Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 480


Chương 480

Hắn ta nhìn vào Ninh Vũ Ngưng với một nụ cười xâu xa trên mặt, nói: “Ngôi sao lớn, tôi nói có nói với cô rồi, tôi là fan hâm mộ của cô, sẽ rất dịu dàng, cô còn chưa ký cho tôi nữa, đợi chút nữa đến khách sạn, cô ký tên cho tôi, như một cuộc trao đổi lịch sự, tôi cũng sẽ kí tên trên người cô, haha.”

Vừa nói hắn vừa đi đến, trực tiếp đi thẳng tới bắt Ninh Vũ Ngưng.

Ninh Vũ Ngưng vô cùng sợ hãi, cô ta nhanh chóng năm chặt lấy tay Lâm Tử Minh, giông như một. người đang chết đuối bám lấy cây cỏ, chết cũng không chịu buông tay.

Lúc này, Lâm Tử Minh di chuyển, anh nắm chặt lấy tay của Mã Long, nói với một nụ cười mờ ảo: ” Anh bạn, anh như vậy là quá đáng rồi.”

Hành động của anh làm cho Mã Long bất ngờ một chút, không ngờ Lâm Tử Minh lại dám ngăn hắn ta lại.

Trong mắt hắn ta, Lâm Tử Minh không tính là một con người, mà là một bức tượng thôi, kết quả bức tượng này lại di chuyển, nắm lấy bàn tay hắn ta, điều đó khá là ngạc nhiên đổi với hắn ta.

Ninh Vũ Ngưng cũng sửng sốt một thời gian, ngay lập tức cô ta cảm động hệt mức, sông mũi cay cay, khóe mắt chảy ra vài giọt nước mắt cảm động.

Ngay lúc này, cô ta thật sự biết ơn Lâm Tử MinhI “ Mẹ!” Mã Long bị mắc kẹt bởi cổ tay của Lâm Tử Mình, sắc mặt hắn ta trở nên ảm đạm với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hét lên một tiếng, sau đó anh ta đá thẳng vào người Lâm Tử Minhl Tốc độ rất nhanh, sức mạnh của hắn ta cũng rất mạnh hắn ta giơ thẳng tới chân của Lâm Tử Minh, muôn trực tiếp phế Lâm Tử Minh.

Ra tay không thể không tàn nhẫn, Lâm Tử Minh cũng không có đắc tội với hắn ta, vậy mà hãn ta lại ra tay ác độc như thế, có thể tưởng tượng ra hắn ta đã làm bao nhiêu việc xâu xa, đã bao nhiêu người rơi tay hắn rồi.

Đôi mắt Lâm Tử Minh lóe lên vài tia lạnh lùng, anh hứ lên một tiêng nặng nê.

Đầu tiên, anh không có thù địch gì với Mã Long, cũng chỉ là nhìn Mã Long không thuận mắt mà thôi, nhưng mà bây giờ, Mã ,Long ra tay, khiến tìm anh lạnh xuống.

Dương Tiểu Mật và những ngôi sao nữ khác nhìn thấy Mã Long đá vào phía dưới của Lâm Tử Minh, khiến bọn họ mở to mắt ra rồi hét lên, theo nhự bọn họ nhìn thấy bọn họ chắc chắn rằng Lâm Tử Minh sẽ bị phế.

Mã Long cũng xuất hiện một nụ cười xâu xa ở góc miệng, trong lòng rất vui mừng, không, gì có Sung sướng hơn việc phá hủy “của quý” của một người đàn ông.

Tuy nhiên, vào lúc này, nụ cười lạnh trên mặt hãn ta bị cứng lại, hơn nữa còn tỏ ra đau đớn, lực va chạm CựC mạnh khiến hắn ta phải thụt lùi, nêu không phải có người phía sau không kịp đỡ, hắn ta đã ngã xuống đất rồi Hóa ra là Lâm Tử Minh đã ra tay vào thời khắc quan trọng, anh nhanh như tia chớp giơ chân phải lên đạp vào bụng của Mã Long, khí thế Hàn hùng, dường như không màng đến cái gì nữa, dùng hết tất cả sức lực nhằm vào bụng của Mã Long mà đánh.

Ngay lúc này, Mã Long cảm thây ruột của mình như bị đứt ra vậy, lực lượng cuồng bạo dồn ¡ dập quanh quần trong bụng, mạnh mẽ như một chiếc dao đang “cắt trên bụng hắn vậy, đau như muôn chết đi sống lại vậy!

Đùa ư, võ công ‹ của Lâm Tử Minh rất đáng sợ, đên nỗi ngay cả một người đàn ông mạnh mẽ như lão Sửu cũng không thê chịu được việc bị anh đắm vào người, huông chỉ là một cậu công tử bột như Mã Long.

Ngay cả Mã Long là một người luyện võ công, hắn ta cũng chỉ là một cao thủ bình thường, hoàn toàn không thẻ so sánh được với Lâm Tử Minh.

Vốn dĩ Lâm Tử Minh không muốn tàn nhẫn như vậy, cái tên Mã Long này ỨC h**p người quá đáng mà, còn lừa muôn phê cuộc đời anh, cái việc như vậy chỉ cân là đàn ông đều không thể nhân nhịn được, càng không cân nói đến một người độc ác như Lâm Tử Minh.

Tất cả những người có mặt đều bị choáng váng, bọn họ không ai ngò rằng trong hoàn cảnh như vậy mà Lâm Tử Minh vẫn có thể trả đũa lại được, hơn nữa còn đá vào bụng Mã Long khiến hắn lùi lại rất nhiều bước.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 481


Chương 481

“Ôi! Đau quá, đạu chết ông mày, rồi…… Tao sẽ giết mày, tao sẽ giệt chết mày!” Mã Long ôm bụng mình, cơn đau khiến mặt hắn ta nhấn lại, hắn ta liên tục thở hồn hến, la hét và khóc vì đau đớn.

Đám đàn em của hắn ta không ngờ răng Lâm Tử Minh lại đánh trả đây đúng là ăn tim gâầu gan báo mài Ninh Vũ Ngưng cũng đã choáng váng một lúc, cô ta cảm thấy tinh thần của cực kỳ phần khích, lại một lần nữa cảm nhận được sự an toàn mà chưa bao giờ cảm nhận được, còn mạnh mẽ hơn gấp nhiêu lần so với vừa rồi Lâm Tử Minh kịp thời đỡ được cô ta.

Với những ngôi sao nữ khác như Dương Tiêu Mật, bọn họ có những trái tim đỏ bay bông nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, mắt đang phát sáng, không còn cách nào khác, cú đá vừa rồi của Lâm Tử Minh quá, đẹp trai mà, hoàn toàn là anh hùng giống như: trong phim.

“ Chúng mày còn đơ ra đó làm gì, lên hết cho ông! Giết hắn đi!” Mã Long vô củng giận dữ măng mỏ, hắn ta lên như vậy rồi, chưa bao giờ phải chịu ấm ức như vậy, đặc biệt từ lúc hắn ta ta quen được một đại ca, cũng là một nhân vật lớn, đên từ một tổ chức bí mật mạnh mẽ, từ lúc đó trở đi, hắn ta rất ngang tàn trong giới thượng lựu, cho dù hãn ta có phạm phải Sai làm lớn như thế nào, vị đại ca đó của hắn ta đều có thê giúp hắn ta giải quyết.

Và bây giờ, hắn ta bị đánh, lại còn là một người bình thường, làm cho hắn tức chết rồi!

Hắn ta thề rằng nhất định phải đề thằng nhóc này chết thảm, nêu không thì hắn ta không thể nào bớt giận được.

Những đàn em của hắn ta nghe lệnh, lập tức xông lên , trong đó có vài tên thường xuyên đi đánh nhau, thân thủ cũng không tôi, không có tay không mà xông lên, mà thuận tay lây mây chai rượu ở trên bàn làm vũ khí.

Phải nói rằng cảnh tượng này không nhỏ, ít nhật là một trăm ba mươi bôn người lớn lao tới phía trước, nêu thay thành người bình thường họ đã bị sợ hãi đến ngốc ra rồi.

Sự thực cũng như vậy, ngoài Lâm Tử Minh ra, Ninh Vũ Ngưng và những người khác nhìn thây tình hình này, tật cả bọn họ gào thét vì sợ hãi, bọn họ là những ngôi sao lớn nhưng cũng chỉ là những con người bình thường, tay chân trói gà không chặt, toàn tiêp xúc với người văn minh, thậm chí cũng rất if cãi nhau với người khác, chứ đừng nói đến những rắc rồi kiểu này.

Sắc mặt của Hiệp Phiêu Dương vô cùng khó coi, mệt sự hoảng loạn vô đối và hồi hận, theo hắn ta thấy, Lâm Tử Minh nếu như ngã xuông, Lâm Tử Minh lại là người mà hắn ta mời đến ị ăn tối, nếu có chuyện gì xảy ra, chắc chắn hắn ta sẽ không thể trồn tránh trách nhiệm.

Nếu hắn ta biết điều này sớm hơn, hắn ta không nên mời Lâm Tử Minh tới ăn tôi hôm nay, thì sẽ không có chuyện này xảy ra rôi.

Bây giờ trong lòng hãn ta đây hôi hận, không cân biết là Mã Long hay Lâm Tử Mĩnh hắn ta đều không thể đắc tội được.

Mã Long đã đứng lên lần nữa, hắn ta đã cười nhạo, mười phần trút được giận và vui mừng, dường như nhìn thây cảnh Lâm Tử Minh bị đánh đập, chạy đến quỳ xuống mặt đất đề cầu xin tha thứ!

Tuy nhiên, hắn ta nhanh chóng nhận ra răng Lâm Tử Minh không có một dấu hiệu nào về sự nhút nhát khi đối mặt với nguy hiểm này, mà ngược lại lộ ra một biêu hiện đáng khinh.

Lâm Tử Minh quả thực rất khinh người, chỉ với vài mấy chục mảnh g phề thải này cũng có thể làm anh n thương, thê thì anh cũng không xứng là đứa con tốt nhất trong lịch sử của Lâm Gia.

Khi bọn họ xông lên, Lâm Tử Minh di chuyền, anh choàng tay qua Ninh Vũ Ngưng, trầm giọng nói, nhắm mắt lại, sau đó bắt đầu đánh trả.

Ninh Vũ Ngưng rất sợ hãi và lo lắng, hoàn toàn mật lý trí, đột nhiên bị một cánh tay khỏe mạnh ôm lấy, cô ta toàn thân choáng váng, làm gì có thời gian nhắm mắt, tiệp theo cô ta nhìn thây một cảnh rât sôc.

Chỉ nhìn thấy Lâm Tử Minh một tay ôm lấy cô ta, đối mặt với vòng vây của hơn chục người, không hê hoảng sợ, mà như là đi dạo trong sân, còn không ngừng đá chân ra, mỗi chân đêu đá bay một người, „ trông rất nhẹ nhàng, nhưng tốc độ rất nhanh, cả người cô ta không ngừng Xoay trong vòng tay của Lâm Tử Minh, có vài lân chân đã rời khỏi mặt đắt, đã trải qua cảm giác bay lên!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 482


Chương 482

Bốp bốp bóp bốp bốp…….

Lâm Tử Minh đã nhanh chóng đặt đã hạ gục mấy chục tên công tử bột, nhưng anh không hề bị thương, sau một loạt hành động được thực hiện, vô cùng tao nhã, không bị kiềm chế, hoàn toàn bạo lực có thầm mỹ.

Tắt cả mọi người trong phòng đều mở to mắt ra không thê tin được mà nhìn về hướng Lâm Tử Minh, đặc biệt là những ngôi sao nữ kia cùng với Dương Tiều Mật, bọn họ bây giờ mắt đang ở trạng thái ngốc ra \ Vậy, miệng không khép lại được nữa, bọn họ đêu không ngờ Lâm Tử Minh lại đánh giỏi như vậy, chỉ có một người mà có thể hạ được hàng chục người, đây hoàn toàn là anh hùng có võ công cao cường xuất hiện trong phim mà.

Ninh Vũ Ngưng thì càng không cân nói nữa, miệng cô ta há to đến nỗi có thể nuốt một quả trứng gà rồi, cÔ ngắng đầu lên, ngơ ngác nhìn Lâm Tử Minh, với đầy Sự SỐC và sủng bái, vừa rồi cô ta vẫn luôn bị Lâm Tử Minh ôm lấy, lại còn có thể cảm nhận được cảm giác “bay”!

Hiệp Phiêu Dương vừa bò dây, nhìn thây cảnh này của Lâm Tử Minh, hắn ta suýt ngã, biểu cảm trên mặt hắn ta buồn cười không thể tả được!

