Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 260


Chương 260

“uh, tìm tôi có chuyện gì.”Lâm Tử Minh ngữ khí bình thản.

Lâm Viên Dương .cung kính nói: “Anh Tử Minh, là như vậy, sắp tới Lâm gia tổ chức tiệc, các trưởng bối năm nay đều muốn anh trở về tham gia, dù sao anh cũng là con nối dòng của Lâm gia, tất cả mọi người thực hy vọng anh trở về đấy.”

Nghe nói như vậy, Lâm Tử Minh nhịn không được bật cười, “Phải không? , Trước kịa như thế nào lại không bảo tôi trở vê.”

Lâm Viễn Dương hậm hực nói: “Trước kia chỉ là hiểu lầm chưa được cởi bỏ, hiện tại hiểu lầm đã có đáp án, tất cả mọi người. muốn anh quay về. Hơn nữa, anh cũng lâu không có trở về tế bái ông nội, lẫn này gia tộc hội, gia chủ chọn một ngày lành, tính toán đề cho ông nội đổi một cái bảo địa phong thủy.”

Ông nội…

Trong long Lâm Tử Minh lập tức phức tạp, trong đầu hắn, kìm lòng không được suy nghĩ đến khuôn mặt uy nghiêm mà lại hiện lành của ông nội.

Lần cuối gặp mặt ông nội hắn cũng không gặp được, nhớ đền, hăn trong lòng không khỏi một trận đau đón!

Ở Lâm gia, cũng chỉ có ông nội đối hắn tốt nhất .

Một trận trầm mặc, Lâm Viễn Dương cũng không dám quấy rầy mạch suy nghĩ của Lâm Tử Minh.

“Ông nội còn để lại vật gì?”Lâm Tử: „ Minh hỏi.

Lâm Viễn Dương có chút ngạc nhiên, có chút xấu hỗ nói: “Chuyện này em cũng không biết, hậu sự của ông nội, đều là gia chủ phụ trách.”

“Ngày.”Lâm Tử Minh lại không đầu không đuôi hỏi một câu.

Lâm Viễn Dương vội vàng nói: “Tháng này ngày 28, đến lúc đó em có thê đích thân mình tới đón..

Tút, Lâm Tử Minh không để cho hắn có cơ hội nói xong, liền trực tiếp cúp điện thoại.

“Thế nào, hắn đồng ý không?”

Ở phía sau Lâm Viễn Dương, là một người trẻ tuổi đang đánh golf, một thân toàn từ trên xuông dưới đều là hàng hiệu, cả người phát ra hơi thở tôn quý đích, vừa nhìn liền biết xuất thân Phú nhị đại.

Hắn nói xong câu đó, tiêu sái huy cán, phanh một chút, đem gôn đánh bay ra ngoài, ở trong không trung xuất hiện một đường pa-ra-bôn xinh đẹp, sau đó vững vàng rơi vào một hồ chính giữa, khiến cho người xung quanh đều kinh hô.

Lâm Viễn Dương đối với vị Phú nhị đại này từ trong xương đều hiện ra cung kính, nói chuyện đều phải cong thắt lưng, mỗi một câu đều phải ở trong đầu châm chước qua, không dám dễ dàng nói ra miệng, sợ đắc tội đối phương.

“Quav về Đai thiếu gia. Lâm Tử Minh trực tiệp cúp điện thoại, không có cho câu trả lời chính xác.”Lâm Viễn Dương cung kính nói.

Đại thiếu gia cười nói một tiếng, “Phải không?”

Sau đó hắn tháo kính râm xuống, lộ ra khuôn mặt của hắn, cùng Lâm Tử Minh có vài phần tương tự, thực chất mà nói, so với Lâm Tử Minh đẹp hơn một chút.

“Hắn sẽ trở về, tôi hiểu hắn.” Miệng.

hắn nhéch lên, lộ ra một cái tươi cười ý vị thâm trường đích, sau đó thì thào nói: “Em trai tt của ta, mạng của cậu thật đúng là lớn, bốn năm trước cũng không. đánh chết được cậu, còn đề cho cậu chạy ởi.. Còn đề cậu trốn ở Sở gia, nuốt giận mà sông bốn năm.”

Lời hắn nói rất nhỏ, nhìn như là lầm bầm lầu bầu, chính là thanh âm lại vừa vặn đề cho Lâm Viễn Dương nghe được, làm cho Lâm Viễn Dương trong lòng không yên không được, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng mà toát ra.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 261


Chương 261

Đại thiêu gia đây là có ý gì, hắn chỉ là một nhân vật nhỏ, lời này đê hăn nghe được, không phải là muôn mang của hắn. kí chỉ có thê làm bô như cái gì cũng chưa nghe được. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đại thiếu gia khóe miệng nhếch lên độ cung càng hơn, cũng không biết hắn trong lòng suy nghĩ cái gì, tiếp tục nói: “Cậu cho là chiêm được thừa kế của ông nội, là có thể Xoay người làm chủ nhân sao? Không có khả năng, con kiến thủy chung vẫn là con kiên, cho dù lại được nhiều thừa kế thì sao, cũng không thành được thần long, thay đồi không được thấp kém trong cương tủy.”

Tiếp theo, hắn trực tiếp đối Lâm Viễn Dương cười nói: “Viễn Dương, cậu cũng cho là vậy?”

Lâm Viễn Dương cả người rùng mình, mồ hôi lạnh toát ra không ngừng, trên đầu ào ào túa ra, phía sau lưng cũng lập tức bị ướt một mảng, vẻ mặt hắn cầu xin, nói: “Đại thiệu gia, tôi, tôi không BIỂN… ; Vô luận là đại thiếu gia, hay là Lâm Tử Minh, hắn đều đắc tội không nổi.

Mắu chốt là, đại thiếu gia nói với hắn chuyện này là có ý gì?Gõ hắn sao không?Nhưng mà chính hắn cũng không ý nghĩ gây rồi nào.

Đại thiếu gia ha ha cười, vỗ vỗ bờ của hắn, nói: “Không cân khân trương, cậu còn còn chưa đủ tư cách, để cho tôi phải đối phó cậu.’ Lâm Viễn Dương liên thanh nói lời cảm tạ, “Đa tạ đại thiếu gia khai ân, đa tạ đại thiếu gia khai ân!”

Đại thiêu gia lại nói tiếp: “Nghe nói em trai này của tôi, gân. nhất rất phong cảnh, thu mua công ty Tử Quỳnh, lúc trước chỉ là một tên ở rễ bé TH biến hóa nhanh chóng trở thành ông chủ lớn, ha ha.”

“Chỉ có điều, Tử Quỳnh chỉ là một công ty nhỏ, hắn lại nhảy vào, có thể tạo ra song gió gì?”

“Tốt lắm, cậu đi đi, tôi phải đánh golf.” Đại thiếu gia huy phất tay, tống Lâm Viễn Dương đi.

Sau khi Lâm Viễn Dương rời đi, trong mắt đại thiếu gia hiện lên một { hàn quang, miệng nhâm nuốt hai lần tên của Lâm Tử Minh, vung mạnh cán, dùng sức đánh gôn bay ra ngoài, khí lực to lớn, trực tiêp đem gậy golf đánh lệch.

Hoàng Văn Hoa cùng Tư Đồ Nam ở tòa nhà Tử Quỳnh đợi thật lâu, vẫn không đợi tin Lâm Tử Minh đi ra, bọn họ cũng. chỉ biết buông tha. Để cho bọn họ ở trong tòa nhà Tử Quỳnh đánh người, loại chuyện này bọn họ cũng không dám làm ra, cuỗi cùng đành phải mang theo không cam lòng rời đi, đợi lân sau có cơ hội, lại tìm phiền phức cho Lâm Tử Minh.

Sở Phi ở bên này, từ khi cô lên làm chủ tịch của Thịnh Khoa, cuồng độ công việc của cô lập tức liền gia tăng lên rất nhiều, vốn đã không có thời gian rảnh, hiện tại lại càng thêm thiếu.

Hôm nay Sở Thiên nghỉ, trước kia đều là cô chở Sở Thiên về, hiện tại cô không có thời gian, cuôi cùng đành phải gọi điện thoại cho Lâm Tử Minh, bảo Lâm Tử Minh thay cô chở Sở Thiên vê.

Lâm Tử Minh vừa vặn tan tầm, phân phó của Sở Phi hắn đương nhiên sẽ không chối từ, rất sảng khoái mà đáp ứng.

Tắt điện thoại, một lát sau nhân, Sở Phi mới nhớ đên, xe Volkswagentrong nhà bị cô lái lại đây , Lâm Tử Minh nào có xe đi đón Sở Thiên?

Cô lại vội vàng gọi cho Lâm Tử Minh, để cho Lâm Tử Minh trước lại đây đem xe lái đi, chính là trong điện thoại, Lâm Tử Minh lại nói, hăn có xe, không cân qua lây xe.

Sở Phi cũng không nghĩ nhiều, ừ một tiếng liền cúp, cô hiện tại trên tay còn có rât nhiều công việc còn chưa hoàn thành đấy.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 262


CHƯƠNG 262

Sở Thiên trong phòng, thế nhưng hắn một chút cũng không vui vẻ, bởi vì hắn bị đoạt mất tình nhân, hắn cực khổ theo đuổi nữ thần hai học kỳ, cuối cùng vẫn bị một tên Phú nhị đại đoạt đi, hơn nữa còn ở trước mặt hắn khoe khoang, làm hắn tức giận không nhẹt Như thế thì cũng thôi, nhưng chuyện làm hắn không chấp nhận được nhất, là cô gái kia lại đem cuộc nói chuyện.

với hẳn lưu lại, gửi cho bạn bè, tât cả đều nói hắn hành vi “chó l**m”

chỉ hành vi trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình nhưng vân cô chấp theo đuổi, không biêt giới hạn , xử phạt công khai, khiến cho hắn ở trong trường học có tiếng xâu. Hiện tại hãn có biệt danh là “chó liềm”, tất cả mọi người. không kiêng nê gì mà trào phúng hắn “chó liêm” còn không”

có tiên.

Đối với chuyện này, hắn rất sự tức giận, rất căm tức, rất muốn nổi bão, rất muốn tìm đôi câu nam nữ này báo thủ! Nhưng mà hắn không dám, hắn không có lá gan này, bồi cảnh của tên phú nhị đại này so với hắn mạnh hơn, không phải hắn có thể đắc tội, cho nên hắn cho dù ủy khuất, cũng chỉ có thê ngậm bồ hòn làm ngọt!

Hiện tại thật vất vả mới chờ được đến kì nghỉ, hắn cuối cùng cũng có thể rời khỏi cái nơi chết tiệt này.

Cho nên sau khi tan học, liền trở về ký túc xá, lấy hành lý, nhanh chóng rời đi.

Lúc này, chắc chị hắn đang ở công trường chờ hắn.

Nhưng mà hắn vừa mới chuẩn bị đi, thì hai người cùng tiền vào kí túc xá, nói: “Sở Thiên, cậu nhanh nhữ vậy đã thu dọn xong đồ? Này không giông phong. cách của cậu, mọi khi không phải cậu là người cuối cùng sao?”

Sở Thiên nói: “Chị tôi tới đón tôi rồi, không thê đề chị ây đợi lâu, băng không chị sẽ măng tôi mật.”

Một người trong đó ngăn hắn lại nói: “Haizz, không nên vội vàng như vậy, Tiền Thiếu nói muốn mời toàn bộ lớp chúng ta đi quán bar Hải Bì, bao một phòng lớn, cậu cũng cùng đi đÌ, nghe nói nơi đó có rất nhiều người đẹp.”

“Đúng vậy Sở Thiên, cậu thích nhất là đi quán bar Hải Bì, lần này lại miễn phí, không thể bỏ qua.

“Nói Tiền Thiếu quả nhiên là giàu Có, mời nhiều người chúng ta như vậy đi tới Hải, như thê nào cũng phải tiêu mây vạn đi?”

“Người ta Tiền Thiếu là siêu cấp phú nhị đại, mấy vạn với hắn mà nói tính là cái gì”

“Kia thật cũng là, có tiền thật là thíh Hai người bạn củng ký túc xá, cậu một lời tôi một ngữ nói xong, không chút đề ý sắc mặt Sở, Thiên cảng ngày càng khó coi, năm chặt năm tay.

Hắn vẫn bày ra vẻ tươi cười nói: “Tôi có việc phải đi về, sẽ không tham gia náo nhiệt, các cậu đi đi.”

