Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 640


Chương 640

Trái lại lão Sửu cất tiếng hỏi: “Thiếu gia, hôm qua anh đên chỉ nhánh của câu lạc bộ Bắc Thiên giành địa bàn 2”

“Không sai.” Việc này không phải bí mật gì, Lâm Tử Minh không cần giáu diễm.

Lão Sửu bảo: “Chỉ nhánh đó thuộc địa bàn của Có Huyền, Nghiêm Sâm là cấp dưới của Cố Huyền, anh đến tận nơi giành địa bàn như thế là vả thẳng vào mặt Cô Huyền, tôi tin Cố Huyền sẽ gây rắc rồi cho anh nhanh thôi.”

Lâm Tử Minh nhún vai, hờ hững đáp: “Chẳng phải các anh vẫn luôn muốn thây là gì.”

Lão Sửu nghiêm nghị: “Bắc Thiên Hội cũng không dễ đôi phó, nhất là Có Huyền có võ công cao cường, thâm sâu khó dò, nhiêu người đôn đoán hắn ta đã đến được cảnh giới tiện thiên, thiếu gia, tới lúc đó anh vẫn nên đặt cần thận lên trên hét.”

Cảm nhận được lão Sửu đang quan tâm lo lắng, Lâm Tử Minh cũng thôi trêu chọc, gật gù bảo: “Yên tâm, tôi sẽ cần thận, nhưng tôi dự đoán, người đến tìm tôi trước chắc là tên nhãi Cố Hán Xinh, Đào Tam Nương nói với tôi rằng Cố Hán Xinh đã dùn viên Tiền Túy Đan đó, hiện tại có thể cũng đã đến cảnh giới tiên thiên.”

“Đào Tam Nương?” Trên mặt lão Sửu lập tức lộ ra vẻ hóng hớt.

Lâm Tử Minh trợn mắt bảo: “Anh đừng đoán mò, tôi và Đào Tam Nương vô cùng trong sáng, tình cò gặp thôi, cô ấy nói với tôi thề.”

Lão Sửu gật đầu, nói một cách nghiêm chỉnh: “Đào Tam Nương là cô gái : tồi, ,quyên rũ trời sinh, nghe nói là luyện cô âm thuật, bao năm qua chưa phá thân, là lò luyện tốt cho đàn ông, đôi với cao thủ thuộc cảnh giới tiên thiên lại càng đại bổ, nêu như thiếu gia có thể cùng nhau luyện tập với Đào Tam Nương thì võ công của anh sẽ được nâng cao đáng kê.”

Lâm Tử Minh suýt định tung cú sút, quát măng: “Anh im ngay cho tôi! Tôi cùng luyện tập với cô ây là thế nào hả, tôi là hạng người ấy à, mẹ kiếp tôi kết hôn rồi.

Lão Sửu gia không cười cợt, vẫn nói với thái độ nghiêm túc: “Thiêu gia, tôi nghiêm túc đây, không đùa đâu. Từ .xưa đên nay, có người tài nào không tam thê tứ thiếp, thiếu gia là con trai duy nhất của thánh nữ, có năng khiếu trời sinh, sau này cũng không thê sống cả đời với một người phụ nữ được.”

“Anh nói lại xem, tôi cho anh một trận đấy!” Lâm Tử Minh trừng mắt, lão Sửu này nói vớ nói vân, thiếu gia tôi là người như vậy sao?

Lão Sửu im lặng không nói thêm nữa.

Cùng lúc đó bên phía Có Hán Xinh, hắn đã đến chỉ nhánh của Bắc Thiền Hội, nghe Nghiêm Sắm báo cáo xong, hắn nheo mất, bừng bừng lửa giận, đập mạnh xuông bản làm chiếc bàn sập xuống, chửi bới thậm tệ: “Được lãm Lâm Tử Minh, tiên sư nó, dám chạy đến tận địa bàn của tao làm càn, tao sẽ cho nó chết không nhắm mắt!”

Cả chỉ nhánh của Bắc Thiên Hội im phăng phác, không ai dám ho he chọc giận Cố Hán Xinh tại thời điểm này.

Hiện tại, Cố Hán Xinh đang nổi cơn thịnh nộ, lửa giận thiêu đốt cả người, tên Lâm Tử Minh , này thật quá quắt!

Hắn không, gây rác rồi cho thăng cha này là tốt lãm rồi, thế mà thằng cha này không những không chạy mà còn dám vác mặt đến tận địa bàn của hắn gây rối.

Tính khí nóng nảy của Cô Hán Xinh làm sao nhịn Lâm Tử Minh cho được, chỉ hận không thể xông đến công ty truyền thông Tử Quỳnh lôi cổ Lâm Tử Minh ra đắm chết ngay lập tức.

Nhưng lí trí vẫn cản hắn lại, hít một hơi thật sâu, mắng Nghiêm. Sắm té tát: “Đường đường một quản lí chỉ nhánh mà anh đề một mình Lâm Tử Minh đã cướp được địa bàn, anh làm quản lí kiểu gì thê hả?”

Nghiêm Sắm bục bội trong lòng, nhưng cũng không dám cãi lại, ai bảo Cô Hán Xinh là con trai cưng của Có Huyền cơ chứ, anh ta méo mặt phân trần: “ Cố thiếu gia, không phải Bị tôi vô dụng mà tay Lâm Tử Minh này lợi hại quá, chúng tôi bao nhiêu người cũng không đánh lại được hắn. Tôi thiết nghĩ cũng chỉ có bậc thiên tài tư chất phi phàm như Cố thiếu gia mới trị được hăn.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 641


Chương 641

Nghe mấy câu nịnh nọt của Nghiêm Sâm, mặt Cố Hán Tinh giãn hẳn ra, gật đầu nói: “Chứ còn gì nữa, quả thực tên Lâm Tử Minh này không dễ đối phó cũng chỉ có ông đây mới trấn áp được hắn hoàn toàn.”

Nghiêm Sắm gật lia lịa phụ họa theo: “Phải, phải, phải, thiêu gia nói chí phải.”

“Được rồi, anh không cần bợ đỡ tôi nữa, nói nghe xem, thực lực cụ thể của Lâm Tử Minh thế nào, có phải đã đạt đến cảnh giới tiên thiên rồi không?” Có Hán Xinh nói giọng dè dặt, tuy hiện tại hắn đã dùng Tiền Túy Đan cập một, nhưng thuôc vẫn chưa hoàn toàn phát huy hết tác dụng, còn cách cảnh giới tiên thiên một chút xíu nữa.

Nếu Lâm Tử Minh đã đạt đến cảnh giới tiên thiên, thì hắn cũng không phải đối thủ của Lâm Tử Minh, phải dựa vào Sức của người bồ Cổ Huyền mới có thể báo được thù.

“Cảnh giới tiên thiên?” Nghiêm Sám kinh ngạc, rồi lắc đầu đáp: . Không hề, chắc là không, tôi không cảm nhận được khí thê ngạo nghệ khiến người ta ngẹt thở như của hội trưởng Cô trên người hắn ta.”

Nghe được lời này, Có Hán Xinh thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Lâm Tử Minh chưa đạt đến cảnh giới tiên thiên thì hắn tự tin có thê đánh bại hắn.

Ngẫm kĩ lại, hắn cảm thấy mình đã lo lãng thái quá, đâu dễ gì đạt tới được cảnh giới tiên thiên! Hăn quyết chí như vậy mà còn chẳng thê kiên trì được, cuỗi cùng vận phải dựa vào hộ pháp của người bố Cô Huyền mới miễn cưỡng vượt qua, hiện tại chỉ còn cách cảnh giới tiên thiên nửa bước.

Còn thứ Lâm Tử Minh đấu giá là Tiền Túy Đan thượng hạng, tác dụng thuốc còn kinh khủng hơn, đông nghĩa với nỗi đau đớn sau khi dùng thuôc cũng nặng nề hơn, tên ốm yêu như Lâm Tử Minh làm sao có khả năng có ý chí chống chọi đến cùng được?

Sau khi nghĩ thông suốt, hắn ¡ cũng thấy nhẹ nhữm nhiều, định sẽ tìm Lâm Tử Minh gây rắc rôi trong thời gian ngắn tới, hiện tại thực lực của hấn không t biết đã mạnh hoïri trước bao nhiêu lần, chỉ cần gặp lại Lâm Tử Minh, đảm bảo có thể hành đến chét đi sông lại.

Nghĩ tới cảnh tượng đó, hắn không khỏi phấn khích.

Hai ngày qua, Lâm Tử Minh lại có một khoảng thời gian nhàn nhã ngắn ngủi đề chuyên tâm củng cô cảnh giới.

Anh biết những ngày tháng ung dung này không kéo dài lâu, anh đã đến chi nhánh của Bắc Thiên Hội giành địa bàn, đến lúc ồn định lại ắt họ sẽ tới gây rắc rồi cho anh.

Những chuyện này đều nằm trong dự liệu, nói nhiêu cũng vô ích, quan trọng nhất vẫn cần nâng cao thực lực của bản thân, chỉ khi mình là kẻ mạnh mới có thể nắm quyền chủ động.

Nếu đoán không nhằm, tiếp theo đây Có Hán Xinh sẽ đến gây rồi, mà hiện tại chắc Cô Hán Xinh vẫn chưa biết anh đã đạt đến cảnh giới tiên thiên, tưởng rằng bản thân có thể áp chế anh.

Đây là chuyện tốt, đến lúc đó Lâm Tử Minh bộc phát ra, là một cú vả cực mạnh vào mặt Cô Hán Xinh.

Trong thời gian này, Lâm Tử Minh chú tâm nhiệu hơn vào điều tra sự tồn tại của tổ chức La Thiên, thế nhưng sau khi triển khai mạng lưới tình báo, anh vân không phát hiện được bóng dáng tổ chức La Thiên, dường như tổ chức này không hề tồn tại.

Phải biết rằng, hiện tại cũng đã không thể xem thường năng lực của anh trong xã hội, nhưng vận không phát hiện ra tổ chức La Thiên, có thê thầy tổ chức La Thiên thần bí đến thế nào, chẳng trách Đào Tam Nương cũng không hay biết.

Còn về Nghê Thường, trong thời gian này, Lâm Tử Minh cũng không cảm nhận được sự tồn tại của đối phương, không xác định được võ công của Nghề Thường mạnh hơn anh rất nhiều hay đã không còn ở thành phố Hoa nữa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 642


Chương 642

Vương Vệ Quý làm việc rất hiệu quả, mới hai ngày đã tìm được văn phòng mới, đồng thời hoàn tất các giây tờ thủ tục.

Sau biểu hiện của Lâm Tử Minh hôm ấy, hiện tại việc tuyển dụng cũng nhẹ nhàng hơn.

Nòng cốt của công ty vệ sĩ vần là khả năng võ thuật, có Lâm Tử Minh đích thân huấn luyện chắc chắn sẽ không thua kém.

Ngoài vệ sĩ nam, Lâm Tử Minh còn dặn Vương Vệ Quý tìm một nhóm vệ sĩ nữ có tổ chất tỐT, sẽ chuyên phụ trách sự an toàn của Sở Phi.

Kì nghỉ hè này qua đi rất mau, em trai Sở Thiên của Sở Phi cũng sắp đến ngày tựu trường.

“Anh rẻ, anh đưa em đến trường được không?”

Lâm Tử Minh đang đọc báo trong phông khách, Sở Thiên đi tới hỏi đầy mong đợi.

“Anh còn phải tới công ty, thôi không đưa em ổi được đâu.” Lâm Tử Minh đáp, khó khăn lắm mới có hai ngày nghỉ, sao có thể lãng phí cho Sở Thiên được.

Mặt Sở Thiên tức thì ủ giũ, nhích mông sát lại, nói giọng đáng thương: “Anh rê, em xin anh mà, đưa em đi đi, rồi em sẽ giới thiệu cho anh hai bạn học nữ xinh đẹp.”

Lâm Tử Minh suýt nghẹn với câu nói của đứa em rễ, Liễu Tô Hồng ngôi cạnh lập tức. › tặng hắn một củ trời giáng, rồi măng: “Ranh con, nói vớ nói vẫn, muốn chết à?”

Sở Thiên đau điếng, xoa đầu vội nói: “Mẹ, mẹ đánh đau thê, con chỉ đùa thôi mà. Nhưng hôm nay anh rễ đưa em đến trường đi, anh rễ, xin anh đấy.”

