Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 440


Chương 440

Đột nhiên hắn ta nhìn thấy khuôn mặt tươi Cười của Lâm Tử Minh não hắn ta đã nỗ tung một tiếng, hai chân mềm nhữn, thân thể mắt hết sức lực, lùi lại hai bước, suýt nữa ngã xuông đất.

Hắn không ngu, đến nước này rồi làm sao hăn không hiểu được chứ, người bị hắn coi thường diễn viên phụ đó chính là chủ tịch của Tử Quỳnh!

Lúc này, hắn đã phạm một sai lầm lớn và sắp chết rôi.

Nhưng hắn ta không thê hiểu tại sao chủ tịch Tử Quỳnh lại đến trường quay làm diễn viên phụ, đây hoàn toàn không hợp tình hợp lí mà.

Trên điện thoại, vẫn còn một tiếng gâm từ chủ tịch của truyền thông Hắc Nham, nhưng mà hắn ta không nghe thấy nữa, bây giờ trong đầu hãn hoàn toàn trống rồng, mật hệt kiểm soát, chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như thê.

“Đưa điện thoại cho chủ tịch Tử Quỳnh, cái đồ vô dụng nhà mày!”

Ngô Phồn Nhất hoàn toàn không có nhận thức được mình vào lúc này, hắn tự dưng mang điện thoại đến cho Lâm Tử Minh.

“A lô, Lâm Đồng, xin chào, xin chào!”

Chủ tịch của công ty truyền thông Hắc Nham nói với mọt giọng rát khiệm tốn: ‘ ‘ Chuyện của Ngô, Phồn Nhất không có liên quan gì đến tôi hết, tôi cái gì cũng không biết.”

Lâm Tử Minh nói với một nụ cười, “Tôi biết, hơn nữa, vừa rồi trong điện thoại anh mắng cũng rất kinh khủng, tôi làm sao ta có thê không nề mặt anh được chứ?”

Chủ tịch truyền thông của công ty Hắc Nham đã cảm thầy nhẹ nhõm hơn, vừa rồi hắn có tình mắng chửi kinh khủng như vậy đề thoát khỏi mối quan hệ đó, cũng may Lâm Tử Minh là người ân báo phận minh, không có trút cơn giận lên người hắn ta.

“Vậy tôi cảm ơn Lâm Đồng rất nhiều.”

Lâm Tử Minh nói: “Nhưng mà Ngô Phồn Nhất này mà, tôi sau này không muôn nhìn thây hắn nữa.”

“Tôi biết, tôi hiểu.” Chủ tịch của công ty truyền thông Hắc Nham lập tức nói:”Kê từ bây giờ, không còn cái người tên Ngô Phòn Nhất trong, ngành giải trí nữa, tôi sẽ giầu hắn lại giết hắn cho đến chết!”

Ngô Phồn Nhất ở bên cạnh nghe được câu này, cuối cùng hắn cũng không chịu đựng nổi nữa, một cái mông ngôi xuông mặt đất, buôn bã, khóc lóc.

Tiếp theo, chủ tịch của công ty truyền thông Hắc Nham lại nói thêm vài câu, đều là những câu nịnh bợ, còn mời Lâm Tử Minh ăn tối.

Sau khi cúp máy, Lâm Tử Minh ném điện thoại của vào người Ngô Phồn Nhất, lộ ra một nụ cười nói với Dương Kì đang đứng bên cạnh: “Anh Kì, chuyền đã xong, chúng ta đi ăn trước đi.”

Nhưng Dương Kì vận không cử động, vẫn nhìn anh bằng đôi mắt đờ đân và sốc, hoàn toàn ngu ngốc…….

Không chỉ hắn ta, mà tất cả mọi người ở trường quay đều có đôi mắt hoàn toàn khác nhìn Lâm Tử Minh, bao gồm cả Ninh Vũ Ngưng người có bản chât yêu, lúc này đây hoàn toàn sốc!

Chủ tịch Tử Quỳnh, thân phận này nặng quát Tuy Ninh Vũ Ngưng không phải là nhân viên của Tử Quỳnh, nhưng cô ấy cũng có nghe đến tên chủ tịch của Tử Quỳnh, không còn cách nào khác, danh tiêng gân đây của Tử Quỳnh quá lớn đến nỗi nó gần như là huyền thoại tồn tại trong ngành công nghiệp.

Biết đây, vài tháng trước, giới truyền thông Tử Quỳnh chỉ là một công ty truyện thông hạng hai, vì sự quản lí kém và những quyết định đưa ra mà giá trị thị trường của công ty truyền thông Tử Thanh chỉ còn lại hai tỷ nhân dân tệ, sau đó, chủ tịch bây giờ của Tử Quỳi nh đã thủ mua lại công ty với số tiền » S tỉ nhân dân tệ, hơn nữa trong thời gian vài tháng ngắn ngủi, giá thị trường đã đạt đến mức cao hơn, bây giờ đáng giá sáu tỷ nhân dân tệ, gần như đuổi kịp với công ty truyền thông Dung Hắc rôi, cũng không lạ gì khi vượt qua, được công ty. truyền thông Dung Hắc.

Trước đó, Ninh Vũ Ngưng đã rất hứng thú với chủ tịch Tử Quỳnh, muốn quen biết xem xem là người, như thê nào, chỉ là cô ây không thể nào nghĩ được, người có tiêng tăm như chủ tịch của Tử: Quỳnh lại trẻ như vậy, hơn nữa còn dùng cách này xuất hiện trước mặt cô ấy!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 441


Chương 441

Ngay cả với quyết tâm của cô Ấy, cô ây không thể không há hốc mồm lúc này, không thể bình tĩnh được một thời gian dài.

Vậy mà cô ây còn xem thường người ta nữa, nghĩ răng người ta là những kẻ điên cuông, cuông loạn, kết quả là bây giờ đã đá cô một phát, tự tát vào mặt vô cùng đau đớn!

Lâm Tử Minh nhìn thây phản ứng của mọi người, thở phào nhẹ nhõm, anh biết là khi lộ thân phận trước đám đông như thế này sẽ thu hút một loạt người, người khác nhìn thế nào anh không quan tâm, quan trong là anh đã lừa dôi Dương Kì, thây rất là ngại.

“Anh Kì, chuyện gì vậy, nhìn em như thế này, không quen biết em nữa sao?”Lâm Tử Minh nói với một nụ cười.

Ôi trời!

Dương Kì nuốt nước bọt rất nhiều, rồi hôi lại được tinh thần, nói: “ Tử Minh em, có chuyện gì vậy 2 Em là chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh?”

“Vâng, xin lỗi đã không nói với anh khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên.”Lâm Tử Minh nói với sự áy náy.

Cả người Dương Kì chóng mặt, hắn ta kHôig thể nào hiểu được, một năm trước anh vận là những tên ở rê cùng hắn ta đói khát bị người khác coi thường, sao lắc người một phát lại biến thành chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh rồi?

“Anh Kì, em sẽ giải thích chuyện này cho anh sau, giờ chúng ta đi trước, em mời anh ăn tiệc lớn.” Lâm tử Minh võ vào vai của Dương Kì, sau đó kéo Dương Kì đi, “ Anh Ki sau này không cận làm diễn viên phụ nữa, em sẽ sắp xếp cho anh làm nam diễn viên chính của một bộ phim thứ nhất, anh làm cho tốt nha Sung đề em phải đền tiền.”

“Đây, đây, đây…” Khi Dương Kì nghe được tin này, hắn còn sốc hơn cả người đang rồi trí.

Nhiều người khác nghe câu này, có thê nói là rất ghen tị với Dương Kì!

Đôi mắt của những người biết Dương Kì lúc này đang đỏ lên, còn về những người vừa rôi đã cười nhạo Lâm Tử Minh bây giò đã tự tát vào mặt mình rồi, mẹ nó, đã chặn mắt đường để làm giàu rồi, vừa nãy bọn họ nên nịnh bợ Lâm Tử Minh.

Đạo diễn cũng ngây cả người, da đầu của hắn ta bị tê liệt, đợi khi hắn phản ứng lại được, không quan tâm nhiêu, hắn ta nhanh chóng đến đẻ làm vừa lòng Lâm Tử Minh: `“Chủ tịch, tôi vẫn luôn ngưỡng mộ anh…

Tuy nhiên, trước khi hắn ta nói xong, thì đã bị Lâm Tử Minh lạnh lùng ép buộc đáp lại một chữ: “Cút.”

Khuôn mặt đạo diễn cứng như ăn phân vậy, thật sự dùng lực tự tát mình thật mạnh, bây giờ vô cùng hối tiếc.

Ngay lúc này, Ngô Phồn Nhất cuối cùng cũng đã tỉnh táo lại, hắn ta lập ˆ tức giông như con chó bò đến, ôm lấy chân của Lâm Tử Minh, xẻ xẻ khóc lóc nói, “Chủ tịch chủ tịch, tôi sai rồi, câu xin anh đừng phong sát tôi, anh bảo tôi làm gì cũng được…”

Lâm Tử Minh làm sao có thể bỏ qua cho hắn ta, trực tiếp một chân đá hắn ta ra, sau khi bị đá ra, vẫn muốn bò đến ôm lấy chân Lâm Tử Minh thì bị Lâm Tử Minh dọa cho một câu: “ Dám động vào người tôi lần nữa, tôi khiến cả Trung Quốc này anh đều không sống được nữa.

Ngô Phồn Nhất sợ hãi đến nỗi không dám quay lại nữa, tâm lý hắn ta đột quy hoàn toàn, cuồi cùng. hắn ta rơi nước mắt, tất cả mọi người trong trường quay đều thấy sốc khi nhìn thây cảnh này, giỗng như đang mơ vậy.

Không lâu sau khi Lâm Tử Minh và Dương Kì dời đi, rất nhanh có một số người từ công ty truyền thông Hắc Nham và Tử Quỳnh đện đây, ngay tại đó đuổi Ngô Phôn Nhất, hơn nữa còn là cái kiêu phong kín hoàn toàn.

Lập tức thay đổi một nam diễn viên chính khác, hơn nữa với Ninh Vũ Ngưng vì việc này mà chọn phá hợp đồng…..
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 442


Chương 442

Sự việc này đã gây ra một ấn tượng Lâm Tử Minh không thê xóa được trong lòng mấy người này. Đặc biệt là với Ninh Vũ Ngưng, cô ấy ghi nhớ Lâm Tử Minh, bởi vì thân phận của Lâm Tử Minh còn có một chút, Lâm Tử Minh từ đầu đến đuôi không. có nhìn cô ấy một lần, điều đó là cô ấy rất thất vọng.

Từ trước đến nay, cô ấy luôn là tâm điểm của đám đông, chỉ cần là đàn ông đều sẽ bị thu hút bởi vẻ đẹp và danh tiếng của mình, rất nhiều ông chủ lớn có tiền cũng không ngoại lệ, chỉ có một mình Lâm Tử Minh là người duy nhất chưa bao giờ nhìn cô ây từ đầu đến cuối, điều quan trọng là cô ấy nhìn ra Lâm Tử Minh không muốn bắt kịp mà là vì Lâm Tử Minh không có quan tâm đến cô ấy, điều này làm ảnh hưởng rất lớn đến sự tự tin của cô ây.

Lâm Tử Minh không quan tâm đến ý nghĩ của những người này, anh cùng Dương Kì đi ra xong, cùng nhau đi ăn cơm, sau đó nói lại hệt toàn bộ chuyện làm thế nào anh trở thành chủ tịch của Tử Quỳnh, đương nhiên, anh không thể kê về chuyện của.

Lâm Gia, anh tìm những lý do khác đề vòng vo qua vận đề đó, Dương Kì là một người bình thường, hãn ta không nghĩ nhiêu vệ nó, cũng không có sâu sắc nghĩ, bây giờ biệt được thân phận của Lâm Tử Minh rồi, cả người rất phần khích, phấn khích xong lại cảm thấy rất lo lắng, lo lắng mình không làm tốt được diễn viên chính.

Trước mặt Lâm Tử Minh cũng không quá bắt cần như trước, hắn ta trở. nên nhút nhát và phục tùng, không thể trở lại mối quan hệ bình đẳng như trước đây.

Nhìn thấy điều này, Lâm Tử Minh bất lực thở dài, anh bởi vì nghĩ đến điểm này nên mới lựa chọn không nói thân phận thật của mình cho Dương Kì biệt, tuy nhiên sự việc đã phát lĩnh rôi, anh cũng không. nghĩ nhiêu vê nó nữa, nên như thế nào thì cứ như thế đi.

Sau khi chào tạm biệt Dương Ki, Lâm Tử Minh tự mình trở về nhà.

Kể từ khi anh dời khỏi Sở Gia, Lâm Tử Minh vẫn luôn ở một khách sạn, như thế này cũng không phải là cách, vân cân phải. mua một ngội nhà, anh bây giờ có tiên rồi, rất nhiều tiền, cho nên muôn mua một ngôi biệt thự thoải mái.

