Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 280


CHƯƠNG 280

Điều đó đã là nút thắt tim của hắn ta, cho dù thê nào đi nữa hắn cũng sẽ đánh bại Lâm Tử Minhl Vì thế hắn hét lên, dang ¡ rộng hai tay giống như là một con ngồng lớn phi về phía Lâm Tử Minh.

Máu: trong người Lâm Tử Minh đang sội lên, tất cả các tế bào đều như là đều được sống lại vậy.

Cuộc chiến không phân cao thấp, trong bến năm qua, ròng ròng bôn năm trời, môi ngày đều như là sông trong lò núi lửa, ở Sở Gia sống với thân phận thẳng con rễ vô dụng, đối với anh mà nói, mỗi ngày đều là một sự dày vò.

Gần như mỗi ngày, anh đều nghĩ về việc có thể thoát khỏi cái ngục tối này đi ra ngoài lấy lại những thứ thuộc về mình.

Nói chung, cho dù Lâm Tử Hào không đến tìm anh ta, anh ta cũng sẽ đi tìm Lâm Tử Hào đề báo thù bôn năm trước và điều tra xem nguyên nhân ông nội lâm bệnh có phải là do Lâm Tư Hào hay không.

Cuối cùng, cũng đến một nơi trống rỗng, anh ta không chạy nữa, quay lại chiên đấu với Lâm Tử Hào!

Nếu như không quen biết Lâm Tử Minh, hiên tại nhìn thấy sức mạnh | của anh chắc chắn sẽ. bị sốc , có đánh chết họ cũng không nghĩ rằng, cái thằng vô dụng Lam Tử Minh lại có một sức mạnh lớn đến vậy!

Mỗi cú đấm, cú đá chân đều rất nhanh, rất nặng, bốp bốp bốp ở trên đỉnh núi, mặt trời còn chưa ló lên hoàn toàn, chỉ có một ánh sáng mờ ảo của sáng sớm giữa trời và đất, tốc độ của họ quá nhanh tới nỗi võng mạc không thê theo kịp họ, các chiêu thức còn chói lóa hơn nữa.

Lâm Tử Minh đánh nhau với Lâm Tử Hào, không ngừng đâm vào mắt nhau, cũng may đây là nghĩa trang ngoài ngoại ô, hai dặm quanh đây đều không có người, nêu không Hành động như chắc chắn sẽdọa nhiều người còn nghĩ rằng đang bị ma ám!

Rất thú vị.

Lâm Tử Minh đã rất lâu không hoạt động như vậy rồi, sức mạnh của Lâm Tử Hào cũng ngang bằng Với sức mạnh của anh, với môi quan hệ đối lập, không hề có gì phải lo lắng, Anh ta có thê ra tay mà không cân do dự, đám đá thỏa sức. Có thê nói là vui vẻ đến tột cùng, ngay cả khi anh bị thương, cũng là một loại niềm vuil Ngược lại Lâm Tử Hào, mới bắt đầu đã rất tự tin, nghĩ răng Lâm Tử Minh không có đầu lại hắn, chắc chắn sẽ thât bại hoàn toàn.

Nhưng cuối cùng, sự thật hoàn toàn vượt quá mong đợi của hắn ta, sức mạnh của Lâm Tử Minh không có bị thụt lùi mà đã tiến bộ hơn rất nhiều, không những có thê đánh tay đôi với hắn mà còn có thê đánh thắng hắn.

Cảm giác bị đàn áp khiến hắn cảm thấy đặc biệt bị áp bức! Có chút hồi nhữ về tuổi thơ, hắn luôn luôn đầu không lại Lâm Tử Minh, luôn bị Lâm Tử Minh chèn ép.

Sao lại có chuyện này?Làm sao có thê xảy ra?

Trong tim của Lâm Tử Hào như đang gào thét, rõ ràng b bón năm nay hắn đã rất cô gắng, rất lỗ lực, võ công tiến bộ hơn không ít, tại sao vân không thể thắng được Lâm Tử Minh? Không họp lí gì hết!

Lễ nào bản lĩnh của hắn lại kém Lâm Tử Minh nhiều đến vậy?

Nếu mà biết được , bốn năm nay, chỗ tập luyện của hắn đều không có giống nhau, Lâm Tử Minh chỉ ở trong nhà làm thằng con rễ của Sở Gia, có bữa được bữa không, về mặt dinh dưỡng hoàn toàn là không bằng, lại càng không có tập luyện, không có chiên trường. Còn hẳn thì ăn no ngủ kĩ, lại còn có đội quân tịnh nhuệ tập luyện, hai năm trước hắn còn mua người máy nhân tạo, vào trường huân luyện theo khoa học. Lâm Tử Minh đều không có tốt như hắn được.

Đúng là như, Lâm Tử Minh bốn năm nay, mặc dù anh có bí mật tạp luyện nhưng mà môi trường tập luyện so với Lâm Tử Hào thì kém hơn rất nhiều, cái khác không nói, chỉ phần thể lực Lâm Tử Minh” tệ hơn Lâm Tử Hào rất nhiều.

Nói về kỹ năng chiến đấu, Lâm Tử Minh có thê dựa vào thiên phú trời cho của mình để. bù lại, nhưng mà thể lực không thể dùng thiên Thư bù – lại được.

Vì vậy trong mười phút qua, Lâm Tử Minh không thê đánh bại Lâm Tử Hào, thể lực của anh bị mắt đi quá nhiều, bắt đầu không trụ được nữa rôi, bắt đầu thở gập, cho dù là đấm hay đá tốc độ của anh đều giảm đi rất nhiêu.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 281


CHƯƠNG 281

Lâm Tử Hào nhìn được cảnh này, mắt của hắn rạng rỡ, cười lớn: “Mày đã kiệt sức rồi! Lâm Tử Minh mày thua rồi!”

Sau khi nói điêu đó, anh ta lập tức phản công, như một cơn bão, không cho Lâm Tử Minh có một cơ hội được thở.

Nêu là trước đây, cùng một môi trường tập luyện, Lâm Tử Hào làm sao có thê là đôi thủ của Lâm Tử Minh được? Nhưng mà bây giờ, môi trường tập luyện của hai người có sự khác biệt quá lớn, kĩ năng chiên đấu có thể dựa vào thiên phú củ mình, nhưng mà thể lực thì không thể dựa vào được.

Trong lòng của Lâm Tử Minh tràn đầy sự không can tâm, chống trả lại sự đối phó của Lâm Tử Hào, trong đầu anh nghĩ ra không ít hơn mười cách đối phó lại với Lâm Tử Hào, tiếc là anh không còn thể lực nữa rồi, thở hồn hễn, chỉ có thể đứng đó nhìn Lâm Tử Hào đánh bại hàng phòng thủ của anh, cứ thê đắm nào ngực anh , ném anh bay ra ngoài!

Rất đau đớn, Lâm Tử Minh cổ họng có chút ngọt, không kiểm soát được nôn ra một ít máu tươi.

Thể lực vẫn có sự cách biệt rất nhiều, trong bốn năm nay cho dù là anh vẫn bí mật tập luyện nhưng đã bị Lâm Tử Hào kéo ra một khoảng cách.

Anh vẫn muốn đứng lên, nhưng Lâm Tử Hào đã theo anh như một cái bóng vậy, đánh sang thậm chí một chân của hắn còn đặt trên ngực anh nữa, giám sát và chăm chằm nhìn anh, trên mặt đầy sự phẫn nộ khinh miệt, ” đây là thực lực của mày à?

Thật vô dụng.”

Lâm Tử Minh cắn răng, “ Mày cười.

cái mẹ gì? Chỉ là ăn hời về phân thê lực mà thôi, có giỏi thì mày cho tao thời gian ba tháng, đợi tao luyện tập xong rôi đánh chêt cha mày!”

“Ha ha ha, sao vị tướng bại trận còn dám dũng cảm?”Lâm Tử Hào khinh miệt nói, dùng lực vào chân hắn, nhìn thấy những biểu hiện đau, đón của Lâm Tử Minh, hắn cảm thấy rất – hạnh phúc, rất bị. kích động từ tận đáy lòng, ” Phê vật vần là phê vật, đừng nói răng cho mày ba tháng, cho mày ba năm, mày cũng không phải là đôi thủ của tao.”

Lâm Tử Minh nghiến răng mà không nói gì cả.

Lâm Tử Hào nhìn chằm chằm anh, sâu trong mắt hắn có ý nghĩ sẽ giết người, hắn muôn g**t ch*t Lâm Tử Minh.

“Nói, ông nội đề lại cho mày 500 tỷ, mày giâu ở đâu rồi?” Lâm Tử Hào lạnh lùng nói.

Lậm Tử Minh cười, “ Sao thế, mày cân nó à?”

Lâm Tử Hào dùng lực đè mạnh hơn, ‘ Đem số tiền đó trả lại cho tao, tao sẽ tha cho mày một mạng.”

Hắn không ngừng dùng lực chèn ép, Lâm Tử Minh càng ngày càng đau đớn, sương sườn đêu muôn gãy hết rÔI, nhưng anh vẫn nghiền răng, không. lộ ra một chút gì thảm hại, hơn nữa còn cười nói: “ có giỏi thì mày _ giết tao đi, chỉ cần tao chết rồi, số tiền đó sẽ được quyên góp vào quỹ từ thiện ngay lập tức, một đồng mày cũng sẽ không lầy được.”

” Mẹ nó!” Lâm Tử Hào thốt lên một tiếng, biểu hiện trên khuôn mặt hắn trở lên rất kinh khủng, “ Xem ra mày không nhìn thấy quan tài không đồ lệ đúng không? Nêu đã như vậy thì mày chết đi cho tao!”

Nói xong hắn dùng chân muốn đề chết Lâm Tử Minh.

Đúng lúc này, đột nhiên từ phía sau, có tiêng súng, bàng!

Viên đạn đã trúng vào chân của Lâm Tử Hào.

Tiếng súng đột ngột xuất hiện, Lâm Tử Hào bị giật mình, cái hành động đè chết Lâm Tử Minh lúc đầu cũng đã dừng lại một lúc.

Nhân cơ hội này, Lậm Tử Minh đã dùng sức mạnh cuồi cùng của mình để quay vệ bên phải, từ dưới sức ép chân của Lâm Tử Hào vật lộn ra! Sau tiếng súng, có một giọng nói: “Tử Hào thiêu gia, đừng có đuỏi cùng giết tận, dừng tay lại đi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 282


CHƯƠNG 282

Đó là tiêng nói của một người đàn ông, Lâm Tử Minh ngước đâu lên nhìn, nhìn thấy là mặc bộ đồ thể thao, nhìn giống như là chàng trai trẻ đi chạy bộ buổi sáng, đứng cách xa hơn mười mét với một khẩu súng lục trong tay với một nụ cười trên mặt.

Lâm Tử Hào cũng nhìn thấy người đàn ông này, mặt hắn thay đổi một chút: ” Lão Sửu, là anh?”

Người được gọi là Lão Sửu khẽ gật đầu nói, “Thật hiếm khi thiếu gia Tử Hào vẫn nhớ tôi , tôi thấy rất vinh dự.”

Nếu như Tư Đồ Nam ở đây, chắc chắn chỉ nhìn một cái là có thể nhận ra răng một người được gọi là Lão Sửu này là vị hoàng đề nỗi tiếng ngâm của thành phô Hoa, Lão Sửu!

Hóa ra tên của Lão Sửu là Tiểu Sửu.

Khi Lâm Tử Minh nhìn thấy Lão Sửu, mắt anh ta cũng lóe ra những tia sáng với những màu phức tạp.

Cùng lúc, Lão Sửu cũng đã gật đầu với Lâm Tử Minh và gọi một cách lịch sự, “Tử Minh thiêu gia.”

Lâm Tử Minh không đáp lại, mà chỉ âm hầm đứng lên, cố chống lại sự thôi thúc ho ra máu.

” Lão Sửu, mày muốn chống lại tao à?” Lâm Tử Hào mặt lạnh như tiền nhìn chằm chằm Lão Sửu, không che giâu được cái giọng nói bực tức của mình.

Lão Sửu lắc đầu nói, “Tôi không dám.”

“Vậy thì đừng lo chuyện bao đồng, cút ra chô khác cho tôi” Lâm Tử Minh quát lên, lại muôn đánh nhau với Lâm Tử Minh lần nữa.