Hắn vừa dứt lời, lại bị Liễu Tô Hồng kéo tai, quát: “Anh rễ con phải quản lí mây công ty liền nữa kìa, làm gì có thời gian rảnh rỗi đưa con đến trường, lớn tồng ngồng rồi, không tự đi được à, bót làm phiên anh rễ đi, cần thận no đòn với mẹ!”

Từ sau khi biết được thân phận của Lâm Tử Minh, hiện giờ thái độ của Liễu Tô Hồng với Lầm Tử Minh đã thay đổi 180 độ.

Bộ dạng Sở Thiên rất ấm ức, trong mắt còn toát lên vẻ sợ sệt và kinh hãi, bị Lâm Tử Minh đề ý thấy, nói: “Có phải em đã gây rắc rôi gì nên không dám đến trường một mình đúng không?”

Thoạt tiên Sở Thiên gật đầu, rồi lại lắc đầu nguy nguậy, nói: “Đâu có, _chỉ là muôn anh rễ đưa em đi học thôi tha”

Làm gì có chuyện Lâm Tử Minh không nhận ra điệu bộ này của hắn rõ ràng là đã gây chuyện, nên không dám đi một mình, sợ ăn đòn.

Lâm Tử Minh ngẫm nghĩ rồi nói: “Được, anh đi với em.”

Sở Thiên mừng rỡ tức thì: “Cảm ơn anh rễ! Em nhất định sẽ giới thiệu cho anh bạn học nữ xinh đẹp… Ái da! Mẹ, sao mẹ lại đánh nữa! Đau muôn chết!”

“Mày còn dám giới thiệu bạn học nữ cho anh rễ, mẹ không chỉ đánh mày nhừ đòn đâu mà đánh chết luôn.”

Liễu Tô Hồng tức giận.

Lâm Tử Minh trừng mắt bát lực, lên lầu thay quần áo, rồi đưa Sở Thiên đến trường.

“Nói đi, gây ra họa gì rồi?” ,Sau khi lên xe, Lâm Tử Minh ngán ngắm nói.

Sở Thiên đáp: “Vẫn là cái thằng Tiền Phong, không biết là nó theo ô ông thầy nào học được mây đường võ mèo ba chân, cực kì huênh hoang , lần trước em với bạn đi hát karaoke, gặp phải bọn nó, bị bọn nó lên mặt. Giờ khai giảng rồi, chắc chắn bọn nó sẽ chặn đường em.”

“Thế nên cậu mới nhờ anh đưa đi học?” Lâm Tử Minh hỏi ngược lại.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 643


Chương 643

“Đúng thế anh rễ, giờ anh là ông chủ cả tập đoàn, ngàu lòi, gọi mây anh vệ sĩ đên chúng nó chắc chắn sợ chết khiếp, sau này sẽ không dám bắt nạt em nữa.” Sở Thiên nịnh nọt điện CuÔng, rồi hỏi: “Đúng rồi anh rễ ơi, VỆ n của anh đâu? Sao không tháy ai ết?”

Lâm Tử Minh đáp: “Anh không có vệ Sĩ.

“Hả?” Sở Thiên hốt hoảng vội bảo: “Thế thì không được đâu, anh rẻ! Em đã hẹn với Tiên Phong sẽ chiến vào ngày khai giảng rồi, chắc chắn giờ này nó đã mời rất nhiều cao thủ đến, nêu chỉ hai anh em mình đi sẽ bị chúng nó cho ăn hành mất! Anh rẻ, em không sao, nhưng anh thì khác, anh là ông chủ lớn, nêu mà bị đánh, chuyện đôn ra ngoài cũng không tốt cho thanh danh của anh. Thế nên chúng ta mau gọi mây vệ sĩ giỏi đến đi, đánh cho bọn Tiền Phong lê lết luôn!”

Lâm Tử Minh lắc đầu bảo: “Anh không bao giò dẫn theo vệ sĩ.

Sở Thiên nghe vậy càng nghệt ra, cuông quýt bảo: “Vậy thôi em không đi học nữa, bỏ học luôn cho rồi, sau đó đến công ty của anh rễ làm việc nhé!”

Nói đoạn, Sở Thiên đòi xuống xe, bị Lâm Tử Minh măng: “Quay lại.”

“Anh rể… nêu chỉ hai chúng ta đi, sẽ bị đánh chết thật đấy.” Sở Thiên mều máo.

Lâm Tử Minh không nói gì thêm mà bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Thực ra Lâm Tử Minh biết trong thời gian qua Sở Thiên chơi bời ph*ng đ*ng gây không ít chuyện ở bên ngoài, có điêu Lâm Tử Minh bận rộn không giành ra được thời gian đề quản thúc hắn, bây. giờ gặp đúng lúc, anh phải bảo ban tử tê mới được.

Thấy Lâm Tử Minh quyết chí đơn thương độc mã đến đó, Sở Thiên lo phát khóc, hồi hận vô cùng, nều biết trước kết quả thê này, hắn không nên nhờ Lâm Tử Minh mới phải!

Lúc này Lâm Tử Minh đã nhắm nghiền mắt, hắn cũng không dám làm phiên, bộ dạng chán chẳng buồn chết.

“Anh Phong, theo anh thằng ranh con Sở Thiên có dám đến không?”

Trên bãi đất trống cách trường vài trăm mét đã có mười mây người đang đứng ăn gió nằm sương, nhìn là biệt thành phần thanh niên bât hảo, trong số đó còn có ba gã trung niên thân hình lực lưỡng, mặt mày hung.

hãn, nhìn đã thấy không giồng người tốt.

Tiền Phong ngậm điều thuốc, rít mạnh một hơi, cười găn và nói: “Yên tâm, thằng ranh Sở Thiên ấy chắc chắn sẽ đến, lần trước tao đã tỏ ra yếu thế với nó, nó tưởng là tao sợ nó thật, giò tao hẹn nó ra solo, với cái tính bộp chộp của nó, kiểu gì cũng đến.”

Lập tức có tên đàn em bợ đỡ: “Ha ha, thẳng ranh Sở Thiên mà dám đến thật thì nó chết chắc!”

“Dạo này, thằng Sở Thiên cậy có lão anh rễ kiếm được ít tiền nên ra ngoài làm mưa làm gió, lần trước đánh cả Tiểu Sảng, còn thả thính không ít các em gái, vệnh váo quá rồi, ông đây, nhìn cái bộ dạng chó má ây là muôn đập chết nó.”

“Chuẩn, nhìn thấy nó là ngứa mắt, đậu xanh!”

Tiền Phong lộ ra vẻ hung ác, cười dẫn hai tiếng, nói: ‘Hừ, nó vênh váo được bao lâu, hôm nay tao đã mời hẳn ba cao thủ đến, một người chấp được mười máy thẳng, lão anh rễ nó cũng chỉ là phếvật. Anh rễ nó mà dám đến thật, tao đánh luôn một thế!

Chuyện lần trước, ông mày còn chưa tính sổ với anh rễ nó đâu.”

Tiền Phong dứt lời, ném phăng đầu ‘thuốc xuống đất, chân phải ra sức giảm, như thể đầu thuôc kia là anh rẻ của Sở Thiên.

Lần trước hắn bị Lâm Tử Minh dạy dỗ một trận ra trò, kìm nén ham muôn báo thù mãi, đến nay đã chớp được thời cơ, nhất định phải trút cho hả dạ.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 644


Chương 644

Nghĩ tới những điều này là cậu ta kích động lãm, nói với ba gã cao thủ.

kia: “Chú Hùng, lát nữa có thê anh rễ thằng Sở Thiên cũng đến, thằng cha đó có tập tành, biệt mây miệng võ mèo cào, các chú OK chứ hả?”

Chú Hùng nói giọng khinh : “Có võ? Ông chuyên đánh mây thằng có võ đây! Tiêu Tiên,cứ yên tâm, có chú Hùng đây, hôm nay nhất định đánh cho kẻ thù của mày lê lết, quỳ trước mặt mày xin tha.”

Nói đoạn, chú Hùng tung một đường quyên, tạo ra vêt đậm rõ rệt lên bức tường bên cạnh, nỗ một tiếng cực lớn, thấy đám Tiền Phong mất tròn mắt dẹt, đây ngưỡng mộ.

Tiền Phong càng phần khích hon, như đã thây được cảnh LẺ Sở Thiên và Lâm Tử Minh quỳ lạy van xin trước mặt mình, đến lúc đó cậu ta còn phải chụp hình lại, đăng lên diễn đàn của trường, cho mọi người đều thấy, kẻ xưng vương trong ngôi trường đại học này vân là hăn!

So với hùng tâm tráng trí của Tiên Phong thì tâm trạng của Sở Thiên lại rất khác, hiện giờ hắn đang thấp thỏm không yên, càng đến gần trường, mặt hắn càng trắng bệch, thậm chí còn đồ mô hôi lạnh.

Nhìn thấy bộ dạng hắn như vậy, Lâm Tử Minh Xất tiêng hỏi: “Em sợ lắm à?”

Sở Thiên nặn ra một nụ cười mều xệch, đáp: “Đâu, đâu có ạ.”

Lâm Tử Minh lắc đầu thất vọng với Sở Thiên, cùng một bố mẹ sinh ra nhưng so với Sở Phi thì Sở Thiên thực sự quá kém cỏi, cả ngày ngoài diễn trò tán gái, sinh sự gây rồi thì không có bản lĩnh gì khác.

“Anh rễ, hay là mình quay về đi? Em sai thật rôi, xin anh đây…” Sở Thiên nài nỉ.

Lâm Tử Minh nói: “Sợ cái gì, em cũng là người lớn rồi, gặp chút khó khăn đã xoắn cả lên nhữ thế, sau này xông pha ra xã hội thế nào?”

Sở Thiên mếu máo nói: “Tại em tưởng anh sẽ thuê nhiều vệ sĩ theo hộ tông đầy chứ, ai mà biết anh chăng có vệ sĩ nào.”

“Thì đi nói lí với nó.” Lâm Tử Minh nói.

Sở Thiên nghe vậy càng hoảng loạn, nói lí, Tiền Phong là đứa thế nào, nếu như có thê nói lí, nhấn có đến mức phải sợ hãi vậy không?

Thời gian trôi đi chóng vánh, không bao lâu, xe đã đến bãi đất trồng kia.

Sở Thiên nhìn thấy Tiền Phong, thấy cả mười mấy người nhìn như hỗ đói vồ mỗi đang quan sát kĩ càng từng chiếc xe qua.

Mồ hôi vã ra như tắm trên trán Sở Thiên, hai chân thậm chí bắt đầu bủn rủn, nuốt nước bọt liên tục, sắp khóc đến nơi.

Tiền Phong dẫn theo mười mấy người đên, còn phía mình chỉ có hắn và Lâm Tử Minh, cộng thêm một tài xế, lại chẳng bị đối phương dập cho tơi bời.

Lâm Tử Minh mở mắt, nói với tài xế: “Xuống xe ở chỗ này.”

“Anh rễ…” Sở Thiên thét gào, run lẫy _bầy, kéo tay Lâm Tử Minh lại, chuân bị quỳ lạy Lâm Tử Minh đến nơi.

Tài xế dừng xe lại, Lâm Tử Minh bắt đầu xuống xe, nói với Sở Thiên ở trong xe: “Xuồng xel”

Anh vừa xuất hiện là lập tức bị đám Tiền Phong r nhận ra, bọn họ mở to mắt, lộ ra biêu cảm giận dữ kích động, sải bước đi tới: ‘Chúng nó đến rồi, gã kia là anh rễ thằng Sở Thiên, đập chết chúng nó đi!”

“Lạ ghê anh Phong, sao chỉ có một xe? Hay là có mai phục gì?”

Tiền Phong hung hãn quát: “Mai phục cái cứt, mình tận mười mây người, còn có chú Hùng,. các chú ấy chống lưng, lại sợ hai thằng chúng nó?

