Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 20


CHƯƠNG 20 : SẮC MẶT KHÓ COI

“Tháng trước về cúng tổ tiên, khi con xuống núi mua nước cho mọi người, đúng lúc thấy Lâm Sơn Hà bị cảm nắng, con vô tình cứu ngài ấy, ngài ấy biết ơn nói nợ con một ân tình, đúng lúc hôm may sinh nhật ông nội, con liền mời ngài ấy tới, để Sở gia nở mày nở mặt, ai biết mọi người. ….. ” Lâm Tử Minh nói tới đây dừng lại, biểu đạt ý tứ không cần nói cũng biết.

Hắn tinh tường nhìn thấy tất cả thành viên của Sở gia có biểu hiện xấu hổ.

Àm!

Một cái cái tát vang lên, Sở Hạo dùng sức đánh mình một bạt tai, mắng: “Chết tiệt! Sớm biết được ngày đó ta nên đi mua nước, người cứu Lâm Sơn Hà, nên là ta !”

Những người khác cũng rất hối hận, tháng trước cúng tổ tiên bọn họ đều ở đó, khi đó ở trên núi, bọn họ uống hết nước, cả đám không ai nguyện ý đi mua nước, sai Lâm Tử Minh chạy đi, không nghĩ tới tạo cơ hội cho Lâm Tử Minh cứu Lâm Sơn Hài!

Sớm biết rằng sẽ gặp được Lâm Sơn Hà ở trên núi, đánh chết bọn họ cũng sẽ không bỏ qua cơ một một bước lên trời!

Nhìn thấy bọn họ bộ dáng vô cùng hối hận, trong lòng Lâm Tử Min rất khoái chí, vài năm nay ở Sở gia hắn bị làm khó không ít, tháng trước về quê cúng tổ tiên, tất cả mọi người ném hết công việc bẩn thỉu lên người hắn, hiện tại bọn họ trong lòng hồi hận.

Liễu Tố Hồng thay đổi thái độ với Lâm Tử Minh, nịnh nọt nói: “Tử Minh, nếu Lâm Sơn Hà nợ con một ân tình, con yêu cầu hắn, hắn sẽ không cự tuyệt đúng không? Hôm nào con gọi điện cho Lâm Sơn Hà, nói hắn giới thiệu con gái của Lâm gia, cho em trai của con Sở Thiên làm quen, em trai của con cũng sắp đến tuổi kết hôn rồi .”

Sở Hoa Hùng hùa theo nói: “Đúng vậy, con là anh rẻ, nên suy nghĩ cho tương lai của em trai, em trai con bình thường cũng luôn coi trọng con.”

Lâm Tử Minh nghe nói thế, trong lòng không vui, Sở Thiên từ khi nào coi trọng người anh rễ này ?

“Này, Sở Thiên nhà ngươi còn ít tuổi, hiện tại còn đang học đại học, cần gì Lâm Tử Minh giới thiệu đối tượng!” Trưởng bối Sở gia trừng mắt nhìn Sở Hoa Hùng và Liễu Tố Hồng liếc mắt một cái, sau đó cười tủm tỉm với Lâm Tử Minh nói: “Tử Minh à, kỳ thật bác luôn coi trọng cháu, trước đây thường xuyên nói với ba mẹ vợ của cháu rằng cháu là một hạt giống tốt, về sau nhất định sẽ có tiền đồ, nhưng ba mẹ vợ ngươi không tin. Quả nhiên, hiện tại đã chứng minh, Kim Lân ở trong ao gặp một cơn gió hóa Rồng”! Lâm Sơn Hà là người có quyền lực nhất ở thành phố Hoa chúng ta, bao nhiêu người muốn gặp ông ta đều khó, kết quả Tử Minhcháu tự gọi điện mời Lâm Sơn Hà đến chúc thọ ông nội, còn tặng nhiều quà mừng như vậy, Tử Minh, ngươi thật là làm cho Sở gia chúng ta vẻ vang !”