Nói xong, hắn liền lách qua bọn họ ˆ rời đi.

Ngay lúc này, từ cửa, hai người con trai lại tiến vào, không phải bạn cùng kí túc, mà là ký túc xá bên cạnh, bọn họ hai tay, đút túi, chặn Sở Thiên, cười nói: “Hi, đồng chí “chó liệm”, mày không phải thích nhất “l**m” Liêu Thiên sao, lân này cô ây cũng đên Hải đấy. Đến lúc đó phát huy thuộc tính “chó l**m” của mày, biệt đâu Liêu Thiền thưởng cho mày mây Cục xương, ha ha ha…….

Người còn lại cũng cười theo.

Sở Thiên nghe nói ñhư thế, sắc mặt hắn nhát thời liền thay đổi, nghiền răng nghiền lợi, phần nộ tới cực điểm, ảnh mắt cũng lập tức đỏ lên, gắt gao trừng mát nhìn hai người đối phương, năm chặt năm tay, móng tay đêu đâm vào thịt.

No thần kinh, hai chúng mày mới à “chó liễm”, “chó liễm” Tiện Phong, bình thường có không ít tiền từ việc uy liềm Tiên Phong nhỉ!” Sở Thiên phản kích nói, lời hãn nói lập tức khiến cho hai người kia phân nộ, đây hắn một phen, chỉ vào mũi hắn măng: “Mày nói cái gì, có giỏi lặp lại lần nữa!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 263


CHƯƠNG 263

Hai người kia là sinh viên thể dục, về phần dáng người. đều hơn so với Sở Thiên, hiện tại một trái một phải đứng ở trước mặt Sở Thiên, xăn tay áo, hung tợn trừng mắt nhìn hắn, như hỗ rình môi.

Sở Thiên lập tức liền kinh sợ, dáng người hắn nhỏ, đánh không lại hai tên sinh viên thể dục, cúi đầu, thanh âm mêm đi rất nhiều, nói: “Tao phải về nhà, bọn mày tránh ra.”

Hai tên sinh viên thể dục thấy Sở Thiên kích động như vậy cũng không tức giận, bọn hãn cũng không dám làm chuyện xăng bậy, dựng thẳng lên ngón “chửi thê”đôi với Sở Thiên, đề cho hắn rời đi.

Chuyện này, khiến cho rất nhiều người đều nhìn thấy, đều đối với Sở Thiên chỉ trỏ , cùng các loại cười nhạo, làm cho Sở Thiên cảm thấy được nhục nhã trước nay chưa từng có, cái mũi hắn cay cay, cô gắng nhịn nước mắt, tăng nhanh tốc độ chạy xuống lầu, thầm nghĩ chạy nhanh về nhà.

Nhưng lúc hắn xuống lầu, liền nhìn thấy Liêu Thiến đang đi tới, trên mặt.

tràn đây tươi cười sáng lạn, mặc quân áo thời thượng, phô bày ra dáng hoàn mỹ, phôi hợp khuôn mặt xinh đẹp của cô, có thê nói là lực sát thương mười phần, Sở Thiên nhìn thoáng qua, lập tức hắn bị hút vào, nhịp tim căn bản khống chế không được mà kịch liệt nhảy lên!

Liêu Thiền nhìn đến hắn, tươi cười trên mặt càng thêm sáng lạn, hơn nữa đi nhanh hơn, tràn ngập vui sướng hướng về phía hăn mà ởđi tới.

Chẳng lẽ Liêu Thiến hồi tâm chuyên ý, phát hiện chỗ tốt của hắn, muốn một lần nữa trở lại vòng tay của hắn sao? Trong nháy mắt, tim Sở Thiên đập càng nhanh, nhanh vô cùng, hormone toàn thân cũng bắt đầu chạy loạn, làm cho cả người hắn đều ngập tràn trạng thái phân khởi cùng hạnh phúc, cũng lộ ra tươi cười, bước nhanh hơn, hướng Liêu Thiền mà đến.

Hắn thật sự rất thích Liêu Thiến, nếu Liêu Thiến nguyện ý hồi tâm chuyển ý, cho dù Liêu Thiên đã cùng Tiên Phong dây dưa qua, hắn cũng có thể châp nhận.

Khoảng cách càng ngày càng gân, hắn cũng càng kích động, tim đập càng lúc càng nhanh, lúc này, Liêu Thiền dang hai tay, muôn tiên vào trong ngực hẳn.

Thấy một màn nhưữ vậy, tươi Cười trên mặt Sở Thiên liền càng thêm dấu không được, bỏ qua suy sút cùng chán nản lúc trước, cười đến vô cùng cao hứng.

Nhưng mà, Liêu Thiên căn bản là không phải hướng hắn tươi cười, lại càng không muôn tiền vào trong ngực hăn, Liêu Thiến bỏ qua hắn, như con yến nhỏ tiên vào lòng người con trai kia, hơn nữa nũng nịu nói: “Anh yêu, em rất nhớ anh.”

Nháy mắt, Sở Thiên nghe được thanh âm tan nát cõi lòng của chính mình, răng rắc răng rắc, trái tim bê thành mây chục mảnh, hơn nữa cả người đêu cứng ngắc, còn vận duy trì tư thế dang tay, muốn bao nhiêu xâu hỗ có bấy nhiều xâu hỗ.

Hắn máy móc mà nhìn qua, hóa ra Liêu Thiên ôm không phải là hắn, mà là Tiền Phong bên cạnh hắn, vị này vừa đẹp trai lại vừa có tiền.

Liêu Thiến ôm lấy cổ Tiền Phong, sau đó nồng nhiệt hôn lên , quay đầu đối Sở Thiên nói: “Chó l**m, cậu nghĩ rằng tôi vừa rôi là cười với cậu sao?

Cậu cũng đừng tự mình đa tình .”

Tiền Phong ha ha nở nụ cười, “Anh vừa rồi hẳn là nên lấy điện thoại ra chụp lại, cười chết anh, ha ha ha.”

Phía sau, dưới lầu ký túc xá có rất nhiều người, cũng thây được cảnh tương vừa rôi. bon ho đều không lưu tình chút nào mà cười nhạo Sở Thiên, thậm chí còn có người lấy di động ra chụp lại.

Có người cung kính mà lấy di động đưa cho “Tiền Phong, nịnh nọt nói: “Tiền thiếu, tôi có quay lại một màn vừa rôi, cậu xem xem, Sở Thiên người này vừa rồi cười đến vui vẻ, thật đúng là nghĩ rằng chị dâu muốn ôm hắn đấy.”

Tiên Phong xem video, cười ha ha, nhìn vài lần, quả I nhiên là hình ảnh dọa người vừa rồi của Sở Thiên, hắn đập đập tay, đối với đàn em bên cạnh nói: “Không tôi không tồi, làm. tốt lắm, gửi vào trong các group đi, đề cho mọi người xem xem sắc mặt Sở “chó l**m” của chúng ta. Cậu rất thông minh, đáng thưởng!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 264


CHƯƠNG 264

Đàn em bên cạnh Tiền Phong, lập tức đưa năm trăm tệ cho đôi phương, lập tức làm cho đối phương kích động “ˆ không thôi, năm trăm tệ, đối với một sinh viên: bình thường mà nói, không phải là số tiền nhỏ. Mẫu chót số tiền này đến quá dễ dàng, chỉ cần chiếc video mà thôi.

“Cám ơn Tiền Thiếu! Cám ơn Tiền Thiếu!” Đối phương cầm tiền, quá _ kích động, không ngừng mà bám lấy Tiền Phong, làm những người khác không hâm mộ không được, chỉ hận chính mình vừa rôi không có thông minh như vậy, bằng không năm trăm tệ này là của bọn họ .

Sở Thiên lòng lạnh như băng, hắn gầm một tiếng, liền hướng Tiên Phong, miệng hô to: “Khinh người quá đáng, ông cùng mày liều mạng!”

Nhưng mà hắn quá yếu, căn bản chưa đến gần được Tiền Phong, đã bị hai tên đàn em thoải mái mà đả về, sau đó bị đạp không thương tiếc.

Dưới lâu ký túc xá nhiêu người như vậy, nhưng không ai nguyện ý giúp Sở Thiên, cho dù là bạn học quen biết Sở Thiên, bọn họ cũng chỉ ở một bên thờ ơ lạnh nhạt.

Trước hết Sở Thiên ở trong trường học quan hệ cũng không tốt, bởi vì tính cách hắn hay ra vẻ, khiển cho rất nhiều người trong trường nhìn hắn không vừa mắt, vả lại, Tiên Phong ở trong trường thế lực quá lớn, không ai dám đắc tội hắn.

Cho nên liên tạo thành tình trạng.

như vậy, mặc dù rất nhiều người ở hiện trường, đều không có ai dám vì Sở Thiên lên tiếng, trái lại rất nhiều người lấy điện thoại ra quay video, giậu đồ bìm leo.

Đối với loại tình trạng này, Sở Thiên cảm thấy uất ức xưa nay chưa từng có, nước mắt chảy ra.

Cũng may có thầy giáo đi qua đây, Tiền Phong vì bảo trì hình tượng, hắn đánh mắt sai khiến, để cho hai tên đàn em buông tha Sở Thiên.

Bị ăn mấy đòn, Sở Thiên mặt mũi bầm dập, bụi đầy người, thoạt nhìn cực kỳ chật vật.

Liêu Thiên rúc vào trong ngực Tiên Phong, nhìn Sở Thiên, cười nói, “Anh yêu, hắn thật trông giỗng như một con chó.”

Tiền Phong ôm thắt lưng Liêu Thiến, ha ha cười nói: “Em vừa nói như vậy, nhìn ra rất giống. Haizz, càng ngày càng giống, em xem dáng vẻ hăn khóc nhè, thật giỗng một con chó lưu lạc.”

“Đúng vậy, lúc trước thời điểm hắn theo đuổi em, chính là mười phần “chó liễm”, hiện tại bị đánh đau, lại là con chó lưu lạc, chó nhà có tang, thực sự thú vị.” Liêu Thiến khanh khách cười.

Sở Thiên lau nước mắt, hắn đời này chưa bao giờ chịu khuất nhục như vậy, đại học hắn học không nồi nữa, hán suy nghĩ , chờ sau khi trở vệ, hắn liền nói với bổ mẹ, học kỳ sau hắn không đi học nữa! Đánh chết cũng không đến trường!

Đồng thời trong, lòng hắn cũng oán trách, vì cái gì bố mẹ hắn không phải nhân vật lớn, vì cái gì người chị hắn kết hôn không phải ông chủ lớn, không thì, hắn sao phải chịu khuất nhục như vậy!

Hắn cúi đâu, ïu xìu đi vê phía công trường, thâm nghĩ nhanh chóng rời khỏi nơi chết tiệt này!

Ở phía sau, vẫn là CÓ rất nhiều người chỉ trỏ hắn, mỗi một câu, đều giỗng như kim đâm vào đầu hắn, cuối cùng làm cho hắn phải cắn răng mà chạy.

Rốt cuộc, chạy tới công trường, bỏ lại âm thanh phía sau, hắn lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại một phen lau lau nước mắt.

Hắn hít sâu một hơi, sau đó bắt đầu nhìn quanh, tìm kiêm chiêc xe Volkswagen Lavida của chỉ.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 265


CHƯƠNG 265

Nhưng mà hắn tìm một vòng, đều không thấy, có chút nghỉ hoặc, lẽ nào chị còn chưa đến? Hắn vội vàng gọi điện thoại cho Sở Phi, “Alo, chị, em đang ở công trường , chị vẫn chưa tới sao? Em không nhìn thấy xe của chị.”

Trong điện thoại truyền đến thanh âm mệt mỏi của Sở Phi, “Chị còn đang tăng ca, không có thời gian đi hy em, chị bảo anh rễ qua đón em, lúc này anh ấy hẳn là tới rôi, em gọi cho anh ấy xem sao.”

Sở Thiên nghe như thế. hắn lâp tức không vui, nói: “Cái gì? Chị đê cho tên phế \ vật Lâm Tử Minh tới đón em?

Chị à, đầu chị nghĩ gì vậy, chị biết rõ người em không muốn thấy nhất là hãn !”

Sở Phi tức giận nói: “Sở Thiên, em không thể nói anh rẻ như vậy, anh ấy giúp chị không ít việc! Em lát nữa thây anh \ây, phải nói chuyện hòa nhã với anh ây, biệt chưa?”