Bây giờ anh đột nhiên hắn ta nhớ lại những gì Lâm Tử Minh vừa nói, thân thủ của anh rất giỏi, không cân phải thuê một vệ sĩ. Vào lúc đỏ, hắn ta nghĩ Lâm Tử Minh đang đùa, như thế này thì người ta không hề đùa mà thực sự là vậy.

Về phần Mã Long, đồng tử của hắn ta thu lại, còn tưởng mình đang bị ảo giác, cái tháng nhà quê trước mặt có thê đánh nhau giỏi như vậy sao?

Gương mặt của Lâm Tử Minh vẫn bình tính, không có biểu hiện gì hết, vôn dĩ không có run hay là kích động chút nào, anh chỉ làm một chuyện không đáng nhắc đến mà thôi, anh buông Ninh Vũ Ngưng ra nói: Ỷ Ninh tiêu thư, thật là ngại quá, vừa rồi tình hình khẩn cấp, đã l* m*ng với cô rồi.’ Ninh Vũ Ngưng rời khỏi vòng tay của Lâm Tử Minh lại còn có cảm giác thất vọng.

Điêu này làm cô ta đỏ mặt, lắc đầu vội vã nói: “Không, không sao đâu, tôi nên cảm ơn anh mới đúng, cảm ơn anh: đã cứu tồi.”

Lâm Tử Minh mỉm cười nói: “Thuận tay một chút mà thôi.”

Dương Tiểu Mật cùng những ngôi sao nữ khác thấy cảnh này, lấy lại tinh thần, ghen ăn tức ở, trong lòng không ngừng măng nhiếc Ninh Vũ Ngưng cái con hỗ Ïi tinh, cướp người đàn ông của bọn họ. Đúng vậy, bây giờ tất cả bọn họ đã coi Lãm .Tử Minh là người đàn ông của mình rồi. Còn không. phải như, giàu có, thân hình đẹp, có thê đánh, nhưng cũng vô cùng lịch thiệp, đơn giản là bạch mã hoàng tử trong huyền thoại!

Tướng mạo của Lâm Tử Minh không đẹp trai sao? Vớ vần, tướng mạo của Lắm Tử Minh không có đẹp trai theo kiểu con nít như Ngô Phôn Nhất, nhưng chắc chắn có thể gọi là một người đàn ông đẹp trai, càng nhìn càng có mùi vị, tràn đầy ¡ nam tính, bây giờ Ìà thời đại của các tiêu thịt tươi”, chính xác là loại đàn ông “cứng” như này là hiếm gặp nhất!

* tiểu thịt tươi: chỉ các anh chàng đẹp trai kiểu mong manh, mới lớn.

Vậy là bây giờ bọn họ đều đang yêu.

Lâm Tử Minh không chú ý đến những thứ này, anh đi đến chỗ Mã Long.

Mã Long có một chút sợ anh, lùi lại mây bước, va vô bức tường đằng sau hắn, hắn ta nuốt nước bọt nói: ” Mày, mày muốn làm gì? Tao cảnh cáo mày, mày đừng làm càn, bồ tao là chủ tịch của tế đoàn Côn Luận, Mã Khai Vũ.”

Lâm Tử Minh không đề ý tới hắn ta, vẫn tiếp tục đi đến trước mặt hắn ta, nhìn hãn ta một cách lạnh lùng nói: Bắt nạt phụ nữ rất vinh quang sao?”

Mã Long cắn răng, mặt hắn ta xuất hiện một số sự xẫu hồ, nhưng ngay lập tức hắn ta hứ lên một tiêng, nói, “không phải việc của mày, tao làm việc còn cần mày quản nhu”.

Lâm Tử Minh mỉm cười, rôi anh tát một cái bạt tay vào mặt Mã Long, bốp một tiếng rất lớn, trực tiếp làm cho Mã Long chảy máu.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 483


Chương 483

“Mày…”

Mã Long đã rất giận dữ, muốn đánh trả lại, hắn vốn là một người có tính cách ngõ ngược, lớn lên chưa từng bị ai đánh, tính tình có thể nói là kiêu ngạo và độc đoán, bây giờ Lâm Tử Minh lại tát hắn một cái, hắn ta rất khó chịu, nhưng cũng chưa kịp đánh trả, lại bị Lâm Tử Minh tát NT một cái bạt tai nữa.

Cái tát này còn nặng hơn cái lúc nãy.

Mã Long đã bắt đầu đánh trả lại nhưng hắn ta không phải là đối thủ của Lâm Tử Minh, hai ba lần sững sờ ra, biết rằng lần này hắn ta đã đá vào tắm thép rồi, vì vậy hắn ta nhanh chóng cầu xin sự thương xót: “ Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, tôi sai rôi tôi sai rồi……..

Trong giọng nói van xin sự khoan dung, đã có tiếng khóc trong đó.

Tất cả mọi người trong phòng đều cảm thấy rất sốc khi họ thấy cảnh này, bắt khả thắng bại, Mã tững trong tay Lâm Tử Minh đi như một đứa trẻ, chỉ có thể bị hành hạ, không có khả năng kháng cự!

Nhất là với Ninh Vũ Ngưng, đã để lại ân tượng khó phai mờ trong lòng cô ta!

Lâm Tử Minh thấy rồi thì sẽ nhận, cũng không làm gì quá đáng quá.

“Sau đó, tôi còn thấy anh bắt nạt phụ nữ, tôi thầy anh một lần là đánh anh một lần.” Lâm Tử Minh nói bằng giọng của tiền bối, ” Có nghe thầy không?”

Mã Long bây giờ hoàn toàn sợ Lâm Tử Minh, nghe thấy lời nói của Lâm Tử Minh, cô của hắn ta co lại, trước mặt Lâm Tử Minh giống như cảnh đứa học trò nhỏ sợ thây giáo chủ nhiệm vậy, vội vàng gập đâu nói: “Nghe thầy rồi, nghe thây rôi, sẽ khỗng bao giờ dám làm thế nữa!”

Lâm Tử Minh quay lại nói với Hiệp Phiêu Dương và những người khác: “Không sao đâu, chúng ta quay lại ăn tôi thôi.”

Đám người Hiệp Phiêu Dương vẫn chưa tỉnh táo lại, chuyện vừa rồi xảy ra đôi với bọn họ còn rât bội phục, nhất là Diệp Phiêu Dương, lãn ta biết rõ thân phận của Mã Long, là công tử của tập đoàn Côn Luân nên không dễ dàng bị chọc như thế đâu.

Bây giờ Lâm Tử Minh đánh Mã Long như thê này, cũng tương đương như tát vào mặt Mã Khai Vũ, với tính cách của Mã Khai Vũ hắn sẽ không hiền lành mà từ bỏ đâu!

Miệng hắn động đậy, muốn nói gì đó, nhưng cuôi cùng hãn ta đã không nói ra.

Hăn ta tin răng một người ở trình độ của Lâm Tử Minh phải có cách làm việc của riêng mình, sẽ không chỉ dựa vào sở thích của riêng mình, Lâm Tử Minh rõ ràng đã biệt được thân phận của Mã Long vậy mà vẫn dám N bảo cho Mã Long một bài học như Vậy, thế có nghĩ là Lâm Tử Minh đang cậy quyền cậy thé! : Dần dần đầu óC hắn ta tỉnh táo lại, hắn ta nghĩ đến bói cảnh của Lâm Tử Minh, Lâm Tử Minh đến từ Lâm Gia, thế thì chắc chắn anh không có sợ Mã Khai Vũ rồi.

Sau khi quay lại phòng, bầu khí thay đổi ngay lập tức, bọn họ không nói chuyện, bọn. họ đều nhìn Lâm Tử Minh với đủ các loại biểu hiện.

Lâm Tử Minh vừa rồi chỉ uống: rượu, không được ăn chút gì, vừa nãy còn hoạt động một chút, giờ bụng anh hơi đói rồi, cũng không khách sáo, anh bắt đầu ăn nhanh, l đầy dạ dày trước rồi nói sau.

Rất nhanh anh phát hiện ra không đúng lắm, ngắng đầu lên nói: “Sao mọi người không ăn đi? Nhìn tôi làm gì? Có gì trên mặt tôi à2”

Hiệp Phiêu Dương mau chóng rót rượu cho Lâm Tử Minh, vẻ mặt có hơi do dự hỏi: ” Chủ tịch Lâm, anh vừa đánh Mã Long, không sợ bố hắn Mã Khai Vũ trả thù sao?”

Lâm Tử Minh nói với một nụ cười: “Anh nghĩ tôi có nên sợ Mã Khai Vũ sao?”

Hiệp Phiêu Dương, j. chóng chóng chóng läc đâu nói: “ Không không không, tôi không có ý đó, chỉ là Mã Khai Vũ là chủ tịch của tập đoàn Côn Luân, tính cách thích ghi hận, tôi sợ chủ tịch Lâm sau này sẽ chịu thiệt thòi.”

Những điêu này tật nhiên là Lâm Tử Minh hiệu rõ, Mã Khai Vũ là chủ tịch của tập đoàn Côn Luận, thực lực không nhỏ, nhưng mà với Lâm Tử Minh mà nói thì lại không không có gì cả. Đầu tiên, anh cũng không muôn đánh nhau với Mã Long, dù gì cũng là một người không thích thể hiện, với tình hình vừa rồi mà nói Mã Long đã ngồi lên đầu anh rồi, nếu như còn không đánh trả sẽ bị Mã Long sỉ nhục, với thân phận của anh mà nói, chắc chắn không thể chịu nỗi được.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 484


Chương 484

Nếu đã như vậy rồi, lại còn không bằng anh ra tay trước, trong trường hợp này, một khi anh ra tay trước, thì đã có một môi quan hệ không tốt với Mã Khai Vũ rồi, nêu đã xấu rồi, thì cũng có thế tàn ác hơn, đánh Nhị Thế Tổ Mã Long hả hê rồi tính sau.

Anh chỉ thế hệ con cháu thứ hai thuộc gia đình dòng tộc giàu có. Hơn nữa, anh cũng coi thường Mã Long cái tên công tử bột ở bắt nạt phụ nữ cho vui, chỉ là một cặn bã trong xã hội.

Lâm Tử Minh nói với một nụ cười: “Vậy tôi cũng không thê đứng đó nhìn Ninh tiểu thư bị bắt nạt được?”

Hiệp Phiêu Dương cảm động hắn ta tự phạt mình một ly, nói: “Chủ tịch Lâm, đều trách tôi đã làm liên lụy đến anh!”

Lâm Tử Minh vẫy tay nói: “Chủ tịch Hiệp nói nặng lời rồi, không đến nỗi bị liên lụy, một tên nhỏ bé nhự Mã Khai Vũ tôi không hề quan tâm.”

Nghe điều này, mắt của Hiệp Phiêu Dương sáng chói, kiên quyêt hơn, phải kết bạn bằng được với Lâm Tử Minh!

Ninh Vũ Ngưng căn môi chủ động nâng ly kính rượu Lâm Tử Minh, chân thành cám ơn: “Chủ tịch Lâm, sự việc vừa rồi, đa tạ anh đã g giúp đỡ, Vũ Ngưng cảm ơn anh nhiêu! Sau này anh có chỗ cần đến Vũ Ngưng, cứ dặn dò, Vũ Ngưng sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của anh!”

Nhìn thầy khuôn mặt sinh đẹp, chuyển động của Ninh Vũ Ngưng, Lâm Tử Minh đột nhiên có chút nghịch ngợm, buột miệng nói: “Yêu câu: gì cũng có thê đáp ứng?”

Ninh Vũ Ngưng choáng váng một lúc, nhìn vẻ mặt hiện tại của Lâm Tử Minh, cô ta đột nhiên muốn co rúm người lại, trên mặt có hai vệt ửng đỏ, do dự một lúc, cô ta gật đầu lia lịa như thể đã có một quyêt định quan trọng nào đó, nói: “Đúng vậy! Mọi yêu cầu đều có thê được đáp ứng! “

Lâm Tử Minh chỉ chọc ghẹo cô ta mà thôi, anh không ngờ Ninh Vũ Ngựng lại nghiêm túc như vậy, không kiêm soát nhịp tim đập “hệnh hơn, không thê không liếc nhìn Ninh Vũ Ngưng.

Phải nói là Ninh Vũ Ngưng là một nhân vật lón, hình dáng đẹp không nói làm gì, cộng thêm thân phận ngôi sao lớn của cô ta, có thể thường xuyên nhìn thấy cô ta trên mạng xã hội, vô hình trung cộng thêm rât nhiều trong chớp mát, Lâm Tử Minh thực sự có vài ý tưởng đào hoa trong đầu.