Tuy nhiên, anh không quen thuộc với lĩnh vực bắt động sản, nên anh đã gọi cho Hàn Kim Long, hỏi xem hắn ta có nơi nào để giới thiệu cho không, giá cả không thành vấn đề. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ngay khi Hàn Kim Long nghe nói Lâm Tử Minh sắp mua một ngôi nhà, hắn ta ngay lập tức tỉnh táo lại, vốn dĩ hắn ta nghĩ là sẽ tặng cho. Lâm tử Minh một ngôi biệt thự đề lấy lòng anh, nhưng suy nghĩ cần thận với thân phận của Lâm Tử, một ngôi biệt thự tâm thường với giá ngàn vạn tệ, Lâm Tử Minh chắc chắn không lọt mắt, nên là hắn ta cũng không mở miệng nói nữa, cộng thêm giai đoạn này mở thêm một công ty mới hắn ta cũng rất bận rộn, không có thời gian rảnh dỗi đề đi cùng với Lâm Tử Minh được, nên là hãn ta sắp xếp người trung gian đi cùng Lâm Tử Minh tới xem nhà.

Bởi vì việc này Hàn Kim Long đã giao cho cập dưới sắp xếp, cũng không có giái thích rõ ràng, truyên đên tai của bên trung gian đó, không có biết Lâm Tử Minh là một ông chủ lớn, chỉ dẫn anh đi xem những ngôi nhà có giá tầm hai trăm vạn, Lầm Tử Minh cảm thấy, có gì đó không đúng, trực tiếp nói: “ Những ngôi nhà thương mại này tôi dùng không được, trực tiếp đưa tôi đi xem khu biệt thực Có vị trí tốt nhất thành phô Hoa này đi.”

Khi người trung gian nghe điều này, có một số nghỉ ngờ lóe lên trong mặt hắn rồi nói: “Lâm tiên sinh, giá trung bình của những biệt thự có vị trí tốt nhất ở thành phó Hoa, có giá lên đến hàng ngàn vạn tệ đó. Ù “Đưa tôi đi xem nó.” Lâm Tử Minh gật đầu.

Người trung gian cau có, trong mắt đây sự hoài nghị, nhưng vì đạo đức nghề nghiệp, hắn ta vẫn hỏi: “Anh có chắc không?”

“Chắc chắn.”

Lâm Tử Minh sao lại không biết người trung gian đang nghĩ gì, nhưng anh không quan tâm, những hiểu nhầm như thế này có quá nhiều rồi, anh bị tê liệt với nó rôi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 443


Chương 443

Người trung gian thì lẩm bẩm vài câu rồi cũng không nói gì thêm, dù sao cũng là ý của khách hàng, khách hàng nói làm gì thì sẽ làm cái đó.

“Trong thành phố Hoa này, biệt thự tốt nhật của chúng ta là ở vịnh Du Long, với mức giá trung bình là hơn một ngàn vạn tệ, đặc biệt là trong đó căn tốt nhất có giá hơn ba ngàn vạn tệ.”

Trên đường đi, người trung gian giới thiệu với anh rất nhiều, hắn ta càng nhìn Lâm Tử Minh càng cảm thây là người không có tiền.

Câu trả lời của Lâm Tử Minh đơn giản và thăng thắn anh gật đầu nói, “Được rôi, đi xem đi.”

Vịnh Du Long đúng là một khu biệt thự tốt nhất ở thành phố Hoa này, không chỉ có vị trí tốt. mà còn mỗi trường và thiết bị của cộng đồng đều rât tốt, những người có thê sống ở đây đều là những người giàu có hoặc là có máu mặt.

Trước đây khi Lâm Tử Minh còn là con rễ của Sở Gia, những người trên dưới của Sở Gia đều muôn mua một căn nhà ở vịnh Du Long này, nhưng bọn họ. không có vốn liễng, không thể mua nỗi.

Trong đó mẹ vợ anh Liễu Tô. Hồng, đã nói về chuyện từ rất lâu rồi, bà ta muốn mua một biệt thự ở vịnh Du Long, lúc đó Lâm Tử Minh không ít bị cô ta phàn nàn, bị cô ta nói là vô dụng, ngu xuân.

Vậy là lúc đó, có một đoạn thời gian Lầm Tử Minh rất nóng lòng có thê mua một căn nhà ở vịnh Du Long.

Không ngờ là bây giờ anh thật sự CÓ khả năng mua được một căn nhà ở vịnh Du Long, chỉ là tiệc răng anh và Sở Phi đã li hôn mắt rồi, từ sau khi dời khỏi Sở Gia, không có quan hệ gì nữa, không có cơ hội nào đề xả cục tức đây nữa.

Nghĩ về điều này, Lâm Tử Minh vẫn có chút thất vọng.

Nói thật thì, Lâm Tử Minh ở trong Sở Gia bồn năm, Lâm Tử Minh bị Sở Gia khinh thường đến Cực điểm, ngay cả rác rưởi cũng không rẻ mạt nhứ vậy, trước đây anh không còn cách nào khác thì cũng thôi đi, hiện tại phản công thành công, trở thành đại gia lớn của thành phố Hoa này rôi, nói không chừng có thể trả cục tức trong lòng lại cho Sở Gia, đó cũng chỉ là giả thôi, dù sao thì anh cũng là một người đàng hoàng, dù có trưởng thành thêm chút nữa, thận trọng thêm chút nữa anh cũng có những cảm xúc và mong muôn của riêng mình.

Suy nghĩ về nó, anh cũng ngơ ngác ra không có cần thận nghe người trung gian giới thiệu, mà biểu hiện của anh rơi vào mắt của người trung gian trở thành cái biểu hiện của cảm giác áy náy nên là thái độ của hắn đối với Lâm Tử Minh ngày càng trở nên thờ ơ và khinh thường..: “Đến vịnh Du Long rồi, xuống đi.”

Người trung gian nói băng giọng bực tức.

Lâm Tử Minh trở lại bình thường, ờ một tiếng, anh bắt đầu xung xe.

Khi đi xuống xem, vịnh Du Long quả nhiên khác biệt, một khu phố nhỏ trong đó thôi cũng hoàn toàn khác, những cái khác không nói, cái công lớn này thì đã hoành tráng lắm rồi, người trung gian thấy ánh mắt của Lâm Tử Minh trên cái công lớn đó, nói với niềm tự hào rằng: “Cánh cửa của vịnh Du Long này được khắc lên từ mọi loại đá cẩm thạch tự nhiên, chỉ có cánh công này không cũng đã đạt tới ba trăm vạn nhân dân tệ rôi, không hề đơn giản.”

Lâm Tử Minh gật đầu nó: “Ba trăm vạn tệ, cũng không tồi.”

Người trung gian bí mật nói một từ giả vờ.

Khi bước vào trong, người trung gian cô hỏi Lâm Tử Minh là anh làm gì, nhưng Lâm Tử Minh đều không có chính thức trả lời vấn đề đó, điều đó làm cho hắn ta càng tin răng Lâm Tử Minh là một người nghèo, không đủ tiền mua một căn biệt thự ở vịnh Du Long, lần này đén đây, phần lớn là đi chơi, chụp vài tắm ảnh rồi đăng lên dòng thời gian giả vờ, làm nghệ này mây năm nay rồi hắn ta không ít gặp phải những người như vậy.

Lâm Tử Minh đã không biết mình bị dán một nhãn hiệu đó của người trung gian, anh quan sát cần thận những biệt thự bên trong đề xem là có căn nào khiến mình thỏa mãn không, có thì sẽ trực tiếp mua luôn.

Với tài chính hiện tại của anh, mua một căn biệt thự với giá hàng ngàn vạn tệ này, thì thật là quá đơn giản, còn đơn giản hơn người bình thường mua một gói thuốc lá nữa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 444


Chương 444

“Hãy đưa tôi trực tiếp đi xem căn biệt thự đất tiền nhất ở vịnh Du Long này đi”

Lâm Tử Minh xem một lúc đều không thấy hài lòng cau có nói với người trung gian.

Người trung gian nói một cách lười biếng: “Đề ngăn một số người không thê mua biệt thự, mà cố tình mượn lý do mua nhà để đi xem nhà, vì thê các nhà kinh doanh bắt động sản ở đây đã vạch ra một nguyên tắc răng nêu anh muốn xem những căn biệt thự đắt tiền nhất ở vịnh Du Long, anh phải quẹt một khoản hai mươi vạn tệ, nêu không thê quẹt ra được thì không cân đi xem nữa.”

“Còn có quy định đó sao?” Lâm Tử Minh đang cau mày, anh đã sống ở thành phô Hoa lâu như vậy rồi, anh chưa bao giờ nghe về bất động sản nào cân phải trả tiền trước khi mở: một căn nhà, hơn nữa, còn một tiếng phải lấy ra hai mươi vạn nhân dân tệ, cái này cũng qúa nhiều đi.

Nhìn trung gian thấy phản ứng của anh, người trung gian lại càng thêm xác nhận rảng anh đang giả vờ, †ỏ ra hơi mỉa mai rồi châm biêm, “Phải rồi, đối với một số người nghèo, cô tình mượn lí do mua nhà đề chụp vài bức ảnh đăng lên dòng thời gian khoe khoang mà. Dù sao vịnh Du Long là một khu dân cư sang trọng và cao cấp nhất ở thành phô Hoa này, tất cả những người có thể sống ở đó đều là những người có thân phận giỗng như vậy.Nêu như tùy tiện có những người đều có thể vào đó thăm quan cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của những người chủ ở đây, lại còn sẽ hạ thập phong cách của vịnh Du Long, phải không?”

Trên thực tê người trung gian nói có câu thật câu giả, vịnh Du Long đúng là có những điều khoản như vậy trong vùng biệt thự cao cập, nhất của vịnh Du Ì ong, tuy nhiên, số lượng tiền đặt cọc không đên hai mươi vạn nhân dân tệ mà chỉ cần năm vạn nhân dân tệ là được rồi.

Người trung gian nói như thế, chỉ vì là nhìn Lâm Tử Minh không thuận mắt, mụn anh biết khó rồi thì nên rút lui.

Tuy nhiên, hắn ta không ngờ rằng Lâm Tử Minh nói không do dự: “Được rôi, quẹt thẻ ở đâu?”

Khi người trung gian nghe Lâm Tử Minh nói điều này, hắn ta rõ ràng đã choáng váng, mắt hắn mở rộng một chút nói: “Anh có chắc không? Một lần quẹt hai mươi vạn nhân dân tệ đó, mà vịnh Du Long này không có hỗ trợ thẻ tín dụng!”

Sao Lâm Tử Minh sao lại không biệt răng người trung gian cô tình yêu câu anh “thây khó mà rút lui đi”, đôi với những việc này, anh quá lười. nhác để giải thích, anh không kiên nhẫn nói: “Ai nói anh đây là thẻ tín dụng? Hãy nhanh đưa tôi quẹt thẻ, tôi nóng lòng mua nhà trong hai ngày nay rội, không có thời gian đề chậm trễ nữa.”

Người trung gian bị mắc nghẹn bởi những lời của Lâm Tử Minh, sắc mặt có chút khó nhìn, trong lòng cũng, không được thoải mái lắm, ầm thầm nói lồi câu phù phiếm rồi đưa Lâm Tử Minh tới một nhân viên bát động sản để quẹt thẻ của anh.

Mặc dù hắn ta không tin là Lâm Tử Minh có khả năng mua một căn nhà, nhưng là một nhân viên bắt động sản, nếu thái độ của hắn ta quá tệ sẽ bị phàn nàn, nó sẽ có một chút ảnh hưởng đến sự nghiệp của hắn ta.

Sau một thời gian, người trung gian đưa Lâm Tử Minh đi quẹt thẻ, hơn nữa trước khi Lâm Tử Minh nói hắn ta đã nháy mắt trước với nhân viên bắt động sản nói: “Sắp xếp đề khách này trả một khoản tiên cọc là hai mươi vạn nhân dân tệ, anh ấy muốn xem khu biệt thự số 8 của vịnh Du Long.”

Lễ tân rất có mắt nhìn, cô gật đầu, lấy cái máy quẹt thẻ ra để quẹt thẻ cho Lâm Tử Minh.

Tuy nhiên, ngay khi Lâm Tử Minh sắp quẹt thẻ của anh, ngay ở đây, có một âm thanh truyền lại từ phía sau, kèm theo một giọng nói quen thuộc: “Anh yêu, em không bao giờ mơ rắng em có thể đến vịnh Du Long để mua một căn nhà, thật tuyệt! Đó là ước mơ của em, có thê sông ở vịnh Du Long, cảm ơn anh đã giúp em thực hiện!”

Sau đó, có một giọng nói khác, “

Đúng vậy Vinh Mẫn, Sở Huyện. có thể quen biết cháu, đúng là phúc của nó.”

Sở Huyên?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 445


Chương 445

Nghe thấy hai từ này, Lâm Tử Minh đã rất sửng sót, đây không phải là em họ của Sở Phi sao?

Anh quay lại nhìn một cách tò mò, anh thây một nhóm người của Sở Gia bước vào.

Cùng lúc đó, bọn họ cũng nhìn thấy Lâm Tử Minh.

