Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 140


Chương 140

Đúng vậy, lần trước hai ngàn vạn chính là Sở Phi mượn được, nếu Sở Phi nguyện ý lại hy sinh, không những còn có cơ hội xoay chuyền tình thế.

Nhưng mà Sở Quốc Đống lắc đầu nói: “Vô dụng, tôi đã hỏi qua Vương tổng, hắn lần này không nguyện ý cho vay tiền. Hơn nữa, hắn còn thúc giục chúng ta, nếu chúng ta ba năm sau, còn không trả hai ngàn vạn, chỉ có thể đứng trước pháp luật mà trả nợ!” “Không phải không có viết giấy nợ sao?”Có người nhẹ giọng than thở.

Không phải ai, đúng là Sở Hoa Hữu.

Ánh mắt Sở Quốc Đống lập tức trừng qua, Sở Hoa Hữu cổ co rụt lại, chột dạ đứng lên.

Sở Phi thấy một màn như vậy, cô cũng lạnh lòng. “Ngu xuẩn, cho dù không có viết giấy nợ, hai ngàn vạn này liền không cần trả?Phi Phi mượn được chính là từ chủ tịch Tử Quỳnh, người ta là chủ tịch của Tử Quỳnh, bối cảnh thâm hậu, thực lực lớn, không phải Sở gia chúng ta có thể đối đầu. Đến lúc đó cho dù vay nặng lãi, cũng phải đem hai ngàn vạn này trả lại!”

Dừng một chút, Sở Quốc Đống lại đối Sở Phi nói: “Sở Phi, con không phải cùng chủ tịch của Tử Quỳnh có chút giao tình sao, con xem có thể hay không qua tìm hắn một lần nữa. Chúng ta lần này không vay tiền, mà kéo hẳn tiền vào đầu tư, thế nào?”

Sở Phi nghĩ nghĩ, cười khổ nói: “Ông nội, kỳ thật con cùng chủ tịch của Tử Quỳnh không quen biết, nếu con đi tìm hắn mà nói, hắn hơn phân nửa cũng không đáp ứng.”

Thực ra, Sở Phi ngày hôm qua phải đi công ty Tử Quỳnh tìm chủ tịch Tử Quỳnh, đáng tiếc cô căn bản ngay cả tư cách gặp chủ tịch Tử Quỳnh cũng không có, ngày hôm qua cổ ước chừng ở Tử Quỳnh đợi mấy giờ, đều không có đợi được người.

Cuối cùng, thật ra cô gặp được Vương Thủ Quý, bất quá Vương Thủ Quý minh xác nói với cô, chủ tịch Tử Quỳnh không có khả năng sẽ đầu tư vào Sở gia, cô đành phải thất vọng rời đi.

Nghe được lời nói của Sở Phi, mọi người lại lần nữa trầm mặc.

Đúng lúc này, từ cửa truyền đến âm thanh một trận huyền náo: “Sở thiếu gia, ngài đã bị đuổi ra khỏi bản giám đốc, hiện tại thành viên ban giám đốc đều ở bên trong họp, ngài không có tư cách đi vào…” “Cút ngay!Ông lần này trở về, là tới giải cứu Sở gia!”

Nói xong, cửa phòng họp bị mạnh mẽ đẩy ra, Sở Hạo vội vàng đi vào trong, trên mặt hắn lộ vẻ tươi cười đắc ý, cả người hăng hái, không ai bì nổi. “Sở Hạo! Cậu đã muốn bị đá ra khỏi ban giám đốc, chạy vào làm cái gì, cút đi ra ngoài!” “Đúng vậy, Sở gia chính là bị cậu liên lụy, cậu còn có mặt mũi tiến vào?” “Người đâu, bắt hắn đuổi ra ngoài cho tôi!”

Rất nhiều người đều đối với Sở Hạo trợn mắt nhìn thắng, tức giận mắng to.

Có hai ngàn vạn kia của chủ tịch Tử Quỳnh, vốn Sở gia đã phục hồi lại, kết quả bởi vì súc sinh Sở Hạo này Ích kỷ, thua cược hơn một ngàn vạn, lại làm cho Sở gia lâm vào khốn cảnh! Phần đông Sở gia đều hạn chết hắn Nếu không phải bởi vì có Sở Quốc Đống bảo vệ, phỏng chừng có không ít người phải xử hắn. Hiện tại hắn thế nhưng còn dám trở về, còn kiêu ngạo như vậy, mọi người lập tức đều tức giận

Sở Phi cũng phẫn nộ nhìn hắn.

Sở Quốc Đống trầm giọng nói: “Sở Hạo, con còn dám trở vê?”

Sở Hạo quét sạch những sa sút trước đó, hắn hiện tại tùy tiện đi vào, cầm ghế dựa, trực tiếp ở bên cạnh Sở Phi ngồi xuống, còn chen Sở Phi, đem Sở Phi đẩy qua một bên, “Nhường đường, nhường đường, không hiểu chuyện à?” “Sở Hạo, anh còn có mặt mũi quay về?”Sở Phi nghiêm mặt nói. “Ha ha, tôi đương nhiên là có mặt mũi quay về!”Sở Hạo quét ngang mọi người, khinh thường nói: “Nhìn xem các ông, mới hơn một ngàn vạn, liền đem các ông khó xử thành như vậy ?Thật sự là gà bệnh”.

Hắn nói, lại khơi dậy một trận phẫn nộ cùng chửi rủa. “Không cần như vậy nhìn tôi, tôi lần này quay về, là tới giải cứu Sở gia.”Sở Hạo lớn tiếng nói, hắn đưa một ngón tay, “Tôi, Sở Hạo, đến đây đầu tư một triệu!” “Cái gì?” “Nằm mơ!” “Thật hay giả!”

Lời hắn nói, như hòn đá khuấy động mặt hồ.

Sở Phi cũng ngây ngẩn cả người, cô thật không ngờ, Sở Hạo loại người ngu ngốc này, còn có thể kéo đầu tư nhiều như vậy?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 141


Chương 141

Phải biết rằng, cộng ty Thịnh Khoa của Sở gia bọn họ, giá trị cũng chỉ mây ngàn vạn mà thôi. “Sở Hạo, cậu nói nhanh lên là chuyện gì xảy ra? Cậu từ đầu kéo được một người triệu tiên đầu tư, sẽ không phải là lừa chúng tôi chứ!”

Sở Quốc Đống cũng kích động, hắn khẩn trương nói: “Con đừng thừa nước đục thả câu, nói nhanh lên ai muốn đầu tư cho chúng ta một triệu?”

Sở Hạo thật hưởng thụ loại cảm giác này, hắn chậm rì rì mà đem sự tình nói một lần, nhìn thấy tất cả mọi người phần chân, hắn đắc ý nói: “Cho nên nói các ông quá kém, lâu như vậy, ngay cả một khoản đầu tư mọi người đàm, cũng không xong. Xem xem tôi, mới không đến một tuần, liền kéo đến người đầu tư lớn như vậy, các ông còn muốn đuổi tôi ra khỏi ban giám đốc? Hả ha.”

Mọi người bị hắn nói cũng không hài lòng, nhưng cũng không phản bác.

Khoe ra vậy là đủ rồi, lúc này, Sở Hạo mới bắt đầu nói: “Người đầu tư này của tôi, hắn rất thích uống trà, cho nên hắn yêu cầu riêng, thời điểm ký hiệp ước, Sở Phi phải cùng tôi qua văn phòng của hắn, pha trà giúp hắn.”

Sở Hạo thay đổi cách nói uyển chuyển hơn, nhưng tất cả mọi người là người trưởng thành, lập tức đều nghe hiểu ý trong lời nói của Sở.

Sở Phi nghe xong, sắc mặt cô lập tức trầm xuống, nói: “Không có khả năng!”

Một giờ sau, Lâm Tử Minh trở lại 4S, thở dài nhẹ nhõm một hơi, rốt cuộc cũng thoát khỏi cô gái giả nam ấy.

Vừa rồi chỉ ăn một bữa cơm, Lâm Tử Minh ăn cũng không dễ dàng, rõ ràng đối phương chỉ là một cô gái, lại giả dạng làm con trai, nếu cô giả trang giống cũng thôi đi, bên này một chút cũng không giống.

Giả trang không giống cũng liền thôi, cố tình đối phương còn không biết, nghĩ rằng bản thân giả trang không chê vào đâu được, liên tục cùng hắn xưng anh gọi em, còn ngẫu nhiên cùng hắn thảo luận mấy vấn đề, kề vai bả cổ, làm cho Lâm Tử Minh thật sự không biết nói gì.

Cho nên ăn cơm xong, hắn nhanh chóng cự tuyệt lời mời của Quách Quân Di, cấp tốc trở về 4S, vẫn là chậm rãi chờ xe sửa còn hơn.

Quách Quân Di nhìn thấy bóng dáng Lâm Tử Minh biến mất, lộ ra biểu cảm đắc ý, “Hắc hắc, Lâm Tử Minh này thật sự ngốc, thế mà không có phát hiện ra mình là con gái”.

Hai vệ sĩ bên cạnh cô nghe được mắt trợn trắng, đại tiểu thư, chỉ nhìn cách ăn mặc của cô, còn có trước ngực, người ta đã sớm nhìn thấu, chỉ là cô chính mình không biết mà thôi.

Bất quá, bọn họ cũng không dám cùng Quách Quân Di nói, bọn họ biết tính khí của đại tiểu, mới sẽ không tự tìm khó coi.

Không bao lâu, cô trở lại một tòa trang viên xa hoa,ở cửa có một đám người đứng sẵn, thần sắc lo lắng không yên, nhìn đến cô từ trong xe xuống dưới, lập tức trầm tĩnh lại.

“Ai ya đại tiểu thư, cô lại chạy đi đâu vậy? Ông chủ cùng bà chủ đầu thực lo lắng cho cô!”Người quản gia trung niên bước nhanh đi đến, sốt ruột nói.

Quách Quân Di ho khan hai tiếng, thẳng thắt lưng, nói: “Có cái gì phải lo lắng, tôi này không phải đã trở lại rồi?”

Quản gia trung niên nói: “Đại tiểu thư, ông chủ cùng bà chủ cũng là quan tâm cô, hơn nữa, cô thân phận tôn quý, nếu có chuyện gì xảy ra, mấy người hầu hạ chúng ta chỉ có đầu rơi xuống đất”.

“Nào có khoa trương như vậy, cũng không phải ở thời cổ đại, nào có chuyện cái gì đầu rơi xuống đất”.Quách Quân Di có chút không kiên nhẫn nói: “Được rồi, được rồi, không cần nói nữa, không phải tôi cũng trở về rồi sao”.

Quách Quân Di nói xong, đi nhanh vào trong trang viên, phía sau mấy chục người giúp việc đi theo, phô trương thật lớn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 142


Chương 142

Chờ cô đi vào trong phòng, trong phòng khách ngồi vài người, nhìn thấy cô đi vào, lộ ra mấy cái biểu tình không giống nhau.

Ngồi ở chủ vị chính là một vị khí chất nghiêm túc, nam nhân trung niên mặt chữ quốc, ánh mắt đó, cùng Quách Quân Di có vài phần tương tự, trầm giọng nói: “Cải con bé điên này, lại mặc quần áo con trai, còn ra thể thống gì!”.

Ông đúng là bố của Quách Quân Di, Quách Nguyên Giáp.

Ngồi đối diện với Quách Nguyên Giáp, là một thiếu niên khí chất nho nhã, diện mạo anh tuấn, khí chất cũng trầm tĩnh, vừa thấy là biết xuất thân từ nhà giàu có.Hắn nhìn đến Quách Quân Di, lộ ra nồng đậm vui sướng cùng cảm mến, đối với nam trang của Quách Quân Di, hắn trong mắt hiện lên một ít quái dị.

Quách Quân Di trên mặt không cho là đúng, nhìn đến thiếu niên, cô khẽ nhíu mày, tựa hồ không quá thích đối phương, đi tới có lệ đối Quách Nguyên Giáp chào hỏi, “Con chào bố.”

Nói xong cô liền xoay người chuẩn bị lên lầu, đối với cảm mến của hắn ta làm như không thấy.

Quách gia quy củ sâm nghiêm, không chỉ là giúp việc phải đối với chủ nhân chào hỏi, con cái cũng phải đối với cha mẹ chào hỏi.

Trước mặt người ở bên ngoài cũng đồng dạng như thế.

“Quay lại, con còn chưa có hỏi thăm Hoàng thiếu gia.”Quách Nguyên Giáp nói, ngữ khí uy nghiêm.

Quách Quân Di mắt trợn trắng, thần tình không vui, quay đầu, đối với Hoàng Văn Hoa hữu khí vô lực nói: “Quân Di gặp qua Hoàng thiếu gia.”

Cô ngay cả ánh mắt đều không có nhìn Hoàng Văn Hoa, muốn bao nhiều có lệ có bấy nhiêu, Hoàng Văn Hoa có chút buồn bực, biểu tình trên mặt cũng cứng ngắc, vẫn là khắc chế chính mình, cười đến ôn hòa, “Quách tiểu thư không cần đa lễ, tôi…”

Nhưng mà hắn còn chưa nói xong, Quách Quân Di liền trực tiếp xoay người đi rồi, lại một lần nữa, Hoàng Văn Hoa biểu tình cứng ngắc.

Quách Nguyên Giáp kêu cô hai tiếng, cũng không đem cô gọi lại nữa, có chút ngượng ngùng nói: “Văn Hoa, là bác Quách quản giáo không nghiêm, con gái vô lễ, cháu không cần để ở trong lòng.”