May mắn thay, những ý tưởng này đã sớm bị anh nghiên nát, nói với một nụ cười: ” Chỉ nói đùa thôi, Ninh tiểu thư không cần phải để trong lòng, chủ tịch Hiệp là bạn của tôi, cô là người của chủ tịch Hiệp về tình về lý, tôi không thể thầy chêt không cứu được.”

Lâm Tử Minh rất nghiêm túc, anh cũng không có ý gì với Ninh Vũ Ngưng hệt, vừa nãy cứu giúp, một là do nê mặt Hiệp Phiêu Dương mà thôi, hai là do anh cũng là một người chính nghĩa, kêu anh đứng yên nhìn một người yêu. đuối bị ức h**p, anh không thể ngồi yên mà bỏ qua được.

Nhưng bắt ngờ, những lời nói của anh truyền. đến Ninh Vũ Ngưng, lại bị Ninh Vũ Ngưng hiểu nhằm, vội vã giải thích nhanh chóng: ˆ Chủ tịch Ì âm, anh hiểu nhằm rôi, tôi và chủ tịch hoàn toàn trong sạch, tuyệt đối không có mối quan hệ: đói”

“Ờ…” Lâm Tử Minh cũng có một chút ngạc nhiên, chuyện gì vậy trời? Tôi cũng không nói cô và Hiệp Phiêu Dương có bí mật mờ ám gì mà không thể cho người khác biết được đâu.

Hiệp Phiêu Dương vuốt vuốt mũi, hắn ta hơi xâu hồ, với thận phận là chủ tịch của công ty truyền thông Hắc Nham, đúng là hãn ta có nhiêu mối quan hệ mờ ám với không ít ngôi sao nữa, nhưng hắn ta với Ninh Vũ Ngưng thật sự là trong sạch.

Sau khi ho hai lần, hán ta cũng giải thích: “Đây là sự thật, tôi với Ninh Vũ Ngưng chỉ là quan hệ đơn thuần thôi, chủ tịch Lâm anh có thể yên tâm.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 485


Chương 485

Lâm Tử Minh trợn mắt, cái quái gì vậy, tôi cũng không quan tâm khía cạnh đó của mây người. Hơn nữa, cho dù mây người không nói, tôi có thê thấy ra, tôi đâu phải không có mắt đâu.

Tuy nhiên, anh quá lười biếng để giải „ thích những điều như thế này, anh chỉ vang lên hai tiếng, rồi chuyện như thê mà qua đi.

Sau đó, anh lại ăn một thời gian, sau khi bụng anh lấp đây, anh chuẩn bị dời đi.

Dương Tiểu Mật cùng với những ngôi sao nữ thấy răng Lâm Tử Minh sắp đi, làm sao có thể bỏ qua cơ hội này, đã nhanh chóng đứng lên nói đề đích thân mình đưa Lâm Tử Minh về nhà.

Đây đã đêm hôm rồi, còn muốn tự đưa Lâm Tử Minh về nhà, có ý gì còn không rõ ràng như.

Lâm Tử Minh không hề có ý nghĩ về khía cạnh đó, tôi nay anh tới đê ăn cơm, đơn giản là nê mặt Hiệp Phiêu Dương mà thôi, bây giờ Dương Tiểu Mật lại nhiệt tình như vậy, tất cả đều như sói và hồ, thật sự khiến anh ăn không nỗi.

Cuối cùng, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài, tùy tiện nói: “Nếu như thế này thì Ninh tiêu thư đưa tôi vê nhé.”

Ngược lại với sự “nhiệt tình” q đáng đó của Dương Tiểu Mật, lLAN) Tử Minh thà để cho Ninh Vũ Ngưng đưa anh vê, dù gì Ninh Vũ Ngưng cũng dè dặt hơn, đến lúc đó cũng dễ dàng thoát thân hơn, đúng không?

Ninh Vũ Ngưng nghe thây cái này, cô ta bị choáng, ngay sau đó, mặt cô ta đỏ bừng ngay lập tức với tốc độ có thể nhìn thây bằng mắt thường!

Dương Tiểu Mật với những người khác cứng đơ ra.

Tình hình này là thê nào vậy? Rõ ràng người chủ động là bọn họ mà, tại sao Lâm Tử Minh lại chỉ định Ninh Vũ Ngưng đưa anh về.

Không công bằng mà, có phải vì Ninh Vũ Ngưng là đẹp nhất không?

Mẹ nói Đặc biệt là Dương Tiêu Mật, cô ta rât không can tâm, rõ ràng là cô ta đã biểu hiện lộ liễu. như vậy rôi, kết quả Lâm Tử Minh vẫn muốn có Ninh Vũ Ngưng.

Hiệp Phiêu Dương nhìn qua Ninh Vũ Ngưng dùng ánh mắt âm áp ra hiệu cho Ninh Vũ Ngưng: ” Ninh Vũ Ngưng à, nêu như chủ tịch Lâm chỉ định cô, cô nhất định phải biểu hiện cho tốt, không được đề chủ tịch Lâm thất vọng, biết chưa?”

Trái tim của Ninh Vũ Ngưng vô cùng vui mừng, gần đến cực điềm rồi, khuôn mặt xinh xắn đỏ đến mức như chảy cả máu, ngượng ngùng gật đầu nói: “ Um, tôi biết rồi…”

Khi Lâm Tử Minh nhìn thấy cảnh này, mười phần cạn lời, cảm thấy mình trông háo sắc như vậy sao?

Cuối cùng, dưới mắt ganh ty của Dương Tiêu Mật với những ngôi sao nữ khác, Lâm Tử Minh và Ninh Vũ Ngưng cùng nhau rời đi.

Có người nói rằng Ninh Vũ Ngưng đưa Lâm Tử Minh về nhà, thật ra là ngược lại, bởi vì Ninh Vũ Ngưng, thậm chí không có bằng lái xe. Tất nhiên, tối nay bọn họ đêu uống rượu rồi, muôn lái xe cũng không được.

“ Ninh tiêu thư, nhà cô ở đâu, tôi đưa cô vệ trước.” Sau khi lên xe, Lâm Tử Minh nói trước.

Vẻ hồng hào trên khuôn mặt của Ninh Vũ Ngưng vẫn chưa biến mắt, cô ta đang ở trong trạng thái thất thần, không nghe thây lời nói của Lâm TIIÚ, Minh, sau khi Lâm Tử Minh lặp lại lần nữa, cô mới tỉnh táo lại nói, “Chủ tịch Lâm anh, anh nói gì vậy? “

Ánh mắt của Lâm Tử Minh lại biến thành màu trắng, nên anh phải lặp lại những gì anh vừa nói, kết quả Ninh Vũ Ngưng lại hiểu lầm anh, nghĩ rằng Lâm Tử Minh muốn làm chuyện đó ở nhà cô, màu đỏ trên khuôn miệt cô cảng đậm hơn, cắn nhẹ môi, nói cho anh biết vị trí.

Lâm Tử Minh biết là Ninh Vũ Ngưng đã hiểu lầm anh rồi, nhưng anh quá lười để giải thích, nên anh yêu cầu tài xế lái xe đến nhà Ninh Vũ Ngưng trước.

Trong xe rất yên tĩnh, ngoại trừ âm nhạc giai điệu, không có âm thanh nào khác nữa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 486


Chương 486

Nhịp tim của Ninh Vũ Ngưng vẫn luôn đập rất nhanh, trong đại não cũng rất hỗn độn, căn bản là không thê bình tĩnh được, cô vẫn luôn ‘suy nghĩ, đợi xíu nữa về nhà, điều đó sẽ xảy ra.

Mặc dù cô đã làm trong ngành giải trí rất lâu rồi, vẫn luôn duy trì với sự trong sạch, nhưng cô không phải là một cô gái thiếu hiểu biệt, những chuyện giữa nam và nữ cô vẫn có chút hiệu biết.

Khi nghĩ đến điều đó, cô đỏ mặt đến mức không thê phai nhạt.

Cô không khỏi lén lút nhìn Lâm Tử Minh ở bên cạnh, lại phát hiện Lâm Tử Minh nhắm mắt dưỡng thần, rất yên tĩnh, bất động, không biết đã ngủ chưa?

Cô không kìm chế được quay ra nhìn trộm Lâm Tử Minh, trôi qua rất lâu, phát hiện Lâm Tử Minh không có tỉnh lại, còn ngủ rất yên tính, nghĩ răng anh đã ngủ say rồi. Vì vậy, cô bát đầu lây hết can đảm quay ra nhìn Lâm Tử Minh rất chăm chú.

Qua cái nhìn này, thây răng mặc dù Lâm Tử Minh không quá đẹp đẽ, nhưng anh thật sự là rât có mùi vị, bộ dạng rất hấp dẫn, đặc biệt là dáng dấp, nhìn đặc biệt kiên định, đặc Biệt nam tính, phong cách này của đàn ông, trong làng giải trí cô ta hiếm thấy được.

Đặc biệt là sự tự tin cùng với khả năng kiểm soát toàn bộ mọi chuyện vừa nãy, cô cảm thấy càng lúc càng hấp dẫn hơn!

Đột nhiên lúc này, một ý tưởng xuất hiện trong tim………..

Có vẻ như trao lần đầu của mình cho người đàn ông trước mặt anh, cũng không có thiệt thòi, còn tốt hơn là trao nó cho những người đàn ông béo bụng bự đó.

Thực ra, khi ra nhập vào ngành giải trí này, Ninh Vũ Ngưng cũng hiểu rất rõ rằng mình rất khó bảo vệ được bản thân tránh xa được bãi bùn lầy, bây „ giờ cô vẫn còn một số tài năng để hỗ trợ, Hiệp Phiêu Dương sẽ bảo vệ cô, những một ngày nào đó tài năng của cô sẽ bị sử dụng hết, khi điều đó xảy ra, cô không thê……

Nhìn nhìn như vậy, Ninh Vũ Ngưng có chút điên cuồng.

Lúc này đây, Lâm Tử Minh bỗng dựng mở mắt ra, nhìn cô một cách lạ lùng, nói: “Cô nhìn tôi như vậy làm gì?”

Ta, Ninh Vũ Ngưng sợ hãi, ngay lập tức lùi lại, kết quả là do vội vàng, cô bị ngã đập đầu, đau đến chảy cả nước mắt ra ngoài, trên trán còn sưng lên một cục.

Anh thật sự cạn lời, Ninh Vũ Ngựng này tay chân cũng vụng về quá đ DU, toàn không khớp với cái nã ảnh lạnh lùng nhìn trên mạng nói.

€ô không sao chứ?” Lâm Tử Minh đã chu đáo hỏi.

Ninh Vũ Ngưng cảm thấy rất, xấu hồ, hận không thê tìm một nơi để chui vào, bản thân có chuyện gì vậy? Thật ngu ngốc quá, lại còn tự đập vào đầu mình, xấu hỗ trước mặt Lâm Tử Minh!

“Không, không sao đâu…” Tuy đã nói vậy, nhưng biểu hiện đau đớn trên mặt cô lại không thể giấu được.

Lâm Tử Minh đã thở dài, nói: “Tới đây, tôi sẽ giúp cô thổi.”

“Hả? Không cần đâu!” Ninh Vũ Ngưng bị dọa cho một trận.

Lâm Tử Minh phớt lờ cô ta, đưa thẳng tay lên đầu cô ta rồi nhẹ . nhàng thối thôi, có gió mát làm chọ vết thương dễ chịu hơn rất nhiều.

Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn vào Lâm Tử Minh đang ở gân trước mắt, khoảnh khắc này, cô cảm thây dường như thời gian đang ngừng trôi.

“Được rồi, sau khi về nhà, cô có thể dùng thuốc bôi, qua hai ngày nữa sẽ ồn thôi.” Lâm Tử Minh buông cô ra nói.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 487


Chương 487

Sau khi Ninh Vũ Ngưng bị buông ra, trong lòng ‹ cô vẫn còn một cảm giác mắt mát sâu sắc.

Không lâu sau, chiệc xe dừng lại, đên khu dân cư mà Ninh Vũ Ngưng sống, Lâm Tử Minh nói: “ Được rôi, đên nhà cô rồi, cô về sớm nghỉ ngơi đi, tôi vê trước đây.”

Ninh Vũ Ngưng bị sốc, nói: ” Chủ tịch Lâm, không phải anh đến nhà tôi sao?”

“Tôi nói tôi sẽ đến nhà cô khi nào?”

Lâm Tử Minh hỏi.

