Khác Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (OC)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
260634037-256-k578819.jpg

Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
Tác giả: VarialXY
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Maelyn, một tiểu thuyết gia tài năng vang danh thế giới.

Bỗng một ngày cô tỉnh dậy tại một lâu đài kì lạ cùng 13 người khác cũng lâm vào tình trạng tương tự.

Bọn họ bị ép buộc phải tham gia vào một trò chơi chết chóc, tàn sát lẫn nhau.

Cùng với kí ức mơ hồ, liệu Maelyn có sống sót khỏi đó hay không.

Hãy cùng chờ xem.

Dựa theo loạt game Danganronpa.

Những nhân vật ở trong truyện đều là OC.

Đã hoàn



ốc​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Những giây phút cuối cùng ở Berlin
  • Những con tàu không số
  • Những Linh Hồn Bay Trên Bầu Trời
  • [Xuất bản] NHỮNG MÙA TRĂNG RƠI [CŨ]
  • Những chàng Ngự lâm Janissary
  • Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (OC)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Giới thiệu nhân vật


    1.

    Maelyn Hill

    Tài năng: Siêu cấp tiểu thuyết gia

    Tuổi: 18

    Chiều cao: 1m68.

    Cân nặng: 57kg

    "Trông tôi giống một đứa mọt sách, nhàm chán lắm chứ gì?

    Nhưng cậu sẽ ngạc nhiên với những gì tôi có thể viết ra đấy."

    Một nữ tiểu thuyết gia tài năng và tham vọng.

    Chỉ mới 18 tuổi nhưng cô đã xuất bản 12 cuốn tiểu thuyết nổi tiếng cùng hàng loạt giải thưởng danh giá.

    Bình tĩnh và điềm đạm trong mọi tình huống, với đầu óc tinh vi.

    Liệu cô sẽ sống sót trong trò chơi tàn nhẫn này?

    2.

    Haeyun Park

    Tài năng: siêu cấp idol nhạc Pop

    Tuổi: 19

    Chiều cao: 1m76.

    Cân nặng: 66kg

    "Cái gì, bạn không thích tôi sao?

    Được rồi, tôi sẽ làm cho bạn phải thích tôi ngay đây!"

    Toả sáng rực rỡ trên sân khấu, cậu từ nhỏ đã có niềm đam mê với âm nhạc.

    Tài năng của cậu vang danh khắp thế giới, cùng vô số bài hát tuyệt vời.

    Cậu rất hoà đồng và dễ kết bạn với mọi người.

    Liệu người như thế sẽ là mục tiêu của một vụ án mạng chăng?

    3.

    Noriko Serin

    Tài năng: siêu cấp cung thủ

    Tuổi: 17

    Chiều cao: 1m63.

    Cân nặng: 55kg

    "Sự hài lòng và hạnh phúc của đấng sinh thành là lẽ sống của cuộc đời tôi."

    Xuất thân từ một gia đình cung thủ qua nhiều thế hệ.

    Gia đình cô sỡ hữu một sân luyện bắn cung lớn.

    Tài năng của cô gái này đã chớm nở từ sớm, dự là cô sẽ làm rạng danh cả gia tộc mình.

    Tốt bụng nhưng cũng rất xảo quyệt, liệu cô ấy sẽ sống sót ra khỏi đây hay chịu một kết cục thảm khóc?

    4.

    Trần Cẩm Thu

    Tài năng: siêu cấp thợ may

    Tuổi: 20

    Chiều cao: 1m65.

    Cân nặng: 61kg

    "Lại đây, tôi sẽ may cho bạn một bộ trang phục tuyệt vời nhất."

    Cô có khả năng may nên một bộ trang phục chỉ trong 10 phút.

    Hiện đang làm chủ một tiệm may khá nổi tiếng.

    Trưởng thành và chính chắn, cô cứ như chị đại của mọi người vậy.

    Hãy cùng chờ xem kết cục của cô sẽ như thế nào nhé.

    5.

    Evan Tale

    Tài năng: siêu cấp tay đua

    Tuổi: 17

    Chiều cao: 1m71.

    Cân nặng: 60kg

    "Tôi sẽ không hối hận về con đường mình đã chọn."

    Không được gia đình đồng thuận về đam mê của mình.

    Nhưng cậu vẫn vững bước trên con đường mình đã chọn, dù có nhiều chông gai.

    Có khả năng "chiến" với bất kỳ loại xe nào.

    Trên đường đua cậu là không có đối thủ.

    Nhưng giữa trò chơi đầy tàn bạo này, liệu cậu có thể vững bước tiếp hay sẽ ngã xuống.

    6.

    Sun Kowat

    Tài năng: siêu cấp diễn viên

    Tuổi: 20

    Chiều cao: 1m78.

    Cân nặng: 65kg

    "Chúng ta.....có thể làm bạn không?"

    Khả năng diễn xuất của cậu tốt đến nỗi nhiều người phải dè chừng mỗi khi tiếp xúc.

    Dù nổi tiếng nhưng cậu chẳng có lấy một người bạn thật sự.

    Lặng lẽ và bí ẩn, liệu có chuyện gì đó ẩn sau con người cậu không.

    7.

    Daniel Lim

    Tài năng: siêu cấp nhà báo

    Tuổi: 17

    Chiều cao: 1m64.

    Cân nặng: 53kg

    "Không gì qua mắt được tôi đâu."

    Nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, cậu có thể luồn lách qua hàng ngàn nơi chỉ để tìm thông tin mà mình muốn.

    Cậu đã vạch trần được nhiều băng nhóm tội phạm bằng các bài báo.

    Cậu có rất nhiều kẻ thù và liệu một trong số chúng đang có mặt tại đây chăng?
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Giới thiệu nhân vật (phần 2)


    8.

    Lifa Cheng

    Tài năng: siêu cấp tuyển thủ cờ tướng

    Tuổi: 19

    Chiều cao: 1m73.

    Cân nặng: 62kg

    "Tận hưởng ván cờ này là điều tuyệt vời nhất, chẳng quan trọng thắng thua"

    Với phong cách chơi cờ điềm tĩnh, cô chưa từng để thua bất cứ tuyển thủ nào.

    Cứ như có thể đoán trước được nước đi của đối thủ.

    Cô có một người em gái sinh đôi và cô rất yêu quý em gái mình.

    Liệu cô có thể đoán được nước đi tiếp theo của trò chơi không?

    9.

    Leila Cheng

    Tài năng: siêu cấp tuyển thủ cờ vua

    Tuổi: 19

    Chiều cao: 1m72.

    Cân nặng: 63kg

    "Ngươi chẳng có cơ hội nào thắng ta trên ván cờ này đâu."

    Rất háo thắng và nóng nảy, khác với người chị sinh đôi của mình.

    Tuy vậy kỹ năng chơi cờ của cô rất tuyệt vời.

    Cô đã nhiều lần thắng giải tại đấu trường quốc tế.

    Hãy cùng chờ xem liệu cô ấy có thể chiến thắng trong trò chơi này hay không.

    10.

    Jin Nomiya

    Tài năng: siêu cấp võ sư KungFu

    Tuổi: 18

    Chiều cao: 1m75.

    Cân nặng: 67kg

    "Điều cao quý nhất của võ thuật là dùng để bảo vệ người khác."

    Dù có thể lực tuyệt vời, cậu luôn khiên tốn về nó và rất e dè trong việc sử dụng khả năng của mình.

    Vì cậu đã được dạy, sử dụng sức mạnh cho việc bảo vệ kẻ yếu và giúp đỡ người khác là quan trọng nhất.

    Cậu đã xử đẹp toàn bộ các băng đầu gấu chuyên đi bắt nạt những người yếu ớt lúc còn ở trường.

    Vậy cậu có thể bảo vệ ai khỏi kết cục thảm khóc không?

    11.

    John Barter

    Tài năng: Siêu cấp vệ sĩ

    Tuổi: 21

    Chiều cao: 1m88.

    Cân nặng: 75kg

    "Sự an toàn của ngài là mọi thứ đối với tôi."

    Chẳng phải sợ gì khi đã có một người vệ sĩ như vậy.

    Cậu luôn hoàn thành tốt công việc được giao, cứ yên tâm thuê cậu ta đi, sẽ chẳng có bất cứ thứ gì có thể làm hại bạn đâu.

    Tuy nhìn rất dữ tợn nhưng cậu lại rất ấm áp và chu đáo.

    Liệu một người như cậu sẽ đón nhận điều gì trong tương lai đây?

    12.

    Thana "Crystal" Lewira

    Tài năng: siêu cấp hoạ sĩ truyện tranh

    Tuổi: 16

    Chiều cao: 1m60.

    Cân nặng: 52kg

    "Rời bỏ thực tại khắc nghiệt và phiêu lưu vào thế giới truyện tranh , bạn sẽ tìm thấy nơi dành cho mình."

    Không thể hoà nhập cùng với các bạn đồng trang lứa, cô chỉ có thể làm bạn với những quyển truyện trang của mình thôi.

    Những quyển truyện viết về những điều mà cô chẳng thể có được trong cuộc sống tẻ nhạt của mình.

    Liệu trò chơi này có phải là một cuộc sống mà cô mong muốn hay? không.

    13.

    Diana Silver

    Tài năng: siêu cấp vận động viên điền kinh

    Tuổi: 17

    Chiều cao: 1m63.

    Cân nặng: 55kg

    "Hãy cùng rèn luyện thể chất nhé."

    Tuy nhỏ nhắn nhưng cô gái này lại có một đôi chân cực khoẻ cùng tốc độ đáng kinh ngạc.

    Nhiều lần thắng giải thể thao quốc tế, nhưng cô rất khiêm tốn và hoà đồng.

    Thường xuyên khuyến khích mọi người chơi thể thao.

    Nhưng đôi chân ấy có thể chạy trốn khỏi cái chết cận kề hay không?

    14.

    Oliver Wise

    Tài năng: siêu cấp cầu thủ bóng rổ

    Tuổi: 18

    Chiều cao: 1m74.

    Cân nặng: 65kg

    "Hãy cố cản tôi lại xem nào."

    Một cầu thủ trẻ với nhiều triển vọng, cậu chẳng biết đâu là giới hạn của mình mà cứ đâm đầu vào các trận đấu.

    Tuy khá kêu ngạo nhưng là một người tốt.

    Hãy cùng chờ xem tương lai của cậu ra sao nhé.
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Góc giải trí


    Tại đây các bạn hãy đoán và viết ra giả thuyết ai sẽ sống sót và ai là mastermind nha.
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 1: part 1


    Nằm trước cổng một toà lâu đài cổ kính, một cô gái trẻ mơ màng tỉnh dậy.

    Chuyện gì đã xảy ra?

    Tại sao cô ấy lại nằm ở đây?

    "Đây là đâu?

    Mình bị bắt cóc ư?"

    Những mảnh ký ức còn lại của cô cũng rất mong manh, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.

    Điều cuối cùng mà cô nhớ là đang viết dở đoạn tiểu thuyết ngay sát thời hạn nộp.

    Sau đó vì mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

    Nhưng sau đó cô lập tức nhận ra tấm thẻ chẳng biết từ đâu xuất hiện trên tay mình.

    -"Maelyn Hill......"

    Đó chẳng phải là tên của cô sao, sau đó là những thông số bình thường như tuổi, chiều cao, cân nặng và tài năng nữa.

    -" Chuyện gì vậy, thứ này trông giống một tấm thẻ học sinh, nhưng cô đã hoàn thành việc học từ lâu rồi."

    Bỗng dưng, có tiếng bước chân đang tiến lại gần từ đằng sau.

    Sau đó là một bàn tay nhỏ nhắn đặt lên vai cô.

    Maelyn giật mình quay lại, cảm giác như sắp hét lên đến nơi.

    -"Ah, xin lỗi.....tôi không cố ý doạ cậu đâu, tôi chỉ là...."

    Đó là một cô gái nhỏ nhắn cùng với chiếc kimono màu xám.

    Sau đó cô gái ấy bắt đầu giới thiệu về bản thân.

    -"Tôi tên là Noriko Serin, là một siêu cấp cung thủ, 17 tuổi, đến từ Nhật Bản, chiều cao là......"

    Cô gái ấy bắt đầu luyên thuyên không ngừng về bản thân mình, chẳng biết màn giới thiệu này sẽ dài đến đâu.

    Maelyn lập tức ngắt lời Noriko.

    -"Không cần kể quá chi tiết vậy đâu, tôi hiểu rồi.

    Tôi là Maelyn Hill, siêu cấp tiểu thuyết gia, hân hạnh được quen biết cô."

    -"Hả....ahhh....cô Maelyn Hill nổi tiếng đấy sao, Oahhh tôi là fan trung thành của loạt tiểu thuyết mà cô viết đấy."

    Maelyn ngượng ngùng, thì ra việc đứng trước một fan là như thế này.

    Trước đây cô chỉ toàn ngồi lì trên bàn làm việc, chẳng ra ngoài nên không biết cảm giác này.

    Nhưng cô cảm giác như chủ đề đã đi quá xa rồi.

    -"Nhưng mà....Noriko này, cô biết chuyện gì đang xảy ra không.

    Tôi chẳng nhớ tại sao mình lại ở đây nữa.

    -"Chuyện này....."

    Noriko nghiêm mặt lại

    -"Tôi cũng chẳng nhớ nữa, tôi mới vừa tỉnh dậy ở phía khu vườn bên kia kìa.

    Lúc tỉnh dậy đi loanh quanh thì bắt gặp cô đang đứng ở đây nên đến bắt chuyện."

    Cũng giống như cô vậy, có vẻ cô gái này cũng chẳng biết đang có chuyện gì xảy ra.

    Nhưng Maelyn khá chắc rằng chẳng có điều gì tốt lành đằng sau.

    -"Tôi khá chắc chúng ta đã bị bắt cóc đến đây, nhưng vì mục đích gì thì chưa rõ."

    Noriko chen vào, giọng nhanh nhảu.

    -"Tống tiền chăng, nhà hai chúng ta đều giàu có này, chỉ có tống tiền thôi."

    -"Nếu chỉ như vậy.....này, tại sao chúng ta không bước vào bên trong nhỉ, biết đâu có thể tìm được thông tin gì."

    Maelyn nhìn về toà lâu đài phía trước, nét cổ kính của nó làm cô cảm thấy rợn người, cứ như lâu đài ma quỷ trong một tác phẩm của cô vậy.

    -"Có vẻ hợp lý đấy, vào thôi nào."

    Noriko nhanh nhảu một lần nữa, cô đến trước cửa lâu đài gõ cửa thật mạnh.

    Nhưng một hồi lâu chẳng có ai ra mở.

    Do thế, cô bèn dồn sức đẩy thật mạnh vào, thì ra nó không khoá, cánh cửa mở tung ra.

    Lúc đó Maelyn cũng chỉ biết đứng nhìn từ phía sau.

    Hai người tiến vào bên trong toà lâu đài ấy.

    Vào đến sảnh chính, hai người bất ngờ vì trong đây còn có những người khác nữa.

    Ở đây có tổng cộng mười hai người khác, cộng thêm Maelyn và Noriko nữa là tổng cộng có mười bốn người.

    Bầu không khí ở đây rất ảm đạm, mười hai cặp mắt khác nhìn chằm chằm về phía hai cô gái trẻ khiến họ cảm thấy rợn người.

    Giữa bầu không khí tĩnh mịch và nặng nề ấy, cuối cùng cũng có người chịu cất lên tiếng nói.

    -"Thôi nào mọi người, chúng ta không thể biết thêm được điều gì nếu cứ im lặng mãi như thế đâu."

    Một chàng trai bước lên phía trung tâm sảng và nói.

    -"Hầu hết chúng ta đều chưa từng quen biết nhau, nhưng chúng ta phải hợp tác.

    Được không?"

    Cậu ta có vẻ có khả năng thuyết phục người khác, mọi người bây giờ đều có vẻ đồng tình....hầu hết mọi người.

    Sau đó cậu ta đề nghị mọi người tự giới thiệu bản thân và làm quen với nhau.

    -"Tôi là Haeyun Park, một số người có vẻ cũng biết đến tôi nên chẳng dài dòng nữa, tôi là siêu cấp idol nhạc pop đấy, hehe."

    Maelyn cũng biết đến cậu ta thật, cô đã từng xem một vài chương trình có mặt cậu cùng với gia đình trước đây.

    Sau khi Haeyun tự giới thiệu xong, cậu quay sang phía Maelyn và Noriko, ngầm tỏ ý muốn họ giới thiệu mình.

    Maelyn khá nhạy cảm nên cũng nhận ra điều đó.

    Cô mở lời:

    -"Tôi là Maelyn Hill, một tiểu thuyết gia.".

    Nói xong, cô thấy nét mặt vài người đều thay đổi, cứ như bỗng nhận ra cô là ai vậy.

    Cô cũng biết là mình khá nổi tiếng nên đây là điều đương nhiên.

    Và trong đám người đó, cô cũng nhận ra một số người đấy, có vẻ mọi người ở đây đều có tài năng đặc biệt.

    Nhưng mà giới thiệu thêm cả chữ "siêu cấp" thì có hơi.....Bỗng Noriko cất tiếng chặn dòng suy nghĩ của Maelyn lại.

    -"Tôi là Noriko Serin, là một siêu cấp cung thủ đấy nhé.

    Hihi."

    Maelyn cảm thấy mình sẽ có thể trở nên thân thiết với Noriko mặt dù cả hai quá khác biệt.

    Noriko thì thẳng thắng, vui vẻ còn Maelyn thì trầm tính, ít nói.

    Sau phần giới thiệu của Noriko, Haeyun quay sang mười một người kia, cậu khuyến khích mọi người tự giới thiệu bản thân.

    Tiếp đến cũng có nhiều người cất tiếng.

    Đầu tiên là một cậu trai đội chiếc mũ quay về phía sau, cùng chiếc áo khoát thể thao có in số 8 trên vai.

    Cậu ta cười nói vui vẻ góp phần xua tan bầu không khí hiện giờ.

    -"Oliver Wise, siêu cấp cầu thủ bóng rổ, hân hạnh được gặp mọi người."

    Sau đó là một cặp chị em song sinh.

    -"Tôi là Lifa Cheng, siêu cấp tuyển thủ cờ tướng, mặc dù tôi không quan tâm danh hiệu này lắm."

    -"Quên chị ta đi, tôi là Leila Cheng, siêu cấp tuyển thủ cờ vua, trên đời này chẳng có ai chơi giỏi hơn tôi đâu."

    Tiếp theo là một cậu trai nhỏ nhắn.

    -"Daniel Lim, siêu cấp nhà báo, hân hạnh được gặp."

    Maelyn chợt khẽ lên một tiếng "Ồ".

    Cô đã đọc rất nhiều bài báo của cậu ta, về hành trình truy dấu các băng đảng tội phạm như thế nào.

    Chúng thật sự giúp cô có thêm ý tưởng cho các tác phẩm của mình.

    Tiếp theo là một chàng trai khá nổi bật trong bộ trang phục Trung Hoa.

    -"Jin Nomiya, một võ sư Kungfu."

    Cậu ta không phải người Hoa sao, Maelyn thầm nghĩ.

    Theo sau đó là một cô gái với chiếc áo khoát màu đỏ.

    -"Tôi là Diana Silver, siêu cấp vận động viên điền kinh, tôi tham gia khá nhiều đại hội thể thao nên chắc mọi người đã biết tôi rồi."

    Phải, Maelyn cũng đã nghe qua một chút về cô ấy.

    Tiếp theo là một cô bé nhỏ nhắn với một màu trắng từ trên xuống dưới, chỉ riêng đôi nơ màu đen.

    -" Thana Lewira, siêu cấp hoạ sĩ truyện tranh, nhưng hãy gọi tôi bằng biệt danh ~Crystal~ nhé."

    Sau đó là một chàng trai vẻ ngoài cũng bình thường trừ gương mặt khá ưa nhìn.

    Nói với gương mặt vô hồn.

    -"Sun Kowat, diễn viên."

    Cậu ta có vẻ trầm tính giống cô nhỉ.

    Maelyn thầm nghĩ.

    Sau đó là một cô gái ăn mặt rất phong cách.

    Có vẻ làm trong ngành thời trang đây.

    -"Tôi là Trần Cẩm Thu, siêu cấp thợ may."

    Maelyn khá thích bộ trang phục của Thu đang mặc.

    Rồi một chàng trai với khuôn mặt đầy băng dính, có vẻ như bị thương khá nhiều, cất lời nói.

    -" Evan Tale, siêu cấp tay đua.

    Các vết thương này từ những lần va chạm với mặt đường chứ không phải đánh nhau nha."

    Siêu cấp tay đua mà lại bị té xe thương tích như vậy sao.

    Maelyn thầm nghĩ là phải có lí do khác.

    Chỉ còn một người nữa thôi, mọi người đều hướng mắt về chàng trai cao lớn đứng dựa vào góc tường đằng sau.

    Trong bề ngoài khá dữ dằng cùng vết sẹo bên mắt trái, đừng nói là trùm mafia nha.

    Sau một hồi anh ta mới nhận ra ánh mắt của mọi người đang nhìn về phía mình.

    -"John Barter, một vệ sĩ."

    Anh ta không nói gì thêm nữa.

    Sau khi mọi người giới thiệu xong xuôi, Haeyun mới lên tiếng.

