Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 160


Chương 160

Hoàng Văn Hoa thật là một tỷ phú, với người bình thường hãn chính là nhân vật lớn, nhưng so với những nhà từ bản lớn như chủ tịch Tử Quỳnh, hắn vẫn quá non not.

Chưa kể, hiện chủ tịch Tử Quỳnh lai lịch không rõ, thân phận thần bí, Cách đây một thời gian, công ty điện ảnh và truyền hình Tử Quỳnh được một người bị ân mua lại với mức giá hơn 500 triệu nhân dân tệ, và chỉ sau hai tháng hoạt động công ty lên như diều gặp gió, tăng vọt và giá trị thị trường lên tới 4 tỷ Điều này cho thấy chủ tịch Tử Quỳnh, khẳng định là nhân vật lớn

Người như vậy, hắn cũng không muốn trêu chọc, cảng trêu chọc không nổi.

Sở Hạo cũng có chút sợ, hắn vội vàng nói: “Tôi cũng không biết, nhưng cách đây không lâu, Sở Phi vì mượn 20 triệu, tự mình đi. . . . . .

Hắn đơn giản mà đem sự tình lần trước nói một lần, Hoàng Văn Hoa nghe xong, sắc mặt liền càng thêm đen, chuyện này cho thấy Sở Phi đã là tài sản riêng tư của chủ tịch Tử Quỳnh 1 Nếu hắn biết điều này, làm sao còn dám có ý đồ với Sở Phi I

Nghĩ đến đây, hắn thật muốn cho Sở Hạo một tát

Lúc này, âm thanh gõ cửa càng thêm lớn , dồn dập cho thấy người tới ở ngoài cửa đang nóng nảy, trán Hoàng Văn Hoa đều đổ mồ hôi lạnh, hãn cắn răng một cái, nói với bảo vệ. “Đi mở cửa, mời chủ tịch Tử Quỳnh tiên vào.” “Vâng, ông chủ.

Bảo vệ tiến đến mở cửa, một tên khác đang túm lấy Sở Phi, cũng buông Sở Phi ra, xin lỗi Sở Phi.

Sở Phi ngoài mặt lạnh lùng, nhưng trái tim cô rất phấn khích, và cuối cùng cô cũng được gặp chủ tịch Tử Quỳnh, Cô nhìn xuống chiếc váy đơn giản của mình, đột nhiên thấy hối hận, sớm biết rằng chủ tịch Tử Quỳnh còn có thể tới cứu cô, cô nên ăn mặc xinh đẹp hơn, cho chủ tịch Tử Quỳnh có một ấn tượng tốt.

Nhưng mà, bảo vệ mở cửa ra, phát hiện ở ngoài cửa chỉ là một người đàn ông ăn mặc bình thường mà thôi. “Lâm Tử Minh? ”

Sở Hạo nhìn thấy người nọ, liền kêu lên.

Đúng vậy, người tới đúng là Lâm Tử Minh, hắn mở cửa ra, bước nhanh vào, thấy được Sở Phi quần áo chỉnh tế, cảm xúc vững vàng, hắn rốt cục bình tĩnh lại, “Phi Phi, tôi đến rồi, em không có bị bắt nạt chứ?”

Sở Phi nhìn đến Lâm Tử Minh, cô cả người ngây, ngẩn, trong lúc nhất thời mất hồn, trong lòng vô cùng mất mát, đây. . . . . . . người tới không phải chủ tịch Tử Quỳnh, mà là Lâm Tử Minh.

Hoàng Văn Hoa cũng sững sờ một lúc, và ngay lập tức khuôn mặt hắn trở nên u ám, phát hiện chính mình bị chơi xỏ, rất không cao hứng. “Lâm Tử Minh, sao lại là anh?” Sở Phi phục hồi tinh thân lại, thốt ra sự mất mát trong giọng nói không thèm che dấu.

Lâm Tử Minh ngẩn ra, hắn vốn nhiệt tình chạy đến, cảm nhận được giọng nói mất mát của Sở Phi, tâm tình hăn đặc biệt khó chịu, “Tôi không phải mới vừa nhắn tin cho em sao, em không thấy sao?”

Sở Phi thở dài một hơi, nói: “Thấy được.”

Đồng thời cô tự chế giễu mình, Sở Phi ơi Sở Phi, trong đầu mày suy nghĩ cái gì vậy, người tôi là nhân vật lớn chủ tịch Tử Quỳnh, kiếm được hàng chục ngàn đô la trong một phút, làm sao lo lắng cho nhân vật nhỏ như mày Hơn nữa, sau sự tình ngày hôm đó, người tôi cũng không tìm gặp mày, nói không chừng đã sớm quên đi mày mày còn ngốc nghếch nhớ thường người tôi.

Càng nghĩ như vậy, trong lòng Sở Phi lại càng khó chịu, giống như bị lấy mất đi một phần cơ thể vậy!

Phi Phi, bọn họ có bắt nạn em không?” Lâm Tử Minh quan tâm hỏi han.

Sở Phi mỉm cười, lắc đầu nói: “Không có.” “Vậy là tốt rồi!” Lâm Tử Minh thở dài nhẹ nhõm một hoi.

Hoàng Văn Hoa sắc mặt âm trầm, hắn phát hiện chính mình bị đùa giỡn, người tới cũng không phải chủ tịch Tử Quỳnh, mà là một tên vô danh tiểu tốt! Nghĩ đến bản thân vừa rồi sợ hãi , hắn liền tức giận, cảm thấy thật nhục nhã.

Hắn nghiêm mặt nói: “Anh là aị? Dám phá hỏng chuyện tốt của tôi, không biết chữ chết viết như thế nào đúng không”

Lâm Tử Minh nhìn hắn, “Tôi là chồng của Sở Phi, Lâm Tử Minh, tôi tới đón vợ của tôi trở về .”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 161


Chương 161

Hoàng Văn Hoa cười, bừng tỉnh, tràn ngập, trêu tức nói, “ỗi, hóa là đây chính là ông chồng ở rể của Sở Phi ,nghe danh đã lâu.”

Sở Hạo ở một bên nói, “Hắn ở thành phố Hoa chúng tôi rất có tiếng, nổi danh phế vật, ăn bám, ha ha ha.”

Lâm Tử Minh không quan tâm đến sự chế giễu của họ. Đối với hắn, hắn chỉ quan tâm đến cảm xúc của Sở Phi, những người khác sống hay chết, cùng hắn không có liên quan gì. “Phi Phi, sao em lại cùng Sở Hạo lại chạy đến đây đến ký hợp đồng, bọn họ vừa nhìn đã biết không phải người tốt, cũng may em không có bị thương tổn.” Lâm Tử Minh có chút nén giận nói, Sở Phi đã là người trưởng thành rỗi, sao không có một chút tỉnh cảnh giác nào.

Sở Phi trầm mặc trong chốc lát, nói: “Hợp đồng không kỷ nữa, chúng tôi trở về đi.”

Thấy Sở Phi tâm trạng không tốt, Lâm Tử Minh cũng không có hỏi nhiều, gật gật đầu, mang Sở Phi rời đi.

Nhưng lúc này, Hoàng Văn Hoa không vui, ở phía sau nói: ” Đứng lại cho tôi!”

Lập tức, bốn tên bảo vệ lại vây quanh Sở Phi cùng Lâm Tử Minh, như hố rình mồi.

Hoàng Văn Hoa nói: “Chỉ là một tên ở rể, cũng muốn ở trước mặt tôi đem người mang đi? Anh thật sự là ý nghĩ kỳ lạ! Anh đã đến đây rồi, vậy không cần làm gì, ở lại nhìn xem, vợ anh cùng tôi ký hợp đồng như thế nào, ha

Lúc này, hắn bất ngờ nhấc tách trà trên bàn và uống nó, để lộ một nụ cười tinh nghịch, giống như một con mèo đang nhìn một con chuột..

Sở Phi lòng trầm xuống, nhịn không được mắng: “Hoàng Văn Hoa! Anh đừng khinh người quá đáng

Hoàng Văn Hoa khinh thường cười, “Khịnh người quá đáng? Cô đã nói như vậy, tôi đây khiến cho cô mở mang một chút, thế nào là khinh người quá đáng! Người đâu, đem Sở Phi mang lại đây cho tôi!”

Lâm Tử Minh mặt lạnh như băng, từng bước đi ra, đem Sở Phi kéo ở sau người, ánh mắt như điện, nhìn bọn họ, “Các người ai dám động vào vợ của tôi một chút, tôi sẽ làm cho người đó phải nằm xuống!”

Bốn tên bảo vệ liếc nhau, đều cười ha ha, cảm thấy Lâm Tử Minh quá ngây thơ, giống một tên ngốc.

Bọn họ căn bản không coi trọng Lâm Tử Minh, vẻ mặt thoải mái, trong đó một tên tối bảo vệ nhỏ gầy nhất đi tới, xoa tay, “Tôi thật muốn nhìn anh, như thế nào đem tôi quật năm xuống ”

Sở Phi thấy tình hình không ôn, có cam thay khán trương cùng sợ hãi, nhưng lập tức cô phản ứng lại, Lâm Tử Minhdường như có thể đầu lại, không chừng thật sự có thể mang cỗ rời đi.

Lâm Tử Minhsiết chặt nắm đấm, lạnh lùng nhìn chằm chằm tên bảo vệ đang tiến đến, chỉ cần đối phương dám ra tay, hắn cam đoan, nhất định sẽ hạ gục đối phương trong nháy mắt.

Thành thật mà nói, hắn rất tức giận, người đầu tiên hắn cặm tức làHoàng Văn Hoa, Đồ cặn bã này, dám có ý đồ xấu với Sở Phi . Người thứ hai chính là Sở Hạo, tên súc sinh này, là anh họ của Sở Phi, không bảo vệ Sở Phicòn chưa tỉnh, còn đem Sở Phi đẩy vào đống lửa, thật sự đê tiện.

Nhưng tại thời điểm này, từ phía sau, lại có một tiếng gõ cửa, phá vỡ tình thế bế tắc trong căn phòng này.

Hoàng Văn Hoa nhíu mày, hắn càng thêm mất hứng nói: “Là ai đến gõ cửa? Lại một tên khác đến gầy chuyện chắc ?”

Hắn dần mất kiên nhẫn, ban đầu nghĩ rằng ý đồ với Sở Phi ngày hôm nay sẽ suôn sẻ, kết quả biến đổi bất ngờ làm hắn mất hết kiên nhẫn, hắn hiện tại thật sự rất mất bình tĩnh, rất khó chịu.

Sở Phicũng là sửng sốt, Lâm Tử Minh đã đến đây, còn có ai sẽ đến cứu cô?

Vốn dĩ cô không còn hy vọng gì, giờ khắc này lại lần nữa mong đợi đứng lên.

Tận đáy lòng, cô vẫn hy vọng rằng người đến giải cứu cô là chủ tịch Tử Quỳnh, mà không phải Lâm Tử Minh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 162


Chương 162

Chủ tịch Tử Quỳnh chỉ cần ngài tới, đứng ở nơi nào, nơi đó đều ngập tràn khí thế, làm cho người tôi không dâm hành động mieu suy nghi,, khong giọng Lam Tư Minh, không có chút uy tín, chỉ biết động thủ đánh nhau, trình độ quá thấp .

Hoàng Văn Hoa sắc mặt âm trầm, hắn khó chịu nói vớiSở Hạo: “Anh đị mở cửa, ông đây thật muốn nhìn xem, còn ai muốn đến quấy rầy ông đấy!”

Sở Hạogật gật đầu, bước nhanh qua đi mở cửa.

Chờ hắn mở cửa ra, nhìn thấy khuôn mặt người kia, nhảy mắt liền ngây dại, trọn mặt há hốc mồm, tràn ngập khiếp sợ, hô lên, “Ôi trời! Tư Đồ Nam, là anh? !”

Nghe câu nói này, cơ thể của Sở Phi run rẩy dữ dội. Cô lập tức quay đầu lại và nhìn về phía cửa, quả nhiên liền thấy được, một gương mặt đẹp trai như tượng tạc, đầynam tính, hắn mặc một bộ tây trang màu lam, cầm chiếc ô màu đen trên tay, đứng ở cửa nở nụ cười yếu ớt.Hắn chào Sở Hạo, sau đó ảnh mắt nhìn về phía Sở Phi, mở miệng nói: “Xin chào, Phi Phi, đã lâu không gặp, tôi đã trở lại.”

Sở Phingơ ngác nhìn hắn đờ đẫn, miệng mở ra, rất lâu không khép lại được.

Không sai, người đàn ông hiện tại đang đứng ở cửa này, đúng là năm đó đã theo đuổi cô điển cuồng, thiếu chút nữa, hai người đã đến với nhau, Tư Đồ Nam!l

Sau bốn năm, đây là lần đầu tiên họ gặp nhau.

Nhìn thấy khuôn mặt tỏa sáng ánh mặt trời và đầy mạnh mẽ này, trong đầu Sở Phinổi lên gió lốc, chuyện cũ ùa về, giống như một bộ phim, được tái hiện trong tâm trí cô. “Tư Đồ Nam?” Lâm Tử Minh nhìn thấy người đàn ông này, cùng với phản ứng của Sở Phi, làm cho hắn hơi nhíu mày, không thoải mái lắm.

Hắn đã nghe cái tên này trước đó, Tư Đồ Nam, là một trong những người theo đuổi trước đây của Sở Phi, nhưng hắn là người theo đuổi đặc biệt nhất, không chỉ bởi vì hắn quả xuất sắc, chủ yếu vẫn là Sở Phi thiếu chút nữa liền cùng người đàn ông này ở bên nhau !

Lúc trước nếu không phải Sở Quốc Đống không đồng ý hôn sự này, Sở Phi cũng đã gả cho Tư Đồ Nam, cũng không đến lượt Lâm Tử Minh hắn.