Liễu Tô Hồng gần đây rất bực bội, mấy ngày nay Hàn Tuyết Phân không ít khoe khoang trước mặt cô ta, nói là con gái bảo bôi của bọn họ Sở Huyên đã tìm được một bạn trai giàu có, còn rất trẻ trung mà đã thành lập một.

công ty mạng rôi, một năm có thể kiêm được hai ba ngàn vạn nhân dân tệ, lợi nhậu còn mạnh hơn so với công ty Thịnh Khoa của Sở Gia, hơn nữa còn mua một căn biệt thự hàng vạn nhân dân tệ ở vịnh. Du Long tặng cho Sở Huyên, dùng đề phòng cưới của họ.

Hàn Tuyết Phân là vợ của Sở Hoa Thành em trai của Sở Hoa Hùng, cũng là mẹ của Sở Huyên, thông thường cô ta giao lưu rất nhiêu nơi với Liễu Tô Hỗng, Liễu Tô Hồng vốn là người yêu thích thê diện, nghe. thấy những điêu này, cô ta làm sao mà chịu được, dù sao con gái mình bây cũng là chủ tịch của công ty Thịnh Khoa, làm sao có thê thua kém Hàn Tuyết Phân được, cho nên khi Hàn Tuyết Phân hẹn cô ta đi đến xem nhà ở vịnh Du Long, cô ta đồng ý ngay lập tức.

Hơn nữa cô ta là người hành động trước rôi sau đó khi cả nhà Hàn Tuyết Phân đến vịnh Du Long mới gọi điện cho Sở Phi, nói cô đến vịnh Du Long để mua một căn biệt thự.

Lúc đó, Sở Phi nghe thấy điều này, cô ây bị ngơ ngay tại chỗ, đây là chuyện gì vậy? Họ có một căn nhà ở Tiếng phó Hoa, đang yên đang lành sao lại phải chạy đên vịnh Du Long đề mua một căn nhà? Hơn nữa vịnh Du Long toàn là biệt thự, thắp nhất cũng là hàng vạn nhân dân tệ rồi, nhà cô lẫy đâu ra số tiền lớn như vậy ‘chứ!

Nên ngay lập tức cô nói: “Mẹ làm gì vậy? Chúng ta có một căn nhà đang sông yên Ôn, tại sao lại tới vịnh Du Long đề mua một căn nhà? Bên đó đều là biệt thự nữa.’ Liễu Tô Hồng nói: “Bây ‘giờ con là chủ tịch của hội đồng quản trị, cổ phần cũng nhiều nhất, mua một căn biệt thự ở vịnh Du Long hoàn toàn thừa sức, được chứ?”

Cô ta cố ý nói rất to, bị cả nhà Hàn Tuyết Phân nghe được, nhấn mạnh răng con gái cô ta cũng là chủ, tịch hội đồng, không thể nào tệ hơn bắt cứ ail Sở Phi cau có nói: “Bây giò công ty đã trở lại đường đua, vẫn chưa có tạo ra lợi nhuận, con có nhiều cổ phần đi nữa thì cũng sao chứ? Làm gì có bản lĩnh lầy ra một số tiền lớn như vậy?”

Vừa hay Liêu Tô Hông mở loa ngoài, những câu nói này của Sở Phi bị cả nhà Hàn Tuyết Phận nghe được, ngay lập. tức cười ồ lên, Hàn Tuyết Phân nói: “ Liễu Tô Hồng em nói này, chị xuất thân từ nông dân chị không có biết giữa chủ tịch và chủ tịch có gì khác biệt, có những người cũng là chủ tịch đó nhưng thực ra chăng kiếm được bao nhiêu tiền hết, còn có người cũng là chủ tịch nhưng một năm lại có thể kiếm được hai ba ngàn vạn nhân dân tệ, ví dụ như Vinh Mẫn nhà chúng em đây.”

Khi Liêu Tô Hồng nghe được chuyện này, gương mặt cô ta đã chuyên sang màu xanh lá cây, trong lòng chửi thê một tiếng, lập tức tắt loa ngoài, đi sang mộ bên nói với Sở Phi: “ Mẹ không cần biết, bây giờ con lập tức đến đây cho mẹ, nêu không sau này con đừng xem mẹ là mẹ của con nữa!”

Nói xong cô ta trực tiếp cúp máy.

Sở Phi nghe được những tiếng trong điện thoại cô cảm thây rât bất lực, cũng may là hôm nay cô có thời gian, không có bận rộn, tránh mẹ cô lại làm trò gì khác nữa, Sở Phi nhanh chóng đi qua đó.

Nhìn thấy Liễu Tô Hồng đi đến, Hàn Tuyết Phân nói: “ Sao rồi? Sở Phi vận không lây ra được một số tiền để mua nhà à? Nhưng mà Sở Phi nói cũng đúng, nhà chị ở thành phố Hoa cũng đã có một căn nhà thương mại nhỏ tầm một trăm mét vuông rôi, đủ bôn người nhà chị ở rồi. Dù sao biệt thự ở vịnh Du Long cũng quá đắt, tùy tiện cũng là giá hàng ngàn vạn nhân dân tệ rồi, không phải ai cũng có thể mua nỗi đâu, he he.”

Sở Huyên nói ngay lập tức, “Mẹ, không thê nói như vậy được, bây giờ Sở Phi là chủ tịch của công ty Thịnh Khoa rồi, thân phận rất gao quý, ngay cả ông nội cũng phải nghe lời chị ây, chị ây giỏi giang như vậy, mua một căn biệt thự ở vịnh Du Long này không phải là chuyện quá nhẹ nhàng sao? Bác gái bác nói có phải không?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 446


Chương 446

Sở Huyên nói những lời xảo quyệt, hai mẹ con họ trêu chọc cô ta làm cô ta tức điên lên, nghiền răng nghiên lợi, nói: “Dĩ nhiên, Sở Phi nhà chúng tôi bây giờ là chủ tịch hội đồng, lấy ra hơn một ngàn vạn nhân dân tệ không phải quá. dễ dàng sao? Ngược lại các người đên vịnh Du Long này sẽ không thế chấp như những người nghèo chứ?”

Câu này thật sự đã làm khó Sở Hiên, vốn dĩ họ cũng định theo con đường thế chấp đó, dù sao thì hơn một ngàn vạn nhân dần tệ cũng không phải là con số nhỏ, cho dù bạn trai cô Vương Vinh Mẫn cũng không dễ dàng gì có thể lầy ra được só tiền đó.

Tất nhiên rồi, đến mức này rồi, cô ta không thể nói như thế được, không tranh màn thầu tranh cục tức!

Lúc bắt đầu, khi Sở Phi trở thành chủ tịch của công ty Thịnh Khoa, cả Sở Gia đã chịu áp lực của cô rất nhiều, trong thời gian đó, Liễu Tô Hồng. cũng không hề ít kiêu ngạo, giờ đây cũng không dễ dàng gì đề tìm được một người bạn trai giàu có, còn sẵn sàng vì cô ta mà chỉ tiên, hai mẹ con bọn lọ lấy lại thể diện.

Cho nên ngay lập tức nháy mắt với Vương Vinh Mân, nhận được sự đồng ý của Vương Vinh Mẫn, khuôn mặt cô ta tỏ thái độ khinh bỉ, mở miệng nói to: “ He he, trả góp? Đó là chuyện mà những người nghèo.” Vương Vinh Mẫn nhà cháu không có cân, nhưng còn bác gái đợi chút nữa Sở Phi đến, mua không nỗi biệt thự ở vịnh Du Long thì thật là buồn cười.”

Liễu Tô Hồng hứ lên một tiếng: “ Cái này không cân phải lo, chúng tôi có thê mua được biệt thự ở vịnh Du Long này.”

Khi cả nhà Hàn Tuyết Phân đi qua, Liễu Tô Hồng đã cô ý ở lại dùng lực cấu cho người đứng bên cạnh Sở Hoa Hùng một cái, máng mỏ: “ Cái đồ vô dụng như anh, vừa rồi cũng.

không biết giúp người ta nói hai câu, lại mặc kệ cả nhà Hàn Tuyết Phân cười nhạo nhiệt tình như vậy, anh có phải là đàn ông không hả?”

Sở Hoa Hùng bị cấu cho phát đau đón, nghiên răng, lập tức nói: “ Anh còn chứa nói em đó, cùng nhà Hàn Tuyết Hoa đến đây điên loạn gì, Phi Phí nói không sai nhà chúng ta có nhà ở trong thành phô Hoa rôi làm sao lại phải chạy đến vịnh Du Long này mua biệt thự làm gì? Bây giờ nhà chung ta chỉ có ba người, mua rồi thì cũng không có ai ở hết!”

Liễu Tô Hồng dùng lực . đập vào đầu Sở Hoa Hùng mắng mỏ: “ Vì thế mới nói anh là vô dụng, một chút tham vọng cũng không có, đều bị người khác bắt nạt thành ra như thế này rồi mà vẫn có thể nuốt cục tức xuông được! Hơn nữa bây giờ Phi Phi đã là chủ tịch của công ty Thịnh Khoa rồi, một năm cũng có được hơn ngàn vạn nhân dân tệ tiền hoa hồng, mua một căn biệt thự ở vịnh Du Long đó không phải là chuyện chỉ mật có vài phút giây như?”

Sở Hoa Hùng nói: “ Nói thì nói như vậy, nhưng mà hiện tại công ty Thịnh Khoa chỉ mới phát triển, Phi Phi cũng phải đến cuối năm mới có tiền, còn những nửa năm nữa cơ mà.”

“Em không quan tâm, hôm nay em nhất định phải mua một căn biệt thự ở vịnh Du Long này, không tranh màn thầu tranh cục tức!” Liễu Tô Hồng nghiêm túc nói.

Sau đó, bọn họ đi xem nhà với gia đình của Hàn Tuyết Phân, cũng tâm nào hiểu được đi ở vịnh Du Long này rất là đắt, nhưng mà sang trọng, có thể sống ở đây đêu là những quý nhân.

Không cần biết là Liễu Tô Hồng hay là Hàn Tuyết Phân trước mặt người trung gian đêu tâng bóc rất nhiệt tình, càng ngày càng thích vịnh Du Long, cũng có những chủ ý, nhất định phải mua nhà ở vịnh Du Long này.

Sau một thời gian, Sở Phi cũng đã tới, Liễu Tô Hồng nhìn thấy cô, lập tức lộ ra một nụ cười phấn khích, vẫy tay gọi: “Phi Phi, mau tới đây, mẹ đang chờ con!”

Hôm nay, Sở Phi mặc một cái váy đặc biệt rât đẹp, cộng thêm dung mạo của cô, lập tức khiên Vương Vinh Mẫn mở to con mắt, nếu như so sánh Sở Hiên cách qua xa Sở Phi mà.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 447


Chương 447

Sở Huyên nhìn thầy mắt của Vương Vinh Mân nhự vậy, cứ nhìn Sở Phi không dời mắt được, mặt cô ta đen sạm lại, dùng lực cấu Vương Vinh Mẫn, giận giữ măng mỏ: “ Mắt anh đang nhìn đi đâu vậy?”

Vương Vinh Mẫn bị đau, hồi lại tình thần vội vã giải thích với Sở Hiên, tuy nhiên, đôi mắt của hắn ta vẫn không thể không. nhắm vào Sở Phi, không có cách nào khác, cô rất là đẹp, là một trong ba người đẹp của thành phố Hoa, dung mạo của cô không có nghỉ ngờ gì nữa, đặc biệt sau khi trở thành chủ tịch hội đồng quản trị, cô ấy có một chút: tính khí của tông tài lại càng hấp dẫn hơn đối với đàn ông.

Vương Vinh Mẫn cũng là một doanh nhân tương . đối thành công, cũng đã chơi với nhiều người đẹp, nhưng mà những người có tâm cao như Sở Phi hắn ta chưa đụng bao giờ, hắn ta bây giờ đang háo hức.

Sau khi Sở Phi bước qua, cô nói, “Mẹ sao mẹ lại nghĩ đến vịnh Du Long này mua một biệt thự vậy?”

Sau đó, cô nhìn thấy Hàn Tuyết Phân và Sở Huyên, gật đầu và chào hỏi.

Liễu Tô Hồng nói: “ Khu biệt thự ở vịnh Du Long là tôt nhất ở thành phô Hoa, bây giờ con là chủ tịch của công ty Thịnh Khoa rồi, con không còn như trước nữa, dĩ nhiên con nên sống, trong căn nhà tốt nhất ở thành phố Hoa này.

Hàn Tuyết Phân lúc này đi đến, cười nói: “ Phi Phi, cháu cũng đến rồi, là như thế này, bạn trai của Huyên Nhi dự định mua cho Huyên Nhi một căn biệt thự ở vịnh Du Long làm phòng cưới, cô cũng có nhắc với mẹ cháu chuyện này, kết quả mẹ cháu cũng muôn mua một căn biệt thự ở đây, he he. Nhưng mà, cháu mới làm chủ tịch của công ty Thịnh Khoa, có lấy ra được nhiều tiền như vậy không?”

