Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 620


Chương 620

Đột nhiên mọi ánh mắt đều đỗ dồn vào Lâm Tử Minh, khi nhìn thấy Lâm Tử Minh còn trẻ như vậy thì họ rất ngạc nhiên, thậm chí nhiều người còn nghỉ ngờ không biết Vương Vệ Qúy có đang nói đùa hay không nữa.

Một người đàn ông trung niên dáng người cao lớn, thở phào nhẹ nhõm nói: “Vương tổng, SH không. nói đùa với chúng tôi đây chứ? Anh ây còn trẻ như vậy mà muôn thành lập công ty bảo vệ mới?”

Vương Vệ Qúy nói: ” Trần giáo quan, anh cho rằng tôi đang nói đùa với anh sao? Chủ tịch của chúng ta là người tài giỏi, muốn có được một phần bảo bối là chuyện bình thường. ï Trần giáo quan rất cao, với chiều cao 19 mét, cơ bắp cuôn cuộn, cân nặng có thể vượt qua 100 kg, là một cao thủ hạng nặng, lần này hắn cũng là đội trưởng đội vệ sĩ, đặt câu hỏi về việc Lâm Tử Minh muốn thành lập một công ty bảo vệ mới.

“Haha, Vương tổng, tôi không muốn dội gáo nước lạnh vào anh, ngành bảo vệ không đơn giản như anh nghĩ.” Giọng điệu của Trần giáo quan lộ ra vài phần khinh thường.

Vương Vệ Qúy sắc mặt đen lại, nói: “Trần giáo quan, nêu anh không tự tin có thể rút lui, tôi không ép buộc anh.”

Trân giáo quan đã thực sự thây Vương Vệ Qúy tức giận nhanh chóng xin lỗi, khi mà Vương Vệ Qúy tìm kiếm hắn đã đưa ra một mức giá cao, ngay cả khi công ty không t thể thành lập, hắn vẫn có thê kiếm tiền. Nhưng bây giờ, nếu hắn bỏ đi, thì sẽ không lấy được tiền.

Lâm Tử Minh đứng lên nói: “Tôi tên Jà Lâm Tử Minh, sau này là ông chủ của mọi người, tất nhiên, nêu mọi người quyết định ở lại thì cứ ở lại trước.

Vương Vệ Qúy nói không sai, tôi đang định thành lập một công ty vệ sĩ, chứ không phải là một mớ hồn độn, hơn nữa quy mộ lớn, điều này, đồng nghĩa với việc sắp tới sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Và ngày mai, tôi dự _định sẽ đến câu lạc bộ Bắc Thiên để bái Mã Đầu, nều như sợ rồi thì có thể đi ngay bây giò”.

Nghe thấy ba người của câu lạc bộ Bắc Thiên, biểu cảm của tắt cả đội vệ sĩ bao gồm cả Trần giáo quan đều thay đôi rõ ràng, ánh lên vẻ kinh hãi sâu sắc, thậm chí còn muốn rút lui.

Ngoại trừ đội vệ sĩ, những người còn lại đều không có nhiều phản ứng, máy người luyện võ nói: “Ong chủ, nêu chúng tôi quyết định ở lại, ông thật sự trả cho chúng tôi hai mươi vạn nhân dân tệ một năm sao?”

“Hai trăm vạn nhân dân tệ một năm, lương cao như Vậy, chắc không kêu chúng ta làm côn đô chứ? Chúng ta không nguyện ý làm chuyện phạm pháp đâu.”

Lâm Tử Minh vung tay lên, trên người tự nhiên có một cô khí tức, khiến cho mọi người trong tiềm thức không ngừng nói, nhìn anh chằm chằm.

“Hai mươi vạn nhân dân tệ một năm là mức lương cơ bản, nêu có thể vượt qua tiêu chuẩn của tôi, mức lương sẽ ngày càng tốt hơn, ba mươi vạn, năm mươi vạn, thậm chí một trăm vạn một năm cũng không “thành vấn đề.” Lâm Tử Minh nói.

Câu nói của anh ngay lập tức khiến nhiều người thích thú.

Lâm Tử Minh nói tiếp: ‘ ‘ Vừa rôi Trân giáo quan có nói, ở nước ta thành lập công ty bảo vệ không dễ dàng như vậy, phải đến câu lạc bộ Bắc Thiên bái Mã Đầu trước, nêu như đi đánh nhau, ai trong mấy người tự tin vào thực lực của mình? Nêu có can đảm, ngày mai có thê ký hợp đồng, cùng tôi đi bái Mã Đầu. Nếu như không tự tin vào bản thân hoặc không dám can đảm, điều đó cũng không thành vận đề, nếu bây giờ rời đi, tôi vẫn sẽ đưa cho mây người năm nghìn tệ. Hãy tự mình lựa chọn đi. ‘ Lâm Tử Minh đã giao quyền lựa chọn cho họ.

Trong số những người mà Vương Vệ Qúy tìm được, không có nhiều cao thủ. tỷ lệ đến Đắc Thiên Hội để bái Mã Đầu cũng không lớn.

Nhưng điều đó không quan trọng, bản thân Lâm Tử Minh cũng không tin họ, nói rằng sẽ đưa rất nhiêu người đi bái Mã Đâu, nhưng người duy nhất có thể thực sự giúp đỡ lại chỉ có mình anh thôi.

Lý do tại sao anh vẫn làm điều này chỉ là đề thê hiện một thái độ.

Những người này anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đêu động lòng rồi.

Có vài người tương đối nóng nảy, tự tin võ công, bước tới ký hợp đồng, lớn tiếng nói: “Ông chủ, tôi làm cho anhI Ngày mai đi bái Mã Đầu, nhất định sẽ đánh bại bên kia! Cái ‘Bắc Thiên Hội chết tiệt, ông đây không sợ: chúng! “
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 621


Chương 621

Đây là một đệ tử luyện bát quái.

quyên, cũng là người chuyên vệ thông bối quyền, khoảng bồn mươi tuổi, mắt rât to, trên người có lông rậm, cô dày, thoạt nhìn đã nhận ra là một cao thủ.

Lâm Tử Minh cười nói: “Tốt lắm, nều _như ngày mai anh có thể thằng được Bắc Thiền Hội, tôi sẽ thưởng Go anh mười vạn tệ.”

Nghe vậy, ánh mắt của vị luyện võ công đó lập tức sáng lên!

Hắn là người ở nông thôn, tổ tiên của hắn vẫn luôn tập luyện bát quái quyền, sau này hắn đã đi tìm một tiền bội ở làng bên, học được môn ‘ thông bối quyền, nhưng ngoài môn võ này ra thì hãn không có kỹ năng gì đặc, biệt, ở quê làm thầy trang trí chỉ kiếm được vài nghìn tệ một tháng.

Hiện tại có cơ hội này, hắn có thể đến thành phố lớn kiếm tiền, làm vệ sĩ, hàng chục vạn một năm, đối với hắn thật là cao hứng!

Vẫn còn rất nhiều người giống như hắn, phần lớn trong sô hàng chục, người luyện võ công ở đây đều đến tử nông thôn, họ rât nghèo, không có khả năng nào khác ngoài việc đánh nhau rât lợi hại.

Tất nhiên, cũng có hai võ sĩ đến từ các thành phô lớn, thu nhập cạo hơn, tầm nhìn xa hơn, nhận thây Bắc Thiên Hội này chắc chắn sẽ không dễ đối phó như vậy.

Tuy nhiên, họ lưỡng lự một hồi rồi quyết ‹ định căn răng ký hợp đồng, dù sao cũng là một xã hội dưới pháp quyền, cho dù là đi bái Mã Đầu, cùng lãm bị đánh một trận, cũng không đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng.

Chỉ còn bảy hoặc tám người đặc biệt, họ cũng đã ký hợp đồng một cách gọn gàng.

Bảy tám người đặc biệt này, theo nghĩa nghiêm trọng một chút, không được coi là đã rút lui một cách suôn sẻ, thay vào đó, họ phạm tội, đánh nhau.. . Tất cả đều bị thuyết phục rút lui, vốn. dĩ cũng thuộc kiểu tính cách dạng cầm đầu. Sau khi bước ra xã hội, tôi đã bị xã hội mài giữa rất nhiều góc cạnh, dù gặp bất . công cũng không dám tủy tiện công kích người thường nữa. Bây giờ có cơ hội này đề thê hiện khả năng của mình, họ đương nhiên đồng ý không chút do dự.

Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân, sau đó một bóng người cao lớn xuất hiện trước mặt mọi người, chính là Từ Hoa.

Với vẻ mặt kiêu kỳ, hắn nhìn Lâm Tử Minh với ánh mắt khinh thường, sau đó sải bước bước tới, nói, “Tôi đã hứa, tôi sẽ làm điều đó với bạn.”

Lâm Tử Minh cười nhạt: “Được, ký hợp đồng đi.”

Từ Hoa không ký hợp đông ngay lập tức mà nhìn chăm chăm vào Lâm Tử Minh, trên mặt lộ rõ vẻ thù địch và khiêu khích, đối với Lâm Tử Minh rất bắt mãn, cũng không có ý định tôn trọng, nói với một giọng điệu phù phiềm: “Tôi muốn ba mươi vạn nhân dân tệ một tháng, tôi chỉ cân mười vạn tệ, hai mươi vạn tệ chuyên vào tài khoản của em họ tôi. “

Lâm Tử Minh lắc đầu không suy nghĩ nữa, nói: “Không được, lương hàng năm của người mới là hai mươi vạn HỆT, “Ông không làm nữa!” Từ Hoa hung tợn trợn to hai mắt.

Tuy nhiên, Lâm Tử Minh thậm chí không vỗ về hắn, còn trực tiếp phót lờ luôn.

Từ Hoa khó chịu, vốn dĩ đã rất khó chịu với Lâm Tử Minh, bây giò Lâm Tử Minh lại không thèm đê ý hắn, hắn càng tức giận hơn.

Trong ba ngày qua, em họ không thèm đề ý đến hắn, từ chỗ em họ biết được em họ thích anh chàng trước mặt, chính là tình địch của hắn! Đó là lý do tại sao hắn đến đây, định thể hiện cho anh chàng này xem.

Theo ý kiến của hắn, thân hình gầy gò của Lâm Tử Minh thậm chí không thể bắt được một cú đấm của hắn.

Còn giàu có thì sao? Việc rèn luyện thân thê không mạnh mẽ thì chỉ là rác rưởi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 622


Chương 622

Từ trong đáy lòng, Từ Hoa không đề ý tới Lâm Tử Mịnh, hắn là một người võ công rất thuần túy, cho răng tiên bạc là thứ viễn vông, chỉ có võ công mới là cao quý nhật.

Từ Hoa muốn làm gì đó chống lại Lâm Tử Minh, nhưng hắn nhìn các cao thủ xung quanh Lâm Tử Minh, nên hắn đã xua tan ý tưởng này, cho dù hắn có kiêu ngạo đến đầu cũng không dám kiêu ngạo, một người khiêu khích nhiều cao thủ như vậy.

Đảo mắt, quay đầu lại nói: “Hai mươi vạn tệ là quá ít, dù sao tôi cũng là cao thủ của bát quái quyền, anh phải tăng lương cho tôi.”

Lâm Tử Minh đã nhìn thâu suy nghĩ của hắn từ lâu, chỉ thây thật nực cười, nói: “Ngày mai tôi sẽ đích thân đem người đền Bắc Thiên Hội bái Mã Đầu, nêu như ngày mai anh có thể đánh bại một người bên đối phương, tôi sẽ tăng cho anh mười vạn tệ một năm.”

Sau đó Lâm Tử Minh cũng nói với những người khác: ” Mây người khác cũng như vậy, ngày mai chỉ cân đánh bại một người của Bắc Thiên Hội, tôi sẽ cho môi người một năm tăng mười vạn tệ, nêu đánh bại mười, sẽ là một trăm vạn, không có giới hạn nhất định. “

Khi những lời này nói ra, tất cả đều trực tiệp sôi trào, hại mắt đỏ bừng, bạo gồm Từ Hoa đều bị k*ch th*ch, hô hấp cũng gấp gáp.

Họ đang xoa đầu lau tay, hận là không thê lập tức đến Bắc Thiên Hội ngạy đề đấm đá, kiếm tiền điên cuông.

Lâm Tử Minh nhìn họ đầy phấn khích, nở một nụ cười đầy ân ý.

Dưới sự k*ch th*ch này, Từ Hoa lập tức ký hợp đồng có thời hạn một năm, trong năm này, Từ Hoa. là người của Lâm Tử Minh, không thể rời đi _nếu không có sự cho phép của Lâm Tử Minh.