Thành thật mà nói, lần đầu tiên nhìn thấy Tư Đồ Nam, trong lòng đã xuất hiện ý thù địch.

Trước kia đối mặt Trương Diệu Đông, hắn đều không chú ý nhiều, bởi vì hắn biết, Sở Phi sẽ không thích loại người như vậy, nên đối với hắn tên kia không có tính uy hiệp.

Nhưng bây giờ, lần đầu tiên Tư Đồ Nam xuất hiện mang đến cho hắn cảm giác khủng hoảng rất cao.

Hoàng Văn Hoa nhìn thấy Tư Đồ Nam, hắn cũng là sửng sốt, lập tức đồng tử có rút lại, lộ ra vẻ sợ hãi. “Tư Đồ Nam, sao anh lại quay về thành phố Hoa không phải anh đã xuất ngoại rồi sao?” Hoàng Văn Hoa mở miệng nói. Tư Đồ Nam cười, vừa tiến vào, vừa nói: “Trăng ở nước ngoài không có tròn như ở trong nước, vì vậy tôi quay lại. Hơn nữa, có những người và những thứ ở Trung

Quốc mà tôi không thể từ bỏ. Tất nhiên tôi phải quay lại.”

Khi hắn nói những lời này, ánh mắt không hề né tránh nhìn thẳng Sở Phi, đối với Lâm Tử Minh đứng cạnh cô làm như không thấy,

Chỉ cần đối mặt, Lâm Tử Minh cũng đã nhìn ra, Tự Đồ Nam thực sự rất tự tin vào bản thân, thậm chí có thể nói đã đến mức quà tự chụ

Làm Tử Minh hoàn toàn cảm nhận được đối phương biết hắn là ai, sở dĩ không nhìn chăm chủ yếu vẫn là vi ra oai phủ đầu mà thôi

Có chút thủ vị. . . . .

Bốn năm qua, Làm Từ Mình gặp vô số tình địch, Tư ĐỒ Nam này là tên có thực lực nhiều

“Anh là vì Sở Phi mà đến giờ Tư Đồ Nam gật đầu nơi “Đúng là sở Phi là một thần của tôi, anh về sau cũng đừng có ý đồ gì với cô ấy mềm không tồi sẽ rất không và

Hắn nói lời này cười tủm tỉm, anh mặt mừng chúa đầy năng nhưng những người có mặt ở đây đều cảm thấy lạnh buốt, đặc biệt là là Hoàng Văn Hoa, tim lập tức thắt lai.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 163


Chương 163

Nhưng hắn cũng là người có màu mặt ở trước mặt người ngoài cho dù hằn kiêng kỳ Tư Đồ Nam cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài làm túc mừ một tiếng môi Tôi đối với nữ thần của người khác không có hứng thú không cần anh nói tôi về sau cũng không thèm có ý đồ

Tư Đồ Nam cười thần bị, rồi bước tới chỗ Sở Phi, nhữn Sở Phi nhẹ nhàng nổi “Phi Phi từ biệt bêm nằm dàng về em vẫn như thế, mà anh lại càng thêm già mua ”

Sở Phibi Tư Đồ Nam nhận thắng có chút mất tự nhiên có ngàng đầu nhìn Tư Đồ Nam liếc mà một cái liềm củ đầu trên mặt đồ ứng, nơi “Trông anh vẫn thể không già.

Tư Đồ Nam thờ dài một hơi nơi “Lòng tôi đang giả nua, bồn năm qua, mỗi ngày anh điều người đến em

Với lời thú nhận thăng thân của mình, có thể nói rang hắn không để cho Lâm Tử Minh chút mặt mũi nào, cho dù Lâm Tử Minh tính tình tốt, hắn cũng phải nổi giận.

Hắn lập tức đứng ra, che trước mặt Sở Phi, nói với Tư Đồ Nam: “Về sau không làm phiền anh suy nghĩ về Phi Phi, tôi là chồng hợp pháp củaPhi Phi, tôi sẽ chăm sóc cô ấy.”

Tư Đồ Nam lúc này mới đem ánh mắt nhìn đến Lâm Tử Minh, tươi cười lập tức thu liễm, nheo lại ánh mắt, nói: “Anh chính là Lâm Tử Minh?” “Không sai.” “Anh không xứng với Phi Phi.”

Tư Đồ Nam vừa mở miệng, mùi thuốc súng liền phảng phật.

Lâm Tử Minh mày giật giật, không giận dữ, thay vào đó lại cười, “Tôi thực sự không xứng đáng với Phi Phi, bởi vì không có người đàn ông nào có thể xứng đôi với Phi Phi, có thể lấy cô, là điều may mắn nhất trong cuộc đời tôi.

Tư Đồ Nam hơi hơi nhíu mày, hắn nghe quaLâm Tử Minh là một tên phế vật, khúm núm, vốn hắn không để ở trong lòng, nhưng từ màn trình diễn hiện tại, có vẻ như không đơn giản chỉ như vậy.

“Anh vậy mà khá nhanh mồm nhanh miệng.” Tư Đồ Nam ung dung cười nói.

Lâm Tử Minh nhún nhún vai, ảm đạm cười nói: “Lời thật lòng thôi, nhưng thật ra anh nói thành nhanh mồm nhanh miệng, làm tôi hơi ngạc nhiên.” Tư Đồ Nam nghe vậy đồng tử hơi hơi co rút lại, sắc mặt âm trầm, hắn làm sao nghe không hiểu, Lâm Tử

Minh đây là chế giễu hắn không hiểu tình yêu.

Ngay khi hắn muốn há mồm phản bác, Sở Phi nói chuyện, “Anh Tư Đồ, nơi này không phải là nơi để nói chuyện, chúng tôi đi trước đi.

Tư Đồ Nam cười gật gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Anh nghe lời em.”

Sở Phi bước hai bước, quay lại và nói với Hoàng Văn Hoa : “Hoàng tổng, ngài nếu thật sự muốn đầu từ vào công ty Thịnh Khoa một triệu, chúng tôi rất hoan nghênh. Nhưng chúng tôi hy vọng nghi thức ký kết quan trọng này sẽ được diễn ra ở một nơi trang trọng hơn, không phải là ở một nơi riêng tư như thế này.”

Hoàng Văn Hoa sắc mặt có chút cứng ngắc, hắn rất không thích, con Đ**m Sở Phi này, lại dám chống đối hăn!

Nhưng với tình huống khó xử hiện tại, hắn cũng không dám tỏ thái độ giống vừa rồi, cười hai tiếng ứng phó, sau đó cho bảo vệ tiền khách

Chờ đám người Sở Phi rời khỏi biệt thự, Hoàng Văn Hoa rốt cuộc không còn giữ được bình tĩnh, hoàn toàn bộc phát, ném hết những thứ trên bàn xuống đất, hắn giận tím mặt, “Con mẹ nói Sở Phi chết tiệt, Từ Đồ nam chết tiệt! !”

Hắn đã lâu chưa có tức giận như vậy, hắn hiện tại, làm sao còn có phong độ như vừa rồi, Sở Hạo đứng bên

Về phía Lâm Tử Minh, sau khi ba người họ rời khỏi biệt thự, mọi người không nói gì, và bầu không khí có chút kỳ lạ. Cuối cùng, là Từ Độ Nam phá vỡ sự yên lặng, “Phi Phi,bốn năm qua, em có ổn không?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 164


Chương 164

Câu hỏi này làm Sở Phi chần chờ , trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Đúng vậy, kết hôn bốn năm qua, cô có ổn không?

Kỳ thật trong lòng cô đã có đáp án, cũng không tính là ổn, bởi vì Lâm Tử Minh.

Đó chỉ là sự thật mà cô không thể nói. Cô vẫn phải giữ mặt mũi cho Lâm Tử Minh trước mặt người ngoài, mặc kệ nói như thế nào, Lâm Tử Minh trên danh nghĩa vẫn là chồng cô. “Rất tốt ” Sở Phi mim cười nói: “Em nói dối.” Tư Đồ Nam dùng lại, nhìn chằm chăm Sở Phi, như thông qua ánh mặt Sở Phi nhìn thấu nội tâm CÔ.

Ánh mắt hắn xoáy sâu, làm cho Sở Phi hoảng hốt, không dám nhìn thẳng vào Tư Đồ Nam, chạy nhanh tránh khỏi ánh mắt hắn.

Tư Đỗ Nam thở dài một hơi, “Đều do anh, lúc đó anh chưa đủ chín chắn rời xa em, để em phải sống trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc! Là lỗi của anh, nhưng em yên tâm, hiện tại anh đã trở về, anh sẽ không để em phải chịu thiệt thòi.

Nói xong, Tư Đồ Nam nắm lấy tay Sở Phi.

Làm trò này trước mặt Lâm Tử Minh, chứng tỏ hắn không coi Lâm Tử Minh ra gì, cho dù Lâm Tử Minh có tốt tính cỡ nào, đối mặt với loại tình huống này hắn cũng phải nổi điên lên

Tiến lên một bước,Lâm Tử Minh trực tiếp bắt lấy tay Tư Đồ Nam, trầm giọng nói: “Tay chân anh sạch sẽ một chút cho tôi. Tự Đồ Nam bị Lâm Tử Minh bắt lấy, trên mặt đột nhiên biến sắc, hắn thử giãy dụa, lại phát hiện căn bản giãy dụa không nội,tay Lâm Tử Minh tựa như kìm sắt, bắt chặt lấy tay hăn.

Điều này làm cho hắn vô cùng kinh hãi! Phải biết rằng, hắn chính là một bậc thầy về karate, sức mạnh của hắn lớn hơn nhiều so với người bình thường, không nói đến những cậu âm cô chiều như Hoàng Văn Hoa ăn chơi trác táng, người thường 3 đến 5 người cũng không phải là đối thủ của hắn, kết quả hiện tại lại giãy dụa không thoát được tay Lâm Tử Minh.

Điều này sao có thể chứ.

Thông tin cho thấy Lâm Tử Minh chỉ là một kẻ bất lực yếu đuối, đánh không ra tay đánh trả, măng không đáp lời . Nhưng biểu hiện hiện tại của Lâm Tử Minh ngoài tính cách còn có công phu, căn bản là không giống như lời đồn Lập tức, Tư Đồ Nam sắc mặt đều nghẹn đỏ, bởi vì Sở

Phi ở đây, hắn cũng không tiện nổi giận, đành phải nghẹn khuất chịu đựng.

Sở Phi nhìn đến Tư Đồ Nam nghẹn uất thì rất kinh ngạc , cô cảm thấy rất kì lạ, theo như cô biết Tư Đồ Nam thân thủ rất mạnh vậy mà khí lực cũng không băng Lâm Tử Minh sao?

Rất nhanh cô cũng bình thường trở lại, dù sạo Lâm Tử Minh cả ngày ở nhà làm việc nhà, di chuyển các vật nặng, tập luyện được sức mạnh cũng là bình thường. “Được rồi, Lâm Tử Minh, Anh Tư Đồ cùng tôi là bạn bè cũ, Anh ấy sẽ không thương tổn tôi.” Sở Phi mở miệng nói. “Được.” Lâm Tử Minh mỉm cười, buông Tư Đồ Nam ra.

Tư Đồ Nam hung hãng trừng mắt nhìn Lâm Tử Minh, trong lòng căm tức, hưởng Sở Phi nói: “Phi Phi, chúng ta đã lâu không gặp, có chút chuyện, anh nghĩ muốn cùng em tâm sự.”

Sở Phi nói: “Có cái gì thì anh nói luôn tại nơi này đi.”

Đối mặt với sự thờ ơ của Sở Phi, Tư Đồ Nam trong mặt lỏe chút lo lắng, rất nhanh bị hắn che dấu đi, thậm tình nhìn Sở Phi nói: “Sẽ không trì hoãn thời gian của em, chỉ một lát thôi, được chứ?

Sở Phi không phải một người lòng dạ sắt đá, nhìn thấy Tư Đồ Nam hạ mình cầu xin, cô mềm lòng , do dự trong chốc lát, nói với Lâm Tử Minh: “Tôi đi cùng anh ấy nói vài câu.”

Lâm Tử Minh gật gật đầu nói, “Đi đi, tôi tin tưởng em.”

Nói xong, Lâm Tử Minh liên chủ động rời đi, lui sang một bên, mở ra di động, xem báo cáo công việc của Vương Thủ Quý, Bây giờ giá trị thị trường của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh đã tăng vọt.

“Bây giờ anh có thể nói rồi.” Sở Phi nói.

Tự Đồ Nam trầm lặng nói: “Phi Phi, trong bốn năm này, mỗi ngày tôi đều rất hối hận, mỗi ngày đều nhớ về em, cuối cùng bây giờ cũng đã trở về rồi, tôi nhất định sẽ không rời xa em nữa.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 165


Chương 165

Mắt của của cô ấy có vẻ vui, biểu hiện của cô đang thay đổi, rất rõ ràng nhận thấy tâm trạng của cô ấy bẫy giớ không có bình tĩnh, cô ấy lại thở dài nói : ” Tư Đồ Nam, anh đừng nói những lời như vậy nữa, tôi bây giờ đã kết hôn rồi.” “Không!Tôi cần phải nói!.” Tư Đồ Nam dùng lực nói: “ Phi Phi, tôi biết em không yêu hắn ta, từ lúc kết hôn đến nay vẫn phân giường ngủ riêng. Từ đôi mắt em, tôi thấy được em không yêu hắn ta, em vẫn đang chờ tôi quay lại.

Sở Phi im lặng Tư Đồ Nam nói không sai, cô không yêu Lâm Tử Minh, nhưng mà Tư Đồ Nam đã sai rồi, Sở Phi nhắc nhở hắn ta. Anh sai rồi, tôi không có đợi anh quay lại.”

