Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 320


CHƯƠNG 320

Sau đó, anh quay ra cười với ông râu rậm nói, ” Đã lâu không: gặp, tay nghề của anh vẫn cao như vậy.’ Ông râu rậm quay ra nói với Lâm Tử Minh bằng một thái độ rất lịch thiệp: “Tôi rí rất hãn hạnh được phục vụ cho ngài.

Lâm Tử Minh cười, anh ta bước đến cái ghế sofa bên cạnh, đảo mắt đột nhiên giống như. mắt hết sức, ngã xuống ghê sofa ngay lập tức ngáy, sau đó ngủ thiếp đi.

Mà tại hai đuôi mắt, chảy xuống hai giọt nước mắt.

Sau khi anh ngủ thiệp đi, tất cả mọi người trong quán bar đứng dậy, cùng nhau đi đến, họ đều cúi chào Lâm Tử Minh, người ngủ trên sofa, họ bắt đầu hoạt đông, có người đi đóng cửa, có người đắp chắn cho Lâm Tử Minh, có người đi gọi điện thoại: “Xin chào, cô chủ, thiêu gia về rồi ạ.’

Trong chưa đầy mười phút, quán bar ‘ đóng cửa, những đèn nhập nháy cũng được tắt đi, người trung niên hát trên sân khâu xuống khỏi sân khấu, hành động rất cần thận, sợ sẽ gấy ra tiếng ôn ào làm Lâm Tử Minh thức giác, mặc dù họ biết là điều không thể. Người uống bóng ma màu xanh sẽ không thức dậy dù cho có nỗ pháo bên cạnh đi nữa. Nhưng hành động của họ vân rất nhẹ nhàng, vô cùng cần thận, đó là sự tôn trọng với Lầm Tử Minh.

Nửa tiếng sau, một người phụ nữ mặc áo khoác cao rào bước vào, hào quang. của cô ta rất lớn, một người phụ nữa cao mét bảy ba, thân hình nóng bỏng! Giống như một nữ anh hùng bước ra từ trong truyện tranh, ngực tân công mông phòng thủ đầy sự quyến rũ.

“Cô chủ!”

Ẫ..

“Cô chủ!

“Cô chủ!”

Sự xuất hiện của cô ấy đã khiến mọi người trong quán bar phải đứng lên, cúi chào người phụ nữ này một cách lịch sự, không chỉ là cung kính, mà còn là sùng bái.

Cô nhẹ nhàng gật đầu, cởi áo khoác, lộ ra một b* ng*c tràn trề và bộ mông lớn.

Cô ấy rõ ràng có vẻ đẹp tối thượng, đổi lại là bát kỳ ai cũng không thê cử động đôi mắt của mình, nhưng những người này trong quán bar, nhưng họ không dám nhìn thêm một lân nào _ nữa, mắt họ biểu hiện rõ ràng, họ không dám thiếu tôn trọng. Bởi vì họ biết cô chủ là loại người gì, đắc tội với cô ấy sẽ có kết cục ra sao.

Hơn nữa, họ tôn trọng sếp của họ từ: trong tận đáy lòng, không có khả năng nào có sự báng bồ.

Cô chủ đã khẽ gật đầu , coi như là trả lời họ, còn án mắt thì bị thu hút bởi Lâm Tử Minh, không thể rời xa được, thị lực của cô quá tốt, dưới cái ánh đèn mờ như vậy mà cô vẫn nhìn ra được hai giọt nước mặt của Lâm Tử Minh, sự cau có và buồn bã trong Lâm Tử Minh.

“Vừa đến là gọi ly bóng ma màu xanh?” Cô ấy hỏi, với một giọng nói rất dễ chịu.

Ông râu rậm gât đầu: “ Đúng vậy, ngài ấy hình như có rất nhiều tâm sự , hỉnh như là có rất nhiều thắng trâm”

Cô chủ đã im lặng một lát rồi cô xua xua tay nói với họ: “Tôi biết rồi, mọi người VỆ đi, tôi sẽ ở lại chăm sóc cho anh ấy.”

“Vâng, cô chủ.”

Họ đáp cùng một lúc, sau đó cùng nhau rời đi.

Trong một thời gian dài, trong một quán bar lớn như vậy, chỉ: có cô chủ cùng với Lâm Tử Minh đang ngủ.

Cô chủ ngồi sát xuống trước Lâm Tử Minh nhẹ nhàng sờ trán anh ta, ` One, cuối cùng anh đã trở lại, em đã chờ anh rất lâu rồi.’ Cô chủ đã nhìn thấy Lâm Tử Minh, đội mắt đầy dịu dàng, tình cảm sâu sắc.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 321


CHƯƠNG 321

Cô ấy nghĩ rằng Lâm Tử Minh sẽ không bao giờ quay lại nữa, có rất nhiều lần cỗ đã muốn từ bỏ, thật may là Lâm Tử Minh vẫn quay lại.

Từ từ làm dịu nỗi buôn trên lông mày cau có của Lâm Tử Minh, sau đó vuôt nhẹ má Lâm Tử Minh, “One, là chuyện buồn bã gì khiến anh phải uống ly bóng ma màu xanh đề ngủ vậy?”

“Không cân biệt chuyện gì đã sảy ra với anh, giờ anh đã quay lại rồi, em sẽ không đề anh đi nữa. “Mắt cô chủ nói rõ ràng, từ mắt cô, toát ra một sự kiên định tuyệt vời.

Lâm Tử Minh dường như đã đi vào một không gian khác, không có thân thê, không có trọng lượng, chỉ có ý thức trồi nồi, trồi nồi bồng bềnh, cứ trồi lên trên.

Cảnh này qua cảnh khác, xuất hiện trước mặt anh ta có cảnh anh ta cùng với ông nội lúc đó, cũng có cảnh anh và Lâm Tử Hào đầu nhau, còn có cảnh ấm áp cùng gia đình.

Sau đó, những bức ảnh đẹp để, như một cái gương vỡ, sụp đồ trước mặt anh, rồi xuất hiện tin buồn của ông nội anh, trở thành người thực vật, trở thành thủ phạm, không cần biết hắn giải thích thê nào, chồng trả ra sao, câu xin như thế nào, không ai tin anh hết, anh quỳ xuống trước mặt mọi người, như một con chó, anh đã bị đánh vô số lần, nhận không biết bao nhiêu lần lời xúc phạm, bị trục xuất khỏi Lâm Gia trở thành một con chó không có nhà đề về.

Hơn nữa, đề tránh bị tiêu diệt của Lâm Gia, anh đã tới Sở Gia, trở thành một người con rễ đến sống trong trạng thái tạm bợ.

Anh muốn rời khỏi thành phó Hoa, nhưng rất rõ ràng Lâm Tử Hào không đông ý ,vì Lâm Tử Hào biết rõ khả năng của anh chỉ khi sống, dưới con mắt. của Lâm Gia mới khiến cho Lâm Tử Hào cảm thấy yên tâm được.

May. mắn thay, ông trời không phụ người có tâm, ông nội đã tỉnh lại , rửa sạch hết tội lỗi cho anh, còn đề hết tài sản của mình lại cho anh kế thừa.

Một bức ảnh khác cho thấy chỉ tiết cuộc hôn nhân của anh với Sở Phi.

Có khóc lóc, có cười, có hạnh phúc có buôn bã, cuối cùng anh cũng âm thầm yêu Sở Phi.

Thật không may trời không theo ý người, cuối cùng anh vẫn li hôn với Sở Phi, cảnh trước mặt anh là anh không thể líu kéo lại được, không thể chạm vào nó, đau khô tột cùng!

Anh ngủ rất lâu, ý thức của anh lang thang liên tục giữa trời và đất, không biết là bao lâu, anh mới trở vê cơ thê mình, từ từ mở mắt ra, cảm nhận được sự điều khiến của cơ thể.

Tác dụng phụ của bóng ma màu xanh quá lớn, bấy giờ anh rất đau đầu.

Lấy lại được tầm nhìn, anh nhìn thấy một đầu. gục xuống, năm trước mặt anh, ngửi thấy mùi thơm của hoa lan thoang thoảng.

Anh biết người trước mặt anh là ai, cô ngôi dậy rất cần thận, nhưng ngay khi anh di chuyền, đối phương đã cảm nhận được điều đó, lập tức tỉnh dậy, nhìn thấy anh, cười, “Anh tỉnh dậy rồi à.”

Đấy là một khuôn mặt vô cùng đẹp, vô cùng hoàn hảo, chỗ nào cũng được trang điểm rất hoàn mỹ, đúng là một tác phẩm tuyệt đẹp.

Người phụ nữ đó, nếu thời cổ đại, là sự tồn tại thảm họa cho đất nước và nhân dân, chưa kể đến cơ thể cô ấy, nóng bỏng đến mức này, là sự kết hợp của thiên thần và quỷ dữ.

“Um, tôi đã ngủ bao lâu rồi?”

Người. phụ nữ nhìn xuống điện thoại nói với một nụ cười: “18 tiếng rồi, cơ thể anh ngày càng tệ rồi trước kia anh uộng bóng ma màu xanh không ngủ nồi bôn tiêng.”

Lâm Tử Minh nói với một nụ cười nham hiểm, “Phải, cơ thê của tôi đã tệ hơn rất nhiều.”

Người phụ nữ ngồi cạnh Lâm Tử Minh nói: “Anh đã ở đâu những năm qua? Sao không thấy anh quay lại.”

“Thực ra, tôi vẫn ở trong thành phố Hoa suốt không có rời đi.”Lâm Tử Minh nói.

Người phụ nữ đó đã sửng sốt một lúc, rồi cô có dùng sức nói dứt khoát, “Không đời nào! Em đã tìm khắp thành phố Hoa rồi, anh vốn dĩ không có ở đấy?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 322


CHƯƠNG 322

“Ha ha.”Lâm Tử Minh mỉm cười và không giải thích quá nhiêu ,người phụ nữ ngay lập tức nhận ra điều gì đó, cau mày,“Có phải anh cố tình tránh mặt em không?”

Lâm Tử Minh không phủ nhận , mà nói, ” Không phải trốn cô, mà là trốn bọn mọi người.”

“Tại sao?” người phụ nữ không vui nói.

Lâm Tử Minh đứng lên, văn eo, có tiếng khậc khậc phát ra, giống như rang hạt đậu phụng vậy: “Được rồi, tỉnh ngủ rồi, tôi cũng nên đi thôi.”

Mặt của người phụ nữ đột nhiên thay đổi, cô kép lấy Lâm Tử Minh nói, “One!Tại sao lúc nào anh cũng tránh mặt chúng em thế? Cho em một lý do Giỉ”

“Tôi đã quá mệt mỏi với cuộc sông cũ của mình, chỉ đơn giản vậy thôi.” Lâm Tử Minh nhún vai, nói : “Đừng tiễn nữa, tôi có thời gian sẽ quay lại gặp mọi người.”

Sau đó, anh qua bên kia, kéo cửa lên bằng một tay, rời khỏi quán bar, đối mặt với ánh năng âm áp.

Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào.

bóng lưng anh, có vài lần muốn đuổi theo anh, nhưng cuôi cùng, cô ta lại lùi lại. Bởi vì cô ấy biết tính cách của Lâm Tử Minh, biết rằng Lâm Tử Minh một khi đã quyết định, cho dù là cô có đuổi theo cũng sẽ vô ích, nó sẽ làm cho Lâm Tử Minh không vui.

Cô thở phào cay đắng, sau đó gọi điện kêu mọi người quay lại.

Lâm Tử Minh đã ngủ mười tám tiếng rồi, bấy giờ tinh thần đều quay lại rồi, anh không phải người dễ dàng suy sụp, li hôn với Sở Phi đối với anh mà nói là chuyện rất đau lòng, nhưng cũng không đủ để đánh bại anh, làm anh suy sụp được.

Bấy giờ anh ấy đã ngủ được một giâc, anh ấy đã hồi phục rất nhiều, còn có quá nhiều việc đang đợi chờ anh đi làm.

Từ 1998 đi ra, anh đến thẳng công ty Tử Quỳnh bắt đầu làm việc.

Có vẻ nhự mọi thứ đã trở lại đường ray ban đầu, ngoại trừ là không còn Sở Phi nữa.

Mà Sở Phi đang làm gì?

Thật ra, cô ấy với Lâm Tử Minh trái ngược lại, cô không ngủ được lâu, rất nhanh thì đã thức giâc, sau đó vùi đầu vào công việc.

Lâm Tử Minh rời đi, đối với cô, không phải là một vẫn đề nhỏ, mặc dù cô cũng không hiểu tại sao cô lại buồn đến vậy, rõ ràng là cô không yêu Lâm Tử Minh.