Nhưng ngay khi hắn di chuyển, một phát súng khác viên đạn lại băn dưới chân hắn một lần nữa, Lão Sửu lại nói: “ Tử Hào thiếu gia, anh vẫn nên đi về đi.”

Lâm Tử Hào lại dừng lại một lần nữa, sắc mặt hắn rật là khó coi, sông chết nhìn chằm chằm Lão Sửu, “mày quyết tâm chống lại tao, phải không?

Đừng tưởng tại thành phố Hoa này mày sông rất là tuyệt vời thì tao sẽ sợ mày!”

Lão Sửu lại hạ thấp đầu xuống. lần nữa đề thể hiện sự tôn trọng với Lâm Tử Hào nói : “ ông chủ trước lúc lâm trung có dặn dò tôi phải bảo vệ tốt thiếu gia Tử Minh, vì vậy mong Tử Hào thiêu gia đừng làm khó tôi.”

“ Fu*kI Lại là cái ông già chết tiệt này!” Lâm Tử Hào nghiền răng, ác độc măng chửi, sắc mặt thay đổi liên tục, nhìn Lâm Tử Minh rất lâu, tràn đầy sự không can tâm.

Sắc mặt của Lâm Tử Minh chẳng có – biến đối gì hết, rõ ràng là rất bình tĩnh, không lo sợ gì nhìn thẳng vào Lâm Tử Hào.

“Coi là mày mạng lớn! Có Lão Sửu bảo vệ NT ” Lâm Tử Hào lại nói lớn : – cũng tốt, cho mày thêm vài ngày nữa, những gì thuộc vê tao sớm hay muộn cũng sẽ là của tao.”

Nói xong, hắn thấp thoáng lóe lên vài lần và biên mắt.

Sau khi xác nhận răng hắn đã đi rội, Lâm Tử Minh mới thư giãn, anh đồ rất nhiều mồ hôi, trận chiến dữ dội vừa rồi đã nuốt chửng đi rất nhiều sức mạnh thể chất của anh, nếu không phải là Lão Sửu xuất hiện, cho dù hãn không giết anh thì hắn cũng sẽ hủy hết võ công của anh.

Lão Sửu thu súng lại, đi đến trước mặt Lâm Tử Minh, muốn chạy đến giúp đỡ Lâm Tử Minh, nhưng đã bị âm Tử Minh đầy ra, “ Mày làm gì ở đây?”

Lâm Tử Minh có chút nghiêm trọng với Lão Sửu.

Lão Sửu nói, ” Tử Minh thiếu gia, tôi đến để bảo vệ anh.”

“Bảo vệ tôi?” Khi Lâm Tử Minh nghe – cái này, có vẻ như anh ta đã nghe được một chuyện đùa rất vui vậy, rồi cười lớn, cuối cùng mắt cũng bát đầu chảy ra, “Đúng là một trò cười mà!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 283


CHƯƠNG 283

Lão Sửu nhìn thầy biểu hiện điên loạn của Tử Minh, biêu hiện của hắn cũng đang thay đổi, cuối cùng cúi thấp đâu, cung kính nói: “ Tử Minh thiếu gia, tôi biết anh hận tôi bốn năm nay không có đi tìm anh, nhưng mà đây là do ông chủ đã dặn dò tôi, đặc biệt ra lệnh cho tôi, chỉ được âm thầm bảo vệ anh, không được đi tìm anh.”

Nghe được điều này, biểu hiện của Lâm Tử Minh đã nhẹ nhàng rất nhiều, “Tại sao ông nội làm thế? Mục đích là gì?”

Trực giác mách bảo, anh tin lời của Lão Sửu.

Lão Sửu nói chậm rãi, “Tôi cũng không biết dụng ý của ông chủ như thế nào.”

“Chờ một chút! Không đúng!” Lâm Tử Minh tìm thấy điêu mẫu chốt, nhìn Lão Sửu nói: “ Ông nội đã nói như thế nào?”

Theo như thời gian, ông nội đột nhiên bị bệnh bồn năm trước, trở thành người thực vật, không còn ý thức nữa, cũng chính chuyện đó đã khiến anh trở thành một tội đồ. Nếu như đã thành người thực vật, làm sao có thể ra lệnh cho Lão Sửu?Nêu không có ra lệnh cho Lão Sửu, thì với chức vị của Lão Sửu có thể đến tiếp ứng cho anh, có thể chăm sóc anh lớn lên thay vì chịu đựng sự hèn nhát những năm qua như vậy!

Sự việc này có mâu thuận , chỉ có một cách giải thích duy nhất là hoặc là Lão Sửu nói dôi hoặc là trước lúc hôn mê ông nội đã mệnh lệnh cho Lão Sửu rồi Nhưng mà ông nội trở thành người thực vật là chuyện đột ngột, làm sao có thếkip thời ra lệnh cho Lão Sửu?

Lão Sửu nói, ” Tử Minh thiếu gia thật thông minh, nhanh như vậy đã phát hiện ra điều không đúng rồi.”

“Đừng tâng bốc tôi, rốt cục tình hình là như thế nào?”Lâm Tử Minh cau mày.

Lão Sửu nói từ từ, “Thực ra, ông chủ trước khi trở thành người thực vật đã ra lệnh cho tôi. Ngày hôm đó, ông chủ gọi tôi lại, nói với tôi răng ông ày không có nhiều thời gian nữa, yêu câu tôi bí mật bảo vệ anh, không được liên lạc với anh, đúng bến năm.

Hôm nay sau bốn năm mới được gặp mặt anh.”

Nói xong những điều đó , biểu hiện của Lão Sửu võ cùng phức tạp, có buồn bã, có đáng nề,có kinh ngạc.

Lâm Tử Minh cũng há hỗc miệng bộ não hoạt động trở lại nhanh chóng , khuôn mặt vừa hiền từ vùa nghiêm khắc của ông nội như đang hiện ra trước mặt anh vậy.

Anh là người thông minh đến lúc này anh đã lập tức hiểu ra, ông nội đã sớm mệnh lệnh cho Lão Sửu rồi, rất rõ ràng ông nội cũng đã biết trước răng mình sẽ trở thành người thực vật.

Và có lẽ ông nội còn biết hung thủ là ail Nhưng ông nội không nói, kể cả khi tỉnh lại sau bốn năm sau cũng không nói ra hung thủ.

Trong trường hợp này, chỉ có hai khả năng.

Một là , sức mạnh của kẻ này rất mạnh mà Lâm Gia không thê đối phó lại được.

Hai là, kẻ này là người bên cạnh ông nội, rất có thê là người rất thân thiết, vì vậy ông nội có rõ ràng biết là ai mà vẫn im lặng âm thầm chịu đựng…

Trầm lặng một lúc rồi Lâm Tử Minh nói “Ông nội còn nói với anh cái gì khác nữa không?”

Lão Sửu lắc đầu, rồi nói: ” Có một câu muôn tôi chuyển lời đến anh.”

“Câu gì?”

“Ông chủ đã nói, đừng báo thủ cho ông chủ, sông tốt cuộc đời của mình.

Có những điều, trong quá khứ đã trôi qua rồi thì hãy để nó trôi đi, không cân phải điều tra làm gì nữa.

Lâm Tử Minh đã hít một hơi sâu, anh có thể tưởng tượng được cái hình ảnh khi mà ông nội nói những điều này với Lão Sửu.

Sau một thời gian dài, Lâm Tử Minh nhìn thẳng vào Lão Sửu, “Anh có biết ai giêt ông nội của tôi không?”

Lão Sửu lắc đầu để chứng tỏ mình không biết.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 284


CHƯƠNG 284

Lâm Tử Minh cũng không hỏi thêm g gì nữa, anh vốn dĩ cũng chỉ là thuận miệng hỏi, cũng không có thật sự nghĩ răng sẽ hỏi Nước gì từ Lão Sửu, cũng không phải là Lão Sửu lừa anh ta mà thật sự Lão Sửu cũng không biết đó là ai.

“Ông nội ơi ông nội, rốt cuộc là ai đã làm hại ông vậy?” Lâm Tử Minh nhìn về hướng ngôi mộ của ông nội mình, trong tim thốt ra những tiếng thở dài.

Sau đó anh quay \ về với Lão Sửu, dọn dẹp lại ngôi mộ của ông nội, rồi nói vài lời, cho đến khi bâu trời hoàn toàn sáng rực anh mới bắt đầu rời đi.

Đi xuống đến chân ngọn núi, chú hề đột nhiên nói một câu: “Nhân tiện, Tử Minh thiêu gia, một người tên là Tư Đồ Nam đến tìm tôi đòi mua mạng của anh, ra giá cả khá cao, có cân tôi thu dọn hắn ta không?”

Tư Đồ Nam?

Lâm Tử Minh cau có một chút ngạc nhiên.

Lão Sửu gật gật đầu sau đó nói với Lâm Tử Minh những chuyện đã trải qua một lượt, sau cùng nói: “Thằng Tư Đồ Nam này có thù hận với anh rất lớn, lúc đó tôi cũng có ý tưởng là g**t ch*t hắn, sau đó tôi vẫn dừng lại được ý tưởng đó lại.”

“Ò? Tại sao?” Lâm Tử Minh thấy rất thú vị nhìn hắn ta.

Lão Sửu nói với nụ cười, ” Sự việc này vẫn là để Tử Minh thiếu gia quyết định sẽ tốt hơn.”

Lên xe xong anh mặc kệ Lão Sửu lái xe, Lâm Tử Minh nhắm mắt dưỡng thần , miệng đọc đi đọc lại tên của Tư Đồ Nam hai lần, nói: “Hắn chỉ là một con tép. riu, không cần thiết phải giết : hắn ta.”

Lão Sửu muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không có nói, đáp lại một tiêng: ” Vâng. “

Sắp đến dưới nhà Lâm Tử Minh, Lão Sửu nói: “ Tử Minh thiếu gia, anh sau này có dự định gì? Chỉ cần tôi có thê giúp được, cứ việc dặn dò tôi.”

Thái độ của Lão Sửu rất khiêm tốn, giỗng như thái độ của một nô bậc vậy.

Lâm Tử Minh không có trả lời, mà nhìn hắn ta, trong mắt xuất hiện những hồi ức ngày xứa, nói: “Lão Sửu, chúng ta đã quen nhau rất nhiều năm rôi nhỉ?”

Trên mặt Lão Sửu co một chút nỗi nhớ, gật đầu nói: “Đúng rồi, đã hơn mười năm rôi.”

“Phải rồi, hơn mười năm rôi.” Lâm Tử Minh thở phào nhẹ nhõm: “Hơn mười năm trước, ai có thê nghĩ răng mọi thứ sẽ trở nên như vậy? Tôi nghỉ ngờ răng bốn năm trước ông nội đỗ bệnh trở thành người thực vật, có liên quan đến Lâm Tử Hào, cậu nghĩ thế nào?

Lão Sửu lắc đầu nói, “Tôi không biết, tôi không dám tùy tiện phán đoán.”

Lâm Tử Minh không có sự lựa chọn nào khác ngoài cười nói: ” Cậu đó vẫn như ngày nào, cái gì cũng giấu trong lòng không nói cho ai hết. Nghe nói mày bây giờ sông rất tốt, trở thành hoàng đê ngâm của thành phó Hoa, đến Hoàng Kim Long cũng phải cung kính gọi mày một tiếng Lão Sửu nữa.”

“Những gì tôi có được ngày, hôm nay đêu do ông chủ ban cho tôi.” Trong lời nói của hắn không thể giấu được lòng tôn trọng và lòng biết ơn của mình.

“Đúng vậy.” Lâm Tử Minh gật đầu, anh biết rất rõ, cái tên Lão Sửu làm sao mà có được, nêu như không phải lúc đó ông nội có lòng tốt, cỏ dại trên ngôi mộ của Lão Sửu cao hơn người khác rồi, cũng sẽ không có Lão Sửu nào nổi tiếng như hôm nay.

Nghĩ tới điều gì đó, Lâm Tử Minh đột nhiên tò mò nói: “ Rất lâu không nhìn thấy hình dáng trước đây của cậu, cho tôi xem một chút đi.”

Lão Sửu ngần ngừ, hắn đặt tay mình dưới cổ, vòng lên một chút, rồi lột tắm mặt nạ xuống!

