giây phút ấy có chút khựng lại, nhưng sự hận thù đã lấn át tất cả.

Cô tiếp tục kể lại chuyện sau đó.

Nhìn thân xác John nằm dưới đất, biết rằng tất cả đã kết thúc.

Cô quyết định sẽ tự thú nhận tất cả và đón lấy sự hành quyết dành cho mình.

Nhưng rồi Lifa chạy đến.

-"Leila.....em thật sự làm thế sao?"

Lifa đi đến nắm lấy tay em gái mình.

-"Đây là quyết định của em."

Leila trả lời với khuôn mặt lạnh.

-"Đi với chị."

Lifa nắm lấy tay Leila kéo cô đi vào phòng.

-"Không có Camera ở đây, Monokuma sẽ không biết đâu."

Lifa nói.

-"Chuyện gì....?"

Leila hỏi.

Đột ngột Lifa đưa trang phục của mình cho Leila.

-"Được rồi, em mau mặc lấy đồ của chị đi.

Rồi đưa đồ của em cho chị."

-"Nhưng....."

Leila định nói gì đó, nhưng đã bị Lifa chặn lại.

-"Làm ơn, làm theo lời chị."

Lifa nói.

Điều đó làm Leila không thể từ chối được, hai người hoán đổi trang phục cho nhau.

Sau đó Lifa trong bộ trang phục của Leila đi ra ngoài, sau đó quay mặt lại nói.

-"Hãy ra khỏi đây và sống thật tốt nhé."

Lifa nói xong, cầm con dao dính máu lên rồi rời đi.

Kết thúc hồi tưởng.

Crystal đi đến bên cạnh Leila, đặt tay lên vai cô.

-"Vào trong thôi nào."

Cô bé nói.

-"Tôi....đã giết bạn của cô đấy."

Leila khựng lại, cô biết John là bạn của bọn họ.

-"Có lẽ đó là cách tốt nhất dành cho anh ấy.

Giờ thì đi thôi."

Crystal nắm tay Leila kéo cô vào bên trong.

-"Cảm ơn vì đã đến."

Leila đã mất chỗ dựa duy nhất của mình trong cuộc đời này.

Nhưng biết đâu cô sẽ nhận lại được nhiều thứ quý giá khác.

-"Trong lúc hấp hối, John đã nói gì đó thì phải."

Leila nhớ lại.

-"Có gì thế?"

Crystal hỏi.

-"Anh ta nói, phòng của tôi, ngăn kéo thứ hai."

Leila nói.

-"Hửm, chúng ta đến đó chứ."

Crystal bảo.

-"Có lẽ."

Hai người đi đến phòng của John, Leila tiến đến phía chiếc tủ ngay đầu giường, mở ngăn kéo thứ hai ra.

Phía bên trong là một tờ giấy.

Bên trong ghi rõ địa điểm của tổ chức sát thủ đang truy lùng chị em cô và tên trùm là ai.

Có lẽ anh ta đã chuẩn bị mọi thứ trước khi bị giết.

Cầm tờ giấy trên tay, Leila cảm thấy rối bời, liệu cô đã làm điều đúng đắn.

-"Chị hãy hợp tác với mọi người nhé, chúng ta nhất định sẽ sống sót khỏi đây."

Crystal nói.

-"Ừm."

Leila cảm thấy mình phải thay đổi thôi.

Hai người đi ra ngoài rồi giải thích toàn bộ mọi chuyện với những người còn lại.

Hầu hết mọi người chẳng có ý kiến gì.

-"Tệ thật, Lifa đúng là một cô gái tốt."

Evan cắn miếng bánh rồi nói.

Maelyn đi đến trước mặt Leila, chìa tay ra với cô.

-"Chúng ta hãy cố gắng sống sót nhé."

Cô nói

-"Cảm ơn cậu."

Leila mỉm cười nắm lấy tay Maelyn.

-"Phải rồi."

Maelyn chợt nhớ ra điều gì đó, cô nói lớn.

"Monokuma, ngươi đâu rồi?!!"

Lần này không ảo như mấy lần trước nữa, Monokuma xuất hiện từ phía sau cánh cửa phòng ăn.

-"Ngươi gọi ta có chuyện gì thế?"

Nó hỏi.

-"Ngươi còn nhớ giao kèo của chúng ta chứ?"

Maelyn nói.

-"Ah, cái đó à.

Tất nhiên là ta nhớ chứ."

-"Giao kèo gì thế?"

Haeyun hỏi

-"Được rồi, ngươi cứ đi theo ta."

Monokuma muốn cô đi theo hắn.

Thế là mọi người đi theo Monokuma đến chỗ cánh cổng bằng bạc.

Nó lấy ra một chiếc chìa khoá, rồi mở cánh cửa ra.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong vô cùng rộng với vô số màn hình lớn nhỏ khác nhau.

-"Đây là phòng giám sát lâu đài, những màn hình này kết nối với tất cả camera ở đây."

Monokuma giải thích

-"Vậy nơi đây có thể ghi lại cách những vụ án diễn ra.

Thế thì chúng ta cũng không cần phải phá án nữa."

Jin nói.

-"Chưa chắc đâu."

Monokuma cười mỉa mai.

Nó nói tiếp: "Nhà vệ sinh, phòng ngủ của mỗi người và tầng hầm chứa rác bên dưới lâu đài không hề có camera, à mà còn hầm chứa vũ khí nữa."

-"Nhưng điều này cũng giúp ích cho chúng ta rất nhiều rồi."

Thu nói.

-"Vậy chúng ta hãy tua lại phòng ăn đêm qua sau khi xảy ra vụ án mạng xem, có thể nhìn thấy những người chuẩn bị đồ ăn ở đấy."

Maelyn nói.

Cô đi đến tìm màn hình kết nối với camera trong phòng ăn, chỉnh đến tối đêm qua.

Lúc xảy ra vụ án mạng chắc tầm mười hai giờ đêm, vậy chỉnh qua sau đó một giờ.

-"Kia rồi."

Một nhóm người đeo khẩu trang kín mặt, đẩy khay thực phẩm vào rồi để vào tủ lạnh.

Sau đó lúc bốn giờ, lại một nhóm người nữa đi đến chuẩn bị đồ ăn sáng xong đi mất.

-"Khoan đã, bọn họ đã đi đâu?"

Thu hỏi

Mọi người dò theo chân họ, đi đến cổng sau của lâu đài.

Nhưng vì camera không thể phủ hết toàn bộ sân vườn nên đã mất dấu họ.

-"Nhưng cánh cổng chính không hề mở ra phải không?

Cũng chẳng có bất kỳ cánh cửa phụ nào quanh thành.

Bọn họ làm sao ra khỏi đây?"

Haeyun bối rối.

-"Hầm vũ khí."

Crystal nói.

-"Em nói sao Crystal?"

Maelyn hỏi.

-"Chúng ta vào ngày đầu tiên không hề kiểm tra kỹ nơi đó, còn rất nhiều phòng."

Crystal giải thích.

Thấy cô bé nói cũng có lý, mọi người dần đi xuống dưới hầm vũ khí.

Nơi này không còn bụi bẩn như ngày đầu nữa mà đã được lau dọn rất sạch sẽ.

-"Thì ra ở đây có một nơi như thế này."

Jin đi vòng quanh nhìn những loại vũ khí khác nhau.

Bọn họ lần lượt mở những cánh cửa khác nhau nhưng không thể tìm được gì, những căn phòng đấy không chứa vũ khí thì cũng trống trơn.

-"Có lẽ nơi này chẳng có gì đâu."

Haeyun lắc đầu nói.

Jin để ý chỗ góc phòng có một cái cần gạt, cậu đi đến gạt nó xuống.

Bỗng mặt đất rung dữ dội, từ giữa sàn nhà từ từ mở ra một lối đi xuống dưới.

-"Chúng ta làm được rồi."

Maelyn mừng rỡ nói.

-"Đi nào."

Evan mở đường đi xuống đầu tiên.

Dưới tầng hầm đó là một phòng với máy móc dày đặc.

Có lẽ đây là nơi điều khiển hoạt động của cả lâu đài, nhưng nơi này chẳng có ai cả.

-"Tại sao nơi này chẳng có ai vậy?"

Haeyun nhìn xung quanh.

-"Nơi này không phải hệ thống tự điều khiển, phải có người kích hoạt thì nó mới hoạt động."

Evan cũng biết một chút về máy móc cơ khí.

-"Bọn họ đã rời khỏi đây một cách vội vã."

Sun đi đến chỗ một chiếc máy tính, chỉ vào cốc cà phê vẫn còn nước đá bên trong.

-"Monokuma đã báo tin cho họ rời đi à?"

Jin nói.

-"Không hề nhé!!!

Kẻ báo tin cho bọn họ là một trong số các ngươi đấy."

Nó nói.

-"Ngươi muốn chia rẽ nội bộ bọn ta chứ gì?"

Leila nói lớn.

-"Hửm, tất cả những gì ta nói đều là thật.

Các ngươi muốn tin hay không thì tùy."

Nó lắc đầu chán nản.

-"Vậy kẻ đó là ai?"

Haeyun tiếp tục hỏi.

-"Tự tìm ra đi chứ!!"

Monokuma tức giận quát.

Bọn họ đi xung quanh rồi dừng lại ở một cánh cổng lớn giữa căn phòng.

-"Cánh cổng này dẫn đến đâu vậy?"

Haeyun hỏi.

-"Muốn biết thì cứ mở nó ra thôi."

Monokuma nói.

-"Nhưng làm thế nào để mở nó ra."

Haeyun hỏi.

-"Này, ngươi thích đặt câu hỏi nhỉ."

Đến lúc này, Monokuma nhe răng cười ha hả.

-"Muốn mở nó ra.

Thì các ngươi phải vượt qua thêm một lần phá án nữa."

Biết ngay mà.

Maelyn thầm nghĩ, điều nó muốn là những vụ án mạng diễn ra, nhưng tại sao?

Những cái chết đó có ý nghĩa gì?

-"Những vụ án mạng này có ý nghĩa gì với ngươi vậy?"

Maelyn bình tĩnh hỏi.

-"Đó là mong muốn của chủ nhân trò chơi này."

Monokuma trả lời.

-"Ý ngươi là Noriko?"

Crystal nói.

-"Không phải Noriko....mà là chủ nhân thật sự của trò chơi này."

Monokuma cười nói.

~~~Còn tiếp~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 4: part 2


-"Chủ nhân thật sự?"

Leila nói

-"Đúng vậy, chủ nhân thật sự của trò chơi này."

Monokuma cười lớn.

Maelyn đảo mắt nhìn xung quanh, giờ đây cô chẳng biết phải tin ai.

Mọi người đều có khả năng.

Lúc này Jin tiến lên phía trước rồi nói lớn.

-"Dù có như vậy thì sao?"

Cậu nói lớn.

-"Hở....."

Monokuma khó hiểu.

Jin hít một hơi thật sâu.

-"Cho dù như thế, tình bạn giữa bọn ta là thật.

Ta không quan tâm người đó là ai, bây giờ thì thoát ra khỏi đây là quan trọng nhất."

Cậu chỉ thẳng mặt Monokuma

-"Ái chà, nếu ngươi nói vậy."

Monokuma đi đến bên cầu thang tiến lên phía trên.

-"Nhưng dù muốn hay không, phải có thêm người chết nếu muốn dừng trò chơi này lại."

Nó nói rồi biến mất.

Noriko không phải người duy nhất đứng sau trò chơi này.

Và kẻ thật sự đứng sau mọi chuyện đang đứng ở đây, Maelyn nhớ lại cuộc nói chuyện vào đêm trước.

Giờ đây cô đã nghĩ Crystal thật sự rất đáng ngờ, cả Evan hay thậm chí là.....Jin.

Bọn họ có khả năng đó nhất.

-"Sẽ không ai phải chết nữa đâu, nhất định là như thế."

Haeyun trấn an mọi người, nhưng chính cậu cũng không chắc nữa.

-"Cậu chẳng cần tỏ ra như thế đâu, rốt cuộc cậu cũng chẳng làm được gì cả."

Evan nói với Haeyun

-"Ý cậu là sao?!"

Haeyun bất ngờ khi nghe những lời đấy.

-"Cậu chỉ đang trấn an mọi người thôi, chứ thật sự cậu chẳng làm được gì cả."

Evan cười mỉa nói.

Haeyun tức giận.

-"Vậy thì cậu làm được gì chứ?

Cậu cũng chỉ là một kẻ vô dụng ở đây thôi."

Haeyun chỉ thẳng mặt Evan nói.

-"Có lẽ.

Nhưng tôi nghĩ cậu nên ngừng nói những điều mà mình không dám chắc như vậy."

Evan nói.

-"Dừng lại đi hai người!!!"

Jin đi đến đứng giữa Evan và Haeyun.

-"Nếu còn cãi nhau nữa thì tôi sẽ cả quăng cả hai xuống nền nhà đấy."

Lúc này, Evan và Haeyun không nói gì nữa.

Thu lập tức đi đến

-"Ở dưới đây nãy giờ cũng chẳng tìm được thêm thông tin gì.

Chúng ta lên trên thôi nào."

Mọi người thật sự cũng chẳng còn gì để làm dưới này.

Đành trở lên trên thôi, Maelyn nhìn Evan một cách đáng ngờ.

Cậu ta đang định chia rẽ nội bộ ở đây, chắc là thế.

Tuy nhiên việc cậu ta có phải là người đứng sau mọi chuyện không thì cô không chắc.

-"Cậu đang suy nghĩ gì thế?"

Sun bất ngờ hỏi Maelyn làm cô giật mình.

-"Chẳng qua là, tôi đang cố tìm ra người thật sự đứng sau trò chơi này."

Maelyn nói.

-"Vậy cô đang nghi ngờ những ai thế?"

Sun hỏi.

-"Evan, Crystal và Jin.

Những người này là có khả năng nhất."

Maelyn đăm chiêu suy nghĩ rồi nói.

-"Nhưng chúng ta là bạn mà."

Sun nói.

-"Chưa chắc đó là tình bạn thật sự hay giả dối."

Maelyn nhìn thẳng về phía Sun, làm cậu khựng lại.

Sau đó cô nói tiếp

-"Đôi khi lời nói ra lại không giống với những gì thật sự trong lòng.

Tôi nghĩ cậu phải hiểu hơn ai hết chứ."

-"Chuyện này....."

-"Tôi xin lỗi, nhưng tôi không chắc mình có thể tin tưởng được ai."

Maelyn bước chân bỏ đi, dù rất tàn nhẫn nhưng cô tin Sun sẽ hiểu.

Trở lại với Sun, cậu thật sự không muốn sống lại khoảng thời gian mà chẳng tin tưởng một ai được nữa.

Cậu rất đau lòng, nhưng những gì Maelyn nói không hoàn toàn là sai.

-"Cậu cần an ủi không?"

Lúc này, Jin đi đến mở rộng vòng tay mình ra.

Có vẻ như đang muốn cho cậu một cái ôm an ủi.

Sun đứng khựng lại bất ngờ trước điều đó.

-"Nếu cậu không cần thì thôi vậy..."

Jin dần thu cánh tay mình lại.

Lúc này, Sun lập tức nhảy thẳng vào lòng Jin.

-"Liệu tôi có thể tin tưởng vào cậu không?"

Sun hỏi như thế, dù biết nó chẳng có ý nghĩa gì cả.

-"Tùy cậu thôi."

Jin trả lời, nhìn xuống phía người đàn ông cao lớn nhưng lại như một đứa trẻ này.

Cậu ta có lẽ thiếu tình thương lắm.

-"Được rồi, tôi nghĩ cậu nên buông ra được rồi đấy."

Jin nói.

Lúc này, Sun mới buông ra khỏi người Jin.

-"Thế cậu tính sao nếu một người bạn của mình chính là chủ mưu thật sự."

Jin hỏi.

-"Có lẽ, tôi sẽ nghe lí do của họ trước rồi quyết định xem nên làm gì sau."

Sun lúng túng trả lời.

Jin cũng sẽ làm như thế.

Cậu thật sự muốn nghe lí do của người đó, nhưng liệu cậu có thể sống đến lúc đấy hay không.

Sau khi rời đi, Maelyn đến phòng Noriko một lần nữa để kiểm tra lại, cô bất ngờ phát hiện ra bốn tờ thông tin đã biến mất.

Đó là của John, Haeyun, Crystal và Evan.

Chắc chắn bọn họ đã lấy nó đi mất, nhưng tại sao?

Những người đó đang giấu cô chuyện gì?

Sau đó Maelyn lấy tấm hình của cô chụp cùng Norika ra, thật sự thì....cô đang giấu chính mình điều gì?

-"Cả Haeyun nữa sao!"

Cậu ta có chuyện gì giấu diếm à?

Quá khứ cậu ta ra sao?

Maelyn lúc này cũng không chắc có thể tin tưởng vào cậu ta nữa hay không.

-"Maelyn của chúng ta đang nghi ngờ mọi người sao?"

Monokuma chẳng biết từ lúc mà lại đứng ngay sau cô, nó nhe răng cười quái dị.

-"Liên quan gì tới ngươi."

Cô lạnh lùng đáp lại.

-"Ta chỉ đến để động viên cô thôi mà, đừng lạnh lùng như thế chứ."

-"Vậy ngươi nói cho ta biết hung thủ thật sự là ai đi."

Maelyn nói.

-"Chuyện này cô phải tự mình tìm ra vậy, và cô sẽ rất sốc đấy."

Monokuma cười lớn.

Maelyn sau đó bỏ đi, chẳng muốn nói chuyện với nó nữa.

Dù sao cô cũng phải đi tìm chút manh mối.

Nhưng bắt đầu từ đâu đây?

-"Cậu có nghĩ, chúng ta sẽ thoát khỏi đây mà không phải mất thêm ai không?"

Thu chẳng biết từ lúc nào mà đã đứng kế bên cô, Maelyn bất ngờ một tí rồi trả lời.

-"Tôi....thật sự không dám chắc."

Điều này quá tàn nhẫn.

Với tất cả bọn họ, tại sao họ lại ở đây, những người này đáng lẽ đã có một cuộc sống tốt hơn.

Nhưng tại sao?

-"Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ đó đâu!"

Maelyn thật sự rất tức giận, dù kẻ đó là ai thì cô cũng sẽ không tha cho hắn đâu.

Thu cũng nghĩ như thế, người đó thật sự quá tàn nhẫn.

-"Chúng ta đi xuống nhà bếp tìm chút gì ăn đi."

Thu đề nghị.

-"Hừm, được thôi."

Maelyn cũng thấy đói một chút.

Hai người cùng nhau xuống nhà bếp, lúc này Evan đã ở dưới sẵn rồi.

Cậu ta đang ăn một dĩa cơm cỡ lớn, sau đó Thu cùng Maelyn đến ngồi xuống.

Thu chỉ lấy một phần bánh sandwich còn Maelyn thì một phần cháo.

-"Cô đã tìm thêm được chút manh mối nào chứ?"

Evan hỏi Maelyn.

-"Hoàn toàn lạc lối."

Maelyn trả lời.

-"Tệ nhỉ.

Không biết phải có thêm ai chết nữa đây."

Evan nói

-"Tôi nghĩ đó sẽ là cậu đấy."

Thu mỉa mai cậu ta.

-"Chắc vậy, dù sao tôi cũng không muốn ra ngoài đó nữa đâu."

Evan nói

-"Đúng là ở đây điều kiện khá tốt thật."

Thu nhìn xung quanh.

Nơi này giống như một khách sạn hiện đại kết hợp với nét cổ điển vậy, làm kinh tế nhất định sẽ rất hút khách.

Mọi người dần dùng bữa, lúc này là cỡ chiều rồi.

Maelyn ra ngoài vườn dạo bước một chút dưới ánh hoàng hôn.

Thật đẹp, thật yên bình.

Liệu đây có phải là khoảng lặng trước cơn bão.

-"Cậu trông có nhiều tâm sự quá nhỉ."

Haeyun cũng ra ngoài đi dạo.

-"Cậu nghĩ chúng ta sẽ thoát khỏi đây chứ?"

Maelyn hỏi lại câu này.

-"Tất nhiên rồi, chúng ta nhất định sẽ ra khỏi đây."

Haeyun trả lời ngây, khuôn mặt cậu ta trông rất ngây thơ.

Maelyn rất muốn tin tưởng cậu ta.

Nhưng cô nhớ lại những tờ thông tin, cậu ta đã lấy đi tờ thông tin của mình.

Mọi chuyện chưa điều tra rõ ràng, nhưng nếu giờ cô hỏi thẳng thì quá nguy hiểm.

-"Nếu tôi là người đứng sau mọi chuyện thì cậu sẽ tính như thế nào?"

Maelyn hỏi như thế.

-"Hả, hỏi câu gì khó thế?

Tớ sẽ.....tớ chịu thôi, tớ không chuẩn bị cho việc này đâu."

Haeyun lúng túng.

-"Haha, cậu đúng là...."

Maelyn cũng không nghi ngờ cậu ta quá nhiều nữa.

Chắc cậu ấy có bí mật riêng tư gì đó thôi.