“Nhưng mà……… anh yêu câu gội đưa anh, không phải là nói tôi……. “Ninh Vũ Ngưng rất xâu hồ khi nói điều đó, cô luôn là một người nhút nhát, những lời đó đôi với cô mà nói, thực sự quá xấu hỗ.

Lâm Tử Minh nói với một nụ cười: “Cô nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ đơn thuần muôn về nhà mà thôi, được rôi, không còn sớm nữa, cô quay về đi.”

Ninh Vũ Ngưng mơ mơ: hò. hồ xuống xe, cô ta thực sự không hiểu, không phải Lâm Tử Minh muốn làm chuyện đó với cô sao?Tại sao lại bỏ đi? Có phải vì anh không thích cô? Hay Lâm Tử Minh không phải là người nông cạn như vậy?

Sau khi về nhà, Ninh Vũ Ninh vẫn cứ nghĩ về vấn đề này, dẫn đến nỗi cô ta bị mắt ngủ.

Lâm Tử Minh không nghĩ nhiều đến thế, sau khi anh về căn biệt thự ở vịnh Du Long, anh đi tắm, ngay lập tức bắt đầu điều tra Mã Long.

Tối hôm nay tiếp xúc với Mã Long, trực giác nói với anh răng Mã Long này không phải người đơn giản.

Tuy nhiên, anh đã sử dụng sức mạnh của mình để điều tra hơn một tiếng đồng . hồ, nhưng anh không tìm ra bát cứ điều gì, thông tin của Mã Long rất đơn giản, con trai của Mã Khai Vũ chủ tịch tập đoàn Côn Luân, trừ cái này ra hãn ta không có thân phận nào khác.

“Mình có thật sự nhìn sai không?”

Lâm Tử Minh cau mày.

Kiện lúc đó, ở một câu lạc bộ cao cấp, Mã long, người vừa rồi bị Lâm Tử Minh dạy cho một bài học, không về nhà để TẾ Mã Khai Vũ ngay lập tức, mà đến chỗ này, tìm đến cái người đàn ông trước mặt đang hưởng thụ dịch vụ massage.

“Đại ca, lân này anh phải giúp em, em đã bị người khác đánh!” Mã Long đang thêm dầu thêm giắm vào cải chuyện lúc nãy nói hêt một lượt……..

Người đàn ông này cũng tâm ba mươi, cơ bắp trên người hắn ta vô cùng mịn màng, cường tráng, da thịt đặc biệt săn chắc, kỹ thuật viên đang massage cho hắn ta cũng phải tôn rât nhiêu công sức, người sành sỏi mới biết hắn là võ tướng, thực lực không hề thấp.

Sau khi nghe những lời của Mã Long, hắn ta quay lưng, tát vào mặt Mã Lọng một cái bạt tai, măng mỏ: “Cái đồ vô dụng.”

Cũng đều là bị tát, sau khi bị Lâm Tử Minh tát, Mã Long đặc biệt tức giận và kiêu ngạo, nhưng mà bây giờ bị người đà ông này tát, đến đánh rắm cũng không dám, càng thêm hoảng sợ và sợ hãi, rôi tự tát cho mình hai cái, tự nói với mình hai câu, “Đại ca nói đúng, em chính là rác rƯỞi, em chính là rác rưởi!”

Nếu những người quen biết Mã Long nhìn thầy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ bị sốc, có đánh chết bọn họ cũng không thể nào nghĩ đến, kẻ bình thường luôn kiêu ngạo như thế, lại khiêm tốn trước mặt người đàn ông này như vậy.

Người đàn ông vẫy vẫy tay, nói, “Được rôi, mày không cân phải làm cái điệu bộ đó nữa, nói cho tao, đối phương tên là gì.”

Mã Long nói ngay lập tức: “Đại ca, em điêu tra rõ ràng rôi tên hắn là Lâm Tử Minh, chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh, cũng có chút tiên, Hiệp Phiêu Dương phải đem theo một đống ngội sao nữ đề nịnh nọt hắn. Tất nhiên, hãn là một thằng vô lại như vậy không là gì trước mặt anh hết.”

“Lâm Tử Minh?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 488


Chương 488

Khi người đàn ông nghe thấy cái tên đó, hăn ta cau có một chút, đọc lại hai lân, trên mặt xuât hiện một chút kí ỨC, hình như. đã nghe tới cái tên này ở đâu đó rôi.

Mã Long trong lòng phát ra một tiếng, cần thận hỏi: “Đại ca, anh biết cái tên này? Không phải hắn cũng là thành viên của tổ chức đó chứ?”

Bây giờ Mã Long sợ rằng Lâm Tử Minh cũng là một thành viên của tổ chức, hắn chắc không phải đi xin lỗi Lâm Tử Minh chứ?

“Lâm Tử Minh, Lâm Tử Minh……”Rồi bất thình lình, người đàn ông này đột nhiên, ngồi dậy khỏi giường, đồng tử của hắn ta đột nhiên mở rộng, nói một cách hào hứng: ” ĐMI Là hắn ta?”

Mã Long đã ngay lập tức bị dọa cho một trận vì phản ứng ‹ của hắn ta, trong ấn tượng của hắn, vị đại ca này là người luôn điềm tĩnh, làm việc gì cũng rất chắc chắn, chựa bao giờ ngạc nhiên đến thế. Điều này làm lòng cho hắn càng thêm khó chịu, chắc không phải là, lần này hắn thật sự đá vào bànsắt rồi chứ!

“Đại ca, em sai rồi, là do em có mắt mà không biết Thái Sơn, đắc tội với người của tổ chức, cầu xin anh cứu em với.” Mã Long lắm bẩm, trực tiếp N xuống ngay trước mặt người đản ông, hành vi của hắn khiến vị đại này rất khó hiểu, nói: “Mã Long, mày đang làm gì vậy? Ai nói Lâm Tử Minh là một thành viên của tổ chức?”

“Hả?” Mã Long ngắn ra, vẻ mặt ngây ngô, là tình huồng gì vậy, Lâm Tử: Minh này không phải là người của tổ chức, vậy tại sao đại ca lại kinh ngạc như vậy?

Người đàn ông có biểu hiện một cách châm biếm, nỏi: “Mã Long, đứng dậy Nó. lần này mày đã lập công rôi.”

Mã Long không hình dung ra được, xoa xoa đầu nói: “ Đại ca, em, em không hiểu, không phải anh quen biết cái tên Lâm Tử Minh này như?”

Vị đại ca đó đốt một điều thuốc, xua xua tay, để kỹ thuật viên massage ra ngoài, nói: “Hãy kế lại mọi chuyện cho tao nghe một lần nữa.”

Mã Long không biệt vị đại ca này muôn nói gì, nhưng mà hắn cũng ngoan ngoãn kề lại một lần nữa, nói xong, Mã Long lại nói: “Đại ca, cái tên Lâm Tử Minh này đánh nhau rắt giỏi, những chiệu anh dạy em, đều không đánh lại hắn.”

Vị đại ca đó nói với một nụ cười: Mày đánh không lại hắn là rất bình thường, hắn là thiên tài giỏi nhất của Lâm Gia, điều qua trọng hơn, hẳn là con trai của Thánh nữ trong tổ chức, gen của hắn mạnh hơn người thường rất nhiều.”

“Cái, cái gì?” Mã Long đã mở mắt ra trong. kinh hoàng, nói: “Hắn là con trai của Thánh nữ của tô chức La Thiên.”

“Không sai.” Vị đại ca đó gật ‹ đầu: “

Nhưng mày có thê yên tâm răng sự tồn tại của hắn chỉ là một vết nhơ trong tổ chức. Thật không ngờ rằng Lâm Tử Minh lại dám ở trong thành phó Hoa này, đúng là thú vị mà……”

Nhìn vẻ cười chế nhạo của vị đại ca đó, Mã Long không khỏi rùng mình, cảm thấy lầy chân lạnh toát, đồng thời cũng không khỏi thương cảm cho Lâm Tử Minh, bây giò Lâm Tử Minh đã bị đại ca theo dối rồi, nhất định sẽ kết thúc rất thảm.

Suy nghĩ về việc này, hắn không nhịn được mà cườitươi.

Lâm Tử Minh hot rồi, lí do là vì hôm đó anh đưa Ninh Vũ Ngưng về đã bị chụp lén, truyền lên mạng, đột nhiên thành chủ đề được tìm kiêm nhiều nhất.

Ninh Vũ Ngưng là ai? Đó là ngôi sao lớn nóng bỏng trong ngành giải trí hiện nay, có rất nhiều danh hiệu, cũng là nữ thân của các bà nội trợ, là ngọc nữ đứng đầu, rất nhiều người hâm mộ.

Không biết có bao nhiêu người xem Ninh Vũ Ngựng là người yêu ước mơ của mình, nằm mơ cũng muốn được gặp Ninh Vũ Ngưng, từ trước đến nay Ninh Vũ Ngưng không hề có một tí tin đồn nào, vì vậy người hâm mộ rất trung thành với cô ta.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 489


Chương 489

Kết quả đã bị người ta chụp lén, Ninh Vũ Ngưng và một vị đàn ông bí ân gặp nhau?

Đây là tin tức mới trong ngành giải trí, nên rất nhanh lượt tìm kiếm với tốc độ cực nhanh đã trở thành tin tức được tìm kiếm nhiều nhất, hơn nữa còn suýt nữa nghiền nát cái máy chủ của Weibo nữal May măn thay, vì lúc đó đã khá trễ rôi, nên không có chụp được hình ảnh rõ ràng vê Lâm Tử Minh, chỉ có phác thảo được chút chút thôi.

Dù cho là vậy, chỉ cần những người quen biết Lâm Tử Minh, không khó nhận ra đó là Lâm Tử Minh.

Một thời gian, dân mạng truy lùng, người đàn ông bí mật gặp mặt Ninh Vũ Ngưng này là ai.

“Chị, không hay rồi, anh rễ và ngôi sao lớn yêu nhau rồi!”

Trong dinh thự của Sở Gia, Sở Thiên lướt điện thoại di động của “mình, đột nhiên gọi điện lớn lên, rất kích động, làm cho mọi người đều bị dọa một trận.

Hôm nay là một ngày họp hàng tháng của Sở Gia, tất cả thành viên của Sở Gia cùng ăn cơm, giọng của hắn, khiến cho tất cả mị người đều nghe thấy.

Từ khi Sở Phi trở thành chủ tịch của công ty Thịnh Khoa, địa vị của cô trong Sở Gia cao hon rất nhiều.

Tất nhiên, điều này chỉ có trên mặt bề ngoài, thực tế thì cả Sở Gia đều.

không thích cô, việc bị bài trừ đối với cô rât nghiêm trọng, cô không muốn đến bữa tiệc này, chính bỗ mẹ cô đã kéo cô đến, cứ bắt cô phải đến. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sở Phi cau có, không khách sáo mắng mỏ: “ Sở Thiên, em làm gì vậy?

Đang ăn cơm mà sao lại bất thường như thê?”

Sở Thiên nhanh chóng chạy đến, đưa điện thoại di động cho Sở Phi xem, Chị, chị tự mình xem đi, anh rễ lên trang hot tìm kiếm rồi, hóa ra người đàn ¿ ông bí ân đã gặp Ninh Vũ Ngưng tối qua là anh rễ!”

Câu này, giống như một quả bom, nỗ ngay tại hiện trường. Ninh Vũ Ngưng là người như thê nào? Là ngôi sao nồi tiêng bây giờ đó, thu nhập của một năm là hàng ngàn vạn tệ, bí mật gặp Lâm Tử Minh? Buôn cười thật!

Sở Phi đơ ra một lúc, sau đó nhìn vào điện thoại di động, thấy hình nhân trong bức ảnh, đứng cùng với Ninh Vũ Ngưng, rất gần gũi với nhau, dù chỉ có một khuật mặt, không rõ E0) nhưng là người đã sống củng nhau trong bốn năm, Sở Phi có thê nhìn chỉ cân một cái liếc mắt thì đã nhận ra người này là Lâm Tử Minh.

Trong một khoảnh khắc, khóe miệng Sở Phi co giật kịch liệt, khiến lòng cô đặc biệt khó chịu. : Những thành viên khác của Sở Gia cũng phản ứng, nhanh chóng lấy điện thoại di động của bọn họ đề lưới xem có đúng hay không.

“Đúng là Lâm Tử Minh!”

“ Chuyện này là thế nào vậy? Sao Lâm Tử Minh và ngôi sao lớn lại yêu nhau rồi? Hắn ta không phải chỉ là một nhân vật nhỏ bé hay sao?”