Nghe được mệnh lệnh này, Từ Hoa tỏ vẻ khinh thường, mẹ nó, tiêu gia thật sự muốn rời đỉ, cái tên bám váy phụ nữ như anh có thể ngăn cản được sao?

Lâm Tử Minh chỉ mỉm cười với suy nghĩ của hắn. Đền lúc đó mà Từ Hoa vận có ý này sẽ đánh gãy chân của hắn.

Những người mà Vương Vệ Qúy dẫn đến cuối cùng đều đã kỷ vào hợp đồng, trọng lòng tràn đây tự tin, tin tưởng răng ngày mai nhật định, Sẽ đánh thắng được người của Bắc Thiên Hội.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, một ngày trôi qua tức thì.

Dưới sự liên hệ của Vương Vệ Qúy, Lâm Tử Minh dẫn đầu một nhóm người l* m*ng đến Bắc Thiên Hội để bái Mã Đâu.

Lần này đến không phải trụ sở chính của Bắc Thiên Hội, mà là một chỉ nhánh nhỏ, không phải ở thành phố Hoa, mà là ở thành phô Phong.

Người trong chị nhánh này không.

phải là Cô Huyện, mà là một người đàn ông trung niên tên là Nghiễm Sắm, năm nay vừa tròn 50 tuổi, mười năm trước đã mắc kẹt ở đỉnh cao của cảnh giới, trong mười năm này, đã hai lần dùng Tiên Túy Đan, nhưng đáng tiếc là đột phá không thành công vì thiếu ý chí.

Nghiêm Sâm tình cờ là một trong những thuộc hạ của Có Huyền.

“Nghiêm tổng, một đám người ở bên ngoài, tự xưng là đến đây bái Mã Đâu, có cân gặp bọn họ không?”

Nghiêm Sắm đang uống trà, có một sô thuộc hạ đi vào báo cáo.

“Đến bái Mã Đầu?” Nghiêm Sâm cau mày, nói: “Nguồn góc của đối phương như thế nào?”

“Nói rằng công ty truyền thông Tử Quỳnh muôn mở một công ty vệ sĩ ở Thánh phố Hoa, đặc biệt đến bái Mã Đầu, hy vọng được sự cho phép của Bắc Thiên chúng ta.”

Nghiêm Sắm đã cười lớn khi nghe điều này và nói: “Không phải công ty truyền thông Tử Quỳnh là làm vê mảng điện ảnh sao? Tại sao lại hướng đến vệ sĩ để được chia miếng bánh sao? Không biết sông chết là gì.

Được rồi, để họ vào, tôi phải xem xem họ có sức mạnh như thế nào.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 623


Chương 623

Có những người khác trong chỉ nhánh nghe cấp dưới báo cáo, họ cười nói: “Hahaha, một nhà sản xuất phim đến bái Mã Đầu? Tôi nghĩ thật h buồn cười!”

“Tôi đã nghe qua vệ công ty truyện thông Tử Quỳnh, công ty giải trí đã ký hợp đồng với nhiều người nổi tiếng, tên của người nỗi tiếng võ thuật rất nổi tiếng ‘ trước đây là gì? Những người biểu diễn Vịnh Xuân Quyên đều đã ra nước ngoài, chắc Không phải là mang những ngôi sao võ thuật này đến bái Mã Đầu. “

“Hahaha, đừng nói chứ thực sự cũng có thê đó, những ngôi sao này đã giết tắt cả người xung quanh trong phim, có lẽ họ tự tin vào bản thân, cũng muốn được chia một miếng bánh đó.”

“Vậy cũng tốt, tôi đã dạy. dỗ tất cả người qua đường từ mọi tầng lớp xã hội, vẫn chưa đánh nhau với người nồi ¡ tiếng bao giờ, phải xem những ngôi sao này có biết đánh nhau không.”

‘Lão Châu, ta khuyên ngươi nên ở lâu một chút, cú đâm của anh sẽ đánh chết những ngôi sao này mất.”

“Hahahahaha…”

Trong hội trường, nó gây ra một làn sóng chế giêu bừa bãi.

Không phải họ kiêu ngạo mà đó là sự thật, hội đều là những cao thủ đã luyện võ từ khi còn nhỏ, có thành tích nỗi bật, là đệ nhất cao thủ, đều là ở cảnh giới cao thủ, mấy người đều là bậc thây cao thủ, đánh nhau với ngội sao lớn, không khác gì người lớn bắt nạt trẻ con.

Họ đồng ý gặp Lâm Tử Minh cùng với những người khác, chỉ là đang trêu chọc giỗng như mèo vờn chuột.

Lâm Tử Minh cùng với những người khác bước vào với giọng chê giễu như vậy.

Từ khi đột phá cảnh giới tiên thiên, cảm giác nhạy bén của anh đã tiến bộ rất nhiều, ngay từ khi ở bên ngoài _ anh đã nghe thấy những lời chê giêu của những người này.

Những lời chế giêu này không gây ra bất kỳ sóng gió nào trong lòng anh, thậm chí anh còn nghĩ răng thật là buồn cười.

Mà đám người đi cùng anh nghe được những lời giêu cợt này, đêu tức giận, nhất là Từ Hoa, lòng bàn chân _bốc lên một cục tức giận, khiến hắn dựng cả tóc gáy!

Nhưng khi họ bước vào, nhìn thầy Nghiêm Sắm với những người khác trong nhà, cơn giận của họ đã bị kìm nén một nủa, họ lập tức nhận ra đây là những cường giả, không phải người thường.

“Nghiêm tông, họ đên từ công ty truyền thông Tử Quỳnh, nói răng sẽ mở một công ty vệ sĩ ở thành phô Hoa, nên đến bái Mã Đầu.” Tên thuộc hạ báo cáo sau đó nói với Vương Vệ Qúy, “Đây là ‘ Nghiêm tổng của Bắc Thiên Hội, sẽ đủ điều kiện đề mở một công ty vệ sĩ ở thành phô Hoa nêu được sự đồng ý của Nghiêm tổng. “

Nghiêm Sám uy phong lãm liệt ngồi đỏ, thân hình không có đặc biệt vạm vỡ, cao khoảng 1,75 mét, nhưng lại có dáng vẻ dữ. tợn, bộ râu rậm trên mặt, đôi mắt rất to, ánh mắt nhìn, Xuyên thấu có thần, đơn giản ngồi ở nơi đó, khí thế toát ra rất lớn, nhìn thoáng qua cũng biết là đại ca.

Hắn nhanh chóng nhìn lướt qua nhóm người của Lâm Tử Minh, muốn xem có cao thủ thực sự nào không.

Nhưng hãn liệc mắt nhìn xung quanh, cũng không tìm được cao thủ nào đáng sợ, lợi hại nhất, chính là cảnh giới bậc thầy mà thôi, không cần hắn phải ra tay.

Về phần Lâm Tử: Minh, đó là thân phận khiêm tốn nhất trong đám người, ánh mắt của hắn thậm chí không dừng lại trên người Lâm Tử Mi coi như không tôn tại.

Nhưng hắn không biết rằng khi hắn đang xem xét người khác, Lâm Tử Minh cũng đang xem xét hắn, có thể thấy Nghiêm Sâm được là một cao thủ đỉnh, cũng là người của cảnh giới bậc thầy, rất mạnh mẽ, chắc là đã dùng Tiên Tủy Đan rồi chỉ là không có chịu đựng nổi mà thôi.

Xem ra, câu lạc bộ Bắc Thiên quả nhiên có thực lực, người đứng đầu một chi nhánh cũng đã. là cao thủ bậc thây, không đơn giản.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 624


Chương 624

Vương Vệ Qúy dường như biết Nghiêm Sám, bước tới nói vói một nụ Cười: “Nghiêm tổng, chúng tôi muôn mở một công ty VỆ SĨ ở thành phố Hoa mong Nghiềm tổng đồng ý.”

Nghiệm Sắm bưng chén trà lên, chậm rãi uống trà, hơn mười giây sau mới nói: “Tôi nói, Lão Vương, anh điện ảnh và truyền hình đang tốt như vậy, sao đột nhiên muốn cướp chuyện làm ăn với tôi? Vệ sĩ sẽ rât thâm sâu, anh cũng không phải là không biết. “

Vương Vệ Qúy nhanh chóng nói: “Mở rộng hoạt động kinh doanh mà, hiện công ty truyền thông Tử Quỳnh đang phát. triển tốt, đắc tội cũng không ít người, vì vậy, chủ tịch của chúng tôi muôn thành lập một công ty vệ sĩ, chịu trách nhiệm về sự an toàn cá nhân của chính chúng tôi, Nghiêm tông chúng tôi nào dám cướp chuyện làm ăn của anh. “

Nghiêm Sắm lại cau mày và nói: “Anh cân thành lập công ty vệ sĩ để bảo vệ người của mình? Các anh hợp tác với chúng tôi là được rồi, các VỆ sĩ của chúng tôi ở Bắc Thiên Hội đều có tiếng là chuyên nghiệp trong ngành, so với việc anh mở một công ty vệ sĩ sẽ tốt hơn nhiều. ‘ Vương Vệ Qúy không có lựa chọn nào khác ngoài mỉm cười nói, “Đây thực ra là ý của chủ tịch chúng tôi.”

Nghiêm Sám nhướng mày, đôi mắt híp lại, giọng điệu có chút khó chịu, anh nói: “Ò, hình như là chủ tịch công ty truyền thông Tử Quỳnh khẩu vị cũng rât lớn đó, mới công ty quảng cáo Đăng Dược mở cách đây không lâu, đên bây giờ cũng chưa đầy một tháng, lại sắp can thiệp vào vân đề vệ sĩ, tôi rât có hứng thú với chủ tịch Tử Quỳ nh, tự hỏi liệu anh ây có ở đây không? 2 Ánh mắt của Nghiêm Sắm lại lướt qua mặt mọi người, lúc này tư thế của hắn đặc biệt cao ngạo, khi nhắc tới chủ tịch Tử Quỳnh, hãn không khách sáo, như thê đang nói về một đứa em trai.

Lại còn không phải sao? Vương Vệ Qúy với những người khác đã đến được một lúc rồi, cũng không có ai Sắp xếp chỗ ngồi cho bọn họ, mọi người vận đứng đó, thái độ có thê nói là vô cùng kiêu ngạo.

Vương vệ Qúy ngay lập tức chỉ vào Lâm Tử Minh bên cạnh nói: “Nghiêm tông, đây là Lâm Tử Minh, chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh.”

Vào lúc này, không chỉ có Nghiêm Sám, tất cả ánh mát của câu lạc bộ Bắc Thiên đều đồ dồn vào Lâm Tử Minh.

Nghiêm Sắm hiển nhiên sững người một lúc, tỏ vẻ nghỉ ngờ nghiêm túc, nói: “Lão Vương, anh có chắc tên _nhóc này là chủ tịch của anh không?”

Nghiêm Sâm chỉ vào Lâm Tử Minh theo cách này, không thể hình dung là kiêu ngạo mà là khinh thường, hoàn toàn không đề Lâm Tử Minh vào mắt, thậm chí còn cho răng Vương Vệ Qúy đang nói đùa với mình.

Còn không phải sao? Lâm Tử Minh chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, không có chút hào quang nào, qúa bình thường, làm sao một người như vậy có thê làm chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh?

Đừng nhìn vào Lâm Tử Minh đã rất nồi tiêng trong giới kinh doanh của thành phô Hoa, nhưng không có nhiều người thực Sự nhìn thây anh, những người ở cấp độ của Nghiêm Sắm chưa bao giờ nhìn thấy anh.

Nghiêm Sám biết rằng công ty truyền thông Tử Quỳnh là một công ty giải trí siêu lời nhuận, nhưng về chủ tịch của Tử Quỳnh thì lại không hiểu, trong nhận thức của hắn, người có thể ngồi vào vị trí này ít nhất cũng là người có hào quang lớn, một người trung niên vững vàng, làm sao còn Do trẻ con tuổi đôi mươi được.

Vương Vệ Qúy toát mô hôi lạnh trên trán, với sự khinh thường của Nghiêm Sâm, chủ tịch nhất định sẽ tức giận, nhưng hắn cũng không dám khiêu khích Nghiêm Sắm, bị Hội giữa hai rất khó chịu, sởn cả da đầu, vội vàng giải thích: : Nghiêm tổng, tội làm sao dám nói giốn với anh, anh ây thật sự là chủ tịch của chúng tôi.”