~~~Còn tiếp~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 4: part 3


Trong lúc này, Crystal đang đứng ở sân thượng, như đang chờ đợi ai đó.

-"Hôm nay lại có chuyện gì đây?"

Monokuma xuất hiện phía sau cô, nó thật sự thích làm người khác giật mình đấy nhỉ.

-"Thật sự thì còn bao nhiêu người đang chờ đợi trả thù vậy?

Ta mệt lắm rồi."

Crystal lắc đầu, tỏ vẻ khó chịu.

-"Chỉ còn một người thôi."

Monokuma xoa đầu rồi nói.

-"Hửm, một người?

Thế đó là ai?"

Cô hỏi.

-"Chuyện này cô chẳng cần biết làm gì.

Cô chỉ cần làm đúng công việc của mình là được."

Monokuma cười lớn rồi biến mất

Crystal đứng đấy, khuôn mặt trông rất nghiêm trọng.

Cô không chắc những quyết định của mình là đúng hay sai.

-"Tại sao mình lại trở thành như thế này chứ."

Crystal thở dài.

Ngày hôm sau

Maelyn đã đi vòng quanh lâu đài mấy lần rồi, đôi chân rã rời nhưng vẫn không thôi ngừng bước đi.

Không chịu nổi nữa, cô ngồi xuống nền hành lang, thở dốc một cách mệt mỏi.

Sau đó cô lại lấy tấm ảnh ra xem, đến giờ vẫn không hiểu tại sao.

Giữa Maelyn và Noriko có mối quan hệ gì, thậm chí cả cô cũng không nhớ được.

-"Mình là ai chứ?"

Maelyn dựa vào tường.

-"Thì cậu là Maelyn thôi."

Lúc này, Leila đi đến.

Ngồi xuống bên cạnh cô.

-"Phải, cậu nói đúng....."

Cô chính là Maelyn, siêu cấp tiểu thuyết gia mà, còn là ai được chứ?

-"Nhìn nơi này tớ lại nhớ đến ngôi nhà cũ của mình."

Leila nói.

Cô cũng từng sống trong một ngôi nhà lớn với kiến trúc châu Âu vô cùng sang trọng.

Nhưng mọi thứ đã mất hết chỉ trong một cái chớp mắt.

-"Mọi chuyện thay đổi quá nhanh nhỉ."

Maelyn lúc mới đây vẫn vô lo vô nghĩ, cuộc sống chỉ xoay quanh những cuốn tiểu thuyết.

Nhưng giờ đây cô đã bị cuốn vào một tình huống chết chóc chẳng biết còn sống để ra khỏi đây không.

-"Cho đến lúc này, liệu cô có tha thứ cho John chứ?"

Maelyn hỏi, mọi chuyện đã qua rồi nhưng cô biết Leila vẫn sẽ không thể quên được.

-"Tôi không chắc nữa...."

Nội tâm Leila bây giờ vô cùng mâu thuẫn.

Hai người nói chuyện phím một lúc rồi đứng lên.

-"Tôi...à không, chúng ta nhất định sẽ sống sót ra khỏi đây."

Leila quả quyết

-"Cô có kế hoạch gì à?"

Maelyn hỏi.

-"Thật ra tôi cũng không biết nữa, tôi chỉ đến đây để vực dậy tinh thần của cậu thôi.

Nhìn cậu đang khá mệt mỏi."

Leila nói

-"Oh, xin chào, hai người làm gì ở đây thế?"

Evan đi ngang qua hỏi.

-"Tôi đang nghỉ ngơi sau khi đi tìm manh mối trong lúc cậu chẳng làm gì cả."

Maelyn nói.

-"Thế à."

Evan gãi đầu nói.

-"Này, chúng ta đi tìm Thu bàn tiếp kế hoạch đi.

Cô ấy có vẻ rất thông minh."

Maelyn nói

-"Cũng được, chắc cô ấy đang ở phòng mình."

Leila trả lời

Maelyn và Leila đứng lên đi về phòng của Thu, Evan chẳng có gì làm nên cũng đi theo sau.

-"Tại sao cậu luôn bất cần vậy Eva?"

Leila tò mò hỏi, chẳng biết cậu ta đã như vậy hay do có chuyện gì xảy ra.

-"Tôi á?

Tôi bình thường chán mà."

Evan nói.

-"Tiêu chuẩn bình thường của cậu có vẻ khác người đấy."

Maelyn nói.

Đến trước của phòng của Thu, Maelyn gõ cửa nhưng chẳng có ai trả lời.

-"Cô ấy không có trong này ư?"

Leila hỏi

-"Thì cứ vào thôi."

Evan nói xong thì đi lên mở cửa ra một cách tự nhiên.

Mọi người bước vào thì thấy Thu đang nằm trên giường, có vẻ như đang ngủ.

-"Chúng ta đến không đúng lúc rồi."

Evan nói.

-"Nhưng sao cô ấy không tỉnh dậy, tớ gõ cửa khá mạnh mà?"

Maelyn nói.

Chợt nhận ra có gì đó không ổn, Maelyn đi đến bên cạnh giường của Thu rồi gọi cô ấy, nhưng Thu không tỉnh dậy.

-"Thu à, cô nghe tôi nói không?"

Maelyn cố gọi Thu dậy, cô đi qua cố gắng làm cô ấy tỉnh dậy.

Evan và Leila cũng lo lắng đi đến, bỗng Evan nhìn xuống cốc cà phê đổ dài trên tấm thảm dưới sàn.

Cậu cầm nó lên.....

-"Cô ấy đã uống phải thuốc độc."

Cậu nói.

-"Cái gì!!!???"

Maelyn không thể tin vào tai của mình nữa.

Cô gọi càng lớn hơn nhưng Thu vẫn không trả lời.

Lúc này, Evan đi đến kéo Maelyn ra.

-"Đừng di chuyển các xác, chúng ta nên giữ nguyên hiện trường."

Maelyn cảm thấy chân mình không còn đứng vững nữa.

Cô ngã khụy xuống nền nhà.

Lúc này Monokuma bật chuông thông báo lên, mọi người đều xuống tập trung dưới sảnh chính.

-"Ái chà, cho dù các ngươi có cố gắng thế nào.

Những vụ giết người vẫn không dừng lại nhỉ.

Cô Trần Cẩm Thu được phát hiện là đã chết trong phòng riêng của mình.

Hãy cố gắng mà tìm ra hung thủ nhé."

Nói xong nó lại biến mất như mọi khi.

-"Tại sao lại như vậy chứ, Thu không thể có bất kỳ thù oán gì với một ai trong đâu."

Crystal nói

-"Có lẽ hung thủ muốn thoát khỏi nơi này sớm nên đã làm như thế."

Leila nói.

-"Phải, đó là cách giải thích hợp lí nhất."

Haeyun cũng thêm vào.

-"Nhưng nhìn hiện trường rất giống một vụ tự sát."

Evan lên tiếng nói, cậu cũng đã ở đó.

-"Tôi không nghĩ thế đâu."

Sun nói.

-"Hả, tại sao chứ?"

-"Vì....lúc nãy tôi đã vào phòng an ninh( tạm gọi vậy) và phát hiện."

Sun kể tiếp

Camera ở dãy phòng của Thu và những nơi gần đó đã bị phá hỏng.

Dữ liệu của hôm nay cũng biến mất.

-"Vậy thì chắc chắn đây là một vụ án mạng, chúng ta nhất định sẽ tìm ra hung thủ."

Maelyn nói.

-"Nhưng Maelyn à...."

Evan ngắt lời cô.

-"Có chuyện gì thế.?"

-"Chẳng phải.....cậu là người đáng bị tình nghi nhất ở đây sao?"

Evan nói với khuôn mặt vô cùng nham hiểm.

-"Cái gì!!!

Tại sao?"

Maelyn cảm thấy vô cùng sốc trước những lời nói của cậu ta

-"Thì....cậu là bạn thân nhất của Thu ở đây mà, cô ấy nhất định sẽ uống cốc cà phê mà cậu đưa mà không nghi ngờ gì."

Evan phân tích.

-"Chuyện đó...không...."

Maelyn chưa kịp nói hết thì Evan lại tiếp tục.

-"Hơn nữa, cậu là người đề nghị Leila đi tìm Thu.

Cậu biết rõ cô ấy đã chết rồi, cậu làm thế đễ mọi người tìm thấy cái xác và khéo léo loại mình ra khỏi danh sách tình nghi."

Những lời nói của Evan vô cùng sắt bén.

Maelyn đứng lặng người, tình huống bây giờ vô cùng bất lợi cho cô.

Bỗng Evan lập tức nói.

-"Đừng nghiêm trọng thế chứ, tôi chỉ suy diễn chút thôi mà.

Nếu cô không phải thủ phạm thì có gì mà sợ chứ."

Maelyn nhìn xung quanh, mọi người bắt đầu nghĩ ngợi.

-"Tôi về phòng đây."

Evan nói xong ngoảnh mặt bước đi.

Maelyn đứng đó nhìn mọi người quay lưng bước đi.

Nhưng....

-"Đứng ngẩn ngơ gì thế!

Mau đi phá án thôi nào."

Leila bước đến nói với cô

-"Cậu...."

Maelyn không biết nên nói gì

-"Tôi tin cậu, vậy thôi."

Leila nói xong lập tức kéo Maelyn lên phòng của Thu lần nữa.

Trở lên đấy, xác của Thu vẫn nằm trên giường, khuôn mặt tái nhợt do đã ngấm thuốc độc từ lâu.

-"Có lẽ chúng ta nên bắt đầu bằng việc tìm được loại thuốc độc mà cô ấy đã uống phải."

Maelyn nói

-"Đây rồi."

Leila đổ thùng rác trong phòng ra, cô nhặt lên một lọ hoá chất nhỏ đánh dấu X.

Nhưng không chắc đó là loại chất nào.

Cầm lọ hoá chất lên, Maelyn ngắm nghía nó một hồi rồi đặt xuống.

-"Tớ nghĩ....cô ấy đã tự sát."

Maelyn cảm thấy như thế.

Sau đó cô kể mọi chuyện cho Leila biết, về quá khứ của Thu, việc Thu hận chính mình.

-" Có khi nào..."

Leila mặt nghiêm nghị nói

-"Có gì sao Leila."

-"Có kẻ đã nghe được cuộc nói chuyện giữa cậu và Thu."

Maelyn lúc đầu có vẻ không hiểu nhưng cô chợt nhận ra.

-"Kẻ đó đã đem quá khứ của Thu ra ép cô ấy phải tự sát hoặc kẻ đó bảo cô ấy làm thế để giúp mọi người thoát khỏi đây."

Maelyn suy luận được đến đó.

-"Phải, Thu đã tự mình uống chỗ thuốc độc này theo những gì kẻ đó bảo.

Hắn còn phá hỏng những camera gần đây."

Leila nói tiếp.

-"Nếu Thu tự sát theo ý của chính cô ấy thì chẳng phải làm việc đó rồi."

Maelyn nói.

-"Nhưng mà....kế hoạch này quá hoàn hảo.

Biết kẻ đó là ai đây chứ, Thu đã tự sát mà."

