Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 180


Chương 180

Tuy nhiên, anh cũng không hành động thiếu suy nghĩ, thể hiện thái độ đáng khinh với Tư Đô Nam, sau đó nở một nụ cười lên. Không phải vì da mặt anh dày, chấp nhận thất bại, mà vì anh ta vốn dĩ không hề sợ Tư Đô Nam, những cái khác không nói, chỉ cần dựa vào thân phận chủ tịch của Tử Quỳnh đã đủ để nghiền nát hắn rôi.

Hơn nữa, anh đã suy nghĩ rất kỹ về việc đó, hiểu rõ rằng Tư Đồ Nam không phải là một người hào phóng như vậy, dùng đồ cổ thật để lấy lòng Sở Hoa Hùng, cải gia này cũng quá đắt đi, anh có xem qua tài liệu về Tu Đồ Nam, quá hiểu rõ Tư Đỗ Nam, hiểu rằng hắn không hào phóng đến vậy.

Đợi coi sao đã, dù sao thì anh ấy cũng có một cái gốm sứ Thanh Hoabthật của triều nhà Minh, không được nữa thì lấy ra tặng bố vợ vậy. “Chính xác!” Tư Đồ Nam cười rực rỡ, sau đó đặt hộp quà lên trước mặt Sở Hoa Hùng nói: “Chủ, có thể mở nó ra xem thử.”

Sở Họa Hùng không giấu được sự hào hứng trên mặt đồ cổ, trong phòng sách của hắn cũng có hắn rất thích thu thập được mốt số thứ, nhưng đều là những đó có giá trị thấp, đắt nhất cũng chỉ là món đồ có giá máy chục triệu, những cái khcas cũng là những năm gần đây, gộp hết lại cũng không đủ tiền của món đồ gốm sứ màu trắng và xanh của thời đại Minh này.

Tất nhiên, nếu như là đồ thật, đồ giả không tốn nhiều tiền đầu.

Hắn không bao giờ nghĩ là Tư Đồ Nam sẽ tặng hắn ta đồ giả, Từ Đô Nam dù gì cũng là cộng tử nhỏ của công ty quảng cáo Tiếp Phi, làm sao hắn ta có thể tặng đồ giả? Đây không phải là rất mất mặt

Hắn ta gần như đang run, bẻ nhẹ cầm hộp quà tặng, “Chà, thể thì ngại chết, một món đồ cổ giá trị như thế “Ải, chú à, cháu không thích nghe điều đó, dựa vào mỗi quan hệ giữa Sở Phi và cháu, chủ giống như là người cha thứ hai của cháu, tặng cha mình đồ cổ có gia hàng trăm tiệu đây là chuyện tất nhiên mà.” Tư Đồ Nam già vỡ hạnh phúc nói.

Tuy nhiên, khi Sở Hoa Hùng nghe được điều này, thái độ của hắn càng trở nên phần khích hơn, miệng làm bầm gì đó, “ lên lên lên đến hàng trăm triệu…

Liễu Tô Hồng có đội mắt tròn, khuôn mặt đỏ, đôi mắt cô ấy xanh tươi, cô ấy cứ đọc, “Wow, hàng trăm triệu, hàng trăm triệu, hàng trăm triệu! Phát tài rồi, phát tài roi!

Cơ thể của Sở Phi cũng run lên một chút, cắn môi mạnh hơn.

Một trăm triệu đô đối với gia đình họ, là một con số lớn, nếu như là thời gian trước đây, toàn bộ Sở Gia vì hai trăm triệu đều có thể bán cô cho Vương Vệ Qủy roll Bây giờ Tư Đồ Nam đã trực tiếp tặng cho họ món đồ cổ giá hàng trăm triệu! Thêm nữa, đồ cổ là món đồ rất được ửa thích, để càng lâu càng có tiền, rất dễ dàng bán lại được.

Không dễ dàng gì nhìn được chân tình, bây giờ Sở Phi rất cần tiền, nền cô ấy rất cảm động với món quà đó của Tư Đồ Nam.

Lâm Tử Minh vốn dĩ có một chút cau mày bây giờ đã nội lỏng ra rất nhiều rồi, vữa nãy anh còn nghi ngờ, Tư Đồ Nam có thật là bị bệnh không, tặng Sở Hoa Hùng đồ cổ thật. Nhưng bây giờ anh đã hoàn toàn hết nghĩ ngờ rồi, với cái tính cách của Tư Đồ Nam chắc chắn sẽ không tặng đồ thật lên đến hàng trăm triệu, chỉ để có được một cô gái!

Đầu tiên, Tư Đồ Nam đã có vợ rồi, gia đình của vợ hắn ta không phải dạng vừa, anh không tin Tư Đồ Nam thật sự muốn cưới Sở Phi, nếu như đã không thật sự muốn cưới Sở Phi, thì không có lí do gì khiến hắn hào phóng như vậy hết.

Có chút thú vị mà.

Liễu Tô Hồng đã th*c m*nh Sở Hoa Hùng một phát, anh còn ngày người ra đó làm gì, hiếm khi Nam có lòng như vậy, mau mở ra coi đi!”

Sở Hoa Hùng vẫn còn có chút đạo đức, biết rằng đối với mối quan hệ giữa Sở Phi và Tư Đồ Nam, thật khó cho hắn chấp nhận một món quà quý giá như vậy, mà Lâm Tử Minh vẫn còn ở đây nữa.

Cái này khó mà?” Sở Hoa Hùng nói khẽ.

Sở Phi cũng tỏ thái độ nói: “ Bố nói rất đúng, chúng ta không thể nhận món đồ quý giá như vậy được, Tư Đồ Nam à, tốt hơn anh nên mang nó về.”

Tư Đồ Nam cau có mặt nhăn răng, hãn không vui, hạn đã tốn cả mấy chục triệu mua món đồ đó ở chỗ bạn hắn để lấy lòng nhà Sở Phi, thuận tiện như tát vào mặt của Lâm Tử Phi, nếu như họ không nhận thì làm sao làm người hùng được? “Phi Phi Tôi không thích nghe điều đó, cái gì gọi là không thể nhận món quà quý giá, chỉ có vài trăm triệu thôi mà, so với quan hệ tình bạn của chúng ta thì không đáng nhắc tới!” Tư Đỗ Nam lại nói thêm : “ chú , nếu như chủ xem cháu là người trong nhà, thì hãy nhận nó đi, nếu không cháu thà đạp nát nó!”

Nói như thế, hắn đã nhắc cái hộp lên chuẩn bị phá nó

Hành động này của hắn đã làm cho gia đình nhà Sở Phi sợ hãi, đặc biệt là Liễu Tô Hồng, cổ ta đã ôm chặt lấy Từ Đồ Nam, nói đùa mà, đồ hàng trăm triệu nếu như đập nát rồi như thể không phải là muốn lấy mạng cô ta.

Mắt của Sở Phi hơi đỏ, cô ấy nhìn sâu vào Tư Đồ Nam, cô ấy nghĩ Tư Đồ Nam quá tốt với cô ấy, thậm chí còn tốt hơn bốn năm trước.

Nếu như so sánh, Lâm Tử Minh thật sự cách biệt quá lớn…
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 181


Chương 181

“Ah, ah, ah! Nam à, cháu đừng bốc đồng như thế!”

“Đúng rồi, Nam à, anh đang làm gì thế? Đó là món đồ cô hàng trăm triệu , đập nó nhự thế thì đau đơn chết à, bỏ nó xuống nhanh lên!”

Sở Hoa Hùng và Liễu Tô Hồng. nói, và nhanh chóng cầm lấy cái món đồ cô trong tạy Tư Đồ Nam, sợ Tư Đồ Nam lại bồng bột lần nữa, thật sự sẽ đập nát nói Tư Đồ Nam vẫn chưa bỏ tay ra hắn cứ nhìn chằm chằm Sở Phi, nếu như Sở Phi tự mình Sở Phi chấp nhận nó.

Sở Phi dưới ánh mắt của hắn cô ấy đã cúi thấp đầu, có những chút do dự, nhẹ nhàng gật đâu, đồng ý rôi.

Ngay lập tức, Tư Đồ Nam nở nụ cười thành công, rồi liếc nhìn thầy Lâm Tử Minh, nhìn Lâm Tử Minh chỉ im lặng, khuôn mặt không biểu hiện gì hét, trong tim hãn càng đắc ý hơn, nghĩ răng Lâm Tử Minh đã mất đi ý tưởng chống đối.

“Chú, dì à, như thế mới đúng chứ, đây là cháu tặng cho chú dì phần.

thành tâm của cháu, chú dì từ chối cháu rất đau lòng mà.”Rồi hắn đặt hộp quà xuống nói với một nụ cười: “Chú, dì ơi, hai người có thê mở nó ra xem nếu như hai người không thích nó cháu sẽ tặng cái khác cho hai người có giá trị hơn.”

Sở Hoa Hùng đã rất sợ hãi khi thấy hộp quà được đặt chặt lên bàn, hãn ta mới cảm thấy nhẹ nhõm, trán toát rất nhiều mồ hồi lạnh.

Vừa nãy thật sự là qúa nguy hiểm đi, hắn đều có thê cảm nhận được tim của mình đã đập quá tải, cũng may là hắn không có bị bệnh fim, nêu không vừa nãy đã bị kích động mà lăn ra rồi.

Tuy nhiên, hắn cũng không. đồ lỗi cho mỉ Đồ Nam, mà cảm thầy âm áp hơn trong tim, cảm kích hơn và Tại mãn hơn.

Tư Đồ Nam thật sự là một dứa trẻ tốt, vì muốn hắn nhận món đồ cổ đó, mà: đã dùng chiến thuật như thế.

Liễu Tô Hồng g cũng được an ủi, VÕ ngực thở hồn hến, càng thêm phần hài lòng với Tư Đỗ Nam, giống như mẹ vợ đang nhìn con rẻ của mình vậy.

Sở Hoa Hùng và Liễu Tô Hồng nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm, rồi từ từ mở hộp quà ra.

Quá phấn khích, tay của họ cũng đang run lên một chút……

Trái tim của Sở Phi cũng đập rất nhanh, cô ây mở mắt ra và theo dõi rất kỹ.

Chỉ có Lâm Tử Minh là vẫn rất bình tĩnh, anh ta không có biêu hiện gì trên ¡. mặt, thậm chí chỉ có một nụ cười nhạt nhẽo.Không phải là anh đang giả vờ, mà là trị giá mấy trăm triệu đồ cố, vỗn dĩ không lọt vào mắt của anh được, thậm chí không thể làm tim hắn đập nhanh hơn được. Không nói đây có khả năng rất cao là đồ giả, cho dù là thật anh cũng, chẳng thèm quan tâm, trước đây ở Lâm Gia, đô cô như thế này anh không biết đã nhìn thấy.

bao nhiêu lần rồi, lúc còn nhỏ anh còn đập vỡ máy cái liền. Càng không nói đên, bây giò anh ông chủ giàu có hơn 900 tỷ, chỉ cân mỗi ngày tính tiền lãi cũng là một khoản tiền rất lớn rồi.

Vẻ thanh bình tĩnh của anh ,, trong mắt của Tư Đồ Nam đã biến thành một màn diễn kịch khiến hắn rất không thoải mái. Vốn dĩ trong trí tưởng tượng của hắn, Lâm Tử Minh nhất định phải rất ghen tuông, rất điên .

rồ, thậm chí phản ứng cực đoan, như thê sẽ khiến Sở Phi và hai người lớn phản cảm , nhưng mà LâM tử Minh quá bình tĩnh, Thậm chí ngay cả nhìn bê ngoàicũng không có chút gì là khó chịu, khiên hãn càng khó chịu thêm I Cuối cùng, Sở Hoa Hùng và Liễu Tô Hồng cũng mở hộp quà ra, quả nhiên họ đã thây một loại gồm sứ Thanh Hoa rất chất lượng, đường nét rất đẹp, nhìn ra được là nó là hàng lâu năm rồi!

Sở Hoa Hùng ngạc nhiên mặt đỏ lên đến nói cũng không thê nói rõ ràng được nữa, “Đẹp quá! Đẹp quá đi!” Ta có thể tận mắt thây được loại gốm sứ màu trắng và xanh của triều đại Minh, đáng , cả đời này cũng đáng rồi!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 182


Chương 182

Liễu Tô Châu cũng hét lên, “WowlĐây có phải là đồ gồm sứ Thanh Hoa của triều nhà Minh không? Cũng thật là – đẹp quá đi mài Không, tôi không thể đứng vững nữa rồi, Phi Phi thanh đỡ mẹt”

Mặt của Liễu Tô Hồng từ màu đỏ đổi thành màu ¡ trắng, kích động quá đà rồi, thỏ hỗn hến, thân thê cô ây mềm nhữn, cô ây chao đảo, may mà Sở Phi kịp thời đỡ kịp không thì đã bị .

gục ngã rồi.