Sở Thiên tưởng mình xuất hiện ảo giác, tình huống gì vậy, . đây có còn là chị hắn không? Như thế nào lại bảo vệ Lâm Tử Minh?

“Chị, chị không cần đùa em, phề vật Lâm Tử Minh, hắn có thể giúp chị chuyện gì? Giúp chị cùng mẹ giặt quân áo sao? Nói thật, trên thê giới này, người đàn ,ông em xem thường nhất chính là hắn!” Sở Thiên miệng đầy ghét bỏ nói, lại mảy may cũng không nghĩ, hắn vừa rồi bộ dạng dọa người như thế nào.

Sở Phi vừa định nói chuyện, lúc này bên kia cô lại có sự tình phải vội giải quyết, cô rất nhanh nói: “Được rồi, không cùng em nói nhiều nữa, dù sao một chút nữa em thấy Lâm Tử Minh, phải khách khí một chút, nêu cứ như vậy, chị đánh em.”

Sở Thiên bĩu môi, trong lòng hắn rât không thoải mái, cho răng chị là đang qua quýt, vậy mà lại bảo Lâm Tử Mịnh tới đón hẳn, chẳng. lẽ còn ngại hắn không đủ dọa người sao?

Muốn hắn gọi điện thoại cho Lâm Tử Minh là không có khả năng, vạn nhất Lâm Tử Minh chạy xe điện tới đón hắn, thì hắn không ngóc đầu lên nổi!

Hắn dứt khoát ngồi xe bus về là được, dù sao lộ trình cũng không. tính là xa, không đến một giờ là có thể về đến nhà .

Nhựng mà, ngay tại thời điểm hắn chuẩn bị đi, chiếc Audi A7 cua một đường cong tuyệt đẹp, động cơ thanh âm dê, chạy đên trước mặt hắn, ngăn lại hắn, tiếp theo, cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt vừa quen thuộc lại chán ghét, đối hắn nói: “Chị cầu bảo tôi tới đón cậu, lên xe… Ơ, vết thương trên mặt cậu là sao?”

Người này đương nhiên chính là Lâm Tử Minh, hắn đã ¡đứng ở cổng trường một lúc, vừa rôi cũng thây được Sở Thiên, còn hướng Sở Thiên vây tay, nhưng Sở Thiên không có nạn thầy hắn, hắn đành phải lái xe lại.

Hắn liêc mắt một cái liên thây được vết thương trên mặt Sở Thiên, mũi cũng chảy máy, mắt cũng sưng lên, rõ ràng chính là bị người đánh, ánh mắt hồng hồng, chắc là vừa khóc một trận.

Sở Thiên nhìn thấy Lâm Tử Minh lại lái Audi A7 qua đây, nhất thời hắn mở to hai mắt, lộ ra biểu cảm kinh ngạc, hơn nữa dùng Sức xoa xoa mắt, phát hiện chính mình không xuất hiện ảo giác, Lâm Tử Minh thật là lái Audi A7, hơn nữa xem chất lượng, mới đến không thể nghỉ ngờ, vẫn đang dùng giây phép tạm thời, rõ ràng là xe mới mua.

Trong lòng hắn vô cùng kinh hãi, ở trong ân tượng hắn, Lâm Tử Minh chỉ là tên thập hèn, nghèo kiết hủ lậu, quanh năm đều chạy xe điện, làm sao sẽ tưởng tượng được, Lâm Tử Minh có một ngày có thê lái Audi A7?

Lâm Tử Minh nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của Sở Thiên, trong lòng hắn cũng khó tránh khỏi có vài phân đặc ý, cậu em vợ này, ngày đầu tiên hắn ở rễ đã đánh, cũng không thay đổi được hắn, hoàn mỹ kê thừa tính cách châm chọc khiêu khích của Liễu Tổ Hồng. Hiện tại có thể làm cho Sở Thiên kinh ngạc một phen, chính là rât có cảm giác thành tựu.

Chính là câu kế tiếp của Sở Thiên, làm cho hắn thiếu chút nữa tức chết.

“Anh từ đâu lén trộm được con Audi A7 này?” Sở Thiên cau mày, rất non túc nói: “Lâm Tử Minh, trộm xe chính là phạm pháp! Tôi khuyên anh nhanh chóng đi tự thú, tranh thủ giảm hình phạt, không cần liên lụy đên nhà chúng tôi.”

Lâm Tử Minh mắt trợn trắng nói: “Trộm cái gì mà trộm, cậu nói bừa gì đây, vừa mua, xe mới.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 266


CHƯƠNG 266

Audi A7 là xe nhập khẩu, đường nét tuyệt đẹp, tính năng tốt, đỗ ở công trường đại học, khiên cho rất nhiều người chú ý.

Sở Thiên rõ ràng không tin, cũng đảo cặp mắt trắng dã, không dám lên xe, mà nghỉ ngờ nói: ‘Bớt khoác lác, anh là phê vật ngay cả công việc cũng tìm không nổi, làm sao có tiền mua xe đắt như vậy? Nhanh khai thật đi, làm sao mà anh có xe này!”

Lâm Tử Minh không để ý sự không lễ phép của Sở Thiên, nói: “Thực không phải tôi mua, nói đúng ra, là người khác tăng.”

Sở Thiên nghe nói như Vậy, hăn liên tin, chị hãn Sở Phi vẻ ngoài cực kỳ xinh đẹp, cho dù đã kết hôn, người theo đuôi vẫn có một đồng | lớn, hắn lý giải thành, chiếc xe này chắc là người theo đuôi chị hắn tặng cho chị hắn.

Nghĩ như vậy, trong lòng hắn lập tức liền ngứa ngáy, Audi A7 đấy, hắn chưa có lái qua chiếc xe đẳng cấp như vậy đâu!

“Nhanh ì xuống xe, để cho tôi lái!” Sở Thiên vỗ vỗ cửa kính xe, hai mắt tỏa sáng, trong long hắn nỗi lên ý xấu, nêu hăn lái chiêc Audi A7 này đến trước mặt Liêu Thiên, Liêu Thiến có thê hay không hồi tâm chuyển ý?

Lâm Tử Minh không thích thái độ của hắn, nhíu mày nói: “Đây là xe của tôi, ngoan ngoãn gọi một tiếng anh rê, tôi có thể cần nhắc cho cậu lái thử.”

Sở Thiên lập tức khinh thường nói: Ũ “Hừ, còn giả vờ 2 Đây là xe của chị tôi, khẳng định là xe của mây người theo đuổi chị tôi tặng, cùng anh một chút cũng không có quan hệ. Nhanh đi ra, băng không tôi không khách khí với anh đầu.”

Lâm Tử Minh lười cùng Sở Thiên châp nhặt. dù sao này xe là Vương Thủ Quý tặng, cho dù đụng phải hăn cũng không đau lòng, dứt khoát đê cho Sở Thiên lái.

Nhưng mà kỹ năng lái xe của Sở Thiên căn bản không tốt, vừa mới có giây phép lái xe, còn chưa chạy quen, chiếc Audi A7 này lại vừa vặn mở tính năng hiệu suất, hắn một cước đạp xuông chân ga, xe trực tiếp vọt đi, rằm một tiếng, liền đụng vào chiếc BMWSs 525 phía trước.

Động tĩnh này, lập tức làm mọi người chung quanh dọa một trận, đều nhìn lại đây.

“Ai vậy? Lá gan lớn như vậy, ngay cả BMWS của Tiền Phong cũng dám đụng?”

“Xem dáng vẻ, hình như là Sở Thiên.”

“Đm, Sở Thiên? Chính là tên “chó l**m” sao? Hắn lá gan lớn như vậy, ngay cả Tiền Phong cũng dám trêu chọc? !”

Lúc này, Sở Thiên cũng phục hồi lại tinh thần lại, mặt hắn trắng bệch, lạnh run, bởi vì hắn cũng nhận ra, chiếc BMWs phía trước, đúng là của Tiền Phong!

Giờ khắc này, Sở Thiên thật sự chết tâm.

Vì cái gì lại đối với hắn như vậy, lại khiến cho hắn đụng phải xe của Tiền Phong, đây không phải là muốn mạng của hắn sao! Hắn không dám tưởng tượng, khi Tiền Phong nhìn đến tình hình như vậy, sẽ có vẻ mặt như nào, sẽ đối với hắn như thế nào!

Hắn thật hồi hận, sớm biết vậy, hắn sẽ không thê hiện, đoạt lấy xe từ tay Lâm Tử Minh, sẽ không gặp phải đại họa.

Ở một bên, Lâm Tử Minh nhìn đến loại tình huống này, hắn cũng là đầu đầy đường đen, cậu em vợ này cũng quá kinh đi, một cước đạp xuống liên, đụng phải BMWSs của người ta, tình hình này, mười vạn tám vạn cũng không đủ, sửa không nổi.

Than một tiếng, Lâm Tử Minh đi qua nhíu mày nói: “Cậu lái xe kiểu gì vậy dẫm mạnh vào chân ga thế làm gi Sở Thiên khóc, hắn lại hoảng loạn, nén giận nói: “Này không thê trách tôi, ai bảo chân ga phản ứng nhạy như vậy làm gì! Trước kia tôi lái xe, chân ga đều rất cứng, phải dẫm mạnh mới có thê đi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 267


CHƯƠNG 267

Lâm Tử Minh bưng trán, càng thêm không biết nói gì: “Trước kia cậu lái đều là xe cho gia đình, đơn vị nhỏ, chân ga tương đối lỏng lẻo. Cậu hiện tại lái là Audi A7, 3.0T mã lực, trăm km/1h, cậu nói thử xem?”

“Vậy, vậy hiện tại làm sao bây giờ?

Nếu không chúng ta nhanh trồn đi!”

Sở Thiên vô cùng sợ hãi nói, trán hắn đều bắt đầu toát ra mồ hôi lạnh .

Lâm Tử Minh mắt trọn trắng, bị ý tưởng của hản đánh cho choáng váng, nói: “Cậu ngộc à, gây chuyện lại chạy, muôn ngôi tù à. Liên hệ chủ chiếc xe này đÌ, báo cảnh sát, để báo cho bảo hiễm.”

Sở Thiên nghe nói như thế, hắn nặng nề nuôt một ngụm nước miệng, sắc mặt đều trở nên tái nhợt, muốn hắn đi tìm Tiền Phong, hắn thật sự không dám! Hiện tại hắn đồi Tiền Phong sợ hãi chính là sâu đến linh hồn ở chỗ sâu trong .

“Không, không không…” Sở Thiên đồng tử mât đi tiêu cự, cả người đêu run rây, Lâm Tử Minh nhìn đến bộ dạng của hắn, nhíu mày, hắn rất Thánh liền ý thức được vấn đề chỗ nào, hỏi: “Cậu quen biết chủ chiếc BMWs này?”

Sở Thiên đầu tiên là gật, gật đầu, sau đó lại lắc lắc đầu, thần sắc lúc đó, tràn ngập sợ hãi cùng kinh hoảng.

Lâm Tử Minh thông minh như nào, kết hợp với vết thương trên mặt Sở Thiên, hắn nháy mặt đã hiểu được, trầm giọng nói: “Vết thương trên mặt cậu, là chủ chiếc BMWSs này đánh?”

Sở Thiên cắn chặt răng, cúi đầu, thân thể run lẫy bây, lẫm bẩm không ngừng: “Làm sao bây giờ, vậy phải làm sao bây giờ mới tôt, bị Tiên Phong biết được, hắn sẽ đánh chết tôi…Lâm Tử Minh, đều tại anh tên phê vật này, đang êm đẹp, anh lái Audi A7 tới làm gì. Chuyện này là anh hại chết tôi!”

Quen biết Sở Thiên lâu như vậy, Lâm Tử Minh vẫn là lần đầu nhìn thấy bộ dáng khủng hoảng như vậy của hắn, không khỏi tò mò, Tiền Phong này rôt cuộc là thần thánh hương nào, lại có thê khiến cho Sở Thiên sợ thành như vậy?

Phải biệt rằng, Sở Thiên cũng là cái hỗn thế tiểu ma vương, tính cách kiêu ngạo, thời trung học còn kéo bè kết phái, lên làm tiêu lão đại, thật sự chưa thấy qua bộ dáng sợ hãi như vậy.

“Tiền Phong này là ai? Cậu với hắn như thế nào chọc phải thủ hằn?” Lâm Tử Minh trầm ,giọng hỏi, Sở Thiên là em vợ hắn, nêu thật sự bị người bắt nạt, hắn là anh rẻ, tất nhiên là phải giúp cậu em vợ ra mặt.