“Không có không có.” Hoàng Văn Hoa vội vàng xua tay, cười nói: “Quách tiểu thư tính cách thẳng thắn, thực đáng yêu. Bất quá cách ăn mặc của Quách tiểu thư vừa rồi, nhưng thật ra hơi hơi kỳ lạ.”

Lần trước Sở gia lâm vào nguy cơ, Sở Phi cũng đã cũng đủ thất vọng đau khổ, hiện tại lại đến một lần nữa, cô tuyệt đối không có khả năng đáp ứng!

Cô đến bây giờ đều còn nhớ rõ, rõ ràng là cô hy sinh chính mình, tại Tử Quỳnh mượn hai ngàn vạn, kết quả mọi người Sở gia không tin cô, mặt khác còn nói cô đánh mất mặt mũi Sở gia, xa lánh cô.

Hiện tại Sở gia lại lần nữa gặp nguy hiểm, còn muốn cô lại phải đi đến đó, tất nhiên là không có khả năng.

Hơn nữa, những người này muốn cô làm cái gì?

Cô là người đứng đắn, là người phụ nữ đã có chồng, chứ không phải gải điểm!

Sở Hạo đã sớm liệu chuyện đến Sở Phi sẽ nói như vậy, hắn cười lạnh nói: “Sở Phi, cô đây là thái độ gì? Chỉ là bảo cô theo giúp tôi đi ký cái hợp đồng, có phản ứng lớn như vậy, hay cô không phải là người của Sở gia?”

Sở Phi lạnh lùng nhìn hắn, “Sở Hạo, cậu đừng làm bột Sự tình lần trước, tôi đã vì Sở gia hy sinh một lần, kết quả, tôi mượn được tiền về, các cậu cũng không tin tưởng tôi, còn nói ta bại hoại nê nếp gia đình Sở gia! Nếu lúc này, không phải cậu Sở Hạo đánh bạc thua hơn một ngàn vạn, Sở gia có thể lưu lạc đến loại khốn cảnh này sao!”

Sở Hạo bị nói có chút tức giận, hắn rất muốn phản bác, chính là nhất thời lại nghĩ không ra nên phản bác như thế nào.

Lúc này Sở Quốc Đống nói: “Đủ rồi, các con không cần cãi nhau nữa. Sở Hạo, người tư nhân tên gọi là gì? Hắn vì cái gì chỉ đích danh Sở Phi pha trà cho hắn?” “Ông nội, người đầu tự con mượn sức được họ Hoàng, là đại danh đỉnh đỉnh đầu tư thiên tài Hoàng Văn Hoa, hắn hiện tại giá trị con người vượt qua mười triệu, đều là dựa vào tài năng chính hắn kiểm trở về! Hơn nữa chủ yếu chính là, Hoàng Văn Hoa sau lưng chính là Hoàng gia, có Hoàng Văn Hoa đầu tư, Sở gia chúng ta Sở gia buôn bán tất nhiên sẽ mở rộng! Đến lúc đó hướng phía thị trường, sẽ không phải là phía dưới, phía trên cũng có thể đã thông! Đây là một cái mua bán lợi nhuận ổn định, ông ngẫm lại xem, người ta đầu tư một triệu, chỉ cần 40% cổ phần công ty, nếu hắn không đầu tư, Sở gia chúng ta cái gì cũng không có nữa”Sở Hạo lớn tiếng nói.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 143


Chương 143

Mọi người nghe được hắn nói như vậy, đều tâm động

Đúng vậy, hiện tại Sở gia đã là mặt trời lặn Tây Sơn, nếu không có người đầu tư, vậy thật sự là xong đời . Hiện tại người ta đến một triệu, chỉ cần 40% công ty, thực có lời mà.

Sở Quốc Đống cũng có chút động tâm.

Sở Phi nói: “Sở gia cũng không chỉ có mỗi mình tôi là con gái, Sở Duyễn cùng Sở Huyên cũng có thể đi pha trà” “Kia không giống nhau, người ta Hoàng Văn Hoa chỉ đích danh phải là cô pha trà. Sở Hạo nói, “Hơn nữa, chỉ là qua pha trà mà thôi, cũng không phải bảo cô làm gì khác, cô sợ hãi như vậy làm cái gì?” “Dù sao tôi cũng sẽ không đi!”Sở Phi lười cùng Sở Hạo chơi chữ, lạnh lùng nói. “Cô!”Sở Hạo lập tức nổi giận, hắn nặng nề mà hừ một tiếng nói: “Tốt, vậy cô ở đó nhìn Sở gia phá sản đi! Bắt quá đừng trách tối không nói, bố cô chính là pháp nhân công ty chúng ta, đến lúc đó thật sự không các tiền, chính là buôn bán lừa gạt, bố cô cũng phải ngồi từ”.

Sở Hạo nghĩ tới điểm ấy, hắn một chút cũng không sốt ruột, cười lạnh đứng lên.

Sở Phi biến sắc, bất quá cô lập tức cười lạnh nói: “Sở Hạo, cậu nghĩ muốn làm tôi sợ? Pháp nhân công ty chính là bố cậu, mà không phải bố tôi, đến lúc đó ngồi tù cũng chính là bố cậu?” “Ha ha, vậy chờ xem”.Sở Hạo dựa vào ghế dựa, đem chân đặt ở trên bàn, bộ dáng bình tĩnh .

Nhìn đến bộ dáng chắc chắn của hắn, Sở Phi có chút luống cuống, cô nhìn về phía Sở Quốc Đống, “Ông nội, lời hắn nói chẳng lẽ là thật sự?”

Sở Quốc Đống trầm mặc vài giây, sau đó chậm rãi gật đầu, tỏ vẻ thừa nhận .

Nháy mắt, Sở Phi liền hốt hoảng, cô khẽ cắn môi, lấy ra di động, gọi cho Sở Hoa Hùng, “Alo, bố, là con, bố hiện tại là pháp nhân công ty sao….. pháp nhân không phải là bác cả sao, như thế nào….. Vâng, con đã biết, không có việc gì.”

Sau khi cúp điện thoại, Sở Phi hô hấp dồn dập, nàng rất tức giận, cũng cảm thấy lạnh lòng.

Pháp nhân của công ty Thịnh Khoa thật sự biến thành bố cổ Sở Hoa Hùng, nhưng lại là mấy ngày hôm trước mới thay đổi, chỉ bởi vì ăn cùng Sở Hoa Hữu một chút cơm, uông chút rượu, nên mới đáp ứng .

Có thể nói, đây tuyệt đối là một âm mưu

Sở Phi không ngu, cô là người thông minh, rất nhanh đã nghĩ tới, khẳng định là Sở Hoa Hữu thấy hiện tại công ty gặp khó khăn, còn không có tiền thì sẽ phải ngồi tù, hắn liền đem thân phận pháp nhân đẩy quả cho Sở Hoa Hùng.

Đó không phải em trai ruột của ông ta sao, như chuyện cười vậy!

Trong lúc nhất thời, Sở Phi cảm thấy rất phẫn nộ, nhưng càng nhiều chính là lạnh lòng.

Trong gia tộc thật sự một chút âm áp của người thân cũng không có. “Thế nào?Tôi không có lừa cô.”Sở Hạo cười đến rất đắc ý, có chút vui sướng khi người gặp họa.

Hiện tại hắn nhìn đến biểu tình của Sở Phi, liền thập phân thích thú.

Sở Phi trầm mặc.

Sở Hạo tiếp tục nói: “Hiện tại là thời điểm nguy cấp của Sở gia, tôi thừa nhận lần trước trộm đi của công ty, hơn một ngàn vạn là tôi không đúng! Bất quá tôi đã hối cải để làm người tốt, trong khoảng thời gian này, tôi bôn ba, liền vì kéo đầu tư, thức đêm mỗi ngày, phải uống rượu, uống đến mức thấn thể đều muốn hư rồi. Tôi nghĩ phải bù đắp thương tổn cho gia tộc, cũng may, tôi tìm được rồi, Hoàng Văn Hoa là đối tượng đầu tư thích hợp nhất của chúng ta, nếu chúng ta có thể được hắn đầu tư, Sở gia nhất định sẽ phát triển mạnh mẽ!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 144


Chương 144

Tất cả mọi người bị Sở Hạo thuyết phục, chính là Sở Quốc Đồng, ảnh mặt nhìn về phía hắn cũng tràn ngập thưởng thức cùng hiền lành.

Dừng một chút, Sở Hạo còn nói thêm: “Hiện tại tôi thật vất vả mới tranh thủ được cơ hội này, một triệu tiên đầu tư, công ty chúng ta tất cả giá trị cũng liên mấy ngàn vạn mà thôi, người ta chỉ lấy 40% cổ phần, loại chuyện tốt này làm sao tìm được? Hiện tại, chỉ cần Sở Phi theo tôi cùng đi ký hợp đồng, là có thể bắt được này một triệu này. Sinh tử tồn vong, Sở Phi, cô lại lạnh lùng như vậy?”

Sở Hạo giả mù sa mưa nhỏ ra hai giọt nước mắt.

Lập tức, Sở Phi ngược lại biến thành tội nhân của gia tộc.

Trong phòng hội nghị, những người khác đều bắt đầu khuyên bảo Sở Phi. “Đúng vậy Phi Phi, mặc dù là Sở Hạo lúc trước phạm phải sai lầm, nhưng hắn hiện tại đã hối cải để làm người tốt rồi, cô phải tha thứ cho hắn”. “Sở Phi, hiện tại ly vọng của gia tộc, để nằm trên người cô, chỉ là đi pha trà cho Hoàng Văn Hoa mà thôi, cũng không phải muốn làm cái gì, cô không phải chút chuyện này cũng không chịu đáp ứng chứ?” “Sẽ không, Phi Phi không phải người lạnh huyết như vậy!”

Bọn họ năm mồm mười miệng nói, làm cho Sở Phi trong lòng càng thêm lạnh.

Lúc này, cô thật sự cảm giác được chính mình thật cô đơn, thực bất lực, thật muốn khóc. ở trong đầu, cô không tự chủ được nghĩ tới một người, người mang mặt nạ, nếu có hắn ở đây, chính mình có lẽ không cần vất vả như vậy?

Sở Quốc Đống thấy cô còn không chịu đáp ứng, thở dài một hơi nói: “Phi Phi, coi như ông nội cầu con một lần, lần này con cùng Sở Hạo đi gặp Hoàng Văn Hoa?

Được không?”

Sở Phi nhìn về phía những gương mặt đang thỉnh cầu, cô dùng hết khí lực của chính mình, chậm rãi gật đầu.

“Phi Phi, tan làm thôi.”

Xe sau khi sửa xong, Lâm Tử Minh lại lái tới đây đón Sở Phi tan làm.

Đôi với tiêng kêu to của hắn, Sở Philại không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước, một bộ dáng không yên lòng.

Vừa vặn trước mặt cô có một cái hồ nhỏ, Sở Phi giãm phải, không cân

thận lảo đảo một cái, đụng vào cô gái xinh đẹp mang mùi hương trang điểm nồng đậm đôi diện,đối phương đang tô son môi, bị va chạm son môi liên chệch lên mặt.

Cô gái này nhất thời giận tím mặt, há môm măng to: “Cô bị mù à, không có mắt à!

Sở Phi đang thất thân nháy mắt bừng tỉnh, nhìn thây chính mình đã ra gây họa, vội vàng áy náy nói: “Xin lỗitôi vừa rôi đang nghĩ đên chuyện khác, không chú ý đi đường, không cẩn thận đụng phải cô rôi.’

“Xin lỗi thì có ích gì, lớp trang điểm của tôi đều bị cô hủy rồi, bổn tiêu thư hiện tại phải đi đàm phán chuyện làm

ăn!”Cô gái đôi diện xoa thắt lưng, vẻ mặt cay nghiệt cùng chanh chua, chỉ vào mũi Sở Phi mắng to, nước miếng xung quanh bay loạn, vừa thấy

liền biết là người không có giáodưỡng, “Tôi nói cho cô nghe, còn không nhanh bồi thường, nêu không bổn tiểu thư không tha cho cô!”

Sỏ Phi nhíu nhíu mày đầu, cô có chút hối hận, chính mình vừa rồi đi

đường như thế nào lại thất thần, hiện tại chọc phải phiền toái, làm cho tâm tình cô càng thêm phiền loạn, hơn nữa nhiêu người vây xem như vậy,làm cho cô không chịu được.Cô vôn là là một người da mặt mỏng, đặc biệt không thích bị người khác vây xem, đành phải nói: “Làm lớp trang điểm bị hủy là tôi không đúng, xin hỏi phải bồi thường cô bao nhiêu tiền?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 145


Chương 145

Trong mắt cô gái hiện lên một chút vui mừng, vươn một ngón tay, “Từng này”. “Một ngàn?”Sở Phi hơi hơi nhíu đầu mày, đối phương kêu có chút nhiều, chỉ là nhẹ nhàng đụng phải cô một chút, son môi chệch một chút ở trên mặt mà thôi, chỉ cần lau, là được, căn bản chưa đến mức hủy cả lớp trang điểm. Huống hồ, xem khí chất cùng cách ăn mặc của đối phương, hơn phân nửa là làm việc vào ban đêm, không có khả năng đi nói chuyện làm ăn đại sự gì. Bất quá, quả thật là sai ở trên người cô, Sở Phi cũng không phải là một người không nói đạo lý, coi như của đi thay người, cô lấy từ trong túi ra di động, nói: “Tôi trên người không có nhiều tiền mặt như vậy, trả tiền băng Alipay cho cô nhé”.

Nhưng mà đối phương lại kinh bỉ nói nói: “Một ngàn? Cô đem cho tên ăn mày ấy! Bốn tiểu thư nói chính là mười vạn!”