Xông hết lên cho tao, đập chết tụi nó!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 645


Chương 645
Ngồi trong xe nhìn ra đám Sở Thiên tiên lại gắn đằng đằng sát khí, Sở Thiên càng sợ hãi, sông chết không chịu xuống xe, Lâm Tử Minh đã hơi mắt kiên nhấn, ra lệnh cho cậu ta: s.ế xe, anh không nói đến lần thứ hai.
Cảm nhận được Lâm Tử Minh đang cáu, Sở Thiên cũng không dám trái lời, ngoan ngoãn xuống xe, ngắng lên đã thấy bọn Tiền Phong đang tới, hai chân lếp run lên bằn bật, sắp không đứng vững được nữa.
Lâm Tử Minh máng cho là đồ vô dụng, rồi đưa mắt trông ra đám Tiền Phong đang dần tới trước mặt.
Tiền Phong và đám người bừng bừng khí thề tiền lên, thấy thực sự chỉ có Sở Thiên và Lâm Tử Minh, hắn phá lên cười, nói: “Sở Thiên, ranh con khá đấy, nói là đến khai chiến mà chỉ có mày với ông anh rễ đến à? Hay mày nghĩ anh rễ mày là cao thủ võ lâm, solo chấp hết được mười mây người bọn tao chắc?”
Lời của hắn khiến những người khác rộ lên cười, ánh mặt nhìn Sở Thiên như nhìn một thằng ngốc.
Sở Thiên run lên bần bật, nói: “Tiền Phong, mày vênh ít thôi, anh rễ tao là chủ tịch công ty truyền thông Tử Quỳnh, bọn mày mà dám động vào chúng tao, anh rễ tao sẽ không tha cho bọn mày!”
“Chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh?” Tiền Phong cười dị hợm: “Ôi, tao lại sợ quá cơ, khí thế ghê nhỉ, ha ha ha, sao mày không lấp anh rễ mày là ngọc hoàng đại đề ấy?”
Sở Thiên tức điên, sợ còn nhiều hơn, bây giò hiển nhiên Tiền Phong sẽ không chịu tha cho hán, bị đánh cho bầm dập là không thể tránh khỏi.
“Anh rễ, làm thế nào giờ, bọn nó sẽ đánh cả anh luôn đấy.”
Lâm Tử Minh hỏi ngược lại: “Thế em nói xem nên làm thê nào, họa do em gây ra mà.”
Sở Thiên nghiền răng, bắt chấp: “Anh rễ, lát nữa em giữ chân bọn nó, anh chạy lên xe nhẻ, rồi báo cảnh sát hộ Si, Lâm Tử Minh có phần kinh ngạc: “Mình em ở lại, không sợ bị đánh chết à?2”
Sở Thiên thở dài, đáp: “Cũng hết cách rồi, họa do em gây ra, đâu thể làm anh liên lụy được chứ, đi đi, anh rễ, để em giữ nà chúng nó.”
Thấy sự quyết tâm trong mắt Sở Thiền, Lâm Tử Minh cảm thấy an ủi phần nào, nhóc con này vẫn có chút ý thức trách nhiệm.
“Nhớ lấy, lần này anh chủi mông cho, nhưng sau lần này sẽ không còn lần sau nữa, biết chưa?” Lâm Tử Minh ‘ chăm chú nhìn hắn.
Sở Thiên ngỡ ngàng, còn chưa kịp nói gì đã thây Lâm Tử Minh bước ra nói với Tiên Phong: “Tiền Phong đúng không, lần trước đã dạy dỗ một trận rôi mà cậu vẫn chưa chịu nhớ, còn dám đưa bao nhiêu người đến hẹn đánh nhau, trẻ con không học lấy cái tốt đẹp, cả ngày chỉ muôn sinh sự.
Bây giờ tôi cho cậu một cơ hội, dẫn người của cậu cút xéo, sau này học hành đàng hoàng, không được bắt nạt Sở Thiên nữa. băng không tôi chẳng. ngại dạy dỗ cậu thêm một bài học nữa đâu.”
Nghe những lời Lâm Tử Minh nói, đám người Tiền Phong đều sững sờ, cho răng Lâm Tử Minh là tên ngốc.
“Anh rẻ! Anh điên rồi à2”
Sở Thiên khiếp đảm dựng tóc gáy, vội kéo Lâm Tử Minh lại.
Đám Tiền Phong hoàn hồn lại, giận quá hóa cười: “Hạ ha ha, được đây được đấy, chết đến nơi còn dám già môm, Sở Thiên, anh rễ mày đúng là hàng độc!”
“Chết cười mắt thôi, còn đòi cho anh Phong một bài học sâu sắc cơ chứ, không biết một cái gì cả.”
“Lão tưởng mình là ai, Diệp Vấn à, một chọi được mười mấy?”
“Diệp Vấn cái rắm, có mà thiểu năng.”
Bọn họ hùa nhau nhạo báng Lâm Tử Minh một cách trắng trợn, còn rất nhiều người tặng Lâm Tử Minh ngóc cái lộn ngược.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 646


Chương 646

Lâm Tử Minh lắc đầu ngán ngắm, đã bắt đầu mắt kiên nhẫn, khó khăn lắm anh mới có được hai ngày nghỉ đề thả lỏng một chút, thực sự không muôn lãng phí thời gian với đám ranh con này.

Tiền Phong ng gắng cao đầu, nói giọng trịch thượng: “Muôn dạy đây một bài học chứ gì, tôi đứng ngay đây này, – anh có giỏi thì tới mà dạy đi, thứ phế như anh cũng dám ra vành ra vẻ?

Không biết chữ chết viết thế nào đúng không? Còn dám mạo danh chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh, không biêt đường tè ra mà soi lại mình, cái loại anh chỉ làm được thằng shipper quèn thôi! Dám diễn trước mặt ông mày, diễn cái gì.”

“Ôn ào.”

Lâm Tử Minh đã mắt hết kiên nhẫn, hừ một tiếng lạnh tanh, rồi sải bước, tát Tiền Phong ngã dúi dụi, nửa khuôn mặt sưng húp lên, gào rú nhự lợn bị chọc tiệt: “Mày… đau. chết mắt, chúng mày đứng ngây ra đấy làm gì nữa, xông lên cho tao, xông lên đi chứi Ui da, đau chết thôi, xuýt…

Nhận cái tát này, Tiền Phong bị đánh cho gãy hai chiễc răng, đau ứa nước mắt.

Những người còn lại sững sờ, không ngờ Lâm Tử Minh to gan như vậy, trong tình huống này còn dám ra tay với Tiền Phong, thật sự coi trời bằng vung.

Sở Thiên cũng bàng hoàng, không thể nào ngờ Lâm Tử Minh lại cục súc như thế, trái tai gai mắt là ra tay thẳng cánh, chẳng lẽ anh rễ không sợ chết?

Giờ hắn chỉ muốn chuồn cho nhanh.

“Còn dám ra tay đánh trước, chán sông!”

“Anh em, xông lên, đánh chết thằng này!”

“Lên! Báo thù cho anh Phong!”

Đám đàn em đi theo Tiền Phong đều nỗi cơn căm. phân, chúng có vũ khí trong tay, mắt ai nây đỏ ngâu, xông lên vô cùng hung hãng, hòng đánh chết Lâm Tử Minh.

Không thể không nói, lũ choai choai này cũng thật to gan, mang gậy sắt đi đánh nhau, còn ra tay rất mạnh, cũng không sợ đánh chệt người. Có thê thây, nêu người đến không phải Lâm Tử Minh mà là một người bình thường khác thì chắc chắn sẽ bị đám thanh niên bắt hảo này đánh trọng thương, thậm chí mất mạng.

“Chết rồi anh rễ ơi, chạy maul” Sở Thiên hét vỠ cả giọng, sợ hãi tột độ, cả người nổi da gà, hắn biết SỨC chiến đấu của đám người này, còn có gậy sắt trong tay, chúng muôn đánh chết người thật mà.

Nhưng Lâm Tử Minh không hề bỏ chạy, đứng yên tại chỗ Khểng g mảy may nhúc nhích, giống như đã sợ khiêp vía.

Đợi đúng lúc chúng đã lao đến trước mặt, Lâm Tử Minh mới cử động, nở ra một nụ cười khinh bỉ, vỗn dĩ anh chỉ định dạy cho đám này một bài học qua loa là Xong, dù thê nào cũng đang là sinh viên, là những đóa hoa tương lai của Tổ quốc.

Giờ xem ra không còn cần thiết nữa, đám người này đêu là những thành phần bất hảo mưu hèn kê bân, sau này có tốt nghiệp ra ngoài xã hội cũng sẽ gây họa, không cân nương tay.

Đến các cao thủ của Bắc Thiên Hội, trước mặt Lâm Tử Minh cũng là hàng tép riu yêu như sên, nói gì tới đám người bình thường không phải người tập võ này. Đừng nói chúng câm gậy sát trong tay, dù có cầm súng cũng không bản trúng được Lâm Tử Minh.

Thế nên Lâm Tử Minh rất ung dung, vài ba đường quyên cước đã đồn ngã hết mười mây gã sinh viên, ra tay cũng không hề quá nhẹ, chúng không năm liệt giường vài bà tháng thì không thể nào bình phục được.

– Quan trọng nhát là, Lâm Tử Minh toàn ra những đòn nghiệp vụ, đủ khiến chúng đau chết đi sông lại, nền y học hiện đại vẫn chưa kiểm tra ra được thương tích.

Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, Lâm Tử Minh cũng chỉ mất nửa phút, có thể nói là tốc độ nhanh đến mức khó tin, Sở Thiên đứng sau run rây tức khắc ngỡ ngàng, hắn dụi mắt thật mạnh, tưởng đâu mình gặp ảo giác.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 647


Chương 647

Ôi mẹ ơi, sao anh rễ đánh nhau giỏi thế, vô đối rồi!

Tiền Phong bò lồm cồm dậy nhìn thấy cũng trợn tròn mắt, đã sợ ra mặt.

Còn lại đám người chú Hùng là biết võ, họ cũng kinh ngạc, nheo mắt đánh giá lại Lâm Tử Minh một TU cần trọng, họ đã nhằm khi đánh g thấp thực lực của Lâm Tử Minh.

“Thằng này không nhận ra là cũng biệt võ vẽ đây, hèn gì to gan thê, dám một mình đến đấu với cả hội.” Chú Hùng trầm giọng.

Lúc này Tiền Phong mới nhớ ra còn có chú Hùng, liền hồi thúc: “Chú Hùng, chú Hùng, chú ra tay đi, hạ gục hắn, mau hạ gục hắn đi!”

Chú Hùng chau mày: “Sợ cái gì, có chú đây, nó làm mưa làm gió gì được, bình tính xem nào!”

Hai gã trung niên còn lại cũng nói: “Tiểu Tiền, mày cứ bình tĩnh, có ba cao thủ tuyệt đỉnh ở đây, tên này cũng chỉ là hạng tép riu. Có điều, giá tiên không còn là mức giá ban đầu nữa, biết không?”

Tiền Phong vội nói: „ Nhưng mình đã thỏa thuận từ đầu rồi mà.”

Chú Hùng trừng mắt, túm cổ áo Tiền Phong, nạt nộ: “Mày có thể không tăng tiên, bọn chú cũng có thể không giúp mày dàn xếp chuyện này.”

Tiền Phong bực bội nhưng lúc này cũng không dám phản bác lại, ai kêu người của hắn vô dụng cơ chứ, †rong hoàn cảnh này, hắn chỉ đành chấp nhận việc chú Hùng tăng giá, “Thế các chú muôn thêm bao nhiêu?”

“Ngần này.” Chú Hùng giơ ra hai ngón tay.

Tiền Phong nhướn mày: “Hai vạn tệ?

Thế còn chấp nhận được, thôi các chú mau hạ gục thằng cha đó đi, tôi muốn nó quỳ trước mặt liễm gót giầy cho tôi.”

“Mày tưởng ông đây là ăn xin à mà hai vạn tệ? Ông đây nói là hai mươi vạn tệ!” Chú Hùng tát bốp vào đầu Tiền Phong, quát tháo.

“Hai, hai mươi vạn tệ? Các người cướp tiền à…” Tiền Phong lập tức nhìn thầy ánh mắt như muốn giết người của bọn chú Hùng, cậu ta rúm ró lại, không dám nói thêm, nuốt nước bọt, đánh liều đáp: “Được rồi, hai mươi vạn tệ thì hai mươi vạn tệ, nhưng trước hết các chú phải đánh bại hắn đã, không thì tôi không đồng ý được.”

Ba người bọn chú Hùng cười hớn hở, tốt quá, không ngờ đi chuyến này kiếm được những ba mươi vạn tệ, món tiền này kiếm dễ quá.