Nói xong, Vương Vệ Qúy nhìn Lâm Tử Minh cầu cứu, hy vọng Lâm Tử Minh sẽ tự mình đi ra ngoài, rồi nói điều gì đó.

Lâm Tử Minh đã không làm khó Vương Vệ Qúy, quả thực trong tình huông này, đã vượt quá tâm kiểm soát của Vương Vệ Qúy rồi.

Anh đứng lên nói, “Xin chào, Nghiêm tổng, tôi là chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh, tôi họ Lâm.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 625


Chương 625

Lâm Tử Minh chủ động đưa tay ra muốn bắt tay Nghiêm Sám, nhưng Nghiêm Sâm chẳng thèm quan tâm đện anh nên phớt lò anh luôn, không nễ mặt chút nào, thậm chí còn nghiêng đầu, xấu xa nói: “Ai chấp thuận anh ở thành phó Hoa mở: công ty vệ sĩ? Đã nhận được sự đồng ý của tôi chưa? “

Ai cũng có thể nhìn ra được Nghiêm Sám đang phô trường quyền lực của mình với Lâm Tử Minh.

Sau câu nói đó của Nghiêm Sắm, xung quanh bỗng như nghẹn lại, bàu không khí cũng trở nên căng thẳng.

Vương Vệ Qúy toát mồ hôi hột, tràn ra đầy trán. Lúc này, hắn thậm. chí đã bắt đầu hồi hận sao ngay từ đầu mình không khuyên ngăn Lâm Tử Minh từ bỏ ý định bước vào ngành vệ sĩ thì có phải bây giờ đã không đác tội với Nghiêm Sắm rồi.

Thật lòng mà nói, so với Lâm Tử Minh thì Vương Vệ Quý kiêng dè Nghiêm Sâm hơn nhiều! Dù gì Nghiêm Sắm cũng thuộc cập cao ở Bắc Thiên Hội, một mình quản cả một chỉ nhánh. Quan trọng hơn là Bắc Thiên Hội này không dễ chơi, ai nây đều mặc võ phục, Nghiêm Sấm mà cáu lên lại cho hắn vỡ mặt chưa biết chừng.

Thấy Lâm Tử Minh bị sỉ nhục, Từ Hoa chỉ tháy buồn cười, Sướng rơn trong lòng, vui mừng trên nỗi đau của người khác, làm ông chủ lớn của công ty truyền thông Tử Quỳnh hồng hách lăm cơ mà, sao trước mặt người khác lại hèn thế.

Người của Bắc Thiên Hội ¡cũng lập tức tiền lên một bước, vây lấy đám người Lâm Tử Minh, như hồ rình mồi.

Thoáng chốc, mặt Từ Hoa biến sắc, tật cả mọi người đều cảm nhận thấy áp lực nặng nè, cơ bắp căng cứng, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Đúng lúc ấy, Lâm Tử Minh bật cười, anh đã lường trước được sự ngạo mạn của Nghiêm Sắm nên không hè tức giận. Mục đích hôm nay đến bái Mã Đầu, chỉ bằng đổi một cách nói khác nghĩa là đên tuyên chiến, mà đã đến tuyên chiến thì cớ gì anh phải tức giận?

Anh chỉ cảm thấy hơi bất ngờ với phản ứng của Nghiêm Sám, dường Nhi không hay biệt anh và Có Hán Xinh có môi thù vậy?

Xem ra Cố Hán Xinh thầy chuyện này mất mặt nên không nói gì với những người khác trong Bắc Thiên Hội?

Không quan trọng nữa, sớm muộn gì anh cũng sẽ quyết đầu một trận với Cố Hán Xinh.

Trái lại, thây Lâm Tử Minh đối diện với cái uy lực của mình mà còn bật CƯỜi, Nghiềm Sắm có hơi ngạc nhiên, đồng thời càng thêm bực bội, mặt tối sầm lại, nói lạnh tanh: “Anh thấy buồn cười lắm à?”

Nụ cười trên mặt Lâm Tử Minh không đổi, anh nói: “Nghiêm tổng, tôi đến bải Mã Đầu đây còn gì, quy định do Bắc Thiên Hội các anh đê ra, sao giờ hỏi ngược lại tôi? Hay ý anh là, chỉ cân tôi hỏi thăm qua điện thoại thôi là được?”

Nghe những lời này, trán Vương Vệ Quý càng nhề nhại mồ hôi, chân tay run lây bây, thầm khóc than trong lòng răng, chủ tịch ơi, ông nội của tôi ơi, tôi xin anh bớt nói “đi vài câu, Nghiêm Sám dữ lắm không dây được vào đâu!

Nghiêm tổng bật dậy khỏi ghế, chằm chăm nhìn Lâm Tử Minh không lấy gì làm thân thiện rôi phá lên cười, lớn giọng nói: “Hay cho chủ tịch của Tử Quỳnh, người trẻ được cái to . gan lớn mật, một công ty giải trí mà cũng muốn chen chân làm vệ sĩI Tôt thôi, anh mang nhiều người đến thế này, chắc cũng hiểu quy tắc của Bắc Thiên Hội chúng tôi. Được, đã muôn vào ngành này thì giỏ bản lĩnh ra đây!”

Lâm Tử Minh vẫn giữ nụ cười trên môi, đáp: “Được, vậy cứ theo như quy tắc của Bắc Thiên Hội, nêu người của tôi đánh thắng được người của anh coi như là qua cửa, thê nào?”

“Không thành vấn đề.” Nghiêm Sám nhệch mép nở nụ cười tươi rói mà lạnh tanh, khiến người ta rợn tóc gáy.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 626


Chương 626

Tiếp đó, hắn ngồi xuống lại, chỉ bừa một người và nói: “Đại Hùng, cậu lên đi, cho đám tạp nham này biết sự lợi hại của Bắc Thiên Hội chúng ta, dùng nằm đắm nói với họ răng: không phải lũ tôm ươn cá thối nào cũng chen chân vào ngành vệ sĩ được đâu.”

“Rõ thưa Ngiêm tổng!”

Một người đàn ông vạm vỡ cao hơn 1m90 bước ra, thân hình lực lưỡng toàn cơ bắp, thuộc vào hàng tuyên thủ hạng nặng.

Trông hắn như một tòa tháp sắt đứng sừng sững, nhìn đám người Từ Hoa với vẻ khinh miệt, nói: “Mây người ai lên trước?”

Rất nhiều người cảm nhận được sức mạnh của hắn, mặt trở nên biến sắc, biết đây là thứ dữ không dễ gì đối phó. Giờ phút này họ đã hiểu vì sao hôm qua Lâm Tử Minh hào phóng đến thế, ắt hẳn hôm nay đến bái Mã Đầu không phải chuyện dễ dàng.

“Sao, không ai dám lên à? Một đám ô hợp như mây người cũng dám chen chân vào lĩnh vực vệ sĩ? Đúng là nực cười!” Người đàn ông như tòa tháp sắt khinh bỉ ra mặt, còn làm động tác hướng ngón cái xuống đất chế giêu họ.

Động tác ấy trực tiếp khiến nhiều người phân uất. Họ đều là những, người luyện võ hừng hực khí huyết, tính tình vốn đã nóng nảy, chịu sao thấu nỗi ấm ức này, ngay lập tức có một người luyện võ nóng mắt liền sải bước tiên lên, to giọng nói: “Hung hăng cái đếch gì, đề ông đọ với mày!”

Háắnlà một võ sĩ tầm 40 tuổi, bộ pháp vững vàng, vết chai hẳn rõ trên các khớp ngón tay, huyệt thái dương hơi gâp nếp, ánh mắt rât có thân, hiện tại như đang có hai ngọn lửa cháy trong lòng mát, nhìn qua đã biết là người giỏi võ.

Thế nhưng gã đàn ông như tòa tháp sắt kia nhìn thấy anh ta lại nhếch mép cười khinh, lắc đầu nói: “Mày không được, yêu quá.”

Võ sĩ trung niên càng cáu tiết hơn, hừ một tiếng nặng nè, nghiền răng mà ráng: “Được hay không, phải đánh mới biết!”

Tiếp đó, hắn bày ra thế võ, chủ động tần công gã tháp sắt.

_“Hừ, không tự lượng sức.” Gã tháp sắt cười nhạo báng, đợi võ sĩ trung niên lao tới, gã ra tay rất nhẹ nhàng, tung ra một quyền, tốc độ nhanh như chớp, lực đánh sung mãn, đánh trúng má võ sĩ trung niên, một tiếng ầm, võ sĩ trung niên theo đó ngã xuông, trực tiệp bị knock-out.

Cảnh tượng này khiến đội hình bên phía Lâm Tử Minh ai nây đều căng thẳng, xuất hiện tâm lí hoang mang.

Lâm Tử Minh cũng lắc đầu thất vọng với đám người mà Vương Vệ Quý tìm tới.

Nghiêm Sâm rất bình thản, gương mặt không chút gọn sóng, nhàn nhã uông trà, đã đoán từ đâu rằng người của Lâm Tử Minh yêu như sên.

Tên tháp sắt tiếp tục quét mắt nhìn cả đám, nói: “Tiệp theo, ai lên?”

Chứng kiến thực lực của hắn, nhữn ng người vốn hừng hực khí thê đều cúi găm mặt, không, dám hấp tấp xuất chiên nữa, họ đến đề kiêm tiền, không phải đề chịu đòn.

“Sao, sợ à? Mấy người nói muốn mở công ty vệ sĩ, đên bái Mã Đầu cơ mà, mới đó đã rụt lại rồi? Tôi khuyên các anh cút ngay vê nhà uống sữa đi!”

Tên tháp sắt mạnh miệng giêu cọt, Nhiều người ngùn ngụt lửa giận trong lòng nhưng lại cũng không dám bộp chộp xông lên ứng chiên.

Lúc này, Từ Hoa tuổi trẻ sục sôi đã không nhịn thêm được nữa, hắn gầm lên một tiếng rôi nhảy ra, nói giọng oai phong lẫm liệt: “Để tôi!”

Từ Hoa bày thế võ bát quái quyền, từ trên người hắn tỏa ra một khí thê mãnh liệt khiến tên tháp sắt vốn tỏ thái độ khinh bỉ trở nên nghiêm nghị hơn hẳn.

“Ò, còn là một cao thủ bậc thầy, được lắm được lắm, hay đây!” Tên tháp sắt bẻ cổ, gương mặt lộ nét cười lạnh lùng hung hẩn, sau đó ngón tay cong móc ra dâu, tỏ ý khiêu khích Từ Hoa tấn công trước.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 627


Chương 627

Từ Hoa đã nóng máu từ nấy, ,không kìm nén được nữa, lập tức gâm một tiếng, bắt đầu lao vào tên tháp sắt, tốc độ chớp nhoáng, đường quyên tung ra cũng rât mạnh.

Bát quái quyền vốn lầy. cương mãnh làm yêu tô chủ đạo, thê nên tục ngữ mới có câu, thái cực ba năm không ra khỏi cửa, bát cực một năm đánh chết người, ý là như Vậy.

Tên tháp sắt rút lại thái độ khinh miệt, bắt đầu chuyên tâm nghênh địch, không còn nhẹ nhàng như khi nãy mà đánh trả có qua có lại với Từ Hoa.

Hình thể của Từ Hoa hơi thấp so với đối phương, không chiếm được ưu thế, sau nằm phút chiến đấu ác liệt, do thê lực không theo kịp nên bị tên tháp sắt chớp thời cơ, đầm cho một quyên và thê là ngã huych Xuông đất, suýt chút nữa ngật đi, cũng vì thê mà mất sức chiến đầu.

“Tép riu!” Tên tháp sắt nhỗ bãi nước miệng lên người Từ Hoa, lại làm động tác chĩa ngón cái xuống đất, hung hăng ngạo nghề VÔ cùng, đứng dậy nói: “Rác rưởi đúng là rác rưởi, toàn là rác rưởi.”

Những người còn lại căm giận nhưng không ‹ ” ho he, họ đã nhìn thây tên tháp sắt đánh giỏi thế nào, bọn họ không phải là đôi thủ, cuộc bái Mã Đâu hôm nay cũng thất bại hẳn rồi.

Từ Hoa ngã hộc máu, chỉ cảm thấy rêu rã cả người, tên tháp sắt đã đập tan nát sự kiêu ngạo của hắn, lúc này _vật vã bò dậy, run lầy bầy.

Nhìn biểu hiện của đám người này, Lâm Tử Minh lắc đầu thát vọng. Anh vốn tưởng đám người này có thể chống đỡ dùm mình được một lúc, không cân anh phải ra tay quá sớm.

Giờ xem ra dự tính của anh đã tan tành.