    -"Có vẻ như chúng ta đều chẳng biết lí do mình xuất hiện ở đây.

    Đây là một vụ bắt cóc tập thể hay một trò đùa gì đó vẫn chưa rõ, nhưng điều ta cần làm là phối hợp với nhau để tìm cách ra khỏi đây.

    Mọi người đồng ý chứ?"

    Maelyn thấy ấn tượng với cách anh ta xử lý tình huống và đoàn kết mọi người lại với nhau.

    Chắc do đặc thù công việc nên anh ta rất tự tin trong việc này.

    Bỗng dưng, từ đâu xuất hiện một giọng nói ghê rợn.

    "Chào mừng các ngươi đến với trò chơi chết chóc này, muhahaha....."

    ~~còn tiếp~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 1: part 2


    Giọng nói ghê rợn phát ra từ khắp nơi xung quanh, chẳng ai biết nó đến từ đâu.

    -"Ai đó mau ra mặt đi."

    Noriko nói lớn

    Một lúc sau, từ từ xuất hiện giữa cầu thang lớn trung tâm sảnh lâu đài.

    Là một con robot hình gấu cao tầm nửa người, màu sắc chia ra làm hai phần, một bên đen một bên trắng. (Xin lũi nhưng mình không có khả năng sáng tạo 1 con monokuma khác😢)

    -"Một con gấu bông hình thù kì lạ?"

    Noriko nghiên đầu lạ lẫm.

    -"CÁI GÌ, NGƯƠI NÓI AI LÀ GẤU BÔNG HẢ??!!!"

    Nó đó nổi giận, nhưng nhìn nó cũng giống gấu bông mà nhỉ.

    Nhưng hoạ tiết khá kì dị.

    -"Ngươi biết chuyện gì đang xảy ra ở đây phải không, nói mau!"

    Leila giận dữ quát thứ đấy.

    -"Hửm, hmhmhmhm...."

    Thứ đấy bắt đầu trầm tư một lúc.

    -"Nơi đây là đâu, chính ngươi đã bắt chúng ta đến đây phải không?"

    Maelyn cố gắng nói chuyện với nó, nhưng thứ đấy vẫn chưa chịu mở lời.

    Lần này, Haeyun tiến lại gần.

    Bỗng nhận ra điều gì đó

    -"Ngươi vừa mới nói đến, trò chơi chết chóc phải không.

    Ý ngươi là sao?"

    Thứ đó ngẩn mặt lên, tỏ vẻ hài lòng với câu hỏi, nó cười lớn.

    -" Mừng vì ngươi đã hỏi, muhaha, các ngươi ở đây là để tham gia một trò chơi mà ở đó các ngươi sẽ phải đánh đổi bằng chính mạng sống của mình."

    -"Mạng sống?

    Ý ngươi là sao?"

    Lần này, Jin tiến tới hỏi.

    Thứ đó lại cười lớn nhiều lần nữa.

    -" Đừng nóng vội ta sẽ phổ biến luật chơi ngay đây."

    Đứng giữa cầu thang, sau đó nó từ từ đi xuống.

    -"Ta là Monokuma, quản trò ở đây."

    Sau khi xuống đến phía dưới, nó nhìn sang mọi người che miệng cười nhẹ.

    -" Gần như một nửa số người ở đây có một kẻ mà mình cực kì thù hận.

    Kẻ đã gây ra một tội ác cực kỳ kinh khủng với họ."

    Monokuma nhìn xung quanh.

    -"Cơ hội trả thù của bạn đã ở ngay đây rồi.

    Vì....kẻ đó đang đứng ở đây, trong số đám người này."

    Khuôn mặt của từng người trở nên tái nhợt đi

    -"Cái gì cơ, ngươi đừng nói trò chơi này là.....?"

    Maelyn bàng hoàng nhận ra tính chất nghiêm trọng của nó.

    -"Ngươi muốn chúng ta giết chóc lẫn nhau?"

    -"Đây là ĐÒI LẠI CÔNG BẰNG, làm ơn nhận thức được hộ."

    Monokuma nổi giận.

    Nó lại tiếp tục nói...

    -"Có vẻ một số người cũng đã nhận ra sự hiện diện của kẻ đó ở đây rồi nhỉ.

    Nhưng cũng có một số người chưa biết, vậy thì hãy cầm lấy thứ này."

    Monokuma vỗ tay một cái, bỗng một túi đồ rớt xuống từ trên trần nhà.

    Chẳng biết là tiểu xảo gì đây.

    Sau đó nó mở túi lấy ra một sấp giấy phát cho mọi người.

    -"Đây là toàn bộ thông tin, của mỗi người.

    Hãy đọc cẩn thận và đừng cho người khác xem."

    -"Và quan trọng nhất, những kẻ bị săn hãy sẵn sàng cho cái chết của mình và kẻ đi săn hãy cố gắng kết liễu mục tiêu."

    -"À còn nữa, bữa ăn sáng, trưa, chiều sẽ được phục vụ lần lượt vào lúc 7h30, 11h30, 17h30 tại phòng ăn, đến sớm kẻo bị tranh phần nhé."

    -"Ủa mà chưa hết, phòng của bạn được ghi trên bảng thông báo ngay phía góc tường đấy.

    Hãy tìm đúng phòng của mình nhé."

    -"Ủa mà....hết rồi, tạm biệt."

    Một làn khói trắng toả ra xung quanh chỗ đứng của nó.

    Sau khi khói tan thì không thấy đâu nữa.

    Maelyn nhìn vào tờ giấy của mình.

    XIN CHÚC MỪNG, BẠN ĐÃ QUAY VÀO Ô NẠN NHÂN.

    HÃY CỐ GẮNG SỐNG SÓT NHÉ.

    Trong đầu cô hiện giờ có hàng tá suy nghĩ chạy qua.

    Đa phần là hoãng hốt nhưng cô không thể hiện chúng ra mặt.

    Cứ giữ một khuôn mặc bình tĩnh như thế, cô không muốn chết.

    Nhưng rồi cô tiến lên phía trước nói dõng dạc với mọi người.

    -"Chúng ta sẽ tìm cách thoát ra khỏi đây, chưa ai xác nhận thông tin này là đúng hay sai.

    Đừng bị dao động, sẽ không ai phải chết cả, tôi mong như vậy."

    Mặc cho những lời nói của cô.

    Chẳng ai quan tâm cả, họ vẫn chăm chú đọc tờ tài liệu trên tay mình.

    Với những gương mặt khác nhau.

    Giận dữ, đau đớn, tuyệt vọng.....trong tờ giấy của họ ghi gì thế nhỉ.

    Trong khi tờ giấy của Maelyn chỉ ghi vỏn vẹn một dòng bảo cô là nạn nhân.

    Trông đầu Maelyn lúc này thật sự rất rối rắm.

    Sự xuất hiện của cô ở đây có ý nghĩa gì?

    -"Nếu những thông tin này là thật...."

    Noriko sau khi đọc xong tờ giấy của mình, cô quay sang nói với Maelyn.

    -"Vậy thì tớ sẽ không ngần ngại đâu."

    Với giọng cười đầy chua chát của cô nàng.

    Maelyn cảm thấy rùng mình, không lẽ Noriko....

    -"Cậu....sẽ giết người đó sao?"

    Maelyn hỏi với khuôn mặt tái nhợt.

    Chuyện gì đang xảy ra vậy, cô gái vui tươi nhí nhảnh ban nãy đâu rồi, tại sao Noriko lại trở thành như thế này..

    -"Có lẽ, tớ cũng không chắc....nhưng tớ sẽ không tha thứ cho kẻ đó đâu."

    Maelyn không biết nói gì hơn, cô chẳng thể nói gì cả.

    Quay trở lại sự bình tĩnh vốn có của mình, cô điềm đạm nói:

    -"Nếu đó là quyết định của cậu...tớ cũng chẳng thể làm gì được."

    Cô vẫn không ngừng suy nghĩ về tờ giấy của mình.

    Rốt cuộc cô đã làm gì, cô đã gây thù chuốc oán với ai chứ?

    -"Mình sẽ không chết ở đây, chắc chắn là vậy!"

    Maelyn tự nhủ với bản thân mình như thế.

    Đây là lúc cần phải bình tĩnh đối mặt với tình hình.

    Nhưng nếu có người bị giết thật thì sao?

    Tiếp đến sẽ như thế nào?

    Monokuma vẫn chưa nói rõ về việc này.

    -"Nhưng dù sao bây giờ cũng chẳng thể làm gì."

    Maelyn đi đến bảng thông báo ở ngay bên góc tường.

    Cô dò tìm số phòng của mình.

    -"A, kia rồi."

    Cô đã tìm được số phòng của mình rồi.

    Sau đó, Maelyn đi đến phía cầu thang chính, cầu thang chia làm hai lối đi đối diện nhau.

    Cô lên đến ngã ba rồi rẽ trái, con đường dẫn đến một hành lang với nhiều phòng ở hai bên.

    -"Để xem nào, phòng số 13, ở bên phải, kia rồi."

    Maelyn đi đến trước cửa phòng, bỗng cô nhận ra trên cánh cửa đã có đính sẵn tên mình rồi.

    Cô càng cảm thấy bất an hơn, công bố phòng ở của mỗi người như thế thì càng dễ dàng để hạ sát ai đó.

    Liệu người đó có đến để trả thù một việc mà cô không hề biết mình đã làm.

    Sau đó, Maelyn mở cửa đi vào bên trong, cửa không khoá!!!!!

    -"Vậy sao, có lẽ mình nên đem vài thứ ra chặng cánh cửa lại."

    Maelyn nhìn xung quanh, căn phòng không những rộng mà còn rất sang trọng nữa.

    Rất giống phòng của một hoàng đế, nhưng cô cũng không vì thế mà muốn ở đây đâu.

    Maelyn tiến lại chiếc giường nằm xuống, nệm vừa êm vừa mềm, cảm giác thật sự rất thoải mái.

    Cô chìm vào một giấc ngủ yên bình.

    Bỗng, một âm thanh thanh làm cô tỉnh giấc.

    Tiếng gõ cửa phát ra từ bên ngoài, không lẽ kẻ đó đã đến để trả thù cô sao.

    -"Là tớ, Noriko đây."

    Cô nhận ra giọng nói của cô bạn mà mình mới làm quen.

    Nhưng cô chưa kịp chặn cửa lại mà.

    Cô nói

    -"Cậu biết cửa không khoá mà phải không, sao cậu không đi vào luôn."

    Bên ngoài có tiếng vọng vào

    -"Làm thế thì bất lịch sự lắm, hơn nữa tớ có đem thêm một người nữa tới này."

    Cô ấy đem thêm người nữa tới ư, ai vậy nhỉ?

    Nhưng dù sao cô cũng chẳng thấy có gì là nguy hiểm

    -"Được rồi, cậu vào đi."

    Noriko mở cửa bước vào, người mà cô đưa đến là...

    -"Haeyun?"

    Haeyun bước vào cùng Noriko.

    -"Hai người có chuyện gì sao."

    Maelyn đứng dậy nhìn về phía hai người kia.

    Noriko lên tiếng giải thích.

    -"Bọn tớ đã nói chuyện trước khi đến đây rồi.

    Chúng ta cần hợp tác với nhau..."

    -"Để làm gì cơ?"

    Maelyn luống cuống

    Haeyun im lặng nãy giờ bỗng bắt đầu lên tiếng.

    -"Tất nhiên là để tìm cách thoát khỏi đây rồi."

    Thì ra là vậy, Vậy mà nãy giờ cô cứ tưởng.....

    Maelyn hỏi:

    -" Vậy kế hoạch như thế nào?"

    Sau đó Haeyun và Noriko đều lắc đầu, bọn họ có vẻ chưa bàn về vấn đề này trước.

    -" Bọn tôi cũng không biết nên làm gì ngay lúc này.

    Chúng tôi chỉ nghĩ là nên tìm cậu để bàn bạc hơn nữa."

    " Vậy......"

    Maelyn rơi vào trầm tư một lúc.

    -" Sao chúng ta không đi kiểm tra các bức tường phía bên ngoài nhỉ.

    Còn cổng ngoài nữa, biết đâu sẽ tìm thấy lối ra."

    Lúc đến đây, Maelyn cùng Noriko đã vào trong lâu đài ngay mà không kiểm tra xung quanh.

    -"Ý kiến hay, biết đâu ngoài đấy có manh mối gì thì sao."

    Noriko vui vẻ cười nói.

    Maelyn nhìn bộ dạng đó rồi lại nghĩ ngợi.

    -"Noriko...chuyện của cậu, liệu cậu có bỏ qua cho người đó không."

    Noriko quay sang nhìn Maelyn với ánh mắt buồn.

    -"Có lẽ là không.....

    Nhưng tớ muốn sống.

    Tớ không thể chết ở đây được."

    -"Vậy sao.

    Được rồi, bây giờ cùng đi thôi."

    ~~Còn tiếp~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 1: part 3


    Maelyn chẳng biết vấn đề của mọi người là gì.

    Thế nên cô không thể đánh giá chính xác tình hình hiện tại được.

    Liệu có ai đó sẽ chết trước khi nhóm của cô tìm được cách ra khỏi đây?

    Ba người bạn của chúng ta di chuyển xuống sân vườn, xung quanh được bao bọc bởi bốn bức tường lớn.

    Một toà lâu đài lớn thế này thì ít nhất cũng phải lên báo chí, ti vi....một lần rồi chứ.

    Nhưng chẳng ai nhận ra đây là đâu.

    -"Vậy còn cậu thì sao Haeyun, tờ giấy của cậu ghi gì thế?"

    Maelyn quay sang hỏi chàng trai bên cạnh mình.

    -"Tôi sao?

    Chuyện này....để sau đi.

    Tôi không muốn nói về nó bây giờ."

    Với một giọng đầy khó chịu, Maelyn thầm đoán ra cậu ta cũng có thù oán với ai đó.

    Câu hỏi bây giờ là liệu nó có đáng để gây án mạng không.

    Nhưng Maelyn tin tưởng rằng cậu ấy là một người tốt, sẽ không đến mức giết người....chắc vậy.

    Ba người quyết định đến gần phía bức tường hơn nữa.

    Cổng chính, lối đi duy nhất để ra ngoài thì không thể mở được.

    Bọn họ nhanh chóng, tiến về sát bức tường.

    -"Ối!!!!"

    Một tiếng kêu phát ra từ bên cạnh, âm thanh ấy phát ra từ phía Noriko, cô đã vô tình quẹt qua đám dây thường xuân.

    Bàn tay cô dính đầy nhựa cây, ngứa rát vô cùng.

    -"Cậu không sao chứ Noriko."

    Maelyn lo lắng.

    -"Không sao đâu, rửa một tí với nước là sẽ không sao thôi.

    Tớ quay vào trong nhé, các cậu tiếp tục tìm đi."

    Noriko nhanh chóng chạy vào bên trong.

    Maelyn mong rằng cô ấy vẫn ổn.

    Cô tiếp tục dạo quanh các bụi thường xuân, hy vọng tìm thấy một cánh cửa bí ẩn dẫn ra bên ngoài chăng.

    -"Tôi không nghĩ việc này có tác dụng đâu.

    Tìm cách để cánh cửa ngoài kia mở ra có khi còn có tác dụng hơn."

    Maelyn phân tích tình hình cùng một giọng như than thở, chán nản.

    Còn cậu Haeyun bên cạnh thì cứ tĩnh lặng một cách đáng sợ, Noriko luôn là người nói nhiều nhất ở đây.

    Cô ấy luôn kiếm ra chuyện gì đó để nói, còn Maelyn thì thuộc kiểu không bao giờ bắt chuyện trước nếu điều đó không cần thiết.

    Khoảng 30 phút sau, Noriko quay lại với bàn tay được băng bó cẩn thận.

    Có lẽ đó là lí do khiến cô đi lâu như vậy.

    -"Xin lỗi vì mất thời gian đến vậy, chỉ là rửa tay cũng không khá hơn nên..."

    Nhưng rồi, Maelyn nhận ra Haeyun chẳng còn ở đây nữa.

    Cậu ta đã biến mất từ lúc nào không rõ nữa.

    Cô nghĩ có lẽ Haeyun chỉ đi trước một đoạn thôi.

    -"Chúng ta tiếp tục nào."

    Maelyn quay sang Noriko và nói.

    Hai người đi dọc theo bờ tường để tìm Haeyun, dây thường xuân mọc khắp nơi, kín mít cả bờ tường.

    -"Nếu chúng không có độc thì ta có thể leo lên trên đấy nhỉ."

    Noriko sờ bàn tay đang băng bó của mình rồi nhìn lên phía trên.

    Bức tường này cao khoảng mấy chục thước.

    -"Tớ không nghĩ là có người leo nổi đâu, ngay cả khi không có đám thường xuân độc."

    -"A, Haeyun kia rồi."

    Đi được hơn 15 phút, hai cô gái cuối cùng đã tìm thấy cậu ta.

    Nhưng dường như có điều gì đó rất lạ, cậu ta đứng thất thần nhìn về phía bụi thường xuân trên bức tường.

    Với khuôn mặt méo mó.

    -"Chuyện gì vậy, Haeyun."

    Maelyn đi đến vỗ lên vai cậu ta.

    Haeyun không nói lời nào mà chỉ tay về phía bụi thường xuân ấy.

    Maelyn theo đó mà quay sang....

    Một cảnh tượng khủng khiếp hiện lên trước mắt cô.

    Một thân hình nhỏ nhắn rướm máu nằm bên trong đám dây leo.

    Làn da tái nhợt đi, độc từ dây leo làm cho chúng mẫn đỏ lên.

    -"Có chuyện gì vậy....Áhhhhhh"

    Noriko đi đến, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không kiềm được mà hét to lên.

    Có vẻ chẳng giữ nổi bình tĩnh nữa.

    -"Chuyện này là sao...."

    Maelyn tuy khá sợ hãi nhưng cô vẫn giữ được bình tĩnh.

    -"Đã quá trễ, tôi nghĩ cậu ta chết rồi."

    Haeyun đứng đấy, trông như khám nghiệm tử thi.

    Cậu nhìn kỹ xung quanh xem có ai khả nghi không.

    Maelyn lập tức nhận ra người nằm trong đó là ai.

    Một cậu trai với thân hình nhỏ bé ấy chỉ có thể là.....

    -"Đây là....Daniel, siêu cấp nhà báo."

    Maelyn và Haeyun đứng đấy không biết phải làm gì hơn.

    Noriko thì té ngửa xuống đất vì sợ hãi.

    Cho đến khi...

    -"Ái chà, trò chơi này thật sự đã bắt đầu rồi nhỉ."

    Giọng nói quái dị phát ra từ phía sau, ba người quay lại.

    Monokuma bất ngờ phóng ra từ trong bụi cây.

    Nó cười một cách đáng sợ.

    -"Ngươi nói đi, chuyện này là thế nào"

    Haeyun đi về phía nó và hỏi bằng một giọng lớn.

    -"Thế nào là thế nào.

    Tất nhiên là...một trong số những người các ngươi là thủ phạm rồi."

    Tuy rất mơ hồ nhưng Maelyn đã từ từ đoán ra được.

    Cô tiến lên và hỏi một cách bình tĩnh.

    -"Vậy bây giờ sẽ thế nào.

    Bọn ta phải làm gì đây?'

    -"Mừng vì ngươi đã hỏi.

    Nhưng có lẽ chúng ta nên vào trong và thông báo chuyện này cho những người khác biết thôi nhỉ."

    Sau đó, bọn họ đi vào bên trong lâu đài, bỏ lại thân xác Daniel nằm ở đó.

    Monokuma đã nói là không nên động vào cái xác.

    Một tiếng chuông thông báo vang lên bên trong lâu đài, theo đó là giọng Monokuma yêu cầu mọi người tập trung ngay sảnh chính.

    Ngay sau khi mọi người đã tập trung đông đủ.

    Monokuma mới đứng ngay giữa sảnh mà thông báo

    -"Xin vui mừng được thông báo, đã có một xác chết được tìm thấy ở bên ngoài sân vườn.

    Và không ai khác đó chính là quý ngài siêu cấp nhà báo, Daniel Lim."

    Sau đó tiếng ồn nổi lên, một số người cảm thấy sốc trước điều đấy, cũng có người chẳng quan tâm gì.

    Nhưng lại có người cảm thấy hả hê như đó là điều cậu ta đáng phải nhận.

    Sau đó, Monokuma lại tiếp tục:

    -"Và bây giờ, công việc của những người ở đây là.

    Tìm cho bằng được thủ phạm.

    Nếu không....."

    -"Các ngươi sẽ phải chết hết."

    Cái gì cơ, Maelyn chết lặng với những gì mình vừa nghe.

    Nếu không tìm ra thủ phạm thì sao cơ.....chúng ta sẽ chết hết hay sao.

    -"Tại sao bọn ta phải nghe lời ngươi chứ.

    Ngươi có quyền gì chứ."

    Phía bên góc tường, cậu trai tóc xanh lá hướng về Monokuma mà nói.

    Đó là Jin Nomiya, cậu ta cảm thấy rất bất mãn với những chuyện xảy ra.

    -"Nhưng ngươi chẳng có lựa chọn nào đâu."

    Monokuma thở dài

    -"Nơi này thật lố bịch.