Kim Lân ở trong ao gặp một cơn gió hóa Rồng: ý chỉ con người chỉ cần có cơ hội vẫn có thể trở mình thành tài, thành nhân vật lớn Trưởng bối Sở Hoa Hữu, là ba của Sở Hạo, là bác của Sở Phi.

Ông ta vừa nghĩa đến việc nịnh nọt, làm cho người ta sảng khoái, làm những người khác không biết rằng ông ta thực sự coi trọng Lâm Tử Minh.

Giọng điệu ông ta càng thêm nồng nhiệt , “Tử Minh, hiện tại công ty của Sở gia chúng ta không may gặp khó khăn, cháu nói với Lâm gia chủ, làm cho ngài ấy chiếu cố Sở gia chúng ta hơn, Sở gia chúng ta nhớ kĩ công lao to lớn của cháu!”

Lâm Tử Minh nghe được cười lạnh, trước kia Sở Hoa Hữu không ít nhục nhã hắn, một lời chế nhạo, làm hắn bẽ mặt với rất nhiều người, hiện tại thấy hắn có quan hệ với Lâm Sơn Hà, nhưng thật ra thời khắc trở mình đã đến đây, Lâm Tử Minh trong lòng hết sức khinh thường.

Những người khác cũng không muốn để lại phía sau, một đám quay quanh Lâm Tử Minh nói ra nhu cầu của mình, để Lâm Tử Minh thỏa mãn bọn họ.

Nhìn thấy sắc mặt khó coi của bọn họ, Lâm Tử Minh chỉ cảm thấy buồn nôn.

Hắn khó xử nói: “Ta không giúp được mọi người rồi.”

“Cái gì? Tử Minh, ngươi lời này là có ý gì?”

“Đúng vậy, chúng ta vừa rồi chúng ta nói chuyện coi trọng ngươi như vậy, ngươi cũng đừng keo kiệt như vậy chứ, chúng ta tốt xấu gì cũng là trường bối của ngươi .”

“Ngươi cứu Lâm Sơn Hà một mạng, chúng ta yêu cầu nhỏ với ngươi, đối với ngươi mà nói là một việc rất nhỏ, ngươi làm rễ Sở gia chúng ta, ngay cả chuyện nhỏ như vậy cũng không chịu giúp sao?”

Bọn họ đều bắt đầu chỉ trích Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh trong lòng cười lạnh, ngoài mặt tiếp tục khó xử nói, “Các vị trưởng bối, không phải cháu không muốn giúp mọi người, mà là cháu không giúp được. Cháu cứu Lâm Sơn Hà, ngài ấy là thiếu cháu một cái nợ ân tình người thôi, mà cái ân tình này , ngài ấy đã trả xong rồi .”

Nghe nói như thế, bọn họ đều ngạc nhiên sửng sốt.

Lâm Tử Minh lại nói tiếp: “Haizz, vốn cháu mời Lâm Sơn Hà tới đây chúc thọ ông nội, chính là tính ân tình, chính là mọi người gián tiếp đuổi cháu đi, làm Lâm Sơn Hà tức giận, muốn phá hủy Sở gia, vừa rồi đã gọi điện làm cho Lâm Sơn Hà nguôi giận , đó chính là tình người. Người ta chính là gia chủ Lâm gia, cao cao tại thượng, còn có thể hô phong hoán vũ .”

Bọn họ biểu tình đều cứng ngắc, cảm giác khó chịu giống ăn cứt vậy, sớm biết kết quả thế này, đánh chết bọn họ cũng sẽ không đuổi Lâm Tử Minh đi Sở Hạo suy nghĩ, vội vàng hỏi, “Chúng ta không cần Lâm Sơn Hà còn nhân tình , nhưng hắn đưa quà mừng cho ông nội, sao có thể cầm đi? Hắn đưa cho ông nội, chính là tài sản Sở gia chúng ta!”

Những người khác cũng phản ứng lại, đúng vậy, Lâm Sơn Hà tặng một cặp nhân sâm trăm tuổi, gốm sứ Thanh Hoa nhà Tống, thư pháp quý báu, chủ yếu chính là, còn có một ngàn vạn tiền mặt! Chỗ này đều giá trị hai ba nghìn vạn ?