Sở Huyện cũng bỏ tay Vương Vinh Mẫn ra đi đến, cười nói: “ Mẹ, mẹ nói như vậy. không đúng rồi, chị Phi bây giờ có rât nhiều tiên, đã trở thành chủ tịch của công ty Thịnh Khoa của chúng ta rồi, biệt thự có hơn ngàn vạn nhân dân tệ thôi mà, đây còn không phải là chuyện quá nhẹ nhàng, chị Phi chị nói có đúng không? Vừa hay em và bạn trai em thích một căn bên khu số 6, cũng không đắt, hoàn thành tất cũng chỉ hơn một ngàn năm trăm vạn nhân dân tệ. Chị cũng có thề mua một căn bên cạnh, chúng ta cùng nhau sống ở đó, đến lúc đó làm hàng xóm của nhau tốt biết bao.”

Sở Phi nghe được những điều này, cuôi cùng cô cũng hiệu được, hóa ra là vì so sánh, nói thật , cô rất ghét việc như vậy, không kiểm soát liếc Liễu Tô Hồng một cái, hơn nữa, cho dù có muôn mua cô cũng không thể lấy đâu ra nhiều tiền như vậy!

“Phải không? Thê thì xin chúc mừng hai người trước, mua được một căn biệt thự ở vịnh Ủu Long. Nhưng mà tôi ấy à, không có cảm hứng với vịnh Du Long, bên đây quá xa tôi vẫn thích vị trí trung tâm thành phố hơn, đi làm cũng rất gân, vì vậy tôi không có dự định mua biệt thự ở vịnh Du Long.”

Sở Phi cười nói.

Lúc này, Hàn Tuyệt Phân đứng bên cạnh cô quái nói: “Phi Phi, thật là như thê như? Vừa rồi mẹ cháu rất thích biệt thự ở đây, nói nhất định phải mua một căn biệt thự ở vịnh Du Long. Cô thấy, cháu không phải là không thể lấy ra được tiền đề mua biệt thự ở vịnh Du Long này mới nói là không có hứng thứ với biệt thự ở vịnh Du Long? He he.”

Sau khi nghe những lời này, Sở Phi cũng rất khó chịu, cô lại liếc Liễu Tô Hồng một cái, đều trách cái sự yêu thích so sánh của mẹ cô, luôn gây rắc rồi cho cô.

Sở Phi nói: “ Mẹ cháu cô lại còn không hiểu sao, toàn dễ dàng góp vui theo, hôm nay thích biệt thự ở vịnh Du Long ngày mai lại không thích nữa.”

Sau đó ngay lập tức nháy mắt với Liễu Tô Hồng để Liễu Tô Hồng tỉnh táo lại.

Liễu Tô Hồng cũng nhìn thấy mắt đó của Sở Phi, mặc dù trong lòng không thích như vậy nhưng cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài phải làm theo: “Phải đó, đột nhiên tôi lại không thích biệt thự ở vịnh Dư: Long nữa một nơi quá xa xôi, he he.”

Nhưng cô ta trông như thê này, ai mà không nhìn ra được, rõ ràng là Sở Phi không có. tiền, không thể mua một căn nhà ở vịnh Du Long.

Nhìn thấy cái cảnh này, Hàn Tuyết Phân và Sở Huyên nhìn nhau, hại bọn họ. càng thêm vui vẻ và đắc ý, lúc trước Sở Phi làm chủ tịch của công ty Thịnh Khoa bọn họ. rất chỉ là không thích, bây giờ cũng đã có cơ hội đề “báo thù” làm sao bọn họ có thể sẵn sàng từ bỏ một cơ hội tốt như vậy?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 448


Chương 448

“Ha ha, chị dâu, tính cách của chị đã không thay đổi chút nào, em thấy có phải là chị thích biệt thự ở vịnh Dụ Long, nhưng mà do không mua nỗi đúng không?” Hàn Tuyết Phân có nụ cười rất đắc ý và châm biếm, đôi mắt đầy kiêu hãnh và khinh miệt khi nhìn Liêu Tô Hồng nói: “ Cũng phải mà, Phi Phi mặc dù là chủ tịch của Thịnh Khoa, nhưng mà không thể so sánh được với Vương Vinh Mẫn nhà em, quan trọng là Phi Phi cũng không lầy đâu ra tiên, dù sao cũng là hơn một ngàn vạn nhân dân tệ mà.”

Liễu Tô Hồng nghe thấy những lời này, trong lòng không biệt khó chịu như thê nào nữa, nhưng ánh mắt của Sở Phi khiến cô ta không dám cử động.

Tiếp theo là một câu nói từ Sở Huyên, nó làm cho đầu óc cô ta trực tiệp muốn phát nỗ, “Tất nhiên rồi, chị Phi từ lúc lên làm chủ tịch xe cũng không có đổi, vẫn lái chiếc Volkswagen trước đây, không như Vương Vinh Mẫn nhà em, người ta đã lái chiếc Bentley mấy năm trước rồi.”

Liễu Tô Hồng lập tức nồi giận, đứng lên nói to răng: “ Nhà mấy người cứ nói những lời kì quái gì vậy? Ai nói Phi Phi nhà tôi mua không nôi biệt thự ở vịnh Du Long hả? Chúng tôi chỉ là muốn giữ thể diện cho mây người, nếu như mấy người đã nói vậy rôi, thì chúng tôi hôm nay sẽ đi thanh toán mua hai căn biệt thự đói”

Hàn Tuyết Phân và Sở Huyên cả hai người họ đều rồi trí, không ngờ Liễu Tô Hồng lại to gan đến thê, đên bây giờ rồi mà vận dám nói những lời đó, khiến cho bọn họ có chút áy náy chẳng có nhẽ vừa rồi Sở Phi Tà diễn kịch, Sở Phi thật sự có thê lây ra hơn một ngàn vạn nhân dân tệ để mua căn biệt thự đó?

Trong một thời gian, bọn họ không dám nói chuyện dễ dàng nữa.

Nhưng Liễu Tô Hồng hiểu được phản ứng của bọn họ, lập tức đắc ý nói; “Sao nào, không dám nữa? Tôi thấy lấy không i ra được là mây người đầy, vừa rôi giả vờ rất tuyệt vời mà, người không biệt lại còn nghĩ rằng mây người có trong danh sách của những người giàu có nữa.’ Sở Huyên lúc đó cũng rất thất vọng, cô ta kéo .Vương Vinh sang một bên rôi nói vài lời nhỏ tiếng, đủ mọi kiểu làm nũng còn đáp ứng một số yêu cầu “quá đáng”, cuối cùng Vương Vinh Mân đã nghiên răng đồng ý.

Hơn một ngàn năm trăm vạn nhân dân tệ, đối với hắn mà nói có chút nhiều, nhưng mà cũng không đến nỗi là không lây ra được, mới đoạn thời gian trước, hắn mới bàn bạc được một đơn hàng lớn, thu lại được ít vốn đầu tư.

Hăn cũng là một người yêu thích thê diện, đặc biệt còn trước mặt những phụ nữ xinh đẹp, cộng thêm Sở Huyên đã cho hắn vài điều kiện k*ch th*ch, hắn không thệ nào không động lòng, nghiên răng đồng ý.

Sở Huyên lập tức nở nụ cười rực rỡ, khế thờ dài trước mặt Vương Vinh Mẫn, đi qua lại, nói với Liễu Tô Hồng: “Được thôi, bác gái hôm nay định thì hôm nay định đi, bây giờ chúng ta, qua gặp nhân viên bắt động sản để thanh toán, giải quyết thủ tục.”

Liễu Tô Hồng hứ một tiếng rồi nói: “Phi Phi, con có nghe thây không?

Chúng ta bây giờ đi trí toán, mua căn nhà biệt thự đó, đến lúc đó, chúng ta sẽ phải trang trí nó lên một cấp độ cao hơn, như một cung điện!” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sở Phi nhìn không nổi nữa, cô nói với một chút cảm xúc trong đó: “ Mẹ! Mẹ đủ rồi đó, con đã nói rồi, không. CÓ mua biệt thự ở vịnh Du Long này.”

Liễu Tô Hồng. bị Sở Phi mắng mỏ vài câu nên rất xâu hỗ, giận dữ nói: “Này, thái độ của con là thê sao? Có ai nói chuyện với mẹ mình như vậy không?

Mẹ đã nuôi nâng con lớn lên, bây giờ con có tiên rồi, mua cho mẹ một căn biệt thự cũng không được hả?”

Sở Phi thấy Liễu Tô Hồng đã rất hoang mang, không nói một ngàn năm trăm vạn nhân dân tệ, giờ năm trăm vạn nhân dân tệ cô cũng không thê lấy ra được, cô chỉ nói: “Không phải là con không muôn mua, mà là con không có tiên, sao mà mua cho mẹ?”

Sau khi nói điều này, gương mặt Liễu Tô Hồng lập tức trở nên xanh lè, ngược lại Hàn Tuyết Phân và Sở Huyên lại càng cười hả hê hơn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 449


Chương 449

Nghe được hai mẹ con. Hàn Tuyết Phân và Sở Huyên cười nhạo, Liêu Tô Hồng chỉ cảm thấy răng phổi của cô ta sắp nỗ tung luôn rôi, Sở Hiên nhìn thấy cảnh này, trong lòng vui hết cỡ, cô tình lớn tiêng nói với Vương Vinh Mẫn: “ Anh yêu, em năm mơ cũng không rằng thật sự có thê đến vịnh Du Long mua biệt thự, thật là tuyệt vời! Có thể sống trong vịnh Du Long là ước mơ của em, cảm ơn anh yêu giúp em thực hiện nó!”

Hàn Tuyết Phân cũng nói: “Đúng vậy, Vinh Mân, Sở Huyên quen biết được cháu thật là phúc phận của nó.”

Vào lúc này, trước mặt Lâm Tử Minh chuẩn bị quẹt hai mươi vạn nhân dân tệ, nghe thây những tiếng này, quay đầu lại nhìn, anh mắt đối diện với bọn họ

Ngay lập tức, Hàn Tuyết Phân và Sở Huyện đơ ra một lúc, rõ ràng là không nghĩ răng, lại ở đây chạm mặt Lâm Tử Minh.

Phải biết là vịnh Du Long là một nơi mà người giàu có có quyền đến, trong khi Lâm Tử Minh chỉ là một kẻ vô dụng bại trận.

Cùng lúc đó, Sở Phi và Liễu Tô Hồng, Sở Hoa Hùng ba người bọn họ cũng nhìn thây Lâm Tử Minh, trong một thời gian bầu không có có gì đó không đúng.

“Lâm Tử Minh?” Hàn Tuyết Phân lập tức kêu lên, “ Làm sao mày lại chạy đến vịnh Du Long này vậy?”

Từ rất lâu rồi, gia đình của Hàn Tuyết Phân vẫn luôn xem thường Lâm Tử Minh, Lâm Tử Minh trong mắt bọn họ chỉ như là rác rưởi vô dụng và hèn nhát, xem thường anh từ trong tận đáy lòng. Ngay cả khi họ nghe răng Lãi Tử Minh đã đầu tư một ngàn vạn nhân dân tệ vào công ty Thịnh Khoa mới khiên Sở Phi di lên làm chủ tịch hội, bọn họ vẫn xem thường Lâm Tử Minh, bời vì bọn họ nghĩ rằng Lâm Tử Minh không thể nào lẫy ra được số tiền lớn đến Vậy, chắc chắn do Sở Phi bám được vào chân của chủ tịch Tử Quỳnh mới làm cho chủ tịch của Tử Gì n0 tự nguyện đầu tư vào công ty Thịnh Khoa một ngàn vạn nhân dân tệ, Lâm Tử Minh chỉ là một vỏ bọc mà thôi.

Vì vậy Sở Huyện ngay lập tức cười lên: “Lai còn phải hỏi nữa sao, chắc chắn đến vịnh Du Long làm thuê đó, mẹ không nhìn xem hẳn ta đang mặc bộ đồ gì.”

Hàn Tuyết Phân nói với giọng kì quái: “ Không phải nói như vậy đâu, người ta lúc trước đã đầu tư cho Thịnh Khoa một ngàn vạn nhân dân tệ đó, nêu không con nghĩ rằng Sở Phi thật sự có thê trở thành chủ ch của công ty Thịnh Khoa như?”

Hai người mẹ và con họ mẹ một câu cọn một câu, coi Lâm Tử Minh một đồng cũng không đáng vậy, và người trung gian đã đi cùng với Lâm Tử Minh càng khẳng định rằng Lâm TIẾP Minh chỉ là một người nghèo, đôi mắt của hắn ta đối với Lâm Tử Minh còn đáng khinh hơn.

Lâm Tử Minh đã miễn dịch với những từ này, anh trực tiếp nhìn Sở Phi, không ngờ bọn họ sẽ gặp lại nhau nhanh như vậy.

Lúc này, Liễu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng cũng nhìn thây Lâm Tử Minh, lúc đó anh mắt của bọn họ cũng thay đổi.

“Thật xui xẻo, sao ở đây lại gặp được cái tên vô dụng này.” Liêu Tô Hông có bộ mặt đen tối và thù hận, đối với Lâm Tử Minh nhìn không có thuận mắt, bởi vì sau đó cô ta cũng nghe ngóng được việc Lâm Tử Minh đâu tư cho công ty Thịnh Khoa một ngàn vạn nhân dân tệ, là từ công ty truyện thông Tử Quỳnh bện kia chuyên tiền qua, cô ta chắc chắn sẽ nghĩ răng số tiên đó không có liên quan gì đến Lâm Tử Minh, mà đó là tiền của chủ tịch của Tử Quỳnh.