    Để ta ra khỏi đây nhanh."

    Cậu ta càng giận dữ hơn nữa.

    Bỗng một âm thanh lớn phát ra. *Đoàng* một phát đạn từ đâu bay đến thẳng phía cậu ta.

    Nhưng nó chỉ nhắm trúng bức tường phía sau gáy cậu.

    -"Ngươi chẳng thể làm được gì ở đây đâu, ngoan ngoãn mà nghe lời đi.

    Bằng không, lần sau viên đạn sẽ nằm ở giữa đầu ngươi đấy."

    Jin lúc đấy rất tức giận, nhưng cậu ta đủ khôn ngoan để biết nên làm gì hiện tại.

    Cậu thốt lên

    -"Chết tiệt!"

    Sau đó Monokuma quay lại chủ đề tiếp tục.

    -"Ta đã trình bày xong phần việc của các ngươi.

    Và với hung thủ....hãy cố gắng che giấu thật kỹ hành vi của mình nhé.

    Nếu bị phát hiện thì ngươi sẽ....bị tử hình.

    Nhưng nếu không bị phát hiện thì những người khác sẽ bị tử hình và ngươi sẽ an toàn rời khỏi đây với 1 tỷ đô."

    Nó lại tiếp tục.

    -"Bây giờ mọi người hãy cố gắng tìm được hung thủ nhé.

    Hắn ở ngay đây thôi.

    Muhahaha."

    Nói xong, Monokuma lại tiếp tục biến mất theo cách giống như lần trước.

    Hầu hết mọi người đều cảm thấy hoang mang, lo lắng.

    Riêng Maelyn thì không, cô cảm thấy bây giờ nên tập trung tìm ra thủ phạm thì hơn.

    Cô quay sang Haeyun và Noriko rồi nói.

    -"Tớ, và cả hai cậu nữa.

    Chúng ta không muốn chết phải không.

    Vậy thì hãy hợp tác và tìm ra thủ phạm nào."

    -"Nhưng chúng ta nên làm gì hiện tại đây?

    Bắt đầu từ đâu cơ chứ?"

    Noriko nghiên đầu hỏi.

    -"Có lẽ ta nên đi hỏi những người khác xem họ có thấy gì khả nghi không."

    Haeyun bình tĩnh đáp.

    -"Phải đấy, biết đâu có ai đó nhìn thấy Daniel trước khi cậu ta bị sát hại."

    Thế là bọn họ quyết định đi điều tra chuyện này.

    "Này Maelyn...."

    Noriko quay sang bảo.

    -"Làm sao cậu biết tớ hay Haeyun không phải thủ phạm."

    Maelyn nghe thấy câu đó liền dừng lại, quay sang hai người bạn vừa mới quen của mình.

    Sau đó thì lại quay đi.

    -"Tớ không biết."

    Ngay sau đó, cô quay lại với một nụ cười rất tươi.

    -"Nhưng tớ tin tưởng hai cậu."

    ~~Còn tiếp~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 1: part 4


    Mọi chuyện trở nên khó khăn hơn, khi mọi người chẳng ai nhìn thấy cậu ta trước đó cả.

    Ai nấy cũng đều trở về phòng mình như Maelyn vậy.

    Nhưng phải có một kẻ nói dối, hung thủ sát hại Daniel và mang xác cậu ta ra ngoài đấy.

    Hoặc là....

    -"Chuyện đấy chẳng khả thi tí nào, tớ nghĩ là đã có người hẹn gặp cậu ta ra ngoài và sát hại cậu ấy."

    Noriko nêu ra ý kiến của mình, điều đấy có vẻ khả thi hơn.

    -"Được rồi, cùng tổng hợp lại lời khai của bọn họ nào."

    Haeyun bảo.

    Lifa và Leila trở về phòng của mình lập tức sau đó, tuy được phân khác phòng nhưng họ quyết định ở chung phòng để bảo vệ nhau.

    Cẩm Thu thì có đi xung quanh lâu đài tham quan nhưng không hề nhìn thấy cậu ta.

    Diana, Jin, John và Oliver đều ở yên trong phòng cho đến khi có thông báo.

    Crystal và Evan thì gặp nhau ở nhà ăn khi bọn họ đều xuống đấy tìm chút gì đó.

    Nhưng manh mối quan trọng nhất....Sun là người cuối cùng đi lên phòng mình và lúc đó cậu ta nhìn thấy Daniel vẫn còn đứng đọc tờ giấy của mình.

    -"Vậy, cậu nghĩ ai là khả nghi nhất?"

    Noriko quay sang Maelyn.

    - " Tớ nghĩ là Lifa, Leila, Crystal và Evan.

    Theo tính chất của vụ này."

    Haeyun cũng có ý kiến tương tự, cậu đưa ra nhận định của mình.

    -"Cặp song sinh có hai người nên việc gây án sẽ dễ dàng hơn.

    Crystal và Evan đều đi xuống nhà bếp nên họ có thể lấy hung khí từ đấy."

    Tình hình thì bọn họ chỉ có thể nghĩ được như thế.

    Nhưng đấy cũng chỉ là suy đoán lung tung.

    -"Hay là chúng ta....thử kiểm tra cái xác xem sao."

    Maelyn rụt rè nói, cô đã viết truyện về các vụ án mạng khác nhau nhưng chưa từng gặp một xác chết thật ngoài đời.

    -"Có ai ở đây biết khám nghiệm tử thi không vậy......?"

    Noriko quay sang hỏi hai người kia, nhưng cả Maelyn và Haeyun đều lắc đầu.

    -"Ái chà, vậy thì......"

    Noriko nhanh nhảu chạy đi.

    -"Này, Noriko!!!!"

    Maelyn cố gọi nhưng cô ấy không quay lại, thế nên hai người bèn đuổi theo.

    Noriko đi đến bên bảng thông báo số phòng, cô nhìn qua một lượt rồi tiếp tục đi lên tầng trên.

    Cuối cùng cô dừng chân tại một cánh cửa, gõ cửa lên từng đợt.

    Sau đó cánh cửa mở ra.

    -"Jonh Barter phải không."

    Noriko cười tươi nhìn chàng trai trước mặt.

    -"Cô....tìm tôi có chuyện gì?"

    John lạnh lùng đáp

    -"Tôi muốn nhờ anh giúp một chuyện"

    Noriko ấp úng nói.

    -"Chuyện gì?"

    Anh ta nói trống không, một giọng rất bất cần.

    -"Chuyện là, anh đã biết có một người bị sát hại rồi đấy.

    Tôi nghĩ anh sẽ biết về những chuyện như....khám nghiệm tử thi...."

    -"Điều gì khiến cô nghĩ là tôi biết vậy."

    Anh ta cười nhếch mép một cách nguy hiểm

    -"À....tôi nghĩ tôi cũng biết một chút.....

    về quá khứ của anh đấy."

    Cô cũng nhếch mép cười đáp trả bằng một khuôn mặt nguy hiểm.

    Lúc này, tình hình giữa hai người trở nên căng thẳng.

    Giờ cũng là lúc Maelyn và Haeyun đuổi kịp đến.

    John đảo mắt nghĩ ngợi một chút rồi nở một nụ cười khó hiểu.

    -"Được thôi.

    Tôi sẽ giúp cô."

    Maelyn và Haeyun chỉ vừa mới tới, bọn họ có vẻ vẫn chưa hiểu chuyện gì.

    Sau đó Noriko cùng John đi ngang qua hai người, cô nói với bọn họ.

    -"Tớ tìm được người khám nghiệm cho chúng ta rồi.

    Đi thôi nào."

    Lúc này Maelyn cảm thấy khó hiểu, John là siêu cấp vệ sĩ nhưng lại am hiểu về những chuyện này ư?

    Nhưng cũng thử xem sao.

    Sau đấy bốn người cùng đi xuống khu vườn nơi xác chết của Daniel vẫn nằm ở đó.

    Maelyn và Haeyun chỉ dám đứng cách cái xác hai mét, Noriko thì đứng cách đó mười mét vì sợ.

    Chỉ có John là tiến gần lại cúi xuống kiểm tra, cái xác được đỡ xuống nằm giữa bãi cỏ xanh đã thấm màu đỏ tươi tuy máu đã ngừng chảy.

    Cậu kiểm tra phần đầu trước .

    Phía cổ cậu ta có một lỗ tròn nhỏ bất thường, như bị thứ gì đâm vào.

    -"Có lẽ hung khí là một cái dùi chăng, nhưng độ sâu này không hẳn là đủ để làm chết người."

    Nhưng tiếp theo thì đã rõ, John kéo áo cậu ta lên....phía sau lưng và trước ngực Daniel đều có một lỗ tròn lớn và rất sâu.

    -"Ra là vậy, nhưng cái này.....là hung khí gì chứ?"

    Với vết dao, kiếm hay vết súng thì John có thể dễ dàng nhận ra ngay nhưng vết thương này là khá mới đối với anh.

    -"Dùi không thể để lại dấu vết như vầy được."

    John tiếp tục.

    Sau đó Haeyun tiến tới nhìn rõ hơn.

    Sau đó cậu nhìn sơ qua một lượt cơ thể đã thâm tím của Daniel.

    -"Vậy anh có biết thời điểm tử vong của cậu ta không?"

    -"Hừm....để xem nào.

    Tôi nghĩ là ngay sau khi mọi người lên phòng mình chăng."

    Maelyn nghĩ ngợi một hồi.

    -"Vậy cậu ta đã bị giết chết ngay sau đó à?

    Ai có thể làm vậy nhỉ, và làm như thế nào?."

    Maelyn nhớ lại chuyên Sun nói Daniel là người cuối cùng còn đứng ở sảnh chính.

    Cậu ta có phải hung thủ không nhỉ?

    -"Tớ nghĩ....."

    Haeyun chợt nhận ra một điều

    -"Chẳng phải nếu chúng ta tìm thấy tài liệu của cậu ta thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn sao.

    Anh có tìm thấy trong túi cậu ta không John?"

    -"Không, không thấy.

    Và tôi nghĩ hung thủ chẳng dại gì mà để lại thứ đấy ở đây đâu."

    Mọi chuyện có vẻ lâm vào bế tắc khi họ không có đủ thông tin.

    Hung khí là gì?

    Ai là người có thù với cậu ta?

    Và cậu ta bị giết như thế nào?

    Mọi chuyện tưởng chừng đã lâm vào bế tắc, bỗng một bóng người đi đến chỗ bọn họ.

    Và đưa ra một thông tin có thể xoay chuyển tình hình.

    -"Crystal?

    Có chuyện gì thế?"

    Noriko nhìn thấy cô gái nhỏ nhắn ấy lập tức nhận ra là ai ngay.

    -"Trong lúc đi loanh quanh nơi này, tôi đã phát hiện ra một nơi....Mọi người cứ đi theo tôi."

    Crystal nói bằng giọng ấp úng, cô có vẻ khá lo lắng.

    Bốn người cứ thế không ai nói gì mà lẳng lặng đi theo cô.

    Nhóm người cứ thế vào bên trong lâu đài, sau đó Crystal dẫn họ xuống dưới tầng hầm cũ ở phía sau lâu đài.

    -"Nơi này bụi bẩn nhiều quá."

    Haeyun hắt xì liên tục, cậu không thể tiếp xúc với những nơi như thế này, nhưng vì thông tin nên phải đi thôi.

    Cuối cùng họ dừng chân ở cánh cửa nhỏ với hoa văn hai thanh kiếm chéo nhau.

    Mở cánh cửa ra....bên trong là....

    -"Nhiều vũ khí quá!!!"

    Bên trong cất giữ nhiều loại vũ khí khác nhau.

    Gần như là tất cả vũ khí trên đời.

    -"Vậy ra đây là nơi cất giấu vũ khí à...chắc hung thủ đã đến đây để lấy hung khí rồi."

    John nhìn xung quanh, nhưng anh gần như không tìm được thứ gì có thể gây ra vết thương đó được.

    Mũi giáo?

    Quá to so với miệng vết thương.

    -"Không lẽ nào!!"

    John đi đến bên phía góc phòng, rồi cầm lên một vật và nhìn thẳng vào Noriko.

    -"Tôi chắc chắn.

    Đây chính là hung khí của vụ án này."

    -"Cái gì cơ, anh định bảo hung thủ là tôi hả?!"

    Noriko bối rối nhìn anh ta.

    Thứ mà John cầm trên tay là một mũi tên.

    Maelyn và Haeyun cảm thấy rất sốc.

    -"Khoan đã, tôi chưa nói gì mà....Thật ra thì mũi tên trừ bắn ra thì còn có thể dùng nó để đâm trực diện.

    Thế nên ai cũng có thể làm được cả."

    John cố trấn an cô gái kia.

    Anh cũng không nghĩ Noriko là thủ phạm.

    -"Lần sau đừng có kiểu dễ gây hiểu lầm đó nữa."

    Haeyun đi đến, cầm lấy mũi tên.

    -"Phải, độ rộng này rất ăn khớp với vết thương trên người cậu ta."

    -"Giờ chúng ta chỉ cần biết phương thức gây án nữa là xong."

    Nhóm bạn của chúng ta đã đi đúng hướng rồi.

    Nhưng lập tức sau đó, Monokuma bỗng xuất hiện.

    -"Ta nghĩ các ngươi nên nhanh chân lên đi.

    Từ lúc phát hiện xác chết đến giờ đã ba tiếng rồi.

    Trong ba tiếng nữa phải tìm ra được hung thủ.

    Hehe."

    Sau đó nó biến đi như mọi khi

    -"Ba tiếng nữa ư, phải nhanh lên thôi."

    Noriko hối thúc.

    Tuy nhiên mọi thứ vẫn còn quá mơ hồ.

    Tuy đã biết hung khí là gì nhưng mũi tên đấy không phải thứ giết chết Daniel.

    Mà là một mũi tên khác cơ, chắc nó đã bị hung thủ phi tang rồi.

    Trong bầu không khí im lặng ấy, một giọng nói phát lên.

    -"Tớ không muốn chết ở đây....được rồi.

    Tớ nghĩ chúng ta nên đi tìm khắp nơi trong lâu đài này.

    Chắc chắn sẽ có một phòng lưu trữ tài liệu của mọi người."

    Crystal lên tiếng.

    -"Và nếu có thì ta sẽ biết được người có hận thù với Daniel là ai.

    Được rồi, tớ nghĩ đó là ý kiến tốt nhất trong lúc này.

    Đi thôi."

    Maelyn tán thành.

    Còn hơn là chịu chết ở đây, biết đâu có thể phát hiện được điều gì chăng.

    ~~Còn tiếp~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 1: part 5


    Giờ đây nhóm điều tra đã tăng lên năm người.

    Bọn họ tiếp tục đi xem xét xung quanh toà lâu đài để tìm manh mối.

    John và Haeyun đi quanh sân để kiểm tra lại cái xác.

    Noriko và Crystal đi dò la khắp các dãy phòng và lấy lời khai thêm lần nữa.

    Maelyn thì đi lên trên tầng cao nhất để tìm manh mối....mặc dù cô chẳng biết chính xác mình đang tìm cái gì.

    Vừa đi vừa ngẫm nghĩ.

    -"Lâu đài này cũng thật sự đẹp đấy chứ."

    Những hoa văn và hoạ tiết ở đây thật sự rất đẹp, Maelyn phải công nhận điều đó.

    Cô đoán nơi này nằm trên một địa điểm nào đó ở Châu Âu, vùng đất mà cô rất thích du lịch đến.

    Đi một hồi lâu trên tầng thượng, cô bước đến bên một khung cửa sổ vươn mình ra đón làn gió mát lạnh.

    Vị trí này của cô hiện tại cao gần 50m so với mặt đất.

    Cô nhìn xuống dưới, cảm thấy chóng mặt.

    -"Từ đây mà té xuống là chỉ có nước tan xác....khoan đã, vị trí này......"

    Khi nhìn xuống dưới đấy.

    Mọi lập luận của cô tới thời điểm hiện tại gần như đã đổ vỡ hết.

    -"Là vậy sao.....nếu mình đoán không lầm thì.

    Nó nhất định phải ở quanh đây."

    Maelyn nhìn khắp căn phòng, sau đó cô đi đến bên một rương quần áo cũ rồi mở nó ra.

    -"Thì ra là vậy.

    Chẳng bỏ công lên đây nhỉ."

    Maelyn cố gắng hết sức để bình tĩnh trong tình huống này.

    Cô từ từ đi xuống.

    Nhìn sang đồng hồ lớn treo ở sảnh chính.

    Cũng đã gần đến lúc phải chỉ ra hung thủ là ai rồi.

    Cô đứng đấy, tổng hợp lại toàn bộ thông tin hiện có, Maelyn đã biết chắc chắn hung thủ là ai.

    Giờ cô phải làm sao cho kẻ đó nhận tội đây.

    -"Ái chà, nhìn bộ dạng này chắc Maelyn của chúng ta đã biết được hung thủ rồi phải không?"

    Monokuma từ đâu xuất hiện ngay phía sau cô.

    Maelyn giật mình quay lại, nó nhìn cô một cách chăm chú, đang đợi câu trả lời.

    Cô cười nhẹ, nhưng cũng có chút đau lòng.

    -"Phải, chỉ là....tôi không muốn bất kì ai phải chết cả.

    Việc này thật lố bịch nhỉ, trò chơi này thật lố bịch."

    -"Đó là cô nghĩ vậy thôi, người đó cũng đã chấp nhận cái giá phải trả cho sự báo thù rồi.

    Báo thù thật sự rất tuyệt và chuyện này sẽ không dừng lại đâu."

    Nói xong nó cười lớn.

    -"Tôi nghĩ nó không đáng để từ bỏ mạng sống của mình.

    Có lẽ vậy...."

    Maelyn chưa từng cảm thấy hận thù ai đến mức phải giết người cả.

    Thế nên cô không biết làm sao để đồng cảm với người đó.

    Và Daniel đã làm gì đến mức phải bị giết như vậy.

    -"Ah, đã đến giờ rồi haha."

    Monokuma bật chuông thông báo vang cả lâu đài, sau đó mọi người đều đi xuống.

    Haeyun, Noriko, Crystal, John đến bên chỗ cô.

    Có vẻ ngoài sân chẳng có gì khả nghi cả.

    -"Làm sao đây, hung thủ là ai cơ chứ."

    Crystal run lên.

    -"Không sao đâu, sẽ ổn thôi."

    Maelyn nói với cô bé.

    Monokuma bật công tắc.

    Sàn nhà rung lên từng tiếng, cầu than bỗng tách ra làm đôi, lộ ra một lối đi bí mật.

    Monokuma dẫn mọi người đi xuống tầng hầm.

    Dưới đấy, một vành móng ngựa xếp theo hình vòng tròn, đủ chỗ cho mười bốn người, mỗi chỗ đều khắc tên sẵn một người, chỉ cần đi đến đúng chỗ của mình thôi.

    Và ở một vị trí là khung hình Daniel với dấu x to ở giữa, thứ đó đại diện cho những người đã chết.

    -"Được rồi, chúng ta bắt đầu nào."

    CLASS TRIAL 1:

    Maelyn bước vào vị trí của mình, hai vị trí bên cạnh cô là Diana và John.

    Sơ đồ theo chiều kim đồi hồ gồm:

    Maelyn - Diana - Evan - Daniel - Leila - Lifa - Jin - Oliver - Thu - Haeyun - Noriko - Sun - Crystal - John.

    -"Được rồi, mọi người cứ thoải mái trò chuyện cho đến khi tìm ra hung thủ nhé."

    Monokuma ngồi bắt chéo chân dũa móng tay trên chiếc ghế phía sau.

    -" Được rồi."

    Không khí dự định là sẽ rất im lặng nếu Maelyn không lên tiếng.

    Cô bắt đầu phân tích tình hình.

    -"Nạn nhân của chúng ta, Daniel Lim đã bị sát hại rồi đặt ở bên bức tường thành.

    Sau đây là những phân tích của tôi."

    Cô tiếp tục.

    -" Bằng cách nào đó, hung thủ đã dụ Daniel đến bên tường thành rồi đâm cậu ta bằng ba phát chí mạng.

    Sau đó giấu xác cậu ta vào bên bụi thường xuân, rồi trở vào bên trong như chưa có chuyện gì xảy ra."

    Đến lúc này, mọi lặp luận của cô có vẻ rất thuyết phục, nhưng rồi....

    -"Đó là những gì hung thủ dẫn chúng ta đến, và muốn ta tin như vậy."

    Maelyn cắn môi đau khổ, cô không muốn một chút nào nhưng phải làm thôi.

    Dù rất đau lòng.

    -"Phải không....Noriko Serin, siêu cấp cung thủ."

    Maelyn quay sang nhìn trực diện Noriko.

    Điều này làm Haeyun rất sốc.

    -"Khoan đã, Noriko sao lại có thể.

    Cô ấy đã giúp đỡ việc tìm hung thủ rất nhiều mà...."

    Cậu không thể tin được chuyện này.

    -"Cậu ta chỉ làm thế để loại mình khỏi danh sách tình nghi.

    Và đưa chúng ta ra xa khỏi sự thật."

    -"Khoan đã.

    Sao cậu có thể nghi ngờ tớ được.

    Tớ đã làm rất nhiều điều để phục vụ điều tra mà."