“Mười vạn?”Sở Phi nhất thời liền thất thanh kêu lên, đây hoàn toàn là công phu sư tử ngoạm, không! Này không phải công phu sư tử ngoạm, mà là xảo trá vơ vét tài sản.

Xung quanh rất nhiều người kinh hô, mười vạn, này cũng quá ác rồi. “Không sai, mười vạn, cô nếu đưa ít đi một phân tiền, tôi sẽ không tha cho cô đâu. Cô gái nông nặc mùi hương trang điểm tràn ngập uy h**p nói.

Sở Phi cắn răng nói: “Trên mặt cô chỉ cần lau chút son môi mà thôi, lấy khăn tay lau là được, cô mở miệng đời mười vạn, cô đây là đang xảo trá vớ vét tài sản!

Cô gái kia sắc mặt âm trầm xuống, “Xảo trả vợ vét tài sản? Cái đồ gái điểm thối tha cô cũng thật kiêu ngạo nhỉ! Lại không đem chị Thập Tam tôi để vào mắt Rõ ràng là cô đụng phải tôi trước, hại tôi tổn thất vụ làm ăn lớn, tôi hiện tại đòi cô mười vạn, cô còn có mặt mũi nói tôi là xảo trả vơ vét tài sản? Xem ra không để cho cô chút giáo huấn, cô còn không biết sự lợi hại của chị Thập Tam tôi!”

Cô ta nhe răng cười, đi tới, giơ tay lên, hướng trên mặt Sở Phi định cho một cái bạt tại, thập phân kiêu ngạo.

Sở Phi từ nhỏ chính là một cô gái ngoan ngoãn, chưa từng đánh nhau, ngay cả số lần cãi nhau cũng ít đến đáng thương, đối mặt với loại tình huống này, cổ lập tức sợ tới mức sặc mặt tái nhợt, thậm chí còn không biết né tránh, trơ mắt nhìn một bạt tại của đối phương hướng cô đánh tới.

Đúng lúc này, một con bàn tay to đột nhiên xuất hiện, chuẩn xác bắt được tay cô gái kia đánh tới, “Cô thật to gan, lại dám trên phố đánh người?”

Là Lâm Tử Minh, hắn theo đám người đi tới, nhìn đến đối phương lại còn dám đánh Sở Phi, lập tức dâng lên một đoàn lửa giận.

Sở Phi nghĩ đến chính mình nhất định phải ăn một cái tát, hiện tại nhìn thấy Lâm Tử Minh xuất hiện cứu cô, trong lúc nhất thời ánh mắt có hoảng hốt ngẩn ngơ.

Cô gái trang điểm đậm bị Lâm Tử Minh ngăn cản, sắc mặt nhất thời biến đổi, “ở đâu tới một tên bụi đời, lại dám ngăn cản tao? Mày muốn chết hải

Cô nói xong, nhắc chận âm ngoan đá về phía h* th*n của Lâm Tử Minh, muốn trực tiếp phế bỏ Lâm Tử Minh. Cô ta phản ứng thật nhanh chóng, khí lực cũng lớn hơn so với những cô gái bình thường, hiên nhiên là thường xuyên đánh nhau, nếu không phải là Lâm Tử Minh tới đón Sở Phi tan làm, chỉ dựa vào Sở Phi, khẳng định chịu thiệt thòi lớn.

Lâm Tử Minh hừ lạnh một tiếng, dùng đồi gối cản đi, bang, đối phương dùng sức đá một cước, đá tới đầu gối của Lâm Tử Mịnh, nhất thời liền thống khổ kêu lên, “Ôi, má ơi, đau chết bổn tiểu thư rồi ! Cũ nhiên dám động thủ đánh bốn tiểu thư,mày chờ chết đi!”

Cảng chân của cô vừa rồi va chạm phải đầu gối của Lâm Tử Minh, đau đến mức nước mắt đều chảy ra, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ cùng âm ngoạn nhìn chăm chăm Lâm Tử Mình cùng Sở Phi, lập tức lấy ra điện thoại gọi: “Alo, anh Thiên, anh mau tới, em bị người đánh…”

Buông điện thoại xuống, cô hung tợn nhìn chằm chằm Sở Phi cùng Lâm Tử Minh, “Hai kẻ hèn hạ chúng mày, chờ đó cho tao, bạn trai tạo lập tức phải qua đây, không biến chúng mày thành bệnh liệt nửa người, tạo không mang họ Trần

Sở Phi bị dọa rồi, cô vội vàng giữ chặt Lâm Tử Minh nói, “Không xong rồi, chúng ta gây chuyện rồi , vẫn là nhanh chạy đi!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 146


Chương 146

“Không có việc gì, có anh ở đây, không sao đâu Lâm Tử Minh vỗ vỗ đầu Sở Phi nói.

Lúc này, trong đám người chui ra một người khác, là Liễu Tổ Hồng, bà nhìn thấy Lâm Tử Minh cùng Sở Phi, nhíu mày nói: “Hai người ở trong này làm cái gì, đùa giỡn hả? Lâm Tử Minh, mày không phải đi sửa xe sao, xe mày sửa xong rồi ?” “Mẹ, xe sửa xong rồi, là ở chỗ này.” Lâm Tử Minh chỉ vào một chiếc xe ven đường nói.

“Vậy đi thôi, đứng ở chỗ này làm cái gì? Như thế nào bị nhiều người như vậy vậy xem, phát sinh chuyện gì ? Liễu Tổ Hồng tò mò hỏi hạn, bà mới từ trong công ty xuống dưới, cũng không thấy chuyện phát sinh.

Sở Phi khẽ cắn môi, đang muốn nói chuyện, lúc này trong đám người truyền đến một thanh âm, “Tôi nhớ ra rồi, đây không phải Sở Phi Sở gia sao, người đàn ông kia, là tên ở rễ của Sở gia.”

Lời này lập tức khiến cho rất nhiều người kinh ngạc, bọn họ đều bắt đầu nghị luận.

Lại nói tiếp, Sở gia tuy không phải một gia tộc lớn, đừng nói cùng Lâm gia so sánh, ngay cả cùng Hoàng gia, Quách giả thì cũng là cách xa không bằng.

Nhưng thanh danh của Sở gia, lại một chút cũng không nhỏ, chủ yếu là bởi vì Sở Phi cùng Lâm Tử Minh.

Bởi vì Sở Phi là có danh mỹ nữ, từ thời trung học cho đến khi trưởng thành, cũng không thiếu người theo đuổi, trong đó không ít là con trai nhà giàu. Tất cả mọi người đều nghĩ Sở Phi khẳng định sẽ gả vào nhà giàu, chính là cuối cùng cố tình, Sở Phi lại không có lập gia đình, mà là tìm một tên con trai từ nông thôn đến, còn vô dụng, là tên hèn nhất.

Lúc ấy liền trực tiếp phát hỏa, làm cho rất nhiều người cho dù không có biết bọn họ, cũng nghe qua chuyện này. “Tôi đã nói rồi, thế nào lại nhìn quen mắt như vậy, thì ra là Sở Phi, cùng với tên chồng ở rễ cô cô, ha ha ha, có kịch vui để xem ! “Tôi vừa rồi nghe được một chút, đối phương tên là chị Thập Tam, hình như cũng là người có chút danh tiếng!” “Còn không phải à, hình như là người đàn bà của Lương Chấn Thiên “Cái gì? Lương Chấn Thiên, kia không phải Đại ca thôi! Xong rồi xong rồi, cái này Sở Phi gặp phải chuyện lớn rồi…..

Khi nghe những lời này từ đám đông, sắc mặt Lưu Tố Hồng lập tức thay đổi, hung hăng nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, thấp giọng mắng: “Mày xem đi thằng phế vật, làm Sở gia mất mặt biết bao! Bây giờ còn trêu chọc xã hội đen, sao mày không đi chết luôn đi!”

Lâm Tử Minh hết nói nổi, mẹ vợ đây là năng lực lý giải gì đây, rõ ràng là Sở Phigây ra mà.

Chẳng qua loại chuyện này, hắn cũng lười giải thích . Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sở Phi càng thêm kích động, cô nói: “Chúng ta vẫn nên đi thôi!” “Đi?” Chị Thập Tam khinh thường nói: “Có ngon các người bước một cái cho tôi xem , hiện tại tôi đã biết thân phận các người, Sở gia tiểu thư cùng phế vật ở rễ phải không, thật xứng đôi , để tôi xem các người chạy thoát khỏi hòa thượng, cũng chạy không thoát khỏi miếu.”

Sở Phi nghe được, cô nói: “Cô đừng ép người quá đáng, đem tôi bức quá, tôi liền báo cảnh sát đó!”

Giống như nghe được chuyện nực cười, Chị Thập Tamcười ha hà đứng lên, “Báo cảnh sát? cô còn dám báo cảnh sát? Xem ra cô không biết anh Thiên là ai, đi, hiện tại cô báo cảnh sát đi, nếu cô không dám báo cảnh sát, tôi là mẹ cô . Bất quá đừng trách tôi không có nói trước, cô nếu dám báo cảnh sát, đến lúc đó mười vạn tệ cũng chưa thể giải quyết được

Cô tô khoanh tay trước ngực cười lạnh nhìn chằm chăm Sở Phi, tràn ngập trêu tức, một chút cũng không lo lắng Sở Phi dám bảo cảnh sát.

Quả nhiên, Sở Phi sau khi nghe được, cô liền bị dọa sợ, câm ra điện thoại cũng không dám báo cảnh sát. Lúc này, có một giọng nói kiêu ngạo từ đám đông, “Đều cút ngay cho ông đây!”

Chị Thập Tamnghe thấy giọng nói này, vẻ mặt lập tức lộ ra kinh hỉ, tiếp theo kiểu ngạonói với Sở Phi cùng Lâm Tử Minh : “Các người xong đời, Anh Thiện đã đến đây, việc này mười vạn tệ cũng không giải quyết được ! Sở Phi nháy mắt bị dọa đến mặt cắt không còn giọt mẫu, Lưu Tổ Hồng cũng kích động đứng lên, miệng đầy bực tức nói: “Ôi, vậy phải làm sao bây giờ a, bọn họ đều là đại ca xã hội đen, chúng ta là người thường trêu chọc không nổi ! Sở Phicon xem, tại sao lại bất cẩn như vậy, gây rắc rối lớn rồi

Sở Phi cắn chặt răng, cúi đầu không nói lời nào.

Lưu Tổ Hồng tiếp tục nói: “Lâm Tử Minh, màyở lại chặn bọn họ, tao cùng Phi Phi đi trước!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 147


Chương 147

Sở Phi lập tức kêu lên. “Con đây là ánh mắt gì thế? Nhà chúng tanuôi không Lâm Tử Minh lâu như vậy, mất bao nhiều tiền, bởi vì hắn cũng bị mất mặt không ít, hiện tại hắn nên bảo đáp chúng ta. Hơn nữa, hắn da dày thịt béo, bị đánh một chútcũng không có việc gì .” Lưu Tô Hồng mặt dày nói.

Sở Phi đều nghe không nổi nữa, nào có mẹ vợ nào như vậy chứ, rõ ràng là đem bản chính con rể của mình, còn nói như vậy là đương nhiên.

Lâm Tử Minh đã quen việc Lưu Tổ Hồng không biết xấu hổ, nên thật ra không cảm thấy ngạc nhiên gì, hắn đối Sở Phi nói: “Phi Phi, nếu em sợ hãi, liền cùng mẹ đi trước đi, tôi có thể xử lý ”

Sở Phi nghe nói như thế liền tức giận, “Anh có thể xử lý cái gì! Anh có biết đối phương là ai không? Hơn nữa, việc này là tôi gây ra, nên để cho tôitự xử lý.”

Lâm Tử Minh nói: “Cho dù là em gây ra, cũng là tôi đến xử lý, tôi là chồng em, có nghĩa vụ bảo vệ em, điểm này, khi chúng takết hôn, chúng tađã tuyên thệ.

Nghe đến đây, tim Sở Phi khẽ run lên.

Trong chốc lát, theo trong đám người đi tới sáu người đàn ông to lớn, khuôn mặt dữ tợn, dáng người mập mạp, bụng bia to, thoạt nhìn như gần một trăm cân trên người che kin hình xăm, vừa thấy đã biết là dân anh chị, toàn thân tản ra sát khí, rất nhiều người qua đường nhìn đến bọn họ, đều lộ ra sợ hãi, lui ra phía sau vài bước, không dám đến gần.

Nhiều người lấy điện thoại di động ra để chụp ảnh và quay video cũngtiết chế, không dám hành động một cách trắng trợn nữa. “Anh Thiên, anh rốt cục đến rồi, thật tốt quả, Anh nếu không đến, emsẽ bị người đánh chết, ô ô ô. . . . .” Chị Thập Tambổ nhào vào Lương Chấn Thiên, ô ô khóc, làm ra vẻ.

Lương Chấn Thiên là một người đàn ông to béo., hắn vỗ vàôngChị Thập Tam, nhéo hai cái, uy phong nói: “Không có việc gì, có anh ở đây đâu, ai dám khi dễ em, ông đầy g**t ch*t hắn!” Chị Thập Tamnghe được nhất thời mừng rỡ, lập tức chỉ hướng Sở Phi, lớn tiếng nói: “Anh Thiên, chính là con đem này đụng phải em, không những không xin lỗi mà còn măng em, đáng giận chính là, nó còn gọi đàn ông của nó lại đây đánh em! Em nói em là người phụ nữ của anh Thiên, nó còn đánh mạnh hơn, còn nói anh Thiênlà cái thả gì! Anh xem xem chân em, đều bị hắn đánh sưng lên, ô ô ô. .