Nếu một người thứ ba nhìn thấy điều này, họ sẽ rất sợ hãi.

Tâm mặt lạ bị lột ra, phơi bày, là một khuôn mặt bị hủ hệt dung nhan, rất hung tợn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 285


CHƯƠNG 285

Hóa ra Lão Sửu luôn đeo mặt nạ da người, bộ mặt bây. giờ mới thực sự là bộ mặt chân thật của Lão Sửu thảo nào mà hắn bị mọi người gọi là Lão Sửu, vì hắn ta thật sự xấu xí.

Khi Lâm Tử Minh nhìn thấy khuôn mặt này, anh ta không hệ ghét hay ghê tởm, mà anh ta có cười chân thành, vỗ mặt mặt hắn, nói với một nụ cười, “Vẫn là khuôn mặt này nhìn thuận mắt hơn .’ Lão Sửu cũng cười ngạo mạn, như thể thời ¡gian ngừng trôi, họ trở lại hơn mười năm trước, cái cảnh tượng mà Lâm Tử Minh lần đầu tiên nhìn thấy Lão Sửu lần đầu tiên.

Điều khác biệt là Lâm Tử Minh rất ghét bỏ khuôn mặt đó của Lão Sửu, mỗi lần nhìn thấy đều rất ghét “Được rồi, cậu về đi, đến nhà tôi rồi.”

Lâm Tử Minh nói.

Lão Sửu đeo lại cái mặt nạ da người lần nữa, phục hồi lại cái vẻ mặt khôi ngô anh rồi hỏi thêm, ” Tử Minh thiếu gia, Tử Hào thiếu gia đã quay về rồi, hắn sẽ không dễ dàng thả bỏ qua cho anh đâu, anh nên cần thận thì hơn.”

”Ukm, tôi biết. ” Lâm Tử Minh quay về vị trí lái xe của mình , gật đầu với Lão Sửu, mở cửa xe rồi đi ra ngoài. Tự dưng mặt anh lại tối sầm xuống.

Lâm Tử Hào không đời nào bỏ qua cho anh ta thê thì tại sao anh ta lại phải tha cho Lâm Tử Hào chứ?

Nghĩ đến sự nhục nhã vừa rồi mà Lâm Tử Hào ngây ra, anh ta không thể không nỗi giận nó tràn ra khắp người anh ta.

Cứ chờ đó đi, cú đá ngày hôm nay, anh sẽ trả lại gập mười lân gấp một trăm lần!

Trong vài ngày tiếp theo, Lâm Tử Minh lại trở về trạng thái bình tĩnh của mình, hàng ngày đi làm, dưới sự điều hành của anh ây, giá trị của công ty Tử Quỳnh liên tục tăng, đến buổi chiêu ngày hôm nay nó đã vượt qua giới hạn.

Thu hút được sự chú ý của rất nhiêu người, mà danh tính chủ tịch của Tử Quỳnh, trong mất nhiêu người nó còn bí ân hơn.

Rất nhiều ông chủ cuả các tập đoàn đã mời chủ tịch Tử Quỳnh đi ăn tối và chơi golf, họ muốn tạo mối quan hệ , muốn biết vị chủ tịch thần bí của Tử Quỳnh này là ai.

Nhưng mà Lâm Tử Minh từng cái từng cái đều từ chối hết.

Lúc này, anh vẫn không có ý định tiết lộ danh tính của mình.

Vương Vệ Qúy không thể hiểu được ý TÔ của anh ta, nhưng hắn cũng không dám. hỏi nhiều, chỉ lo làm tôt bồn thận của mình là được rôi.

Có một trăm triệu đầu tư của Lâm HÌU, Minh, công ty ánh sáng của Sở Gia không. chết mà đã phục hồi trở lại, hơn nữa dưới sự dẫn dắt của Sở Phi, đã làm thay đổi một thời thời kì mới, nhanh chóng thu về được lợi nhuận.

Những nhà kinh doanh từng đắc tội trước đây, đến bây giờ cũng chủ động tìm đến hợp có thê nói đó là một sự thịnh vượng.

Đây là một chuyện vui cho mọi người, nhưng một số người lại không vui.

Đa số bọn họ là người của Sở Gia, người căm ghét nhật là Sở Hạo, không có quyên lực gì cả, bị Sở Phi đè nén đến nỗi không thể tham gia vào hội đồng quản trị.

Không phục những quy định của Sở Phi, dựa vào đâu mà Sở Phi có thể là chủ tịch của công ty Thịnh Khoa?

Trong cái vòng tròn đó, hắn không biết là có bao nhiêu người đã cười nhạo hắn.

Điều hắn không hiểu nhất là sao Lâm Tử Minh lại quen biết được chủ tịch của công ty truyện hình Tử Quỳnh?

Còn mượn được một trăm triệu từ chủ tịch của Tử Quỳnh?

Điên rồi ư?I Hắn ta rất không phục, không vui, công ty Thịnh Khoa vốn dĩ là của hắn, làm sao lại thành ra như bây giờ chứ?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 286


CHƯƠNG 286

Nên là trong mấy ngày nay hắn thành con mọt rượu, mắt bình tĩnh. Hắn không bao giờ nghĩ răng với cái thực lực của hắn, thực sự có thê điều khiển được công ty Thịnh Khoa ư?

Hơn nữa dù cô phân của hắn bị cắt giảm nhưng tiền họa hồng mỗi năm Ìại cao hơn rất nhiều mà, hắn nên cảm ơn Lâm Tử Minh và Sở Phi mới đúng.

Trong số bảy tội ác, đó là đố kị, người ta luôn làm những chuyện hệt sức cực đoan khi đề kị.

Có một ngày, Sở Hạo đã uống rất nhiều rượu, trước khi được bạn bè giới thiệu, hắn có quen biết một người cùng nhau đi Bar uống rượu, không ngờ lại gặp được ông chủ lớn Hoàng Văn Hoa.

Vừa kịp lúc, Hoàng Văn Hoa cũng uông rượu uống ở đó, hai mỹ nhân nóng bỏng đang ngồi uống với hắn.

“Hoàng tổng, là anh à?.”

Sở Hạo nheo nheo mắt nhìn thật kĩ thật sự là Hoàng Văn Hoa, hắn đã rất giật mình, chủ động đến nói chuyện với Hoàng Văn Hoa.

Hoàng Văn Hoa nhìn thấy hắn , cũng rất sửng sót nói: “Sở Hạo, là cậu phải không?”

“Phải, phải, là tôi Sở Hạo đây.” Sở Hạo rất hào hứng, không ngờ lại gặp được Hoàng Văn Hoa ở đây, thật là quá tốt rồi.

Thật ra hắn cũng không thể nói ra được là tốt ở đâu, tình hình hiện tại của công ty Thịnh Khoa cũng không có cần đến vốn đầu tư của Hoàng Văn Hoa nữa.

Ngược lại Hoàng Văn Hoa nhìn thấy Sở Hạo, tâm trí của hắn lập tức hoạt động trở lại……

Kể từ ngày xảy ra sự việc đó, Hoàng Văn Hoa đã đề lại một nút thắt trong tim, luôn muôn tìm cớ gây rắc rồi cho Lâm Tử Minh, nhưng mà hắn ta không tìm được cơ hội nào hết khiến hắn rất phiền lòng, hôm nay đặc biệt đến đây uông đề giải tỏa nỗi lòng, không ngờ lại gặp được Sở Hạo ở đây.

Nói thật chứ hắn cũng quên béng mắt Sở Hạo, bay giờ nhìn thây Sở Hạo điều đầu tiên hắn nhớ đến là Sở Phi.

Rồi đầu óc hắn. ta cũng kích hoạt luôn, đúng rôi tại sao không ra tay Sở Phi?

Trong hai ngày qua, tâm trí anh ta đày những hình ảnh của Lâm Tử Minh và Quách Quận Nhi, sắp thành ma quỷ luôn rôi, môi khi nghĩ đến, hắn ta cảm thấy không có tự tại, vô cùng khó chịu. Trong trường hợp này, hắn ta có thê lấy lại cuộc sống theo cách riêng: của hắn. Hơn nữa, Sở Phi cũng là một trong ba mỹ nhân của thành phố Hoa này, so về diện mạo, không có gì là kém Quách Quân Nhi hết.

Trước kia hắn bỏ qua cho Sở Phi, là vì nễ mặt Tư Đồ, Nam, bây giờ hắn ta đã có đủ lý do để trả thù Lâm Tử Minh, tin là Tư Đồ Nam có biết được cũng sẽ không nói gì hết!

Chỉ trong vài giây, Hoàng Văn Hoa đã nghĩ ra được điêu gì đó, thể hiện ra nhìn Sở Hạo cũng thuận mắt hơn, vẫy vẫy tay nói: “ Thì ra là Sở Thiệu à, nhanh nhanh qua đây uông rượu.”

Tiếng gọi Sở Thiệu này khiên cho Sở Hạo toàn thân thoải mái, vô cùng kích động, Hoàng Văn Hoa vân như lúc nãy gọi hắn là Sở Thiếu, làm tăng thêm sự hãnh diện cho hắn.

” Không dám không dám, Hoàng tổng khách sáo rôi, gọi tôi Sở Hạo, là được rồi.” Sở Hạo câm ly rượu , cầm bằng hai tay, đặc biệt thâp hơn Hoàng Văn Hoa một chút thê hiện sự tôn trọng.

Sau ba vòng uống rượu, họ ngày càng thích thú hơn, cũng bắt đầu nói chuyện.

Hoàng Văn Hoa hỏi về tình hình gần: đây của Sở Phi, Sở Hạo vỗn dĩ đã có những bực tức trong lòng, nói hết tần tật những chuyện đã sảy ra gân đây, ˆ Hoàng tổng, anh đừng nói nữa hễ nói là tôi lại điên lên! Sở Phi là chủ tịch của công ty chúng tôi, bây giờ cô ta uy phong rôi, đuôi tất cả những người mở đường như chúng tôi ra khỏi hội đồng quản trị!

“Không phải chứ ? Không phải công ty của cậu đóng cửa rôi sao? Sao Sở Phi lại là chủ tịch rồi?” ,Hoàng Văn Hoa rất ngạc nhiên, hắn có điều tra qua công ty Thịnh Khoa, cũng sắp đóng cửa đến nơi rồi mà tại sao Sở Phi lại trở thành chủ tịch vậy?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 287


CHƯƠNG 287

Sở Hạo uông phát hết nửa ly rượu, nói: “ Còn không phải do cái thằng chó chết Lâm Tử Minh, cũng không biết là cái số chó may mắn của hắn , chẳng biết làm sao lại quen được chủ tịch của Tử Quỳnh, mượn một trăm triệu từ chủ tịch của Tử Quỳnh đầu tư vào công ty Thịnh Khoa, hiện tại Sở Phi có nhiêu hơn 50% cổ phân của công ty, cả công ty lời nói của cô ta là có quyên lực nhất. Mẹ nó!”

Sau khi nghe điêu này, đôi mắt của Hoa Văn Hoa lập tức lóe lên, nhớ lại ngày đó khi hắn: theo dõi Lâm Tử Minh, tận mắt nhìn thấy xe của Lâm Tử Minh đi vào cửa của Tử Quỳnh: – lúc đó hắn còn nghi ngờ rằng Lầm Tử Minh làm thuê cho Tử Quỳnh, xem ra Lâm Tử Minh còn quen biết vị chủ tịch thần bí này?

Chết tiệt.

Hắn trong lòng cũng đang chửi rủa.

Chả có nhẽ tha cho Lâm Tử Minh sao?

Nói thiệt tình, hắn không can tâm, rất không can tâm!

Lâm Tử Minh đang căm sừng cho hắn, nếu như bỏ qua cho Lâm Tử Minh như vậy, thì sau này làm sao còn mặt mũi để sống nữa chứ.

Nhất định phải trả thù!

Ý nghĩ đó trong đầu anh ta, càng tăng lên, vượt ra ngoài tầm kiểm soái.

Hắn đặt tay lên vai Sở Hạo, nhìn trực tiếp vào mắt hắn nói: “ Sở Hạo, cậu: có muôn trả thù không? Cậu có muốn lấy lại những gì mày đã mất không?”

Sở Hạo nói không do dự: “Muốn chứ!”