    Noriko lên tiếng bắt đầu tự bảo vệ bản thân mình.

    Crystal cũng lên tiếng cho Noriko.

    -"Nếu tớ là cậu ấy thì tớ không dại gì lấy vũ khí liên quan đến mình để gây án đâu.

    Tớ nghĩ cậu hiểu lầm rồi.

    Hơn nữa làm sao cậu ấy tấn công Daniel được, John cũng bảo là không có vết tích chống trả nào."

    -"Đúng vậy, chẳn có vết tích chống trả nào hết, vì cậu ta đâu có đứng gần nạn nhân khi gây án."

    -"Ý cô là, cô ta dùng cung tên để bắn chết nạn nhân à."

    John khá bình tĩnh.

    -"Phải, Noriko à, tại sao cậu lại làm thế chứ."

    Maelyn cúi mặt xuống.

    -"Khoan đã, bằng chứng đâu mà cậu lại vu oan cho tớ như thế.

    Thật lố bịch."

    Noriko rất tức giận.

    -"Được rồi."

    Maelyn bắt đầu phân tích về vụ án này.

    -"Sau khi Daniel đọc xong tờ giấy của mình, cậu ta lập tức đi ra phía bên ngoài khu vườn ngay.

    Đó cũng là lúc cậu đã đứng sẵn trên tầng thượng, chuẩn bị sẵn cây cung đã lấy từ kho vũ khí ra bắn chết cậu ta, đối với cậu thì điều đó không quá khó phải không?"

    Maelyn cảm thấy đau lòng hơn nữa, Chính Noriko đã tạo cho cô động lực để vượt qua trò chơi này.

    -"Sau đó cậu quay xuống gặp Haeyun và mình để tìm cách ra khỏi vùng nghi phạm.

    Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nếu mình không đề nghị ra ngoài sân."

    Lúc đó Noriko đồng ý với ý kiến này vì nếu cậu ta phản đối sẽ bị nghi ngờ ngay.

    -"Cậu cố tình chạm vào bụi thường xuân để chạy đi nhưng thực chất là đi qua phía xác của Daniel để thu thập mũi tên và giấu xác cậu ta.

    Sau đó lấy cuộn băng đã thủ sẵn trong người băng tay lại để có cớ đi lâu."

    -"Làm ơn hãy thừa nhận đi Noriko, tớ đã tìm thấy bộ cung tên giấu trong tủ quần áo trên tầng thượng."

    -"Chuyện này....tớ....tớ....tớ.....tớ.....tớ...."

    Noriko bắt đầu nói lắp.

    -"Haha, tớ biết chắc là cậu sẽ tìm ra mà."

    Noriko ngẩng mặt lên cười tươi.

    -"Vậy....là cậu ư Noriko."

    Haeyun rất sốc với điều này.

    -"Phải.

    Là tớ đấy, mọi chuyện đúng y như những gì Maelyn phân tích."

    -"Vậy làm sao mà cậu lừa Daniel ra ngoài khu vườn được."

    Crystal vẫn còn khó hiểu.

    -" Vì.....cậu ấy là....người tổ chức trò chơi này."

    Maelyn đã nhận ra điều này.

    -"Cái gì cơ, là cô ư."

    Leila lập tức quay sang phía Noriko.

    -"Vậy cô chỉ muốn trả thù Daniel mà kéo thêm chúng tôi vào sao."

    Jin nói bằng giọng tức giận.

    -"Không ngờ cậu nhận ra điều đó đấy, chính xác luôn tớ là người đã tổ chức trò chơi này."

    Noriko cười tươi nhìn Maelyn.

    Cô lại tiếp tục.

    -"Trong tờ giấy của Daniel ghi rằng nếu cậu ta không ra ngoài sân vườn ngay thì gia đình cậu ta sẽ gặp nguy hiểm.

    Tất nhiên là cậu ta phải ra đó thôi."

    -"Nhưng cậu ấy đã làm gì cô vậy."

    Diana lên tiếng hỏi.

    -"À, chuyện đó thì...."

    -"Cậu ta là một tên khốn chuyên đi bới móc đời tư của những người nổi tiếng và viết chúng lên báo."

    Noriko nói rất thù ghét.

    -"Nhưng rất nhiều nhà báo khác cũng làm vậy mà."

    Diana trả lời cô ấy.

    -" Mẹ tôi là siêu cấp ca sĩ, Charity Solar, chắc mọi người cũng đã biết đến cô ấy rồi."

    Noriko bắt đầu kể lại.

    Phải, Maelyn biết đến cô ấy.

    Cô ấy rất nổi tiếng nhưng mất sớm vì tự sát.

    -"Cha tôi, Yusuke Serin, siêu cấp cung thủ.

    Ông rất giàu có, tuy nhiên mẹ tôi không cần tài sản của ông ấy để đi lên.

    Mẹ tôi thật sự rất tài năng, ai cũng phải công nhận điều đó.

    Nhưng rồi, tên khốn đó...."

    Noriko gào lên.

    -"Hắn ta lên các bài báo đả kích mẹ tôi cho rằng bà không có tài mà chỉ đi lên bằng tài sản của chồng mình.

    Ha, vì tên đó rất nổi tiếng nên rất nhiều người hùa theo công kích bà, khiến bà phải suy sụp mà tự sát.

    Cha tôi vì quá đau buồn nên sinh bệnh mà mất ngay sau đó."

    Noriko tiếp tục

    -"

    Sau này tôi điều tra được tên đấy vì nhận một số tiền lớn của công ty đối thủ nên mới viết bài báo đó.

    Lúc đó ý muốn trả thù sôi sục trong tôi, hắn ta phải sống không bằng chết."

    Noriko cười lớn.

    -"Vậy, cậu đã làm gì gia đình của cậu ta rồi."

    Thu nhận ra tình hình.

    -"Tôi...đã giết cả cha lẫn mẹ cậu ta.

    Chỉ chừa lại em gái cậu ta thôi vì tôi đâu thể xuống tay với một đứa trẻ."

    Noriko nói bằng giọng rất ngây thơ.

    -"Noriko....cậu điên rồi."

    Haeyun nói với cô ấy bằng giọng sợ hãi.

    -"Phải, tôi điên rồi.

    Tôi đã tuyển chọn những người có mối hận thù rất lớn như tôi vào đây và cho họ một cơ hội để trả thù, chỉ là không báo trước thôi."

    Bầu không khí ở đây gần như lâm vào tuyệt vọng, một cô gái hoạt bát, có vẻ hiền lành như Noriko chính là chủ mưu ở đây.

    Liệu còn có thể tin tưởng một ai không.

    -"Tôi nghĩ vậy là đủ rồi.

    Monokuma, bắt đầu hành quyết thôi nào."

    Noriko nói như thể đã chấp nhận số phận của mình.

    -"Khoan đã, tớ không muốn cậu chết đâu Noriko, cậu là chủ mưu mà có thể bị hành quyết ư."

    Maelyn quay sang.

    -"Tớ đã chẳng còn gì nữa.

    Bây giờ tớ sẽ đến với cha mẹ của mình."

    Cô ấy cười rất tươi, như đang mong chờ cái chết.

    Monokuma, dùng búa đập vào nút đỏ.

    Noriko Serin có tội, hành quyết bắt đầu.

    Hành quyết:

    Noriko đứng giữa một sân bắn cung rộng lớn, bên cạnh cô là bức tượng người cha đang giương cung bắn, phía sau cô là bức tượng người mẹ khổng lồ đang cất cao tiếng hát quay tròn giữa hộp nhạc.

    Cô cùng thi bắn cung với bức tượng của cha mình, bắn hết lần này đến lần khác.

    Mỗi lần bắn trúng hồng tâm, bức tượng mẹ cô quay tròn nhanh hơn nữa, như đang cổ vũ cho hai người.

    Bức tượng mỗi lúc quay nhanh hơn, số lần bắn trúng ngày càng nhiều.

    Khi bia đã chật cứng tên, Noriko biết mình đã thắng, cô mỉm cười nhìn sang bức tượng cha mình rồi, quay ra đằng sau, bức tượng người mẹ quay nhanh đến chóng mặt, vỡ ra khỏi hộp nhạc và ngã xuống giữa sân bắn cung, đè lên mọi thứ.

    ~~Kết thúc tập 1~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Thông tin thêm


    Vậy là đã kết thúc tập 1 với hai người chết là Daniel Lim(nạn nhân) và Noriko Serin(hung thủ) , tuy Noriko là mastermind nhưng trò chơi vẫn sẽ tiếp tục dưới sự điều hành của Monokuma.

    Mấy bạn có muốn sì poi gì không.

    Về số phận của nhân vật (sống/chết) thì tui sẽ chỉ trả lời cho một nhân vật thôi nhé.

    Chỉ còn 12 người trong trò chơi thôi, hãy cùng chờ xem nhé.
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 2: part 1


    "Liệu mình còn có thể tin được ai nữa đây, tại sao lại như vậy chứ."

    Ngồi một mình giữa chiếc giường rộng lớn trong gian phòng cô độc của mình.

    Sau cái chết của Noriko, Maelyn cảm thấy rất tuyệt vọng.

    Cô không chắc nếu người tiếp theo phải chết là mình.

    -"Maelyn à, cậu ở trong đó phải không?"

    Haeyun đứng bên ngoài gõ cửa một cách lo lắng.

    Dù sao Maelyn cũng không có bất cứ đề phòng nào với cậu ta, cô đi ra mở cửa.

    Không chỉ có Haeyun mà Crystal cũng đến, thật sự thì bọ họ đã thân nhau hơn trong lúc phá án cùng nhau.

    Cả Haeyun lẫn Crystal đều rất sốc về chuyện của Noriko, chỉ có John cảm thấy khá bình thản.

    -"Này Maelyn, tớ biết cậu rất sốc nhưng chúng ta phải chấp nhận điều này thôi."

    Haeyun cố làm cô bình tĩnh lại.

    -" Cậu mau xuống ăn sáng cùng mọi người đi."

    Crystal nói với giọng nài nỉ.

    Cũng chả có lí do gì để từ chối, thế là Maelyn xuống nhà ăn cùng mọi người dù không thật sự cảm thấy đói.

    Ở dưới đấy như một nhà hàng vậy.

    Đồ ăn tự phục vụ.

    Ba người kéo nhau đến một chiếc bàn lớn, nơi John đã ngồi sẵn ở đó.

    Anh ta chỉ uống một ly cà phê và ăn một chiếc bánh cupcake.

    Thường thì John sẽ ngồi đọc báo một mình vào lúc này nhưng ở đây làm gì có những thứ đấy, đến điện thoại còn bị lấy đi mà.

    Nhìn thấy Maelyn, Haeyun và Crystal đi đến, anh chào họ một tiếng.

    Dù sao cũng đã kết thân một tí rồi mà.

    -"Những lúc như này yên bình thật, cảm giác như đang đi nghỉ dưỡng ấy nhỉ."

    Haeyun nói một cách vô tư

    -"Phải, chỉ có điều là chẳng biết còn sống để về không."

    Maelyn mỉa mai cậu ta.

    -"Nào, chúng ta có siêu cấp vệ sĩ ở ngay đây mà, anh sẽ bảo vệ bọn tôi mà đúng không."

    Haeyun quay qua nhìn John bằng đôi mắt cún con rất....

    -"Vậy cậu trả tôi bao nhiêu?"

    John cười lạnh lùng đáp.

    -"Anh thật là...."

    Haeyun quay sang chỗ khác chẳng màng quan tâm nữa.

    -"Mọi người có vẻ vô tư quá nhỉ?"

    Crystal ngồi bên cạnh cười nhẹ.

    Bỗng một cô gái nhỏ nhắn bước đến bên bàn của bốn người.

    Không ai khác đó chính là Diana.

    -"Tớ có thể ngồi ở đây không vậy."

    Cô ấy nói một cách rất lịch sự.

    -"Tất nhiên rồi."

    Maelyn mời cô ngồi xuống.

    Dù sao nhìn cô ấy cũng có vẻ tốt....nhưng ai biết được.

    -"Cách cậu phá án hôm trước rất tuyệt đấy, tớ còn chẳng biết phải làm gì nữa cơ."

    Diana không biết làm gì hết ngoài việc đi qua lại cầu mong cho ai đó bắt được hung thủ.

    Mặc dù cô rất muốn ra giúp đỡ nhưng lại không có khả năng gì để giúp hết.

    -"Chỉ là do tôi may mắn thôi."

    Maelyn cầm quả táo trên tay cắn từng miếng.

    -"Nhưng đó cũng rất tuyệt mà.

    Nếu nếu có lần sau thì tớ hứa sẽ giúp hết mình luôn.....nhưng không có lần sau thì hơn."

    Diana vui vẻ cười nói với bọn họ.

    Cứ như vậy, một buổi sáng lại trôi qua, bọn họ cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc chờ đợi một điều gì đó xảy đến.

    Nhưng nhóm của Maelyn vẫn không hề bỏ cuộc mà lại tiếp tục đi điều tra lâu đài một lần nữa.

    Nếu như Noriko là chủ nhân của lâu đài thì chắc hẳn nơi đây nằm trên đất nước Nhật Bản rồi.

    Nhưng với kiểu kiến trúc này thì....không giống lắm.

    -"Mọi người ơi, tớ phát hiện một nơi khá khả nghi."

    Maelyn sau khi dò la một hồi thì lập tức quay lại chỗ mọi người.

    Cô dẫn mọi người đến phía trên của toà lâu đài.

    Sau đó mọi người đi đến bên cánh của lớn.

    Nhưng đẩy cách nào nó cũng không mở ra, cánh cửa làm bằng bạc nguyên chất.

    Nên có vẻ trong đây cất giấu thứ gì đó rất quan trọng.

    -"Hình như phải có chìa khoá nó mới mở ra."

    Crystal chỉ vào lỗ khoá ngay giữa cánh cửa.

    Cánh cửa này làm bằng bạc nên khá cứng, phải chi làm bằng gỗ thì có thể dễ dàng phá hủy rồi.

    -"Không biết chìa khoá nằm ở đâu nhỉ."

    -"Chắc chắn là Monokuma đang giữ chìa khoá rồi."

    Diana trả lời

    -"Cũng có vẻ đúng."

    Trong lúc chẳng biết làm gì hơn, bỗng một tia suy nghĩ loé lên trong đầu Haeyun.

    -"Này mọi người....nếu Noriko là người đứng đằng sau trò chơi này."

    Sau đó cậu nhìn về phía mọi người với vẻ mặt rất nghiêm túc.

    -"Chúng ta thử đi kiểm tra phòng của cô ấy xem, tớ nghĩ là nó cũng không khoá giống những căn phòng khác."

    -"Phải rồi, chúng ta phải nghĩ ra sớm hơn chứ.

    Đến phòng cậu ấy thôi."

    Maelyn thật sự cũng chẳng hề nghĩ đến điều này.

    Thế là năm người đi đến phòng của Noriko, mở cửa ra.

    Đúng là cửa không khoá thật.

    Mọi người bước vào bên trong.

    Bên trong chẳng giống một phòng ở chút nào, mà giống một văn phòng thì đúng hơn.

    Tài liệu, giấy tờ chất đống ngổn ngang, Maelyn lật từng tờ giấy lên, đa số là tài liệu ghi thông tin của mỗi người.

    Thế là mọi người lục tung căn phòng này lên, cố tìm những thứ liên quan đến việc ai sẽ là hung thủ ai sẽ là nạn nhân.

    Nhưng chẳng có gì cả, những tờ thông tin đấy chẳng quan trọng gì cả.

    -"Bọn họ còn biết sở thích, sở ghét và những mối quan hệ của chúng ta nữa này."

    Diana cầm tờ thông tin của mình lên.

    -"Tệ thật, chẳng có thông tin gì đáng giá hết."

    Haeyun cũng cầm vài tờ giấy lên đọc.

    Maelyn đi đến bên chiếc tủ bên cạnh giường, mở ra từng ngăn kéo.

    Đến ngăn kéo cuối cùng, cô tìm thấy một chiếc hộp, nhưng bên trong lại có cài đặt mật khẩu, phải nhập đúng thì mới mở ra.

    Cô đi đến đưa cho mọi người xem.

    -"Tớ nghĩ thứ này có vẻ quan trọng đấy, không biết mật khẩu là gì nhỉ."

    -"Có thể là chìa khoá căn phòng bí mật chăng."

    Haeyun cầm chiếc hộp lên kiểm tra.

    -"Mật khẩu à, hay là..."

    Maelyn tìm tờ thông tin của Noriko rồi lấy ngày sinh của cô ấy nhập vào.

    Nhưng không được.

    -"Tệ rồi đây."

    Maelyn tiếp tục tìm nhập ngày sinh của bố mẹ Noriko vào nhưng lần lượt vẫn không được.

    -"Làm sao đây nhỉ?"

    Chưa dứt lời, một tiếng nổ lớn vang giữa căn phòng.

    Monokuma xuất hiện từ làn khói trắng.

    -"Các ngươi cũng đã suy luận được đến mức này rồi nhỉ.

    Khá lắm."

    -"Ngươi muốn gì."

    Haeyun quay sang to tiếng với nó.

    -"Làm gì dữ vậy, thật ra ta đến để giúp các ngươi tìm ra manh mối mà."

    Nó cười ha hả.

    -"Cái gì, không thể nào, ngươi ư?."

    Crystal không tin lời nó nói.

    -"Ta nói thật đó, ta sẽ cho các ngươi biết mật khẩu của chiếc hộp đó."

    Nó nói bằng một giọng rất kì lạ.

    -"Đổi lại, ngươi muốn gì?"

    John đã đoán được tình hình.

    Anh hỏi thẳng nó.

    -"Thẳng thừng quá đấy chàng trai, đổi lại ta muốn...."

    Nó cười quái dị.

    -"Một vụ giết người nữa phải xảy ra và các ngươi phải tìm ra hung thủ.

    Dễ quá đúng không."

    -"Cái gì, ngươi....."

    Diana đi đến một cách tức giận.

    -"Nếu không thì các ngươi cứ tự mình giải đi."

    Nói xong, một làn khói trắng hiện lên, Monokuma lại biến mất.

    -"Không sao, chúng ta có thể tự mình làm điều này mà không cần phải theo lời nó."

    Maelyn cố giữ mọi người bình tĩnh.

    Có vẻ như ở đây chẳng còn gì giúp ích được.

    Mọi người lần lượt rời khỏi phòng của Noriko.

    Nhưng rồi....

    Đã có hai người lén giấu đi tờ thông tin của mình.

    ~~Còn tiếp~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 2: part 2


    Lifa và Leila thường xuyên tách biệt với mọi người.

    Họ luôn đi cùng nhau dù là ở bất cứ nơi đâu, Maelyn luôn có một cảm giác bất an về hai người đó, cô cảm thấy chắn chắn bọn họ là người đi săn.

    Chỉ cảm thấy vậy thôi, cô không biết mình có nên đến làm quen hay không.

    Trong lúc vẫn đang đắn đo suy nghĩ, Maelyn đã vô tình va phải một chàng trai trong lúc đi qua ngã rẽ làm cô ngã xuống đất.

    -"Xin lỗi, cậu có sao không."

    Cậu ta đỡ cô dậy rồi xin lỗi.

    Maelyn nhìn lên.

    -"Oliver Wise phải không.

    Một phần cũng do tôi bất cẩn, xin lỗi."

    Cô mở lời làm quen với cậu ta.

    -"Cô là Maelyn Hill rồi nhỉ, tôi đã đọc vài cuốn sách của cô, nó rất tuyệt."

    -"Cảm ơn...."

    Đây là lúc để nói về mấy cuốn tiểu thuyết sao, cô thầm nghĩ.

    -"Có chuyện gì làm cô đắn đo thế, nói đi tôi sẽ giúp hết mình."

    Oliver cười to nói với cô.

    -"À, chuyện là, tôi muốn đi điều tra thêm và thu thập thông tin của những người ở đây.

    Chỉ là không biết làm thế nào."

    Maelyn lúng túng.

    -"Chuyện đó dễ dàng thôi, giờ tôi cũng chẳng có gì làm, để tôi giúp."

    -"Vậy à, cảm ơn nhé."

    -"Không có gì, đi thôi."

    Sau đó Maelyn và Oliver đi đến chỗ những người khác.

    Đầu tiên là Evan Tale.

    Evan chẳng có gì làm, cậu ta chỉ đang ngồi đọc sách ở trong thư viện lớn giữa lâu đài.

    -"Xin chào, cậu có thể giành chút thời gian cho chúng tôi không."

    Maelyn và Oliver đi đến bên cạnh cậu ta.

    Cất tiếng trước.

    -"Hả?"

    Evan lúc này rất bất ngờ vì có người bắt chuyện với mình.

    Cậu trả lời.

    -"Có chuyện gì vậy...."

    -"Không có gì đâu, bọn tôi chỉ muốn làm quen mà thôi.

    Dù sao chúng ta cũng phải đoàn kết mà."

    Oliver thêm vào.

    -"Vậy à....được thôi, không vấn đề gì."

    Cậu ta đóng cuốn sách mình đang đọc lại.

    Hai người ngồi xuống bàn, đối diện với Evan.

    Maelyn để ý thấy cuốn sách cậu ta đang đọc là sách về linh kiện cơ khí.

    Cũng dễ hiểu thôi vì Evan là tay đua cơ mà.