Côtôi thêm mắm thêm muối nói xong, hoàn toàn nổi thành là Sở Phibắt nạt người khác, làm cho Sở Phi tức giận đến run người, “Không biết xấu hồi Quả đáng bóp méo sự thật”

Lương Chấn Thiên nghe xong giận tím mặt, “Mày không biết sống chết, ngay cả phụ nữ củaLương Chân Thiêntao cũng dám ăn h**p? Chán sống sao!”

Hắn bị cận thị nặng, đi tới mới nhìn thấy dáng vẻSở Phi, lập tức trước mắt sáng ngời, kinh ngạc nói, “Yo, dáng vẻ còn không tối đâu.”

Hắn ánh mắt rất đáng khinh, nhìn chằm chằm dáng người Sở Phi, không ngừng ch** n**c miếng, phối hợp với dáng người hắn, cực kỳ giống Trư Bát Giới.

Sở Phi đặc biệt ghê tởm loại ánh mắt này, cô chạy nhanh trốn phía sauLâm Tử Minh . “Trời ơi, vậy phải làm sao bây giờ, đắc tội với người ta Lâm Tử Minh, đều tại phế vật mày, đang êm đẹp tự nhiên lại ra tay đánh người! Mày chỉ cần đứng chọ cô tôi đánh hai cái tát, mày da dày thịt béo, còn có thể đem mày phá hư sao? Mày xem xem hiện tại gặp phải phiền toái lớn rồi !” Lưu Tổ Hồng chọc vào lưng Lâm Tử Minh , miệng la mắng, phàn nàn.

Lâm Tử Minh bất dĩ nói: “Mẹ, mày không cần khẩn trương, này cũng không phải phiên toái gì lớn, con cam đoan bảo vệ mẹ cùng Phi Phi an toàn.” 11

Vừa nói xong, lập tức Lưu Tổ Hồng đạp cho hắn một cước, “Chết đến nơi rồi, mày còn dám bốc phét! Mày có bản lĩnh này sao. Ai, Lẽ ra lúc trước không nên đế Phi Phi gả cho mày, sai lầm, sai lầm!”

Lưu Tố Hồng lải nhải

Sở Phi đều nghe không nổi nữa, “Mẹ, mẹ có thể hay không bớt tranh cãi ! mẹ nếu sợ, mẹ đi trước đi, con ở lại cùngLâm Tử Minh, cam đoan không liên lụy mẹ!” “Ai, con nói gì vậy, có đứa con nào cùng mẹ nói chuyện kiểu đó không?” Lưu Tổ Hồng xoa thắt lưng mắng.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 148


Chương 148

Lúc này Lương Chấn Thiên chạy tới trước mặt Lâm Tử Minh, chi vào Lâm Tử Minhmắng: “Chính là tên khốn nhà mày dám động đến phụ nữ của ông đây? Tao thấy mày đã ăn gan hùm, mặt báo rồi Lâm Tử Minhnhìn chằm chằm vào hắn, trầm giọng nói: “Anh đã bị cô tôi lừa. Tôi không đánh cô tôi, Cô tôi đã ra tay trước, tôi chỉ là đang lúc phòng vệ mà thôi. Còn có, vợ của tôi thật là không cần thận đụng vào cô tôi, nhưng chỉ làm cho son môi bị nhòe mà thôi, không bị thương tích gì. cô tôi yêu cầu mười vạn tê thật quá đang ” “Đang lúc phòng vệ? Ai cho phép mày phòng vệ phụ nữ của ương Chân Thiêntao đánh mày, là coi trọng mày, mày nền đem mặt vươn tới chọcốtôi đánh, máy phản kháng chính là có tội!” Lương Chân Thiên vô cùng kiêu ngạo nói.

Lâm Tử Minh sắc mặt âm trầm, người này thật là quá phách lối rồi . “Nói như vậy, anh so với pháp luật còn lớn hơn ?”

Lương Chấn Thiên cười ha ha, “Đúng, mày cũng hiểu nhanh đấy! Ở đây ba mẫu đất này, tạo chính là pháp luật, tạo chính là quy củ

Hắn nói lời này cực kỳ khí phách, Năm người đàn ông to lớn phía sau hắn cười ha hả, một cỗ sát khí nổi lên, những người vây xem càng ngày càng sợ hãi tránh ra. “Ôi, Anh Thiên, là anh? Sao anh lại ở đây?”

Một người đàn ông bước ra khỏi đám đông, là Sở Hạo, hắn về mặt kinh hỉ nhìn Lương Chấn Thiên. “Sở Hạo, là tên nhóc cậu à.” Lương Chấn Thiên nhìn đến Sở Hạo, có chút ngoài ý muốn.

Sở Hạo đi tới, đưa cho Lương Chấn Thiên một điều thuốc, tò mò nói: “Anh Thiên, phát sinh chuyện gì vậy ?” “Không có gì lớn, chính là có hai đứa không có mắt, chọc vào phụ nữ của anh, ông đây cho bọn hắn chút giáo huấn.” Lương Chấn Thiên khí phách nói.

Sở Phi nhìn đến Sở Hạo nhận thức Lương Chấn Thiên, trong lòng mừng rỡ, lập tức từ phía sau Lâm Tử Minh đứng ra, đối Sở Hạo nói: “Sở Hạo, nguyên lai anh quen hắn vừa đúng lúc, anh nói cho hắn, chuyện vừa rồi đều là hiểu lầm

Lưu Tổ Hồng cũng vội vàng nói: “Đúng vậy Sở Hạo, cháu có thể quan vị đại ca này thật tốt quá, nói cho hắn chính là cái hiểu lầm mà thôi.”

Lương Chấn Thiên sắc mặt lập tức sa sầm, nhíu mày, nói: “Sở Hạo, cậu quen bọn họ?

Sở Phi cùng Lưu Tổ Hồng đều chờ mong nhìn Sở Hạo, tâm tình khẩn trương vừa rồi thả lỏng rất nhiều, xem ra trời không tuyệt đường người, nếu Sở Hạo quen vị đại ca này, Sở Hạo hỗ trợ nói vài lời hay, tin tưởng không có sự tình gì.

Sở Hạo cuối cùng cũng hiểu được sự tình, hắn lộ ra biểu tình đăm chiều, dưới ánh mắt chờ mong của Sở

Phi cùng Lưu Tổ Hồng , hắn lắc đầu, cười nói: “Anh

Thiên, mày nói đùa gì vậy, em như thế nào lại quen bọn họ chủ.” “Sở Hạo! Anh sao có thể nói như vậy, tôi chính là em họ của anh!” Sở Phi lập tức căm tức đứng lên.

Lưu Tố Hồng cũng đi theo kích động nói: “Sở Hạo, cháu ở nói bậy bạ gì vậy, chúng tahọ hàng thân thích đó!”

Lượng Chấn Thiên nhíu mày nhìn chằm chằm Sở Hạo, “Thế này là sao?”

Sở Hạo hắc hắc cười nói, “Anh Thiên, bọn họ thật là thân thích của em, bất quá anh không cần cho em mặt mũi, nên xử lý như thế nào liền xử lý như thế ấy, em cùng bọn họ không quen ”

Lương Chấn Thiên đã hiểu, cười ha ha đứng lên, “Tên nhóc cậu có điểm thú vị, nếu đã không quen thân thích, tôi đây sẽ không khách khí .” “Anh Thiên xin cứ tự nhiên.” Sở Hạo đáng khinh cười, lui qua một bên, vui sướng khi người gặp họa nhìn Sở Phi cùng Lâm Tử Minh.

Hắn hận thấu Sở Phi cùng Lâm, Tử Minh, ước gì bọn họ gặp vận xui, như thế sao có thể cứu bọn họ đây?

Hơn nữa, Lương Chấn Thiên chính là có tiếng phách lối, cho dù hắn nguyện ý vì Sở Phi cùng Lâm Tử Minh cầu tình, Lượng Chấn Thiên chắc chắn cũng không chịu đáp ứng , hắn là người thông minh, sao có thể vì vậy mà đắc tội Lương Chấn Thiên được.

Lương Chấn Thiên ngẩng đầu lên đến, bụng bia cao không ai bì nổi, nói với Lầm Tử Minh, “Hiện tại, quỳ xuống cho tạo, hướng tao 4 lần dập đầu giải thích, nếu không, ông đây đập gãy hai chân mày!”

Sở Phi một lòng run lên.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 149


Chương 149

Tất cả mọi người cho rằng Lâm Tử Minh khẳng định là muốn xong đời, phế vật ở rể Sở gia, lại đi trêu chọc đại ca xã hội đen, không phải là muốn chết sao.

Sở gia, lần này lại muối mặt rồi .

Nhưng mà, ngay khi tất cả mọi người nghĩ Lâm Tử Minh phải sợ tới mức tiểu ra quần, trên mặt hắn lại không có nửa điểm sợ hãi, ngược lại là lộ ra tươi cười, nói hai chữ: “Ngu ngốc.”

Khi hai từ này được nói ra, có một khoảng im lặng ngắn bất thường tại hiện trường.

Tất cả mọi người mở to hai mắt, khiếp sợ nhìn Lâm Tử Minh, trước đó đều không có nghĩ đến, Lâm Tử Minh lại có phản ứng này, không xin tha còn chưa tỉnh, lại còn dám mắng Lương Chân Thiên? Đây không phải muốn chết thì là gì !

Phải biết rằng, Lương Chấn Thiên chính là một đại ca xã hội đen, có tiền, có thể có người, rất nhiều ông chủ cũng không dám trêu chọc Lương Chấn Thiên đầu, mà phế vật ở rễ Sở gia này, cũng dặm mắng Lương Chấn Thiên là ngu ngốc?

Nháy mắt, Lương Chấn Thiên co giật dữ dội, da mặt của hắn trở nên đen hơn, với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường..

Lưu Tổ Hồng thiếu chút nữa ngất xỉu, tức chết rồi, Lâm Tử Minh là thằng ngu si, vào lúc ngày, còn có thể nói ra lời như vậy! Xong đời, xong đời rồi, cũng là bị Lâm Tử Minh ngu xuẩn này hại chết I

Này trong nháy mắt, Lưu Tổ Hồng thật sự tức điên, rất muốn tát chết Lâm Tử Minh.

Mà Sở Phi cũng lảo đảo, bị Lâm Tử Minh làm tức chết rôi.

Về phần Sở Hạo, không thể nhịn được, bật cười, trong lòng vui vẻ.

Lâm Tử Minh này cũng quá ngu đi, quả nhiên là thứ phế vật, trời sinh không đầu óc, lúc này chết đã đến nơi, không nhận sai còn chưa tỉnh, cư nhiên còn có thể to ve, ha ha ha ha!

Có trò hay để xem rồi đây. ở đây rất nhiều người vây xem, cũng cảm thấy Lâm Tử Minh là điên mất rồi, này không phải muốn chết sao.

Lương Chấn Thiên mìm cười giận dữ, “Được lắm! Thằng nhóc mày đúng là, không thấy quan tài không đổ lệ! Xem ra không để cho mày nếm mùi, mày không biết xã hội này tàn khốc thế nào, không biết đồng tiền tại sao lại đỏ màu máu!”

Nói xong hắn liền ra tay, một cái tát hướng trên mặt Lâm Tử Minh.

Rất nhiều người đều nhắm mắt lại, cảm thấy được Lâm Tử Minh khẳng định phải xong đời, bàn tayLương Chấn Thiên lớn như vậy, chụp đến trên mặt, không phải nửa bên mặt đều bị sưng ul

Nhưng mà, bọn họ cũng không đợi được hình ảnh tưởng tượng kia, mà thay vào đó, họ thấy một cảnh tượng bất ngờ.

Chỉ thấy Lâm Tử Minh đồng thời ra tay, cũng một cái tát hưởng trên mặt Lương Chân Thiên, tốc độ của hắn nhanh hơn, ba một tiếng, thanh thủy mà lại vang dội vỗ đánh vào khuôn mặt béo phì của Lương Chấn Thiên

Một cái tát này, đem Lương Chấn Thiên xoay tròn, sau đó nặng nề ngã trên mặt đất, nửa bên mặt hắn đều sưng lên, không chỉ như thế, còn chảy máu, hơn nữa còn đánh bay hai chiếc răng hàm của hắn. “Không ngừng ngu ngốc, vẫn là đồ rác rưởi.” Lâm Tử Minh khinh thường nói.

Giờ khắc này Lâm Tử Minh, làm sao có nửa phần dáng vẻ phế vật ở rể trong truyền thuyết?

Rất nhiều người đều xem hoang mang, đầu óc phản ứng không kịp, đây là tình huống gì vậy? Không phải nói Lâm Tử Minh là tên phê vật, đánh không ra tay lại măng không cất lời đáp sao? Như thế nào còn dám ra tay đánh người?

Sở Hạo cũng là trợn tròn mắt, như là lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Tử Minh. “Mẹ nó! Ông đây, ông đây. ” Lương Chấn Thiên giãy dụa đứng lên, dùng sức lặc đầu, bay hai cái răng, hãn hiện tại nói chuyện có chút khó , “Chúng mày còn thất thần làm gì, đều lên cho ông, g**t ch*t hắn đi, lên!”

Nghe được mệnh lệnh của Lương Chấn Thiên , năm tên côn đồ, miệng chửi bậy, cùng nhau hướng tới Lâm Tử Minh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 150


Chương 150

Tất cả mọi người nghĩ xong rồi, không ai cho rằng thân còi của Lâm Tử Minh, có thể đánh thắng được nằm trên du côn to béo. Vừa rồi Lâm Tử Minh ra tay đánh Lương Chấn Thiên, nhìn qua thì uy phong, chẳng qua là một hành động dại dột mà thôi.