“Bọn họ đều thu hồi tất cả quà mừng thọ đi?” Lâm Tử Minh cổ quái hỏi han.

“Đúng vậy đúng vậy, đều thu hồi đi, giá trị tới hai mươi ba mươi triệu, Lâm Tử Minh, ngươi mau gọi điện, làm cho Lâm Sơn Hà đem quà mừng thọ tới đây. Tất cả quà mừng đem đi tặng, làm sao có thể thu hồi đạo lý ở đâu ra?” Sở Hoa Hữu hờn giận nói, lời nói của hắn khiến những người phụ họa thêm, hiện tại Sở gia, đừng nói hai mươi ba mươi triệu , chính là hai trăm ba trăm triệu, đều là một số tiền không nhỏ.

Nhưng Lâm Tử Minh thở dài một hơi nói: “Các vị trưởng bối, mọi người như thế nào có thể khiến Lâm Sơn Hà thu hồi, cái này đã bị thu hồi, còn muốn đem trở lại sao? Dù sao hiện tại cháu và Lâm Sơn Hà không còn quan hệ nữa , vừa rồi gọi điện, ngài ấy cũng giữ được bình tĩnh với cháu, cháu cũng không còn cách đem quà mừng thọ trở về .”

“Không thể nào……

“Ông trời ơi, chúng ta đã làm gì sail”

“Hai mươi ba mươi triệu, số tiền nhu vậy, cứ như vậy bay.”

Phần đông từng người Sở gia rên lên, như cha mẹ chết, vô cùng hi hận.

Sở Quốc Đống mặt tái đi, hắn cuối cùng không nhịn được, một cái tát trên mặt mấy người Sở gia, “Đều tại các người một lũ súc sinh, đang êm đêm nhục nhã Lâm Tử Minh, còn đuổi Lâm Tử Minh đi, đắc tội Lâm Sơn Hà! Vốn Sở gia chúng ta có thể giữ chân Lâm gia, từ nay về sau sẽ thăng chức rất nhanh, kết quả hiện tại cái gì đều không có , ngay cả đại thọ của ta đều bị các ngươi lũ súc sinh làm mất! Ta đánh chết các ngươi, Ta đánh chết các ngươi! !”

Sở Quốc Đống tâm tình lạnh như băng, phát điên đánh Sở Hạo bọn họ máy cái lên mặt, cảnh tượng rất thú vị.

Biết Lâm Tử Minh về sau không còn quan hệ với Lâm Sơn Hà, cho nên Lâm Tử Minh không còn giá trị nữa, mọi người Sở gia trở lại thái độ xấu xa với Lâm Tử Minh như trước , thậm chí còn bắt đầu tức giận với Lâm Tử Minh đã không nói chuyện Lâm Sơn Hà cho bọn họ biết, sec không đánh mắt cơ hội !

Trên đường về nhà, mẹ vợ Liễu Tố Hồng luôn cằn nhẳn, càng nói càng tức giận, còn đánh vào đầu Lâm Tử Minh máy cái.

Cho đến khi Sở Phi nhìn không được, trừng mắt Liễu Tố Hồng mắng: “Mẹ! Mẹ có thể yên lặng một chút không, từ đầu tới đuôi, Lâm Tử Minh đều không có làm sai chuyện gì! Vừa rồi nếu không phải Lâm Tử Minh gọi điện Lâm Sơn Hà cầu tình, nếu không bây giờ Sở gia chúng ta đã không còn.”

“Này! Sở phi, con đang đứng về phía ai vậy, ta là mẹ con, con còn chống đối lại ta?” Liễu Tố Hồng xoay lưng qua mắng: “Hơn nữa, ta có nói hắn làm sai không? Nếu hắn sớm một chút nói hắn đã cứu Lâm Sơn Hà một mạng, thì sẽ không xảy ra sự việc như hôm nay? Ta nghĩ hắn không có để gia đình này vào trong mắt! Còn ngươi, ngươi liền vì gia tộc nhận Vương tổng hai mươi triệu, phải ngủ với Vương tổng, tuy nhiên ngượi lại có chút tình cảm với Lâm Tử Minh, là một người đàn ông, hắn sẽ không bỏ qua sao? Hai mươi triệu, đối Lâm Sơn Hà mà nói, chỉ là một số tiền nhỏ? !”