Leila bảo.

~~~Còn tiếp~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 4: part 4


Thủ đoạn lần này của hung thủ thật sự khá hoàn hảo.

Maelyn ngồi xuống bên cạnh Thu, cô ấy như đang ngủ một giấc yên bình, chẳng còn vướng bận chuyện thế gian.

-"Cậu làm thế để chúng tôi có thể thoát ra phải không?"

Maelyn hỏi, dù biết đối phương sẽ không bao giờ trả lời.

-"Vậy, chúng ta nên làm gì tiếp theo đây?"

Leila bối rối

-"Tôi....không biết."

Maelyn nói một cách bình thản.

-"Phải rồi, chúng ta đi xem phòng an ninh thử xem, có thể có manh mối gì đó."

Leila đề nghị

-"Ừm."

Hai người bước ra khỏi đó, vừa đi vừa suy nghĩ.

Khao khát được sống không cho phép hai người bỏ cuộc.

Bước vào bên trong phòng an ninh.

Bên trong là một bóng người đang đứng quan sát qua những cái màn hình.

-"Haeyun?"

Maelyn gọi tên cậu ta, chẳng biết Haeyun đang làm gì ở đây.

-"Maelyn à, cả Leila nữa.

Hai người cũng đi tìm manh mối sao?"

Haeyun hỏi.

-"Đúng vậy, bọn tôi vừa lên phòng của Thu xong."

Leila trả lời

-"Sao cậu lại ở đây?"

Maelyn hỏi lại

-"À, tôi nghe bảo những camera đã bị phá hỏng nên lên đây xem."

Haeyun chỉ tay về phía những màn hình tối đen.

Tổng cộng là 5 màn hình không thể kết nối được với camera, kiểm tra băng thu thì toàn bộ dữ liệu đã biến mất.

-"Tệ thật."

Leila nói.

-"Cậu có nghi ngờ ai không, Maelyn?"

Haeyun hỏi bất ngờ.

-"Chuyện này...."

Maelyn không hẳn là nghi ngờ ai, vì trong chuyện này ai cũng có khả năng.

-"Tớ nghĩ đó là Evan hoặc Sun."

Haeyun nói.

-"Tại sao?"

Maelyn hỏi

-"Đúng là bọn họ rất đáng nghi."

Leila tiếp thêm.

-"Sun là người báo rằng camera đã bị phá hỏng, nhưng liệu đó là tình cờ hay cậu ta nói thế để tự loại mình khỏi diện tình nghi.

Evan thì muốn đổ tội cho cậu trước mọi người."

Haeyun nói.

-"Tớ không muốn phải mất thêm một người bạn nữa."

Maelyn thổ lộ lòng mình với Leila và Haeyun.

Cô không thể tiếp nhận thêm bất kì cái chết nào nữa, quá tàn nhẫn.

Một lúc sau, Crystal và Jin đi vào.

Nhìn thấy ba người kia đứng bên trong thì họ cũng bất ngờ một tí rồi bình thường lại.

-"Có chuyện gì thế?"

Leila hỏi.

-"Tôi đang định đi kiểm tra phòng này thì bắt gặp Crystal, nên chúng tôi cùng nhau đi."

Jin nói.

-"Đúng vậy...."

Crystal cũng trả lời.

Mọi người đi kiểm tra các màn hình và đúng là chỉ có duy nhất 5 camera ở gần phòng của Thu bị phá thôi.

-"Phòng của Thu nằm ở tầng 2, ở gần rất nhiều người nên...."

Haeyun nói.

-"Lần này chúng ta không thể khoanh vùng rồi."

Crystal nói.

-"Cũng có thể, hung thủ thật sự đang đứng ở đây."

Jin không muốn nói thế đâu nhưng điều đó là có thể xảy ra.

-"Đúng vậy....không một ai bị loại khỏi diện tình nghi cả."

Maelyn nói, dù cô không phải hung thủ nhưng lại là nghi can số một ở đây.

Phải dốc hết sức chứng minh sự trong sạch của chính mình thôi.

Dù là nghi can số một vì là người thân với Thu nhất.

Nhưng cô sẽ không bao giờ hối hận về tình bạn này.

-"Vậy bây giờ, mọi người hãy tự chứng minh sự trong sạch của mình nhé."

Maelyn nói tiếp, nở một nụ cười tươi rói.

Maelyn nhìn đồng hồ treo trên tường.

-"Bây giờ đã là 12 giờ 30 phút.

Lúc tôi và Leila bước vào phòng, cơ thể của Thu vẫn còn một chút hơi ấm.

Nên tôi nghĩ hung thủ chỉ ra tay trong sáng nay thôi.

Vậy sáng nay mọi người đã làm gì?

Ở đâu?"

Maelyn hỏi.

Sau đó cô tiếp tục:

-"Tôi đã đi vòng quanh lâu đài để điều tra manh mối cả buổi sáng."

-"Tớ ăn sáng xong rồi thì dạo bước xung quanh khu vườn, lúc trở vào thì nhìn thấy Maelyn, sau đó bọn tôi cùng đi lên phòng Thu."

Leila nói.

-"Tớ thì chỉ dạo quanh thư viện đọc vài cuốn sách cho đỡ chán, sau đó lấy sách trở về phòng mình đọc.

Có Evan làm chứng, cậu ấy ở đấy cả buổi sáng."

Haeyun nói.

-"Tôi thì đã lên trên sân thượng cả buổi sáng để hít thở không khí, lấy tinh thần sáng tác truyện."

Crystal nói.

Maelyn cũng không có ý định nghi ngờ ba người này.

-"Tôi thì dành cả buổi sáng ở bên khu thể thao ngoài sân.

Không có ai làm chứng cả....."

Jin nói.

-"Y như lời Haeyun nói, tôi đã ở thư viện cả buổi sáng."

Evan bất ngờ bước vào.

-"Cậu đã ở đây từ bao giờ vậy?

Làm hết hồn."

Leila nói.

-"Từ đoạn của cô rồi.

Nhưng tôi nghĩ mình nên đứng ngoài nghe chút rồi mới bước vào."

Evan trả lời.

-"Vậy là chỉ còn....."

-"Ah...."

Một bóng người bước vào bên trong, đó là Sun.

Cậu ta nhìn thấy mọi người rồi cũng có chút bất ngờ.

-"Cậu đến đúng lúc lắm, sáng nay cậu đã đi đâu và làm gì thế hả?"

Jin hỏi.

-"Eh....tôi....."

Sun ngẩn người với câu hỏi bất ngờ này.

-"Jin à, cậu hỏi cậu ta với một giọng điệu hơi lạ đấy."

Evan cười đùa.

Sun ngẩn người ra một chút rồi nhận ra tình hình.

-"À....sáng nay tôi ăn sáng xong rồi đi xuống tầng hầm vũ khí quan sát.

Sau đó thì qua phòng an ninh và phát hiện một số màn hình không hoạt động."

Sun kể lại

-"Hầu hết mọi người ở đây đều có một khoảng thời gian riêng tư nhỉ."

Evan nói.

-"Đúng là thế, chẳng ai có chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo cả."

Maelyn nói.

-"Ở đây không tiện để nói chuyện.

Hay chúng ta trở xuống phòng ăn đi."

Haeyun đề nghị.

-"Ừm, vậy cũng được."

Maelyn nói

Mọi người trở xuống phòng ăn, lúc này Maelyn mới lấy lọ hoá chất ra cho mọi người xem.

-"Tôi và Leila tìm thấy vật này bên trong phòng của Thu, chắc chắn đây là thứ đã giết chết cô ấy."

Maelyn nói.

Không một ai biết loại thuốc này là gì, nhưng cũng không quan trọng.

Điều duy nhất cần quan tâm là bắt được hung thủ cơ.

Bỗng Maelyn nhớ ra một điều.

-"Crystal này, em bảo là có thiết bị kiểm tra dấu vân tay phải không?"

Maelyn quay sang Crystal hỏi.

-"Đúng vậy.

Đi theo em."

Crystal nhận ra ý của cô, đứng dậy bảo mọi người đi theo mình.

Cả nhóm bảy người theo chân Crystal đi đến phòng nghiên cứu.

Ở đó có nhiều loại máy móc, thiết bị.

Cô bé chỉ vào máy kiểm tra dấu vân tay.

Rồi bảo mọi người ấn ngón tay lên máy quét.

Sau khi đối chiếu dấu vân tay của mọi người với dấu vân tay sót lại trên lọ thuốc.

Kiểm tra kết quả thì.

-"Dấu vân tay trên lọ thuốc khớp với Leila, Maelyn và một dấu vân tay lạ."

Crystal nói.

-"Dấu vân tay còn lại chắc là của Thu."

Sun nói.

-"Em cũng nghĩ vậy."

Crystal trả lời.

-"Em có vẻ rành về những thứ này quá nhỉ."

Jin nói.

-"Hả....à, bố em làm trong ngành cảnh sát.

Ông ấy đã chỉ em cách lấy dấu vân tay từ máy này, thứ này được dùng để truy ra thủ phạm."

Crystal trả lời.

-"Leila và Maelyn tìm thấy lọ thuốc này nên việc có dấu vân tay của họ cũng dễ hiểu.

Nhưng tại sao lại chỉ còn Thu thôi."

Evan nói.

-"Bọn tôi nghĩ rằng cô ấy đã tự sát, nhưng việc những chiếc camera bị phá hoại đồng nghĩa với việc là có kẻ đứng đằng sau."

Leila nói.

Cảm thấy không còn việc gì làm ở đây nữa, Maelyn bảo mọi người cứ nghĩ ngơi đi.

Sau đó cô đi dạo vài vòng suy nghĩ, bỗng Crystal đi đến.

-"Có chuyện gì thế Crystal."

Maelyn hỏi.

-"Chị có thấy đáng ngờ không?"

Cô bé nói.

-"Đáng ngờ chỗ nào cơ?"

Maelyn không hiểu lắm.

-"Chuyện là.....tại sao mọi người lại tập trung ở phòng an ninh một cách tình cờ như thế."

Crystal nói.

-"Có lẽ là họ định kiểm tra những Camera hỏng thôi."

Maelyn trả lời.

-"Hoặc là, hung thủ để sót một manh mối và định đến để tiêu hủy nó."

Crystal mặt nghiêm túc nói.

-"Manh mối.....Không lẽ...."

Maelyn chợt nhận ra, cô lập tức chạy đến phòng an ninh gấp.

~~~Còn tiếp~~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 4: part 5


Maelyn hối hả chạy lên phòng an ninh để tìm kiếm manh mối quyết định của vụ án lần này.

Cô dạo bước quanh hàng máy tính.

-"Đây rồi!!!"

Maelyn dừng lại trước màn hình camera ở chỗ phòng thuốc của lâu đài.

Cô cẩn thận kiểm tra cuộn băng thu, may mắn thay là nó chưa bị lấy mất.

-"Lần này, chắc chắn sẽ bắt được thủ phạm."

Cô tin chắc như thế.

Maelyn cho tua lại cửa phòng thuốc sáng nay, theo như những gợi ý của Crystal.

Hung thủ đã quên xoá manh mối quan trọng này và trở lại đây vào lúc nãy để lấy chúng đi.

Nhưng việc mọi người tập trung lại đã khiến cho kế hoạch của hắn đổ vỡ.

Cô cho tua nhanh đoạn ghi hình lúc sáng.

Không ngoài dự kiến, một bóng đen bước đến phòng dược liệu.

-"Haha, để xem nào, ngươi chính là.....hả??"

Cô không dám tin vào đôi mắt của mình nữa, tại sao lại là người đó cơ chứ.

Maelyn đứng đó chết lặng khoảng 15 phút.

Từng giọt nước mắt lăn dài trên má cô.

-"Không!!!"

Lấy tay lau hàng nước mắt trên má mình.

Maelyn sẽ tố cáo kẻ đó, cho dù đó là.....

Maelyn lấy cuộn băng cất vào túi áo mình.

Bước ra ngoài với khuôn mặt sắt lạnh, cô đi đến sảnh lớn rồi cất tiếng gọi cho Monokuma thông báo là mình đã phá được vụ án.

-"Cô phải chắc chắn đấy nhé."

Monokuma sau đó lập tức phát chuông thông báo cho mọi người trở xuống.

Sau khi mọi người đã tụ tập đông đủ thì nó nói.

-"Có lẽ như là đã có người phá được vụ án này rồi.

Chúng ta hãy cùng bắt đầu thôi."

Lối vào tầng hầm dần mở ra.

Maelyn đi trước với một khuôn mặt vô hồn, Haeyun thấy thế hỏi một cách lo lắng.

-"Cậu không sao chứ Maelyn?"

-"Tớ không sao."

Cô nở một nụ cười đau khổ rồi tiếp tục đi.

Class Trial

Số người ở đây dần ít đi, chỉ còn lại bảy người tương đương với bảy chỗ trống.

Maelyn nhìn lên tấm bảng của Thu thầm nói.

"Tôi sẽ không để cô chết một cách vô ích đâu."

-"Các ngươi cứ thoải mái tranh luận cho đến khi tìm được hung thủ nhé."

Monokuma nói.

-"Thế, cậu đã tìm được hung thủ sao Maelyn, tôi khác ấn tượng đấy."

Evan mở đầu nói.

-"Phải."

Maelyn quả quyết.

-"Vậy hung thủ là ai."

Jin nói.

-"Cứ nghe tôi suy luận đã."

Maelyn bình tĩnh nói.

Lần này, động cơ không phải là thù hận cá nhân mà là do hung thủ muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Trong vụ án của John, Thu đã từng kể với tôi rằng cô ấy hận chính mình và có ý định tự sát.

Cuộc nói chuyện là riêng tư nhưng đã có kê thứ ba nghe được.

-"Thu...hận chính mình sao?"

Sun hỏi

-"Đúng vậy, vì một lỗi lầm trong quá khứ."

Maelyn nói.

Sau đó, vì muốn rời khỏi đây, hung thủ đã lập kế sử dụng quá khứ của Thu làm cô ấy có ý định tự sát.

Tôi tin rằng hắng đã bảo làm vậy để giúp mọi người ra khỏi đây, tạo thêm lí do cho Thu nữa.

Cuối cùng, Thu đã đồng ý với hắn thực hiện vụ này.

Cô ấy đã chấp nhận uống lọ thuốc độc mà hắn đưa cho.

-"Nhưng tại sao cô ấy lại chấp nhận làm thế?"

Leila hỏi.

-"Vì cô ấy....là một người tốt."

Maelyn cúi mặt xuống nói.

-"Cô ấy không đáng phải nhận kết cục như thế.

Tôi nói có đúng không!?"

Maelyn lúc này khựng lại một chút

-"Haeyun Park, siêu cấp idol nhạc pop."

Maelyn chỉ thẳng mặt Haeyun và nói.

-"Hửm."

Haeyun vô hồn nhìn thẳng vào mắt cô.

-"Cái gì?!!!"

Leila ngỡ ngàng, không tin vào những gì mình nghe.

-"Tại sao cậu lại làm thế Haeyun?!

Cậu là người đã lấy lọ thuốc độc từ trong phòng thuốc.

Cậu cũng định tiêu hủy cuộn băng nhưng đã bị tôi và Leila cản trở."

Maelyn nói với ánh mắt sắt lạnh pha lẫn giận dữ.

-"Thì sao cơ......?"

Haeyun nói một câu khiến cô rất sốc.

-"Vâỵ cậu đã thừa nhận mình là hung thủ à?"

Jin nói.

-"Hừm......chắc vậy."

Haeyun xoa đầu nói, lúc này Maelyn nhìn cậu ta với ánh mắt giận dữ.

Leila Jin và Crystal cực kì sốc.

Sun, Evan thì vẫn bình thường, như chẳng có gì ngạc nhiên.

-"Tại sao!!!!Chỉ vì để thoát ra khỏi đây mà cậu sẵn sàng giết người sao."

Jin nói.

-"Ha....tôi còn sẵn sàng làm nhiều việc hơn thế cơ.

Để đạt được thứ mình muốn thì một vài sự hi sinh nhỏ từ người khác có đáng là bao."

Cậu ta cười lớn.

-"Đồ khốn!!!!"

Jin hét lên.

-"Hành quyết cậu ta ngay đi Monokuma!"

Leila nói

-"Vậy ra đây là con người thật của cậu sao."

Evan cười một cách gian xảo và nói.

-"Ah....tôi không nghĩ là mình sẽ chết ở đây đâu."

Haeyun nói.

-"Cái gì cơ."

Jin tức giận.

-"À, chuyện này có lẽ Monokuma sẽ giải thích rõ cho mọi người."

Haeyun cười nói.

Monokuma đứng lên giải thích.

-" Những gì mà cậu Haeyun làm chỉ là khuyến khích cô Thu tự sát.

Cái chết của Thu là do cô ấy quyết định nên hung thủ thật sự của vụ này cũng chính là cô Trần Cẩm Thu."

-"Cái gì?"

Maelyn hỏi lại.

Cô đều cảm thấy cảm thương cho những người bị hành quyết ở những vụ án trước.

Nhưng hiện tại thì....cô không thể tha thứ cho cậu ta.

-"Tệ thật nhỉ.

Có vẻ tôi đành phải sống sót ra khỏi đây rồi.

Haha."

Haeyun nói.

Chỉ trong chốc lát, Jin lập tức tiến đến đấm thẳng vào mặt Haeyun.

Cậu ta ngã vào tường phía sau rồi từ từ đứng dậy, xoa má mình rồi nói.

-"Này, tôi chỉ có khuôn mặt này để kiếm ăn đấy."

-"Đồ khốn, ngươi đáng lẽ nên chết mới phải."

Jin nói.

-"Vậy cậu định giết tôi à, nhưng lần này cậu sẽ bị hành quyết thật đấy nhé."

Haeyun cười lớn nói.

-"Đồ khốn!!!"

Jin định đấm cậu ta thêm cái nữa nhưng Sun đã đến ngăn lại, cậu cầm lấy tay Jin nói.

-"Không đáng đâu, bình tĩnh lại nào."

-"Nhưng...."

Jin khựng lại.

-"Nghe lời cậu ta đi.

Nhờ có tôi mà mấy người mới giải quyết thêm một vụ nữa đấy."

Haeyun nói.

-"Tại sao vậy, anh Haeyun."

Crystal nói bằng một giọng buồn.

-"Rồi em sẽ sớm hiểu thôi."

Haeyun nói.

-"Được rồi, mọi người đi theo tôi nào."

Monokuma đứng lên bảo.