Sau đó, cô đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nhận ra răng thời gian lâu rồi cũng đã có tình cảm. Nhưng điều này không phải là tình yêu, mà là tình cảm. Thậm chí nêu đó là một con chó đã được nuôi lớn trong bốn năm, một lúc không gặp được cũng sẽ buồn nữa, đừng nói là một người, đúng không?

Nhất định là như vậy, cô ấy đã tự nói với mình như vậy.

Chỉ khi cô ấy dồn hết sức mình vào.

công việc, cô ấy mới không cảm thấy buồn bã.

Với sự lãnh đạo của cô, công ty Thịnh Khoa đã phát triển một sức sông mới, không những vượt qua được những khủng hoảng trước đó, mà còn phát triển mạnh, quy mô cũng đã được mở rộng ra rất nhiều.

Cô rất tự hào và hài lòng với điều này.

Ngoại trừ, có những lúc nghĩ tới Lâm Tử Minh, mọi thứ khác đều ôn.

“Con sẽ không quay về đâu!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 323


CHƯƠNG 323

Quách Quân Nhi đối mặt với Quách Nguyên Giáp nói, trong lời nói có sự phân nộ, quay mặt sang một bên.

Quách Nguyên Giáp đích thân tưới tìm Quách Quân Nhị, vốn dĩ là hắn muốn Lâm Tử Minh, đã cử người đi tìm, nhưng không thể tìm thấy Lâm Tử Minh, đã không gặp được Lâm Tử Minh hắn chỉ còn Dán đích thân hắn: phải tới gặp Quách Quân Nhi.

Như lời của Quách Nguyên Phong, bữa tiệc đính hôn sẽ được tô chức vào ngày kia, đến lúc đó Quách Quân Nhi vẫn chưa về nhà, như vậy là không đàng hoàng.

Cho nên hắn không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc tự mình đến gặp Quách Quân Nhi, hắn chỉ có mình đứa con gái này, nói không đau không quan tâm là điều không thể nào.

“Bồ xin lỗi con, đừng giận bó nữa, được chứ?” Giọng của Quách Nguyên Giáp đã ôn hòa đi rất nhiều nói với Quách Quân Nhi.

Liễu Nguyện, mẹ của Quách Quân Nhi, câm lấy tay cô khuyên nhủ : Quân Nhi, con cũng đi ra ngoài một tuần rồi, bố mẹ ở nhà rất lo lắng cho con, nêu con có xảy ra chuyện gì, thì bó mẹ. sống sao đấy? Bấy giờ bỗ mẹ đều đến gặp con rồi đấy, con đừng có tức giận nữa về nhà cũng với bô mẹ đi con.

“Hứ, nêu thật sự quan tâm đền con, sao lại muôn con lấy Hoàng Văn Hoa?” Quách Quân Nhi đã nói với sự nóng giận, “Bồ mẹ rõ ràng biết là com không thích hắn.”

Liễu Nguyên và Quách Nguyên Giáp nhìn nhau, đều nhìn thấy sự bất lẻ trong mắt nhau.

“Đứa trẻ Hoàng Văn Hoa rất tốt, hiểu chuyện, có học thức, có năng lực, quan trọng là môn đăng hộ đôi với Quách Gia chúng ta, tính cách của hắn cũng rất tốt, nếu con lấy hắn, con sẽ rất hạnh phúc.” Liễu Nguyên kiên nhẫn nói.

Quách Quân Nhi lập tức khinh bỉ nói: “Còn lâu! Lâm Tử Minh đã nói với con rồi Hoàng Văn Hoa là tên rác rưởi, đặc biệt là trăng hoa; không biệt là đã chơi đùa với bao nhiêu phụ nữ rồi.

Chỉ là là biểu hiện ra là công việc làm ăn rất tốt, chỉ là bố mẹ là người lớn: không, biết mà thôi! Nếu như con gả cho hãn, giông như đâm đầu vào lửa, cuộc đời sẽ kết thúc hoàn toàn.”

Quách Nguyên Giáp và Liễu Nguyên một lần nữa nhìn vào nhau, sau đó Liễu Nguyên hỏi: “Quân Nhỉ, con nói cho mẹ biệt Lâm Tử Minh là người như thế nào với con?”

Quách Quân Nhi lập tức mở to mắt, nói một cách khinh bỉ: “ Làm ơn, mẹ đừng giả vờ nữa, chú chắc chắn đã – nói với bố mẹ rồi chứ gì!”

“Đứa trẻ này, Nguyên Phong dù g cũng là chú của con, sao con lại đánh giá chú con như thê.” Quách Nguyên Giáp cau có.

“Là do chú không có nói lí lễ trước, bố mẹ không có nhìn thấy, tối hôm đó chú rất hung dữ, nếu như không phải Lâm Tử Minh đến cứu con thì con đã bị trói đem về rồi. “Quách Quân Nhi phản nàn.

Sau đó, cô bát nói sang Quách Nguyên Phong, còn nói Quách Nguyên Phong đã nhận được lợi lộc.

gì đó từ Hoàng Văn Hoa, mới bán hết sức lực cho Hoàng Văn Hoa như Vậy.

Quách Nguyên Giáp nghe xong thấy đau đầu, hẳn biết như thế này cũng sẽ không. có kết quả gì, trực tiệp nói, “Được rồi, đừng nói về chuyện này, tối nay con gọi cái thằng bạn trai đó về nhà, đề bố mẹ xem hắn là người như thê nào, nếu như thích hợp với con, thì sẽ đưa ra quyết định khác.”

Quách Quân Nhi đã bị choáng váng một lúc, sau đó cô mở mắt ra và nói một cách hào hứng: “ Thật hả?”

“Nhảm nhí, bố có bao giờ đùa với con không?” Quách Nguyên Giáp đã nói với khuôn mặt thắng thắn.

“Cái này cũng là…” Quách Quân Nhi không thê che giấu niêm vui trong cách diễn đạt của mình, nhưng rất nhanh cô ta đã nghĩ ra cái gì đó, ngay lập tức bắt đầu nguyền rủa, quan trọng Lâm Tử Minh không phải là bạn trai của cô ta, mà chỉ là một người | bạn bình thường, hơn nữa vừa mới ly hôn, yêu câu anh ấy đến gặp cha mẹ mình, điêu này cũng quá đáng, theo cái tính cách của Lâm Tử Minh, sẽ không đồng ý.

Khi chứng kiến cô ta do dự, Quách Nguyên Giáp nói: “Có gì khó khăn ?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 324


CHƯƠNG 324

“Con sẽ thử.” Quách Quân Nhi có những điều khó nói, xong chạy sang môt bên, bắt đầu gọi điện cho Lâm Tử Minh, ,quả nhiên cuộc gọi không thê kết nối được.

Cô ấy đã cố gọi rất nhiều lần nhưng vẫn không thê gọi được.

Cuối cùng, không còn lựa chọn nào khác là đến nói, “Anh ấy có việc phải làm, anh không thể dời đi được, hay là, đến một thời gian khác vậy?.”

“Cái gì?” Quách Nguyên Giáp. lập tức cau mày lại nói với một sự tức giận: “Thân thế. của hắn lớn tới nỗi đến bố cũng không có thời gặp mặt 2Nói cho bô biệt thắng bạn trai đó của con làm gì, đến từ đâu?”

Quách Quân Nhi cứ ầm ừ, nói không ra lời, một là cô không có biết Lâm Tử Minh là gì, trước mắt chỉ có biết Lâm Tử Minh là con rẻ của Sở Gia, sau đó lý hôn rồi.

Chỉ là cô ấy không thể nói với bố mẹ về thông tin này được, không là bố mẹ sẽ không thê chịu nổi mà trực tiếp nồi giận.

Cuối cùng, cô ấy vẫn quay về với bố mẹ.

Thật ra, cô ấy cũng biết rằng bấy giờ còn không đi về, sẽ là quá vô lý. ngày kia bữa tiệc đính hôn sẽ được tô chức rồi.

Cô đã cầu nguyện trong tim rằng tốt nhất là Hoàng Văn Hoa Hậu bị tai nạn, không thê tham dự lễ đính hôn thì sẽ là tốt nhất!

Như thế , Hoàng Văn Hoa có thể đến lễ đính hôn không?

Câu trả lời là không.

Cái phát ném đá cuối cùng của Lâm Tử Minh làm hắn ta bị thương rất nặng, suýt nữa g**t ch*t hắn ta rồi!

May mắn thay, hắn ta gọi kịp lúc, nên gia đình cử người đến kịp thời đưa đi bệnh viện, cứu lại cái mạng chó của.

hắn ta.

“Con trai, ai là người đã đánh con như vậy, hãy nói với bố. “Ngồi cạnh Hoàng Văn Hoa, là một người trung niên với khuôn mặt giận dữ.

Hắn là cha của Hoàng Văn Hoa, Hoàng Đông Cường, cũng là một nhân vật nôi tiêng trong thế giới kinh doanh, có một gia tài hơn ba nghìn Ÿ, là một người giàu có, cho dù là thân thế, thủ đoạn, hay là năng lực, đều không thể đánh giá thấp được.

Hắn chỉ có một đứa con trai duy nhật là Hoàng Văn Hoa, mà từ nhỏ đã rất yêu thương, nâng niu như vậy báu bên mình. Mà đứa con trai bảo bồi của hắn lại bị người ta đánh ra như thế này, suýt nữa còn mất mạng! Làm sao hắn không nồi giận được? Bấy giờ tận mất trồng thầy Hoàng Văn Hoa như vậy, hẳn giận giữ muốn phát điên lên!

Lại còn không phải, lực chân của Lâm Tử Minh rất mạnh, một viên đá to như nắm đấm đập vào lưng Hoàng Văn Hoa, giống như bị bản vậy! Hắn đã không chết ngay tại chỗ coi là hắn mạng lớn rồi.

Bấy giờ thì Hoàng Văn Hoa giống một xác ướp, hắn vừa mới ra khỏi phòng phẫu thuật hơi thở yêu, giống như một ngọn nến trong gió, sẽ bị thối bay ra bất cứ lúc nào.

Hắn không thể cử động, mắt hắn phun trào sự căm thù khủng khiếp, .

biểu hiện của hắn đã đủ hung tợn để làm cho tất cả trẻ em phải khóc, hắn nghiến răng nói, “Là, Lâm Tử Minh!

Hụ hụ hụ….”

Bởi vì hắn ta quá kích động đề nói cái tên, nói xong được cái tên đó, cơ thê hắn ta đang run lên, tác động đến vết thương, khiến cho hắn ta đâu đớn vô cùng.

Hoàng Đông Cường thấy vậy VÔ cùng đau buôn, nhanh chóng đi đề ủi hắn, căn răng nói, “Con trai, con từ từ nói, không gập gáp, không gấp gáp.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 325


CHƯƠNG 325

Cuối cùng, cơn giận giữ của Hoàng Văn Hoa cũng trồi xuông, hắn lặp lại, “Bó, đánh con thành ra như vấy là Lậm Tử Minh! Cái thằng súc sinh đó, bắt nạt người quá đáng, không phải con mạng lón, thì bấy giờ bô đã không nhìn thấy con rồi!”

“Được rồi, được rồi! Con trai, đừng lo, bố sẽ trả thù con, cái tên Lâm Tử Minh này không thoát được đâu!” Đôi mắt của Hoàng: Đông Cường. lồi ra khinh khủng, vừa đúng lúc cô y tá tới thay nước chuyền, bị dọa một trận, nhanh chóng đóng cửa lại.

Sau một hồi, Hoàng Đông Cường nói, “Con trai, cái tên Lâm Tử Minh này lai lịch thế nào, sạo bố không nghe thấy trong thành phô Hoa có người này?”

Tất nhiên, Hoàng Đông Cường đang cô găng nhớ lại, hãn đêu không nhớ ra có người nào tên là Lâm Tử Minh, trừ khi là một nhân vật nhỏ bé?

Nhưng mà một nhân vật nhỏ bé thì làm sào có đánh con trai hắn bị thương được.

Hoàng Văn Hoa đã nắm tay hắn, cắn.

chặt răng nói, “Lâm Tử Minh là con rê vô dụng của Sở Giai”

Hoàng Đông Cường bị sốc › ngay lập tức, “Cái gì, một đứa con rễ? Con trai, con không nhằm chứ?”

Hoàng Đông Cường rất rõ ràng về sức mạnh của con trai mình , đã chỉ là một thằng con rễ vô dụng , làm sao có thê làm hại Hoàng Văn Hoa ?

Sở Gia…….trong thành phố Hoa hình như chẳng có mấy nhà họ Sở đúng không?

Với bài diễn thuyêt của Hoàng Văn Hoa, Hoàng Đông Cường mới hiểu hết được Lâm Tử Minh là thần thánh phương nào.