Dưới sự tê tái của rượu, mắt hắn đỏ – sọng đây những tia máu, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

Hoàng Văn Hoa giống như một con quỷ đạng cười, sau đó đặt tai hắn đên gân tai của Sở Hạo, nói một điều gì đó rất thần bí.

Sở Hảo nghe xong, cái ánh mắt lim rim của hắn bây giờ đã tỉnh táo lại, hơn nữa còn nuốt nước bọt rồi nói, “Hoàng tổng, chuyện này không hay lắm? Dù sao đi nữa nó cũng là em họ tôi.

“Có gì mà không được? Cậu không nghĩ kỹ lại đi, lúc cô ta đá cậu ra khỏi hội đông chủ tịch, cô ta có nghĩ đến cậu là anh họ không?” Giọng nói Hoàng Văn Hoa đây bùa mê: “ Hơn nữa là, chuyện này cũng không có để lại chứng cứ gì, đôi với cậu mà nói không CÓ nguy hiểm gì hết, Như thế này đi, việc thành tôi chuyền cho cậu ba triệu thế nào?”

Ba triệu!

Tim của Sở Hạo đập càng lúc càng nhanh.

Bên tai liên tục nghe những lời bùa mê của Hoàng Văn Hoa, Sở Hạo, cũng động lòng, cuối cùng hắn cắn răng, nhận lời: “ Được! Tôi đồng ý!”

Trong mắt hắn xuất hiện vẻ lạnh lùng.

trong mắt hắn, miệng nói: “ Sở Phi, cô đừng có trách tôi, là do cô ép tôi!”

Thấy Sở Hạo nhận lời rồi , Hoàng Văn ‘Hoa rất vui mừng, liên tiệp cười haha, vẻ đắc ý trên mặt hắn không che giấu nổi nữa rồi, hắn đã nghĩ đến cảnh Sở Phi năm trên người hẳn.

Lâm Tử Minh, cái đô rác rưởi, dám động vào người phụ nữ của ông mày, bây giờ tao sẽ trực tiếp chơi vợ mày, còn quay lại video, tao rất tò mò lúc mày nhìn thầy video đó sẽ có biểu hiện như thê nào, hahahaha……….

Lại thêm một ngày tăng ca, bận đến tận chín giờ tôi, Sở Phi mới tan làm, lúc này cô rất là mệt mỏi.

Vừa ra khỏi văn phòng, thầy Sở Hạo đang đứng trước cửa, lúc đó đèn trong công ty đã tắt rất nhiều rồi, đột nhiền nhìn thấy Sở Hạo làm cô giật mình “Sở Han Anh đang làm gì ở đây? Bị bệnh à!”

Sở Hạo vì sao lại xuất hiện ở đây, dĩ nhiên là đợi Sở Phi rồi, vốn dĩ trong tim hắn còn do dự, nghĩ răng làm như vậy có qúa đáng quá đáng quá Ri3fo „dù gì Sở Phi cũng là em họ hắn, liêu như để ông nội biết được chắc chắn sẽ rất tức giận. Nhưng mà nghe thấy những lời Sở Phi măng chửi lúc nãy, tim hắn lập tức giận giữ, những áy náy lúc đầu hoàn toàn biến mật sạch sẽ.

“Phi Phi, là đặc biệt đợi em đó.” Sở Hạo thở dài và cô gắng biểu hiện ra là mình rất chân thành.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 288


CHƯƠNG 288

Trong mắt của Sở Phi đầy sự nghỉ ngờ và cảnh giác, nhìn chăm chăm hắn nói: “Anh chờ tôi làm gì vậy?”

Nhìn thấy cái ánh mắt đó của Sở Phi, Sở Hạo lại một lần nữa nỗi giận, mẹ nó, tao dù gì cũng là anh họ mày, mày còn coi chừng cái gì?

“Phi Phi, à! Anh biết rang trong những năm qua, em luôn có ý kiên với anh, anh không xứng đáng là một người anh, thời gian gân đây anh đã nghĩ về nó rất nhiều, anh nghĩ rằng trước đây đã quá lạnh lùng, rất quá đáng, đặc biệt là đối với em và Lâm Tử Minh, đều không có làm những việc mà một người anh trai nên làm.” Trước khi đến Sở Hạo đã chuẩn bị sẵn lời thoại, cảm xúc, hắn bắt đầu nói với cái thái độ ăn năn hồi lỗi, để lây được sự tin : tưởng của Sở Phi hắn còn tự tát mình hai cái.

“Phi Phi, anh sai rồi, có thể tha thứ cho người anh trai này được không?”

Sở Hạo đã sử dụng khổ nhục kế.

Sở Phi vốn dĩ là người dễ mềm lòng, nhìn thấy Sở Hạo tự đánh mặt mình sưng lên như vậy, cô cũng có chút cảm tình.

Dĩ nhiên, Sở Phi cũng không phải là kẻ ngốc, cô không có › dễ dàng tin Sở Hạo như vậy, “ Có phải anh đang có cái quỷ kê gì nữa đúng không?”

Sở Hạo cũng bị giật mình, rõ ràng là hắn diễn xuất rất giống thật mà sao Sở Phi lại biết được vậy?

Nhưng ngay sau đó, hắn đã nhìn thấy sự thăm dò trong mắt Sở Phi, hắn biết là không có bị lộ, mà là Sở Phi nghi ngờ phẩm chất của con người hán.

Đọc xong, hẳn ta cắn răng, quỳ xuống để lấy lòng Sở Phi! Sở Phi bị hắn dọa cho một trận, nhanh chóng chạy qua bên đó: “ Sở Hạo anh làm gì vậy? Anh bị điên à!” – Dù sao, không còn ai khác ngoài Sở Phi, “Phi Phi, anh thật sự rất hồi hận rồi, lẽ nào em lại tuyệt tình như thê, sống chết cũng không chịu tha thứ cho anh à?”

Cái cách làm này của Sở Hạo thật sự làm cho Sử Phi bị hoang mang, cô liên tục nói: “ Được được được tôi tha thứ cho anh, anh đứng lên đi!”

“ Không! Em vẫn không tha thứ cho tôi, em chỉ đang dỗ dành anh thôi!”

Sở Hạo bắt đầu diễn.

“Thế rốt cục là anh muốn gì?”

Có một âm mưu nào đó xuất hiện trong mắt Sở Hạo, hắn thở một hơi dài nói: “Phi Phi, em đã {ang ca làm việc đến tận bây giờ, chắc vẫn chưa.

ăn cơm đúng không? Anh có đặt chỗ ở Michelin, anh mời em đi ăn tối? Rất lâu rồi chúng ta không có ngôi riêng ăn tối với nhau.”

Tăng ca đến giờ này. rồi, Sở Phi chắc chắn đang rất đói, giờ cô ấy nhìn thấy thành ý của Sở Hảo bị cảm động, cô ấy nghĩ là Sở Hạo đã thực sự đã hồi tầm chuyển ý, rất hài lòng, gật gật đầu, đồng ý với hắn.

Sở Phi không có nhìn thấy được sự đen tối trong mắt của Sở Hạo, mà nghĩ Sở Hạo đã biết quay đầu lại mà vui mừng.

Trước kia cô ấy và Sở Hạo có mối quan hệ rất tốt, lúc đó cô ấy bị bắt nạt ở trường, Sở Hạo đã đứng ra giúp cô. Chỉ là sau này, mọi người đêu lớn lên rồi, liên quan đến lợi ích của gia đình, Sở Hạo từ từ trở nên ích kỷ và lạnh lùng, nêu như Sở Hạo có thê quay về như trước đây, thì sẽ rất hạnh phúc.

Bây giờ cả người cô rất mệt mỏi, nhưng vẫn quyết. định đi ăn tôi với Sở Hạo.

Sau khi lên xe, cô liền nhắm mắt lại, quyết định nghỉ ngơi một lúc.

Vì hôm nay quá bận rộn, lại có mở âm nhạc trong xe, cô ây bỏ hết sự đề phòng, thư giãn người, không biết từ”

lúc nào ngủ thiệp đi, nên cũng không có biết là Sở Hạo đã thay đổi hướng đi, vốn dĩ là đi đến Michelin nhưng bây giờ lại đi một nơi khác.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 289


CHƯƠNG 289

Sở Hạo lái xe nhìn thấy Sở Phi đang ngủ, hắn vừa hào hứng vừa căng – thắng, chỉ cân đưa Sở Phi đên chỗ của Hoàng Văn Hoa, thì hắn sẽ nhận được ba triệu, vụ làm ăn như vậy đúng là quá hời mài Bây giờ, khi tự thuyết phục mình vô số lần xong, hắn không có cảm giác tội lỗi gì nữa.

Sau khi ngủ được hai mươi phút, Sở Phi từ từ mở mặt ra, cô nhận ra răng ó gì đó không ổn, đây không phải là lưng đi đến Michelin, nhanh chóng hỏi: “Anh Hạo, không phải là đi Michelin à? Làm sao lại đi qua bên đây vậy?”

Sở Hạo lộ ra nụ cười nham hiểm nói : “ Đúng là đi Michelin, nhưng bên đây cũng có một cái Michelin, rất nhanh là đên nơi rồi.’ Sở Phi cau mày, “ Vậy sao? Sao tôi chưa nghe nói 2”

Tôi không biết là tại sao, mà cô ấy có một cảm giác bất an trong tim.

Sở Hạo cười vui hơn nói: “Mới mở, tất nhiên là em không biết rồi.”

Nghe được những lời đó của Sở Hạo, cô cũng đã thoải mái hơn rất nhiều, cho dù nó có nói như thế nào thì Sở Hạo vẫn là anh họ cô, có quan hệ máu mủ, cho dù nhân cách của Sở Hạo có hèn hạ đến đâu đi chắng nữa, thì cũng sẽ không có hại cô.

“Đến rồi.” Sở Hạo ngừng xe lại cười và nói với Sở Phi.

Sở Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, đây rõ ràng là một khu ngoại ô, đâu phải là Michelin, “Anh Hạo, anh có chắc đây là Michelin không?”

“Có chứ, nó ở trong, cứ vào trong đi.”

Sở Hạo ra khỏi xe trước, sau đó đi vòng ra tự mình mở cửa cho Sở Phi, nhìn thầy Sở Phi cau có, có vẻ nghỉ ngờ, hắn ta giả vờ không Vui nói: Sao nào, sợ anh sẽ làm hại em à?”

Sở Phi đúng là có nghị ngờ như vậy, nhưng khi nhìn thấy cái vẻ mặt khó chịu đó của Sở Hạo, những nghỉ ngờ cũng dần dần tan biến, lắc đâu nói: Em không có ý đó.”

“Thế thì xuống xe đi, quá trễ rồi thì – chẳng còn gì ngon nữa đâu.” Sở Hạo nói.

Sở Phi xuống xe, đi cùng với Sở Hạo.

Tuy nhiên, cô ấy càng đi sâu vào bên trong, cô Ấy càng cảm thấy có gì đó không ôn rõ ràng là vùng ngoại ô, làm gì có Michelin ở đây.

Kết hợp với Sở Hạo vừa rồi có rất nhiều điều bất thường, Sở Phi ngay lập tức nhận ra mình bị lừa, quay lại và chạy.

Nhưng mà bây giờ cô muốn chạy cũng không kịp nữa rồi.

Ngay lập tức, ở cả hai bên của ngôi nhà, có vài người bước ra dừng lại trước mặt cô, nhìn cô thèm khát.

Sở Hạo cũng quay lưng lại, với nụ cười hiểm ác trên mặt nói: “Phi Phi, không phải đã nói rõ ràng là đi ăn tối ở Michelin? Cô muôn chạy đi đâu vậy?”

Trong tình huống này, ngay cả khi Sở Phi có rất ngu ngốc đi chắng nữa, cũng biết là mình đã bị Sở Hạo lừa, mặt cô thay, đổi, nói dõng tAG SƠ, Hạo! Anh cố tình đưa tôi tới đây? Anh muốn làm gì hả?”

Hắn chậm chãi đi về hướng của Sở Phi, với một nụ cười nham hiểm trên mặt, một ngọn lửa kỳ lạ nhấp nháy trong đồng tử của hắn.