Lúc này y Nghiêm Sắm nở nụ cười, nói với Lâm Tử Minh: “Người anh dẫn tới hình như không ồn, ngay đến hội viên yếu nhất của Bắc Thiền Hội cũng không đánh lại được, với thực lực này, các anh lấy gì ra làm vệ sĩ, lấy gì ra bảo vệ chủ thuê? Dùng tình yêu đề cảm hóa chắc? Ha ha.”

Lời hắn kéo theo một trận cười giêu cọt của Bắc Thiên Hội.

Đến cả sắc mặt của Vương Vệ Quý cũng trở nên khó coi, hắn siết nắm đấm, mặt đỏ bừng, vốn dĩ hẳn là người rất hiền lành, đến tầm tuổi này, trải qua bao nhiêu chuyện, tu tâm dưỡng tính đã lâu, không dễ gì nóng giận. Nhưng những lời nhạo báng của Nghiêm Sắm lúc này cũng khiến hắn không kiềm được cơn tức giận, nêu có được thực lực đó, hắn cũng muốn tần cho Nghiêm Sấm một trận nhừ đòn.

Nhưng hắn không dám làm vậy, với trình độ của hắn, sợ là sẽ bị người ta đánh chết chỉ bằng một nắm đâm.

Vậy cho nên hắn cũng càng không hiểu nổi Lâm Tử Minh, bỏ mặc công ty giải trí và công ty quảng cáo không làm, nhúng tay vào ngành vệ sĩ làm _cái gì, đây có phải việc những người _có học thức như họ làm được đầu.

Còn đám người Từ Hoa, lại càng thêm căm phần, ai nấy ‹ đều quặc mắt nhìn trừng từng, lửa giận sắp tuôn trào.

Nhưng họ có tức giận đến mấy cũng không dám ra trận nữa, vì họ biết, ra trận là no đòn.

Cuối cùng vẫn là Trần giáo quan chỉ huy đoàn vệ sĩ nề mặt Vương Vệ Quý nên sai một người lên cho có, xem như cho Lâm Tử Minh một con đường lui. Kết quả cũng vẫn bị tên tháp sắt hạ knock-out chỉ với một đâm.

Vương Vệ Quý nghiên răng, thở dài thườn thượt, nói với Lâm Tử Minh: “Chủ tịch, tôi đã bảo con đường này không đi được đâu, ngành vệ sĩ này thẩm: sâu lắm, không đời nào Bắc Thiên Hội cho phép chúng ta, hay là thôi đi về?”

Lâm Tử Minh im lặng, khẽ chau mày, không biết đang nghĩ ngọi điều gì, nhìn dáng vẻ của anh, Vương Vệ Quý cũng không nhịn được trách thàm!

Cảm thấy Lâm Tử Minh quá đỗi tự đại, chưa từng coi hÑPoi kiến nghị của hắn ra gì.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 628


Chương 628

Nghiêm Sâm cười bảo: “Vương Vệ Quý, ngành vệ sĩ này không đến giản như anh nghĩ, không phải cứ có tiên là chơi được đâu, tôi khuyên các anh nên quay về đi, đừng nhằm nhe làm vệ sĩ nữa. Cũng may mà hôm nay _ người phụ trách chỉ nhánh là tôi, nêu đối lại là Cố Hán Xinh thì đã giã cho các anh một trận ném ra ngoài rồi.”

Nghe thây cái tên Cô Hán Xinh, ánh mặt Lâm Tử Minh rực lên một thoáng, cất tiếng nói: “Anh và Có Hán Xinh có quan hệ gì?”

Nghiêm Sâm liễc xéo anh, nói: “Liên quan gì tới anh, giờ người của anh đã thua rồi, mau cuôỗn gói đi, sau này – đừng nhăm nhe làm vệ sĩ nữa, biết chưa?”

Ánh mắt mọi người nhìn về Lâm Tử Minh lúc này hệt thầy đều đang xem một trò cười, bao gôm cả nhóm người Từ Hoa.

Không sai, Lâm Tử Minh là chủ tịch của Tử Quỳnh, rất giàu có, tài sản riêng đên hàng tỷ nhân dân tệ, nhưng thê thì đã sao, ra đường vẫn phải khúm núm, vẫn bị người ta giễu cọt đấy thôi? Lại còn trước mặt biết bao nhiêu người, càng thêm mắt thể diện.

Từ Hoa có thành kiến với Lâm Tử Minh nhật, hăn cho Lâm Tử Minh là tình địch của mình, không phải thứ tốt đẹp gì, vừa rôi hắn phải đòn của tên tháp sắt, đơn thuần là họa do Lâm Tử Minh gây ra, nhìn thầy Lâm Tử Minh ăn quả đắng, hắn càng khoái chí.

Thế nhưng lúc này, Lâm Tử Minh lại mỉm cười, “Ai bảo là người của tôi đã thua hết?”

Nghiêm Sâm đáp: “Xem ra chưa thấy Hoàng Hà anh chưa hết hy vọng, : được, tôi sẽ cho anh tuyệt vọng, đề xem ai trong số các anh đánh lại được Đại Hùng, cứ đứng ra đây.”

Không một ai dám đứng ra, thậm chí mọi thành viên trong đội hình của Lâm Tử Minh còn lùi một bước, thể hiện mình đã không còn ý chí chiến đấu nữa.

Nhìn cảnh ấy, Nghiêm Sáắm pha trò: “Người của anh rụt hết cả vào rồi, không dám xuất chiến nữa, anh còn gì để nói nào?”

Lâm Tử Minh không trả lời ngay mà thong thả nhập một ngụm trà, rồi đặt lên bàn, chậm rãi bước ra, nói: “Tôi nói người của tôi, gồm cả tôi trong đó.”

Mọi người nghe anh nói vậy đều ngắn ra, kê cả Nghiêm Sâm, không ai ngờ Lâm Tử Minh lại làm ra động thái như thế.

Tiếp đó, tất cả đồng loạt phá lên cười.

Ha ha ha… Không nghe nhằm đáy – chứ, cảm tưởng lạ ý anh ta là muôn thách đầu Đại Hùng hả?”

“Cái dáng ốm nhách như kia, khéo bị Đại Hùng đấm bay mắt.”

“Anh xem da dẻ hắn ta mịn màng kìa, gầy như con khỉ, sợ nắm đắm còn không siết chặt được, mà lại dám khiêu chiến với Đại Hùng, chắc não úng nước rồi!”

“Anh ta trông thế kia, còn là ộ ông chủ một công ty đại chúng, tôi thây, công ty ây cũng chỉ đến thê mà thôi.”

“Chắc chắn hắn ta xem xong mấy bộ phim võ thuật trên mạng thì cho mình là cao thủ võ lâm, ha ha, chết cười mắt thôi.”

Tất cả thành viên của Bắc Thiên Hội đều ôm bụng cười ngặt nghẽo, không hề che giâu, vài người còn cười rớt nước mắt.

Trong mät họ, Lâm Tử Minh là một người bình thường, vóc dáng mảnh khảnh, da dẻ mịn màng, nhìn là biết cậu âm, chưa từng lao động chân tay, thứ cỏ rác này, một người Ì bắt kì trong số họ tung một quyền là đấm bay.

Không riêng gì họ, ngay cả đám võ Sư, lịch đặc công đên cùng Lâm Tử Minh, lúc này cũng không nhịn được cười, cảm thấy lâm Tử Minh đang tấu hài, hành động này không thê dùng cụm tử “Không biết tự lượng sức mình” đề miêu tả nữa, mà đơn thuần là muốn chết, không biết trời cao đất dày!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 629


Chương 629

Thậm chí Từ Hoa còn bật cười thành tiếng, hớn hở, cho rằng Lâm Tử Minh là tháng ngốc, chắc chăn não đã úng nước.

Như tên tháp ‹ sắt vừa rồi, đến hắn còn không phải đối thủ, nếu đổi thành Lâm Tử Minh, người ta búng một ngón tay thôi là đủ khiến Lâm Tử Mình thừa sống thiếu chết.

Hắn không hiểu sao trên đời lại có người ngu xuẫn thể, đợi đến lúc về nhất định hắn sẽ kể lại với cô em họ Tân Dao, để em họ hồi tâm chuyền ý, đừng thích tên đàn này nữa.

Vương Vệ Quý cũng nghệt ra, có đánh chết hắn cũng không ngờ Lâm Tử Minh lại có động thái này, làm thế là chán sống rồi!

Hắn không bận tâm được nhiều đến thế, vội vàng lao lên ngăn Lâm Tử Minh lại, hốt hoảng nói: “Chủ tịch, anh đang làm gì thế, điên à? Người ta là vệ sĩ chuyên nghiệp, được huậân luyện bài bản, thê hình cụ thế này, một quyên là đấm chết tươi được đấy! Tồi biết là anh có mưu tài kiệt xuất, không thỏa mãn chuyện trước mắt, nhưng anh cũng phải bình tĩnh để kết hợp với năng lực bản thân chứ, bảo vệ an ninh là lĩnh vực của Bắc Thiên Hội, dù thế nào chúng ta cũng không chen vào được đâu!”

Vương Vệ Quý buộc phải khuyên Lâm Tủ Minh như Vậy, nêu thật sự Lâm Tử Minh có chuyện thì chắc chắc công ty truyện thông Tử Quỳnh cũng sụp đồ, hăn không thể cho nhấn tình huông này xảy ra.

Khóe mắt Nghiêm Sắm giật mạnh, hắn đặt huych chén trà xuỐng, nước trà trong chén văng tung tóe, quắc mắt chòng chọc nhìn Lâm Tử Minh quát: “Họ Lâm kia, tính chơi tôi đây à?

Lâm Tử Minh lắc đầu đáp: “Tôi không bao giờ đùa giõn.”

Nghiêm Sắm đứng phát dậy, giọng điệu gay gắt hơn, vẫn trừng trừng nhìn Lâm Tử Minh, ra uy áp chê, đám Từ Hoa sắp nghẹn thở đến nơi.

“Nói lại lần nữa xem.”

Thấy tình hình càng lúc càng rồi ren, Vương Vệ Quý vội vàng đứng lên hòa giải: “Nghiêm tổng, Ï Nghiêm tổng, chuyện này là hiểu làn, chủ tịch chúng tôi còn quá trẻ, không hiểu biệt, anh đừng chấp nhặt anh ây làm gì, tôi đưa anh ây đi ngay đây.”

Có thể thấy Vương Vệ Quý đang hốt hoảng thật: sự, cả những lời này cũng đã nói ra.

Nghiêm Sấm nhìn Vương Vệ Quý lúc lâu, rôi gật đầu nói: “Được, hôm nay tôi nễ mặt anh một lần, dắt tên chủ tịch ch* đ* của anh cút ngay cho khuất mắt ông đây.”

Vương Vệ Quý gật như búa bỏ, vội vàng kéo Lâm Tử Minh đi, nhưng có kéo thế nào Lâm Tử Minh cũng không nhúc nhích, hắn không kiềm chế được nỗi xung lên, quát Lâm Tử Minh: “Anh còn ngây ra đây. không đi à, muôn kéo theo tôi chêt cùng thật như?”

Lâm Tử Minh nhìn sâu vào Vương Vệ Quý, nói: “Lão Vương, tôi nễ anh từng lập công hiển hách cho công ty truyền thông Tử Quỳnh, lần này không so đo với anh, ngay sau lúc này, anh không cân lên tiếng, giao hết cho tôi, tôi sẽ dùng hành động cho anh biết vì sao tôi có gan chen chân vào ngành vệ sĩ này.”

Dút lời, anh đầy Vương Vệ Quý ra, một lần nữa bước lên, mặt đối Thai với Nghiệm Sắm và nói: “Nghiêm Sám, chắc anh chưa bao giờ nghe tên tôi, không sao, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ cho toàn bộ câu lạc bộ Bắc Thiên các anh nghe thầy tên tôi là khiếp sợ.”

Nói xong câu này, từ trên người anh đột nhiên tỏa ra một khí thể cuồn cuộn ngút trời, cuôn phăng tất cả mọi người.

Thế nào là ngang ngược, thế nào là phô trương?

Lúc này đây, Lâm Tử Minh đang diễn giải điêu này một cách trọn vẹn.

Đến nước này, anh cũng không cần phải diễn tiếp nữa.

Cảm nhận được khí thế của anh, Nghiêm Sắm giật nảy mình, chén trà vừa nâng lên chuẩn bị uôống cũng bị chân khí rồi loạn của anh. làm vỡ tan.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 630


Chương 630

Những người khác lại càng không chịu nồi, nhất là với các thành viên của Bắc Thiên Hội, trong tâm trí họ, như có bão giông cuỗn cuộn, một tên đại ma thần vóc dáng khổng lồ đủ sức che trời xuất hiện, khiến mắt họ tối sầm, như thể tầm nhìn đã bị chặn lại.

