Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 300


CHƯƠNG 300

“Cô nói trước đi.” Lâm Tử Minh cười cười, đề Sở Phi nói trước.

Sở Phi cũng không câu nệ, tay cô xoắn xoắn vài lọn tóc của mình.

Hiện tại cô mặt cười đỏ bừng, nhìn VÔ cùng hấp dẫn, tản ra mị lực tuyệt đối, mỗi một chuyển động, một nhắn mày của cô trong lúc đó, đều như có ma lực không thê cưỡng lại.

Lâm Tử Minh hoàn toàn đắm chìm trong mị lực của Sở Phi.

Hít sâu một hơi, Sở Phi mặt hướng Lâm Tử Minh, nhu hòa thẹn thùng nói: “Chủ tịch, kỳ thật, tôi thật sự thích ngài, rất rất thun

Trời mới biêt Sở Phi đã lấy hệt can đảm, có gắng như thế nào mới nói ra được những lời này.

Tim của cô đập nhanh kinh khủng, toàn thân cũng bắt đầu sôi trào, cô lớn như vậy, lần đầu tiên thô lộ tình cảm với một người đàn ông.

Đáng kinh ngạc hơn là cô còn chưa từng Thấy mặt người đàn ông này từ lúc cô quen biết anh ta.

Nếu thay đổi là nửa năm trước, có người bảo cô làm như vậy, cô khẳng định cho răng người kia điên rồi, đánh chết cô cũng sẽ không làm loại chuyện điên rõ này.

Nhưng bấy giờ, cô làm như vậy, có vẻ hoang đường, trên thực tế nó lại hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Cô cảm giác bản thân đổi với chủ tịch Tử Quỳnh là yêu thương thật lòng, không thể tự kiềm chê được tình cảm.

Cho dù cô chưa từng nhìn thấy khuôn mặt của chủ tịch Tử Quỳnh, nhưng cô có một loại trực giác, chủ tịch Tử Quỳnh khẳng, định là một người đàn ông rất tuần tú, rất nam tính.

Cho đến nay, cô mới chỉ gặp chủ tịch Tử Quỳnh ba lần, nhưng môi lần, đều cho cô nhung cảm xúc khác nhau.

Cô rất thích cảm giác được ở cạnh chủ tịch Tử Quỳnh, tràn ngập cảm giác an toàn, tim đập nhanh, giông như có được cả thê giới, như tìm được mảnh ghép hoàn hảo của đời mình. Cô biệt, chủ tịch Tử Quỳnh chính là người đàn ông trong mộng, của cô, là định mệnh mà ông trời sắp đặt cho cô.

Nếu không thể đến với chủ tịch Tử Quỳnh, phân còn lại của cuộc đời cô sẽ là không còn ý nghĩa.

Thành thật mà nói, cảm xúc của Lâm Tử Minh giờ phút này , cũng không bình tĩnh hơn Sở Phi là bao.

Ngay cả khi đã biết trước là Sở Phi sẽ thô lộ với hắn, nhưng, tại thời điểm này, hắn vẫn không | khỏi chân động, trái tim như muôn nồ tung.

Hắn bỗng dưng xúc động muốn khóc .Mũi hắn có chút sụt sùi…….

Kết hôn cùng Sở Phi bốn năm , Sở Phi chưa từng cho hắn một ánh nhìn tình cảm, lại càng không nói đến việc thố lộ với hắn .

Sâu trong nội tâm, hắn đã nghĩ tới không dưới một nghìn. lần, tưởng tượng cảnh Sở Phi thô lộ tình cảm với hắn, nhưng thời khắc này, hắn vẫn không thê bình tĩnh nỗi, trong lòng sóng gió động trời.

“Cô, nói cái gì?” Giọng hắn có chút run rấy.

Sở Phi cười, cô cũng cảm nhận được , giờ khắc này chủ tịch Tử Quỳnh đang kích động. Cô can đảm, rõ ràng khoảng cách chỉ có 1 thước, tay cô vươn tới cầm tay chủ tịch Tử Quỳnh, lại như là đang làm chuyện gì vô cùng gian nan, nửa thước này, đôi Sở Phi mà nói là một bước đột phá.

về đạo đức xã hội và tự tưởng truyền thống từ thời thơ ấu đến lớn.

Cô tiến đến bước này, trong lòng đã quyết tâm, dù bắt cứ giá nào , mặc kệ vệ sau là núi đao biên lửa, là. trời sụp đất nứt, cô cũng dứt khoát tiến lên.

Lâm Tử Minh, cảm nhận được. quyết tâm của cô lúc này.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 301


CHƯƠNG 301

Nói thật, hắn cũng bị sự dũng cảm của Sở Phi làm cho rung động. Hắn không thể đồng cảm. nhưng có thê thô lộ với hắn . | Sâu trong nội tâm, hắn đã nghĩ tới không dưới một nghìn lần, tưởng lượng cảnh Sở Phi thô lộ tình cảm với hắn, nhưng thời khắc này, hắn vân không thê bình tĩnh nồi, trong lòng sóng gió động trời.

“Cô, nói cái gì?” Giọng hắn có chút run rẩy.

Sở Phi cười, cô cũng cảm nhận được, giờ khắc này chủ tịch Tử Quỳnh đang kích động. Cô can đảm, rõ ràng khoảng cách chỉ có 1 thước, tay cô vươn tới cầm tay chủ tịch Tử Quỳnh, lại như là đang làm chuyện gì vô cùng gian nan, nửa thước này, đôi Sở Phi mà nói là một bước đột phá.

về đạo đức xã hội và tự tưởng truyền thống từ thời thơ ấu đến lớn.

Cô tiến đến bước này, trong lòng đã quyết tâm, dù bất cứ giá nào , mặc kệ vệ sau là núi đao biển lửa, là trời Sụp đất nứt, cô cũng dứt khoát tiến lên.

Lâm Tử Minh, cảm nhận được. quyết tâm của cô lúc này.

Nói thật, hắn cũng bị sự dũng cảm của Sở Phi làm cho rung động. Hắn không thê đồng cảm. nhưng có thể hiểu được… _- “Tôi đã nói, tôi thích ngài, thật sự rất thích ngài. …… ” Sở Phi câm tay Lâm Tử Minh, tay cô rật nóng, mặt đỏ, giọng thoảng run rẩy, nhưng là ánh mắt lại kiên định khách thường, “Không, phải nên nói là tôi yêu ngài.”

Cô hét lên những lời này.

Sau đó, cô giống như thoát được gông xiềng, mạch máu được lưu thông, cô nhẹ nhõm và đã không còn sự do dự cùng giãy dụa vừa rồi, dần dần trở nên bình tĩnh và tự nhiên.

“Ngài có thê cảm thấy rất kinh ngạc, vì cái gì mà tôi mới gặp qua ngài ba lần, đã yêu ngài .” Sở Phi nhìn chằm chăm Lâm Tử Minh ,ánh mắt nhu hòa rực cháy, ” Thật ra là từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, hình tượng lịch thiệp, quân tử của ngài đã đê lại .

ân tượng không thể phai mò trong tâm trí tôi. Đó là lần đầu tiên trong đời, khi tôi bất lực và đau đớn nhất, tôi đã chuẩn bị tỉnh thần. Là ngài, chính sự xuất hiện của ngài, làm cho tôi thấy được thì ra trên thê giới này, còn có người đàn ông tử tế, trên thê giới không phải tất cả đàn ông đều háo sắc.

” Mẹ tôi nói răng là ngài đang cô ý.

giả vờ, đấy là mánh khóe của các ông lớn, lạt mêm buộc chặt. Nhưng tôi biết, ngài không phải là người như thế, tôi cảm giác được ngài chính là quý ông chân chín.”

“Hai ngàn vạn, đối với ngài mà nói, có thể là một chuyện nhỏ, nhưng với tôi, nó là ơn cứu mạng, Là ngài đã tái sinh tôi lần thứ Hai no. ” Tay của Sở Phi có chút run rấy, nhưng cô nói tới đấy, đã không còn run nữa, cô giống như đã quen. Hoặc có thể nói, cô đang tiện lên từng bước, không thể quay đầu lại , những cô sẽ thấy nhẹ nhõm hơn..

Lâm Tử Minh nuốt nuốt nước miếng, đầu óc hắn rồi tung lên , không thể hoạt động bình thường .

Nhìn thầy sự bối rồi trong đôi mắt hắn, Sở Phi nắm lấy tay hắn, đặt lên mặt mình, nhắm mất lại, tỏ vẻ thích thú, và tiếp tục nói.

“Kê từ đó, tôi đã bắt đâu bí mật điều tra thông tin của ngài, tôi biêt được, nguyên lai ngài là một người giàu có như vậy, hai mươi lăm triệu, mua đứt công ty Tử Quỳnh. Sau một thời gian ngắn, đem Tử Quỳnh dẫn dắt ngày càng tốt. Chỉ những người đã điêu hành công ty mới biệt việc điêu hành một công ty lớn như Tử Quỳnh khó khăn đên mức nào thậm mí còn điều hành vô cùng tốt, và điểm quan trọng là ngài chỉ vừa mới tiếp quản nó.”

“Tôi bắt đầu điên cuồng mà tìm hiểu , điên cuồng mà ảo tưởng, khi nào thì có thể lại gặp mặt ngài. Nhưng ông trời dường như muôn chồng lại tôi, ngài không hề xuất hiện , trong lúc nhịn không được tôi có đi tìm ngài, như không gặp được. Tôi bắt đầu rồi, loạn, luôn lọ được lo mất . Tôi biết, rất có có thể về sau sẽ không còn được gặp lại ngài . Bởi vì lại phụ nữ bình thường như tôi, lại còn đã kết hôn, ở bên ngài là không thê nào .

“Tôi bắt đầu mỗi ngày cầu nguyện, cầu nguyện có thể gặp lại ngài một lần. Có lễ trời giúp tôi, tôi thật sự gặp lại này . Làm ở Kim Long KTV, lần tôi gặp nguy hiểm, ngài xuất hiện như một vị thân, hành động bá đạo đem người xấu đánh đuôi, cứu lấy tôi “
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 302


CHƯƠNG 302

Nói tới đấy, Sở Phi lại nhắm hai mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó mở to mắt, lộ ra tươi cười: ” Đến bấy giờ tôi vân còn nhớ rõ, cảnh tượng đó, nhịp tim đó, cảm xúc đó. Sau lân đó, tôi không thể ngừng thích ngài. Lại nói thật sự hoang đường, tôi ngay cả mặt ngài cũng không biết, liên thích ngài .”

Sở Phi lộ ra một ít thẹn thùng.

Lâm Tử Minh môi giật giật, hắn muốn nói chút gì đó, nhưng đầu óc rất rồi loạn, làm cho hắn không thốt nên lời.

Vào lúc này, Sở Phi thật quyến rũ và khác biệt., Lâm Tử Minh nghĩ muốn đem cô bắt lấy cả đời nâng niu.

Đồng thời, trong lòng hắn rất cảm động, không nghĩ tới, , Sở Phi vậy mà có tình cảm sâu đậm với hắn.

“Nhưng cô đã kết hôn , cô như vậy, không sợ chồng cô đau khổ sao ?”

Lâm Tử Minh hỏi ra những lời này, tâm trạng hắn vô cùng phức tạp.

Sở Phi nghe mấy lời này, trong ánh ĐI cô cũng hiện lên một chút phức, tạp, nhưng rất nhanh liền biến mắt, siết chặt tay Lâm Tử Minh cô tươi cười, nói: “Sợ chứ, cho nên tôi vân nhắc nhở chính mình, không dám đi tìm ngài, kìm nén tình cảm của mình, cô găng không. nhớ ngài. Đúng là tôi đã kêt hôn thì phải tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc .’ Lâm Tử Minh hơi sững sờ.