Sở Thiên tức giận mắng: “Nói cho anh nghe tác dụng rắm gì, anh chỉ là phế vật! Người ta chính là siêu cấp phú hai đại, dưới tay đàn em có rất nhiêu.. .Xong rồi xong rồi, lần này tôi thật sự xong đời rôi.

Đúng lúc này, trong đám người phát ra một tiêng: “Tiên thiêu ra đây rôi!”

Lập tức làm cho Sở Thiên giật mình; mặt càng ngày càng trắng bệch, thân thể cũng run rây càng thêm lợi hại, hắn nhìn xung quanh, muốn tìm một chỗ đề trốn.

Lâm Tử Minh hướng theo phương hướng mọi người nhìn qua, quả nhiên thầy được một người con trai khôi ndô tuần tú. kiểu tiêu thit tươi từ trong trường học đi ra, ở bên người hắn, có một cô gái xinh đẹp, thân mật ôm lấy tay Tiền Phong, trên mặt lộ ra tươi cười ngọt ngào, tràn ngập hạnh phúc.

Mà ở phia sau tên tiểu thịt tươi này, theo rất nhiều người, dường như đều là đàn em của hãn, phô trương không thể nói không lớn.

“Lâm Tử Minh! Anh phê vật chết tiệt . này, anh làm gì vậy, nhanh buông tôi ra đml” Sở Thiên muốn chạy trôn lại bị Lâm Tử Minh bắt được cô tay, nhất thời làm hắn nỗi trận lôi đình, quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy Tiền Phong cùng Liêu Thiền, trong đám người hâu hạ đi ra, hắn càng thêm kích động, dung hết khí lực giãy dụa.

Bắt đắc dĩ khí lực của Lâm Tử Minh so với hắn không biết phải lớn hơn bao nhiêu lân, giông như kìm sắt bắt lầy hắn, cho dù hắn giãy dụa như thế nào, đều giấy dụa không đươc, ngược lại càng thêm đau, gập đến độ hăn muôn dùng răng nanh căn Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh tiện tay đánh trên đầu hắn, mắng: “Thành thật chút đi!”

Sỏ Thiên trúng một bạt tay của Lâm Tử Minh, hắn nhật thời mở to hai mắt, lộ ra ánh mắt phẫn nộ cùng kinh sợ, “Lâm Tử Minh, anh phề vật này, anh lại dám đánh tôi?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 268


CHƯƠNG 268

“Lâm Tử Minh là để cậu gọi sao? Gọi anh rể!” Lâm Tử Minh lại đánh một phát nữa, hắn hiện tại đại khái hiểu được, Sở Thiên cùng với người kêu Tiền Phong có ân oán, bị người bắt nạt, hiện tại nhìn thấy người ta chỉ biết sợ. Đây là một cơ hội tốt, giúp Sở Thiên tìm lại uy nghiêm, để cho này cậu em vợ này nhận thức được thực lực của anh rễ hắn.

Trước kia hắn bởi vì lien quan đến Lâm gia, ở ẩn bồn năm, hiện tại hắn đã hoàn thành “sông dậy”, không cân phải ở ẩn, tự nhiên không cần lại cầu thả , nên đường hoàng như thế nào liền đường hoàng như vậy.

Đây cũng bước đầu tiên hắn chỉnh phục Sở Phi. í Sở Thiên liên tục bị Lâm Tử Minh đánh hai phát, ót hắn đau rát, khiến hắn phát điên lên rồi.

Nếu đổi là trước kia, hắn đã sớm cùng Lâm Tử Minh liều mạng, nhưng mà hiện tại, hắn không có lá gan này.

Vừa rồi bị đánh, hắn đôi Tiên Phong sợ hãi càng mạnh, hoàn toàn không muốn gặp mặt Tiền Phong.

Hiện tại hắn thật là vội muốn chết, nước mắt lại không không chịu thua kém mà chảy ra.

“Chết tiệt Lâm Tử Minh, THÊ lần này hại chết tôi, hại chết tôi.. =o, Thiên thật sự là khóc ra.

Lâm Tử Minh nhìn đến cái dạng này của hắn, không khỏi lắc lắc đầu, này cũng quá yêu đi, lại còn khóc, trái tim thủy tỉnh. Này cũng càng thêm kiên định, hắn quyết tâm nên vì Sở Thiên ra mặt.

Hắn võ võ bả vai Sở Thiên, an ủi nói: “Yên tâm đi, có anh rê ở đây, hăn không bắt, nạt cậu được đâu. Hôm nay anh rễ giúp cậu tìm lại uy nghiêm, nêu thật là cậu đúng, tôi sẽ khiên cho hắn cam tâm tình nguyện xin lỗi cậu.’ “Phil Anh bớt xạo đi! Chỉ bằng anh loại phê vật này, Tiên Phong một cái tát đánh bay…” Sở Thiên vẻ mặt khinh thường nói.

Lâm Tử Minh lạnh nhạt cười, không giải thích nhiều.

Lấy thực lực hiện tại của hắn, giáo huận một tên sinh viên, chẳng phải giống như chơi đùa.

Đương nhiên, hắn ra tay cũng điều kiện tiên quyết, Sở Thiên ở bên này phải đúng, bảng không chính là giúp người xâu làm việc ác.

Lúc này, Tiền Phong cùng đám người Liêu Thiến đã đi tới, hắn cũng thây được Sở Thiên, càng thầy được ở phía sau Sở Thiên, bị đụng hóp cả vào, chính là chiêc BMWSs vỗ cùng thê thảm…

Sắc mặt hắn nhất thời liền thay đổi, trở nên u ám.

“Đứa nào đụng vỡ xe ông thành như vậy, lăn ra đây cho ông!” Tiền Phong giọng điệu hung ác quát.

Theo tiêng quát to của hắn, mây trăm người xung quanh an tĩnh lại, thở cũng không dám thở mạnh.

Ngay cả Liêu Thiến bên cạnh hắn cũng bị dọa sợ, lạnh run.

Tiền Phong vừa rồi nhục nhã Sở Thiên, tâm tình còn rất tốt, nhưng mà hắn hiện tại đi ra liền nhìn thây xe mình bị đụng phải, tâm tình của hắn nháy mắt liền âm trầm!

Chiếc xe này tháng trước hắn vừa mới mua, tiêu hơn nửa tiền tiêu vặt của hắn, kết quả cứ như vậy bị người ta đụng phải, Ni không muôn phân nộ cũng không được!

Có một nói một, BMWS 525 đối với hắn mà nói không tính là đắt, hơn năm mươi vạn mà thôi, chính là, nhưng vứt bỏ chính là mặt mũi của hắn, cả Hoa Đại, ai chẳng biết đó là chỗ đậu xe độc quyền của Tiền ù Phong. hắn, xe chỉ đậu ở chỗ này?

Phản ứng đầu tiên hắn nghĩ chính là có người đang khiêu khích uy nghiêm của hắn, đây mới là chuyện không thể tha thứ nhất!

Không ai dám đáp lại hắn, uy danh của hắn ở Hoa Đại quá lớn mức, trong chốc lát. ngay cả những người biêt cũng khong dám chạm vào hăn lúc này.

Sở Thiên bên này, hắn đã bị dọa đến muốn ch** n**c tiểu, vốn hắn đã sợ Tiền Phong, hiện tại lại còn đụng phải xe của Tiên Phong, ‹ cái này Tiên Phong còn không bắt đánh chết hắn mới lại Hắn càng thêm hận Lâm Tử Minh, nếu không phải phé vật Lâm Tử Minh, hắn sẽ không đụng phải xe củaTiền Phong. Cô tình hiện tại Lâm Tử Minh còn không đề hắn đi, khẳng định là Lâm Tử Minh muốn trả thùI Sở Thiên thật hận.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 269


CHƯƠNG 269

“Anh rễ, tôi xin anh, anh thả tôi đi đi Tiền Phong là bá vương trường tôi, lân như đề hắn biết là tôi đụng, hắn ế g**t ch*t tôi!” Sở Thiên câu xin nói, Sân là lần đầu hắn gọi Lâm Tử Minh là anh rể đấy.

Lâm Tử Minh cười cười nói: “Cậu sợ.

cái gì, có tôi ở đây, không ai động được vào cậu.”

Sở Thiên thật không biết Lâm Tử Minh làm sao có dũng khí dám mạnh miệng nói ra như vậy, còn nghĩ răng Lâm Tử Minh là điên mật rôi.

“Tao nói thêm câu nữa, là ai, đụng phải xe của taol Ai có thê nói ra, tao liền thưởng cho hắn một ngàn tệ!”

Giọng điệu Tiên Phong lạnh băng.

Cái gọi là có tiền tất có gan, một ngàn tệ tiền thưởng, lập tức có người tô giác, chỉ vào Sở Thiên lớn tiếng nói: “Tiền thiếu, là Sở Thiên hắn!”

Trong khoảnh khắc, ánh mắt đám người Tiền Phong đồng thời hướng Sở Thiên nhìn qua.

Sở Thiên cảm nhận áp lực khủng khiếp, hai chân như nhữn ra, nêu không Lâm Tử Minh đỡ hắn, không chừng sẽ xụi lơ trên mặt đất , hăn vội vàng phủ nhận, “Không phải tôi, không phải tôi!”

Trong đám người, càng ngày càng nhiều người lên tiếng: “Tiền thiếu, chính là hắn, tôi tận mắt chứng kiến!”

“Đúng vậy Tiền thiếu, chúng tôi nhiều người như vậy đều nhìn thấy, hắn lên chiệc Audi, một cước đạp chân ga, liền thẳng băng băng hướng về chiếc BMWSs, chính là cô ý đôi nghịch cậu.”

“Tôi xem đây là Sở Thiên muốn khiêu khích cậu…”

Phần đông người tôi một câu cậu một câu châm ngòi thổi gió, đứng ra xác nhận là Sở Thiên làm.

Tiền Phong sắc mặt càng u ám, hướng về phía Sở Thiên đi qua, giận dữ cười nói: “Chó liềm” gan mày đủ lớn nhỉ, dám dụng vào xe của tao?”

Ở phía sauTiên Phong, mười mây đàn em cùng nhau theo kịp, hình thành một cái nửa vòng tròn, như hỗ rình mồi nhìn chằm chăm Sở Thiên, chỉ cần Tiền Phong ra lệnh một tiếng, bọn họ sẽ nhảy lên, đem Sở Thiên đánh bay màu.

Sở Thiên môi run run, hiện tại hắn đã sợ tới mức ngay cả nói đều nói không được, gâp đên độ nước mắt ở hốc mắt đảo quanh, “Không phải tôi đụng phải, là, là hắn đụng! Tiền thiếu, chuyện này không liên quan đến tôi!”

Sở Thiên không chút do dự đem Lâm Tử Minh đẩy ra làm lá chắn.

Lâm Tử Minh thầm thở dài một hơi, cậu em vợ này của hắn, thật đúng là đủ làm hắn kinh hãi.

Tiền Phong đem ánh mắt từ Sở Thiên nhìn đến trên người Lâm Tử Minh “Là anh đụng phải xe của tôi?”

Thời điểm Tiền Phong đánh giá Lâm Tử Minh, Lâm Tử Minh cũng đánh giá Tiền Phong, rất nhanh liền nhìn được đại khái, đây là một phú nhị đại tâm cao khí ngạo, ` vào trong nhà có tiền, bình thường ở trong trường làm không ít chuyện ác, hoành hành ngang ngược.

“Đụng thì cũng đụng. rồi, có thể báo cảnh sát rồi đi bảo hiểm.” Lâm Tử Minh thản nhiên nói.

Tiền Phong nở nụ cười: “Nói như vậy, là anh thừa nhận là anh đụng phải xe của tao?”

Bên trong vẻ tươi cười, tràn ngập âm lãnh cùng uy h**p, còn có vài phần khí thê, khó trách Sở Thiên e ngại hắn như vậy.

Chính là đáng tiếc, người hắn gặp phải là Lâm Tử Minh, tất nhiên sẽ không bị hắn dọa.

“Là tôi đụng, vậy thì thế nào, thấy dáng vẻ cậu, còn muốn động thủ đánh người?” Lâm Tử Minh cười đến ý vị thâm trường.