Nó định đi mở cánh cửa dưới tầng hầm cho mọi người.

~~~ Hết tập 4 ~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Thông tin thêm


Vậy là tập 4 đã kết thúc với một người chết là Trần Cẩm Thu (tự sát).

Tuy Haeyun là người khiến cô làm thế nhưng trên bản chất thì cậu ta không hề giết cô.

Trò chơi bắt đầu với 14 người và bây giờ chỉ còn một nửa.

Liệu 7 người còn lại, ai sẽ ngã xuống và ai sẽ đứng vững giữa trò chơi tàn ác.
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 5: part 1


Thế đấy, mọi chuyện đã diễn ra như vậy đấy.

Trên con đường đi đến dưới tầng hầm đó, Haeyun trở nên tươi tỉnh đến lạ.

Cậu ta chẳng quan tâm đến việc gì ngoài thoát ra khỏi đây.

Maelyn không chắc nên cảm thấy thế nào nữa.

Sự tự do của mọi người được đánh đổi bằng sinh mạng của Thu sao.

-"Nếu vậy....người đấy nên là tớ mới phải."

Leila phía bên cạnh nói.

-"Sao cậu lại nói thế."

Maelyn bất ngờ quay sang hỏi, không hiểu.

-"Tớ rất sợ thế giới ngoài kia, bọn chúng đã tìm thấy chị em tớ trước khi bị bắt vào đây."

Leila nói, đôi mắt rất tuyệt vọng.

-"Không sao đâu, cậu đã nắm được hang ổ của chúng rồi mà.

Tớ sẽ ở bên cạnh cậu!"

Maelyn cười nói với Leila.

Sau đó Crystal bên cạnh cũng thêm vào.

-"Sau khi ra khỏi đây thì chúng ta cùng tố cáo tổ chức đó ra ánh sáng nhé."

Nghe những lời nói đấy, Leila cảm thấy ổn hơn rất nhiều.

Thế giới ngoài kia tuy rất nguy hiểm nhưng ít nhất cô sẽ không đương đầu với nó một mình.

Phải không?

-"Khư khư khư, đến nơi rồi."

Monokuma đứng trước cánh cửa lớn, nhập dữ liệu vào ổ khoá bên cạnh.

Cánh cửa dần dần mở ra.....Nhưng.

-"TẠI SAO LẠI THẾ NÀY!!!!"

Haeyun chạy vào, đó chỉ là một nhà kho chứa thực phẩm bình thường thôi, chẳng có lối ra nào cả.

-"Tệ thật, tệ thật.

Hình tượng bấy lâu nay của cậu cũng chỉ để đổi lấy một căn phòng bình thường mà thôi."

Evan cười mỉa mai.

-"CÁI GÌ CHỨ!"

Haeyun bước đến nắm cổ áo cậu ta, trông rất giận dữ.

-"Này này, đây đâu phải do tôi."

Evan lùi về sau.

Lúc đó, Crystal đi đến đứng giữa hai người, tách họ ra.

Cô bé nói với giọng vô cùng đau lòng.

-"Làm ơn đừng đánh nhau ở đây."

Evan lúc này lùi về sau, Haeyun thì đứng đấy không nói gì.

Không biết cậu ta đang hối hận hay tức giận.

-"Nói cho các ngươi biết luôn, lâu đài này không hề có một lối đi nào khác ngoại trừ cửa chính đâu."

Monokuma đứng giữa mọi người, xác nhận điều đó.

-"Vậy....bọn ta phải làm sao để mở được cửa chính đây?"

Maelyn hỏi.

-"Rất đơn giản.

Chỉ cần tiếp tục trò chơi này.....cho đến khi chỉ còn lại một người duy nhất.

Lúc đó cánh cửa sẽ mở ra."

Monokuma nói xong, mọi người đều rất hoảng loạn.

-"Đừng có nực cười như thế!"

Jin tiến đến trước mặt nó rồi nói.

Nó nhìn về phía cậu, nghĩ ngợi gì đó rồi nói: "Cứ chờ xem, nhất định sẽ có thêm người phải chết."

Haeyun bỗng bước ra khỏi nơi đó, lặng lẽ đi về phòng mình.

Không biết cậu ta đang nghĩ gì.

Không ai ở đây muốn phải chết cả, nhưng bọn họ đều biết rằng lúc này chẳng thể làm gì.

Ai nấy đều rời khỏi nơi đó, đi về phòng hoặc có thể là bất cứ đâu.

Nhưng có một số người lẳng lặng hành động cho kế hoạch tiếp theo của mình.

Một tuần sau.

Lúc này, mọi người ai nấy đều cảm thấy chẳng còn chút sức lực nào.

Maelyn đang dùng bữa sáng tại phòng ăn.

-"Chị làm sao thế Maelyn, đừng bỏ cuộc.

Chúng ta vẫn còn có thể tìm cách mà."

Crystal cố động viên cô, nhưng hoàn toàn không có tác dụng gì.

-"Chị không thể."

Maelyn vô cảm đáp.

-"Tại sao chứ?

Chị đã luôn giúp chúng ta vượt qua mọi chuyện mà."

-"Trước đây.

Chị vẫn luôn vượt qua được nhờ sự giúp đỡ của mọi người.

Nhưng một nửa trong số chúng ta đã không còn.

Chị mệt lắm, mệt mỏi lắm rồi."

Maelyn chẳng còn muốn đấu tranh cho chính mình nữa, thì nói gì đến người khác.

-"Vậy em sẽ làm, em sẽ không bỏ cuộc!"

Crystal nói xong thì bỏ đi.

Maelyn nhìn theo dáng vẻ của cô bé.

Tại sao một đứa trẻ như thế phải chịu cảnh này.

Crystal đi khỏi tầm mắt của Maelyn thì bất ngờ gặp Evan.

Cậu nhìn cô rồi nhoẻn cười.

-"Cô đã quyết định rồi sao, vậy nói cho tôi tên của kẻ xấu số đó đi."

Crystal ngẩn người nhìn Evan một cách vô hồn.

-"Anh cũng biết đó là ai mà."

Trở lại với Maelyn, cô lấy ra quyển nhật ký mà mình đã ghi chép lại từ lúc đến nơi này.

Chẳng biết tại sao nữa, sau khi thoát khỏi đây rồi đem câu chuyện này viết thành tiểu thuyết chăng.

-"Sao thế, cô thở dài nãy giờ đấy?"

Sun ngồi xuống trước mặt cô, trông anh ta có vẻ lo lắng.

-"Anh cũng cảm thấy sự tuyệt vọng của mọi người mà.

Tôi chẳng biết mình còn cố gắng được nữa không."

-"Hừm....."

Sun dựa lưng vào ghế.

Cậu không có kinh nghiệm khuyên nhủ người khác nên chẳng biết nói gì.

-"Chỉ có hai người ở đây à?"

Một giọng nói kỳ lạ phát ra từ đằng sau bàn của bọn họ.

Monokuma đứng đó, cười một cách quái dị.

-"Ngươi muốn gì?"

Sun nói.

-"Ta chỉ muốn đến thông báo một chuyện quan trọng thôi.

Chỉ có hai ngươi ở đây cũng được."

Nó đáp.

Sau đó nó đi quanh bàn.

Rồi nhảy lên giữa chiếc bàn của hai người.

-"Để khích lệ tinh thần của các ngươi.

Ta quyết định ra thêm một phần thưởng nhỏ nữa."

-"Ý ngươi là sao?"

Maelyn nói

-"À, rất đơn giản.

Nếu hung thủ giết người thành công mà không ai có thể tìm ra hắn.

Kẻ đó sẽ được quyền chọn thêm một người thoát ra khỏi đây cùng mình."

-"Vậy sao?

Nhưng có lẽ phần thưởng đó cũng vô dụng thôi, bọn tôi đâu có thân nhau đến nỗi đáng cược mạng mình vì người kia chứ."

Sun nói.

-"Ngươi chắc chứ?"

Monokuma áp mặt mình sát vào Sun, nhìn cậu ta chằn chằm.

-"Sun nói đúng đấy."

Maelyn cũng thêm vào.

-"Thế à, nhưng chưa hết.

Nếu hung thủ quyết định tự thú tội của mình, thì sẽ được phép đem theo một kẻ nữa chết chung với mình."

Monokuma cười ghê rợn.

-"Mà thật ra các ngươi không dùng phần thưởng đó cũng được, tùy thôi."

Nói xong nó nhảy xuống, chạy đi mất.

-"Có chuyện gì không?

Tôi nghĩ mình vừa thấy Monokuma chạy từ đây."

Leila đi đến bàn của hai người.

Maelyn kể cho cô nghe những thông tin đó.

-"Đúng là....phần thưởng chẳng hấp dẫn gì cả.

Phải chi là vài tỷ USD thì chắc là được rồi."

Leila nói.

-"Hả?"

Maelyn nhìn cô với ánh mắt lạ.

-"Đùa thôi."

Leila cười gượng.

Đánh đổi sinh mạng của mọi người khác để cứu một người sao?

Maelyn trở về phòng nằm dài trên giường, cũng trưa rồi.

Khoảng thời gian này trước đây thì cô ít khi được ngủ trưa vì lo chạy deadline.

Nhưng bây giờ thật yên bình, Maelyn chìm vào giấc ngủ.

Vậy còn những người khác thì sao?

~~~~Còn tiếp~~~~

Xin lỗi vì đã bỏ dở truyện tận 2 tháng.

Vì mình bận thi cử với nhiều thứ khác nên không thể tập trung viết tiếp được.

Bây giờ rảnh rồi nên mình trở lại rồi đây.
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 5: part 2


Dưới ánh đèn mập mờ của buổi tối, hai bóng hình lướt qua từng dãy hành lang.

Hai khuôn mặt vô hồn, bọn họ biết mình đang làm gì và đã sẵn sàng đối mặt với hậu quả sau này.

Đứng trước cánh cửa của kẻ xấu số ấy.

Evan cầm lấy chiếc kim tiêm mà mình đã chuẩn bị.

Nhìn sang cô gái bên cạnh.

-"Cô đã sẵn sàng chưa?"

Crystal cúi mặt xuống một lát rồi lại ngẩn đầu lên.

Cũng chẳng còn đường lui nữa nhỉ.

Cánh cửa mở toang ra, trên chiếc giường là một chàng trai cao ráo với mái tóc đen nhánh.

Giật mình tỉnh giất.

-"Hai người.....?"

Haeyun bất ngời kêu lên.

Evan lập tức lao nhanh đến trước khi cậu ta kịp hành động gì.

Cậu đâm chiếc kim tiêm chứa thuốc mê vào gáy Haeyun.

Cậu ngã xuống, chìm vào giấc ngủ mà có lẽ chẳng còn thể tỉnh giấc nữa.

-" Vậy, là tôi hay cô sẽ làm."

Evan nhìn lại phía Crystal.

Crystal tiến đến, cầm chiếc kim tiêm trên tay.

Giơ lên, chuẩn bị đâm vào một cú chí mạng.....

Dù sao cũng chẳng còn gì để hối tiếc.

Sáng hôm sau, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng.

Maelyn cảm thấy có gì đó không ổn, tại sao Crystal hay Leila chẳng hề đến bắt chuyện với mình, Sun thì cứ lầm lì trong phòng của mình, Evan vẫn luôn nhốt mình trong thư viện cả ngày, hơn nữa là ba ngày nay cô chưa gặp Haeyun rồi.

Có lẽ Maelyn nên đến bắt chuyện với người bình thường nhất lúc này thôi.

Cô dạo quanh sân vườn, nhìn những bức tường lớn bám đầy bụi thường xuân rồi tiến đến bóng hình quen thuộc.

-"Cậu vẫn luôn ở đây nhỉ, Jin."

Cô tiến đến phía chàng trai đang ra sức luyện tập trong căn phòng thể thao.

-"À, ngày nào tôi cũng ra đây luyện tập mà, thư giãn đầu óc rất tốc."

Jin tươi cười nói

-"Cậu có thấy hôm nay yên tĩnh hơn bình thường không?"

Maelyn nói thẳng vào trọng tâm vấn đề.

-"Dù sao cũng chỉ còn bảy người chúng ta."

Jin nói một giọng trầm xuống, từ mười bốn người thì bây giờ chỉ còn một nửa.

-"Nhưng có chuyện gì đó lạ lắm."

Maelyn thở dài.

-"Được rồi, chúng ta cứ đi gặp từng người nói chuyện sẽ rõ thôi mà."

Jin kéo Maelyn đi về phía lâu đài.

-"Cậu đơn giản thật."

Maelyn nói.

-"Điều đó tốt mà."

Jin đáp.

Từ thấp lên cao.

Cả hai dừng lại tại phòng của Crystal, gõ cửa.

Một lúc sau, Crystal bước ra.

-"Có chuyện gì thế?"

Cô bé hỏi.

-"Sao bữa nay em có vẻ yên lặng thế?"

Maelyn hỏi

-"Ah...."

Crystal bồn chồn, không biết phải nói như thế nào nữa.

-"Em thật sự cần thời gian để suy nghĩ vài chuyện thôi."

Crystal vội trả lời.

-"Vậy sao?

Vậy thôi không làm phiền em nữa."

Sau đó cô bỏ đi

Maelyn đi đến phía phòng của Sun, gõ cửa.

Chẳng hề có hồi đáp, sau đó Jin lập tức mở cửa ra.

Nhưng bên trong chẳng có ai hết.

-"Sun đâu rồi?"

Maelyn bất ngờ hỏi.

-"Bây giờ cũng là buổi sáng, có lẽ cậu ta đi dạo đâu đó thôi."

Jin nói.

-"Mong là chỉ như vậy."

Maelyn hít một hơi thật sâu.

Hai người đi đến phòng của Leila.

Gõ cửa:

-"Cứ vào đi."

Leila bên trong nói vọng ra.

Như thế, Jin và Maelyn mở cửa đi vào bên trong.

Đây là lần đầu tiên Maelyn bước chân vào phòng của Leila, bên trong có vẻ rất khác.

Số gối nằm và chăn nhiều hơn những phòng khác.

-"Cô dùng chung phòng với chị mình à?"

Maelyn hỏi.

-"Phải, chúng tôi đã luôn như thế."

Sự thật là cô chỉ có thể an tâm nghỉ chợp mắt có Lifa bên cạnh.

Maelyn nhận ra một chút mệt mỏi trên gương mặt của Leila.

Vì sự ra đi của chị gái mình, vì mặc cảm tội lỗi trên đôi tay đã nhuốm màu máu.

-"Cậu đừng nghĩ ngợi nhiều quá, cứ nghỉ ngơi một chút đi."

Maelyn nói.

-"Thế chúng tôi đi ngay đây."

Jin nói xong rồi cùng Maelyn đi ra ngoài, để Leila nghỉ ngơi thêm một chút.

-"Để xem nào, Evan đang ở trong thư viện.

Nhưng tôi thấy chẳng muốn nói chuyện với cậu ta chút nào.

Chúng ta đi lên phòng Haeyun thôi."

Maelyn vô tư nói.

-"Tôi ghét cậu ta."

Jin bất ngờ nói.

Maelyn khựng lại trong giây lát, cô hiêu và cô hành động của Haeyun là không thể tha thứ.

Nhưng cậu ấy đã là một người bạn của cô, không thể bỏ mặc được.

Hai người đi lên dãy phòng của Haeyun, nơi đây chỉ có hai căn phòng thôi.

Một của Haeyun , một của Diana.

Không biết cậu ấy ở một mình trên đây như thế nào nữa.

Đứng trước căn phòng, cô gõ cửa.

-"Cậu có đó không Haeyun!"

Không nghe tiếng trả lời, cô lo lắng.

-"Cứ kệ cậu ta đi."

Jin nói.

Maelyn không thể chờ thêm được nữa, cô mở cửa đi vào.

-"Cậu làm tớ hết hồn.

Sao lại không trả lời chứ."

Maelyn nhìn thấy Haeyun ngồi ngẩn người trên bàn làm việc cạnh cửa sổ.

Nhưng gọi mãi mà cậu không đáp lại, Maelyn đi đến chạm vào vai cậu.

-"Haeyun, cậu có sao không?"

Lúc này, thân thể Haeyun bấc ngờ ngã xuống, nằm bất động trên sàn nhà.

-"Haeyun!!!"

Maelyn lo lắng.

Lúc này Jin đi đến, chạm vào sau gáy Haeyun.

Mạch đã ngừng đập.

-"Cậu ta....chết rồi....."

-"CÁI GÌ!!!!!!"

Maelyn nghe những lời đó, tay chân rã rời.

Cô ngã khuỵu xuống đất, khuôn mặt bàng hoàng trước cái chết của Haeyun.

-"Tại sao....."

Maelyn khóc không thành tiếng, cảm giác bây giờ của cô cũng như lúc chứng kiến cái chết của Noriko, Diana, Oliver, John, Thu .

Và bây giờ là Haeyun.

-"Tôi....rất tiếc."

Jin cố an ủi Maelyn nhưng cậu không hề giỏi về chuyện này.

Lúc này, Monokuma xuất hiện trước cửa phòng.

Từ từ đi vào.

-"Hửm, vậy là lại có thêm một người nữa ngả xuống rồi."

Sau đó nó ghé sát vào Maelyn rồi nói.

-"Nhưng cô nhà văn tài ba của chúng ta sẽ phá được vụ này thôi.

Phải không?"

-"Ngươi thôi đi."

Jin nói

-"Khư khư khư, được thôi.

Ta sẽ đi thông báo cho những người còn lại."

-"Cậu có sao không?

Để tớ đỡ cậu dậy."

Jin chìa tay về phía Maelyn.

Cô nắm lấy tay Jin rồi đứng dậy.

-"Tớ không sao.

Lúc này tớ phải bình tĩnh."

Maelyn cố lấy lại tinh thần, cô muốn sống, không thể bỏ cuộc lúc này.

Monokuma xuống lầu thông báo cho mọi người về cái chết của Haeyun.

Leila thì rất sốc, Sun bề ngoài thì chẳng biểu hiện gì, nhưng Evan và Crystal thì như đã biết trước chuyện này.

Mà phải thôi.

Maelyn đi xuống cùng với Jin, cô lập tức tiến về phía Crystal nói.

-"Đi nào, cùng nhau phá vụ này thôi."

Maelyn nghiêm túc nói

Crystal với khuôn mặt vô hồn nói.

-"Không."

-"Hả?"

Maelyn bất ngờ.

-"Em không muốn!"

Crystal ngoảnh mặt bỏ đi.