Cả bọn Từ Hoa ai nây sững sờ, ngắn người nhìn Lâm Tử Minh, hoàn toàn không ngờ răng Lâm Tử Minh lại có lúc khí thê ngút trời như vậy.

Thế nhưng, khí thế của Lâm Tử Minh cũng ‹ chỉ thoáng qua trong một giây rồi biến mắt, khi mọi người mở mắt nhìn lại thì phát hiện Lâm Tử Minh vẫn là Lâm Tử Minh khiêm nhường -hoàn toàn không nồi bật đó.

Sự tương phản mạnh mẽ này khiến tất cả bọn họ đêu cho rằng vừa rồi phải chăng là ảo giác.

Chỉ có Nghiêm Sắm đứng phắt dậy, nhìn Lâm Tử Minh trân trôi: Được đấy, thì ra còn là dân luyện võ, biết chút công phu, chẳng trách dám tới tận Bắc Thiên Hội bái Mã Đầu! Hay lắm, là tôi đã nhìn nhằm!”

Vương Vệ Quý mơ màng không hiểu chuyện gì xảy ra, chủ tịch thành dân học võ từ khi nào? Sao hắn không hay biết?

Lâm Tử Minh cười không đáp, hiện giờ anh đã xác định được Cô Hán Xinh không có mặt ở đây, Có Huyền cũng không, vậy. thì anh chẳng cân gì phải che giâu, cứ làm loạn cái chỉ nhánh này của Bắc Thiên Hội lên rồi tính.

Anh đã nghĩ thông suốt, dù gì anh và Có Hán Xinh cũng đã gây thù chuốc oán với nhau, gần như không có khả năng hòa giải, vậy thì anh chẳng ngại gì mà không càn rỡ thêm chút nữa, trực tiếp khiến người của Bắc Thiên Hội ghi nhớ tên anh!

Theo như lời của Đào Tam j -Nương,Bắc Thiên Hội là một thực thể không mây thân thiện, khuyên anh cân đê phòng. Bắc Thiên Hội này, tốt nhất đừng đôi đầu với họ. Nhưng Đào Tam Nương không hề hay biết sự tồn tại của tổ chức La Thiên, nghĩa là chỉ chứng tỏ được một sự thật rằng tổ chức La Thiên lớn mạnh hơn Bắc Thiên Hội không biết bao nhiêu lần thì mới xảy ra tình Thông như thế.

Khi mà sớm muộn gì anh cũng sẽ tuyên chiến với tổ chức La Thiên, nếu lúc này ngay đến Bắc Thiên Hội này anh cũng không đánh bại được thì lây gì để đấu với tổ chức La Thiên?

Trước đây anh vẫn ở cảnh giới đỉnh cao, phải làm rất nhiều việc kín đáo, nhưng hiện tại đã ở cảnh giới tiên thiên, còn dùng Tiên Túy Đan thượng hạng đề đột phá, mạnh hơn hẳn cảnh giới tiên thiên thông thường, anh đã có thực lực như thê thì kín đáo là hoàn toàn không cần thiết, chí ít vào lúc này ở nơi đây, anh không cân khiêm nhường.

“Đại Hùng, lên, không cần nề nang, đánh cho hắn tàn phê!” Nghiêm Sâm ra lệnh, giọng nói uy nghiêm, đây sát khí, nhiều người có mặt lúc đó đều rọn tóc gáy, biệt phen này Nghiêm Sâm đã thực sự tức giận.

Vương Vệ Quý run cầm cập, sợ hãi tột độ, hắn không thể nào ngờ sự việc lại sinh sôi nảy nở đến nước này. Nếu biết trước thì dù có cho hắn một trăm lá gan cũng không dám đi cùng Lâm Tử Minh tới.

Bắc Thiên Hội này khó nhằn thế nào hắn hiểu rất rõ, một chút bắt, cần thôi là bất cứ lúc nào cũng có thể thí mạng mình vào đó.

Hiện giờ hắn càng lúc càng trách oán Lâm Tử Minh, gã ngông cuông tự đại này đã làm hắn liên lụy theo, chết tiệt!

Ánh mắt Đại Hùng thoáng chốc trỏ nên đỏ ngâu, chẳng chịt tia máu, nắm đấm siêt chặt, vặn vẹo cổ, cả người chỗ nào cũng phát ra tiếng kêu răng rắc, nghe mà rợn người, nghĩ thôi cũng đủ biết một quyền gã đánh ra, Lâm Tử Minh sẽ bị knock-out bất cứ lúc nào.

Còn chính đương sự Lâm Từ Minh lúc này vẫn có thê nở nụ cười tươi, lắc lắc ngón tay với Đại Hùng, nói: “Anh không ‹ được, yêu quá, không đỡ nỗi một quyền của tôi, đề người lợi hại hơn lên đánh với tôi thì hơn.”

Ngông nghênh!

Phô trương!

Ngang ngược!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 631


Chương 631

Phần nhiều là tìm cái chết.

Gân như tât cả mọi người đêu cho rằng Lâm Tử Minh đang muôn tìm cái chết, chắc chắn là đã chán sÔng rÔi nên mới làm ra chuyện ngu xuân đến vậy.

Thậm chí Vương Vệ Quý đã nhắm chặt mắt, không ‹ đang tâm nhìn, trong suy nghĩ của hắn, mười Lâm Tử Minh cũng không đánh lại được Đại Hùng.

“Nhãi con, thì ra mày chọn cái chết!”

Đại Hùng đã bị kích đông hoàn toàn, gã gâm lên giận dữ, rồi sải bước về phía Lâm Tử Minh, một cú đấm nặng kí giáng thẳng xuống đầu Lâm Tử Minh, dù là vận động viên quyền anh chuyên nghiệp hạng nặng mả dính phải một đòn này chắc cũng hôn mê bắt tỉnh, nói gì đên con khỉ gây gò như Lâm Tử Minh.

Dưới con mắt theo dõi của tất cả mọi người, Lâm Tử Minh không cựa quậy, không tránh né, như thể đờ đẫn _Vì sợ hãi.

Đợi khi năm đâm của Đại Hùng đã áp đến ngay trước mặt, Lâm Tử Minh đột nhiên cử động, nhìn thì rất đơn giản, một pha ngả người ra sau, né được một quyền của Đại Hùng, tiếp đó, anh xoay người tung ra một đường quyền, nghe tiêng phịch, trúng giữ ngực Đại Hùng, lực đánh rất lớn, giông như ô tô đâm, Đại Hùng nhắc bông hai chân lìa đất bay ngược ra, rơi xuống đúng ngay trước mặt Nghiêm Sâm.

Trên ngực có thê thầy rõ ràng một lỗ sâu hoăm, gãy cả xương sườn.

Đại Hùng cất tiếng. kêu thảm thiết, không đửng dậy nồi nữa.

Tất cả bỗng im lặng.

Ai nây đều mở to mắt sững sờ nhìn Lâm Tử Minh, đó rõ ràng là đang dành cho một con quái vật.

Trước cú đâm này, không một ai nghĩ răng Lâm Tử Minh sẽ thăng, càng chăng có ai nghĩ sẽ thắng một cách áp đảo như thê.

Không phải khả năng tiếp thu của họ kém, mà là sự thật quá đôi dị thường, khó tin, xét theo một khía cạnh nào ‘đó còn được xem như phản khoa học.

Từ Hoa miệng há hốc, biểu cảm như thể gặp ma, hãn còn tưởng Lâm Tử Minh sẽ bị dạy cho một trận, kết quả lại thành ra thế này? Là con mắt đã lửa dối anh ta, hay là gặp ảo giác?

Rất nhiều thành viên của câu lạc bộ Bắc Thiên có mặt đều đồng loạt đứng bật dậy, lúc định thần lại, quay sang nhìn Lâm Tử Minh, ánh mắt đã hoàn toàn thay đồi.

Năm giây yên lăng trôi qua, Nghiêm Sám mới lên tiếng: “Hay! Hay lắm!

Xem ra từ đầu anh đến Bắc Thiên Hội không phải đề bái Mã Đầu mà là đến cướp địa bàn đây!”

Tiếp đó, ánh mắt hắn trở nên sắc bén, nhìn Vương Vệ Quý sát khí ¡’ đằng đằng, nói giọng gat gát: Được lắm Vương Vệ Quý, lớn gan đấy, dám đưa cả cao thủ đến Bắc Thiên Hội cướp địa bàn!”

Vương Vệ Quý ý sắp khóc đến nơi, vội vàng giải thích: Nghiêm tổng, Nghiêm tổng, hiểu lầm, chuyện này là hiểu lầm…”

Nhưng đến thời điểm này, đâu có chuyện Nghiêm Sắm còn tin, việc Nghiêm Sâm cân làm hiện giờ là hạ Lâm Tử Minh, lây lại danh dự cho Bắc Thiên Hội.

“Tuổi còn trẻ mà đã có thể tu luyện đến cảnh giới đỉnh cao hậu thiên, chắc chăn anh không phải chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh!

Nói, rốt cuộc anh là ai?” Nghiêm Sám tức tối quát mắng.

Lâm Tử Minh phủi phủi quần áo, nói: “Đi không tài tên ngồi không: đổi họ, tôi đây chi là chủ tịch của công ty truyện thông Tử Quỳnh, anh nói không sai, hôm nay tôi đến không phải đề bái Mã Đầu, tôi đến để CƯỚP địa bàn đây. Tôi chắc chắn sẽ mở công ty vệ sĩ, Bắc Thiên Hội không muôn đồng ý cũng phải đồng ý!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 632


Chương 632

“Hỗn láo!” Nghiêm Sắm quát lớn: “Anh tưởng luyện chút công phu mèo cào là có thê vô địch thiên hạ à? Tự cao tự đại, ếch ngồi đáy giếng!”

Tiếp đó, Nghiêm Sám gọi liền mấy _ cao thủ võ công cao cường cùng đối phó với Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh sốt ruột bảo: “Tôi thấy các anh không cân rác rối thế đâu, xông, cả lên đi, tôi hạ gục hết một lượt.”

Tất cả đồng loạt xông lên, hạ gục một lượt.

Câu này nói ra dễ, nhưng để thực sự làm được thì khó ngang lên trời.

Chưa kể đến người quản lí chi nhánh Bắc Thiên Hội là Nghiêm Sắm với thực lực đỉnh cao, thì có mặt tại đó còn hơn mười thành viên Bắc Thiên Hội, ai cũng là cao thủ hàng đầu, nếu thực sự đồng loạt xông lên thì nguyên chiếc xe tăng cũng tan tác.

Trong mắt họ, từ “ngông nghênh” đã không còn đủ đề miêu tả Lâm Tử Minh, mà phải là coi trời bằng vung, tự tìm đường chết.

Lúc này, mọi thành viên Bắc Thiên Hội đều nỗi Ì xung lên, ai nấy lửa giận ngút trời, sản sàng chà đạp Lâm Tử Mình đến chết cho hả, Bắc Thiên Hội của họ xưa nay hoành hành ngang – ngược, chỉ có họ được quyền ỨC h**p kẻ khác, nào như bây giờ bị người ta đến tận nơïi sỉ nhục thề này.

Vương Vệ Quý đã sợ lúc cả người, đầu óc trồng rồng, hắn, không còn nghĩ ra được từ nào đề miêu tả sự: liều lĩnh tìm đường chết của Lâm Tử Minh nữa. Đứng trong địa bàn của Bắc Thiên Hội, đã không cúi đầu thì thôi, lại còn dám hung hãng xắc láo “như thế, đòi khiêu chiến với cả Bắc Thiên. Hội, phen này chọc phải tổ ong bầu rồi.

Đám Từ Hoa người nào người nấy dựng tóc gáy, nghệt ra nhìn Lâm Tử Minh, không thê nào hiểu được Lâm Tử Minh muôn làm gì nữa, đã là ông chủ lớn của một công ty rôi, có đến nỗi phải tìm cái chết như vậy không?

Từ tận đáy lòng, họ không cho rằng Lâm Tử Mình đủ bản lĩnh để có thê đơn thương độc mã chống lại cả đám người của Bắc Thiên Hội, nhất là gã Nghiêm £ Sắm ~ một sự tồn tại tầm cỡ khủng bồ kia.

“Được thôi được thôi!” Nghiêm Sắm giận quá hóa cười, nói lớn: “Hay cho anh thanh niên quật cường, chơi ngông đến mức đòi tay đôi với bao nhiêu người của Bắc Thiên Hội đây?