Ban nãy nhìn Lâm Tử Minh ra tay, thực tê họ cũng không mậy chú ý, bất kì võ sinh nào cũng có thể hạ qục mười mấy anh sinh viên.

Chú Hùng bẻ cổ rồi nói với Lâm Tử Minh: “Thằng kia, không nhận ra chú mày cũng biệt võ, oai gớm nhỉ. Đáng tiếc là . gặp phải ba huynh đệ tụi này, chú mày không phải đôi thủ của bọn †ao, ngoan thì quỳ xuống, quỳ trước từng người bọn tao dập đâu xin lỗi, bọn tao sẽ không ra tay nữa, chú mày còn có thể tránh được nỗi đau x*c th*t.”

Lâm Tử Minh lắc đầu, chửi họ là lũ ngôồc.

“Còn dám chửi, mày chán sống rồi!”

Chú Hùng tức thì cáu tiết, quắp tay như móng chỉ ưng túm về phía Lâm Tử Minh, sắc bén vô cùng, có thể móc thành một lỗ trên người Lâm Tử Minh được.

Lâm Tử Minh không buồn chớp mắt, trực tiếp ra tay, lấy phòng thủ làm tấn công, túm được ngón tay cái của chú Hùng một cách chuẩn xác, bẻ ngược về sau, một tiếng rắc vang lên, gãy gập, chú Hùng kêu gào thảm thiết: Lâm Tử Minh không dừng lại ở đó, tiếp theo lại tung một cú sút, cơ thể cường tráng cảu chú Hùng bị đá văng ra xa, “Thứ rác rưởi mà cũng dám ra vẻ trước mặt tao? Không biệt sống chết.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 648


Chương 648

Xung quanh trở nên tĩnh lặng, ai cũng không ngờ rằng cuộc chiến đấu lại kết thúc nhanh như vậy.

Đặc biệt là chú Hùng với hai người đàn ông trung niên đó, họ đều trợn mắt lên, bây giờ mới biết được, người mà mình động vào có thế lực đáng Sợ đến mức nào.

Lâm Tử Minh dùng mắt quét một lượt trên người họ, bọn họ vô cùng sợ, muốn quay người bỏ trốn.

Nhưng Lâm Tử Minh sẽ dễ dàng cho bọn Rộ như vậy sạo?

Đáp án đương nhiên là không.

Họ còn chưa đi được hai bước, liền cảm thấy thân thể mình nhẹ bỗng, trên cổ truyền đến cơn đau, hóa ra là bị Lâm Tử Minh dùng một tay nhắc bồng lên, sau đó tùy ý ném vệ phía Sau, ngã xuống đất, không thể đứng lên được.

Sau đó Lâm Tử Minh dần dần đi về phía đó, nói với Sở Thiên: “Lần này anh giúp em giải quyết nốt chuyện này, nêu lần sau mà còn gây chuyện -thị phi ở bên ngoài, anh đánh gãy chân em, biết chưa?”

Sở Thiên nuốt nước bọt, ánh mắt nhìn Lâm Tử Minh hoàn toàn khác, ánh mắt tràn đầy sùng bài và chân động, gật đầu mạnh mẽ, nói: “Anh rẻ!

Em biết rồi, sau này em tuyệt đối không dám gây chuyện thị phi nữa anh nói đi hướng đồng em tuyệt đối không dám đi hướng tây.”

“Ừ, em đi học đi.” Lâm Tử Minh lạnh lùng gật đầu nói.

“Anh rễ, bây giờ em không muốn đi học nữa, em muôn theo anh học võ, yêu câu của em không cao, chỉ cần có được một nửa bản lĩnh của anh, là em thỏa mãn rồi.” Sở Thiên nắm tay lại, kích động nói.

Lâm Tử Minh lạnh lùng nói: “Em xem lời của anh như gió thoảng qua tai sao?”

Sở Thiên rùng mình một cái, bắt đầu cảm thấy sợ hãi, uy nghiêm của anh rễ càng ngày càng lón. Sở Thiên không dám lê mê, nhanh chóng chạy đến trường học, bây giờ hắn rất nhi!

phần, đánh bại được Tiên Phong, sau này hắn sẽ là lão đại ở trường học.

Bọn Tiền Phong bây giờ đang vô cùng hồi hận, vô cùng sợ hãi, họ không hiểu sao anh rễ của Sở Thiên lại mạnh đến vậy, không phải trong trường học có lời đôn anh rễ của Sở Thiên là một kẻ ở rễ, là một kẻ vô dụng hay sao? Mẹ nó, đều là nói dồi, phê vật mà có thể mạnh đến như vậy sao?

Đúng lúc Lâm Tử Minh chuẩn bị lên xe trở về, thì anh cảm nhận được điều gì đó, nhăn mày lại, mơ hồ nhìn vê một phía…

Tại hướng hai giờ của anh, xuất hiện một chiếc xe màu đen, mây người từ trên xe bước xuống, một trong sô họ là người mà Lâm Tử Minh quen biết, Cố Hán Xinh, hắn đeo kính râm, gương mặt cợt nhả, vừa vỗ Jay, vừa dùng giọng điệu mỉa mai nói: “Lâm Tử Minh, đúng là chỉ có anh thôi, anh như vậy mà chạy đến trường đại học bắt nạt mấy cậu sinh viên này, ôi, tôi đúng là thấy mắt mặt thay cho anh.”

Lâm Tử Minh cảm thấy có chút bất ngò, nhưng nghĩ kĩ lại, cũng không thấy bát ngờ cho lắm, bây giờ Cô Hán Xinh nhát định đã biết anh đã tới chỉ nhánh của Bắc Thiên Hội, thành phố Hoa cũng chỉ Có như vậy, dựa vào năng lực của Cố Hán Xinh, tìm ra anh cũng không phải chuyện gì khó khăn.

“Cố Hán Xinh, thực lực của anh tiến bộ rôi, không tồi.” Lâm Tử Minh bình luận Có Hán Xinh, anh nhìn cái là biết Cố Hán Xinh đã dùng Tiên Túy Đan rôi, kinh mạch, ngũ tạng đều được nâng cao rất nhiều, nhưng vân chưa đạt đến cảnh ,giới tiên thiên, vân thiếu một bước cuôi cùng.

Có điều, cho dù Có Hán Xinh đạt đến cảnh giới tiên thiên, hắn ta cũng không phải là đối thủ của anh.

Ba người chú Hùng năm trên mặt đật, cảm nhận được luồng khí phát ra từ người của Có Hán Xỉnh, vô củng sợ hãi, năm im không dám cựa quậy, trực tiếp giả chết. Bây giờ họ đang rất hồi hận, đã nhận ra mình động đền người có sự tồn tại khủng bỗ như nào.

Mười mây sinh viên như Tiền Phong lại càng không phải. nói, thậm chí có người bị dọa đên nỗi tè cả ra quần, VÕ cùng mắt mặt.

Cố Hán Xinh đi qua đó, hắn bỏ kính xuống, ánh mắt tràn đây sát khí nhìn Lâm Tử Minh, nói: “Lâm Tử Minh, dám gây chuyện ở, địa bàn của ông đây, đánh người của ông bị thương, – tôi thấy anh chán sống, muốn tìm chỗ chết sao?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 649


Chương 649

Sát khí trên người hắn tỏa ra, thật sự làm cho mây người Tiền Phong cảm thấy sợ hãi, cả người run rầy.

Họ đều là những sinh viên bình thường, chưa từng gặp qua cao thủ ở tâng lớp này.

Lâm Tử Minh nhéch miệng lên nói: “Có Hán Xinh, tôi rất khâm phục sự dũng cảm của anh, vẫn còn dám đến đây tìm tôi. Bây giờ tôi đang nghi ngờ bố của anh Cố Huyền là nhặt Thờ anh về nuôi đó, không phải là con ruột, ông ây mới bảo anh đi tìm chỗ chết.”

Cố Hán Xinh nghe vậy càng tức giận hơn, gân xanh trên cô hắn lên, lớn tiếng chửi bới: “Muốn chết sao?”

Sự tức giận trên người hắn lên đến cực điểm, tay nắm thành nắm đâm, chuẩn bị ra tay với Lâm Tử Minh.

Bây giờ đang ở chỗ đông người, Lâm Tử Minh đang âm thâm tích lũy quyền lực, nhưng nêu như Cố Hán Xinh thực sự dám ra tay với anh, vậy thì anh cũng không nương tay, một quyền đánh cho Cố Hản Xinh tàn phế ‘luổn. Dù sao thì anh cũng đã đắc tội với Cố Huyền, rồi, thêm một lần nữa cũng không vân đề gì.

Đúng lúc đó, hai người cảnh sát chạy đên, chỉ tay vê phía họ măng: “Này, mây người đang làm gì vậy, dám đánh nhau ở đây sao?”

Sát khí của Cố Hán Xinh vơi đi một nửa, ở đây là chỗ đông người, hắn cũng không dám quá ngông cuồng, hơn nữa bây giờ còn bị cảnh sát nhìn thầy, nên hẳn cũng chùn bước thêm một chút.

“Lâm Tử Minh, cứ chờ đầy! Ông đây sẽ nhanh chóng tìm mày, dạy dỗ mày một trận! Lúc đó, tao sẽ giành lại vợ của mày, hành hạ đến chết!” Cô Hán Xinh chỉ tay vào mũi Lâm Tử Minh, hung ác hét lên.

Lâm Tử Minh nghe thấy máy lời này vô cùng phân nộ, nheo mắt lại, sát ý trong người dâng lên, muốn g**t ch*t Cô Hán Xinh.

Sở Phi chính là giới hạn của Lâm Tử Minh, vậy mà Cổ Hán Xinh lại có chủ ý đánh Sở Phi, anh đương nhiên không thể không phẫn nộ.

Có điều Lâm Tử Minh không nói ra, anh lạnh lùng nhìn bóng hình rời đi của Có Hán Xinh, trong lòng anh, Có Hán Xinh đã như người chết.

Hai người cảnh sát nhanh chóng chạy đên nơi, cảnh cáo đơn giản một chút, họ nhìn thấy đám người Tiên Phong đang nằm trên mặt đất, rõ ràng là đã bị người khác đánh, liền chât vân chuyện đã xảy ra.

Mấy người Tiền Phong nhìn thấy cảnh sát, như gặp được cứu tinh, vội vã chỉ tay về phía Lâm Tử Minh, nói Lâm Tử Minh đáng bọn họ.

Hai người cảnh sát lập tức đen mặt lại, nói; “Hai người chúng tôi giống kẻ ngốc lắm. sao? Một người như vậy mà có thể đánh được máy người ra nông nỗi này sao?”

Tiền Phong vội vàng nói: “Chú cảnh sát, cháu không nói dồi, thật sự là anh ta đánh bọn cháu, anh ta là cao thủ võ lâm, năng lực rất mạnh.”

Lâm Tử Minh lên tiếng: “Hai vị cảnh sát, tôi là thương nhân, đúng lúc đi ngang qua chỗ này, căn bản không quen biệt mây người này, càng không hiệu họ đang nói gì. Đây là danh thiếp của tôi.”

Hai người cảnh sát nhìn thấy danh thiếp của Lâm Tử Minh, bị dọa một phen, trên danh thiếp việt Lâm Tử Minh, chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh, giờ họ lại càng tin tưởng Lâm Tử Minh, dựa vào kinh nghiệm làm cảnh sát hai mây năm của họ, một vị chủ tịch của một công ty lớn như vậy, sao lại đánh nhau ở trên đường, hơn nữa còn là đánh mười mây người, mà bản thân lại không bị thương chút nào, đây không phải là chuyện hoang đường hay sao.

Vì vậy họ cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp đề Lâm Tử Minh rời đi, hơn nữa còn đưa mây người Tiền Phong vê đồn cảnh sát.

Máy người Tiền Phong bây giờ đang vô cùng hồi hận.

Chuyện này 4 đối với Lâm Tử Minh, không tạo nên bắt cứ ảnh hưởng nào, nhưng đến cuối cùng lại gặp Có Hán Xinh, trong lòng anh đột nhiên thức tỉnh, cần phải đây nhanh tiến độ, trong khoảng thời gian nhanh nhất, huấn luyện những người vệ sĩ kia.

Đến ngày hôm sau, anh lập tức hành động, đi đến vị trí của vệ sĩ, bắt đầu huân luyện những người vệ sĩ đó.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 650


Chương 650

Mấy người mới đến Vương Vệ Quý, nhìn thây Lâm Tử Minh còn trẻ như vậy, lại là ông chủ của công ty, trong lòng không khỏi nghĩ răng Lâm Tử Minh chỉ đến đề chơi đùa, căn bản không đặt trong lòng.