Nhưng dù vậy, cô ấy ` vẫn rất xấu hồ, phải ngôi trên ghế, cũng không thể ngôi vững được.

Lâm Tử Minh nhìn thây phản ứng của cô ta, không nói lên lời trợn tròn mắt, cái năng lực chịu đựng kiểu gì vậy, cũng thật kém tắm quá mà, nêu như đề cô ấy biết được Cô ây luôn luôn coi thường thằng con rễ vô dụng có hàng trăm triệu tài sản, thì cô ấy chắc chắn sẽ ngất đi như?

Sở Phi không có hiểu biết nhiều về đồ cô, chỉ biệt có một chút ít, cô nhìn một cái cũng có thê thây được đó là đồ thật.

Đối với tinh thần của cô, bây giờ cũng không thể kiểm soát được nhưng nhịp tim đang tăng nhanh, mặt đỏ bừng lên!

Nụ cười trên bộ mặt của Tư Đồ Nam không thê che đậy được nữa, rồi liếc Lâm Tử Minh một phát, rôi lịch sự nói, “Chú, dì có thích món quà này không?”

“Thích chứ ! thích chứ!Qúa thích đi chứ!” Liễu Tô Hồng không đợi chờ được lập tức gật đâu, vừa nói xong lại chóng mặt lần nữa.

Sở Hoạ Hùng cũng rất hào hứng, hắn cũng rất kích động, không chờ đợi được chạm vào bề mặt của món đồ gốm sứ Thanh Hoa đó, nhưng không.

dám chạm vào nó quá nhiêu, vì sợ sẽ làm hỏng mất món đồ gốm sứ Thanh Hoa đắt tiền như thế.

“Nam à, cháu lấy I loại đồ cổ này ở đâu ra vậy?. Loại đồ cổ này rất đắt đỏ, phải không?” Sở Hoa Hùng nói có hơi khó nghe.

“Cũng không đất lắm đâu, cháu mua nó ở một buôi đấu giá khoảng một thời gian trước, chỉ có hơn 120 triệu chú thích nó là được rồi.”Gương mặt của Tư Đồ Nam đỏ lên khoe khoang.

“ Cái đồ khoe khang! Cái đồ khoe khoang!” Sở Hoa Hùng cho Tư Đồ Nam một like, trong mắt của hắn tràn đầy sự khâm ‘phục, sự thỏa mãn, sau đó nói “Nam à, sao cháu tặng chú món quà đất tiền như vậy, chú cũng không biết tặng cháu cái gì mới tốt nữal”

Tư Đồ Nam vẫy tay nói, ‘Không sao, không sao đâu, mỗi quan hệ giữa cháu và Phi Phi tặng qùa cho chú là điều đương nhiên, nhưng cháu cũng .

có một yêu cầu nho nhỏ.”

” Cháu nói, cháu nói đi! Chỉ cần chú dì có thể làm được, chắc chắn sẽ không từ chối!” Sở Hoa Hùng gấp gáp nói.

Tư Đồ Nam nhìn Sở Phi và Cười: yêu cầu của cháu rất đơn giản, chỉ mong là chú dì sẽ cho phép cháu tiếp tục làm bạn với Phi Phi, sau này cháu sẽ đến tìm Phi Phi nhiều hơn, hy .

vọng chú dì sẽ không câm cây chỗi đuổi cháu ra ngoài.”

Hắn nói rõ ràng nhự vậy Sở Hoa Hùng và Liễu Tô Hồng là gì không hiểu được lời nói của hắn chứ, chình là cho hắn và Sở Phi làm lành lại!

Dù cho Lâm Tử Minh có ở đây, họ cũng đồng ý mà không do TH trong tâm trí họ, Lâm Tử Minh không p hải là con rẻ, đến người cũng phải nữa, nhanh chóng gật đầu: “ Chắc – chắn, chắn chắn rồi Sau này hy vọng cháu thường xuyên đến nhà chơi, đến nhà chủ dì qua đêm luôn cũng được, hahahal”

Tư Đồ Nam nói với nụ cười nham nhở, ” Qua đêm chắc không thích hợp lắm, dù gì Sở Phi cũng đã kết hôn rồi, nhà chỉ có hai phòng, sofa .

Lâm Tử Minh ngủ mắt rồi, cũng – không có chỗ cho cháu nữa .

Liễu Tô Hồng nói nhanh : “Có chuyện gì đâu, cứ ngủ với Phi Phi đi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 183


Chương 183

Gương mặt của Lâm Tử Minh trầm xuống xám xịt, cái mẹ vợ này cũng_ không coi anh như là: người. Hơn nữa anh còn đag ngôi đây, cũng là chồng trên pháp luật của Sở Phi, nói như vậy đặt Sở Phi vào đâu.

“ Mẹ! Mẹ đang nói cái gì vậy?” Mặt của Sở Phi đỏ bừng lên.

Liễu Tô Hồng không cảm thấy cô ấy nói có vấn đề gì sai, lí luận: ” Vốn dĩ là như thê mà, con với Lâm Tử Minh có danh phận mà không có thật, sớm muộn gì cũng sẽ gả cho Tư Đồ Nam, con ngủ trước với hắn cũng là điều bình thường mà!”

Dưới sự cám dỗ của món đồ cô SỞ”

Hoài Nam cũng vô liên sỉ nói: “ mẹ con nói không sai, bố thấy hai ngày này con với Lâm Tử Minh cũng nhanh chóng làm thủ tục li hôn đi.”

Sắc mặt của Lâm Tử Minh tôi đen, còn chưa nói tới mẹ vợ của hắn cay nghiệt như vậy, hiện tại ngay cả bô vợ cũng muôn bán con của mình.

Sở Phi cắn môi, cô cúi đầu, không rả lời.

Nói thật, đầu óc của cô hiện tại đang rất hỗn loạn, tâm tư có phần rồi loạn.

Cô không có yêu Lâm Tử Minh, nhưng cũng không phải là không có f ình cảm với Lâm Tử Minh, bất luận có nói như thế nào đi chăng nữa, cô cũng đã cùng Lâm Tử Minh sông với nhau trong bồn năm qua. Vả lại, ngoại trừ vẻ bề ngoài vô dụng của Lầm Tử Minh ra, thìhắn đối xử với cô rất tốt, còn đặc biệt chăm sóc tỉ mỉ cuộc sông hằng ngày của cô.

Cô không có nói ra, nhưng trong lòng vẫn nhớ rất rõ.

Đặc biệt ở lần trước, trong bữa ăn của Sở gia, Lâm Tử Minh biết Hàn Kim Long, vì cô mà ở trước mặt Sở Gia, một hơi phun ra những lời bản thỉu, cô thực sự biết ơn hắn.

Yêu cầu cô ly hôn với Lâm Tử Minh, cô có chút không làm được, bởi vì cô biết. chuvên nàv đối với Lâm Tử Minh mà nói, là một chuyện rất tàn nhẫn!

Hơn nữa, cô cũng không có yêu Tư Đồ Nam, hiện tại người này trong tâm trí cô, là một người thân hình cao to vạm vỡ, nhưng lại mang bộ mặt của kẻ tiểu nhân.

Chủ tịch của Tử Quỳnh…

Có điều, món quà này của Tư Đồ Nam, như là một cuộc trao. đổi khốc liệt, khiến cho cô luống cuống tay chân, có một chút rôi bời.

Tư Đồ Nam hắn nhìn thầy cảnh vừa rồi, ngồi dựa vào ghé, vô cùng đắc ý Và vui Sướng, hắn từ lâu đã không có cảm giác vui sướng như vậy.

Đúng lúc này, Lâm Tử Minh nói: “Ba, mẹ, hai người vì gốm sứ Thanh Hoa có mây vạn, liền đem bán Phi Phi, việc này có chút tắc trách?”

Lâm Tử Minh bắt lực cười, lắc đầu nói.

Tư Đồ Nam ngồi bắt chéo chân, ghe thế, con ngươi hắn co thắt dữ dội, loé lên một tia kinh ngạc cùng chột dại Cái quái gì vậy, Lâm Tử Minh phê vật này, như thế nào lại biết bình gồm sứ Thanh Hoa của hắn chỉ tốn mây vạn?

Hắn cùng Sở Hoa Hùng và Liên Tổ Hồng sửng sốt một chút, sau đó bọn họ đều biên sắc, trở nên u ám, Sở Hoa Hùng võ bàn, không khách khí măng: “Lâm Tử Minh! Mày ở đây nói hưu nói vượn cái gì vậy, đây chính là bình gồm sứ Thanh Hoa triêu Minh, giá trị hơn một ngàn vạn, mày vừa rồi _ không có nghe A Nam nói sao, lỗ tai mày điếc có phải không!”

Liễu Tố Hồng cũng mắng: “Lâm Tử Minh! Đồ phế vật, mày đã không có, bản lĩnh, hiểu biết thì hạn hẹp, lại cố ý bôi nhọ A Nam, mày sao có thể ghê tởm như Vậy, tao ra lệnh cho mày, mau chóng xin lỗi A Naml”

Sở Phi cũng cau mày, cô cũng cho rằng Lâm Tử Minh chỉ vì ghen tị, mới cô ý nói như vậy, làm người khác có chút ghê tởm.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 184


Chương 184

Tư Đồ Nam lấy lại bình tĩnh, trong lòng tự nhủ, vừa rồi chỉ là mình phản ứng thái quá, thậm chí có chút chột dạ, hắn sợ rằng liệu Lâm Tử Minh có thể trở mình dậy?

Hắn buông chân bắt chéo, khoát tay, cười nói: “Chú, dì, đừng tức giân, nêu Lâm Tử Minh nói như vậy, chắc có lý do của hắn, không phải vì ghen tị mà cố ý bôi nhọ cháu đâu, ha ha.”

Lâm Tử Minh không có để ý sự kỳ quái của hắn, thay vào đó là đứng dậy nói: “Ba, mẹ, hai ngươi đêu bị hăn lừa rôi, chất lượng bình gồm thanh hoa này của hản thật sự rất tốt, kể cả về chất liệu gỗ, hoa văn, kỹ thuật rèn rất tỉnh vi. Chỉ tiếc là nó mới nung chỉ rong năm năm, không phải là bình gồm sứ thanh hoa của triêu Minh, mà là hàng nhái cao cấp, giá trị cũng ‘chỉ có ba bồn vạn. Nhưng lại nói giá trị hơn một ngàn vạn, nói như vậy chắcsẽ biến thành trò cười.”

Sở Phi hiểu rõ Lâm Tử Minh, mặc dù hãn vô dụng bất tài, nhưng không phải là người nói dỗi, có lẽ, đây chính là đô giả?

Cô nhìn Lâm Tử Minh, Lâm Tử Minh chỉ mỉm cười gật đầu với cô.

Nhưng khi Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng nghe nói như thế, sắc mặt bọn họ chỉ có thê là nhục nhã , bọn họ vừa rồi kích động như vậy, tin đây là đồ thật, nều thật: sự như lời Lâm li Minh nói, hơn một ngàn vạn kia không phải bị nước cuốn trôi đi sao?

Đôi với bọn họ mà nói, đây là điêu không thể chấp nhận!

Hơn nữa, bọn họ cũng không tin lời nói của Lâm Tử Minh, liền cho rằng Lâm Tử Minh vì ghen tị mà cố ý nói như vậy, ấn tượng về Lâm Tử Minh càng thêm tôi tệ hơn..

Liễu Tố Hồng trực tiếp dẫm lên chân Lâm Tử Minh, mắng: “Đồ phế vật mày câm miệng cho taoÌ Bây giờ lập tức cút ra ngoài cho tao! Tuôi còn trẻ không chịu học hỏi, nhân phẩm kém như Vậy, không bằng A Nam nhà người ta, lại còn ác liệt nói xấu người ta!”

Lâm Tử Minh phẫn nộ nói: “Mẹ, đây là đồ giả, con lừa mẹ để làm gì? Mẹ không tin lời con nói, thì mời chuy/ ên gia đền xem là biết ngay thôi.”

Tư Đồ Nam nghe nói như thế, hắn : lập tức luống cuống, đồ giả này của hãn, lừa dôi được người thường, nhưng tuyệt đối không thề lừa được chuyền gial Hắn nhanh chóng đứng dây, mặt lạnh lùng nói: “Lâm Tử Minh, cậu máy năm qua, vẫn không cho Phi Phi được một cuộc sông hạnh phúc, còn làm mắt mặt Phí Phi với chú dì nhiều lân như vậy, tôi đêu không có tính toán với cậu, cậu hiện tại ở đây nói chua ngoa với tôi? Tốt, cậu nói tôi là giả dồi, vậy cậu nói xem, cậu như thế nào có thê nhìn ra đồ của tôi là đồ giả!”

Dừng một chút, hắn híp mắt lại nói: “Nếu cậu nói không nên lời, có nghĩa là nói xâu tôi, vậy đừng trách tôi không khách khí!”