    -"Tớ muốn làm quen với mọi người và hiểu rõ về họ.

    Như vậy tôi mong có thể ngăn chặn một vụ giết người càng sớm càng tốt."

    Maelyn ngầm thuyết phục Evan chia sẽ một điều gì đó.

    -"Chuyện này....tại sao cô lại quan tâm đến như vậy?"

    Evan đáp một cách lạnh lùng.

    -"Vì....tôi không muốn ai phải chết cả...tôi cũng muốn sống khỏi đây."

    Maelyn đơ người ra vì câu hỏi của cậu ta.

    -"Nhưng, nếu có một số người xứng đáng phải chết thì sao.

    Ân oán thì phải giải quyết chứ, tôi nghĩ như vậy."

    Những lời nói tiếp theo của Evan làm cho Maelyn rất sốc.

    Cậu ta lại tiếp tục

    -"Tôi nghĩ vấn đề của mỗi người nên tự bản thân họ giải quyết."

    Maelyn cảm thấy cậu ta có chút vấn đề, liền muốn lên tiếng phản biện lại.

    Nhưng Oliver đã lên tiếng trước.

    -"Tôi nghĩ chúng ta đã xong việc ở đây rồi, đi thôi Maelyn."

    Oliver đứng dậy kéo cô rời khỏi đó.

    Đi một lúc lâu, Maelyn mới mở lời.

    -"Cảm ơn đã kéo tôi ra khỏi đó, tôi nghĩ là nên cảnh giác với cậu ta hơn."

    -"Thật ra thì, nếu nói chuyện không hợp nhau thì....cứ đứng dậy và rời khỏi đó thôi."

    Oliver cười nói với Maelyn.

    -"Có lẽ."

    Sau đó hai người đến chỗ của Cẩm Thu, chắc chắn sẽ khả quan hơn....có lẽ vậy....

    Hai người đi đến trước của phòng của Thu và gõ.

    Thu mở cửa ra nhìn hai người

    -"Xin chào, cô có thể dành chút thời gian cho chúng tôi không?"

    Oliver từ tốn hỏi, hi vọng một điều.....

    -"Không."

    Thu nói với giọng lạnh nhạt rồi đóng sầm cửa lại.

    ??????????

    -"Cái quái gì thế?"

    Oliver há hốc mồm với thái độ ấy.

    Maelyn cũng thấy khá là ba chấm.

    Nhưng cô vẫn giữ được một chút bình tĩnh và kéo Oliver đi.

    -"Tiếp theo chắc là Sun nhỉ."

    Maelyn vừa đi vừa đọc tờ danh sách mình vừa viết vài phút trước.

    Hai người đi khắp lâu đài cũng không nhìn thấy cậu ta...

    -"Không lẽ....."

    Maelyn lúc này cảm thấy rất hoang mang.

    -"Cậu ta kia kìa."

    Oliver chỉ ra hướng cửa sổ, Sun đang dạo quanh vườn hoa dưới ánh nắng sớm.

    -"Phù, vậy đi xuống dưới đấy thôi."

    Maelyn nhanh chóng đi đến phía của Sun.

    Hai người đi đến bên cạnh Sun.

    Maelyn cũng có một phần phấn khích vì cô rất thích các bộ phim mà cậu ta đóng, giờ lại được gặp người thật ở ngoài đời, tuy ở trong hoàn cảnh khá đặc biệt.

    -"Xin chào, cậu có thể dành vài phút cho chúng tôi không."

    Oliver đi đến bên cạnh Sun, vỗ vai cậu ta.

    Lập tức, Sun giật mình lùi lại.

    -"Tôi là Maelyn, còn đây là Oliver.

    Bọn tôi chỉ muốn nói chuyện với cậu một lúc thôi."

    Maelyn giới thiệu bản thân rồi tiến đến nói với Sun.

    Tuy có chút rụt rè, nhưng cậu ta đã giữ được bình tĩnh và trả lời.

    -"Có chuyện gì sao?"

    Sun trả lời bằng một giọng khá yếu, chắc cậu ta ngại.

    Maelyn cũng khá bất ngờ khi một chàng trai cao lớn như vậy lại khá rụt rè và trầm tính.

    Có vẻ cậu ta luôn ở một mình.

    -"Chỉ là, cậu có thể cho bọn tôi biết vấn đề của cậu được không?

    Bọn tôi muốn hiểu rõ mọi người hơn."

    Maelyn giải thích.

    -"Vấn đề gì?

    Tôi đâu có vấn đề gì."

    Sun có vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    -"Thì...cậu biết mà, trong đây ai cũng có một vấn đề với người khác ấy...."

    Maelyn cố nói tránh đi.

    -"Thật ra thì...."

    Sun lấy từ trong túi quần mình ra một tờ giấy, đưa nó cho hai người xem.

    Đó là tờ giấy mà cậu nhận được vào ngày đầu tiên ở đây.

    XIN CHÚC MỪNG, BẠN ĐÃ QUAY VÀO Ô NẠN NHÂN.

    HÃY CỐ GẮNG SỐNG SÓT NHÉ.

    -"Cái này....tờ giấy của tôi cũng ghi như vậy."

    Maelyn có vẻ bối rối, tất cả những người bị săn đều nhận được một tờ giấy giống nhau hay sao.

    Nhưng cô cũng mừng vì biết được Sun không phải là người đi săn, nhưng cũng rất lo lắng liệu cậu ta có bị sát hại hay không.

    Oliver nhìn vào tờ giấy ấy rồi trầm tư một lúc.

    -"Được rồi, cảm ơn cậu."

    Oliver và Maelyn rời khỏi đó sau đấy.

    -"Giờ còn Lifa, Leila và Jin nữa nhỉ."

    Maelyn cầm tờ danh sách đã gạch đi gần hết chỉ còn ba người.

    Cô cùng Oliver đi tìm Lifa và Leila, chợt nhớ ra là đã nhìn thấy bọn họ ở trong phòng ăn, Maelyn lập tức đi đến đó ngay.

    Khi đến nơi thì cô nhìn thấy hai người đang dùng trà và chút bánh trong phòng ăn.

    Maelyn và Oliver đi đến bên cạnh bọn họ.

    -"Có phiền không nếu chúng tôi tham gia cùng hai người."

    Maelyn điềm đạm lên tiếng.

    -"Hả??!"

    Leila bất ngờ nhìn hai người đó.

    Định nói gì nhưng Lifa đã cản lại, co đã biết trước bọn họ sẽ đến.

    -"Cứ tự nhiên, còn đủ chỗ mà."

    Lifa chìa tay về hàng ghế trống bênh cạnh.

    Maelyn cảm thấy rất vui vì đã có người hợp ý mình, trông Lifa rất điềm đạm và trưởng thành.

    -"Cảm ơn nhé."

    Maelyn và Oliver ngồi xuống đối diện Lifa, Leila.

    -"Tôi biết là hai người sẽ đến.

    Tôi đã nhìn thấy hai người đi qua lại bắt chuyện với những người khác, chắc là để thu thập thông tin nhỉ."

    Lifa bình tĩnh, mỉm cười nói.

    Nhưng nụ cười ấy trông có vẻ giả tạo.

    -"Phải, để cho lịch sự thì, tôi là Maelyn Hill, còn đây là Oliver Wise."

    Dù đã biết rõ danh tính của nhau nhưng cũng giới thiệu như vậy cho có lệ.

    Lifa cũng trả lời.

    -"Tôi là Lifa Cheng, còn đây là Leila Cheng, em gái song sinh của tôi."

    -"Vậy tôi vào thẳng vấn đề chính luôn, tôi mong được biết chuyện của hai người, để....ngăn chặn bất cứ bi kịch nào."

    Maelyn nói một cách bình tĩnh.

    -"Vậy à..."

    Lifa ngẫm nghĩ một chút.

    -"Chị hai à, em không nghĩ nói chuyện với bọn họ là ý hay đâu."

    Leila vừa uống trà vừa nói.

    -"Không sao đâu, cứ để chị giải quyết."

    Lifa nói với em gái mình xong rồi quay sang Maelyn và Oliver, nở một nụ cười khá khó hiểu, một chút độc ác ở trong đó.

    -"Sẽ ra sao nếu bọn tôi là.....người đi săn nhỉ, hình như gọi là như thế."

    Lúc này, Maelyn chết lặng.

    Lifa lúc này trông rất nham hiểm.

    -"Vậy à, mọi chuyện có lẽ phức tạp rồi đây."

    Oliver cắn một miếng bánh rồi nói.

    -"Vậy, hai người có định....."

    Maelyn cố tránh né câu hỏi thẳng mà chờ hai người đó suy ra.

    -"Tất nhiên rồi."

    Leila nói với một giọng khó chịu.

    Tình cảnh lúc này rất ngột ngạt, chẳng ai biết nói thêm điều gì nữa.

    Lúc này, Maelyn đứng dậy, kéo Oliver ra khỏi đó.

    -"Cảm ơn, trà rất ngon."

    Dù chưa uống ngụm trà nào, Maelyn nói rồi rời khỏi đó với Oliver.

    -"Chỉ còn một người nữa thôi, cố lên."

    Maelyn tự nhủ với bản thân mình, cũng không quên cảm ơn Oliver vì đã chịu để cô kéo đi khắp lâu đài như thế.

    ~~~Còn tiếp~~~

    Chap sau sẽ có người chết đấy, đoán xem ai nào.
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 2: part 3


    Người cuối cùng chắc chắn sẽ ổn hơn những người còn lại.

    Maelyn tin chắc như vậy, Jin Nomiya có vẻ là người khá tốt, tuy cậu ta có chút nóng nảy.

    Oliver đi cùng cô cũng cả ngày hôm nay rồi, nhưng cô chưa có dịp hỏi về chuyện của cậu ấy.

    Chắc xong vụ này cô sẽ hỏi luôn.

    -"Jin kia rồi."

    Oliver chỉ tay về phía sảnh lớn bên nơi mọi người tụ hợp lần đầu tiên.

    Jin ngồi trên hàng ghế phía vách tường bên trái, đang đọc một cuốn sách.

    Hai người tiến lại gần rồi lên tiếng làm cậu ta giật mình.

    -"Xin chào, tôi là Oliver Wise còn đây là Maelyn Hill, chúng tôi muốn nói chuyện với cậu một chút thôi."

    Lần này người mở lời là Oliver.

    Hai người này đến bắt chuyện làm Jin cảm thấy khá bất ngờ nhưng cậu cũng chẳng ngần ngại gì mà trả lời.

    -"Tôi là Jin Nomiya, hân hạnh được làm quen."

    Jin có vẻ rất thân thiện.

    -"Ah, chúng tôi cũng có chút chuyện muốn hỏi cậu."

    Maelyn lên tiếng.

    -"Có phải là về chuyện trước đây của tôi không?

    Nếu là vậy....thật ra tôi cũng không biết rõ nữa."

    Cậu ta có một chút mơ hồ về chuyện này, Jin lại tiếp tục.

    -"Thật ra thì tôi chưa từng gặp bất cứ ai ở đây hết.

    Chẳng biết đã gây thù chuốc oán với ai nữa."

    -"Vậy sao."

    Cũng tương tự như Jin, Maelyn chẳng biết tại sao mình ở đây cũng như đã gây thù chuốc oán với ai.

    Cô tin Jin sẽ không nói dối.

    -"Được rồi, cảm ơn cậu."

    Nói xong, Maelyn cùng Oliver rời đi.

    Vậy là đã xong cho hôm nay, cô cần lên kế hoạch cho nhiều ngày nữa để sống sót.

    Cô trở về phòng của mình và nằm trên chiếc giường êm ái.

    Cũng không quên chặng cửa ra vào lại bằng đủ thứ.

    Nhưng không lâu sau, Maelyn chợt tỉnh giấc trong đêm tối, cô cảm thấy khát nước nhưng trong phòng chẳng có chút nước nào.

    Nên cô đành đi xuống nhà bếp kiếm chút vậy.

    Vừa bước ra khỏi phòng không lâu, Maelyn chợt nghe thấy một tiếng bước chân rất kì lạ, nó đang đến gần hơn.

    Cô không biết bây giờ nên làm gì nữa, chỉ biết chạy thật nhanh.

    Nhưng kẻ đó nhanh hơn cô nhiều, nó đã nắm được vai cô.

    -"Khoan đã Maelyn, là tớ đây."

    Giọng nói phát ra từ phía sau là Haeyun, cậu ta thở dốc khi đuổi theo cô lâu như vậy.

    -"Là cậu sao Haeyun, cậu làm gì ở đây vậy."

    Maelyn cứ tưởng mình chết chắc rồi.

    -"Chuyện là....tớ nghe thấy một tiếng động lớn ở gần phòng mình, hình như là vật gì đó rơi xuống nên ra ngoài kiểm tra.

    Sau đó một bóng đen lướt qua, tớ lập tức đuổi theo ngay, đến đây thì tớ nhìn thấy cậu, là cậu sao."

    Haeyun giải thích.

    -"Không phải, là tớ.

    Tớ chỉ đi xuống bếp kiếm chút nước uống thôi."

    Maelyn chối ngay.

    -"Vậy là sao nhỉ, rõ ràng tớ nghe thấy tiếng động mà."

    Haeyun xoa đầu mình ngẫm nghĩ.

    -"Vậy cậu ở cùng dãy với những ai vậy?"

    Maelyn hỏi.

    -"Diana, chỉ có một mình cô ấy thôi.

    Dãy của bọn tớ ở trên tầng 3 lận, hầu hết mọi người đều tầng 2."

    Haeyun trả lời ngay.

    Sau đó cậu tiếp tục.

    -"Nhưng tiếng động đấy khá lớn nên Diana chắc cũng phải nghe thấy chứ nhỉ?"

    -"Khoan đã!!!!

    Mau dẫn tớ đến dãy lầu của cậu ngay."

    Chợt một dòng suy nghĩ kinh khủng chạy qua trong đầu Maelyn.

    -"Hả...à...ừm.

    Lối này."

    Haeyun chỉ đường cho Maelyn đi.

    Trên đường cậu còn hỏi thêm.

    -"Có chuyện gì vậy?"

    Maelyn hỏi lại.

    -"Cậu không nhìn thấy vật gì bị rớt hay bể trên đường đi phải không?"

    -"Ừm, đúng vậy.

    Nên tớ không biết là thứ gì nữa."

    Haeyun ngẩn người ra.

    -"Nếu như tiếng động đó....đến từ phòng của Diana thì sao?"

    Maelyn hối thúc cậu đi nhanh hơn.

    -"Cái gì?

    Ý cậu...."

    Haeyun nhận ra ý của cô, cậu cũng lập tức đi nhanh hơn.

    Đến cửa phòng của Diana, gõ mạnh.

    -"Diana à, cậu có trong đó không?"

    Haeyun hỏi lớn, Maelyn cũng thêm vào.

    -"Diana à, trả lời bọn mình đi....không được rồi.

    Vào luôn đi."

    Maelyn mở thẳng cửa ra vì biết nó chẳng khoá.

    Cô bàng hoàng trước cảnh tượng ấy, Haeyun cũng chết lặng.

    Một thân xác nhỏ nhắn nằm giữa sàn nhà nơi ánh trăng chiếu thẳng vào, lấp lánh màu đỏ tươi giữa màn đêm.

    Diana nằm đó, khuôn mặt mơ màng như vẫn đang chìm trong giấc ngủ, vô cùng nhẹ nhàng chẳng để lộ chút đớn đau.

    Cùng với một con dao găm trên bụng.

    -"Diana không!!!!"

    Haeyun nhanh chóng muốn tiến đến đỡ Diana dậy nhưng đã bị Maelyn ngăn lại.

    -"Cô ấy đã không thể cứu được nữa rồi.

    Nên để nguyên hiện trường như thế này thì hơn."

    Maelyn cắn môi, rất đau lòng nhưng cô chẳng thể làm gì hơn.

    -"Có chuyện gì vậy mọi người."

    John nghe thấy tiếng của Haeyun liền đi lên đây.

    Vì đặc thù công việc lẫn phòng anh chỉ cách một tầng lầu John thức giấc ngay khi nghe tiếng đấy.

    Thật ra anh đã thức từ lúc có tiếng động trong phòng Diana rồi nhưng chẳng biết nó đến từ đâu, khi nghe thấy tiếng của Haeyun mới rõ.

    Bước vào bên trong và nhìn thấy cảnh tượng Diana nằm be bét máu giữa sàn nhà ấy.

    John vẫn không thay đổi nét mặt tí nào.

    -"Vậy à....tệ thật, giữa đêm khuya thế này cơ mà."

    -"Chúng ta nên làm gì đây."

    Haeyun quay sang nói với hai người.

    -"Tất nhiên là phải tìm cho bằng được hung thủ rồi."

    Maelyn quay sang nhìn Diana.

    -"Chúng tôi nhất định sẽ đưa hung thủ ra ánh sáng, tôi hứa với cô."

    Một tiếng chuông thông báo vang vọng giữa màn đêm tĩnh mịch.

    Mọi người đều ngáp ngắn ngáp dài đi xuống dưới.

    Dù sao bây giờ cũng đã là 4 giờ sáng rồi, nên thức dậy sớm một tí cũng chẳng sao.

    Monokuma cười lớn giữa đêm tối.

    -"Xin vui mừng thông báo là đã có một xác chết được tìm thấy ở phòng riêng của cô Diana Silver.

    Và người chết không ai khác chính là Diana Silver, hahaha.

    Giờ mọi người có 12 tiếng để tìm ra hung thủ.

    Vậy thôi."

    Monokuma lập tức biến mất.

    Mọi người đứng dưới đấy không có đủ năng lượng để bàn tán nữa.

    Sáng sớm vừa mới tỉnh dậy đã nghe tin dữ rồi.

    Một số người chẳng buồn quan tâm mà trở lại phòng ngủ của mình.

    Maelyn, Haeyun, John và Crystal tập hợp lại bàn bạc.

    Dù Crystal cảm thấy rất buồn ngủ nhưng cô muốn ở lại giúp đỡ mọi người.

    Haeyun lên tiếng trước

    -"Lúc nãy tôi mới nhìn thấy một bóng người chạy từ phòng Diana ra, chắc chắn đó là hung thủ."

    -"Vậy cậu có nhìn rõ mặt hung thủ không?"

    John nói.

    -"Tiếc là không.

    Kẻ đó chùm khăn đen kín khắp người nên tôi không thể nhìn rõ.

    Nhưng mà...."

    Haeyun nhận ra điều gì đó.

    -"Tôi khá tự tin vào thể lực của mình nhưng....người đó chạy thật sự rất nhanh.

    Tôi không thể đuổi kịp được."

    Haeyun xoa đầu nghĩ ngợi.

    -"Vậy đó là một người có tài năng liên quan đến thể lực chăng....Jin, Evan, Oliver."

    John suy luận

    -"Nhưng chúng ta chưa chắc được điều gì, nếu kẻ đó chỉ đơn giản là có thể lực mạnh thì sao."

    Crystal phản bác lại.

    -"Được rồi, tôi nghĩ chúng ta nên trở lại hiện trường và điều tra thử xem sao.

    À mà còn con dao nữa."

    Maelyn lúc nãy vẫn chưa kiểm tra con dao.

    -"Phải rồi, trong lúc đi điều tra xung quanh.

    Tôi đã tìm thấy một phòng chứa đủ thứ thiết bị công nghệ cao, trong đó còn có máy kiểm tra vân tay nữa.", Crystal chợt nhớ ra một thông tin quan trọng liền nói với mọi người.

    -"Vậy thì hay quá, chúng ta có thể kiểm tra dấu vân tay trên con dao để tìm được hung thủ."

    Maelyn mừng rỡ với thông tin đó.

    Mọi người lập tức quay trở lại hiện trường nơi xảy ra vụ án mạng.

    Nhưng bất ngờ....con dao chẳng còn ở đó nữa.

    -"Cái gì cơ, nó vừa ở đây mà."

    Haeyun hốt hoảng.

    -"Tệ thật, hung thủ đã đi trước chúng ta một bước."

    John nhìn khắp căn phòng, cũng có một số chi tiết đã thay đổi kể từ lần cuối anh ở đây.

    -"Manh mối duy nhất đã đi tong."

    Crystal cảm thấy nhụt chí.

    -"Đừng bỏ cuộc mà mọi người.

    Nhất định chúng ta sẽ tìm được thủ phạm."

    Maelyn cố giúp mọi người lên tinh thần mặc dù chính cô cũng đang rối bời.

    Chẳng có thông tin gì đáng giá trừ việc hung thủ là người có thể lực tốt cả.

    -"Có lẽ chúng ta cũng nên bắt đầu lại bằng việc lấy lời khai của mọi người thôi."

    Crystal cảm thấy đó cũng là cách tốt nhất hiện giờ.

    Ba người còn lại cũng đồng ý, nhưng nên chờ đến khi trời sáng hẳn đã.

    ~~~Còn tiếp~~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 2: part 4


    Bây giờ trời cũng đã sáng hẳn, mọi người có lẽ đang tập trung dưới phòng ăn.

    Maelyn nhìn thấy sắc mặt của mọi người có vẻ không tốt lắm, cũng phải thôi.

    Cô kéo Haeyun đến giữa phòng ăn rồi dặn cậu ta những gì cần nói, vì Maelyn nghĩ cậu sẽ làm tốt việc này.