Lâm Tử Minh biểu hiên thật sư bình tĩnh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 270


CHƯƠNG 270

Bình tĩnh, không có toát ra chút khiêp đảm hoặc là lùi bước, cùng sự bắt lê của hắn hoàn toàn tương phản, làm cho Sở Thiên một lần nữa cho rằng có phải hay không chính mình lại xuất hiện ảo giác, đây là Lâm Tử Minh hắn biết sao?

Tiên Phong thây bộ dạng bình tính của Lâm Tử Minh, một chút cũng không sợ hắn, thật ra có chút sợ ném chuột vỡ đồ , không ‹ chắc Lâm Tử Minh có lai lịch gì, trầm giọng nói: “Anh là ai, lại dảm đụng phải xe của tôi? Anh không phải không biết Tiền Phong tôi là ai chứ?”

Bên cạnh có một người nói: “Tiên Thiếu, không phải hắn đụng, mà là Sở Thiên đụng, chính là dùng chiếc Audi A7 kia.”

Tiên Phong theo phương hướng người nọ nhìn qua, quả nhiên thây được chiếc Audi A7 bên cạnh đầu xe đụng lỏm vào, trong lúc nhất thời, hắn cảng thêm kiêng kị.

“Tiên Thiêu, tôi vừa rôi nghe được bọn họ nói chuyện, người kia, hình như là anh rễ Sở Thiền.” Lại có một người nhắc nhở nói.

“Anh rể?” Tiền Phong sửng sốt một chút, sau đó liên bừng tỉnh đại ngộ nói: “À, tôi nhớ ra rội, hóa ra anh chính là anh rễ ở rễ phê vật của tên Sở Thiên, ha ha ha..

Lời nói khiên cho rât nhiêu người xung quanh cười nhạo một trận phụ họa, ánh mất mọi người nhìn Lâm Tử Minh, đều không có chút kiêng kị cùng nghỉ ngờ như vừa rôi, mà là trở nên khinh thường cùng trào phúng, xem bộ dáng dường như đều quen biết Lâm Tử Minh, mà trên thực tế, Lâm Tử Minh là lần đầu tiên đến Hoa Đại đón Sở Thiên.

Lâm Tử Minh không ngu, hắn lập tức đã hiểu được, “thanh danh” của mình, chỉ sợ là từ miệng Sở Thiên nói ra.

Sở Thiên nhìn thây ánh mất của Lâm Tử Minh, trên mặt hắn cũng hiện ra.

xấu hồ, lúc trước ra vẻ ở trường, hắn không ít lần lầy Lậm Tử Minh ra trào phúng, cho nên rất nhiều người đều ˆ biết hán có một anh rễ làm hắn rất uất ức, còn tới ở rê.

Tiền Phong rõ ràng thân phận của Lâm Tử Minh, sự kiêng kị của hắn biến mất không còn một mảnh, cười đến mức nghiên . ngẫm, “Nghe Sở Thiên nói, anh cùng chị hắn kêt hôn bốn năm, cũng chưa được chạm vào chị hắn, có phải hay không có chuyện này?”

Hắn nói móc, lại khiến cho một đồng người trào phúng, nhìn Lâm Tử Minh như đang nhìn một vở hài kịch.

Sở Thiên chịu không nỗi loại trào phúng này trày, hắn ra sức giãy dụa, muốn rời đi, nhưng mà tay Lâm Tử Minh giỗng như kìm sắt bắt lây hắn, làm cho hắn muốn chạy cũng chạy không được.

“Anh làm gì, mau thả tôi ra! Tôi phải đi về! Buông! Bằng không tôi trở về nói cho chị tôi biết, đề cho chị ấy giáo huấn anh!” Sở Thiên kêu gào nói.

Lâm Tử Minh bị hắn làm cho có chút phiên, trực tiệp quát lớn nói: “Câm miệng cho tôi”

Bộ dạng hăn hiện tại thực hung dữ, lập tức đem Sở Thiên trụ lại, tim cũng đập nhanh, không dám lại lăn qua lăn lại, một câu tiệp theo của Lâm Tử Minh, lại làm cho hắn thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

“Vết thương trên mặt cậu là hắn đánh nhỉ, qua đánh lại hắn cho tôi.”

Lâm Tử Minh thản nhiên nói.

:Sở Thiên sửng sôt, da đầu lập tức run lên, “Anh điên rồi à!”

Không chỉ là Sở Thiên, nhiều người Xung quang như vậy, đều cho rằng Lâm Tử Minh điên rồi, phá bình phá suất, lại muốn Sở Thiên đánh Tiên Phong, đây không phải hành vi của kẻ điên sao?

Tiền Phong cũng sửng sốt một chút, sau đó hắn vèo một tiêng CƯỜi ra, nhìn về phía Sở Thiên vẻ mặt tràn b ngập trêu tức, nói: “Sở Thiên, anh rễ mày thật thú vị, còn dám bảo mày đánh tao? Lại đây, hướng trên mặt tao mà đánh, tao cam đoan không đánh lại.”

Hắn đem mặt đên trước mặt Sở Thiên, ý bảo Sở Thiên đánh hắn, kiêu ngạo như vậy. Thế nhưng Sở Thiên càng thêm sợ hãi, lạnh run, căn bản không dám động thủ đánh Tiền Phong.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 271


CHƯƠNG 271

“Đánh đi! Mày đánh hay không! Tạo cho mày đánh, mày lại không để cho tao mặt mũi?” Đột nhiên, Tiền Phong tăng lớn thanh âm, bộ mặt dữ tọn nhìn chằm chằm Sở Thiên, nhất thời làm Sở Thiên sợ tới mức ngã sắp xuống, đặt mông ngồi dưới đất .

Sở Thiên lại bị Tiên Phong dọa sợ tới lạnh băng, té lăn trên đất, không In mà hô thực xin lỗi thực xin lỗi..

Hắn hèn nhát, khiến cho xung quanh cười nhạo một trận chói tai, rât nhiều người còn lấy di động ra chụp ảnh.

Lâm Tử Minh nhìn đến loại tình huống này, hắn cũng bắt đắc dĩ lắc đâu, thở dài một hơi. Không nghĩ tới Sở Thiên bình thường ở nhà kiêu ngạo như vậy, ở trước mặt Tiền Phong, lại không chịu nôi. Cũng may người tới đón Sở Thiên hôm nay là hắn, nếu đổi thành Sở Phi, không chừng còn có thể gây ra chuyện lớn.

Tiền Phong nhìn dáng vẻ bị dọa của Sở Thiên, kiêu ngạo cùng đắc ý cười ha hả, đối với Lâm Tử Minh kỳ quái nói: “Ngại quá, không cần thận dọa Sở Thiên khóc rôi. Những mà nhìn dáng vẻ của hắn, hình như không dám báo thù, nếu không anh tự mình động thủ, vì hắn báo thù?”

Lâm Tử Minh thản nhiên nhìn hăn, trong lòng chỉ tiệc rèn sát không thành thép, Sở Thiên này cũng quá phế đi, chỉ dám ở nhà nỗi giận.

Thấy Lâm Tử Minh không chiu đông thủ cũng không nói, Tiên Phong lại ôi một tiêng, dùng giọng điệu khoa trương nói: “Xem trí nhớ này của tôi, quên mắt anh là con rễ ở rễ Sở gia, tính cách so với Sở Thiên còn hèn nhát hơn, ha ha ha…”

“Tiền Thiếu thật khí phách, nên như vậy giáo huấn hai người này, mấy người xem xem bộ dạng của hăn, nhanh như vậy đã bị Tiền Thiếu dọa So “Đầy là tất nhiên, từ nông thôn đến ở rể, cũng dám đối bất kính với Tiền thiếu, đây không phải là thắp đèn lồng trong nhà vệ sinh sao, muôn tìm chêt thôi, ha ha.”

Rất nhiều người đều cười nhạo, xem Lâm Tử Minh như vở hài kịch mà đối đãi, Sở Thiên trên mặt đau nhức.

“Hay lắm mà cười?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đôi mặt với nhiêu sự châm chọc khiêu khích như vậy, Lâm Tử Minh không có nửa phần ủy khuất củng phân nộ, ngược lại lộ ra tươi cười.

Tiền Phong nhìn hắn lại còn có thể cười được, trong lòng càng khó chịu, giông như chính mình toàn lực đánh môi quvền. như đánh vào bông. rất không thoải mái.

“Cười vui lắm, như thế nào?” Tiền Phong duỗi thẳng cổ, ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, trong ánh mắt tràn ngập khiêu khích, hơn nữa nói: “Ông đây cũng lười cùng hai tên rác rưởi dông dài, đụng phải xe của tôi, nhất định phải bồi thường xe mới cho tôi, nêu không, ông có một trăm loại phương pháp, đề cho các Tô ng ở thành phô Hoa sống không nồi!”

Hắn vẻ mặt ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, bễ nghề thiên hạ, ail cũng không đề vào mắt.

Lâm Tử Minh nói: “Cậu quá đáng, Sở Thiên là không cần thận đụng phải xe của cậu, là hãn không đúng, đi bảo hiểm là được, cậu còn muôn chúng tôi bồi thường xe mới?”

Tiền Phong vô cùng khí phách nói: “Ai cho anh đi tìm bảo hiểm, anh đụng phải xe của ông đây, nhất định phải phải bồi ông đây một chiếc xe mới!

Các anh nêu dám không bồi, hôm nay cũng đừng nghĩ muôn đi ra hỏi nơi này! Tôi gặp các anh một lần đánh một lần, nhưng mà, đến lúc đó không phải, chỉ một chiếc xe là có thể giải quyết!”

Hắn nói ra những lời này, hào khí tận trời, giống như cả thể giới này chỉ hắn lớn nhất, mị lực b*n r* bốn phía, làm cho ánh mắt mọi người xung quang nhìn hắn. đều tràn ngập sùng bái cùng kính sợ. Trong mặt mây cô gái đều rung động, bị Tiền Phong chỉnh phục đên mức kềm chế không được.

Liêu Thiến trong lòng hắn, nỗi lên mê trai, hô, Tiền Thiếu thật đẹp trai!

Lâm Tử Minh nhìn phía Sở Thiên, biểu tình có chút cổ quái nói: “Cậu bình thường chính là bị hắn bắt nạt như vậy?”

Sở Thiên cắn răng, không trả lời Lâm Tử Minh. Nhưng vẻ mặt của hắn, đã nói cho Lâm Tử Minh đáp án.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 272


CHƯƠNG 272

Lâm Tử Minh thở dài một hơi, cảm khái nói: “Rốt cuộc vẫn là một đám trẻ con, không hiểu chuyện, không rõ cái gì gọi là “sơn ngoại có sơn, nhân ngoại hữu nhân”, nghĩ ‹ đến trong nhà có mây đồng tiền dờ bản, là có thể muôn làm gì thì làm 2”

Tất cả mọi người cho rằng Lâm Tử Minh cử chỉ điên rò, tuyệt đối là tên ngốc, không biết rõ tình hình, lại còn có thể nói ra nói như vậy, lập tức Tiền Phong liền mắng: “Không cần mặt mũi đúng không, Đại Hùng, Trâu Nước, hai đứa tụi mày lên cho tao, trước bắt tên phê vật ở rễ này, sau lại bắt lây Sở Thiên, tao thật muôn nhìn bọn họ có lá gan như nào, dám cùng tao hô to gọi nhỏ!”

Lời nói hạ xuống, phía sau Tiền Phong, liền đứng ra hai tên đàn em thân hình cao lớn, một thân cơ, hiển nhiên là sinh viên thê dục luyện qua chuyên ngành, thực lực không tâm thường.

Bọn họ đêu là tay sai củaTiên Phong, mỗi người đều được bao nuôi hai ba nghìn tệ, Tiền Phong bảo họ đánh ai liên đánh người đó. Giống như “chó săn”, vẫn còn vài người, cho nên phóng mắt khắp Hoa Đại, không ai dám trêu chọc Tiền Phong.

Đại Hùng cùng Trâu Nước nhe răng cười, xoa tay, đi đến trước mặt Lâm Tử Minh, giơ tay lên bắt lầy Lâm Tử Minh.

Mọi người nhìn thầy cảnh này, đều vui sướng khi người gặp họa, cho rằng Lâm Tử Minh khẳng định gặp phải tai ương rôi.

Sở Thiên cũng sợ tới mức sắc mặt trắng bêch vô cùng hối hận.

Mà hình ảnh kê Tiệp, làm cho mọi người bọn họ mở to hai mắt.