Thành thật mà nói, Tư Đồ nam oán hận Lâm Tử Minh, thậm chí ghen tị, dựa vào một phê. vật như Lâm Tử Minh, có thê cưới được Sở Phi? Cho dù Lâm Tử Minh không có chạm vào Sở Phi, nhưng ngày đêm ở cùng với Sở Phi, hăn cũng không cho phép!

Sở Phi nói: “Anh Tư Đồ, quên đi, Lâm Tử Minh hắn vô tâm, không cần cùng hắn chấp nhặt.”

Tư Đồ Nam hung hãng trừng mắt nhìn Lâm Tử Minh liếc mắt một cái, nói: “Được, Phi Phi, anh nề mặt em, không cùng tranh chấp với người kém hiểu biết như hắn.”

Sở Phi véo lưng Lâm Tử Minh, trừng mắt nói: “Còn thất thần ra đó làm gì: còn không mau xin lỗi anh Tư Đồ?”

Lâm Tử Minh bĩu môi nói: “Sao anh lại phải xin lỗi hãn ta? Anh cũng – không nói gì sai, nên người xin lỗi chính là hẳn mới đúng, cảm đồ giả có máy vạn, lừa gạt mọi người nói là cổ vật hơn một ngàn vạn, lương tâm không tốt.”

“Anh!” Sở Phi bị Lâm Tử Minh làm cho tức điên, cô hung hãng dậm chân một cái, thật muôn căn Lâm Tử Minh một phát, thật không biết tốt xâu!

Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng lại bắt đầu mắng, Tư Đồ Nam sắc mặt lạnh hơn, hán giận dữ cười: “Được, cậu luôn miệng nói tôi là kẻ giả dồi,vậy bây giờ cậu nói cho tôi nghe đi!”

Tiếp theo hắn lại nói với Sở Hoa Hùng và Liễu Tế Hồng: “Chú, dì, hai người không phải măng hắn, để cho hẳn nói, bắt kể hắn nói ra những gì.

Con cây ngay không chợ chết đứng, ˆ sự thật chính là sự thật, không sợ hãn bôi nhọ!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 185


Chương 185

Những lời này hăn nói ra, quang minh chính đại, không thẹn với lương tâm, vô cùng phần uất, diễn xuất của hắn ta tốt đến mức, làm cho người ta nhìn không ra đến nửa \ phần chột dạ.

Chỉ cảm thấy hắn bị hiểu lầm sau đó bọn họ nhìn Lâm Tử Minh càng thêm chán ghét và căm tức, đồng thời đối với Tư Đô Nam càng thêm tán thưởng, vô tình, vê phe với Tư Đồ Nam, có chung kẻ thù, lạnh lùng nhìn Lâm Tử Minh.

Một vấn đề lớn đó là nếu Lâm Tử Minh nói không nên lời, sẽ không tha thứ cho ý tứ lời nói của Lâm Tử Minh

Lâm Tử Minh mỉm cười, hắn không có chút lo sợ, thì thâm nói.

“Phải nói rằng, trình độ mô phỏng đồ giả này của anh rất tinh vi, kể cả chất liệu gỗ, hoa văn, vết nứt được khôi phục, nêu không phải là nghệ nhân chuyên nghiệp, thật đúng là rất khó phát hiện, tin răng anh cũng nắm bắt điểm này, và chắc chắn rằng bố mẹ vợ tôi không phân biệt được, mới GÓ thể không sợ hãi mà đem qua tặng.

Lậm Tử Minh cười nói, lời nói của hắn tràn ngập tự tin, không còn bộ dạng yếu đuôi như ngày thường, làm cho Sở Hoa Hùng và Liêu Tô Hồng sững sờ, cả hai đều cảm thấy Lâm Tử Minh ở trước mặt rất xa lạ.

Lâm Tử Minh nói tiếp, hắn bắt đầu nói về đồ sứ thanh hoa, chậm rãi nói các thuật ngữ chuyên ngành, lúc này, hắn giống như là một chuyên gia đô cổ chuyên nghiệp, nói một cách tự tin.

Khi hắn từng bước vạch trần sâu hơn, khiến cho sắc mặt của Sở Hoa Hùng dần trở nên nhục nhã, hắn tuy răng không phải chuyên gia đồ cổ, nhưng cũng . biết thưởng thức và hiểu biệt một ít vê đồ cổ thanh hoa, và hiển nhiên phán đoán của Lâm Tử Minh không có sai:”Cho nên, tôi dám khẳng định, gồm sứ thanh hoa triều Minh này của anh, chính là đô giả!”

Lâm Tử Minh cuôi cùng nói một cách mạnh mẽ.

Liễu Tố Hồng sắc mặt lập tức trắng bạch: “Không thể nào, đây là đồ giả?”

Bà vô cùng đau khổ, khuôn mặt cứng ngắc.

Sở Phi cũng sửng sốt, cô ngạc nhiên nhìn Lâm Tử Minh, tự hỏi Lâm Tử Minh như thế nào lại phân biệt được đồ cổ?

Sắc mặt Tư Đồ Nam rất khó coi, bởi vì theo như lời Lâm Tử Minh nói, tất cả đều là nhược điểm của gồm sứ thanh hoa giả của hắn.

Nhưng chẳng mấy chốc, trên khuôn mặt hắn lộ ra dáng vẻ tươi cười, thật may mắn khi chính mình đã chuẩn bị nhiêu hơn và dự đoán Lâm Tử Minh , phế vật này sẽ nhảy ra gây rặc rồi, cho nên hắn sớm sắp xếp một chuyên gia đồ cổ ngẫu nhiên đến đây!

Hắn nháy mắt ra dấuvới VỆ SĨ, vệ Sĩ lĩnh hội gửi tin nhắn đã sớm được biên soạn trước đó, chỉ chốc lát sau, ngoài cửa liền có ba người đàn ông ngoài ba mươi tuôi đi vào, trong đó người đàn ông ở giữa. ông ta nhìn vào bên trong cái hộp, trong nháy mắt thầy gồm sứ thanh hoa năm ở trên bàn ăn, ông ta làm ra bộ dạng kinh ngạc, thất thanh kêu lên: “Trời ơi!

Tôi không có nhìn lầm, đây chính là cực phẩm gốm sứ thanh hoa”

Lời nói của ông ta thu hút mọi người nhìn vào bên trong cái hộp.

Rồi ông ta tiến vào thật nhanh, trước tiên nhanh chóng trao đồi ánh mắt với Tư Đồ Nam, sau đó ô ông ta biểu cảm VÔ cùng phần khích nói: “Đồ tốt, là đồ tốt! Vị nào là người sở hữu gốm sứ thanh hoa này?”

Khi ông ta nói ra những lời này, âm thanh có chút run rầy, vô cùng kích động, điều này khiên cho mọi người bỗng chốc ý thức được gốm sứ thanh hoa này là đồ thật!

Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng nhìn nhau, khuôn mặt tuyệt vọng của bọn ˆ họ một lần nữa khôi phục hào quang.

“Ông là?” Sở Hoa Hùng mở miệng hỏi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 186


Chương 186

Người đàn ông kia ngay lập tức đứng thẳng người, nhẹ nhàng ho khan hai tiêng, nói: “Tôi là Hậu Dương Văn đến từ cửa hàng đồ cổ Sở Hoa Hùng nghe thê, lập tức cung kính nễ phục, kinh ngạc la lên: “Cái gì? Ngài chính là Hậu Dương Văn, Hâu tiên sinh?”

Hầu Dương Văn trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý, nói: “Ông biết tôi sao?”

Sở Hoa Hùng nịnh hót nói: “Biết!

Đương nhiên là biết! Bất cứ ai chợi đồ cô ở thành phó Hoa, đối với Hầu tiên sinh tên cửa ngài như sét đánh ngang tai.”

Quả thực, Sở Hoa Hùng không có nghiên cứu chuyên sâu về đỗ cô, nhưng mà đôi với những người có tiêng trong phạm vi này ông ta thuộc như lòng bàn tay, giỏng như Hầu Dương Văn ở trước mặt, tương đối có tiêng tăm trong giới đồ cô, từng, giám định không ít đô cổ. Chắc chắn đối với một người yêu thích đồ cỗ như Sở Hoa Hùng, thì sự tồn tại của.

Hầu Dương Văn giống như một ngôi Sao.

Lý do tại sao mà Hầu Dương. Văn lại nồi tiếng như vậy, ngoại trừ năng lực của ông ta ra, còn có một nguyên.

nhân quan trọng khác, chính là thầy .

của ông ta, nhưng mà phóng tầm mắt ra, ông ây là bậc thầy nồi tiếng lừng lẫy tronq giới đồ cổ, Cố Hưng ~ Chuyên gia Côi Khi Hầu Dương Văn nghe những lời nịnh hót của Sở Hoa Hùng, ông ta càng thêm đắc ý, vô hình bên trong khiên cho phong thái của ông ta cao thêm vài phân, cười nói với Sở Hoa Hùng: “Quá khen quá khen, danh tiếng với tôi mà nói, chỉ là hư danh mà thôi, tựa như bâu trời mây bay.”

“Phụt!”- Lâm Tử Minh không nhịn được mà phì cười, Hầu Dương Văn này thật sự biết giả vờ cool ngấu, lại còn nói mây bay nữa, thật là quê mùa. Cái khác thì không nói, chỉ dựa vào ông ta cùng với Tư Đồ Nam phối.

hợp diên kịch, cô ý lừa gạt mọi người, có thê thầy rằng Hầu Dương Văn này chẳng qua lên, là kẻ mưu câu danh lợi, hắn tự nhiên đối với người như thể này không có sự tôn trọng.

Tuy nhiên, lúc nãy hắn cười trộm đã bị Hầu Dương Văn nghe được, khiến ông ta rất không vui, hỏi: “Cậu cười cái gì?”

Lâm Tử Minh lắc đầu nói: “Không có cười cái gì.”

Sở Hoa Hùng lập tức đá Lâm Tử Minh một cước, sau đó quay sang nói với Hầu Dương Văn: “Hầu tiên sinh, mong ngài đừng tức giận. Vừa rồi ngài nói gốm sứ thanh hoa này là đồ cô?”

“Đúng đúng.” – Hầu Dương Văn phản ứng nói: “Sở tiên sinh, gồm sứ thanh hoa này chính là đồ cô của triều Minh!

Từ chất liệu gỗ, cho đến chất lượng, và sự hoàn thiện nó; đều có giá trị rất lớn! Sở tiên sinh, không biết ông có thể bỏ những thứ yêu thích, đem gôm sứ thanh hoa này giyền nhượng cho tôi được không?”

Sở Hoa Hùng nghe nói như thế, ông ta thở hồn hền, trong lòng cảm thấy tuyệt vọng, bỗng chốc khôi phục lại!

Đây thật sự là gốm sứ thanh hoa của triêu Minh?

Liễu Tô Hồng không thê chờ đợi nói: “Hầu tiên sinh, ngài không có nhìn lầm chứ? Đúng lúc vừa nãy con rễ tôi nói, đây chính là đồ giả, giả trị cũng chỉ có máy vạn.”

Hầu Dương Văn trông rất tức giận, kéo dài giọng nói: “Nói xằng bậy!

Nghiêm túc mà nói đây chính là sứ thanh hoa của triều Minh, con rễ của bà là ai, lại còn nói thành quả này là đồ giả? Đây chẳng phải khiên người đời chê cười sao! Thứ lỗi cho tôi mao muội, vị nào là con rễ của bà? Tôi thật muôn nghe cách cậu ta phân biệt đây là đồ giải”

Lời nói này của ông ta rất có khí phách, tràn ngập sự phẫn nộ và uy nghiêm.

Liễu Tố Hồng không có tức giận, ngược lại bà vui vẻ cười hạnh phúc, thật tốt quá thật tốt quá, điều này cho thây gồm sứ thanh hoa này rất có giá trị!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 187


Chương 187

“Lâm Tử Minh, một nửa thùng chất thải như mày, thiếu chút nữa là bị mày gạt, còn không mau xin lỗi A Naml” – Liễu Tố Hồng đánh vào sau ót Lâm Tử Minh, tức giận mắng.

Tư Đồ Nam nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Không vội xin lỗi, Lâm Tử Minh, cậu vừa rồi nói mạch lạc rð ràng đâu ra đấy, một mực chắc chắn tôi chính, là đồ giả, sỉ nhục thanh danh của tôi ˆ cũng chăng sao, nhưng cậu lại nghỉ ngờ sự tôn kính của tôi dành cho chú dì, và Phi Phi hết sức chân thành! Tôi không | nuốt nồi khầu khí này, hôm nay, cậu tốt nhất cho tôi một lời giải thích, nêu không, tôi sẽ kiện cậu!”

Lâm Tử Minh nhìn thấy | hắn như thế này, trong lòng không í thể không cảm khái, người này thật đúng là biết diễn, diễn chân thật như vậy, không đi vào giới giải trí thật đáng tiếc.