Bốp!

Hoàng Đông Cường nỗi giận đên nổi đánh lên trên mặt bản, nôi khủng lên.

“Được lắm cái thằng con rễ Sở Gia, tạo không nghĩ là hẵn muốn sống nữa rồi.”

Hoàng Văn Hoa nghĩ ra một điều gì đó rồi nói, “Nhân tiện, bó, Lâm Tử Minh còn dính líu đến Quách Quân Nhi, Quách Quân Nhi luôn từ chối gả cho con, có liên quan tới Lâm Tử Minh. Hơn nữa, hắn còn nói xấu con khắp nơi , nói rằng con là kẻ lăng nhắng, rửa não của Quách Quân Nhị, chúng ta không được đề tha cho hắn được!

Khi nghe được những điêu này, gương mặt của Hoàng Đông Cường còn tệ hơn nữa, mắt của hẳn lạnh như băng, hắn nói, “Con rồng có vảy, động đên vảy rông thì bắt buộc phải chêt! Con trai, đừng lo, cái Ti Lâm Tử Minh này sẽ không. sống được lâu nữa đâu, đên lúc đó bô sẽ đích thân – mang hắn về trả thù cho conl”

Hoàng Văn Hoa vui mừng, kích động.

Sau một khoảng thời gian suy nghĩ , Hoàng Văn Hoa nghĩ ra một điêu gì đó rồi sốt ruột nói, – Bồ, ngày kia là bữa tiệc đính hôn của con với Quách Quân Nhi rồi, con bấy giờ như thế này rồi, cũng không thể tham gia được! Làm sao xử Ìý mới tốt đấy?”

Nhắc mới nhớ, Hoàng Đông Cường cũng đang lo lằng, đúng là một vân đề lớn.

Đối với vấn đề hôn nhân với Quách Gia, do Hoàng Đông Cường và Quách Nguyên Phong cùng nhau tác thành, ở giữa không biệt là đã cho Quách Nguyên Phong bao nhiêu là lợi ích nữa.

Bấy giờ ảnh hưởng của Quách Gia ở thành phố Hoa không hề nhỏ, nếu như G05 hôn nhân này thành công, đối với Hoàng Gia có rất nhiều lợi ích, nêu như cuộc hôn nhân này thất bại, thì mất mát sẽ rất lớn! Vì vậy dù là thế nào, cũng phải đính được hôn.

Sau khi suy nghĩ về nó, Hoàng Đông Cường đã nói một cách sâu sắc: “Dấy không phải. là vấn đề, cuộc hôn nhân: giữa con và Quách Quân Nhi là một điều chắc chắn, nó sẽ được tổ chức như dự định. Hơn nữa, chân thương của con không nghiêm trọng lãm, chỉ cần điều trị vài ngày là có thê xuống đất rồi, đến lúc đó có thê tham gia, chỉ cần hình thức là được rồi.

Hoàng Văn Hoa gật đầu đồng ý.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 326


CHƯƠNG 326

Tiếp theo, hai bố con hắn âm mưu, quyêt định sau bữa tiệc đính hôn, sẽ đi tìm Lâm Tử Minh báo thù, nhất định phải làm cho Lâm Tử Minh thịt nát xương tan, sông không bằng chết!

Bên phía Tư Đồ Nam hắn cũng đang vội vàng, lại đi gặp ông hề lần nữa, nói lại chuyện cũ, mục đích chính của hắn là hỏi ông hề khi nào mới ra tay với Lâm Tử Minh. Tiền của hắn ta đã được chuyên › vào tài khoản của ông hề rồi, hắn rất lo lắng.

Nhưng câu trả lời của ông | hề vẫn là chờ thêm một chút nữa, sẽ giúp Tư Đồ Nam giải quyết ổn thỏa.

Ông hề đã nói như vậy rồi, Tư Đồ Nam cũng không thê hỏi thêm được nữa, nói thật lúc hắn ở cùng với ông hề, hắn rất cung kính ông hê, không dám hỏi nhiều, sợ làm ông hề tức giận sẽ phiền phức.

Hai ngày sau, Tư Đồ Nam đã đến tìm Sở Phi, muôn hẹn Sở Phi đi ăn cơm, nhưng bị cô từ chói, hắn rất tức giận.

Tiếp theo là một sự kiện lớn được tổ chức, là tiệc đính hôn của Quách Gia và Hoàng Gia, đến lúc đó những nhân vật có thế lực của thành phó Hoa đều sẽ tham dự, đó một sự kiện hiếm có, đương nhiên là Tư Đồ Nam cũng sẽ tham gia.

Nói thiệt tình, hãn rất ngưỡng mộ Hoàng Văn Hoa có thê cưới được Quách Quân Nhi, phải biết rằng Quách Quân Nhi không những là một trong ba mỹ nhân của thành phô Hoa mà còn là con gái duy nhất của Quách Gia, cái thân phận như thế SO sánh với một trong ba mỹ nhân của thành phố Hoa như Sở Phi mạnh gấp bao nhiêu lần nữa.

Đáng tiếc là lúc đó hắn vẫn chưa về nước, nêu không đã đi câu hôn Quách Quân Nhi rồi.

Trong nháy mắt, một ngày khác trồi qua ngày mai sẽ là lễ đính hôn của Quách Quân Nhị, cô ta vận chưa liên lạc được với Lam Tử Minh, làm cho Quách Quân Nhi vô vùng lò lắng.

Trong hai ngày qua, bố mẹ cô đã liên tục yêu cầu trực tiếp gặp Lâm Tử Minh, xem xem Lâm Tử Minh là người như thế nào, có xứng với Quách Quân Nhi hay không, nếu không, Quách Quân Nhi sẽ phải cưới Hoàng Văn Hoa.

Ở giữa Quách Quân Nhi có thử phản kháng lại, bố mẹ cô ấy chỉ có cái điều kiện này, cô hiểu, đó là điều mà bố mẹ cô đã nhượng bộ rất nhiều rồi, cô không liều lĩnh đề từ chối lần nữa.Còn nữa, ngày mai là tiệc đính hôn của cô rồi, đã mời rất nhiều người có thân thế lớn đến, đến lúc đó mà cô không tham gia thì Quách Gia sẽ rất mất mặt.

Và cách tốt nhất vẫn là phải liên lạc với Lâm Tử Minh , để anh ta trực tiếp đến gặp bố mẹ mình, đấy là điều vô cùng vui mừng!

Hơn nữa, cô ta cũng có cơ hội nho nhỏ, hiện, tại Lâm Tử Minh đã ly hôn rồi, anh ấy tự do rồi, lỡ như thật sự có thể cùng Lâm Tử Minh đính hôn, cô ta sẽ không có ý kiến gì mà sẽ rắt hạnh phúc.

“Tại sao, con vẫn chưa liên lạc được với bạn trai của con vậy?”

Quách Nguyên Giáp đi đến, nói rất bất lịch sự, ai cũng có thể nhìn thấy ra điều đó, từng lời nói đều có trong đó sự phân nộ.

Mẹ của cô ấy, Liễu Nguyên, cũng đến tỏ ra bắt mãn nói : “ Quân Nhi, không phải mẹ nói con, cái tên Lâm Tử Minh này cũng thật là quá đáng, đã bao lâu .

rồi, không trả lời điện thoại của con, có ai là bạn trai như thế không? Mẹ nghĩ chắc chắn đến chín mười phần hắn không phải người tốt đẹp gi!

Quân Nhi cắn môi, trong lòng cô ấy rất khó chịu, nhưng cô ấy không. thể nói gì đề, bác bỏ, vì trong hai ngày qua, cô ấy đã gọi hàng trăm cuộc tới Lâm Tử Minh, nhưng không. thê liên lạc được, anh cũng không có chủ động liên lạc với cô, khiến cô ấy giận dữ.

Quách Nguyên Giáp hứ lên một tiếng rồi nói: ” Quân Nhi, bố đã cho con cơ hội, nêu như trước ngày mai , hắn vẫn không đến gặp bó mẹ, thì ngày mai con phải ngoan ngoãn đính hôn với Hoàng Văn Hoa, biệt chưa?”

Quách Quân Nhi cúi thấp đầu, đã đến bước này rồi, cô không đủ tư cách đề đàm phán nữa, nhỏ nhẹ nói một tiếng: “ Vâng… : Tuy nhiên, lúc này, điện thoại di động của cô ấy đột ngột reo lên, lấy lên nhìn, cô ấy sửng sót, một chút kích động, thốt lên: “Anh ấy gọi cho con rồi, Lâm Tử Minh gọi con!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 327


CHƯƠNG 327

Một lúc trước, cô ta vẫn rất bực bội rất tức giận với Lâm Tử Minh, bấy giờ nhận được điện thoại của Lâm Tử Minh cô ta rất hạnh phúc.

Cái hành động quá khích đó của cô ta làm cho Quách Nguyên Giáp và Liễu Nguyên bị dọa một trận, Quách Nguyên Giáp quát lên: “Quân Nhi! Con làm gì vậy? Là một đứa con gái, mà la hét như vậy à? Còn ra cái thể thống gì nữa!”

Cùng là phụ nữ, nhưng mẹ cô Liễu Nguyên nhìn thấy một điều khác, cô ta thấy con gái mình rất hạnh phúc vì có một cuộc gọi từ Lâm Tử Minh lập tức nhận ra răng con gái mình thực sự yêu gã tên Lâm Tử Minh này.Cho nên cô đã kéo Quách Nguyên Giáp, nháy mắt một cái, đề Quách Nguyên Giáp đừng trách móc Quách Quân Nhi nữa.

Quách Nguyên Giáp cũng đã nhận ra điều gì đó trong mắt của Liễu Nguyên , nhìn có vẻ hơi phức tạp.

Là một người cha, hắn chỉ có một đứa con gái duy nhất, Quách Quân Nhi, rất yêu thương cô, hôn nhân của con gái là việc lớn, bấy giờ đối với hắn mà nói, còn quan trọng hơn sự nghiệp của hắn nữa.Nếu không, hắn cũng sẽ không tìm Hoàng Văn Họa, con rễ rồng của hắn.Tuy nhiên, hắn cũng không biết bao lâu, đã không nhìn thấy con gái mình trông vui vẻ như vậy rồi, hãn không thấy rằng con gái hạnh phúc từ trái tim?

Cô ta cũng nhận ra răng phản ứng của mình có chút khoa trang, có một chút không tốt cho lắm, nhanh chóng chạy sang một bên trả lời điện thoại, cô ta nói với một sô sự bực bội trong giọng nói: “Anh vấn còn biết gọi cho em à, em còn nghĩ anh đã tan biến mắt rồi!”

Điện thoại truyền đến lời xin lỗi của Lâm Tử Minh: “Xin lỗi, tôi đã để điện thoại trong công ty hai ngày nay, đề ở chế độ im lặng, không có nghe thầy điện thoại của cô.”

Lời giải thích này, thật ra, nghe có vẻ không thành thật, nhưng Quách Quân Nhi nghe được, cô vẫn tát hạnh phúc, trái tim đấy oán giận, đột nhiên biên mắt sạch, chỉ trong miệng vẫn r*n r*, bực bội nói: “Tất cả chỉ là lý do, hai ngày nay anh không gọi điện cho em gì cả.”

Khi nghe những lời giận dữ này, Lâm Tử Minh bị đau đâu nói “Sao cô gọi cho tôi vậy, có việc gì à?”

Cô ta đã chân chừ một chút, đã không chủ động nói vê vân đê này một khoảng thời gian, Lâm Tử Minh nghe những điều đó có hơi chóng mặt nói, “Cô không cân vòng vo nữa, có việc gì cân tôi giúp, cứ nói đi, cũng may hai ngày nay tôi có thời gian.”

Nghe thấy những lời đó của Lâm Tử Minh, Quách Quân Nhi thở nhẹ nhõm, đang chờ anh nói điều này, nên cô cũng không vòng vo nữa nói: “Là như thê này, ngày mai em có tổ chức tiệc rượu, anh có thê tới với tư cách là bạn trai của em được không?”

“Cái gì?” Giọng Lâm Tử Minh cao lên rất nhiều, “ Lại còn phải dùng chiêu này, không được không được.”

Quách Quân Nhi tìm anh làm bia đỡ đạn mà, hơn nữa, ngày mai là tiệc đính hôn của Quách Gia và Hoàng Gia, nêu như anh ấy làm bạn trai của Quần Nhi, có khác gì tự động nỗ tung ngay lập tức.

Quách Quân Nhi cầu khẩn nói: “Chỉ một ngày thôi, giúp em đi mà.”