Giờ thì Sở Phi và Lâm tr Minh đã ly hôn rôi, trong lòng cô ta không biết là đã vui mừng đên mức nào nữa, lúc này lại gặp Lâm Tử Minh làm cho tâm trạng của cô ta còn tệ hơn.

Còn về Sở Phi, có gì đó lạ trong mắt cô khi cô nhìn thấy Lâm Tử Minh ở đây, cô không ngờ rằng lại gặp được Lâm Tử Minh ở đây.

Trừ phi Lâm Tử Minh đến vịnh Du Long đề mua nhà.

Bây giờ cô hồ đồ về thân phận thật của Lậm Tử Minh, cô không thể nào hiểu nổi Lâm Tử Minh là người như thế nào nữa rồi, từ cái ngày từ Thính Phong Đình trở về, cô đã đi điều tra về Thính Phong Đỉnh, kết quả càng điều tra cô càng sợ hãi hơn!

Cô càng ngày càng không thể hiểu được thân phận của Lâm Tử Minh nữa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 450


Chương 450

Lúc này, Hàn Tuyệt Phân, Sở Huyên và Vương Vinh Mẫn ba người bên họ đi đến, nhìn thấy trong tay Lâm Tử Minh cằm một tâm thẻ ngân hàng, Sở Hiên nói với Lâm Tử Minh: “ Ôi, anh rễ, anh đến vịnh Du đề mua nhà sao?”

Lâm Tử Minh làm sao lại không biết Sở Huyền có ý nghĩa gì, anh lười nhác đề tiếp chuyện với cô ta, trực tiếp quay mặt đi rồi nói với nhân viên bắt động sản trước mặt: “Đưa máy quẹt thẻ cho tôi, bây giò tôi quẹt.”

Sở Huyên thấy Lâm Tử Minh lại dám không tiếp lời cô ta, cơn giận giữ. bốc lên, hứ một tiếng, cao giọng nói: Này, Lâm Tử Minh, tôi đạng nói với anh đó, tai anh có vẫn đề như?”

Cô ta cố ý nói rất lớn, rất thô lỗ ở đây, ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người quanh cô ta.

Lâm Tử Minh cau mày, nói với một giọng giận giữ: “Có gì thì nói đi.”

“Anh!” Sở Huyên chịu ấm ức, lập tức lắc lắc lay Vương Vinh Mẫn làm nũng: “ Anh yêu, cái tên này bắt nạt eml”

Sắc mặt của Vương Vinh Mẫn ngay lập tức bị sâm xuống, nhìn lên nhìn xuống Lâm Tử Minh, ánh mắt không tốt đột hỏi: “ Cái tên. này là ai?”

Không phải trước đây em đã nói với anh rồi sao, Sở Gia chúng em có một thằng con rễ vô dụng, mây năm nay không biết là đã làm cho Sở Gia mật mặt không biết bao nhiêu là nữa.” Sở Huyện cô ý nói lớn tiếng, hơn nữa còn cô ý quay lại nhìn Sở Phi một cái.

Khi Liễu Tô Hồng nghe được điều này, mặt cô ta xanh lè, cô ta rất tức giận.

Vương Vinh Mẫn thấy, được một chút bóng tôi, hắn ta vừa rồi có nhìn qua Sở Phi biết rằng Lâm Tử Minh là chồng của Sở Ehí, ngay lập tức trở thành thù địch với Lầm Tử “Minh, “ Thì ra là vậy, nhìn cũng không thấy ra sao hết.”

” Ha ha, tất nhiên rồi, anh cũng không SUY nghĩ, anh tạ mà có một năng lực mà lại có thể sống một cách tôi tệ như vậy sao?” Sở Huyện cười đặc biệt vui mừng, xong việc rồi còn làm cái mặt đạo đức giả nói: “ Ôi , anh rễ thật là ngại quá, con người em thẳng thừng, nghĩ cái gì là nói cái đó, anh đừng để trong lòng nhé!”

Hàn Tuyết Phân quay lại nói với Liễu Tô Hồng: “Anh Hùng, chị dâu dâu, anh chị không phải muôn mua biệt thự ở vịnh Dù jg Sở Phi lấy ra không được tiền thì kêu con rễ của anh chị mua cho.”

Sở Huyên cũng nói: ˆ Đúng đó, bác gái, anh rề có rất nhiều tiền, thòi gian trước còn từ bên công ty truyền thông Tử Quỳnh chuyền một ngàn vạn nhân dân tệ qua đâu tư cho công ty Thịnh Khoa của chúng ta sao? Cháu tin răng biệt thự ở vịnh Du Long chỉ có hơn một ngàn vạn nhân dân tệ thôi, anh rễ có thê dễ ràng lây ra được.”

Hai mẹ và con họ một người hát một người hợp lại, làm thu hút tất cả mọi người trong sảnh.

Liễu Tô Hồng nghiền răng nghiền lợi, muốn bác bỏ, nhưng lại không có cách nào cả, ai bảo là nhà bọn họ nói đúng chứ!

Khi Lâm Tử Minh nghe được điều này, anh khá bắt ngờ, cả nhà Sở Phi đên vịnh Du Long đê mua một biệt thự?

Thật là trùng hợp quá.

Sắc mặt của Sở Phi rất khó coi, không biết là tại sao, từ lúc ly hôn xong lúc cô đối mặt với Lâm Tử Minh cảm giác biến đổi, đặc biệt rất không muốn Lâm Tử Minh nhìn thấy bộ dạng thảm hại của cô.

Vì vậy cô ở lại đó không được nữa, kéo áo Liễu Tô Hồng, nói nhỏ: “Mẹ ơi, đừng gây chuyện, chúng ta nên về nhà thôi.”

Sắc mặt của Liễu Tô Hồng cũng không chống đỡ được nữa, đối với người thích thể diện như cô ta mà nói, bị hai mẹ con Hàn Tuyết Phân và Sở Huyên nói mà như đánh vào mặt Vậy, trong lòng cô ta rất khó chịu, nhưng cô ta ,không nghĩ ra được cách nào. chỉ có thể phàn nàn trong cay đắng: ‘ “ Đều tại con đó, lên làm thi tịch rồi cũng không có tiền, hại mẹ và bố con mất mặt!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 451


Chương 451

Hàn Tuyết Phân nhìn thấy họ sắp. rời đi, lập I0 ngăn họ lại, vui vẻ nói: Chị dâu, không phải chị cũng muốn mua biệt thự sao? Sao lại đi rồi?

Không phải là thật sự không mua nổi chứ?”

Liễu Tô Hồng nhịn không nỗi nói : ‘ Ai nói chúng tôi mua không nỗi, chỉ là hôm nay chúng tôi không mua ngày mai đên mua không được như? Mây người quản được à.”

Sở Huyện không nói không thương tiếc: “ Ha ha, bác gái, mua không nồi chính là mua không nỗi đó, lại còn lắm lý do như vậy. Cũng đúng thôi vịnh Du Long là khu biệt thự cao cấp nhất trong thành phố Hoa, cũng không. phải là ai cũng có thê mua được.”

Câu nói này rât khó nghe, Sở Phi nghe xong sắc mặt cũng không được tột, siệt chặt răng, vốn dĩ tân trạng cô vẫn rất tốt, cho dù Hàn Tuyết Phân và SỞ Huyện có như thế nào đi nữa cô ây cũng không có quan tâm, nhưng khi Lâm Tử Minh xuât hiện Ủì tâm trạng cô lập tức SỤP ¡ đồ, phiên phức nói: Không phải mây người muôn nhìn thây tôi bẽ mặt sao? Chúng tôi thật sự là mua không nồi, như thế cũng có sao chứ?”

Mắt cô có hơi đỏ.

Rồi cô đột ngột quay đi, định đi ngay khỏi đó.

Hàn Tuyết Phân và Sở Huyên nhìn nhau, họ cực kỳ đắc ý, giống như là người chiến thắng.

Tuy nhiên, vào lúc này, một tiếng nói lớn vang lên, “Ai nói chúng tôi mua không nồi?”

Là Lâm Tử Minh.

Ngay lập tức, ánh mắt của mọi người đêu ở trên người anh.

Người đang muốn một bước lớn dời đi Sở Phi nghe được những lời này, đột nhiên người cô run lên một chút, giọng của Lâm Tử Minh hình như đã đem những lời trong lòng cô thốt ra vậy.

Liễu Tô Hồng đã rất sửng sốt, cô ta quay nhìn, lại thấy Lâm Tử Minh đang bước đến đó, trên mặt nở nụ cười tươi nói lại một lần nữa: “ Ai nói là chúng tôi không mua được chứ? Chỉ là một cái biệt thự ở vịnh Du Long thôi màI”

Chỉ là một biệt thự ở vịnh Du Long mà thôi!

Câu nói này cũng thật là quá ngạo mạn!

Không chỉ có Hàn Tuyết Phân và Sở Huyện mà còn những người xem xung quanh họ đêu không có ấn tượng tôt với Lâm Tử Minh, họ nghĩ răng Lâm Tử Minh cũng thật là quá kiêu căng.

Bọn họ. có thể tới vịnh Du Long để mua những căn biệt thự, nhưng cũng có một dạng thế chấp, nói ra những lời chỉ là một biệt thự ở vịnh Du Long mà thôi đó, họ không có một giọng nói lớn như vậy. Hơn nữa, theo quan điểm của họ, Lâm Tử Minh tin mặc bộ đồ bình thường và đi một đôi giày hai ba trăm nhân dân tệ, cả người chỉ giống một trong những người kiêm lương. bình thường, người như thế này có thê mua được một biệt thự ở vịnh Du Long, có đánh chết họ cũng không tin điều đó.

“Ha ha ha ha ha, giọng điệu thật lớn, giông như anh, đầy chẳng phải là không thèm để vịnh Du Long trong mắt sao? Theo như anh nói, anh là người giàu nhất trong hàng vạn phú gia hay sao?” Vương Vinh Mẫn lập tức nói †o.

Bây giờ hăn ta càng lúc càng nhìn Lâm Tử Minh không thoải mái, dù là cùng tuổi nhưng hắn ta là người thành công đổi với người vô dụng như Lâm Tử Minh, từ trong đáy lòng hắn ta rất xem. thường anh, lại còn chưa kể có mối quan hệ với Sở Phi.

Lời nói của hắn ta được nhiều người chấp nhận và họ đều đang bắt đầu nhạo báng.

“Phải rồi, chỉ là cái lá thôi ở đó giả vờ cái gì.”

“Thật sự không biết trời cao đất dày, lại còn dám lớn giọng, nói chỉ là khu biệt thự ở vịnh Du Long?”

“Tôi nghĩ người đàn ông này là một thằng hè, đã làm ầm lên, nêu như nhìn hắn ta như vậy, đúng là một người giao hàng.”

“Người giao hàng là quá cao với hắn ta, tôi nghĩ hãn ta là người chuyển gạch xây dựng.”

Nhiều người bắt đầu cười nhạo Lâm Tử Minh, một sự thù địch lớn đối với Lâm Tử Minh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 452


Chương 452

Lại còn không phải nữa, những lời nói của Lâm Tử Minh vừa mới nói đã xúc phạm họ rất nhiều.

Nếu đổi lại là người khác, . gặp phải tình huống này đã bị bối rồi, nhưng với Lâm Tử Minh, chuyện đó Tăng là gì.

Lúc này, anh đã đi tới trước mặt Sở Phi rồi, cười tươi nói: “ Phi Phi, em vừa rôi lại tinh nghịch nữa rôi, chúng ta không phải nói rồi, là ở vịnh Du Long mua biệt thự, tiền đã đủ rồi, sao em lại nói là mua không nồi, em đây không phải là đang lừa cô và Sở Huyện hay sao?”

Sở Phi há hốc miệng, có chút đờ đẫn nhìn Lâm Tử Minh, có chút không hiểu Lâm Tử Minh ‘đang làm trò gì nữa, cô lập tức dùng ánh mắt hỏi: ‘ Này, anh đang làm cái gì vậy?”

Nụ cười trên gương mặt của Lâm Tử Minh không thay đôi, rôi anh quay ra nói với Liêu Tô Hồng: “Mẹ, mẹ thích căn biệt thự nào? Chúng ta có thể mua nó.”

Lưu Châu có chút bôi rồi không hiệu Lâm Tử Minh đang làm gì, quay ra nhìn Sở Phi hy vọng thấy. điêu gì đó trên mặt Sở Phi, nhưng giờ Sở Phi lại cúi đầu nhìn xuống v với cái nhìn rất phức tạp, cô cũng rất bối rồi.

Lúc này, Sở Huyên đã “na ứng lại, ngay lúc đó cô ta cười lớn hai tiếng ha ha, thả cánh tay của ,Vương Vinh Mẫn rồi đi tới: “Ồ, anh rể thật là uy phong mà, lại có thể mua nồi nhà ở vịnh Du Long, lợi hại lợi hại!”

Cô ta nói thì như vậy, nhưng khuôn mặt cô ta đầy nụ cười khinh miệt, rõ ràng là không tin răng Lâm Tử Minh có khả năng mua một ngôi nhà, cô ta nghĩ rằng Lâm Tử Minh đang có làm cho khuôn mặt anh sưng thêm giống như mặt mập vậy.

