Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 60


Chương 60

Sở Phi nhìn thấy dạng về này, cô nhất thời toàn thân run lên, vui mừng mà khóc.

Không sai, một cước đá văng cánh cửa, chính là Lâm Tử Minh đang mang mặt nạ hề. Lấy thân phận là Chủ tịch Tử Quỳnh xuất hiện, đến cứu Sở Phi.

Sở dĩ dùng thân phận này, hắn cũng đã nghĩ rõ ràng, trước tiên, Lâm Tử Minh chỉ là một người bình thường, nếu có khả năng nghe được tin Sở Phi ở trong này cũng quả không thực tế, lại nói, ông chủ Kim Long KTV quen biết Trương Diệu Đông, rất có thể hắn lần này đích thân hành động, cùng ông chủ Kim Long chào hỏi trước. Nếu Lâm Tử Minh tùy tiện xông vào, vừa không cứu được Sở Phi còn khiến mình rơi vào tròng.

Nhưng nếu dùng thân phận là Tử Quỳnh Chủ tịch thi lại không giống nhau, có thể dễ dàng thăm dò tin tức của Sở Phi, cũng có thể không tốn sức mà đem Sở Phi cứu ra ngoài.

Lúc sau hắn tiến vào, thấy Sở Phi quần áo vẫn chỉnh tề, không có bị tổn thương, hắn liền tĩnh tâm trở lại. Trên đường gặp phải tai nạn, trì hoãn không ít thời gian, làm hắn vội muốn chết, may mà hắn không có muộn, vẫn là chạy tới đúng lúc, nếu không hắn sẽ hối hận cả đời.

Nhưng khi nhìn đến khuôn mặt đỏ như trái táo của Sở Phi, thân thể như nhũn ra, ánh mắt mê lỵ, trong lòng hắn đích thị là nổi lên một đoàn lửa giận Trương Diệu Đông tên súc sinh này, tuy nhiên lại dùng thủ đoạn hạ lưu này. Người sáng suốt đều cóthể nhìn ra, Sử Phi đây là bị hạ thuốc rồi. Hơn nữa lượng thuốc còn không hề ít, dùng chân cũng nghĩ được nếu hắn đến chậm một bước, Sở Phi khẳng định đã bị tên súc sinh Trương Diệu Đông làm nhục.

Sở Phi gắt gao nhìn Lâm Tử Minh, giờ khắc này, cả trái tim cô như được lấp đầy, toàn là cảm động cùng phấn chấn. Mỗi cô gái đều có mộng tưởng về câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân, khi chính mình ở thời điểm nguy hiểm, có một bạch mã hoàng tử xuất hiện, uy phong lẫm lẫm, từ trong tay kẻ xấu cứu mình. Hiện tại, Lâm Tử Minh chính là vị bạch mã hoàng tử đó.

“Mày là kẻ nào, dám tới địa bàn của lão tử gây rối? Muốn tìm chết?

Kẻ ngồi trên ghế cuối cùng cũng phản ứng, gương mặt hung ác, chỉ vào Lâm Tử Minh chửi ầm lên. Lâm Tử Minh quét ánh mắt lạnh lùng về phía kẻ không mắt kia, lại nhìn một lượt hết người trong phòng, không biết vì cái gì nhưng ai nấy đều nhịn không được mà rùng mình, cảm giác khí thế mạnh mẽ từ đối phương phát ra.

Trương Diệu Đông lúc này mới đứng lên, vừa rồi hắn quỳ hai chân trên mặt đất, vừa vặn đập vào quả hạnh, đau đến nhe răng trợn mắt, vốn d*c v*ng đang dâng trào lại bị diệt hơn phân nửa, nhìn đến đối phương đang mang mặt nạ hề, hắn liền chửi rủa: “Mày là ai? Dám đến địa bàn của lão tử giả thần giảquỷ? Đào Tử, A Hùng, đánh hẳn cho tao!”

Thân hình Đào Tử cùng A Hùng to lớn hùng hổ, hai người họ đã uống không ít rượu, hiện tại rất kích động, cả con mắt cũng đỏ bừng, tùy tay cầm lấy chai rượu trên bàn, liền hùng hổ hướng Lâm Tử Minh đi qua, muốn đem Lâm Tử Minh đánh ngã.

Lâm Tử Minh giơ lên một ngón tay, ở phía sau hắn, lập tức một đảm áo đen tráng kiện tiến vào, thân thủ nhanh nhẹn, hai ba phát liên mang Đào Tử cùng A Hùng đánh ngã, nắm đầu hai tên đó ép sát trên mặt đất, không thể nào động đậy.

Loại tình huống này, lập tức làm cho những người có mặt ý thức được, đối phương không phải loại người tầm thường, lần này có thể chạm phải loại người không nên chạm vào rồi.

“Đều đem bọn họ bắt lại cho tôi”. Lâm Tử Minh bàn tay vung lên, phát ra chỉ thị Mọi người đều răm rắp nghe lệnh, giống như hổ lang chi sư, lập tức liền đem những người khác đều chế ngự, không có một chút phản kháng, nhất là Trương Diệu Đông, được càng nhiều “chiêu đãi”, trực tiếp đánh vào bụng mang cả mật đều muốn bay cả ra ngoài.

Trương Diệu Đông đến nay vẫn không hiểu, chính hắn đã lên một kế hoạch không chê vào đâu được, cùng với ông chủ Kim Long đánh tiếng trước, không thể nào xảy ra sự cố được, nhưng như thế nào vẫncó người đến phá hư chuyện của hắn? Mà còn là một kẻ mang mặt nạ hề? Mẹ kiếp, này tính là cái tình huống gì al

Những người khác cũng đồng dạng không rõ đã xảy ra chuyện gì, đều dùng ánh mắt chất vấn Trương Diệu Đông. Đám người này căn bản không phải là bạn của Trương Diệu Đông, chỉ là tại giới thượng lưu tìm đại một đám hồ bằng cẩu hữu không ra gì mà thôi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 61


Chương 61

Đem những tên này đều chế ngụ, Lâm Tử Minh phía sau mặt nạ mới thở dài một hơi, hướng Sở Phi đi qua, đem áo khoác của mình cởi ra, choàng lên người cô, dìu Sở Phi lên, trầm giọng hỏi “Cô vẫn ổn chứ?”

Sở Phi lúc này đã không chịu nổi, dược thuốc trong người mạnh mẽ chạy loạn khắp cơ thể, nếu không phải cô cố gắng áp chế, lúc này lại nhịn không nổi mà phát ra âm thanh.

Hiện tại, thân thể cô không chịu nổi nữa rồi, hô hấp dồn dập, hai chân như nhũn ra, thân thể mất đi sức lực, liền ngã vào trong lòng Lâm Tử Minh.Lâm Tử Minh cũng nhanh ôm lấy cô, không để thân thể cô ngã sấp xuống.

Thân thể Sở Phi mềm mại, cả người đều dính lên cơ thể hắn, hơn nữa thân nhiệt nóng bỏng, tựa như phát sốt, khiến cho Lâm Tử Minh tâm không khỏirung động. xao động mà đúng lên.

Trên người Sở Phi lúc này phát ra mùi hương cơ thể càng ngày càng mãnh liệt, không chỉ thân thể như nhũn ra, mà ánh mắt còn mơ màng, tràn ngập mùi vị hormone, từng phút từng giây đều k*ch th*ch Lâm Tử Minh.

Bất quá, Làm Tử Minh càng nhiều hơn chính là cảm xúc phẫn nộ, Trương Diệu Đông tên khốn khiếp không bằng chó này, dám đối với Sở Phi ra tay như vậy. Đồng thời cũng đối với Sở Phi nén giận, bản thân đã khuyên bảo qua cô, cô lại không nghe, kết quả còn bị hạ thuốc.

“Chủ Chủ tịch cảm….cảm ơn anh…”. Sở Phi phát ra âm thanh đều như dang run rẩy, mất đi nhiều sức lực, lúc này ánh mắt lại càng mơ hồ mà mê ly. Không hay nhất chính là, thân thể của cô còn mất kiểm soát mà dính lấy Lâm Tử Minh, hơn nữa còn vô ý giãy dụa muốn đứng lên.

Loại tình huống này làm cho biểu tình của Lâm Tử Minh càng nghiêm trọng, Sở Phi đây chính là không khống chế được nữa, vội vàng bế cô đến bệnh viện, bằng không liền không xong!

Hắn mở miệng nói: “Đem này đảm người đều bắt lại, đưa đến đồn cảnh sát đi, để cho pháp luật trừng phat bon ho.”“Vâng. Chủ tịch!”. Đứng đầu đám người áo đen cùng kinh nói.

Trương Diệu Đông không phục địa mắng: “Mày là ai ! Vì cái gì cùng với ta đối nghịch, lão tử trêu chọc người sao ?Bảo tên đi, xem lão tử không g**t ch*t người.

Ba một tiếng, một bạt tai nặng nề xuất hiện trên mặt Trương Diệu Đông, trực tiếp cho hắn hộc máu, đầu óc cũng bị đánh đến mơ hồ.

“Câm miệng!Chết đến nơi, ngươi còn dám kiêu ngạo?Chủ tịch của chúng ta b*p ch*t ngươi, liền giống như b*p ch*t một con kiến.”Người áo đen lạnh lùng mắng.

Trương Diệu Đông ăn phải mộtcái tát, hắn nhất thời liền tỉnh ra, những người này cư nhiên là gọi hắn Chủ tịch, như vậy xem ra, tên mang mặt nạ hề này thân phận không đơn giản a! Hơn nữa khi hắn nhìn thấyông chủ Kim long đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt thấp thỏm không yên, không dám tiến vào.Thấy một màn như vậy, sắc mặt Trương Diệu Đông càng thêm địa tái nhợt, ý thức được lần này đã chạm phải người không nên chạm vào.

Chính là hắn cũng không rõ, Sở Phi khi nào thì nhận thức được với nhân vật như vậy?Lâm Tử Minh dìu Sở Phi đi ra, quay đầu lại với đám người áo đen nói: “Đem bọn họ toàn bộ đến cảnh sát đi, nếu bọn họ không bị trừng phạt, tôi bắt các người hỏi tội!

Nói xong, hắn liền dìu Sở Phi, cũng không quay đầu lại liền rời đi. Đi không được hai bước, Sở Phi bắt đầu không khống chế được, miệng còn một bên lẩm bầm: “Cho ta, cho ta…”. Nhất thời Lâm Tử Minh sắc mặt đại biển.

Sở Phi nôn ra thứ chi đó giống như màu xanh , bị phun lên cổ Lâm Tử Minh, khiến cho Lâm Tử Minh trong một lúc cơ bắp anh lập tức bị co lại.

Có trời mới biết được Sở Phi như thế này hấp dẫn như thế nào, nếu như không phải là Lâm Tử Minh kịp thời đến nơi thì Sở Phi đã bị tên súc vật Trương Quốc đó làm ô uế

Nghĩ đến điều này, Lâm Tử Minh cảm nhận được một nỗi sợ kéo dài.

Ở đây có quá nhiều người, anh nhanh chóng lấy cái áo khoác ngoài của mình chặn mặt của Sở Phi lại , nói với người bên cạnh nói: “Lập tức sắp xếp cho tôi một căn phòng, đem cho tôi ít nước đá và cái khăn tắm.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 62


Chương 62

Chẳng mấy chốc, đến một căn phòng được bỏ trống, Lâm Tử Minh đặt Sở Phi lên giường, lấy đá và khăn tắm, rồi yêu cầu họ rời khỏi phòng.

Lúc này, hành động của Sở Phi còn lớn hơn, giống như một con bạch tuộc đang cuốn Lâm Tử Minh mặt cô đỏ như là táo tàu mắt cô bị mờ đi cô hoàn toàn mất hết lý trí.

Nhưng anh ta không hề bị mất ý thức, có thể nhìn thấy trong mắt Sở Phi đầy sự đau đớn và xấu hổ khiến cho Lâm Tử Minh lòng đau nhói.Tuy nhiên tinh thần tỉnh táo này chỉ kéo dài một thời gian ngắn rồi biến mất, tác động của thuốc quá mạnh, qua một lúc hành động của Sở Phi càng táo bạo hơn thậm chỉ anh cũng không thể ngăn cô lại được.

Không còn sự lựa chọn nào khác Lâm Tử Minh chỉ còn cách đặt cô lên giường , rồi anh nhanh chóng những khăn tắm vào nước đá để làm ướt, rồi vận sạch hết nước đi, đợi Sở Phi lại quay sang anh lần nữa, thì anh sẽ dùng khăn băng lau mặt, tay và chân cho cô, qua phương pháp làm mát vật lý, để làm mất đi sự kích động của Sở Phi.

Phương pháp này vẫn rất hiệu quả, Sở Phi được là lạnh , kêu lên một tiếng rất lạnh, ánh mắt lờ đờ có tinh thần hơn rất nhiều.

Lâm Tử Minh lấy khăn lạnh làm mát cho Sở Phi, dần dần, những bồn chồn trong cơ thể của Sở Phi bị đè nén lại, tinh thần trong ánh mắt hồi phục trở lại.

Bầu không khí lúc đó rất ngượng ngùng, Sở Phi nhớ lại toàn bộ sự việc, có những thái độ như vậy trước mặt chủ tịch … Chúa ơi, mình đã làm gì vậy trời!

Ngay lập tức, gương mặt của Sở Phi lại biến thành màu đỏ, so với phát tác vừa rồi của thuốc k*ch th*ch còn hiệu quả hơn rất nhiều, tim cô đập thình thịch thình thịch không dừng cảm thấy vô cùng nhục nhãvà xấu hổ.