Evan từ một góc nhìn về phía cô cười một cách khó hiểu.

~~~~Còn tiếp~~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 5: part 3


Maelyn sững sờ đứng đó.

-"Crystal!"

Cô gọi nhưng cô bé không trả lời.

Lúc này, Leila đi đến.

Vỗ vai Maelyn rồi nói.

-"Có chuyện gì thế?"

-"Tôi cũng không biết, nhưng Crystal có vẻ lạ lắm."

Maelyn đắng đo suy nghĩ.

-"Thôi không sao, chúng ta sẽ giải quyết vụ này mà."

Leila nói.

Nhưng mọi chuyện không hề đơn giản chút nào.

Toàn bộ máy tính của phòng quan sát đã bị hỏng, không thể giúp gì được cho vụ này.

Maelyn cùng Leila đi lên phòng của Haeyun.

Lặng lẽ quan sát thi thể cậu ta.

-"Tôi nghĩ là trúng độc nhưng lần này là bị tiêm vào cơ thể."

Leila đổ thùng rác trong phòng cậu ta ra thì thấy hai ống tiêm trong đấy.

Maelyn cầm lấy hai ống tiêm lên, không thể phân biệt được bên trong chứa gì.

-"Nhưng kì lạ thật, tại sao hung thủ lại vứt hai ống tiêm này vào đây?

Như vậy quá dễ tìm thấy."

Maelyn nói.

-"Tôi cũng không chắc nữa."

Manh mối thì chỉ có hai ống tiêm ở đây.

Nhưng.....còn cách hành xử của mọi người nữa.

Bây giờ chẳng có ai có thể loại ra khỏi danh sách tình nghi hết, tất cả đều có khả năng.

-"Này, Maelyn....."

Leila bất ngờ nói

-"Có chuyện gì sao?"

Leila xoay mặt nhìn ra phía cửa sổ, dưới ánh nắng của buổi trưa.

-"Chúng ta giờ đã là bạn, liệu....cậu có thể nghi ngờ những người bạn của mình không."

Leila nói.

-"Chuyện này....."

Maelyn cúi mặt xuống, nhìn thân thể Haeyun đang nằm dưới sàn nhà, rồi lại quay lên nhìn Leila.

Cô nói với một giọng đau khổ.

-"Tin hay không thì tùy, nhưng.....mọi người là những người bạn đầu tiên mà tôi có."

Leila bất ngờ quay sang.

Cô không tin được, dù Maelyn có thể cô độc nhưng suốt mười tám năm không hề có bạn thì.....

-"Tôi đã tự học tại nhà từ nhỏ, sau đó thì luôn nhốt mình trong phòng để viết tiểu thuyết....cho đến tận bây giờ."

Maelyn nói.

Đó là sự thật, ngoài gia đình mình ra.

Maelyn chưa có lấy một người bạn thật sự nào.

-"Nói thật nhé.....nếu như tớ không trở nên quá thân thiết với mọi người.

Thì có lẽ đã chẳng quá đau khổ như thế này.

Tớ xin lỗi....."

Maelyn nói.

-"......."

Leila dạo một vòng quanh phòng, kiểm tra vài thứ.

-"Này Maelyn, cậu nghĩ ai là có khả năng nhất."

Leila đột ngột hỏi.

-"Tớ, tớ cũng không chắc."

Maelyn trả lời.

-"Nghĩ thử xem, Haeyun cũng có thể nói là khá to con.

Nhưng hung thủ lại có thể dễ dàng đưa cậu ta ngồi ngay ngắn như thế sau khi hạ sát."

Leila nói.

-"Biết đâu cậu ta bị giết lúc đang ngồi trên ghế thì sao?"

Maelyn nói.

-"Nhưng hung thủ cũng phải có thân thể mạnh để có thể dễ dàng khống chế cậu ta hoặc giữ cố định vị trí này."

Leila nói.

-"Vậy ý cậu là....."

-"Có lẽ đó là Jin."

Leila tiếp tục.

-"Sao cơ!!"

Maelyn bàng hoàng.

-"Đó cũng chỉ là suy đoán của tớ thôi."

Leila ngồi xuống giường của Haeyun.

-"Nhưng mà....trong trường hợp.

Hung thủ không chỉ có một người thì sao."

Maelyn buột miệng nói.

-"Chuyện này....."

Leila cũng không nghĩ đến khả năng đó.

Phải, dựa theo luật mới nhất mà Monokuma đưa ra.

Hai người hợp tác với nhau, cùng nhau giết người.

Nhưng chỉ một người ra tay thôi, người còn lại sẽ thu hút sự nghi ngờ về mình.

Sau khi biểu quyết sai thì người kia sẽ chọn cứu đồng bọn của mình.

Một kế hoạch tốt để cả hai thoát ra.

-"Thế cậu nghĩ đó là những ai."

Leila nói.

-"Hôm nay.....tớ thấy Crystal có vẻ lạ lắm."

Maelyn không bao giờ muốn nghi ngờ cô ấy.

Nhưng tại sao, Crystal là người đáng nghi nhất hiện giờ.

-"Một mình Crystal cũng không thể làm hết những việc này."

Leila nói.

-"Nếu đúng là cô bé, thì chắc chắn vẫn còn một đồng phạm nữa."

Hai người vẫn đắn đo suy nghĩ.

Sau đó Maelyn nhìn về phía Haeyun.

-"Tớ sẽ tìm ra hung thủ, tớ hứa đấy."

Nói xong, Maelyn đi ra khỏi phòng.

Leila cũng theo sau.

Nhưng rồi hai người bất ngờ chạm mặt Sun ngay hành lang.

-"Cậu làm gì ở đây thế?"

Maelyn hỏi.

-"Chỉ là tôi nghĩ cậu đang điều tra ở trên đây, tôi muốn giúp."

Sun nói.

-"Được thôi, càng đông càng tốt."

Maelyn nói.

Nhưng trong lòng có chút bất an, những người đã giúp đỡ cô nhiệt tình trước đây điều không có kết cục tốt đẹp gì.

Hai người kể lại khái quát những gì mà mình đã điều tra được cho Sun nghe.

Cậu ta suy nghĩ một lúc rồi nói.

-"Crystal.....thật ra cô bé......"

Sun nói một cách chậm rãi.

-"Có chuyện gì sao."

Leila hối thúc.

-"Vào hôm qua, tớ nhìn thấy Crystal cùng Evan đang nói chuyện một cách khả nghi trong thư viện.

Bọn họ còn cùng tìm một số loại sách nữa, như đang âm mưu gì đó."

Sun kể lại.

-"Thật ư?"

Leila thốt lên

-"Nhưng có thể bọn họ nói chuyện bình thường thôi mà."

Maelyn cố gắng bên vực cô bé.

-"Nhưng....khi tôi đi vào bên trong.

Hai người đấy liền giấu quyển sách ấy đi.

Với vẻ mặt hốt hoảng."

Sun nói tiếp.

-"Vậy.....cậu nhớ đó là quyển sách nào không?"

Leila hỏi

-"Tôi cũng không biết nữa."

Sun lắc đầu nói.

Nhưng bây giờ, hai người này là khả nghi nhất.

-"Chúng ta cứ đi vào thư viện thử xem sao."

Maelyn đề nghị

Ý kiến này cũng không tồi.

Ba người bước xuống thư viện, bất ngờ là Evan không có ở đây.

-"Để xem nào....."

Maelyn lướt qua lại từng giá sách.

Bỗng cô dừng lại khi nhìn thấy một quyển sách rơi xuống ở kệ sách khoa học.

Maelyn nhặt nó lên, lật từng trang sách.

Thì ra là sách về dược phẩm, các loại thuốc và hoá chất.

Cho đến một trang....

-"Không thể nào, tại sao....."

Maelyn sốc không nói thành lời, đánh rơi quyển sách xuống đất.

-"Có chuyện gì sao?"

Leila đi đến, nhặt quyển sách lên.

Ngay đúng trang Maelyn vừa đọc.

Bên trong đánh dấu một loại thuốc cực độc, đủ giết người trong chốc lát khi bị tiêm vào.

Và cả thời gian và địa điểm hành động, Crystal đã ghi những thứ này vào sách để không bị ai nghe thấy.

Thuận tiện cho kế hoạch của cô bé cùng Evan.

Vậy là mọi chuyện đã rõ.

-"Dù đã tìm ra, nhưng thật đau lòng phải không?"

Leila nhận ra nét mặt đau khổ của Maelyn.

Crystal đã là một trong những người bạn thân thiết với Maelyn ở trong lâu đài này.

Không lẽ cô sắp mất thêm một người bạn sao?

Không, nhất định không thể nào.

Bên ngoài thư viện, khuất sau cánh cửa ra vào.

Evan đứng đó lặng lẽ quan sát ba người ấy, cậu thầm nói.

-"Vậy là hoàn toàn đúng như kế hoạch nhỉ."

~~~~Còn tiếp~~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 5: part 4


Trong cái nắng gắt của buổi trưa, ngồi dưới bóng mát của tán cây cổ thụ.

Crystal chẳng biết mình đang cố gắng làm gì nữa.

Nếu đây là một trò chơi thì cô chỉ là một NPC với nhiệm vụ hướng dẫn cho nhân vật chính đến vượt qua các thử thách thôi.

Nói cách khác, Crystal ngay từ đầu đã là người của trò chơi này rồi.

Nhưng lí do cô làm như thế......

"Tại sao lại là Maelyn?"

Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.

Trước khi bước vào trò chơi này, Crystal đã được giao nhiệm vụ giúp đỡ và hướng dẫn cho cô gái tên Maelyn điều tra, phá án.

Tất nhiên, cô được cung cấp các thông tin về vụ án từ Monokuma.

Cô cũng không biết nhiệm vụ của Evan là gì.

Chỉ biết cậu ta cũng có vẻ là người của trò chơi này.

-"Em đây rồi Crystal!"

Một giọng nói quen thuộc phát ra từ đằng xa, chẳng ai khác đó là Maelyn, nhân vật chính của trò chơi này.

Maelyn tiến đến nhanh chóng nắm chặt lấy cánh tay của Crystal.

-"Làm ơn, hãy nói đi.

Em không phải hung thủ thật sự phải không??!!!"

Maelyn đau khổ hét lên với Crystal.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Crystal rất đau lòng.

Nhưng.....

-"Có vẻ như chị đã đi được đến bước cuối rồi nhỉ.

Giữ lại cho buổi class trial đi."

Crystal vô cảm nói.

-"Crystal!!!!

Tại sao chứ?"

Maelyn hét lớn.

Crystal chẳng muốn nói gì nữa.

Cô bỏ đi, dù sao kế hoạch cũng là như thế.

-"Được rồi, để xem chuyện này sẽ đi đến đâu?"

Lúc đó.

Maelyn quay vào trong lâu đài với dáng vẻ thất thần, nhưng có một chuyện mà cô không chắc.

-"Vậy....người ra tay là Crystal hay Evan?"

Leila hỏi.

-"Tớ không dám chắc, trong quyển sách đó chẳng ghi gì về chuyện này cả."

Maelyn nói.

-"Nhưng chẳng phải chúng ta chỉ được bỏ phiếu cho một người sao?"

Leila bối rối.

Nếu như đây là một trò chơi thông thường, thì sau khi game over.

Chúng ta vẫn có thể chơi lại từ đầu.

Nhưng ở trò chơi này, không có cơ hội thứ hai đâu.

-"Phải rồi, Jin đâu nhỉ?"

Leila nhớ lại Jin cùng với Maelyn từ trên phòng của Haeyun đi xuống.

Nhưng giờ lại chẳng thấy cậu ta đâu.

-"Tớ cũng không biết, nãy giờ đi cùng cậu nên quên mất cậu ấy biến đi từ lúc nào."

Chuyện gì thế này?

Lúc này, Sun đi dạo xung quanh hành lang.

Như đang tìm kiếm gì đó, bỗng cậu nhìn thấy nước chảy khắp sàn nhà phía trước.

Thì ra nó xuất phát từ nhà vệ sinh bên cạnh, Sun lặng lẽ bước vào.

-"Jin.....cậu làm sao thế?"

Trước mắt Sun là cảnh một chàng trai với đôi tay rướm máu.

Jin nắm chặt tay mình, phía trước cậu là tấm gương đã vỡ nát.

Đầu tóc, áo quần cậu ướt mèm với từng dòng nước chảy xuống từ bồn rửa mặt.

Lúc này, Sun lập tức tiến lại gần giữ chặt lấy tay cậu.

-"Chúng ta ra khỏi đây trước."

Sau đó, Sun kéo chàng trai vẫn còn đang mơ màng ra khỏi vũng nước đó.

Một lúc sau:

-"Hả....đây là đâu?"

Jin mơ màng tỉnh dậy trong phòng y tế của lâu đài, đôi tay cậu đã được băng bó rất cẩn thận.

-"Cậu tỉnh rồi à?

Có chuyện gì xảy ra thế?"

Sun đứng bên cạnh lo lắng hỏi thăm.

Jin mở lời định nói gì đó, nhưng cậu đột ngột dừng lại.

Cậu nghĩ mình không nên nói ngay lúc này.

-"Tớ không nhớ lắm, có vẻ tớ đã mất bình tĩnh."

Jin nói với giọng thều thào.

Sun tiến đến, xoa đầu cậu.

-"Đừng lo, tôi hứa.

Chúng ta sẽ thoát ra khỏi đây.

Cùng nhau....."

Sun nói với một giọng vô cùng ấm áp.

-"Hả.....ừm, mong là như vậy."

Jin cười nói.

-"Tôi đi trước đây, cậu cứ nằm nghỉ cho khoẻ."

Sau đó Sun bước ra ngoài.

Bỗng khuôn mặt cậu trở nên tối sầm lại, trông rất đau khổ.

-"Tôi xin lỗi, nhưng có lẽ tôi không giữ được lời hứa đó với cậu đâu."

Bên trong phòng y tế.

Jin lúc này khác hẳn với ban nãy, đôi mắt cậu ánh lên một nét rất nguy hiểm.

Nói chung, khuôn mặt cậu lúc này trông rất xảo quyệt.

Như một con người khác vậy

-"Không ngờ mình lại lâm vào hoàn cảnh này.

Nhưng không sao, mọi chuyện sắp kết thúc rồi."

Jin nở một nụ cười rất gian xảo, như đang tính toán một kế hoạch gì đó.

Chuyển cảnh:

Lúc này, Evan đang đứng trên sân thượng của lâu đài.

Trên đây, không khí vô cùng lạnh lẽo, trời cũng đã sập tối.

Cậu như đang đứng đợi ai đó.

-"Xin chào, ngươi chờ ta có lâu không?"

Monokuma xuất hiện.

-"Vào chủ đề chính đi, ngươi hẹn ta ra đây làm gì?"

Evan nói.

-"Là để nhắc cho cậu nhớ.

Chuyện mà cậu cần phải làm."

Nó nói bằng một giọng vô cùng sắt bén

-"Ta biết rồi, ta chỉ cần giết người rồi bị xử tử là được chứ gì!"

Evan nói với nó bằng một giọng thờ ơ.

Monokuma nhảy lên ban công, đi trên thành lan can.

-"Tôi cảm thấy tệ cho cậu luôn, sẵn sàng đánh đổi tính mạng cho gia đình của mình.

Mà họ lại chẳng xem cậu ra gì cả."

Monokuma nói một cách giả tạo.

-"Vậy ư?

Đúng vậy, sao ta lại trở nên như thế này nhỉ."

Evan gượng cười.

Cậu vẫn luôn yêu thương gia đình mình, dù họ có xem cậu là một nỗi ô nhục.

Thế nhưng, gia đình cậu cần một số tiền lớn, đồng đội của cậu lại bị thương nặng sau một vụ tai nạn, cần số tiền lớn để chữa trị.

Lúc cậu tuyệt vọng nhất, một cô gái tên là Noriko Serin xuất hiện.

Nói là sẽ chi trả toàn bộ số tiền đó, chỉ cần cậu giao nộp tính mạng mình cho trò chơi này.

Evan vẫn luôn nghĩ, nếu sống tiếp thì sẽ như thế nào?

Cậu chẳng có giá trị gì với gia đình mình hết, nhưng giờ đây cậu đã có cơ hội để báo đáp cha mẹ mình.

-"Nhưng tôi không hề hối hận đâu."

Evan đi vào trong.

Bọn họ đã giữ đúng lời là chuyển một số tiền lớn đến cha mẹ của cậu, đồng đội của cậu đã được chữa khỏi.

Giờ cậu chỉ cần thực hiện nhiệm vụ của mình thôi.

Đêm nay là một đêm khó ngủ đối với Maelyn.

Trưa mai là phải tìm ra hung thủ thật sự rồi, nhưng cô vẫn chưa biết liệu đó là Crystal hay Evan.

-"Không lẽ mày phải chịu chết ở đây sao?"

Maelyn tự nói với bản thân.

Cô không còn sức để tìm cách thoát ra khỏi đây nữa.

Bây giờ cứ đợi chuyện gì đến thì sẽ đến thôi.

Sáng hôm sau:

Maelyn có vẻ ít nói hơn bình thường, Leila cũng vậy.

Jin thì lại trở nên tách biệt với mọi người, có vẻ như cậu đang bí mật làm gì đó.

Sun thì lại khá bình thản, nhưng ai biết được nội tâm của cậu ra sao.

Crystal và Evan chẳng nói câu nào.

Và chỉ còn một giờ đồng hồ nữa class trial sẽ mở ra.

Bây giờ chẳng còn một chút manh mối nào cả.

Từng phút một trôi qua.

Đối với Crystal, cô cũng không chắc tiếp theo sẽ như thế nào.

-"Lo lắng sao, dù sao cô cũng sẽ không phải chết.

Cô là người của trò chơi này cài vào mà."

Evan nói.

Hai người bọn họ đang ngồi với nhau trong thư viện.

-"Sao trông cậu lại bình thản như thế?

Chẳng phải cậu buộc phải chết sao."

Crystal nói.

Evan vẫn chăm chú đọc quyển sách của mình, nhưng cậu cũng chẳng hề phớt lờ Crystal.

-"Tôi không quan tâm lắm, chết thì chết thôi."

Evan thờ ơ nói.

Hơn nữa, có một chuyện đáng quan tâm.

Không còn thực phẩm được chuẩn bị sẵn ở nhà bếp nữa, bọn họ phải xuống tận dưới kho để lấy lên.

Điều này chứng tỏ toàn bộ người hầu đã rời đi rồi.

Lâu đài này chỉ còn những người chơi thôi.

Nhưng tại sao?

Crystal suy nghĩ mãi về chuyện này, Monokuma thì chẳng nói gì cả.

Bọn họ đang giấu cô điều gì?

Reng!

Reng!

Tiếng chuông báo hiệu đã đến lúc rồi.

Bọn họ ai nấy đều chuẩn bị tinh thần cho những điều sắp xảy ra.

Class trial:

-"Các ngươi cứ thoải mái tranh luận cho đến khi tìm được hung thủ.", Monokuma ngồi

Lúc này, Leila lập tức hét lớn về phía Crystal và Evan.

Trông cô rất tuyệt vọng.

-"Nói đi, trong hai người ai là hung thủ thật sự!?"

Crystal im lặng, chẳng nói gì hết.

Evan thì cười nói.

-"Sao vậy, đáng lẽ cô nên suy luận chứ.

Đây là trò chơi trinh thám mà."

Leila tức giận.

-"Đây không phải trò chơi!

Nhiều người đã chết rồi đấy."

-"Dừng lại đi Leila, để tớ."

Maelyn nói.

Sau đó cô quay sang phía của Evan.

-"Có phải....cậu là người của trò chơi này cài vào đúng không?"

-"Ái chà, cô suy luận được đến thế luôn à.

Đúng là không thể xem thường."

Evan nói.

-"Và nhiệm vụ của cậu là phải giết người khi không còn sự hận thù nào nữa hết."

Lúc này, Jin lên tiếng.

Evan gật đầu đồng ý.

-"Nhưng làm sao cậu biết được nhỉ?"

Evan hỏi.

-"Vậy cậu là hung thủ ư?"

Leila nói.

-"Nếu tôi nói là không thì sao?"