Trong lúc Lâm Tử Minh đối mặt với bọn họ tiền đánh, rất dễ dàng ra tay, một trái một phải bắt lầy cổ tay hai người bọn họ, bọn họ hai người sinh viên thê dục thân thể cường tráng, lại không thể động đậy, trái lại phải thuận theo lực của Lâm Tử Minh, bọn họ kiên trì không nồi, sắc mặt đỏ bừng.

Trong lòng bọn họ một mảnh sóng fo gió lớn, chân động, Lâm Tử Minh khí lực lại lớn như vậy, bọn họ hoàn toàn không có năng lực phản kháng.

Nếu bị Lâm Tử Minh thu phục như vậy, mặt mũi bọn họ không biết quảng đi nơi nào, bọn họ đồng loạt gào một tiếng, sau đó giơ chân ra phía Lâm Tử Minh, muôn đá bay Lâm Tử Minh.

Đáng tiếc, bọn họ ở trước mặt Lâm Tử Minh, cũng giống như đứa trẻ non nót, không có một chút kỹ xảo, bị Lâm Tử Minh ra tay Ko đá hai chân, trực tiếp đá cho bọn họ quỳ rạp xuông trước mặt.

*A, đừng bẻ, đau đau đau đau..

Bàn tay Đại Hùng bị Lâm Tử Minh bẻ trở vê, đau đên nước mắt hắn đều chảy cả ra. vôi vàng câu xin tha thứ.

Trâu Nước cũng là tình trạng như vậy.

Lâm Tử Minh không làm khó dễ bọn họ, tủy tiện hai chân, liền đem bọn họ đá qua một bên đi, sau đó hắn đi đến trước mặt Tiền Phong, giọng điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng nói: “Cậu hiện tại ngoan ngoãn xin lỗi Sở Thiên, tôi Có thể cân nhắc không so đo với cậu.”

Ôn ào!

Tiền Phong cũng nuốt một chút nước miếng, vừa rồi Lâm Tử Minh bày ra ra thực lực, quá mạnh mẽ, hoàn toàn ngoài dự kiên của hắn.

Hiện tại ánh mắt Lâm Tử Minh nhìn hắn, mang đến cho hắn lực áp bách rất lớn, làm cho tim hắn đập Danh hơn rất nhiều.

Sở Thiên cũng ngây ngân cả người, ngơ ngác nhìn Lâm Tử Minh, hắn như thê nào lại không biết Lâm Tử Minh lợi hại như vậy?

Tiền Phong lảo đảo lùi lại, lúc này hắn cảm thấy sự áp bức lớn của Lâm Tử Minh, đã vượt quá giới hạn của hắn ta.

Sở Thiên dùng lực dụi dụi mắt, sức mạnh của Lâm Tử Minh khiên hắn cảm nhận được niêm hy vọng to lớn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 273


CHƯƠNG 273

Lâm Tử Minh vẫy vẫy tay gọi Sở Thiên đến chỗ anh ta.

Bây giờ Lâm Tử Minh trên người toát ra sự nghiêm khác lạ kì, khiên cho Sở Thiên cảm thầy vô cùng sợ hãi, không dám không làm theo, lồm cồm đứng _lên chạy nhanh sang chỗ Lâm Tử Minh: “ Anh rẻ, từ lúc nào mà anh trở lên lợi hại như vậy? đến Đại Hùng và Trâu Nước cũng không phải là đồi thủ của anh.”

Giọng của Sở Thiên, có phần tâng bốc, giống như là một con chó đang đi ninh hót lấy lòng chủ nó vậy.

Lâm Tử Minh không trả lời, trực tiếp nói: ” Hắn đã bắt em như thế nào? Đánh lại hắn y như vậy đi.”

Sở Thiên nhìn qua Tiền Phong một cái, rồi liên tục lắc đầu, bắt đầu nhát gan nói: “ Thôi , thôi.”

“Sao vậy , em không dám?” Lâm Tử Minh nói mỉa mai.

Sở Thiên trong lòng rất không An đứng thẳng lên không muôn bị phủ nhận, nhưng chuẩn bị thốt ra thì nhìn thấy sự uy nghiêm của Tiền Phong hắn lại sợ : “ Thôi, thôi bỏ đi, không sau này hắn lại báo thù bắt cứ lúc nào.

Tiền Phong ngay lập tức cười lớn, “Vô dụng thì vân là vô dụng mà thôi.”

Sở Thiên nghe được câu đó rất tức giận , nhưng hắn ta vẫn không dám đánh Tiên Phong, không còn cách nào khác, Tiền Phong đề lại ảnh hưởng trong lòng hắn quá lớn rồi.

Lâm Tử Minh lắc đầu, sau đó nắm lấy tay của Sở Thiên, dùng lực đánh vào mặt của Tiên Phong.

“Bốp” tát trúng rồi, âm thanh của cái : tát rât rõ ràng vang dội khắp nơi.

Sở Thiên lập tức mở mắt ra, hắn đã thực sự đánh Tiền Phong……..

Có rất nhiều người xung quanh đều rất bói rối họ không ngờ rằng Lâm Tử Minh còn có chiêu đó, đó là Tiền Phong đến nhiều giáo viên trong trường học còn phải nhìn sắc mặt của hắn mà lại bị đánh như thế sao?

Còn về Tiền Phong hắn: ta tức giận ngay lập tức, ” Sở Thiên! Mày dám đánh ông mày à, mày chết chắc rồi, mày chết chắc rồi!”

Liêu Thiền mặt đầy vẻ đau đón nói : Trời ơi, anh yêu, anh vẫn ôn chứ? Sở Thiên, cái tên vô dụng này, mày muôn chết à, dám đánh anh yêu của tao!”

Nói rồi thẳng tay tát một phát vào mặt Sở Thiên.

Sở Thiên thật ngơ ngác, không thể phản ứng, đứng ở đó, chờ cái tát vào mặt Liêu Thiên.

Lậm Tử Minh đã ngăn lại được trước, năm được tay của Liêu Thiền, đây cô ta ra, cau mày quay ra nói với Sở Thiên, “Sở Thiên, có chuyện gì vậy?

Ở nhà không phải ngang ngược lăm : mà, làm thế nào trước mặt bạn học, thậm chí đánh rắm không dám là sao?”

Sở Thiên vẫn như mắt hét hồn phách, nhìn Liêu Thiến, không suy nghĩ gì nói: “ Liêu Thiền, tớ tốt với cậu như vậy, mua rất nhiều đồ cho cậu, cậu vì hăn mà đánh tớ? Tại sao?”

Liêu Thiến ghê tởm nói rằng: ” Cái đồ chó chết, chỉ là tên cóc ghẻ mà cũng muốn ăn thịt thiên nga à? Cho dù tật cả đàn ông trên thê giới chết hết đi nữa, tao cũng sẽ không ở bên mày!

Bây giờ mày quá ít tiên , đợi chết đi mày!”

Sở Thiên nghe xong mặt hăn buôn bã, trái tim tan nát. Lâm Tử Minh coi như là hiểu ra là chuyện gì rồi, thì ra Sở Thiên với Tiền Phong xung đột là từ người phụ nữ tên là Liêu Thiền này.

Tiên Phong lây lại được tinh thân, căn răng, khuôn mặt đầy sự tức giận rồi hăn ta gào lên: “Sao mày dám đánh ông? Ong thấy mày không muốn sống nữa rôi phải không? Lên hết cho tao, đánh cho chúng nó không còn đường sống! Ai là người đâu tiên đánh chúng nằm xuông đất, tao thưởng cho năm nghìn tệ! Ái đánh cho chúng nó khóc trước tao thưởng: một vạn tệ!”

Câu nói này như là. đã k*ch th*ch trực tiếp nòng súng vậy, làm đôi mắt của những người xung quanh hắn đỏ lên, năm nghìn tệ, một vạn tệ, đối với những sinh viên đại học chưa ra khỏi xã hội như chúng, nó là một số tiền khổng lồ, đủ đề tiêu xài một học kỳ vui vẻ! Dù sao, có rât nhiều người ở đây, mà chúng còn là học sinh chừng nào chúng không giết người thì pháp luật cũng chẳng làm gì được, bên cạnh đó, đây là lệnh của Tiền Phong mọi trách nhiệm là hắn chịu hết ,chúng không phải chịu gì hết. Nên là chúng làm theo mệnh lệnh của Tiền Phong mà không do dự gì hết!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 274


CHƯƠNG 274

Chỉ với ít thời gian mà nhiều người rất phấn khích, cả đám xông về hướng Lâm Tử Minh và Sở Thiền đánh họ.

Sở Thiên nhìn thầy điều này, hắn sợ chết khiếp.

Lâm Tử Minh cau có một chút, anh hừ lên một tiếng, động lực trên cơ thể anh có một thay đổi lớn, nhanh nhất là ba đứa học sinh trước mặt anh, bị anh nhẹ nhàng tát cho ba cái bạt tai, bị đánh cho lùi lại. , Tắt cả đều là học sinh đại học, không có ý xấu, Lâm Tử Minh ra tay vẫn có chừng mực.

Sức mạnh phi thường, vốn dĩ là người mà những học sinh đó chống lại được, anh đứng ở đó, đến mọt đứa đánh một đứa, đến hai đứa đánh hai đứa, đêu là tát cho chúng mây cái bạt tai, trong một thời gian mà toàn những tiêng tát đủ thê. loại, không ai dám lại gần Lâm Tử Minh, toàn bộ bị anh đánh trả lại.

Hình ảnh này của Lâm Tử Minh là cho Sở Thiên ngơ ngác. Đây là người anh rê vô dụng hay gây rắc dối mà hắn quen biết như? Gặp quỷ?

Mặc dù dưới sức mạnh của đồng tiền chúng dũng cảm rất nhiều, nhưng cũng phải coi tình hình, hiện tại Lâm Tử Minh bạo lực như vậy, chưa đến nửa tiếng, đã tát mười mấy cái bạt tai, ai cũng dừng chân lại, dùng lực nuốt nước bọt, sợ rồi.

Kể cả Tiền Phong, hắn ta cũng mở ạ mắt, nghỉ ngờ cuộc đời. Tình hình gì thế này? Không phải nói đây là anh rễ vô dụng hay gây rắc rôi hay sao? Làm sao lại bạo lực như vậy?

Bây giờ hắn có chút hối hận …………..

Lâm Tử Minh vỗ vỗ tay áo, như thể anh ta đã làm một việc rât thoải mái, nhìn xung quanh, bình thản nói: “Còn ai muốn làm con chó của Tiền Phong nữa không?”

Không ai dám trả lời, ai cũng lùi hết về phía sau để cho Lâm Tử Minh một khoảng trống, dưới ánh mặt của Lâm Tử Minh, tất cả đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Lâm Tử Minh.

Loại uy phong như thế này, khiến tâm trang của Sở Thiên đảo lộn rất mạnh, nội sợ ban đầu của hắn cũng đang dần tăng lên.

Hắn ở Hoa Đại chưa bao giờ uy phong như vậy.

Lâm Tử Minh quay lại nói với hắn “Nếu đó là một thăng đàn ông, thì phải lấy lại những gì là của mình, hắn bặt nạt mày như thê nào thì trả lại hắn y như thê.”

Lần này Sở _Thiên đã bị động lòng, đi về hướng của Tiền Phong, đôi mắt lóe lên sự thù hận bên trong.

Trong thời gian này, hắn chịu quá nhiêu bực tức từ Tiên Phong, trong ngực không biết bao nhiêu lần nghĩ là sẽ chồng đổi lại hắn, làm sao đánh vào cái mặt của hắn. Bây giờ có cơ hội rồi, tim hắn lập tức tái sinh trở lại.

Tiền Phong nhìn thấy. ánh mắt đó, của hắn, anh ta giật mình vội vã nói : Sở Thiên, đừng có làm càn! Tao cảnh báo mày, nếu mày dám đánh tao, tao đảm bảo mày sẽ không thê sống ở thành phô Hoa được nữa!”

Sở Thiên nắm lấy tóc hắn, lời nói của Tiền Phong khiến hắn chân chừ, trong tim hắn vẫn sợ Tiền Phong.

Nhưng lúc này, Lâm Tử Minh đứng sau đá một phát, khiến hắn hướng về phía Tiền Phong ngã xuông.

“Sợ cái mông tao ây, trời có sập xuống, anh cũng sẽ che chở cho em.”

Sở Thiên nghe được điều này , hắn không sợ nữa, căn răng, giơ tay lên rôi tát vào mặt Tiên Phòng một cái!