Sở Hoa Hùng và Liêu Tô Hồng lập tức bị hăn lây nhiễm, chỉ trích Lâm Tử Minh càng thêm quá đáng, còn ép Lâm Tử Minh dập đâu quỳ xuông xin lỗi Tư Đồ Nam. : Sở Phi nhìn vào mắt Lâm Tử Minh tràn đây hy vọng.

Cho dù Lâm Tử Minh vừa rồi nói lý lẽ, nhưng mà cũng không che dấu được thân phận bình thường của hắn, mà Hầu Dương Văn, nghiêm túc mà nói chính là chuyên gia đô cô, lời nói của ông ta hệt sức thuyết phục không nói cũng hiều.

Đối với việc này, Lâm Tử Minh cau mày, hắn cũng có chút lo lắng, tình huồng hiện tại với hắn mà nói, rất bất lợi.

May mãn thay,vào lúc này, ngoài cửa có một nhóm người đi qua, nghe được âm thanh của Hầu Dương Văn, và nhìn vào bên trong phòng, đưa ra một câu hỏi: “A Văn, là con đúng không? Con quay về. thành phô Hoa khi nào vậy? Như thế nào lại không nói cho thầy biết.”

Hầu Dương Văn nghe thấy giọng nói này, ông ta lập tức giật mình, nhìn vê phía sau, cung kính hô một tiêng: “Thưa thây!”

Lâm Tử Minh nhìn qua hướng giọng nói truyền đến, lập tức › thầy một ông già ngoài sáu mươi tuổi đang đứng trước cửa.

Sở Hoa Hùng nhìn thây ông già này, cả người ông vô cùng chắn động, đồng tử co rút lại. Ngay sau đó ông ta tỏ vẻ phần khích và vô củng sùng bái, buộc miệng hét lên: “Đây, đây có phải là Cố Hưng, chuyên gia Cố?”= Phản ứng của Sở Hoa Hùng kích động hơn so với vừa rồi khii nhìn thấy Hầu Dương Văn, đồng thời hắn nhanh chóng bước qua mà hoàn toàn không có bật kỳ sự hớ hênh, cuối xuống và bắt tay với Cố hung: “Xin chào chuyên gia Có, tôi là Sở Hoa Hùng, tôi là fan của ngài!”

Lâm Tử Minh cũng có chút giật mình, bây giờ hắn có thể gặp được Cố Hưng danh tiếng lừng lẫy trong giới đồ cô, trước dây hãn đã từng gặp Cố Hưng, khi đó, ông nội còn chưa bị tê liệt, cũng có một chút giao tình với Cố Hưng.

Chỉ có điều khi đó hắn vẫn còn nhỏ, nên hiện tại Cố Hưng có lẽ không nhớ ra hắn .

Sự xuất hiện của Cố Hưng, làm cho bầu không khí bên trong xảy ra một ít biên đồi.

Lâm Tử Minh vừa rồi còn lo lắng, hiện tại bắt đầu mừng thầm, hắn biết rõ Cố Hưng là một người đổi nhân xử thế, là một chuyên gia nghệ nhân có đôi tay nổi tiếng từ thời Chính Đức,được kính trọng, ngoại trừ kĩ thuật điêu luyện của ông ta, còn có một điều quan trọng nhật, chính là phẩm chât con người của ông ta, không a dua nịnh bợ, tuyệt đôi không bao giờ làm việc thiên vị, gian lận.

Hiện tại sự xuất hiện của ông ta khiến cho cặp diễn viên Tư Đồ Nam và Hầu Dương Văn sợ là phải gặp hạn.

Cùng lúc đó, Tư Đồ Nam và Hầu Dương Văn cũng ý thức được điều này, sác mặt bọn họ thật sự rất khó coi, sắc mặt Tư Đồ Nam hoàn toàn không thể không chế tâm tình trở nên thâm trầm, nắm chặt tay, tâm tình thực sự tồi tệ! Về phần Hầu Dương Văn, sắc mặc đã tái nhợt, bắt đầu sợ.

Bọn họ nhìn nhau, biểu đạt cùng một ý nghĩ: Tuyệt đối không thê làm cho Cô Hưng phát hiện gồm sứ thanh hoa này! Sau cùng không thể để cho Cố Hưng đi vào đây, băng không, bọn họ thật sự xong đời .

Cố Hưng đối mặt với sự nhiệt tình của Sở Hoa Hùng, ông ta có chút bắt, đắc dĩ nói: “Sở tiền sinh quá khen, Có mỗ chẳng qua cũng chỉ là một người bình thường mà thôi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 188


Chương 188

“Nào có nào có, chuyên gia Cố chính là thần tượng của những người yêu thích đồ cô như chúng tôi! Hôm nay có thể qặp đươc ngài, Sở mồ thât vinh hạnh!” – Sở Hoa Hùng như kẻ.

cuông nhiệt, xoa tay nói: “Không biết chuyên gia Cổ có thể chụp chung với tôi một tâm ảnh được không?”

“Việc này…” Cố Hưng khá bắt lực.

Thế nhưng Sở Hoa Hùng không đợi ông ta nói xong, đã nháy. mắt ra dấu cho Liễu Tố Hồng, yêu cầu Liễu Tố Hồng lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Liễu Tố Hồng cũng biết Cố Hưng là người tài giỏi, lập tức lấy điện thoại ra chụp một vài tâm ảnh.

Sở Hoa Hùng lúc này mới hài lòng.

Cố Hưng nhìn Hầu Dương Văn hỏi: “A Văn, con không phải đi thành phố Vân Nam sao?”

Hầu Dương Văn đối với Cố Hưng lễ phép, cung kính nói: “Thưa thầy, con, quay về lầy một ít đồ đạc, tối nay sẽ đi tới thành phố Vân Nam.”

“Uh.” Cố Hưng gật đầu, chào Sở Hoa Hùng, sau đó liền rời đi.

Sở Hoa Hùng lập tức nói: “Chuyên gia Cố khoan đã, ở say, tôi có một món đồ của triều Minh.

Ống ta chưa nói xong, Tư Đô Nam liền ho khan hai tiếng, nói lớn: “Chú, cháu đột nhiên nhớ ra, chúng ta còn chưa có gọi món đâu! Hai nhân viên phục vụ lại đây, cho chú gì của tôi gọi món ăn! Chú gì, hôm nay cháu làm khách, mọi người không cân khách sáo, muôn ăn cái gì liên gọi cái đó!”

Tư Đồ Nam toát mồ hôi lạnh, hiện tại hành động mà hắn thể hiện ra bên ngoài, nêu cần thận quan sát, có thể phát hiện hắn không bình thường, nhất là trong ánh mắt của hắn, đề lộ ra một tia lo sợ cùng chột da.

Chỉ tiếc, chỉ có Lâm Tử Minh phát hiện, những người khác bao gôm cả Sở Phi, vẫn còn bị sốc bởi sự xuất hiện của Cô Hưng.

Lâm Tử Minh nhìn bộ dạng này của hắn, khóe miệng nhéch lên với độ cong càng thêm lớn, Cô Hưng đến thật đúng lúc, Tư Đồ Nam lần này sế bị đánh sưng lên.

Hầu Dương Văn cũng kéo Cố Hưng đi ra ngoài cửa, vừa nói: “Thây, chúng ta cũng trở về gọi món đi.”

Bọn họ phối hợp khá tốt, Cố Hưng bị lừa dối thành công, bắt đầu đi ra ngoài. CÓ điều. Lâm Tử. Minh làm sao lại bỏ lỡ cơ hội này, hắn lập tức hô to và đi ra ngoài: “Chuyên gia Có, tại đây cháu có một pho tượng ‘ được xem là gồm sứ thanh hoa của triều Minh, mời ngài xem qua.”

Lời nói này của Lâm Tử Minnh rất to và rõ ràng, lập tức làm cho Cố Hưng dừng lại, vẻ mặt ngạc nhiên, quay lại, nói: “Cái gì? Gỗm sứ thanh hoa của triều Minh? Ở đâu, cho tôi xeml”

Trong nháy mắt, sắc mặt của Tư Đồ Nam và Hầu Dương, Văn hết sức khó coi, bọn họ trừng mắt liệc Lâm Tử Minh, trong ánh mắt tràn ngập thịnh nộ và sát khí, hận không thê xé xác Lâm Tử Minh! Phé vật này, không nói cũng không có ai nghĩ hắn câm điếc!

Sở Hoa Hùng cũng khôi phục tinh thần, vội vàng nói: “Đúng đúng, Chuyên ,.gia Có, tôi ở đây có một pho tượng gồm sứ thanh hoa của triều Minh, giá trị hơn một ngàn vạn, có lẽ là trong thời kỳ Khang Hi.”

Tiếp theo, ông ta còn hung hăng trừng mắt liếc Lâm Tử Minh một cái, nói: “Đồ phê vật, mày nhìn rõ cho tao, đây là chuyện gia Cô, có tên tuổi trong giới đô côi Ngài ấy nói đây chính là hàng thật, tật nhiên trăm phần trăm là hàng thật, vê sau mày cũng đừng khoe khoang kĩ thuật tào lao của mày ở trước mặt taol Kẻo lại làm trò hề cho thiên hạt”

Lâm Tử Minh nhẫn nại, cười nói: “Đã biết.”

Hắn cố ý liếc Tư Đồ Nam một cái, dùng miệng hình nói với hắn ta: “Không sợ sao? Mày hiện tại bỏ trốn còn kịp đây.”

Tư Đồ Nam hiểu được ý tứ của hắn, lúc này, hắn khó chịu đến mức giống như đang ăn cứt vậy, hận không thê đánh ngườiI Nhưng hắn càng ngày hoang mang, lo lắng không yên, trong lòng không ngừng măng thâm, đang yên đang lành, như thê nào Cố Hưng lại chạy, đến đây, Chết tiệt! Sớm biễt rằng, hắn sẽ không lựa chọn ăn ở nhà hàng này!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 189


Chương 189

Qua một lúc sau, Cố Hưng đầy Hầu Dương Văn ra, bước nhanh đi tới, thây được gốm sứ thanh hoa trên bàn ăn, lúc đầu mắt ông ta sáng ngời, vài giây sau, sự hưng phần trên khuôn mặt ông ta liền biên mất nhanh chóng, nhíu mày nói: “Sở tiên sinh, theo như lời ông nói đây chính là gốm sứ thanh hoa của triêu Minh?”

Sở Hoa Hùng không có ý thức được biểu hiện của Cố Hưng bất thường, ông ta gật đầu mạnh mẽ, nói: “Đúng vậy! Đây chính là gôm sứ thanh hoa của triêu Minh, là bạn thuở thơ â ấu của con gái tôi tặng, giá trị hơn một ngàn vạn!”

Cố Hưng thở dài nói: “Sở tiên sinh, tôi không thể không nói cho ông biết, gồm sứ thanh hoạ này của ông là đồ giả, giá trị nhiều lắm không vượt qua bôn vạn.”

“Cái gì!” Sở Hoa Hùng hét lên chói tai, rất đau khổ.

Ngay sau đó, ông dùng lực lắc đầu, nói: “Không thể nào! Chuyên gia Gió chắc chắn ngài nhìn lầm rồi, vừa rồi Hầu tiên sinh lấy dụng cụ giám định ra, đã xác nhận đây chính là đồ thật, là gồm sứ thanh hoa trong thời kì Khang Hi, như thế nào có thể là đồ giả chứ?”

Liễu Tố Hồng cũng nói: “Đúng vậy đúng vậy, chuyên gia Có, chắc chăn ngài đã nhìn lâm rôi, chắc, là tuổi đã lớn nên mắt mờ đi! Vừa rồi Hầu tiên sinh đã nói, đây chính là hàng thật.

Không thì ngài nhìn kĩ một lần nữa, ngài Sẽ biết đây có phải là hàng thật không.”

Cố Hưng nhăn mặt, nói: “Ai là Hầu tiên sinh?”

Liễu Tố Hồng chỉ tay về Hầu Dương Văn ở phía sau Cố Hưng, nói: “Đó, chính là học trò của ngài, Hầu Dương Văn, Hầu tiên sinh! Ngài ấy vừa rồi nói, đây là hàng thật.”

Hầu Dương Văn nghe nói như thế, trên mặt hăn như mật đi máu, vô cùng hoảng sợ.

Cô Hưng lập tức quay đâu nhìn lại, nhìn chằm chằm Hầu Dương Văn, tỏ ra bắt mãn, nói: “A Văn, con ¡ đang làm gì vậy? Đây rõ ràng là đồ giả, con lại giám định sai? Với trình độ của con, thây sao có thê yên tâm đem cửa hàng đồ cô Càn Khôn giao lại cho con?”

Hầu Dương Văn nghe thế, nhất thời cơ thể run lên, vội vàng nói: “Thày!