Lưu Tô Hồng lập tức liên măng, Lâm Tử Minh, nó muốn tìm đường chết hả! Còn dám ra tay đánh người, đầu óc nó có phải có vấn đề không, cũng không nhìn xem đối phương là ai! Giờ thì tốt rồi, đắc tội triệt để với người ta rồi, không có cách nào cứu vãn được , xong đời xong đời, không chừng cả Sở gia chúng ta đều bị hắn liên lụy!”. “Mẹ, Mẹ có thể yên tĩnh được không, Lâm Tử Minh suy cho cùng cũng là con rể của mẹ, đừng nói như vậy nữa.” Sở Phi nhíu mày nói. “Con rể cái con khỉ, hắn chỉ là tên người ở mà thôi. Hơn nữa, con cùng hắn không có thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, hữu danh vô thực, hắn sao tính là con rể ta?” Lưu Tổ Hồng măng.

Sở Phi hé miệng, nhưng không cách nào phản bác, Lưu Tô Hồng nói đúng, cô thật là không có cùng Lâm Tử Minh thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, cũng không thể tính là vợ chồng thực, vì thế Lâm Tử Minh cũng coi như không được tính là con rễ Lưu Tổ Hồng “Mẹ yên tâm đi, Lâm Tử Minh cũng có chút công phu, chỉ vài người này không phải đối thủ của hắn.” Sở Phi nói, cô đêm đó đã chứng kiến công phu của Lâm Tử Minh, đối với việc này cũng không quá lo lắng.

Lưu Tổ Hồng khinh thường cười nhạo nói: “Ha hả, mẹ tin, phế vật Lâm Tử Minh này, bình thường cầm một cây gậy còn cầm không nổi, còn có thể đánh sao? Mẹ đoán không đến năm giây, hãn đã bị những người này đánh cho quỳ xuống đất cầu xin tha thứ. Không được, không bằng gọi điện thoại cho Trương Diệu Đông đi, hắn ở Thành phố Hoa có tiếng nói, có hãn ở đây, khẳng định có thể bảo vệ.

Nhưng mà, Lưu Tổ Hồng còn chưa dứt lời, Lâm Tử Minh bên này cũng đã giải quyết xong, tốc độ rất nhanh, sạch sẽ lưu loát, năm tên lao tới rào rạt cuộn cuộn, toàn bộ tế trên mặt đất, không đứng lên nổi.

Lâm Tử Minh vỗ vỗ tay, như thể đang làm một việc tầm thường, nói thản nhiên: “Lương Chấn Thiên, đàn em của ông thật vô dụng.

Lương Chấn Thiên vừa đứng lên, nhìn thấy tình cảnh này, hãn nhất thời mở to hại mắt, khó có thể tin, bị dọa đến thân thể lại một trận lắc lư, suýt nữa đứng không vững, “Này này này. . . . . .”

Miệng hắn run run, nói không nên lời, thật sự rất sắc.

Hắn biết rõ sức mạnh của năm tên đàn em, một đám đều thân thủ rất tốt, đấu với người thường lấy một địch ba hoàn toàn không có vấn đề Hiện tại đối mặt với tên ở rể của Sở gia, chữa kịp ra tay đã bị đánh ngã?

Tên ở rể Sở gia kia rốt cục có bao nhiêu lợi hại?

Lương Chấn Thiên bắt đầu hối hận, đàn ông có thân thủ như vậy, tuyệt đối không phải là thủ phế vật

Sở Hạo cũng là trợn mắt há hốc mồm, hắn vội vàng dùng sức dụi mắt, nghĩ mình bị ảo giác, điều này sao có thể, Lâm Tử Minh là tên phế vật, hắn rất rõ ràng , hiện tại lại có thể lấy một địch năm? Chiến thắng một cách gọn gẽ như vậy?

Lưu Tổ Hồng đột nhiên dừng lại, như là có người xiết cổ, ủ ở mà chỉ, ánh mặt trừng to, kìm lòng không đậu phun ra hai chữ: “Trời đất

Đây là tình huống gì vậy?

Chỉ có Sở Phi đã từng thấy qua Lâm Tử Minh ra tay, cô cũng không quá ngạc nhiên, nhưng trong lòng cũng có chút xấu hồ, kết hỗn bốn năm cô không hề biết Lâm Tử Mình có thân thủ tốt như vậy, chứng tỏ Lâm Tử Minh có bí mật dầu cô

Là một người vợ, Sở Phi rất không thích loại cảm giác này.

Lâm Tử Minh tiến lại chỗ Lương Chấn Thiên, đúng lúc Lương Chấn Thiên đang, xoay người chạy trốn thì nhanh chóng túm lấy quần áo hắn, cười nói: “Anh Thiên, anh đây là muốn đi đâu vậy, không phải nói phải g**t ch*t tôi sao.

Lương Chấn Thiên bị túm lấy cổ áo, không thở được, họ khăn hai tiếng, xoay người lại, nịnh nọt nói: “Đại ca, vừa rồi đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.” “Hiểu lầm? Tôi thấy không giống lắm, vừa rồi anh rất hống hách mà, há mồm ngậm miệng bắt tôi quỳ xuống nhận sai.” Lâm Tử Minh ngoài cười nhưng trong không cười nói. “Không có không có!” Lương Chấn Thiên vội vàng xua tay nói, “Đại ca, tôi chỉ nói đùa thôi, ha hả, hạ hả a.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 151


Chương 151

Lương Chấn Thiên cười đến so với khóc còn muốn khó coi, hãn khi nào thì mất mặt như vậy, bao nhiêu ánh mắt đang nhìn hắn, làm cho hắn vô cùng căm tức và nghẹn khuất. Hắn xem như chính mình hôm nay đụng phải thanh niên cứng , hảo hán không để ý thiệt thòi trước mắt, hắn giờ lùi một bước, chờ khi trở về, tìm một cơ hội, đem Lầm Tử Minh giáo huân không muộn!

Lâm Tử Minh tất nhiên nhìn ra suy nghĩ của hắn, lười cùng loại rác rưởi này chấp nhặt, nói thắng: “Cút đi, về sau đừng làm cho tôi thấy đến anh, nếu không, gặp một lần đánh một lần.”

Lương Chấn Thiên mặt đều nghẹn đỏ, nhưng hắn cũng không dám phát hỏa, chỉ cắn răng, tươi cười, cười gượng hai tiếng, xoay người bước nhanh rời đi, cũng không quan tâm năm tên anh em đang nằm trên mặt đặt, kể cả người phụ nữ của han chị Thập Tam

Lâm Từ Mình quay qua Sở Phi, cười nói: ” Xong rồi, chúng ta về nhà đi

Sở Phì nhìn Làm Từ Mình thật sâu, nói: “Anh làm sao học được thàn thủ như vậy ?” “Này…..Làm Từ Mình do dự một lúc, nhưng không biết trà lời thế nào. Lần trước, hắn cũng thể hiện than thủ của mình, khi đó Sở Phi không có hồi hắn, hắn nghĩ đèn Sở Phi cũng không quan tâm, nên cũng không suy nghĩ lầy cô gì giải thích. Cũng không thể trực tiếp nối với Sở Phi, hàn là thiếu gia Lâm gia, từ nhỏ liền tập võ 2 Sở Phi thấy Lâm Tử Minh không trả lời, mặt cô lạnh lùng, nổi: “Anh không muốn nói thì thôi, tôi cũng không cần biết

Lời này của cô mang theo một chút xấu hồ. “Phi Phi, tôi không có ý này!” Lâm Tử Mình nghĩ muốn giải thích, lúc này một giọng nói từ phía sau truyền đến Làm Từ Mình, nhìn không ra tên phê vật như mày, còn biết dăm ba món công phu mèo cào, vừa rồi cũng uy phong nhì, ngay cả Lương Chân Thiên cũng bị mày đánh ngã, hạ hà.

Sở Phi nhíu mày nói: “Sở Hạo, ý anh là gì, có người làm anh như vậy sao, nhìn họ hàng thân thích bị bắt nạt, cũng không ra tay giúp, thấy chết mà không cứu Tôi sẽ đem việc này nói cho ông nội, đề ông trừng phạt anh

Sở Hạo nở nụ cười, “Ha ha, xin cứ tự nhiên, cô xem xem ông nội có trừng phạt tôi không. Nhưng mà các người, đã hoàn toàn đắc tội Lương Chân Thiền, cô cho là lần này đem Lương Chấn Thiền đánh lui, có thể mọi sự dĩ hòa vợ quý? Ha hal Tôi xem các người lần này xong rồi, Lương Chấn Thiên chính là có tiếng thù dai, tính toán chi lit Quan trọng là, hắn là xã hội đen, các người đó, lần này gặp phiên phức lớn rồi .”

Sở Phi trong lòng nhảy dựng, nói: “Sẽ không sao cả, Lâm Tử Minh quen Hàn Kim Long.”

Sở Hạo chê cười: “Hàn Kim Long? Hắn ở trước mặt xã hội đen cũng phải cung kính, cô cảm thấy được Hàn Kim Long có thể bảo vệ được các người sao? Ha ha ha…

Lưu Tổ Hồng nghe nói như thế, vô cùng khủng hoảng đứng lên, bắt lấy tay Sở Hạo nói: “Ai ya Sở Hạo, cháu phải giúp chúng tôi, cháu không thể thấy chết mà không cứu được !”

Sở Hạo bỏ tay Lưu Tổ Hồng ra, cười lạnh nói: “Ngại quả, lần này tôi thật đúng là muốn thấy chết không cứu, xã hội đen, chính là nhân vật lớn ở Thành phố Hoa, đừng nói là tôi, ông nội cũng không thể dàn xếp nổi Lâm Tử Minh à, mày lần này đúng là gặp phải phiên phức lớn rồi. Sở Phi, Dì Hồng, tôi khuyên các người vẫn là nhanh đem Lâm Tử Minh đuổi đi, cùng hắn cắt đứt quan hệ, có lẽ sẽ không bị Lâm Tử Minh liền lụy.”

Lưu Tổ Hồng cuống cuồng, bà ta dùng sức đấm vào ngực Lâm Tử Minh, mắng: “Lâm Tử Minh mày là đồ sao chối, mỗi ngày đều gây chuyện, ngày hôm qua đem chúng ta đụng xe, hôm nay lại cho chúng ta phiền phức lớn như vậy! Tao mặc kệ, mày chạy nhanh đến quỳ xuống giải thích với Lương Chân Thiên, ngàn vạn lần không thể liên lụy chúng ta, biết không!”

Lâm Tử Minh nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ không liên lụy mọi người . Hơn nữa, cho dù là xã hội đen, con cũng không sợ hắn.”

Sở Hạo khinh thường nói: “Chết đến nơi, còn dặm mạnh miệng? Lâm Tử Minh, mày chỉ là gặp vận may đã cứu Lâm Sơn Hà một mạng, thì nghĩ mình chính là con trời, tất cả mọi người đều phải nể mặt mày sao? Mày đúng là tên thiểu năng. Xem mày là chồng em họ tạo, tạo cho mày một lời khuyên, suốt đêm chạy trốn, càng xa càng tốt, cả đời đều đừng trở về Thành phố Hoa mày ” có lẽ, còn có thể giữ được cái mạng chó của Lâm Tử Minh lười giải thích, hắn chẳng sợ gì bọn xã hội đen cả.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 152


Chương 152

Trên đường trở về, Lưu Tô Hồng vẫn lải nhải càm ràm Lâm Tử Minh, chọc phải phiền phức lớn, vừa rồi chỉ cần chịu khó bị đánh một chút là tốt rồi, giả vò yếu đuối chút thôi, hiện tại thì hay rôi , đánh Lương Chấn Thiên đến ngã nhảo.

Vì lý do này, Lưu Tố Hồng vẫn mắng Lâm Tử Minh, còn yêu cầu Lâm Tử Minh quay lại và nhận sai với Lương Chấn Thiên, ngàn vạn lần không thể liên lụy đến Sở gia.

Lâm Tử Minh thật sự là bị nói đến phiền, không kiên nhẫn nói: “Mẹ, con nói mẹ có thê im đi được không? Con đã nói sẽ không liên lụy Sở gia, mẹ còn nói nhiêu như vậy làm gì.”

Lưu Tô Hông lập tức liên nỗi giận , “Ai nhaIl Tên. phê vật này, nói mày hai câu, mày thế mà còn dám mắt kiên nhẫn. Nêu không phải chúng ta nuôi mày, mày đã sớm chết đói, hiện tại mày cánh cứng rồi , liền dám tranh luận phải không?Tao đã nói mày là đồ không có lương tâm, thứ phê vật, các người còn chưa tin, hiện tại nên tin đi!”

Khóe miệng Lâm Tử Minh run rẫy vài cái, thật muốn đem Lưu Tố Hồng đi chôn luôn, nhưng hắn biết, hắn không thể làm như Vậy, dù như thế nào, Lưu Tố Hồng vẫn là mẹ vợ hắn.

Hắn làm như không có tai,không nghe, không thèm nói lại .

Tới khi vào trong nhà, Vào phòng, cuối cùng cũng có thê thanh tịnh một chút ..

Sở Phi giông như đang có tâm sự, từ lúc trở về mặt đăm chiêu, thường xuyên ngân người, lúc đi tắm rửa, còn quên mang quân áo đi vào, bèn mở hé cửa ra, bảo Lâm Tử Minh đem quân áo đưa cho cô.

Điều này chưa từng xảy ra trước đây, Lâm Tử Minh lập tức liền kích động đi lên, tim đập liên hồi.