Còn không phải như, Lâm Tử Minh vào nhà Sở Gia bốn năm, vẫn luôn là hình tượng: vô dụng 🙂 nhút nhát, chưa bao giờ làm được việc gì ra hòn, không biết là đã làm Sở Gia mất mặt bao nhiêu lần nữa, đặc biệt là Sở Phi vợ anh, bởi vì có một người chồng vô dụng như Lâm Tử Minh vân luôn có danh tiếng không tốt ở thành phố Hoa.

Bây giò có đánh chêt cô ta cũng không tin là Lâm Tử Minh có thê có lây ra nhiều tiền như thê để mua một biệt thự ở vịnh Du Long, cho dù là thế chấp thì cũng phải một lần cũng phải lấy ra hàng trăm vạn nhân dân tệ.

Hàn Tuyết Phân cũng nhanh chóng tham gia cùng nhau, bắt đầu miệt thị và khinh bỉ Lầm Tử Minh trong giọng điệu của mình.

Liêu Tô Hồng cũng nuốt nước bọt, quay ra hỏi Lâm Tử Minh: “ Anh thật sự có tiên mua biệt thự ở vịnh Du Long?”

Lâm Tử Minh gật đầu nói với một nụ cười: “Tất nhiên, tôi đã lừa gạt người bao giờ đâu?”

Liễu Tô Hồng cần thận suy nghĩ về nó, hình như có vẻ có lý, mặc dù những năm này Lâm Tử Minh rất vô dụng, nhưng về sự thành thật thì vẫn có thể tin được, Lâm Tử Minh đúng là chưa có lừa gạt ai bao giờ.

Nhưng ngay cả khi cô ta nghĩ vậy, cô ta vận cảm thây không chắc chăn, dù gì cũng là căn biệt thự hơn một ngàn vạn nhân dân tệ quá khó để mua được nó.

Cô ta nghĩ, dù sao cũng đến bước này rồi, mật mặt thì cũng đã mắt rồi, cô ta cũng không sợ bị mát mặt thêm lần nữa, đến lúc đó cô ta sẽ ném hết những rắc rồi lên người Lâm Tử Minh.

Nghĩ xong rồi cô ta nói::“ Được chứ, nêu như anh mua nồi, mẹ cảm ơn anh rất nhiều.”

Lâm Tử Minh mỉm cười, rồi nói với Sở Phi: “Phi Phi, em và mẹ chọn đi, thấy thích căn biệt thự nào ở vịnh Du Long?”

Sở Phi cắn môi mà không nói gì cả, thực tế hiện tại, rong lòng cô tin răng Lâm Tử Minh có thể mua nổi biệt thự ở vịnh Du Long, nhưng mà bây giờ bọn họ đã ly hôn rồi, cho dù có mua nồi, có vẻ như nó cũng không có liên quan gì đến họ cả…… Cho nên trong một khoảnh khắc, cô cúi đầu xuống và không nói chuyện.

Đôi mắt mà Lâm Tử Minh nhìn vào, anh có thể nhìn thấu tâm trạng phức tạp của Sở Phi lúc này, nói thật thì, anh. vẫn còn một chút hạnh phúc trong trái tim, anh đã kết hôn với cô nhiều năm như vậy, Sở Phi luôn coi thường anh, bây giờ anh cuôi cùng cũng có cơ hội được tự hào trước mặt Sở Phi rồi!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 453


Chương 453

Hơn nữa, anh cũng cảm thầy được bộ dạng. hiện tại của Sở Phi, có một chút mùi vị của sự hồi hận………

Tuy nhiên, Sở Huyện và Hàn Tuyết không thể nhìn nổi nữa, bọn họ lừa Sở Hoa Hùng và Liễu Tô Hàng đến vịnh Du Long để xem nhà, mục đích chỉ là muôn làm họ bẽ mặt, rồi đòi lại sự bẽ mặt trước đây của mình , kết quả bây giờ Lâm Tử Minh xuất hiện, giành lây quyện làm chủ, bọn họ làm sao có thê đông ý được.

Bây giờ, Hán Tuyết Phân nói: ” Tết thôi, nêu như anh mua nổi biệt thự ở vịnh Du Long, thế thì đừng phí lời nữa, trực tiệp qua đó thanh toán đi.”

Sở Huyên cũng nói: “Phải đó, đến thanh toán đi, cùng nhau thanh toán.”

Sau đó cô ta nháy mắt với Vương Vinh Mẫn, Vương Vinh Mẫn cũng đã gật đầu, nói trực tiếp với tay quản lý bất động sản: ” Chính là cái căn vừa rôi, NT: sắp xếp thủ tục bây giờ cho tôi, tôi đã thanh toán thì anh cũng giao căn nhà cho tôi càng sớm càng tốt.”

Người trung gian phụ trách Vương Vinh Mẫn, nghe thấy điều này, sác mặt ngay lập tức chuyền màu đỏ với sự phân khích, hắn ta đã gật đầu nói lớn tiêng: ‘ ‘ Được được được! Vương tổng, tôi sẽ đi sắp xếp ngay! Vương tông anh thật hào phóng, tôi đã làm người trung gian bao nhiêu năm rồi, . đây là lần đầu tiên tôi thấy một vị khách nhanh chóng vui:vẻ như anh!”

Sau đó, Vương Vinh Mẫn đến nói với Lâm Tử Minh: “Cùng thanh toán đi.”

Hắn ta hất lông mày, biểu cảm đầy khiêu khích.

“Được.”

Lâm Tử Minh không suy nghĩ về điều đó lập tức đồng ý.

Anh hoàn toàn làm cho Vương Vinh Mẫn choáng váng, nhưng một lúc hắn lại cười nhạt, nghĩ răng Lâm Tử Minh chỉ có ý làm cho thần bí vậy thôi.

“Không cần phải nói nhiều nhự vậy đâu, cùng nhau thanh toán đi.”

Vương ` Vĩnh Mẫn lây thẻ ngân hàng ra và bắt đầu thanh toán, trực tiếp mua căn biệt thự một ngàn năm trăm vạn nhân dân tệ.

Lâm Tử Minh cười rồi quay ra nói với Sở Phi: ” Mọi người thích căn nào vậy? Trực tiếp mua nó là được rồi!”

Sở Phi ngay lập tức kéo Lâm Tử Minh sang một bên, rất nhỏ tiếng nói với anh: “Lâm Tử Minh, anh đang làm cái quái gì vậy? Chúng tôi không có kế hoạch mua biệt thự ở vịnh Du Long.”

Nụ cười trên gương mặt Lâm Tử Minh vẫn không có gì thay đổi: ” Em cũng không thê trân trân đứng đó nhìn hai mẹ con nhà Sở Huyện khinh thường chứ, dù gì bây giờ em cũng là chủ tịch của công ty rồi, truyền ra ngoài cũng rất là khó nghe, phải không?”

Sở Phi căn môi, “ Nhưng tôi không có tiền.”

“Không sao đâu, anh có. “Nụ cười của Lâm Tử Minh rất Vui, nụ cười của anh khiến cho Sở Phi cảm thấy trái tim mình đặc biệt.

“ Lâm Tử Minh!” Sở Phi đã nhần 2 mạnh giọng, “ Chúng ta đã ly hôn rôi, tại sao lại muôn giúp tôi như vậy?”

Cô nhìn chăm chăm vào Lâm Tử Minh, hy vọng tìm được vài câu trả lời cô muôn từ anh, tiếc là cô bị thất vong, biểu hiện của Lâm Tử Minh vẫn rât bình thường, vân là cái nụ cười như vậy, cô không thể thấy bất kỳ cảm xúc nào khác trong đó.

“Ly hôn rồi cũng có thể làm bạn mà.”

“Tôi không có nhiều tiền như thế để trả lại cho anh!”

Lâm Tử Minh không nói chuyện, mà trực tiếp nói với Liêu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng: “Bó, mẹ, hai người thích căn biệt thự nào? Con sẽ mua ngay bây giờ.”

Hiện tại biểu hiện của Lâm Tử Minh quá tự nhiên đến nỗi không thấy có một chút tội lỗi nào ở trên khuôn mặt của anh, làm cho Sở Hoa Hùng và Liễu Tô Hồng bắt đầu do dự, có một giọng nói xuât hiện trong tâm trí họ, chắc không phải là Lâm Tử Minh thật sự có tiền để mua chứ?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 454


Chương 454

Trong một thời gian, bọn họ đã tuyệt vọng, lại có một số hy vọng đã tăng lên, Liễu Tô Hồng nói: “Nhìn này, anh xem đi.”

Sở Hoa Hùng cũng nói: “Phải đó, trông cũng ôn mà”

Dù sao thì, bây giờ Lâm Tử Minh và Sở Phi cũng đã ly hôn rồi, đã không còn quan hệ gì với bọn họ nữa rôi, bọn họ cũng không thể bắt Lâm Tử Minh giúp đỡ mua căn biệt thự đắt tiền như vậy.

Sở Huyên thầy bọn họ nói nhiều như Vậy, rõ ràng là đang kéo dài thời gian: “ Này, mây người mua hay không mua, không muôn mua thì đừng phí thời gian ở đó nữa.”

Lâm Tử Minh lại bước qua đó lần nữa nói: “Mua chứ, sao lại không mua, nhưng những căn bệt thự tôi thích không phải là loại này.”

Sở Huyên thấy hạnh phúc, lộ ra vẻ khinh miệt, “ Ha ha, tôi biết anh sẽ nói thế. Nhưng đúng vậy, căn biệt thự hơn một ngàn vạn nhân dân tệ, cho dù anh có làm việc cả đời cũng không mua nồi.”

Những người xung quanh Lâm Tử Minh cũng nhìn với sự khinh miệt, đối với thành phố Hoa mà nói, „ 99% người ta không thể mua nỗi cái biệt thự xa xỉ ở vịnh Du Long, đây không phải là một vẫn đề nhục nhã, TT vấn đề là Lâm Tử Minh: không mua nỗi nó mà lại còn cứng miệng, điều đó khiến họ thầy kinh tởm.

So với Vương Vinh Mẫn một người thành đạt, khoảng cách này còn lớn hơn.

Thật ra, không chỉ có họ, mà ngay cả Liễu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng cũng nghĩ như vậy, cho nên vô hình họ đã làm nên khoảng cách với Lâm Tử Minh. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Tử Minh chỉ mỉm cười, phót lờ họ, trực tiếp nói với nhân viên bát động sản: “ Ở đây căn biệt thự đắt nhất ở khu số máy?”

Mọi người nghe thấy câu nói này ‹ đều bị đứng. ngơ người ra bao gồm cả nhân viên bắt động sản cũng có phản ứng như vậy, sau một thời gian, phía bên kia nói: “Đây là khu biệt thự số chín, giá trung bình đều hơn ba ngàn vạn nhân dân tệ.”

“Um, căn này đi, đưa tôi đi xem.”Lâm Tử Minh nói với một nụ cười.

Mọi người đêu nghĩ anh điên rồi, đây có hơn một ngàn vạn nhân dân tệ cũng không lây ra được, lại còn muốn xem tầng thượng hạng?

Sở Huyên và Hàn Tuyệt Phân chỉ nhìn nhau, rôi họ cười, họ nghĩ Lâm Tử Minh đã gây chuyện, đã là cái bình vỡ nát rồi, nên họ không lo lắng gì cả, họ hạnh phúc hơn, xem Lâm Tử Minh và Sở Phi đã tự biến mình thành trò cười.

Hơn nữa, nếu chuyện này được truyền lại cho Sở Gia, thì sẽ càng tuyệt vời, đủ đề gia đỉnh nhà Sở Phi mất mặt ở Sở Gial Nghĩ như vậy, họ hạnh phúc và phần khích hơn.

Lâm Tử Minh cũng muốn mua biệt thự tốt nhất ở vịnh Du Long, nhưng giờ anh chỉ là đi xem nhiều hơn để biệt mà thôi, mà không có một chút ảnh hưởng gì đến anh hết.

Ngược lại, có sự xuất hiện của Sở Huyên và bọn họ làm cho Lâm Tử Minh cảm thấy rất thú vị, đợi lát nữa xem những biêu hiện tuyệt VỜI.

Lâm Tử Minh đã là con rễ của Sở Gia trong bôn năm, Lâm Tử Minh vân luôn bị “vô dụng”, bị cả nhà Sở Huyện cười nhạo, bây giờ anh đã phản công thành công, có cơ hội tát lại và mặt cả nhà Sở Huyện rôi, cái cự hội như thế này chắc chắn không thê bỏ qua rồi, hơn nữa, cũng có thê biểu hiện một chút tự hào trước mặt Liễu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng rôi.

Kết quả là, rất nhiều người đã theo các nhân viên bắt động sản qua khu biệt thự số chín.

Phải nói rằng, là khu biệt thự cao cấp nhất ở vịnh Du Long, khu số chín thật sự là xa hoa nhất, Nôi giông với khu số sáu mà Sở Huyền và những người khác nhìn thây lúc nãy.