* Cô muốn hại tôi à, ngày mai là lễ đính hôn của cô với Hoàng Văn Hoa, tôi mà làm bạn trai cô, có khác gì ta khuấy động phải tổ ong bắp cày.”

Lâm Tử Minh nói.

“ Chính là vì lễ đính hôn của em với Hoàng Văn Hoa nên mới cân anh đến!” Quách Quân Nhi bắt đâu nài nỉ Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh bị cô nói mà đầu cũng to ra, thật ra anh cũng không có nói là SỢ Hoàng Gia, mà anh là một người thấp kém, nêu như ngày mai cùng xuất hiện với Quách Quân Nhi, sẽ thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

“Cô hãy nghĩ cho kĩ, tôi là con rễ của Sở Gia. Có tiếng xâu ở Sở Gia, danh tính của tôi sẽ được tiết lộ vào lúc đó, bộ mặt của. Quách Gia sẽ bị mắt sạch.”Lâm Tử Minh nói lí.

Quách Quân Nhi không suy nghĩ gì nói: “Em không có quan tâm những chuyện đó, còn nữa anh bấy giờ đã ly hôn rồi. Lâm Tử Minh nói chung là anh phải giúp em, xin anh đó. Chỉ cần anh đông ý giúp em là em đã nợ anh một ân tình lớn rồi, không cần biết anh yêu cầu cái gì, em sẽ đều đáp ứng anh! Nghe cho kĩ, là bắt kì mọi yêu cầu nha!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 328


CHƯƠNG 328

Cô ấy cố tình nhấn mạnh chữ “bát kỳ” người bình thường nghe thấy đều sẽ có đầy ảo tưởng.

Lâm Tử Minh có thể hoàn toàn tưởng tượng được, cái hình ảnh lúc cô ta nói điêu này.

Nói miết Lâm Tử Minh cũng chỉ biết thở dài nói, “Được rồi, được rồi, đấy là lần cuối cùng, lần sau tôi sẽ Không làm bia đỡ đạn cho cô nữa. Dù sao, khi danh tính của tôi lộ ra, cô không thấy xâu hồ là được rồi.

Quách Quân Nhi lại một lần nữa vui mừng như hoa nở, làm một cử chỉ chiên thắng: “Lâm Tử Minh, cám ơn anh rất nhiêu , anh đối với em thật TÔ”

Lâm Tử Minh cười nói, “Được rồi, cô không cần nịnh bợ tôi nữa, như thế nhé, gửi cho tôi địa chỉ và thời gian, ngày mai tôi sẽ đến.”

Quách Quân Nhi nói hết, Lâm Tử Minh dập máy, đánh vào thái dương bằng đau đầu.

Quách Quân Nhi có nhiều việc gấy rồi cho ông.

Anh vừa mới từ chối Vương Vệ Qúy, nói ngày mai không có đi tham gia tiệc đính hôn của Quách Gia và Hoàng Gia, không biết ngay mai Vương Vệ Qúy nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào nữa.

Nhưng dù sao cũng không quan trọng, hắn không thê giữ bí mật được bao lâu nữa.

Đột nhiên, anh nghĩ tới một chuyện, không biết ngày mai, Sở Phi có tham dự tiệc đính hôn này không?Hơn nữa, hiện tại cô là chủ tịch công ty ánh sáng, cũng là người có chức vụ cao nhất của Sở Gia. Nêu Sở Phi có mặt, nhìn thấy anh đã là bạn trai của Quách Quân Nhi sẽ có biểu hiện như thế nào?

Còn có thể là biểu hiện nào, chỉ có thê sự khinh bỉ thôi!

Dù sao thì, Sở Phi chưa bao giờ yêu anh, đã không yêu thì quan tâm làm gì?

Đừng lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, bắt đâu làm việc.

Bên phía Sở Phi cũng nhận được thư mời.

Cũng giống như Lâm Tử Minh nghĩ, giờ danh tính của cô ta khác rồi, cô là chủ tịch công ty ánh sáng, cô ta có bộ mặt lớn, đủ khả năng tham dự bữa tiệc đính hôn.

Hôm sau, tiệc đính hôn của Quách Gia và Hòang được tổ chức theo đúng lịch trình, vị trí năm trong khách sạn năm sao tuyệt nhất của thành phó Hoa, còn chưa bắt đầu mà đã có rất nhiều chiếc xe sang trọng, bao gồm cả hàng triệu chiếc, đã gấy ra một sự thu hút lớn trên đường, nhiều người dân bình thường đêu đang đoán, là ông chủ lớn nào có mặt mũi đến Vậy, có thê mời được nhiều nhân vật có thân thế đến vậy.

Hôm nay Quách Quân Nhi rất căng thắng cũng. rất phân khích, mới sáng sớm đã gửi tin nhắn cho Lâm Tử Minh, kêu Lâm Tử Minh không được quên, phải có mặt ở đói Lâm Tử Minh bị cô ta làm phiền, cuối cùng chọn vệ chế độ im lặng, bỏ mặc nó.

Vậy anh ấy có đến tham gia không?

Tất nhiên là đến rồi, vì anh đã hứa với Quách Quân Nhi rồi, anh sẽ không phá vỡ lời hứa.

Tuy nhiên, vì ra ngoài vội vàng , anh ta Không có thời gian đề chuẩn bị đồ tấy đất tiền, anh chỉ mặc một bộ đồ tấy bình thường đến, dù sao cũng chỉ đi một vòng mà thôi.

Hôm nay, là ngày Quách Quân Nhi đẹp nhất, trang phục lịch sự, trang điểm giống như quốc sắc thiên hương vậy, muôn đẹp bao nhiêu thì đẹp bấy nhiêu.

Vốn dĩ cô ấy cảm thấy phản cảm, không ưa bữa tiệc đính hôn này, lúc đâu còn nghĩ sẽ trang điểm thật xâu xí khó coi đề hủy hoại buổi tiệc đính hôn.

Nhưng bấy giờ thì khác, có sự tham gia của Lâm Tử Minh, cô ấy đang mong chờ buổi tiệc đính hôn, mặc dù cô ấy cũng. không biết tại sao lại có suy nghĩ này, tóm lại cô ấy chỉ biết răng cô ấy phải trang điểm thật đẹp thật lộng lẫy, thê hiện mặt đẹp nhật của mình cho Lâm Tử Minh nhìn ngắm.

Bấy giờ cô ấy đang mong chờ biểu hiện của Lâm Tử Minh khi nhìn thấy cô ấy xinh đẹp như thê, chắc chắn sẽ trở nên ngớ ngắn, hihi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 329


CHƯƠNG 329

Hơn nữa, hôm nay là yến tiệc đính hôn của cô ấy, đến lúc đó Lâm Tử Minh sẽ xuất hiện với tư cách là bạn trai của cô ấy, không tin Hoàng Gia vẫn có thể đồng ý với hôn nàyÌ “Thưa cô, hôm nay cô thật xinh đẹp, đến lúc đó cô sẽ là tiêu điểm của toàn buổi tiệc, tất cả mọi người sẽ ngã dưới chân váy của cô.” Một người giúp việc đang giúp ‹ Quách Quân Nhi làm tóc, rất ngưỡng mộ nói.

Thêm một người khác nữa cũng nói, “Còn phải nói như, tiểu thư là một trong ba người đẹp ở thành phố Hoa, nghiêng nước nghiêng thành, có bao nhiêu người muôn được gặp tiểu thư một lần mà cũng không có cơ hội.

Tiểu thư vốn dĩ đã đẹp rồi, bấy giờ còn cần thận ì trang điềm , còn không bị ngã gục nữa mới là lạ.”

“Tôi có chút ghen ty với Hoàng Văn Hoa, có thể đính hôn với tiêu thư, không những đức tính tốt mà còn có năng lực?”

“Hoàng Văn Hoa là công tử của Hoàng Gia, thân phận rất tôn quý, miễn cưỡng xứng đáng với tiêu thư.”

Trong phòng trang. điểm, có bảy đến tám phụ nữ mặc đồ cho Quách Quân Nhị, từ trang điểm đến đầu tóc, lệ phục đêu là những chuyên gia phục trách lựa chọn.

Sau khi mọi việc xong xuôi, Quách Quân Nhi đứng trước gương nhìn vào chính mình với một nụ cười thỏa mãn, kiêu hãnh. Đội trang điểm này không tồi, để lộ ra những góc độ đẹp nhật của cô ấy. Giờ thì cô ấy tỏa ra những nét vô cùng quyến rũ trên cơ thê mình, nụ cười và gương mặt thật đầy cảm hứng.

“Tôi không trang điểm đẹp như thế này không phải vì Hoàng Văn Hoa.”

Cái câu Quách Quân Nhi chỉ nghĩ trong lòng, không có nói ra.

Càng ngày càng nhiều khách đến khách sạn, không khí ngày càng náo nhiệt.

Lâm Tử Minh không nuốt lời, anh đã đi buổi tiệc như đã hứa.

Sau khi đến, nhận ra rằng có rất nhiều khách, hầu hết họ là những khách quý có mặt mũi trong xã hội, cả một hội trường lớn ngập tràn không khí của tầng lớp thượng lưu.

Lâm Tử Minh đã từng là một thằng con rễ trong bốn năm trời rồi nên không còn quan tâm đến nơi như thế này nữa.

Nên là khi anh đến nơi đã tìm một góc đề ngồi xuống, chơi điện thoại di động một cách kín đáo, anh xem các tài liệu được cấp dưới gửi cho, duyệt chúng.

Từ sau khi anh quản lí Tử Quỳnh, thời gian của anh không đủ Bừng nữa, chỉ cân ngừng lại là phải duyệt qua các file tài liệu, nhất là khi anh quyết định mở một công ty quảng cáo, càng bận rộn hơn nữa.

Khoa trang mà nói hôm nay anh dùng cả buổi tối để đến buổi tiệc này là dã nê mặt Quách Quân Nhi lắm rồi đồi lại là người khác, anh lười biếng không trả lời.

Anh đã xem hết một vòng. hội trường, không thấy dấu vết nào của Sở Phi, hay bất kỳ người nào của Sở Gia, anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời, trái Min không tránh khỏi bị mật hai phần thất vọng.

“Nè, đem cho tôi một chai rượu.”

Lúc Lâm Tử Minh đang xem tài liệu một cách cần thận, có người đột nhiên vỗ võ anh, nói bằng cái giọng mệnh lệnh với anh.

Anh ta nhìn lên thấy mình là một gã mập, đeo một Em: hồ Rolex, toàn thân ăn mặc cũng tâm mười mấy vạn, theo tình hình xem ra là một doanh nhân giàu có, toàn bộ cơ thể hắn ta tràn ngập đẳng cập của bọn nhà giàu, giỗng như coi Lâm Tử Minh là nhân viên phục vụ.

Lâm Tử Minh cau có một chút nói, Nhằm người rồi, tôi không phải tiến viên phục vụ.

“Cái gì?” Gã mập nói ngay lập tức không tin, mặt hắn đầy khinh miệt: “Mày không phải là nhân viên phục vụ, chắng lẽ lại là khách quý ‹ đên tham gia buổi tiệc đính hôn của Quách Gia và Hoàng Gia như?”

Lọai người như này, Lâm Tử Minh không có thèm kiên nhẫn, vì sao vận may của anh tệ đến vậy, chỉ tủy ý tìm một nơi ngồi xuống thôi cũng có người đến khiêu khích mình, chẳng lẽ nhìn anh trông giỗng người rất dễ bắt nạt.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 330


CHƯƠNG 330

Tôi nay là một ngày quan trọng cho: Quách Quân Nhi, Lâm Tử Minh cũng lười biếng để đôi co với loại người như này, anh quay lại và đi mà không để ý tới hắn.

Tuy nhiên, hành động rút lui của anh, trong mắt của đối phương lại là một, biêu hiện thiếu tôn trọng, sắc mặt hắn thay đổi, chạy theo bắt Lâm Tử Minh lại, lạnh lùng nói: “ Mày đứng lại cho; taol Một thắng phục vụ lại dám vô lễ với tao như vậy, mày có biết tao là ai không? Chỉ cân tao nói một câu là mày không thể sông ni trong thành phố Hoa này nữa, mày có tin không?”

Những lời hản ta nói có hơi to, ngay lập tức thu hút sự chú ý của vài người xung quanh đó, cộng thêm cái biểu hiện của hắn ta, làm rất nhiều người khác quay qua nhìn, người quen biệt hắn hỏi: ° Lý tổng, có vẫn đề gì vậy?”

Lý tổng chỉ vào Lâm Tử Minh nói: “Thắng phục vụ này vô lễ với tôi, tôi kêu hãn lấy cho tôi một chai rượu lại đấy, mà hắn còn bày cái mặt ra cho tôi coi, bấy giờ những thành phần thấp kém của xã hội lại ngạo mạn như thế này sao?”