Lưu Tố Hồng nói đúng, bọn họ là vợ chồng hữu danh vô thực, kết hôn bón năm, chưa từng có một chút quan hệ thân mật.

Sớm chiều ở chung bốn năm, hứng thú của Lâm Tử Minh đối vớiSở Phi mạnh mẽ hơn bắt kỳ người phụ nữ nào.

Sau khi trao thành công quần áo cho Sở Phi, Lâm Tử Minh thật lâu không thể bình tĩnh nổi.

Cuối cùng ,hậu quả chính là, đêm nay hắn ngủ không ngon.

May mắn là hắn sức khỏe tốt, cho dù ngủ không đủ giấc, cũng không bị mắt tỉnh thân.

Trong bữa sáng, Sở Hoa Hùng nói ra một câu, khiến cho hắn chú ý, “Phi Phi, chạ nghe mọi người trong công ty nói rằng, Sở Hạo tìm được rôi một một nhà đầu tư và muốn đầu tư 100 triệu nhân dân tệ vào Thịnh Khoa?”

Sở Phi tạm dừng động, trên mặt hiện lên một chút mắt tự nhiên, sau đó dường như không có việc gì gật đầu nói: “Vâng, đúng là có việc này.”

Sở Hoa Hùng nói: ” Sở Hạo từ đâu mà có thể quen một nhà đầu tư cấp cao như vậy, khoản đầu tư 100 triệu, này, không phải là chuyện đơn giản.”

Lưu Tố Hồng ghen tị nói: ” Sở Hạo thật đúng là tốt số, đã gây ra một sự cô lớn nhự vậy, bị trục xuât Sở gia , còn có thê tìm được một nhà đầu tử lớn:”

Bà ta nói tới đây, chân ở dưới bàn đá Lâm Tử Minh một cước, kỳ quái nói: “Không giống phế vật của nhà chúng ta, chỉ biết gãy chuyện, một chút tinh vào nhiệm cũng không có!”

Lâm Tử Minh đã quen với sự điêu ngoa của bà ta, yên lặng mà lui người trở về, làm bộ như không có nghe được.

“Nhà đầu tư mà Sở Hạo tìm được là ai vậy?” Lâm Tử Minh tò mò hỏi han.

Sở Hoa Hùng trừng mắt nhìn hắn liệc mặt một cái, tức giận nói: “Mày quan tâm là ai, nói mày cũng không biệt.”

Sở Phi đột nhiên nói: “Hoàng Văn Hoa.”

Lâm Tử Minh còn thật sự suy nghĩ một chút, thật đúng là không biết Hoàng Văn Hoa, trước kia chưa từng nghe qua.

Hắn không biết tên ,nói vậy cũng không phải là nhân vật gì lợi hại.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 153


Chương 153

Bốn năm trước, lúc chưa bị Lâm gia vu oan, trục xuất, Lâm Tử Minh là một người nồi tiếng trong giới, có thê lọt vào tâm mắt hắn, đêu là những nhân vật xuất chúng, mà không phải mây kẻ ăn chơi trác táng.

“Nghe nói,Hoàng XU Hoa này, yêu cầu người ta phải qua pha trà cho hắn, mới nguyện ý ký hợp đồng?” Sở Hoa Hùng hỏi: “Phi Phi, con quen Hoàng Văn Hoa hả?”

Nghe nói như thế, Lâm Tử Minh lập tức dựng tai nghe ngóng, lập tức nhìn sang Sở Phi.

“Không phải đang nói vê khoản đâu tư Sở Hạo tìm được sao, sao Phi Phi phải đi pha trà cho Hoàng Văn Hoa?”

Lâm Tử Minh nhíu mày hỏi.

Lưu Tố Hồng cũng ý thức được không thích hợp, nói: “Đúng vậy Phi Phi, sao con phải đi pha trà? Tên Sở Hạo này, không phải có ý đồ gì chứ!”

Sở Phi lắc đầu nói, “Mẹ, mẹ đừng suy nghĩ nhiều, Giờ con là trụ cột của công ty. Với khoản tài chính lớn như vậy, việc ông nội gửi Con đến là chuyện bình thường.”

Lời này nghe có vẻ hợp lý, Sở Hoa Hùng cùng Lưu Tố Hồng cũng không có nghĩ nhiều .

Nhưng thật ra Lâm Tử Minh cảm thấy có gì đó không ổn, nhíu mày.

Sau khi ăn sáng, Sở Phi ra ngoài, Lâm Tử Minh nói muốn đưa Sở Phi đi làm, bị Sở Phi từ chối .

Nhìn bóng dáng Sở Phi rời đi, nghĩ đến biểu hiện của Sở Phi ngày hôm qua, Lâm Tử Minh càng cảm thấy không thích hợp, nghĩ nghĩ, hắn gọi cho Vương Thủ Quý, đi thẳng vào vấn đề nói: “Ông quen ai là Hoàng Văn Hoa không?”

“Hoàng Văn Hoa? Quen chứ, hản là công tử nhà giàu, khá nỗi tiếng trong giới kinh doanh gần đây .Hãn đã đầu tư một vài công †y và kiếm được rất nhiều tiền.” Vương Thủ Quý đem lí lịch của Hoàng Văn Hoa nói ra.

Nghe xong lời Vương Thủ Quý nói, Lâm Tử Minh đối Hoàng Văn Hoa đã có chút hiểu biết, không tính là nhân vật gì mới, chủ yêu vân là dựa vào quan hệ trong nhà, mới có tiền đầu HT: ” Hoàng Văn Hoa là người như thế nào?” Lâm Tử Minh hỏi.

Vương Thủ Quý nói: “Thái độ làm người coi như bình thường , thủ đoạn khá tàn nhẫn, không ít người đắc tội với người của hắn, đều bị hắn âm thầm xử lý. Hơn nữa, Hoàng Văn Hoa người này không có gái không vui, là điển hình badboy, đùa bỡn tỉnh cảm phụ nữ. Nhưng hắn che dấu tốt lắm, ngay cả người trong nhà hắn cũng không biệt, tôi nghe được tin tức, hăn gân đây đang hướng. Quách gia cầu thân , muốn kết hôn với tiểu thư Quách gia đã xuất giá.”

Nghe được bốn chữ Quách gia tiểu thư, Lâm Tử Minh có chút quen.

thuộc, suy nghĩ một chút, tựa hỗ không. có quen phụ nữ nào họ Quách, nên cũng không nghĩ nhiều nữa.

Sau khi cúp điện thoại của Vương.

Thủ Quý, Lâm Tử Minh sắc mặt trầm xuống, hắn đã biết vì cái gì Hoàng Văn Hoa chỉ đích danh Sở Phi đi pha trà , rõ ràng chính là có ý đồ với Sở Phi !

Phía Sở Phi, sau khi cô xuống lâu, Sở Hạo đã ¡ đứng ở ven đường chờ GÓI, nhìn cô ăn mặc giản dị, giỗng nhứ quần áo mặc ở nhà, cũng không thèm trưng diện một chút, hắn nhíu mày nói: “Cô chính là mặc đồ thế này đi gặp Hoàng tổng? Chạy nhanh đi thay trang phục đi, gợi cảm một chút .ˆ Sở Phi mặt không chút thay đồi nói: “Sở Hạo, tôi cùng anh đi ký hợp đồng, là vì Sở gia, anh đừng được nước lần tới!”

Sở Hạo nhễch miệng cười: “Ôi, còn tỏ vẻ cao. thượng, dọa ai Vậy, al chẳng biết cô đã sớm bôi chủ tịch Tử Quỳnh không biết bao nhiêu lần! Cô bồi r người ta ngủ nhiều như vậy , hiện tại tài chính Sở gia trục trặc, đây có.

phải thời điểm tốt đề cô trở thành cổ đông lớn, hắn không cho cô mây ngàn vạn đề chơi hả?”

Sở Phi trên mặt lập tức liền thay đổi, “Tôi không đi nữa !”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 154


Chương 154

Nói xong cô rời đì.

Sở Hạo vội vàng kéo cô, trên mặt – hèn mọn cười nói: “ôi, làm cái gì thê, chính là chỉ đùa một chút thôi, cô nhỏ nhen như vậy làm gì?”

Sở Phi tức giận đến nghiền răng ụ nhìn thấy Sở Hạo mặt dày cười hề hề, thật muốn đánh chết hắn!

Nửa tiếng sau, trước một căn biệt thự, Sở Phi nhìu may nói: “Không phải nói cùng với Hoàng Văn Hoa đám phân hợp đồng sao, sao lại đến nơi này?”

Sở Hạodừng xe lại, nói: ” Hợp đồng đã được soạn thảo, chỉ cần ký tên là có hiệu lực, kỹ ở đâu đều như nhau cả. Hoàng tổng sống ở đây thí đến nơi này kỷ, không phải là chuyện hiên nhiên ấy.

Sở Phi nói. “Hoàng Văn Hoa vi sao lại muốn chọn kỹ hợp đồng ở nhà riêng, việc nghiêm túc như thế này, không phải nên tiến hành ở công ty sao?” “Tôisao biết được, đây là Hoàng tổngquyết định, hắn là nhân vật lớn, hắn muốn làm gì, tôi làm sao hiểu được.” Sở Hạonghĩ tới cái gì, trầm giọng nói: “Đúng rồi, đợi lát nữa đi vào, cô cũng không thể gọi thẳng tên hắn, phải gọi hắn Hoàng tổng, biết không?”

Sở Phi trầm mặc không nói, nắm chặt nắm tay, tâm tình vẫn rất rối rắm. Sở Hạodừng lại, nhìn phía Sở Phi nói: “Cô còn đứng ngơ ra đó làm gì, đi thôi. “Sở Phi, cô đừng giờ trò với tôi, hiện tại là thời khắc sinh tồn của Sở gia, nếu không có chữ ký của Hoàng tông, Sở gia liền xong đời, chạy đâu cho hết nắng, đến lúc đó cô cho là cô cũng là người Sở gia có thể trốn tránh trách nhiệm sao? Lại chưa nói, cha cô là người đại diện pháp lý của công ty, người đầu tiên gặp nạn chính là ông ta!” Sở Hạouy hiệp nói

Sở Phi biểu tình biến hóa, cuối cùng cô thầm thở dài một hơi, nghiêm mặt nói: “Tôi chỉ là đi vào pha trà cho các người, việc gì, tôi cũng sẽ không làm!” “Không phải là cô…….. “Anh nói cái gì? !” Sở Phi trừng mắt.

Sở Hạocười ha hả nói: “Không có không có, đua chút mà thổi. Chính là pha trà, Hoàng tổngchỉ muốn ngắm cô chút mà thôi, dù sao, cô ở thành phố Hoa cũng là một người đẹp có tiếng đúng không?”

Nhìn bộ mặtti tiên của Sở Hạo, Sở Phi tức giận đến nghiến răng, cô lúc trước lấyLâm Tử Minhvề ở rể, còn không phải bởi vì Sở Hạohết ăn lại nằm, không trọng dụng nổi, cô cũng sẽ không bởi vậy mà trở thành “người nổi tiếng” ởthành phố Hoa, bị cười nhạo nhiều năm! Càng nghĩ lại càng tức.

Nghĩ về chuyện này, trong đầu cô lại không tự chủ được nghĩ tới một người, lúc ấy, cô lấy Lâm Tự Minh về ở rể, cô vẫn còn rất trẻ, còn lâu mới đến tuổi kết hôn.

Sở dĩ làm như vậy, là bởi vì có một người đàn ông đã theo đuổi cô, mà người kia là không thể đến ở rễ Sở gia, cho nên, cô chỉ có thể lựa chọn người khác, lấyLâm Tử Minh.

Lại nói tiếp, cô cũng đã bốn năm không gặp qua người kia, từ khi cô quyết định lấy Lâm Tử Minh, người kia nạn lòng, liên dứt khoát rời khỏi thành phố Hoa. Hiện tại bốn năm rồi, không biết người kia thế nào ?

Người tốt như anh, nhất định đã kết hôn, sinh con rồi. Nghĩ tới chuyện cũ, Sở Phi có chút hoảng hốt, thời gian thấm thoát, cảnh còn người mất. “Dẫn đường đi.” Sở Phi trừng mắt nhìn Sở Hạoliếc mắt một cái nói.

Sở Hạchắc hắc nở nụ cười hai tiếng, tiếp tục đi tới.

Đột nhiên hắn nghĩ tới cái gì, quay đầu lại đối Sở Phi nói: “Này Sở Phi, tôi đột nhiên nghĩ đến, Tư Đồ Nam hình như đã trở lại, chắc là hắn có đi tìm cô rồi nhỉ?”

Nghe được ba chữ Tư Đô Nam, Sở Phi dừng bước, ve mặt mất tự nhiên.

Tư Đồ Nam:

Cô đã thật lâu không có nghe đến tên này, đây là tên của người đàn ông đó. “Anh điên à, tôi cùng hắn chính là bạn bè bình thường, hắn tới tìm tôi làm gì.” Sở Phi phụng phịu nói.

Sở Hạocười xấu xa, “Ha hả, phải không?Cô lúc trước thiếu chút nữa gả cho hắn đấy. Lại nói tiếp, cô lẽ ra nên gả cho hắn, không nên lấy phế vậtLâm Tử Minhvề ở rể. Cô chắc chưa biết Tư Đồ Nam hiện tại chính là ông chủ lớn đó, nếu có lúc trước gả cho hắn, hiện tại cũng là phu nhân nhà giàu, làm sao cần chạy đến đây, làm loại chuyện này đâu?”