Evan cười xảo quyệt.

~~~~Còn tiếp~~~~

Xì poi trước.

Tổng cộng sẽ có 4 người sống sót, kết thúc tập này sẽ mất thêm 1 người.

Và chúng ta sẽ mất thêm 1 người ở tập 6.

Đoán xem ai nào.
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 5: part 5


Nếu như Maelyn và Leila đang cùng đường, chẳng thể làm gì hơn.

Sun bây giờ lại bình tĩnh đến lạ, cậu ta có vẻ biết được điều gì đó.

Lập tức, Sun nói lớn.

Thu hút sự chú ý về phía mình.

-"Đừng lo, các cậu sẽ không phải chết đâu.

Ít nhất là lúc này."

Sun nói.

-"Cậu đã biết được hung thủ là ai à?"

Leila hỏi một cách mừng rỡ.

-"Tất nhiên rồi."

Sun chắc chắn.

-"Vậy đó là ai?"

Jin nói.

-"Cứ để tôi đưa ra suy luận của mình đã."

Sun ngắt lời cậu.

"Đầu tiên, Crystal và Evan đã lên kế hoạch sát hại Haeyun.

Bọn họ vào phòng dược phẩm để đánh cắp một vài loại thuốc, đó là thuốc mê và một loại chất độc chết người.

Bọn họ còn phá hệ thống an ninh để không bị ghi lại.

Nhưng.....mục đích của họ, không phải để cùng nhau thoát khỏi nơi này"

-"Vậy đó là gì?"

Maelyn hỏi.

"Cả Evan lẫn Crystal đều là người được trò chơi cài vào để thực hiện những nhiệm vụ riêng.

Tôi đã nhìn thấy họ vài lần nói chuyện với Monokuma một cách rất khả nghi trên sân thượng.

Bọn họ không phải người chơi, mà là hai NPC để làm cho trò chơi thêm phần hấp dẫn."

Lúc này Sun cười tự tin nói tiếp.

"Nhiệm vụ của hai NPC này là tạo ra một vụ án mà chắc chắn không ai có thể phá được.

Đơn giản nhưng vô cùng tinh vi.

Hai người họ đã cố tình để quyển sách ở đó để đáng lạc hướng điều tra mọi người nhắm vào mình.

Mà bỏ qua hung thủ thật sự của vụ án này."

-"Hả???

Ý cậu là sao?

Hung thủ thật sự?"

Maelyn bối rối, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cả Crystal và Evan đều im lặng trước những gì Sun nói.

-"Nhưng chẳng phải nếu không tìm ra hung thủ thì mọi người sẽ bị xử tử hết sao?"

Leila nói.

-"Không hề đâu."

Crystal lên tiếng.

-"Sao?"

Leila quay sang.

Cô bé ngẩn đầu nói.

-"Nếu như game over.

Trò chơi sẽ chuyển sang một giai đoạn khác."

Crystal lạnh lùng nói.

-"Giai đoạn đó trực tiếp chém giết lẫn nhau phải không?"

Jin lên tiếng.

-"Phải....sau đó, trò chơi sẽ chuyển sang giai đoạn.

Mà tất cả những người còn lại phải cầm vũ khí lên chém giết lẫn nhau.

Cho đến khi chỉ còn một người sống sót."

Crystal nói.

-"Gì chứ, sao lại như thế."

Maelyn sợ hãi.

-"Nhưng cũng đúng là mọi người sẽ bị xử tử hết thật.

Bởi vì trò chơi này được thiết kế để cho một người thắng thôi."

Evan nói.

-"Và đó là kẻ chủ mưu đang đứng ở đây chứ gì?"

Jin nói xong, cậu tiếp tục quay sang phía Sun hỏi.

-"Như cậu nói, cả Crystal và Evan đều không phải hung thủ thật sự của vụ này phải không?"

-"Đúng vậy, thế nên vụ án này sẽ không thể tìm ra hung thủ thật sự."

Sun nói.

-"Vậy hung thủ là ai?"

Maelyn hỏi.

-"Kẻ đó chính là......."

Sun chĩa tay thẳng vào hung thủ thật sự của vụ án này.....

Sau đó mọi người không nói nên lời, bọn họ không thể kiềm nỗi cơn sốc này.

Người mà Sun chỉ vào là......chính bản thân cậu.

-"Cái gì cơ????!!!"

Leila hét lên.

-"Sun....cậu là chủ nhân của trò chơi này ư?"

Maelyn nói.

-"Cậu nói cái quái gì vậy, đừng đùa chứ!"

Jin nói.

Căn phòng trở nên vô cùng hỗn loạn.

Leila và Maelyn vô cùng sốc, Jin thì chẳng thể tin vào những gì mình thấy.

Cả Crystal và Evan cũng không thể tin được là cậu ta lại làm thế.

-"Không."

Sun nói.

-"Tôi chính là người đã ra tay với Haeyun.

Nhưng tôi không phải người đứng sau trò chơi này."

-"Nhưng tại sao?"

Leila hỏi.

Lúc này, Evan lên tiếng.

-"Ngay từ đầu, kế hoạch là Crystal ra tay rồi đổ hết lên tôi.

Nhưng cậu ta xuất hiện và thay đổi kế hoạch của chúng tôi."

-"Cậu ta bảo sẽ giải cứu hết mọi người nếu chúng tôi để cậu ấy chiến thắng."

Crystal lên tiếng.

-"Nhưng tại sao cậu lại tự thú, cậu muốn làm gì?"

Evan thắc mắc

Crystal và Evan quyết định tin tưởng vào Sun.

Nhưng ngay lúc này bọn họ cũng không thể hiểu được.

-"Thật ra....."

Sun nói.

-"Ngay từ đầu tôi đã lừa hai cậu...."

-"Sao cơ?"

Evan nói.

-"Tôi đã lừa hai cậu để có thể giành chiến thắng và thoát ra khỏi đây cùng với người mà tôi....."

Nói chưa dứt lời, Sun đột ngột im lặng.

Phải, đó là một lời nói dối.

Lúc ấy, Sun chẳng có cách nào để cứu mọi người cả.

Cậu ta lừa hai người ấy để giành chiến thắng trong trò chơi này.

Nhưng tại sao Sun lại quyết định tự thú.

Tại sao chứ?

Không gian bỗng chốc trở nên im lặng.

Crystal và Evan không thể tin là mình đã bị cậu ta lừa.

Nhưng bọn họ cũng vô cùng khó hiểu.

-"Monokuma.

Bây giờ, tôi có thể lựa chọn kẻ mà mình muốn kéo theo chứ?"

Sun nói.

-"Tất nhiên rồi, bất cứ ai cũng được."

Monokuma cười lớn nói.

Sun im lặng, sau đó cậu quay sang nhìn Jin một cách khó hiểu.

-"Này, cậu có nhớ là tớ đã bảo chúng ta nhất định sẽ thoát ra khỏi đây cùng nhau chứ?"

Sun nói bằng một giọng vô cảm, nhưng nội tâm cậu ta vô cùng đau khổ.

-"Có chứ."

-"Dù không biết kẻ chủ mưu là ai, nhưng ít nhất tôi vẫn có thể kéo thêm một chút thời gian cho mọi người."

Sun cười nói.

Kẻ xấu số đó là ai đây.

-"Kẻ mà tôi chọn....là ngươi.

Monokuma."

Sun chỉ thẳng tay vào Monokuna đang ngồi chiễm chệ trên ghế.

-"Sao cơ!!!!!!????"

Monokuma há hốc mồm.

-"Tại sao!

Sao cậu lại làm thế!?"

Jin hét lớn về phía Sun, cậu không thể giữ được bình tĩnh nữa.

-"Bởi vì, tôi muốn người đó được sống tiếp.

Nhưng nếu tôi chọn cứu cậu ấy và hi sinh những người còn lại.

Chắc cậu ấy sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho tôi đâu."

Sun nở một nụ cười xót xa.

Jin chẳng còn biết nói gì nữa, cậu quay mặt đi.

Không muốn nhìn thấy những cảnh cuối cùng.

-"Không!!!!!

Khoan đã!!!!"

Monokuma hét lớn.

Hành quyết:

Sun và Monokuma đứng giữa một phim trường lớn, máy quay và ánh đèn hướng về phía hai người.

Trên tay Sun hiện là một khẩu súng.

Bất ngờ, một đoàn quân xác sống kéo đến tiến về phía hai người.

Sun cầm khẩu súng lên bắn, từng con ngã xuống.

Nhưng chúng quá đông, chẳng thể giết hết được.

Monokuma thì đứng nép sau cậu một cách sợ hãi.

Không còn bất cứ viên đạn nào nữa và Sun cũng biết mình chẳng thể sống sót được.

Cây súng rơi ra, Sun ngồi xuống đất.

Nhìn từng dòng xác sống tiến đến.

Cậu nở một nụ cười rồi nhìn lên những người khác đang theo dõi từ phía trên mà hét lớn.

-"Hãy sống nhé."

Kết thúc hành quyết.

Jin ngã xuống sàn, liên tục đấm vào nền gạch dưới đất.

Maelyn không kiềm được những giọt nước mắt lăn dài trên má, Leila không thể tin vào cảnh tượng trước mắt mình.

Mọi thứ với ba người quá mơ hồ.

-"Đáng lẽ tôi mới nên là người phải chịu điều đó."

Evan nói.

-"Cậu ấy đã cho cậu một cơ hội được sống, hãy trân trọng điều đó."

Crystal nói với Evan.

Monokuma đã không còn.

Trò chơi dừng lại, cả lâu đài chỉ còn năm người.

Có lẽ giai đoạn sau sẽ không được diễn ra, bọn họ cũng chẳng có lí do gì để tiếp tục trò chơi nữa.

Giờ chỉ còn tìm được lối ra nữa là xong.

-"Nhưng có một điều mà tôi vẫn còn thắc mắc."

Evan đột ngột nói.

-"Sao vậy?"

Maelyn hỏi.

-"Lúc nãy, Jin đã nói gì đó về giai đoạn sau của trò chơi này.

Tôi lại không tin đó là suy đoán ngẫu nhiên."

Cậu nói tiếp.

-"Bọn tôi tuy làm việc cho kẻ chủ mưu nhưng chưa hề gặp mặt một lần.

Những nhiệm vụ được giao đều thông qua Monokuma."

Crystal nói thêm

-"Vậy.....cậu thật sự là ai.

Jin Nomiya?"

Evan hỏi thẳng Jin.

Lúc này mọi người đều hướng về phía Jin.

Nhìn lên mọi người nhìn mình bằng cặp mắt khả nghi, Jin đứng dậy.

Có lẽ giờ là lúc để nói ra mình thật sự là ai.

-"Thật ra....tôi chính là....."

~~~~Hết tập 5 ~~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Thông tin thêm


Vậy là tập 5 đã kết thúc với hai người chết là Haeyun Park( nạn nhân) và Sun Kowat( hung thủ).

Truyện đã đi vào chặng cuối với 5 người còn lại.

Với việc Monokuma bị hành quyết.

Bọn họ không phải tham gia trò chơi nữa.

Nhưng sự việc vẫn chưa kết thúc khi kẻ chủ mưu thật sự vẫn còn đó.

Hãy cùng đón xem tập 6 và cũng là tập cuối cùng nhé.
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 6: part 1


-"Đặc vụ K, cậu nghe rõ tôi nói không?"

Giọng một người phụ nữ có vẻ lớn tuổi vang lên.

-"Nghe rõ, tôi đã đột nhập trót lọt vào bên trong."

Dưới ánh trăng sáng của màn đêm tĩnh mịch.

Một chàng trai tầm khoảng hai mươi tuổi đang leo xuống từ từ trên bức tường thành lớn bằng bộ dụng cụ của mình.

-"Hiện giờ tôi đang ở trong khu vườn bên ngoài lâu đài.

Tôi sẽ tìm cách vào bên trong."

Cậu bước vào, đi vòng quanh lâu đài.

Toàn bộ cửa đều bị khoá bằng thiết bị an ninh cần nhập mật khẩu để mở.

-"Chúng tôi có thể hack vào hệ thống của lâu đài để mở cửa cho cậu."

Giọng một người phụ nữ vang lên thông qua bộ đàm.

Bỗng toàn bộ hệ thống an ninh đều bị vô hiệu hoá.

Cánh cửa lập tức mở ra.

-"Mày làm được mà, Keisuke."

Chàng đặc vụ nhanh chóng tiến vào bên trong.

Keisuke Kanata.

Một đặc vụ trẻ tuổi của Cục điều tra liên bang(FBI).

Hiện đang trên đường thi hành nhiệm vụ của mình là điều tra những vụ mất tích bí ẩn của các học viên và cựu học viên của Học viện nhân tài (tạm dịch như vậy).

Và tất cả thông tin điều tra được đều dẫn đến lâu đài này.

-"Nơi này tối quá, nhưng bật đèn pin thì lại dễ bị phát hiện.

Vậy thì dùng nó thôi."

Keisuke lấy ra chiếc ống nhòm huỳnh quang chuyên dùng để nhìn trong bóng tối.

-"Xem nào, nơi này có vẻ như là một lâu đài cổ nhưng lại có nhiều loại máy móc hiện đại."

Cậu cẩn thận men theo bờ tường của hành lang.

Kiểm tra từng căn phòng, nhưng chẳng có gì khả nghi cả.

Nhìn sang cũng đã gần sáng, Keisuke đã dò khắp lâu đài rồi, nhưng chẳng tìm được gì.

-"Quái lạ?

Rõ ràng nơi này....."

Ngay lập tức, tất cả đèn sáng lên.

Dưới ống kính huỳnh quang, mọi thứ chói tới mức chẳng nhìn thấy gì cả.

-"Ahhhh.

Chuyện gì thế?!"

Cậu hốt hoảng.

Bỗng một vật nặng phang thẳng vào đầu cậu.

Keisuke ngã xuống.

Lúc này, Monokuma đi ra cùng với một người bí ẩn (hoặc chưa đến lúc tiết lộ danh tính).

-"Khư khư, con chuột đã mắc bẫy.

Nó không biết mình đã rơi vào tình huống nào cả."

Monokuma cười nói.

-"Vậy là chúng ta đã có đủ tổng cộng mười bốn người."

Triển khai trò chơi thôi nào.

Lúc này, đầu óc Keisuke vô cùng mơ màng.

Cậu thiếp đi.

Và sau khi tỉnh dậy cùng với mười ba người khác bên trong lâu đài.

Cậu ta đã bị xoá hoàn toàn kí ức về công việc của mình, trở lại làm một cậu bé ngây thơ ngày nào.

Kết thúc câu chuyện.

-"Tất cả mọi chuyện....là như vậy đấy."

-"Làm sao chúng tôi tin cậu được?"

Evan nói

-"Đúng là bây giờ tôi chẳng có gì để chứng minh."

Jin thở dài.

-"Điều này rất vô lí....nếu cậu đã mất tích cả tháng trời.

Thì đáng lí ra bọn họ phải đưa đội giải cứu đến chứ."

Crystal nói.

-"Tôi mới là người thắc mắc nhiều nhất về chuyện đấy."

Jin cãi lại.

-"Cãi nhau ở đây chẳng có ích gì.

Vậy cậu biết nơi này là đâu không Jin?

À không, chắc phải gọi là Keisuke."

Maelyn lên tiếng ngăn cuộc cãi vả lại.

-"Cứ gọi Jin là được rồi, đó là tên ban đầu của tôi.

Sau này gia nhập FBI mới đổi tên thành Keisuke."

Jin tiếp tục.

-"Lâu đài này nằm trên một hòn đảo vô danh cách bang Hawaii 722km về phía bắc."

Jin nói.

-"Cái gì, chúng ta đang ở ngoài đảo hoang sao?"

Leila nói, cô đang vô cùng lo lắng.

-"Đừng lo, nếu tôi liên lạc lại được với tổ chức thì họ sẽ đến cứu chúng ta thôi."

Jin trấn an Leila.

-"Cho dù những gì cậu nói là sự thật.

Nhưng họ đã bỏ rơi cậu ở đây cả tháng trời đấy."

Evan nói.

-"Chuyện này tôi sẽ điều tra sau.

Nhưng bây giờ tôi đã có kế hoạch thoát khỏi đây rồi."

Jin nói.

-"Nhưng bằng cách nào?"

Maelyn hỏi.

-"Lúc đến đây, tôi có mang theo một bộ dụng cụ hỗ trợ leo trèo và một bộ đàm.

Nếu tìm được những thứ đấy thì tôi có thể liên lạc được với trụ sở."

Jin nói.

-"Nếu tìm được?"

Evan không hiểu cậu ta nói gì.

-"Chuyện là....tôi đã làm mất chúng rồi."

Jin thở dài.

-"Vậy chúng ta phải đi tìm những thứ đó trong lâu đài này à?

Kế hoạch hay nhỉ, có khi chúng đã bị tiêu hủy rồi."

Evan mỉa mai.

-"Tôi xin lỗi.

Tôi thật sự không thể nghĩ ra cách nào hết....tôi chỉ giỏi chiến đấu."

Jin cúi mặt xuống xấu hổ.

-"Được rồi, cậu cũng là nạn nhân của vụ này mà."

Maelyn nói.

-"Thôi thì chúng ta cứ lục tung lâu đài này lên thử xem sao."

Leila đề nghị.

-"Vậy thế nhé.

Ra khỏi đây nào."

Crystal nói xong thì bước ra khỏi đó, đi lên phía trên trước.

Mọi người cũng dần đi ra khỏi căn phòng phá án.

Jin bước ra cuối cùng.

Cậu thầm nghĩ với vẻ mặt nghiêm nghị

-"Kẻ đó đang đứng ở đây.

Không thể để lộ kế hoạch thật sự được."

Sau đó, cậu quay lại phía căn phòng nơi diễn ra class trial ấy.

-"Xin lỗi, là do tôi quá yếu đuối.

Nhưng tôi sẽ không phạm sai lầm nữa đâu."

Toà lâu đài bây giờ trở nên vắng lặng đến đáng sợ.

Vì chỉ còn năm người ở đấy thôi.

-"Nếu chúng ta thử lục soát lại lâu đài này thì có thể tìm được chút manh mối gì đó.

Cứ chia nhau ra."

Jin nói.

-"Có một chuyện quan trọng hơn mà chúng ta nên giải quyết."

Crystal lên tiếng

-"Sao?"

Leila nói.

-"Chẳng phải.....một trong số chúng ta.

Là kẻ chủ mưu của nơi này sao?"

Crystal nói tiếp.

-"Vậy bây giờ, chúng ta có nên tin tưởng lẫn nhau không?"

Crystal nói.

-"Khoan đã, sao em lại nói điều gây chia rẽ như thế ngay lúc này chứ.

Biết đâu kẻ đó là người ngoài thì sao?"

Leila nói.

Maelyn tiếp thêm.

-"Hoặc không loại trừ trường hợp kẻ đó đã giả vờ chết để tiện theo dõi chúng ta hơn."

-"Không đâu."

Crystal quả quyết.

Lúc này, Evan đi đến.

-"Giả thuyết của Maelyn là không thể.

Vì chúng tôi đã được xem qua thi thể của những người đã chết.

Họ chắc chắn là chết rồi."

Cậu nói.

-"Mọi người nghĩ, trò chơi này được tạo ra nhằm mục đích gì?"

Crystal bất ngờ hỏi cả nhóm.

-"Kẻ chủ mưu ở đây có sở thích bệnh hoạn nhìn mọi người chém giết lẫn nhau chăng?"

Maelyn nói.

-"Chính xác!"

Crystal đồng ý.

-"Thật sao?

Hừm, dù sao nó cũng là lời giải thích duy nhất."

Leila cũng không nghĩ ra gì hơn.

-"Thật ra, có lẽ kẻ chủ mưu.....cũng không biết mình là kẻ chủ mưu."

Evan nói.

-"Ý cậu là sao?"

Leila không hiểu.

-"Nếu như kẻ đó có thể dễ dàng thao túng trí nhớ của Jin.

Thì hắn cũng có thể thay đổi lại trí nhớ của mình."

Evan giải thích.