Hắn lôi kéo được sự căm ghét của những người xung quanh, đều bắt đấy chèn ép Lâm Tử Minh, bắt Lâm – Tử Minh xin lỗi, hại còn phải quỳ xuống mới được.

Tắt nhiên, Lâm Tử Minh không thể đồng ý, đối mặt có bốn năm người nhà giàu nhỏ bé, anh cười, “mấy cái đồ căn bã như tụi mày cũng dám uy h**p tao?”

Anh không nói gì còn được, nói ra những câu này. đã trực tiếp sự kích.

thích sự giận giữ , một lúc sau là nỗ tung ra.

Mặt họ thay. đổi ngay tại chỗ, hằm hằm, cắn răng cần lợi, chửi thề nữa.

“Thật là vô lí! Một thằng phục vụ nhỏ nhoi, ở đáy xã hội, mà dám kiêu ngạo với bọn tao sao?Tạo nghĩ chữ chêt mày không biết việt như thế nào đúng không”

“Thằng chó hôi hám, mày chết chắc rồi, không biết trời cạo đất giày là gì đúng không? Mày đắc tội với chúng tao, mày đợi chết đi .

“ Còn đứng đó phí lời với hắn làm gì, gọi quản lý khách sạn ra đấy, tông khứ cái thắng súc sinh này đi!”

” Điều tra xem hắn có danh tính như: thế nào, ở đâu ra cái dũng khí đó, để nói răng chúng tao là đô cặn bãi”

Tất cả họ đều đầy phẫn nộ, hoàn toàn không có những bình tĩnh, kiềm chế của những người thành đạt, mà giống như những tên côn đồ trên đường phố. Thực tế, họ là những.

người mới nồi tiếng, không có giáo dục cao, cũng không có tổ chất, rất tự hào rằng mỗi năm kiêm được hai hay ba triệu, còn những người khác sông cực khổ, không bao giờ lọt vào tầm mắt của họ.

Lâm Tử Minh lắc đâu, cảm thấy răng anh ta quá xui xẻo, vôn dĩ thời gian của anh đã không đủ dùng rồi, bấy giờ còn bị mấy tên này quấy rồi, thật là xui xẻo.

Vào thời điểm này, một người đàn _ ông nhìn thấy Lâm Tử Minh, mặt hắn cho thấy một biêu hiện là rất bất ngờ với vui mừng, lập tức đi qua.

Sự xuất hiện của hắn, khiến mắt của mấy cái tên đang tức giận đúng đó sáng lên, làm gì còn đề tâm đến việc dạy dỗ Lâm Tử Minh, chủ dộng chạy qua đón tiếp : “ Hàn tổng, anh cũng đên rồi.’ “Đúng vậy, Hàn tổng, lần trước từ biệt đã lâu rồi không gặp, sắc mặt anh tốt hơn rất nhiều.”

“ Chào anh, Hàn tổng…”

Trước mặt Hàn tổng, tất cả bọn họ đều làm dáng vẻ của mình rất thấp, trong đó rõ ràng những lời tâng bỗc nịnh nọt, làm gì còn thời gian quan tâm Lâm Tử Minh.

Trước mặt những lời tâng l bốc của họ, Hàn tổng nhẹ nhàng gật đầu, quá lười biêng để nhớ lại, bước tới trước mặt Lâm Tử Minh, cúi xuông thái độ khép nép, nói theo một giọng tâng bốc: “Chủ tịch, anh cũng đên rồi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 331


CHƯƠNG 331

Lâm Tử Minh nhìn thầy đối phương, thẫn thờ một lúc, có chút ngạc nhiên nói : “Hàn Kim Long, là anh?”

Không sai , người được gọi là Hàn tổng chính là Hàn Kim Long, trong thành phố Hoa cũng được coi là một nhân vật lớn, mặc dù hắn không bằng được với Vương Vệ Qúy nhưng hắn cũng là một nhân vật lớn có danh tiệng trong xã hội.Hơn nữa, gần đấy hắn cũng dần dẫn rửa sạch và hợp pháp hóa tài sản của mình, cũng được coi là người trong giới kinh doanh rồi.

Khi thấy Lâm Tử Minh vẫn nhận ra mình, Hàn Kim Long không thê che giấu sự hào hứng của mình, hắn ta nhanh chóng gật đầu với sự phần khích: “Vâng vâng, thưa chủ tịch. Tôi tưởng anh không nhớ tôi nữa rồi!”

Nói xong câu này, thái độ của Hàn Kim Long, thực ra là một chút bực bội, giỗng người vợ đang giận dỗi vậy.

Lại còn không nữa, kể từ lần cuối cùng Lâm Tử Minh nói với hắn ta rằng anh sẽ đưa hắn ta đi làm một doanh nghiệp lớn với hàng tỉ đô la, hắn ta luôn nghĩ về chuyện đó. Thời gian đó hắn ta rất hạnh phúc trong ba ngày ba đêm! Hắn ta nghĩ vận may.

của mình đang đến , hắn phải lo giữ chặt đùi của Lâm Tử Minh, sông chêt cũng không được bỏ ra. Nhưng không ngờ là sau cái lần đó, Lâm Tử Minh không gọi cho. hắn nữa, điều này khiên hắn lo lắng, lo về lợi nhuận và mắt mát của mình!

Hơn nữa, hãn ta cũng không có thông tin liên lạc của Lâm Tử Minh, hắn có dò hỏi Vương Vệ Qúy nhưng bị Vương Vệ Qúy xua đuổi, khiến cho hắn vô cùng thấp thỏm lo lắng, khó chịu muốn chết.

Bậy giờ gặp được Lâm Tử Minh, làm hàn rất phân khích, tâm trạng vui đến nội, giống như gặp được bỏ ruột mà vẫn còn vui hơn nữa.

Đặc biệt là trong thời gian này, hắn hẳng ngày đêu vào coi giá trị thị trường của công ty Tử Quỳnh, thấy răng công ty Tử Quỳnh RfBfg hê giảm xuông mà còn tăng lên liên tục, ước tính tăng hơn sáu mươi tỉ rồi, càng làm hắn ngứa ngáy. Hận là không thể ngay lập tức ôm lẫy đùi của Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh cũng rất ngạc nhiên khi thấy Hàn Kim Long ở đấy, nói thật thì anh cũng chút nữa quên mật Hàn Kim Long rồi, cũng không phải vì anh l không thích Hàn Kim Long, mà bởi vì anh có quá nhiều việc phải làm vào những ngày này, thực sự đã quên mất Hàn Kim Long.

Bấy giờ anh cảm nhận được sự bực bội của Hàn Kim Long, khiến anh cảm thấy bối rối nói: “ He he, Hàn đại ca, làm sao tôi có thể không nhớ anh được, chỉ là lúc này tôi đang bận, không có thời gian đề tìm anh, là lỗi của tôi, tôi sẽ tự phạt một ly.”

Nói xong anh đi tìm một ly rượu vang, anh hơi xấu hồ, anh không có ly rượu nào hết.

Hàn Kim Long đã nhanh chóng nói: “Không cân , không cần, chủ tịch không quên tôi, đó là vinh dự lớn nhất của tôi rồi.”

Lâm Tử Minh mĩm cười, không có cảm xúc gì hết, với thân phận của anh mà nói Hàn Kim Long làm vừa lòng anh là chuyện quá đồi bình thường.

Tuy nhiên, điều này là cho mấy người giận giữ vừa rồi lập tức sợ hãi, tất cả họ đêu mở to mắt, giỗng như là mới gặp phải quỷ vậy.

Đặc biệt, người doanh nhân giàu vừa rồi măng nhiệc khó nghe nhất đó, bấy giờ trực tiếp bị sợ đến mặt tái mét giông như không còn giọt máu nào vậy, cơ thê cũng đang run lên bằn bật.

Họ không có cách nào đề không sợ hãi, cần phải biết, Hàn Kim Long là một nhân vật lớn mà họ không thê đắc tội được rồi, mà Lâm Tủ Minh còn có thể làm cho Hàn Kim Long bỏ hết những cử chỉ của hắn xuống, làm sao họ cỏ thê không bị tê liệt.

Bấy giờ, đầu óc họ. có đần độn đến đâu đi chắng nữa, họ cũng nhận ra răng họ đang gặp rắc rồi lớn rồi!

Và bấy giờ mắt của Lâm Tử Minh liếc qua, làm cho họ sợ chết khiếp.

Lâm Tử Minh nhìn họ với một nụ cười nói: “Các người đi đâu vậy?”

Nhìn thấy họ muốn quay lưng dời đi Lâm Tử Minh làm sao có thê dễ dàng bỏ qua cho họ như vậy được.

Ngay khi họ quay lại, họ đã không đi được hai bước, nghe thấy lời nói của Lâm Tử Minh da đầu của họ cảm thấy tê liệt, đều muốn khóc rồi, nếu như trên thế giới có thuốc hồi hận, thì họ sẽ đảm bảo không dám chọc Lâm Tử MinhI Hàn Kim Long cũng không phải là ngu ngốc, đên lúc này làm gì có nan không thể hiểu có chuyện gì đang sảy ra chứ, mấy cái người không có mắt đã đắc tội với Lâm Tử Minh.Rồi hắn cau mày. HhÒi giữa lông mày có một số cơn giận dữ.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 332


CHƯƠNG 332

Hắn là người thông minh, giống như Vương Vệ Qúy, rất giỏi trong việc nghĩ vê ý định của những nhân vật lớn, cái hành động vừa rồi của Lâm Tử Minh, làm sao hắn không biết được, Lầm Tử Minh đã quá rõ ràng rồi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho họ như vậy được.

Họ nghe thấy những lời của Lâm Tử Minh, nhưng họ không dám: dừng lại, họ vẫn giả vờ như nữ không biệt gì cả đi tháng vê phía trước, hy vọng có thể giả vờ bị điên rồi chuỗn nhanh đi – chỗ khác.

* Đứng lại hết cho tao!” Hàn Kim Long làm sao có thể cho họ cơ hội này chứ, lập tức cắt giọng lên, giọng điệu của hắn ta đầy sự lạnh lẽo đe dọa.

Vừa nãy họ cung kính Hàn Kim Long, đều được Lâm Tử Minh nhìn thấy hết , bấy giờ mà đề họ dễ dàng dời đi như vậy, thì sẽ trở thành Hàn Kim rà. Ở cá liệu việc không có trọng lực rồi. Ở cấp độ của họ, nhiều thứ không cân phải nói ra, một cái nhìn đơn giản, một di chuyển đều có thể hiểu được hết rồi.

Vừa nãy Lâm Tử Minh đã trực tiếp mở lời rồi, là có ý không muôn họ đi quá dễ dàng như vậy rồi.

Tự nhiên tay chân của họ bắt đầu _ lạnh ngắt, Hàn Kim Long đã mở miệng rồi thì cho dù cho họ có một trăm lá gan, họ cũng không dám đi.

Họ là những người mới giàu Có, không. có thân thế, kiếm được tiền nhờ vào may mắn với lại cơ hội tốt, họ sợ nhất những người xã hội đen như Hàn Kim Long.

Ngay lúc này, tất cả họ đêu dừng lại, máy móc quay người lại, họ cười mà còn khó coi hơn cả khóc: “Hàn tổng, – anh đang gọi tôi đúng không?”

“ Hàn tổng , anh vẫn còn việc gì hả?”

Hàn Kim Long nhìn họ một cách lạnh lùng, không có đáp lại, mà cung kính nói với Lâm Tử Minh, “Chủ tịch, lũ chó này đã đắc tội với anh đúng không?”

Lâm Tử Minh nói với nụ cười, “Cũng không có cái gì đắc tội.”

Vừa nghe được những lời này, mấy người nhà giàu đó thở nhẹ nhõm hơn, trái tìm thì thầm hạnh phúc, có vẻ như họ đã thoát khỏi mọi chuyện rồi.

Nhưng rồi Lâm Tử Minh lại nói ra một câu khác khiện họ cảm thấy lạnh lẽo, sợ hãi đến hết mức.

“Cũng chỉ mắng tôi là súc vật, dọa sẽ giết tội mà thôi.” Lâm Tử Minh cười mơ hồ, rồi anh ta nói với Hàn Kim Long: “Sao nào, họ là bạn của anh?”

Hàn Kim Long cũng được coi là sông được rất nhiều năm rồi, đã chứng kiến rất nhiều việc rồi, là người cỏ thể nói là tâm lý rất tốt rồi, nhưng bấy giờ đối mặt với nụ cười của Lâm Tử Minh, chỉ cảm thấy là mình đã rơi vào trong hang đá đẳng trước thầy toàn là nước vậy, lưng và trán hän đang đồ mồ hôi.