Con vừa rồi mắt bị mờ, không cần thận giám định sai, xin thây trách phạt”

Sở Hoa Hùng và Liễu Tế Hồng nghe nói như thế, bọn họ đều cứng ngäc, mở to hai mắt, không nói nên lời.

Kể cả Sở Phi cũng phản ứng giống như vậy.

Ngay sau đó, cô nghĩ tới cái gì, vội vàng nhìn Lâm Tử Minh!

“Hậu tiên sinh! Ngài vừa rôi không có nói như vậy, ngài giám định rât kỹ, nói một trăm phần trăm đây là đồ thật, còn hung hăng giáo huận Lâm Tử Minh! Nói Lâm Tử Minh là người ngoài ngành, không hiểu đồ cô, bôi nhọ gồm sứ thanh họa của triều Minh, tại sao bây giờ lại biến thành đồ giả?”

– Sở Hoa Hùng nói một hơi, tâm tình kích động.

Quả thực, đối với ông ta mà nói, chuyện này quá đả kích.

Khoảng hơn một ngàn vạn như bị nước cuốn đi, , thay đổi qua nhanh, khiến trái tim ông ta không thê chấp nhận được!

Liễu Tố Hồng tâm tình cũng kích động: “Đúng vậy Hầu tiên sinh, ngài nói cho chính xác, ngài là chuyên gia về đồ cổ,làm sao có thể giám định sai được, ngài còn dùng thiết bị chuyên _ nghiệp để giám định nữa mà.”

Hầu Dương Văn hận chết Sở Hoa Hùng và Liêu Tế Hồng, hai con người này, là mong hắn chết lắm đây!

Đương nhiên hắn hận Tư Đồ Nam hơn, không phải vì Tử, Đồ Nam muốn tỏ vẻ cool ngâu, gọi hắn tới đây, hắn cũng Sẽ không gặp phải tình huống này!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 190


Chương 190

Nghĩ tới đây, hắn liền hung hăng trừng mắt liệc Tư Đồ Nam một cái.

Cố Hưng là người thông minh, ông làm sao còn không biết được ở đây có điều gì đó mờ ám, lập tức trừng mắt, nói với Hầu Dương Văn một cách nghiêm túc: “Cho thầy một giải thích rõ ràng! Đây là tình huồng gì!”

Hầu Dương Văn không một chút do dự bán đứng Tư Đồ Nam, hắn chỉ tay về phía Tư Đồ Nam: “Thưa thầy, con không có liên quan gì tới vận đề này, thây là người biệt rõ trình độ của con như thê nào, sao ngay cả đồ giả con không nhận ra được. Là Tư Đồ Nam, hăn kêu con phối hợp diễn cùng với hắn, lừa gia đình nhà Sở Hoa Hùng!”

Lời này nói ra, đối gia đình Sở Hoa Hùng mà nói, giống như bão táp trực tiếp nỗ mạnh trong đầu bọn họi Khiến cho bọn họ chết lặng, ngơ ngác nhìn Tư Đồ Nam, không thể tin được.

Nhất là Sở Phi, sắc mặc cô u ám, ánh mặt nhìn Tư Đồ Nam hoàn toàn thay đồi, cho tới bây giờ, cô vẫn không hiểu. Tư Đô Nam làm như vâv có mục đích gì.

Điều này khiến cho cô đối với hình ảnh của Tư Đồ Nam giảm xuống tới cực điểm.

Mà Tư Đồ Nam nhìn thấy ánh mắt của gia đình Sở Phi nhìn hắn làm cho hăn cảm thấy vô cùng khó chịu, hắn đập mạnh vào bàn, chỉ tay vào Hầu Dương Văn nói: “Hàu Dương Văn!

Ông đừng ngậm máu phun người, tôi căn bản không có quen ông. Càng không có kêu ông diễn cùng với tôi, chính ông tự đi vào đây, còn nói đây là hàng thật!”

Lâm Tử Minh lúc này mới đứng dậy,nói thêm một câu: “Tư Đồ Nam, nghe lời anh vừa nói thì anh đã biết đây là đồ giả? Ngược lại anh thật thông minh, có mây vạn nghĩ sẽ gạt Ni bố mẹ vợ của tôi, đôi xử bọ họ như kẻ ngốc.”

Lời nói này của Lậm Tử Minh rất độc, trong nháy mắt, Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng nhìn hắn bằng ánh mắt càng thêm ác liệt .

Tư Đồ Nam thiếu chút nữa phun ra máu! Ai nói Lâm Tử Minh là đồ phế vật vô dụng, miệng mồm quá độc á đi!

Hắn mở miệng, lập tức phủ nhận: “Đừng nói oan cho tôi, tôi căn bản không biêt!”

Hắn cố gắng từ chối điều đó,nhưng điều đó khiến người khác chán ghét hắn hơn so với hắn thừa nhận.

Lâm Tử Minh đạt được mục đích, nên cũng không có nói nhiều, ngược lại nhìn hắn ta như kẻ tiểu nhân đắc ý.

“Chú dì, Phi Phi, mọi người phải tin cháu, cháu thật sự không biết!” – Tư Đồ Nam bắt đầu rồi tung lên, vội vàng giải thích.

Lâm Tử Minh lại nói thêm một câu: “

Vậy ý của anh là, đêu là do Hầu Dương Văn vu oan cho anh, là trình độ của ông ta không đủ?”

Mẹ kiếp!

Tư Đồ Nam thật muốn xé toạt cái miệng của Lâm Tử Minh, người này, thật đáng ghét!

Cố Hưng lập tức nhìn chằm chằm Hầu Dương Văn, Hầu Dương Văn lập tức nói: “Nói láo! Rõ ràng là hắn kêu tôi làm như vậy, tôi có bằng chứng xác thật, trên Wechat còn có lịch sử trò chuyện của chúng tôi!”

Sau đó, ông ta lập tức mở Wechat ra, mở một đoạn ghi âm, bật loa to,khiến cho mọi người nghe được.

giọng nói bỉ ổi của Tư Đồ Nam: “Hầu tiên sinh, chuyện này tôi xin nhờ ngài, Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng đều là người thường, chắn chắn bọn họ không biệt được đây là đồ giả, cả hai đều là những người nhỏ bé chỉ biết hám của, đến lúc đó chắc chắn cảm động đến rơi nước mắt, ha ha ha..

Khi giọng nói này được phát ra, bầu không khí trở nên thay đồi, ánh mắt Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng nhìn hắn càng thêm lạnh lùng cùng chán ghét.

“Tư Đồ Nam, không nghĩ tới mày là người như vậy!” Sở Hoa Hùng căn răng nói.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 191


Chương 191

Tư Đồ Nam giống như đồng tro tàn, hắn hiện tại thật sự muốn tìm một cái hồ chui vào, điều này quá bẽ mặt!

Liễu Tố Hồng cũng: nói: “Tư Đồ Nam, tao thật thất vọng về mày!”

Sở Phi nói tiếp: “Quà tặng này, anh mang về đi. chúng tôi nhân không nôi!”

“Phi Phi…” – Tư Đồ Nam thực sự hồi hận, hắn Bún ánh mắt cầu xin Sở Phi, đáng tiếc Sở Phi đã lơ hắn.

Cố Hưng nói: “Hầu Dương Văn, hành động này của con, khiến thầy rất thất vọng! Về chuyện cửa hàng đồ cô Càn Khôn, thầy sẽ suy nghĩ kỹ hơn, tạm thời sẽ không giao nó cho conl”

Hầu Dương Văn sắp khóc, trong lòng vô cùng hối hận cùng phẫn nộ, nhựng không dám làm trái mệnh lệnh, chấp .

tay lĩnh mệnh, trong lòng mắng Tư Đồ Nam vô số lần.

Sở Hoa Hùng thở dài một hơi, nói: “Haiz, đáng tiệc, không nghĩ tới gồm sứ thanh hoa quý giá này, lại là giả, xem ra Sở Hoạ Hùng ta, vẫn là không CÓ kiến thức về gốm sứ thanh hoa của triều Minh!”

Giọng nói của ông ta tràn ngập sự mất mát.

Cố Hưng nói: “Sở tiên sinh, gồm Sứ thanh hoa triều Minh là một món hàng hiệm có, thời đại Khang Hi lại rất hiểm, quý giá vô cùng, đừng nói là ông. tôi chỉnh mắt giảm đỉnh qdôm sứ đêm trên đâu ngón tay, chỉ có một pho tượng được sưu tập ở nhà tôi, tôi đã trả tiên mua nó.”

Chính xác thì gốm sứ thanh hoa được bắt đầu chế từ triều Tống, kĩ thuật đỉnh cao thực sự là ở triệu Minh và triều Thanh, có thể nói, gồm sứ thanh hoa triều Minh, thực sự rất quý giá.

Lâm Tử Minh nghe đến đó, liền giật . mình, vừa vặn Tuyền Khê có tặng cho hắn một món quà, không phải là gồm.

sứ thanh hoa triệu Minh, hãn từng mở ra xem qua, chất lượng rất tốt, có lẽ hắn có thê mượn hoa hiến phật, ¿ đưa cho Sở Hoa Hùng, để lấy lòng bố vợ!

Dù sao hắn không có hứng thú với đồ cổ, để ở lại chỗ hắn cũng thật lãng phí.

“Ba, nghe ba nói như vậy, con vừa mới nhớ ra, ngày hôm qua có một”

người bạn mới vừa tặng con một pho tượng gỗm sứ thanh hoa triều Minh, vẫn còn đề ở trên Xe, con cho người mang đến cho ba.” Lâm Tử Minh cười nói.

Mọi người đều kinh sợ khi nghe hắn nói những lời như vậy.

Cô Hưng nhìn Lâm Tử Minh có chút quen mất, nhưng không thể nhớ ra, liên hỏi: “Vị này chính là?”

Sở Hoa Hùng vội vàng nói: “À, hắn là con rễ của tôi, chuyên gia Có, ngài đừng nghe hắn nói lung tung, hắn chỉ là một người bình thường, làm sao có người tặng hắn pho tượng gốm sứ thanh hoa triều Minh chứ!”

Sở Phi đi qua nhéo hăn một phen, tức giận nói: “Này, Lâm Tử Minh, anh ở đây làm cái quái gì vậy, vừa rôi không có nhìn thầy tình cảnh túng quân của Tư Đô Nam sao! Anh cũng muôn làm trò cười cho thiên hại”

Lời nói này của cô rất kích động, không có kìm nén được giọng nói của mình, đúng lúc Tư Đồ Nam nghe được, làm cho sắc mặt Tư Đỗ Nam trở nền khó coi.

Lâm Tử Minh cười nói: “Yên tâm, bạn của anh tặng cho anh gồm SỨ thanh hoa triêu Minh là thật, nêu đó là giả, cũng không phải là loại dỏm như đô của Tư Đô Nam.”

Cố Hưng nhìn chằm chằm Lâm Tử.

Minh, cảm thây nhìn rât quen mắt, rất nhanh ô ông ta nghe được Sở Hoa Hùng nói là con rễ. xua tan nghi ngờ trong lòng, vị thiếu gia kiêu ngạo kia của Lâm gia, thân phận tôn quý, như thế nào có thê ở rễ Sở gia chứ?

Khẳng định chính mình hoa mắt nhìn lầm rồi!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 192


Chương 192

Lâm Tử Minh nhìn thây vẻ mặt mơ mơ màng màng của Cố Hưng, hắn lại càng lo sợ, mình có bị Cô Hưng nhận ra không?

Nếu thật sự nhận ra, thì kế hoạch của hắn sẽ bị phá vỡ.

Nói thật, hiện tại Lâm Tử Minh không muốn có quan hệ với Lâm gia, lại càng không muốn cho Sở Phi biết hăn là con cháu của Lâm gia.

Cũng may, Cố Hưng không nhận ra hắn, chẳng mấy chốc nghỉ ngờ trong ánh mặt hắn đều tan biên.

Tư Đô Nam nghẹn khuất, nghe được những lời này của Lâm Tử Minh, hắn cười ha hả: “Ha ha hạ, cậu có biết gôm sứ thanh hoa triều Minh đáng giá bao nhiêu tiền không, lại dám ăn nói lung tung?”

Hăn cảm thây Lâm Tử Minh không ˆ phải đang giả vờ ngầu, mà là một kẻ ngôc, còn dám làm ra vẻ, hắn đã điều tra thân phận rõ ràng của Lâm Tử Minh, chỉ là một con gà trống nông thôn nghèo nàn mà thôi, đừng nói là gồm sử thanh hoa triều Minh, kể cả gồm sứ thanh hoa hiện đại, loại người như Lâm Tử Minh không thể mua được. Còn nói có người tăng cho hắn, vậy càng thêm buôn cười.

Lâm Tử Minh cười nói: “Biết chứ, anh chả phải vừa mới nói đó thôi, giá trị hơn một ngàn vạn.”

Lâm Tử Minh chết tiệt, lại chế giễu hắn! Tư Đồ Nam tức . giận cũng không được.

Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng thầy Lâm Tử Minh nói lời thề son sắt, cả hai đều thật sự tức giận trừng mắt nhìn hắn, cho rằng Lâm Tử Minh lại làm cho bọn họ mật mặt.

Cố Hưng cũng không tin, theo quan điểm của ông, Lâm Tử Minh là một đứa trẻ bình thường, sao có thể có được gốm sứ thanh hoa triều Minh quý hiểm như vậy, ông nghĩ không nên ở đây lãng phí thêm thời gian, có ý nghĩ muôn rời đi.

Nhưng mà, ,Iư Đồ Nam vừa rồi đã ˆ đánh mắt thể diện rất lớn, hắn hiện tại thật vất vả mới có cơ hội kéo Lâm Tử Minh xuống nước, làm sao hắn có thể dễ dàng buông tha. Nếu Lâm Tử Minh cũng lây ra một đồ giả, như vậy chắc chắn có thể trung ‘ hoà được đô giả cũng như sự xâu hồ và hình ảnh xấu của hắn, cho nên hắn chạy nhanh tới nói: “Chuyên gia Cô, xin ngài chờ một chút, ngài có thê ở lại xem, Lâm Tử Minh có thể lấy ra được gồm SỨ thanh hoa triều Minh hay không.”

“Cái này…”- Cố Hưng có chút không Vui, ông không tin Lâm Tử Minh có thể lây ra gồm sứ thanh hoa triều Minh.

Sở Hoa Hùng nói: “A Nam, cháu tin Lâm Tử Minh có thê lây ra gốm sứ thanh hoa triều Minh sao, hắn chỉ là một người bình thường mà thôi, ai lại đem tặng cho hán món quà quý báu như vậy. Chuyên gia Có, ngài nên đi đi, đừng vì chúng tôi mà chậm trễ.”

Tư Đồ Nam nói: “Haizz, chú cũng không nên nói như vậy, chú vừa rôi | không nhìn thấy bộ dáng hết sức tự tin của Lâm Tử Minh hay sao? Còn đích danh nói không phải là đồ giả như cháu! Cháu thừa nhận, cháu thật sự đã bị người ta lừa, bỏ ra hơn một”

ngàn vạn, mua đồ giả về, làm mất mặt lớn. Nhưng Tư Đồ Nam cháu không phải ai có thể làm cho nhục nhãi”

Sở Phi bắt đầu nóng nảy đứng dậy, hung hăng véo Lâm Tử Minh một cái, chuyện này vôn như hạt bụi rơi xuông đất, Tư Đồ Nam đã đánh mát thê diện, Lâm Tử Minh lại cô tình nói ra những lời này, không phải muốn mắt mặt saol Liễu Tố Hồng trừng mắt nhìn Lâm Tử Minh nói: “Đồ phế vật, mày nói hưu nói vượn cái gì vậy, còn không mau xin lỗi A Naml”

Lâm Tử Minh không nói nên lời, hắn không có bôi nhọ Tự Đồ Nam, dựa vào cái gì mà bắt hắn xin lỗi Tư Đồ Nam? Suy nghĩ của mẹ vợ thật mới mẻ và tỉnh tê.

“Tư Đồ Nam, nghe anh nói như vậy, anh là không tin tôi có thê lầy ra gồm sứ thanh hoa triều Minh?” – Lâm Tử Minh từng bước đi tới Tư Đô Nam, nói Tư Đồ Nam đứng thẳng người, nói với vẻ mặt khinh thường: “Đó là điều tất nhiên!”

“Vậy nếu tôi lấy ra gốm sứ thanh hoa triều Minh, anh sẽ như thế nào?” – Lâm Tử Minh nói ra mục đích của hắn, trong mắt hiện lên một ít giảo hoạt, nếu là Lâm Viễn Dương, ¡ nhìn ánh mắt này của hắn, chắc chắn không dám cùng hắn đối kháng.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 193


Chương 193

Đáng tiếc Tư Đồ Nam không phải là Lâm Viễn Dương, hăn không quen thuộc với Lâm Tử Minh, cũng không biết Lâm Tử Minh, cặn bản không đê Lâm Tử Minh vào mắt, hắn cười lạnh nói: “Nếu cậu có thể lấy ra gốm sứ thanh hoa triều Minh, tôi liền dập. đầu nhận lỗi, gọi cậu một trăm tiếng ông nội!”

Lâm Tử Minh gượng gạo nói: “Điều này không tốt đâu? Anh là bạn tốt của Phi Phi, lớn tuổi hơn tôi, gọi tôi là ông nội, thật hỗ thẹn.”

Tư Đô Nam nhìn thây bộ dạng hèn hạ này của Lâm Tử Minh, khóe miệng co giật, sáp bị chọc tức đến nơi, hẳn khit mũi hừ một tiếng nói: “Cậu không cần ở đây cô làm ra vẻ, khiến người ta ghê tởm! Tôi nói đều dực trên thực tế là cậu có thể lẫy ra gốm sứ thanh hoa triều Minh! Nêu Sâu lấy ra không được… Tôi cũng không cân cậu xin lỗi tôi, tôi chỉ cần cậu lập tức ly hôn với Phi Phi, đừng trì hoãn li phúc của Phi Phi!”

Những lời cuối cùng hắn cố tình nói lớn, hơn nữa ánh mắt nhìn Sở Phi một cách trìu mến, khiên người khác nổi da gà.

“Điều này… Có phải hơi quá đáng không?” Lâm Tử Minh cau mày, có chút tức giận nói.

Tư Đồ Nam trong lòng nhất thời vui vẻ, cho rằng Lâm Tử Minh chột dạ, hắn lập tức thừa dịp thắng, truy kích: “Như thế nào, cậu sợ sao? Tồi có cảm giác cậu chỉ cố ý lầy lòng mọi người, căn bản không có gồm sứ thanh hoa triều Minh gì cải Loại người như cậu, chỉ biêt dừa vào mỗi Phi Phil”

Ánh mắt Hắn nhìn Lâm tử Minh, tràn ngập sự khinh thường cùng khinh bỉ.

Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng lập tức bị cuỗn theo, ngôn ngữ dùng đề chửi rủa Lâm Tử Minh càng thêm khó nghe.

Lâm Tử Minh tỏ vẻ khinh bỉ, nói: ““Đùa thôi, anh nghĩ tôi sợ ư2 Gồm sứ thanh hoa triệu Minh này hiện đang ở trên xe tôi, tôi bây giờ liên mang lên, tôi chỉ sợ đến lúc đó anh đổi ý! Tư Đồ Nam cười to: “Tôi đổi ý?

Thiên hạ chê cười!”

Lâm Tử Minh híp mắt nói: “Nói miệng – không có bằng chứng, lỡ đến lúc đó anh chơi xâu, tôi cũng không có cách nào bắt được anh, anh phải viết một tờ qiâv. sau đó ký tên vào. Lúc đó.

chờ tôi câm gôm sứ thanh hoa lên đây, đánh chêt anh cũng không chịu thừa nhận, thì tôi đây cũng có biện pháp tóm được anh.”

Tư Đồ Nam còn không có ý thức đã đào một một cái hố cho hắn: “Cậu đơn thuần. là một người đàn ông có trái tim bỉ ổi! Vừa văn chuyên gia Gi còn ở đây, hắn là lỗi thời giới lý đích danh túc, nếu chuyên gia Có giám định đây là đồ thật, tôi lập tức thực hiện lời hứa của tôi! Nhưng ngược lại, trường hợp đánh chêt cậu cũng không chịu thừa nhận, thì tính như thế nào?”

Lâm Tử Minh trừng mắt cười nói: “Rất đơn giản, tôi sẽ lầy kết quả giám định của chuyên gia Cô, tuyệt không đổi ý. Dù sao bật cứ ai không thừa nhận, là một thằng. đàn ông, có mủ trên đỉnh đầu và năm vết thương ở dưới bàn chân, sét đánh chêt không được tử tế, sinh con không có lỗ đít, ˆ như thế nào?”

Ở đây có rất nhiều người nghe được những lời này của Lâm Tử Minh, đều hít một hơi, thầm nghĩ thật tàn nhẫn!

Tư Đồ Nam nhìn bộ dạng giảo hoạt của Lâm Tử Minh, không biết vì cái, qì, hắn: có một loại dự e cảm không tốt, chẳng lẽ Lâm Tử Minh phế vật này thật sự có thể..

Rất nhanh, hắn liền loại bỏ suy nghĩ này!

Không có khả năng, ngay cả mạng của hắn, muốn mua gồm sứ thanh hoa triều Minh, cũng không phải là chuyện dễ dàng, Lâm Tử Minh chỉ là một phê vật, tật nhiên không có khả năng.

Lâm Tử Minh chắc chắc ở đây chỉ hù doạ người.

Nhất định là!

“Được, ai chơi xấu chính là con chó!”

– Tư Đô Nam một mực chắc chắn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 194


Chương 194

Một cuộc “đánh cược ngang tàn” bắt đầu tiến hành.

Sở Phi vội muốn chết, Lâm Tử Minh cũng quá tự đại, cư nhiên liên đặt cược những lời nói vừa nói ra trước đó, đây không phải tìm đường chết sao! Chuyên gia Cố vốn muốn rời đi, nhưng trong tình cảnh này ông cũng không tạm biệt , chỉ có thê bất lực ở lại.

Đồng thời, hắn trong lòng có một hy vọng phi thực tế, ngộ nhỡ, tên Lâm Tử Minh này, thật SỰ CÓ thể lấy ra gồm sứ thanh hoa triều Minh hay không?

Một cuộc đánh cược hoang đường cứ như vậy tiên hành, Lâm Tử Minh còn cùng vơi Tử Đồ Nam viết ra giây tờ.

Bọn họ cả hai đều trông rất tự tin, nhưng ngoại trừ Lâm Tử Minh ra, không ai xem trọng hắn, đều cho rằng hăn lây lòng mọi người, tự tìm đường chết.

Sở phi nồi điên, sớm biết rằng cô nên nghe lời ba mẹ, không đưa Lâm Tử Minh tới đây, bẫy giờ thật tốt, lại thêm mắt mặt!

Nhưng ở trước mặt mọi người, cô lắng lo không yên và tức giận khi nghĩ đên cảnh này.

Mắu chốt là, nếu Lâm Tử Minh thua, sẽ phải ly hôn với cô.

Hai chữ ly hôn này, không phải là lần đầu tiên nghe được, trước kia Sở Phiđã từng đưa ra đề nghị này, nhưng bây giờ, cô không còn ý nghĩ này nữa .

Nếu cô và Lâm Tử Minh ly hôn thật, đó sẽ là một trò đùa lớn!

Sau khi cùng nhau viết giấy tờ làm chứng, Lâm Tử Minh liên đi xuôống lấy gồm sứ thanh hoa triều Minh.

Nói thật, hắn cũng không có nghĩ đến Tuyền Khê tặng cho hắn gồm sứ thanh hoa triều Minh này lại có ích như vậy, đợi hắn quay về, sẽ cảm ơn Tuyền Khê.

Ngay sau khi hắn rời ¡đi Sở Phi cau mày, không hài lòng nói: “Anh Tư Đồ, vồn dĩ đang yên đang lành như vậy, anh tính ni với Lâm Tử Minh đê làm gì, nếu một trong hai người ai thua, đều xấu mặt như nhau thôi!”

Tư Đô Nam cười nói: “Phi Phi, em sai rồi, anh phải nghiêm trọng với Lâm Tử Minh, thật ra anh đã sớm muốn Lâm Tử Minh không có đường lui, em là một cô gái ưu tú như vậy, ở cùng với Lâm Tử Minh đã đề lỡ mật thanh xuân của em, anh không thể trơ mắt nhìn thanh xuân của em bị lỡ mắt như vậy! Em yên tâm, anh sẽ không thua, sau ngày hôm nay, anh sẽ cho em một cuộc sống hoàn toàn mới và hạnh phúc!”

Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng nhìn nhau, bọn họ đều mừng rỡ, tuy rằng vừa rồi Tư Đồ Nam tặng cho ông ta đồ giả, làm cho bọn họ tức giận, nhưng thực sự mà nói, cho dủ là đồ giả, giá trị cũng ba bôn vạn, cũng không có rẻ. Quang trọng nhất, 1IỂP Đồ Nam là thê hệ giàu có thứ hai của Trịnh Sản Ba, đường đường là con trai của tập đoàn .Đăng Phi, nếu Sở Phi gả cho Tư Đồ Nam, liệu có tốt hơn Lam Tử Minh một trăm lần? Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Hay là thôi đi, Lâm Tử Minh là một kẻ điên, chúng ta không cần phải…cùng điên với hắn.” – Sở phi nói.

“Điều đó không . được, lời đã nói ra như bát nước đồ ra ngoài, không thể lấy lại được.” Tư Đồ Nam lắc đâu nói.