    -"Được rồi, mọi người cũng đã biết là có một xác chết được tìm thấy.

    Và bây giờ tôi cần mọi người hợp tác để tìm ra thủ phạm."

    Haeyun dõng dạc nói giữa đám đông, Maelyn nhìn mà ghen tỵ với sự tự tin của cậu ta.

    -"Được rồi, muốn lấy lời khai chứ gì.

    Cứ làm ở đây luôn đi."

    Lifa nói với cậu ta.

    Sau đó Leila thêm vào

    -"Nhưng tôi nghĩ rằng mọi câu trả lời mà cậu sẽ nhận được là tôi đã ngủ suốt cho tới khi có tiếng chuông mà thôi."

    Cô cười nhẹ một cách nham hiểm.

    -"Chuyện này...."

    Cả Haeyun và Maelyn đều không thể phủ nhận điều đó, chỉ cần trả lời là đã ngủ say giấc thì chẳng bị nghi ngờ rồi.

    Nhưng một người lên tiếng cắt ngang bầu không khí rối bời này.

    -"Ah.

    Có chuyện này....."

    Thu lên tiếng.

    -"Sao vậy, cô có gì muốn nói à."

    Haeyun nói với cô

    Maelyn đặc biệt có chút cảnh giác với cô gái này.

    Hành động của cô ta rất khả nghi, nhưng cô chưa thể nói gì hơn.

    -"Đêm qua, tôi có chút khó ngủ.

    Thế nên bốn giờ sáng tôi đã dậy rồi."

    Thu bình tĩnh nói.

    -"Và tôi nghe có tiếng chạy hồng hộc và tiếng đóng cửa mạnh ở gần phòng mình."

    Cô tiếp tục.

    -"Khoan đã, thật ư, vậy chúng ta có thể khoanh vùng lại rồi."

    Maelyn mừng rỡ.

    Sau đó bọn họ đã khoanh vùng được những nghi phạm có khả năng nhất.

    Ở gần phòng của Thu gồm Jin, Oliver, Evan và Crystal(nhưng chắc sẽ loại cô bé ra).

    Được rồi, có ba người khả nghi, Maelyn không biết quá nhiều về bọn họ.

    Cô đã thân với Oliver một chút nhưng không có cơ hội để hiểu hơn về cậu, có lẽ nên đi điều tra một chút.

    Buổi trưa nắng chói chang nhưng Jin vẫn đang đứng ngoài sân mà luyện võ.

    Cậu ta thích vận động ngoài trời nắng nóng như thế, cũng chẳng biết tại sao.

    Maelyn đi đến bên cạnh cậu ta cố gắng nói chuyện.

    -"Như vậy không tốt cho da đâu, cậu nên đứng qua phía bóng râm đằng kia kìa."

    Maelyn chỉ về phía gốc cây cổ thụ to giữa sân vườn.

    -"Ai quan tâm chứ."

    Cậu ta tiếp tục vung nấm đấm về phía khoảng không trước mặt, Maelyn chẳng dám đến quá gần đâu.

    -"Phải, trừ việc dễ bị ung thư da và cả tá thứ bệnh khác."

    Cô cười trêu trọc cậu ta.

    Nhưng Maelyn chợt nhớ lại lí do mình đến đây.

    -"Có vẻ cậu là người thẳng thắn nên tôi nói luôn, cậu....là một trong những nghi phạm của vụ lần này đấy."

    Maelyn cười nhẹ với cậu ta.

    -"Vậy à, thế cô muốn hỏi điều gì nào?"

    Tuy đầu óc đơn giản nhưng Jin cũng nhận ra mục đích mà cô đến đây ngay.

    -"Chắc cậu sẽ khai là đã ngủ nguyên tối hôm qua nên.

    Nếu cậu cho tôi xem tờ thông tin mà Monokuma đưa ra thì sẽ giải quyết mọi chuyện đấy."

    Maelyn nghĩ như vậy.

    -"Tờ giấy ngu ngốc đó à.

    Tôi vứt nó đi rồi."

    -"Ehhh."

    Chuyện này có vẻ khó khăn hơn cô tưởng.

    Nói chuyện với cậu ta giải trí thật nhưng Maelyn nghĩ mình nên ra khỏi đây thôi.

    Sau đó cô đi đến chỗ của Oliver, tuy cậu ta rất tốt nhưng biết đâu có điều gì bất ngờ thì sao.

    -"Xin chào."

    Maelyn phát hiện cậu ta đang ngồi ăn bữa nhẹ dưới nhà bếp, toàn là đồ ngọt thôi.

    So với một vận động viên thì những món ăn đó có hơi

    -"Chào."

    Oliver vui vẻ đáp lại.

    Maelyn ngồi xuống chiếc bàn với vô số loại bánh trên đó, không biết chúng từ đâu ra nữa.

    Có vẻ là được nhập vào đây từ bên ngoài, nếu cô tìm được lối vận chuyển hàng hoá thì tốt biết mấy.

    Nhưng chẳng biết ở đâu.

    -"Ah, thật ra chuyện hôm qua tớ cảm ơn cậu lần nữa."

    Maelyn nói bằng giọng khách sáo.

    Nhưng Oliver không phải tên ngốc, cậu hoàn toàn nhận ra lí do cô đến đây.

    -"Vậy cô nghĩ hung thủ của vụ này là tôi sao?"

    Câu hỏi trực tiếp của Oliver làm Maelyn ngớ người ra.

    Cô hốt hoảng.

    -"Không, tôi chỉ đang điều tra thôi, chưa nghĩ được gì cả."

    -"Vậy cô đã tìm được hướng đi chưa?"

    Oliver cắn một miếng bánh rồi nói.

    Maelyn nghĩ ngợi một chút, tuy đã khoanh vùng được một số nghi phạm nhưng mọi chuyện vẫn còn mơ hồ lắm.

    Cô chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

    -"Tôi cũng chẳng biết nữa.

    Manh mối duy nhất hiện giờ chỉ là việc Thu nghe thấy âm thanh lạ gần phòng mình."

    -"Vậy thủ phạm nằm trong số những người cùng dãy phòng với cô ấy à.

    Trong số đó có tôi nữa nhỉ."

    Oliver phân tích.

    -"Phải, thế nên tôi muốn hỏi rằng liệu cậu có nghe thấy âm thanh gì lạ vào đêm qua không?"

    -"Không, đêm qua tôi ngủ say lắm, có tiếng chuông thông báo mới giật mình thức giấc đó chứ."

    -"Vậy à."

    Maelyn sau đó rời đi ngay đến chỗ của nghi phạm cuối cùng.

    Đây là người mà cô nghi ngờ nhiều nhất vì hành động của cậu ta thật sự rất khả nghi.

    Maelyn đi đến bên chỗ thư viện và chẳng bất ngờ gì khi Evan vẫn ngồi chăm chỉ đọc sách.

    -"Cậu là siêu cấp mọt sách à?"

    Cô đi đến phía cậu ta rồi ngồi xuống.

    -"Có lẽ."

    Evan trả lời một câu trống không rồi tiếp tục đọc sách.

    -"Cậu biết không?

    Cậu là người mà tôi nghi ngờ nhất ở đây đấy."

    Maelyn cũng chẳng muốn giấu cậu ta nữa.

    -"Thế à."

    Evan chẳng có vẻ gì là để tâm đến lời cô nói.

    Maelyn không chắc mục đích cậu ta xuất hiện ở đây là gì.

    Evan trông rất thảnh thơi, cứ như chẳng quan tâm đến mọi chuyện.

    -"Cậu....thật sự là ai?

    Vai trò của cậu ở đây là gì?"

    Cô hỏi liên tục.

    Lúc này Evan mới đóng quyển sách lại rồi nhìn thẳng về phía cô.

    -"Mục đích mà tôi xuất hiện....là để làm trò chơi này thú vị thêm.

    Cô đã vừa lòng với câu trả lời đó chưa?"

    Maelyn cảm thấy rối bời với những gì mà Evan nói.

    Thú vị gì cơ.

    Không lẽ cậu ta là người được Monokuma cài vào đâu để phá rối.

    Nhưng chẳng có vẻ gì là như thế hết.

    -"Vậy cậu có phải là hung thủ của vụ này không?"

    Chẳng biết nói thêm điều gì, Maelyn hỏi thẳng Evan một câu.

    -"Vụ này thì không."

    Cậu ta quả quyết chắc nịch

    -"Vụ này thì không?

    Ok, tôi hiểu rồi."

    Những lời nói đó chẳng có ý nghĩa gì hết, Maelyn tiếp tục đi tìm thêm manh mối.

    -"Phải rồi!"

    Cô chợt nhớ ra điều gì đó.

    -"Monokuma ơi, ngươi có ở đây không?"

    Maelyn hét lớn về phía camera ở trên tường.

    -"Có chuyện gì thế?"

    Monokuma chẳng biết làm thế nào mà lập tức xuất hiện ngay phía sau cô.

    -"À, ngươi có biết nhà hầm chứa rác của nơi đây ở đâu không."

    Maelyn hỏi Monokuma.

    -"Ngươi muốn đến nơi đó làm gì thế?"

    Monokuma xoa đầu hỏi.

    -"Ngươi cứ nói cho ta biết đi."

    Maelyn gấp rút.

    -"Hừm, được rồi, cứ đi theo ta."

    Monokuma ra hiệu cho cô đi theo nó.

    Maelyn được Monokuma dẫn đường đi xuống phía tầng hầm bên dưới lòng đất.

    Nơi đây bắt đầu bóc mùi hôi thối rất khó chịu.

    Đi đến một căn phòng bốc mùi nồng nặc.

    -"Ngươi hài lòng chưa.

    Vậy ta đi ngay đây."

    Monokuma cứ thế biến mất.

    -"Được rồi, thứ đó chắc chắn đang ở nơi đây."

    Cô xoắn tay áo lên, đi qua lại đống rác còn mới phía trước mà tìm kiếm.

    Quả nhiên như cô đã nghĩ, ở bên dưới là một tấm áo choàng màu đen rướm máu.

    Không những thế mà còn có con dao đã biến mất nữa.

    -"Biết ngay là nó ở đây."

    Maelyn cầm hai thứ đó lên, tuy rất bẩn nhưng cô phải làm thế thôi.

    Bỗng....trong tấm áo choàng rơi ra một mảnh giấy.

    -"Thứ này là...."

    Maelyn nhặt mảnh giấy đó lên.

    Đọc những dòng chữ ấy.

    Điều đó làm cô sốc nặng, tại sao....lại đau lòng đến như thế.

    Lúc này Maelyn chẳng biết nghĩ như thế nào nữa.

    Cô đã biết chắc chắn hung thủ là ai.

    Sau khi đọc tờ giấy đó.

    Nhưng....

    ~~~Còn tiếp~~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 2: part 5


    Nếu như ngày đầu tiên, Maelyn cảm thấy tuyệt vọng vì người bạn thân mới quen của mình chính là hung thủ.

    Thì hôm nay cô lại rất sốc vì lí do giết người này.

    Và những chuyện mà Diana đã làm, dù không muốn nghĩ đến điều đó nhưng một dòng suy nghĩ kinh khủng lướt qua đầu cô.

    Diana có đáng phải chết không?

    -"Tệ thật...."

    Maelyn tuy rất suy sụp, nhưng cô không muốn chết, và số phận của những người khác còn phụ thuộc vào cô nữa.

    -"Mình sẽ không do dự nữa."

    Cô cầm tờ giấy bước ra khỏi đó, đi rửa tay rồi bước ra sảnh lớn gọi Monokuma ra rồi bảo.

    -"Hãy bắt đầu ngay đi, tôi đã tìm ra hung thủ rồi."

    -"Hửm, còn tận 2 tiếng nữa.

    Nhưng thôi, để xem cô có gì muốn nói nào."

    Sau đó Monokuma lập tức bật chuông thông báo tập trung mọi người tại sảnh lớn.

    -"Class trial sẽ bắt đầu ngay đây, vì có người đã tìm ra hung thủ rồi."

    Sau đó nó cười lớn, lập tức nét mặt của mọi người biến sắc, có người mừng rỡ, có kẻ lo lắng và cũng có những người chẳng quan tâm.

    Crystal đi đến bên cạnh Maelyn một cách lo lắng.

    -"Có chuyện gì mà cậu lại thất thần vậy, chẳng phải đã tìm được hung thủ hay sao?"

    Crystal lo lắng hỏi.

    -"Chỉ là...thật đau lòng."

    Maelyn nhìn xuống phía dưới với nét mặt buồn.

    Cô không muốn có thêm người chết nữa.

    Sau đó một người đi qua bên cạnh vỗ vai cô một cái.

    Chẳng phải ai khác mà chính là John.

    -"Người đó cũng đã chấp nhận hậu quả cho việc làm của mình rồi.

    Bây giờ cô phải làm điều đúng đắn thôi."

    John an ủi Maelyn, mặc dù chính anh cũng chẳng biết có chuyện gì.

    -"Cố lên nào."

    Haeyun cũng đi bên cạnh.

    Thật ra trong lúc Maelyn đi lấy lời khai nghi phạm thì ba người đấy đã chạy lòng vòng khắp cả lâu đài để tìm thêm manh mối.

    Nhưng mà cũng chẳng có kết quả gì.

    -"Được rồi, chẳng sao mà."

    Maelyn cố lên tinh thần rồi bước vào.

    CLASS TRIAL 2:

    Vị trí của mọi người vẫn như cũ, lần này số khung hình đã tăng lên ba cái tương ứng với ba người chết.

    -"Được rồi, mọi người cứ thoải mái mà trò chuyện nhé.

    Khi nào tìm ra hung thủ thì gọi cho ta."

    Monokuma có vẻ bất cần, nó nói xong rồi lăn đùng ra ngủ thoải mái trên chiếc ghế đó.

    Maelyn chần chừ một lát rồi mở lời phân tích vụ án.

    Cô thể hiện như một thám tử thực thụ, có lẽ vì cô rất thích viết tiểu thuyết trinh thám.

    -"Vụ án lần này nạn nhân là Diana Silver, được tìm thấy đã chết trong phòng mình cùng với hung khí là một con dao găm trên bụng.

    Thời điểm có lẽ là ba giờ rưỡi sáng."

    Sau đó cô tiếp tục vào trọng tâm.

    -"Tôi xin phân tích như sau.

    Hung thủ đã khoát lên mình một tấm áo choàng màu đen, thứ mà trong phòng riêng nào cũng có, thừa lúc đêm tối lẻn vào phòng Diana và sát hại cô ấy ."

    Maelyn đã phát hiện ra ở trong tủ đồ của mỗi phòng đều có để sẵn một tấm áo choàng màu đen.

    -"Mọi chuyện có lẽ đơn giản hơn với hung thủ nếu Haeyun phòng bên cạch không nghe thấy tiếng động mà ra ngoài kiểm tra."

    Maelyn nhìn về phía Haeyun, ra hiệu cho cậu ta kể lại sự việc.

    -"Đúng vậy, tôi nghe thấy tiếng động lớn rồi đi ra ngoài kiểm tra thì phát hiện một bóng đen khả nghi đang chạy đi.

    Tôi đuổi theo nhưng không tài nào bắt kịp."

    Haeyun xoa đầu.

    -"Cậu cứ thế mà đuổi theo sao, chẳng sợ gì nguy hiểm à?"

    Lifa nâng mắt kính mình lên hỏi, nếu là cô thì trong trường hợp đó sẽ trốn đi ngay.

    -"Hửm, thật ra thì tôi khá tự tin về thể lực của mình.

    Không ai làm hại tôi được đâu."

    Haeyun tự tin nói với mọi người, sự thật là cậu ta rất chăm chỉ luyện tập thể thao.

    -"Trở lại vấn đề chính nào.

    Vẫn còn một thông tin quan trọng nữa mà chắc cô Thu có thể nói cho chúng ta biết."

    Maelyn chỉ tay về phía Thu, ý muốn cô kể lại.

    -"Được rồi, lúc bốn giờ sáng thì tôi tỉnh dậy và nghe thấy một tiếng động như ai đó chạy trên hành lang, sau đó là tiếng cửa phòng đóng sầm lại."

    Thu tuy rất mơ hồ nhưng vẫn cố kể lại chính xác những gì mình nghe thấy.

    -"Và hung thủ đã mắc một sai lầm cực lớn khi phi tang cả con dao và tấm áo choàng vào thùng rác đấy.

    Vì tôi đã tìm thấy nó dưới kho rác trong tầm hầm."

    -" Cô thật sự mò xuống tận dưới đấy để tìm manh mối sao."

    Evan hỏi.

    -"Phải, vì tôi muốn sống."

    Maelyn quả quyết như thế.

    -"Vậy hung thủ là ai?"

    Leila không kiên nhẫn được nữa mà tiếp tục hỏi.

    -"Hung thủ thật sự là....."

    Maelyn có dừng lại một chút, nhưng rồi cô tiếp tục.

    Cô nhìn về phía người đó rồi nói bằng giọng đau lòng.

    -"Oliver Wise, cậu là hung thủ phải không?"

    Bầu không khí trở nên sôi nổi, mọi người rất bất ngờ với chuyện này.

    Chỉ riêng Oliver rất ảm đạm.

    Cậu bây giờ cũng chẳng muốn biện minh gì cả.

    -"Phải, chính là tôi."

    Oliver thở dài.

    -"Tại sao cậu lại làm như thế Oliver, cậu ban đầu rất tốt mà."

    Jin quay sang hỏi.

    -"Chỉ là ban đầu thôi, nhưng một số chuyện đã khiến tôi như vậy đấy.

    Có lẽ cậu cũng đã nhìn thấy tờ giấy mà tôi vứt đi phải không Maelyn?"

    Oliver cười nhẹ nói.

    -"Phải, tôi đã nhìn thấy."

    Cô rất buồn về chuyện này.

    -"Nhưng Diana đã làm gì chứ, cô ấy thật sự trông rất vô tội mà."

    Thu lên tiếng hỏi Oliver, ấn tượng ban đầu của cô về Diana thì cô ấy là một cô gái rất năng động, lạc quan và hiền lành.

    -"Trước đây, lúc còn học trong trường bình thường, tôi đã hẹn hò với một cô gái cũng có ước mơ trở thành vận động viên điền kinh, cô tên là Lina.

    Trong cuộc thi giành suất vào học viện tài năng, Lina đã đi đến vòng cuối cùng.

    Và đối thủ của cô ấy chính là Diana."

    Cậu kể lại mọi chuyện trước đây của mình.

    -"Thế....có chuyện gì đã xảy ra."

    Haeyun hỏi.

    -"Trong một lần tập luyện chạy bộ trên núi....cô ấy đã chẳng may xảy chân ngã xuống vực và tử vong, Lina của tôi.

    Cô ấy chỉ muốn thực hiện ước mơ của mình thôi.

    Và tai nạn đó...."

    -"Là do Diana gây ra?"

    Evan nhận ra điều đó ngay.

    -"Phải.

    Cô ta đã sát hại Lina rồi tạo thành hiện trường giả là tai nạn.

    Sau đó vinh quang bước vào học viện."

    Oliver cắn răng đau khổ nói.

    Chẳng ai còn gì để nói nữa.

    Oliver cũng đã buông xuôi mọi chuyện rồi, bây giờ cậu đang mong thời khắc hành quyết diễn ra nhanh.

    -"Oliver à.....tôi rất tiếc, về mọi chuyện.

    Hãy thanh thản nhé."

    Crystal cúi gầm mặt xuống nói.

    -"Cảm ơn, giờ thì.

    Tạm biệt."

    Cuộc vote đã diễn ra một cách im lặng với số phiếu cao nhất thuộc về Oliver.

    -"Chắc cậu đã sẵn sàng rồi nhỉ.

    Vậy thì bắt đầu thôi."

    Monokuma cầm búa trên tay đập vào nút đỏ trước mặt mình.

    Hành quyết:

    Oliver đứng giữa một thanh gỗ lớn giữa vách núi cao chót vót, phía bên kia là đích an toàn, cậu đi qua nhưng rồi bỗng từ đâu xuất hiện những quả bóng rổ ném liên tiếp về phía cậu, với khả năng của mình thì Oliver có thể né được chúng một cách dễ dàng.

    Nhưng cuối cùng, cậu chẳng muốn đi qua bên đấy nữa.

    Oliver mỉm cười thật tươi rồi dang tay ra ngã xuống dưới.

    ~~~Kết thúc tập 2~~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Thông tin thêm


    Vậy là tập 2 đã kết thúc với hai người chết là Diana Silver (nạn nhân) và Oliver Wise (hung thủ).

    Trò chơi bây giờ chỉ còn lại 10 người.

    Hãy cùng đón xem tập kế tiếp nhé.

    Truyện này có tổng cộng 6 tập.

    Mong mọi người sẽ kiên nhẫn đến khi kết thúc hành trình
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 3: part 1


    Sau cái chết của Oliver, Maelyn cảm thấy rất rối bời và mâu thuẫn.

    Cô không đồng tình với việc giết người, nhưng cũng chẳng thể phản biện lại việc trả thù của Oliver hay cả Noriko.

    Bọn họ đều có lí do của riêng mình, chỉ là nó thật tàn nhẫn.

    Tuy nhiên, Maelyn nhớ ra một điều gì đó.