Nghe nói như thế, tâm tình Sở Phi tan nát.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 21


Chương 21

Nhìn thấy biểu hiện của Sở Phi , Lâm Tử Minh vội vàng giải thích: “Phi Phi , tôi khẳng định tôi không phải thấy chết mà không cứu , tôi …”

Sở Phi ngắt lời anh: “Tôi biết, anh đã nói với tôi một vài lần, là tôi không tin anh.”

Khuôn mặt của Liễu Tô Hồng mặt thay đổi, và cô vội vàng hỏi: “Ý anh là gì, Lâm Tử Minh đã cho anh 20 triệu nhân dân tệ, anh từ chối cô ấy rồi hả ?”

Sở Phi cắn môi và không nói. Bây giờ cô cũng rất hối hận.Lúc đầu Lâm Tử Minh đã nói với cô hơn một lần rằng cô có 20 triệu nhân dân tệ, điều đó có thể giúp cô vượt qua những khó khăn, nhưng cô không tin, và cô cũng mắng Lâm Tử Minh một trận rồi! Nói một cách khách quan thực sự không thể trách Lâm Tử Minh được.

Nhưng cô vẫn không thể nhịn nổi không oánh trách, tại sao Lâm Tử Minh nói với cô ấy không cứng rắn một chút, chỉ cần Lâm Tử Minh cứng rắn một chút, cô sẽ tin điều đó!

Càng nghĩ càng khó chịu.

Chủ tịch Vương sẽ trở lại vào ngày mai, khi cô ấy sẽ đi cùng với Chủ tịch Vương trong ba ngày và ba đêm, đó sẽ là những ngày giống như địa ngục!

Lâm Tử Minh cảm nhận được sự oánh trách củaSở Phi, ông ấy cũng không có tâm trạng. Lúc này, Sở Hoa Hùng nói: “Lâm Tử Minh, con vay 20 triệu từ Lâm Sơn Hà à? Bây giờ đưa ra vẫn chưa muộn đâu!”

“Con không có vay tiền của Lâm Sơn Hà.” Lâm Tử Minh củi đầu xuống nói.

Nghe điều này, Liễu Tô Hồng thậm chí còn khó chịu hơn và tát vào mặt Lâm Tử Minh , hét lên: “Mày đủng là phế vật! Nếu ai đó có cơ hội nhận được sự ưu ải của Lâm Sơn Hà, thì đã là một bước lên tiên rồi ! Cho mày cơ hội làm phát tài, nhưng mày lại lãng phí nó! Lâm Từ Minh , đừng nghĩ rằng tạo không biết mày nghĩ gì, tao đã gọi Lâm Sơn Hà vào sinh nhật lần thứ 70 của Sở Quốc Đông mày chỉ muốn giả vờ ngầu. Mày muốn mọi người biết rằng mày thật lợi hại, mày muốn mọi người cùng tâng bốc bàn chân hôi thối của bạn đúng không? Nói dễ nghe là , giữ thể diện cho Phi Phi, cách giữ thể diện của mày là như vậy à? Chỉ vì một chút thể diện thảm hại của mày đến sự trong sạch của vợ mình cũng không cần nữa?”

Lâm Tử Minh tát vào mặt, mặt anh nóng bừng và đau đớn. Anh vội vàng giải thích: “Mẹ ơi, mọi chuyện không như mẹ nghĩ, con gọi Lâm Sơn Hà đến không phải vì giả ngầu ..”