Lâm Tử Minh cũng thấy rất xấu hổ, hành động vừa rồi của Sở Phi qua thật rất bất thường, nếu không phải vì anh kìm chế được thì lúc này có lẽ hai người đã phạm sai lầm rồi.

“Hụ hạ !”Lâm Tử Minh họ lên hai tiếng nói với một giọng trầm “thuốc trong cơ thể cô bây giờ vẫn chưa hoàn toàn mất đi, tôi khuyên cô vẫn nên đến bệnh viện một chuyển, tôi có thể cử người đưa cô qua đó.”

Sở Phi nghe xong cô chỉ muốn tìm một hố để chui vào, thật xấu hổ! Cảnh tượng mất mặt đó lại bị chủ tịch nhìn thấy thật là không thể chịu đựng được!

Bây giờ cô có chết cũng không sợ chi hết, cả người đang trốn trong chăn dùng hai tay che mặt, không có mặt mũi nào để nhìn chủ tịch nữa.

Bầu khí lại tiếp tục im lặng.

Lâm Tử Minh đã đứng lên và nói: “Tôi còn có việc khác phải làm, Tôi về trước đây.”

“Chờ một chút

Sở Phi nhìn thấy anh dời đi, tâm trạng cô bị lưỡng lự, căng thẳng gọi anh ấy lại .”Vẫn còn chuyện gì nữa?” Lâm Tử Minh lạnh lùng nói.

Sở Phi cắn môi, cô dùng tấm chăn che người lại, cô chỉ để lộ một phần nhỏ khuôn mặt, rụt rè nói, “Cảm ơn chủ tịch”. “uh.”Lâm Tử Minh nhẹ gật đầu, không nói thêm gì, giữ nguyên ảnh hưởng của sự lạnh nhạt vừa rồi.

Sở Phi muốn nói chuyện với anh nhiều hơn, với cái tình hình như bây giờ, rất muốn anh ở lại bên cạnh cô suốt đêm .

“Chủ tịch, những chuyện vừa rồi tôi rất xin lỗi, bình thường tôi không có như thế, tôi…” Sở Phi rất xấu hổ, những lời tiếp theo không thể nói được nữa.

Lâm Tử Minh cười toe toét, không ngờ Sở phi cũng có lúc xấu hổ đáng yêu như vậy, anh nhẹ nhàng gật đầu nói, “Cô sau này nên cẩn thận hơn, xã hội này rát nguy hiểm không phải mỗi lần đều có người xuất hiện kịp thời để cứu cô đâu.”

Sở Phi cúi đầu xuống nhưng kì lạ , rõ ràng đang bị chủ tịch khiển trách, nhưng không hề có xí gì cảm thấy xấu hổ hay giận dữ, ngược lại cô ấy cảm thấy rất ngọt ngào rất cảm động, cảm giác được người ta chiều chuộng và chăm sóc.”Um, tôi về sau sẽ không như thế nữa …” Sở Phi nhẹ nhàng nói, chưa bao giờ cô yếu mềm đến vậy.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 63


Chương 63

Trong tim Lâm Tử Minh rất là khó chịu, trong bốn năm qua, anh đã làm biết bao nhiêu việc để quan tâm cô vậy mà cô cũng chẳng bận tâm hay động lòng, bây giờ chủ tịch Tử Quỳnh chỉ có cứu cô có một lần, thì cô đã cảm động như thế rồi. May mà chủ tịch của Tử Quỳnh chính là anh không thì tốt rồi đầu tự dưng mọc thêm hai cái sừng bự chác I

” Anh có thể ở lại đây với em được không?” Sở Phi thấy Lâm Tử Minhlaij muốn dời đi, cô lấy hết dũng cảm lắm mới dám nói những lời đó.

“Không được, Lâm Tử Minh từ chối cô một cách thẳng thừng.

Sở Phi ngay lập tức bị lạc lõng, lắng nghe Lâm Tử Minh nói “Cô nên gọi chồng cô đến chăm sóc cô và đưa cô đến bệnh viện.”

Nói dứt câu, Lâm Tử Minh không thèm quan tâm tới sở Phi nữa, lập tức dời đi.

Sở Phi nhìn anh dời đi, trái tim cô rất thất vọng, giới bỗng nhiên cả thế giới như sụp xuống trong sự tối tăm.

Ây! Mình bị sao vậy trời ? Người ta đường đường làchủ tịch của Tử Quỳnh, chả có nhẽ đi thích một người như mày như? Còn nữa, Sở Phi mày là gái đã có chồng, bớt mơ tưởng đi, phải biết giữ phong cách của một người phụ nữ ISở Phi dùng lực lắc lắc đầu, muốn cho hình ảnh về chủ tịch ra hết khỏi đầu mình, nhưng mà làm như thế nào đi nữa cô cũng không thể làm được. Trải qua đêm nay cô càng không thể nào bỏ đi được hình bóng của chủ tịch Tử Quỳnh.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô ấy vẫn không gọi cho Lâm Tử Minh, mà lại đi gọi Tần Dao, để Tần Dao qua đón mình.

Tần Dao là bạn thân của cô ấy, trong hoàn cảnh này là tốt nhất vẫn là để cho cô ấy đến đây đón mình, còn về Lâm Tử Minh thì thôi bỏ đi cho rồi.

“Xin chào, Tần Dao, cậu bây giờ có rảnh không? Có thể đến KTV Kim Long để đón tớ được không.……….sự việc có chút phức tạp, cậu đến đây tớ sẽ giải thích với cậu sau. “Sở Phi nói thêm, “Đúng rồi, trên đường đi tiện đường mua giùm tớ bộ quần áo nữa nha..………

Không bao lâu, Tần Dao đã đến đó, cô ta giờ nãy vẫn chưa có ngủ mà đang ở nhà tìm kiếm chiến lược, làm sao trong thời gian ngắn nhất có thể hạ gục được Lâm Tử Minh.

Thật ra, cô ta nhận được điện thoại của Sở Phi không có muốn đến đó, mà giờ cô ta đã quyết địnhTường Vi vượt tường rồi, giờ đến gặp cô ta, thật là

kì lạ mà .Nhưng trên điện thoại giọng Sở Phi giống như là van xin, cô ta cũng không nỡ từ chối, nên phải qua đó. Khi Tần Dao thấy Sở Phi nằm trên giường, với vẻ mặt cổ quái lạ lùng nói : “Sở Phi, cậu hôm nay hẹn với anh đẹp trai nào thế, làm gì mà dữ vậy.”

Cô ta có chút hài lòng, nếu như Sở Phi thật sự hẹn với anh đẹp trai nào đó, tin này đồn thổi đến tại của Lâm Tử Minh,thì cô ta sẽ có cơ hội tốt hơn.

Sở Phi giận dữ nói : “Hẹn hò cái rắm ấy, tớ đây là…”

Sau đó, Sở Phi kể toàn bộ sự việc cô đã trải qua trong tối đó cho Tần Thanh nghe, xong vỗ ngực mình trong sự sợ hãi, nói: “ thật may có chủ tịch của Tử Quỳnh kịp thời xuất hiện không thì tao đã xong đời rồi!

Tần Dao nghe xong, thái độ của cô ta rất khó chịu.

Sở Phi nhìn thấy thái độ đó của Tần Dao, tưởng cô ta không tin gấp gáp giải thích, “Tần Dao, câu không tin tớ nói à, cậu hiểu con người tớ mà, tớ không bao giờ làm mấy cái trò vô sỉ đó đâu!”

Tần Dao chủ khinh bỉ nói: “ Vô sỉ? Nhìn mày xem, cậu dám nói cậu không thích chủ tịch Tử Quỳnh?

Sở Phi chìm vào im lặng.

Câu nói của Tần Dao khiến cô không thể bác bỏ được, mặc dù cô rất muốn bác bỏ nó.

“Tớ không biết …” Cuối cùng cô cũng chỉ đưa ra được câu trả lời như vậy.

Tâm trạng của Tần Dao rất tồi tệ, vô cùng tồi tệ.

Ban đầu cô nghĩ rằng mối quan hệ của Lâm Tử Minh với Sở Phi đã tan vỡ, sẽ sớm ly hôn, như thế tình cô ta sẽ có một cơ hội, nhưng thật bất ngờ không thể tưởng tượng được, Lâm Tử Minh lại dùng tư cách là chủ tịch của Tử Quỳnh để tiếp cận Sở Phi, hơn nữa vừa rồi Sở Phi còn thích Lâm Tư Minh
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 64


Chương 64

Mặc dù cô ta không biết tại sao Lâm Tử Minh không trực tiếp nói ra danh tính thực sự với Sở Phi, nhưng vấn đề này đối với cô ta đó là một tin xấu.

“Phi Phí, thực sự cậu không biết chủ tịch của Tử

Quỳnh là ai ?” Tần Dao cố ý thăm dò .

Sở Phi lắc đầu: “Tớ không biết, tớ chỉ gặp anh ấy có hai lần, anh ấy đều đeo mặt nạ Tuy nhiên, tớ cảm thấy rằng anh ta dường như có một chút gì đó là thích tớ.”

Trong câu cuối cùng, giọng cô giảm xuống rất nhiều, cúi đầu xuống, mặt một chút đỏ, nhìn Tần Daomắng mỏ cô.

Có thể xác nhận là Sở Phi không biết Lâm Tử Minh là chủ tịch Tử Quỳnh, đối với cô ta đó là một cơ hội tốt, ít nhất vẫn có cơ hội, cô ta đảo mắt nói : “ cho tớ xin, người ta là chủ tịch của đài truyền hình Tử Quỳnh, đắp lên người cả cả mấy chục tỷ, làm sao có thể thích cậu được? Cậu nghĩ coi, anh ta là một ông chủ lớn, cô gái nào mà chả chơi được . Hơn nữa còn là mở công ty giải trí, có rất nhiều ngôi sao nữ, riêng tư mà nói cũng không biết là đã chơi qua bao nhiêu thiếu nữ rồi.

Sở Phi nghe xong rất không thoải mái, bác bỏ: ” tớ cảm thấy anh ấy không phải người như vậy.”

Tần Dao cũng khinh bỉ nói rằng: “cậu nghĩ cảm giác đó là sự thật ? đó chỉ là cái suy nghĩ viển vông của tớ mà thôi, rất đơn giản, nghĩ đi là biết, bọn con trai ấy mà nghĩ về phần dưới của cơ thể bọn họ như là nhưng con thủ, có tên nào có nhiều tiền mà không ăn chơi chác táng ? Người ta còn là chủ tịch của Tử Quỳnh có nhiều nhất đó là tiền, chỉ cần anh ta vẫy tay một cái là không biết có bao nhiêu phụ nữ tới chạy tới. Những thằng con trai được gọi là chung tình toàn là những thằng không có tiền mà thôi! Xa vời không nói làm chi, chồng cậu Lâm Tử Minh, nếu anh ta có chút tiền thì không biết anh ta sẽ vui chơi đến cỡ nào.”

“Lâm Tử Minh chắc không có đâu ?” Sở Phi caumày.

Tần Dao nói dối và không chớp mắt, “Làm sao không thể ? trước kia tớ đến nhà cậu vài vần, Lâm Tử Minh nhìn cứ nhìn chằm chằm tớ, nhân lúc cậu không có ở đó bắt chuyện với tớ, thậm chí còn chạy qua ngồi cạnh tiếp cận tớ, tớ không nói với cậu mà thôi.”

Nhìn thấy mặt của Sở Phi tối xầm xuống, Tần Dao rất vui mừng, tự thưởng cho mình một like, li dán thành công.

“Cái thứ làm người khác kinh tởm!” Sở Phi mắng một tiếng, trên mặt là cả nghìn sự ghê tởm sau đó cô nói: “Tớ vẫn nghĩ chủ tịch của Tử Quỳnh không phải là một người như vậy, nếu như anh ta tồi như vậy thì đêm đó anh ta có thể chiếm đoạt tạo một cách dễ dàng rồi, tại sao lại phải bỏ qua cho tao?”

Tần Dao nói, “Tao nói mi không hiểu đàn ông rồi, giống như Lâm… Chủ tịch của Tử Quỳnh “Hoa Hoa công tử”, đã chơi với đủ loại phụ nữ, bây giờ anh ta đã thoát khỏi vị giác thấp kém và theo đuổi những thứ mới hơn, về mặt cảm xúc chơi bời mày vậy đó. Đợi khi cậu hoàn toàn yêu anh ta, anh ta sẽ đá cậu một phát, tận hưởng sự khổ sở của cô.

Mặt của Sở Phi trắng bệch, “Thật sự sẽ như thế ?”

Tần Dao che đi sự vui mừng của mình, “Tớ có cầnthiết để lừa cậu không?”

Sau một khoảng thời gian, giọng nói của cô ta dịu giọng đi rất nhiều, nói với cái giọng quan tâm chu đảo: “Phi Phi, chúng ta là bạn tốt của nhau, đều vì muốn tốt cho cậu, tớ không làm hại cậu đâu. Chủ tịch của Tử Quỳnh còn chưa có kết hôn, còn gần gũi với cậu, rõ ràng là có âm mưu gì đó với cậu, giờ cậu thích hắn, đều là nằm sẵn trong kế hoạch của hắn rồi: Để tránh những bi kịch trong tương lai, tớ nghĩ cậu nên lập tức vạch một ranh giới với chủ tịch Tử Quỳnh , sau này hãy bỏ đi khi gặp hắn ta. Còn với Lâm Tử Minh cũng chẳng phải lại tốt đẹp gì nhanh chóng li hôn với hắn đi!”