Được, tôi sẽ cho anh toại nguyện!”

Sau đó, hắn lên tiếng lệnh cho các thành viên Bắc Thiên Hội vây lấy Lâm Tử Minh, Nghiêm Sắm trừng mắt nhìn anh, nói một lần nữa: “Họ Lầm kia, bây | giờ anh quỳ xuống van xin tôi, chia cho tôi một nửa cô phần của công ty truyền thông Tử Quỳnh không hoàn lại, tôi có thể cân nhắc tha cho anh.”

Lâm Tử Minh chỉ dùng một ngón tay giữa đề hồi đáp, thêm một lần nữa làm hắn giận tím người, ra lệnh cho các cao thủ của Bắc Thiên Hội cùng một lúc tân công Lâm Tử Minh.

Thoáng chốc, Lâm Tử Minh như đứng giữa tâm bão, gánh chịu áp lực cực lớn, giât phút nào cũng có thể tan nát.

Nhìn cảnh tượng này, một Từ Hoa trước giờ kiêu căng ngạo mạn cũng không tránh được tỏ ra SỢ hãi, nếu hãn đứng ở vị trí của Lâm Tử Minh lúc này, e là không chống đỡ nổi đến một giây.

Đối mặt với đòn tống tấn công của mười mấy cao thủ của Bắc Thiên Hội, Lâm Tử Minh sừng sững không lay động, khoảnh khắc cú đậm đầu tiên giáng tới, anh mới bắt đầu nhúc nhích.

Không một động tác nào dư thừa, chỉ đơn giản dùng bạo lực chồng lại bạo lực, một quyền xuất ra nhằm thẳng vào nắm đấm của chính đối phương.

Chỉ nghe thây tiêng va chạm mạnh, theo sau đó là tiếng kêu đau đớn thảm thiết, đối phương giật lùi về sau, _cách tay bị Lâm Tử Minh đánh trật khóp.

Còn Lâm Tử Minh không chút hư hao, ngay cả biểu cảm cũng không mảy may thay đồi, ngay tức khác anh không dừng lại, đứng yên tại chỗ, tung một cú đá hậu, một cao thủ tầm cỡ bậc thầy xông từ phía sau tới bị đạp trúng bụng, phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra ngoài, văng mạnh lên bức tường phía sau, lúc trượt xuống đã mắt khả năng hành động.

Mới một giây, Lâm tử Minh đã giải quyết được hai đối thủ, có thê nói là cực nhanh, gần ngang bằng tốc độ tia chớp, dễ như bẻ cành khô.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 633


Chương 633

Tiếp đó, Lâm Tử Minh như dạo chơi trong vườn, ra tay vô cùng ung dung thoải mái, nhưng mạnh như vũ bão, tung bừa một quyên một cước là một thành viên của Bắc Thiên Hội ngã xuống, trực tiếp mát hết năng lực chiến đầu, hầu như không ai chặn được cú đám của anh. Dưới tay anh, những thành viên hung hãn của Bắc Thiên Hội trực tiếp biên thành những kẻ hữu danh vô thực, yêu đuối mong manh.

Gộp cả lại cũng chưa đầy nửa phút, ‘Lâm Tử Minh đã kết thúc cuộc chiến mà áo quần không hề nhăn nhúm, nhẹ nhàng phủi tay, nói: “Đây là thực lực của Bäc Thiên Hội đây à? Độc chiếm ngành vệ sĩ, không cho ai chen vào mà cũng không biết ngại?”

Lần đầu tiên, khuôn mặt Nghiêm Sám lộ ra biểu cảm kinh hoảng, mắt trừng to như chiếc đèn lồng lớn, không thê tin được: “Rốt cuộc anh là ai?”

Lúc này hắn đang thát thó, tiếng nói cũng bị vỡ ra.

Hăn chăng thê nào không thât thô cho được, những thành viên này của Bắc Thiên Hội đều được chính hắn đào tạo, trình độ thế nào không ai rõ hơn hắn, ngay đến hắn muôn thăng được vòng vây tấn cộng của những thành viên đó cũng rất chật vật, tuyệt đối không tránh khỏi thương tích!

Thậm chí sẽ còn trọng thương, chắc chắn không thể ung dung nhẹ nhõm như chơi đùa với trẻ con giỗng Lâm Tử Minh.

Điều này cũng chứng tỏ rằng Võ công của Lâm Tử Minh rất cao cường, hơn hắn rất nhiều.

Hiện tại cuối cùng hắn đã hiểu vì sao Lâm Tử Minh dám dẫn theo đám tạp _nham này đến Bắc Thiên Hội bái Mã Đâu… Không, nói một cách chính xác thì mẹ kiệp nào phải là bái Mã Đầu mà là cướp địa bàn!

Hắn nghĩ không ra Lâm Tử Minh có gốc gác ra sao mà dám khai chiến với Bắc Thiên Hội, không lẽ Lâm Tử Minh cũng có lý lịch khủng khiếp?

Còn về đám Từ Hoa thì lại càng sốc nặng, tam quan của họ bị đảo ngược hoàn toàn, nghỉ ngờ Lâm Tử Minh không phải người mà là thần tiên.

Họ đều là người luyện võ, hầu hết còn bắt đầu tập ngay từ khi còn nhỏ, biết rằng đề một mình đánh lại mười mấy người khó đến mức nào. Càng không phải nói mười mây người kia còn là cao thủ trong hàng cao thủ, thế mà Lâm Tử Minh giành chiến thắng đậm đà một cách nhẹ nhàng như vậy, chẳng thần tiên thì là gì?

Ựcl Từ Hoa gắng sức nuốt xuống một ngụm nước miệng, dựng tóc gáy, hắn nghỉ mình đang gặp ảo giác, nhưng, sau khi nhéo mạnh vào đùi mình, xác nhận được rằng không phải ảo giác mà là có thực! Uống. cho hắn còn khinh thường Lâm Tử Minh, nghĩ Lâm Tử Minh da dẻ mịn màng, một quyền là có thê đắm Lâm Tử Minh bật khóc.

Giờ xem ra, người phải khóc là hắn.

Đúng lúc Lâm Tử Minh như cười như không quét mắt nhìn qua, hắn lập tức run băn cả người, suýt thì tè ra quân, vội cúi găm đâu xuộng, run lẫy bây, không dám nhìn thắng vào mắt Lâm Tử Mình.

Vương Vệ Quý cũng hoàn toàn rơi vào tiấnD thái ngơ ngác, hắn nghỉ ngờ một cách sâu sắc răng phải chăng thế giới này có vần đề, sao chủ tịch đánh nhau giỏi thế? Chuyện này hoàn toàn không khoa học, chủ tịch giàu có đến như vậy rồi, vì sao còn phải đập võ? Chủ tịch có đúng là con người không? Mà phương diện nào cũng đạt đên đỉnh cao của nhân loại vậy.

Lâm Tử Minh dõi theo phản ứng của tất cả mọi người, khóe miệng khẽ nhéch lên, nở nụ cười hờ hững, anh chầm chậm bước về phía Nghiêm Sâm.

“Sao nào, bây giờ tôi đã có tư cách mở công ty vệ sĩ tại thành phố Hoa rồi chứ hả?” Lâm Tử Minh như cười như không nhìn chằm chằm Nghiêm Sám.

Nghiêm Sâm hiện tại đã mất hêt uy phong và ngang ngược khi nãy, thay vào đó là nôi sợ hiện lên rõ mỗn một, nghiến răng, chăm chú nhìn Lâm Tử Minh, nói: “Tôi thừa nhận tôi đã nhìn nhận sai, võ công của anh rất cao cường, vượt ngoài dự tính của tôi.

Thê nhưng, anh nghĩ cho kĩ nhé, một khi mở công ty vệ sĩ là đối đầu vớiBắc Thiền Hội chúng tôi, anh làm vậy có lợi gì không?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 634


Chương 634

Thấy Lâm Tử Minh trầm tư không nói, hắn nói tiếp: “Anh là một nhân tài, nêu thực sự có hứng thú với ngành vệ sĩ, tôi có thê giới thiệu cho anh vàoBắc Thiên Hội chúng tôi, đến lúc đó phóng tầm mắt nhìn ra cả nước, chỗ nào anh cũng có thể ngang nhiên mà đi.”

Vương Vệ Quý nghe vậy tức khắc xiêu lòng, đây là món lợi không lồ, gia nhập Bắc Thiên Hội là có được một chô dựa lớn, sau này ở khắp toàn quốc sẽ càng như cá gặp nước.

Thế nhưng Lâm Tử Minh lại mỉm cười, anh tung cú sút không báo trước, tốc độ cực nhanh, nhanh đến nồi Nghiêm Sám chưa kịp phản ứng đã bị đá bay ra ngoài, đâm nát cả chiếc ghế phía sau, “Mày?” ` Nghiêm Sắm cảm giác như mình bị đả đứt ruột vậy, kinh hãi thất sắc, hắn hoàn toàn không ngờ Lâm Tử Minh lại lớn gan đên thê, dám ra tay với cả hắn.

Trong lúc hắn còn đang nghĩ mà vừa sợ vừa điên, chuẩn bị bò dậy thì Lâm Tử Minh bước tới, giảm một chân lên ngực anh ta, cúi nhìn và bảo: “Thứ con sâu cái kiến, anh mà cũng đòi chiêu mộ tôi?”

Lúc này Nghiêm Sắm đã sợ hãi thực sự, bị Lâm Tử Minh giãm dưới chân, hắn không thê nhắc được mình lên, rơi hăn vào trạng thái cá nằm trên thớt. Phải biết rằng, dù gì hắn cũng thuộc hàng đỉnh cao hậu thiện, hơn nữa còn từng hai lần uống Tiền Túy Đan, lợi hại hơn hẳn so với những _”

đỉnh cao hậu thiên thông thường, thê mà ở trước Lâm Tử Minh lại không hề có chút sức lực nào đề đánh trả, vậy thì Lâm Tử Minh mạnh đến mức độ nào? Là cảnh giới tiên thiên sao?

“Phải, xin lỗi, tôi sai rồi…” Nghiêm Sắm cúi đầu nhận lỗi.

Lâm Tử Minh không làm khó Nghiêm Sâm, không phải bởi anh nhân từ độ lượng, mà là không cần thiết, Nghiêm Sắm chỉ là binh tốt, đánh chết Nghiêm Sắm chỉ làm bản tay mình mà thôi.

“Đi thôi!”

Lâm Tử Minh ngang qua VÕ vai kh Vệ Quý, rôi ung dung bước ra phía cửa.

Vương Vệ Quý ý ngắn ra một lúc mới hít một hơi khí lạnh, đánh mắt L trồng sang đồng người đang nằm sõng soài trên đất kia, nhất là Nghiêm Sám lúc này hệt như con gà bị nhồ sạch lông, Hàn không khỏi rùng mình, hớt hải đuổi theo Lâm Tử Minh.

Hắn còn tưởng mình vốn dĩ đã hiểu, quá rõ Lâm Tử Minh, giờ xem ra, hắn mới chỉ tiếp xúc được một phần nỗi trong tảng băng chìm của Lâm Tử Mình.

Con người này thực quá kinh khủng, chẳng trách đên lão Sửu cũng phải cúi đầu xưng thần trước Lâm Tử Minh.

Đám người Từ Hoa cũng cuộng quýt đi theo, nơm nớp lo sợ chỉ cân nán lại thêm một giây là sẽ bị Bắc Thiên Hội _ăn sống nuốt tươi. Giờ phút này, Lâm Tử Minh chính là thần hộ mệnh của họ.

Và thế là một cảnh tượng dị thường hiện ra, Lâm Tử Minh chắp tay sau lưng, thong dong bước ra ngoài, vừa đi vừa tán thưởng cảnh sắc xung quanh, đi theo sau anh là hơn 20 người ai nấy thấp thỏm dè chừng, không dám ho he một tiếng, chỉ sợ đánh động đến Lâm Tử Mình phía trước.

Biểu cảm của Từ Hoa lúc này rất phức tạp, ban đầu, hắn xem thường Lâm Tử Minh, cảm thấy Lâm Tử Minh là thứ bỏ đi, chỉ dùng một tay là khiến cho Lâm Tử Minh chết đi sông lại, hoàn toàn không coi Lâm Tử Minh ra gì. Kết quả, hắn mới là thứ bỏ đi, người ta búng một ngón tay đã cho hắn ăn hành sắp mặt.