Đi thôi, hắn như thế nào bỏ lỡ cơ hội tốt này chứ.

Liễu Tố Hồng gia nhập nói: “A Nam nói đúng, Lâm Tử Minh tự mình nói ra, chính hắn tự tìm đường. chết, không có gì phải lạt Hơn nữa, Phi Phi, con bị Lâm Tử Minh làm lỡ đã lâu rồi, đến lúc phải thoát khỏi đau khổ.”

Cố Hưng và một nhóm người ở bên cạnh nghe được,mới biết t chàng trai Lâm Tử Minh này là người ở rê, ở trong nhà không có địa vị gì cả.

Hầu Dương Văn không có cảm giác gì, nhưng Cố Hưng hơi nhíu mày, ông cảm thầy không vui khi thấy thái đô của Sở Hoa Hùng và Liễn Tô Hông đối với Lâm Tử Minh.

Ông đói với Lâm Tử Minh có chút thiện cảm, hắn ta trông giống không một chàng trai vĩ đại nhưng tôt hơn nhiều so với Tư Đồ Nam. Chỉ tiếc, tuổi còn rất trẻ, chỉ sợ là bị người ta lừa, gồm sứ thanh hoa triều Minh, là đồ cô quý giá, người bình thường làm sao tốt như vậy?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 195


Chương 195

Trong thời đại thông tin hiện nay, cũng không giống như thời xưa, người bình thường nào có đồ cỗ trong nhà mà lại không biết, tắt cả đồ cổ đều lưu hành trên thị trường, có giá rõ Ni, không có khả năng tồn tại ngọc bụi.

Đúng lúc này, Lâm Tử Minh đem gồm sứ thanh hoa lên, đặt ở trên bàn ăn, mở thùng hàng ra, lập. tức bày ra, thoạt nhìn liêc mắt một Gái, so với đồ của Tư Đồ Nam thì cái này ảm đạm “

hơn, rất không thu hút.

Tư Đồ Nam sau khi nhìn thấy, lập tức phụt cười: “Món đồ này nhìn rách nát giỗng như cậu vậy, cậu nói đây chính là gồm sứ thanh hoa triều Minh? Lâm Tử Minh, đầu óc của cậu phát triển như thế nào vậy, não có bị úng nước không?”
Sở phicũng rất thất vọng, ban đầu, cô còn có chút hy vọng với Lâm Tử Minh, điều gì sẽ xảy ra nếu Lâm Tử Minh thực sự lấy ra được gốm sứ thanh hoa triều Minh? Nói cho cùng, Lâm Tử Minh đã có một vài ân tượng tốt cho đến thời điểm này.

Nhưng hiện tại khi cô nhìn thấy pho tượng gồm sứ thanh hoa triệu Minh này, hy vọng nhỏ nhoi của cô đều biên mật.

Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng lắc đầu, cảm thấy Lâm Tử Minh thua cuộc rôi.

Ngược lại Cố Hưng khi nhìn thấy pho tượng gốm sứ thanh hoa này, sửng sốt một chút, lập tức mắt ông ta sáng lên, lộ ra vẻ mặt điên cuồng!

Ông lập tức lấy ra một chiếc kính lúp từ trong túi, đeo kính lên, bắt đầu cần thận giám định pho tượng gồm sứ thanh hoa này.

Càng xem, vẻ mặt của ông càng hưng phần, sắc mặt cũng đỏ lên.

Mọi người thấy biểu hiện này của ông, đêu ngây ngần cả người, rất nhanh, một ý nghĩ hoang đường hiện ra trong đầu!

Có lẽ nào là thật?

Nhưng mà nụ cười trên mặt của Tư Đồ Nam đã cứng đờ ở trên mặt, tim đập nhanh hơn rất nhiều, tay chân dân trở nên lạnh lễo, vô củng hoảng loạn.

Ánh mắt Sở Phitrở nên tình ngốc, đây là tình huống gì, hay là..

Lâm Tử Minh cười nói: “Chuyên gia Có, thế nào, pho tượng gồm sứ thanh hoa này của cháu, là đô thật đúng không?”

Chuyên gia Cô ngắng đâu lên, không có trả lời Lâm Tử Minh vấn đề này, mà ánh mắt cuông nhiệt nhìn chăm chằm Lâm Tử Minh: “Cậu ở đâu có ” pho tượng gốm sứ thanh hoa này!”

Mọi người nghe những lời này từ Cố Hưng, trong lòng bị sốc, cũng đã hiểu được, Cô Hưng chính là gián tiếp thừa nhận, đây thật sự là gỗm sứ thanh hoa triều MinhI Tin tức này, ở trong đầu bọn họ nổi lên một cơn lốc nghỉ ngờ, làm cho bọn họ đều sốc đứng dậy.

Nhất là Tư Đồ Nam, sắc mặt hắn rất khó coi tới cực điểm, hai chân như nhữn ra, lảo đảo vài cái, suýt nữa ngã sâp mặt.

Miệng hắn không ngừng nhắc đi nhắc lại: “Không thể nào… Không thể nào..

Lâm Tử Minh sờ cái mũi nói: “Cháu vừa rôi có nói, là một người bạn đã tặng cho cháu. Như thê nào, chuyên gia Có, đây có thật sự là gốm sứ thanh hoa triều Minh không?”

“Là hàng thật!” Cố Hưng nói chắc chắn, vô cùng hưng phần và nghiêm túc.

Cơ thể Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng run rầy dữ dội, Liễu Tố Hồng không thể kìm được. trực tiếp thốt ra,, “Nói dối!”

Sở Hoa Hùng cũng dùng SỨC VéO mạnh vào đùi mình, cảm giác đau đớn, mới ý thức được đây là sự thật, không phải đang nằm mơ.

Mà Sở Phi, khuôn mặt cô đờ đẫn, không thể tin được. Ngay sau đó, cô khôi phục lại tinh thần, nhìn Lâm Tử Minh băng tia sét, đúng lúc Lâm Tử Minh nháy mắt với cô, có vài phần đùa giỡn tán tỉnh, làm cho khuôn mặt của cô lập tức đỏ lên.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 196


Chương 196

Lâm Tử Minh cười tủm tỉm, đôi với Tư Đồ Nam nói: “A Nam, anh thua rồi, hiện tại có thê thực hiện lời hứa của anh, quỳ xuông, dập đầu nhận Sai, gọi một trăm tiêng ông nội.”

Đúng vậy, mọi người mới phản ứng lại, Tư Đỗ Nam còn cược với Lâm Tử Minh, hiện tại Tư Đồ Nam đã thua..

Trong lúc nhất thời, vẻ mặt của Tư Đồ Nam cực kì thú vị!

Ai có thể nghĩ đến, Lâm Tử Minh cư nhiên có thê lây ra gồm sứ thanh hoa triệu Minh.

Dã tâm của hắn đã chết…

Bâu không khí đột nhiên rơi vào im lặng tuyệt đối, tất cả mọi người đều nhìn hãn.

Tư Đồ Nam run rầy, hắn như muốn khóc.

“Không thể nào! Chắc chắn ngài đã giám định sai rồi! Chất lượng như thế này, như thê nào có thể là gôm sứ thanh hoa triều Minh chứ!” – Tư Đồ Nam cuống quýt, đầu hắn nóng bừng, chỉ ngón tay vào Cố Hưng.

Cố Hưng nghe được lời này của hắn, sắc mặt lập tức u ám: “Tư Đồ Nam, cậu đang nghỉ ngờ trình độ của tôi, nghỉ ngờ nhân phẩm của tôi?”

Tư ĐồNam cảm nhận đượcsắc mặt u ám của Cố Hưng, hẳn ý thức được mình đã nói sai, có điều,bắt hắn quỳ xuông dập đầu xin lỗi Lầm tử Minh và gọi hắn một trăm tiếng ông nội, đây là điều hắn tuyệt đối không thê làm được!

Cho nên, hắn tình nguyện đắc tội Cố Hưng, cũng không thê bán đứng tôn nghiêm của mình.

Đùa chứ, nếu bắt hắn quỳ xuống xin lỗi Lâm Tử Minh,chi bằng giết hắn đi.

Cho nên hắn hừ một tiêng, nói: “Ai có thể nói điều này! Mọi người đều biết, Lâm Tử Minh chính là con rễ của Sở gia, là một kẻ nông thôn nghèo nàn, nhiều năm như vậy, ngay cả công việc cũng không có, chỉ biết ăn bám ởSở gia, mỗi ngày. làm việc vặt ở trong nhà, người như vậy, sẽ có người tặng hán gồm sứ thanh hoa triêu Minh xa xỉ này sao, đây là tuyệt đối không có khả năng!”

Những lời hắn nói rất có đạo lý, mạch lạcrõ ràng, nhưng hiện tại không một ai tin tưởng hắn , bởi vì Cố Hưng đã giám định rõ ràng, là một người nồi tiếng về sự chính trực và trình độ cao trong giới đồ cổ, thử hỏi người như vậy, sao có thẻ nói dối?

Lúc này, Sở Phi nhìn Tư Đồ Nam với dáng vẻ không muốn thừa nhận, cảm thấy Tư Đồ Nam rất ghê tởm .

Ngay. cảán tượng của Sở Hoa Hùnđ và Liễu Tố Hồngđối với hắn cũng đã rơi xuống đáy vực, Tư Đồ Nam là người có tiên, nhưng con người như thê này, thật sự khiên người khác không muốn nịnh nọt.

Lâm Tử Minh đã sớm dự tính trước điều này, hắn không có hútbát ngờ: “

Tư Đồ Nam. anh đỉnh chơi xấu sao?

Phải nhớ răng, anh vừa rôi đã lập ra giấy tờ, có muốn tôi nhắc lại cho anh nghe không?”

Tư Đồ Nam trên mặt lộ ra dữ tợn, thô bạo đoạt lây giây tờ từ trong tayLâm Tử Minh, sau đó xé thành từng Tin: “Giấy tờ gì? Tôi làm gì có việt gì!”

Lâm Tử Minh không có tức giận, hắn cười nhạo: “Không chịu thua, Tư ĐồNam, cậu đúng thật là đồ rác rưởi.’ Sắc mặtTư Đồ Nam rất khó coi, hắn vốn muốn giãy dụa một chút, nhưng khi nhìn thầy ánh mắt ghê tởm, vẻ mặt khinh bí của Sở Phi, hắn vô cùng khó chịu.

Ngay cả Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng đều nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ.

Tâm tình hắn vặn vẹo, hung hăng ` trừng mắt liếcLâm Tử Minh một cái, hung hắn nói: “Mày đợi đó cho tao!”

Sau đó hắn liền trực tiếp xoay người đi, vô cùng xấu hổ, chạy đến cửa nói, đúng lúc đụng vào nhân viên phục vụ đang bưng nỗi súp, một nửa nồi SÚP đều đồ lên người hắn, nóng đến nồi hắn nhảy lên như một con khi, hét lên thảm thiết.

Nhìn thây cảnh này, Lâm Tử Minh không nhịn được liên bật cười.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 197


Chương 197

Sau khi Tư Đồ Nam chán nản đi ra, Liễu Tố Hồng lộ ra vẻ mặt hám tiền, đi qua, lòng tham không đáy v**t v* gốm sứ thanh hoa, ‘a, pho tượng gồm sứ thanh hoa triều Minh này có giá trị hơn một ngàn vạn, thật tuyệt vời! Về sau chính là của tai”

Sở Phi không thể nhìn được, cô đi tới kéo Liễu Tố Hồng nói: “Mẹ, mẹ nói cái g vậy, pho tượng gốm sứ thanh hoa này là của Lâm Tử Minh, khi nào lại biên thành của mẹ vậy.”

Liễu Tố Hồng quay đầu lại trừng mắt nhìn Sở Phi, nói: “Của Lâm Tử Minh chẳng lẽ không phải của mẹ sao, không có mẹ, sao có hắn ngày hôm nay, đô của hắn chính là của mẹ!

Phát tài phát tài rồi, đây thực sự chính là đồ cỗ! Chúng ta nghèo lâu như vậy, rốt cục cũng phát tài.”

Cố Hưng ho khan hai tiếng, Liễu Tố Hồng da mặt dày đến mức khiến hắn cảm Thấy khó chịu.

Sở Hoa Hùng cũng rất cuồng nhiệt, gốm sứ thanh hoa triều Minh này có giá trị rất lớn! Nếu đặt ở trongthư phòng hắn. tân. dung điều này. lúc đó hắn đem tin tức này tung ra, sợ là lúc đó ngưỡng cửa nhà sẽ bị dấm nát!

“Chuyên gia Có, ngài nói gốm sứ thanh hoa này, có thể bán bao nhiêu tiên?” – Liễu Tố giận lý lóe lục quang hỏi.