Sở Hạ miệng đầy lời kỳ quái,ti tiện xỉa sói.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 155


Chương 155

Sở Phi thật sự nhịn không được, nói to: “Sở Hạo! Anh còn nói thêm câu nữa, tôi lập tức bước đi, cam đoan không hề quay đầu lại

Cảm giác được đến Sở Phi là thật sự nổi giận, Sở Hạo vội vàng tươi cười nói: “Chỉ đùa một chút, chỉ đùa một chút mà thôi, không cần để ở trong lòng, ha ha.”

Sở Phi nặng nề mà hừ một tiếng, đối mặt Sở Hạo vô sỉ, cô thật sự ghê tởm

Tuy nhiên, Sở Phi trong lòng càng thêm mất bình tĩnh có không tự chủ được suy nghĩ về những lời Sở Hạonói, nếu cô lúc trước giá cho Tư Đồ Nam, khẳng định là so với hiện tại sống khá giả hơn rất nhiều.

Cố nén những suy nghĩ lộn xộn đó, Sở Phi đi theo Sở Hạo vào trong biệt thự, gặp được Hoàng Văn Hoa. “Hoàng tông, chúng tôi đến rồi.” Sở Hạokhe cui người, thể hiện một cử chỉ rất khiêm tốn, nịnh nọt nói với Hoàng Văn Hoa, giống như là một tên người ở. “Ha ha, hoan nghênh vô cùng. Đến đến, ngồi đi.” Hoàng Văn Hóa đơn giản chỉ liếc mắt một cái nhìn Sở Hạo, sau đó liền đem ánh mắt đặt ở trên người Sở Phi, nhìn đến Sở Phi xinh đẹp, hai mắt hắn phát sáng, đôi mắt thèm muốn và đói khát, đâu là còn chút hình ảnh của một quý ông khiêm nhường như ở trước mặt Quách Nguyên Giáp và Quách Quần Di?

Đúng vậy, Hoàng Văn Hoa, trước đó đã tự mình hướng Quách Nguyên Giáp cầu hôn Quách Quân Di. Sở Phi đối mặt với ánh mắt của Hoàng Văn Hoa, cô cảm thấy rất không thoải mái, nhưng vì lễ nghĩa, cô vẫn phảo mim cười, đối với Hoàng Văn Hoagọi một tiếng.

Hoàng tổng.

Hiện tại Hoàng Văn Hoa, mặc quần áo ở nhà, trông rất thoải mái, không có một chút nghiêm túc, trang trọng nào, rõ ràng là không coi trọng Sở Hạo cùng Sở Phi.

Sở Hạokhông cảm thấy có gì bất thường về điều này, còn chủ động đưa choHoàng Văn Hoạmột điều thuốc, thắt lưng củi rất thấp.

Sở Phi liền âm thầm nhíu nhíu mày, ấn tượng đầu tiên của cô với Hoàng Văn Hoa thật không tốt. “Tôi đã sớm nghe nói Sở Phi ở thành phố Hoa xinh đẹp nổi tiếng, là người đẹp nhất trong ba người đẹp ởthành phố Hoa, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là không giống bình thường.” Hoàng Văn Hoa ánh mắt đánh giá ở trên người Sở Phi, cười tủm tỉm nói .

Sở Phi rất khó chịu trong lòng, cũng không dám bộc lộ ra, chỉ cười gượng, Thái độ kinh doanh, chính thức nói: “Hoàng tổng, ngài muốn tài trợ cho Công Ty Thịnh

Khoa, chúng tôi đa.

Hoàng Văn Hoangắt lời cô, nói: “Ôi, công việc không vội. Tôi đã thảo luận về những vấn đề cụ thể với Sở Hạo. Điều duy nhất còn lại là ký tên, haha.” “Nếu không có vấn đề gì, vậy chúng tôi cùng ký tên đi!” Sở Phi đưa ra hợp đồng, đưa tới trước mặt Hoàng Văn Hoa, chờ mong nhìn hắn, “Hoàng tổng, đây là hợp đồng của Công Ty Thịnh Khoachúng tôi, chỉ cần ngài ký, đem một triệu đến, liền sở hữu 40% cổ phần của Công Ty Thịnh Khoa ”

Hoàng Văn Hoakhông chạm vào hợp đồng mà Sở Phi đẩy tới, hắn ngược lại là cười tủm tỉm nhìn Sở Phi, nói: “Sở tiểu thư, cô cảm thấy 40% cổ phần Công Ty Thịnh Khoa giá trị một triệu sao?”

Sở Phi sắc mặt ngưng trọng, “Hoàng tổng, tôi hiểu được ý của ngài . Rót vốn vào Thịnh Khoa một triệu, giữ lấy 40%cổ phần công ty, này không phải là ý của ngài sao?”

Hoàng Văn Hoa nở nụ cười, hàn đứng lên, bước qua bàn trà, hướng về phía Sở Phi đi tới.

Sở Phi lập tức biến sắc, khẩn trương đứng lên.

“Hoàng tổng.

Sở Phi thần kinh căng thẳng đứng lên, nhìn chằm chằm vẻ mặt cười xấu xa củaHoàng Văn Hoa.

Cô cũng đã lường được hôm nay đến đây sẽ gặp phải chuyện gì, nhưng tại thời điểm này, cô vẫn rất khó chấp nhận.

Hoàng Văn Hoa là một anh chàng đẹp trai, da trắng, có thể so với những ngôi sao trẻ trong giới giải trí, hơn nữa với thân phận của hắn, đối với hầu hết phụ nữ đều có lực sát thương rất mạnh . Nếu có thể qua đêm cùng một chàng trai như vậy, tin tưởng rất nhiều phụ nữ có thể bằng lòng, thậm chí còn cảm thấy là buôn bản có lời.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 156


Chương 156

Tuy nhiên, Sở Phi hoàn toàn không tiếp nhận được loại chuyện này, Hoàng Văn Hoaxuất sắc hơn, cô cũng sẽ không có chút cảm giác, ngược lại còn cảm thấy bài xích, thực ghê tởm

Huống hồ, hiện tại trong lòng cô đã có hình bóng một người, bắtcô cùng người đàn ông khác tiếp xúc thân mặt, cô sẽ rất phản cảm, ngay cả khi người đàn ông này làLâm Tử Minh.

Hoàng Văn Hoathấy vẻ mặt hoảng hốt của cô, và nụ cười càng thêm sâu, đi đến trước mặt Sở Phi ngồi xuống, cười tủm tỉm nói: “Sở tiểu thư, cô là người làm ăn, tin tưởng cô hiểu được tình huống hiện tại của Sở gia các người. Trong trường hợp, nếu không có khoản viện trợ nào, Sở gia sẽ xong đời, đừng nổi 40% cổ phần Công ty, chính là cả Công ty Thành Khoa, cũng không đáng một xu. Tôi tốn một triệu để mua 40% cổ phần Công ty các người, là cuộc mua bán lỗ vốn. Nhưngtôi vẫn làm như vậy, cô biết vì cái gì không?”

Hàn nói đến đây nói, nói điều này, cố tình ấn đầu mình xuống và kéo sát vào Sở Phi, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Sở Phi, trên mặt tươi cười. Hơn nữa, ảnh mắt hắn nhìn chằm chằm vào ngarSở Phi nhệc chút không che dầu dục niệm đối với Sở Phi.

Sở Phithực sự ghê tởm với kiểu nhìn này, lùi dần về phía sai, nâng chung trà lên uống một ngụm, để che giấu sự hoảng loạn và ghê tởm của cô. “Hoàng tổng, tôi biết tình huống hiện tại của Sở gia chúng tôi không khả quan, thực sự cần một triệu đầu tư này, tuy nhiên, nền tảng của Sở gia chúng tôi còn đó, ởthành phố Hoa đối thủ cạnh tranh cũng ít, một triệu đầu tư này, tuyệt đối sẽ không làm ngài lỗ vốn .” Sở Phi nghiêm trang nói. “Ha hả.” Hoàng Văn Hoa đột nhiên cười, hít sâu một hơi, lộ ra si mê biểu tình, nói: “Sở tiểu thư, người thật xinh đẹp a, tràn ngập hương vị phụ nữ, chà, khó trách có thể trở thành người phụ nữ đẹp nhất thành phố Hoa, tôi nghe nói cô đã kết hôn bốn năm, còn thủ thân như ngọc, không biết có phải hay không?”

Hoàng Văn Hoạ nói ra lời này, trên mặt tràn ngập trêu chọc nụ cười xấu xa, biểu hiện của một tên háo sắc.

Sở Phicuối cùng không thể giữ được bình tĩnh, mặt rõ ràng biến sắc, “Hoàng tổng, xinngài tự trọng! Tôi là đến để cùng ngài ký hợp đồng không phải để nói chuyện cùng ngài !” “Ha ha ha. lên.

Hoàng Văn Hoa cười hạ hạ đứng

HướngSở Hạonói: “Sở Hạo, em họ của anh, thực sự thú vị.

Sở Hạocười, nói: “Chỉ cần Hoàng tổngthích là tốt rồi.”

Sở Phi cầm lấy túi, đứng lên bước đi, “Nếu Hoàng tổng không có ý định ký hợp đồng, vậySở Phixin đi trước !”

Hoàng Văn Hoa thực bình tĩnh, không chút hoang mang, chờ Sở Phi đi tới cửa, mới mở miệng nói: “Sở tiểu thư, người nem bước ra khỏi cửa này, tôi sẽ không đầu tư lấy tình huống hiện tại của Sở gia, không quá ba ngày, nhất định phá sản, đến lúc cha cô làpháp nhân của Công ty Thịnh Khoa nhất định phải ngôi tủ

Sở Phi cắn chặt răng, ngừng lại.

Trên mặt cô lộ ra vẻ mặt thống khổ, nắm chặt nắm tay, bát đ*, không muốn, tức giận, bất lực

Sở Hạolúc này nói: “Sở Phi, cô làm gì vậy, Hoàng tổng mới nói cô hai câu, cô liền muốn đi, hợp đồng còn chưa ký đầu.” Hoàng Văn Hoa nói: “Sở tiểu thư, tôi vừa rồi không nghiêm túc, xin lỗi cô, mời cô quay lại. Chúng tôi hãy tiếp tục nói về sự hợp tác?”

Sở Phi xoay người lại, thấy được khuôn mặt nghiêm túc củaHoàng Văn Hoa, không còn vẻtrêu tức cười xấu xa như vừa rồi, cô hít sâu một hơi, chậm rãi quay lại.

Kỳ thật, cô không có đường lui, nếu không có này một triệu đầu tư, Sở gia không đủ tiền để hợp tác, cha cô thực sự phải vào từ

Lúc này, Sở Phi lại nhớ đến một người, chủ tịch Tử Quỳnh

Người đàn ông đã cho cô vay 20 triệu mà không chạm vào cô dù chỉ một chút là chủ tịch Tử Quỳnh, khiến cô thay đổi quan điểm về đàn ông, hiểu được rằng không phải tất cả đàn ông trên thế giới đều là những kẻ xấu xa, vẫn có những người rất đàng hoàng . Đặc biệt trong trường hợp này so sánh, chủ tịch Tử Quỳnh càng thêm tôn quý, Hoàng Văn Hoa cũng là người có tiền, nhưng nhấn phẩm kém xachủ tịch Tử Quỳnh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 157


Chương 157

Sở Phi hít sâu một hơi, một lần nữa đi đến.

Hoàng Văn Hoa cũng sở Hạonhìn nhau, đều lộ ra tươi cười. “Sở tiểu thư, cô không cần phải sợ, tôi cũng không phải là người tốt gì.” Hoàng Văn Hoa cười nói.

Sở Phi lại biến sắc. “Ha ha, đùa một chút, ngược lại, tôi cũng không phải người xấu, mà là người siêu siêu tốt đó, không tin cô có thể hỏi Sở Hạo.” Hoàng Văn Hoachớp mắt, trêu tức nói.

Sở Hạogiơ tay lên nói; “Tôi có thể làm chứng, Hoàng tổngthực sự là người tốt đó. Nhưng mà, Hoàng tổngrất thích phẩm trà, Sở Phi, cô không phải rất giỏipha tràà, còn thất thần làm gì, chạy nhanh pha trà cho Hoàng tổng đi.

Hoàng Văn Hoa nói: “Đúng đúng, Sở Hạonói không sai, tôi thực sự thích uống trà, nhất là được người đẹp như Sở tiểu thư pha trà, tôi càng thêm thích uông, ha ha!”

Sở Phi mặt không chút thay đổi, cô gật gật đầu, sau đó bắt đầu pha trà.

Cô là bộ mặt của Sở gia, từ nhỏ đã được người lớn dẫn đi chiêu đãi khách khứa, học được tay nghề pha trà råt tôt.

Pha trà nhìn thì đơn giản, kỳ thật phải học hỏi rất nhiều, nhất là trà ngon, cần kỹ thuật càng thêm thuần thục, Sở Phi đã đọc rất nhiều tư liệu về vấn đề này.

Cô dáng vẻ xinh đẹp, khí chất tốt, lúc pha trà, lại có nét độc đáo thu hút rất riêng.

Hoàng Văn Hoa nhìn chằm chằm cô suốt quá trình, ánh sáng trong mặt không che dấu được.

Sau khi pha trà, Sở Phirót choHoàng Văn Hoa một chén, đưa cho hắn, “Hoàng tổng mời uống trà.”

Hoàng Văn Hoa nâng chén trà lên, nhẹ nhàng mà thường một ngụm, lập tức lộ ra biểu cảm vui vẻ, không thể không thừa nhận, trình độ pha trà của Sở Phi khá cao, cùng một loại trà, doSở Phí pha thì ngon hơn hẳn. “Trà ngon!”