-"Nhưng tại sao lại phải làm thế chứ?"

Leila vẫn thắc mắc.

-"Có lẽ hắn muốn tham gia vào trò chơi một cách thật sự.

Nếu mức độ điên rồ và bệnh hoạn của hắn đủ để làm chuyện này."

Crystal nói.

-"Đó là suy đoán hợp lí nhất của bọn tôi trong tình trạng này."

Evan nói.

-"Vậy ý các cậu là....ai trong chúng ta đều có thể là kẻ chủ mưu.

Dù người đó có biết hay không?"

Maelyn nói.

-"Đúng vậy."

Crystal trả lời.

Nếu như, đó là chính bản thân cô thì sao?

Một Maelyn luôn ngại ngùng phải gặp người lạ, một Maelyn cả ngày chỉ ở trong phòng của mình, một Maelyn chẳng có bạn bè nào....hoá ra là một kẻ thích chơi đùa với sinh mạng người khác.

Cô luôn cố gắng giữ cho mình không suy nghĩ theo hướng tiêu cực.

Nhưng....Maelyn đang sợ, cô sợ lắm.

Leila nhìn sang phía Maelyn, cảm thấy cô đang sợ hãi.

-"Ít nhất, tình bạn của chúng ta đến bây giờ.

Là thật."

Leila nói

~~~~Còn tiếp~~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 6: part 2


Leila hiểu mình chẳng thể làm được gì ngoài việc động viên mọi người.

-"Hay chúng ta cứ chia ra hành động trước đi."

Maelyn nói.

-"Được rồi, tôi và Evan sẽ kiểm tra phần trên lâu đài."

Crystal nói.

-"Còn tôi và Leila sẽ kiểm tra các tầng thấp."

Maelyn nói.

-"Vậy tôi sẽ kiểm tra sân vườn."

Jin lên tiếng.

Bọn họ cứ thế chia ra mà làm.

Dù không biết chính xác thứ mình cần tìm là gì.

Đến với nhóm của Crystal và Evan trước.

Bọn họ đang đứng nói chuyện trên tầng thượng.

-"Này, nếu cậu là kẻ chủ mưu thì cậu sẽ trốn ở đâu trong lâu đài này?"

Evan hỏi.

-"Hừm.....để xem nào.

Có lẽ tôi xây dựng một căn phòng bí mật mà không ai có thể vào để quan sát tất cả từ xa."

Crystal trả lời.

-"Nhàm chán thế, tôi thì sẽ trà trộn vào nhóm những người chơi.

Để dễ dàng đánh giá tình hình hơn."

Evan nói.

-"Đúng là kiểu của cậu nhỉ."

Nhưng họ chẳng đi tìm gì cả.

Vì họ biết, kẻ chủ mưu sẽ tự xuất hiện.

-"Thời khắc ấy cũng sắp tới rồi."

Crystal nói.

-"Cậu diễn cũng hay đấy, biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào mà giả vờ như là suy luận ra."

Evan cười nói.

-"Kẻ chủ mưu đã tự xoá toàn bộ ký ức của mình vào ngày đầu tiên chúng ta bước vào đây.

Đúng hai tháng sau, ký ức của hắn sẽ trở lại.

Và đó là hai giờ chiều ngày hôm nay."

Crystal dựa lưng vào lan can, trời hôm nay có vẻ âm u.

-"Có lẽ sắp mưa rồi nhỉ."

Evan nhìn lên hàng mây xám đen trên bầu trời.

Chỉ còn mười lăm phút nữa thôi.

-"Nếu kẻ đó là cậu thì tôi sẽ buồn lắm đấy."

Crystal nói.

-"Tôi thì chẳng quan tâm đâu."

Evan trả lời.

Lúc này, ngoài sân vườn.

Jin bước đi vòng quanh bức tường thành, ngắm nhìn chùm dây thường xuân leo dài trên từng dãy tường.

-"Lúc mình đột nhập vào đây thì chẳng có bụi thường xuân nào cả."

Có lẽ chúng được tạo ra để ngăn cản kẻ địch đột nhập vào đây.

Jin nghĩ như vậy.

Jin nhớ lại, lúc mình tỉnh dậy tới đây cũng đã tròn hai tháng.

Cậu vẫn băn khoăn có phải mình đã bị bỏ rơi hay không?

-"Không thể nào đâu nhỉ....ha."

Jin cố gắng không nghĩ đến điều đó, nhưng đây lại là lời giải thích duy nhất cho chuyện này.

Vì mình đã quá yếu đuối sao?

Nếu cậu hoàn thành công việc khi ấy, có lẽ chín người kia đã được cứu chăng.

Tìm kiếm nãy giờ chẳng thấy thứ gì hữu dụng.

Trời cũng sắp đổ mưa, từng cơn gió lạnh thổi luồn qua gáy cậu.

-"Nhớ nhà quá."

Nhưng Jin không hề hối hận.

Nhóm của Maelyn có một kế hoạch cụ thể hơn.

Họ vào thư viện kiểm tra một số quyển sách.

-"Để xem nào....một lâu đài to lớn như thế thì chắc cũng có quyển sách ghi chép lại về lịch sử của nó."

Maelyn suy luận như thế.

Thế nên, Maelyn và Leila quyết định ghé vào thư viện để kiểm tra.

Maelyn tìm bên khu sách lịch sử, còn Leila tìm bên khu sách về các loại công trình.

-"Không phải lâu đài này, còn cái này thì mình đã biết rồi, haizz..."

Leila đóng quyển sách lại.

Cô nhìn sang phía người còn lại, bên Maelyn cũng chẳng khá khẩm gì hơn.

-"Tệ thật, ở đây cũng chẳng có quyển sách nào viết về lâu đài này."

Maelyn nói.

Thật ra, nếu lâu đài này thuộc về gia đình của Noriko thì việc không có mặt trong các loại sách này thì cũng chẳng có gì lạ.

Hơn nữa đây còn là một lâu đài bí mật.

-"Trời sắp mưa rồi."

Maelyn nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng lên bầu trời âm u.

Bỗng, một tiếng sấm bất ngờ giáng xuống, kinh động cả một vùng.

-"Ahhhh" Maelyn chưa hoàn hồn thì nghe tiếng hét thất thanh của Leila bên cạnh.

Leila ngã khụy xuống đất, trông vô cùng sợ hãi.

-"Cậu có sao không?"

Maelyn lên nói.

-"Tớ....tớ, rất sợ sấm chớp."

Có lẽ tiếng sấm đã làm cô nhớ lại những kỉ niệm không vui.

-"Được rồi, đã qua rồi.

Không sao đâu."

Maelyn trấn an cô.

Trời đã bắt đầu mưa.

-"Có lẽ chúng ta không thể tìm được thông tin về lâu đài này qua những quyển sách thông thường đâu."

Maelyn thở dài.

-"Có thể có đoạn ghi chép về lâu đài này nhưng không qua sách thì sao?

" Leila nói.

-"Có thể."

Maelyn cũng không chắc.

Leila nghĩ ra gì đó, cô đi qua các giá sách rồi dừng lại ở một chồng sách cũ không hề có tên.

-"Cậu nghĩ sao?

" Maelyn nhìn rồi nói.

Hai người lật ra xem.

-"Đây là nhật ký của Noriko!

"

Một bước ngoặt trong công cuộc điều tra, đây là thông tin quan trọng nhất hiện giờ.

-Ngày 8 tháng 2 năm 20xx

Tại sao đám phóng viên đó chẳng chịu để cho mẹ tôi yên chứ.

Bọn chúng luôn rình mò ngoài cửa để kiếm thêm thông tin.

-Ngày 11 tháng 2 năm 20xx

Lại một bài báo nữa vu khống bà ấy, tôi luôn vứt hết chúng đi để mẹ không nhìn thấy.

- -Ngày 12 tháng 2 năm 20xx

Tôi đã tìm ra được kẻ đứng sau những vụ này.

Daniel Lim, tôi biết cậu ta, siêu cấp nhà báo.

Nhưng tại sao, tại sao cậu ta có thể viết những thứ bịa đặt như thế.

-Ngày 20 tháng 2 năm 20xx

Mẹ tôi đã phát điên rồi, bà ấy không ngừng đập phá đồ đạc trong nhà.

-Ngày 21 tháng 2 năm 20xx

Mẹ tôi đã bị đưa vào nhà thương.

-Ngày 29 tháng 2 năm 20xx

Mẹ tôi mất rồi, bọn họ nói bà đã rơi từ tầng thượng xuống đất.

Cha tôi sau đó chẳng chịu ăn uống gì cả, cả ngày khóc thương cho bà.

-Ngày 15 tháng 3 năm 20xx

Cha tôi đã không còn.

Người ta tìm thấy ông chết trong phòng của mình, sau nhiều ngày không ăn uống gì cả.

Lúc đấy tôi vẫn đang đi học nội trú.

-Ngày 19 tháng 3 năm 20xx

Đứng trước bờ sông cạnh nhà, nơi gia đình chúng tôi thường đi dạo.

Có lẽ nơi đây cũng sẽ là nơi tôi kết thúc cuộc đời mình....nhưng ngay sau đó.

Người ấy đi đến bên cạnh tôi, người bạn thân thiết nhất của tôi.

-"Hãy để tớ đi theo họ!"

Tôi đã nói như thế.

-"Này cậu biết không, nếu đằng nào cũng chết."

Cậu ấy nói.

-"Sao...?"

-"Vậy tại sao chúng ta không kéo theo những kẻ đã gây ra chuyện này cùng xuống địa ngục."

Cậu ấy chìa tay về phía tôi.

Và tôi đã nắm lấy bàn tay ấy.

-Ngày 22 tháng 5 năm 20xx

Cuối cùng, tôi đã giết chết kẻ đó.

Kẻ đã làm gia đình tôi tan nát.

Tiếp theo đây, tôi sẽ chấp nhận kết cục của mình.

Nếu cậu có đọc được những dòng này.

Cảm ơn....vì mọi chuyện.

-"Vậy ngày chúng ta vào đây là 22 tháng 5 à?"

Leila nói.

-"Vậy bây giờ là 22 tháng 7."

Maelyn nói.

Lúc này, Jin bước vào bên trong thư viện, người cậu ướt đẫm nước mưa.

-"Bên ngoài mưa to lắm."

Jin thở dài.

-"Chúng tôi vừa tìm ra được manh mối rất quan trọng."

Maelyn nói.

Sau đó hai người đưa cho Jin cuốn nhật ký của Noriko.

Cậu ngẫm nghĩ.

-"Ngày mà tôi đột nhập vào đây là ngày 14 tháng 5."

Jin nói.

Vậy bọn họ đã tạm thời xác nhận được mốc thời gian lúc này.

Lúc này, Crystal và Evan bước vào.

Trông có vẻ như bọn họ cũng chẳng tìm được gì cả.

-"Hửm, kẻ chủ mưu vẫn chưa xuất hiện à?

" Crystal khó hiểu.

-"Tất nhiên rồi, chúng ta đã tìm được hắn đâu."

Jin nói.

Lúc sau, Crystal cũng đọc được nhật ký của Noriko.

Cô bé hình như đã biết trước chuyện này.

-"Có chuyện này tôi muốn hỏi, tại sao hai người lại quyết định tham gia trò chơi này vậy?"

Leila hỏi.

Có lẽ cũng không có câu trả lời nào chính xác hơn ngoài...

-"Tiền, tất nhiên rồi."

Evan nói.

Crystal cũng như vậy.

Vì tiền thôi.

-"Nhưng mà...

Cô ấy có thể trả thù là xong mà.

Tại sao lại kéo thêm những người không liên quan vào."

Jin nói.

-"Cậu nhìn thấy vẻ mặt của Noriko và những người khác trước lúc chết không?

" Maelyn nói.

-"Sao cơ?"

Jin vẫn không hiểu.

-"Bọn họ nhìn rất mãn nguyện, chấp nhận cái chết.

Như Noriko, Oliver...và tôi."

Leila hiểu ý của Maelyn.

Phải, bọn họ hoàn toàn chấp nhận cái chết.

Để trả thù....

-"Vậy còn Nga và Sun thì sao!

Bọn họ đã làm gì sai chứ.

Tại sao...."

Jin nói với một giọng tức giận.

Để làm dịu bớt không khí.

-"Hay chúng ta đi ăn một chút đi, cũng đã quá trưa rồi."

Crystal đề nghị.

-"Thế chúng ta đi thôi."

Maelyn nói.

Tất cả mọi người bước ra ngoài.

Chỉ còn mỗi Leila ở đó, cô bảo là chưa đói.

Muốn ở lại thư viện một chút.

Cô đứng đó.

-"Để xem nào, tủ thứ ba của hàng tiểu thuyết, ngăn thứ năm từ dưới đếm lên, quyển sách thứ mười bốn."

Leila lấy cuốn sách đó ra, lập tức một cánh cửa bí ẩn phía góc tường mở ra.

Với ánh mắt đau buồn, cô tiến vào bên trong.

~~~~Còn tiếp~~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 6: part 3


Ba mươi phút sau, Leila bước vào bên trong phòng ăn với dáng vẻ vô hồn.

Có chuyện gì đã xảy ra chăng?

-"Cậu sao thế Leila?

" Maelyn lo lắng hỏi.

-"Tớ...chỉ là hơi mệt tí thôi."

Leila bình tĩnh trả lời.

Sau một hồi quan sát, Crystal cảm thấy chẳng ai có dấu hiệu gì bất thường cả.

Đáng lẽ kẻ chủ mưu đã phải xuất hiện rồi chứ.

-"Này Maelyn, chúng ta nói chuyện chút."

Leila gọi Maelyn ra ngoài có chuyện cần nói.

-"Sao thế?"

Maelyn hỏi.

-"Cậu cứ ra đây với tớ đi, chuyện này không thể nói ở đây được."

Dù không biết cậu ấy có ý gì, nhưng Maelyn vẫn đi theo.

Ra đến bên ngoài khu vườn, trời lúc này đã tạnh mưa.

-"Có chuyện gì thế?"

Maelyn hỏi.

-"Cậu biết không?

Sẽ rất buồn nếu người mình tin tưởng nhất lại lừa dối mình đấy."

Leila ám muội nói.

-"Có chuyện gì thế, cậu mau nói cho tớ biết đi."

Maelyn hỏi.

-"Chẳng phải....người cần nói ra...là cậu sao."

Leila nhìn về phía Maelyn với một ánh mắt vô cùng căm phẫn.

-"Leila....."

Leila đưa bức ảnh mà Maelyn chụp cùng Noriko ra.

-"Chuyện này tớ...."

-"Bên trong thư viện có một căn phòng bí mật.

Nơi đó cất giữ toàn bộ tiểu thuyết của cậu và toàn bộ hình chụp chung giữa hai người."

-"Nói đi....GIẢI THÍCH ĐI MAELYN!!"

Leila hét lên.

Pằng!!!!!!!

Tiếng súng phát ra làm kinh động cả một vùng.

Jin lập tức chạy đến nơi phát ra tiếng súng, hai người kia cũng lập tức chạy theo sau.

Đến một góc vườn thì...

-"Leila!"

Crystal hét lên.

Leila nằm giữa một vũng máu, tay trái cô bị một phát đạn ghim thẳng vào.

May mắn là không quá nguy hiểm, chỉ cần sơ cứu kịp thời.

Evan cởi ao khoác ngoài của mình lập tức cột chặt lấy phần bị thương.

-"Để tôi đưa cô ấy vào phòng y tế."

Evan nói, tay bế Leila lên.

Mọi người định đi vào thì.

-"Ha ha ha, có lẽ mọi người bất ngờ với điều này lắm nhỉ?!

" Loa phát thanh trong toà lâu đài cất lên.

Giọng nói này không ai khác chính là....

-"Maelyn!!"

Jin vô cùng sốc trước việc này.

Vậy ra kẻ đứng sau mọi chuyện lại chính là cô ấy sao.

"Trò chơi đã chuyển sang giai đoạn tiếp theo rồi.

Nhiệm vụ của mọi người là đi lên được đến tầng cao nhất của lâu đài, nếu hoàn thành được thử thách.

Tôi sẽ giao ra công tắc giúp mở cửa lâu đài.

Nhưng quan trọng là mọi người có đến được đây hay không."

Tình hình này vô cùng khẩn cấp, Evan mang Leila vào đến cửa.

Mở ra thì một con dao lập tức phóng về phía cậu.

Lập tức, Jin chạy nhanh đến chặn con dao lại.

-"Tệ thật.

Cái bẫy đã khởi động rồi sao."

Crystal nói.

-"Cô biết cách nó hoạt động không?"

Jin hỏi.

-"Tôi biết."

-"Tốt, bây giờ chúng ta sẽ đi lên đó."

Jin nói.

-"Cũng chẳng còn cách nào nhỉ."

Crystal thở dài.

Lúc này, bọn họ tiến lên trên , sẵn sàng đối mặt với mọi thứ trên đấy.

Lúc đó, Evan đang loay hoay sơ cứu cho Leila.

Cậu đã lấy được viên đạn ra, sau đó băng bó lại.

-"Tại sao cậu lại hẹn riêng cậu ấy ra?"

Evan hỏi, nếu là cậu thì cậu sẽ vạch mặt cậu ta giữa mọi người.

-"Vì....tớ tin tưởng cậu ấy."

Leila nói.

-".....Tớ hiểu."

Evan thở dài.

-"Xin lỗi...."

Cũng vào lúc này.

Nhóm của Jin hiện đang ở tầng hai, lâu đài này có tổng cộng chín tầng.

Crystal chỉ vào nền gạch trang trí hai màu đối xứng

-"Nếu ta đi lên nền gạch màu đỏ thì những mũi tên sẽ bắn ra từ nhiều phía.

Thế nên chỉ giẫm lên nền gạch màu vàng thôi."

Jin và Crystal từ từ đi qua.

Đến cánh cửa cuối hành lang.

-"Khi cửa mở ra, những mũi tên sẽ bắn vào.

Cậu phải cẩn thận."

-"Ừm..."

Jin mở cửa ra, những mũi tên liên tiếp bắn vào.

Cậu lấy cái bàn gỗ bên cạnh chặn hết từng đường tên bắn ra.

-"May thật, lại có cái bàn này ở đây."