Nhìn thấy mặt của Sở Hạo như vậy, tim của Sở Phi không ngừng đập nhanh hơn, sợ hãi: “ Sở Hạo! Anh điên rồi à, tôi là em gái anh! Anh muôn hại tôi?”

“Ha ha ha, chỉ là đưa em đên gặp một người mà thôi, làm sao anh có thê làm tôn thương em? Một là anh không tham lam tiền của em, hai là không muôn mạng sống của em.” Sở Hạo vui tính nói.

Sở: Phi nghe thấy điều này, cô ấy càng bối rồi hơn, có nghĩa là, Sở Hạo cược sắc đẹp của cô ấy!

Lúc đó, cô ấy cực kỳ tức giận, ” Sở Hạo, anh có còn là người không? Tôi là em họ anh, đúng là cái đỗ súc sinh! Sở Hạo đơ người, rồi phản ứng lại nói: “Bộ não cô bị bệnh à, tôi làm sao có thê làm điều kinh tởm như Vậy, tôi nói rồi, lôi chỉ đưa cô đến gặp một người.”

Khi giọng hắn ta buông xuống, bên ngoài có một chiếc xe dừng lại, sau đó từ trên xe có một người đàn ông đẹp trai đi xuống , tất nhiên, là Hoàng Văn Hoa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 290


CHƯƠNG 290

Hắn có một nụ cười vô đạo trên mặt, đôi mắt hắn chăm chăm nhìn vào người Sở Phi, đồng tử hắn lóe ra một cũng bị tê liệt. “ He he , không tồi không tồi, Sở Hạo cậu đã làm rất tốt!” Hoàng Văn Hoa một vừa đi đến vừa võ tay với một nụ cười xấu xa trên mặt.

Sau đó là điện thoại di động của Sở Hạo, cũng nhận được một khoản tiên từ Alipay, đã nhận được ba triệu.

Sở Hạo nhanh chóng bật điện thoại lên nhìn thầy loạt số không, khuôn mặt ông ây có khuynh hướng mỉm CƯỜi, Cực kỳ phận khích cực kì hạnh phúc, ˆ ‘ Hoàng tổng, đây là việc tôi nên làm.”

“Hợp tác vui vẻ,” Hoàng Văn Hoa nói với một nụ cười.

Nhìn hai người bọn họ thông đông, Sở Phi vừa hoang mang vừa tức giận, rất muốn la mắng thật lớn, nhưng cô đã không làm như vậy, vì – cô biêt làm vậy là vô nghĩa.

Bình tĩnh bình tĩnh, càng vào những lúc như thê này càng phải bình tĩnh, càng phải bình tính hơn!

“Hoàng Văn Hoa, tôi khuyên anh đừng có dại dột, hiện nay là xã hội chủ nghĩa có luật pháp đàng hoàng, có máy quay ở mọi nơi, anh phạm tội thì có chạy đăng trời!” Sở Phi lạnh lùng nói.

Hoàng Văn Hoa lập tức cười: “Ò, cô lại còn muôn dọa tôi? Sở Phi tôi thầy cô cũng không nhỏ nữa rồi, sao cô vẫn có thể ngây thơ như vậy? Cho dù có camera thì sao? Trên camera cũng rất chỉ là rõ ràng cô và Sở Hạo tự đi đến đây, có liên quan gì đến Hoàng Văn Hoa tôi chứ? Còn nữa, đên lúc đó tôi sẽ lưu lại toàn bộ quá trình lộng lẫy của cô vào đó, nêu như cô không muôn sống trong sự xâu hồ suốt đời thì cô cứ báo cảnh sát, tôi hứa sẽ không ngăn cô.”

“Hoàng Văn Hoa anh! Vô sỉ!” Sở Phi cắn chặt răng, rất dữ dội.

“Vô sỉ? Còn vô sỉ hơn nữa cơ chỉ là chưa thể hiện ra mà thôi.” Hoàng Văn Hoa vừa nói vừa đi về hướng của Sở Phi.

Tim của Sở Phi không dễ dàng gì có thể bình tĩnh lại, lập tức lại hoang mang trở lại, lùi về sau mấy bước, nhâc một cành cây từ mặt ‘đất lên, đưa lên trước ngực mình, không kiểm soát được sự run sợ: “Hoàng Văn Hoa, anh đừng đến đây! Nêu không, tôi sẽ liêu mạng với anh.”

Hoàng Văn Hoa nhìn thấy Sở Phi như thế này, hắn ta thậm chí còn hứng thú hơn, có một sự phấn khích như bọn b**n th** vậy, Sở Phi càng sợ hãi thì hắn lại càng phấn khích hơn.

Khi hắn tới trước mặt Sở Phi, hắn dễ dàng năm lấy cành cây của cô, bẻ gãy nó, rồi hán năm cô tay cô, nhìn cô giống như một con mèo vừa mới bắt được một con chuột vậy, “Sở Phi, cô đã lọt vào tay tôi rồi.

Sở Phi có thử phản kháng lại, nhưng cô cũng chỉ: là một người phụ nữ yêu đuôi không có sức mạnh buộc một con gà, làm sao là đổi thủ của Hoàng Văn Hoa được, rất nhanh bị Hoàng Văn Hoa ép vào tường.

“ Hoàng Văn Hoa! Anh muốn làm gì?

Dừng tay lại cho tôi, chồng tôi có quen biết chủ tịch Tử Quỳnh, anh dám đắc tội với tôi, anh ấy nhát định – sẽ không tha cho anh!” Sở Phi la lớn.

“Chủ tịch Tử Quỳnh” Hoàng Văn Hoa cau mày lộ ra một chút sợ hãi nhưng.

rất nhanh đã bị hắn gạt đi, sau đó nói to hơn: “ Việc đến nước này rồi cô còn muốn dọa tôi à? Đừng nói cái tên vô dụng Lâm Tử Minh có quen biết với chủ tịch của Tử Quỳnh, cho dù hắn có là chủ tịch của Tử Quỳnh đi chăng nữa, thì tôi cũng có gì phải sợ hắn?”

Đến lúc này, Sở Phi hoàn toàn hoang mang, cô liều mạng phản kháng lại, nhưng vẫn không thê cưỡng lại được, Hoàng Văn Hoa mạnh hơn cô rất nhiều.

Bây giờ cô vô cùng hối hận, khóc lóc, trơ trơ nhìn đôi môi của Hoàng Văn Hoa ngày càng gân hơn, cô võ cùng tuyệt vọng, hy vọng lúc này có ai đó có thê xuất hiện cứu cô.

Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên……..

“Hoàng tổng ,tôi nghĩ tốt hơn hết là nên vào trong căn biệt thự hãng bắt đầu ra tay, gần đây có khu dân cư, có thể sẽ dẫn tới sự chú ý, không tốt cho lắm.” Sở Hạo đi qua nói, nói thật hắn nhìn thầy Hoàng Văn Hoa gấp gáp như vậy hẳn cũng có chút sợ hãi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 291


CHƯƠNG 291

Hoàng Văn Hoa dừng hành động của hắn lại, lời nói của Sở Hạo đã nhắc nhở hắn, mặc dù trong tim hắn không có thoải mái nhưng hắn cũng đồng tình với điều đó.

Dù sao đi nữa, vẫn còn cả đêm mà, không cân vội vàng.

Cho nên hắn dừng lại, để hai người thuộc hạ trói Sở Phi lại, hắn phải dẫn cô về căn biệt thự, hắn sẽ từ từ chà đạp cô một trận!

Sở Phi hét to kêu cứu, nhưng chưa hét được hai câu , miệng cô đã bị dính băng dính lại, không thể hét lên được nữa, chỉ có thể phát ra tiếng ứ Ứ Ứ.

Bấy giờ, trong tim cô vô cùng hồi hận, biết trước sẽ như thê này, đánh chết cô cũng không đồng ý đi cùng với Sở Hạo.

Xét cho cùng, cô quá ngấy thơ, đánh giá thấp. Sở Hạo, không ngờ Sở Hạo là thứ cặn bã đến vậy, vì tiên mà đến việc như này cũng làm ra được!

Đồng thời, cô cũng không hiểu tại sao Hoàng Văn Hoa lại to gan đến vậy, lại dám làm chuyện như vậy vói côi Bấy giờ cô hối hận cũng không còn cách nào nữa rồi, chỉ có thê cầu nguyện rằng lúc này, có ai đó tới cứu cô mà thôi!

Phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ đến chủ tịch Tử Quỳnh, lần trước, cô cũng đã trải qua BI: SỐ việc, chính là chủ tịch Tử Quỳ nh đã đột ngột xuất hiện để cứu cô. “Nhưng bấy giờ, chủ tịch Tử Quỳnh cũng sẽ xuất hiện chứ?

Thật ra, sâu trong lòng cô biết rằng điều này gần như là không thể, bởi vì chủ tịch Tử Quỳnh chưa bao giờ quan tâm đến cô, chỉ vì Lâm ” Minh mà thôi, không có liên quan đến cô hêt!

Khi cô ấy biết được điều này, tìm cô ấy vô cùng thất vọng đã và bực tức, như thê ngay lập tức, cuộc sông của cô ấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Khó khắn lắm cô ấy mới yêu một người đàn ông, không ngờ rằng người đàn ông đó không quan tâm đên cô ấy.

Cứ nghĩ đến cái cảnh tự mình đa tình ở Nước mặt chủ tịch của Tử Quỳnh, thì cô lại có cái ý nghĩ bồng bột muốn chết đi cho rồi!

Bấy giờ, cô ấy lại gặp rắc rồi vì sự ấu trí và sơ suật của mình, sẽ có người đế cứu cô ấy nữa như?

Thật ra, cô ấy đã có câu trả lời.

Không có.

Nói cách khác, cô ấy có nghĩ qua, chỉ muôn đến cứu cô ấy, đó là chủ tịch của Tử Quỳnh, nếu không phải là chủ tịch của m Quỳnh , cô thà không có ai.

Đấy là một tâm trạng rất phức tạp và Vô lý.

“Sao nào, vẫn muôn ai đó cứu cô?”

Hoàng Văn Hoa đưa cô ấy vào xe, không vội vàng lợi dụng cô ấy, mà tinh nghịch nhìn cô ấy.

Hoàng Văn Hoa là một con người như vậy, khi con mèo đã năm trong điã rồi thì hắn sẽ không vội vàng nữa, hắn muốn nhìn thấy con mèo sợ hãi; điên loạn đấu tranh lại, như thế sẽ k*ch th*ch hormone của hắn hơn.

Sở Phi đã nhắm mắt lại, cô chấp nhận số mệnh mình, vô số nước mắt chảy xuống má.

Chiếc xe từ từ chạy đến một nơi bí mật, đến cái nơi bí mật đó rồi sẽ bị tên bỉ ổi Hoàng Văn Hoa cướp đi sự trong trắng của mình.

Đột nhiên cô ấy cảm thấy như một chuyện cười.

Vào lúc này, chiếc xe bỗng nhiên dừng lại, mà còn là phanh gấp, Sở Phi xuýt nữa rơi xuông đất.

Hoàng Văn Hoa rất đắc ý, đang lầy thuốc lá ra mới đốt lên, cái xe phanh đột ngột, làm miệng hắn ta bị bỏng, làm hắn tức giận quát lên: ˆ “Mày muốn chết à, đang yên đang lành phanh xe gập làm cái gì?”

Tài xế nói, “Sếp, hình như chúng ta đã đâm vào ai đó…”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 292


CHƯƠNG 292

“Cái gì?” Hoàng Văn Hoa giật mình, tát vào gáy người lái xe, thốt lên: “Mày lái xe kiêu gì thế ? Con đường rộng như thế này mà mày vẫn đâm vào người được, mày không muốn làm nữa đúng không?”

Người lái xe nói với gương mặt buồn: “Tôi không có cô ý, đang lái xe rất tốt, đột nhiên một người lao ra trước mặt tôi, tôi không kịp. phanh lại ,thành ra đâm vào!”

Bởi vì hắn lần đầu tiên lái xe, xe của Sở Hạo thì vẫn còn ở phía sau, không có thời gian để phanh xe lại, cũng bùm một tiêng, cũng đâm vào sau xe của họ.

Họ lúc này nhìn, rất rõ ràng cảm thấy bánh xe trước đã nghiền nát thứ gì đó, nhìn giông như. một người vậy.