Sau khi Sở Huyên và Hàn Tuyết Phân xem qua một chút lập tức không thấy hứng thú với khu số sáu nữa, Sở Phi bí mật nắm ké áo Vương Vinh Mẫn hỏi hắn ta xem có thể mua ở khu số chín được không, ngay tức khắc đã bị Vương Vinh Mân không thương tiệc lườm cho phát.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 455


Chương 455

Đùa chắc, khu biệt thự số chín, giá thấp nhất cũng đã là ba ngàn vạn nhân dân tệ, làm sao có thê láy ra nhiều tiền như thế đề mua được chứ, cho dù là có thê chấp đi nữa cũng rất khó khăn.

“Thế nào, anh đã xem nhiều như vậy rồi vẫn không có căn nào khiến anh thích sao?” Sở Huyên nói theo cách lạ lùng.

Nhân viên bắt động sản cũng nói: “Lâm tiên sinh, anh thích căn nào vậy?”

Trong một khoảnh khắc, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Lâm Tử Minh, đang cô xem anh sẽ trả lời thế nào.

Chỉ thấy Lâm Tử Minh mỉm cười, chỉ về căn biệt thự xa hoa nhất to nhất trước mặt anh ta nói: “Căn này đi.”

Nhân viên bắt động sản nói, “Lâm tiên sinh, anh có chắc là muốn mua căn nhà này không?”

“Đúng vậy, có vấn đề gì sao?”

“Căn mà anh nói, là một căn biệt thự đắt tiền nhất ở vịnh Du Long, nó bao phủ một khu vực rộng hơn 1000 mét vuông, toàn bộ cơ sở đã hoàn thành, căn biệt thự cũng được trang trí cao cấp nhất, với giá trị tổng cộng là ba ngàn tám trăm chín mươi chín vạn nhân dân tệ.” Nhân viên bắt động sản nói , nhìn Lâm Tử Minh với biêu cảm vô cùng khó tin.

Không có cách nào cả, hiện tại Lâm Tử Minh ăn mặc trông Tất là bình thường, nêu nói anh là người giao hàng thì cũng sẽ có người tin nữa, làm sao có thẻ mua nỗi căn nhà bốn ngàn vạn nhân dân tệ chứ.

Quả nhiên là vậy, rất nhiều người xung quanh nghe thấy con sô đó, cũng thở ra một luông không khí lạnh, sợ hãi, cái này cũng có thê mua một công ty quy mô không nhỏ rồi!

Sở Huyên và Hàn Tuyết Phân cũng rất sốc, nhìn căn biệt thự với sự ganh tị, tuy nhiên họ không dám có ý kiến gì, một biệt thự đắt tiền như: thế không thể mua được với những người ở cấp độ của họ, về điểm này họ cũng tự nhận thức được điều đó.

Gương mặt của Lâm Tử Minh đã lại nở một nụ cười, anh không có trả lời nhân viên bắt động sản ngay, mà hướng vê phía Sở Phi trước hỏi với một nụ ninh “Phi Phi, căn này em có thấy hài lòng không?. Nếu như em hài lòng anh sẽ mua nó.”

Sở Phi không trả lời, tim cô tự nhiên đập nhanh hơn.

“Đừng làm loạn nữa!” Sở Phi nói nhỏ với sự tức giận.

Lâm Tử Minh chỉ cười, không nói gì nữa, mà anh quay lại nói thẳng với nhân viên bắt động sản: ” Thê thì căn này đi, tôi thanh toán trước, làm mọi thủ tục cho tôi.”

Sở Huyên và Hàn Tuyết Phân rất khinh bỉ, đánh chết cũng không tin là Lâm Tử Minh có thể mua nỗi căn biệt thự bốn ngàn vạn nhân dân tệ.

Đột nhiên anh nghĩ đến vài thứ, Lâm Tử Minh nói với Sở Huyện: ˆ Đúng rôi Sở Huyện, hình như vừa rồi cô có nói, muôn mua một căn biệt thự bên cạnh nhà chúng tôi, bây giờ tôi quyết định mua căn biệt thự ở khu số 9, mây người có cần mua một căn không? Giống như khu số 6 mấy căn biệt thự đó nhỏ quá đi!”

Sở Huyên dùng mắt hỏi Vương Vinh Mẫn, sau khi nhận được sự đông ý của Vương Vinh Mẫn, cô ta nói lớn tiếng: “Được thôi, nhưng trước tiên anh phải thanh toán trước, nêu anh có đủ khả năng đề thanh toán, chúng tôi cũng sẽ lập tức thanh toán.”

Lâm Tử Minh không biết là Sở Huyên đang có ý đồ gì? Anh cười mờ ám nói: ‘Không vận đề gì, nhưng mà, mấy người nên chuẩn bị tiền trước đi, đừng đợi tí nữa tôi thanh toán xong rôi, mây người lại không thể lấy ra được tiên.”

Câu nói này làm cho Sở Huyên và Vương Vinh Mẫn đều tức giận, Vương Vinh Mẫn lúc đó bước lên trước, cười lạnh lùng: “ Cái này thì anh yên tâm đi, nếu như anh có thể thanh toán được, tôi đảm bảo sẽ mua ngay phút đầu tiền! Nhưng anh đó, đừng đợi không lấy đu 261 ra tiền trở thành thằng hề!”

Lâm Tử Minh không phủ nhận, anh dùng hành động để nói chuyện, anh đi thanh toán, nhân viên bắt động sản bên đó rất nhanh, mới có mười phút, đã hoàn thành xong hết những thủ tục rồi, chỉ cần Lâm Tử Minh thanh toán thành công, thì Lâm Tử Minh có chuyên đến đây trong đêm nay.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 456


Chương 456

Trong một thời gian, mọi người chú ý tới Lãm Tử Minh đề xem anh có thực sự thanh toán được hay không.

Lâm Tử Minh lây thẻ ngân hàng của mình ra, quẹt vào máy sau nhân mật khẩu, sau một thời gian, nghe thấy được thông báo từ máy quẹt thẻ: “Đã thanh toán thành công ba ngàn tám trăm chín mươi chín vạn nhân dân tệ”.

Ngay lập tức, tất cả đều im lặng, biểu hiện của mọi người đều cứng đờ.

Ngay lúc này, ai cũng có một cảm giác ngớ ngân, không giống như là thật!

Đã thanh toán thành công ba ngàn tám trăm chín mươi chín vạn nhân dân tệ?

Sau gần năm giây, hàng trăm người có mặt ở đó trở lại được bình thường, sau đó có một chuỗi hơi thở lạnh lẽo.

Người đã phá vỡ sự im lặng kỳ lạ đó chính là Lâm Tử Minh, vẫn là cái nụ cười bình thường đó trên mặt anh quay ra nói với nhân viên bất động sản ở vịnh Du Long: “ Tôi đã kí tên rồi, nhanh chóng xử lý thủ tục càng nhanh càng tốt, tôi sẽ chuyên tới đây đêm nay.

Trên hợp đồng, tắt nhiên là chữ kí của Lâm Tử Minh.

Ngay lập tức, hội trường tự nhiên có một loại cảm giác.

“Ôi mẹ ơi!”

“Tôi nghe có sai đúng không, thanh toán công thành công rôi? Ba ngàn tám trăm chín mươi chín vạn nhân dân tệ! Thêm một vạn vào là thành bốn ngàn vạn nhân dân tệ rồi, ôi trời!”

“Ảo giác, chắc hẳn là ảo tưởng, tên nhãi này trông giỗng như là người đưa hàng, làm sao hắn có thể có nhiều tiền vậy?”

“Chắc không phải là do chúng ta nhìn sai người rồi2 Người ta là một ông chủ vô cùng lớn cũng nên!”

“Tôi ghen tị chết mắt, một căn biệt thự có giá bôn ngàn vạn nhân dân tệ, tôi cũng muốn sông ở đói Đây có thể xem là căn nhà đắt nhất ở thành phố Hoa này rôi đúng không?”

Vào thời điểm này, các nhân viên bắt động sản ở vịnh Du Long đang sôi sục cả lên, đặc biệt là người phụ nữ phụ trách cái đơn hàng đó của Lâm Tử Minh, mặt cô ta đỏ lên, hô chấp gấp gáp, cả người đang run rây.

Căn biệt thự bốn ngàn vạn nhân dân tệ, sẽ có tiên hoa hông cô ta có thê nhận được hàng chục vạn nhân dân tệ rôi!

Như những nhân viên bắt động sản khác, đôi mắt họ đầy ghen ty, ghen tuông và hận thù, đặc biệt là người trung gian đã đưa Lâm Tử Minh tới, vốn dĩ cái đơn này là do hăn phụ trách, nhưng mà vừa nôi, hắn VÌ coi thường Lâm Tử Minh lại để cái đơn hàng này cho người Khi Bốppp một tiếng, hắn đã tự tát vào mặt mình một cái rất mạnh!

Trực tiếp khóc luôn, phải biết là, hắn một năm cũng không thể kiếm được nhiều tiền như thế này, vốn dĩ cái đơn này thành công thì hắn cũng sẽ có tiên mua một căn hà rồi, hắn khóc thảm thiết.

Và tại thời điểm này, Liễu Tô Hồng cũng đã phản ứng lại, cô ta không thể không thê cưỡng lại những từ thô lỗ: “

Ôi mẹ! Bốn ngàn vạn nhân dân LỔ CÚP thế mà mua nó rồi?”

Cô ta nhìn vào mắt Lâm Tử Minh, đầy sự sốc, thật đáng kinh ngạc, cuồng ti Lâm Tử Minh hơi khó chịu khi cô ta nhìn vào mắt mình có vẻ như lúc nào cũng có thể chạy qua vật ngã anh, thật là kinh khủng.

Sở Hoa Hùng cũng ngây ngô, hãn ta không bao giò nghĩ Lâm Tử Minh có thê mua nổi căn biệt thự: đắt nhất đó, khiến cho hắn ta cảm thầy Lâm Tử Minh thật là xa lạ.

Nhìn thấy phản ứng của bố và mẹ vợ cũ, trong loàng Lâm Tử Minh rất thoải mái, lúc trước là vì nhẫn nhịn, anh đã làm một kẻ thua cuộc quá lâu rồi, hiện tại đã thoát khỏi được Lâm Gia, anh có thể cho thấy. sự hoành tráng của mình, một người vô cùng kinh ngạc.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 457


Chương 457

Sở Phi cắn răng, nhưng mắt cô không hề có gì ngạc nhiên, bởi vì trước đây ở Thính Phong Đình, cô đã nhìn thầy một mặt phi thường của Lâm Tử Minh, mua một căn nhà bốn ngàn vạn nhân dân tệ là một chuyện quá bình thường rồi. Tuy nhiên, trong lòng cô vẫn còn rất sốc, hơn nữa, rõ ràng Lâm Tử Minh vì cô mới tiêu một số tiền lớn như vậy đề mua một căn biệt thự lớn…..trong một khoảnh khắc, cô. có chút bôi rồi.

Tất nhiên, biểu hiện tuyệt vời nhất là ba người nhà Sở Huyền, bọn họ hoàn toàn trợn tròn mắt ngơ ngác, biệu hiện giỗng như gặp phải quỷ, đối với bọn họ mà nói, hoàn toàn. nghĩ không thông được, Lâm Tử Minh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?

Nó không phải là bốn vạn nhân dân tệ cũng không phải là bốn mươi vạn nhân dân tệ mà là bốn ngàn vạn nhân dân tệ! Cho dù cái công ty kia củ Vương Vinh Mẫn giá trị thật chỉ khoảng bốn ngàn vạn nhân dân tệ mà thôi, mà Lâm Tử Minh lại trực tiếp mua nhà lấy. ra bốn ngàn vạn, thanh toán sach sẽ trong một lân.

Hắn bây giờ bắt đầu tự hỏi có phải là bị ảo giác hay không?

Còn về Sở Huyện và Hàn Tuyết Phân biểu hiện của bọn họ thật là đặc sắc.

Lâm Tử Minh nói với một nụ cười: “Sở Huyên, đến lượt mây người rồi, chuẩn bị đủ tiền rồi chứ? Tôi đã xem xét căn biệt thự kế bên, nó cũng không quá đắt tiền, cũng chỉ ba ngàn năm trăm vạn nhân dân tệ là có thể mua được nó.”

Rồi Lâm Tử Minh trực tiếp quay ra nói với nhân viện bất động sản, “Người đẹp, đi chuẩn bị thủ tục của căn đó đi, cái cậu bạn trai của họ hàng tôi là ông chủ lớn, ba ngàn năm trăm vạn nhân dân tệ không có gì phải lo lắng cả.”

Bỗng nhiên, có một nhân viên bắt động sản, vội vàng chuẩn bị các thủ tục, đây là một đơn hàng cực lón.

Tuy nhiên, đối với Sở Huyên và những người khác, bọn họ không hào hứng như vậy, bây giờ da đầu của bọn họ đã bị tê liệt, tay và chân bọn họ lạnh ngắt, lạnh lẽo vô củng, ‘ cho dù là bây y giờ, đánh chết bọn họ cũng không hiểu tại sao Lâm Tử Minh có thê lây ra được nhiều tiền như vậy, đây là phản khoa học mà. Trừ khi xuât hiện ảo giác đúng không? Vì vậy Sở Huyên và Hàn Tuyết Phân còn dùng l béo cho mình một cái thật đau, kết quả là đau đớn đến tận chân răng.