Bên này Lâm Tử Minh, sau khi anh ta ra khỏi KTV Kim Long, vẫn luôn chờ điện thoại của Sở Phi, nhưng đợi rất lâu rồi cũng không có thấy Sở Phi gọi điện, đúng lúc anh định gọi cho Sở Phi thì thấy Tần Dao đang vội vã chạy vào KTV Kim Long, anh ta nhấc điện thoại lên và đặt nó xuống lần nữa, anh ta thở dài tức giận, xem ra mình vẫn chưa đi vào trái tim của Sở Phi, xảy ra chuyện lớn như vậy cô ấy thà gọi cho Tần Dao, cũng không muốn gọi cho anh. Đúng là một người chồng thất bại.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 65


Chương 65

Qua thêm một lúc, thấy Tần Dao và Sở Phi từ trong KTV Kim Long đi ra .Sau đó, Vương Về Củy cũng từ trong KTV Kim Long đi ra, cay lên xe, kinh trong nói chủ tịch, tôi giải quyết mọi việc xong rồi bạn Trương Tử Đông lần này phải đi trồng cây dâu dâm rồi, không ba thì năm năm cũng không ra ngoài được

Lâm Từ Minh gái đầu hài lòng, ” Việc này anh đã lam rat tot

Vương Vệ Quy sung sướng khuôn mặt mập út của anh ta cười mà như là biến thành hoa cúc.” Đều là chủ tịch anh đây rồi tôi

Lâm Từ Minh, không nói tiết nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc này, Vương về Quy lại nơi. Chủ tịch Hàn Kim Long nói rằng muộn mời anh đi ăn hỏi, làm quen với anhh, anh coi…

“Tôi không có thời gian Làm Từ Minh trực tiếp từ

Nụ cười trên mặt Vương Về Quy cứng lại. “Được rồi, vậy tôi đi từ đời bàn ta

Sau một thời gian, Làm Từ Ninh lại nói. “Khi nào ?

“Ai?”Vương Về Quy choáng vàng, hắn lập tức trả lời : “Thời gian phụ thuộc vào anh“Thế thì ngày mai đi. “Lâm Tử Minh nói

“Được rồi, được rồi tôi sẽ đi trả lời hắn ta.”Vương Về Quỹ lập tức quay lại KTV Kim Long, mấy phút sau lại đi ra, Hàn Kim Long đuổi theo anh ta với sự phấn khích trên mặt tiễn Lam Tử Minh rời đi.

Hàn Kim Long là ông chủ của KTV Kim Long, cũng không được coi là có nhiều tiền, ngoài việc mở KTV Kim Long, chủ yếu dựa vào cải sòng bạc, cũng được coi là dân có máu mặt, quen biết hắn cũng không phải là chuyện xấu, có lẽ sau này có thể giúp đỡ anh

Về đến nhà lúc đó cũng đã là 12h đêm, Sở Phi đến tận 1h đêm mới về đến nơi, rõ ràng cô ấy rất mệt mỏi và kiệt sức, chả còn nhớ gì nữa.

“Vợ, em về rồi

Làm Tử Minh chủ động tới giúp Sở Phi cầm túi xách, nở nụ cười ấm áp nói

Truyền nước hơn một giờ đồng hồ tại bệnh viện, vừa mới từ viện về cô vừa mệt vừa buồn ngủ, lười nhác gật đầu.

Lâm Tử Minh lấy cốc trà đã pha sẵn bưng đến cho Sở Phi, ấm áp nói, ” Vợ, thôi nào, uống ít trà nóng đi, cơ thể sẽ tốt hơn.”Sở Phi nhìn vào ánh mắt nhân ái của Lâm Tử Minh, cô có chút cảm động, nhưng ngay lập tức cô nhớ tới lời Tần Dao nói, một chút cảm động này lập tức biến mất, đặt cốc trà xuống “Tôi không khát”

Lâm Tử Minh cũng chẳng nghĩ gì nhiều về chuyện đó anh chỉ nghĩ Sở Phi vẫn còn không vui vì sự việc tối nay.

“Tối nay anh sẽ ngủ trong phòng khách, đừng vô phòng tôi.”Khi Lâm Tử Minh muốn nói chuyện trong phòng với vợ của mình, đột nhiên cô nói một cách lạnh lùng, gương mặt đầy sự ghê tởm.

Lâm Tử Minh bị sửng sốt, đây là tình huống gì? Cũng đâu có chọc gì cô ấy đâu?

Không còn cách nào khác, ảnh phải ngủ lại trên ghế sa pha thêm một đêm nữa.

Ngày hôm sau, Lâm Tử Minh đi ăn cùng với Hàn Kim Long ở Juarez. Hàn Kim Long bao trọn gói chỗ sang trọng nhất của quán, đặc biệt tiếp đãi Lâm Tử Minh.

Hàn Kim Long năm nay đã 60 tuổi rồi, nhưng nhìn hắn ta chỉ giống như 50 tuổi, hắn chăm sóc rất tốt.

Nói đến Hàn Kim Long hắn là một người rất lanh lợi, từ năm 15 tuổi đã đi ra đời làm việc, hơn 10 năm nay, làm không dưới trăm công việc, rất là thành thật, nhưng mà chẳng có khởi sắc gì hết, người phụ nữ của hắn bị ông chủ làm nhục, hắn trực tiếp cắt của ông chủ, bị nhốt vào tù mấy năm trời, sau khi được thả ra ngoài hắn ta thay đổi rất nhiều, thứ nhất thay đổi cái tính thật thà và tốt bụng của hắn, trở thành trơn chu và sảo quyệt, dựa vào thủ đoạn của mình, tầm 40 tuổi trở thành người có tiếng tăm, kinh doanh càng ngày càng lớn, không những mở một sòng bài mà còn mở một KTV. Ở thành phố Hoa không được coi là quá đỉnh nhưng cũng không phải hạng vừa, Lâm Tử Minh còn nhớ rất rõ , mấy năm trước người của Sở Gia có đắc tội với Hàn Kim Long, lúc đó Sở Gia rất sợ hãi, sau đó Sở Quốc Đông phải tự mình bưng trà và đền rất nhiều tiền cho hắn sự việc mới qua nữa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 66


Chương 66

Thật không ngờ bây giờ người mà Sở Gia đắc tội khiđó Hàn Kim Long, ở trước mặt Lâm Tử Minh cung cung kính kính, tư thế cư xử đều rất thấp hèn, hắn cùng Vương Vệ Quy đều gọi anh là chủ tịch.

Bữa cơm này Lâm Tử Minh ăn rất chi là đã đời, Hàn Kim Long nịnh nọt anh, hơn nữa rất lợi hại, không có để lạ một chút dấu vết nào, nhưng cũng không làm người ta phản cảm, không thể không nói, Hàn Kim Long có thể ngồi lên được cái vị trí như ngày hôm nay vẫn là có chút lợi hại.

Gần đây cuộc sống của Sở Hạo tốt, thu nhập tới 200 triệu, trong lúc Sở Gia bị sụp đổ đã mua lại, nhiều nhà thương gia tìm đến hợp tác, mọi thứ trở lại như ban đầu, trong thời gian ngắn có nhiều lợi nhuận, hắn cũng lấy được hoa hồng của mình. Nghèo khổ bấy lâu bây giờ có tiền rồi, hắn dùng cả hàng hàng chục triệu nhân dân tệ đến quán Bar uống rượu, còn bao cả em học sinh đại học, vui chơi đã đời.

Điều sung sướng nhất là hắn ta và bạn của hắn đến sòng bạc của Hàn Kim Long đánh bạc thắng hàng trăm ngàn đô-la trong hai ngày qua, rất chi là đắc У đến đi bộ cũng như đang có gió thổi vậy, trên mặt khắc rõ hai chữ đắc ý.

Hôm qua, khi gia đình ra ngoài để ăn, hắn ta thấy Sở Phi mang thức ăn thừa về đã chế giễu Sở Phi.

Sở Gia họp mặt.Sở Hạo báo cáo hiệu suất gần đây cho mọi người, đắc ý nói: nói cho cả nhà một tin vui, kinh doanh của gia đình ta đã trở lại bình thường rồi, không cỉ có thế, thời gian trước, đối thủ cạnh tranh với gia đình ta, vì làm ăn không đàng hoàng, thiệt hại còn nhiều hơn cả nhà chúng ta, bây giờ đã bị phá sản rồi! Cũng có thể nói rằng, Sở Gia ở thành phố Hoa bây giờ không có đối thủ cạnh tranh nữa! Trong tương lai, hiệu suất của chúng ta sẽ tiếp tục đạt mức cao hơn, tôi tin rằng chúng ta có thể mở rộng và xây dựng nhiều nhà máy vào năm tới.

Nghe hắn ta nói, tất cả cổ đông của Sở Gia đều vỗ tay, bao gồm cả Sở Phi cô ấy cũng là một trong những cổ đông, chân thành cảm thấy hạnh phúc.

Sở Gia có thể sống sót lần này, có thể nói rằng phần lớn là do công lao của cô, nếu không phải do cô mượn được 200 triệu nhân dân tệ, thì bây giờ Sở Gia cũng đã không còn.

Cô đang chờ đợi sự biểu dương của ông nội, mặt cô vô cùng hạnh phúc.

Tuy nhiên, khi Sở Quốc Đông đứng dậy, không nhắc đến cô ấy một lần nào, và toàn bộ công lao đều đưa sang cho Sở Hạo, “Sở Hạo nói đúng lần này gia đình chúng ta đại nạn không chết, phải cảm ơn Sở Hạo, là hắn trong lúc Sở Gia gặp nạn đã đứng lên đi cầu xin các chủ nợ. Trong khoảng thời gian đó, chạyqua chạy lại, kéo về cho công ty rất nhiều đơn hàng lớn. Nào cả nhà ta cho Sở Hạo một chàng pháo tay.

Nói xong, ông ấy dẫn đầu vỗ tay.

Sở Phi cau mày, cô thấy rất khó chịu, cô biết ông nội rất kì quặc, nhưng mà như thế cũng thật là lợi hại quá đi.

Cô ấy nhịn , không có bất kì hành động nào, hy vọng ông nội có thể nhắc đến cô ấy dù chỉ là một câu, dù là một câu thôi cũng tốt rồi.

Nhưng mà cô đợi chờ rất lâu, ông nội không có nhắc đến tên của cô, ánh mắt nhìn cô cũng rất là lạnh nhạt.

Tại sao chứ, dựa vào cái gì, cô không phục, thật sự là không phục.

Nhưng tính cách của cô ấy im lặng, mặc dù cô ấy không phục, cô ấy không đứng lên nhiều lời

Công việc gia đình bắt đầu kiếm tiền được nhiều tiền, không nhớ đến công lao của cô cũng thôi đi, những lời nói tiếp theo của ông nội khiến cô chịu không nổi.

“Như tôi vừa nói, gia đình ta có thể vượt qua được khó khăn lần này, công lao của Sở Hạo là lớn nhất, nên là chúng ta phải phân chia lại cổ phần.” Sở QuốcĐông nói: “ Hoa Hùng cổ phần quá nhiều, chiếm những 50% cổ phần, điều này đối với mọi người là không công bằng. Tôi quyết định lấy 10% cổ phần của Hoa Hùng cho Sở Hạo”

“Cái gì?” Sở Phi lúc đó không nhịn nổi nữa, đứng lên nói: “Ông nội, tại sao lại lấy cổ phần của tụi cháu?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 67


Chương 67

Bên kia Sở Hoa Dấu dạp bàn la lên : “Sở Phi, mày có thái độ gì thế? Ai dạy mày nói chuyện với ông nội như thế, không biết lớn nhỏ là gì?!

Mặt của Sở Quốc Đông sầm lại, nhìn chằm vào Sở Phi nói: “Chúng mày vốn dĩ chỉ có 5% cổ phần.”

Sở Phi cau mày nói, “Nhưng thưa ông nội, ông đã hứa với cháu khi cháu mượn được 200 triệu nhân dân tệ từ Vương tổng, ông sẽ cho chúng cháu thêm 10% cổ phần!”

“Đúng, ba, chẳng phải tất cả đã đồng ý…” Sở Hoa Hùng không can tâm nói.

” Mày im đi! Sở Quốc Đông trợn mắt nhìn, Sở Quốc Hoa mặt tái mét cúi thấp đầu, không dám nói gì nữa

“Mày còn có mặt mũi nói vậy nữa ? Sử Quốc Đông nói với một gương mặt lạnh lùng: “Bây giờ ngoài kia họ đều đang đồn thổi nói rằng có một người phụ nữ bản thân để thay đổi vận mệnh của Sở Gia, danh tiếng của Sở Gia đều bị mày phá hoại hết rồi.”Sở Phi kích động : “Cháu không có!Cháu đã giải thích với mọi người rồi, chủ tịch của hãng phim điện ảnh Tử Quỳnh không có động vào cháu, cháu trong sạch!”

Chu Hạo nói với giọng mỉa mai:”Nói còn hay hơn cả hát, có ai tin mày không ? mày thực sự nghĩ là chúng tạo đều ngu à? Chủ tịch Tử Quỳnh không có động vào mày mà còn cho mày mượn không 200 triệu nhân dân tệ.