Sở Phi tựa dường như hiểu được nghỉ ngờ của Lâm Tử Minh., cô tiếp tục cười nói: ” “Cho đến khi ngài xuất hiện lúc nãy, một lần nữa cứu tôi khỏi tuyệt vọng, tôi thật sự cảm động khi nhìn thấy ngài. Và cuối cùng tôi đã nhận ra điêu gì đó “

“Đời người phụ nữ muôn tìm được tình yêu chân chính thật sự quá khó khăn, tôi mỗi lần nghĩ đến cuộc đời này không thể tìm thấy chân ái, tôi sẽ sông cô đơn lẻ loi đến cuôi đời, sông trong trói buộc xã hội đạo đức và suy nghĩ của những người xung quanh.Nhưng vừa nôi, tôi đã hiểu được , đó không phải cuộc sông mà tôi muốn.”

Sở Phi nói tới đấy, tay cô đặt ở trên cổ Lâm Tử Minh, chậm rãi di chuyền, chạm đến mặt nạ Lâm Tử Minh, luồn vào bên trong mặt nạ, chạm vào: hai má Lâm Tử Minh.

“Cho nên tôi quyết định , tôi không cần sống cuộc đời mệt mỏi như vậy, tôi nên vì chính bản thân mình mà sống.Cho dù nghìn người chê trách, vạn người phỉ nhộ, đê tiêng xâu muôn đời. Tôi ,cũng muôn tiền thêm một bước đề có thê đến gần ngài, cùng ngài ở chung một chỗ.”

“Chủ tịch, tôi yêu ngày, thật sự rất rất yêu”

Sở Phi nói tới đấy, cô bắt đầu kéo xuống mặt nạ của Lâm Tử Minh .

Lúc Sở Phi nói xong những lời này, liền vươn tay đến mặt Lâm Tử Minh, Lâm Tử Minh phản ứng rất nhanh, chỉ trong hại giấy, hắn như thể đã sử dụng hết công suất não bộ mà bình thường phải dùng đến 20 phút.

Hắn muốn ngăn cản Sở Phi, dù sao, đấy cũng là chuyện lớn, đêm nay hắn không nghĩ sẽ tiệt lộ thân phận. Là Sở Phi bất ngờ thổ lộ, làm cho hắn luống cuống, quấy rầy kế hoạch của hắn.

Trong hai giấy, hắn đã nghĩ tới rất nhiều chuyện, trong đó nhiều nhất , không phải muôn ngăn cản Sở Phi hay không, mà là sau khi Sở Phi đã biệt thân phận của hắn, sẽ phản ứng thế nào?

Thật lòng mà nói, Lâm Tử Minh không. nằm chắc, cho dù vừa rồi Sở Phi thề non hẹn biển, nhưng lúc Sở Phi biết hắn chính là chủ tịch Tử Quỳnh , sẽ còn tiếp tục thương hắn không?Sự tình sẽ phát triên theo hướng nào?

Cuối cùng, hắn vẫn là lựa chọn thản nhiên, không ngăn cản Sở Phi.

Hắn rõ ràng có thể cảm nhận được,tay Sở Phi run rầy, cắn chặt môi , tràn ngập kích động, căng thẳng, chờ mong, ngượng Lúc này, cô đột nhiên dừng lại.

“Tim tôi đang đập rất nhanh, chủ tịch, ngài có chấp nhận tôi không?” Sở Phi rụt rè nói.

Lâm Tử Minh gật đầu, không chút do dự gật đầu nói: “Đồng ý”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 303


CHƯƠNG 303

Sở Phi cắn chặt môi, đột nhiên trở nên không. tự tin, “Nhưng mà, tôi đã kết hôn , ngài không ngại sao?”

Lâm Tử Minh nở nụ cười, “Cô ngốc, tôi sao lại đê ý chứ?”

Đúng Vậy, hắn làm sao phải để ý đấy, vốn dĩ hắn chính là chồng của Sở Phi mà.

Bởi vì lời này của Lâm Tử Minh , Sở Phi một lần nữa tự tin hơn, cô cắn chặt răng, lấy dũng khí, một hơi, kéo xuông mặt nạ của Lâm Tử Minh .

Lâm Tử Minh cảm thấy mặt mình chọt lạnh, tâm nhìn cũng đột nhiên rộng hơn, mặt nạ bị kéo xuông , hiện tại khuôn mặt hắn, hoàn toàn hiện ra trước mặt Sở Phi.

Ngay lập tức, hắn liền thấy được Sở Phi biểu cảm ngốc nghếch, mở to hai mắt, trợn mắt há hốc mồm, khó hiểu nhìn Lâm Tử Minh.

Tiếp theo, của cô phản ứng thật dữ dội, môi run rẫy kịch liệt.

“Lâm Tử Minh, là anh? J giọng Sở Phi như vỡ ra., biểu tình của cô trở nên vô cùng kỷ lạ, tựa như không thể tin, cũng không muôn tin tưởng.

“Phi Phi, là anh, thật xin lỗi, cho tới nay anh đều giấu diếm em.” Lâm Tử – Minh chủ động câm tay Sở Phị, lại phát hiện, tay Sở Phi thật lạnh lẽo.

Sở Phi hoàn toàn phục hôi tỉnh thân,cô nhìn Lâm Tử Minh, hoàn toàn đã không có sự thâm tình như vừa rồi , mà là biến thành. thất vọng, chán ghét.

Lâm Tử Minh ngay lập tức nhận ra có gì đó không ôn, , nhưng mà hắn vừa định giải thích, Sở Phi sắc mặt cũng đã hoàn toàn lạnh như băng, nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, nghiền răng nghiên lơi nói: “Lâm Tử Minh, anh cảm thấy làm như vậy vui lắm sao? “

“Không, anh thật sự chính là chủ tịch Tử Quỳnh mà!” Lâm Tử Minh vội vàng giải thích, hắn hoang mang , đấy là tình huống gì vậy, Sở Phi lại không tin hắn là chủ tịch Tử Quỳnh?

Hắn vừa rồi trong đầu suy nghĩ rất nhiều loại khả năng,duy nhát không ngờ tới, Sở Phi lại không tin hắn.

Sở Phi lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, nghiền răng nghiền lợi, năm chặt năm tay, cô cảm giác mình muôn phát điên rồi, không không chế được hét lên đối với Lâm ‘Tử Minh, “A aaa!!”

Cô hiện tại nhìn rất khủng bó, giống như phát điên vậy.

“Lâm Tử Minh! Tôi hận anh! Tôi hận.

anh !” Sở Phi nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, trong mắt tràn ngập phẫn nộ cùng oán hận, cô cho răng Lâm Tử Minh lừa gạt cô.

Lâm Tử Minh há to miệng, trong lòng rất khó chịu, trái tim nhiệt tình của hắn như vừa bị hắt cho một chậu nước lạnh, nháy mắt liền lạnh như băng. cảm giác này làm cho tâm can hắn đều thắt lại, không thể thở được.

Nhưng hắn vẫn phải nở nụ cười, nói: “Phi Phi, tôi biết là tôi Sai, tôi không nên giấu diễm em…..

“Câm miệng!” Sở Phi không chút khách khí ngất trời Lâm Tử Minh “Lâm Tử Minh, anh cảm thấy đùa giỡn tôi như vậy rất vui phải không? Đấy có phải là sự trả thù của anh vì tôi đã phản bội. anh phải không? Việc giả mạo chủ tịch Tử Quỳnh, rồi ghê tởm tôi, chê cười tôi “

Nói xong, mắt Sở Phi chảy xuống hai hàng lệ.

Hiện tại trong lòng cô khó chịu so với Lâm Tử Minh ít, chỉ có hơn chứ không kém.

“Giả mạo?” Lâm Tử Minh sửng sốt, hai chữ giả mạo này nói lên điều gì? , Không phải là lừa gạt, giấu diềm, đùa bốn sao?

Rất nhanh, Lâm Tử Minh liền hiểu được, Sở Phi không tin hắn chính là chủ tịch Tử Quỳnh, tại sao vậy?

“Phi Phi, em hiểu lầm rồi, tôi không có giả mạo chủ tịch Tử Quỳnh, tôi chính là chủ tịch Tử Quỳnh mà.

Không tin, tôi hiện tại có Thể gọi điện thoại cho Vương Thủ Quý , hắn có thê chứng minh thân phận của tôi”

Lâm Tử Minh vội vàng nói.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 304


CHƯƠNG 304

Hắn tiếp tục nói: “Hoặc là, ngày mai em theo tôi đi gặp chủ tịch Tử Quỳnh, tôi cũng có thê chứng minh cho em xem.”

Nhưng mà, Sở Phi vẫn luôn dùng ánh mát lạnh nhự băng nhìn hãn, trong mắt liền viết ba chữ, tôi không tin.

Hit sâu một hơi, Sở Phi nhìn Lâm Tử Minh, nói: “Lúc trước lấy anh về ở rễ, thật sự là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi, nếu biết sớm, tôi thà chọn con chó, con mèo ven đường về còn tốt hơn.”

Nói xong, cô liền đấy cửa ra, trực tiêp xuông xe.

Lâm Tử Minh cứng ngắc năm giấy, năm giấy này, hắn cảm giác chính mình mắt ý thật, mát đi sự kiểm soát cơ thể và nhận thật về thê giới.

Hắn hoàn toàn thật không ngờ, sự tình lại phát triển theo phương diện này.

Vì sao Sở Phi không muôn tin tưởng hắn? Có phải là trong suy nghĩ của Sở Phi , hắn thật sự không có năng lực sao. Rõ ràng hắn đã vì Sở Phi làm bao nhiêu việc như vậy.

Hắn không cam lòng, nhất định phải giải thích rõ ràng với Sở Phi.

Hắn xuống xe, đuôi theo Sở Phi truy, rất nhanh liền theo kịp, giữ chặt cô, “Phi Phi, em bình tĩnh một chút, tôi thật là chủ tịch Tử Quỳnh! Bằng không tôi để làm sao có vở mặt nạ chú hê, bằng không tôi sao có thể nhận được một trăm triệu từ Công ty_ Tử Quỳnh , bằng không tôi sao có thể làm Am Hàn Kim Long cúi đầu với mình? Bằng không Tuyền Khê lại đối tôi cung kính ? Em cân thận ngâm lại”

Nếu là một người bình tĩnh , nghe được những lời này của Lâm Tử Minh này, sẽ có tin tưởng.

Nhưng Sở Phi lại không tin, hoặc là nói, cô không muôn tin tưởng.

“Nói đủ chư?” Sở Phi lạnh lùng theo dõi hắn, “Nói đủ rồi liên câm miệng cho tôi!”

Lâm Tử Minh gập đến muôn khóc, sao Sở Phi lại cứng đầu như vậy, đầu óc choáng váng rồi sao?.

Đột nhiên Sở Phi nở nụ cười, “Thật ra anh đã sớm biết tôi thích chủ tịch Tử Quỳnh , đúng không?”

Lâm Tử Minh trầm mặc, nụ cười của Sở Phi hiện tại làm hắn có chút sợ hãi.

Sở Phi tiếp tục nói: “Anh cùng chủ tịch Tử Quỳnh thật sự là anh em tốt đó, không bhỊ cho anh một trăm triệu, cho anh khoe khoang, còn đem mặt nạ cho anh.. Tôi đã biết, từ đầu tới cuối, anh đều nhìn tôi chê cười, cho nên đêm nay anh dùng thân phận chủ tịch Tử Quỳ nh, đên xem tôi phản bội anh thế nào.”

“Lâm Tử Minh, anh thắng , anh đã thắng hoàn toàn”

Sở Phi nói tới đấy, nước mắt của cô không tiếng động chảy xuống, trên mặt tươi cười, “Anh không phải là muôn tôi, muốn cho tôi cả ¡đời đều không thể trả hết ân tình của anh sao? Tôi đồng ý rồi, tôi cũng không phản kháng . Đúng lúc, tôi mấy ngày nay là ngày an toàn, anh có thể tận tình hưởng thu tôi”

Nói xong, cô lôi kéo Lâm Tử Minh, | một lần hướng về phía xe .

Đem Lâm Tử Minh đầy vào xe, sau đó cô ngôi ở trên đùi Lâm Tử Minh , trên mặt lộ vẻ trêu tức, tươi cười.

Lâm Tử Minh không có nói chuyện, cho đến Sở Phi ngôi ở trên đủi hán, bắt đầu c** q**n áo, hắn mới bắt lấy tay Sở Phi, trầm giọng nói: “Đủ rồi!”