Sau một thời gian, các nhân viên bât động sản của vịnh Du Long đã sắp xếp xong hợp đồng, chạy với tôc độ nhanh nhật qua đó, đề trước mặt Sở Hiên, vô cùng hào hứng nói: “ Xin chào ba vị sệp, đây là hợp đồng thu mua khu nhà số 9 B666 của vịnh Du Long, đây là căn nha có có diện tích 900 mét vuông, có bễ bơi và các tiện ích khác, rât sang trọng, được sử dụng những vật liệu tốt nhát đề trang trí, sông trong đó giống như một cung điện …

Người nhân vên bắt động sản đó nói lia la giới thiệu hết toàn bộ một lượt, cuôi cùng nói: “ Căn biệt thự này có giá tông cộng là ba ngàn năm trăm tám mươi tám vạn nhân dân tệ, xin hỏi mây vị là quẹt thẻ đúng không?

Chỉ cân thanh toán thành công, trong vòng nửa tiếng Sẽ chuyển giao thành công, cũng có thê đến sống vào tối hôm nay.”

Đột nhiên, mọi người đều. nhìn về ba người nhà Sở Huyên.

Ôi mẹ ơïil Sở Huyên và Hàn Tuyết Phân dùng lực nuôt nước bọt, đầu óc bọn họ bây giờ đang rồi tung rồi mù, hoàn toàn mất đi kiêm soát, bọn họ đã lớn như vậy rôi cũng chưa gặp được những điêu kỳ cục như vậy bao giờ.

“Anh yêu à…”Sau một thời gian, Sở Huyên bắt đầu lắc lắc tay Vương Vinh Mẫn, làm nũng, nhưng sắc mặt của Vương Vinh Mẫn đã đen thành than đá luồn rồi!

Ba ngàn năm trăm tám mươi tám vạn nhân dân tệ, cho dù là có bán công ty của hắn đi ngay lập tức, hắn ta cũng không thể lấy ra nhiều tiền đến như vậy.

Hăn ta lập tức giật tay mình ra khỏi tay của Sở Huyên, rút ra một điều thuốc để hút, lại phát hiện tay ăn đang có chút run rẫy.

Lâm Tử Minh lại nói: “Sao vậy, Sở: Huyên, mấy người vẫn không thanh toán à? Chắc không phải là lây ra không được tiên đây chứ?”

Đối với việc như đánh bại những con chó dưới nước là việc mà Lâm Tử Minh thích nhất, từ trước đến giờ anh không phải là một người tốt, vừa nãy ba người nhà Sở Huyện không có Ít cười nhạo anh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 458


Chương 458

Hàn Tuyết Phân đắc biệt không chịu nồi biểu hiện này của Lâm Tử Minh, cô ta cũng quay ra nói với Vương Vinh Mẫn: ˆ Đúng đó Vinh Mân, cháu không phải nói là muôn mua cho Hiên Nhi của chúng tôi một căn biệt thự ở vịnh Du Long sao?”

Vương Vinh Mẫn vẫn không có nói gÌ hết, sắc mặt hắn rất tối tăm, trong lòng cũng rất hoảng loạn, lần này hắn đã bị mất hết thể diện rồi.

Sở Huyên là một người thích thể diện, tình huống như hiện nay, cô ta thực sự cảm thây rất mất mặt, cũng không còn có lý trí, bắt đầu đòi hỏi Vương Vinh Mân mua cho cô ta một căn nhà.

Nhưng kết quả là, trực tiếp làm cho Vương Vinh Mân thây phiên phức, đã đây cô ta qua một bên rôi hét lên: “

Mua cái mông ấy! Ông đây lấy ở đâu ra nhiều tiền như thế được?”

Nói xong, hắn ta đứng lên, nhanh chóng đi mất……..

Bỏ lại Sở Huyên và Hàn Tuyết Phân ở lại đó mà cực kì mất mặt.

Sở Huyện ngớ. ngắn luôn rôi, cô hoàn toàn không ngờ răng Vương Vinh Mẫn lại bỏ mặc cô ta như vậy mà bỏ đi, phải biết là, trước lúc đến đây, cô đã làm hết sức mình đề phục vụ cho Vương Vinh Mẫm vô cùng thoải mái, Vương Vinh Mẫn cũng đã đồng ý với CÔ ta, nhất định sẽ mua một căn biệt thự ở vịnh Du Long cho cô ta, để làm phòng cưới cho bọn họ.

Nhưng mà bây giờ, . Vương Vinh Mãn đã thực sự đã bỏ cô ta lại đó mà bỏ đi rồi, cái này thật sự đã vượt qua dự liệu của cô ta.

“Ài! Vương Minh Mẫn gi” mắt rồi?”

Hàn Tuyết Phân không hài lòng hét lên.

Sở Huyện chạy ra ngoài tìm Vương Vinh Mân, nhưng đã không nhìn thấy Vương Vinh Mẫn đâu nữa, lúc này cô ta hoàn toàn hoảng loạn.

Tất nhiên, Liễu Tô Hồng : sẽ không từ bỏ cơ hội ‘báo thù này, cô ta tung mộ loạt những nắm đâm ra, trả lại những sự chê diêu mà Sở Huyên và Hàn Tuyết Phi trước đó.

” ƠI Vừa rồi không phải có ý mua một biệt thự lớn hay sao, tại sao bây giờ người lại bỏ chạy mất rồi?”

“Chỉ có ba ngàn năm trăm tám mươi tám vạn nhân dân tệ, có nhiều nhặn gì đâu, còn không so được với cái căn biệt thự vừa rồi ba ngàn tắm trăm chín mươi chín vạn nhân dân tệ của tôi nữa, sao mây người có chút tiề như. thể mà cũng không lấy ra được vậy.”

Bác nói này Sở Huyện, cháu quen biết ông chủ lớn gì vậy, bác thấy là cháu bị lừa rôi đó, thật là đáng thương mài”

Nghe những lời đó, tâm lý của Sở Huyện hoàn toàn sụp đồ, cô ta làm sao có thê ở lại đó được nữa, khóc ngay tại chỗ rồi chạy ra ngoài.

Hàn Tuyết Phân một xanh một trắng, bây giờ những lời của Liễu Tô Hồng như là một con dao làm cho cô ta vô cùng khó chịu, trước mặt bao nhiêu người như vậy mọi người đều đang chế diễu họ, chỉ chỉ trỏ trỏ họ, cho dù da mặt cô ta có dày hơn nữa cũng không thê ở lại đó được nữa, hoảng loạn bỏ chạy.

Liễu Tô Hồng đã giải thoát được những tức giận, đi đên trước mặt Lâm Tử Minh, nở nụ cười tươi nói: “Tử Minh, con từ khi nào trở nên có tài như vậy? Đến căn biệt thự đắt như vậy cũng có thể mua được, mẹ cảm thây tự hào về con.”

Lâm Tử Minh cười nhưng không nói gì, lúc này, Sở Phi đi đến nói: “Chuyện vừa rồi, cám ơn anh đã giúp đỡ, bây giờ anh đã mua nhà rồi còn rất nhiều việc phải làm, tôi đi trước đây không làm phiền anh nữa.”

Nói xong cô kéo Liễu Tô Hồng dời đi.

“Này, Phi Phi, con kéo mẹ đi đâu thế?

Chúng ta vừa mua một căn biệt thự còn chưa đi vào xem nữa.”Liễu Tô Hồng nói.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 459


Chương 459

Sở Phi nói: ” Là Lâm Tử Minh mua, không có gì liên quan gì đến chúng ta.”

Liêu Tô Hồng lúc này không vui vẻ nữa, tức giận nói: “ Sao lại không có quan hệ gì? Vừa rồi Lâm Tử Minh không phải đã nói là căn biệt thự này là cho chung ta, tối nay có thể dọn vào sông rôi.”

“Lâm Tử Minh chỉ nói như vậy thôi, trên giây chứng nhận bắt động sản là tên của Lâm Tử Minh, không có gì liên quan đến chúng tại “Sao lại không có gì liên quan, con là vợ anh……”Nói đến đây Liêu Tô Hồng đột ngột dừng lại, cô ta nhớ ra là Sở Phi và Lâm Tử Minh đã ly hôn rồi, theo luật pháp mà nói bọn họ thực sự không liên quan gì đến nhau cả.

Cô ta vừa rồi đã quá kích động, đã quên mắt điều này, trong một khoảnh khắc, biểu cảm của cô ta đã bị cứng đơ ra, đặc biệt khó chịu, cái cảm giác đó như một con vịt bay ra khỏi miệng vậy.

Mặc dù hai đứa đã ly hôn rồi, cũng có thể tái hôn…

“Mẹ!” Sở Phi lập tức tức giận lườm Liễu Tô Hồng một cái, “ Mẹ đang nói bậy bạ gì vậy, mẹ xem con là cái gì vậy?”

Liêu Tô Hồng không dám trực tiếp đối mặt với Sở Phi, nhìn sang hai bên lắm bẩm nói: “ Con giận như vậy làm gì? Mẹ cũng chỉ nói sự thật thôi mà.”

Bọn họ nói chuyện ở chỗ cách Lâm Tử Minh không có xa, nên anh đã nghe thấy hết cuộc nói chuyện ‹ của hai mẹ con họ, miệng không kiểm soát cười lên, mấy năm nay, Liễu Tô Hồng không ít lần chôn vùi anh, giờ đây bát đâu khen ngợi anh nữa, trong li anh cảm thấy một chút hạnh phúc.

Sở Phi cắn môi, quay đầu nhìn Lâm Tử Minh một cái, sau đó bước lớn dời đi.

Nói thật, cô biệt mình đã bị mật bình tĩnh, dù sao đi nữa, Lâm Tử Minh cũng đã giúp cô, kết quả đến một tiêng cảm ơn cũng không nói được đàng hoàng, đã dời đi như vậy, rõ ràng là hơi bát lịch sự.

Tuy nhiên, hiện tại cô thật sự không có cách nào đối mặt với Lâm Tử Minh, đặc biệt là sau khi Lâm Tử Minh lại trở nên ưu tú như vậy!

Nên điều duy nhất cô ấy có thể làm bây giờ nhanh chóng dời xa Lâm Tử Minh, như thê cô mới có thê bình tĩnh một chút được.

Liêu Tô Hông vẫn không nỡ, căn biệt thự có giá bôn ngàn vạn nhân dân tệ, cô ta thực sự rất muốn sông trong ‹ đó, nhưng mà Sở Phi lại đi rồi, cô ta tiếp tục ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Cô ta cũng sâu sắc nhìn Lâm Tử Minh một cái, trong lòng vô cùng hồi hận, sớm biết răng có một ngày Lâm Tử Minh sẽ phát sáng như vậy, có đánh chết cô ta cũng sẽ không đồng ý cho Sở Phi ly hôn với Lâm Tử Minh, bây giờ cô ta muốn quay lại nói chuyện đàng hoàng với Lâm Tử Minh, ninh nọt được Lâm Tử Minh khiến Lâm Tử Minh và Sở Phi tái hôn, đem cái căn biệt thự có giá bốn ngàn vạn nhân dân tệ này tặng cho bọn họ, nhưng trong một lúc cô ta cũng không thể mở mồm được, dù sao trước đây cô ta cũng không có ít lần sỉ nhục Lâm Tử Minh.

Hazz! Lần này, thật sự là sai lầm trở thành mối hận muôn đời.

Dù có là Sở Hoa Hùng, hắn ta cũng rất lầy làm tiếc, bây giờ nhìn Lâm Tử Minh càng nhìn lại càng thầy thuận mắt, nghĩ về điều đó, đợi sau khi đi về, sẽ nói chuyện đàng hoàng với Sở Phi, xem xem có thê tải hôn với Lâm Tử Minh hay không.

Sau khi bọn họ rời đi, ánh mắt của Lâm Tử Minh được thu lại, tâm trạng rất hạnh phúc, đã nhiều năm như vậy cuôi cùng anh có thể nở mày nở mặt trước Sở Gia.

Sau đó, theo thủ tục của vịnh Du Long anh trực tiếp vào sống ở đó vào ngày đó.

Ngôi biệt thự này đã được trang trí xong rôi, nội thất và những thứ đã sẵn sàng, không có mùi formol, có thể trực tiệp vào đó sông, nơi này đặc biệt tiện lợi, rất thích hợp với tình trạng hiện tại của Lâm Tử Minh.

“ Phi Phi, Lâm Tử Minh phát tài ở đâu vậy? Sao đột nhiên hắn ta lại giàu quá vậy?Ngay cả căn biệt thự bôn ngàn vạn nhân dân tệ cũng có thể mua được.”

Sau khi về nhà, Liễu Tô Hồng không thê chờ đợi được đuổi theo Sở Phi hỏi, chuyện vừa xảy ra đối với cô ta mà nói quá là kích động, cô ta hoàn toàn không có nghĩ rằng đưa con rề vô dụng bị cô ta xem thường lâu như vậy lại có thê có một ngày phát sáng.
 
Back
Top Bottom