Tư Đồ Nam nói với một nụ cười: “Em nói dối, nếu như không phải em đang đợi tôi quay lại, làm sao em lại bảo vệ mình như một miếng ngọc quý vậy?”Phi Phi em yên tâm, bây giờ tôi đã về rồi, tôi sẽ không bao giờ đi nữa, ngày mai, tôi sẽ đích thân cầu hôn với ông nội , để ông đồng ý cho em hứa hôn với tôi.

Nói xong hắn cầm lấy tay của Sở Phi .

Tuy nhiên, hắn còn chưa chạm được vào người Sở Phi, đã bị Sở Phi tránh trước rồi, “ Tư Đồ Nam, mong anh tự trọng một chút, tôi là phụ nữ đã có chồng rồi.”

Tư Đồ Nam lại thất bại lần nữa, không có giận dữ, ngược lại còn thấm hạnh phúc, bởi vì hắn ta cảm thấy Sở Phi đang bị rối loạn, điều đó cho thấy Sở Phi vẫn còn tình cảm với hắn

Với suy nghĩ này, hắn ta hiểu rằng mình không nên gấp gặp quá, đối phó với tính cách của Sở Phi, vẫn nên là dỗ dành từ từ giống như dùng nước ấm để đun con ếch vậy. “Đều là lỗi của tôi! Đã quá gấp gáp, bốn năm sau đã trôi qua rồi, nhiều thứ đã thay đổi, chúng ta cũng không có gần gũi thân mật như trước nữa.” Tư Đồ Nam nói, vẻ mặt đầy cảm kích và vài phần thương cảm, người lạnh lùng nhìn thấy cũng bị thu hút, mà huống hồ đã từng có quan hệ thân thiết với hắn, “ Nhưng mà Sở Phi, xin hãy cho tôi một cơ hội bù đắp những hối tiếc quá khứ, được không?”

Sở phi nhìn thấy Tư Đồ Nam như vậy, tim cô cũng mềm mại hơn, thở dài một tiếng, “Tư Đồ Nam, sao anh phải khổ sở như vậy?”, tôi là phụ nữ đã có chồng rồi, anh cũng là một chàng trai trẻ đừng có lãng phí thời gian với tôi. “Không!” Tư Đồ Nam nói nghiêm túc rằng: “Phi Phi, trong tâm trí tôi, em vẫn là một cô gái ngây thơ đáng yêu như lúc ban đầu, chưa bao bao giờ thay đổi

Hắn cứ nhắc đến những chuyện tình cảm sâu đậm lúc trước, đối với con gái mà nói, có sự đồng tình thương cảm rất lớn, nếu đổi lại là trước đây, Sở Phi đã bị hắn dụ dỗ rồi, nhưng mà bây giờ đã quá muộn rồi, vì trong tim của Sở Phi đã có bóng của người khác rồi.

Sở Phi: “Nhưng tôi đã thay đổi rồi.”

Tư Đồ Nam không can tâm, hắn nhìn qua phía Lâm Tử Minh, nghiến răng nói, “Có phải là do hắn ta?Em là một phụ nữ tuyệt vời, hắn ta không xứng với em l

Sở Phi không có đáp lại câu hỏi của hắn ta, mà nói: “Tư Đỗ Nam, vừa rồi anh có nhắc đến tôi và Lâm Tử Minh, tôi rất cảm ơn anh, lần sau có cơ hội mời anh đi ăn c”

Tư Đồ Nam biết rằng vấn đề này không thể với và được hắn đổi sang chủ đề khác. Tôi nghe nói rằng chuối vốn của công ty của Sở Gia đã bị phá vỡ cần một số vốn để vượt qua khó khăn? Sở Phi không có phủ nhận, Tư Đỗ Nam là một nhà kinh doanh thiên tài, hăm đã quay lại thành phố Hoa, biết được chuyện này là điều quá bình thường. “Tôi có thể đầu tư 50triệu đồ, đổi lại tôi chỉ cần 20 phần trăm cổ phần của Sở Gia” Tư Đồ Nam nói

Sở Phi vui mừng nói: “ có thật không?”.

Tư Đồ Nam cười nói, “Tôi có khi nào lừa em đầu?

Thế thì tuyệt quá! Bây giờ tôi sẽ nói với ông nội, ông sẽ vô cùng vui mừng.” Sở Phi vừa nói vừa lấy điện thoại ra. “Nhưng mà tôi có một điều kiện” Tư Đồ Nam cầm lấy tay của Sở Phi cười típ mắt nói .

Nghe được điều này, Sở Phi lập tức cau mày, có bản rằng bài trừ sự việc! Vừa này cô vì Hoàng Văn Hoa có nhắc đến một điều kiện, có cùng một trải nghiệm nên không mày dễ chịu

Tư Đồ Nam, nếu anh cũng giống với Hoàng Văn Hoa có điều kiện quả đáng như thế thì không cần nữa. Sở Phi tức giận nói.

Nhìn thấy phản ứng của Sở Phi Tu Đồ Nam biết mình đã bị hiểu lầm rồi, nhanh chóng nói “Phi Phi, em hiểu làm tôi rồi tôi không có ý đối tồi dì muốn em đi ăn tối với tôi, vậy thôi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 166


Chương 166

Sở Phi lạnh lùng nói “chỉ cần ăn một bữa cơm thôi

Không em nghĩ sao!” Tư Đồ Nam giả vờ không vui nói: “Phi Phi, chúng ta đã quen nhau quá lâu rồi, em còn không biết tôi là người như thế nào sao? Tôi giống như Hoàng Văn Hoa một tên tiểu nhân bẩn thỉu như thế như.

Mặt của Sở Phi chuyển sang đỏ lên, cô rất ngại ngùng vì hiểu lầm Tự Đồ Nam… và liên tục xin lỗi, ” Từ Đỗ Nam, tôi đã hiểu lầm anh, xin lỗi anh.” “Không sao, không sao…”

Vào lúc này, có một giọng nói từ phía sau, ” Tư Đồ tiện sinh, cảm ơn vì sự tử tế của anh, không giống anh lấy ra có 50 triệu mà tôi sẽ lấy ra 100 triệu để giúp Sở Gia vượt qua khó khăn này.”

Nghe được những lời nói này, Sở Phi và Tư Đồ Nam nhìn lại đằng sau, biểu hiện của hai bọn họ không có giống nhau. Tư Đồ Nam bị choáng một lúc, sau đó cười lớn, còn Sở Phi đã liếc mắt nhìn thấy Lâm Tư Minh mắng, “Lâm Tử Minh, Anh đang nói bậy gì vậy?”

Tại của Lâm Tử Minh rất nhanh nhậy, mặc dù anh ấy đi qua một bên, nhưng mà anh ta nghe hết nội dung cuộc trò chuyện của họ. “Tôi không nói vớ vẫn, hàng trăm triệu đô không phải là vấn đề của tôi.” Lâm Tử Minh vừa nói vừa cười với Sở Phi: “Thật ra, anh sớm đã muốn nói với em, anh sẽ lấy ra 100 triệu để đầu tư vào công ty, mà số tiền này sẽ đứng tên em. Vợ yêu, chúng ta đã kết hôn bốn năm rồi, anh vẫn chưa tặng cho em được món quà nào đàng hoàng, 100 triệu này coi như là một phần thành ý của anh.

Cuối cùng Tư Đồ Nam, không nhịn nổi nữa cười lớn: “ hahahahah…..”

Sở Phi cũng tôi sầm mặt, không có chút gì cảm động, ngược lại còn cảm thấy rất xấu hổ, muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Lâm Tử Minh đúng là ngôi sao thảm họa của cô, mỗi lần có người ngoài ở đó, anh ta đều làm cho cô mất mặt.

Bây giờ ngay cả món quà 100 triệu cũng nói ra được cô ấy không thể diễn tả được độ mặt dày của Lâm Tử Minh như thế nào nữa!

Với thân phận là chồng bốn năm của cô, Sở Phi còn không hiểu Lâm Tử Minh như, là một thằng nghèo khổ, đừng nói đến một trăm triệu đến một triệu cũng không lấy ra được.

Cô bực mình bẹo Lâm Tử Minh một cái, hạ thấp giọng, cắn rằng nói, “Lâm Tử Minh, anh có thể ít thêm một lần làm tôi mất mặt được không?”

Tư Đồ Nam nói vui vẻ, “Lâm Tử Minh, đừng trách tạo nói thắng, mày biết 100 triệu đọc như thế nào không? Những người mà tao quen biết đều là những ông chủ lớn, cũng không dám nói lây 100 triệu là quà tặng, mày thì tốt, nói một câu mà cả 100 triệu, theo như tạo biết, đến việc làm mày còn tìm không nổi đúng không? Hahah.

Lâm Tử Minh sẽ không vì sự chế nhạo của Tư Đồ Nam mà tức giận, anh sớm đã quen với việc bị người khác hiểu nhầm và cười nhạo, Tư Đô Nam, xem ra mày đã có chuẩn bị từ trước điều tra rõ ràng mọi điều về tạo. Nghĩ lại, Phi Phi sẽ xuất hiện trong dinh thự của Hoàng Văn Hoa, cũng là tính toán của mày rồi, khi Phi Phi cần người cứu thì mày xuất hiện, giống như là một vị cứu tình cứu giúp Phi Phi, thì lúc đó Phi Phi nhất định sẽ thấy cảm kích và biết ơn, lây thân báo đáp. Tính toán tốt, tính toán tốt.”

Sở Phị nghe được điều này, nụ cười trên mặt lập tức biến đổi.

Cô là người thông minh, thuận theo lời nói của Lâm Tử Minh cổ lập tức hiểu ra, thật ra Tư Đồ Nam sớm đã biết mình ở chỗ Hoàng Văn Hóa , vào lúc nguy hiểm, cần người giúp đỡ, mà Tư Đồ Nam cố ý chờ đến thời khắc quan trọng để xuất hiện, cô tự nhiên sẽ rất biết ơn . quan trọng nhất điều vô hình này sẽ mắc nợ rất nhiều tình cảm. Đồng tử của Tu Đồ Nam mở to, ngay lập tức và lóe lên trên một số bồi rồi và tội lỗi

Ánh mắt của hắn trầm xuống, rất rõ ràng, bị Lâm Tử Minh nói trúng tim đen, hắn thực sự biết trước Sở Phi sẽ ở đó, thực tế hắn đã về từ tuần trước, nhưng hắn không có gấp gáp đi tìm Sở Phi, mà hắn tìm thời cơ, tìm hiểu hết tất cả về tính cách Sở Phi xong rồi ra tay đánh vào mục tiêu

Trong thời gian này, hắn còn đặc biệt đi điều tra danh tính của Lâm Tử Minh, biết trước được tình hình của kẻ thủ thì sẽ nắm chắc một trăm phần trăm thắng trận, hắn là người rất thận trọng, làm bất cứ việc gì cũng phải năm chắc bám mươi phần trăm thắng thì hắn mới ra tay.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 167


Chương 167

Trong tình báo của hắn, Lâm Tử Minh là một thằng con rễ vô dụng, không tích sự gì hết, chẳng có gì phải lo lang.

Nhưng bây giờ sự thật chứng minh, Lâm Tử Minh không phải là kẻ vô dụng, mà là một đối thủ có tài có thực lực !

Chỉ với một câu vừa rồi, quân của hắn đã bị đánh bại.

Vì thế, Tư Đồ Nam chằm chằm nhìn mắt của Lâm Tử Minh sâu, rất nhanh hắn cũng đưa ra phản ứng chan thật của mình, hắn không có phủ nhận, mà đã hào phóng thừa nhận ” Không sai!Tối thật sự biết Sở Phi ở chỗ Hoàng Văn Hoa, cũng biết Hoàng Văn Hoa cũng có ý với Sở Phi, tôi cũng là cố ý ở đây để lúc nguy hiểm nhất sẽ xuất hiện giống như anh hùng cứu người đẹp vậy.”

Tư Đồ Nam hào phóng thú nhận khiến cho Lâm Tử Minh có chút bất ngờ, có điều lúc sau, anh nhận ra rằng có điều gì đó không tốt, nhìn sâu vào mắt Tư Đồ Nam tỏ ra khen ngợi.

Đúng là mưu đồ hay.

Nhìn ra được, Tư Đồ Nam là một đối thủ cao tay, không có giống như Trương Dao Đông và Trần Hào cái thứ có rác.

Sở Phi không có phản ứng nhanh như Lâm Tử Minh. mặt của cô lập tức trở nên lạnh hơn, đôi mắt của cô nhìn về phía Tư Đỗ Nam với sự lạnh lùng và căm ghét.

Tiếp theo Tư Đồ Nam đã tự tát vào mặt mình, rất ồn ào, khiến bộ mặt vốn dĩ lạnh lùng của Sở Phi lập tức bất ngờ, “Tư Đồ Nam…

Tư Đồ Nam nhanh chóng nói với Sở Phi: “ tôi thừa nhận là việc mình vừa làm thật đáng khinh bỉ, là tôi đã lừa dối em, nên chết đi cho rồi!Suốt bốn năm qua, tôi nhớ em mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây! Là do tôi quá muốn giành được ấn tượng tốt của em, quá muốn làm lành với emgiông như trước đây, để tôi đưa ra một lựa chọn sai lầm như vậy! Em biết không?Trong bốn năm qua, tôi đã tưởng tượng ra vô số cảnh gặp em, không dưới một ngàn cảnh! Tôi sợ gặp lại em, em không nhận ra tôi, em ghét tôi, những điều này tôi không thể chấp nhận được, vì vậy tôi đã hoảng sợ, rất bối rối, làm ra những chuyện tồi tệ như vậy, hy vọng em có thể đối mặt với tôi lần nữa “Phi Phi, tôi sai rồi, em cứ mắng tôi đi, cho dù có đánh tôi, tôi sẽ nhận nó!” Tư Đồ Nam nói đến đây, mắt hắn nhằm lại, căn chặt răng, chờ đợi cái tát của Sở Phi.