“Thế vì cái gì ? Mày nói đi ! Mày nói không được đúng không!” Liễu Tô Hồng chọc vào trán Lâm TửMinh và nước bọt phun lên mặt Lâm Tử Minh. “Hai củ nhân sâm trăm tuổi, Thanh Hoa Sú của nhà Tống, gói quà tặng 10 triệu tiền mặt. Rất là hoành tráng! Cả đời may mắn để đối Lâm Sơn Hà một ân huệ, kết quả là để tặng cho Sở Quốc Đông? Lâm Tử Minh , mày thật là thứ gì cũng không phải! Bốn năm qua ăn của tao ,dùng của tao, mày có dùng của họ một đồng không? Nếu không có sự hỗ trợ của chúng tao, mày đã sớm chết đói rồi

Lâm Tử Minh bị mắng làm tâm trạng rất khó chịu, muốn giải thích, nhưng ngay lập tức anh nhìn thấy đôi mắt của Sở Phi đầy thất vọng và ghê tởm, khiến trái tim chân thành của anh lại đóng bằng.

“Được rồi mẹ , đừng nói nữa!” Sở Phi thô lỗ ngắt lời Liễu Tô Hồng. “Lâm Tử Minh không sai anh ấy nói với con rằng anh ấy có thể cho tôi 20 triệu để giúp con là vì con không trân trọng cơ hội, là con đáng đời. Nó không liên quan gì đến anh ấy! Hơn nữa, Lâm Sơn Hà là do anh ấy cứu anh ta, ân huệ đó muốn dùng như thế nào là việc của anh ấy, chúng ta không ai có quyền kiểm soát anh ấy. ” %3D

Nghe những lời này, Lâm Tử Minh thậm chí còn khó chịu hơn. Hóa ra ấn tượng của Sở Phi về anh ta không bao giờ thay đổi.

Nhìn vào vẻ thất vọng của Sở Phi, anh muốn nói với Sở Phi về danh tính thực sự của anh, nhưng lời nói sắp thốt ra khỏi miệng, lại bị anh nuốt lại.Điều này là không cần thiết, hơn nữa xác suất Sở Phi không tin tưởng rất cao , cho dù Sở Phi có tin, về tính cách của Sở Phi sẽ chỉ xem thường bản thân hơn và nghĩ rằng anh đang trêu chọc cô.

Vì vậy anh đã nhịn, ngày tháng còn dài. Mặc dù bây giờ anh đã được thừa hưởng di sản của ông nội, có tiền, đến lúc ấy anh sẽ khiến Sở Phi yêu anh!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 22


Chương 22

Sở Phi chờ đợi lời giải thích của anh, nhưng chờ cả nửa ngày Lâm Tử Minh không nói gì cúi gầm ngồi đơ ra .Cô đối với Lâm Từ Minh là càng thêm thất vọng và căm ghét, đồng thời cũng cười nhạo bản thân. Đã kết hôn bốn năm rồi đã là đôi vợ chồng già rồi .Vẫn không đủ hiểu Lâm Từ Minh sư ? Thực sự mong rằng Lâm Tử Minh sẽ là một người đàn ông thực thụ?

Thấy Sở Phi thực sự tức giận, Liễu Tô Hồng ngừng lăng mạ về hành động của Lâm Từ Minh ,nhìn Lâm Tử Minh thấy không thuận mắt Ngay khi trở về nhà, bà không thể chờ đợi để giao cho Lâm Tử Minh làm việc nhà ,vì muốn cho Lâm Từ Minh giặt thêm nhiều quần áo bà cũng ngay lập tức thay quần áo, ném chúng cho Lâm Tử Mình, làm mệt chết Lâm Tử Minh đi cái đồ vong ơn bội nghĩa !

Lâm Tử Minh không nói một lời âm thầm chịu đựng nó. Đợi Làm Từ Minh làm xong việc nhà, họ cũng ăn com xong, chi còn lại một it thức ăn thừa,để anh ta đòi thì ăn.

Tổi nay Lâm Từ Minh và Sở Phi không nói lời nào, thậm chí không có cơ hội nhìn nhau. Sở Phi khuôn mặt lạnh tanh coi anh như một người trong suốt.