Tình hình này, do dù là Hoàng Văn Hoa cũng có bị sợ hãi!

“Làm, làm thế nào đấy?” tài xế hỏi trong sự sợ hãi.

Hoàng Văn Hoa động não nghĩ, thật tình mà nói, trong những tình huồng như vậy, hẳn tạ cũng bắt đầu hoảng sợ, được cái hắn đã từng trải qua những chuyên lớn hơn nên là tâm lý của hắn ta tốt hơn bình thường một chút, nói: “Hãy ra khỏi xe xem đồi phương đã chêt hay chưa?”

— “Vâng…”

Sự việc đến mức này, người lái xe cũng chỉ biết tuân lệnh.

Đằng sau Sở Hạo đợi người cũng không biết là có chuyện gì, xuông xe hỏi Hoàng Văn Hoa: “ Hoàng tông, có chuyện gì thế? Sao lại dừng xe lại vậy?”

Hoàng Văn Hoa nói với một cái mặt lạnh lùng: “Mẹ kiếp, thật là xui xẻo, đụng người rồi, biết sớm hơn là tao sẽ không đi lối này.”

“Ah?” Sở Hạo cũng hơi sợ một chút, hắn nhanh chóng ra trước xe, đúng là nhìn thấy một người nằm trên mặt đất, thi thể bị mắc kẹt dưới bánh xe.

Hắn và tài xế nhìn thấy tình huống này, khuôn mặt của họ lập tức tái xạnh, bất cứ ai nhìn thầy cảnh này đều có một ý nghĩ là đối phương đã – chết.

Người lái xe trở lại run rẫy nói, “Sếp, đúng là đụng phải một người…”

Lúc này thì bộ mặt của Hoa Văn Hoa càng tệ hơn, hắn cũng xuống xe, một chân đạp vào chân của người lái xe làm cho ngã xuống đất la mắng: “Mẹ kiếp, cái thứ vô dụng nhà mày lái xe kiểu gì thế? Sự phấn kích của ông mày bị mày phá Thư rồi!”

Tài xế bị đá, nhưng hắn ta không dám phàn nàn, hắn ta vẫn còn trẻ, lái xe chưa bao giờ đụng phải người, rơi vào tình huông này, hắn ta sẽ phải ngôi tù! Rất nhanh Hoàng Văn Hoa đi ra đẳng trước, nhìn thấy thi thê của người đàn ông năm dưới bánh xe, hắn: cũng sợ hãi.

Nhưng sớm thôi, hắn phát hiện ra có gì đó không ồn.

Tại sao không có máu trên mặt đất?

“Không đúng!” Hoàng Văn. Hoa thốt lên.

Sở Hạo và tài xế xe đang rất sợ hãi, đột nhiên nghe thấy hắn thốt lên như”

thế bị dọa một trận ° ‘ Sếp, có chuyện gì vậy?”

“Không có máu trên mặt đât.” Hoàng Văn Hoa cau mày của mình lên, gan hắn lớn hơn một chút, hạ thấp đầu xuông để nhìn ngay lập tức hiểu ra, mẹ nó đấy không phải người thật, đó là một con búp bê, mặt đât không có máu.

“Đù, bị lừa , đấy là búp bê, là ai chơi trò ghê Sợ như này?” Hoàng Văn Hoa măng chửi, cùng lúc đó, hắn cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Sở Hạo và tài xế cũng mụ mẫm, “Hả?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 293


CHƯƠNG 293

Búp bê?”

“Không phải chứ.” Họ liền nhìn xuống, phát hiện ra nó thực sự là một con búp bê.

Họ lập tức bắt đầu chửi rủa.

Tuy nhiên, vào thời điểm này, cỏ dại ở cả hai bên đột nhiên phát ra những âm thanh lớn, rung lắc liên tục, tạo ra những tiếng động, thu hút sự chú ý của họ.

Ở một nơi hoang dã như thế này, đột nhiên có con búp bê như thế này, cỏ dại thì lung lay, làm sao cũng cảm thấy u sầu, làm da đầu chúng đờ ra.

Hoàng Văn Hoa là một người vộ thần, nhưng trong trường hợp này, hãn cũng không kiểm soát được sự sợ hãi, nuôt nước bọt nói với tài xê, “Làm thế nào mà con búp bê này xuất hiện trên đường?”

Mặt lái xe chuyển sang màu trắng, nói như là đang đánh nhau vậy “Từ bên đường, đột nhiên chạy ra ngoài….. sếp, chắc không phải chúng ta gặp ma nhỉ?

Nói xong mặt của bọn chúng càng tái nhợt hơn nữa.

Đặc biệt vào lúc này, Sở Hạo hét lên, chỉ vào lưng Hoa Văn Hoa “ Hoàng tổng! Đằng sau anh…………. CÓ CÓ CÓ người!”

Mặt của Hàng Văn Hoa đột nhiên thay đội đột ngột, toàn bộ cơ thể hắn ta bị nổi da gà, da đầu hắn ta bị tê liệt ngay lập tức!

Ngay cả khi hắn ta là một người vô thân, trong trường hợp này, hãn ta cũng không thê kiêm soát nỗi sợ của mình.

Hãn máy móc quay lại, quả nhiên có một người đang đứng đăng sau lưng hắn, vì ánh đèn chói lóa hẳn không nhìn rõ được đối phương như thê nào, chỉ nhìn thấy cái bóng của đối phương, khiến hẳn sợ hãi Ôi má! Hắn nuốt nước bọt nặng nề, lùi lại về sau, tới chỗ Sở Hạo và tay lái xe, với một giọng run rấy, nói: “Mày, mày là ai2”

Sở Hạo và tài xế xe cũng, sợ hãi, run rẩy, nghĩ sâu trong tim, có thể mình đã gặp phải cái gì đó không sạch sẽ.: Cái bóng không nói chuyện, nhưng nhìn chúng thật kỹ, như thệ có một, ngọn lửa cháy trong mắt hắn, rồi hắn di chuyển, bước tới phía họ từng bước từng bước một.

Đối phương không nói chuyện, điều đó làm cho Hoàng Văn Hoa ba người bọn họ còn sợ hãi hơn, thậm chí có ý định bỏ trỗôn.

Cũng vào lúc họ muôn chạy, đôi phương đã đi ra khỏi cái ánh sáng chói lóa của đèn xe, lộ ra hìn dạng thật sự của hắn ta.

“Mày, cái gì thứ gì?”

Sở Hạo là người đầu tiên hét lên.

Người lái xe cũng mở to mắt ra.

Chỉ có Hoa Văn Hoa là khá bình tính chỉ nhìn thấy người đứng trước mặt họ đeo mặt nạ thắng hê.

Bao trùm toàn bộ khuôn mặt, chỉ phơi bày ra hai con mắt, dưới ánh đèn xe, nó đặc biệt khủng khiếp, ánh sáng khủng khiếp chập chờn.

Không sai, người này là Lâm Tử Minh.

Sau sự cô của Trương Dao Đông, Lâm Tử Minh đảm bảo sự an toàn của Sở Phi, đã bí mật đã cài đặt đặt hệ thông định Vị vào túi của Sở Phi, bất cứ lúc nào não cũng có thể biết được vị tí của cô.

Thỉnh thoảng, anh ta cũng kiểm tra vị trí của Sở Phi, thấy Sở Phi đi cái con đường mà không hay đi, như thế có nghĩa là Sở Phi đang gặp nguy hiểm.

Tối nay, anh ta thấy muộn rồi mà Sở Phi chưa có vê nhà, mà chín giò rồi mà cô lại đi ra vùng ngoại ô đã thu hút sự chú ý cả anh, lập tức nhanh chóng chạy qua bên đấy.

Qủa nhiên, khiến anh phát hiện ra điều không đúng, Sở Phi đúng là bị người ta theo dõi!

Tạm dùng thân phận chủ tịch của Tử Quỳnh, vì anh ta còn có kế hoạch khác.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 294


CHƯƠNG 294

“Mày là ai? Tại sao lại muốn hủy hoại việc tốt của tao? Hoàng Văn Hoa muôn xác nhận lại đôi phương là người chứ không phải hôn ma, sự sợ hãi trong hắn cũng dẫn dần lưới lỏng ra Lâm Tử Minh nhìn thắng vào hắn ta nói với cái giọng khàn khàn, “Hoàng Văn Hoa, mày to gan thật, dám động đến Sở Phi, tao thấy mày không muốn sống nữa phải không?”

Nghe được chuyện này, cặp lông mày của Hoàng Văn Hoa nhấc lên, nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh “Mày biết tao, rốt cục mày là ai?”

“Tao muốn cái mạng chó của mày.”

Lâm Tử Minh nói đên đấy và lộ ra sự lạng lùng và ý chí muôn giêt người.

Phải, anh có ý chỉ muốn g**t ch*t Hoàng Văn Hoa cũng vì lí do đó nên anh mới đeo mặt nạ- Bởi vì anh đã nhận ra là một người nào đó đã chủ tâm lên kế hoạch để bắt cóc Sở Phi, dù sao thì kẻ đó là ai đi chắng nữa cũng là một mỗi nguy hiểm. Nhưng anh ta đã sử dụng danh tính của Lâm Tử Minh thì không tiện ra tay.

Thật ra, Lâm Tử Minh vồn dĩ không phải là người có trái tim mêm yêu, vì bảo vệ người bên cạnh mình, anh có thể rất tàn nhẫn Cảm nhận được sự nguy hiểm từ Lâm Tử Minh, Hoàng Văn Hoa không kiểm soat được sự cáu kỉnh.

Sở Hạo có cảm giác “thằng hề” trước mặt rất quen thuộc, như thê hắn đã thấy nó ở đâu đó, nhưng không thể nhớ được.

Lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy. đôi mắt bên kia đang nhìn hắn ta, cảm giác cắn nghiên đó làm hắn run rẫy khắp người.

Lâm Tử Minh nhìn hãn ta không nói gì cả, bởi vì khi anh nói, nhặc đên danh tính của Sở Hạo như vậy thân phận của anh càng dễ bị lộ hơn nữa.

Cái ý chí muôn giệt Sở Hạo so với Hoàng Văn Hoa không hề kém hon, vì anh đoán được chín mười phần Sở Phi “ can tâm tình nguyện” đi đến đấy là do Sở Hạo bày trò.

Sở Hạo là anh họ của Sở Phi mà ai có thế làm ra những việc như thề, đúng là cái thứ súc vật, làm sao anh có thê không tức giận được?

Tắt cả mọi người ở đấy đều cảm thấy những ý chí giết người của Lâm Tử Minh, nói cho cùng họ cũng chỉ là những người bình thường, đối mặt với chuyện này họ thật sự sợ hãi, một luồng gió đêm thôi qua là có thể làm cho họ nỗi hết da gà. : Sở Hạo là người đầu tiên không chịu được áp lực của Lâm Tử Minh hắn ta hét lên quay người lại chạy mắt hút.

Hoàng Văn Hoa tỉnh lại rồi hét lên, “Cùng lên hết, con mẹ nó g**t ch*t hắn đi, lột mặt nạ hắn ral Ong mày muốn xem hắn là ai, mà ở đấy giả làm thần quỷ!”

Bạ vệ sĩ bên cạnh hắn ta nhận lệnh, bắt đầu tần công Lâm Tử Minh cùng nhau.

Họ đêu là những cao thủ chuyên nghiệp, tài giỏi đánh nhau, có cả côn gâp khúc ngang eo, úy lực vô cùng mạnh mẽ, tám người bình thường không phải là đôi thủ của họ.

Bấy giò cả ba người bọn họ cùng nhau xông lên, ngay cả các võ sĩ chuyên nghiệp cũng không khỏi run SỢ.

Nhưng họ đã đánh giá thấp Lâm Tử Minh quá rồi, không biệt là mình đang đôi mặt với quái vật nào.

Trước lúc họ còn chưa đến được chỗ Lâm Tử, Minh, thì họ thấy mắt mình bị hoa rồi, Lâm Tử Minh đột ngột ra tay, một hành động cực kỳ nhanh, ba nắm đâm được đâm đánh vào mặt họ, điều đó làm cho họ ngắt xỉu.

Nắm đắm của Lâm Tử Minh có thể được gọi là sức mạnh của võ sĩ hạng trung, thậm chí võ sĩ chuyên nghiệp cũng không thể cưỡng lại, trực tiếp bại trận .