Cố Hưng nói: “Đây là gồm sứ thanh hoa của triệu Minh, kỹ thuật rèn vô cùng tinh xảo, hãy nhìn hoa văn và chất liệu gỗ này đi, hẳn là được dùng trong cung điện, giá trị của nó vô giá”

Ánh mắt Liễu Tố Hồngnỗi cáu: “Cái này không phải bán rất nhiều tiền sao?”

Sở Phi cũng tò mò, trong lòng cô thầm nghĩ, hiện tại cộng ty của Sở gia gặp khó khăn, nêu đỗ cô này có thê bán được nhiều tiền, thì có thể giú gia tộc vượt qua: cửa ải khó khăn, cứ như vậy, có lẽ sẽ không cần phải đi câu xin giúp đỡ tài chính. ‘ Cố Hưng không thích Liễu Tố Hồng dùng tiền tài để nhận định đồ cổ nhưng vì đạo đức nghề, nghiệp, ông vận phải trả lời: “Loại gôm sứ thanh hoa này, ít nhất bán ra cũng hai ngàn năm trăm vạn.”

“Cái. cái qì !”

Liễu Tô Hùng con mắt trừng lớn, hô hấp thở gấp gáp!

Sở Phi cũng trọn mắt há hốc mồm.

Lâm Tử Minh cũng ngạc nhiên một chút, hắn biết gốm sứ thanh hoa là hàng thật, cũng không có nghĩ đến, giá trị lại lớn như vậy. Tuyên Khê, vì lây lòng hắn, cư nhiên như vậy tặng hắn? Chính mình đáng sợ như vậy sao?

Kỳ thật, Lâm Tử Minh có hiểu lầm với Tuyền Khê, gốm sứ thanh hoa này được lầy từ một fan cuồng nữ, đúng lúc nhà fan nữa kia có kẻ đào mộ trộm của cải, cũng không biết gôm sứ thanh hoa này, ngay cả Tuyên Khê cũng là không biết tình hình ở bên trong, nêu không, chắc chắn hắn sẽ không tặng cho Lâm Tử Minh. Hay nói giỡn, là hai ngàn năm trăm vạn! “Phát tài phát tài , ha ha ha…”

Liễu Tế Hồng lập tức cười ha hả.

Cố Hưng liền nói thẳng sẽ chỉ hai ngàn tám trăm vạn để mua gốm sứ thanh hoa này.

Đương nhiên lời này của anh là nói với Lâm Tử Minh, dù sao, pho tượng gôm sứ thanh hoa triều Minh này là của Lâm Tử Minh.

Liễu Tố Hồng không hài lòng, nói: “Chuyên gia Gõ, ngài lâm rồi, ngài muốn mua gồm sứ thanh hoa này phải hỏi ý kiên của tôi chứ! Ngài hỏi Lâm Tử Minh làm gì?”

Cố Hưng nhìn Lâm Tử Minh không có ý kiến, hắn đành phải hỏi lại Liễu Tố Hồng một lần nữa, Liễu Tổ Hồng hết sức sót ruột, hai ngàn tám trăm vạn, đổi thành tiền mặt, chắc là dày lắm!

Bà là một cao thủ mặc cả, thây Cô Hưng sảng khoái chỉ hai nghìn tám trăm vạn, tự nhiên biết rằng có thể tăng giá giá thêm nữa, trực tiếp mở miệng nói ba nghìn vạn.

Cố Hưng do dự trong chốc lát, sau đó đáp ứng.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 198


Chương 198

Sở Hoa Hùng không muốn bán, ông muốn trưng bày ở phòng mình,để có thể khoe khoang, chỉ tiệc trong gia đình này ông không có tư cách, trực tiếp bị Liễu Tố Hồng bác bỏ.

Liễu Tố Hồng phần khích, nói: “Được đươc đươc. ba nghìn van là ba nghìn vạn, ngài lập tức chuyển khoản qua tài khoản tôi đi, pho tượng gồm sứ thanh hoa này chính là của ngài!”

Cố Hưng nói: “Ba nghìn vạn nó nhiều lắm, tôi nhất thời không có nhiều tiền như vậy, bà cho tôi hai ngày, tôi sẽ chuyển khoản cho bà.”

“Vậy cũng được, ngài làm việc phải nhanh lên, nếu không, tôi sẽ bán cho người khác!” Liêu Tô Hồng ôm gồm sứ thanh hoa, đắc ý nói.

“Được!” Cố Hưng gật đầu nói.

Liễu Tố Hồng ôm góm sứ thanh hoa, vô cùng kích động và phần khích, dường như là ôm bảo bôi của mình, cũng không hỏi ý kiến của Lâm Tử Minh, liền trực tiếp giữ lầy .

Nhưng mà, lúc này, bà đột nhiên ngứa nách, bà vô thức đưa tay đề gãi, nhưng không ngờ, gôm sứ thanh hoa bà ôm trong tay, phịch một tiếng, trực tiếp ném thẳng xuống đất, vỡ ra.

Tự nhiên vỡ nát…

Trong nháy mắt, mọi người trong phòng đột nhiên im lặng kì lạ, tât cả mọi người biểu hiện vô cùng lạ lùng.

Lâm Tử Minh khóe miệng giật hai lần, cho dù sự giàu có của hắn, cũng khó tránh có chút tiếc, dù sao cũng là ba nghìn vạn.

Giỗng như những người khác, phản ứng thậm chí càng lớn hớn, Cố Hưng VÔ cùng tiếc hận và tức giận, ở trong mắt ông, đây cũng không đơn là ba nghìn vạn, nhưng một món đồ cổ quý giá đột nhiên biến mất, rốt cuộc không thẻ lấy lại được!

Sở Hoa Hùng và Sở Phi đồng tử co rút lại, tức giận đên cả người phát run.

Về phần Liễu Tố Hồng, mắt bà trọn tròn, sắc mặt một giây tái nhọt,tay chân lạnh như băng.

“Tại sao, tại sao có thể như vậy…

Liễu Tố Hồng khóc lóc.

Sở Hoa Hùng tức giận tát vào mặt bà một bạt tai: “Nhìn những chuyện tốt mà bà đã làm đi! Ba nghìn vạn đã bị bà phá huỷ! Tôi thật sự muôn-b*p ch*t bà!”

Khuôn mặt của Liễu Tô Hồng bị sưng hết lên bởi cái tát của Sở Hoa Hùng, bà thực sự căm tức, kết hôn nhiêu như vậy năm, Sở Hoa Hùng chưa có đánh bà, bà nỗi giận với phản xạ có điều kiện, nhưng thấy ánh mắt giết người của Sở Hoa Hùng, bà lập tức sợ hãi, ủy khuất nói: “Ông đáng tôi làm gì, tôi cũng không phải…”

“Bà còn có mặt mũi để nói sao!

Không phải bà động tay động chân, sao có thê làm vỡ sốm sứ thanh hoa! Bà thật sự đã không làm được việc gì còn có thừa việc xâu nữa!” – Sở Hoa Hùng nghiền răng nghiền lợi, tức giận muôn đánh bà ta một bạt tai, nhưng lại bị Sở Phi đúng lúc ngăn cản.

“Ba, được rồi, mẹ cũng không phải cố ý, đừng có đánh mẹ mà.” – Sở Phĩ nói.

Sở Hoa Hùng đành phải thôi, nhưng vẫn hung hãng trừng mắt liếc Liễu Tổ Hồng một cái.

“Cái này, Chuyên gia Có, gốm sứ thanh hoa này đã bị vỡ, có còn đáng giá không?” – Sở Hoa Hùng cẩn thân đáp án, nhưng vẫn không cam lòng.

Cố Hưng tức giận nhìn chằm chằm liếc ông ta một cái, hỏi ngược lại: “Ông nghĩ sao?”

Sở Hoa Hùng suy sụp ngồi xuống, như cha mẹ chêt.

Liễu Tố Hồng không cam tâm nói: “Cái này còn có thê bán bao nhiêu tiền?”

Cố Hưng suy nghĩ trong chốc lát nói: “Nhiêu lãm chỉ có mười vạn thôi.”

Nói xong câu đó, ông vô cùng đau đón.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 199


Chương 199

Mọi người đều biết, gồm sứ cổ này, vô cùng quý giá, nêu làm vỡ, giá trị, liền giảm đi lớn, hoàn toàn ở một cấp độ khác.

Liễu Tố Hồng nghe xong, lại khóc lóc.

Cuối cùng, gốm sứ thanh hoa bị vỡ này, bán cho Cố Hưng với giá mười lăm vạn, được chuyền khoản ngay tại chỗ.

Đương nhiên, tiền được chuyển khoản vào thẻ của Sở Phi.

Rõ ràng là Liễu Tố Hồng làm vỡ gốm sứ, nhưng ở trên đường trở về, Liễu Tố Hồng lại tức giận lên người Lâm Tử Minh, nói Lâm Tử Minh nêu không phải chọn thời điểm này đem gốm sứ thanh hoa ra, thì sẽ không bị bà làm vỡ, cuối cùng, vẫn là Lâm Tử Minh có lỗi.

Đối với những lời vô lý này của mẹ chồng, Lâm Tử Minh hoàn toàn chịu phục, hắn cũng lười so đo với mẹ vợ.

Sở Phi thấy hắn không lên tiếng, cũng không có phàn nàn hay bực tức, †rong lòng cảm thấy cực kỳ áy náy.

Sau khi về đến nhà,cô liền kéo Lâm Tử Minh sang một bên: “Chuyện hôm nay thực xin lỗi, mẹ lại đập vỡ đô cô quý giá như vậy.”

Lâm Tử Minh sửng sốt một chút, không nghĩ tới Sở Phi cự nhiên xin lỗi hán, trong lòng có chút ấm áp, hắn khoát tay, ung dung nói: “Không có gì, đập nát _ thì đập nát, cũng không phải là vấn đề lớn.”

Sở Phi nghe Lâm Tử Minh nói như vậy, trong lòng thoải mái một chút, nhưng cô không thê không tò mò, dù Sao đồ cô có giá trị ba nghìn van lai bi đập vỡ như vậy, Sở Phi thực sụ: cảm thây đau lòng, nhưng Lâm Tử Minh lại bình tính như vậy, làm cho cô nghỉ hoặc, Lâm Tử Minh từ khi nào trở nên hào phóng như vậy? Trước kia Lâm Tử Minh làm mất mười đồng tiền còn đau lòng cả nửa ngày trời.

“Trong lòng một chút cũng không tiếc sao?” – Sở Phi hỏi.

Lâm Tử Minh nhìn vẻ mặt của Sở Phi, biết cô đang suy nghĩ cái gì, dang hai tay bất lực nói: “Tiếc chứ, . nhưng cũng đâu có cách nào? Ván đã đóng thuyền, sự thật rất đau lòng nhưng cũng phải hồi phục lại. Hơn nữa, anh cũng không thê oán trách me, dù sao bà cũng là người lớn tuôi.”

Khi Sở Phi nghe những lời này, cô ngạc nhiên, lập tức, ánh mắt của cô toát ra sắc thái khác thường, Lâm Tử Minh sao có thể rộng lượng như vậy, cô lần đầu tiên nhìn thây, có chút ân tượng mới mẻ.

“Anh nghĩ như vậy thật sao?” – Sở Phi nhẹ giọng hỏi han.

Lâm Tử Minh cười nói: “Kỳ thật còn có một nguyên nhân quan trọng.”

“Nguyên nhân gì?” – Sở Phi truy- hỏi.

“Bởi vì là mẹ của em, nêu anh tức giận với mẹ, chẳng phải trở thành người. xấu, nên anh phải tự tiêu hoá con giận đó ở bên †rong mình.” -Lâm Tử Minh cười nói.

Sở Phi nghe vậy, cô sửng sốt khoảng vài giây, sau đó cúi đầu, tim đập nhanh hơn vài phần, tâm tỉnh cũng phức hơn tạp rất nhiều, qua một hôi lâu,ngột ngạc nói: “Thật ra, anh đừng có tốt với tôi quá..

Lâm Tử Minh nói: “Em nói những lời ngu ngốc gì thế, em là vợ của anh, anh đổi tôt với em là chuyện đương nhiên. Anh không tốt với em, không lẽ tốt với phụ nữa khác.”

Sở Phi không nói gì,cô cúi thấp đầu, cảm thấy có lôi với Lâm Tử Minh, không nhận nổi sự đối đãi tốt này của Lâm Tử Minh dành cho cô, bởi vì cô không có yêu Lâm Tử Minh, mà yêu người đần: ông khác! Trong trường hợp này cô như là người lừa dôi trong hôn nhân, hoang đường chính là, cô thậm chí còn không biêt mặt của người đàn ông kia nữa!

Lâm tử Minh không biết trong lòng Sở Phi đang nghĩ dì. còn tưởng rằng Sở Phi bị cảm động, trong lòng. rất đắc ý, hắn thấy vậy, liền dung cảm, đi tới năm tay Sở Phi, nhưng khi hắn vừa mới đụng vào tay của Sở Phị, thì đã bị Sở Phi hát ra.
 
Back
Top Bottom