Ngày hôm sau khi Lâm Từ Minh thức dậy, anh thấy trên bàn trang điểm có để một đơn li hôn hoàn toàn mới , bên trên có viết sẵn tên của Sở Phi, bên cạnh có một tờ giấy nhỏ Sở Phi viết : “Lâm Tử Minh, tổi nay tôi sẽ đi cùng Chủ tịch Vương, tôi không trách anh có đủ năng lực nhưng không giúp tôi, là tôi đảng đời . Đơn li hôn tôi đã kí rồi rồi, chỉ cần thêm chữ kí của anh nữa, chúng ta chính thức li hôn, cho dù như thế sẽ không tính là bị tôi phản bội. Tất nhiên, nếu như anh không muốn li hôn, tự nguyện ở lại với người phụ nữ ô uế như tôi, tôi cũng không ép anh”.

Lâm Tử Minh nhìn vào thỏa thuận ly hôn, đôi mắt anh ta hiện lên một ảnh mắt dữ tợn, “Phi Phi, em có thể yên tâm, tôi sẽ không để em bị ô uế !”

Anh rút điện thoại di động ra và bấm một dãy số. Sau khi cuộc gọi được kết nối, anh trực tiếp mở cửa và nói: “Lâm Sơn Hà, sau 20 phút, tôi sẽ đợi cậu ở quán cà phê Chelsea. Nếu cậu không thể đến kịpsau 20 phút, hậu quả tự chịu ”

Nói xong, anh cúp điện thoại trực tiếp.

Ở bên đó, Lâm Sơn Hà đang ở trong biệt thự của tình nhân, sau khi tắm xong lúc đang chuẩn bị lâm trận, Sau khi nhận được cuộc gọi từ Lâm Tử Minh, anh ta bị dọa đến ngây ngốc. Anh ta không dám chậm trễ, vội vã rời khỏi giường, anh vô tình bị ngã khiến nhắn mặt đau đớn.

Sự bất thường của anh ta làm cho người đẹp trên giường cảm thấy không vui, nhõng nhẹo nói: ” anh yêu, anh vừa mới đến, tại sao anh lại rời đi, là hổ cái gọi cho anh à! Em không quan tâm, anh phải ở đây cùng em hôm nay!

Vừa nói người đẹp vừa giữ Lâm Sơn Hà, không để Lâm Sơn Hà đi. Bị anh ta tát vào mặt “Cút ,buông tao ra ! Nếu như làm lỡ việc của tao tao sẽ g**t ch*t mày!”

Người đẹp bị dọa ngốc , quen biết Lâm Sơn Hà

lâu như vậy đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy Lâm Sơn Hà hoảng loạn và giận dữ như vậy. Lâm Sơn Hà không thể không hoảng loạn. Anh ấy đã đến Chelsea Cafe trên một quãng đường dài.

Thường phải mất nửa giờ để đến nơi. Bây giờ Lâm

Tử Minh chỉ cho anh ấy 20 phút. Anh ấy một giây

cũng không thể chậm trễ!Tür nihon anith nihon Läm Tử Mirih ion lên biết r tinh cach của Lâm Từ Minh Đừng nhin vé ngoài của Lam Trà Minh có về vô hại. Một khi mọi việc quyết dịnh chin con bo không thể kéo lại. Bày giờ Lâm gia dang gặp những hoàng kinh tế, nếu anh ta xúc phạm Làm Tạ Minh, anh ta sẽ kết thúc.

Vì vậy, anh ta cần quan tâm đến việc mặc quần àp, anh ta chi mặc có cai quần và chay đi, lên xe và IỮm tiếng cần dặn tài xẻ Đi đến Chelsea Cafe, hai muroi phut. không , toi phải có mặt trong 18 phút, mều mê không thể thì cút đi ”

Ngay khi tài xế nghe thấy điều này, toàn bộ cơ thể sợ hai. Anh ta não làm lề mề, và đạp mạnh vào châm ga, chiếc Rolls-Royce chạy một cách thô bạo.

VUI qua tất cả các con đường, chạy qua đèn đỏ, Cuối cùng đà đến Chelsea Cafe sau 19 phút, Lâm Sơn Hà xuống xe, di với tốc độ như đang chạy.