Sở Phi phót lờ hắn, hất tay hắn ra, tiếp tục hành động, hơn nữa rất thô bạo, rất nhanh liền giật hết cúc áo của bản thân.Cô hiện tại hoàn toàn từ bỏ bản thân..

Nhìn cô như vậy, tim Lâm Tử Minh còn đau đớn hơn lúc nãy vạn phần.

Bởi vì, hắn đã biết, Sở Phi thật sự không yêu hắn, hơn nữa còn chán ghét hắn.

Điều này thật sự làm tôn thương hắn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 305


CHƯƠNG 305

Đều nói rằng đau buồn lớn hơn cái chết, hiện tại Lâm Tử Minh đại khái chính là loại cảm giác này .

“Thực xin lỗi.”

Lâm Tử Minh khàn khàn: nói ra những lời này.

Sở Phi động tác tạm dừng một chút, trên mặt xuât hiện một ít áy náy, nhưng là rất nhanh liền biên mất.

Cô tiệp tục, đã thành công đem cúc áo mình cởi bỏ hết.

Trước mặt hình ảnh thật hấp dẫn, dáng người Sở Phi nóng bỏng rất gợi cảm, nêu là lúc trước, Lâm Tử Minh sẽ phải ch** n**c miếng, nhưng là hiện tại, Lâm Tử Minh không có chút d*c v*ng, ngược lại là xoáy sâu vào vết thương nơi tim hắn.

“Cô nói không sai, là tôi giả mạo chủ tịch Tử Quỳnh.” Lâm Tử Minh nói ra những lời này, giọng nói không hề run rẩy, trở nên thật tự nhiên, thật bình tĩnh, hơn nữa trên mặt còn mạng sự thản nhiên tươi cười, nhìn thấy thật nhẹ nhàng, thật thoải mái, làm cho.

người ta cảm giác, vừa rồi hắn thống khô, chính là giả tạo mà thôi.

Sở Phi ngấy ngắn cả người, cô nhíu mày nhìn Lâm Tử Minh, đột nhiên cũng không có muốn tiếp tục cởi nữa.

“Đứng lên đi, cô đè tôi có chút nặng.”

Lâm Tử Minh võ võ đùi Sở Phi.

Sở Phi cau mày, ngữ khí lạnh như băng nói: “Lâm Tử Minh, anh rốt Cục thừa nhận 2 sao không giả vờ nữa”

Lâm Tử Minh nhún nhún vai. bỗng nhiên cười nói: “Không cân thiệt… ; đều bị cô nhìn ra rồi , thật nhàm chán.”

“Hừ!” Sở Phi nặng nề hừ một tiếng, không biết vì cái gì, cô hiện tại trong lòng có chút lo lãng.

Hai người im lặng trong chốc lát, Sở Phi nói: “Lâm Tử Minh, tôi cũng không giâu anh,người tôi yêu là chủ tịch Tử Quỳnh, đời này cũng không yêu anh. Làm vợ chông hợp pháp, anh có thê có được cơ thê tôi, nhưng trái tim tôi, anh đừng nghĩ có được.”

“Được rồi, dù sao tôi chỉ là h*m m**n cơ thệ cô mà thôi, lòng của cô yêu ai, tôi cân gì phải đề tâm đâu?”

Lâm Tử Minh cười đến thật tà mị, nói xong, hắn liền nâng cằm Sở Phi, ánh mắt đột nhiên đã không còn sự yêu đuối cùng hèn mọn, mà là trở nên tràn ngập tính xâm lược, giống như là một người khác.

Sở Phi chưa từng thấy ở Lâm Tử Minh ánh mắt như vậy, làm cho cô cảm thấy rất không thoải máu, _giông như chính mình bị nhìn thầu vậy..

“Anh muốn làm gì?” Sở Phi vỗ vào tay Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh cười nói: “Sao, sợ hãi ? Cô không phải mới vừa còn nói muốn đem thân mình giao cho tôi, tùy tôi sử dụng sao? Hiện tại đùa giỡn một chút cô liền chịu không nổi 2”

Sở Phi bị nói trong lòng xấu hồ, như là dỗi , ngẩng đầu lên đến, ưỡn ngực, đối, Lâm Tử Minh khiêu khích nói: “Đến al Anh cứ việc đến!”

Lâm Tử Minh nhìn chằm chằm cô, trên mặt mang theo tà mị tươi cười, chính là, không ai hiểu được, sâu trong mắt hắn là thương tâm cùng ảm đạm và cô đơn.

“Tôi không thói quen ở trong xe, đi trở vê nhà cô!” Lâm Tử Minh hung hắng nói r, sau đó hắn khởi động xe, đạp mạnh chân ga, và chiếc xe nhảy ra lao nhanh như một con báo , làm cho Sở Phi tim đập nhanh, sắc mặt tái nhợt vài phân.

Nhưng cô cắn chặt khớp hàm, cố găng không cho chính mình biểu hiện đang hoảng sợ, hiện tại cô không muôn bị Lâm Tử Minh xem thường.

Ở lòng của cô, đã đem Lâm Tử Minh bôi đen, cùng Hoàng Văn Hoa, Trương Diệu Đông, Trần Hào, ‘Tư Đồ Nam là cùng môt loai người.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 306


CHƯƠNG 306

Trước kia, cô tuy răng không yêu Lâm Tử Minh, cũng vần cho Lâm Tử Minh sắc mặt tốt, vẫn xem Lâm Tử Minh là người một nhà.

Nhưng hiện tại, cô chán ghét Lâm Tử Minh đến cực điểm.

Nghĩ đến vừa rồi bản thân ở trước mặt Lâm Tử Minh thâm tình thổ lộ, còn nói với Lâm Tử Minh những lời kia, cô nghĩ mà muốn nôn. Thật sự quá cầu huyết rồi.

Tuy nhiên thông qua chuyện vừa rồi, cô cũng không đâu tranh nữa, có lẽ, cô cùng chủ tịch Tử Quỳnh, chính là có duyên không có phận, nhật định cả đời cô cũng không thê cùng chủ tịch Tử Quỳnh bên nhau. Thật mắt mát, thật đẳng tiếc, nhưng cô có thể làm gì đấy?

Chủ tịch Tử Quỳnh có thể đem mặt nạ chú hề đều cho Lâm Tử Minh, nhứ vậy đã nói lên, chủ tịch Tử Quỳnh không yêu cô. Hoặc là, chủ tịch Tử Quỳnh, cũng giống Lâm Tử Minh, đang nhìn cô chê cười.

Nghĩ tới này đó, Sở Phi không kìm được cười cợt bản thân.

Lâm Tử Minh hình như đã giải phóng được bản chất thật của hắn, tên ở rê uất ức ngày trước, biến thành tên cà lơ phất phơ, kiêu ngạo, xấu xa.

Sau khi lái xe về đến nhà, chờ Sở Phi xuống xe, hắn trực tiệp ôm eo Sở Phi, hơn nữa còn say mê ngửi mái tóc của Sở Phi,, lộ ra nụ cười đáng khinh, “ồ, thật thơm.”

Sở Phi căng thẳng, lộ ra vẻ giận dữ cùng ghê tởm, Lâm Tử Minh thật hạ lưu , thật sự làm cho cô chán ghét.

Cô lạnh lùng. nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh nói: “Đấy là con người thật sự của anh?”

Lâm Tử Minh ôm eo Sở Phi , thuận thê dùng sức, đem Sở Phi kéo qua, dựa vào người hắn, cười nói: “Như thế nào, cồ sợ hãi là Sở Phi khinh thường cười, “Nói đùa, ai sợ hãi? Dù sao anh đã đem tôi đùa bỡn thành như vậy, tôi có tư cách gì sợ hãi đâu?”

“Ha ha ha, sớm biệt răng cô như vậy, tôi nên bộc lộ bản chất sớm một chút.

Đều nói đàn ông không xâu phụ. nữ không thương, thật sự là chân lý đó”

Lâm Tử Minh cười, ánh mắt đầy tơ máu. dáng vẻ thât điên cuồng .

Khiên cho Sở Phi phải thốt một câu, bệnh thân kinh.

Trên đường đi, rất nhiêu hàng xóm nhìn Lâm Tử Minh tự nhiên ôm Sở Phi tiền vào, hơn nữa còn rất thân mật, bọn họ đều mở to hai mắt, cảm thấy thật khó tin. Một số người còn dụi dụi mắt và nghĩ rằng họ bị ảo giác.

Hầu như tắt cả mọi người sống trong tiểu khu này đều biết rõ, Lâm Tử Minh là tên ở rê, thân phận thấp, Sở Phi vẫn khinh thường hắn, chưa từng thân mật như vậy .

Một ông già tò mò hỏi: “Hai vợ chồng cô cậu, khi nào thì trở nên ân ái như vậy?”

Không đợi Sở Phi nói chuyện, Lâm Tử Minh liền giành trước nói: “Ha ha bác Trương, tôi cùng Phi Phi phía _”

trước có chút mâu thuẫn, giờ đã giải thích xong, đương nhiên ân ái. Như.

thế nào, Trương bá không muốn thấy chúng tôi ân ái sao?”

Bác Trương vội vàng lắc đầu, nói: “Không không, tôi đương nhiên không có ý này, hai người ân ái là tốt , vợ chông thì nên như vậy, ha ha.”

Không biết vì cái gì, khi ông ta nhìn đến ánh mắt Lâm Tử Minh, tự nhiên có chút sợ hãi, phải biết rang trước kia ông ta giáo huân Lâm Tử Minh không ít.

Dưới sự theo dõi của nhiêu người hàng xóm, Sở Phi cùng Lâm Tử Minh về đến nhà mở cửa ra, vừa vặn Sở Hoa Hùng cùng Liễu Tố Hồng ở phòng khách xem, nhìn thấy họ ân ái trở về, cũng ngây ngẩn cả người.

Liễu Tố Hồng nheo mắt, nghĩ đến bản thân chắc nhìn lầm rồi, sau đó, kinh ngạc nói: “Phi Phi, con nay uống lộn thuốc sao?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 307


CHƯƠNG 307

Sở Hoa Hùng cũng thật sự ngạc nhiên, ông ta cũng có câu hỏi tương tự.

Con gái mình nay uống nhằm thuốc đúng không? Bỗng dưng cho phép Lâm Tử Minh ôm eo thân mật như vậy?Phải biết rằng kết hôn bốn năm, hai vợ chồng, cũng chưa từng có hành động nào thân mật.

Sở Phi đang có tâm trạng. rất tệ, cô thậm chí có một chút bối rối, chính mình như thế nào lại biến thành như vậy ?

Đều do Lâm Tử Minh gấy ra, rất khiên cô chán ghét I “Đúng vậy, con uống nhằm thuốc, không được sao?” Sở Phi trút giận lên người Lưu Tố Hồng .

“Ói, con nhỏ này nói năng kiểu gì vậy.” Lưu Tố Hồng liền nỗi giận, trừng mắt măng.

Sở Phi tròng mắt vừa chuyền, nhìn Lâm Tử Minh nói: “Chồng Ơi, có người bắt nạt em”

Cô làm nũng, bộ dạng nũng nịu kia lại làm cho Lưu Tố Hồng cùng Sở Hoa Hùng nghĩ mình như gặp ma rồi..

Nhưng mà tiếp theo, hành động của Lâm Tử Minh, lại làm cho bọn họ mở rộng tâm mắt.

Lâm Tử Minh sắc mặt âm trầm, trừng mắt nhìn Lưu Tố Hồng mắng: “Sao mẹ lại nói như thế với vợ con?

Có người mẹ nào như vậy sao?

Chẳng lẽ nhìn tôi cùng Phi Phi tình cảm tôt, mẹ lại không vui 2”

Lưu Tô Hồng mở to hai mất nhìn, tức giận đến phát run, bà ta không có nghe sai đi, phế vật Lâm Tử Minh này, lại dám nhảy vào mồm bà ta mắng?

Phản, phản rồi.