Chứng kiến tận mắt uy lực của Lâm Tử Minh, bây giờ mới tôn kính Lâm Tử Minh. như thần thánh, hắn không thích tiền, cũng khinh ghét những kẻ lắm tiền nhiều của, nhưng người có he lực lại là thần tượng mà hắn tôn thờ Hiện tại, hắn rất sùng bái Lâm Tử Minh, rất muốn làm tay chân của Lâm Tử Minh, họchỏi lấy đôi điều.

Hầu hết những người khác cũng có suy nghĩ đó, ban đầu họ tưởng Lâm Tử Mình còn trẻ như thể thì dễ bắt nạt, ai dè người ta là bậc thánh thần siêu nhiên, lúc này họ không còn chút tư tưởng tạo phản nào nữa.

Lâm Tử Minh đột ngột dừng bước, ngoảnh đầu lại làm họ giật bắn mình, bất giác lùi sau, có người trong lúc hoảng loạn còn ngã dúi dụi, đến là khôi hài, không ít người đi đường xung quanh đều trồ mắt nhìn, tưởng họ đang đóng phim.

Lâm Tử Minh bật cười khanh khách, bảo: “Sao thế? Tôi kinh khủng lắm sao mà các anh sợ vậy?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 635


Chương 635

Thoạt tiên họ gật lấy gật để rồi lập tức lắc đầu nguây nguậy, người nào người nây kính sợ, thấp thỏm ra mặt, ngoan ngoãn khúm núm, rõ ràng đều là người lớn, vài anh còn cao to vạm vỡ nồi trội, nên nhìn vào lại càng buồn cười hơn.

Lâm Tử Minh lắc đầu ngao ngán, bảo: “Các anh không cân sợ tôi, chỉ cần làm tốt công việc, tôi sẽ không để các anh thiệt thòi.”

Có anh võ sĩ tương đối nhát gan rụt rè lên tiếng hỏi: “Sêp tổng, tôi rút lui được không?”

Lâm Tử Minh nở nụ cười tươi rói, đáp: “Được chứ.”

Đối phương vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi, đã lại nghe thây Lâm Tử Minh nói: “Chỉ cần các anh không sợ bị Bắc Thiên Hội quây rồi, thì ai rút cũng được. Còn nữa, các anh đã kí vào hợp đồng, bây giờ rút lui là vi phạm hợp động, phải đền tiền vi phạm hợp đông gập ba lần, vị chỉ mỗi người sáu mươi vạn tệ.”

Ai nấy hít sâu một hơi lạnh!

Giờ thì họ đã hiểu vì sao Lâm Tử Mịnh dẫn theo bao nhiêu người đến Bắc Thiên Hội giành địa bàn, hành động chết tiệt này là ép họ há miệng mặc quai đây mà, uỗổng công họ những tưởng mình nhặt được vàng, hoàn toàn không hề hay biết!

Nghĩ thông Suốt được điều này, họ lại càng thêm nề sợ Lâm Tử Minh, còn không dám cả gan sinh lòng thủ hận.

Từ Hoa cũng lạnh toát cả người, lúc này mới ý thức được bản thân đã gây _ra rắc rối lớn thế nào. Có thể thấy, hiện tại họ đã lọt vào tầm ngắm của Bắc Thiên Hội, nhất là hắn, khi nãy còn từng ra tay, chắc chắn Bắc Thiên Hội sẽ không bỏ qua cho hắn dễ dàng. Bây giờ, hán đã bị ép lên con tàu cướp biên của Lâm Tử Minh, mẹ kiếp, quả là gian ác.

Vương Vệ Quý đã hiểu rạ, thực tình phục am Tử Minh sát đất.

Lâm Tử Minh chẳng buồn dông dài với họ, vậy tay bảo: “Thôi được rồi, các anh cũng không cân phải nghĩ nhiều, cứ theo tôi làm tốt công việc, tôi sẽ không xử tệ với các anh, phân việc tiếp theo tôi sẽ trao đồi với giám đốc Vương. Hiện tại tôi sẽ cho các anh hai ngày đề nghỉ, ba ngày sau, đến công ty điềm danh đúng giờ, tới NGg đích thân tôi sẽ huân luyện các an Ngừng lại một thoáng, ánh mắt Lâm Tử Minh lạnh tanh, nghiêm giọng bảo: “Tôi nói trước, ai dám không đên, đừng trách tôi không nề mặt người GIÓ 7 Tất cả bọn họ vội vã lắc đầu, tỏ ý không dám.

Từ Hoa cắn chặt răng, bước ra khỏi đám người, nhào tới quỳ trước mặt Lâm Tử Minh, nói lớn: “Sư phụ, xin _anh hãy nhận tôi làm đò đệt”

Trong mắt Từ Hoa lúc này tràn bừng bừng lửa nóng, làm Lâm Tử Minh hết hôn, chau mày đáp: “Làm gì vậy?”

Đang ở ngay giữa phó đông, hành động của Từ Hoa khiên không ít người ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra, họ đang đóng phim thật sao?

Từ Hoa mới nói: “Sư phụ, tôi nghiêm túc đấy, thầy nhận tôi làm đồ đề đi, tôi đảm bảo Sẽ không phản đối chuyện lúc trước của thây và em họ Tân Dao nữa… Không đúng, tôi nổ, hộ thầy và em họ Tần lnn hêt mình..

“Biến!” Không đợi hắn nói hết, Lâm Tử Minh đã tung chân đạp cho ngã bồ chửng.

Tên này điên chắc, mình và Tần Dao có quan hệ gì đâu chứ.

Từ Hoa lăn một vòng trên đất, bò dậy nhìn thấy bóng Lâm Tử Minh đã bỏ đi, hắn siết chặt năm đấm, lòng thầm thề răng dù có thế nào cũng phải bái Lâm Tử Minh làm thầy, học hết bản lĩnh của Lâm Tử Minh, Những chuyện sau đó giao lại cho Vương Vệ Quý giải quyết. Hiện giờ, đám người này đã hoàn toàn tin phục Lâm Tử Minh, nên Vương Vệ Quý cũng dễ dàng quản lý hơn.

Dĩ nhiên, Vương Vệ Quý cũng không chuyên trong lĩnh vực này. Rật nhanh chóng hăn lại lợi dụng các môi quan hệ đề tìm một đội ngũ quản lý, bắt đầu lên kế hoạch chính thức thành lập công ty vệ sĩ.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 636


Chương 636

Vốn dĩ hãn rât phản đôi Lâm Tử Minh làm việc này, dù gì cũng đã có ngọn núi lớn Bắc Thiên Hội chình ình trước mặt, nhưng hiện tại suy nghĩ của hắn đã khác, nên bắt tay vào làm cũng phần chắn hơn.

Phải biết rằng, ngành vệ sĩ là miếng bánh thơm ngon, bề ngoài nhìn vào thu nhập ít ỏi nhưng lợi ích đạt được về sau lại cực lớn, hắn không khỏi bội phục tầm nhìn xa trông rộng của Lâm Tử Minh, chẳng trách mà còn trẻ như vậy đã có thê lập nên thành tích như thê. Lúc này hắn càng lúc càng cảm thấy may mắn vì đã đi theo Lâm Tử Minh.

Khi đám người Lâm Tử Minh đã đi được một phút, trong chỉ nhánh Bắc Thiên Hội mới có người lên tiếng nói: “Nghiêm, Nghiêm tổng, bây giờ chủng ta làm thế nào?”

Biểu cảm trên mặt Nghiêm Sám cực kì khó coi, hôm nay có thê nói hắn đã mắt hết mặt mũi, đường đường là một quản lý chỉ nhánh lại bị người khác cho ăn hành, chuyện này mà đồn ra ngoài lại chẳng bị người ta cười cho thôi mũi.

Nhưng hắn cũng không dám không báo chuyện này lên, đành thở dài thườn thượt ngoan ngoãn gọi điện cho cấp trên.

“Cái gì? Bên anh một gã thanh niên CƯỚP, v— bàn? Tình hình ra sao, nói cụ thể xem nào!” Người ở đầu dây bên kia sửng sót khi nghe chuyện, Nghiêm Sâm không dám giấu diễm, đành khai báo rành rọt, xong đâu đây anh ta mới nói: “Người này quá lợi hại, tôi nghi ngờ anh ta GÓ thực lực của cảnh giới tiên thiên.”

“Cảnh giới tiên thiên?”

Người phía bên kia điện thoại hít sâu một luông hơi lạnh.

“Khoan đã, anh vừa nói, „gã thanh niên đó tên gì, lai lịch thế nào?”

Nghiêm Sắm đáp lại lần nữa: “Trưởng phòng, người này tên Lâm Tử Minh, là chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh, thực lực thâm sâu khó lường, lnn ta làm thê này là đã tuyên chiến với Bắc Thiên Hội chúng ta rồi.

Từ trong điện thoại, một giọng nói kinh ngạc và giận dữ truyền tới: “Lâm Tử Minh! Tôi nhớ ra rồi, tên này chính là người từng đối đầu với Có thiếu gia trước đây! Tôi sẽ báo ngay với Có thiếu gia, để anh ấy xử lí!”

Thường Việc thành lập công ty vệ sĩ đã xem như đâu vào đây, những thủ tục liên quan giao hết cho Vương Vệ Quý phụ trách là ồn, Lâm Tử Minh chịu tách nhiệm xử lÍ rắc rồi của Bắc Thiên Hội.

Lúc này bên phía Sở Phi cũng đã đi vào nề nếp, cô nghe theo lời Lâm Tử Minh, phân chia quyên lực một cách thỏa đáng, không còn gồng gánh cả công ty lên vai, dần dần cô thực sự đã thoải mái hơn nhiều, hàng ngày không còn bận tối mắt, tâm trạng cũng theo đó tươi tỉnh hơn lên.

Có điều hai ngày nay cô lại thấy có chút bất an, cứ cảm thầy No như có người đang nập trong bóng tôi theo dõi mình, nhưng mỗi lần quay đầu lại thì không thây gì. Cảm giác này khó chịu vô cùng.

Cô không nói chuyện này với Lâm Tử Minh, cho răng phân nhiêu là do ảo giác.

Xem ra Lâm Tử Minh nói phải, quả thực cô cân tìm một vệ sĩ riêng.

Hôm nay, lúc cô ra khỏi công ty, đột nhiên có một cô bé đi tới, câm một tờ giấy trong lòng, nói với cô: “Chị ơi, có người tìm chị.”

_Sở Phi ngạc nhiên, nhìn khắp xung quanh cũng không phát hiện thầy người nào lạ khác thường. Cô tò mò gặng hỏi: “Em gái ơi, ai tìm chị thế?”

Cô bé ỏn ẻn đáp lời: “Chị xinh xinh ấy bảo chỉ cần chị tới đó là sẽ biết chị ấy.”

“Chị xinh xinh?” Sở Phi lại tần ngần một thoáng rồi nhíu mày, không lẽ là cái cô lăng lơ gặp hôm mua quân áo?

Cô nghiền răng, rủa thầm Lâm Tử Minh mây câu, tên này không trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài thật đấy chứ?

Ngoài mặt, cô ngồi xuống cười nói với bé gái: “Em gái, chị xinh xinh ấy tên gì thê, trông như thế nào? Có phải rất là quyên rũ không?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 637


Chương 637

Cô bé lắc đầu bảo: “Chị xinh đẹp không nói tên chị ấy là gì, chị xin đẹp trông rất xinh đẹp, mặc váy đỏ, mỗi tội không chịu cười. Chị ơi, chị mau đi đi, chị xinh đẹp đang đợi chị đấy, em phải về nhà làm bài tập đây, bye bye.”

Nói xong, cô gái nhảy chân sáo đi mắt.

Lúc này Sở Phi càng chau mày, cô -giở tờ giấy trong tay ra, trên đó viết một địa chỉ, là công viên cách đây không xa, đợi cô ở bờ hồ.

Nét chữ nắn nót, mỗi một chữ như đều có thần, như thể buông tay là tờ giây sẽ bay đi mất vậy.

Nhìn hàng chữ nắn nót ấy, Sở Phi bát giác thấy ghen ty, vốn dĩ chữ cô viết đã được xem là đẹp, nhưng so ra với chị gái xinh đẹp này thì vẫn kém hơn một chút, vô hình ung càng làm tăng sự tò mò của cô về người ta.

Nhưng cô cũng không dám tùy tiện đi đên đó. Bây giờ cô không còn là đứa con gái ngốc nghệch chăng biết _gì ngày xưa nữa mà đã hành xử cần trọng hơn nhiều, lỡ như có gì bắt trắc nên cứ cần tắc vô ưu.