Jin vứt nó xuống rồi tiến lên tầng ba.

Crystal đi theo sau, cô thầm nghĩ.

-"Cậu ta là một người đáng tin cậy.

Tại sao họ lại chọn hi sinh cậu ấy chứ."

Dù sao thì việc Maelyn thật sự là kẻ chủ mưu cũng không có gì vô lí.

Cô ấy là người thân thiết với Noriko nhất, một nhà văn lập cô độc và trò chơi này gần như được thiết kế cho Maelyn.

Mọi chuyện dần được sáng tỏ rồi.

Tầng ba có vẻ khó hơn khi tầng nhà tràn ngập xăng dầu.

-"Có công tắc đốt lửa sao?"

Jin hỏi.

-"Không, đây chỉ là đáng lừa thôi.

Lâu đài này dùng hệ thống bẫy chỉ toàn cung tên."

Crystal tiếp tục.

-"Sàn nhà này dùng một loại cảm biến, nếu chịu một lực tác động mạnh lên thì tên sẽ bắn ra."

-"Nghĩa là khi ta ngã xuống."

Vậy đám xăng dầu này chỉ là để làm sàn nhà trơn trượt thôi.

-"Tệ thật.

Phải cố thôi."

Jin cởi giày của mình ra đi lên đám xăng này.

Làm thế để hạn chế khả năng trơn trượt.

Cậu đã rèn luyện hai năm trong FBI, những cái bẫy đơn giản như thế không thể làm khó cậu được.

Cứ như thế, Jin dần vượt qua các thử thách cùng với sự giúp đỡ của Crystal.

Và bây giờ bọn họ đã đến được tầng cuối cùng.

Hai người bước vào.

Chẳng có gì ở đó cả, chỉ là một căn phòng trống.

-"Đây là cái bẫy!"

Crystal phát giác.

Cô định quay lại thì cánh cửa bỗng đóng sập vào.

-"Chết tiệt."

Cánh cửa khoá lại, không tài nào mở ra được.

-"Cậu ta đang ở đâu!?"

Jin bắt đầu bực mình rồi.

Bỗng một giọng nói phát lên từ mọi phía, thì ra là loa phát thanh gắn ở góc căn phòng.

-"Có lẽ những cái bẫy đó không làm khó được hai người nhỉ.

Khá ấn tượng đấy."

Maelyn nói.

-"Đừng đùa giỡn nữa, cô đang ở đâu?"

Jin lớn tiếng.

-"Trước khi biết tôi đang ở đâu.

Vậy sao chúng ta không nói chuyện một chút nhỉ."

Maelyn cười nói.

Jin nghĩ cô ấy muốn thương lượng với mình.

Dù sao cũng nên nghe một chút.

-"Cô muốn gì?"

Jin bình tĩnh đáp.

Crystal ở bên cạnh lặng lẽ nhìn cậu, có lẽ cô biết Maelyn định nói gì.

Điều đó có thể phá hủy cậu mãi mãi.

-"Tôi muốn đề nghị, sao cậu không làm việc cho tôi nhỉ.

Cậu rất mạnh, tôi cần một người như cậu cho những vụ tiếp theo."

Maelyn nói.

-"Việc gì khiến cô nghĩ tôi sẽ nhận lời."

Jin cười mỉa mai.

-"Nhưng mà....cậu chẳng còn nơi nào để đi đâu."

Maelyn cười một cách độc ác.

-"Cô nói gì!"

Jin cũng không hiểu cô ấy có ý gì.

Maelyn im lặng một lúc như để chuẩn bị gì đó.

Sau đó cô cho chạy một đoạn băng ngắn.

Rẹt rẹt.....

-"Điều gì khiến cô nghĩ tôi sẽ đồng ý với điều kiện đó!"

Một giọng nói phát lên, Jin lập tức nhận ra ngay.

-"Đó là giọng của đội trưởng!"

-"Suỵt...nghe tiếp nào."

Maelyn nói.

Đoạn băng tiếp tục chạy.

-"Hãy nhìn những gì cô có thể nhận lại đi.

Chúng tôi sẽ cung cấp đầy đủ thông tin về các tổ chức tội phạm lớn trên khắp nước Mỹ.

Chỉ cần cô đừng xen vào công việc của tôi."

Một giọng nói khác phát lên, đó là giọng của Maelyn.

-"Các người đã bắt cóc nhiều người nổi tiếng đấy."

Giọng nói của người phụ nữ ấy lại phát lên.

-"Chẳng hề hấn gì cả.

Chúng tôi còn có thể làm hơn thế cơ.

Nào, bà có chấp nhận lời đề nghị ấy không?"

-"Và còn một chuyện nữa."

Maelyn nói tiếp.

-"Hãy gửi cho chúng tôi....một đặc vụ trong đội của các người."

Những lời nói ấy như đâm thẳng vào tâm can của Jin.

Những gì cậu nghe là sao?

Cậu không thể tiếp nhận được?

-"Cái gì, đừng có quá đáng!"

Bà ấy nói lớn.

-"Thôi nào, đây là một cuộc giao dịch hoàn toàn có lợi cho mấy người."

Maelyn nói.

-"Nhưng...."

Người phụ nữ ấy dần xiêu lòng.

-"Chỉ cần gửi cho chúng tôi một đặc vụ mà bà cảm thấy VÔ DỤNG nhất trong đội của mình.

Và hứa không can thiệp vào công việc của bọn tôi."

Maelyn cười nói vui vẻ.

-"Chuyện này...."

-"Thôi nào, bọn tôi có thông tin về những tổ chức mà mấy người đã mất hơn chục năm nay để tìm kiếm đấy."

Một sự im lặng diễn ra trong tích tắc.

-"Được thôi."

-"Tôi đồng ý với thoả thuận này, trong vòng một tuần tôi sẽ chuẩn bị điều mà mấy người yêu cầu."

Người phụ nữ ấy nói.

-"Thoả thuận thế nhé!"

Rẹt rẹt....

Đoạn băng kết thúc.

~~~~~~Còn tiếp~~~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Episode 6: part 4 (END)


Jin lúc này chẳng nghĩ được gì nữa, đầu óc cậu choáng váng trước những gì đã nghe thấy.

-"Đúng thế đấy.

Họ đã luôn xem cậu là một kẻ vô dụng, một con chốt thí mạng thôi."

-"Đừng nói nữa!"

Jin quỳ xuống sàn nhà, nhưng đấy không phải nơi duy nhất cậu có thể về.

Phải rồi...còn có...

-"Nếu cậu muốn nói về gia đình mình.

Thì cậu cũng chẳng còn nhà để về đâu."

Maelyn cười cay nghiệt

-"Thôi đi, chỵ đang cố làm điều gì thế!"

Crystal lớn giọng nói.

-"À phải rồi, quên mất là vẫn còn một người ở đây.

Người đã quen với việc bị gia đình mình phản bội."

Jin quay sang nhìn Crystal, cô bé tối sầm mặt lại.

-"Thế đấy, hai người chẳng còn nơi nào để về đâu.

Thay vì chết một cách vô nghĩa tại đây thì cứ làm việc cho tôi."

Maelyn cười lớn.

Lúc này, Jin đứng dậy.

Ngước mặt lên nhìn camera giám sát ngay góc tường.

-"Tại sao cô lại tạo ra trò chơi này?"

Cậu hỏi.

-"Ah, tôi đợi cậu hỏi câu đó nãy giờ!"

-"Rất đơn giản, vì tôi muốn được thử cảm giác hồi hộp, giật gân.

Sinh tồn thật sự, thế nên tôi mới tự xoá ký ngoài. a mình."

Maelyn nói.

-"Hơn nữa, như vậy giúp tôi nhập tâm được vào nhân vật hơn để viết sách."

Riêng câu đó, cô nói với một giọng điệu hết sức rùng rợn.

-"Nói cách khác, cô dùng sinh mạng của người khác chỉ để mua vui cho bản thân."

Jin nói một giọng không cảm xúc.

-"Cậu nói cũng chẳng sai."

Lúc này Crystal lên tiếng

-"Liệu thế giới ngoài kia có đáng để ta đấu tranh không?"

-"Ý cô là sao?"

Jin bất ngờ quay sang.

-"Cả tôi và anh đều bị thế giới bên ngoài quay lưng lại.

Tôi nói, liệu nó có đáng để ta đấu tranh không."

-"Đây rồi, sự tuyệt vọng vì bị phản bội.

Thật là một cảm xúc đẹp đẽ."

Maelyn nói to.

Jin quay sang, cậu không biết Crystal đã phải trải qua chuyện gì.

Lúc này, cậu thật sự suy nghĩ lại.

Nếu ra ngoài đó thì cậu biết phải đi đâu chứ.

Cha mẹ cậu li hôn, cậu buộc phải ra ngoài tự kiếm sống.

Cậu đã kiếm được ngôi nhà thứ hai của mình, nhưng giờ đây lại bị nó bỏ rơi rồi.

-"Tôi....."

-"THẾ THÌ ĐÃ SAO!"

Một tiếng hét lớn vang lên, là giọng của Evan.

Nhưng nó không xuất phát ở gần phía Jin và Crystal.

Nó xuất phát từ loa phát thanh phía trên.

Evan đang ở chỗ của Maelyn ư?

-"Làm sao cậu vào được đây."

Bên trong căn phòng điều hành bí mật, Maelyn quay lại.

Cô nhìn thấy Evan đứng trước cửa, phía sau là Leila với một bên tay băng bó vẫn còn chút máu.

-"Tôi đã tìm thấy căn phòng này từ ngày đầu rồi."

Cả Crystal và Evan đều không được thông báo về sự hiện diện của căn phòng này.

Nó nằm ở phía sau phòng ăn, giật công tắc ẩn phía sau tủ lạnh là mở ra được.

-"Tệ thật đấy, tôi cứ tưởng đặt phòng bí mật ở đây là an toàn nhất rồi."

Lúc nãy, sau khi bắn Leila.

Maelyn chạy ra một góc khuất của lâu đài dùng bộ đàm phát vào loa phóng thanh, đợi mọi người đi hết rồi mới lẻn vào phòng bí mật.

-"Nhưng dù sao, hai người kia có lẽ cũng đã bỏ cuộc rồi.

Đã trễ rồi."

Maelyn cười nói.

-"Tôi sẽ làm việc cho cô, hãy thả ba người còn lại ra."

Evan lập tức nói.

-"Sao cơ?"

Maelyn hỏi.

-"Tôi sẽ mãi trung thành với cô, hãy thả những người còn lại ra."

Evan nghiêm túc nói.

-"Evan..."

Leila đứng sau nhìn cậu.

-"Tôi biết mình đang làm gì."

-"Nếu không thì sao?"

Maelyn giọng điệu khiêu khích.

Evan đứng đó, không biết cô ta có ý gì.

-"Maelyn à, không lẽ tình bạn của chúng ta đều là giả dối sao?"

Leila lên tiếng.

-"Tình bạn?

Hahaha"

Maelyn khoanh tay đi qua lại.

-"Tôi đã đẩy người bạn thân thưở nhỏ của mình vào hố sâu tuyệt vọng đấy."

Cô nói với một giọng vô cùng độc ác.

Mỉm mười nhìn hai người.

-"Để xem nào, chẳng có công ty đối thủ nào thuê Daniel viết những bài báo ấy cả."

-"Mà đó chính là tôi."

Lúc này, Leila không thể kiềm chế được cơn sốc của mình.

Vậy mọi chuyện xảy ra với Noriko là do cô ấy đứng sau sao.

-"Hiểu rồi."

Evan thở dài nói.

-"Ý cậu là sao?"

-"Tôi đây chẳng muốn làm việc cho cô tí nào."

Evan cười mỉa mai.

Evan hít một hơi thật sâu rồi nói to với Jin và Crystal thông qua loa phát thanh.

-"Nếu như hai người chẳng còn ai ngoài kia nữa....

THÌ TÔI SẼ LÀ GIA ĐÌNH MỚI CỦA HAI NGƯỜI!"

"Không lẽ chỉ vì như thế mà hai người đi theo con đường ấy sao!?

Tỉnh lại đi!

-"Ha....

Cậu nghĩ làm thế sẽ có tác dụng sao?"

Maelyn nói.

-"Tôi không biết.

Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc, tôi đã luôn sống như thế."

Evan cười nói.

Lúc ấy, Jin đứng dậy.

-"Vậy cũng không tệ nhỉ.

Dù sao tôi cũng chẳng định nghe theo lời cô ta đâu."

Sau đó Jin quay sang phía Crystal.

-"Tôi tin cô cũng vậy....vì trong thâm tâm cô là một người tốt."

-"Có lẽ vậy."

Crystal mỉm cười nói.

-"Đó là câu trả lời của bọn tôi."

Sau đó Evan đi đến phía của Maelyn, bấm công tắc mở cửa cho hai người kia.

-"Nào, công tắc mở cửa lớn đâu?

Mau giao ra đây."

Lập tức, Maelyn lôi từ đâu ra một lưỡi dao chém ngang vai Evan.

Cậu lùi lại rồi ngã xuống đất.

-"Tệ thật, tôi đã định sẽ giải quyết chuyện này êm thấm mà.

Sao cậu lại phá đám chứ, biết thế ngay từ đầu đã chẳng chọn cậu rồi."

Maelyn lao đến định tấn công cậu ta.

Tiếp đến, một dòng máu đổ xuống.

Evan ngước mặt lên.

-"Hả...sao lại thế này...tại sao cậu?"

Maelyn ngạc nhiên nhìn thấy phần bụng mình đang bị một con dao găm vào.

-"Leila!"

Evan hét lên.

Leila đã kịp thời tiến đến và đâm Maelyn một nhát chí mạng.

Nhân lúc Maelyn chỉ chú ý đến Evan.

Con dao trên tay Maelyn rơi xuống.

-"Tớ xin lỗi Maelyn....nhưng chỉ có cách này mới khiến cậu dừng lại được."

Maelyn ngã xuống, lúc này Leila lập tức ôm chầm lấy thân xác của cô.

Sau đó hôn lên trán cô, như một lời vĩnh biệt.

Evan không thể tin vào những gì mà mình đang chứng kiến.

Cậu đứng dậy, may mà vết thương không sâu lắm.

Cậu nhìn thấy một công tắc rơi ra từ túi của Maelyn.

-"Có lẽ đây là điều tốt nhất cho cậu ấy."

Evan thở dài.

Cậu nhất nút trên công tắc.

Bỗng mặt đất rung lắc dữ dội.

Có lẽ cánh cửa dần mở ra rồi.

Evan bước ra.

-"Đi nào."

-"Ừm."

Leila đứng dậy.

Trước khi khuất mắt, cô quay lại nhìn thân xác Maelyn nằm đấy.

-"Vĩnh biệt."

Sau đó quay đi.

Đến bên ngoài, cánh cửa đã mở ra.

Jin và Crystal đi xuống.

-"Maelyn đâu?"

Crystal hỏi.

Jin thì đã chú ý bàn tay dính đầy máu của Leila.

-"Cậu ấy đã phải trả giá cho những tội ác của mình rồi."

Evan nói.

Được rồi, đi thôi.

Cả nhóm theo chân Jin ra ngoài bờ biển.

Lập tức cậu chạy đến chiếc trực của mình đậu ngoài biển

-"Ah, thì ra mày vẫn còn ở đây."

Jin vui mừng.

Crystal quay lại nhìn lâu đài.

Lúc cô bị gia đình mình bán cho chủ trò chơi này, cô đã nghĩ đó sẽ là nhà giam cả đời của mình.

Crystal mỉm cười rồi leo lên trực thăng cùng mọi người.

-"Để xem nào, chúng ta sẽ bay đến Hawaii, từ đó ta sẽ dùng thuyền để về lại đất liền."

Jin lên kế hoạch.

-"Sao cũng được, nhanh lên tôi đói bụng rồi."

Evan than phiền.

Trực thăng từ từ bay lên, vậy là kết thúc thật rồi.

Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với những gì diễn ra ngoài kia.

Tạm biệt.

~~~~~~~Kết thúc~~~~~~
 
Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Tổng kết lại


Vậy là ở tập thứ sáu kẻ chủ mưu đã lộ diện.

Đó chính là nhân vật chính xuyên suốt câu truyện.

Và Maelyn đã phải trả giá cho tội ác của mình.

Về lâu đài này, lâu đài thuộc sở hữu của dòng họ Noriko.

Nó thường dùng để đi nghỉ mát và tổ chức các cuộc thi bắn cung.

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Những người sống sót bao gồm:

Evan Tale (siêu cấp tay đua)

Leila Chen (siêu cấp tuyển thủ cờ vua)

Crystal (siêu cấp hoạ sĩ truyện tranh)

Jin Nomiya (siêu cấp võ sư Kungfu)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sau khi rời khỏi đó.

Evan trở lại với đội đua của mình, cậu sau này sẽ trở thành tay đua nổi tiếng.

Jin quay về không làm đặc vụ nữa mà xin vào sở cảnh sát thành phố.

Tuy FBI có ý mời cậu trở lại nhưng đã bị từ chối.

Cùng với sự giúp đỡ của bạn mình, Leila đã đưa được băng nhóm đã ám sát cha mẹ mình ra ánh sáng.

Dù không biết mai sau sẽ có chuyện gì xảy ra nhưng cô biết cô không đối mặt với nó một mình.

Crystal quyết định không kiếm sống bằng nghề vẽ truyện nữa mà cô thi vào đại học bình thường, có ý muốn làm giáo vien trong tương lai.(Thật ra là còn vẽ truyện nhưng chỉ để cho vui)

Bọn họ đã lập cho mười người kia một khu mộ thật đẹp.

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đôi lời tạ lỗi:

Thật ra mình chỉ mới bước vào con đường biết truyện thôi nên văn phong chưa được uyển chuyển, câu chữ lập lại nhiều lần.

Mong mọi người đón nhận.

Mình cũng thấy khá tiếc khi đã rush quá nhanh những nhân vật như Daniel, Diana, Oliver và Lifa mà chưa xây dựng hoàn chỉnh nhân vật cho họ.

Truyện có khá nhiều lỗ hỏng.

Mong đừng ai soi quá, hic.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cảm ơn đã đọc.

Hãy đón xem những tác phẩm mới của mình nhé.
 
Back
Top Dưới