Sở Phi cũng không muốn tranh luận, Sở Quốc Đông trực tiếp đập tay xuống bàn nói: “Được rồi, vấn đề này quyết định như vậy . Sở Phi, mày sau này ở nhà lấy hoa hồng là được rồi, không cần đến công ty nữa

Nghe được chuyện này, Sở Phi nhịn không nổi nữa rơi lệ, chạy ra khỏi cuộc họp.

Sau khi cuộc họp gia đình kết thúc, Sở Hạo trở thành người thắng lợi lớn nhất, để chúc mừng điều đó ngay tối hôm đó, hắn đã đi đến sòng bạc Kim Long để đánh một trận thật lớn.

Hắn nghĩ rằng hắn gần đây vận may của hắn rất tốt, chắc chắn sẽ thắng lớn, thế nhưng chưa gần hai tiếng đồng hồ hắn đã thua hết mấy trăm triệu thắng lần trước, hắn không can tâm, tiếp tục đánh tiếp, muốn thắng lại tất cả số tiền đã thua , láy lại được thìsẽ không chơi nữa, nhưng hình như vận may của hắn hai ngày trước đã dùng hết rồi, chưa đến một tiếng hắn lại thua thêm mấy trăm triệu nữa .

Theo tình hình này hắn đã đặt cược số hoa hồng của công ty bữa trước vào trong ván bạc này.

Hắn đâu có thể chấp nhận được sự thật này, ngay tại đó nghiến răng nghiến lợi, mượn của sòng bạc 50 triệu nhân dân tệ, tiếp tục đánh tiếp.

Hơn nữa 50 triệu nhân dân tệ này, chưa đến nửa tiếng đồng hồ hắn lại để thua sạch sẽ.

Nhìn thấy tình hình như vậy, bạn hắn khuyên hắn không nên đánh nữa, kết quả bị hắn thô bạo đẩy ra, bạn hắn cũng điên lên rồi nhìn hắn thảm hại ra sao.

Kết quả trong một ngày hắn thua mất 300 triệu nhân dân tệ

Ba trăm triệu đối với hắn mà nói, đó là một số tiền rất chi là lớn, hắn không dám nói với bất cứ ai, nếu như ông nội hắn biết, sẽ bị ông nội hắn bẻ gãy chân.

Nhưng tiền của Hàn Kim Long hắn cũng không dám không trả, dù sao Hàn Kim Long ở thành phố Hoa cũng nổi tiếng là một con sói ác độc, một khi mà đắc tội với hắn thì cũng đừng mong được sống yên ổn.Vì vậy hắn lấy trộm của công ty 50 triệu nhân dân tệ, trong đó 10 triệu đưa cho Hàn Kim Long để trả lãi suất, 40 triệu còn lại là tiền để hắn tiếp tục đánh bạc, muốn lấy lại số tiền thu cua ngày hôm qua thắng lại, lấy lại được rồi thì sẽ không đánh nữa và dời khỏi sòng bạc, không bao giờ quay lại nữa.

Chỉ là hắn đã dấn thân vào sâu hơn mà thôi, làm gì có chuyện là dễ dàng mà ra khỏi cái hố sâu đó, không có bất kì ngoại lệ nào, hôm nay hắn lại thua thêm 500 triệu nhân dân tệ.

Hẳn mượn Hàn Kim Long 450 triệu nhân dân tệ, cộng thêm 300 triệu nhân dân tệ hôm trước thành 750 triệu nhân dân tệ, một ngày lãi là hơn 20 triệu nhân dân tệ.

Tâm trạng hẳn hoảng loạn, hắn làm sao mà trả nổi được.

Nhưng hắn cũng không thể không trả tiền, vì vậy hắn lại cắn răng lấy trộm của công ty thêm 100 triệu nhân dân tệ, trong đó 30 triệu trả tiền lãi cho Hàn Kim Đông, 70 triệu còn lại để là tiền đánh bạc, mong rằng mình sẽ lấy lại được toàn bộ số tiền đã mất.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 68


Chương 68

Hắn thắng lại được tiền rồi hả? Tất nhiên là không rồi, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, hôm nay hắn thua nhiều nhất, không những thua sạch 70 triệu trong tay, còn thua thêm 800 triệu nhân dân tệt Cộngthêm tiền đợt trước thua 750 triệu tổng cộng là 1550 triệu nhân dân tệ, tiền lãi một ngày lên đều hàng con số trăm triệu nhân dân tệ.

Cuối cùng, hắn chịu không nổi nữa.

Tối nay là một bữa tiệc hàng tháng của Sở Gia. Sở Hạo tâm trạng không tập trung, thường xuyên đơ đăng. mặt trắng bệch đổ mồ hôi.

“Sở Hạo, con bị bệnh à? Sắc mặc trông không có được tốt, Sở Hoa Dấu hỏi

Sở Hạo đúng đơ người nhìn về phía trước, không có trả lời Sở Hoa Dầu, thu hút sự lo lắng của Sở Hoa Dầu, dùng tay đặt lên trán hắn, ngạc nhiên nói : Sao trán con lạnh ngắt vậy, còn chảy nhiều mồ hôi vậy!

Những người khác thấy chạy qua.

Sở Hạo lúc này mới lấy lại được tinh thần, lắc đầu nói: “châu, cháu không sao

Sở Hoa Dầu lo lắng: “còn nói không sao, chảy nhiều mồ hôi như thế kia, có phải là gặp phải chuyện gì không?

“Đúng đó Sở Hạo, cháu có bị gì thì cứ nói với mọi người

Sở Hạo cười nói : “ Làm gì có chuyện gì đâu, tối hôm qua ở lại công ty tăng ca, không chú ý thức cả đêm, tối nay ngủ sớm là được ấy mà, mọi người không cần lo lắng.

Sở Hoa Dấu nghe thấy thế, xoa đầu hắn rồi cười, cóvề nghi ngờ. Sở Hạo là con trai ông, nhìn hắn lớn lên từ nhỏ, ông rất hiểu tích cách của hắn, là một thằng lười nhắc ăn vào máu rồi, lúc đi học cũng thường xuyên trốn học, tốt nghiệp xong đi làm 3 ngày thì trong đó hai ngày chơi điện tử, không giống như ở lại công ty tăng ca thâu đêm.

Nhưng Sở Hạo mấy ngày nay đúng là rất muộn mới về nhà, hôm qua cũng không có về nhà, ông ấy còn tưởng hẳn cùng bọn bạn chó má của hắn đi chơi đâu đó không, nhưng nhìn thế này thì là hiểu nhầm hắn rồi.

Trong một lúc rất hài lòng, Sở Hạo cuối cùng cũng trưởng thành, ông ấy vỗ vào vai Sở Hạo nói, “Công việc rất quan trọng, nhưng con phải chú ý đến cơ thể con, con không thể làm tổn hại đến cơ thể mình như thể, hiểu chưa?”

Những người khác cũng khuyên, họ nói: “Phải đó, Sở Hạo, cháu là linh hồn của Sở Gia, Sở Gia còn đang đợi cháu phát sáng nữa.”

Sở Hạo được họ ca ngợi sung sướng, gương mặt mim cười, người cũng không có suy sụp như lúc nāy.

Về phía Sở Phi, trạng thái cũng không đúng, đãng trí và cau có.Nói thẳng ra thì tối nay cô cũng không muốn đi ăn tối với gia đình, nhưng bây giờ chứng kiến thêm cảnh này Sở Quốc Đông và Sở Hoa Dấunói những lời ác ý ghê tởm, nhưng mà ba của cô cử kéo cô đến đây, nên cô ấy cũng đành phải đến

Cô ấy không nói việc đỏ cho Lâm Tử Minh vì không cần thiết, cho dù có nói cho Lâm Tử Minh thì chuyện gì sẽ xảy ra? Làm Tử Minh giúp được gì không?

Khi Lâm Tử Minh nhìn thấy cô không vui, hiền dịu quan tâm chiều chuộng cô, hỏi cô có phải đã gặp chuyện gì không vui, nhưng Sở Phi không thèm quan tâm đến anh, khi mà anh gặng hỏi thêm, thì cảm thấy rất phiền phức, “Lâm Tử Minh, tôi nói là anh phiền quá đi, tôi đã nói không có chuyện gì rồi, còn nữa, thật sự mà có người bắt nạt tôi đi nữa, thì anh có thể giúp tôi như?

Bởi vì cuộc họp gia đình lần trước cô ấy bị tước cổ phần và bị đã khỏi hội đồng quản trị, tâm trạng cô không tốt, vẫn rất tức giận, bị Lâm Tử Minh hỏi dồn dập như vậy cô bực mình, quát lên khiến rất nhiều người của Sở Gia nghe thấy, cười nhạo.

“Nhìn đì nhìn đi, đây không phải là thằng con rể vô dụng của Sở Hoa Hùng, làm sao lại bị Sở Phi mắng nữa rồi?Ha ha…
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 69


Chương 69

“Ha ha, đây không phải là cuộc sống hàng ngày của họ à, hai hôm trước Sở Phi bị đá ra khỏi cuộc họp hội đồng quản trị, bây giờ cũng không thể làm gì được, cục tức này đầu bị trút lên người Lâm Tử Minh rồi, thật sự là một cặp đôi tuyệt vời.”“ Nhìn thấy họ là thấy mắt mặt rồi, một thằng chồng vô dụng, bốn năm nay không có công ăn việc làm, vợ thì đi ngủ với người khác, hợp đôi, hợp đôi mà, hahahahh…..”

“Đúng là cặp đôi hoàn hảo.”

“Chưa kể đây là bữa tiệc của Sở Gia, hắn qua đây làm gì?”

Bởi vì vô sỉ đó, nghe nói hắn ở nhà toàn là ăn đồ ăn còn dư, bây giờ hắn có cơ hội tới khách sạn và ăn một bữa no nê, hắn phải nhanh chân chạy đến chứ, quan tâm gì đến trơ trẽn nữa.”

Có rất nhiều người của Sở Gia chỉ chỉ trỏ trỏ Sở Phi và Lâm Tử Minh đàm tiểu họ, lấy họ ra làm niềm vui của mình.

Quan điểm này, mặt của Sở Phi càng tệ hơn, đối với Lâm Tử Minh càng thêm phần hán ghét và khó chịu. Cô cũng cảm thấy Lâm Tử Minh đúng là cái đồ mặt dày, tối hôm nay là bữa tiệc của Sở Gia, cô là người của Sở Gia mà còn không muốn đến, ngược lại Lâm Tử Minh chỉ là một thằng con rể còn có mặt mũi đến đây, rò ràng biết là sẽ bị chê cười mà vẫn còn đến để ăn nữa .

Bây giờ cô nghĩ đến chủ tịch của Tử Quỳnh, nếu nhưđó là chủ tịch Tử Quỳnh, đến những nơi như thế này, chắc chắn sẽ khiến tất cả ngậm miệng lại và cung kính một cách lịch sự.

Thật không may, cô hiện tại cũng chẳng có thông tin liên lạc của chủ tịch Tử Quỳnh.

Nghĩ đến điều này, cô lại thở dài và chán nản.

Lâm Tử Minh không chú ý nhiều đến sự chế nhạo của Sở Gia. anh đến bữa tiệc này chỉ đơn thuần đi cùng Sở Phi, không thì anh cũng lười để đến đây, còn việc đến ăn tối?Thế thì quá buồn cười rồi, những cái khác không nói làm gì, hai ngày trước Hàn Kinh Long mời bữa cơm ở Juarez đó cũng không biết gấp bao nhiêu lần chỗ này nữa.

Nhưng mà anh đã nghe được những tin tức có ích , lập tức hỏi Sở Phi: “Phi Phi, em bị đá ra khỏi cuộc họp hội đồng quản trị? Dựa vào đâu chứ, lần này Sở Gia có thể vượt qua từ cõi chết, không phải đó là công lao của em?”

Lâm Tử Minh đều vì Sở Phi mà cảm thấy bực bội.

Anh rất giận dữ, anh cho Sở Gia mượn 200 triệu, hoàn toàn là vì nể mặt Sở Phi, nếu như không phải là Sở Phi, thì anh cũng chẳng thèm quan tâm đến sự sống chết của Sở Gia.

Sở Phi nghe xong, mặt cô đỏ bừng lên, càng thêmâm ức, “ Dù là công lao của tôi thì cũng làm gì được, bọn họ đã tính toán hết rồi, không những đá tôi ra khỏi hội đồng quản trị mà còn nói tôi là người phụ nữ bại hoại đi ngủ với người đàn ông khác làm phá hoại danh tiếng của Sở Gia.”

“Cái gì?”Khi nghe được điều này, Lâm Tử Minh bực bội, đứng lên, rất giận giữ nói : “ họ làm sao có thể như thế cướp hết công lao rồi còn báo thù nữa,

không được tôi phải đi tranh luận với họ l

“Mày định làm gì vậy? Quay lại đây cho tao!” Sở Hoa Hùng kéo anh ta lại, trợn mắt quát, “đừng có gây rắc rối cho tao nữa”

Liễu Tô Hồng cũng nói: “Lâm Tử Minh, mày chỉ là một thằng rể, không biết khả năng của mày đến đâu à, mày muốn tranh luận cùng họ, cổ phần của nhà này cũng mất hết vì cái tranh luận của mày đó, đến lúc đó chúng tạo không có tiền nữa mày cứ đợi gió Tây Bắc mà ăn đi!”

Lúc đầu Sở Phi hơi cảm động, cô ấy cảm thấy Lâm Tử Minh đang quan tâm cô, giờ nghe những mẹ mình nói xong, một chút cảm động đó biến mất một cách sạch sẽ, cảm thấy Lâm Tử Minh không có não, việc thành thì ít mà hỏng việc thì nhiều.