Bà mạnh võ lên bàn, trừng mắt mắng Lâm Tử Minh: “Thằng phê vật, mày “

đang nói cái gì, mày muôn làm phản ˆ à”

Nhưng mà Lâm Tử Minh cũng đập một cái ở trên bàn, hơn nữa lực quá mạnh, trực tiếp đem bàn đập vỡ, hung hắng trừng mắt nhìn Lưu Tố Hồng: “Con nhịn mẹ đủ rồi , bốn năm qua, há môm ngậm miệng bảo con phê vật. Chính là vì me khiến Sở Phi với con sinh ra ngăn cách, từ hôm nay trở đi, mẹ còn nói con một tiếng phê vật thử xem, con sẽ không để yên đâu.”

Từ lúc Lâm Tử Minh ở rễ cho tới nay, đấy là lần đầu tiên hung dữ với Lưu Tô Hồng, hơn nữa còn đập phá bàn ghé, kh*ng b* như thế, Lưu Tố Hồng làm sao chịu được, lập tức sắc mặt tái nhọt, lạnh run, lảo đảo lui về phía sau, ngồi xuống sô pha.

Sở Hoa Hùng cũng bị hoảng sợ, hãn nhìn phía Lâm Tử Minh, vừa định nói chuyện, lập tức, hắn đón nhận ánh mắt giết người của Lâm Tử Minh, nhất thời bị dọa giật mình, đầu óc nháy mắt đứng yên, làm sao còn dám nói chuyện, vội vàng cúi đầu, khúm núm.

Đừng nói hai người bọn họ , ngay cả Sở Phi cũng sợ hãi , vừa rồi Lâm mũ, Minh thật sự đáng sợ.

Lâm Tử Minh khinh thường hừ một tiếng, sau đó tiếp tục ôm eo Sở Phi, trực tiếp đi vào phòng.Đóng và khóa trái cửa.

Trong phòng khách, im lặng như tờ, có thê nghe thấy tiêng kim rơi.

Lưu Tô Hồng cùng Sở Hoa Hùng trừng to mắt, trên mặt đều tràn ngập sợ hãi. Bọn họ không khỏi nghi ngờ, người vừa rồi, thật sự là Lâm Tử Minh sao 2 Cũng quá đáng sợ mà.

Chuyện đêm nay, bọn họ một lần nữa cho rằng là chính mình gặp ma, xuất hiện. ảo giác, bằng không sao họ có thể thầy cảnh này.

Sở Phi lạnh lùng, cô tỏ vẻ tình nguyện bị Lâm Tử Minh ôm eo chiếm tiện nghi, nhưng Lâm Tử Minh lại dám măng cha mẹ cô, còn đáng Sợ như vậy. Trong phòng, sau khi Lâm Tử Minh đóng cửa lại, liền trực tiếp ấn Sở Phi vào tường, một tay nâng căm của cô, trêu tức nhìn cô.

Sở Phi ánh mắt né tránh, đứng lên, cô sợ, bắt đâu hoảng sợ.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 308


CHƯƠNG 308

Cho dù cô tức giận và xúc động thê nào, trong thâm tâm, cô vần là một cô gái truyền thống, trước kia Lâm Tử Minh yêu đuôi, cô tùy tiện nói một câu, Lâm Tử Minh sẽ run lên, làm cho cô đối mặt Lâm Tử Minh lúc đó, rất vượt trồi và chủ đông.

Hiện tại Lâm Tử Minh không hê yêu đuối, mà là xấu xa quyên rũ, cô lập tức liền không chịu nỗi, cô thậm chí phát hiện, Lâm Tử Minh mang đến áp lực so với Tư Đồ Nam cùng Hoàng Văn Hoa đều lớn hơn.

Cô bấy giờ có chút nhớ đến Lâm Tử Minh nghe lời trước kia , mà không phải Lâm Tử Minh “ ma quỷ “ này.

Nhưng cô vẫn cắn răng, nắm chặt tay, cố găng không cho chính mình biểu lộ sợ hãi, nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh.

“Đi tắm rửa.” Lâm Tử Minh buông cô ra, sau đó nằm tựa giường, hai tay gác sau đầu, nghiền ngẫm nói: “Nhớ tăm sạch một chút, anh không thích phụ nữ đồ mồ hôi.”

Sở Phi âm thâm măng một tiêng lưu manh, đồng thời trong lòng cũng thả, lỏng rất nhiêu, nói thật, cô mạnh miệng như vậy, nhưng thân thể, vẫn là có chút chưa sản sàng. Cô yên lặng cầm quần áo, sau đó tiền vào phòng tắm.

Lúc cô đi tới cửa, Lâm Tử Minh đùa giỡn nói một câu: “Nếu không chúng ta cùng nhau tắm?”

“Anh mơ tưởng” Sở Phi cô hừ một tiếng, sau đó rất nhanh đóng cửa lại, khóa trái.

Nước ấm dội lên người, cô tỉnh táo hơn rất nhiều, đột nhiên, cô bắt đầu có chút hồi hận , cô thật sự muốn đem thân mình giao cho Lâm Tử Minh sao?

Trong đầu, nghĩ tới chủ tịch Tử Quỳnh, nói thật, cô vẫn muốn đem chính mình giao cho chủ tịch Tử Quỳnh.

Đêm nay thổ lộ, tuy rằng là bị Lâm Tử Minh đóng giả, nhưng là cô vĩnh viễn không quên, vừa rồi khi thổ lộ tâm tình, đó là một loại cảm giác như có được cả thế giới.

Haizz!! Cô thở dài một hơi.

Chậm rãi ném hết những SUY nghĩ rồi loạn ra khỏi đầu, hiện tại, đối với cô mà nói, đã không còn lửa chọn nào khác.

Có lẽ, đấy là SỐ mệnh của cô, đến cuối cùng, cô vẫn là không thể không tuân theo.

Nghĩ đến có thể tránh thoát được Trương Diệu Đông, Trần Hào, Tư Đồ Nam, Hoàng Văn Hoa, bản thân thoát ra khỏi bầy sói, có thể bảo toàn trong sạch . Kết quả là, cô lại rơi vào tay Lâm Tử Minh. Thật đúng là nực cười.

Cô đem chính mình tắm rửa sạch sẽ, mỗi chỗ trên người đêu rửa sạch.

Ước chừng nửa giờ, cô mới tắm xong, quân khăn tăm.

Liên tục hít sâu bốn năm lần, cô cố lầy hết dũng khí, mới dám bước ra khỏi phòng tăm.

“Lâm Tử Minh, tôi đã tắm xong, “

Cô nói đến đấy thì ngấy ngắn cả người, dừng lại động tác.

Bởi vì trong phòng đã không còn hình bóng Lâm Tử Minh.

Hắn chạy đi đâu 2?

Cô khẩn trương ,tâm trạng thả lỏng một chút.

Đột nhiên ánh mắt cô bị một bộ bức tranh treo đâu giường hấp dân.

Đó là ảnh cưới của cô cùng Lâm Tử Minh, là ảnh hai anh bọn họ miễn cưỡng tươi cười.

Nhưng hiện tại, trên bức ảnh, không có Lâm Tử Minh, chỉ còn lại cô, một nửa đã bị xé ra.

Không biết vì cái gì, cô đột nhiên có một loại dự cảm không tốt.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 309


CHƯƠNG 309

Trong lòng không hiểu sao lại hốt hoảng.Sự hoảng loạn này đến từ đâu?Cô không nghĩ ra được.

Mắt cô nhìn quanh, và rồi cô thấy có một vài tờ giấy được đặt cạnh nhau trên bàn trang điểm, cô bước qua xem.

Tháy rõ ràng ,đấy không phải là thỏa thuận ly hôn đã bị xé tan trước đó sao?

Bấy giờ, nó đã được dán lại bằng băng dính, và ngày tại phần ký tên đã có sẵn dấu vân tay của Lâm Tử Minh và chữ ký của anh ta.

Chuyện gì đang xảy ra ở đấy vậy?

Sở Phi dù có thông minh đến thế nào, đôi mặt với tình cảnh này, cô cũng mơ hò, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, Lâm Tử Minh đang làm cái quái gì vậy.

Sau đó, cô nhìn thấy hai giọt nước trên một trong những tờ thỏa thuận ly hôn. Dường như là nước mắt của Lâm Tử Minh…..

Toàn thân cô cứng ngắc, trước mắt bỗng nhiên mơ hồ , xuất hiện bóng dáng của Lâm Tử Minh, lục tìm trong thùng rác, tìm ra từng mảnh đơn ly hôn bị xé bỏ, sau đó một chút lại một chút dán lại, đọc lại một lần nữa, vô ý rơi nước mắt, lại muốn cuống quít lau đi, nhưng không có tác dụng .Cuối cùng, hắn ký tên mình lên.

Không hiểu vì sao, Sở Phi nhìn thấy đơn ly hôn, trong lòng cô rất khó chịu, như bị bóp nghẹn.

Trước đó, cô thật sự nghĩ tới không dưới mười lân chuyện ly hôn với Lâm Tử Minh, nhưng đơn ly hôn này, chỉ có cô đóng dâu, chỉ mình cô ký tên, Lâm Tử Minh không có ký.

Hiện tại, Lâm Tử Minh đã ký rồi , cô đúng ra nên vui mừng mới phải, nhưng mà, trong lòng cô không có chút vui vẻ nào, ngược lại ,giông như bị mất đi thứ gì đó quan trọng, vô cùng trồng trải và mất mát.

Trong nháy mắt, cô thậm chí cảm giác được bản thân hô hấp có chút khó khăn. Cô ôm ngực, mới có thể miễn cưỡng thở được.

Vì sao lại như vậy?

Vì cái gì?

Không phải đấy là kết quả kết quả mà cô muôn sao?

Lâm Tử Minh đồng ý cùng cô ly hôn, mà cô cũng chưa bị thất thân với Lâm Tử Minh, cô hẳn là phải \ vui vẻ, thoát khỏi bàn tay hắn, như vậy là cô có thể _ thoải mái theo đuổi chủ tịch Tử Quỳnh ..

Nhưng tại sao, cô lại có cảm xúc như vậy?

Cô phát hiện hai giọt nước mắt của Lâm Tử Minh lưu lại trên đơn ly hôn mà cô đang cầm, nhìn thực sự chói mắt.

Trong giấy lát, cô hoảng SỢ, ` thức được bản thân mình rơi lệ, cảm thấy thật khó hiểu, thậm chí là phi thực tê.

Cô thế mà lại vì Lâm Tử Minh: rời đi mà rơi lệ?

Điên rồi ư?

Cô dùng sức lặc đâu, cô găng đem loại cảm xúc này hất văng ra, nhưng cô lắc đến nỗi đâu có chút choáng váng, vẫn là không thê không nghĩ đến.

Khẽ cắn môi, cô không đề ý bản thân đang quấn khăn tắm, bước ra khỏi phòng.

Cô xuất hiện, khiến hai vợ chồng Sở Hoa Hùng hoảng sợ.

Ông ta vội vàng cúi đầu, mắng: “Này Phi Phi, con làm gì vậy,còn không ị nhanh mặc quân áo vào”

Lưu Tố Hồng cũng đứng lên mắng, “Hai đứa chúng mày hôm nay làm sao vậy, vừa rồi Lâm Tử Minh như bị điên lao ra ngoài, hiện tại con lại không mặc quân áo chạy ra, thật là coi thường cha mẹ đúng không.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 310


CHƯƠNG 310

Sở Phi không thèm để ý, ánh mắt cô đỏ bừng, gắt gao_ nhìn chằm chằm Lưu Tói Hồng, “Mẹ, Lâm Tử Minh đâu? Anh ta chạy đi đâu rồi? “

Lưu Tố Hồng nghe được tên Lâm Tử Minh thì tức giận, mắng: “Con đừng nhắc tên nó ở trước mặt mẹ, nhắc tới nó mẹ lại càng tức. Thắng vô dụng đó, đủ lông đủ cánh, lại dám măng mẹ, mẹ không để yên cho nó đâu.”

“Hắn đi đâu rồi?” Sở Phi lại hỏi.