Nhiều người trong quân đang uống cà phê, và khi thấy anh ta vôi vội vàng vàng xông vào, mọi người đề cau mày vì làm ảnh hưởng nhã hứng. Nhưng chẳng mấy chốc, họ thấy một chiếc Rolls-Royce Phantom dừng ngoài của, tất cả đều thể hiện những biểu cầm sốc, đây là một ông chủ rất lớn !
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 23


Chương 23

Đặc biệt là tiếp theo, họ nhìn thấy một ông chủ lớnnhư vậy không ngờ lại chạy tới trưởc mặt một chàng trai trẻ trong bộ quần áo rẻ tiền, giọng điệu gọi da bảo vàng, khiển họ kinh hoàng và sững sờ hon.

Từ Minh , tôi đến rồi , đùng 20 phút không có đến muộn nha .” Khuôn mặt của Lâm Sơn Hà nở một nụ cười tự đắc , cơ thể anh hơi củi xuống, và anh giữ một cử chỉ tôn trọng. Nếu Sở Gia nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ bị dọa đến mức không nói ra được, hoài nghi cuộc đời.

Lâm Từ Minh nhìn vào khuôn mặt đẫm mồ hôi của anh ta, ý vị sâu xa nói: “Lâm Gia Chủ, cháu vội vàng gọi cho bác đến khiến cho bác người đầy mồ hôi, bắc sẽ không giận cháu chứ?”

Lâm Sơn Hà vội vàng lắc đầu và vẫy tay: “Không, không! Làm thế nào bác có thể tức giận với cháu, không có chuyện đó?”

“Thực sự không có?”

“Thực sự không có!”

Lâm Tử Minh cười khúc khích, không nói nữa và nhấm nháp tách cà phê của mình.

Lâm Sơn Hà cũng gọi một tách cà phê, cẩn thận từng chút một nói: “Tử Minh à , cháu gọi bác đến có chuyện muốn bàn với bác đúng không?”

Lâm Tử Minh mặc kệ hắn sau gần một phút, anh khẽ gật đầu, làm cho hắn không còn chút mặt mũi nào nữa , nhưng hắn không dám phát tiết, vì sợ đắc tội Lâm Tử MinhBrategy “Thực ra cháu gọi bác đến đây không có ý gì khác, đó là cháu đã quên mang theo tiền cháu hy vọng bác sẽ giúp cháu thanh toán .” Lâm Tử Minh nói với một nụ cười.

Nghe điều này, nụ cười trên khuôn mặt của Lâm Sơn Hà lập tức cứng lại, và một cơn giận dữ bùng lên từ thái dương của hắn trực tiếp lao thẳng lên đầu hắn!

Lâm Sơn Hà có bao giờ chịu đựng cục tức như vậy đâu? Phóng mắt nhìn ra Thành Phố Hoa,ai trước mặt hắn mà chả thành thật và tôn trọng . Hắn gần như không thể kiềm chế nổi , nhưng khi nhìn thấy sự nhạo báng trên khuôn mặt của Lâm Tử Minh , trong lòng hắn hoảng sợ,cố gắng để kìm nén lại.

Lâm Tử Minh bây giờ không giống với Lâm Tử Minh trước đây, hắn không đủ khả năng để đắc tội.

Hắn hít một hơi thật sâu,siết chặt đùi mình để giữ bình tĩnh và nở nụ cười. “Hóa ra là như vậy, không dám không dám , bác sẽ đi thanh toán cho cháu.”

Lâm Tử Minh đợi hắn đứng dậy và nói: “Đột nhiên, không còn 50 tỷ. Bây giờ cuộc sống của Lâm Gia có khó khăn không?”

Cả người Lâm Sơn Hà nhất thời cứng lại , khuônmặt lỏe lên sự bực bội và bất phục, hắn gật đầu nói “Từ Minh, việc bốn năm trước, chúng ta thựC sự xim lỗi cháu, khiến cháu phải chịu thiệt thòi lớn như thế này. Sau này, chúng ta luôn luôn thấy rất hối hận luôn muốn tìm cháu trở lại và đền bù xứng đáng cho châu.”