Thế là cô bèn gọi một vài cấp dưới đến, cùng cô tới đó, có tình huống đặc biệt gì xảy ra thì lập tức báo cảnh sát.

Cô vốn có thể hoàn toàn không bận tâm chuyện này nhưng cô có một dự cảm vô hình rằng đối phương sẽ không làm hại mình, là cảm giác thứ sáu quyết định đưa cô đi gặp một lần.

Rất nhanh, cô đã đến công viên nọ, bên hồ nước nhân tạo quả đúng là có một bóng người mặc màu đỏ, đứng bên bờ hồ, đứng quay lưng lại phía cô, tà áo bay bay.

Bóng dáng â ấy toát ra vẻ thần kì bí ẩn, Sở Phi ngẫm nghĩ và vẫn quyết định đi tới.

Sở Phi dặn hai cấp. dưới vừa gọi. đến đứng tại chỗ đợi, có chuyện gì xảy ra phải lập tức gọi điện báo cảnh sát.

Chuẩn bị xong xuôi, Sở Phi mới yên tâm qua đó, đến trước mặt bóng áo đỏ, Sở Phi lên tiếng: “Tôi là Sở Phi, cô tìm tôi?”

Bóng áo đỏ quay. đầu lại, Sở Phi sửng sốt ngỡ ngàng, cô gái trước mặt đây đẹp quát! Trong phút chốc, thậm chí Sở Phi còn thây tự thẹn mình kém người.

Không thể tin được chuyện này, phải biệt ráng Sở Phi trước nay. luôn rât tự tin về sắc vóc của mình, bắt kể gặp người đẹp đến mấy, cô vẫn luôn ngắng cao đầu so sánh. Nhưng trước người con gái này, cô mật hết tự tin.

Đối phương thực sự quá đẹp, quá bắt mắt, gương mặt hoàn hảo, tuyệt đối, Ti có lầy một chút tì vết. Cô chưa bao giờ gặp người phụ nữ nào có tướng mạo như vậy.

Nhất là khí chất của đối phương, hệt như tiên nữ, không nhuôm khói lửa nhân gian. Thậm chí Sở Phi còn sinh nghỉ răng nêu như cô chớp mắt thì đôi phương sẽ lập tức biên mắt khỏi tầm nhìn của mình, thừa cơ cưỡi gió bay đi.

Người con gái ấy hiện nhiên là Nghê na cô ấy đã đến tìm gặp Sở hi AU Sở Phi còn đang mải quan sát cô y, thì Nghê Thường cũng đang đánh giá Sở Phi, lòng thâm gật gù, cô gái mà em trai Tử Minh tìm hiệu cũng thật xinh đẹp, hơn hẳn rất nhiều cô trong tô chức.

Cô thoáng đưa mắt nhìn hai cấp dưới phía sau, mỉm cười và nói: “Không nhận được ra là cũng cần thận đây, còn biết nhờ cấp dưới trông chừng.

Nhưng cô vẫn sơ ý quá, nêu như tôi muôn ra tay thì hai người kia không giúp được gì đâu.”

Lời này nói ra lập tức khiến Sở Phi hốt hoảng. Cô vô thức muốn ra ám hiệu cho hai ¡ cấp dưới báo cảnh sát.

Nhưng cô vẫn kìm lại được, vì trực giác cho cô biết, đối phương không có ý thù địch với cô.

“Cô là ai?” Sợ Phi hỏi một cách nghiêm túc.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 638


Chương 638

Người con gái đẹp dường vậy, khí chất hơn người dường vậy, tuyệt nhiên không thê là người bình thường, càng không thể vô duyên vô cớ đên tìm cô.

Nghê Thường đáp: “Tôi tên Nghê Thường, là chị của Lâm Tử Minh.”

Đến đây thì Sở Phi kinh ngạc, trong ấn tượng của cô, Lâm Tử Minh là con một, không hề có chị gái.

“Chắc chị đùa, Tử Minh là con một, không có chị gái.” Sở Phi nói.

Nghê Thường không giải thích, chỉ bảo: “Tôi đên là muôn gặp cô thôi, không cân phải sợ.”

Sở Phi ưỡn thẳng người, nói: “Ai bảo là tôi sọ?”

Nghê Thường cười nhạt, bảo: “Vốn dĩ, với điêu kiện của em trai tôi thì cô không xứng: đôi với nó, nhưng nó rất yêu cô, cô cũng khá, nên tôi không nhúng tay vào nữa, được rồi, cô vê đi.”

Sở Phi cảm thấy mơ hồ khó hiểu: “Chị gọi tôi tới tận đây chỉ đề nói với tôi điêu này?”

“Không, tôi chỉ muốn gặp cô.” Nghê Thường đáp: “Nhân tiện cho cô biết đề chuẩn bị sẵn tâm lí, em trai tôi sau này sẽ rất siêu đẳng, tạo dựng nên sự nghiệp. Vĩ đại, cuộc sông cũng sẽ rất rồi ren.”

Lí trí Sở Phi cảm giác cô ấy đang huyện thuyên, cố làm ra vẻ huyền bí, nhưng sâu trong nội tâm, cô vẫn tin lời của Nghê Thường, kết hợp với biểu hiện dạo này của Lâm Tử Minh, Sở Phi cũng cho răng vệ sau Lâm Tử Minh sẽ rất siêu phàm, thời gian ở bên cô cũng sẽ ngày càng ít đi.

Cô là người thông minh, thực chất đã hiều được ` mà Nghê Thường muôn nói, cô đáp: “Chị không cần phải lo, tôi đã di Tử Minh thì sẽ kiên quyết đến cùng, còn nữa, chị là chị gái của Tử Minh thật ư2. Sao tôi chưa từng nghe anh ấy nhắc về chị?”

Nghê Thường bảo: “Nó còn chưa từng gặp tôi.”

Sở Phi ngắn ra: “?”

Cô còn định nói gì đó nhưng Nghệ Thường đã tiếp lời: “Được rôi, cô vê đi, hãy nhó những lời cô vừa nói.”

Tiếp đó, Sở Phi cảm giác trước mắt nhòa đi, đợi đến lúc cô mở mắt lại thì Nghê Thường đã không thầy đâu nữa. Cô trợn to mặt, còn tưởng mình vừa gặp ma.

Qua một lúc lâu, cô mới hoàn hồn lại, thâm nói rằng quái vật, rôi trở vê.

“Vừa rồi hai người có trông thấy cô gái mặc đồ đỏ đứng nói chuyện với tôi không?” Sở Phi hỏi hai cấp dưới.

Hai cấp dưới đều trả lời rằng có tháy, biểu cảm không có gì là kinh ngạc hay khác lạ, tỏi ra hết sức bình thường.

Điều này lại khiến Sở Phi lầm bàm thêm mây câu, nhưng cô cũng không gặng hỏi kĩ.

Mang theo một bụng đầy nghỉ vấn, Sở Phi về đến nhà, Lâm Tử Minh đang đọc báo trong phòng khách, thây cô về thì chủ động ra đón, xách túi giúp cô.

Sở Phi cảm nhận được sự dịu dàng Sở Phi dành cho mình, lòng vô cùng âm áp.

Máy lần Sở Phi đã muốn hỏi Lâm Tử Minh có phải còn có chị gái hay không, nhưng mỗi lần lời ra đến gần miệng, cô đều kìm lại, không hỏi thành lời. Lâm Tử Minh nhạy bén là thế, rất nhanh đã cảm nhận được tâm sự trong lòng cô, cất tiếng hỏi: “Em có chuyện muốn hỏi anh Thả?”

“Hả? Đâu có.” Sở Phi lắc đầu, cúi xuông ăn cơm.

Dáng vẻ này càng góp phân bán đứng cô, Lâm Tử Minh dừng lại, hỏi một cách nghiêm túc: “Đã Xảy ra chuyện gì? Nói chồng nghe.”

Sở Phi gắng lên, ngẫm nghĩ, cuối cùng vần nói: “Anh có một người chị phải không?”

Lần này đến lượt Lâm Tử Minh VÔ cùng kinh ngạc, trước giờ anh vẫn là con một, khi nào lại có thêm một chị gái?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 639


Chương 639

“Không có, anh là con một.” Lâm Tử Minh nghĩ ra điều gì đó, rồi nói: “Sao thế, không lẽ hôm nay có người mạo danh chị gái anh đến tìm em?”

Sở Phi gật đầu: “Chị ấy tự xưng là chị gái anh, vô cùng xinh đẹp, chị ây nói tên là Nghê Thường.”

““Nghê Thường?” Lúc này, Lâm Tử Minh chau mày sâu hơn, anh chưa bao giờ nghe thấy cái tên này, lại càng không có chị gái.

“Vậy à, chị ta nói gì với em?” Lâm Tử Minh tò mò hỏi.

Sở Phi kể hết chuyện đã xảy ra hôm nay, Lâm Tử Minh nghe xong, trong ánh mắt lóe lên một tia sắc bén.

Có thể biến mắt trong chớp mắt ngay trước Sở Phi thì BC chăn là cao thủ thuộc cảnh giới tiên thiên.

Phản ứng đầu tiên Lâm Tử Minh nghĩ ngay đến người của Bắc Thiên Hội.

Nhưng tức khắc, anh loại bỏ SUY đoán này, nếu như là người của Bắc Thiên Hội thì tuyệt đối không dễ dàng tha cho Sở Phi đi, Hơn nữa, đường đường là cao thủ thuộc cảnh giới tiên thiên, kiêu ngạo là thê, sao có thê làm là chuyện hạ cập như vậy.

Thế thì chỉ còn lại một khả năng, người tự xưng là chị gái này đên từ tổ chức La Thiên.

Nghĩ tới điều này, Lâm Tử Minh không khỏi lo lăng.

Báy lâu nay, tổ chức La Thiên như một ngọn núi lớn đè nén lên tim anh, liên tục ép buộc anh phải tiền bộ.

Lúc trước xuất hiện một Lữ Động Tân đã đủ lợi hại rồi, giờ là một cao thủ tuyệt đỉnh thuộc cảnh giới tiễn thiên trực tiếp lộ diện, Lâm Tử Minh làm sao mà thả lỏng ra được, quan trọng nhất là anh không biết đối phương là bạn hay là thù.

Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Lâm Tử Minh, Sở Phi bảo: “Tử Minh, cô gái đó không phải chị của anh sao?”

Lâm Tử Minh nghĩ ngợi rồi đáp: “Có là là người chị đã thất lạc nhiều năm của anh, tin chắc không bao lâu nữa chị ấy sẽ đến tìm anh thôi, em không cân b lắng, không sao hết.”

Lúc này Sở Phi mới nhẹ nhõm hơn: “Vậy thì tốt.”

Những chuyện này không cần thiết cho Sở Phi biết đề cô ấy khỏi lo lắng.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Tử Minh đã đi tìm lão Sửu, hỏi thăng vào vấn đề: “Nghê Thường là ai?”

Lâm Tử Minh nhìn chằm chằm vào mắt của lão Sửu.

Lão Sửu thoáng lộ vẻ kinh ngạc, Nghê Thường đại nhân đã đi tìm Lâm Tử Minh rồi sao?

“Nghê Thường đại nhân đã đến tìm anh?” Lão Sửu hỏi.

Nghe câu hỏi này, Lâm Tử Minh nhẹ nhõm hẳn đi, thái độ của lão Sửu cho thấy chí ít Nghê Thường không phải kẻ địch, “Không, chị ta đã tìm Sở Phi.”

Lão Sửu lại một lần nữa kinh ngạc thốt lên: “Nghê Thường đại nhân là con gái nuôi của Thánh nữ, cũng là chị gái nuôi của anh, đồng thời cũng à thành viên của tổ chức La Thiên.”

Lâm Tử Minh lập tức tìm ra mấu chốt, anh nói: “Mẹ tôi phái chị ta tới? Giờ chị ta ở đâu, đưa tôi đi gặp.”

Lão Sửu lắc đầu: “Tôi không biết Nghê Thường đại nhân ở đâu, cô ấy di ‘chuyển không dấu vết, tôi không thể nắm được.”

Lâm Tử Minh khẽ cau mày, anh thấy được lão Sửu không nói dôi, cũng không hỏi lí do vì sao không thông báo trước cho anh biết việc Nghê Thường sẽ tới tìm, lão Sửu trước giờ không thê coi là cấp dưới trung thành của anh.

Lâm Tử Minh cũng không gặng hỏi thêm về chuyện này, vì anh biết, anh có hỏi cũng vô ích, khi thời cơ đến, người phụ nữ tên Nghê Thường đó sẽ tự khắc xuất hiện.
 
Back
Top Bottom