Lưu Tô Hồng bị biêu hiện của Sở Phi làm cho hoảng sợ, nói: “Phi Phi, con không sao chứ? Nó ăn h**p con à?

Nói cho mẹ, hắn làm gì con, mẹ Sở Phi, lớn tiếng quát: “Con hỏi mẹ hắn đi đâu?”

Lưu Tố Hồng kinh ngạc, rốt cục hiểu được , sự tình không đơn giản, nói: “Hắn đi rồi, trước khi đi còn nói mấy lời khó hiểu. Mẹ nói,chúng mày bị sao vậy? Cãi nhau hả?”

Sở Phi nghe nói như thế,cô thả lỏng đi rất nhiều, bình tĩnh lại một chút.

“Con muốn đi tìm anh ta” Qua vài – giấy, Sở Phi phục hôi tỉnh thân, đi về phía cửa.

Hành động này của cô khiến Lưu Tố Hồng hoảng sợ, chạy nhanh kéo Sở Phi lại, nói: “Ôi tổ tông của tôi, con, làm cái gì vậy, con sẽ quân khắn tắm đi ra ngoài hả”

Sở Phi lúc này mới ý thức được điêu này. Cô lại nhụt chí, hơn nữa lúc này cô cũng không biết đi đâu tìm Lâm Tử Minh. Ảnh ta có thê đi đâu được chứ?

Trên thực tế, hắn cũng không đi xa, mà đang ngồi ngắn ra ở công viên gần nhà, nhìn mặt hồ, ngấy người được lúc lâu.

Sở Phi không đi tìm hắn, làm cho hắn có chút vui mừng . Vậy chứng minh, hắn rời đi là có ý nghị ít nhất xem như làm một chuyện tốt, để Sở Phi được tự do.

Lại nói tiếp, thật đúng là kỳ diệu, hắn lúc trước ở rễ Sở gia, là vì ở ẩn, sợ bị Lâm gia đuôi giết, hiện tại hắn thành công vực dậy, không cân sống ẩn mình, cũng đúng lúc, hắn không cần thân phận ở rê Sở gia này nữa.

Nói cách khác, không chỉ là Sở Phi, đối với hắn đấy cũng là một loại giải thoát.

Bụi về với bụi, đất về với đất, hết thảy đều trở lại quỹ đạo cũ, rất tốt không phải sao?

Đến lúc này, hắn cũng rất vui mừng , ngược lại là hắn đã không chạm qua Sở Phi, để Sở Phi một cái thân trong sạch, như vậy về sau, Sở Phi tìm kiếm hạnh phúc chân chính, cũng là đế hơn.

Nghĩ tới ngày đó, hắn cũng đã làm “

thêm một chuyện tốt, ha ha ha…….

Nhưng mà, hắn vẫn là không kìm lòng được mà suy nghĩ, nêu có một ngày, Sở Phi biết hắn chính là chủ.

tịch Ni: Quỳnh, mà không phải giả mạo, Sở Phi sẽ như thê nào?

Sẽ hồi hân sao?

Hay là áy náy đấy?

Hay là cả hai, hoặc cả hai đều không có?

Thật sự là khó có thể nắm bắt được mọi chuyện.

Lâm Tử Minh vẫn ngồi yên, không nhúc nhích, giống như trở thành pho tượng, thậm chí còn có anh cho răng hán là tượng đá, có mấy cô gái trẻ còn lại đấy cùng hắn chụp ảnh chung.

Lâm Tử Minh thấy thế, vẫn không hề động đậy, yên lặng cho qua.

Cuối cùng, trời bắt đầu mưa, rơi trên vai hắn, làm cho hắn cảm nhận được cảm giác, mát lạnh, mới đem suy nghĩ của hắn kép trở VỆ, phun ra một câu, “Tự nhiên trời lại mưa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 311


CHƯƠNG 311

Hắn mở miệng, làm cho mấy cô gái, trẻ chung quanh hoảng sợ, đều hét rầm lên, không. phải Sao, pho tượng tự nhiên mở miệng nói chuyện , còn có chuyện gì so với chuyện này kinh khủng hơn sao?

Lâm Tử Minh không phản ứng gì với các cô gái, mà là đứng lên, võ võ vỏ hạt dưa trên người , sau đó đi thắng về phía trước Lúc này mấy cô gái mới hiểu được, hóa ra pho tượng các cô vừa rồi chụp Si la TQUƯỜI. ……

Lâm Tử Minh tìm chỗ trú mưa.

Mưa cũng không lâu lắm, nửa giờ sau liên ngừng.

Lúc này, di động trong túi hắn rung lên, hắn lấy ra thì vừa thấy, chỉ là một tin nhắn từ tổng đài mạng.

Ngoài ra, không có thêm cái gì, Sở Phi không có gọi điện thoại, cũng không có gửi tin nhãn cho hẳn.

Hắn rát nhanh liền tự giễu lắc lắc đâu, chính mình sao lại có suy nghĩ này chứ? Chỉ là mơ mộng hão huyện thôi, hiện tại Sở Phi chắc phải vui sướng lắm, có đơn ly hôn này, cô __”

chính là người tự do, có thể theo đuổi hạnh phúc, thật tốt .

Hiện tại thoát ly Sở gia, hắn cũng có thể phải bắt đầu sống thật với con người mình.

Hắn cũng không có sa sút tỉnh thần lâu lắm, mưa tạnh rồi, hắn nên bắt đầu đi thôi, hiện tại tìm cái khách sạn trước đã, ngủ một giâc thật ngon, có chuyện gì, ngày mai tính.

Nhưng mà đột nhiên hắn lại nhận được tin nhắn, hắn vừa tháy, đúng là Quách Quân Di gửi tới, chỉ có hai chữ: “ cứu tôi”.

Nhìn thấy tin nhắn này, Lâm Tử Minh lập tức đứng lên Quách Quân Di gặp nạn 2 Chết tiệt, sẽ không trùng hợp như vậy chứ.

Hôm nay Sở Phi mới xảy ra chuyện, Quách Quân Di bên này lại đã xảy ra chuyện?

Chẳng lẽ lại là Hoàng Văn Hoa?

Lâm Tử Minh phản ứng đầu tiên nghĩ tới tên này, nhưng lập tức, hắn liền đem ý tưởng này phủ nhận.

Vừa rồi hắn đạp một cước kia có bao nhiêu lực, Hoàng Văn Hoa này không chết cũng phải tàn tật, sao có thể làm gì được Quách Quân Di. Còn nữa nói, Hoàng Văn Hoa cũng không có lá gan động tới Quách Quân Di.

Rốt cuộc là ai đấy?

Kẻ thù của Quách Nguyên Giáp 2 Hay là Quách Quân Di đùa dai .

Trong phút chốc, Lâm Tử Minh. trong đầu đã nghĩ tới rất nhiều khả năng.

Hắn thử gửi tin lại, không có tin trả lời, hắn không thê bỏ mặc , đành phải đi xem có chuyện gì xảy ra.

Trong lúc lái xe hắn lại gọi cho Quách Quân Di, đều ,không có nghe máy, thực làm cho hắn có chút lo lãng.

Hắn cùng Quách Quân Di quen biết tuy không lâu, nhưng ấn tượng với Quách Quân Di cũng không tôi , nêu Quách Quân Di thật sự gặp nguy hiểm , hắn cũng không thể thờ ơ lạnh nhạt.

Dùng tốc độ nhanh nhất, chạy tới khách sạn Quách Quân Di đang ở, hắn trực tiếp hỏi lễ tân, xem cô ta có còn trong phòng ¡ không. Có người nào đáng nghi nào tiên vào hay không.

Điều này thuộc về quyền riêng tư ˆ của khách hàng, Lâm Tử Minh không thể hỏi được, theo sự quan sát của hắn, cũng đại khái nhìn ra, Quách Quân Di còn ở trong phòng, không có đi ra ngoài.

Như vậy hắn tốt xấu cũng thả lỏng một chút, chỉ cần Quách Quân Di còn trong phòng. vấy hoàn hảo.

Hắn đi đến phòng Quách Quân Di, bấm chuông cửa, không ai mở cửa.

Lâm Tử Minh lập tức nhìn vào mắt mèo trên cửa, nghe xem bên trong có phải hay không có người.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 312


CHƯƠNG 312

Thính lực hắn vô cùng nhạy, quả nhiên đã bị hắn nghe được, trong phòng rõ ràng có. tiêng bước chân, nghe qua là đàn ông, có một người hơn 60 cân, còn có hơn hai người từ 90 kg.

Nói như vậy, Quách Quân Di thật sự có thể gặp nguy hiểm.

Ánh mắt hắn lập tức liền lạnh băng.

Nắm chặt tay, lửa giận đột nhiên liền nhen nhóm trong lòng.

Đã trải qua chuyện vừa rồi, tâm tình của hắn vốn đã không tốt, hiện tại lửa giận bên trong rõ ràng đã lên tới đỉnh đâu.

Hy vọng người ở bên trong còn chưa kịp làm gì với Quách Quân Di , nếu không, hắn sẽ cho đám này biết cái gì là tàn nhẫn!

Hắn trong lòng đếm ngược, ba hai một, người ở bên trong nêu không mở cửa, hắn sẽ phá cửa .

Ngay khi hắn đếm tới hai , cửa mở ra.

Là một tên đàn ông khỏe mạnh mở cửa, trên mặt mang theo một chút cảnh giác cùng đe dọa, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, nói: “Chuyện gì?”

Lâm Tử Minh. ánh mắt nhìn vào bên trong, lập tức liền thấy được trong phòng có mấy người đàn ông, không nhìn thầy Quách Quân Di, chính là thấy được giày của Quách Quân Di, rơi xuống trên mặt đắt, không phải bình thường rớt ra, thực rõ ràng, là giãy dụa nên rớt xuống.

Hắn sầm mặt xuống, bỗng nhiên tươi cười, tiếp theo, hắn đá ra một cước, SỨC lực to lớn, trực tiếp đạp cửa, mà tên vừa ra mở cửa lập tức cũng bị lực này đá bay ra, ước chừng bay xa ra ba thước , sau đó ngã sâp xuông dưới chân một tên khác..

Động tĩnh này rất lớn, trực tiếp dọa sợ đám người trong phòng, một đám đều lập tức đứng lên.

Ngày cả người có vẻ mặt không vui đang ngôi ở sô pha-Quách Quân Di, cô cũng bị hoảng sợ, đấy là tình huống gì? Có cải gì nỗ sao?

Tiếp theo, cô liền thấy được một người đàn ông đang tiên vào, không phải Lâm Tử Minh còn ai2 Nhìn đến Lâm Tử Minh, biểu cảm của cô trở nên thú vị hơn. Cô vừa mới gửi tin nhắn cho hắn, nhưng cô chỉ muôn thử một chút , cũng không có nghĩ Lâm Tử Minh thật sự sẽ đên cứu cô.

Lâm Tử Minh tiên vào, ánh mắt quét ngang trong phòng, thấy được trong phòng tổng cộng có sáu người đàn ông, trừ đi tên vừa rồi hứng một cước của hắn, còn lại năm tên, trong đó bồn tên là vệ sĩ chuyên nghiệp, còn có một người đàn ông trung niên, phong độ, mặc hàng hiệu, vừa thấy đã biệt là nhân vật lớn, mà không phải bọn cướp.

Về phần Quách Quân Di, trên anh cô cũng không có dấu vết bị bắt nạt, trên mặt cũng không có hoảng sợ, chỉ có kinh ngạc.

Thấy vậy, Lâm Tử Minh ý thức được có chút không thích hợp.

“Anh là ai? Thật to gan, tự nhiên xông tới.”

Người đàn ông trung niên phục hồi tinh thần lại, gắt gao_ nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, quát lớn: “Bắt anh ta lại cho tôi “

Trong phòng bốn tên vệ sĩ lập tức tuân lệnh, hình thành một vòng vấy, sẽ ra tay với Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh trên mặt cũng không có biểu hiện _gì, không thể không nói, bốn tên vệ sĩ này đều là cao thủ, mà không phải phê vật, cũng được coi như là tinh anh.