Quả nhiên, nhìn chủ tịch của Tử Quỳnh bình thường rất ôn hòa, lại còn rát bình thường, nhưng người ta có thể làm cho Tử Quỳnh phát triển lớn mạnh như vậy, không phải là không có lý, chỉ với cái ánh mắt vừa rồi, không phải người có năng lực thì sẽ không thê nào phát ra được!

“Không, không, không!” Hàn Kim Long đã nhanh chóng lắc đầu xua tay phủ nhận, ˆ chủ tịch, anh đừng có hiểu nhằm, họ không phải bạn của tôi, tôi không có thân thiệt với họ. Thực ra, họ chỉ là những nhân vật nhỏ bé mà thôi, với năng lực của anh, có thể tùy tiện chà đạp cả một khu vực lớn. Đương nhiên rồi, nêu như chủ tịch sợ chân mình bị bản, thuộc hạ có thể thay thê, đảm bảo rằng họ sẽ bị hủy hoại ngay lập tức, nhà tan của nát, sẽ không có cơ hội trở lại!”

Lời của Hàn Tử Long có vẻ nghiêm túc, thắt lưng rất thắp, một vẻ bề ngoài khiêm tốn.

Nhưng điều đó đã xảy ra trước mắt Lâm Tử Minh, lọt vào mắt của Lý tổng với mấy người nhà giàu kia, lại trở thành một môi đe dọa và sợ hãi chưa từng cói Ngay lúc này,chân của họ đã mêm nhũn, nỗi sợ hãi của họ đã đi sâu vào xương cốt, đầu tiên là Lý tổng không thể chịu đựng nổi, hoảng loạn quỳ xuống trước mặt Lâm Tử Minh, cúi lạy xin xỏ: “Chủ tịch tôi sai rồi! Tôi đã sai rồi! Xin anh rộng lượng, tha cho tôi đi! Trên tôi còn có già dưới tôi còn có trẻ….”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 333


CHƯƠNG 333

Lý Thiên thật sự rất sợ hãi. Hắn có một thời gian dài khó khắn đề đạt được vị thế hiện tại của mình, một năm có thê kiêm được hai triệu, không biết anh ta ướt nhẹp thế nào, hắn lái một Rover tầm xa trở về vùng nông thôn chắc chắn là một nhân vật lớn rồi, nhiều người phải nịnh nọt hắn, nhiều kiểu tâng bốc, là người trên người rồi. Nêu như hắn ta từ bỏ cuộc sông này, nhà tan của nát, thì hắn không thê nào chấp nhận nồi!

Hắn không nghỉ ngờ gì chuyện Hàn Kim Long có khả năng này, chưa kể đến việc đó là một xã hội của luật thống trị, nêu như Hàn Kim Long thật sự đôi phó với hắn, đảm bảo Hết sẽ chết chắc, mà Hàn Kim Long chẳng.

có bị gì hết. Bởi vì Hàn Kim Long đôi phó hắn, cũng không cần phải làm bát cứ điều gì bất hợp pháp hết.

Càng không cân nói đến chàng trai chủ tịch trẻ tuôi trước mặt mà Hàn Kim Long rất cung kính tôn trọng.

Vì vậy, cái quỳ này rất đáng, rất nhanh thắng thắn và không do dự!

Ở tuổi của nó, phẩm giá và khuôn mặt chẳng là gì ngoài sự bảo vệ.

Hắn ta quỳ xuống đơn giản đến mức _ ¡ Lâm Tử Minh không nói được gì, cũng quá mềm nhữn quá đi, anh còn chưa xuất chiêu nữa.

Sau khi hắn quỳ xuống, mắậy cái người nhà giàu kia cũng đâu hang ngay lập tức, bọn họ với Lý Thiên là cùng một loại người, đều là những người mới giàu lên, kiếm được tiên nhanh, tâm hồn dễ bị dụ dỗ, nhưng học cũng rất trân trọng phú quý.. Nêu như họ bị phá sản, còn không bằng họ đi chết nữal Cho nên khi Lý Thiên quỷ xuông xong ,họ cũng đầu hàng và quỳ xuông ngay lập tức.

Cái gì? Có vàng dưới đầu gối của người đàn ông?

Đều sắp phá sản rồi, tôn nghiêm cái mông ấy!

Bấy giờ có rất nhiều người, họ quỳ xuống trước mặt Lâm Tử Minh, thầy rõ ràng sự hoảng loạn sự sợ hãi, thu hút sự chú ý của mọi người.

May mắn thay, chỉ là một góc ở đấy, có một cấy cột đề chặn rồi, nên không có động tĩnh quá lớn, chỉ có một số người bị thu hút bởi nó.

Đối với tình huống này, Lâm Tử Minh cũng không biết làm gì, vừa rồi đúng là anh đã rất phẫn nộ, mấy cái tên nhà giàu không có mắt này đã làm lãng phí rất nhiêu thời gian của anh.Nhưng giờ mọi người đã quỳ xuống xin lỗi, anh ta quá lười biêng đề để tâm đến nó, tha cho họ.

Anh vẫy. vẫy tay, không kiên nhẫn nói, “Được rồi, mấy người cút hết đi.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhận được sự tha thứ của Lâm Tử Minh, họ như lĩnh được sự ân xá vậy, lộ ra vẻ vui mừng, điện khùng, vội vàng đứng dậy, xin lỗi Lâm Tử Minh vài tiêng, rồi nhanh chóng chạy đi, một lúc họ đã vào trong đám đông vì sợ rằng Lâm Tử Minh sẽ hồi hận, lại tìm họ gấy rắc rồi.

Hàn Kim Long cũng nhẹ nhàng đi nhiều, tốt là Lâm Tử Minh rất rộng lượng, không có kì kèo với mấy bọn tôm tép đó, nêu không thật là muôn g**t ch*t mấy tên này cũng có chút phiên phức.

Đông thời, hắn cũng có ân tượng tôt hơn về Lâm Tử Minh, đúng là một người xứng đáng để hắn chạy theo ôm chân anh, cái sự rộng lượng như vậy rất nhiều người giàu có không có được.

Lâm Tử Minh cũng đang thưởng thức .

thời gian rảnh rỗi của anh ta, vẫn còn ít thời gian trước khi bữa tiệc bắt đầu, thời gian này chắc rằng Quách Quân Nhi cũng đang ở đằng sau trang ö điểm, anh có thê dùng thời gian này để duyệt qua tài liệu.

Sau khi thấy anh ngồi xuống, Hàn Kim Long cũng ngôi cạnh anh ấy, giữ một thái độ tôn trọng đối với Lâm Tử Minh.

Cảnh tượng này trông rất là kỳ lạ, Hàn Kim Long cũng có thê nói là bằng f tuổi bồ của Lãm Tử Minh nhưng giờ hắn ta trông giỗng như một đứa trẻ trước mặt Lâm Tử Minh vậy.

Nhiều người xung quanh nhận ra cảnh này, nhìn sang Lâm Tử Minh đều thấy tò mò và ngạc nhiên, thậm chí còn tự hỏi Lâm Tử Minh là ai.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 334


CHƯƠNG 334

Đáng tiếc là không ai quen biết Lâm Tử Minh. : Không có cách nào hết, trước mắt Lâm Tử Minh vẫn rất thấp kém trong thượng lưu, tất cả mọi người đêu biệt Tử Quỳnh đã thay đổi chủ tịch nhưng người thật sự gặp qua anh thực sự rất ít ỏi.

Mà Lâm Tử Minh với thân phận là con rễ của Sở Gia trong giới thượng lưu là không có danh tiêng.

Vì vậy, đã tạo ra một tình huống như vậy.

Tuy nhiên, vào lúc này, đột nhiên có tiêng võ tay, sau đó kèm theo một tiêng nói đùa, “Lâm Tử Minh, vừa rồi mày thật là uy phong, khiến mấy người giàu có đó quỳ xuống đề xin sự tha thứ, dựa vào sức mạnh của kẻ khác để uy phong rất tuyệt vời đúng không?”

Giọng nói này có vẻ rất đột ngột, sắc điệu đầy đắng cay và khinh miệt, ngay lập tức thu hút sự chú ý của nhiêu người.

Lâm Tử Minh chỉ vừa mở tài liệu lên muốn duyệt qua nó, thì lúc này lại bị ngặt đoạn, anh cau có mặt mày, ngẩng đầu lên, nhìn thấy đối phương, thì càng không thoải mái.

Chỉ thấy một người đàn ông ăn mặc rất tinh tế, trên khắp cơ thê là thương hiệu nỗi tiếng, trong một đám đông, đi tới trước mặt Lâm Tử Minh, dùng giọng điệu cợt nhả nhìn Lâm Tử Minh, cái nhìn như, giống như nhìn một thắng hề.

“Tư Đồ Nam.” Lâm Tử Minh nói yêu ớt, không sai , người đứng trước mặt anh đúng là Tư Đô Nam, hắn cũng tới dự tiệc đính hôn của Quách Quân Nhi.

“Hóa ra mày vẫn còn nhớ tao.” Tự Đồ Nam tỏ ra ngạc nhiên, diễn xuất rất giả tạo và cường điệu, rõ ràng chỉ là đùa và chế giễu.

Hàn Kim Long ở một bên nhìn thấy Tư Đồ Nam, hắn cau có kỳ lạ, hắn có biết Tư Đồ Nam, là công tử của công ty quảng cáo Đăng Phi, thân phận cũng có thể coi là tôn quý. Nhưng so với Lâm Tử Minh, nó không có cùng đẳng cấp. Nếu như biết Lâm Tử Minh là chủ tịch của Tử Quỳnh, giờ giá trị của thị trường đã vượt quá sáu mươi tỷ rồi! Mà Tư Đồ Nam chỉ là một thằng công tử, cho dù có cộng cả giá trị thị trường của công ty Đẳng Phi lại cũng chỉ như là mới vỡ hai mươi tỷ mà thôi.

Nhưng giờ có thể thấy rằng thái độ của Tư Đồ Nam đôi với Lâm Tử Minh là thù địch và khinh thường sao?

Thật là kì lạ.

Trừ khi Tư Đồ Nam muốn tìm đến chỗ chết.

Lâm Tử Minh. liếc qua một cái là biết ngay Tư Đồ Nam đang nghĩ gì, đồi với Tư Đồ Nam mà nói anh không CÓ một chút tình cảm nào, trực tiệp nói: Cút.”

Chữ cút này làm cho mặt của Tư Đồ Nam lập tức trầm xuông.

Phải biệt rằng, đấy là một hội trường công khai, hơn nữa xung quanh còn có rất nhiều nhân vật có máu mặt, Lâm Tử Minh trực tiếp kêu hắn cút đi, một chút cũng không có nề mặt hắn gì cả.

Tự Đồ Nam không hè biết rằng Lâm Tử Minh là chủ tịch của Tử Quỳnh, làm gì có chuyện hắn không n bội.

Không cần nói gì, máy thanh niên đứng bên cạnh hắn đứng ra, chỉ vào mũi của Lâm Tử Minh la măng: “Mày là cái thứ gì, dám kêu anh Nam cút đi? Tao thấy mày chán sông rồi đúng: không?”

Chàng trai trẻ nhìn là biết rằng là chân chó của Tư Đồ Nam, trong lục một lúc đứng ra báo thù cho Tư Đồ Nam.

Mấy thằng. công tử bột đứng cạnh Tư Đồ Nam cũng chằm chằm nhìn Lâm Tử Minh, gấy áp lực lớn đối với Lâm Tử Minh.

Theo quan điểm của chúng, Lâm Tử Minh đang mặc một bộ đồ rẻ tiền, có đầy nếp nhắn, không đến hai nghìn tệ, cho nên cho răng Lâm Tử Minh cũng chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi mà thôi. Hơn nữa cũng là Tư Đồ Nam chủ động khiêu khích anh, thân thế cũng chẳng to lớn gì, nên cũng không có một chút lo gì hệt, đắc tội thì cứ đắc tội đi, có cái gì to tát đâu.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 335


CHƯƠNG 335

Sắc mặt của Lâm Tử Minh đã bị kéo xuông rất nhiều, cho dù là tính khí có tốt hơn nữa , một khi bị công kích cũng không thể chịu nỗi, nói gì đến anh?

Phải biết rằng, trước khi bị đuổi khỏi Lâm Gia, bị vật bỏ trước đó, anh cũng rất bốc đồng.

Bất kỳ con chó hay mèo nào nhảy ra: làm nhục anh, anh không trả lại thì làm sao có thể. trở thành chủ tịch của Tử Quỳnh, làm sao xứng đáng đấu tranh với Lâm Tử Hào?