Khi Lâm Tử Minh nhìn thấy thái độ đó của hắn, không thể không ngưỡng mộ Tư Đồ Nam, thu đoạn của hắn ta là vô tận, năm rõ được hết tích cách của Sở Phi, Sở Phi làm gì còn hận hắn nữa.

Tất nhiên rồi, thán phục thì thán phục, đối thủ thì vẫn là đối thủ, Tư Đồ Nam đã mở lời rồi thì anh nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

Nhân lúc Sở Phi đứng đờ người anh nhanh chóng tất cho Tư Đồ Nam một cái, âm thanh của cái tát không hề nhỏ, khiến cho Tự Độ Nam quay một vòng, cái khuôn mặt bảnh trai của hắn bị sưng lên một bên.

Sở Phi choáng váng nhất thời không thể phản ứng kịp.

Tư Đồ Nam còn bối rối hơn nữa, mở mắt ra vuốt nhẹ mặt mình, không thể tưởng tượng được Sở Phi lại như thế: “Phi Phi, em…. đánh tôi thật à.”

Sở Phi trừng mắt nhìn Lâm Tử Minh, họ hai lần, chuyện đó thật xấu hổ.

Tư Đồ Nam nhìn thấy anh mắt của Sở Phi, hắn hiểu ra , cái tát đó là do Lâm Tử Minh đánh hắn.

Trong một khoảnh khắc, cục tức trong người như nổ tung lên trời, gần như nổ tung.

Thang con re cài lại này dâm nhân cơ hội đó đánh hãn Không thể tha thứ hai là người ngạo mạn, có khi nào phải chịu đựng sự tài công như vậy đầu. “Lâm Tử Minh là mày phải không?” Hắn ta không thể giữ bình tĩnh được nữa cần ràng liếc Làm Tử Minh, năm chặt tay, hận không thể lập tức tiến tới để chiến đầu với Lâm Từ Minh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 168


Chương 168

Trong tình huống như vậy, Lâm Tử Minh tất nhiên không thể thừa nhận điều đó, anh huýt sáo như không có gì xảy ra, nghe được lời nói của Từ Đồ Nam già võ như không nghe thấy gì quay đầu lại chớp mắt nói: ” Tư Đồ tiền sinh, làm sao vậy? Sao mặt mày lại sưng lên thế Phi Phi em cũng thật là ra tay mạnh thê, nhìn mà xem, em đánh Tử Đồ tiên xinh biến thành cái đầu heo rồi, cho dù hắn có chút bị đi, diễn kịch cũng giỏi, em cũng không nên đối xử với hàm như thế chứ?”

Nhìn thấy dáng vẻ khiêm tốn của Lâm Từ Minh. Tư Đồ Nam lại càng tức giận, con giần của năm ta sắp bùng nổ ra khỏi ngực, hầm nghiêm năng nghiến lợi

Sở Phi nhìn thấy vậy không nhìn mồi cười lớn, làm sao trước đầy cô không thầy Lầm Tử Minh, rẻ tiền như vậy.

Nghe thấy tiếng cười của Sở Phi Tur Đồ Nam không thể chịu nồi, rằng của hàn sắp bị trầm cần đứt rồi, quả ngột ngạt rồi

Sở Phi họ hai tiếng nói thằng Tu Đồ Nam, anh đừng có chấp nhất với Làm Từ Nails, anh ấy giống như người marợ vậy đó

Tư Đồ Nam cần ràng mà không mỏi gì cả

Sở Phị chua bao giờ nhìn thấy Tu Đồ Nam thực sự tức giàn đè vậy cô lại Hiệc Làm Từ Minh một lần nữa và tiếp tục mới với năm tại Tu Đồ Nam, lúc này anh quyết định tài trợ cho Sở Gia 50 triệu USD, tôi không thể tự quyết định được, cần phải quay về hỏi ông nội, nếu anh không vội, thì tạm chờ một đêm, ngày mai tôi sẽ trả lời ngay lập tức, được không?”

Sở Phi chỉ nói về việc của công ty, làm gì có chút cảm Tư Đồ Nam chỉ thấy mình khổ sở như ăn phân vậy, hôm nay hắn chuẩn bị tất cả mọi thứ, lúc Sở Phi nguy hiểm nhất thì xuất hiện cứu cô, sau đó lấy ra 50 triệu đô, cứu động nào?

Sở Gia khỏi nguy hiểm, đảm bảo rằng có thể hạ gục Sở

Phi ngay lập tức

Kết quả bị Lâm Tử Minh tên súc vật đó hủy hoại mất

Bây giờ hắn ta kích động đến nỗi có thể cắn xé Lâm Tử Minh te tua.

Bây giờ, rất rõ ràng Sở Phi không bị hắn cảm động, lại còn muốn hắn lấy ra 50 triệu USD, cái cảm giác này thật xấu hổ giống như chó vậy.

Nhưng sự việc đến đường này, nếu như hắn nuốt lời, hắn căng tệ hơn nữa, chỉ có thể giống như thắng cầm chịu thiệt vậy.

“Lâm Tử Minh, có phải anh bị bệnh không?”

Vừa mới lên xe Sở Phi đã tức giận mắng, hơn nữa còn mạnh tay cầu cho anh một nhát, rất tức giận .

Sở Phi từ chối lời mời uống cà phê của Tư Đồ Nam, mà về nhà cùng Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh bị cấu rất đau , nghiến răng, nhưng anh rất vui đây là biểu hiện mối quan hệ thân thiết của Sở Phi với anh , nếu là trước đây Sở Phi có tức giận cũng không tiếp xúc với anh như vậy. Bây giờ Sở Phi đều lên tay”đổi với anh, rõ ràng Sở Phi đã từ từ chấp nhận anh, đúng không? 66 “Không, đúng , tháng trước anh đã đi khám sức khỏe, thân thể anh rất khỏe mạnh.” Lâm Tử Minh nhịn không được cười, cái điệu bộ không trịnh trọng.

Sở Phi càng tức điên, lại cấu anh thêm phát nữa, mắng: Anh bớt giả ngây giả ngốc đi, ai nói với anh về chuyện đó.” “Em đang nói gì vậy?” Lâm Tử Minh nháy mắt, phát hiện gương mặt giận dữ như vậy của Sở Phi thật sự rất đáng yêu.

Sở Phi nói: “ anh vừa rồi nói sẽ lấy ra 100 triệu để làm quà cho tôi, có ai lại đi chém gió như thế không, anh làm như thế thì Tư Đô Nam sẽ nghĩ tôi như thế nào, nghĩ rằng tôi cưới một thắng điện như

Lâm Tử Minh ở một tiếng, rồi nói: “ em nói chuyện đó mà, anh còn tưởng em đang trách anh tát hắn một cái CO” Nghe được điều đó, Sở Phi càng thêm tức giận, “anh còn có mặt mũi để nói nữa hả? Cải tát vừa nãy của anh, làm cho mặt của người ta đều sưng lên rồi”

Đó là do hắn kêu anh đánh mà, đều nhắn mắt lại rồi, hắn yêu cầu như vậy, anh không thể từ chối hắn mà, anh chỉ làm theo ý nguyện của hắn thôi, em không nhìn thấy hắn nhận được cái tát đó xong ngược lại hăn nhẹ nhöm hơn nhiều sao?” Lâm Tử Minh nghiêm túc nói.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 169


Chương 169

Sở Phi nghĩ lại cái điệu bộ bối rối và xấu hổ của Tư Đồ Nam, cô cười, ngay lập tức nhận ra rằng nó không tốt, gấp gáp về nhà lướm Lâm Tử Minh rồi mắng:”người tá đang giả bộ như vậy, anh lại đi đánh thật, với tính cách của hắn ta, chắc chắn sẽ tìm anh trả thù”

Lâm Tử Minh nhún vai, bình thường nói: “tìm thì tìm, ai kêu hắn ta muốn lựi dụng em, cái tắt đó của anh quá là rẻ với hắn rồi, nếu còn lẫn sau anh sẽ đánh hắn ta mộ trận.”

Sở Phi nói ” anh cứ ở đó mà chém gió đi, Tư Đồ Nam là một võ sư, nhiều người cũng không thể đánh bại hắn, anh thực sự đánh với hắn, chắc chắn không phải là đối thủ của hắn.”

Lâm Tử Minh cười và không trả lời, vừa rồi anh cũng đã cảm nhận được, Tư Đồ Nam than thủ cũng chỉ bình thường, không ở cùng đẳng cấp với anh ta.

Đột nhiên, Sở Phi phát hiện ra cái gì đó, nhìn chằm chăm Lâm Tử Phi nói: “Anh thay đổi rồi.” “Ah?” Lâm Tử Minh sờ vào mặt mình : “ không có, anh vẫn là anh mà

Sở Phi đảo đôi mắt “ ai nói đến hình dáng anh, tôi đang nói con người anh, anh thay đổi rồi, anh biến thành người tự tin hơn, anh có nhiều hào quang hơn trước đầy rất nhiều.”

Là về chuyện này à………..

Lâm Tử Minh bị sốc rồi nhẹ nhõm, từ lúc anh thừa kế hơn 500 tỷ tài sản của ông nội, anh đã biến đổi rất nhiều, anh dần dần bỏ hết tất cả những xiềng xích trong tim, từ từ tìm lại con người lúc đầu của anh,

Vậy à, có lẽ là vì anh đã tìm được việc làm” Lâm Tử Minh vừa vuốt mũi vừa nói.

Sở Phi nhìn anh ta một cái, cũng không có nghi ngờ gì, hay nói cách khác là không có quan tâm, cô với Lầm Tử Minh từ trước đến giờ chỉ là quan hệ hợp tác mà thôi, không phải vợ chồng thật, ít nhất cô ấy vẫn luôn nghĩ như vậy.

Sau một khoảng thời gian, Sở Phi nghiêm túc nói làm Tử Minh đừng trách tôi không nhắc nhờ anh, Tư Đồ Nam là một người keo kiệt anh hôm nay tất hàng một cải, hắn ta nhất định sẽ không bỏ cuộc đầu. Anh tốt nhất là nên xin lỗi , cầu xin sự tha thứ, nếu không những thủ đoạn của hắn anh sẽ chịu không nồi đâu.

Lâm Linh đang khinh bị từ đây lòng với thực bây giờ của anh, làm sao anh có thể sợ sự trả thù Tư Đồ Nam 2 Anh không đi gây rắc rối với hắn là may cho hắn rồi, hăn nên cười thì hơn.

Nhưng đây là lời khuyên của Sở Phi, khiến anh rất xúc động, ít nhất là nó cũng quan tâm của Sở Phi với anh.

Ukm, hắn đến gây rắc rối cho anh, anh sẽ gọi cho em ngay “Lâm Tử Minh nói với một nụ cười.

Sở Phi gật đầu, cảm thấy phương pháp này của Lâm Tử Minh có ngu một chút nhưng vẫn có tác dụng

Nhớ đến lúc nãy sự việc hàng trăm triệu đô, thì Sở Phi lại cau mày lại muốn giáo huấn Lâm Tử Mình vài câu, nghĩ rồi mà lại thôi vì không cần thiết, nói rồi thì sao chứ ? Lâm Tử Minh mặt dày như vậy, cũng chẳng nghe lời . Ngược lại trở thành trò cười thôi, mày năm nay. Lâm Tử Minh khiến cô mất mặt quá nhiều rồi, cô đã quá quen rồi .

Nghĩ đến đó cô thấy nhẹ nhõm hơn.

Lâm Tử Minh không biết Sở Phi đã gắn lên cho anh ta cái mắc tự cao, tất nhiên rồi, dù có biết anh cũng sẽ chẳng đi giải thích gì nhiều, đợi đến lúc đó anh tự tay cầm 100 triệu đưa cho Sở Phi, những nghi ngờ sẽ được giải quyết.

Anh vố định đưa Sở Phi về nhà, nhưng trên đường đi, Sở Phi đã nhận được cuộc gọi từ Sở Quốc Đông, cho dù không bật loa, Lâm Tử Minh cũng có thể nghe tiếng Sở Quốc Đông nổi giận vặn vẹo đủ thứ, mắng Sở Phi tế tua, tuy nhiên, Sở Phi từ đầu đến cuối không biểu cảm cũng không nói gì hết, ngồi im nghe Sở Quốc Đông lăng mạ, cháu bây giờ không muốn đến công ty, vậy nhé, cháu tắt máy đây.

Nói xong, cô gập máy rồi tắt máy.

Dù cô ấy có quay đầu ra ngoài cửa sổ, Lâm Tử Minh cũng có thể thấy đôi mắt của cô ta… đỏ lên với những giọt nước mắt xoáy trong đó.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 170


Chương 170

Tâm trạng của Lâm Tử Minh cũng vì thế mà trầm lặng xuống.

Sau một thời gian, anh nói một cách êm ái: “Phi Phi, đừng buồn, em không có sai, chỉ là cái thế giới này đã sai.”

Sở Phi bị choáng váng một lúc, sau đó cô nói: “Anh không hiểu.”

Lâm Tử Minh nói theo một cách chưa từng có tiền lệ, “Anh hiểu”.

Sở Phi quay đầu lại nhìn anh, thấy cái ánh mắt nghiêm túc và thành thật trong anh, cũng trầm lặng một lúc, nhưng vẫn lắc đầu mà không nói gì.

Lâm Tử Minh không có nói anh ta thực sự hiểu cảm giác này anh ta có cùng trải nghiệm khi anh ta ở Lâm Gia. Thậm chí tình trạng của anh còn nghiêm trọng hơn cả Sở Phi bây giờ, cả nhà ai ai cũng đều bài trêu anh, chi vì anh ta là đứa con riêng, khí bố anh mất đi không còn ai bảo vệ anh cãi

Suy nghĩ về những việc đã trải qua anh đã thở phào trong tim cũng rơi vào sự im lặng trong xe

Sau khi đưa Sở Phi về nhà. Lâm Tử Mini ăn với miếng cơm, bắt đầu làm việc nhà. giới đề của cả gia đình.