“Chắc là giả đó, Lâm Tử Minh là loại người gì không phải chúng ta đều biết rồi, một ngôi sao lớn là sao có thể thích hắn ta được, hơn nữa Lâm Tử Minh là con rễ của Sở Gia mà.”

“Chắc chắn là giả! Chỉ là hình dán Có vẻ giống với Lâm Tử Minh mà thôi, không thể nào là Lâm Tử Minh được.”

Đột nhiên, toàn bộ thành viên của Sở Gia bắt đầu khuấy động, nhiều người đã lầy điện thoại di động ra để xem, sau một lúc cũng nhìn thây những tin tức đó, những bức ảnh đó.

Trên thực tế, nhiều người trong số họ đã nhận ra rằng đây là Lâm Tử Minh, ít nhất là 90% giông nhau. Mặc dù vậy, một sô người vẫn cho rằng dựa dựa vậy thôi, không thể nào là Lâm Tử Minh, đặc biệt là những người trẻ tuổi, họ đều là fan hâm mộ của Ninh Vũ Ngưng, trong tâm trí của họ, Ninh Vũ Ngưng giông như một nàng tiên, còn Lâm Tử Minh chỉ một dây leo, sự khác biệt giữa hai người giỗng như là thần tiên và con kiên vậy, làm sao có thể liên quan được, huông chỉ là người đàn ông bí ẩn.

Nhưng dù sao, mọi con mắt đều đang dôn về phía Sở Phi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 490


Chương 490

Vẻ mặt đầy sự khinh bỉ vẻ chế giễu, từ khi Sở Phi lên nắm quyên, ngoài mặt bọn họ không dám nói gì, nhưng sau lưng lại càng thêm căm ghét Sở Phi, bây giờ có thê nhìn thầy Sở Phi xâu hồ, bọn họ lại càng vui mừng.

Sở Phi cuối cùng cũng rời mắt khỏi điện thoại, lúc này đầu óc cô hơi trồng rỗng, không biết tại sao, cô cảm thấy rất khó chịu, có nở ra một nụ cưới nhưng lại thấy quá khó.

“Nhân tiện Sở Phi, Lâm Tử Minh sao lần này không tới đây?”

“Phải đó, trước kia, hắn luôn đến những cuộc họp gia đình như thế này, để có thê ăn một bữa ăn ngon, sao hôm nay lại không đến vậy?”

“Những gì được nói trên tin tức này, chắc không đúng, phải không?”

Nhiều thành viên của Sở Gia vốn không ưa Sở Phi, nay lợi dụng cơ hội này đề bắt đầu chọc ghẹo.

Sở Phi cố giữ bình tĩnh, nói: “Anh ấy có chút việc vê quê rôi.”

Liễu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng cũng đã xem những bức ảnh này trên Internet, bây giờ cũng đang có tâm trạng không tốt, từ khi họ gặp nhau ở vịnh Du Long, bọn họ có thái độ rất khác với Lâm Tử Minh, biết được Lâm Tử Minh có chút may mắn, kiếm được rất nhiều tiền, hận không thể thấy Lâm Tử Minh tái hôn với Sở Phi động lập tức. Kết quả là không có một động tĩnh nào, khiên bọn họ rât lo lắng.

Bây giờ khi bọn họ thấy tin này, bọn, họ còn lo lắng hơn, điều này cho thầy, Y, Lâm Tử Minh thật sự phát tài rồi, đến những ngôi sao lớn cũng muốn móc nối với anhl “Sở Phi, trên cái tin tức này nói, người đàn ông bí ẩn đã gặp Ninh Vũ Ngưng không phải là Lâm Tử Minh, phải không?” Có người Sở Gia đã bắt đầu chủ đề này.

Sở Phi không trả lời.

Liễu Tô Hồng lập tức đứng lên, nói: “Tất nhiện, không thể nào là Tử Minh nhà tôi rồi, chỉ là có chút giông với Tử Minh thôi, Tử Minh nhà tôi với Sở Phi tình cảm rất ân ái.”

Sở Phi nghe xong, môi mắp máy, muôn nói gì đó, nhưng cuôi cùng lại không nói ra, coi như bằng lòng.

Lúc này, một giọng nói tức cười vang lên, “Tôi thấy, có mười phần thì tám chín phần. là thật, bây giờ Lâm Tử Minh có tiền rồi, có mua một căn biệt thự ở vịnh Du Long, một căn nhà hơn ba ngàn tám trăm vạn nhân dân tệ, một lân thanh toán hết.”

Nghe chuyện này, tất cả mọi người đột nhiên ngạc nhiên. Hơn ba ngàn tám trăm vạn nhân dân tệ, thanh toán hết trong một lần? Quá giàu rồi!

Họ là con cái của Sở Gia, bản thân cũng là những người giàu có, nhưng họ cũng không dám tưởng tượng được khái niệm, mua căn nhà bỗn ngàn vạn nhân dân tệ thanh toán hết trong một lần.

Chẳng mấy. chốc có người phản ứng lại được, nói: “Điều này không đúng!

Lâm Tử Minh là một người lang thang thất nghiệp, sao hắn có thể có nhiều tiền thể? Sở Huyên đang đùa đấy à?”

“Phải đó, nêu Lâm Tử Minh có thể mua nồi một ngôi nhà đắt tiền như vậy, thế hắn là người giàu nhất đất nước rồi.”

“Lại còn không phải như, chị Huyên đúng là biết đùa.”

Họ phản ứng lại được, đều không tin đó là sự thật, họ nghĩ đó là một trò đùa.

Nhưng mà, Sở Huyên bước ra với vẻ mặt trêu tức nói: “Äi nói tôi nói đùa?

Đây là SỰ thật, nêu không tin, mấy ngươi có thê hỏi Sở: Phi.

Sở Phi cau có, không trả lời.

Liễu Tô Hồng nhảy ra, nói: “ Không sai, Tử Minh nhà chúng tôi đúng là có mua một biệt thự: ở vịnh Du Long, không đắt tiền, cũng chỉ ba ngàn tám trăm chi mươi chín vạn mà thôi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 491


Chương 491

Tin này gây sốc cho tất cả mọi thành viên trong Sở Gia, cũng giồng như quen biệt một người nghèo khổ từ lâu đột nhiên nói thành người giàu nhất thế giới, cảm thấy thật hoang đường.

“Điều này là thật hay giả vậy?Lâm Tử Minh? Hắn ta phát tài rồi?”

“ Nhìn như thế, chắc là thật rồi, không thấy Sở Huyên nói là thật sao, Sở Huyên không thể nào nói dối được.”

“Chết tiệt, Lâm Tử Minh thật sự phát tài rồi, ông trời đúng là không công bằng mà, một kẻ ăn bám cũng có thể phát tài, những người có tài hoa như chúng ta sao lại không phát tài chứ?”

Liễu Tô Hồng cảm thấy rất vui khi chứng kiên sự ghen tị và đố kị của mọi người. Vốn dĩ dựa theo tính cách của cô ta, đáng lễ cô ta sớm đã thông báo chuyện này rồi, nhưng đáng tiếc là Lâm Tử Minh đã ly hôn với Sở Phi, biệt thự không liên Liên dã đến bọn họ, ngoài ra Sở Phi còn đặc biệt cảnh cáo cô ta không được nói cho ai biết chuyện đó, cho lên vẫn luôn giữ trong lòng, nhưng mọi người đã phá vỡ nó.

Giờ cô ta cuối cùng đã có cơ hội nói ra, như được giải phóng vậy.

Tuy nhiên, Sở Huyên vẫn tiếp tục nói: “Lâm Tử Minh chắc chắn đã phát tài rồi, mua được một căn biệt thự lớn, lại còn có thể bí mật gặp mặt ngôi sao lớn, chị Phi Phi, em thật là ngưỡng, mộ chị đó, lấy được người chồng tốt như vậy, haha. Đợi khi về nhà rồi, nhớ hỏi anh rễ có thê giúp em xin chữ kí của Ninh Vũ Ngưng không, em tin là anh rễ với Ninh Vũ Ngưng thân thiết như vậy, chắc là một chữ kí không là gì đâu nhỉ?”

Khi nói xong, cả căn phòng im lặng.

Đúng vậy, Lâm Tử Minh phát tài rồi, thê nên bí mật gặp mặt Ninh Vũ Ngưng là thật rồi!

Bắt thình lình, mọi người đều nhìn thấy ánh mắt của Sở Phi có biến đổi không ít.

Đầy đủ các loại khinh bỉ và chế nhạo, cảm tháy rằng Sở Phi đang bị cắm sừng.

Liễu Tô Hồng cũng rối trí, không ngờ Sở Huyện có mục đích như vậy, mặc bẫy rồi.

Vì vậy, khuôn mặt của cô trở nên xấu hồ.

Nhìn thấy Sở Phi như vậy, Sở ‘ Huyên càng thêm đắc ý, trong lòng gỡ bỏ được cục tức, tiệp tục nói: “Chị Phi Phi, không lẽ có chuyện như vậy mà chị cũng không giúp chứ? Đối với anh rễ mà nói, chỉ cân nỗ lực là được, anh rễ cũng đã bí mật gặp mặt Ninh Vũ Ngưng, hai người họ thân thiết như vậy, haha……

Cái gì gọi là mọt trái tim muốn giết.

người, bây giờ thi Sở Phi có thê cảm nhận được rồi.

Cô nghiến răng, cảm thấy vô cùng khó chịu, thậm chí nước mắt còn lăn dài nữa.

Cái gì gọi là rơi vào bẫy, cái gì gọi là hỗ xuông đồng bằng bị chó bất nạt, bây giò Sở Phi đêu cảm nhận được.

Cô dùng lực cắn chặt môi, cố gắng không đề nước mắt rơi xuống.

Nhưng thật sự rất khó khăn, bây giờ cô thây vô củng xấu hỗ, điều mà trước đây cô chưa từng trải qua.

Lúc này Sở Quốc Đống đi tới, mặt hằm hằm mà tức giận nói: “Sở Phi, chuyện này là thế nào? Lâm Tử Minh là con rễ của Sở Gia, tại sao lại có quan hệ mập mờ với phụ nữ khác?

Nếu như truyền ra ngoài thì mặt mũi Sở Gia giấu đi đâu?”

“Phải đó, xấu hổ quá, dù sao Sở Gia của chúng ta cũng là một gia tộc danh giá ở thành phố Hoa này, bây giờ Lâm Tử Minh còn chạy ra ngoài trăng hoa, đây không phải là đánh vào mặt cháu mà đang đánh vào mặt Sở Gia chúng ta.”

“Sở Phi, cô quản Lâm Tử Minh kiểu gì vậy? Sao đến việc này cũng không làm được, thật là xấu hổ mài!”

“Phải đó, đến chồng cũng quản không nổi thì làm sao điều hành được công ty Thịnh Khoa chứ, cô có năng lực không vậy?”

“Tôi nghĩ đã đến lúc chọ cô ta xuống khỏi vị trí chủ tịch hội đồng quản trị rồi!”

Đột nhiên, có rất nhiều người của Sở Gia rơi vào bấy, nói những lời khó nghe.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 492


Chương 492

Những lời này như gai đâm vào lòng Sở Phi, khiên cô khó chịu vô cùng, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống!

Cô lớn giọng nói: “Đủ rồi! Tôi và Lâm Tử Minh đã ly hôn rồi, anh ấy hẹn hò với phụ nữ khác bên ngoài, không liên quan gì đến tôi, tôi cũng không có quyền gì mà quản anh ây! Cô nhịn không nổi nữa, đem chuyện đó nói hết ra.

Khi Sở Gia nghe được tin này, bọn họ đều tỏ ra bất ngờ.

Cái gì, Lâm Tử Minh với Sở Phi ly hôn rồi? Bọn họ nghe không sai đúng không?

“ Cô nói thật chứ? Cô và Lâm Tử Minh ly hôn rồi?” Có một người của Sở Gia hỏi.

Sở Phi gật đâu nói, bây giờ cô mới nói: “Đúng vậy, tôi đã ly hôn với Lâm Tử Minh, bây giờ anh ây kết giao với ai bên ngoài không liên quan gì đến tôi, cũng không liên quan gì đến Sở Gia. Vậy nên mọi người không cần lo lắng tôi sẽ làm mắt mặt mấy người.”

Liễu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng thở dài, bọn họ đặc biệt thât vọng.

Nghe được tin tức này, Sở Huyên vui vẻ nhất, không khỏi cười thành tiếng nói: “wow, chị Phi Phi, không phải chứ, chị đã ly hôn với Lâm Tử F Minh?