Nhưng mà, hắn một chút cũng không sợ hãi, cũng không có áp lực, chỉ có nhiệt huyết, sôi trào .

Đúng lúc tâm tình hắn đang xấu, có thể lấy bôn bao cát ngày giải tỏa tâm trạng.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 313


CHƯƠNG 313

Hắn năm chặt năm tay, khóe miệng hơi hơi giơ lên, thản nhiên tươi cười, hướng bồn tên vệ sĩ ngoặc ngoặc ngón tay, bảo bọn họ cùng tiên lên.

Bồn vệ sĩ nhìn đến Lâm Tử Minh tự phụ như vậy, sao còn chịu được, lập tức liên hừ lạnh một tiêng, cùng lao lên tấn công Lâm Tử Minh.

Bọn họ đều là vệ sĩ chuyên nghiệp, có kỹ năng vấy đánh, vấy quanh một người, mang đên lực sát thương, không phải chỉ là 1+1+1+1=4 đơn giản như vậy, mà là thành bội sô lực tân công.Bọn họ cùng nhau ra tay.

Lâm Tử Minh cũng bắt đầu hành động , hắn đối mặt với bốn người vấy quanh tấn công nhưng không có chút kích động nào, ngược lại còn có vẻ thành thạo, đang ở thế thượng phong.

Quách Quân Di mở to hai mắt, cô lúc này mới phản ứng lại, hét lớn: “Này!

Các anh đang làm gì vậy, dùng tay cho tôi.Anh ấy là……

Nhưng mà chữ” bạn bè ˆ còn chưa nói ra miệng, đã thấy Lâm Tử Minh đột nhiên nhanh chóng đem bốn vệ sĩ đánh bay ra ngoài.

Đối mặt tình cảnh này, người đàn ông trung niên cũng mở to hai mắt, cảm thấy choáng váng.

Bốn tên vệ sĩ này ông ta phải tốn 1 khoản tiền lớn mới thuê vệ được, lương mỗi anh môt năm mấv chục vạn , đêu có thê lấy một địch mười, cho dù là tuyển thủ chuyên nghiệp đánh cũng không nhật định có thê thắng bọn họ, hiện tại lại dễ dàng bị đánh bại như vậy?

Tuy rằng ông ta không biết gì về võ học, nhưng cũng là biết người thanh niên này rất lợi hại.

Lâm Tử Minh thoải mái mà võ vô tay, thật thở ra một hơi dài, hắn sảng khoái ,bốn tên vệ sĩ tuy rằng không , lợi hại, nhưng là cũng đủ làm cho hắn trút giận , tâm tình cũng thư thái hơn rất nhiều.

Hắn đi tới chỗ Quách Quân Di, nói: “Cô không sao chứ?”

Quách Quân Di cũng đang mở to hai mắt, tim đập bùm bùm không ngừng, cô đã từng thấy Lâm Tử Minh ra tay, nhưng chỉ là dạy dỗ mấy tên côn đồ mà thôi, hiện tại đấy là bốn tên vệ sĩ chuyên nghiệp, không phải cùng một đăng câp.

Mắu chốt là, vừa rồi Lâm Tử Minh ra tay, nhìn siêu siêu siêu ngâu luôn.

“Không. không có viêc dì phát hiện tim mình đập quá nhanh, bị Lâm Tử Minh nhìn chăm chăm, cả người như rụng rời.

“Chuyện này…, Anh…, sao anh lại tới đấy 2” Quách Quân Di lại hỏi.

Lâm Tử Minh sửng sốt, có chút không biết nói gì : “Không phải cô gửi tin nhắn cho tôi qua đấy cứu cô sao?”

Quách Quân Di mới bừng tỉnh “A, đúng rồi nhỉ.”

Nhìn đến cô ngơ ngác Lâm Tử Minh càng thêm không còn lời nào đề nói, Quách Quân Di cũng quá ngớ ngần rồi, bị người ta bắt cóc cũng không có chút hốt hoảng nào sao 2?

Lúc này người đàn ông trung niên nói: “Đấy là ai, Quân Di, đấy là bạn con, con còn kêu hắn đến đấy cứu con?” Ông ta vừa xâu hồ vừa › bắt đắc dĩ nói Quách Quân Di trên mặt hiện lên chút xấu hổ, tiếp theo cô duỗi thẳng “

cô, kiên cường đứng lên, cô hừ một tiếng nói: “Chính là con kêu anh ấy lại đấy cứu con, ai kêu chú gọi nhiêu người như vậy đến ăn hiệp con! Hừ!

Tử Minh, anh hiện tại giúp tôi đem bọn họ đuổi ra đi.”

Nghe đến đó, Lâm Tử Minh ý thức được chính mình giống như là tên sai văt. người đàn ông trung niên kia.

hình như không phải tên bắt cóc hay kẻ thù, mà là người quen của Quách Quân Di.

“Làm bừa” người đàn ông lập tức hét to, uy nghiêm mười phần, tức giận đến thôi râu trừng mát. “Chú là chú của con, có thê ức h**p con sao?

Nhưng con là người đã có hôn ƯỚC còn củng người đàn ông khác ở cùng một chỗ, còn ra thể thống gì”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 314


CHƯƠNG 314

Chú?

Lâm Tử Minh da đầu căng lên, hắn nháy mắt nhận ra được, chính mình bị Quách Quân Di lừa rồi, cái gì mà đi cứu cô ta chứ.

Quách Quân Di cũng nổi đóa măng: “Khốn kiếp! Ai nói con có hộn ước, con tới giờ cũng chưa có đồng ý với Hoàng Văn Hoa, là hắn tự chủ trương mà thôi. Dù sao con nói ngay tại nơi này, con không bao giờ kết hôn cùng Hoàng Văn Hoa .’ “Cha mẹ hai bên định ước, đấy là quy củ từ xưa đên nay, hôn sự của con là cha con định ra , con sao có thê trồn đấy? Hơn nữa, Hoàng Văn Hoa cũng là người đàn ông tôt, môn đăng hộ đối với con, con có thể gả cho hắn, là con có phúc” Ông ta cô hủ nói liên tục.

“Các người đều có tư tưởng phong kiến , hiện tại là thời nào rồi , còn ca bài này?” Quách Quân Di không chút nào sợ hãi đối đáp, ngồi xuống, khoanh tay trước ngực, quay sang một bên , “Dù sao con cũng không gả cho Hoàng Văn HoaT”

Lâm Tử Minh là người ngoài, đứng ở chỗ này, nghe chú cháu bọn họ cãi nhau, chỉ cảm thấy xâu hỗ, hơn nữa hắn vừa rồi còn đánh máy tên vệ sĩ.

của người ta nữa, liền càng thêm xấu hỗ.

Hắn định thừa dịp bọn họ không đề ý, trốn đi.

Nhưng khi họ đang cãi nhau, cãi đi cãi lại cãi tới hắn luôn, chỉ thấy Quách Quân Di đứng lên, sau đó đi Tàn vê phía hắn, trực tiếp khoác tay, dựa vào trên người hắn,còn hôn một cái lên mặt hãn, ra oai với người đàn ông trung niên: “Con đã có bạn trai , tuyệt đối không có khả năng gả cho Hoàng Văn bón lộ “Cái gì?”

Ông chú. lập tức giận tím mặt, ông ta càng thêm giân dữ đứng lên. chỉ vào Quách Quân Di, tức giận đên thân thê cũng run rẩy.

Không làm gì được , ông ta liên đem ánh mắt đặt trên anh Lậm Tử Minh, trở nên lạnh lùng uy h**p, “Người trẻ tuổi, cậu tên là gì?”

Ông ta tỏ ra cao Cao tại thượng, giống như đang thầm vấn phạm nhân, khiến trong lòng Lâm Tử Minh không thoải mái, hơi hơi nhíu mày, nhưng đối phương là chú của Quách Quân Di, hắn cũng lười chấp nhặt, nói: “Lâm Tử Minh.”

“Tôi mặc kệ cậu là cái gì Minh, tiêp cận cháu tôi , tôi xin khuyên cậu một câu, lập tức rời đi , con bé là anh đã CÓ. hôn ước, không phải người cậu có thể lợi dụng.” ông chú trâm giọng nói, ông ta đứng thẳng lưng, ánh mất lạnh ngữ băng nhìn Lâm Tử Minh,cái kiệu nhìn từ trên cao xuông này, như kiểu.

nêu Lâm Tử Minh không đáp ứng, liền chỉ nửa phút sẽ làm cho Lâm Tử Minh biến mắt.

Lâm Tử Minh lại nở nụ cười, người chú này của Quách Quân Di này cũng quá bá đạo rồi .

Hắn hỏi Quách Quân Di: “Chú của cô từ trước tới nay đêu bá đao như vấy sao?”

Quách Quân Di gật đầu nói: “Đúng vậy, nhưng mà anh không cần phải quan tâm ông Ấy, chuyện của tôi ông ấy không có quyên xen vào.”

“Cô đó, toàn mang phiền phức đến cho tôi.” Lâm Tử Minh bát đắc dĩ thở dài một hơi nói.

Lời này nói là là do hắn thực sự nghĩ như vậy,không có ý gì khác, mà nghe vào tai Quách Quân Di lại biến thành lời tán tỉnh giữa những người yêu nhau, khiến trái tim cô đập nhanh hơn rất nhiều. „ cảm thấy rất ngọt ngào.

Ngay cả chú của cô ta cũng cho rằng như thé, đối với Lâm Tử Minh lại có ân tượng càng xáu.”Đủ rồi” ông ta chịu không nỗi, quát mạnh, trừng mắt nhìn Lâm Tử Minh : “Lầm Tử Minh, tôi mặc kệ cậu là ai, tôi cảnh cáo cậu lần cuôi, rời xa Quân Di, nếu không đừnó trách tôi không khách khí.”

Ông ta nói xong thì từng bước tiền về phía trước, trên người phát ra uy nghiêm thật lớn, nêu là người bình thường đã sớm không đứng vững nổi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 315


CHƯƠNG 315

Nhưng đối với Lâm Tử Minh mà nói, như là trò dọa trẻ con mà thôi, căn bản không thể khiến cho hắn trong lòng gợn một tia sóng.

Hắn cười nói: “Ò? Phải không?

Không biết như thế nào là đối xử không khách khí?”

Hắn không cảm thấy được, ông chú sắc mặt càng âm trầm, ông ta đã lâu không có tức giận như vậy.

Ngay cả ngang bướng như Quách Quân Di hiện tại cũng là chút sợ, theo bản năng cô kéo Ông tay áo Lâm Tử Minh, ý bảo Lâm Tử Minh không cân tranh luận .

“Tôi không có ý gì khác, đơn giản là có chút tò mò mà thôi.” Lâm Tử Minh thấy ông ta biên sắc, lại cười tủm tỉm bố sung một câu.

Hắn ngạo mạn, làm cho ông ta hoàn, toàn nỗi giận, giận dữ cười, ánh mắt như điện, giống như có thể bắn thủng người khác, gắt gao_nhìn chằm chằm Lẫm Tử Minh: “Người trẻ tuổi, cậu cho là mình học được ba miêng võ mèo cào , chính là đứng đầu thiên hạ? Thế giới rộng lớn lắm, sẽ có rất nhiều chuyện khiên cậu phải ngạc nhiên.Nề tình cậu quan tâm Quần Dị, tôi cũng không làm khó câu, chỉ cần nói lời xin lỗi, tôi có thê tha thứ cho cậu.”

Nếu là bình thường, Lâm Tử Minh có lẽ còn có thể lựa chọn hòa hoãn, không chấp ông ta, đáng tiếc hiện tại tâm tình của hẳn thật sự rất kém, nghẹn một bụng tức tối. Lấy thân phận của hắn, sao phải sợ người của Quách gia 2 “Thật sao?” Lâm Tử Minh ung dung cười nói: “Thật sự cảm ơn ông.Nhưng mà tôi thật sự vẫn rất tò mò, ông nói không khách khí là thế nào?”