    Cô về phòng mình lấy chiếc hộp của Noriko rồi gọi Monokuma ra.

    -"Ngươi nói là sẽ mở chiếc hộp này ra cho bọn ta.

    Giờ làm ngay đi."

    Maelyn bình tĩnh nói với Monokuma.

    -"À, quên mất."

    Nó xoa đầu lơ đãng rồi cầm lấy chiếc hộp từ tay Maelyn, bấm vào liên tục.

    Chiếc hộp từ từ mở ra, bên trong là một tấm ảnh đã nhàu nát.

    Ở bên trong là.....

    -"Hả, cái gì đây?"

    Maelyn sốc nặng khi nhìn thấy bên trong bức ảnh.

    Đó là tấm ảnh mà cô và Noriko chụp cùng nhau ở trước cửa lâu đài này.

    Hai người trông rất vui vẻ.

    Nhưng tại sao lại như vậy, cô....chưa từng gặp Noriko trước đây mà.

    Maelyn tuy rất rối bời nhưng cô quyết định cất tấm ảnh này đi.

    Cô phải điều tra tận gốc điều gì đã xảy ra trước khi cho mọi người xem tấm ảnh ấy.

    Nhưng không quên quay sang hỏi Monokuma.

    -"Tấm ảnh này là như thế nào?"

    -"Hửm, tôi chỉ bảo là sẽ mở chiếc hộp cho cô thôi mà.

    Không giải thích gì thêm."

    Sau đó nó đi mất, để lại Maelyn đứng đó trong phòng mình.

    -"Có chuyện gì vậy Maelyn?"

    Chẳng biết từ lúc nào mà Crystal đã ở ngay sau Maelyn, làm cô giật mình.

    -"Ơ chiếc hộp đó đã mở ra à, thứ gì trong đó thế?"

    Crystal để ý và hỏi.

    -"Ah, thật ra chẳng có gì trong này hết.

    Monokuma đã lừa chúng ta."

    Maelyn bối rối tìm cách che giấu bức ảnh đi, thật sự cô cũng không biết gì về nó hết nên tạm không công khai cho mọi người.

    -"Thôi, tôi cảm thấy đói bụng rồi, chúng ta đi xuống nhà ăn tìm chút gì đó đi."

    Maelyn cố đánh lạc hướng, nhưng thật sự bây giờ đã là sáu giờ tối rồi, cô lại còn bỏ bữa trưa nữa nên cảm thấy đói bụng.

    -"Tôi cũng cảm thấy đói, vậy chúng ta xuống dưới nào."

    Crystal mỉm cười một cách rất ngây thơ làm mọi lo âu trong đầu Maelyn biến mất.

    Cô tin tưởng Crystal nhưng nói cho cô ấy biết thì quá nguy hiểm.

    Hai người cùng nhau đi xuống nhà ăn, cũng không đông lắm vì mọi người thường mang đồ ăn lên phòng mình.

    Crystal cùng Maelyn ngồi xuống bàn của mình.

    John và Haeyun không có ở đây, có lẽ họ đã dùng bữa xong rồi.

    Crystal thì đợi Maelyn cùng ăn rồi trò chuyện với cô.

    -"Tệ thật, trong chiếc hộp đó thật sự không có gì sao?"

    Crystal hỏi lại lần nữa.

    -"Đúng.....bên trong chẳng có gì cả."

    -"Hừm, vậy là chẳng có được thông tin gì đáng giá cả."

    Crystal cắn một miếng bánh mì lớn rồi nói.

    -"Phải, có lẽ bây giờ chúng ta nên tìm cách mở cánh cổng bạc đó thì hơn."

    -"Nhưng chúng ta chẳng biết chút gì manh mối gì về chìa khoá có thể mở cánh cửa đó ra cả.

    Hai người ăn phần của mình rồi bàn chuyện.

    Crystal sau khi ăn một chiếc bánh mì sandwich cỡ lớn rồi lấy thêm một ly kem sô cô la nữa.

    Maelyn thì chỉ ăn một dĩa mì ý.

    Cô thầm nhìn Crystal lấy đủ thứ đồ ăn lên bàn, cô ấy ăn khoẻ thật nhỉ.

    Bây giờ cũng chẳng có gì làm, có lẽ những vụ án mạng sẽ còn tiếp diễn và Maelyn cũng đã từ bỏ ý định ngăn cản chúng.

    -"Này, ăn xong chúng ta hãy ra ngoài sân tập thể dục tí nhé.

    Hình như ngoài đó có một số dụng cụ đấy."

    Crystal cất lời rủ Maelyn ra ngoài sân.

    -"Hở?"

    Nghĩ kĩ lại thì đúng là ngoài đấy có một khu với những thiết bị luyện tập thật.

    Maelyn đồng ý ngay, đây cũng là lúc để hiểu thêm về Crystal.

    Lúc này đã là sáu giờ rưỡi, ngoài sân giờ đã bắt đầu tối.

    Bầu trời vẫn còn chút xanh nhưng dần ngả màu, trăng cũng dần ló dạng.

    Những cơn gió nhẹ mát lạnh thổi luồn qua mái tóc của Maelyn làm cô cảm thấy rất dễ chịu và thư giản sau những chuyện đã xảy ra.

    Thật yên bình.

    -"Bên đó có phải là....."

    Crystal chỉ về phía sân chơi trước mặt.

    Bên đó có sân bóng đá, bóng rổ, khu trượt patin, khu chạy đua và cả hồ bơi nữa.

    Còn có một khu nhà với các loại máy chạy bộ, xà đơn, tạ và nhiều thứ khác.

    -"Ah, Jin, Sun và Evan cũng ở đây à?"

    Lúc này Maelyn mới để ý thấy ba chàng trai phía bên đấy.

    Sun và Jin đang chạy trên máy chạy bộ và trò chuyện với nhau, Evan thì nâng từng cây tạ lên, trông có vẻ rất nặng.

    Lúc này bọn họ mới để ý thấy sự xuất hiện của hai cô gái.

    -"Chào."

    Evan vẫn nằm trên cáng mà nâng tạ lên, nhưng vẫn không quên chào hỏi hai người.

    -"Chúng ta cũng thử máy chạy bộ chút nhỉ."

    Crystal kéo Maelyn đi đến hàng máy chạy bộ phía trước.

    Thật sự thì đây là lần đầu tiên Maelyn dùng máy chạy bộ.

    Bốn người chạy trên hàng máy rồi trò chuyện với nhau.

    Sun bây giờ có vẻ đã cởi mở với mọi người hơn.

    -"Tôi thắc mắc một điều, cậu rất nổi tiếng và được nhiều người hâm mộ mà, sao cậu trông thiếu tự tin và đơn độc thế?"

    Maelyn khá thích các bộ phim mà Sun đóng, nhưng bây giờ mới được tiếp xúc.

    -"Haizz, tôi sinh ra đã tiếp xúc với ánh hào quang quá sớm.

    Cha mẹ tôi li hôn và họ đều giành quyền nuôi tôi nhưng cũng chỉ vì tài sản mà các bộ phim ấy kiếm được."

    Sun có hơi xuống sắc một tí.

    Cậu ta lại tiếp tục

    -"Tất cả mọi thành viên trong gia đình đều luôn tạo ra một khuôn mặt giả tạo trước tôi.

    Thế nên tôi cũng tự tạo một vỏ bọc tách mình ra khỏi mọi người."

    Maelyn không ngờ cậu ta lại sống trong một môi trường như thế từ bé.

    Không biết phải tin ai khi mọi người đều giả dối.

    -"Không sao đâu, tôi và mọi người ở đây sẽ không lừa dối cậu đâu."

    Jin cố vụt dậy tinh thần của cậu ta.

    -"Đúng vậy cả tôi và Crystal nữa."

    Maelyn vỗ vào tấm vai đã ướt đẫm mồ hôi Sun, thầm bảo mọi chuyện sẽ ổn thôi.

    -"Tôi thì không chắc đâu nha."

    Evan từ phía sau nói vọng ra, cậu ta tiếp tục nâng tạ.

    Có vẻ muốn rèn luyện bắp tay.

    -"Cảm ơn mọi người."

    Sun mỉm cười, cậu rất vui vì kết được bạn mới.

    Nhưng trong tình huống này thì....

    -"Vậy còn Evan thì sao?

    Cậu có gì muốn kể không?"

    Maelyn quay sang hỏi Evan.

    -"Tôi hả?

    Cũng không có gì đặc biệt lắm.

    Chỉ là...."

    Evan chững lại một chút rồi lại tiếp tục.

    -"Tôi lớn lên trong một gia đình hành nghề giáo viên qua nhiều thế hệ.

    Nhưng tôi nhận thấy trong mình có một niềm đam mê lớn với xe đua....thế nên tôi quyết định chọn con đường này."

    Evan kể lại, cậu ta cũng đã gặp một số chuyện với gia đình mình.

    -"Một ngày nọ, họ bảo tôi một là chấm dứt việc đua xe để đi theo truyền thống của gia đình, hai là rời khỏi nhà.

    Thế nên tôi đã lựa chọn, như thế này đây."

    -"Hả, sao có thể cổ hủ tới như thế chứ."

    Crystal nghe mà cảm thấy buồn cho cậu ta.

    -"Nhưng tôi không hối hận đâu."

    Evan tiếp tục.

    -"Thật tốt khi mọi người có thể nói ra những điều trong lòng.

    Vậy Jin này, cậu thì sao?"

    Maelyn muốn biết nhiều hơn nữa.

    -"Mẹ tôi là người Hồng Kông, cha là người Nhật Bản.

    Tôi lớn lên đi theo sự nghiệp luyện võ của mẹ mà thôi.

    Gia đình tôi cũng khá thoải mái với lựa chọn này."

    Quá khứ của Jin khá ổn, tuy nhiên câu chuyện phía sau mới thật sự kinh khủng.

    -"Tôi chạy khắp trường học phá tan những nhóm đầu gấu chuyên bắt nạt người khác, tôi luôn tìm kiếm công lý trên thế giới này."

    Jin kể tiếp về quãng đời học sinh của cậu ta.

    -"Ah, cậu đúng là một chàng trai dũng cảm."

    Crystal đồng tình với việc làm của cậu ấy.

    Thế nhưng câu chuyện của Jin vẫn chưa kết thúc.

    -"Nhưng rồi, tôi nhận ra thứ công lý đó quá xa vời.

    Một trong những tên cầm đầu băng đầu gấu là con của chủ tịch lớn.

    Thế là cha tôi mất việc làm và gia đình tôi phải chuyển đi."

    -"Hả, đúng là kẻ khốn."

    Crystal chăm chú lắng nghe.

    -"Thế nên thứ công lý đó cũng chỉ là ước mơ của một đứa trẻ ngu ngốc mà thôi."

    Crystal có vẻ bất mãn với những sự bất công và vô lý trên thế giới này.

    Nhưng đó là do cô đã luôn bị cuốn vào những quyển truyện tranh màu hường do chính mình tạo ra.

    Mà quên mất thế giới thực tại khác nghiệt đến nhường nào.

    ~~~Còn tiếp~~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 3: part 2


    -"Đến lượt Crystal nè, em có muốn giải bày tâm sự gì không?"

    Maelyn quay sang hỏi Crystal.

    -"Thật ra em sinh ra trong một gia đình bình thường và có một cuộc sống rất bình thường, chẳng có gì đặc biệt như mọi người đâu."

    Crystal bảo như thế.

    -"Để thoát khỏi cuộc sống nhàm chán ấy, em bắt đầu tập vẽ truyện, tự tạo ra bất kỳ thế giới thú vị nào cho riêng mình."

    Maelyn không có hứng thú với truyện tranh nên cũng không biết những tác phẩm của cô ấy như thế nào.

    Nhưng chắc là một tác phẩm vui tươi, một thế giới màu hồng trong đó.

    Khác hẳn với những cuốn tiểu thuyết mang nặng đề tài tâm lý của Maelyn.

    -"Yên bình lọ thật đấy nhỉ, nhưng tự mình thoát khỏi sự nhàm chán của cuộc sống cũng tốt."

    Evan bình luận về cuộc đời cô một cách tự nhiên.

    -"Được rồi, đến lượt Maelyn nào."

    Crystal vừa kể dứt xong liền quay sang hỏi Maelyn.

    Maelyn không chắc cuộc đời mình có gì thú vị hơn những người khác hay có gì đó đáng nhớ hay không.

    -"Từ lúc nhỏ, tớ đã luôn có hứng thú với những cuốn sách, nói đúng hơn là tiểu thuyết.

    Tớ đã viết ra hàng chục tiểu thuyết khác nhau trước khi được mọi người biết đến.

    Sau đó tớ luôn nhốt mình trong phòng để sáng tác."

    -"Khá ấn tượng đấy."

    Evan khen ngợi nhưng không chắc cậu ta có cảm thấy thế thật không

    -"Cảm ơn, có lẽ vậy.

    Chỉ là điều đấy làm tôi chẳng có một người bạn nào."

    -"Không sao cả.

    Em và mọi người ở đây.

    Cả anh Haeyun và John nữa, tất cả đều là bạn chị mà."

    Crystal muốn vực dậy tinh thần cô.

    -"Đúng vậy, chúng tôi sẽ là bạn cậu."

    Jin cũng thêm vào

    -"Tôi cũng không có nhiều bạn, chúng ta có thể đấy chứ."

    Sun tuy khá e dè nhưng cậu rất vui.

    -"Thật sự thì....làm bạn cũng được."

    Evan đứng dậy, vận động cơ bắp một chút.

    -"Cảm ơn mọi người.

    Chúng ta nhất định sẽ ra khỏi đây."

    Maelyn cảm động.

    Cứ như thế, bọn họ cùng trò chuyện với nhau mãi mà không nhận ra là trời đã tối.

    Bây giờ chắc cũng hơn chín giờ đêm, mọi người chia nhau ra ai về phòng nấy ngủ.

    Đêm nay có lẽ sẽ khá yên bình với Maelyn.

    Nhưng một số người khác thì không.

    Đứng giữa cánh đồng hoa lớn là một cô bé tầm khoảng mười lăm tuổi, cô bé chạy nhảy vui đùa giữa ánh nắng ban trưa mà chẳng phải lo nghĩ về bất cứ chuyện gì hết.

    -"Clara con ơi."

    -"A, cha ơi, mẹ ơi."

    Cô bé dần nhận ra hình ảnh hai người đi đến, chẳng ai khác đó là cha mẹ cô.

    Bọn họ ôm cô vào lòng và hôn lên má.

    Cô bé nhắm nghiền mắt lại tận hưởng cảm giác này.

    Nhưng rồi, cô chẳng cảm nhận được gì nữa.

    Bọn họ đâu rồi, cô mở mắt ra.

    Khung cảnh trước mặt cô bé bây giờ là xác của hai người nằm dưới đất, máu chảy ra thành dòng.

    -"Không!!!!!"

    Cô bé hét toáng lên.

    -"Lifa, Lifa!!! nghe em nói này, chị có sao không?"

    Lifa giật mình tỉnh giấc, nước mắt chảy dài trên khoé mi cô.

    Leila nghe thấy tiếng hét của chị mình nên cũng giật mình tỉnh dậy.

    Lifa ôm lấy cô chị gái đang rất hoảng sợ của mình vào lòng.

    -"Ổn thôi mà, không sao đâu.

    Có em ở đây rồi."

    Leila cố trấn an cô.

    -"Chị không sao đâu, em đừng lo.

    Chỉ là một cơn ác mộng nữa thôi."

    Lifa lấy mắt kính đeo lên rồi quay sang phía Leila.

    -"Chúng ta nhất định sẽ trả thù cho họ, kẻ đó sẽ phải trả giá."

    Leila cắn răng.

    -"Chị cũng không biết nữa."

    Leila đứng dậy, nhìn qua phía cửa kính trong suốt ngoài ban công.

    Bầu trời đêm đầy sao, trước đây cô cũng cùng gia đình mình ngắm sao như vậy.

    Cô đứng ngẩn ngơ ở đấy, nhớ về những ký ức xưa cũ.

    -"Em sẽ không hối hận đâu.

    Sau khi em không còn nữa, chị hãy ra khỏi đây và bắt đầu một cuộc sống mới tốt hơn nhé."

    Leila mỉm cười quay lại nhìn cô chị vẫn còn đang thất thần nằm trên giường.

    Lifa biết mình không thể ngăn cản con bé được, cô cũng không thể giết người, cho dù đó là kẻ đã cướp đi một cuộc sống hạnh phúc của cô.

    Lifa không thể nghĩ thêm gì nữa, cô nằm xuống giường và chìm vào giấc ngủ, mong rằng sẽ không gặp phải một cơn ác mộng nào nữa.

    -"Sẽ ổn thôi."

    Leila nằm xuống kế bên, giờ cô lại trông giống như một người chị đấy nhỉ.

    Mà tuổi đời của hai người cách nhau có bảy phút thôi.

    Hai người cứ thế chìm vào giấc ngủ, bọn họ đã luôn phải tự chăm sóc lẫn nhau kể từ ngày hôm đó.

    Bình minh đã ló dạng, Maelyn đi xuống dưới nhà ăn thì đã thấy Haeyun ở sẵn dưới đấy.

    Cô đi đến bên bàn cậu ta rồi ngồi xuống, Haeyun sắc mặt không được tốt lắm, đêm qua có lẽ cậu không ngủ ngon.

    Nhìn thấy cô đi đến, Haeyun cũng chỉ buông lời "chào" một cái rồi tiếp tục nhâm nghi ly cà phê của mình.

    -"Cậu ngủ không được à?"

    Maelyn lo lắng hỏi.

    -"Đúng vậy, chẳng biết sao mà đêm qua lại không ngủ được cả."

    Haeyun trả lời.

    -"Có lẽ do dãy phòng trên đấy chỉ còn một mình cậu thôi."

    John đi đến bên chỗ bàn bọn họ và ngồi xuống.

    -"Có lẽ vậy.

    Thế đêm nay tôi chuyển sang phòng anh ngủ nhé."

    Haeyun chỉ đùa một chút thôi.

    -"Được thôi."

    John trả lời như thế, không biết là đùa hay thật

    -"Crystal đâu nhỉ?

    Mọi khi em ấy dậy sớm lắm mà."

    Maelyn thắc mắc, hôm qua Crystal gọi cô dậy mà hôm nay lại đến muộn thế.

    -"Để tớ đi gọi cho."

    Maelyn quyết định đi lên phòng Crystal xem sao.

    Sao con bé dậy trễ thế nhỉ.

    Đứng trước cửa phòng Crystal, Maelyn gõ cửa một hồi.

    Nhưng không có ai trả lời, cô sốt ruột.

    Mở cửa toang ra, nhưng bất ngờ, trong phòng hiện giờ chẳng có ai cả.

    -"Crystal có thể ở đâu được chứ."

    Maelyn lo lắng, cầu mong không có chuyện gì xấu xảy ra.

    Cô đi quanh lâu đài tìm xem cô bé đang ở đâu.

    Bỗng cô chợt va phải một người, không biết là điềm gì đây.

    -"Maelyn?

    Có chuyện gì thế."

    Cô chợt nhận ra đó là Sun.

    -"Không ổn rồi, Crystal đã biến mất rồi, tớ không biết cô bé đang ở đâu nữa."

    Maelyn hốt hoảng, cô đã tìm quanh lâu đài cả ở ngoài sân nhưng không thấy.

    -"Chị đang nói về em sao?"

    Bỗng một giọng nói phát ra từ phía sau làm cô giật mình, Crystal từ từ đi đến.

    Maelyn mừng rỡ.

    -"Lúc nãy chị lên phòng tìm em mà không thấy.

    Em đã đi đâu thế?"

    -"Chuyện này...."

    Crystal khựng lại một chút.

    Sau đó cô tiếp tục.

    -"Em chỉ đi lên trên tìm vài thứ thôi.

    Chị không cần quan tâm đâu."

    Cô bé lắp bắp nói.

    -"Được rồi, chúng ta cùng xuống nhà ăn nào, Sun chắc cậu cũng đang định xuống dưới nhỉ.

    Đi thôi nào."

    Maelyn cùng Crystal đi xuống dưới.

    Sun theo sau nhìn bọn họ.

    Crystal đã nối dối về chuyện này và tính chất rất nghiêm trọng, cậu quả quyết như thế.

    Từ nhỏ Sun đã luôn học cách xác minh những lời nói của mọi người là thật hay giả.

    Và lần này cậu biết rằng Crystal đang nói dối, nhưng chẳng biết là về chuyện gì.

    Dù sao đây cũng là những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi.

    Sun đi xuống phía nhà ăn, thấy chỗ ngồi của nhóm Maelyn có vẻ đông đủ rồi nên cậu chẳng dám qua đó.

    Cậu cầm khay thức ăn, tìm một chiếc bàn trống rồi ngồi xuống.

    -"Này, bọn tôi ngồi chung nhé."

    Bất ngờ một giọng nói phát ra từ phía sau.

    Jin cùng Evan tiến đến bàn Sun, vô tư đặt khay thức ăn xuống.

    -"Cậu không còn cô đơn nữa đâu."

    Jin vỗ vai Sun rồi nói.

    -"Hửm, cậu ăn ít thế?"

    Evan để ý khay thức ăn của Sun chỉ có một ly cà phê và cái bánh sandwich.