Hoàng Văn Hoa tự đáy lòng tán thưởng nói. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sở Phi lộ ra chút kiêu ngạo . “Hiện tại trà cũng uống, đã đến lúc nói về hợp đồng.” Hoàng Văn Hoa cười nói.

Sở Phi mừng rỡ, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, rốt cục có thể ký hợp đông .

Bất quá cô trong lòng cũng có chút tò mò, chẳng lẽ chính mình hiểu lầm Sở Hạo, Hoàng Văn Hoa thật sự chính là coi trọng tay nghề pha trà , chỉ gọicô lại đây pha trà mà thôi?

Nhưng mà câu tiếp theo củaHoàng Văn Hoangay lập tức khiến vẻ mặt cô cứng đờ.

Chỉ thấy Hoàng Văn Hoa cầm hợp đồng đứng lên, đối Sở Phi cười tủm tỉm nói: “Sở tiểu thư, hiện tại, xin mời cô một mình theo tôi điký hợp đồng, tôi cần cô đọc từng chữ một cho tôi nghe. Cô yên tâm, tôi chính là một quý ông, chúng tôi có thể nói chuyện rất vui vẻ. ”

Sở Hạpvỗ vỗ bả vai Sở Phi, hạ giọng nói: “Nắm chắc cơ hội tốt, cơ hội vực dậy Sở gia, liên giao cho cô ”

Sở Phi biểu tình khó coi, đứng ở tại chỗ, tay chân lạnh như băng.

Nhậm hai mãi là có ngâm miệng chúa chất và cảm thấy vô cùng sai lầm và bất lực, cô nên lại tiếng khóc.

Lúc này, điện thoại di động của cô đột nhiên nhận được một tin nhắn. Không cần suy nghĩ, cô lấy điện thoại di động ra. Đó là tin nhắn WeChat, có nội dung: Đừng hứa với anh ta tôi sẽ đến ngay lập tức

Thấy tin nhắn này, Sở Phi sững sờ, đại não hỗn loạn đã khôi phục được một chút ý thức.

Tin nhắn WeChat này được gửi bởi Lâm Tử Minh.

Nhìn vào tin nhắn trên điện thoại, tâm trạng của Sở Phi càng thêm phức tạp, khuôn mặt trung thực của Lâm Tử Minh bỗng hiện lên trong tâm trí cô.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 158


Chương 158

Nếu cô làm vậy, Lâm Tử Minh sẽ bị thương tổn phải không?

Hoàng Văn Hoa bước hai bước, thấy cô không theo kịp, quay đầu lại cười nói: “Sở tiểu thư, chuyện tới bước này, Cô còn thấy xấu hổ sao?” ”

Có rất nhiều suy nghĩ lóe lên trong đầu Sở Phi, cuối cùng cô ngắng đầu lên nói, “Hoàng tổng, việc đầu tư lần này của ngài rất quan trong, tôi không thể làm chủ, vẫn là chờ ông nội tôi tự mình lại đây cùng ngài ký hợp đồng di!”

Hoàng Văn Hoa sắc mặt lập tức trầm xuống, “Sở Phi, cô đang đùa tôi?”

Người lúc này đã ra tới của, Sở Hạo, cũng nóng nảy, hắn lập tức quay lại, kéo Sở Phi giận dữ: “Sở Phi, cô đang làm cái gì vậy?”

Sở Phi nói: “Tôi không thể làm như vậy, tôi là người, không phải công cụ.

Sở Hạo càng thêm căm tức, “Cho nên cô liền trở mắt nhìn thấy Thịnh Khoa sụp đổ, Sở gia phá sản, tất cả người trong tộc đều đi đời! Sở Phi, cô cũng đừng quên, hiện tại chịu trách nhiệm cho công ty là cha cô, nếu Thịnh Khoa phá sản , cha cô là người đầu tiên gặp nạn.

Đúng vậy, hiện tại tình hình Sở gia rất tồi tệ, tài chính thâm hụt Lần này chuỗi vốn bị phá vỡ, nghiêm trọng hơn lần trước. Không chỉ ngân hàng từ chối cho vay. không có ai xung quanh sẵn sàng cho vay số tiền đó, và không ai có thể huy động được tiền, Hoàng Văn Hóa là hy vọng duy nhất.

Sở Hạo Anh có tư cách gì nói những lời này? Ban đầu tôi đã vay 20 triệu từ chủ tịch Từ Quỳnh, trợ giúp Sở gia vượt qua khó khăn, là anh ích kỳ, chỉ vì h*m m**n của bản thân, đem Sở gia vào tình cảnh nguy không Anh mời là tội nhân của gia tộc họ Sở !” Sở Phi tức giận nổi

Sở Hạo ảnh mắt lạnh như băng trong mắt không có chút ấy này, “Tôi chỉ là chỉ chuyền một ngàn vạn mà thôi, có cái gì lớn chứ ? Hơn nữa, nếu không phải tôi vật và phần đầu, mượn sức Hoàng Văn Hoa, Sở gia cô thể bắt được khoản đầu tư một triệu này ư! Có một triệu tiền đầu tư, Sở gia của chúng tôi sẽ ngày càng thịnh vượng và đạt đến đình cao chưa từng thấy Tôi không phải là tội nhân của Sở gia, tôi là anh hùng của Sở gia .Còn có, Sở Phi, cô đừng quên, Thịnh Khoa phải sàn, cha cô sẽ phải ngồi tù

Đối với Sở Hạo không biết xấu hổ, mặc dù Sở Phi đã chứng kiến nhiều lần, vẫn là bị hắn làm cho tức giận.

Sở Phi hít sâu một hơi, buộc chính mình tỉnh táo lại, sau đó nói: “Không nhọc anh quan tâm, Sau khi trở về, tôi sẽ chuyển danh tính hợp pháp của cha tôi sang tên của tôi. Ba ngày, tôi sẽ cố gắng hết sức để thu thập tiền, trợ giúp Sở gia vượt qua nguy cơ, mà không phải dùng phương thức này “Côi Sở Hạo bị tức giận, Sở Phi, cô vì cái gì phải làm như vậy, ngày hồm qua cô rõ ràng đã đồng ý rồi.”

Đây là điều mà hắn không thể hiểu được.

Sở Phi không trả lời vẫn đề này, đáp án là bởi vì Lâm Từ Minh, hay là vì chủ tịch Tử Quỳnh? Đã muốn không quan trọng nữa.

Cô trực tiếp xoay người rời đi.

Tại đây khi, truyền đến một tiếng cười lạnh, “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, chỗ của tôi, cô muốn tới thì tới, muốn đi thì đi ? Bắt lại cho tôi.”

Là Hoàng Văn Hoa, hắn vừa nói xong, bốn vệ sĩ bước ra từ cả hai phía và dừng lại trước mặt Sở Phi, không cho cô rời đi.

Nhất thời, Sở Phi biến sắc, “Hoàng tổng, ngài đây là ý gì?”

Hoàng Văn Hoa trên mặt lộ vẻ trêu tức, một lần nữa bước về phía Sở Phi, “Sở Phi, cô là người thông minh, tôi có ý tử gì, cô tự nhiên là hiểu được, có lúc nói rất thắng ra, sẽ không thủ vị nữa .”

Sở Phi kích động, cô cố gắng làm cho chính mình bình tĩnh, nhìn chằm chằm Hoàng Văn Hoa nói: “Hoàng tổng, hiện tại là pháp trị xã hội, nơi nơi đều có camera, tôi khuyên ngài đừng gây rồi, thách thức sự uy nghiêm của pháp luật. “Ha ha ha. Hoàng Văn Hoa giống như là nghe được một chuyện rất nực cười, cười ha hả, trên mặt tràn ngập khinh thường cùng chế nhạo, đôi Sở Hạo nói: ” Sở gia các người ai cũng khờ dại như vậy sao?”

Sở Hạo nói: “Thế giới rộng lớn, cái gì điều đều có, khờ dại giống cô tôi thực sự rất ít.”

Tiếp theo, Sở Hạo đối Sở Phi nói: “Sở Phi, tôi khuyên cô không cần giả ngu, ngoan ngoãn cùng Hoàng tổng ký hợp đồng đi, cổ tới nơi này rồi, chạy cũng không thoát, miễn cho da thịt chịu khổ.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 159


Chương 159

Sở Phi nhất thời nóng nảy, “Sở Hạo, anh thật không phải người! Tôi chính là em họ anh, anh cứ như vậy đấy tôi vào hố lửa “Ha hả, cô nói cái gì, tôi là vì tốt cho cô, Hoàng tong chính là ông chủ lớn, đi theo hắn, so với phế vật Lâm Tử Minh không phải tốt hơn nhiều sao?” Sở Hạo cười nói.

Hoàng Văn Hoa có chút không kiên nhẫn, hắn huy phất tay, nói: “Được rồi,sự kiên nhẫn của tối có hạn, nhanh tiến vào đàm phản hợp đồng, tối nay tôi còn có chuyện phải làm.”

Đúng vậy, hắn buổi tối hẹn Quách Quân Di cùng nhau ăn cơm.

Từ khi hắn hướng Quách gia cầu hôn, Quách Nguyên Giáp liên cực lực tác hợp hẳn cùng Quách Quân Di, cho rằng hắn là rể hiền, bất kể năng lực, nhân phẩm đều hoàn mĩ, Quách Quần Di gả cho hắn là có phúc, không biết sau lưng hắn lại là người đàn ông như vậy.

Sở Phi khẽ cắn môi, xoay người bỏ chạy.

Tuy lên, tốc độ của cô làm sao so với được với những vệ sĩ nhanh nhẹn, vừa mới chạy không tới hai bước, đã bị bắt được.

Hoàng Văn Hoa nhất thời vui vẻ, “Ôi, thật đúng là dám chạy à? Có vẻ như tính khí khá mạnh mẽ, trùng hợp, tôi thích kiểu này.”

Hoàng Văn Hoa cười, đi qua đi, vươn tay muốn sở mặt Sở Phi

Sở Phi hoàn toàn luống cuống, cô liều mạng giãy dụa, đáng tiếc giãy dụa không ra, “Hoàng Văn Hoa Anh dừng tay cho tôi, băng không tôi thật sựbáo cảnh sát bắt anh!” “Ha ha ha, bắt tôi?” Hoàng Văn Hoa vươn tay, trượt nhẹ nhàng trên khuôn mặt c Sở Phi, tán thưởng nói: ” Làn da mịn màng, đúng là người đẹp nhất ở Thành phố Hoa, Sở tiểu thư, thật ra tôi đã mê mẩn cô từ lâu.”

Sở Phị càng thêm nóng nảy, hiện tại cô thực hối hận, sớm biết như vậy, cô nền đem Lâm Tử Minh đi cùng

Nghĩ đến tin nhắn mà Lâm Tử Minh gửi cho cô, cô trong lòng, dâng lên một chút hy vọng, có lẽ, Lâm Tử Minh có thể đúng lúc chạy tới cứu cô,

Rất nhanh cô đem loại này hy vọng xa vời này phủ định, cô tới nơi này, cũng không có nói cho Lâm Tử Minh, Lâm Tử Minh sao biết vị trí ở đâu? “Sở Hạo! Tôi là em họ anh, anh thấy chết mà không cứu được coi là con người sao ?” Sở Phi hốt hoảng.

Nhưng mà Sở Hạo cố tình phớt lờ cô, lắc lắc đầu, giả vờ không nghe thấy, lạnh lùng và tàn nhẫn.

Sở Phi liều mạng giãy dụa, nhưng là giãy dụa không ra, cô vô cùng sợ hãi cùng bất lực, bắt đầu khóc lên.

Cuối cùng vào lúc này, vang lên tiếng đập cửa, lập tức phá vỡ bầu không khí trong phòng.

Hoàng Văn Hoa lập tức nhíu mày, khó chịu nói: “Người nào không có mặt lại gõ cửa lúc này?”

Sở Phi sửng sốt một chút, vui mừng đứng lên, hay là, là chủ tịch Tử Quỳnh đến cứu cô ?!

Đúng vậy, phản ứng đầu tiên của cô chính là nghĩ đến chủ tịch Tử Quỳnh, mà không phải Lâm Tử Minh, bởi vì trong lần ở Kim Long KTV, lúc cô gặp nguy hiểm, chính là chủ tịch Tử Quỳnh kịp thời tới cứu cô.

Hiện tại hoàn cảnh tương tự, người đầu tiên cô nghĩ đến cũng là chủ tịch Tử Quỳnh, cô hy vọng và trong lòng cũng nghỉ chỉ có chủ tịch Tử Quỳnh mới có thể cứu được cô. “Là chủ tịch Tử Quỳnh đến ”

Trong lúc vội vàng, cô nói những gì cô nghĩ trong đầu.

Hoàng Văn Hoa biểu tình lập tức nghiêm trọng, “Chủ tịch Tử Quỳnh?chuyện này là sao, cổ cùng chủ tịch Tử Quỳnh còn có quan hệ?”

Sở Phi nhìn đến Hoàng Văn Hoa có chút kiêng kị, tâm tình khẩn trương của cổ thả lỏng đi rất nhiều, lưng cũng đứng thẳng, lạnh lùng nhìn chăm chăm Hoàng Văn

Hoa, “Không sai, chủ tịch Tử Quỳnh là bạn của tôi.”

Nhìn như năm chữ chủ tịch Tử Quỳnh này đối Hoàng Văn Hoa mà nói áp lực rất lớn, hẳn hưởng Sở Hạo chứng thực, “Anh sao lại không có nói cho tôi biết Sở Phi cùng vị kia có quan hệ?”

Giọng điệu mang theo sự xấu hổ.
 
Back
Top Bottom