Lâm Tử Minh bây giờ đã là ông chủ lớn rồi, không chỉ có thể mua được.

một biệt thự lớn ở Vịnh Du Long, mà còn được ráo riết săn lùng với các ngôi sao lớn như Ninh Vũ Ngựng, bây giờ đang rất hot, lượng tìm kiếm cũng rất nhiều. Chị Phi Phi, chị có phải là bị Lâm Tử Minh đá không? s Sở Phi giả vờ như không nghe thấy lời của Sở Huyên, cô năm chặt tay dưới bàn, nước mắt lưng tròng.

Những người khác phản ứng và gia nhập vào chê nhạo Sở Phị, bây giờ Sở Phi đã trở thành một trÒ CƯỜI.

“Nói thế là đủ chưa?”

Cuối cùng, cô không nhịn nổi lấy tay đập bàn, phân nộ ra.

Mọi người đều bị cô dọa cho một trận.

Giờ cô không kìm được nước mắt, rơi lệ, cô tức giận và âm ức nói: “Đúng vậy! Tôi đã ly hôn với Lâm Tử Minh, hiện tại Lâm Tử Minh có tiền rồi, theo như mây người thấy, tôi quả thực rất xâu hồi Nhưng cũng không đến lượt mây người chê nhạo tôi, còn xem tôi như một trò đùa! Máy y người là kẻ thù của tôi hay gia đình của tôi? “

“Từ nhỏ tôi luôn rất ngoan ngoãn trong gia đình, trước khi kết hôn với Lâm Tử Minh, tôi chưa từng làm mất mặt gia đình! Hơn nữa, cưới Lâm Tử Minh, không phải máy người cho tôi kết hôn sao?” bây giờ quay ra trách tôi? Mấy người còn là người không! “

Một người nói nhỏ: “Đã lâu lắm rồi, còn nói ra nữa, có ý nghĩa không?”

Sở Phi nghe được câu nói đó, cô lập tức nhìn sang nói: “Tôi không muốn nói những chuyện trước đây, tôi sẽ chỉ nói vê những chuyện gần đây nhất! Gia đình đã gặp khó khăn hai lần, nhưng lần nào không phải là tôi cứu vãn tình thế? Lần đầu tiên nếu như không phải tôi đã vay hai ngàn vạn nhân dân tệ từ Chủ tịch Tử Quỳnh, Sở Gia sớm đã không còn rồi!

Được rôi, tôi vay được hai ngàn vạn nhân dân tệ để giúp. Sở Gia qua khó khăn, nhưng sao nào, Sở Hạo đã đem số tiền đó đi đánh bạc, Sở Gia lại khủng hoảng, lại là tôi người đã chuyển một trăm triệu nhân dân tệ từ Tử Quỳnh, đề cứu. Sở Gia khỏi nước Sôi lùa! bỏng một lần nữa! Nói không khách sáo, nêu không phải tôi, Sở Phi, tật cả các người đã đi ăn gió Tây Bắc rồi, làm gì còn những ngày tháng sang trọng như hôm nay, có hoa hông hàng tháng? “

“Nhưng mấy người, nên vì biết ơn tôi, lại quay ra vô ơn chế nhạo, xem tôi như trò cười, đây là cách mà mây ngươi cư xử sao? Máy người rốt cục là người thân hay là kẻ thù của tôi?”

Sở Phi trong lúc tức giận đã nói hết ra, hoàn toàn rồng lên, cuồng loạn, trên mặt toàn là nước mắt.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 493


Chương 493

Kể từ khi còn nhỏ, cô chưa bao giờ kích động đến thế, kể cả năm đó kết hôn với Lâm Tử Minh cô đã rất ấm Ức, cô vận chống lại những lời than phiền, biểu hiện rất bình thường.

Nhưng bây giờ, cô thật sự nhịn không được, Sở Gia thật quá đáng!

Nêu như mây người đó không chế nhạo cô như thê này, cô vẫn có thể chấp nhận được, nhưng đây đều là trưởng bối của cô, mà toàn là những anh chị em của cô, giờ lại chế giễu cô như kẻ thù, họ dựa vào đâu chứ!

Chẳng lẽ cô không phải họ Sở, chẳng lẽ cô không phải là người ư?

Giờ phút này, tất cả mọi người đều sững sờ, đều kinh ngạc nhìn Sở Phi, bọn họ kinh ngạc, không ngờ Sở Phi phản ứng lại mãnh liệt như vậy, bọn họ chưa từng thấy Sở Phi như ¡ thể bao giờ.

Một lúc sau, một giọng nói hài lên, ” Chỉ là đùa thôi, có cần phải kích động như thế không chứ?”

Sở Huyên thấp giọng than thở, trên mặt không có chút áy náy hay hồi hận, thay vào đó là vẻ thờ ơ cùng phản bác.

Không chỉ cô ta mà rất nhiều người Sở Gia cũng. nghĩ như vậy, không có đồng tình với ý nghĩ của Sở Phi chút nào.

Sở Phi nhìn thấy cảnh này thì trầm mặc xuống, trong lòng cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, lạnh như băng chưa từng thấy, lúc này, cô rốt cuộc thấy rõ máu lạnh của cái gọi là người thân, không đáng để cô hi sinh] Cô đi tới chỗ Sở Huyên, nhìn chằm chằm Sở Huyên, “Đùa thôi?”

Sở Huyên ngắng đầu, “Đúng vậy đùa thôi, không đến nỗi……”

“Bóp” một cái, cô ta chưa kịp nói hết lời, Sở Phi đã tát vào mặt Sở Huyên một cái bạt tai, một cái bạt tai vô cùng nhanh chóng dứt khoát.

Sở Huyên sửng sốt trong chốc lát, sau đó võ cùng phẫn nộ, giỗng như một người đàn bà chanh chua lập tức chửi bới: “Sở Phil Chị bị bệnh à?”

Sở Phi cười nói: “Không cần kích động như vậy, tôi cũng chỉ là đùa thôi.”

Sở Huyện ngay lúc đầy khó chịu giống như vừa ăn phải c** vậy, không ngờ Sở Phi vốn luôn dịu dàng lại thật sự đánh cô ta, vừa muôn đánh trả lại nghe thấy Sở Phi Uy h**p, “Nếu cô dám đánh lại, từ nay về sau tôi đảm bảo với cô là cô sẽ không có một xu nào hết!”

Nghe thấy câu này, Sở Huyên liền sợ hãi.

Phải đó, bây giờ Sở Phi là chủ tịch của Thịnh Khoa, có mọi quyền hành, nếu Sở Phi thật sự muốn đối phó với cô ta, cô ta thật sự sẽ không thẻ lầy được tiền.

Vì vậy, cô ta không thể không phục tùng.

Sở Phi giải quyệt xong cô ta, sau đó quay người lạnh lùng nhìn đám người kia, không: còn ai dám giễu cợt chế nhạo nữa, nặng nề hừ lên một tiếng rồi bước nhanh rời đi.

Sở Phi rời đi, đề lại một đám người Sở Gia xấu hỗ ở đó, đặc biệt là Sở Huyên, lúc này cô ta càng thêm khó chịu hơn.

Cô nghiền răng nhìn về hướng Sở Phi rời đi, trong lòng tràn đây căm hận.

Hôm nay Sở Phi không đề lại cho cô ta một chút thể diện nào hết, cô ta hận Sở Phi đến chết mất!

Cô ta phải báo thù cho mối hận này, nếu không sẽ không mang họ Sở!

Nhiều người nhà Sở Gia đều than thở, cho rằng Sở Phi quá ¡ đáng, không có xem mây vị trưởng lão ra gì, lại còn dám đánh Sở: Huyện, thật là quá hồ thẹn.

Nhưng mà, bọn họ măng bao nhiêu cũng không có cách nào, ai bảo Sở Phi bây giờ là chủ tịch của Thịnh Khoa chứ, nắm quyền tài chính của cả gia tộc, cho dù đối với Sở Phi bắt mãn cũng không có cách nào cả.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 494


Chương 494

Tuy nhiên, đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân, sau đó có một nhóm người chạy tới.

“Này, mấy người là ai? Ra đây cho tôi, đây là nơi Sở Gia tụ tập ăn tối?”

Sở Hạo thấy nhóm người này xông vào không lịch sự, lập tức bước tới, bất bình chửi bới, đuồi họ ra ngoài.

Tuy nhiên, vừa dứt lời, hắn ta đã dễ dàng bị người đàn ông phía trước đây ra, lảo, đảo lùi lại mây cái, nặng nê ngã xuông bàn, làm cái bàn lật tung.

Sự thay đổi đột ngột này lập tức dấy lên sự tức giận của toàn bộ thành viên Sở Gia, có vài thanh niên của Sở Gia bước đến trước, chỉ tay, quát lớn: “Các người là ai, dám chạy tới đây làm loạn, muôn chết à2”

“Còn dám thô bạo với anh Hạo, tao nghĩ chúng mày chán sống rồi, phải không?”

“Cùng nhau ổi, giết mấy bọn này!”

Vôn dĩ vì chuyện vừa rồi của Sở Phi, cơn tức giận của đám thanh niên này rất mạnh, vẫn luôn kìm trong, lòng, bọn họ không có chỗ nào để trút giận, bây giờ đám người này xông vào tự nhiên như châm ngòi cho lửa cháy, tất cả lần lượt đến để dạy cho nhóm người này một bài học.

Chỉ là bọn họ lao đên nhanh, thì cũng bị đánh lại nhanh hơn, chỉ trong vòng một hiệp lại bị đánh trả lại, đặc biệt là thảm hại.

Sự thay đổi đột ngột này làm cho cả Sở Gia sợ hãi, Sở Gia đã thành lập ở thành phô Hoa lâu như vậy, coi như có chút nỗi tiếng, trước đây chưa từng gặp phải chuyện như vậy, thậm chí còn bị tìm đến tận cửa đề đánh nhau.

Nhiều người của Sở Gia trở nên sợ hãi khi họ nhìn thấy sự xuất hiện đầy đe dọa của đối phương: Cuối cùng, với danh nghĩa là chủ của Sở Gia, Sở Quốc Đồng đứng lên, trầm giọng nói: “Máy người là ai, tại sao lại xông vào bữa tiệc của Sở Gia chúng tôi, lại còn đánh bị thương người của Sở Gia? Nếu không giải thích rõ ràng, chúng tôi sẽ gọi cảnh sát”

“Đại ca, hôm nay đúng là ngày mà Sở Gia tụ họp, xem ra không có tìm sai.” Mã Long thẳng thừng nói với người đàn ông cao lớn bền cạnh hắn ta.

Đúng vậy, những người này chính là Mã Long cùng với vị đại ca kia, kiêu ngạo độc đoán xông thẳng đến Sở Gia.

Vị đại ca đó gật đầu, hắn ta nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng của Lâm Tử Minh, cau mày nói: “Lâm Tử Minh đâu? Kểu hắn ra đây!”

Khi Mã Long nghe những lời độc đoán như vậy từ vị đại ca của mình, hắn đã rất phần khích đến nỗi hắn ta không thê chờ đợi đề nhìn thấy cảnh mà Lâm Tử Minh quỷ xuống trước hắn cầu xin lòng thương xót!

Hắn tin tưởng mù quáng vào vị đại ca của mình, nghĩ rằng chí cần có vị đại ca đó, thì Lẫm Tử Minh nhất định sẽ bị giải quyết. Hắn ta lớn như vậy, rồi, chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế này, đối với. hắn mà nói đơn giản là vô cùng xấu hồ, nều không báo thù này, sau này hắn sẽ không bao giờ ngủ ngon giâc!

Nhiều người Sở Gia nghe vậy đều nhíu mày.

Mã Long đứng dậy nói: “Mau kêu cái tên họ Lâm đó ra đây, các người dám bảo vệ hắn, tao sẽ khiến cả Sở Gia từ ngày hôm nay sẽ biến mắt ở thành phố Hoa này!”

Mã Long bây giờ có thể nói là kiêu ngạo khí phách hiên ngang, oai phong lãm liệt. Bản thân hắn ta là một tên công tử bột, khí thế cường mạnh, hiện tại lại cao ngạo như vậy, liền khiến những người của Sở Gia run rảy, hoảng sợ.

Cuối cùng, vẫn là Sở Quốc Đống nói: “Chúng tôi không liên quan gì đến Lâm Tử Minh, anh đã tìm nhằm người rồi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 495


Chương 495

Bốp!