    -"Thật ra như vầy là khá nhiều đấy, mỗi buổi sáng tôi chỉ uống một ly ngũ cốc ít béo thôi."

    Sun trả lời.

    -"Cái gì, nổi tiếng và giàu có để làm gì khi chỉ được ăn như thế."

    Evan ngạc nhiên khi nghe điều đó

    -"Vì tính chất công việc nên tôi phải hạn chế việc tăng cân đến mức tối đa."

    Sun là diễn viên nổi tiếng nên phải cố gắng giữ vóc dáng.

    Evan biết là vậy nhưng thực đơn như thế là quá ít.

    Có lẽ....

    -"Ở trong đây, sống nay chết mai, chẳng biết điều gì sẽ xảy ra."

    Jin thở dài.

    Tuy khá vui vẻ với nhau nhưng bọn họ cũng không thể che giấu được nỗi lo lắng, bất an.

    Trở lại với Maelyn, sau khi ăn sáng với mọi người xong.

    Cô quyết định sẽ đi gặp người trước đây chưa có cơ hội tìm hiểu, Cẩm Thu.

    Cô tìm thấy Thu đang đứng ở trên ban công.

    Thu đứng trên ban công nhìn xuống dưới, mắt trĩu nặng.

    -"Cô tính nhảy xuống à."

    Maelyn đi đến quan sát, nếu Thu làm vậy thật thì cô cũng không ngăn cản đâu.

    -"Đúng vậy."

    Thu trả lời.

    -"Vậy người mà cậu hận thù ở đây chính là...."

    Maelyn lờ mờ đoán ra.

    ~~~Còn Tiếp~~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 3: part 3


    Thu thở dài, từ sau sự kiện ấy đến bây giờ cũng đã 7 năm rồi.

    Cô không thể tha thứ cho chính mình, nhưng cũng không thể chết như thế.

    -"Người mà tôi hận nhất, là chính bản thân tôi."

    Thu ngồi xuống, tựa lưng vào lan can.

    Nhìn xuống mặt đất phía dưới.

    -"Có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?"

    Maelyn ngồi kề bên hỏi.

    -"Bảy năm trước....."

    Thu bắt đầu kể về gia đình mình.

    Trong cuộc đời của mỗi người ai chẳng phạm phải một sai lầm gì đó phải không?

    Có người đã nhận lấy hậu quả, có người chả phải chịu gì.

    Và có những kẻ đã bắt người khác gánh lấy hậu quả.

    Hôm ấy là một ngày trời mưa không dứt, Thu cùng với vài người bạn của mình ra bờ sông đùa nghịch, tuy khúc sông khá sâu nhưng vì đã có rào chắn nên không cần phải lo.

    Cô sống ở một vùng mưa lũ thường xuyên, thế nên người lớn rất ngại cho trẻ con ra gần mé sông chơi.

    Thế nên nhóm của Thu phải lén lút hẹn nhau ra đây.

    Nhóm bạn tính thêm Thu nữa là tổng cộng có năm người.

    Ba nam và hai nữ, họ đều là bạn thân từ thuở nhỏ.

    -"Mẹ tớ bảo đừng ra gần khúc sông đó, lỡ bão lên hoặc xảy chân té xuống là tiêu đấy."

    Một cậu nhóc đeo kính khoảng tầm mười hai tuổi lên tiếng.

    -"Ôi trời, cậu nhát gan thế.

    Một khúc sông thôi mà có gì phải sợ."

    Thu cười lớn.

    Cô bước thẳng ra bờ sông, trèo lên hàng chắn bảo vệ.

    -"Trời cũng đâu có mưa đâu."

    Cô tiếp tục.

    -"Thu nói đúng đấy, có gì đâu mà phải sợ."

    Một cậu bé khác tiếp tục trèo lên hàng rào rồi đi xuống ngay bờ sông.

    Trẻ con mà, không muốn bị bảo là nhát gan.

    Ba người kia quyết định theo họ xuống dưới đấy luôn, bọn trẻ vui đùa dưới làn nước gần bờ.

    Tưởng như chẳng có chuyện gì xảy ra.

    -"MẤY ĐỨA NHÓC KIA, LÊN BỜ NGAY!!!!"

    Tiếng hét từ chú công an của tổ dân phố vang vọng làm cho bọn trẻ giật mình.

    Bất ngờ, từ phía xa, một dòng nước ập đến, bất ngờ xoá tan mọi thứ trên đường.

    Đám trẻ hoảng sợ, cố trèo lên nhưng bờ sông quá trơn lại chẳng có gì để nắm lấy.

    Trong lúc hoảng sợ, những đứa trẻ ấy chẳng thể làm được gì cả.

    Dòng nước cuốn qua, đám trẻ bị nước lũ đổ ập vào người mà trôi theo phía dòng sông.

    -"Aahhhhh" Tiếng hét vang vọng, lúc đó lại chẳng có ai ở gần.

    Chú công an ấy nhanh chóng chạy ra nhảy xuống cứu chúng.

    Dòng nước chảy xiết làm Thu không tài nào thở được, mọi thứ gần như đã chấm hết.

    Bất ngờ một vòng tay lớn nắm lấy cô, vì là người ở gần bờ nhất nên chú ấy đã nhanh chóng giữ được cô.

    -"Nắm chặt sợi dây này nhé."

    Chú ấy mỉm cười nhìn cô giữa dòng nước lũ, lấy sợi dây thừng quấn quanh người cô rồi nhanh chóng đẩy vào bờ.

    Thu cố bám chặt vào bờ sông, lần mò tìm hàng rào bên trên rồi bám vào đó.

    Cô nhắm mắt lại chờ cho mọi chuyện qua đi.

    Dòng nước lũ đi qua, cuốn theo sinh mạng của 4 đứa trẻ và cả người công an đã cứu cô khi đó.

    Thu tỉnh dậy giữa bệnh viện, cô chẳng khác nào đã chết khi nghe tin đó, chỉ một mình cô sống sót.

    Tất cả mọi người đều không qua khỏi.

    Tệ thật.

    Kết thúc hồi tưởng là tiếng khóc bi thương của Thu.

    -"Đáng lẽ chỉ có một mình tôi nên chết đi, bọn họ đều đáng được sống."

    Thu khóc, cô luôn tỏ ra mạnh mẽ và trưởng thành nhưng giờ đây chẳng thể kìm nén được cảm xúc trong lòng mình nữa.

    Maelyn không chắc là mình có thể khuyên nhủ Thu hay không.

    -"Nhưng nếu giờ cô chết ở đây, mọi công sức của chú ấy đều là vô nghĩa.

    Chú ấy đã nhường lại mạng sống của mình cho cô, thì cô nên sống thật tốt và yêu thương bản thân mình."

    Maelyn ngồi tựa lưng vào Thu, cô rất giỏi trong việc an ủi người khác.

    Giờ đây cô gái này rất cần sự giúp đỡ của Maelyn.

    -"Được rồi, trở vào trong nào."

    Maelyn đứng lên, chìa tay ra.

    Những lời nói ấy tác động rất lớn đến Thu.

    Suốt cả cuộc đời cô đã nghe những lời trách móc, giận dữ về chuyện ngày hôm đó.

    -"Cảm ơn."

    Thu bước vào nên trong, cùng Maelyn đi xuống tầng dưới.

    Nhưng cuộc nói chuyện của bọn họ đã bị người khác nghe thấy.

    Và chuyện này báo hiệu một tương lai chẳng lành.

    Maelyn đứng trước cánh cổng bằng bạc ấy.

    Không biết làm sao để mở nó ra, cả tấm hình cô chụp cùng Noriko trước lâu đài nữa.

    -"Tất cả mọi chuyện đều quá mơ hồ, mình phải điều tra thêm."

    Maelyn tự nhủ, cô sờ lên cánh cổng ấy.

    Lạnh, nó rất lạnh, chẳng biết thứ gì trong đấy.

    -"Có vẻ lạc lối rồi sao, cần sự giúp đỡ chứ?"

    Từ phía sau, Monokuma xuất hiện, nó nhìn cô rồi nhe răng cười.

    -"Ngươi định mở cánh cổng này cho ta à?"

    Maelyn trả lời một cách lạnh lùng.

    -"Đúng vậy.

    Nhưng với một điều kiện, như lần trước là được."

    Một vụ giết người nữa phải xảy ra và cô phải tìm ra hung thủ.

    Nhưng liệu có đáng không?

    Maelyn không muốn bất cứ một vụ giết người nữa xảy ra.

    Maelyn không muốn nói thêm bất cứ điều gì nữa, cô bỏ đi.

    Đã gần một tuần sau cái chết của Diana và Oliver.

    Vẫn chưa có vụ giết người nào xảy ra, nhưng bọn họ vẫn sống như thế.

    Sự nhàm chán này đủ cho ai đó giết người chỉ để rời khỏi đây.

    -"Chúng ta phải cố gắng rời khỏi đây nhanh lên, tôi đã bỏ lỡ hơn chục cái show rồi đấy."

    Haeyun sốt ruột

    -"Những người nổi tiếng như Haeyun, Sun và Maelyn đã biến mất hơn một tuần nay chắc hẳn mọi người đã đi tìm kiếm rồi."

    John nói.

    -"Phải, chắc chắn các fan của tôi đang sốt ruột lắm.

    Tôi nhất định phải ra khỏi đây nhanh."

    Haeyun ngồi xuống ghế mệt mỏi, bọn họ giờ đang ngồi dùng bữa trưa trong nhà ăn.

    -"Em cũng mệt vậy, deadline hết hạn từ đời nào rồi mà chưa có cơ hội để hoàn thành tập tiếp nữa."

    Crystal thở dài.

    -"Tôi cũng đã quá hạn nộp bản thảo của mình."

    Maelyn đồng cảm với bọn họ.

    -"Vậy thì mọi người nên có kế hoạch cụ thể chứ ngồi đây than cũng chẳng có ích gì."

    Jin thêm vào, cậu đã thân với nhóm họ hơn.

    Trừ cặp song sinh luôn tách biệt với mọi người thì những người còn lại đã trở nên thân thiết với nhau hơn.

    Nhưng Maelyn có một linh cảm.

    Noriko không phải là người duy nhất đứng đằng sau trò chơi này, trong số những người ở đây chắc chắn có ít nhất một người nữa.

    -"Vậy, kế hoạch của chúng ta là như thế nào?"

    Evan hỏi mọi người.

    -"Được rồi, chúng ta đã biết thức ăn trong tủ lạnh và nhà bếp được thay mới mỗi ngày.

    Nhưng bọn họ đã vận chuyển nguyên liệu vào đây như thế nào?"

    Thu thắc mắc.

    -"Có một đường hầm bí mật chăng?"

    Crystal nói.

    -"Có một đêm tôi đã thức trắng quan sát cổng lớn từ phòng mình.

    Và nó không hề mở, vậy đó không phải lối vào."

    John có thể thức suốt đêm mà không cần ngủ, anh đã luyện tập điều này vì tính chất công việc.

    -"Đó là cánh cổng duy nhất ở quanh bức tường nên giả thuyết đường hầm bí mật cũng khả thi đấy."

    Maelyn suy nghĩ, cô chỉ thấy có một cánh cổng duy nhất trong lần kiểm tra ngày đầu thôi.

    Bọn họ ngồi bàn luận sôi nổi nhưng cũng không đi đến đâu, giờ cơ hội duy nhất của Maelyn là mở được cánh cửa bằng bạc ấy.

    Nhưng cô không muốn có thêm vụ giết người nữa.

    ~~~Còn tiếp~~~
     
    Danganronpa: Những Linh Hồn Lạc Lối (Oc)
    Episode 3: part 4


    Cẩm Thu tuy lúc đầu khá dè chừng nhưng giờ cô đã cảm thấy thoải mái hơn với mọi người, và cô đã lập ra một kế hoạch cụ thể nhất.

    -"Đồ ăn trong tủ lạnh và nhà bếp luôn được làm sẵn mỗi ngày.

    Chắn chắn họ đã chuẩn bị chúng vào buổi tối khi mọi người ngủ say.

    Vậy ta hãy cử ai đó thức canh nhà bếp xem sao."

    Thu tiếp tục:

    -"Nếu thấy bất cứ ai đến chuẩn bị thì hãy bám theo cho đến lúc tìm được lối ra."

    Kế hoạch của Thu nghe rất ổn, tuy nhiên....

    -"Có một sơ hở rất nghiêm trọng."

    John cắt ngang.

    Sau đó anh tiếp tục

    -"Nếu như trong số những người ở đây....có nội gián thì sao."

    -"Ý anh là sao."

    Haeyun hỏi.

    -"Ý anh là....có thể trong số chúng ta vẫn còn người của trò chơi này cài vào sao."

    Maelyn bình tĩnh nói.

    -"Đừng nói những điều làm mất đoàn kết nội bộ thế chứ."

    Crystal phàn nàn.

    -"Tôi chỉ suy đoán thôi."

    John cũng không chắc chắn lắm, nhưng có thể lắm chứ.

    John nói.

    -"Nếu Noriko là chủ mưu duy nhất ở đây thì cô ấy sẽ đợi đến cuối trò chơi mới ra tay.

    Nhưng cô ấy lại ra tay sớm và còn chỉ đường cho mọi người bắt được mình nữa chứ.

    Tôi cảm thấy vẫn còn ít nhất một người nữa được cài vào đây để giám sát mọi người."

    Sau đó mọi người đều im lặng, đúng là có khả năng đó thật.

    Lập tức John đứng dậy, nói:

    -"Được rồi, cứ làm theo kế hoạch của Thu đi.

    Đêm nay tôi cùng Crystal và Jin sẽ thức canh nhà bếp."

    -"Cái gì, sao lại là em."

    Crystal nhăn nhó.

    -"Tôi chọn ngẫu nhiên hai người thôi.

    Nếu tìm được lối ra thì tôi cần hai người chạy trước rồi tìm sự giúp đỡ từ bên ngoài.

    Tôi sẽ quay lại báo với những người khác."

    John giải thích.

    -"Được rồi, em sẽ đi.

    Anh Jin ổn chứ?"

    Crystal thở dài đồng ý.

    -"Cứ vậy đi."

    Jin trả lời.

    -"Những người còn lại cứ về phòng đi để Monokuma không nghi ngờ."

    John bảo.

    Mọi người có vẻ tán thành với việc này, bọn họ tiếp tục chờ đến tối để triển khai.

    Nhưng liệu mọi chuyện sẽ dễ dàng như đã định?

    Tối đấy ai nấy đều trở về phòng của mình.

    Maelyn đề nghị Thu, Evan, Sun đến phòng mình để chờ đợi rồi tán gẫu.

    Haeyun nói là cảm thấy mệt nên trở về phòng ngủ.

    Lifa và Leila thì vẫn chưa bắt chuyện được.

    -"Các cậu nghĩ nếu có nội gián thật thì đó là ai?"

    Evan ngồi ngay góc cửa sổ hỏi ba người kia.

    Maelyn lập tức chỉ tay thẳng về phía cậu ta.

    -"Là cậu đấy, cậu là kẻ khả nghi nhất ở đây."

    Cô nói với giọng đùa giỡn.

    -"Tôi ư?

    Tôi trông vô tội mà."

    -"Tôi nghĩ....."

    Sun nói với một giọng nghiêm túc.

    Khiến mọi người im lặng lắng nghe.

    -"Đó là John và Crystal."

    Cậu nói.

    Mọi người ngừng lại và suy nghĩ.

    Maelyn chưa từng nghi ngờ hai người đó, cô luôn xem họ là bạn.

    -"Tôi tin tưởng họ."

    Maelyn nói.

    -"Tại sao cậu lại nghĩ là hai người đó vậy?"

    Thu hỏi.

    -"Cách mà John chỉ ra có một gián điệp trong đây cứ như là để loại chính bản thân anh ta khỏi diện tình nghi vậy.

    Còn Crystal....sáng nay lúc Maelyn hỏi cô ấy đã đi đâu, cô ấy đã nói dối."

    Sun khẳng định như thế.

    -"Không biết bọn họ thế nào rồi nhỉ?"

    Evan thở dài, đợi khá lâu rồi mà chẳng có động tĩnh gì.

    Qua nhóm của John, anh đứng ở góc tường bên trái phía nhà bếp.

    Vì khá tối nên có thể ẩn nấp được.

    Jin và Crystal thì đang nấp bên trong.

    -"Mong là chuyện này sẽ thành công."

    Crystal ngồi trong góc tường với Jin, bọn họ đã ở đấy rất lâu rồi.

    -"Sao chưa ai đến hết vậy trời?!"

    Jin sốt ruột.

    Bọn họ đã ngồi ở đây khá lâu, hên là không có muỗi đấy.

    Hai người bắt đầu thấy chán rồi.

    -"Này Jin, nếu như có người đến trả thù anh thì sao?

    Anh có oán trách gì không?"

    Crystal bất ngờ hỏi.

    -"Hả?"

    Jin nghe quay sang.

    -"Nếu anh đã gây ra thù oán với một người nào đấy và giờ họ tìm đến để trả thù thì sao?"

    Jin im lặng một chút, sau đó cậu nói.

    -"Nếu như tôi đã gây ra thù oán với ai đó đến mức họ muốn giết chết tôi.

    Thì tôi sẽ để họ làm thế."

    Jin chắc nịch

    -"Cái gì?"

    Crystal khá sốc khi nghe điều này.

    -"Nhưng tôi đâu có gây thù oán gì với ai đâu."

    Jin ngẫm lại, tại sao cậu lại ở đây.

    Tờ thông tin Monokuma đưa cho cậu vào ngày đầu chỉ vỏn vẹn một dòng chữ ghi cậu là nạn nhân thôi.

    -"Được rồi, chúng ta qua chỗ John đi.

    Hỏi anh ta xem nên làm gì."

    Jin đứng dậy, cậu cảm thấy ngồi đợi ở đây chẳng có kết quả gì.

    -"Được rồi."

    Crystal cũng đứng dậy, cùng Jin qua phía của John.

    -"Này anh John à, chúng ta nên thay đổi kế hoạch một chút...John?"

    Crystal đi đến, nhưng thứ đập vào mắt cô lại là.....

    Nằm một cách yên bình dưới sàn nhà lạnh lẽo, những giọt máu rỉ ra từ vết thương trên ngực trái.

    Khuôn mặt John lúc này rất tươi tỉnh, hệt như đã chấp nhận cái chết đến với mình.

    -"KHÔNG!!!"

    Crystal té xuống sàn nhà, Jin thì đứng chết lặng trước cảnh tượng đó.

    Tiếng chuông thông báo reng lên.

    Mọi người giật mình nhanh chóng chạy xuống dưới.

    Đến nơi, Maelyn nhìn thấy cảnh tượng đó không khỏi đau lòng.

    Một người bạn nữa của cô đã ra đi, vậy mà cô chẳng thể làm gì hết.

    Maelyn như muốn ngã xuống dưới sàn nhà nhưng Haeyun đã lập tức đỡ cô lại.

    -"Mọi chuyện sẽ ổn thôi."

    Haeyun nói.

    -"Ừm."

    Maelyn lấy lại được bình tĩnh.

    Mọi người trông rất lo lắng, im lặng nhìn nhau.

    Maelyn đứng lại suy nghĩ: Sun, Thu và Evan không thể là thủ phạm vì họ đã ở cùng mình suốt mà.

    Crystal và Jin cũng không thể, Haeyun chắc chắn không phải hung thủ.

    Vậy thì.....

    -"Chẳng cần phải nghĩ ngợi nhiều làm gì đâu."

    Lúc này, một giọng nói vang lên.

    Leila xuất hiện, cầm con dao dính máu trên tay.

    Lifa chạy đến từ phía sau.

    -"Leila, là cô ư?"

    Thu hỏi.

    -"Phải, chính tôi đã giết anh ta."

    Leila mỉm cười nói.

    -"Tại sao vậy, sao cô lại làm thế?"

    Jin hét lên.

    -"Tại sao ư?"

    Leila nghiên đầu, cảm thấy lạ với câu hỏi đó.

    -"Cô có thù oán gì với John sao?"

    Thu hỏi.

    -"Tất nhiên rồi, thế nên tôi mới giết anh ta."

    Leila mỉm cười.

    Lifa đứng phía sau, đôi mắt rất buồn nhìn Leila.

    Định nói gì đó nhưng đã bị Leila cản lại.

    -"Đây là quyết định của em!!!"

    Sau đó cô tiếp tục.

    Leila nhìn xuống xác của John dưới đất bằng ánh mắt chứa đầy thù hận.

    -"Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn ta."

    Leila nói.

    Maelyn lúc này cảm thấy rối bời, hàng tá suy nghĩ chạy qua trong đầu cô.

    John đã làm gì chứ?

    Liệu anh ta có phải là người xấu không?

    Nhưng anh ấy đã rất tốt mà.

    Tại sao chứ?

    Ngay lúc đấy, Monokuma xuất hiện.

    Nhìn qua lại.

    -"Ái chà, có lẽ chúng ta chẳng cần điều tra thêm gì nhỉ.

    Thế bắt đầu class trial được rồi chứ?"

    Mọi người đều có vẻ đồng ý với điều đó, giờ họ chỉ muốn biết lí do Leila làm điều này.

    ~~~Còn tiếp~~~
     
    Back
    Top Dưới