Gọn gàng và nhanh chóng là cho Hoàng Văn Hoa ngơ ngác, lúc đó hắn mới có ý thức là đã gặp phải quái vật gì.

Ngay lập tức, một nỗi sợ vô tận và lạnh lẽo, từ dưới chân tới đỉnh đầu, khiến cho tay chân hắn lạnh lẽo, chảy mồ hôi khắp nơi, thở hổn hển.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 295


CHƯƠNG 295

Hắn không suy nghĩ gì nhiều nữa, gào thét, quay lại và chạy.

Nhưng đến bấy giờ, hắn có thể chạy như?

Lâm Tử Minh hứ lên một tiếng, liền đuổi kịp hắn, từ sau lưng hắn túm tóc hắn dùng lực kéo hắn ta lại.

“Ahl Đau: đau đau…”

Hoàng Văn Hoa hét như một con heo kêu thảm thiệt, hai chân bay lên trên không, rỗi sau đó rơi sâu xuông đất. – Lâm Tử Mi dẫm lên người hắn đè hắn ta xuống mặt đất, không chế hắn ta, đôi mắt anh ta rạng rỡ với kinh hoàng nhìn chằm chằm vào hắn, “Mày vẫn còn ước nguyện gì?”

“Đừng mà!” Hoàng Văn Hoa bị dọa đên hoang mang, mặt không còn tí máu nào nữa, run rẫy, tâm lý sợ hãi , khóc òa lên, ˆ ° Xin xin anh đừng giết tôi! Xin anh đó! Tôi có tiền, rất nhiều rất nhiều tiền, anh cần bao nhiêu tiền!

Tôi đều sẽ đưa cho anh!”

Lâm Tử Minh không trả lời, tiếp tục đạp lên cổ họng của Hoa Văn Hoa, trực tiếp làm cho cô hõng của Hoàng Văn Hoa gãy ra.

Hoàng Văn Hoa lúc này sợ đái ra quân, dùng lực đánh vào chân Lâm Tử Minh nhưng nó không có tác dụng.

Bấy giờ hắn vô cùng hồi tiếc, nếu hắn biệt chuyện này sẽ xảy ra, đánh chết hắn cũng không dám có ý nghĩ với Sở Phi.

Hắn cảm thấy cổ họng của hắn sắp đứt ra rồi, nó đau đớn vô cùng, hán không thê thở được nữa nôi.

Vào lúc này, từ bên cạnh chiếc xe, có tiếng ồn vang lên, Sở Phi ở bên trong đập cửa xe, thu hút sự chú ý của Lâm Tử Minh.

Sở Phi bị cột tay chân, nằm ở ghế sau, cố gắng gượng lên dùng đâu đập vào cánh cửa.

Bởi vì chất cách âm của chiếc xe rất tốt, cô ở bên trong không nghe thấy gì hết, chỉ nghe được hình như bên ngoài đang đánh nhau, làm cô rát sợ hãi.

Sức đè của Lâm Tử Minh đột nhiên giảm đi rất nhiều, Hoàng Văn Hoa lợi dụng cơ hội đó, hắn CÔ găng dùng hết sức bình sinh cuối cùng của mình hắt Lâm Tử Minh ra , rồi đửng lên liều mạng chạy.

Lâm Tử Minh không đuổi theo, nhưng anh ta không tha cho Hoàng Văn Hoa, anh nhặt một hòn đá lón lên ném vệ hướng chạy của Hoàng Văn Hoa, trúng vào gáy hắn, bốp một tiếng, Hoàng Văn Hoa lại kêu lên thảm thiết, ngất đi, không biết sóng chết ra sao.

Hít một hơi thật sâu , Lâm Tử Minh quay lại xe, mở cửa xe ra…….

Sở Phi chưa từng cảm thấy bắt lực như thế này.

Tay cô chân bị trói lại, hoàn toàn mắt đi khả năng chống cự.

Khả năng cách âm trong xe tốt đến mức cô không thể nghe rõ âm thanh bên ngoài , chỉ có thê nghe thấy ai đó đang nói chuyện, cãi nhau. Cô không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài.

Loại cảm giác không biết rõ này thường là cực hình lớn nhất, cô cảm thấy như mình sắp phát điên vậy.

Thời gian trồi qua, cô càng lo lắng và tuyệt vọng, càng cảm thấy bị dày vò.

Cô thật sự hồi hận vì mình quá ngấy thơ, tin vào lời nói vu không của tên súc sinh Sở Hạo, làm cho bản thân gặp phải hoàn cảnh nguy hiểm như Vậy.

Cô có thể tưởng tượng được, đến lúc đó Hoàng Văn Hoa sẽ đối xử với cô như thê nào, hắn chắc chắn sẽ quay video lại tất cả những gì xảy ra.

Một khi đoạn video được tung lên mạng, cuộc đời cô xem như bị hủy rồi.

Bấy ‹ giờ, cô thật sự hy vọng răng ai đó sẽ đến để cứu cô, ngay cả khi cái giá phải trả là phần còn lại của cuộc đời cộ, cô cũng băng lòng. Nhưng cô biết rằng hy vọng này thật sự rất mong manh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 296


CHƯƠNG 296

Ý chí sinh tồn mạnh mẽ chưa từng thấy thôi thúc cô, cố gắng giảm bót ñoi0 lượng, không quan tâm tay chân bị dấy thừng siệt chảy máu, cô kiên trì ngôi xôm, đập đâu vào cửa số để tìm sự giúp đỡ. Dấu là vô ích, cô cũng phải làm.

Cuối cùng, trong tầm nhìn của oô, một dáng người cao lớn xuất hiện và tiền đến gần.

Bởi vì trán của cô đang dán trên cửa xe, cho nên không nhìn được dáng vẻ của người kia, chỉ có thê nhìn đến phần ngực của hắn.

Tim cô đập nhanh hơn, bởi vì cô phát hiện ra rắng bộ quân áo mà người đàn ông đó đang mặc, không phải Hoàng Văn Hoa, cũng không nh Sở Hạo, là một người đàn ông xa lạ.

Điều này có nghĩa là, có ai đó đến đề giải cứu cô ấy đúng không?

lại có chút tia hy vọng Cửa xe aaaaaa……

Vì sức nặng của một nửa cơ thê của cô đè lên cửa xe, cho nên khi cửa xe mở cô liền ngã xuống, hét lên một tiếng kinh hãi.

Nhưng chẳng bao lâu, cô được một đôi tay vững chãi đỡ lấy.

“Cô không sao chứ?”

Giọng nói khàn khàn vang lên.

Nghe giọng nói này, Sở Phi chân động, nước mắt cô lập tức trào ra, đánh chết cô cũng quên không được giọng nói này.

Tiếp theo, khi cô được nâng thẳng dậy, cô cũng thấy được dáng vẻ của đổi phương và chiếc mặt nạ chú hề, quen thuộc.

Chủ tịch Tử Quỳnh!

Sở Phi không thê diễn tả tâm trạng hiện tại của cô, từ tâm trạng tuyệt vọng, dòng nước âm trong phút c chốc lan ra toàn thân tràn ngập sức sông, ngay cả khi bị bịt miệng, cô vẫn không ngừng hô lên.

Là hắn, lại là hắn!

Nước mắt cô không ngừng tuôn rơi, và chẳng mấy chốc làm ướt quần áo và ngực của chủ tịch Tử Quỳnh.

Lâm Tử Minh nhìn thấy cô như vậy thì vô cùng đau lòng, hắn hối hận vừa rồi không dạy cho Hoàng Văn Hoa một trận nhớ đời. Còn có Sở Hạo, vậy mà cũng để hắn lành lặn rút lủi.

Lâm Tử Minh v**t v* mặt Sở Phi, sau đó hắn nhẹ nhàng đem băng dính trên miệng Sở Phi gỡ xuống .”Ôn rồi, Không có việc gì đầu, bọn họ đều bị tôi đánh chạy đi rồi, cô đã được an toàn.”

Vừa mở băng dính ra, Sở Phi liền oa một tiếng, gào khóc, cũng bổ nhào vào người Lâm Tử Minh, khóc lóc như đứa trẻ.

Lâm Tử Minh ôm cô, nhẹ nhàng mà vỗ võ lưng, không ngừng an ủi Sở Phi, đấy là lần đâu tiên hắn thấy Sở Phi khóc to như thế này.

“Tôi rất sợ, thật sự rất sợ … hu hu….”

Sở Phi khóc, sau khi hai tay cô được cởi trói, cô lập tức ôm châm lấy Lâm Tử Minh, cô ôm rất chặt, đến nỗi Lâm Tử Minh cũng cảm thầy có chút khó thở, dường như sợ Lâm Tử Minh sẽ biến mất trước mặt cô, giông như người đang chết đuối thì nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Lân này cô đã tính toán răng, nêu bị Hoàng Văn Hoa làm nhục, cô sẽ tự vẫn, Sở Phi chưa bao giờ sợ hãi như vậy, ngay cả lần xảy ra chuyện với Trương Diệu Đông cô cũng không hoảng loạn như bấy giờ.

Vì cô không chỉ phải đối mặt với khả năng bị làm nhục mà còn phải đối mặt với cái chết. Có lỗi với cuộc đời, áy náy với cha mẹ, có lỗi với Lâm Tử Minh , cùng sự tiếc nuối với chủ tịch Tử Quỳnh .

Khi cô cần sự giúp đỡ nhất, vẫn là chủ tịch Tử Quỳnh xuất hiện đề giải cứu cô. Ề Thành thật mà nói, tại thời điểm này, trái tim cô thật sự đã rung động. Cảm xúc mãnh liệt khắc sâu đến mức cô nghĩ rằng tình cảm này cả đời cô sẽ không bao giờ thay đôi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 297


CHƯƠNG 297

Cô sẽ trả bất cứ giá nào, theo đuổi chủ tich Tử Quỳnh. trở thành người phụ nữ của chủ tịch Tử Quỳnh , cho dù cả thế giới chồng lại cô, cô cũng không lo sợ.

Sở Phi là một người phụ nữ truyên thống, với cô mọi thứ phải được thực hiện theo các quy. tắc và chuẩn mực đạo đức, vì vậy cô đã kết hôn với Lâm Tử Minh được 4 năm, cho dù cô không yêu Lâm Tử Minh, cô cũng không phản bội hắn.

Nhưng bấy giờ, sau khi trải qua những điều này, suy nghĩ của cô đã thay đôi hoàn toàn.Cô muôn ở bên chủ tịch Tử Quỳnh, theo đuổi tình yêu đích thật, cho dù toàn bộ người trên thế giới quay lưng lại với cô, khinh bỉ cô, cô cũng không hồi tiếc.

Cho dù chủ tịch Tử Quỳnh là bạn bè của Lâm Tử Minh, cho dù cô bị người đời phỉ nhỏ, cho dù cô có lỗi với Lâm Tử Minh, thì có sao?

Lâm Tử Minh không hê biệt giò phút này trong lòng Sở Phi đang dậy sóng. Hắn nhẹ nhàng an ủi Sở Phi, tiệp tục dùng giọng nói khàn khàn nói chuyện: “Tôt rồi , không cần sợ, đã an toàn rồi, mọi chuyện ổn rồi.”

Sở Phi ngắng đầu lên, cô nhìn chủ tịch Tử Quỳnh, nhìn thắng vào cặp mắt thâm thúy mà mê người. đó, “Chủ tịch, cám ơn ngài! Tôi thật sự cảm ơn ngài rất nhiều.”

Lâm Tử Minh cười cười, nói: “Không cần khách khí, đấy là chuyện tôi nên l&M‹.ˆ Nếu đổi lại là trước kia, cô sẽ rất thất vọng, nhưng hiện tại, cô đã đưa ra quyết định, cô không hè thấy | buồn nữa dù Sở Phi nghe hiểu ý của chủ tịch đơn giản là bởi vì Lâm Tử Minh mới cứu cô.

Lâm Tử Minh thầy cô cúi đầu, vẫn tưởng Sở Phi vẫn thương tâm khổ sở, nghĩ tới trên mặt đất đầy mảnh vải xế nát, “Phi Phi, Hoàng Văn Hoa đã làm gì cô sao? “

Lâm Tử Minh hông thể không suy nghĩ theo hướng này., nêu thật là như vậy, hắn sẽ áy náy cả đời mắt.