Dưới sự cứu hộ của Sở Phí, anh không còn phải giết quần áo lới của bà mẹ vợ nữa, cuối cùng cũng tìm thấy chút phẩm giá của một đứa con về

Sau khi hoàn thành mọi thứ, anh ra ngoài, anh cầm đến công ty Từ Quỳnh một chuyến giao cho Vương Vệ Quy chút việc và cần đè hồn ôn thóa sau hai ngày sẽ đưa 100 triệu đến Sở Gia đề thực hiện lời hứa của mình.

Nói đến đây, anh cũng đã mấy ngày không có đến Tử Quỳnh rồi, tốt cái là bẫy giờ Tử Quỳnh đang phát triển rất chắc chắn rất ổn định, đủ các loại tuyển dụng các tân binh và phát triển, giá trị thị trường đang tăng lên liên tục, chỉ cần giao phó cho cấp dướiđi lo liệu một chút là được, vấn đề không lớn.

Ngay khi anh tới cửa của Tử Quỳnh, anh đã gặp một người quen, không ai khác đại minh tinh Quan Tây, ngay tại đó, hắn đang luyện tập cùng một phụ nữ xinh đẹp, nói đến lại thấy thật trùng hợp, người phụ nữ đó cũng là người quen, Tần Dao.

Từ buổi họp mặt lớp của Sở Phi đêm hôm đó, vào sáng sớm ngày hôm sau, Quan Tây và quản lí của hắn chạy đến Tử Quỳnh để kỷ một hợp đồng, hợp đồng năm năm có thể nói là một hợp đồng dài hạn. Hơn nữa nội dung của hợp đồng cũng là có lợi cho Tử Thanh.

Dĩ nhiên, Quan Tây biết rằng loại hợp đồng này không tốt cho hắn, nhưng hắn cũng không có cách nào, hắn là một minh tinh hết thời rồi, hơn nữa còn đắc tội với nhiều người, ngoại trừ Tử Quỳnh ra không có công ty phim và truyền hình nào có thể giúp hắn quay về đỉnh cao được, nên là ngay cả khi hắn biết hợp đồng thiệt cho hắn, nhưng cũng phải cắn răng chịu.

May mắn thay, Tử Quỳnh không phải là một công ty nhỏ, kí hợp đồng xong là bắt đầu làm việc ngay, ngay hôm đó liên đăng tin tức lên Weibothi lập tức bắt đầu sắp xếp lịch trình cho hắn.

Chỉ vài ngày sau, hắn ta lại nhận được một bộ phim, hơn nữa còn là một bộ tiểu thuyết, sản xuất xuất sắc, quảng cáo cũng rầm rộ, đợi đến hi bộ phim lên sóng danh tiếng của hắn ta chắc chắn sẽ trở lại.

Bây giờ hắn ta quét sạch sựđồi trụy trước đây, giành lại sức mạnh, bắt đầu đi huyện hoang.

Hôm nay đến Tử Quỳnh, làm việc, hắn thấy một người phụ nữ xinh đẹp, dù có bề ngoài, hình dáng hay tính khí đều rất đẹp, hắn lập tức chủ động chạy qua tập luyện.

Hắn ta là Quan Tây, một ngôi sao lớn, anh tuấn đẹp trại, người hâm mộ không biết bao nhiêu người, chỉ cần hắn ra tay là không có người đẹp nào là hắn không tán được.

Tuy nhiên, hôm nay, hắn ta thất bại, đối phương không thèm quan tâm đến hắn, ngay cả khi biết hắn là một gôi sao lớn Quan Tây, cũng không quan tâm.

Đối với điều đó hắn có chút không thích, nhưng nó lại làm cho hắn khao khát chiến thắng hơn, trước đây mây người đẹp chỉ cần nhìn thấy cái mặt bảnh trai của hắn thì chân đã mềm nhũn rồi, hiếm thấy có người không quan tâm hắn, hắn cảm thấy một người phụ nữ như vậy còn hấp dẫn hơn.

Tần Dạo trước đây rất là thích Quan Tây, đã từng theo đuổi hắn một thời gian, nhưng mà, từ lúc biết được danh tính của Lâm Tử Minh, Chủ tịch của phim Tử Quỳnh, công ty truyền hình có hàng trăm nghệ sĩ, Quản Tây cũng tới để ký hợp đồng vài ngày trước, so sánh mà nói, thì Lâm Tử Minh oai hơn hẳn không biết bao nhiêu lần, cô ta làm gì còn thèm quan tâm đến Quan Tây, cái gì mà ngôi sao lớn cũng chỉ làm việc cho sếp của mình vậy thôi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 171


Chương 171

Bây giờ cô ta bị Quan Tây làm phiền nên cảm thấy có chút phiên phức, cau mày nói: “Tôi nói là anh phiền quá đi, tôi nói tối không có thời gian rồi, tôi không muốn ăn với anh, anh cử càm ràm suốt vậy.”

Khi Quan Tây nghe được điều này, khuôn mặt hắn thay đổi ngay tại chỗ, ” cô này này, cô có biết cô đang nói chuyện với ai khống?Chủ tịch của Tử Quỳnh với tôi là bạn tốt, cô có tin không chỉ cần một câu nói của tôi, sẽ kiến cô mất việc

Tần Dao nghe xong cũng bị dọa chết khiếp, dù sao Quan Tây cũng là một ngôi sao lớn, nhỡ đầu hắn có mối quan hệ thân thiết với Lâm Tử Minh, theo như cái tính cách của Lâm Tử Minh, có lẽ sẽ lắng nghe hắn và trục xuất cô.

Quan Tây thấy sắc mặt của Tần Dao biến đổi, hắn đắc ý, đúng là cái tên của chủ tịch Tử Quỳnh đã dùng đúng rôi.

Khi Tần Dao chuẩn bị mở miệng xin lỗi Quan Tây thì nói gì, thì đột nhiên cô ta nhìn thấy người đàn ông đứng sau Quan Tây, đôi mắt bừng sáng, vui mừng: “ Tử Minh, anh đến rồi! Em nhớ anh chết mất

Ngay lập tức cô lập tức lướt qua Quan Tây bước nhanh tới chỗ Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh giả bộ như không nghe thấy hại người họ nói gì, đi lên từ thang máy phía bên kia, kết quả Tân Dao gọi anh ta như thế, anh ta muốn đi cũng không đi được.

Quan Tây tối sầm mặt, cái thứ phụ nữ rẻ tiền này không coi trọng lời đe dọa của hắn, lại còn dám tán tỉnh đàn ông khác, chết tiệt!

Hắn muốn xem người đàn ông này là ai.

Tuy nhiên, hắn quay lại nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đã gặp ác mộng nhiều lần, cả cơ thể hắn ta rất phần khích, hắn ta không thể tự điều khiến mình để nói, “cái đéo gì thế!”

Là chủ tịch của Tử Quỳnh.

Trời ơi!

Sau đó, hắn nhìn thấy Tần Dao đi qua, nắm chặt lấy cánh tay của chủ tịch Tử Quỳnh, dáng vẻ dịu dàng, hắn sợ hãi chân nắm mềm nhũn, đang run rẩy.

Chết rồi, Tần Dao là người phụ nữ của chủ tịch như l

Lúc nãy hắn còn không biết sống chết là gì đi tán người phụ nữ của chủ tịch … nghĩ đến điều này, trước mắt hãm là màu đem tối, đến suy nghĩ chết đi cũng có.

Lâm Tử Minh bị Tần Dao kéo lại, ôm rất chặt, tay anh ta cảm nhận được sự mềm mại, làm anh ta cảm thấy không thoải mái này, cô làm gì đó, bỏ tôi ra

Tầm Dạo rất vui khi thấy Lâm Tử Minh, cô tạ đã rất nhiều ngày không có nhìn thấy Lâm Tử Minh rồi, trong thời gian này, cô ta đã bị bệnh tương tư, ăn uống đều không ngon. Cô ta chắc chắn rằng mình thật sự đã yêu Làm Tử Minh mất rồi, đêm nào cũng nằm mơ thấy Lâm Từ Minh, có hai ba ngày thức dậy phát hiện mình đã làm những chuyện xấu hổ.

Tuy cô ta đã thành công vào Công ty Tử Quỳnh, nhưng cô ta cũng chỉ là một nhân viên nhỏ bé so với thần phận của Lâm Tử Minh cách biệt quá lớn, bình thường không có cơ hội để tiếp xúc với Lâm Tư Minh:

Rõ ràng là Lâm Từ Minh đang ở trước mặt, nhưng cô ta không thể chạm vào, cô ta sắp phát điên rồi.

Bây giờ không dễ dàng bắt được Lâm Tử Minh ở đây, là sao cô ta có thể thả anh ta đi dễ dàng như vậy được. “Không được!em nhớ anh đến phát điên rồi!” Tần Dao nói, cảm thấy bản thân mình rất thiệt thòi, mùi chua, nước mắt sắp rơi xuống lun rồi.

Lâm Tử Minh bị vẻ ngoài của cô ta làm cho sợ hãi, đay là tình huống gì vậy? mình không làm gì cô ta đúng không làm sao lại có thể làm như là mình đã làm điều gì đó hồi tệ với cô ta vậy? “Tần Dao, cô bị bệnh à, đang yên đang lành cô nhờ tôi làm gì?” Lâm Tử Minh thử đẩy cô ta ra nhưng cô ta ôm anh quá chặt anh cũng không thể đẩy ra nổi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 172


Chương 172

Lúc này, Quan Tây mặt tái nhợt xuất hiện, trước khi hắn ta nói, Tần Dao đã chỉ vào anh ta phàn nàn rằng: “hắn vừa nãy đã trêu đùa em, nói rằng hắn sẽ đuổi em ra khỏi Tử Quỳnh, anh phải làm chủ cho em!”

Tần Dao là một diễn viên giỏi, mặt cô ta tỏ vẻ ấm ức, đôi mắt cô ta rưng rưng nước mắt, những người không biết, lại còn tưởng rằng Quan Tây đã làm điều gì đó rất là kinh khủng với cô ta.

Vốn dĩ Quan Tây là một người nhát gan, khi hắn nghe thấy Tần Dao nói, hắn ngay lập tức bị dọa đến nỗi như là gãy gan ngay tại chỗ, chân hắn đang lung lay , mặt hắn như sắp khóc vậy, nói gấp gáp: “Chủ…….chủ tịch….. !Tôi không biết Tần tiểu thư là người của anh, với lại tôi cũng không có khiêu khích Tẫn tiểu thư, tôi chỉ là hẹn Tần tiểu thư đi ăn cơm thôi… Chủ tịch, tất cả là lỗi của tôi!Lỗi của tôi!”

Nói xong Quan Tây quay từ trái sang phải rất khó tự cho mình hai cái tát, thực sự gào thét.

Vốn dĩ Quan Tây cũng là một ngôi sao đã bị thất thế, có phẩm giá và kiêu hãnh riêng của mình, cho dù đối mặt với chủ tịch thì cũng không có sợ hãi đến mức này, tuy nhiên, vì hai sự kiện này, hắn sợ Lâm Tử Minh đắn sấu vào tủy xương, nói một cách cường điệu thì, với ánh mắt của Lâm Tử Minh cũng có thể đọa hắn đến hồn bay phách lạc.

Lâm Tử Minh đơ người, đây là tình huồng gì vậy?

Đang nói cái gì vậy, cô ta không phải phụ nữ của tôi!” Lâm Tử Minh quát tháo nói giận dủ, mẹ kiếp, cái thằng minh tinh hết thời, không phải vài ngày trước đã gặp vợ tôi rồi ?”

Tuy nhiên, khi Quan Tây nghe được điều này, hắn đã hiểu lầm hán, tư tát minh hai lần và nói, ” là tôi, là tôi Chủ tịch, tôi đã nói sai, anh và cô Tần chỉ là mối quan hệ mật thiết, không có mối quan hệ nào, tôi không biết gì cả, tôi sẽ không nói gì với vợ anh đầu chủ tịch, xin đừng gây khó dễ cho tôi, xin anh đó.”

Lâm Tử Minh: “

Tim anh rất mệt mỏi, xem ra Quan Tây đã hiểu lầm quan hệ của anh và Tần Dao rồi, nghĩ rằng Tần Dao là tiểu tam, dù anh có nói gì cũng vô dụng.

Anh thở dài, quá lười biếng để giải thích, anh vẫy tay không kiên nhẫn được nói: “biến đi.” Quan Tây như được tha thứ, hãy chạy thật nhanh.

Sau khi đuôi được cái tên Quan Tây, thì lại gặp ánh mài phải sáng chói lóa của Tân Dao, đây sự khâm phục ngưỡng mộ. mặt đồ bừng” wa, Tử Minh, anh thật đẹp trai, đèn cổ Quan Tây trước mặt anh cũng sợ hãi như vậy, em rất sùng bái anh!”

Lâm Tử Minh trán xuất hiện một lớp của đường đen, Tần Dao này, cũng thật là giả tạo quá đi mất.

Thật là khiến người ta.………..rất thoải mái.

Nếu như ở nhà Sở Phi cũng nũng nịu như thế này thì tốt biết mấy, Lâm Tử Minh đảm bảo sẽ rất hạnh phúc tới nỗi xương anh ta bị tê liệt.

Nhưng anh ta cũng biết rằng những thứ như thế này, cũng có thể nghĩ đến vậy thôi, với tính cách của Sở Phi , không thể nào nũng nịu với anh ta được. “Hụ hụ!” Lâm Tử Minh họ lên hai tiếng trịnh trọng, “Tần Dao, xin cô hãy chú ý đến thái độ và hành động của mình, tội là chồng của bạn thân cô, cô hãy dừng lại những kế hoạch với tôi ngay lập tức!”

Lâm Tử Minh rất nghiêm trọng nói.