Ông chú sao chịu nổi đòn này, lập tức mặt tối sầm, tức giận đến lạnh run, nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, bỗng nhiên cười to, “Tốt, Tốt! Chàng trai trẻ, đủ ngông cuồng. Quách Nguyên Phong tôi đã lâu không gặp qua người tự cao tự đại như vậy .Quận Di, con được đối tượng tốt lắm, tốt lắm!”

Quách Quân Di vội vàng nói: “Chú ơi, sự tình không phải như chú nghĩ đầu Quách Nguyên Phong vung tay lên, trực tiệp ngắt lời Quách Quân Di, nói: “Không cân giải thích! Con tự biết mà nói chi tiết cho cha con. Hy vọng bạn trai nhỏ này của con, thật sự có thực lực, mà không phải chỉ được cái miệng .”

Nói xong câu đó, ông ta cũng không cho_ Quách Quân Di cơ hội giải thích,nhanh chóng rời đi.

Lúc này, vệ sĩ cũng bắt đầu đứng lên, lảo đảo rời đi…..

Quách Quân Di thử đuôi theo ông chú, nhưng bọn họ đã biến mắt ở hành lang, đi vào thang máy .

Quách Quân Di võ vai, “Ôi trời, tôi đã làm gì vậy”

Lâm Tử Minh hết nói nổi cô “Cô không phải vừa rất, mạnh miệng sao, giờ đột nhiên lại đổi Vi “Tôi là lo lắng cho anh đó” Quách Quân Di xoa huyệt thái dương, ảo não cùng lo lăng nói: “Anh cũng không biết tính cách của chú tôi, tính đặc biệt xâu, đặc biệt thù dại. tôi là cháu của ông, tôi có thể chống. đối ông,ông ấy có thể làm gì tôi, cùng lắm thì chạy đên chỗ cha tôi tố cáo.

Nhưng anh thì không giỏng, anh là người ngoài, lại bị tôi gọi là bạn trai, vừa rồi anh chống đối ông ấy, khẳng định làm ông ấy tức giận, lấy tính cách đó, nhất định sẽ không dễ dàng buông tha anh……

Nói tới đấy, Quách Quân Di vỗ vỗ mặt mình, ảo não nói: “Haiz, đều do tôi, vừa rồi báo hiệu cho anh hiểu được thì tốt rồi.”

Lâm Tử Minh nói: “Thì ra cô lo lắng chuyện này à, không có gì đâu, chú cô cũng không làm dì được tôi.”

Quách Quân Di lắc đầu nói: Không, anh không biết chú tôi, ông ấy có quyền lực rất lớn. Khó nhất chính là tính cách nhỏ nhen của ông, nhất định sẽ tìm anh gấy phiền toái .

Cô lo lăng đi qua đi lại, loay hoay một lúc, sau đó căn răng nói: “Bằng không, tôi về nhà một chuyền, cùng cha tôi giải thích rõ ràng, hắn là sẽ không việc gì .”

“Anh cũng thật là , vừa HỘI ni, Quách Quân Di vốn là nghĩ muốn mắng Lâm Tử Minh một chút , nhưng lập tức cô ý thức được không ồn, rõ ràng là cô gọi Lâm Tử Minh tới, chỉ có thê trách cô không nói rõ ràng.

Lâm Tử Minh thấy cô rất áy náy, lắc lắc đầu nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ cần thận, gặp Ì biến tôi liền trốn đi, thời gian lâu rồi, chú cô cũng quên tôi thôi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 316


CHƯƠNG 316

Quách Quân Di nói: “Dù sao chủ tôi nêu tìm anh báo thù, anh trước tiên phải nói cho tôi.”

“Được.”

Thừa dịp thời gian Quách Quân Di đi tắm rửa , Lâm Tử Minh đi ra hành lang, gọi cho Vương Thủ Quý, hỏi thân phận Quách Nguyên Phong, thực lc như thế nào.

Theo miệng Vương Thủ Quý, Lâm Tử Minh biệt được, Quách Nguyên Phong là em trai Quách Nguyên Giáp , ở giới thương nhân cũng có chút tiếng tăm, dưới tay có vài công ty. Quan trọng là, Quách Nguyên Phong củng xã hội đen có chút quan hệ, không tiện đối phó.

Vương Thủ Quý mịt mờ hỏi Lâm Tử Minh, có phải hay không đắc tội Quách Nguyên Phong.

Lâm Tử Minh đương nhiên sẽ không đem sự thật nói cho Vương Thủ Quý, hắn trực tiếp không thèm trả. lời, ông ta chỉ là cập dưới, nào có đạo lý nào cập trên phải trả lời cấp dưới, hắn còn cảnh cáo ông ta không nên tò mò, không phải chuyện gì cũng hỏi được.

Chuyện này thật thú vị , vẫn là người quen của “chủ tịch Tử Quỳnh.”.

Quách Quân Di tắm táp thơm ngào ngạt, thay một bộ quân áo mới, đặc biệt xinh đẹp. Bỏ đi đô nam, hiện tại cô rất quyền rũ nữ tính.

Trên thực tê, nhìn khí chât, nữ cải trang n*m c*n bản một chút cũng không giống, liếc mắt một cái đã bị người ta nhìn ra.

Là một trong số những người đẹp ở thành phố Hoa, nhan sắc của Quách Quân Di thì khỏi phải bản, so với đại bộ phận sao nữ trong giới giải trí đều xinh đẹp hơn.

Lâm Tử Minh cùng cô đi cùng một chỗ, hoàn toàn chính là một đóa hoa nhài căm trên bãi phân trâu, khiến cho. nhiều người đàn ông hâm mộ cùng ghen tị.

Lúc này, Quách Quân Di đã đói bụng , nói phải đi ra ngoài ăn khuya, vừa vặn Lâm Tử Minh cũng nhàm chán , hắn đồng ý luôn.

Quách Quân Di tắm rửa xong, tâm tình của cô tốt lên rất nhiều,cô đưa mắt ngắm Lâm Tử Minh ,, nhìn lén Lâm Tử Minh, một khi Lâm Tử Minh quay qua nhìn, cô lập tức lại né tránh, giống như: chú thỏ nhỏ đang hoảng SỢ.

Cô thế này, làm cho Lâm Tử Minh bắt lực, sờ sờ cái mũi nói: “Làm sao vậy? sao cứ nhìn tôi thế,trên người tôi có cái dì sao?”

“Không có .” Quách Quân Di lắc đâu, mặt lại tự dưng đỏ lên.

Lâm Tử Minh mắt trợn trăng, cảm thấy được đêm nay Quách Quân Di rất không bình Tường, hắn ngược lại càng thêm thích lúc cô giả nam, tính cách hào sảng kiên quyết, mà không phải nói hai câu sẽ mặt đỏ, lén lút ngăm hắn , Quách Quân Di.

Một lát sau nhân, Quách Quân Di thấy Lâm Tử Minh không có phản ứng gì, trong lòng thâm máng. một tiêng, sau đó nói: “Đúng rồi, võ công của anh làm sao học được vậy, rất lợi hại đó.”

Nói tới đấy, trong mắt cô liền tràn ngập sùng bái.

Xem tiểu thuyết nhiều, cô đối với người có. võ công cao cường , có một loại sùng bái mà các cô gái – khách thường không có, đó là điềm cộng lớn nhất trong quan điểm của cô về lựa chọn bạn đời.

Võ công là làm sao học được ? Vấn đề này làm cho Lâm Tử Minh hoảng hốt, nhớ tới cảnh khi hắn ở Lâm gia, khi đó hắn còn rất vui vẻ, rất đơn thuần, cùng Lâm Tử Hào quan hệ cũng không qav gắt như bấy giờ…

“Là lúc nhỏ đi theo một sư phụ luyện .” Lâm Tử Minh thuận miệng lấy một cái cớ.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 317


CHƯƠNG 317

Chưa từng nghĩ đến, Quách Quân Di hai mắt sáng rực lên, thẳng ngoắc ngoặc nhìn chằm chằm Làm Tử Minh nói: “Có thể dạy tôi không?”

Lâm Tử Minh sửng sốt, biểu tình có điểm cổ quái: “Cô muốn học?”

“Đúng vậy!” Quách Quân Di dùng sức gật đầu, “Không nói gạt anh, từ nhỏ tôi còn có một giâc mơ làm nữ hiệp,muôn trở thành một võ lâm cao thủ, CƯỚP của người giàu chia cho người nghèo, gặp chuyện bắt bình rút đao tương trợ.”

Cô nói xong còn làm hai đường quyền , một bộ dạng rất nghiêm túc.

Vèo! Lâm Tử Minh bị cô làm cho tức cười, nói: “Một phụ nữ như cô luyện võ công? Hơn nữa, hiện tại là xã hội luật pháp, đánh người là muốn ngôi tù .”“

“Anh không phải mới vừa đánh người sao, cũng không thấy anh ngồi tù.” Quách Quận Di khiến Lâm Tử Minh á khâu không trả lời được, sau một lúc lâu nói: “Tình huống: ngày của tôi không tính.”

Quách Quân Di lôi kéo cánh tay Lâm Tử Minh, loạng choạng nói: “Được rồi, được rồi, anh dạy tôi đi.”

Lâm Tử Minh bị cô lay có chút choáng váng, vội vàng nói: “Được rồi được rồi, đừng lay nữa. Không phải tôi không chịu dạy cô, mà là cô đã muôn bỏ qua tuôi luyện võ tốt nhất, muôn học cũng học không được . Trừ phi cô đem chính mình luyện được toàn thân đều I giống nam nhân, như vậy cô đồng ý sao?”

“A?” Quách Quân Di lập tức giật mình, bị dọa tới rồi, nghĩ tới hình ảnh kia, cô vội vàng lắc đầu nói: “Thôi vẫn là quên diẾ) Đi vào một nhà hàng, tìm được vị trí ngồi xuống, đêm nay Quách Quân Dí dường như chưa nói đủ,lập tức lại hỏi: “Đúng rồi, anh muộn như vậy chưa trở về,vợ anh sẽ không nói gì ii Lâm Tử Minh trên mặt cứng đờ, ảm đạm rất nhiều, hơi nơi hít một tiếng nói: “Tôi ly hôn rồi.

Pha Úc Quách Quân Di phản ứng rất lớn, mở to hai mắt, lớn tiếng kêu , làm cho thực khách xung quanh đều nhìn lại đấy, thấy cô xinh đẹp như vậy, vốn dĩ định căm tức , lập tức biến mất không còn chút gì.

Không thê không nói, dáng vẻ xinh đẹp chính là có ưu thê.

Lâm Tử Minh mắt trợn trắng, tức giận nói: “Cô kêu lớn tiêng như vậy làm gì? Tôi ly hôn cô vui mừng cái gì?”

“Không không, không có không có, tôi sao lại vui mừng chứ? Tôi thay anh cảm thấy khô sở mà” Quách Quân Di nói như nhưng trên mặt không che nổi ý cười Lâm Tử Minh đột nhiên hồi hận, chính mình đang yên lành , tự nhiên nói chuyện này. cho Quách Quân Di, thật đáng xâu hỗ.

Thầy Lâm Tử Minh trầm mặc không nói, cúi đầu uống rượu giải sầu, Quách Quân Di thật cân thận hỏi han: “Sao anh ly hôn vậy, hai người trong lúc cãi nhau nên nôi nóng à?”

“AI” Đột nhiên Quách Quân Di lại nghĩ tới cái gì, hoảng hốt nói nói: “Nên sẽ không là lân trước cùng nhau ăn cơm, bị Hoàng Văn Hoa nói cho vợ anh biệt chứ? !”

Quách Quân Di biểu tình áy náy đứng lên.

Lâm Tử Minh lắc đầu nói: “Cùng anh ta không có liên quan, là tôi cùng cô ấy trong lúc đó xuất hiện vân đê.”

“Như vậy sao?” Quách Quân Di thở dài nhẹ nhõm một hơi, đồng thời của cô tròng mắt chuyên động, không biết suy nghĩ cái gì.

Cùng lúc đó, Quách Nguyên Phong cũng nồi giận đùng đùng vệ tới Quách gia, không nói hai lời, trực tiếp vọt tới thư phòng Quách Nguyên Giáp, đem chuyện vừa rồi, thêm mắm thêm muối nói cho Quách Nguyên Giáp.