Nhưng không qua lâu sau, họ nhìn thây thực lực của Lâm Tử Minh, đều xóa bỏ đi suy nghĩ vừa rồi, thừa nhận sự lợi hại của Lâm Tử Minh, bắt đầu nghiêm túc tập luyện.

Thời gian trôi qua rât nhanh, một tuân qua ởi, trong một tuần đó, Lâm Tử Minh chủ yêu ở bộ phận bảo vệ mới được thành lập. đó, phụ trách huần luyện mây người vệ sĩ.

Dưới sự huấn luyện của anh, thực lực của. mấy người vệ sĩ đó tăng lên đáng kể, mẫy người họ cũng càng ngày càng bội phục Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh làm việc rất cần thận, trước khi đoàn vệ sĩ đó xuất sư, anh đều bảo lão Sửu phái cao thủ đến bảo vệ nhà Sở Phi.

Chủ yếu vẫn là bảo vệ cho Sở Phi.

Thực ra, lúc đầu Sửu gia nói với Lâm Tử Minh không cần phải căng thẳng như vậy, Bắc Thiên Hội là một hội lớn, bọn họ làm việc đúng là rất bá đạo, nhưng vân có phong độ, trước mắt sẽ không ra tay với người bên cạnh Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh đương nhiên biết đạo lí này, chỉ là anh làm việc rất cần thận, đề phòng trước vẫn hơn.

Hôm đó, lão Sửu gọi điện thoại cho, anh, nói là có một nhân vật lớn muốn hẹn ‘anh gặp mặt.

Lâm Tử Minh vẫn còn một đống chuyện chưa giải quyết xong, làm gì có thời gian mà hẹn ăn cơm với người khác, vì vậy anh đã từ chối, nhưng lão Sửu lập tức nói một cách thâm sâu: “Thiếu gia, tôi nghĩ là anh vẫn nên đi gặp một chút thì tốt hơn.”

Lâm Tử Minh biết chuyện này không.

đơn giản, hỏi: “Người này có địa vị rất cao sao?”

Lão Sửu gật đầu nói: “Ở phía Nam mà nói, đúng là có địa vị rất cao, tốt nhất vân là nên gặp mặt một chút, hơn nữa còn cần phải thể hiện sự cung kính đối với đối phương.

Lâm Tử Minh đột nhiên cảm thấy hứng thú: “Ô, nhân vật lớn này rốt cục là ai vậy? Nói ra nghe xem.’ Bây giờ anh ở thành phô Hoa cũng được coi là một trong những nhân vật lớn, tài sản trên giấy tờ lên đến hơn trăm tỷ nhân dân tệ, người của hai phe trăng đen cũng cân nê mặt hắn, có thể bảo hắn ngoan ngoãn đi gặp mặt ăn cơm, còn cân phải có thái độ cung kính, trên thành phô Hoa này không có nhiều.

Đương nhiên, Lâm Tử Minh cũng không kiêu ngạo, không quá coi trọng sự tôn tại của mình, vẫn còn rất nhiều người có địa vị cao hơn mình ở bên ngoài, điều này, trong lòng Lâm Tử Minh vẫn hiệu rõ.

Lão Sửu gật đầu nói: “Người đó tên là Âu Dương Phong, chủ tịch tập đoàn Thăng Dương, là hội trưởng tiền nhiều của thương hội G, rất có thế lực, năng lực cũng rất mạnh, tất cả mọi người đều nề mặt, ngay cả Bắc Thiên Hội cũng không dám đắc tội.”

Sau khi Lâm Tử Minh nghe xong, anh cảm thấy rất bất ngờ, tập đoàn Thăng Dương không phải tập đoàn nhỏ, mà là một tập đoàn đã đứng vững trên thị trường 20 năm, tài sản lên đên hơn một nghìn tỷ nhân dân tệ, hơn nữa không giỗng QO), là công ty cung câp mạng lưới, tập đoàn Thăng Dương là một thực thể, kinh doanh rất nhiêu lĩnh vực, những năm gân đây đang lấn sân sang lĩnh vực truyền thông, dã tâm của tập đoàn này thật sự rất lớn.

Khi Lâm Tử Minh còn nhỏ, đã nghe đến danh tiếng của tập đoàn Tháng Dương, hồi đó Lâm Gia còn có quan hệ hợp tác rất tốt với tập đoàn Thăng Dương.

Nói đến đây, chủ tịch tập đoàn Thăng Dương, có lẽ là thê hệ ông nội của Lâm Tử Minh.

Trong ân tượng của anh, lúc còn nhỏ anh thường được người ông này ôm vào lòng, qua nhiều năm như vậy rồi, không biết Âu Dương Phong còn nhớ đên mình không.

“Được, tôi sẽ đi.” Lâm Tử Minh nhanh chóng gật đầu nói.

Lão Sửu thở phào một tiếng, hắn còn sợ Lâm Tử Minh sẽ kiêu ngạo, không nê mặt người được coi là nhân vật lớn này.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 651


Chương 651

Buổi tối hôm đó, Lâm Tử Minh cùng với lão Sửu đi đến nhà của Âu Dương Phong, là một trang viên sang trọng, diện tích lên đến hàng nghìn mét vuông, biệt thự lớn của Lâm Tử Minh ở vịnh Du Long so với biệt thự này chỉ như một túp lều tranh mà thôi.

“Âu Dương Phong này cũng phách lỗi quá đi, trong nước mà sông trong một trang viên như vậy.” Lâm Tử Minh có chút cảm khái nói.

Lão Sửu lên tiếng: “Âu Dương Phong có tư cách đề phách lối như vậy, ông ây giúp cho GDP của tỉnh G tăng lên rât nhiêu, chỉ cân ông ấy còn ở tập đoàn Thăng Dương ngày nào, thì tập đoàn Thăng Dương, sẽ phát triển ngày đó, ngay cả Bắc Thiên Hội cũng không dám động đến.”

Lâm Tử Minh rất thông minh, lập tức nghe ra được ý trong lời nói của lão Sửu: “Âu Dương Phong sắp có đại nạn rồi?”

Lão Sửu gật đầu nói: “Bên ngoài có tin đồn, ẨU Dương Phong tuôi đã cao, thân thể ngày càng suy yêu, sinh khí cũng dần dần phai nhạt, có lẽ không sông được lâu nữa, bây giờ mọi người đang bắt đầu phân chia tài sản rồi.

Lâm Tử Minh lặng lẽ suy nghĩ, cảm thấy điều này có chút không đúng, nêu như không còn sông được lâu nữa, tại sao vân có tỉnh thần và thể lực để nhúng tay vào chuyện của anh với Bắc Thiên Hội? Đây không phải là cô tìm chuyện để làm sao, phải biết rằng, việc đứng ra giảng hòa không dễ dàng gì, nếu như không cần thận, sẽ đặc tội với hai bên, không thê lầy được lòng của bên nào.

“Tôi thấy việc không đơn giản. như vậy, Âu Dương Phong là người đứng ra giảng hòa như vậy, tôi thây ông ây vân chưa gặp phải đại nạn gì hệt.”

Lâm Tử Minh nói ra cách nghĩ của bản thân.

Lão Sửu nói: “Cũng có lẽ là vậy, dù sao thì, chỉ cần gặp được Âu Dương Phong, sẽ hiểu được tình hình.”

Hai người vừa nói chuyện, vừa lái xe đi vào trang viên, có người đứng sẵn ở đó, tiêp đón họ.

Sau khi xuống xe, lập tức có mấy người từ xa đi đến, đi phía trước họ là một người đàn ông trung niên, thận hình có chút béo, gương mặt tràn đầy phúc hậu, lương thiện, là kiều người trung thành, trời sinh Lâm Tử Minh đôi với những người như vậy rất có hảo cảm.

“Vị này có lẽ là chủ tịch Lâm, đúng là tuôi trẻ tài cao, vinh hạnh vinh hạnh.”

Người đàn ông trung niên đi qua đó chủ động bắt tay Lâm Tử Minh, thái độ rât nhiệt tình, làm cho Lâm Tử Minh có chút bắt ngờ, vội vàng lên tiếng: “Âu Dương tiên sinh, xin chào xin chào.”

Lâm Tử Minh chưa từng gặp qua người đàn ông trung niên này, nhưng anh cũng biệt đôi phương là ai, đó là người con trai thứ hai của Âu Dương Phong, tên là Âu Dương Học Hải, cũng là một người có tiêng trên thương trường.

Phía sau Âu Dương Học Hải, có lẽ đều là người của Âu Dương Gia, họ đều nở nụ cười lương thiện với Lâm Tử Minh, thái độ rất nhiệt tình. Nói thật là, điều này làm cho Lâm Tử _ Minh có chút rồi bời, không thê hiệu được, theo lí mà nói, dựa vào thực lực của Âu Dương Gia, họ không cần phải đối xử với anh nhiệt tình như vậy.

Đặc biệt là ánh mắt của một phu nhân, không ngừng quan sát anh, ánh mắt đó, giỗng như là đang nhìn con rễ vậy, có chút không. tự tại.

Lẽ nào Âu Dương Phong hẹn mình đến đây, là muốn làm thông gia với anh?

Lâm Tử Minh nhanh chóng xóa bỏ suy nghĩ này khỏi đầu, chuyện anh là con rẻ của Sở Gia ở thành phô Hoa này đâu còn là bí mật gì nữa, dựa vào năng lực của Âu Dương Gia, nhất định không thể không Biết tin tức này, sao lại có thể có suy nghĩ này được.

Dù sao thì cũng đến rồi, cứ yên phận một chút, chút nữa gặp được Âu Dương Phong, anh sẽ hiểu được tình hình.

Trang viên này của Âu Dương Gia hiền nhiên là do chuyên gia thiết kế đặc biệt, bài trí đặc biệt tôt, vừa bước vào đã cảm tháy thư thái dễ chịu, đầu óc trở nên hoạt bát lúc nào không biết.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 652


Chương 652

Sau khi Lâm Tử Minh đạt tới cảnh giới bẩm sinh, đặc biệt nhạy cảm với lĩnh khí của trời đất, lập tức cảm nhận rõ ràng linh khí trong trang viên này mạnh hơn bên ngoài, mọi cây côi trồng đều có sự kết nối với nhau, vô cùng kì diệu. Đặc biệt là trong hồ bơi bên cạnh có một đàn cá chép vàng, một trong sô đó là vua của bên cá đó, khi Lâm Tử Minh đi vào, nó còn ngước đầu lên mặt nước, nhìn Lâm Tử Minh vài lần, Lâm Tử Minh cũng nhìn nó, nó không hề cảm ì thấy sợ hãi chút nào, cảm giác như gặp người thân quen vậy.

Lâm Tử Minh cười nói: “Âu Dương tiên sinh, trang viên nhà anh được bao quanh bởi núi và sông. Bài trí thật khéo léo. Nó chiếm lấy long mạch của cả ngọn núi, đặc biệt là hô bơi bên cạnh. Đó thật sự là một sự kì diệu. Không biết là do vị cao nhân nào thiết kê?”

Ánh mắt của Âu Dương Học Hải nhìn Lâm Tử Minh có chút kinh ngạc, nói: “Chủ tịch Lâm như vậy mà còn có thể hiệu được phong thủy, đúng là hiếm thấy hiểm thầy, chủ tịch Lâm nói không sai, trang viên của Âu Dương Gia chúng tôi, là do đại sự rất nỗi tiếng về phong thủy Trần Đạo Thanh thiết kế.”

Hóa ra là Trần Đạo Thanh, chẳng trách thiết kế ra được trang viên đẹp đến như vậy.

Lâm Tử Minh cũng nghe qua danh tiếng của Trần Đạo Thanh, là một người vô cùng có tiếng trong giới phong thủy, hãn đã thiết kế phong thủy cho rất nhiều quan chức cao cấp, vì vậy đặc biệt có danh tiếng.

‘“Chủ tịch Lâm: đúng là tuổi trẻ tài cao, theo tôi được biết, chủ tịch Lâm sinh năm 92, năm nay là 28 tuổi.” Âu Dương Học Hải cảm khái nói: “Mới 28 tuôi, mà đã có sự nghiệp như vậy, học vị tiền sĩ, có công ty phát triên mạnh mẽ, còn hiểu được phong thủy.