Mã Long hung hăng đập bàn, thật sự đã đập bàn tan nát cái bàn đó “Mày còn dám nói dỗi, đây đã điều. tra rõ ràng rồi, Lâm Tử Minh. là con rễ của Sở Gia, hôm nay là buổi, tụ họp của Sở Gia, hắn nhất định đến đây! Nếu biết thì giao hắn cảng sớm càng tốt, nêu không, tao sẽ san bằng Sở Gia của bọn mày! “

Một người của Sở Gia tương đối nóng nảy đứng lên nói: “Mày là cái quỷ gì, dám ngang ngược ngông cuồng với Sở Gia chúng ta, lại còn muốn san bằng Sở Gia? Mày có năng lực này không?”

Mã Long bước tới, giơ tay tát cho đôi phương hai cái bạt tai rồi giễu cợt: “Tao là Mã Long, là con trai của Mã Khai Vũ chủ tịch tập đoàn Côn Luân, mày nói xem tao có khả năng san bằng Sở Gia của mày không? Xem ra chúng mày quyết tâm bảo vệ cái tên súc sinh Lâm Tử Minh đó đúng không? Được! Vậy Sở Gia chúng mày cũng sẽ được chôn cùng với hẳn.”

Nghe được lời nói của Mã Long, lúc này khiến toàn bộ thành viên của Sở Gia sợ đến ngơ người.

Tập đoàn Côn Luân!

Đây là một công ty không lồ thực sự, có giá trị trên thị trường hàng chục tỷ nhần dân tệ, Sở Gia trước mặt tập đoàn Côn Luận, yêu thế như một con kiến.

Lúc này bọn họ mới hoàn toàn hoảng sợ, lập tức những thành viên của Sở Gia lấy điện thoại di động ra tìm kiếm thông tin của Mã Long, hắn thật sự là con trai của chủ tịch tập đoàn Côn Luân.

Sở Quốc Đông cũng rất hoảng sợ, nhanh chóng nói: “Hiểu làm! Hiểu làm! Tát cả đều là hiểu làm! Lâm Tử Minh không còn là con rễ của Sở Gia nữa, hãn đã ly hôn với cháu gái Sở Phi của tôi rồi, Sở Gia chúng tôi cũng không biết Lâm Tử Minh đi đâu rồi.”

“Ừ, đúng rồi, chúng tôi thật sự không liên quan gì đên Lâm Tử Minh nữa, mấy người phải điều tra kỹ càng! Nói thật, chúng tôi cũng rât ghét tên Lâm Tử Minh đó, chúng tôi hận hắn không sớm chết quách đi cho rồi, làm sao có thê bảo vệ Lâm Tử Minh chứ!”

“Lâm Tử Minh ở Sở Gia chúng tôi là cái gai…”

“Mấu chốt là chúng tôi không biết Lâm Tử Minh đã đi đâu; lân này hắn ta không đến tham gia bữa tiệc của Sở Gia chúng tôi, nêu không tin tôi, mấy người có thê đi điều tra camera giám sát của nhà hàng, thì có thê thấy được rồi, đừng có làm hại cá ” ao chứ.”

. Tất cả các thành viên nhà Sở Gia đêu bát đâu vạch rõ quan hệ của bọn họ với Lâm Tử Minh, hơn nữa còn nói nhiều điều không hay về Lâm Tử Minh.

Mã Long nghe xong liền nhíu mày, hắn ta đặc biệt kêu người đến Sở Gia tìm Lâm Tử Minh, hắn ta vốn tưởng rằng mình đã năm chắc mười phần thăng, nhưng không ngờ kết quả lại như thê này.

“Tao không quan tâm tao hạn chế chúng mày tộc độ nhanh nhất giao ra Lâm Tử Minh ra đây, ,bằng không, tao liền lầy chúng mày để trút giận!”

Nghe vậy, tắt cả thành viên của Sở Gia đều bắt đầu chửi thề, có thể nói là rất ghét Lâm Tử Minh.

Tuy nhiên, vào lúc này, một giọng nói vang lên, “Tôi biết cách tìm Lâm Tử Minh!”

Đó là Sở Huyên, cô ta bước ra duyên dáng, ánh mắt hướng về phía Mã Long, cũng có phần quyên rũ, tuy không đẹp băng Sở Phi nhưng cô ta cũng thuộc vào hàng mỹ nhân.

Mã Long đi tới, nói: “Nhanh lên, làm sao tủ được hắn!”

Sở Huyên cười nói: “Rất đơn giản, chỉ cân tìm Sở Phi vợ của Lâm Tử Minh trước, sau đó Lâm Tử Minh tự nhiên sẽ đến.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 496


Chương 496

Lòng dạ rắn rết là như thế nào? Hành vi hiện tại của Sở Huyên đã lý giải điều này một cách hoàn hảo.

Thậm chí không ít thành viên của Sở Gia đều có một chút ngạc, kinh hãi nhìn Sở Huyên, lòng bàn chân hơi lạnh.

Hành vi này của Sở Huyên không nghỉ ngờ gì nữa là phản bội Sở Phi.

Phải biết là, Sở Phi là em họ của Sở Huyên, có cùng một ông nội, coi như chị em thân thiệt, có quan hệ huyết thông, dù không hợp, nhau về tư tưởng cũng không đến nỗi bán đứng Sở Phi như vậy chứ. – Ai cũng có thê nhìn ra được những người này, thân phận không đơn giản, Sở Hiên rõ ràng đã đây Sở Phi lên lò lửa.

Mắt Mã Long sáng lên sau khi nghe xong, lập tức nói: “Cô có biết vợ của Lâm Tử Minh ở đâu không?”

Sở Huyên cười cười, lộ ra vẻ mặt đắc ý nói: “Đương nhiên biết.”

“Vậy mau đưa tao tới đó!” Mã Long nói.

Sở Huyên bán tính bán nghỉ nói: “Nếu tôi cùng anh đến đó, anh có thể cho tôi lợi ích gì?”

Cô ta như có ánh mắt mờ ảo, Mã Long làm sao không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hăn ta trực tiệp ôm eo Sở Huyền, cau mày nói: “Đương nhiên, làm sao tôi có thể thiệu lợi ích của cô chứ? Việc thành, tôi chắc chắn sẽ làm cô hài lòng. “

Mã Long đặc biệt nhắn mạnh vào hai từ “hài lòng”, mẹ nó, dáng vẻ thật là dung tục, thật là khốn nạn, đó đúng là một đôi nam nữ chó má không biết ngượng ngùng.

Sau khi gia đình ba người nhà Sở Phi ra khỏi buổi họp mặt của Sở Gia, bọn họ trực tiếp về nhà.

Dọc đường đi, Sở Phi không nói tiếng nào, sắc mặt lúc nào cũng u ám, hai mắt đỏ hoe, ai cũng có thể nhìn thấy được cô bây giờ tâm tình không tôt.

Giờ phút này Liễu Tô Hồng không dám nói nhiêu, chỉ quan tâm Sở Phi vài câu, sau khi bị Sở Phi không thèm đề ý, bà ta cũng yên tĩnh trở lại, vì sợ Sở Huyền bán tính bán nghỉ nói: “Nếu tôi tưếc anh đến đó, anh có thể cho tôi lợi ích gì?”

Cô ta như có ánh mắt mờ ảo, Mã Long làm sao không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hăn ta trực tiệp ôm eo Sở Huyền, cau mày nói: “Đương nhiên, làm sao tôi có thể thiệu lợi ích của cô chứ? Việc thành, tôi chắc chắn sẽ làm cô hài lòng. “

Mã Long đặc biệt nhân mạnh vào hai từ “hài lòng”, mẹ nó, dáng vẻ thật là dung tục, thật là khốn nạn, đó đúng là một đôi nam nữ chó má không biết ngượng ngùng.

Sau khi gia đình ba người nhà Sở Phi ra khỏi buổi họp mặt của Sở Gia, bọn họ trực tiếp về nhà.

Dọc đường đi, Sở Phi không nói tiếng nào, sắc mặt lúc nào cũng u ám, hai mắt đỏ hoe, ai cũng có thể nhìn thấy được cô bây giờ tâm tình không tôt.

Giờ phút này Liễu Tô Hồng không dám nói nhiêu, chỉ quan tâm Sở Phi vài câu, sau khi bị Sở Phi không thèm đề ý, bà ta cũng yên tĩnh trở lại, vì sợ sẽ chọc đến Sở Phi.

Sau khi trở về nhà, Sở Phi cũng trực tiếp xông lên phòng nhốt mình trong phòng.

Liễu Tô Hồng thở dài thườn thượt nói: “Haizz!l Anh nói sao Lâm Tử Minh lại ly hôn với Phi Phi chứ? Phi Phi xinh đẹp như vậy mà, có phải Lâm Tử Minh bị mù không?”

Sở Hoa Hùng nhìn Liễu Tô Hồng một cách dữ dẫn, chửi rủa: “Đó không phải việc tốt mà cô đã làm sao?”

Liêu Tô Hồng tức giận nói: “Làm sao chuyện này lại trở thành chuyện tôt mà tôi làm, giải thích rõ ràng cho bà đây!”

Sở Hoa Hùng lần này khó mà bình tĩnh lại, trợn to hai mắt, lớn tiếng nói: “Ông đây nói sai về cô sao? Mây năm nay, không phải cô môi ngày đêu sỉ nhục Lâm Tử Minh, không cho hắn một chút tôn nghiêm nào, hắn sẽ ly hôn với Phi không? Tôi nghĩ chuyện xảy ra hôm nay đã gây ra chuyện này, ít nhất cô phải chịu trách nhiệm 80% đó”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 497


Chương 497

Liễu Tô Hồng sững sờ, kết hôn lâu như vậy rồi, Sở Hoa Hùng chưa bao iờ quyết liệt với bà ta như Vậy, khiến cô bà ta co rút lại và khí thê yêu đi rất nhiều, nói: “Anh tức giận “n vậy làm gì? Trước đây anh cũng đâu có ít sỉ nhục hắn, lúc đó quả thật Lâm Tử: Minh là một tên vô dụng, ai mà biết được hắn sẽ may mắn mà phát tài chứ.”

Nói về điều này, Liễu Tô Hồng mới cảm thấy. sự âm ức, sự đau khổ và bối rối, cô ta thực sự không thể hiểu được làm sao một người vô dụng như Lâm Tử Minh lại có thể trở thành người giàu có trong một một đêm chứ? Điêu này căn bản là không thực tê mài Bây giờ cô ta hối hận vô củng, sớm biệt răng ngày này sẽ đến, có đánh chết cô ta cũng sẽ không sỉ nhục Lâm Tử Minh.

Sở Hoa Hùng xúc động nói: “Vận mệnh luôn chuyên động, đừng ức hiệp những người trẻ tuôi, câu này thật sự không có gì sail Ai ngờ được thăng con rê vô dụng lại CÓ ngày trở mình huy hoàng như vậy.”

Lúc này, Sở Hoa Hùng cảm thấy rất buồn, tự giễu mình vậy.

Tuy nhiên, đúng lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa, tiếng đập cửa rất mạnh, bùng bùng.

Vốn dĩ Liễu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng đang có tâm trạng không vui, giờ đột nhiên có người đập cửa rất mạnh, giỗng như thê họ sắp phá cửa, khiến họ tức giận và nhướng mày.

“Ai vậy! Đập cửa mạnh như vậy, mau đi chỗ khác đầu thai đi!” Liễu Tô Hồng – vừa chửi vừa xắn tay áo, đi tới mở cửa.

Cô vừa mở cửa, liên nhìn thây một đám người đang đứng ở cửa, trong đó có Sở Huyên đang tựa vào vòng tay của một nam thạnh niên.

“Sở Huyên, là cháu? Cháu còn có mặt mũi tới nhà tôi?” Liêu Tô Hồng không lương thiện nói, “Còn mây người, muôn chết à, đập cửa thật mạnh như thế, nếu như đập hỏng cửa của nhà tôi, có đền nồi không?”

Sở Huyên ôm vào lòng Mã Long nói: “Anh Long, người phụ nữ này là nh của Sở Phi, mẹ vợ của Lâm Tử inh.”

Mã Long nghe xong, trong mắt lóe lên một đám mây đen, sải bước đi vào.

Liễu Tô Hồng. lập tức chửi rủa: “Này, anh làm gì vậy, ai chấp nhận cho anh vào, cút ngay đi! Nêu không tôi sẽ gọi cảnh sát!”

“Ôn ào.”

Mã Long trực tiếp đầy bà ta ra một cách thê lỗ, dùng sức rất mạnh, không hề khách sáo, bốp một tiếng, Liễu Tô Hồng đập vào tường, sau khi bị va đập, đau đớn tới mức choáng váng.