Ngay lúc này, anh đã nhìn Hàn Kim Long, Hàn Kim Long rất thông minh, hắn làm sao lại không hiểu được đạo lý, lập tức từ sau lưng Lâm Tử Minh bước ra, đến trước chàng trai trẻ đó , mặt lạnh lùng, ánh mát. đấy những hành vi sai trái.

Mặc dù trông Hàn Kim Long đã già rồi, nhưng hắn là một người tạo lên sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, từ trong giang hồ mà ra, trên người chắc chắn có một tinh thần xấu xa _ mạnh mẽ, bình thường những tên công tử bột này không thể chịu nồi.

Mấy người trẻ tuổi đứng bên Tự Đồ Nam bị Hàn Kim Long trợn mắt cho cái thì lập tức chùn lại, trên mặt có chút rụt rè, đôi mắt trọn ngược lên, nhìn với ánh mắt mãnh liệt nói: “Hàn Kim Long, anh muôn làm gì vậy”

Tư Đồ Nam cũng sầm mặt, hù dọa Hàn Kim Long, hắn biết là Hàn Kim Long quen biết Lâm Tử Minh, nhưng hắn. ta không thê hiểu †ại sao người như Hàn Kim Long muôn kết bạn với Lâm Tử Minh, điều đó là bất thường.

Trừ khi Lâm Tử Minh là con riêng của Hàn Kim Long hoặc là người thân thích gì đó.

Hàn Kim Long đột nhiên cười với chàng trai trẻ lúc nãy, nhưng không có một chút gì là vui vẻ, mà làm người ta cảm thấy rất lạnh lùng, rất âm u.

Da đầu của chàng trai trẻ bị tệ liệt, nhận ra rằng có gì đó không ồn, hắn muốn nói gì đó, nhưng bấy giờ Hàn Kim Long đã tát cho hắn một cái bạt tai vào mặt với sức mạnh lớn, âm thanh của nó rất lớn, làm một nửa mặt hắn bị sưng lên, toàn bộ người hắn đang xoay vòng vài vòng ngã lăn xuống đất.

Hành động này của hãn làm cho mọi người ở đấy sợ hãi, họ không nghĩ là Hàn Kim Long lại ra tay ở một nơi như thế này, hơn nữa chàng trai trẻ này lại còn là một công tử bột, bố hắn cũng là một người có máu mặt trong giới thượng lưu, Hàn Kim Long làm như thế đã vô hình đắc tội chết mắt rồi, chưa kê rằng bấy giờ là tiệc đính hôn của Quách Gia với Hoàng Gia, Hàn Kim Long ra tay như vậy, chẳng khác nào đặc tội với Quách Gia và Hoàng Gia rồi?

Vấn đề là chàng trai trẻ đó không có đắc tội với Hàn Kim Long, Hàn Kim Long có lý do gì mà làm như vậy?

Chỉ có Tư Đồ Nam là biết chân tướng, Hàn Kim Long thay Lâm Tử Minh ra tay dạy bảo chúng.

Trong một thời gian, chúng tập trung vào Lâm Tử Minh, đặc biệt là Tư Đồ Nam, hắn thu đồng tử lại, mắt hắn ta lóe sáng với nỗi sợ, sự hỗn loạn mạnh! Nhưng rồi, hắn ta lại mỉm cười, nghĩ thông rồi, ngay cả khi có Hàn Kim Long che chở cho Lâm Tử Minh thì Sao chứ? Hắn đã dùng một số tiền rất lớn đề mời Lão Sửu, đến lúc đó Lão Sửu ra tay, ai cũng không cứu nồi Lâm Tử Minh nữa, dựa vào Hàn Kim Long như? Nực cười, Hàn Kim Long trước mặt Lão Sửu cũng chỉ là một con tép riu mà thôi!

Nghĩ thông được điều này, tâm trạng hắn càng thoải mái, còn muốn cười nữa. Lâm Tử Minh bấy giờ càng đắc ý, càng ngạo mạn, đợi chút nữa ngã càng đau, như thế hắn sẽ cảng vui hơn! “Lâm Tử Minh, tao nói là sao mày lại dám ngạo mạn đên vậy hóa ra là đang lôi kéo được Hàn Kim Long à?”

Tư Đô Nam cười và chỉ tay vào mặt Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh làm sao lại không biết hắn ta đang nghĩ gì, cũng lười nhắc đề quan tâm đền hắn, “ Đã biết rồi còn Tiếng nhanh chóng cút đi.”

Một lần nữa hắn lại bị Lâm Tử Minh đầy ngạo mạn k*ch th*ch, khóe miệng co giật không kiểm soát, dù gì hắn cũng là người có mặt mũi, Lâm Tử Minh lại ở trước mặt nhiều người dạy bảo hắn như vậy, khiến hắn rất mất mặt, thật là tức điên mà. Nhưng mà.

phải vì đại cục mà nghĩ, hắn vẫn nhẫn Thìn được, với một nụ cười trên mặt, một ánh mắt lạnh lùng, “Lâm Tử Minh, mày thực sự nghĩ rằng mày lôi kéo được với Hàn Kim Long, có thê hiên ngang mà đi lại, đúng không?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 336


CHƯƠNG 336

Hắn ta nói ra câu đó, xong rồi nhìn Hàn Kim Long, nói bằng một giọng đe dọa: “ Hàn Kim Long, tôi thật sự không biết anh nhìn thẫy cái điểm tốt đẹp gì của Lâm Tử Minh nữa, mà bảo vệ hắn như vậy. Nhưng mà có những người anh bảo vệ không được là đã – được định sẵn rồi, một khi anh vượt quá giới hạn của mình, anh thậm chí sẽ bị mệt đến chết!”

Hàn Kim Long nghe thấy được những lời đe dọa từ Tư Đô Nam, tim hắn cũng, đập nhanh hơn một chút, nhưng mà rất nhanh lại cười lên cũng nói y như Lâm Tử Minh: “Cút.”

Lần này, bộ mặt của Tư Đồ Nam còn tệ hơn nữa, kiểm soát không nồi nữa cắn lợi, trừng mắt lườm Lâm Tử Minh và Hàn Kim Long một cái, “ Được, kêu tao cút đi đúng không, chúng mày cứ đợi đó !”

Sau khi nói điều này, hắn giận dữ bỏ đi, nhưng vẻ bề ngoài của hắn ta có vẻ có ý nghĩa gì đó xám xịt.

Đột nhiên, rất nhiêu người xung quanh nhìn Lâm Tử Minh một cách bất ngờ rất sóc, dò hỏi xem Lâm Tử Minh lai lịch như thế nào, làm sao có thệ khiến Hàn Kim Long bảo vệ như thế, thậm chí còn sỉ nhục Tư Đồ Nam nữa.

Đó là vì sao thì chỉ có Hàn Kim Long mới biệt được, sợ thì không nói đên rồi, chỉ dựa vào. danh tính là chủ tịch của Tử Quỳnh là đủ rồi.

Nhưng hắn cũng có chút tò mò rằng “

cái tên Tư Đồ Nam không phải là người của thế hệ thứ hai, chỉ chuyên giả vờ gấy rắc rồi ở mọi nơi, làm sao hắn ta có thê có ác cảm với Lâm Tử Minh? Không phải hắn ta biết Lâm Tử Minh là chủ tịch của Tử Quỳnh sao?

Lâm Tử Minh chỗ đồ ăn buffet lấy _ chút gì đó đề ăn, anh chưa có ăn tôi nữa, bấy giờ anh có hơi đói.

Hàn Kim Long cũng đi cùng sang cùng ăn một ít đồ với Lâm Tử Minh, trong lòng có những hoài nghỉ, nhưng không có hỏi nhiều, bởi vì hắn ta hiệu rằng mình không nên hỏi quá nhiều thử, nếu không thì sẽ dễ dàng gấy ra thảm họa.

Lâm Tử Minh ăn một ít đô đề lót dạ dày xong, anh tự mình kính Hàn Kim Long một ly rượu, cười nói: “ Chuyện vừa rồi cảm ơn anh nhiều.”

Hàn Kim Long đã nói rất vội: “Chủ tịch thật là khách khí, đấy là điều tôi nên làm.”

Phía bên Tư Đồ Nam, có một cảnh khác.

“Anh Nam, sao vừa nãy không dạy bọn chúng một bài học! Hàn Kim Long ức hiệp người quá đáng mài”

“Đúng đó anh Nam, Hà Kim Long chỉ là một lão già nhát. chết, dùng nửa bàn chân là đạp hắn vào quan tài rồi, chúng ta không cần thiết phải sợ hắn.”

“ Còn nữa cái thằng Lâm Tử Minh cũng ngạo mạn quá đi, nếu không phải vì lễ đính hôn của. Quách Gia và Hoàng Gia, thì tôi sẽ không bỏ qua cho hắn dễ dàng như vậy.”

“Theo tội thấy anh Nam anh quá rộng lượng rồi , đến nồi không thèm quan tâm đến hắn, là tôi thì đã không thê chịu được rồi!”

“Lại còn không phải nữa như…”

Tất cả họ đều là công tử bột, đang ríu rít nói chuyện, với sự phân nộ, người này ác độc hơn người khác, người khác uy phong hơn người kia, hình như là chỉ cần chúng tùy tiện chỉ chỏ là Lâm Tử Minh và Hàn Kim Long sẽ dễ dàng bị giết.

Tư Đồ Nam ngồi xuống cau mày, giữa hai đầu lỗng mày rất cau có và phân nộ, cũng như sự tàn ác.

Sau khi uống nửa ly rượu vang, hắn từ từ giơ tay lên, tất cả những công – tử bột đêu dừng lại nhìn nhau.

Mặc dù chúng là những công tử bột, nhưng so với Tư Đô Nam thì cũng còn cách biệt rất xa, bình thường cũng chỉ là đi theo Tư Đồ Nam mà thôi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 337


CHƯƠNG 337

“Đừng lo, cứ để hai bọn chúng: vui vẻ trước đã, chờ một chút cũng sẽ đến lúc bọn chúng gặp xui xẻo.” Tư Đồ Nam nói, điện thoại di động của hắn ấy reo lên, hắn ấy thấy số của người gọi, ngay lập tức nhìn thẳng vào mắt họ ra hiệu không được lên tiếng, rồi trả lời điện thoại, sau một cuộc nói chuyện ngắn, trước mắt hắn lập tức hứng sáng, rất khó đề giâu được những hứng thú nói: “Được rồi, tôi chờ ảnh đên.”

Sau khi cúp máy, những công tử bột bao quanh hắn, không thê chờ đợi được nữa nhìn Tư Đồ Nam.

“Có biết ai vừa gọi tôi không?” khóe miệng của Tư Đồ Nam nhêch lên, biểu hiện đầy ý nghĩa.

Họ lắc đầu. và nói họ không biết, Tư Đỗ Nam cảm nhận được sự thích thú, sau đó mới chịu nói: “ là Lão Sửu.”

” Lão Sửu?”

“Cái quái gì vậy! là tên hoàng đề ngầm của thành phó Hoa, Lão Sửu?”

“Lợi hại, anh Nam đúng là anh Nam mà, đến Lão Sửu cũng quen biết.”

“ Lại còn phải nói à, cũng không nhìn xem anh Nam là ai, quen biệt Lão trước đã, chờ một chút cũng sẽ đên lúc bọn chúng gặp xui xẻo.” Tư Đồ Nam nói, điện thoại di động của hắn ấy reo lên, hắn ấy thấy số của người gọi, ngay lập tức nhìn thẳng vào mắt họ ra hiệu không được lên tiếng, rồi trả lời điện thoại, sau một cuộc nói chuyện ngắn, trước mắt hắn lập tức bừng sáng, rất khó đề giâu được những hứng thú nói: “Được rồi, tôi chờ An đên.”

Sau khi cúp máy, những công tử bột bao quanh hãn, không thê chờ đợi được nữa nhìn Tư Đồ Nam.

“Có biết ai vừa gọi tôi không?” khóe miệng của Tư Đồ Nam nhêch lên, biểu hiện đầy ý nghĩa.

Họ lắc đầu và nói họ không biết, Tư Đỗ Nam cảm nhận được sự thích thú, sau đó mới chịu nói: “ là Lão Sửu.”

“Lao sưu?

“Cái quái gì vậy! là tên hoàng đế ngầm của thành phó Hoa, Lão Sửu?”

“Lợi hại, anh Nam đúng là anh Nam mà, đến Lão Sửu cũng quen biết.”

“ Lại còn phải nói à, cũng không nhìn xem anh Nam là ai, quen biệt Lão Sửu không phải là chuyện quá bình thường à, haha.”

Tư Đồ Nam nghe được những lời nịnh nọt của mấy bọn công tử bột rất đắc ý.