Tiền Phong rất trắng trẻo đẹp trai, từ nhỏ được nuông chiều, hiếm khi đánh nhau với người khác, đối mặt với cái tát đó của Sở Thiên làm cho hắn rất bồi rối rất vụng về, vỗn dĩ không phải Sở Thiên đánh hắn, một lúc trôi qua, từng cái từng cái khiến cho cái mặt của Tiền Phong biến thành cái đầu heo.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 275


CHƯƠNG 275

Cảnh tượng này, rật nhiêu người xung quanh cảm thấy rất sốc, họ không nghĩ rằng có người dám đánh Tiên Phong.

Chưa bao giờ xung sướng đến Vậy, chưa bao giờ có được niêm vui của sự trả thù! Từ trước đến nay Tiền Phong ở trong trường tồn tại như một đỉnh cao, dưới hắn cũng có một băng nhóm thuộc hạ, không ai dám không cung kính hắn, lâu dần trong tâm trí mọi người Tiền Phong trở thành một tồn tại vô địch.

Ngay cả Sở Thiên cũng nghĩ vậy, , nhưng vừa mới đánh nhau với hắn thì hắn mới biết rằng Tiền Phong rất yêu đuối và dễ bị tổn thương đến vậy.

” Sung sướng không?”

Trên đường về, Lâm Tử Minh hỏi Sở Thiên.

Sở Thiên nói : “ Sướng! Quá sướng luôn! Chưa bao giờ sung sướng như vậy!”

Bây giờ mặt, của Sở Thiên là một nụ cười nhìn năm đắm của hắn, cái vẻ vui mừng trên mặt hắn vẫn chưa bị trội đi, hăn đặc biệt phán khích, hắn nắm tay lại, tiếp tục đấm vào không trung, còn a á vài tiếng.

Lâm Tử Minh vẫn chỉ cười, không nói quá nhiêu.

Những gì vừa xảy ra vừa rồi không đáng đề nhắc tới, với thân phận của anh đối phó với mây đứa học sinh, không có gì đề đắc ý hay là khoe khoang cả.

Có một lợi thế là thái độ của Sở Thiên đối với anh đã thay đổi 180 độ, không còn gọi anh ta là kẻ vô dụng nữa, mà gọi là anh rễ.

“Anh rẻ, anh luyện tập như thế nào vậy? thật là lợi hại, nhiều người như vậy mà đều không phải đôi thủ của anh, thật là đẹp trai mà!” Sở Thiên nhìn Lâm Tử Minh với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Em có muốn học không?” Lâm Tử Minh nói với một nụ cười.

“Muốn chứ, muốn chứ!” Sở Thiên dùng lực gật đầu, gương mặt hắn đầy sự cuồng tín, “Ảnh rễ, anh dạy em đi! Đợi khi em học được Võ công, học kì sau em sẽ không sợ Tiền Phong nữa! Đến lúc đó em sẽ làm đại ca của trường! Còn con tiện nhân Liêu Thiền nữa, em muốn cho cô ta hối hận, quỳ trước mặt em “

Sở Thiên là người điền hình của dạng có một chút thành tích thì đã sinh ra ảo tưởng, có vẻ như hắn rất mạnh mẽ vậy.

Đối với việc này Lâm Tử Minh lắc đầu nhẹ nhàng nói: “Nếu em muốn học, không phải không được, phải đặt nên móng trước, ngày mai 6 giờ dậy, đi chạy buổi . sáng với anh, chạy quanh hồ Hồng Hoa một vòng, dưới chân cột bao cát 5kg, kiên trì một tháng, rôi thực hành đứng tấn.”

Sở Phi lập tức kêu khổ, “ Hả, sao phiền phức vậy, có loại nào nhanh chóng không?”

“Cực khổ quá à?”

“Dạ, em xem tiểu thuyết những nhân vật chính trong tiểu thuyết đều là trực tiếp Có võ công cao cường, dễ dàng – trở thành những chuyên gia về võ thuật , vô địch trên thê giới.” Sở Thiên nghiêm túc nói.

“Tắm rửa ngủ đi, không có đường tắt nào trên thê giới hệt, nêu em muôn thành công, em phải có nên móng trước.” Lâm Tử Minh nói một thứ có ý nghĩa thâm sâu.

Nghĩ một lúc, nắm chặt tay nói: “Thì đặt nên móng, ngay cả anh cũng làm được, không có lý do gì em không làm được.”

Lâm Tử Minh nhìn hăn một cái rồi cười lên, những lời nghĩ trong lòng không có nói ra, đề luyện được võ công như vậy anh không biết đã phải chịu bao nhiều cực khổ còn nhiều hơn những thứ vừa rồi anh nói rất nhiều . Anh 6 tuổi đã bắt đầu tập luyện , năm 16 tuổi bị ông nội ném vào vườn thú đề tập luyện, súyt nữa không vê được rôi.

Trong đoạn thời gian đó, anh không biết đã phải chịu bao nhiêu đau đớn, đổ bao nhiêu máu và nước mắt.

Suy nghĩ về việc này, anh ấy không thê không nghĩ về một người.

Anh trai anh ta, Lâm Tử Hào!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 276


CHƯƠNG 276

Cũng là đại thiếu gia của Lâm Gia.

Từ nhỏ đến lớn, hắn với Lâm Tử Minh chỉ có môi quan hệ cạnh tranh, luyện tập cùng nhau, lớn lên cùng nhau và chiến đấu cùng nhau.

Tài năng của anh ta tốt hơn Lâm Tử Hào, cho dù là võ công, kinh doanh, thuốc men hay là học tập anh đều giỏi hơn Lâm Tử Hào một chút.

Vì điều đó mà anh ta được ông nội yêu thương hơn, cũng từ rât lâu rôi, từ nhỏ Lâm Tử Hào là anh trai nhưng luôn ghen ty với anh, nhìn anh như cái gai trong mắt vậy.

Tuy trong gia đình , Lâm Tử Hào biêu hiện là rât yêu thương anh, nhưng anh tự mình biết được, Lâm Tử Hào rất là ghét anh, bồn năm trước vào cái buôi tối hôm đó cũng là Lâm Tử Hào đánh anh nặng nhất, chỉ còn một chút là lây mạng của anh rồi!

Bây giờ, bốn năm sau, cam chịu tất cả những bắt công đó anh đã có được 500 tỷ tài sản của ông nội, người không thể bình thường được, rật tức giận chắc là người anh trai đó rồi!”

Không biết hắn ta lớn lên trông như – thê nào?

Lâm Tử Minh có một dự cảm không lành răng người anh trai này của mình sẽ đến tìm mình gây rắc rối vào một ngày nào đó.

Tuy nhiên, anh không có sợ, ngược lại, anh còn đang mong đợi nữa, có một số chuyện, cần được giải quyết.

Ví dụ như, bốn năm trước, tại sao ông tôi đột nhiên lại bị bệnh và trở thành người thực vật!

Đây là một bí ẩn.

Lâm Tử Minh luôn tin rằng, sự việc này chắc chắn Lâm Tử Hào có nhúng tay vào.

Trong hai ngày tiếp theo, có chút niêm tin, Sở Thiên đều dậy rất sớm đề chạy bộ sáng cùng với Lâm Tử Minh, cải thiện thể trạng cơ thể, muốn trở thành một người mạnh mẽ.

Nhưng sức chịu đựng như vậy cũng chỉ kiên trì được hai ngày, đên ngày thứ ba thì không thể cầm cự được nữa.

Trực tiếp rút lui.

Lâm Tử Minh sớm đã biết sẽ có kết cục này, anh ta cũng không có ép Sở Thiên.

Có một ngày, Lâm Tử Minh dậy lúc năm giờ sáng, anh không có đi chạy bộ, mà rât sớm đã ra khỏi nhà, lái chiếc Audi của anh đi đến một nơi ở ngoại ô.

Không phải ở đâu, mà đó là chỗ ngôi; mộ của ông nội anh Lâm Trường Thiên.

Không có kịp đến gặp ông nội lần cuối, là điêu Lâm Tử Minh vô cùng nuối tiếc!

Sớm có ý định đến thăm ông nội rồi nhưng anh vận cỗ nhẫn nhịn, không phải vì anh không có lương tâm mà là anh không còn mũi nào đôi mặt với ông nội nữa.

Ông nội đã đặt rất nhiều hy vọng vào anh, nhưng anh đã sông thành thê này, làm cho ông nội thât vọng rôi!

Nếu không phải. nhờ ông nội, đến phút cuối cùng ông nội tỉnh táo lại, vì anh ây đòi lại công bằng, thì bây giờ anh ấy vẫn sẽ chưa tỉnh táo lại được, vẫn tiệp tục bị u mê trong đó.

Ôi!

Lâm Tử thở dài, vẫn còn chưa gặp được ông nội mà tâm trạng của anh đã vô cùng phức tạp.

Bây giờ trời còn chưa có sáng, cả vùng đất đều là màu đen.

Lâm Tử Minh đỗ xe xong, đèn xe vừa tắt, cái ánh sáng trên bầu trời cũng mắt đi, lại là ngoài nghĩa trang , đêu là côn trùng và cả dại, một lúc lại có tiếng kêu cả côn trùng và quạ đen, rõ ràng là rất heo hút rất ảm đạm.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 277


CHƯƠNG 277

Những người bình thường ở những nơi như thế, sợ đến run câm cập, không dám ở lại những nơi như thế.

Nhưng Lâm Tử Minh không hề sợ hãi, anh ta bước ra khỏi xe và từ từ tiên vê phía trước.

Trời đất lúc này rất yên tĩnh như thể là chỉ còn lại một mình anh ây vậy.

“Ông nội, thằng cháu bắt hiếu đến thăm ông đây!”

Rát nhanh Lâm Tử Minh đã tìm thấy ngôi mộ của ông nội mình Lam Trường Thiên, anh lầy hương từ trong túi ra, dốt lên, ánh sáng của ngọn lửa đã xuyên qua bầu trời đêm: đen tối, càng rõ rệt hơn sự heo hút ảm đạm.

Người bình thường: nêu gặp phải tình huống này, sớm đã bị dọa chết khiếp rôi, nhưng anh một chút sợ hãi cũng không có, có cũng là những áy náy, buôn bã, phân. nội, nhớ nhung, thât vọng…..rât nhiều cảm xúc tràn qua tâm trí anh ta, vô cùng phức tạp. | Anh thắp. hương xong cung kính cúi lạy ông nội mình ba cái, âm thanh to đến nỗi rất rất xa cũng nghe thấy được.

Sau khi hoàn thành mọi thủ tục, anh ngồi kế bên ngôi mộ của ông nội, lầm bầm nói về những gì đã xảy ra trong những năm qua, mất anh toàn là nước mắt .

Anh ngồi bên cạnh mộ ông nội nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ, cho đến khi bình minh, anh mới chuẩn bị đời đi.

Lúc này, anh quay ra một hướng, nói nhẹ nhàng, “anh bạn à, anh đã ở đó nhìn trộm tôi lâu như vậy rồi, cũng lên ra ngoài rồi đó!”

Những lời này của Lâm Tử Minh rất bất ngờ, rõ ràng trong nghĩa trang đó chỉ có mình anh, lại nói chuyện với hư không, nêu như có người thứ hai nhìn thấy chắc chắn sẽ sợ chết đứng rôi, nghĩ là Lâm Tử nhìn thấy điều gì đó không sạch sẽ.

Thật ra, không có gì ở hướng mà Lâm Tử Minh nhìn, chỉ có tiêng gió đêm thôi.

Nhưng không lâu sau khi giọng nói của anh lăng xuông, một người đàn ông xuất hiện từ sau bia mộ.

Người đàn ông này mặc một bộ đồ đem, có thê giâu mình hoàn toàn trong đêm, một cách lặng lẽ.

May mắn thay, bây giờ bầu trời dần sáng lên, đồ ngủ của anh dần dần trở nên nỗi bật.

Đây là một người đàn ông, một người đẹp trai với nụ cười mờ nhạt trên miệng, cả người toát lên vẻ đẹp quyên rũ.

“Em trai, bốn năm không gặp, em đã tiền bộ lên nhiều đó, anh có thể phát hiện ra sự tồn tại của anh.” Lâm Tử Hào dần dần đi đến, ngậm một cây cỏ đuôi chó trong miệng, nhìn trông như là không có coi trọng sự đời, cả thế giới không có chuyện gì lọt được vào mát hắn vậy.