Lâm Tử Minh gấp gáp nói, “nhưng cũng không thể để bọ họ bắt nạt Sở Phi, như thế đối với Sở Phi mà nói là không công bằng.”Sở Phi nói với cái giọng lạnh lùng, “Anh có thể làm gi được nữa?”dựa vào anh đi tranh luận với họ, sau đó nhận thêm sự nhục nhã, khiến chúng tôi bị đuổi ra ngoài đúng không? Lâm Tử Minh, tao nói mày cũng hơn 20 tuổi rồi, có thể trưởng thành hơn một chútđược không, đừng gây rắc rối cho tao nữa!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 70


Chương 70

Lâm Tử Minh rất khó chịu, nhưng anh ta cũng không thể nói được gì.

Có thể nhìn thấy trong bữa tiệc này nhà Sở Hoa Hùng đã bị họ cô lập , xếp vào một góc, thật ra là người của Sở Gia không ai muốn đến ngồi, món ăn cũng ít hơn những bàn khác.

Trong trường hợp này, Sở Hoa Hùng vốn hèn nhát, trong lòng không muốn, cũng không dám than phiền. Còn phía bên bàn chính, tất cả người nhà Sở Gia đều đến mời rượu Sở Hạo, không ngớt lời khen ngợi Sở Hạo.

Nhưng lúc này, Sở Hoa Dấu nhận được một cuộc điện thoại, đột nhiên mặt ống thay đổi, đột nhiên đứng dậy, mất giọng nói : “Các người nói gì?”Tin tức có chính xác không? khi nào?nói rõ ràng coi!”

Những người khác bị hành động của ông ta họa hết hồn, Sở Hạo run sợ, thái độ vui vẻ đắc ý vừa rồi biếnmất, hoảng sợ, xuýt nữa ngã xuống đất.

Hành động của hắn không nhỏ, nhưng hầu hết tất cả mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về phía Sở Hoa Hùng, vì thế không thấy được sự bất thường của hắn.

Cũng không phải là tất cả mọi người đều không biết, có Lâm Tử Minh đã cảm nhận được, anh nhắm mắt suy nghĩ một chút, lập tức hiểu ra, đây rõ ràng là Sở Hạo đang có biểu hiện cuả sự hoảng loạn, cuộc gọi cho Sở Hoa Dấu chắc chắn là có liên quan đến hắn!

Biểu cảm của Sở Hoa Hùng lúc đầu là kinh ngạc, xong đến phẫn nộ, cuối cùng là sợ hãi.

Ông ta ngắt cuộc gọi, như là bị mất trí, mất hết kiểm soát và không thể nào tin được.

Nhiều người nhìn thấy tình huống đó, đều có một dự đoán không tốt, có phải có chuyện gì đã xảy ra với công ty?

Trong bầu không khí im lặng một cách kỳ lạ đó, Sở Quốc Đông cau mày nói với Sở Hoa Dấu: “Hoa Dấu,là ai gọi đến vậy?”

Ông ta nuốt nước bọt, liếc nhìn mọi người một lượt, sau đó hướng về phía Sở Quốc Đông nói: “là tài vụ của công ty gọi đến

Sở Quốc Đông run rẩy trong lòng, nhưng vẫn biểuhiện như không có gì nói: “đã sảy ra chuyện gì?”

Sở Hoa Dấu làm cái mặt khóc lóc nói: “ tài vụ nói công ty trong tuần này, tuần trước, và tuần trước trước , bị ai đó lấy đi mất 10 triệu .………… “Cái gì?”

Nghe xong câu nói đó, Sở Quốc Hoa không còn giữ được bình tĩnh nữa, mặt biến sắc, đứng phắt dậy, vô cùng tức giận.

Những người khác nghe được cũng sững sở, đầu óc trống rỗng, lạnh đến khắp người.

Trong lúc đó, tất cả mọi người đều như đều bùng nổ

“Làm sao lại bị ai đó lấy đi 10 triệu ? là ai đã làm?

“Vâng, mười triệu đô không phải là một khoản tiền nhỏ, nếu chúng ta không có mười triệu đô, thì chuỗi vốn đầu tư kinh doanh của Sở Gia sẽ không thể tiếp tục!”

“Thằng khốn nào đã làm điều xấu xa như vậy!”

“Đừng để ông mày biết đó là ai, không ông sẽ xé nát xương mày…”

Nhóm người nhà Sở Gia bắt đầu lên án, kích động tinh thần.Sở Phi cũng choáng váng, có người lấy đi 10 triệu? Ai đã làm như vậy, bây giờ Sở Gia chỉ vừa mới có khởi sắc trở lại, nếu như không còn 10 triệu này nữa, nguồn vố đầu tư của công ty bị đứt, thì chắc chắn những đối tác kia cũng sẽ không làm nữa, đến lúc đó công ty của Sở Gia lại bị dừng lại, thì sẽ để lại hình ảnh không tốt với các nhà đối tác, như thế sẽ đắc tối với họ .

Lâm Tử Minh nhìn chằm chằm Sở Hạo, anh phát hiện sắc mặt của Sở Hạo tái nhợt, không ngừng toát mồ hôi lạnh, giả vờ như là không có gì sảy ra, cầm cốc nước mà tay không ngừng run. 10 triệu đôla, tên này Sở Hạo này chắc chắn dám láy. “Câm mồm hết cho tao! Sở Quốc Đông đạp tay xuống bàn, giận giữ lôi đình, thể hiện ra sự uy nghiêm, ông ấy chủ của Sở Gia, ai cũng sợ ông ấy, không gian lập tức yên lặng ngay.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 71


Chương 71

Sở Quốc thở sâu hỏi Sở Hoa Dấu rằng: “Ai đã lấy đi khoản tiền đó ?”

Sở Hoa Dấu đáp lại: “không điều tra được ai hết.”

“Mày nói sao?”: Sở Quốc Đông mở to hai con mắt: “Sao lại không điều tra ra được! Chắc không phải làmày lấy đó chút

Sở Hoa Dấu lo lắng nói : “ Ba, ba nói bậy cái chỉ vậy, con làm sao có thể làm ra cái chuyện đồi bại như vậy? Tài vụ của công ty thực sự nói như vậy với con, không tin ba gọi điện hỏi đi.”

Sở Quốc Hoa mặt lặng như nước, thì có tiếng cất lên: “điều tra lại xem số tiền đó được chuyển vào tài khoản của ai thì không phải là biết được rồi?

Đó là tiếng của Lâm Tử Minh, anh đứng lên và nói trong một biểu hiện lạ lùng, đôi khi mắt anh nhìn chằm chằm Sở Hạo .

Sở Hạo cảm nhận được ảnh nhìn của anh, rất phẫn nộ hận không thể ngay lập tức xé toạc miệng của Lâm Tử Minh, nhưng anh ta không dám hành động, sợ làm lộ chính mình.

Thôi cứ xem ông nội và mọi người của Sở Gia phản ứng như thế nào, nếu như để họ biết được kẻ lấy đi 10 triệu đô là ai, thì chắc chắn ngay tại đó sẽ bị họ đánh chết.

Hắn không ngừng tự nhủ với bản thân, càng vào những lúc như thế này, càng phải bình tĩnh, đánh chết cũng không được thừa nhận! Dù sao lúc hắn lấy tiền đi cũng rất chi là thận trọng, không hề để lại bất cứ dấu vết nào, tiền trực tiếp gửi vào tài khoản của Hàn Kim Long, chỉ cần hắn sống chết không nhận làmình làm thì chắc chắn mọi người sẽ không ai nghi ngờ là hắn làm.

Dù sao thì, trong công ty người có thể điều động tiền cũng không chỉ có mình hẳn . Sở Quốc Đông bất mãn lườm Lâm Tử Minh nói

Câm mồm, mày không có tư cách để nói ở đây!”

Sau đó quay lại nói với Hoa Dấu : “ hỏi tài vụ xem 10 triệu đô này được chuyển vào tài khoản của ai ” Sở Hoa Dấu gật đầu, lập tức gọi điện, một lúc sau, biểu hiện nghiêm túc nói: “Đã điều tra đã rõ ràng, được chuyển vào tài khoản của Hàn Kim Long.” Hàn Kim Long?

Khi nghe đến cái tên này, Sở Quốc Đông đồng tử co lại, có một chút sợ hãi.

Các thành viên khác của Sở Gia cũng vô thức rụt cổ lại, sợ hãi và sợ hãi.

Danh tiếng của Hàn Kim Long trong thành phố Hoa mặc dù không bằng Lâm Gia nhưng đối với Sở Gia mà nói còn khổng bố hơn cả Lâm Gia, nếu như chọn được chọn lựa đắc tội với Lâm Gia hay là Hàn Kim Long, thì bọn họ thà chọn Lâm Gia.

Thứ nhất Lâm Gia gia tộc không tồi, làm ăn nghiêmtúc, đắc tội với Lâm Gia cũng chỉ bị phá hủy trong việc làm ăn, ít nhất về vấn đề an toàn là không sao hét.

Nhưng mà đắc tội Hàn Kim Long thì lại khác, người này có bối cảnh xã hội rất chi là dày hặn, làm việc không từ thủ đoạn gì, phong cách tàn nhẫn, những ai đắc tội với Hàn Kim long đều mất hết tài sản, nhà tan cửa nát.

Giống như mấy năm trước Sở Gia có người đắc tội với Hàn Kim Long, đều bị giày vò đến tận bây giờ mà vẫn nhớ như in, cuối cùng phải dùng tiền để có được sự bình an.

Bọn họ thật sự là không muốn có một xíu dính dáng gì đến Hàn Kim Long.

Nhưng bây giờ, số tiền này trực tiếp gửi vào trong tài khoản của Hàn Kim Long, điều này nói lên cái gì, trong nội bộ Sở Gia có nội gián của Hàn Kim Long?

Không có khả năng đó, họ lập tức loại bỏ ý nghĩa đó ra khỏi đầu

Đầu tiên, 10 triệu đô đối với Hàn Kim Long mà nói chỉ là một con số rất nhỏ, Hàn Kim Long không có cần thiết phải làm như vậy, đây là hành động phạm pháp, Hàn Kim Long không có ngu ngốc như vậy.

Thế thì, đáng tin cậy nhất , nội bộ trong nhà, cóngười qua sòng bạc của Hàn Kim Long để đánh bạc, thua mất tiền, tự mình điều động tiền của công ty để trả nợ!

Nghĩ đến điều đó, gương mặt của Sở Quốc Đông sầm xuống, cơ thể không khống chế được sự run ray.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 72


Chương 72

Trong mắt ông ta phủ đầy máu, nhìn sang tất cả mọi người, kìm chế lại sự giận dữ của mình, một lời tức giận từ trong răng phát ra “Ai đã làm điều đó ? bước ra đây cho tao!

Nghe xong giọng nói đó, tất cả các thành viên của Sở Gia đều cúi thấp đầu, không dám đối mặt với Sở Quốc Đông, Sở Hạo gập đầu xuống bàn, trong tim không ngừng nói với mình, nhất định phải bình tình nhất dịnh phải bình tĩnh.

“Tao đếm đến ba, ai đã làm điều đó. Vẫn không chịu đứng ra thừa nhận, đợi tao điều tra ra được, tao sẽ bẻ gãy chân mày!” Sở Quốc Hoa nói với ánh mắt lạnh lẽo , đầy ý chí giết người, khiến người ta rùng mình. Một “Hai…”

Nhưng vẫn không có ai chịu đứng ra thừa nhận rằng, Sở Hạo cũng giả vờ giận dữ, làm như là rấtphẫn nộ.

Đến thời điểm đó, Lâm Tử Minh lại một lần nữa đứng lên nói đùa với Sở Hạo: “Sở Hạo, đã đến lúc này rồi, mà còn không đứng lên thừa nhận?”

Nghe thấy những lời của Lâm Tử Minh, mọi người đều nhìn về hướng của Sở Hạo hoài nghi.

Sở Hạo rùng mình khắp người, tay chân hắn bối rối, tâm trạng hoảng loạn, Lâm Tử Minh tên súc sinh này, dám để lộ ra hẳn

Sở Quốc Đông nhìn sang bên Sở Hạo, uy lực của ông rất lớn, khiến cho sở Hạo suýt nữ thì tè ra quần.

“Cái mông tao ấy !” Sở Hoa Dấu đập tay lên bàn, hướng về phía Lâm Tử Minh la mắng: ” cái thằng rể vô dụng muốn tìm đường chết đúng không, dám tạp nước bẩn lên người con trai tao à? tao thấy mày đang ăn tim gấu đúng không!”

Những thành viên khác của Sở Gia cũng tức giận với Lâm Tử Minh, nói nhiều lời thô bạo.

Sở Phi bị hành động của Lâm Tử Minh là cho sợ hãi, cái tên khốn này chỉ giỏi gây rắc rối cho cô, ai cho anh ta sức mạnh lớn như vậy, dám đứng lên nói Sở Hạo.

Cô ấy nhanh chóng kéo Lâm Tử Minh ngồi xuống giận dữ nói, “Lâm Tử Minh, anh muốn chết à! Anh một ngày không gây rắc rối cho tôi là anh không thoải mái, phải không?

Sở Hoa Hùng và Lưu Tô Hồng cũng có ý kiến độc ác đối với anh, ngón tay không ngừng dí vào trán anh, khiến da anh bị rách ra.