Không khoa trương một chút nào, chủ tịch Lâm, anh là người tài nhất trong SỐ những người tài mà Âu Dương Học Hải tôi gặp qua.”

Âu Dương Học Hải không đánh giá rất cao Lâm Tử Minh, đồng thời ánh mắt những người của Âu Dương Gia cũng càng ngày càng không giỗng lúc trước, đặc biệt là phu nhân kia, ánh mắt ngày càng thê hiện sự vừa lòng.

Lâm Tử Minh xua xua tay nói: “Âu Dương tiên sinh quá khen rồi, tôi không có năng lực như vậy đâu, còn thua kém rất nhiều với Âu Dương tiên sinh đây.”

Âu Dương Học Hải cười cười, sau đó nói: “Chủ tịch Lâm này, anh cách tôi 9 tuổi, vừa gặp mà như đã quen, chúng ta không cân khách sáo như vậy, nêu như anh không đề ý, có thể gọi tôi là chú Âu Dương, tôi sẽ gọi anh là Tử Minh, được không?”

Lâm Tử Minh ngây người ra, đương nhiên không thê từ chôi, sau đó lẽ phép gọi: “Chú Âu Dương.”

“Ha ha.” Âu Dương Học Hải cười vui vẻ, sau đó chỉ tay vào vị phu nhân đứng phía sau nói: “Tử Minh, đây là dì Quê Lan của cháu.”

Trương Quê Lan cười tươi tăn, bước đên, rât nhiệt tình nói: “Tử Minh, cháu đúng là người tài, làm cho dì càng nhìn càng vừa ý.”

Lâm Tử Minh cười ngại DĐ, sự bất ôn trong lòng càng ngày càng dâng mạnh mẽ, nhưng ngoài mặt vẫn rất nhiệt tình gọi một tiêng dì.

Mấy người của Âu Dương Gia, cũng đi đên chào hỏi với Lâm Tử Minh, cân bao nhiêu sự nhiệt tình, thì có bấy nhiêu.

Sự nhiệt tình này làm cho Lâm Tử Minh cảm thấy có chút xấu hỗ và bắt an, đây là lần đầu tiên anh đến Âu Dương Gia, không phải người thân cũng chẳng phải bạn cũ, vậy mà Âu Dương Học Hải với mây người khác đối xử rất nhiệt tình với anh, đây đúng là một điều kì lạ. Nhưng mâu chốt là, anh có thể cảm nhận được sự nhiệt tình này, không phải do họ giả vờ, mà là thật sự nhiệt tình.

Lâm Tử Minh đã quen với việc thù địch và bị người khác chế giêu †rong mây năm qua, hình như đây là lần đầu tiên anh được người khác đối xử một cách nhiệt tình như vậy, có chút không quen.

Đi vào trong phòng, họ cũng bớt phóng túng hơn.

“Tử Minh, cháu ngồi ở đây một chút, chú đi gọi bố chú đến.” Âu Dương Học Hải cười nói với Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh gật đầu đáp ứng.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 653


Chương 653

Trương Quế Lan với mấy người của Âu Dương Gia cũng đi theo, lập tức sẽ quay trở lại.

Tìm được cơ hội nói chuyện, Lâm Tử Minh nhỏ giọng nói với lão Sửu: “Tiểu Sửu, không phải anh nói Âu Dương Phong muôn gặp tôi, là vì chuyện hòa giải hay sao, xem tình hình bây giờ, hình như không đúng lắm. Rốt cục là chuyện gì đang diễn ra vậy?”

Lão Sửu nhìn Lâm Tử Minh, nói: “Thiếu gia, anh hiểu lầm rồi, tôi không nói Âu Dương Phong hẹn anh ăn cơm, là vì chuyện hòa giải.”

Lâm Tử Minh ngây người ra, nghĩ lại một chút, quả thật lão Sửu không hề nói như vậy. Chỉ là tâm lí bình thường của con người mà, sẽ có những suy đoán riêng, dù gì bây giờ anh cũng có ân oán với Bắc Thiên Hội, ,đúng lúc này Âu Dương Phong muôn gặp anh, không phải là vì muôn làm người giải hòa hay sao?

Lâm Tử Minh lập tức nhận ra, lão Sửu này lại bây anh! Âu, Dương Phong hẹn gặp anh, nhất định là có mục đích khác.

Lão Sửu. cố ý không đối diện với anh, trong lòng trồng rồng, làm cho Lâm Tử Minh tức đến nỗi nghiền răng.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân từ câu thang vang lên, giọng. nói cũng vang lên, Lâm Tử Minh ngắng. đầu nhìn lên, liền nhìn thấy ba người từ cầu thang đi xuống, đều là những người trẻ tuổi, chỉ tàm từ 22 đến 23 tuôi.

Họ nhìn thấy Lâm Tử Minh đang ngồi ở phòng khác, liền nhăn mày lại.

“Tên quê mùa kia là ai vậy, sao lại đên nhà chúng ta?”

“Không biết, có lẽ là người đến sửa đô.”

“Thật là, những người như này, mà cũng gọi đên nhà chúng ta, làm bản cả nên nhà nhà chúng ta.”

“Còn ngồi ở vị trí mà tôi hay ngồi! Sau này ông làm sao mà ngôi được, không được, ông phải nhanh chóng đuồi tên kia mùa kia đi.” Một người có gương mặt sáng sủa trong sô đó lên tiếng, biểu tình bướng bỉnh không phục lên tiếng, sau đó nhanh chóng đi qua chỗ Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh đã sớm nghe được mấy câu mà bọn họ nói, tự I nhiên cau mày lại, ba người trẻ tuôi này, vừa nhìn đã biết là ăn không ngồi rồi, chơi bời lêu lỗng, tính cách ngang, bướng giống như đời thứ hai của thế tổ, dựa vào gia cảnh của gia đình, từ nhỏ đã có tính cách không tốt, tự cho mình là trung tâm vũ trụ, nhìn không. thuận mắt liền vùi dập, không có giáo dục, cũng không biết quan tâm đến cảm nhận của người khác.

Lâm Tử Minh đặc biệt ghét phải kết giao với mây người như vậy, lân này đến Âu Dương Gia, nhận được sự đối xử nhiệt tình của Âu Dương Học Hải với mây người kia, anh còn nghĩ răng sẽ không có chuyện này xảy ra, kêt quả chuyện như này vẫn xảy ra.

Có điều, đây mới là điều bình thường.

“Này, hai kẻ quê mùa kia, ai cho mây người vào đây, mau chóng cút ra ngoài cho ông. “Người trẻ tuổi kia bước đến, vô cùng tức giận, dáng vẻ chán ghét nói lớn.

Lâm Tử Minh tốt xâu gì cũng là một người có mặt mũi, bị người khác chỉ vào mặt nói như vậy, anh không thể không tức giận, sắc mặt trâm lại, nói: “Đâu tiên, chúng tôi không phải là kẻ quê mùa, chúng tôi là được Âu Dương Phong tiên sinh mời đến, ngoài ra, tốt nhất là tôn trọng tôi một chút khi nói chuyện.”

Người trẻ tuổi kia cười lớn nói: “Cái gì vậy, ông nội tao mời mày đến đây?

Lừa ai vậy, mày có biệt ông hội tao là ai không mà dám nói như vậy? Ông không thèm nói chuyện với mày nữa, mau chóng cút khỏi đây, không thì đừng trách ông không khách sáo.”

Nói xong, người trẻ tuổi đó sắn tay áo lên, ánh mát hung hăng nhìn vệ phía Lâm Tử Minh, có lẽ là muốn dạy dỗ Lâm Tử Minh một trận.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 654


Chương 654

Lâm Tử Minh cũng trở nên tức giận, nêu không phải vì nề mặt Âu Dương Phong, anh mới không thèm đên đây, dù gì anh cũng là người có mặt mũi, bị một tên đời thứ hai của thể tô chỉ mặt nói như kia, cho dù tính khí của anh có tốt thê nào cũng không thể nhịn được nữa.

Bây giờ Lâm Tử Minh thật sự không hiểu được hàm ý của Âu Dương Gia, anh thông qua lời nói của tiêu Sửu, mới đên Âu Dương Gia, lúc nãy vợ chồng Âu Dương Học Hải còn đối xử nhiệt tình với anh như Vậy, trong nháy mắt liền xuất hiện ba kẻ đời thứ hai của thế tổ, nói năng vô củng l* m*ng với anh, đây là ra oai phủ đâu với anh? Hay là muôn khảo nghiệm gì đó?

Cho dù thế nào, dựa vào thân phận bây giờ của Lâm Tử Minh, bị một hậu bồi chỉ tay vào mũi nói như vậy, tức là đã mạo phạm đến anh, đến lúc đó, nêu như Âu Dương Gia không cho anh một câu trả lời thì không thể được.

Lâm Tử Minh lạnh lùng nhìn hắn, nói: “Nề mặt ông nội Âu Dương Phong của mày, tao cho cậu một cơ hội, xin lỗi tao, chuyện mày mạo phạm đến tao ngày hôm nay, tao sẽ không tính toán.”

Người trẻ tuổi đó hình như: nghe thấy chuyện cười, cười lớn lên, hai người còn lại cũng cười lên, ánh mắt nhìn Lâm Tử Minh, giống như nhìn một kẻ yếu đuối.

Ánh mắt Lâm Tử Minh ngày càng trở nên lạnh lùng.

“Ha ha ha, cười chết mắt, loại người hạ đẳng như mày, mà cũng đòi tao xin lỗi sao? Mày vẫn chưa tỉnh ngủ hả? Được rồi, không phí lời với mày nữa, ông đếm đến ba, mày còn chưa cút đi, thì đừng trách bền thiều gia không khách khí.” Âu Dương Tuân Minh cười hung ác nói, gần đây hắn học karate, thực lực được tăng lên rất nhiều, mây người đàn ông mạnh mẽ cũng không phải đối thủ của hắn, vô cùng tự tin vào bãn lĩnh của bản thân, dạy dỗ tên quê mùa kiả, không phải chuyện khó khăn.

Hắn ta thật sự thích cảm giác được đánh người khác, khi nắm đấm của hắn rơi vào thân hình của người khác, cảm giác đó vô cùng vui sướng.

Hắn đếm đến ba, Lâm Tử Minh vẫn thờ ơ, phót lờ quyền hạn của hắn, hắn tức giận măng một câu, rượu mời không uông muôn uông rượu phạt, liên bát đầu ra tay với Lâm Tử Minh, bàn tay hắn cầm một con dao hướng về phía cổ của Lâm Tử Minh.

Đồng thời nở nụ cười độc ác, hắn dồn hết lực vào bàn tay đó, nếu như đâm trúng, đối phương nhất định sẽ ngã xuông.

Nếu như đối phương phản ứng kịp, dùng cánh tay đề đôi kháng với hắn. hắn cũng không sợ, cánh tay của hắn rất khỏe, tên quê mùa này r nhất định sẽ đau đến muốn chết đi sông lại.

Nhưng mà, mọi chuyện có thật sự xảy ra như vậy không?

Lâm Tử Minh nỏ nụ cười lạnh, hoàn toàn không phản kháng, đề con dao trên tay của Âu Dương Tuần Minh chém vào cô mình, đột nhiên, một tiếng hét thất thanh vang lên.

Tất nhiên nó không thê là do Lâm Tử Minh hét lên, với sức mạnh thiên phú của anh, thể chất của anh từ lậu đã vô cùng cường tráng, cho dù Âu Dương Tuần Minh thực sự dùng dao chém vào cô anh, hắn cũng không thệ chém vào được. Lâm Tử Minh có thể sử dụng sức mạnh của mình trong tích tác, tập trung ở một chỗ, cứng như sắt.

Lâm Tử Minh vừa rồi không né tránh mà chỉ làm căng cứng cơ ở cổ, mật độ cơ đạt đên cực đại ngay lập LỨC.

Âu Dương Tuấn Minh như chém vào một tâm sất, cơn đau truyền đến, đau đến nỗi nước mắt của hẳn tuôn tra.

Hai người còn lại nhìn đến ngây người, không hiểu chuyện gì đang diễn ra, rõ ràng là Âu Dương Tuần Minh dùng dao kề lên cô đối phương, vậy mà người hét lên tiếng hét thảm thương đó lại là Âu Dương Tuần Minh.