Đánh giá từ tình hình của Sở Phi lúc nấy, bị trói, quần áo cũng lộn xôn, lỡ như danh tiêt của Sở Phi…… Hắn sẽ khiến Hoàng Văn Hoa tan xương nát thịt.

Một tiếng gọi Phi Phi, làm Sở Phi run rầy , đấy là lần đầu tiên chủ tịch Tử Quỳnh qoi cô như vấy. có phải hav không, chủ tịch Tử Quỳnh thật sự đối cô vẫn có chút tình ý?

“Không có không có, ngài yên tâm, tôi vẫn còn trong sạch, , Hoàng Văn Hoa còn không Có kịp, chạm vào tôi.”

Sở Phi Phi vội vàng giải. thích nói, sợ bị chủ tịch Tử Quỳnh hiểu làm .

Lâm Tử Minh nghe xong, hắn thả lỏng rất nhiều, không có bị Hoàng Văn Hoa làm nhục, vậy thì tốt rồi, chứng tỏ hắn đã tới kịp .

Sở Phi Phi nghe được Lâm Tử Minh thở dài như trút được gánh nặng , cô trong lòng ngọt ngào như mật.

Điều này cho thầy chủ tịch Tử Quỳnh quan tâm đến cô mà không phải bởi vì Lâm Tử Minh.

Cô biết, cảm giác của mình sẽ không sai.Lần trước, cô cùng chủ tịch Tử Quỳnh tiếp xúc , cô vân cảm thấy điều đó. Vẫn là cảm nhận được chủ tịch Tử Quỳnh có kia tình cảm với cô.

Lâm Tử Minh nói những lời đó chỉ để lừa cô mà thôi.

Hoặc là chủ tịch Tử Quỳnh đã lừa_ Lâm Tử Minh, dù sao cô hiện tại vẫn là vợ của Lâm Tử Minh.

“Chủ tịch, tôi có thể xem mặt của ngài được không?

Đột nhiên, Sở Phi nói ra một câu khiến Lâm Tử Minh trong lòng run sợ

Sở Phi cô lấy hết dũng khí, mới có thể nói ra những lời này, sau khi nói xong, mặt cô cũng bắt đâu đỏ lên.

Nhưng thay vì lảng tránh, cô lại ngâng đâu lên, nâng thẳng cái cô trăng muốt của mình,nhìn chằm chằm chủ tịch Tử Quỳnh.

Lâm Tử Minh bị ánh mất của cô làm tim đập nhanh dữ dội, trong lòng thậm chí có chút kích động , hắn điên cuông suy đoán vệ suy nghĩ của Sở Phi, Sở Phi nói như vậy là vì cái gì?

Có phải đã nhận ra thân phận của hắn không?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 298


CHƯƠNG 298

Hay đấy chỉ là thử nghiệm của cô?

Trong cơn hoảng loạn, hắn không chú ý đến ánh mắt của Sở Phi, rõ ràng Hà tràn ngập nhiệt huyết và tình cảm.

Trên thực tê, trái tim của Sở Phi cũng đập rất nhanh.Thấy chủ tịch Tử Quỳnh không nói gì, cô nghĩ rằng chủ ch Tử Quỳnh đã đồng ý , còn vươn tay đến, muốn lấy đi mặt nạ của chủ tịch Tử Quỳnh.

Lúc này, Lâm Tử Minh cuối cùng cũng phục hồi tinh thần, hắn vội vàng bất được tav Sở Phi . trầm diona quát: “Cô đang làm gì vậy? “

Sở Phi không hê sợ hãi, cô vẫn dũng cảm nhìn Lậm Tử Minh, hơn nữa còn càng tiền gần hơn, Lúc này, nhiệt độ cơ thê cô tăng lên rất nhiều, hormone nữ giới dường như cũng sản sinh nhiêu hơn.

Cô đ*ng t*nh khiến cho giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng, dễ nghe, “Tôi muôn nhìn thấy khuôn mặt của ngài, có thể chứ?”

Tuy nhiên, Lâm Tử Minh là tên có EO cực kỳ thấp, đã hiểu lầm ý của Sở Phi ,trầm giọng nói: “Là sao? cô nghỉ ngờ thân phận của tôi?”

Cảm nhận được sự xấu hồ của Lâm Tử Minh_, Sở Phi vội vàng giải thích, nói: “Chủ tịch ngài hiểu lầm rồi , Tôi muôn nhớ kỹ khuôn mặt của ngài, cả đời cũng không quên!” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Tử Minh ngấy ngần cả người.

Nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng của Sở Phi, đôi mắt đong đầy tình cảm, cho dù hắn là thằng ngốc, cũng nhận ra được, Sở Phi đấy là đ*ng t*nh, đối với hắn đ*ng t*nh !

Ngay lập tức, Lâm Tử Minh mắt bình tĩnh, tim đập nhanh đến mức khoa trương, như có thê nhảy ra khỏi lồng ngực bắt cứ khi nào.

Kết hôn bốn năm , Sở Phi chưa bao giò có thái độ này với hắn, chiêu này lực sát thương cực mạnh.

Và điều quan trọng nhất là, lúc này, Sở Phi thật sự rất mê người , làm cho Lâm Tử Minh phút chốc, cũng ngân ngơ.

Nhân lúc hắn ngắn ngơ, Sở Phi lập tức đưa tay chạm vào mặt nạ và bắt đầu kéo lên.

Lâm Tử Minh cảm thấy căm chọt lạnh, lập tức tỉnh lại, hãn nhanh như chớp bắt lấy tay Sở Phi , không khôi? chê được lực, bóp n. cô tay Sở Phi, làm cho Sở Phi nhưn mặt đau đón.

Hắn vội vàng buông tay Sở Phi, bước trở VỆ, bảo trì khoảng cách với Sở Phi, nói: “Cô thành thật một chút cho tôi, đừng nghĩ muốn xem mặt tôi, cô sẽ tự chuốc lấy cái chết. Biết chưa?”

Hắn có ý nói thật đáng sợ để hù dọa cô.

Sở Phi thật sự sửng sốt, nhưng cô nhanh chóng thả lỏng, bởi vì cô không sợ.

“Không sao, tôi không sợ.” Sở Phi đứng thắng ,nói.

Lâm Tử Minh nhất thời không nói nên lời.

Lần này cuối cùng hắn cũng có phản ứng, tình huống này không phù hợp đề ở lại lâu, hắn phải nhanh đem Sở Phi rời đi mới được.

“Xung xe rời khỏi đấy trước.” Lâm Tử Minh khàn khàn nói, giúp Sở Phi mở trói, đỡ cô xuống xe, sau đó hắn lầy ra khắn giấy, lau tắt cả những chỗ trên xe mà hãn chạm vào. Xóa dâu vận tay của đi, hắn không muốn để lại bằng chứng.

Làm xong việc này, hắn mới mang Sở Phi đem lên xe hắn.

Vì vội vàng, hắn vẫn lái chiếc Audi A7, mà mặc dù chiếc Audi này, Sở Phi tuy răng không có xem qua, nhưng hôm qua cô có nghe Sở Thiên .

nói một chút, nói Lâm Tử Minh ngày đó đã lái chiếc Audi A7 đến đón nó, hơn nữa xe đầu còn đụng phải.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 299


CHƯƠNG 299

Thật trùng hợp, mặt trước của chiếc Audi này rõ ràng đã bị đụng qua.

Sau khi lên xe, cô nghỉ ngờ nói:: “Chủ tịch, chiếc Audi A7 của anh, là hỏi mượn Lâm Tử Minh sao?”

“HẢ?” Lâm Tử Minh nghe nói như thế, hắn trong lòng lộp bộp , ở mặt ngoài vẫn ra vẻ bình tĩnh, “Sao cô lại hỏi như vậy?”

Sở Phi vân là không suy nghĩ gì, cô nói: “Bởi vì Lâm Tử Minh cũng có một con Audi A7, đầu xe cũng vừa bị đụng móp.”

Lâm Tử Minh thầm nghĩ bản thân thật sơ sót, tự nhiên đem những chỉ tiết này đều quên hết.

Cũng may, hắn trước đó có nói qua với Sở Phi, hắn củng chủ tịch Tử Quỳnh là bạn tốt, nêu không chỉ vì điểm này , thật sự là nguy hiểm .

Hắn thoải mái thừa nhận: “Đúng vậy, tôi tới vội vàng, mượn tạm xe Lâm Tử Minh.”

tíAj 0 TIẾT ” Sở Phi gật gật đầu, cũng không hoài nghỉ, Lâm Tử Minh âm thâm thở dài nhẹ nhõm ..

Xe lái rất nhanh liền trở về nội thành, suốt đoan đường bọn họ đêu không ai lên tiêng.

Sở Phi tâm tình khẩn trương, vừa hưng phần, lại vừa thấy rồi rằm.

Rất nhiều lần cô cố lấy hết dũng khí, muốn thổ lộ với chủ tịch Tử Quỳnh, nhưng mỗi lần cô quay đầu nhìn hắn, cô tự nhiên lại không thốt nên lời .

Trong lòng không ngừng động viên bản thân, còn thời gian, còn thời gian, chờ một lát, sẽ có cơ hội nói Lâm Tử Minh nhìn Sở Phi ngại ngùng, không ngừng mà nhìn lén hẳn, còn có vẻ rất thẹn thùng .Hắn có là tên EQ thấp, nhưng lúc này cũng hiểu được, Sẽ Phi này hình như là có tình cảm với hắn.

Nhưng mà, hắn bấy giò chính là thân phận chủ tịch Tử Quỳnh đó.

Nói thật, tâm tình hắn hiện tại cũng rất phức tạp .

Nói theo cách khác, Sở Phi làm như Ì vậy xem như cũng là phản bội hắn , mả hắn cũng là tự cắm sừng mình luôn, thật sự quá máu chó rồi.

Tuy nhiên, trong lòng hắn cũng không có nhiều phẫn nộ, mà là một loại cảm xúc vui mừng nói không nên lời . Đổi góc độ khác mà nói, dù sao là Lâm Tử Minh cũng chính. là chủ tịch Tử Quỳnh, hai người đều là ham Bỗng nhiên, hắn nảy ra một ý tưởng khá táo bạo.

Nếu, chính hắn tháo mặt nạ xuống, để Sở Phi biết chủ tịch Tử Quỳnh chính là hắn, Sở Phi sẽ thế nào? Sau khi ý tưởng này nảy sinh, hắn cũng nhịn không được mà tim đập thình thịch .

Vì thế hắn lái xe cũng không thể nào tập trung , may mãn là lúc này trên đường cũng không nhiều xe đi lại, nếu không, khả nắng hắn có thể sẽ gấy ra tai nạn giao thông.

Trong lúc nhát thời, bên trong xe cả hai người đều suy nghĩ miên man, tâm tình đều dậy sóng.

Đi môt chặng đường. cuối cùng thì xe cũng chạy đến cửa tiểu khu nơi Sở Phi ở , Lâm Tử Minh dừng xe, Sở Phi lập tức nói: “Tôi bấy giờ còn chưa muốn vệ nhà, nêu không chúng ta đi nơi khác đi dạo GÌ “Hả?À, được…… “Lâm Tử Minh gật gật đầu, thật ra hắn cũng có ý này, bởi vì hắn có thỏa mãn khi lầy – thân phận chủ tịch Tử Quỳnh này ở Bang cùng Sở Phi.

Những lúc thế này Sở Phi rất ôn nhu, rất quyên rũ , hắn từ lúc quen cô đến giờ chưa từng thấy qua.Hiện tại hắn trăm phần trăm xác định, Sở Phi đã hoàn toàn yêu hắn .

Đột nhiên EGQ cao lạ, Lâm Tử Minh cố ý chạy đến đỉnh núi hẻo lánh , phía sau Hước toàn không ai , nếu mở ra trần xe , trên đỉnh đầu là một bầu trời đầy sao.

Xe ngừng lại.

“Thật ra có một việc……

“Chủ tịch, có một việc……..

Bọn họ đồng loạt nhìn phía đối phương, cùng nhau phát ra thanh âm.

Bởi vì sự ăn ý bắt ngờ, làm cho bọn họ sửng sốt một chút, sau đó đều bật cười.
 
Back
Top Bottom