Vốn dĩ Sở Hạo đã rối tung mù lên rồi, nhìn thấymọi người đều hất những mâu thuẫn đó lên người Lâm Tử Hạo, mà còn không nghi ngờ hắn ta, hắn nhẹ nhõm cả người, những hoảng lọan trong người hắn cũng được dẫn ra, mắt hắn không ngừng chuyển động, hắn trong lúc này, não hắn cũng thông thoảng, chuyển động rất nhanh, lập tức, hắn nghĩ ra một chủ ý, lộ ra vẻ ngoài đắc ý cười toe toét.

Lâm Tử Minh thở dài nói, “Tôi không có đổ oan cho hắn, 10 triệu đó là do hắn ta lấy đi. Mọi người không phát hiện à, vừa rồi nói giọng khác bây giờ đã thay đổi, biểu hiện của hắn không có đúng, cử đổ mồ hôi hạt liên tục. Lúc ba hắn nhận được điện thoại, hắn đã sợ đến nỗi ngã xuống đất, người có ánh mắt sáng suốt đều có thể nhìn ra , chứng tỏ cái này là do hắn làm .”

Sở Phi nghe được phân tích của anh, cau mày, nghĩ lại một lúc, vừa nãy hành động của Sở Hạo đúng là có chút không bình thường, đây rõ ràng là biểu hiện của sự tội lỗi .Hơn nữa, 10 triệu này không phải ai cũng có quyền chuyển được.

“Cái mông tao ấy!” Sở Hạo kích động la mắng, “Tao toát mồ hôi lạnh, bởi vì tao đã ở lại công ty cả đêm để làm tăng ca, không nghỉ ngơi tốt! Lâm Tử Minh, tao biết mày sớm có thù hận với tao, mày nghĩ rằng là tao đã xúi dục vợ mày đi ngủ với người khác, nên mày vu khống tạo, đổ nước bẩn lên người tao sao?

Hắn ta chụp lấy cốc trà trên bàn ném nó vào ngườiLâm Tử Minh:

* Lâm Tử Minh tao nói cho mày biết, nếu mày không quỳ xuống xin lỗi tao, tao sẽ không bỏ qua cho mày!”

Gương mặt của Lâm Tử Minh trầm xuống, Sở Hạo tên súc vậy này, trực tiếp ra tay với anh nếu không phải anh phản ứng nhanh, kịp thời tránh được, trốn trong thời gian, thì anh đã bị thương rồi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 73


Chương 73

Tất cả thành viên của Sở Gia cũng nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Minh như là kẻ thù, cảm thấy Lâm Tử Minh như cái gai trong mắt, hận không thể ngay lập tức g**t ch*t anh.

“Quá tự phụ mà!Một thằng con rể vô dụng dám lật ngược dòng, dội nước bẩn lên người Sở Hạo.

“Tôi sớm đã thấy rằng Lâm tử Minh là thằng thiểu năng rất keo kiệt, từ trước đến giờ luôn luôn ghen tỵ với sự ưu tú của Sở Hạo bây giờ nó có cơ hội cắn Sở Hạo như một con chó điên.”

“Ghê tởm quá! Thật là ghê tởm mà”

Tất cả bọn họ đều lăng mạ Lâm Tử Minh, đột nhiên đầu gió thay đổi: “nè, mọi người nói xem có phải Lâm Tử Minh nhận được sự chỉ đạo của Sở Phi, mới đổ nước bẩn lên người Sở Hạo ?””Nói như thế nào đây ?”

“Rất đơn giản mà, hai hôm trước Sở Phi bị tước mất 10% cổ phần, còn bị đá ra khỏi cuộc họp hội đồng quản trị, ngay lập đó đã tức giận dữ chạy ra ngoài, chắc chắn ghi hận trong lòng.”

“Chết tiệt, anh nói vậy cũng có chút đạo lí, Lâm Tử

Minh cái tên phế vật này, hắn lấy đâu ra cái gan đó, dám tạt nước bẩn lên người Sở Hạo? Sở Hạo sẽ đập gãy chân hắn ra.

Trong một khoảnh khắc, bọn họ đổ tất cả mâu thuẫn lên người Sở Phi, nói những lời rất khó nghe.

Sắc mặt của Sở Phi thay đổi ngay tại chỗ, nhưng cô ấy không thể nào giải thích được, cô ấy nắm ngậm chặt môi, quay đầu, mười phần kích động và đáng thương, đôi mắt cô ấy đỏ sọng, cô ấy lùi lại, cố gắng không để nước mắt rơi xuống.

Lâm Tử Minh nhìn thấy tình hình đó, anh ta cảm thấy rất buồn, đối với Sở Gia ngày càng giận dữ và ghế tom!

Anh ta nắm lấy tay của Sở Phi, “Phi Phi em yên tâm, có anh ở đây rồi, anh sẽ không để em chịu thiệt thòi”

Sở Phi ngẩng cao đầu, không kiềm chế cảm xúc của mình, dùng lực tát vào mặt Lâm Tử Minh một cáibạt tai, “ Lâm Tử Minh, anh ngậm miệng lại cho tôi! Tôi chịu anh đủ rồi! Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, đừng gây rắc rối cho tôi, anh chỉ phớt lờ những lời tôi nói, đúng không? Đây là sự trả thù của anh với tôi, phải không? Anh còn mặt mũi để nói rằng anh sẽ không để tôi phải chịu thiệt thòi, anh lấy cái gì để ngăn tôi không bị thiệt thòi?

Cú tát này có ảnh hưởng rất lớn, trực tiếp làm cho Lâm Tử Minh sững sờ .

Những người khác nhìn thấy điều đó, rất vui mừng họ thậm chí còn vỗ tay mình, đặc biệt là Sở Hạo, những nỗi lo trong lòng hắn xua tan và lộ nụ cười đắc chí, Lâm Tử Minh cái thằng ngu ngốc này, cái thằng không có não, với cái IQ như thế mà còn muốn lôi hắn ra như? Ngược lại còn giúp hắn thoát khỏi nghi ngờ .

Sở Quốc Đông gõ gõ bàn nói: “Được rồi, được rồi, yên lặng hết đi, Tôi sẽ nói lần cuối cùng, ai đã lấy mười triệu USD, lấy đi làm gì? Đứng lên cho tôi. thành thật thú nhận, số tiền này có thể được lấy lại được, tôi sẽ không truy cứu nữa.”

Ông ấy nói vậy, nhưng ai cũng hiểu được điều đó là không thể.

Sở Hạo lại một lần nữa rụt đầu lại, bất kể là như thế nào đi nữa, hắn cũng không thể đứng dậy thừa nhận điều đó.Trong lúc này, Sở Hoa Dấu đột nhiên nói: “ Sở Thiên đâu, sao hôm nay lại không đến?”

Sở Thiên, là em trai của Sở Phi, bình thường tiệc của Sở Gia hắn đều đến, sao hôm nay lại không xuất hiện vậy?”

Sở Hoa Hùng lên tiếng: ” Sở Thiên, nó đang ở trường học ôn bài, sắp thi rồi.”

” Ôn bài ? Tôi nghĩ là không đơn giản như vậy đâu ! Sở Hoa Dấu tỏ cái thái độ nghi nghi nói: “ Sở Thiên đực hạnh như thế nào ai cũng biết rồi, từ nhỏ đến lớn nó có học bài như?

Liễu Tô Hồng lập tức tức giận, nói: “Anh hai, anh có ý gì? Đang yên đang lành nói đến việc lấy đi 10 triệu, sao lại đem nó hất lên người con trai tôi?

Sở Hoa Dấu nói lại: theo như tôi biết thì Sở Thiên thời gian này không có chu tâm vào việc học hành, mà đi sòng bài đánh bạc rồi đúng không, vừa hay đó là sòng bài do Hàn Kim Long mở…
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 74


Chương 74

Chỉ là một câu nói tùy ý, mà tất cả mọi người tại đó đều quay qua nghi ngờ, Sở Hoa Dấu là nghi ngờ Sở Hoa Hùng lấy đi 10 triệu đô đó.

Ba thành viên nhà Sở Hoa Hùng cũng đáp lại, nhấtlà sử Phi sắc mặt có thay đổi một cách rồi nên

“Anh hai ý anh là sao? Nói tôi rằng ta còn tôi Anh đang nghi ngờ rằng tôi là người ta chuyên trời triệu USD đi đúng không? sở Hoa Hưng rất giản d

“Đây không phải là cầuyên qua tôi rằng rồi sao? Sở Hoa Dầu cưới nhac “ thắng Số Thiền của nhà này đức hạnh như thế nào trong gia đình này ai cũng hiểu rất rõ đi là một thắng á c ngày ngày đánh nhau chơi gái uống rượu đánh bạc trong thời gian này, còn lên trên mạng vay không ít tiền đường nghĩ rằng mày có thể giấu hết mọi người

Sở Phi lập tức nói : “bác à bán có chúng cất chứng minh 10 triệu đô này là do gia đình com là 2 Sở Thiên đúng là không có hiều chuyện cho lắm. nhưng cũng chỉ là sự gây gỗ nhỏ bé nem mừng mở đầ sớm không lên mạng vay tiền nữa rồi, còn tiền điều cũng đã giúp mó trả hết rồi còn chưa hết hai ngày trước bị các người đuổi ra khỏi cuộc họp hội đồng rồi, lấy cái gì đến mà chuyển tiền đ

Sở Hạo đứng lên cười khẩy mới “nh là do cô bị đuổi khỏi cuộc họp hội đồng quan tài, mềm là trong tâm ghi hận cố ý trà đũa Sở Gia chuyền mặt tiền đ Bọn cô không có quyền chuyển tiền đi, nhung cha cô có thể đợi

Sở Phi nổi giận “Sở Hạo anh đừng có ngầm máu phun người tôi không có muốn trở thời Sở Giacàng chẳng có nghĩ đến việc sẽ lấy tiền đi !”

Sở Hoa Hùng và Liễu Tô Hồng cũng rất kích động đứng lên tranh luận.

Nhưng mà ba người nhà họ sức mạnh là nhỏ nhất, lại ở trong tầm mắt của mọi người nhà Sở Gia, cũng chẳn được coi là gì, có chút đáng thương.

Tuy nhiên, bọn họ càng nói thì càng khẳng định một trăm phần trăm là do Sở Phi hận trong lòng rồi vì báo thù Sở Gia, Sở Hạo còn đề nghị báo cảnh sát việc, bắt cả nhà Sở Phi đi ngồi tù.

Tuy nhiên, vào lúc này, ngoài cửa có một nhóm người, ba nhóm mỗi nhóm năm người, to lớn và khỏe mạnh.

Người bước đi đằng trước, đó là ai, đó là Hàn Kim Long người mà hai ngày trước mới ăn cơm cùng Lâm Tử Minh.

Hàn Kim Long của lúc này đâu có khiêm tốn, cung kính như lúc hắn ta ăn tối với Lâm Tử Minh hai ngày trước. Bây giờ hắn ta rất hiên ngang anh dũng không giận, tự trọng, hắn ta toát ra một hào quang mạnh mẽ khắp cơ thể mình, trong nháy mắt làm cho toàn bộ những người ngồi đó yên tĩnh hết lại, nhìn hắn ta với anh mắt cung kính.

Là người tay trắng gây dựng lên sự nghiệp của gia đình, mặc dù Hàn Kim Long mặc bộ vest, nỗ lực cải trang mình như là một doanh nhân thượng lưu, nhưng cái tính cách dung dữ của hắn đã bán đứng lại hắn.

“Wow, rất náo nhiệt mà, có vẻ như tôi đã đến đúng lúc.”Hàn Kim Long cười mỉm nói, hai tay xoay hai qua hạnh đào, nhẹ nhàng đi vào .

Sở Hạo nhìn thấy Hàn Kim Long xuất hiện, nụ cười trên mặt hắn cứng lại, mặt hắn xanh xao trắng bệch , hai con mắt trợn tròn, vô cùng sợ hãi, ngay cả đôi chân của hắn cũng đan run rẩy.

Hắn không hiểu tại sao Hàn Kim Long lại đến đây?

Hôm qua rõ ràng hắn đã chuyển cho Hàn Kim Long 10 triệu đô rồi mà, vì so vẫn còn phải tìm đến đây, vì hôm nay hắn ta không có đi đánh bạc như?

Giữa đám đông, Lâm Tử Minh nhìn thấy Hàn Kim Long đang đến, anh lộ ra một nụ cười bí ẩn trênmặt.

Hàn Kim Long vì sao lại ở đây vậy?Tất nhiên, là do hắn nhận được tin nhắn của chủ tịch Tử Quỳnh, chỉ thị hắn đến đây.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 75


Chương 75

Mười năm triệu năm trăm năm mươi độ đối với hắn mà nói là một con số không lớn, hơn nữa vài ngày trước Sở Hạo đã trả hắn 10 triệu đô la rồi, chỉ còn lại năm triệu năm mươi đô khoan dung vài ngày cũng

không có vấn đề gì. Nhưng do, hắn ta nhận được một thông điệp từ Lâm Tử Minh, yêu cầu hắn ta đến đây, chắc chắn hắn ta không dám từ chối, bỏ hết mọi việc đang làm lập tức chạy qua đây.

Hắn ta không hiểu tại sao chủ tịch của Tử Quỳnh lại gọi hắn đến đây, làm sao lại có quan hệ với Sở Gia tất cả đều không có gì hắn chỉ vì muốn bán cho chủ tịch của Tử Quỳnh một ân tình mà thôi.