Tần Dao đã sửng sốt một lúc, rồi cười: “ không nhìn ra được, anh cũng biết diễn kịch như vậy. Hơn nữa, có mối quan hệ với Sở Phi sẽ thú vị hơn, không phải càng k*ch th*ch hơn. Đàn ông các anh không phải đều rất thích cặp kè với bạn thân của vợ mình hay sao, đó cũng là một trải nghiệm rất đó. “Tôi không có đùa đâu!Bây giờ, tôi ra lệnh cho cô, thả ta ra ngay lập tức!” Lâm Tử Minh nói với một khuôn mặt lạnh lùng.

May mắn thay, thời gian này là thời gian làm việc, không có ai ở tầng một, nếu không, hình ảnh chủ tịch Tử Quỳnh sẽ bị Tần Dao hủy hoại rồi.

Nhìn thấy Lâm Tử Minh thực sự rất giận dữ, Tần Dao cũng bắt đầu sợ hãi, hoảng hốt, thả tay khỏi Lâm Tử Minh, bĩu môi, ấm ức nói, “Tại sao anh lại tàn nhẫn với người ta vậy?”

Lâm Tử Minh nhìn một cách lạnh lùng nói, “sau này khi ở công ty, nghiêm cấm không được ôm tôi như vậy, nếu không, đừng làm việc ở công ty nữa.” “Ồ. “Tần Dao cắn môi trả lời bằng một giọng trầm.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 173


Chương 173

Nhìn Tần Dap như thế này, anh ta không chịu nổi nữa, anh ta còn đau đầu hơn nữa, Tần Dao là bạn thân của Sở Phi, anh ta cũng không dám chọc cô ta.

Vẫn may, Tần Dao không nói với Sở Phi danh tính thật sự của mình vì tính ích kỷ của cô ta, nếu không anh sẽ gặp rắc rối lớn rồi. “Được rồi, đi làm đi, tôi không phiền khi cô ở lại Tử Quỳnh, nhưng cô phải tự biết thân phận của mình, bớt bớt lại đi.”Lâm Tử Minh nói thêm.

Nhận được sự công nhận chính thức của Lâm Tử Minh, Tần Dao vẫn rất vui, ít nhất cô cũng có thể an tâm làm việc ở Tử Quỳnh.

Thể có thể làm trợ lý của anh được không?” Có những ngôi sao trong mắt Tần Dao.

Lâm Tử Minh thẳng thừng xua tan ảo tưởng của cô ta, “Không được!” “Được rồi.”Tần Dao buồn bã đáp

Vào lúc này, điện thoại của anh ta reo lê, là Vương Vệ Qúy gọi cho anh, anh nhận điện thoại vừa nói chuyện vừa đi vào thang máy, Tần Dao biết được tự rút lui, cô ta nhìn ra được Là Tử Minh còn có việc phải làm, cô ta không tiếp tục làm phiền anh nữa.

Hôm nay, chính Lâm Tử Minh đã cho phép cô ta làm việc ở Tử Quỳnh, cũng đủ làm cô ta vui mừng rồi.

Nghĩ đến Quan Tây ở trước mặt Lâm Tử Minh, bị dọa đến run rẩy, tự tát và mặt mình như vậy, thì cô ta vui mừng cười hả hê, nói cách khác là bị mê trai.

Cùng lúc đó, cô ta cũng động viên bản thân nỗ lực, nhất định phải hạ gục đục Lâm Tử Minh, kể cả làm tiểu tam cũng không sao hết

Bên phía Lâm Tử Minh, sau khi anh trở về văn phòng, thì Vương Vệ Quy gõ cửa. “Chủ tịch, đây là những báo cáo gần đây của Tử Quỳnh”

Mới vài ngày không gặp mà, Vương Vệ Quy lại béo thêm, bụng hắn ta giống như người phụ nữ có thai bảy tháng, đi lại da thịt hắn ta đang rung lên. Lâm Tử Minh nhìn thấy hắn ta như vầy nói:, “Lão Vương, nếu có thời gian, tốt hơn là nên đi tập thể hình và kiểm soát chế độ ăn uống của mình, như thế này rất dễ bị bệnh đó

Vương Vệ Quỷ nghe được điều này, hắn ta có chút hãnh diện, chủ tịch quan tâm đến sức khỏe của mình! Hắn nhanh chóng nói: “Vâng, vâng vâng chủ tịch dạy bảo rất đúng, thuộc hạ lập tức đi làm tập thể dục và kiểm soát chế độ ăn của mình.”

Lâm Tử Minh gật đầu, rồi bắt đầu duyệt những báo cáo của hắn đưa cho anh, mười mây phút sau, anh gật đầu với sự hài lòng nói: ” không tôi, các anh đã làm rất tốt, Tử Quỳnh đang phát triển liên tục.”

Vương Vệ Qủy lộ ra một nụ cười, lập tức đứng lên nói: “Đó là do chủ tịch hướng dẫn tốt, chúng tôi chỉ thực hiện mệnh lệnh của chủ tịch mà thôi.”

Đối với cái tên nịnh nọt như Vương Vệ Qủy, Lâm Tử Minh không có ngăn cản, bất kì lúc nào, ở bất kì đâu, được người ta tầng bốc, thì đó đều là những việc rất vui.

Lâm Tử Minh trực tiếp nói, “Nhân tiện, có một chuyện cần làm phiền anh

Khổ thân Vương Về Quy chỉ ngồi xuống, nghe thấy lời của Lâm Tử Minh, lại lập tức đứng dậy như một cú sốc điện, “Chủ tịch, anh cứ dặn dò “Lão Vương, anh không cần phải lo lắng thế đâu, làm như tôi ăn thịt người không bằng, ngồi xuống nói đi, đừng ngạc nhiên như vậy ầm Tứ Minh nói trong một giọng buồn chán

Vương Vệ Quy suy nghĩ trong đầu hắn, chủ tịch à, anh không ăn thịt người, nhưng hào quang của anh quá lớn, tôi phải chống chọi với quả núi lớn như vậy làm sai mà hắn có thể bỏ xuống được

Vương Vệ Quy cũng rất thất vọng về điều này, ít nhất cũng là một doanh nhân thành đạt, năm nay cũng 40 tuổi gần 50 tuổi rồi, vậy mà trước mặt một vị chủ tịch trẻ vẫn giống như là một đứa trẻ nhỏ sợ hãi, đúng là dị thường mà

Lâm Tử Minh nói ngắn rằng anh ta có ý định quyền góp hàng trăm triệu dollar cho công ty ánh sáng của Sở Gia xong rồi anh ta nói “ chuyện này tôi không có tiền ra mặt, đến lúc đó thay mặt tôi đi một chuyến.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 174


Chương 174

Sau khi nghe xong Vương Về Quy nghĩ rằng thật khó tin rằng công ty ánh sáng của Sở Gia đã suy yếu, bây giờ đầu tư vẫn đang hoạt động trở lại, nó đang phá sản trong từng phút, đừng nói là 100 triệu độ, đền 1 nghìn cũng không đáng Mà chủ tịch lại muốn lấy ra 100 triệu đề đầu tư, hơn nữa chỉ cần 40% cổ phần 2 Điền rồi như:

Nếu đó là người khác, hắn chắc chắn sẽ bắt đầu mắng cho một trận tự nhiên lại đi nêm 100 triệu xuống biển.

Nhưng đây là Lâm Tử Minh, hắn không có dâm làm như thế, rất nhanh cũng đã hiểu được, tình yêu, chủ tịch muốn dùng 100 triệu để bao gái , cái giá cũng quá đắt mà.

Cái cô Sở Phi kiếp trước đã tu hành như thế nào, mà có thể được chủ tịch yêu mến như vậy?

Trong một khoảnh khắc, hắn chỉ ghen tỵ với vợ của anh ta. “Chủ tịch, chuyện này cứ để tôi lo !” Vương Vệ Quy vỗ nhẹ vào ngực nói bằng một giọng lớn.

Lâm Tử Minh gật đầu, ukm một tiếng, đối với gã mập Vương Vệ Qúy này, anh ta vẫn tin tưởng vào khả năng của hắn. Lại nghĩ đến cái gì đó, nói thêm “Nhân tiện, lúc đó sẽ gặp tôi, anh đừng nói ra thân phận của tôi, chỉ cần nói tôi là bạn của chủ tịch Tử Quỳnh, biết chưa? “Ah?” Vương Vệ Quy có chút bối rối. “Có chuyện gì vậy?”Gương mặt của Lâm Tử Minh lặng xuống, hơi thở mạnh hơn, từ trên người anh phát ra, dọa cho Vương Về Quy sợ hãi, hắn nhanh chóng lắc đầu nói, “không vấn đề, không vấn đề. “Ukm, như vậy đi.”Lâm Tử Minh vẫy tay nói: “Tôi còn việc phải làm, anh ra ngoài đi.” Vương Vệ Quy đứng lên, nhưng không đi ngay lập tức, do dự một chút và cẩn thận nói: “Chủ tịch, có một chuyện.” “Có chuyện gì vậy? Lâm Tử Minh ngẩng đầu lên.

Vượng Vệ Qúy nói; ” Tư Đồ Nam của công ty Tiếp Phi muốn mời anh ăn tối và chơi golf cùng nhau.

Tư Đồ Nam?

Biểu hiện của Lâm Tử Minh lập tức trở nên tuyệt vời hon.

Nhìn thấy sự im lặng của Lam Tử Minh, Vương Vệ Quy nghĩ rằng anh ta không biết Tư Đồ Nam, lại nỗi thêm: chủ tịch, Tư Đồ Nam là một doanh nhân tinh ranh, vừa mới từ nước ngoài du học về, nếu như có thể đồng ý . điều đó cũng rất tốt.

Vương Vệ Quy ba la ba la nói rất nhiều điều tốt đẹp về Tu Do Nam.

Nhờ lời giới thiệu của Vương Vệ Quy, Lâm Tử Minh đã biết thêm thì ra Tư Đồ Nam không phải là túi rơm, mà là người có khả năng, ở nước ngoài chơi đồng bitcoin kiếm được hai trăm triệu, bây giờ mà chơi đồng bitcoin không có dễ kiếm tiền như trước nữa, cho thấy Tư Đồ Nam đúng là người có tài năng.Bây giờ tôi đã trở về, cũng bắt đầu tiếp quản công ty Tiếp Phi.

Lâm Tử Minh biết công ty Tiếp Phi là một công ty quảng cáo, là một công ty lớn, nó không được liệt kế, nhưng giá trị của nó cao hơn mười mấy tỉ.

Tử Quỳnh là một công ty giải trí nếu như thường xuyên hợp tác với các công ty quảng cáo, nếu như có thể kết bạn với Tư Đồ Nam, có mối quan hệ làm ăn tốt, thì đây cũng là một việc rất tốt.

Trên thực tế, Tử Quỳnh có mối quan hệ hợp tác rất thân thiết với công ty Tiếp Phi.

Lâm Tử Mịnh không biết Tư Đồ Nam là con trai của công ty Tiếp Phi, bẫy giờ anh ta biết rồi tự nhiên sẽ không hợp tác nữa.

Anh vẫy tay nói: “Giúp tôi hoãn bữa ăn đi, còn nữa, hợp đồng hết hạn, bắt đầu từ bây giờ hãy dừng mọi sự hợp tác với công ty Tiếp Phi.” “Ah?” Vương Vệ Quy mở mắt sửng sốt, mình đã nói gì đó sai sao, rồi hắn lại nói: “Chủ tịch, tôi không hiểu anh nói gì.”

Lâm Tử Minh nhanh chóng quay bút nói :”thì là theo nghĩa đen đó.”

Dựa vào cái bộ não của Vương Vệ Quy, trong một lúc cũng không thể phản ứng lại được, tại sao chủ tịch lại muốn làm như vậy? Lẽ nào Tư Đỗ Nam có thủ với chủ tịch?

Nhưng mà nghĩ cho công ty Vương Vệ Quy vẫn cần thận nói: “Chủ tịch, sự hợp tác giữa chúng ta và Tiếp Phi vẫn rất tốt, phí cũng rất hợp lý nếu chúng ta ngưng hợp tác với công ty Tiếp Phi, nó sẽ gây ảnh hưởng xấu cho lợi ích của Tử Quỳnh.”

Lâm Tử Minh ngừng quay bút, nhìn Vương Vệ Quy, mặt không cảm xúc nói: “Anh đang dạy tôi làm việc sao?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 175


Chương 175

Vương Về Quy đột nhiên bị kích động, da đầu bị tê liệt, gấp gáp nói: không, không không phải chủ tịch anh đừng hiểu lầm, tôi chắc chắn không có ý đó, tôi sẽ làm theo lời anh

Làm Từ Minh gật đầu, nói thêm rằng: “Anh không cần phải lo về việc phát triển của Tử Quỳnh, tiếp theo, tôi sẽ tự mình tạo thêm một công ty quảng cáo, tới lúc đó thành phố Hoa này sẽ không có chỗ của Tiếp Phi nữa.” Khi Vương Về Quy nghe thấy tin tức đó, hắn đã bị sốc. theo như sự hiểu biết của hắn về Lâm Tử Minh, quy mô của công ty quảng cáo mới này chắc chắn không nhỏ

Hàn rất phấn khích, năng lực của Lâm Tử Minh hắn hiểu rất rõ, đến lúc đó ôm chặt lấy chân của Lâm Tử Minh mua một chút cổ phiếu chắc chắn sẽ kiếm được một khoản lớn “Dạ Chủ tịch, tôi hiểu rồi, tôi sẽ đi từ chối Tư Đồ Nam Vương Vệ Quy đúng thẳng lên, nói lớn tiếng.

Lâm Tử Minh vẫy vẫy tay nói, “đi đi.”

Khi Vương Vệ Quy trở lại văn phòng của mình, gọi ngay cho Tư Đồ Nam nói thẳng: ” Tư Đồ tiên sinh, thật là xin lỗi, dạo này chủ tịch của chúng tôi rất bận không có thời gian để ăn tối và chơi golf nữa.”