Khi Lâm Tử Minh nhìn thây người đàn ông, đồng tử của anh ta nhỏ lại một chút, mắt anh ta thu hẹp lại, nói với cái giọng bực tức: “Lâm Tử Hào, có phải là anh?”

Không sai, người đàn ông đứng trước mặt chính là đại thiếu gia của Lâm Viễn Dương, cũng là anh trai của Lâm Tử Minh, Lâm Tử Hào! Họ là anh em cùng cha khác mẹ, nên là có vài nét giỗng nhau.

Theo như lí luận , chủ nhân Lâm Gia hiện nay là Lâm Sơn Hà, đại thiếu gia cũng sẽ là con trai của Lâm Sơn Hà là Lâm Tiểu Ba, kiểu gì cũng không đến lượt Lâm Tử Hào.

Với thực lực của Lâm Tử Hào, so với Lâm Tiểu Ba mạnh mẽ hơn rất nhiều, xét vệ mặt nào đi nữa, tình trường, võ công, hay là thủ đoạn, đều tốt hơn Lâm Tiêu Ba rất nhiều. Đặc biệt là trong vài năm qua, Lâm Tử Hào đã tích tụ nhiều mỗi liên hệ và người theo đuồi, nên thân phận đại thiêu gia đã rơi vào tay Lâm Tử Hào.

Tất nhiên, Lâm Tử Hào cũng là một người thông minh, hắn sẽ không. đề cho Lâm Sơn Hà mắt mặt đâu, rât sớm đã tự mình đến gặp Lâm Sơn Hà bàn chuyện rồi, bây giờ trên danh nghĩa hắn là con trai của Lâm Sơn Hà.

Từ nhỏ đến lớn , Lâm Tử Minh với Lâm Tử Hào là quan hệ cạnh tranh, cũng vì tài năng của Lâm Tử Minh luôn giỏi hơn Lâm Tử Hào, dẫn đến Lâm Tử Hào luôn luôn ghen tị với anh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 278


CHƯƠNG 278

Lâm Tử Minh biết rằng sớm muộn gì anh ta cũng sẽ gặp Lâm Tử Hào, nhưng anh ta cũng không ngờ ngày đó sẽ đến nhanh như vậy, lại còn là ở trước mộ ông nội.

“Em trai thân yêu, gặp anh rôi mà đên một tiêng anh trai cũng không gọi ,em thật là không lịch sự gì cả!” Lâm Tử Hào nhanh chóng đã đến trước mặt – Lâm Tử Minh, giả vờ là rất thất vọng.

Họ là anh em, nhưng mối quan hệ giữa họ không khác gì môi quan hệ của kẻ thù.

Lậm Tử Minh nhìn chằm chằm vào hắn ta, chống lại sự tức giận nói, “Mày đang làm gì ở đây?”

“Thờ cúng ông nội.” Lâm Tử Hào giả vờ cũng bái lạy vài cái, trên mặt không có một chút tôn trọng hay. buồn bã nào hết, có cũng chỉ là đùa giỡn.

Lâm Tử Minh nhìn thầy hắn ta như thế này, sự giận dữ của anh càng mạnh mẽ hơn! Từ nhỏ đến lớn Lâm Tử Hào chưa bao giờ có một chút tôn trọng ông nội, trước mặt một kiểu , sau lưng lại một kiểu. Hơn nữa Lâm Tử Minh nghỉ ngờ rằng bốn năm trước, ông nội đồ bệnh biến thành người thực vật, không thê nào không có tí liên quan đên Lâm Tử Hào.

“Ông nội à, ông thật là thiên vị mà, chết thì cứ chết đi, sao trước lúc chết vẫn còn để lại hết tài sản cho cái thằng Lâm Tử Minh vô dụng này chứ, khiến cho Lâm Gia rơi vào khủng hoảng kinh tế , như thế thì làm sao những người hậu bối chúng cháu có thể tôn trọng ông chứ?” Lâm Tử Hào lắc đầu, trong lời nói có tức giận, bắt: đầu phản nàn và không can tâm, không. có một tí gì là tôn trọng người ông nội đã chết của mình.

Click click! Lâm Tử Minh nắm chặt tay, anh ta muốn đánh cho Lâm Tử Hào một trận thay mặt ông nội dạy bảo dạy bảo hắn, cái thằng bắt hiều!

Ý tưởng này rất mạnh mẽ, nhưng đến phút cuôi đã bị anh không chê lại, trước mộ của ông nội, không muốn làm phiền sự tĩnh lặng của ông nội.

Tuy nhiên, anh không ra tay với Lâm Tử Hào ngược lại hẳn ta còn động tay trước, không một lời cảnh báo, đột nhiên quay lại đá Lâm Tử Minh, vừa nhanh lại vừa chắc, dẫn theo làn gió, không đến 0,1 giây đã đến trước mặt Lâm Tử Minh.

Tốc độ này đã vượt quá giới hạn mà người bình thường có thề phản ứng lại được.

May mãn thay, Lâm Tử Minh cũng không phải là một người bình thường, anh là một người chuyên nghiệp, công them anh luôn đề phòng Lâm Tử Hào, nên anh đã nheo mặt lại, nhanh chóng phản ứng lại, rất dễ dàng trượt qua chân của Lâm Tử Hào.

“Không tồi mà, có tiền bộ hơn trước, còn tưởng ráng mày làm con rễ bốn năm, làm VÕ công thụt giảm đi rất nhiều nữa. ” Lâm Tử Hảo không có ý định đánh tiếp, mà khoanh tay cười hả hê, trên mặt không có tí gì là cố Ý mà có cảm nhận như tràn đây vui vẻ thoải mái.

Tắt nhiên, cái vẻ thoải mái và vui vẻ chỉ là biểu hiện bên ngoài của hắn, là đối thử nhiều năm của hắn Lâm Tử Minh nhìn cái biết ngay trong mắt hắn toàn là sự lạnh lùng và sát khí.

Lâm Tử Minh cũng cười rồi nói, „đúng vậy, bốn năm không gặp, Mày vân như vậy, chẳng có tiến bộ gì hết, thảo nào mà ông nội từ trước đến nay đều không thích mày,”

Nghe được câu đó, nụ cười trên mặt lâm Tử Hào không kiểm soát được o giật một chút, cái vẻ mặt vui vẻ thoải mái u sầu đi rất nhiều.

Hắn nhìn chằm chăm vào Lâm Tử Minh, “ mày nghĩ răng Lâm Trường Thiên con ma chết tiệt đó, để lạ hết toàn bộ tài sản cho mày là mày có thể thay đổi cuộc đời mày à?”

Hắn vẫn luôn nhắc đến tên của ông nội mà còn ngay trước mộ ông, rât thiếu tôn trọng , tính tình của Lâm Tử Minh có tôt đến đâu đi chăng nữa cũng không thể nhịn nỗi, nắm chặt tay, lúc trước đã có chút phẫn nộ cộng thêm máu điên dồn nên não khiến mắt anh đầy tia máu.

“Lâm Tử Hào, cái đồ súc vật vô lương tâm!Kỹ năng của mày đều do ông nội dạy cho mày!Không có ông nội thì mày chỉ là một con bọ mà thôi! Mày còn dám lăng mạ ông nội sao, mày còn không bằng một con chó nữa l”

Lâm Tử Minh rât dữ.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 279


CHƯƠNG 279

“Ha ha, tao đã măng ông ây đây, thì làm sao? Tao là con trai của Lâm Gia , nhiệm vụ của ôngta là dạy tao kỹ năng, đây là công lao gì?” Lâm Tử Hào khinh bỉ cười, không hệ tôn trọng một chút nào: “Tao có thê lớn lên như thế này, tất cả dựa trên chính nỗ lực của chính mình với ông ta không hề có một mối quan hệ nào!”

Ngược lại, Lâm Trường Thiên, ngay từ đầu đã rất thiên vị, „ dạy những kĩ năng giỏi cho mày, đối với tao thì giấu diêm! Nêu không mày nghĩ từ nhỏ đến lớn mày có thê chén ép được tao?”

Khi anh ta nói điều này, biểu hiện của anh ta đầy sự ghen ty, tới mức độ hung bạo bóp méo mọi việc.

Lâm Tử Minh tức giận thở dài, sự phàn nàn của Lâm Tử Hào làn cho anh ta thây thật làvô liêm sỉ!

“Vì ghen ty, không can tâm , bôn năm trước mày đã ra tay với ông nội, làm cho ông nội thành người thực vật, đúng không?” ánh mắt của Lâm Tử Minh nhìn chắm chằm vào Lâm Tư Hào, không bỏ sót một sự biến đổi nào hết.

Đôi mắt của Lâm Tử Hào thoáng qua, rồi hắn lộ ra cái nụ cười mê hoặc nguy hiểm, “ muốn biết sự thật không? Đánh bại tao đi, tao sẽ nói cho mày.”

Dút lời, hắn ta đột nhiên giơ tay ra, cơ thể hắn ta nhảy lên phía trước, khoảng cách mây mét bị hãn rút lại bằng một bước nhảy của hănđến tước mặt Lâm Tử Minh, thậm chí tạo ra một tiếng nỗ nhẹ, có vẻ như không khí xung quan đều bị phá hủy bởi nắm đầm của hắn ta.

Lâm Tử Minh cũng đã tích tụ trong lòng cả một đống bực tức, bây giờ Lâm Tử Hào ra tay rồi, làm sao anh có thê nhịn nỗi nữa? Trực tiếp ra tay đánh trả, nghĩ nghĩ chỉ muôn đập cho hắn một trận, anh với Lâm Tử Minh là cứng gặp cứng!

Một tiếng bùm phát lên, hai nắm đắm cứng chạm nhau, cả hai đều cảm thây như mình đã đánh phải một tắm kim loại vậy.

Hai lực đẩy mạnh, khiến hai người đứng không vững, bắt đầu: lui lại phía sau.

Một tiếng khậc, một chân của Lâm Tử Hào đặt trên cuôi bia mộ của ông nội , tạo ra một vết nứt trên bia mộ!

Lâm Tử Minh nhìn thấy da đầu bị tê liệt, tim như muôn ngừng đập, đâu đớn vô cùng!

Lâm Tử Hào không cảm thấy một chút tội lỗi nào, thay vào đó, hắn cười nói, “trời ơi, tao không nghĩ sẽ phá vỡ bia mộ của ông nội, thật là ngại quá GÌ Môm thì nói như vậy , nhưng hành động thì lại khác hoàn toàn, hăn mượn lực của bia mộ, đầu gối gập xuống , rồi phóng về phái Lâm Tử Minh Do hành động đó, bia mộ phải chịu nhiều áp lực hơn, một lần nữa bị quá tải, vết nứt càng to hơn.

Lâm Tử Minh nhìn thấy điều này vô cùng phẫn nộ, đều muốn bùng nỗ luôn rôi!

Tuy nhiên anh không mắt trí, nhanh chóng lùi lại, anh biệt răng nêu như hai người thật sự đánh nhau thật thì sức mạnh hủy diệt sẽ rất lớn, nên anh đã lùi lại, đê khi tìm được nơi trông rộng rãi sẽ đầu một trận tử tế với Lâm Tử Hào.

Lâm Tử Hào đương nhiên biết ý nghĩ của Lâm Tử Minh, hắn ta cũng có ý định này, muốn tìm một nơi rộng rãi đề đánh một trận tử tế, ở đây có quá nhiều giới hạn. Mặc dù hắn tỏ vẻ không quan tâm nhiều, nhưng thật sự thì hãn ta không dám phá hủy mộ của ông mình, nêu không, danh tiêng của hắn ta sẽ bị hủy hoại, cho dù hăn có gượng ép đi nữa thì Lâm Gia cũng không thể tha thứ cho hắn.

Trung Quốc nhắn mạnh tầm quan trong? của người chết, dù gì đi nữa Lâm Trường Thiên cũng là ông. nội của hẳn, với nghĩa vụ là một thằng cháu trai, phá hoại mộ của ông nội mình đó là mất dạy, sẽ bị đâm vào cột sông.

Có một lý do khác, hắn ta cũng muốn có một trận đầu tử tế với Lâm Tử Minh!

Trong suốt bốn năm qua, hắn bị Lâm: Tử Minh ngôi trên đầu, rất là không phục, bón năm gần đây, hắn chăm len!

luyện tập, sức mạnh của hắn đã được nâng cao vói những bước nhảy dài, hắn ta không tin là không thể đánh bại Lâm Tử Minh.
 
Back
Top Bottom