Sau bữa tối hôm đó, hắn ta cố điều tra thông tin của chủ tịch Tử Quỳnh , nhưng hắn ta không điều tra được gì cả, hắn ta chỉ mới phát hiện ra đối phương là người lấy ra 2.5 tỉ nhân dân tệ mua lại công ty Tử Quỳnh của Lâm Gia. Nghe Vương Vệ Qúy nói là một dân chơi cổ phiếu, điều này cho thấy vị chủ tịch trẻ của Tử Quỳnh rất giàu có, cực giàu, có một gia cảnh dày dặn, một nhân vật nhỏ bé muốn điều tra mà có thể điều tra ra sao.Khi biết được điều đấy, hắn lập tức dừng cuộc điều tra chủ tịch của Tử Quỳnh để tránh khi chủ tịch của Tử Quỳnh biết được, tránh rước họa vào người. Càng trong những tình huống như vậy hắn ta cảng nhận ra là mình nhỏ bé đến nhường nào, trên thế gia này còn rất nhiều người mà hắn không thể đắc tội được.

Chủ tịch của Tử Quỳnh gửi cho hắn ta một thông điệp đơn giản, trong thời gian ngắn nhất đến đây để hợp tác với anh ta trong một vở kịch.

Hắn ta không hiểu nổi chủ tịch của Tử Quỳnh đang định giở trò gì, điều này cũng không có quan trọng, quan trọng hắn đi làm là được rồi.

Sử Quốc Đông nhìn thấy Hàn Kim Long đến, tỏ thái độ cung kính và nói: “Hàn lão đại, ngọn gió nào đưa anh đến đây vậy?” Sở Quốc Đông là người đứng đầu của Sở Gia, ông ta đại diện cho sự tôn nghiêm của Sở Gia,mặc dù rất sợ Hàn Kim Long, nhưng trước mặt mọi người ông ta vẫn tỏ ra rất bình tĩnh.

Hàn Kim Long với hai quả hạnh đào trong tay, hắn ta không ngừng quay tròn chúng phát ra âm thanh, khiến tất cả thành viên của Sở Gia nghe được đều thót tim, bao gồm cả Sử Phi.

Han Kim Long không có nói ngay lập tức, mà đang nhìn xung quanh đó tìm kiếm chủ tịch của Tử Quỳnh, nhưng hắn đã bị thất vọng, không có nhìn thấy hình bóng của chủ tịch.

Những người bị Hàn Kim Long liếc qua, từng người từng người tim đều đập rất nhanh, rất sợ hãi, những năm trước Hàn Kim Long đã đem đến cho họ rất nhiều sự sợ hãi.

“Ồ, tình cờ tôi tới đây để ăn tối, nhân tiện, đến để đòi nợ.” Hàn Kim Long nói với một nụ cười mỉm

Mắt của Sở Quốc Đông co lại, quả nhiên điều tồi tệ nhất đã sảy ra, hơn nữa thua mất một số tiền lớn đến vậy ngay cả 10 triệu đô cũng không đủ để trả.

Suy nghĩ về điều này, ngay lập tức mắt ông ta giống như một con dao, bay tới chỗ Sở Phi, hận không thể ngay lập tức xé nát Sở Phi.

“Hàn đại ca? Anh đang đùa đúng không ? Sở Gia nhà chúng tôi không có mối quan hệ làm ăn với anh, làm sao lại có thể mắc nợ anh được?” Sở Quốc Đông vừa nói vừa cười.

Nụ cười trên khuôn mặt của Hàn Quốc Đông hề thay đổi, “ Oh, xem ra ông chủ của Sở Gia vẫn chưa biết chuyện, thằng cháu nội đích tôn của anh, trong thời gian này đến chỗ tôi vui chơi rất nhiệt tình, nhưng có chút đáng tiếc vận may không tốt nên đã thua mất một ít tiền . Đã nói rõ ràng là ngày thứ hai sẽ trả lại tiền, kết quả ngày hôm qua không thấy người đầu hết, điện thoại cũng gọi không có được, tôi chỉ còn cách đến làm phiền ông chủ của Sở Gia vậy, ông không để ý chứ?

Nghe xong điều đó, Sở Quốc Đông đã không thể bình tĩnh được nữa, nụ cười trên mặt cũng bị đóng băng lại, miệng bị co giật dữ dội, nhịn khổng nổi tức giận nói; “Hàn lão đại, có chuyện như thế ?Tôi một chút cũng không biết gì cả.

Khuôn mặt của Hàn Kim Long thay đổi ngay lập tức, nụ cười tắt đi, trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào Sở Quốc Đông, xem ra ông chủ của Sở Gia không muốn trả nợ?”

Cảm nhận được cơn giận của Hàn Kim Long, Sở Quốc Đông bị dọa hết hồn, nhanh chóng lắc đầu nói: “Không, không, không, Hàn lão đại anh hiểu lầm tôi rồi! Tôi tuyệt đối không có ý đó, nếu như thật sự là Sở Gia nợ tiền anh, tôi đảm bảo sẽ trả anh, chỉ là không biết nợ anh bao nhiêu vậy ?

Khuôn mặt của Hàn Kim Long nhìn tốt hơn một tí, hắn nói với một nụ cười: “Không nhiều, cũng chỉ là 1550 triệu nhân dân tệ thôi, nhân tiên, đã trả lại mười triệu vào ngày hôm kia, còn sót lại năm triệu năm mươi tệ . Tuy nhiên, nếu tính lãi hai ngày này, thì sẽ là 650 triệu nhân dân tệ, Sở Gia chủ, máy năm nay kiếm tiền không dễ dàng được nữa, bây giờ Hàn mỗ thiếu tiền, vì vậy tốt nhất là hôm nay trả hết tiền, kết quả ngày hôm qua không thấy người đầu hết, điện thoại cũng gọi không có được, tôi chỉ còn cách đến làm phiền ông chủ của Sở Gia vậy, ông không để ý chứ?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 76


Chương 76

Nghe xong điều đó, Sở Quốc Đông đã không thể bình tĩnh được nữa, nụ cười trên mặt cũng bị đóng băng lại, miệng bị co giật dữ dội, nhịn khổng nổi tức giận nói; “Hàn lão đại, có chuyện như thế ?Tôi một chút cũng không biết gì cả.

Khuôn mặt của Hàn Kim Long thay đổi ngay lập tức, nụ cười tắt đi, trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào Sở Quốc Đông, xem ra ông chủ của Sở Gia không muốn trả nợ?”

Cảm nhận được cơn giận của Hàn Kim Long, Sở Quốc Đông bị dọa hết hồn, nhanh chóng lắc đầu nói: “Không, không, không, Hàn lão đại anh hiểu lầm tôi rồi! Tôi tuyệt đối không có ý đó, nếu như thật sự là Sở Gia nợ tiền anh, tôi đảm bảo sẽ trả anh, chỉ là không biết nợ anh bao nhiêu vậy ?

Khuôn mặt của Hàn Kim Long nhìn tốt hơn một tí, hắn nói với một nụ cười: “Không nhiều, cũng chỉ là 1550 triệu nhân dân tệ thôi, nhân tiên, đã trả lại mười triệu vào ngày hôm kia, còn sót lại năm triệu năm mươi tệ . Tuy nhiên, nếu tính lãi hai ngày này, thì sẽ là 650 triệu nhân dân tệ, Sở Gia chủ, máy năm nay kiếm tiền không dễ dàng được nữa, bây giờ Hàn mỗ thiếu tiền, vì vậy tốt nhất là hôm nay trả hết”độc ác, độc ác quá đi, đúng là đồ ác quỷ…”

Chỉ có một lúc, Sở Phi trở thành cái gai trong mắt hàng ngàn người, họ cứ tưởng là do Sở Thiên đánh bạc và đã thua mất rất nhiều tiền cho Hàn Kim Long, bây giờ người trực tiếp nói thành Sở Phi báo thù Sở Gia, cố ý thua tiền ở chỗ Hàn Kim Long thua hơn 10 đô la, tâm địa độc ác.

Sở Phi đã cố gắng giải thích nhưng bị bác bỏ, nhưng giọng nói của cô quá nhỏ, trong sự ác độc nguyền rủa của thành viên Sở Gia hoàn toàn bị nhấn chìm xuống.

Đôi mắt cô đỏ mọng, quá ấm ức, quá bất lực, không thể nhịn được nữa cô bật khóc, “Không phải là tôi làm ……”Tại sao mọi người lại vu khống cho tôi.………trong mắt mọi người, tôi thật sự ác độc như vậy sao?”

Cô ta la hét toáng loạn, nhưng không ai tin cô cả.

Cách không xa Hàn Kim Long bị thu hút bước đến, nhìn rõ Sở Phi, sững sờ một lúc, mắt trợn lên, rất ngạc nhiên.

Đầu óc hắn phản ứng nhanh chóng, hắn đã hiểu tại sao chủ tịch của Tử Quỳnh lại gọi hắn đến đây.

Hàn Kim Long là một người thông minh, đừng nhìn vẻ ngoài to lớn, đầu óc hắn rất tinh tế, đặc biệt là hắn ta có thể đoán được ý nghĩ của những nhân vật lớn, lúc hắn nhìn thấy Sở Phi, thì hiểu ngay được chủ tịch Tử Quỳnh có tình cảm với Sở Phi, thảo nào cần hẳn hợp tác diễn kịch. Bây giờ những nhân vật lớn thật là biết chơi mà.

Sở Quốc Đông nhìn thấy nét mặt trang nghiêm của Hàn Kim Long, hai quả hạnh đào trong ty càng chuyển càng nhanh, gấp gáp nói: “ Hàn lão đại, đây là hiểu nhầm, Sở Phi sớm không còn là người của Sở Gia nữa, vì vậy số tiền mà no nợ anh, không có liên quan gì đến Sở Gia.”

Nghe xong câu nói đó , mắt cô trơn tròn, không thể tin nổi, ông nội lại có thể nói ra những lời như vậy? Cô vì Sở Gia đã hy sinh biết bao nhiêu. Trước khi tốt nghiệp đại học, cô ấy đã bắt đầu làm việc trong công ty gia đình, rất là tận tâm, chưa bao giờ than mệt mỏi, vì gia đình cô đã kéo về được rất nhiều giá trị

Xa xôi rồi không nói, mới đây nếu không vì gia đình cô phải đi bản thân cho chủ tịch của Tử Quỳnh mượn về 200 triệu nhân dân tệ, thì Sở Gia có ngày hôm nay không?

Hơn nữa, khoản tiền mười triệu này cũng không phải cô lấy đi! Cũng không phải cô nợ tiền Hàn Kim Long, ông nội dựa vào đâu mà đối xử với cô như vậy, lẽ nào cô không phải người của Sở Gia, lẽ nàokhông phải cháu gái của ông nội
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 77


Chương 77

Những người khác cũng phải sạch tất cả quan hệ với cô, nói rằng Sở Phi đã kết hôn rồi, không còn quan hệ gì với họ nữa, tiền cô nợ Sở Gia không có nghĩa vụ phải phải trả, hơn nữa còn tàn nhẫn, muốn Sở Phi trả lại 10 triệu đó cho Sở Gia, không thì sẽ báo cảnh sát cho cô ngồi tù.

Sở Phi trên mặt không có biểu hiện gì, tim cô rất lạnh, giống như băng hồi tháng Sáu.

Lúc này, một bàn tay ấm áp để ôm cổ, trong tại cổ một giọng ấm áp nói: “Vợ, em không cần phải buồn, cho dù thế giới có bỏ rơi em, anh sẽ theo em xuống dưới.”

Anh nhìn Sở Phi nghiêm túc và nói từ tận đáy lòng mình.

Trong lúc đó, một cánh vòng tay ấm áp ôm cô , nói bên tại cô: “ vợ à, em không cần lo lắng, dù cho cả thế giới bỏ rơi em, anh cũng sẽ mãi bên cạnh em”

Là Lâm Tử Minh, anh nghiêm túc nói với Sở Phi, nói ra tiếng lòng của anh.

Sở Phi thật sự là có bị cảm động, nhưng mà Lâm Tử Minh chẳng có giúp được gì cả chỉ giỏi tìm phiền phức đến cho cô, nhưng mà nói lại Lâm Tử Minh đối với cô rất tốt.Nhưng mà đối tốt với cô thì có tác dụng gì? Cô không có tình cảm với Lâm Tử Minh, người cô thích là chủ tịch của Tử Quỳnh.

Cảm ơn.” Sở Phi nói rất nhỏ nhẹ, rất rõ ràng là rất xa vời.

Hàn Kim Long hỏi với vẻ mặt cổ quái: “Sở Quốc Đông, anh chắc chắn muốn đoạn tuyệt quan hệ với người nợ tôi tiền ?”

Sở Quốc Đông ngạc nhiên, nói rất vội: “Hàn lão đại, không phải là tôi muốn cắt đứt mối quan hệ với Sở Phi, mà là cháu nó đã kết hôn, nghiêm túc mà nói, thì không được coi là người của Sở Gia nữa. Vì vậy tiền nó vay anh, Sở Gia không có nghĩa vụ gì phải trả, Hàn lão đại, anh là người hiểu nguyên tắc chắc sẽ không làm khó người khác, phải không

Hàn Kim Long cũng rất giận dữ, Sở Quốc Đông cái thứ rác rưởi này , không có chút tình nghĩa gì, đồ máu lạnh, vì không muốn chịu trách nhiệm mà đẩy cháu gái của mình ra ngoài, không phải người nữa rồi.

“Được rồi, nếu anh đã nói vậy rồi, tất nhiên tôi sẽ nể mặt anh.” Hàn Kim Lng cười và vỗ vai Sở Quốc Đông.Sở Quốc Đông vui mừng, cảm ơn Hàn Quốc Đông.