Tu Đồ Nam nhận được cuộc gọi của Vương Về Quý vốn rất vui mừng, nghĩ là chủ tịch đồng ý rồi, nhưng khi nghe được Vương Vệ Quy nói vậy, hắn lập tức bối rối nói: “Vương tổng, không phải trước đó đã nói rằng chủ tịch Tử Quỳnh rất nhàn dỗi, sẽ thành công giúp tối hẹn với chủ tịch sao?” “Tư Đồ tiên sinh, nghe anh nói vậy như là anh đang trách tôi đúng không?”Vương Vệ Quỹ giọng trầm xuống. “Không, không, không, tất nhiên là tôi không có ý đó!” Tự ĐỗNam nhanh chóng nói, thân thể và tài sản của hắn chắn nhiều hơn Vương Vệ Quy, nhưng trong cái vòng tròn đó quyền lực của Vương Vệ Quy rất cao, mỗi quan hệ rất tốt, không phải cái thằng ranh như hắn có thể đắc tội được, một số sự tôn trọng vẫn cần phải có.

Khi Vương Vệ Quy nghe được lời xin lỗi của Tư Đồ Nam, giọng điệu của hắn ta cũng đã mềm mại hơn rất nhiều, nói một cách thâm sâu: “Tự Đồ tiên sinh, tôi nghĩ anh cũng là một chàng trai trẻ đầy hứa hẹn, thành thật làm việc, nhất định sẽ thành công trong tương lai.”

Sau khi nghe được lời khen ngợi của Vương Vệ Quy,

Tự Đồ Nam không thể không mỉm cười, cái vẻ đắc ý của hắn ta không che giấu được, nói với nụ cười:

Vương tổng qua khen rồi, tôi vẫn chỉ là một người mới trong giới kinh doanh.

Vương Vệ Qủy thay đổi giọng nói: “Đúng vậy, anh là một người mới, anh có tài năng, nhưng vẫn còn người tài giỏi hơn anh, vẫn cần phải cẩn thận nhiều hơn! Không nói người khác làm gì, chủ tịch của chúng tôi chính là một thiên tài kinh doanh, nếu như anh đắc tội với anh ấy, con đường sau này sẽ rất khó khăn.”

Tư Đồ Nam nghe xong không phục, cho dù chủ tịch của Tử Quỳnh có giỏi đến đâu thì cũng đã là người trung niên rồi, cồn hỗn mới gần 30 tuổi, hắn còn cả đống thời gian, ngày tháng trôi qua hắn chắc chắn sẽ vượt qua chủ tịch của Tử Quỳnh

Tất nhiên là hắn không thể nói những lời đó ra được, vẫn dùng tư cách hậu bối gật đầu nói “đúng đúng, tôi vẫn luôn ngưỡng mộ chủ tịch của Tử Quỳnh, làm sao dám xúc phạm chủ tịch.”

Vương Vệ Quy thấy Tư Đồ Nam vẫn chưa được khai sáng, cũng lười biếng để nói nhiều hơn nói: “ được rồi, như vậy đi, tôi còn rất nhiều việc phải làm.”

Nói xong ,hắn ta cúp máy mà không đợi Tư Đồ Nam trả lời.

Tư Đồ Nam nghe thấy tiếng điện thoại bị ngắt, hắn cau mày khó chịu, rất không hài lòng, dù sao hắn cũng là chủ nhân nhỏ của công ty quảng cáo Tiếp Phi, hơn nữa Tiếp Phi với lại Tử Quỳnh còn có mối quan hệ hợp tác sâu sắc, chủ tịch của Tử Quỳnh từ chối lời mời của hắn như thế cũng không nể mặt hắn gì cả.

Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều về việc đó, chỉ nghĩ là do chủ tịch của Tử Quỳnh quả kiêu căng, không bao giờ nghĩ rằng chủ tịch Tử Quỳnh là Lâm Tử Minh thăng con rễ vô dụng của Sở Gial!

Bên Lâm Tử Minh, anh tìm hiểu một số dữ liệu của Tư Đồ Nam, phát hiện ra Tư Đồ Nam trông rất tử tế nhưng thực ra đã làm rất nhiều điều bắn thỉu trong bóng tối. Đặc biệt là hắn đã kết hôn, gia đình vợ, ông ta có một gia cảnh rất lớn, không phải ở thành phố Hóa, mà là ở nước ngoài, gần đây hình như đã có thai.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 176


Chương 176

Đây là một thằng cặn bã.

Đã có vợ rồi, còn quay lại dụ dỗ Sở Phil

Nếu như để cho Sở Phi biết được……Lâm Tử Minh đã nghĩ về nó một cách cẩn thận, vẫn là phá vỡ ý tưởng đó, bây giờ không vội, đợi đến lúc thích hợp, sẽ bùng nổ phát ra, như thể mới có kết quả tốt nhất.

Sau một ngày bận rộn khác, tâm huyết của Lâm Tử Minh vẫn là ở công ty quảng cáo mới. Anh không có lừa Vương Vệ Qúy, anh thực sự muốn thành lập một công ty quảng cáo mới, thời gian của ngày hôm nay đều là đang viết kế hoạch.

Anh không bao giờ làm chuyện bốc đồng, thành lập một công ty quảng cáo mới, không phải là theo ý thích mà trước khi thu mua lại Tử Quỳnh đã có dự định rồi.

Tư Đồ Nam xuất hiện, chỉ là một sự trùng hợp mà thôi.

Lúc đầu, anh đã lên kế hoạch mua trực tiếp Tiếp Phi để tiết kiệm thời gian, bây giờ có vẻ như không cần thiết nữa, còn không bằng thiết thiết lập một công ty riêng của mình, xong rồi nuốt chửng Tiếp Phi, rồi đánh bại hoàn toàn Tư Đồ Nam, không phải sẽ dễ chịu hơn sao?

Sau khi tan ca, ra khỏi phòng làm việc, anh đã thấy Quan Tây đứng một mình ngoài cửa, lang thang một mình, trong tay cầm một hộp quà.

Nhìn thấy anh ta xuất hiện, lập tức tỏ ra vui vẻ nói, “Chủ tịch, tôi xin lỗi về sự việc ngày hôm nay!Đây là đồ cổ được một fan cho tôi vào một thời gian trước đây, tôi nghe nói anh cũng rất thích sưu tầm đồ cổ nên là đặc biệt cậm đến tặng cho anh, mong anh nguôi giận, đừng có chấp nhặt với tôi!

Nhìn ra được Quan Tây rất căng thẳng, hắn lấy hết dũng cảm nói ra rồi trao hộp quà bằng cả hai tay. Lâm Tử Minh nói: “Không cần thiết phải tặng quà, tôi và Tần Dao khong cs quan hệ gì hết, anh có thể thỏa sức đi theo đuổi cô ta, tôi cũng sẽ không tức giận với anh.”

Quan Tây nghe được điều này, hắn còn sợ hơn nữa, hắn không quan tâm đến hình ảnh của mình, hắn cầu xin: “Chủ tịch, tôi thật sự đã sai rồi, xin anh đừng chặn tôi, tôi hứa là sau này sẽ không nói chuyện với Tần tiểu thư nữa!”

Hiện tại, có rất nhiều nhân viên ở quanh đây, họ đều bắt đầu buôn chuyện, nhưng họ không dám nhìn sang bên đó, họ sợ làm cho chủ tịch tức giận, hai tại dựng đứng lên, họ giả vờ rằng không nghe thấy gì cả, bị chôn vùi trong công việc.

Lâm Tử Minh trơn mắt, cái thằng Quan Tây này, gan cũng không nhỏ, được rồi, được rồi, tôi sẽ không chặn anh, anh có thể yên tâm được rồi, anh lo chăm chỉ làm việc đi, kiếm tiền cho tôi là được rồi” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Quan Tây đã thoải mái rất nhiều, “ Mong chủ tịch anh nhận món quà “Qua thì không cần nữa đâu!” Lâm Tử Minh cau mày. “Xin chủ tịch nhất định nhận nó, nếu không Quan Tây tôi sẽ không an lòng” Quan Tây có vẻ rất nghiêm trọng.

Lâm Tử Minh nhìn hắn không giống là đang đùa, mà thật sự là bị dọa chết khiếp rồi, nếu như không nhận món quà đó, sau này chắc hắn ta cũng không yên tâm làm việc được, lỡ như quay phim bị hỏng mất thì chắc chắn sẽ phải đền bù, dù sao Quan Tây bây giờ cũng cũng là cây kiếm tiền của Tử Quỳnh. “Được rồi, thế thì tôi sẽ nhận nó.”Lâm Tử Minh nhận quà, thấy nó khá nặng.

Sau đó, Quan Tây mới hoàn toàn thư giãn, cúi đầu chào Lâm Tử Minh nói, “Cảm ơn sự rộng lượng của anh.”

Lâm Tử Minh xua xua tay, ra hiệu rằng hắn có thể đi được rồi.

Quan Tây rất vui vẻ, món đồ cổ đó là gốm sứ màu xanh và màu trắng của thời đại Minh, rất có giá trị, chủ tịch hội chắc sẽ rất thích nói

Cùng lúc đó, Tư Đồ Nam cũng đang chọn lựa đồ cổ, để ngày mai đến thăm Sở Hoa Hùng.

Tuy nhiên, hắn không nỡ tốn hàng triệu đô để mua những sản phẩm thật, mà hắn tìm đến những người bạn chuyên gia chuyên nghiệp làm đồ giả, chỉ dùng máy chục ngắn để mua một loại sứ trắng và xanh dương cao cấp, không phải người trong ngành không thể nào nhìn ra được.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tư Đồ Nam bọc mó đồ gốm sứ cao cấp đó lại rồi đi thăm hỏi Sở Hoa Hùng.

Lâm Tử Minh đang ngủ gật trên sofa đột nhiên nghe Liễu Tô Hồng kêu: “Cái gì? Tư Đồ Nam đến nhà chủng ta làm khách sao?Đó là Tư Đồ Nam!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 177


Chương 177

Sở Phi kéo Liễu Tô Hồng sang một bên nói “Mẹ, sao mẹ kích động quá vậy? Lầm Tử Minh vẫn đang ngủ.

Liễu Tô Hồng nói: “Hắn ngủ thì làm sao, đây là nhà của tao, tao còn phải để ý hắn nữa à? Hơn nữa bây giờ là 7 giờ rồi, hắn vẫn còn ngủ, một con lợn lười biếng. ” Đó không phải vì mẹ hôm qua bắt anh ấy làm cả đống việc, bận đến tận nửa đêm” Sở Phi không có nhiều tình cảm tốt với Lâm Tử Minh, nhưng sự khó chịu của Liễu Tô Hồng đối với Lâm Tử Minh khiến cô cũng không nhìn được nữa rồi. “Được rồi được rồi, không nói về cái thằng vô dụng đó nữa, con nói cho mẹ biết chuyện của Tử Đồ Nam là sao, là cái anh chàng Tư Đồ Nam?” Liễu Tô Hồng gấp gáp hỏi

Sở Phi nhìn thấy Lâm Tử Minh trên sofa, anh ta vẫn đang ngủ, dường như không bị ồn ào, tỉnh giấc, mới bắt đầu nói ” chính là Tư Đồ Nam của bốn năm trước.”

“ Là hắn ta à, hắn không phải đi ra nước ngoài rồi, sao lại quay về rồi!” Liễu Tổ Hồng rất ngạc nhiễn, rồi nhiều chuyện nói thêm: “Phi Phi, Tư Đỗ Nam vẫn còn yêu con, Mẹ nghe nói bây giờ công ty quảng cáo Tiếp Phi rất mạnh, mỗi năm lợi nhuận thu về cũng phải hai ba trăm tỷ, con mà gả cho hắn, thì chỉ việc hưởng vinh hoa phú quý mà.”

“Mẹ! Mẹ đang nói gì vậy? Toàn những thứ nhảm nhận Sở Phi lập tức tức giận, cô không thể nào chịu nổi cái diện mạo đó của Liễu Tô Hồng, “ mẹ nghĩ con là cái gì rồi, vài ngày trước còn muốn con đi dụ dỗ chủ tịch của Tử Quỳnh bây giờ lại muốn gả con cho Tư Đồ Nam, có ai làm mẹ giống như thể không trời.

Liễu Tô Hồng không cảm thấy một chút ngượng ngùng tự nhiên nói: “Nhìn con nói kia, mẹ cũng là vì muốn tốt cho con, con cũng không còn bé bỏng gì nữa rồi, chẳng lề cử bên cạnh Lâm Tử Minh cái thằng vô dụng đó để lãng phí thời gian như? Mẹ là người từng trải, không có hại con đầu, lúc đó không phải là sớm có con, mẹ đã đi tại hôn rồi, làm gì còn phải chịu đựng bố con để chịu khổ như này, mẹ lúc đó cũng là một đóa hoa.

Sở Phi không nghe được nữa nói: “Mẹ, mẹ nói vậy có hay không? Bố đã chăm sóc mẹ rất ấn cần nhiều năm như vậy mà!” “Ân cần có tác dụng gì, tiền là nguyên tắc tuyệt đối. Liễu Tô Hồng hử lên một tiếng. sở Phi thực sự không muốn nói chuyện với Liễu Tô Hồng nữa.

Lúc này, Sở Hoa Hùng từ trong phòng bước,” hai mẹ con gái đang nói về cái gì thế, kích động vậy? “Không có gì .” Sở Phi nói vội vã, sợ Liễu Tô Hồng thần kinh phát tác, nói hết những lời vừa rồi ra, hai người lại cãi nhau. “Đúng rồi bố, chờ một chút Tư Đồ Nam đến thăm bố, chúng ta không nấu ăn nữa, ra khách sạn ăn tối đi.” Sở Phi nổi.

Phản ứng của Sở Hoa Hùng cũng rất bất ngờ: “ Tư Đồ Nam, hắn quay về rồi?”