Lâm Tử Minh không lựa chọn ra tay, vì dù gì đây cũng là nhà của Âu Dương Phong, chỉ cần trừng phạt Âu Dương Tuân Minh là được rồi, nếu anh thật sự ra tay, nhất định sẽ xảy ra ẩu đả.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 655


Chương 655

“Aiz, đau chết mắt, mây người còn đứng ngây ra đó làm gì, cùng xông lên đi.” Gương mặt Âu Dương Tuân Minh tràn đây đau khổ, nắm chặt tay phải của mình, đau đến run rây cả người, đến lúc này, hắn vẫn chưa ý thức được người mà hắn động đến có thực lực như thế nào.

Hai người còn lại, chuẩn bị ra tay với Lâm Tử Minh, có một người chạy vào phòng bếp, lầy một con dao ổi ra.

Không thê không nói, họ thật sự là vô pháp vô thiên, ngay cả dao cũng dám dùng, không sợ g**t ch*t người khác hay sao?

Đúng lúc đó, có một giọng nói từ cầu thang truyền xuống: “Âu Dương Tuần Khải, Âu Dương Tuần Long, hai con đang làm gì vậy, mau dừng tay lại.”

Đó là Âu Dương Học Hải, hắn đang đứng ở phía sau một người, tức giận chỉ tay về phía ba người Âu Dương Tuần Minh mắng mỏ.

Lâm Tử Minh nhìn lên, người kia không phải ai khác, chính là _Âu Dương Phong, gia chủ của Âu Dương Gia, chủ tịch tập đoàn Thăng Dương, nhân vật lớn trong lời truyện của tỉnh G.

Âu Dương Phong năm nay đã 85 tuổi tròn, nhưng từ trên người hăn, không nhìn ra được chút già yêu nào, tinh thần tràn trề, đặc biệt là đôi mắt sáng long lanh, nhìn rất có sức sóng, ít nhất hắn cũng sống thêm được 10 năm nữa.

Trong lúc Lâm Tử Minh quan sát Âu Dương Phong, thì Âu Dương Phong cũng đang quan sát đánh giá anh, trân đây ý cười và vui vẻ.

Âu Dương Tuần Khải với Âu Dương Tuần Long nhìn thấy Âu Dương Phong xuật hiện, cả người run lên, lộ ra vẻ kinh sợ.

Ấu Dương Tuần Minh lập tức bày ra dáng vẻ uật ức, nói lớn lên: “Ong nội, ông đến thật đúng l lúc! Hai kẻ quê mùa này, không biết là do ai không có mắt cho họ vào, con kiên nhẫn chất vấn họ đến đây làm gì, mà họ không chịu trả lời, con chỉ đành mời họ ra ngoài, bọn họ liền ra tay đánh con.

Ong xem, tay của con bị sưng phù lên rồi, rất đau, ông nhất định phải làm chủ cho con.

Cái gì gọi là “gƯỜI xấu thì tế cáo Tớ, cái gì gọi là bị quật lại, Âu Dương Tuần Minh thật sự đã làm rõ được điều này, hơn nữa dáng vẻ của hắn ta lúc này cần vô tội bao nhiêu thì có bầy nhiêu, cần đáng thương bao nhiêu thì có bầy nhiêu, đâu còn dáng vẻ kiêu ngạo, khoa trương lúc nãy.

Lâm Tử Minh nhìn thầy dáng vẻ đó của hắn, cảm thấy vô cùng bội phục, thật sự là biết diễn kịch quá rôi.

Một người phụ nữ nghe xong, gương mặt đau lòng, nhanh chóng chạy đên, ôm lầy tay của Âu Dương Tuần Minh, nói: “Bảo bối của mẹ, sao tay của con lại bị đánh thành ra như này, mẹ thật sự đau lòng.”

Ánh mắt Âu Dương Tuần Minh hiện lên sự đắc ý và gian xảo, nhưng vẫn lộ ra dáng vẻ vô tội đầy uất ức, mắt đỏ lên, những người không biết chuyện, còn thật sự tin rằng hắn bị Lâm Tử Minh bắt nạt.

“Mẹ, con không sao, chỉ là sắp bị gãy tay thôi.” Âu Dương ‘Tuần Minh uất ức nói, ngữ khí nghẹn ngào.

Mẹ hắn sau khi nghe xong, vô củng tứC giận, chỉ vào Lâm Tử Minh quát: “Tên quê mùa nhà anh, lá gan lớn lắm sao, dám bắt nạt con trai tôi! Anh chán sống rồi phải không? Người đâu, dạy dỗ tên này cho tôi, đánh què hai chân hắn cho tôi.”

Ngay lập tức, mấy người bảo vệ lực lưỡng chạy đên, chuân bị ra tay với Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh vẫn không thay đổi biểu tình trên mặt, rất lạnh lùng, đứng im không động đậy, anh muôn xem xem Âu Dương Phong sẽ xử lí như thế nào.

“Hỗn xược!”

Âu Dương Phong phẫn nộ, hét lớn lên.

Âu Dương Tuần Minh càng thêm đắc ý, mây người bảo vệ kia cũng đi đến trước mặt Lâm Tử Minh, chuẩn bị ra tay, tóm Lâm Tử Minh lại.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 656


Chương 656

“Âu Dương Tuần Minh, cháu to gan lắm! Dám vô lễ với khách quý của ông, đến đị! Bắt lây ba người Âu Dương Tuần Minh cho tôi.” Âu Dương Phốngí lạnh lùng măng.

Lúc đó, Âu Dương Tuấn Minh ngây người ra, Âu Dương Tuần Khải với Au Dương Tuân Long cũng sững người lại, họ không nghe nhằm chứ, ông nội nói kẻ quê mùa kia là khách quý của ông, còn kêu người bắt bọn họ lại.

Không chỉ mấy người họ, mà ngay. cả mây người bảo vệ cũng ngây người ra, không biết phải làm thê nào.

Âu Dương Phong đã đi đến noi, ông đã 85 tuổi rồi, bước đi rất vững vàng, gương mặt đầy phẫn nộ, vô cùng tức giận, dọa ba người Âu Dương Tuần Minh sợ đến run rầy cả người.

“Ông nội, cháu sai rồi…” Cuối củng thì Au Dương Tuần Minh cũng đã ý thức được mình đã gây ra họa lớn đên như nào, chân của hắn bắt đầu mềm nhũn ra.

Âu Dương Phong không thèm quan tâm đến hắn, lạnh lùng nói với mây người bảo vệ: “Làm sao? Bây giờ mây người còn không cả nghe lời tôi nữa hả?”

“Không dám, không dám.”

Mấy người bảo vệ sợ hãi, nhanh chóng bất lại ba người Âu Dương Tuân Minh.

Lúc đó Âu Dương Tuần Minh vô cùng hoảng hốt, vội vàng xin tha thứ: “Ông nội, ông nội! Cháu sai rồi! Cháu không có mắt, không nhìn ra được đó là khách quý của ông, với cả cháu còn chưa đắc tội gì với anh ta, là anh ta đánh cháu bị thương trước….”

Bốp!

Hắn còn chưa nói xong, liền bị Âu Dương Phong tát một cái, rất mạnh, không nương tình chút nào, một bên má của hẳn sưng lên, máu từ miệng chảy rỉ ra.

Mẹ của Âu Dương Tuần Minh nhìn thấy con trai bị đánh, đau lòng muốn chết, nhưng không. dám nói câu nào, trong nhà này, quyên lực tuyệt đối năm trong tay Âu Dương Phong, trên dưới Âu Dương Gia, không ai dám lên tiếng phản kháng.

“Một kẻ không nên thân! Dốt nát, kém cỏi| Cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng, gây họa bên ngoài. Danh tiếng của Âu Dương Gia sắp bị mày phá.

hỏng rôi đây.” Âu Dương Phong phẫn nột hét lên, giọng nói rât to, vang khắp biệt thự, mọi người vô cùng sợ hãi, Âu Dương Tuần Minh lại càng sợ hãi.

Tiếp đó, Âu Dương Tuấn Khải với Âu Dương Tuần Long chưa đợi Âu ông nội nói kẻ quê mùa kia là khách quý của ông, còn kêu người bắt bọn họ lại.

Không chỉ mấy người họ, mà ngay. cả mây người bảo vệ cũng ngây người ra, không biết phải làm thê nào.

Âu Dương Phong đã đi đến noi, ông đã 85 tuôi rồi, bước đi rất vững vàng, gương mặt đầy phẫn nộ, vô cùng tức giận, dọa ba người Âu Dương Tuần Minh sợ đến run rẫy cả người.

“Ông nội, cháu sai rồi…” Cuối củng thì Au Dương Tuần Minh cũng đã ý thức được mình đã gây ra họa lớn đên như nào, chân của hắn bắt đầu mềm nhũn ra.

Âu Dương Phong không thèm quan tâm đến hắn, lạnh lùng nói với mây người bảo vệ: “Làm sao? Bây giờ mây người còn không cả nghe lời tôi nữa hả?”

“Không dám, không dám.”

Mấy người bảo vệ sợ hãi, nhanh chóng bắt lại ba người Âu Dương Tuân Minh.

Lúc đó Âu Dương Tuần Minh vô cùng hoảng hốt, vội vàng xin tha thứ: “Ông nội, ông nội! Cháu sai rồi! Cháu không có mắt, không nhìn ra được đó là khách quý của ông, với cả cháu còn chưa đắc tội gì với anh ta, là anh ta đánh cháu bị thương trước….”

Bốp!

Hắn còn chưa nói xong, liền bị Âu Dương Phong tát một cái, rất mạnh, không nương tình chút nào, một bên má của hẳn sưng lên, máu từ miệng chảy rỉ ra.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 657


Chương 657

Mẹ của Âu Dương Tuần Minh nhìn thấy con trai bị đánh, đau lòng muốn chết, nhưng không. dám nói câu nào, trong nhà này, quyên lực tuyệt đối nằm trong tay Âu Dương Phong, trên dưới Âu Dương Gia, không ai dám lên tiếng phản kháng.

“Một kẻ không nên thân! Dốt nát, kém cỏi| Cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng, gây họa bên ngoài. Danh tiếng của Âu Dương Gia sắp bị mày phá.

hỏng rôi đây.” Âu Dương Phong phẫn nột hét lên, giọng nói rât to, vang khắp. biệt thự, mọi người vô cùng sợ hãi, Âu Dương Tuần Minh lại càng sợ hãi.

Tiếp đó, Âu Dương Tuấn Khải với Âu Dương Tuần Long chưa đợi Âu Dương Phong ra tay, đã chủ động quỳ xuông nhận sai, bọn họ làm loạn như vậy, nhưng trước mặt Âu Dương Phong tuyệt đôi không dám làm gì.

Âu Dương Phong không quan tâm đến hai người họ, mà quay đầu lại, áy náy nói với Lâm Tử Minh: “Chủ tịch Lâm, ngại quá, ba đứa cháu của tôi không biết lễ phép, mạo phạm đến cậu, mong chủ tịch Lâm bót giận.”

Lâm Tử Minh lập tức đứng dậy, cười nói: “Âu Dương tiên sinh khách sáo rỒi, tuôi trẻ bông bột, tôi sao mà có thê tức giận được.”

Âu Dương Phong nhìn Lâm Tử Minh, ánh mắt có chút vui mừng và cảm kích: “Chủ tịch Lâm, do lão phu không biết dạy cháu, mạo phạm đên chủ tịch Lâm, ba đứa cháu không nên thân của lão phu giao cho chủ tịch Lâm xử lí, muôn xử lí như nào cũng được.”

Ba người Âu Dương Tuân Minh nghe xong lời đó, càng cảm thấy. sợ hãi, họ đang rất hồi hận, không ngờ rằng ông nội lại nhẫn tâm đến mức ây, nêu như họ rơi vào tay Lâm Tử Minh, nhất định sẽ sống không bằng chết.

Lâm Tử Minh biết rằng Âu Dương Phong là đang nễ mặt anh, nêu như anh thật sự làm vậy, nếu như không chừa lại bậc thèm cho Âu Dương Phong, thì anh lại đắc tội với Âu Dương Phong.

Chuyện ngu xuẫn như vậy, Lâm Tử Minh nhất định sẽ không làm.

“Âu Dương tiên sinh nặng lời rồi, thực tế thì lệnh tôn cũng không làm gì quá đáng quá, hơn nữa, vừa nãy cũng đã chịu quản giáo của ông rôi. Tôi thầy chuyện này không cân phải truy cứu nữa.” Lâm Tử Minh cười nói.