Các thành viên của Sở Gia cũng vui mừng điên cuồng.

Sở Hoa Hùng và Liễu Tô Hồng rất lo lắng, bối rối, tâm trí hoảng loạn, nói những lời phàn nàn với Sở Phi, nếu như không phải Lâm Tử Minh ngăn lại, Sở Hoa Hùng có lẽ đã đánh Sở Phi để trút giận rồi.

Nhìn Sở Phi với ánh mắt vô tình, như là làm điều gì hổ thẹn với lương tâm vậy.

Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của Hàn Kim Long khiến họ hoàn toàn ngơ ngác, “ nếu đã như vậy thì tôi không khách sáo nữa, tụi bay bắt thằng oắt con Sở Hạo qua đây cho tao, tao sẽ ném nó xuống biển để cho cá mập ăn! Dám không trả tiền cho tao, không biết viết từ “chết” như thế nào nữa à!”

Chuyện gì đây? Sở Hạo?

Bọn họ đều khong nghe nhầm đúng không, người nợ tiền không phải là Sở Phi à? Sao lại thành Sở Hạo rồi?

Sở Hạo đứng trong đám đông, từ lâu đã muốn trốn đi rồi, bây giờ nghe được những lời đó của Hàn KimLong, hắn ngay lập tức bị rụt cổ, da đầu bị tê liệt, không nói một lời, quay người bỏ chạy!

Nhất định không để Hàn Kim Long bắt được nếu không hẳn sẽ bị ném xuống biển để nuôi cá mập. Bây giờ hắn nợ Hàn Kim Long 650 triệu nhân dân tệ, dù có đem hắn đi bán cũng không có đồng nào hét.

Nhưng sao hắn có thể chạy được?Lâm Tử Minh đã nhìn chằm chằm vào hắn từ nãy rồi, đến lúc hắn chạy đến chỗ anh, Lâm Tử Minh đột nhiên ngáng chân hắn, làm cho hắn bị vấp ngã xuống đất, ngã giống như con chó đang ăn cứt vậy.

Hàn Kim Long cuối cùng đã nhìn thấy Lâm Tử Minh, cũng lập tức hưng phấn lên, nhìn vào Lâm Tử Minh gật đầu nhẹ nhàng với một thái độ tôn trọng.

Ngay lập tức, hai tên lực lưỡng phía sau Hàn Kim Long xông tới, thô bạo bắt Sở Hạo, tát một phát vào mặt hắn, làm cho mặt hắn sưng lên: ” Nợ tiền của đại ca tao mà dám chạy à?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 78


Chương 78

Sự thay đổi đột ngột đã khiến tất cả thành viên nhà Sở Gia nhìn ngốc luôn, Sở Hoa Dấu và Sở Quốc Đông nửa ngày không lấy lại được tinh thần, bọn họ rất choáng váng, nghĩ thế nào cũng không thông, sạo lại biến thành Sở Hạo rồi?Sở Hạo bị hai tên đàn em của Hàn Kim Long xách như cái đùi gà quà đó, quỳ gối trước mặt Hàn Kim Long.

Sở Hạo đúng không, gan mày không nhỏ nhỉ, nợ tiền tạo mà dám không trả lời điện thoại của tao ?” Hàn Kim Long nhìn chằm chằm Sở Hạo , lạnh lùng nói.

Sơ Hạo bị dạo cho chết khiếp rồi, không ngừng van xin: “ Hàn lão đại , hiểu nhầm, hiểu nhầm , đều là hiểu nhầm I tôi làm sao dám không trả lời điện thoại của anh?Điện thoại của tôi hôm qua mới bị hỏng, bị hỏng mất rồi!”

Hắn một bên là nước mắt một bên là nước mũi chảy ròng ròng, hắn ta trông rất khổ, trông như một con chó trước mặt Hà Kim Long cầu xin.

Hàn Kim Long hướng mắt về phía Lâm Tử Minh, hỏi Lâm Tử Minh nên sử lí như thế nào, rất nhanh trong ánh mắt của Lâm Tử Minh đã cho hắn một hướng dẫn, hắn nắm tóc nhắc đầu Sở Hạo lên, “ tạo cũng không muốn phí lời với mày, mượn tiền thì phải trả còn lại 650 triệu trong hôm nay giao ra đây cho tao, thì tao sẽ tha cho mày.”

Tóc của Sở Hạo đều dựng ngược lên, “ Hàn đại ca, tôi, tôi…….bây giờ tôi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, có thể cho tôi thêm vài ngày được không? Tôi nhấtđịnh sẽ kiếm được 650 triệu trả cho anh!”

“Mày nghĩ tao là thằng ngốc à? Số tiền đó hôm nay mày phải trả hết lại cho taolNếu không, tao sẽ ném mày xuống biển cho cá mập ăn …”Hàn Kim Long đổi giọng nói: ” Sở Gia của mày không phải là có tiền ả, mày có thể nhờ Sở Gia trả nợ giúp mày. Ai zô! Coi tao trí nhớ của tao kìa, đều quên mất, mày đã bị Sở Gia đuổi ra khỏi nhà, cắt đứt quan hệ giữa ông cháu, vẫn là đáp mày xuống biển cho cá mập ăn thôi.”

Nhìn thấy Sở Hạo bị hai đàn em lực lưỡng của Hàn Kim Long bắt lại, rất là bạo lực, không ai nghi ngờ quyết định ném Sở Hạo xuống biển cho cá mập ăn là giá.

Sở Hạo hết mình vùng vẫy , quay lưng cầu cứu, “Ông nội, ông nội!Cứu cháu với ông nội, con không muốn chết!”òa òa òa…..”

Sở Quốc Đông cả người đơ ra như là một kẻ ngốc, chân tay đều toát mồ hôi lạnh ngắt, da đầu tê cứng, vô cùng đau đớn.

Sở Hoa Dấu chỉ có Sở Hạo là đứa con trai duy nhất, hắn ta lập tức chạy đến, quỳ trước Hàn Kim Long, cúi đầu cầu xin: “ Hàn lão đại, Hàn lão đại Hàn lão đại , cầu xin anh tha cho con trai tôi, chúng tôi nhất định sẽ trả tiền lại cho anh.”

Hàn Kim Long cười khảy nói: “ zô, không phải khinày con này tôi muốn cắt đứt quan hệ với năm không có chịu trách nhiệm về chuyện của hắn? Sao nào bây gia hối hận rồi”? Hay là nói Sở Phi là có | muốn với thi vắt, Sở Hạo là bảo vật, không được đề | tần phải chịu một xíu thiệt thời man sở Hoa Dấu và Sở Quốc Đông đều im bặt vốn đã là da mặt họ rất dày mà trong tình huống đó cũng cảm thấy rất xấu hổ.

Một số người nhà Sở Gia cũng phân năm, nhưng họ không dám nói lớn như họ mắng chửi Sở Phi.

Sở Quốc Đông lúc đó đứng lên, mới lớn: “Hàn lão đại, vừa rồi là do chúng tôi đã sao nồi Sở Hạo là người của Sở Gia, mong anh cơ cao đánh nhẹ, tha cho Sở Hạo một mạng 650 triệu chúng tôi Sở Gia nhất định sẽ nghĩ biện pháp để tra lại cho Hàn lão đại anh

Hàn Kim Long cười khinh: “Xin lỗi, bình thường tôi ghét nhất người trong nam khinh nữ, tôi có thể không cần 650 triệu kia nữa, nhưng Sở Hạo, nhất định phải vất thắng Sở Hạo cho cá mập ảnh

Sở Quốc Đông sắc mặt biến đồi, có chút tức giận, nghiến răng: “ Hàn lão đại, anh thấy đó anh rất mạnh mẽ, chúng tôi đây đặc tôi không mồi, có thể đừng làm chúng tôi lo lắng được không con thò mà không còn đường lui nó cũng sẽ nhày trường, anh ép chúng tôi quả thì chúng tôi sẽ bao cảnh sát, nói hếtcho họ những tội lỗi đen tối của anh, đừng mong tôt đẹp gì nữa.

Nghe được chuyện mắc cười nhất, Hàn Kim Long cười lớn, “Gọi cảnh sát? Còn muốn lấy cái trò không phải mày chết thì tao chết đúng không? Ha ha ha, buồn cười chết mất thôi. Thế mày đi gọi cảnh sát đi, nếu mày không dám gọi thì mày là thằng oắt con, xem xem mày chết hay tạo chết, đến lúc đó không phải chỉ mình thằng súc sinh Sở Hạo bị ném cho cá mập ăn nữa rồi, mà là toàn bộ nhà chúng mày!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 79


Chương 79

Hàn Kim Long toát ra một hào quang mạnh mẽ giọng nói điềm tĩnh, làm cho tất cả mọi người đều sợ hãi, run sợ, không một ai nghi ngờ lời nói của hắn ta hết.

Cũng trong lúc đó, Lâm Tử Minh nắm lấy tay của Sở Phi, nhẹ nhàng hỏi: “Vợ yêu, em có muốn lấy lại những gì đã mất của mình ở Sở Gia, khiến họ ăn năn hối lỗi và xin lỗi em không?”

Sở Phi sửng sốt, trong một thời gian, không hiểu được lời nói của Lâm Tử Minh nghĩa là gì.

Lâm Tử Minh nhìn cô đắm đuối nói: “Vợ yêu, em có còn nhớ những gì anh vừa nói không? Anh nói anh sẽ bảo vệ em, những thiệt thòi mà em phải chịu ở Sở Gia anh sẽ giúp em đòi lại hết.”

Rồi Lâm Tử Minh đi lên trên.Hành động của Lâm Tử Minh làm cho Sở Phi sợ hết hồn, nhanh chóng ngăn anh ta lại, “ Lâm Tử Minh anh muốn làm gì vậy? Anh lại gây rắc rối cho tôi đúng không?”

Lâm Tử Minh nhìn lại với một nụ cười tự tin, “Đừng lo, lần này anh sẽ không gây rắc rối cho em đâu, em cứ ở đó chờ đi.”

Nói xong, Lâm Tử Minh nhắc tay Sở Phi ra và bước ra khỏi đám đông.

“Hàn Kim Long , anh đúng là uy phong mà, bao nhiều người như thế này mà đều sợ anh. Lâm Tử

Minh từ từ bước đến chỗ Hàn Kim Long, với nụ cười đầy ý nghĩa trên mặt.

Giọng nói của anh ta thu hút sự chú ý của mọi người, họ nhìn nhau, họ nhìn thấy Lâm Tử Minh cái tên này, dám gọi tên của Hàn Kim Long, nhìn không ra Hàn Kim Long là một nhân vật lớn như, lại còn dám giả ngốc?

Khi Hàn Kim Long nhìn thấy Lâm Tử Minh, hắn ta nhẹ nhõm, ông nội này cuối cùng cũng bước ra diễn kịch cùng hắn rồi.

Lâm Tử Minh! mày đang làm gì vậy?”

“Nhanh chóng quay lại đây cho tao, đây không phải chỗ mày có thể nói!” Sở Quốc Hoa và Sở Hoa Dấu gấp gáp la mắng Sở Phi giậm giậm chân, hạn chết Lâm Tử Minh rồi,

cái tên này này thật là kiêu ngạo , chỉ là một thằng con rể dám đứng trước mặt bọn họ nói chuyện, đây không phải là tìm đến chỗ chết như

Cô rất lo lắng cho Lâm Tử Minh, nhưng cô không dám lên đó và kéo Lâm Tử Minh về, trong lòng rất lo lắng.

Cô biết là Lâm Tử Minh đã đi ra ngoài vì cô ấy, nhưng hành động kiểu này quá ngu ngốc, cũng kéo cả chính mình vào đó!

Hàn Kim Long đã bị sốc khi thấy Sơ Gia đều quen biết Lâm Tử Minh, còn dám la mắng Lâm Tử Minh, có chút sững sờ, đây không phải là chủ tịch của Tử Quỳnh à? Sao lại có quan hệ với Sở Gia, nhìn then tình hình này thì Lâm Tử Minh còn là con rể của Sở Gia sao?

Ôi mẹ, tin này thật là kinh động .

Lâm Tử Minh mày muốn chết à, dám nói chuyện với Hàn lão đại? Nhanh chóng quỳ xuống xin lội Hànlão đại” Sở Quốc Đông trợn mắt quát, sợ bị Lâm Tử Minh liên lụy đến bọn họ, cũng nhanh chóng quay sang nói với Hàn Kim Long: “ Hàn lão đại, anh bớt giận! Anh đừng có chấp nhặt với nó”

Hàn Kim Long mặt tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào Sở Quốc Đông, lạnh lùng nói: “ ông Sở, ông thật là to gan dó!

Khi nghe xong câu nói đó, Hàn Kim Long tát vô mặt và quát vào mặt Sở Quốc Đông , đánh đến nỗi ngã xuống đất, hét lên.

Ngay lập tức Hàn Kim Long làm một hành động khiến tất cả mọi người đều sốc, chỉ nhìn thấy Hàn Kim Long với khuôn mặt khiêm nhường, cúi mình chạy từng bước nhỏ đến chỗ Lâm Tử Minh cung kinh: “Lâm tiên sinh”

Lâm Tử Minh gật đầu nhẹ nhàng, biểu hiện giống như là trời quang mây tạnh.

Nhìn thấy cảnh này, mọi người đều sốc, khó tin, giống như là nhìn thấy quỷ vậy.

Kể cả Sở Phi, cô cũng ngơ ngác, hoàn toàn choáng váng.
 
Back
Top Bottom