Hắn đang thưởng thức những lời tâng bốc của những anh em nhỏ này, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều không kiêm soát nhìn sang phía Lâm Tử Minh, nhìn thấy Lâm Tử Minh đang ung dung ngôi ăn đồ ăn, thậm chí không biệt răng nguy hiểm đang đến, hắn tỏ ra kinh bỉ, cười lạnh lùng, hứ , Lâm Tử Minh cho mày bấy giờ dừng l khoe khoang lại, đợi chút nữa ông hề đến rồi, xem mày khoe khoang kiểu gi! Hắn ta không thể chờ được nữa, đang mong chờ biểu hiện tuyệt vòi của Lâm Tử Minh khi đó!

Tư Đồ Nam đang nghĩ gì , Lâm Tử Minh đương nhiên là biệt hết.

Anh không hề đề tâm đến, Lão Sửu vốn là người của anh, anh có gì mà phải sợ lo lãng chứ?

Thay vào đó, anh lo lắng hơn về việc tối ngày hôm nay liệu có truyền đến tai Sở Phi hay không?

Xóc sUatla coi”

Lâm Tử Minh đi vào nhà vệ sinh, lúc anh quay lại nghe thấy rất nhiều người nói về chuyện liên quan đến anh.

“Gần đấy thành phố Hoa của chúng ta có một nhân vật rất có máu mặt, biết là ai không?”

“Nhân vật rất có máu mặt? Ai vậy?”

“Chủ tịch của công ty truyền thông Tử Quỳnh! Đến nay, giá thị trường của Tử Quỳnh rất cao đã vượt quả sáu mươi I Mẹ ơi, cũng quá dữ mà,có biết không hai tháng trước, giá trị thị trường của công ty Tử Quỳnh chỉ là hai mươi tỷ, chỉ sau hai tiếng nó đã tăng lên ba lần, thật là khoa trương mài “Đang nói về chủ tịch Tử Quỳnh đúng không, ai mà không biết, đúng. là cá sấu thật sự! Lúc đỏ, hắn thu mua Tử Quỳnh từ tay Lâm Sơn Hà với giá trị lăng 500 triệu đô đắt hơn giá trị thị trường rất nhiều, đúng là người có máu mặt mà.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 338


CHƯƠNG 338

“Phải đó, thật là rất tốt.”

“Điều thú vị nhất là chủ tịch Tử Quỳnh rất bí ân, cho đến bấy giờ, trong vòng tròn vân chưa từng lộ mặt , nhiều người đoán chắc đó là người của một gia tộc lớn.”

“Cái này cũng không chắc, không biết tối nay chủ tịch Tử Quỳnh bí ấn này có mặt ở đấy không?”

“ Chắc là sẽ đến đó, hôm nay là buôi tiệc đính hôn của Quách Gia và Hoàng Gia, hai gia tộc nay ở thành phô Hoa của chúng ta cũng được coi là hai gia tộc lớn rồi mà.

“Thê thì tôi rất trông đợi, không biêt chủ tịch Tử Quỳnh này là thân thánh phương nào, trông như thế nào? Tôi nghe nói đó là một chàng trai trẻ, chưa đầy ba mươi.”

“Không thể nào, thậm chí không phải ba mươi tuổi? Tôi không nghĩ là có thể..

Lâm Tử Minh đi qua nghe được rất nhiều người đang thảo luận, trong lòng anh rất là kì lạ.

Hàn Kim Long tự nhiên cũng nghe.

được điều đó hắn đặc biệt tự hào và đắc ý, cả thành phố Hoa ít người thực sự biết danh tính chủ tịch Tử Quỳ nh, lúc trước không phải. tình cờ ở KTV Kim Long đụng mặt, cũng quen biết không nỗi chủ tịch của Tử Quỳnh.

Hắn càng ngày càng tin rằng việc theo chủ tịch Tử Quỳnh là một lựa chọn khôn ngoan.

Cùng lúc đó, Tư Đồ Nam bên kia cũng bắt đầu thảo luận về chủ tịch Tử Quỳnh, có một tên công tử bột đến nước mặt Tư Đồ Nam nịnh hót: “

Anh Nam, anh có biết chủ tịch Tử Quỳnh không?”

Nói về chuyện này, trong lòng Tư Đồ Nam không được thoải mái cho lắm, mặt hắn có chút xâu hồ, lúc đó. đã mời chủ tịch Tử Quỳnh đi ăn tối, nhưng hắn bị từ chỗi trực tiếp, không có tì gì nê mặt. hắn hết, vậy nên đên bấy giờ: hắn vẫn chưa gặp được chủ tịch bí ân Tử Quỳnh.

Tuy nhiên, chuyện này hắn ta không thê thừa nhận điêu đó.

Bấy giờ nhìn xem trong thành phố Hoa này, ai là người bí ân nhất với chủ đề mạnh mẽ nhật? Chắc chắn là chủ tịch của Tử Quỳnh rồi, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi đã biến giá thị trường của Tử Quỳnh từ hai mươi tỷđên sáu mươi tỷ, cho thấy khả năng và thủ đoạn này không phải là điều người bình thường có thể làm.

Bao nhiêu người muốn được quen biết chủ tịch Tử Quỳnh mà không có cơ hội gặp chủ tịch Từ Quỳnh?

Mặc dù Tư Đồ Nam có tự phụ, rất kiệu ngạo, nhưng hắn | cũng không thể không thừa nhận răng mình vân có khoảng cách rất lớn khi so với chủ tịch Tử Quỳnh.

“Hụ hụ!” Hắn ho hai lần, thay đổi cách diễn đạt hỏi ngược lại, “Mày nói xem?”

Một tên công tử bột khác lập tức nói: “Chắc chắn có biết! Dương Hưng, mày đang hỏi cái quái gì vậy? Anh Nam là nhân vật như thê nào, muôn quen biết chủ tịch của Tử Quỳnh chỉ cân một câu nói mà thôi.”

Lại thêm một tên con tử bột khác lập tức nịnh nọt, làm cho Tư Đồ Nam rất là dễ chịu, cười hahaha, vậy vấy tay nói: “ Chủ tịch của Tử Quỳnh đôi với chúng mày là thần bí, rất là cao lớn, nhưng đổi với tao mà nói cũng chỉ vậy thôi. Không xa xôi gì, tuần trước, tao với chủ tịch của Tử Quỳnh cùng nhau ăn tôi , cùng nhau chơi golf nữa.”

Và sau đó, Tư Đồ Nam bắt đầu chém gió, làm thế nào mà quen được chủ tịch Tử Quỳnh, cảm thấy như họ đã gặp nhau quá trễ, nói bao nhiêu chuyện, chủ đề là đều là tự mình chát vàng lên mặt, những tên công tử bột hắng say nghe, vô cùng ngưỡng mộ, kính nể hắn.

“ Anh Nam, thế anh có ảnh chụp cùng với chủ tịch Tử không? Hắn bao nhiêu tuôi , trông như thế nào?” Vẫn là cái tên công tử bột hồi nãy vuốt mặt và tay hỏi, “Tôi đăng lên dòng thời gian, khoe khoang với bạn bè, hihi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 339


CHƯƠNG 339

Lời nói của hắn gấy ra sự thu hút cho những công tử bột khác, bọn chúng đều muốn xem xem chủ tịch Tử Quỳnh trông như thế nào, trong đoạn thời gian này, bọn chúng nghe không ít người nhắc đến vị chủ tịch thần bí của Tử Quỳnh, lâu rồi thành ra có cảm giác săn tìm của chủ tịch Tử Quỳnh như theo đuổi các ngôi sao vậy.

Tư Đồ Nam lập tức gục mặt xuống nói: “ Thế nên mới nói mày là đồ đầu heo. Tại sao lại có quá ít người nhìn thấy Chủ tịch Tử Quỳnh ở thành phố Hoa này?”

“ Tại, tại sao vậy?” Chúng đều có chút bôi rồi.

Tư Đồ Nam như đỉnh đóng cột, “Bởi vì đấy là ý của chủ tịch Tử Quỳnh Ị Hán không muôn nhiều người biết về hắn, nên hắn luôn tỏ ra kin đáo, những người ở tầng dưới đó thậm chí còn không có khả năng biết mặt hắn nữa, biết chưa? Chúng mày à, vẫn cần cải thiện IQ của mình đi!”

Tư Đồ Nam không thê không ngợi khen sự dí dỏm của mình, suýt nữa thì bị lộ rồi, thật là nguy hiểm.

Nếu những tên này biết được hắn đã mời nhiều lần, đều bị chủ tịch Tử Quỳnh từ chối, thì hắn làm gì còn tí mặt mũi nào nữa.

Mấy tên công tử bột đó nghe thấy Tư Đồ Nam nói như vậy, cũng tin điêu đó, dù sao chủ tịch củ Tử Quỳnh cũng rất thần bí , cũng gần như trở thành một sự tồn tại huyền thoại.

Tư Đồ Nam võ vai bọn chúng nói nghiêm túc, ˆ Bọn mày vân phải làm việc chăm chỉ đề đạt đến cấp độ xứng đáng,thì sẽ có đủ tư cách đề gặp chủ tịch Tử Quỳnh.”

Thời gian trồi chậm theo cách này, vô thức, đã đến lúc chính thức tổ chức tiệc đính hôn.

Với những âm nhạc giai điệu ngân vang, người dẫn Chương rình nông nhiệt mở màn, bâu không khí của toàn bộ nơi đó đã nhanh chóng khuấy động lên.

“Tiếp theo, chúng ta hãy mời nhân vật chính của đêm nay, tiêu thư Quách Quân Nhi!”

Hai phân ba ánh sáng của khán đài lập tức bị mờ đi, ánh sáng chủ đạo đều ở trước khán đài, rất nhanh dưới con mắt của tất cả mọi người,sau sân khấu nhiều người bước ra, trong đó có cả Quách Quân Nhi là người đẹp nhất và quyền rũ nhất.

Như một bữa tiệc lớn tối nay, có rất nhiều quý cô xinh đẹp, người mẫu, thậm chí là nhân viên phục vụ cũng rất đẹp, có thể nói là có hàng trăm bông hoa đang nở rộ, nhưng khi Quách Quân Nhi xuất hiện cô nở một nụ cười hạnh phúc trên mặt, đẹp không góc chêt!

Phải nói là thế giới này không công bằng, có những người sinh ra với chiệc chìa khóa vàng, không những thân phận tôn quý, còn đẹp nghiêng nước nghiêng thành, vô cùng xinh đẹp. Lúc này Quách Quân Nhi là một người như vậy, cô là tâm điểm của tát cả mọi người, là nhân vật chính duy nhất.

Bởi vì sự xuất. hiện của cô ấy, có một sự im lặng ngắn ngủi trong một sảnh tiệc lớn, hầu hệt mọi người đều dừng lại và tập trung nhìn vào Quách Quân Nhi.

Bấy giờ, Quách Quân Nhi đang mặc một bộ váy trăng sữa, chiệc váy rất dài, chạm mặt xuống đất, nhưng nó không .giỗng như bộ váy cưới, với mái tóc xoăn, cô trắng tuyết, khuôn mặt tinh tế , da dẻ mịn màng, nó là tỉ lệ vàng, nên nó biên thành một khuôn mặt đẹp!

Điều khó quên nhất là tính khí cao quý và thanh lịch của cô ấy, chỉ nhìn một cái có thể nhìn thấy räng cô ấy đến từ một gia đình giàu có, một người phụ nữ như thê gân như là đỉnh cao của người châu Ä.

Hiện tại trong hội trường có hơn một trăm những anh chàng trẻ tuôi đẹp trai, phân lớn họ đã từng gặp qua nhiều người đẹp, tầm nhìn thâm mỹ của họ cao hơn nhiều so với người bình thường. Tuy nhiên, khi họ nhìn thấy Quách Quân Nhị, hoàn toàn bị chinh phục, vô giác nhìn Quách Quân Nhi người đang đi từng bước từng bước một trên sân khâu.

Quách Quân Nhi vốn là một phụ nữ xinh đẹp có nền móng tốt, bấy giờ còn trang điểm bày ra sức quyên rũ vô cùng vô đối, đến Lâm Tử Minh nhìn thấy cô cũng có một tia chớp nhanh, nhịp tim đập nhanh hơn trước.

Nói thật là án tượng của Lâm Tử Minh về Quách Quần Nhi, chủ yếu là cái lần đầu tiên gặp mặt, hình AT của một phụ nữ cải trang thành đàn ông, trông rất đẹp trai dê thương, nhưng không nói được là người phụ nữ rất đẹp. Ngay cả khi Quách Quân Nhi quay về hình ảnh con gái của mình, Lâm Tử Minh cũng không có coi cô là con gái.
 
Back
Top Bottom