“Anh, em xem như xem hiệu được, Quân Di lân này trỗn đi, không chịu gả cho Hoàng Văn Hoa, chính là vì Lâm Tử Minh xúi giục !” Quách Nguyên Phong oán hận nói.

“Lâm Tử Minh?” Quách Nguyên Giáp có chút ngoài ý muốn, đứng lên nói: “Tên này như thê nào nghe có chút quen thuộc, đã từng nghe qua ở đâu nhĩ?”

Quách Nguyên Phong lập tức có nói bắt ngờ: “Anh trai, không phải chứ, anh quen biết Lâm Tử Minh sao? Em nhìn hẳn mặc quản áo có ở khắp mọi nơi, chỉ biết vài cái việc vặt vãnh cũng không có gì đặc biệt vê hắn ta cả, anh không có nhận nhầm người chứ?”

Quách Nguyên Giáp cau mày chút, cô găng nhớ lại, đã nghe cái tên này ở đâu, nhưng mà hán ta đã phải nghĩ rật lâu rồi lắc lắc đầu nói: “ Quên mật rồi, Có lẽ đã nghe thấy nó ở đâu đó.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 318


CHƯƠNG 318

“Em đã nói mà, làm sao một người nhỏ bé như hắn có thể lọt vào mắt anh?” Quách Nguyên Phong nói với một nụ cười.

Khi Quách: Nguyên Giáp nhìn thấy Quách Nguyên Phong như vấy,có chút thú vị hỏi: “Nguyên Phong, cái tên Lâm Tử Minh đó kém cỏi đến vậy sao? Anh chưa từng thấy em tức giận với một người trẻ tuổi nào như vậy.” –

“Hừm!” Quách Nguyên Phong nói vê lai lịch của sự việc, cả một bụng bực tức, đặc biệt xăn tay áo lên, bày ra cái tư thê đẹp nhất nói: “ làm gì có chuyện kém cỏi thôi đâu, mà là sự thiêu tôn trọng, vô kỉ luật, không biết trời cao đất dấy là gì! Nói từ việc hắn đánh mấy vệ sĩ của em, sau đó chúng biết được em là chú của Quân Nhi mà vẫn không có tí gì là tôn trọng em, còn mạo phạm em rất nhiều, hài, lúc đó anh không có ở đó,chứ không với tính cách của anh cũng sẽ bị chọc cho tức điên, sẽ không thê chịu được cục tức đói Em cũng không Quân Nhi đứa trẻ này chọn người thể nào, lại đi thích một thằng xã hội đen đó, mà vất bỏ cuộc hôn nhân với Hoàng Văn Hoa.”

Quách Nguyên Phong nói liên tục không ngừng nghỉ, nói đến tận ba phút về những chuyện xâu của Lâm Tử Minh, trách móc Quân Nhi không biết chọn người, lại đi vất bỏ cuộc hôn nhân với người tài giỏi như Hoàng Văn Hoa, đi tìm một thằng xã hội đen, không có giáo dục, không có trí tuệ, đúng là một tên cặn bã. Còn nghiêm trọng hơn, Quách Quân, ở cùng những người như vậy, sẽ làm mật uy tiếng của Quách Gia, truyền ra ngoài sẽ bị cười nhạo.

Bởi vì những lời phàn nàn của Quách Nguyên Phong, Quách Nguyên Giáp cũng không thể không chú tâm tới nó, nói: “Nêu đúng như những gì em nói, thì anh phải cần trọng hơn.”

“Anh, anh còn cần trọng cái gì nữa, nhanh chóng bắt Quân Nhi vệ lại đấy, dạy dỗ cho nó một trận, cho nó biết, ba ngày sau là nó đính hôn rồi, mọi người ai cũng biết cái tin tức này, đến lúc đó mà không còn cách nào khác thì bộ mặt của Quách Gia, đặt ở đậu đấy?” Quách Nguyên Phong rất gấp gáp nói.

Quách Nguyên Giáp không trả lời ngay lập tức, mà im lặng một thời gian, rồi gật đầu nhẹ nhàng nói: ” Uk, anh biết rồi, anh sẽ giải quyết chuyện đó. Đã trễ rồi, về nghỉ ngơi trước đi.”

“Dạ.”

Sau khi Quách Nguyên Phong đi, Quách Nguyên Giáp nói với người phụ nữ bên cạnh hắn: “Phu nhân, em nghĩ sao về vẫn đề này?”

Người phụ nữ nói: “Theo như sự hiểu biết của em về Quân Nhi, nó vẫn biết chuyện nào đúng, chuyện nào sai, sẽ không dính dáng tới bọn du côn. Hơn nữa, hôm nay Nguyên Phong không có được bình tĩnh, tình tiết có nhiều lỗ hồng, chúng ta không thể phán xét hoàn toàn theo lời nó đả?

“Phu nhân nói có lý.” Quách Nguyên Giáp lộ ra một nụ cười, võ võ vào mông của người phụ nữa đó, đồng thời tay chân cũng bắt đầu không thành thật, người phụ nữa lập tức đấy hắn ra, , ngại ngùng nói: ” Tay chân sạch sẽ chút, đã là vợ chông giả rồi mà vẫn còn hành xử như vậy.

“Vì là vợ chông già rồi nên mới không khách sáo mà .” Quách Nguyên Giáp cười, cái cảnh tưởng đó giông một người rất th* t*c, nêu nhự để người ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị sốc, có ai nghĩ được một nghiêm túc như Quách Nguyên Giáp, sẽ có một mặt phù phiêm như vậy.

Hai người trêu đùa một lúc sau, Quách Nguyên Giáp thu lại cái sự phù phiêm đó của mình nói: ” Chủ ý của tôi là vẫn nên tự mình đi gặp Lâm Tử Minh một lần, xem lai lịch thê nào rồi mới quyết định sau.”

“Ba ngày sau, là tiệc tiệc đính hôn rồi, chúng ta còn kịp không?”

Quách Nguyên Giáp đã có một ánh mắt sáng, nói một sự đáng ngờ: “Vẫn kịp.”

Bên phía Lâm Tử Minh và Quách Quân Nhi, sau khi ăn đêm xong, thì bắt đầu trở về khách sạn.

Trên đường đi họ có rất nhiều chuyện để nói, chủ yêu là Quách Quân Nhỉ nói chuyện, Lâm Tử Minh lắng nghe, Quách Quân Nhi chủ động nói về những chuyện mình đã trải qua hồi còn nhỏ, tâm sự của cô ấy, ý nghĩ của cô ấy, nhận thức của cô ấy, cô lo lắng và đem hết mọi chuyện của mình nói cho Lâm Tử Minh, tự nhiên có một khát khao như vậy.

*“ Đúng rồi, em cũng đã kể cho anh nghe tật cả những câu chuyện của mn rồi, còn anh, câu chuyện của anh là gì?” .Quách Quân Nhi hỏi, nhìn chăm chằm vào Lâm Tử Minh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 319


CHƯƠNG 319

“Câu chuyện của tôi?” Lâm Tử Minh đã sửng sôt một lúc, mắt anh ấy lóe sáng với một cảm xúc lắc đầu nói với một nụ cười: “Tôi không có chuyện gì để kể, cuộc đời tôi rất bình thường.”

“Anh nói dỗi em. “Quách Quân Nhi lập tức không vui nói lại: “Với trực giác – của phụ nữ, em nghĩ anh đã trải qua rất nhiều chuyện t6 sac ¡ “Ha ha.” Lâm Tử Minh cười: ” Nghĩ nhiêu: quá rồi, tôi thực sự không có câu chuyện gì cả.”

Quách Quân Nhi vẫn tiếp tục nói, Lâm Tử Minh đã ngắt lời: “Được rồi, đến khách sạn rồi, cô lên trên đi.”

Quách Quân Nhi rõ sự không lỡ: “

Thế còn anh? Bấy giờ anh ly hôn rồi, anh định sông ở đâu?”

“Tôi có chỗ sống của tôi.”Lâm Tử Minh cười, bắt một taxi ở bên đường.

Quách Quân Nhỉ nhìn về hướng đi của mình, năm tay lại, nhắn mũi lại, nói với tỉnh thần chiến đầu rằng: “Anh không nói với em cũng không sao, sẽ có một ngày, em sẽ tìm ra câu chuyện của anh.”

Màn đêm 1998, nó là một quán bar tương đối nhỏ, khi Lâm Tử Minh đi vào trong, bên trong không có quá mười người, rất yên tĩnh, cũng không có một sân khấu cho vũ nữ nhảy nhót, chỉ có một người đàn ông trung niên đang hát những bản ballad buồn.

Quán bar này đã ở trong trạng thái – thua lỗ trong một. thời gian dài, với con mắt sáng suốt có thê thấy răng không chồng đỡ được bao lâu nữa, sẽ đóng cửa sớm.

Nhưng chỉ là, quán bar này đã hoạt động được › bảy hay tám năm, môi.

năm thua lỗ hàng triệu , nhưng vân chưa đóng cửa.

Khách sẽ không tới quán bar này để tiêu tiền, bởi vì nó quá nhàm chán, không say mê gì hết, đồ trang trí quá cũ Kĩ rồi.

Điều lố bịch nhất là nó là một quán bar, nhưng không có bồi bàn, khách muốn uống rượu cũng phải tự đi đến quấy đề mua, hiện nay là một xã hội yêu cầu sự phục VỤ, Cái kiểu làm ăn như này chả ai muốn đến hết.

Khi Lâm Tử Minh đi vào, những người trong quán bar rõ ràng đã dừng lại một chút, ngay ca sĩ đạng hát cũng có vẻ như lạc nhịp, mắt họ thu lại, nhìn sang Lâm Tử Minh như bị sôc và kinh ngạc!

Khoảng thời gian này kéo dài hai giấy, rồi trở lại như lúc ban đầu của nó, mọi người bắt đầu quay lại quỹ đạo bình thường, nhứ thể cái đoạn dừng, lại đó không xảy ra vậy, như là họ giống như bị ảo giác!

Miệng của Lâm Tử Minh nhéch lên một chút, đôi mắt của anh cũng lộ ra vẻ muộn phiền, anh đã lâu không trở lại quán bar này rồi.

Bấy giờ quay lại………. không có gì thay đổi cả, vẫn như cái vẻ ban đâu, vân là vị lúc đó.

Ông đi thẳng tới quầy bar, ngồi xuống nói: “”Cho tôi một bóng ma xanh.”

Ở quầy bar, một người ở tuổi ba mươi đã pha chế đồ uông, thay vì mặc bộ đô như các quán bar khác, hắn mặc một cái áo chông đạn với một điều thuốc rong miệng, một bộ râu trên mặt, còn quá đáng hơn nữa, hắn đi một đôi dép sỏ ngón. Nhìn cũng sờ sợ, tóc hãn lộn xôn, nhìn như mới ngủ chưa tỉnh ngủ. Hình ảnh như vậy, mà ở quấy bar pha chế rượu cũng thật là không tương thích mà.

Hắn ta nhìn Lâm Tử Minh, đôi mắt của hắn ta lóe sáng với một chút tỉnh chát: “ Chắc chứ?”

Lâm Tử Minh gật đầu nói, “Làm đi.”

“ OK.” Tốt. Ông râu rậm cũng không nói những điêu vô nghĩa. nữa, cử động nhanh gọn , gọn gàng, sau đó hai tay hắn ta bắt đầu hoạt động, rượu cũng như có tâm hồn như đang nhảy múa, phượng hoàng nhảy múa, động tác dứt khoát nhanh nhạy, không có một rọt rượu nào rơi ra ngoài hết.

Chưa kể đến những thứ khác, chỉ là kỹ năng pha rượu, cũng đủ nghiên nát mọi bartender trên thị trường.

Cuối cùng, sau mười phút, một ly “bóng ma xanh” bốc khói đã sẵn sàng, sau đó ông rậu rậm đốt cháy một ngọn lửa lên bề mặt của ly rượu vang, ngay lập tức bốc cháy, Lâm Tử Minh bưng ly rượu đang rực lửa uỗng một ngụm.
 
Back
Top Bottom