Âu Dương Phong thở dài một tiếng nói: “Chủ tịch Lâm, tôi thầy tuồi tác của anh so với ba đứa cháu không nên thân của tôi cũng không cách nhau quá nhiều, nhưng năng lực với suy nghĩ của anh ưu tủ hơn họ rất nhiều, nếu như tôi có đứa cháu như anh, tôi năm mơ cũng sẽ bật cười tỉnh dậy, cũng có thể yên tâm giao lại quyên hạn của mình.”

Lâm Tử Minh nghe xong câu này ngây người ra, ôi trời, câu này có ý gì vậy? Lão già này không phải là đang muốn gây hiểu lâm cho người khác đấy chứ?

Quả nhiên, tất cả người đang có mặt trong biệt thự, nghe xong : câu nói đó, sắc mặt đều trở nên vô cùng đặc sắc. Họ biết Âu Dương Phong là người. như nào, câu nào nói ra cũng đều có mục đích cả, cũng đã được cân nhắc kĩ càng.

Sau khi ba người Âu Dương Tuân Minh nghe xong, sắc mặt càng trở nên khó coi, trong lòng càng thêm ghen ghét và đồ kị với Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh cười nhàn nhạt, không trả lời lại, bây giờ anh không hiểu ý của Âu Dương Phong, vì vậy không tùy tiện đáp lại.

Âu Dương Phong thấy Lâm Tử Minh không nói gì nữa, trực tiếp nói với ba người Âu Dương Tuần Minh: “Ba người còn không nhanh chóng qua cảm ơn chủ tịch Lâm, quân tử không so đo tính toán với tiêu nhân, không so đo với mãầy người có tri thức kém, bằng không ông đây đánh gãy chân ba đứa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 658


Chương 658

Ba người Âu Dương Tuân Minh đương nhiên là không can tâm, nhưng cũng không dám phản kháng lại lời nói của Âu Dương Phong, vội vàng đi đến chỗ Lâm Tử Minh xin lỗi.

Lâm Tử Minh căn bản không muốn tính toán với ba người họ, liên phẩy phẩy tay tha thứ cho họ.

Sau đó, Âu Dương Phong vậy vậy tay, ý bảo bọn họ rời đi, đích thân ngôi xuông ghê, pha trả cho Lâm Tử Minh, càng làm cho Lâm Tử Minh cảm thấy thấp t thỏm không yên, anh vội vàng nói: “Âu Dương tiên sinh khách sáo rồi, còn đích thân pha trà, vãn bối thật sự không nhận được.”

Lâm Tử Minh trước giờ đều là người có giáo dưỡng, là một người lễ phép, bây giờ từ đầu đến cuối, Âu Dương Phong đối xử với anh rất nhiệt tình, rất lượng thiện, anh làm sao mà có thê đề một người 85 tuồi pha trà cho anh, vì vậy anh vội vàng ngăn cản lại.

Âu Dương Phong cười cười, cũng không cưỡng câu thêm nữa, ánh mắt nhìn Lâm Tử Minh tràn đầy vui mừng, nói: “Được được được, nêu như chủ tịch Lâm đã nễ mặt lão già này, thì tôi đây cũng không cưỡng cầu nữa. Nào, Học Hải, con đên đây, pha trà cho chủ tịch Lâm.”

Âu Dương Học Hải từ một bên đi đến, bắt đầu pha trà.

Đây là thư phòng mà Âu Dương Gia chuyên dùng để tiếp đãi khách, căn, .phòng rât rộng, diện tích khoảng mậy chục mét vuông, trong phòng bày nộ điều đồ cổ và sách, còn có không ít thư tịch, vừa nhìn đã biết Âu Dương Phong là người, rất thú vị, là người ở một cảnh giới rât cao.

“Vị này có lẽ là lão Sửu, quả nhiên là rồng phượng giữa nhân gian, vừa nãy tiêp đón không được chu đáo, thành thật xin lỗi.” Âu Dương Phong cười nói.

Lão Sửu vội vàng nói: “Âu Dương lão tiền bội khách sáo rồi! Âu Dương lão tiền bối gọi tôi là tiểu Sửu là được rồi, tôi đi theo thiếu gia đến đây, anh có chuyện gì, cứ trực tiếp bàn bạc với thiếu gia là được rồi, không cân phải suy nghĩ đến sự tồn tại của tôi.”

Âu Dương Phong gật đầu, ánh mắt một lần nữa lại đặt lên người Lâm Tử Minh, nói: “Chủ tịch Lâm….”

Lâm Tử Minh vội vàng ngắt lời hắn, nói: “Âu Dương tiên sinh gọi cháu là Tử Minh là được rồi.”

“Được được được, Tử Minh, chúng ta không phải là lần đầu tiên gặp mặt, cháu còn nhớ ta không?” Au Dương Phong cười nói.

. Trong lòng Lâm Tử Minh có chút căng thẳng, biết ‹ được chủ đề đã đến, trên mặt vần giữ nguyên sự bình tĩnh, lễ phép đón lây chén trà từ trong tay của Au Dương Học Hải, cười nói: “Nhớ ạ, lúc cháu còn rất nhỏ, Âu Dương tiên sinh đã từng đến Lâm Gia, còn ôm cháu nữa. Cháu nghĩ lão tiên sinh đã quên chuyện này rồi, nên không dám nhắc đến, haha.”

Anh mắt Âu Dương Phong nhìn xa xăm nhớ lại chuyện cũ: ,Đúng vậy, chớp mắp một cái đã mây chục năm rồi, lúc đó ông nội Lâm Trường. Thiên của cháu vẫn còn khỏe mạnh, ông với ông nội cháu còn là bạn tốt với, nhau. Bây giờ người còn người. mắt, ông nội cháu đã qua đời, ông cũng mất đi một người bạn tốt.”

Lâm Tử Minh nghe xong cậu nói này, mũi có chút cay cay, anh cỗ gắng kiềm chế, không đề bản thân mình nhìn quá thê lương, nói: “Lão tiên sinh, nêu như ô ông nội trên trời có linh, biết được ngài vận nhớ đến ông nội, trong lòng ông nội nhất định sẽ rất Vui.

Âu Dương Phong cười cười, không nói tiếp, ánh mắt nhìn Lâm Tử Minh có chút áy náy, nói: “Tử Minh, nói ra thì ta thật sự cảm thấy có lỗi với cháu, khi ông nội cháu qua đời, không đón cháu qua đây, hi vọng Tử Minh không hận ông.”

Lâm Tử Minh lắc đầu nói: “Lão tiên sinh nặng lời rôi, cháu làm sao mà có thê hận tiên sinh được.”

“Tử Minh, cháu là một đứa trẻ tốt, mây năm nay phải chịu nhiều khổ cực như vậy, vật vả cho cháu rồi.” Âu Dương Phong nói tiếp: “Nếu như cháu không chê bôi lão già này, vậy thì gọi ta một tiếng ông nội Âu Dương, cháu thây thế nào?”

Lâm Tử Minh nghe xong câu này, trong lòng anh có chút chắn động, ở tỉnh G, Âu Dương Phong là một nhấn vật có tầm ảnh hưởng rất lớn, bản thân là chủ tịch của tập đoàn Thăng Dương, hội trưởng tiên nhiệm của thương hội tỉnh G, nhân mạch và năng lức đều có, quan trọng nhất là, mây nhân vật cấp cao của quốc gia, cũng nề mặt Âu Dương Phong vài phân.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 659


Chương 659

Bây giờ lại đang muốn lôi kéo Lâm Tử Minh, hơn nữa còn bảo Lâm Tử Minh gọi là ô ông nội. Tin tức này mà truyền ra ngoài, nhát định sẽ gây chắn động không nhỏ.

Lâm Tử Minh biệt rõ bản thân mình đang đứng ở đâu, đừng nghĩ anh là chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh, trong tay có vài trăm tỷ, nêu thật sự so về địa vị và năng lực trong xã hội, anh vẫn không thê nào sánh được với Âu Dương Phong.

Nói một câu không dễ nghe đó là, anh dám đắc tội với Bắc Thiên Hội, nhưng không dám đắc tội với Âu Dương Phong, bởi vì Âu Dương Phong không phải là một thương nhân đơn thuần nữa, địa vị sau lưng hắn trong xã hội này vô cùng cao, nhân mạch này, không phải một sớm một chiều là có thể tích lũy được.

Đơn giản nhất là, mỗi quan hệ xung quanh Âu Dương Phong, không chỉ gói gọn trong phạm vi của những thương nhân một cách hạn hẹp nữa, bạn bè của Âu Dương Phong. có ai không phải là những người có địa vị cao ở Hoa Quốc?

Vì vậy, Lâm Tử Minh rất kinh ngạc, một lúc sau mới lấy lại thần chỉ, nói: “Âu Dương tiên sinh, bây giò cháu đang đắc tội với Bắc Thiên Hội, ông làm như vậy, không sợ đắc tội với Bắc Thiên Hội hay sao?”

Lâm Tử Minh nói ra câu này, vừa gọi là thẳng thắn, vừa coi là thắm dò thử .Âu Dương Phong.

Âu Dương Phong cười lớn: “Bắc Thiên Hội thì sao? Nếu như là người mà ta muốn bảo vệ, Bắc Thiên Hội sẽ dám làm gì chứ?”

Lời này nói ra, tràn đầy bá đạo và tự tin, không đặt Bắc Thiên Hội trong tầm mắt.

Lâm Tử Minh nghe ra được, Âu Dương Phong không hề nói chơi, hắn thật sự có sự tự tin đó.

Nhưng càng như vậy, lại càng làm cho Lâm Tử Minh không hiểu, anh với Âu Dương Phong chẳng thân chẳng quen, nghiêm túc mà nói, đây coi như là lân đầu tiên gặp mặt, Âu Dương Phong tại sao lại muốn lôi kéo anh như vậy? Không có đạo lí chút nào.

Lễ nào thật sự là vì tình bạn với ông nội Lâm Trường Thiên của anh?

Rât nhanh, anh nhanh chóng xỏa bỏ Suy nghĩ này trong đầu, cảm thây đó là điệu không. thể, ông nội anh đã mắt gần 5 năm rồi, nếu như Âu Dương Phong với ông nội thật sự là bạn tốt, tại sao bây giờ mới đến tìm anh?

Nhất định là vì nhìn trúng giá trị của anh.

Nhưng mà trên người anh có giá trị gì mà làm cho Âu Dương Phong nhìn trúng?

Lâm Tử Minh im lặng suy nghĩ, anh đại khái nghĩ tới, chăng nhế Âu Dương Phong nhìn trúng khả năng trời sinh kia của anh?

Mặc dù Âu Dương gia to như vậy, nhưng cũng không tìm ra được mây người có năng lực trời sinh đó. Thậm chí là một người cũng không thể tìm được.

Có điều, những lời này Lâm Tử Minh không hề nói ra, anh có lí do gì mà không. chấp nhận được chuyện đó đâu, vì vậy anh lên tiếng: “Ống nội Âu Dương.”

“Tốt tốt tốt!” Âu Dương Phong rất vui, ánh mắt nhìn Lâm Tử Minh tràn đầy vui vẻ, nhiệt tình, nói: “Không ngờ răng Ẩu Dương Phong ta trước khi ra đi, lại có thêm một đứa cháu ngoại ưu tú như vậy, đời này của ta đáng rôi.”

Ừm? Cái quỷ gì vậy? Cháu ngoại?

Lâm Tử Minh trong lòng thầm kêu một tiếng, cảm giác bắt an lại đến, mở miệng nói: “Ông nội Âu Dương, sao cháu lại trở thành cháu ngoại của ông rồi? Ông có phải nói sai rồi không?”

“Không sai, không sai.” Âu Dương Phong cười nói: ‘Óng có một đứa cháu gái, hơn hai mươi tuổi, dung mạo như hoa, nhưng tính cách có chút cao ngạo, ta vận luôn lo lắng cho chuyện hôn nhân của nó, bây giờ gặp được Tử Minh cháu, là người trẻ tuôi mà lại ưu tú nhất trong những người mà ông từng gặp. Vì vậy định gả cháu gái của ồng cho cháu, quan hệ ông cháu của chúng ta thân lại càng thêm thân. Cháu thây thế nào?”
 
Back
Top Bottom