Dạ.” Sở Phi gật đầu, đúng lúc chuộng của cũng reo lên, Liễu Tô Hồng lập tức nói: “Nhất định là Tử Đồ Nam đến để tôi đi mở cửa cho

Khi đi ngang qua ghế sofa, cố ý tát vào mặt Lâm Tử Minh một cái, quát: “Đừng ngủ nữa, đứng dậy cho tao Có khách quỹ đến nhà, dọn dẹp chỗ số pha sạch sẽ cho tạo.

Lâm Tử Minh không giả vờ thêm được nữa, nhanh chóng thức dậy, xoa xoa hai con mắt, lập tức nhìn thấy

Liễu Tô Hồng mở cửa, Tư Đồ Nam anh tuấn khôi ngô đang đứng trước cửa, đằng sau là hai vệ sĩ lực lưỡng, tay cầm rất nhiều quà các

Ôi!Đây không phải là Nam, ngọn gió nào đưa châu tới đây, vào đi vào đi.” Liễu Tô Hồng nói với vẻ mặt đầy phần khởi.

Tư Đồ Nam cũng nói với một nụ cười, “Di, cháu tới tới thăm dì và chủ

Liễu Tô Hồng thấy hai vệ sĩ cầm hai gói quà lớn, có trà, cộ rượu vang nổi tiếng, cô ta không thể ngậm miệng nồi, cười nói: “Ôi chao ôi, Nam à, không phải là dì nỗi châu, đứa trẻ này thật là, cháu đến thì cứ đến chứ mang nhiều quà cấp như vậy làm gì?”

Miệng thì nổi như vậy, chứ người thì rất thành thật nhanh chóng cầm quà về, nhìn xuống đều thấy toàn là những món quà đắt tiền, những món quà quý giá, làm cho cô ta vui mừng đến phát điên rồi. “Đây là những món quà vô dụng, hy vọng dì không chê bai chúng.” Tư Đồ Nam nói với một nụ cười, hắn ta thấy Lâm Tử Minh trên sofa ở phòng khách với mện trên người, rất rõ ràng tối hôm qua ngủ ở ghế sofa, hắn ta rất đặc ý!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 178


Chương 178

Thông tin của hắn ta không sai, cái đồ vô dụng Lâm Tử Minh, thực sự là ngủ trên ghế sofa, đến giường của Sở Phi cũng không được ngủ.

Như thế, thân thể của Sở Phi vẫn rất trong sạch,

Sở Hoa Hùng nói: “ Nam à, đây là hai vệ sĩ của chau đúng không, để họ ở lại được rồi, gia đình chúng ta cũng không có chỗ ngồi.” “Không được đâu.” Tư Đồ Nam lắc đầu nói một cách đàng hoàng: “Họ chỉ là những người hầu, họ nên làm những gì người hầu nên làm.”

Hắn xua tay đuổi hai vệ sĩ đi, cái hành động đó làm cho người khác thấy được thân phận tôn quý của hắn, đem đến hiệu quả rất tốt, là cho Liễu Tô Hồng và Sở Hoa Hùng càng hài lòng hơn.

Sở Phi có chút phản đối, không đồng ý với hành động đó của Tư Đồ Nam, mọi người sinh ra đều bình đẳng, quan điểm của Tư Đồ Nam quá tệ phân biệt đối xử. “Chú, dì ơi, lần này cháu quay, về nước có chút gấp gáp, cháu không có thời gian để chuẩn bị quà đặc biệt, cháu chỉ mang vài món quà đến, hy vọng là chú dì không chê bội nó.” Tư Đồ Nam nói với một nụ cười, một bên lấy mó quà ra giới thiệu: “Chú, đây là trà Long Tỉnh, mà cháu đặc biệt đã yêu cầu người ta mua ở Hàng Châu với giả rất cao, hy vọng chủ uống được nó. Và đây là rượu nước ngoài mà cháu đem về từ nước ngoài…

Hắn lấy ra toàn những món quà đắt tiền, Sở Hoa Hùng ngạc nhiên nói : “ Ôi chao, Nam à sao cháu mang nhiều món quà quý giá đến đây vậy? Cháu cầm về đi cầm về di!

Sở Hoa Hùng từ chối.

Tư Đồ Nam cười nói: “Chú, chú nói quá rồi, chủ như thế cháu có chút không vui rồi. Mà những món đồ này không có đáng tiền, cháu, còn thấy không đủ. Vốn dĩ cháu và Phi Phi quan hệ tốt như vậy, phải tặng lì xì lớn và Remy Martin, đều trách cháu đến qua vội vã, cái gì cũng không có chuẩn bị chu đáo, làm cho chú giận châu nữa.”

Hắn nói những lời đó, người lạnh lùng nghe cũng thấy dễ chịu, vô hình trong đó là khoảng cách giữa hắn và Sở Phi cũng ngăn lại.

Lâm Tử Minh vẫn đang tắm rửa trong phòng tắm, nghe được những lời đó anh cảm thấy đặc biệt đáng khinh. Nhưng mà Sở Họa Hùng nghe xong, nụ cười trên mặt không thể che giấu được, cười rất vui vẻ, “ như thế thì ngại chết mất, Nam à, cháu đề cao chủ quá rồi, chủ rất là vui, lần sau cháu đến không cần cầm quà cáp gì nữa đâu!”

Nói xong, hắn miễn cưỡng chấp nhận những món quà này, tất cả là trà, thuốc lá và rượu, tính toán một chút ít nhất là hàng chục ngàn, đúng là đứa trẻ tốt mà!

Tự Đồ Nam lại lấy ra một món đồ, đây là những món đồ đặc biệt mua cho Liễu Tô Hồng, “Dĩ à, cháu biết dì thích mỹ phẩm, cháu đã mua cho dì một vài loại mỹ phẩm của Jifaxi, mong dì sẽ thích.”

Khi Liễu Tô Hồng nghe được ba từ của Jifanxi, đôi mắt cô ấy rực rỡ cô ấy rất hạnh phúc có thể gần như không thể ngậm miệng lại, tay không thể đợi được nữa mở năp hộp quà, nhìn thấy những món đồ mỹ phẩm đắt tiền cười mà chỉ nhìn thấy rằng không thấy mặt đâu nữa luôn, liên tục cảm ơn Tự Đồ Nam và khen ngợi, nhanh chóng nói những lời giấu trong tim: “ Nam à, cháu thật tốt, dĩ rất mong là cháu là con rể của dì

Tư Đồ Nam nghe được điều này, hắn ta không thể giấu nụ cười của mình trên mặt, hắn ta với cái đạo đức giả 1 “Dì, dì đừng đùa nữa, cháu làm gì 3 phúc cưới được Sở Phi.”

Vừa kịp lúc Lâm Tử Minh tắm xong đi ra ngoài, nói luôn :“ mày chắc chắn là không có cái phúc đó rồi.”

Sau khi nghĩ điều này, mặt của Tự Đỏ Nam thay doi Liệu Tả Hàng tức giận măng mà Lâm Tử Minh Cam mềm cho tao, đây không phải chỗ mày có thể xem vào cát và phong cho tao

Lâm Tử Minh giả vờ như không nghe thấy Liễu Tô Hàng mới ngồi xuống canh sở Phi sở Hoa Hùng cũng là Lâm Tử Minh một cái, sau đó nói với Tu Cù Nam ” Lâm Tử Minh không có biết ăn nói điều đừng để dung

Ở chủ đừng lo châu rất hào phòng, làm sao cháu có the so đo với năm được

Thế thì tốt, thế thì tốt.

Tư Đồ Nam nhìn Lâm Tử Minh với sự khinh bỉ, có một thông điệp trong đôi mắt hắn, cai loại rác rưởi như mày mà cũng muốn đầu với tao?

Lâm Tử Minh cười khinh bi và không quan tâm tới sự khiêu khiển của hắn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 179


Chương 179

Sau đề Từ Đồ Minh bắt đầu khoe khoang, tất cả các the ioe khoe khoan, mà là ở nước ngoài đã gặp được những người nào học được bao nhiều điều tốt chơi đồng bitc kiếm được bao nhiêu tiền làm cho Liễu Tô Hong và Sở Hoa hùng hai mắt sáng ra, hận không thể nhiều Làm Từ Minh qua một bên rồi tổ chức đám cưới cha Sa Phi vai Tu Bo Nam.

Làm Từ Nanh đồi với những lời khoe khoang của hắn không thương công nói gì đến chuyện ghen tuông.

Nói thật Sở Phi vẫn hy vọng Lâm Tử Minh có thể nói giận một chút như thế đã không bị Tư Đồ Nam đè bẹp như vậy, có chút kháng cự nhưng mà kết quả Lâm Tử Minh vẫn là Lâm Tử Minh của trước đây, toàn làm cô thất vọng.

Tư Đồ Nam là một nhà kinh doanh anh minh, là doanh nhân thành đạt, Lâm Tử Minh trước mặt hắn, mặt nào cũng không so sánh được. ở giữa Tư Đồ Nam đưa ra một vài chủ đề thách đấu với Lầm Tử Minh, kết quả là Lầm Tử Minh không trả lời được, khoảng cách rõ ràng, cô thực sự thất vọng! “Lâm Tử Minh, anh tiếp tục như vầy, làm sao em có thể dành cả cuộc đời với anh?” Sở Phi thở dài.

Bởi vì không có nấu ăn ở nhà, nên là nói chuyện cho tới mười một giờ, cả gia đình đi ra nhà hàng ăn cơm.

Lúc đầu, theo ý của Liễu Tô Hồng, không có ý định đưa Lâm Tử Minh đi theo, vì sự kiên quyết của Sở Phi, họ chỉ còn cách đồng ý.

Khi đến một nhà hàng năm sao đã đặt sẵn một phòng, Tư Đồ Nam có vẻ là bậc thầy về mọi sự sắp xếp, rất rõ ràng Lâm Tử Minh sao có thể so sánh với hắn ta được.

Ngay lúc này, Tư Đồ Nam đột nhiên nói rằng: “chú, cháu chỉ nhớ rằng chú rất thích đồ cổ, vừa may một thời gian trước cháu có đấu giả một bình gốm sứ Thanh Họa của triều đại nhà Minh, cháu hy vọng chú cháu sẽ chấp nhận nó.”

Vừa nói hắn vừa vẫy tay, một trong những vệ sĩ của hắn đi đến với một hộp quà tặng gói gém rất bắt mắt.

Món đồ gốm sứ Thanh Hoa của triều đại nhà Minh ? Thật tình cờ, hôm qua anh ta cũng nhận được một cái.

Làm Tử Minh đã bị sốc.

“Cái gì? Đồ gốm sứ Thanh Hoa ở thời Minh?

Nghe thấy điều này, Sở Hoa Hùng phản ứng rất mạnh, mở mắt ra đứng lên nhìn ra ngoài chỗ Tư Đỗ Nam.

Liễu Tộ Hồng cũng rất ngạc nhiên, miệng của cô ta đủ rộng để nuốt một năm đấm.

Sở Phi bị giật mình, mặc dù cô ấy không biết nhiều về đồ cổ, những cô ấy cũng biết món đồ gốm sứ Thanh Hoa của triều đại Minh rất có giá trị

Cô ấy nhớ rằng có một bộ phim truyền hình quốc gia về kho báu đã giới thiệu đồ gốm sứ Sứ Thanh Hóa của triều đại Minh, đáng giá hàng triệu đô.

Để làm vừa lòng cô ấy, Tư Đồ Nam thật sự đã bỏ ra số tiền lớn như vậy?

Trong một khoảng thời gian, tim cô ấy cũng rất sốc, có một cảm xúc đặc biệt chảy qua.

Lâm Tử Minh cau mày, Tư Đồ Nam có vẻ như rất am hiểu về điểm yếu của Sở Phímón đồ đó nó đáng giá hàng chục triệu đô, là một chủ nhỏ của công ty quảng cao Tiếp Phi, Tư Đồ Nam hoàn toàn có thể bỏ ra số tiền đó, theo quan điểm này, Tư Đỗ Nam thực sự là một đối thủ. Nói thật Lâm Tử Minh không được thoải mái lắm, lần đầu tiên anh ta có cảm giác nguy hiểm, vì anh ta biết rất rõ đức hạnh của cha chồng mình, một người tiêu biểu tham tiền và ích kỉ, nếu như Tư Đồ Nam thật sựu tặng họ đồ cổ lên đến hàng trăm triệu, sẽ đem Sở Phi đi đính hôn với Tư Đồ Nam ngay lập tức!

Điều quan trọng nhất vẫn là ý nghĩ của Sở Phi.……..

Ngay lập tức nhìn sang bên Sở Phi, nhìn thấy Sở Phi cặn mồi, đôi mắt hắn đầy do dự, anh cảm thấy một tiếng nói trong tim anh, không được rồi! Sở Phi bị Tư Đồ Nam làm cho cảm động rồi, đay là một điểm bảo không tốt mà.

Nhìn thấy phản ứng của ba thành viên nhà Sở Phi, tim của Tư Đồ Nam trần đầy niềm vui, miệng hắn ta cũng tung tăng, cố ý tỏ thái độ đắc thắng, nhìn Lâm Tử Minh một phát, cải sự tự cao tự đắc, không có chút e de gì của hắn.

Nhìn vào cách thể hiện của tạo đi, cái thằng con rể vô dụng, còn muốn đấu với tao sao?Vở vẩn Tao chính trước mặt mày, cướp người trước mắt mày, thì mày cũng làm gì được tao?

Lâm Tử Minh làm sao lại không hiểu được ý nghĩ của Tự Đồ Nam, sắc mặt rất khó coi, cho dù có rộng lượng đến mấy đi nữa, có giữ gìn đến đâu đi nữa, đối mặt với sự việc như vậy, anh cũng sẽ tức giận, đây là liên quan đến lòng tự tôn của đàn ông!
 
Back
Top Bottom