Sở Hoa Hùng đang đọc báo trong phòng khách nhìn thây cảnh này, lập tức đứng lên nói lớn: “Này! Mày là ai, ai cho mày vào……Sở Huyên? Cháu đên nhà tôi làm gì? Những người này là ai2 “

Sở Huyên vẫn đang trong lòng Mã Long, cười nói: “Sở Phi đâu, bảo cô ta cút ra đây, anh Long của chúng tôi cân tìm cô ta.”

Họ lao vào, gần mười người chen chúc trong phòng.

Sở Hoa Hùng lúc này làm sao còn không nhìn ra được, nhóm người đang đến đây gây phiền phức, lập tức lớn tiếng nói: “Này! Tôi ra lệnh cho cô biến khỏi đây, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát!”

Vừa nói, hắn ta vừa lấy điện thoại ra định bắm số 110, tuy nhiên, hắn ta vừa lấy điện thoại ra chưa được bao lâu thì bị một nam thanh niên bước tới, giật lây rồi đập mạnh xuống đắt, bị nát bét bảy tám phản.

Sau đó, Sở Hoa Hùng bị đầy ngã xuông đất, Mã Long cao cao tại thượng ung dung nhìn ông, rồi nguyên rủa: “Lão già, tao cảnh cáo mày, tỐt hơn hết hàn thành thật với ông đây! Ông hôm nay tới đây tìm cái tên súc sinh Lâm Tử Minh, giao hắn ra đây, bằng không, hậu họa tự gánh, biệt chưa? “

Đến tìm Lâm Tử Minh?

Cảm nhận được sự hung hãn của bọn họ, Sở Hoa Hùng không khỏi rùng mình, bắt đầu sợ hãi, ông ta vốn là một người rụt rè nhút nhát, nêu không thì sẽ không SỢ vợ như Vậy, cả đời chưa từng thây cảnh tượng như Vậy, khiến ông ta đang run rầy không ngừng.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 498


Chương 498

Liễu Tô Hồng cũng ý thức được sự nguy hiểm, cô ta hét lền: “Mấy người tìm nhằm người rồi, Lâm Tử Minh không có ở trong nhà chúng tôi, hắn ta đã ly hôn với con gái tôi từ lâu rồi, chuyện hắn ta gây ra không liên quan gì đên chúng tôi!”

“Cái gì? Ly hôn rồi?” Mã Long cau mày nhìn Sở Huyền, trong mắt có chút tức giận.

Sở Huyên vội vàng giải thích: “Anh Long, anh đừng nghe cô ta nói, chắc chăn cô ta đang nói di, mây ngày trước Lâm Tử Minh còn cùng bọn họ mua một biệt thự ở Vịnh Du Long, một căn biệt thự giá bồn ngản vạn nhân dân tệ triệu] Bọn họ không thể nào đã ly hôn, chỉ cần Sở Phi gọi điện thoại, Lâm Tử Minh nhất định sẽ chạy LOI ng “Sở Huyền! Cô còn là người sao?

Chúng tôi là người thân của cô, sao cô lại bán đứng chúng tôi như vậy!”

Liễu Tô Hồng chửi bói, chỉ vào Sở Huyên, vô cùng tức giận.

Nhưng mà Sở Huyện cũng không coi là gì, nở nụ cười khinh thường.

“Anh Long, đừng lo lắng, Sở Phi cũng ở đây, chỉ cân Sở Phi gọi điện thoại…

Đang nói đến đây, cửa trước đột nhiên bị mở ra, Sở Phi mặc quần áo đi làm bước ra, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách, lập tức sửng sốt, còn Sở Huyên thì vui mừng khôn xiết, chỉ vào cô nói sác bén: ” Anh Long, cô ấy! Cô ấy là Sở Phi, vợ của Lâm Tử Minh!

Sở Huyên hét lớn, thậm chí rất chói tai trong phút chốc mọi người đều nhìn vê phía Sở Phi.

Mã Long nhìn thấy Chu Phi, trong mắt hắn ta rõ ràng lộ ra một sự tham lam, nhìn Sở Phi một cái từ trên xuống dưới.

Không sợ không nhận hàng, chỉ sợ so sánh hàng, ngoại hình của Sở Huyện khá nổi bật, nhưng so với Sở Phi thì vẫn chênh lệch quá nhiều, đơn giản chỉ là sự khác biệt giữa tỳ nữ và tiêu thư, cho nên Mã Long nhìn thấy Sở Phi, ngay lúc đó, trái tìm hắn ta lập tức rung động. : Và khi Sở Phi nhìn thấy ‹ cảnh tượng này, cô cuối cùng cũng hoàn hôn, lớn tiêng nói: “Này! Mây cơ là ai? Đang làm gì ở nhà tôi! Ba, mẹ .

Cô nhìn thấy Sở Hoa Hùng ngồi dưới đất, lập tức bị sốc, vội vàng đi tới đỡ Sở Hoa Hùng đứng dậy.

“Thì ra đây là vợ của Lâm Tử Minh, trông cô cũng không tệ.” Mã Long huýt sáo nói một cách hùng hôn, ánh mặt cứ nhìn trên người của Sở Phi, ị cân bao nhiêu dung tục có bây nhiều dung tục.

Nói như vậy, hắn chuẩn bị đi tới lợi dụng Sở Phi.

Sở Phi sửng sốt, cô nhanh chóng lùi lại, lớn tiêng nói: “Cút ngay, nêu không tôi sẽ gọi cảnh sát!”

Mã Long không tức giận, ngược lại còn trêu chọc như tìm được đồ chơi vui nhộn, nói: “Ò, không ngờ cũng khá là mạnh, không tôi, tôi rât thích, cô là vợ của Lâm Tử Minh, đến lúc đó sẽ chơi sẽ càng có cảm giác hơn, hahaha… “

Sở Phi nghe vậy, tim cô nhảy loạn, người này đang tìm Lâm Tử Minh sao?

Mã Long tiệp tục di chuyên muôn động vào Sở Phi, Sở Huyền ngứa mát, cô ta phải mắt rất nhiều công sức mới có thê lấy lòng Mã Long, trên đường tới đây, không biết Mã Long đã chiêm được bao nhiêu tiện nghi rồi, vón dĩ muốn kết bạn với Mã Long, muốn ôm chân hắn ta, kết quả Sở Phi xuất hiện đã khiến Mã bi di tình biệt luyến” , cô ta tức điện Di Tình biệt luyến: nghĩa là chuyển tình cảm ban đâu của mình từ người này sang người khác và bắt đâu một môi quan hệ khác.

Từ nhỏ Sở Phi luôn đè đâu cô ta, không chỉ học giỏi hơn, xinh đẹp hơn, thậm chí còn có nhiều người theo đuổi Sở Phi hơn! Dựa vào đâu!

Cô vội vàng đứng lên nói: “Anh Long, đừng động vào cô ấy, cô ấy bị AIDS đói”

Nghe vậy, Mã Long lập tức sửng sốt, nhanh chóng lui về phía sau hai bước, “Cái gì?! AIDS? ĐMI”

Những người như hắn ta sợ nhất là gặp phải căn bệnh thế kỷ AlDS, một khi đã nhiễm bệnh thì cuộc đời cũng hoàn toàn kết thúc.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 499


Chương 499

Liễu Tô Hồng rất tứC giận, hét lên: “Vớ vẫn, cô mới bị…

Nhưng mà cô ta chưa nói xong thì đã bị Sở Phi ngăn lại, Sở Phi phản ứng cũng không khó chịu, những lời này của Sở Huyên đã giúp cô một cái lý do, ít nhất Mã Long cũng không dám động tay động chân với cô.

Vì vậy cô hào phóng thừa nhận, đồng thời cố ý mắng mỏ khó chịu: “Sở Huyện! Đô đàn bà hôi hám, thật sự là đã làm lộ bí mật của tôi, không phải đã hứa với tôi là sẽ không bao giờ nói ra sao?”

Vào lúc này, kỹ năng diễn xuất của Sở Phi bộc phát, một bí mật đã bị phát hiện, cô vừa lo lắng vừa thất vọng.

Sở Huyện sửng sốt một chút, sau đó cũng hiểu được tâm tư của Sở Phi, khinh khỉnh khit mũi không giải thích.

Kết quả là, Mã Long càng sợ hãi Sở Phi, hoàn toàn nhìn không ra vẻ mặt của một vị thần bệnh dịch.

Nhưng trong lòng hắn ta vẫn cảm thây tiệc nuôi, một người phụ nữ xinh đẹp như vậy thực sự lại mắc bệnh AIDS, thật quá thảm mài!

„Nhưng ngay lập tức hắn ta đã thay đổi ý định, như vây là cái tên Lâm Tử Minh đó chắc chắn đã bị nhiễm AIDS, hahaha.

“Mau gọi điện cho Lâm Tử Minh, kêu hắn ra đây, ông đây sẽ g**t ch*t hắn!”

Mã Long nóng nảy, thẳng thắn ra lệnh.

“Mấy người tìm Lâm Tử Minh làm gì? Anh ta không có ở đây. Tôi đã ly hôn với anh ta rồi!” Sở Phi trầm giọng nói: “Bây giờ chúng tôi với Lâm Tử, Minh không có tí quan hệ gì hết, nếu mây người không rời đi, chúng tôi thật sự sẽ gọi cảnh sát.” : “Mẹ kiệp, rượu mời không uống muôn uống rượu phạt, đúng không?

Ông đây không có nhiều kiên nhẫn đậu, tôi h6 cô ba phút, gọi cái tên súc sinh Lâm Tử Minh đền đây! Nếu không, tao sẽ ném gia đình cô xuông biển cho cá mập ăn! “

Giờ đây, biểu hiện của Mã Long rất gớm ghiếc, đầy đe dọa, trông đặc biệt đáng sợ, ngoài ra, cộng thêm những thuộc hạ phía sau hán ta đều là những người có võ công, trông họ không giống những là người tột đẹp gì, bây giờ Liễu Tô Hồng và Sở Hoa n đều run lên vì sợ hãi, sợ hãi tột ộ.

Sở Phi là một người phụ nữ yếu đuối, hiện tại cô cũng rất sợ, nhưng khả năng trần tĩnh của cô lại mạnh hơn một chút so với Liễu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng, cô nuốt nước bọt, nói: “Mấy người hung dữ với tôi cũng vô dụng, tôi thật sự “không liên lạc được với Lâm Tử Minh, tôi đã ly hôn với anh ta rồi, không tin anh… “

Cô chưa kịp nói hết lời, Mã Long đã tát thẳng vào mặt cô một cái bại tai, “Đù mẹ, không biết xáu hỏi Em gái cô đã nói là cô và Lâm Tử Minh chưa ly hôn rồi, cô còn dám nói dối tôi? Tôi đếm đến ba, nếu cô không gọi Lâm Tử Minh đến, ông đây sẽ bẻ gãy chân của cả ba người nhà côi “

Trong lòng Mã Long nỗi lên lửa giận, hãn ta rât không khách sáo nữa.

Sở Phi chịu cái tát này ngã xuống đất, khóe miệng chảy ra máu, nước mắt chảy ròng ròng, cô lớn như vậy rồi, chưa bị đánh như thế này bao giờ hết.

Sở Huyên nhìn thấy Sở Phi bị đánh – xong liên cảm thấy VÔ cùng sảng khoái, nói: “Em nói này chị Phi Phi, chị nên ngoan ngoãn gọi Lâm Tử Minh qua đi, còn có thê bớt chị đau về phần xương thịt, sợ là không biết anh Long là ai? Anh ấy là công tử của tập đoàn Côn Luân, một người giàu có thật sự, một đại gia thật sự, một kẻ nhỏ bé như Lâm Tử Minh, trong mắt anh ấy chỉ như là một con kiến, lần này lắm Tử Minh chết chắc rồi, chị đâu cân được chôn cùng với Lâm Tử Minh chứ? “

Liễu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng đã rất sốc khi nghe đến cái tên tập đoàn Côn Luân!

Là người dân của thành phố Hoa, bọn họ không thể nào không biết SỨC nặng của tập đoàn Côn Luân, cân biết là, bọn họ thường sử dụng dịch vụ hậu cân của tập đoàn Côn Luân, đây là một công ty không lồ thực sự, đó trông phải là điều mà bọn họ có thể . tranh lại được!

Nói trắng ra, cho dù họ có gọi cảnh sát thì cũng chẳng ích gì.

Sở Phi sau khi nghe xong cũng rất Sợ hãi, nhưng vẫn không có lựa chọn bán đứng Lâm Tử Minh, nghiên răng nghiên lợi nói: “Cho dù anh có là thiên vương đi nữa cũng vô dụng, tôi thật sự không liên lạc được với Lâm Tử Minh!”
 
Back
Top Bottom