Hắn chơi bài tình cảm kỹ năng diễn xuất của hắm cũng đặc biệt tốt. Hắn cũng đã tuôn ra hai giọt nước mắt. Nếu Lâm Tử Minh không biết tính cách của hắn , đổi lại là người khác thì dễ dàng bị hắn lừra rồi.

Lâm Tử Minh tỏ ra khinh bi, mặt anh xuc động và nói: “Bác ơi, mọi người thực sự nghi như vậy ? Cháu thực sự có thể quay trở lại với Lãm Gia không?”

Lâm Sơn Hà thấy Lâm Từ Minh bị lừa, tâm trạng phấn chấn trở lại. Hắn khinh thường Lâm Từ Minh quá dễ bị lay động rồi, trên mặt tỏ ra chân thành nôic “Tất nhiên rồi!Cháu là con trai duy nhất của em trai bác. Máu trên người cháu là dòng máu của nhà họ Lâm , chúng ta lúc nào cũng chào đón cháu !

Lâm Tử Minh trước tiên rất vui, sau đó nghĩ ra điều gì đó, tỏ ra sầu não, “Nhưng tôi haizz, vi trả thù Lâm gia , trong lúc tức giận tôi đã quyên góp hơn 50 tỷ nhân dân tệ mà ông nội để lại cho tôi, tôi không thể giúp đỡ Lâm Gia được… ”

“Cái gì?!” Nghe thấy điều này, Lâm Sơn Hà phànứng dữ dội. Anh ta đột nhiên đứng dậy, đôi mắt mở to, mặt đỏ bừng, và cơ thế hắn run lên. “mày, mày, mày đã quyền góp tất cả tiền số tiền ấy? Mày là cái đồ phá gia chi tử , cái đồ phá nhà !!! Tao …”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 24


Chương 24

Chẳng mấy chốc, hắn thấy Lâm Tử Minh đang ngồi đó bình thản, nhìn hắn với nụ cười trên mặt, đầu có một chút sầu não nào? Lâm Sơn Hà phản ứng ngay lập tức, Lâm Tử Minh đang ở đây bỡn cợt hắn.

Một thời gian, hắn đứng đó, thấy rất xấu hổ.

“Bác, nhìn bác rất nhiệt tình kêu cháu về Lâm Gia, mục đích không đơn thuần.” Lâm Tử Minh nói đùa.

Lâm Sơn Hà đã nguyền rủa Lâm Tử Minh một nghìn lần và mười nghìn lần. Cái đồ súc sinh này tệ đến nỗi khiến hắn không biết phải nói gì được, chỉ đành gượng cười.

Mục tiêu của Lâm Tử Minh đã đạt được,anh ta quá lười để nói chuyện vô nghĩa với Lâm Sơn Hà thẳng thắn:” Muốn cháu trở về Lâm Gia không phải là không thể. Nói như thế này, bốn năm trước, bác đã vu khống cháu chống đối làm hại ông nội và đuổi cháu ra khỏi Lâm Gia. Cục tức này cháu không thể nhịn được, nếu như trong thời gian này bác làm cháu hài lòng , cháu hết tức giận ,cháu tự nhiên sẽ về Lâm Gia. ”

Lâm Sơn Hà thở phào nhẹ nhõm, hắn sợ rằngLam Tử Minh ad ahét aing khong về Lam Gia T Manith, ahäu muấm hài thuờng cái gi? Miễn là chung la thể làm điều đó, chúng ta sẽ lam chau nai

Lâm Tứ Minh uống cả hạt và không trà lời ngay lập ti. Sau mặt thời gian, anh TỚI, “Công ty phim và truyềm hinh Tr Quyinh của Lãm Gia giờ có giã trị thị trong lahat man dan tem

“Đúng” Lãm Som Ha gất đầu Hän không hiểu rõ muc đich của Lâm Tâm Ninh khi đề cập đên công ty này. Ngành cöng nghiệp của Lăm Gia có nhiều mgänih wä liëm quan đến nhiều linh vục. Công ty phim và truyền hình Từ Quýnh này là một trong nhiều mgämih công nghiệp của Lãm Gia Với giá trị thị trường là 2 ty nhân dân tệ đôi vài Lâm Gia chỉ có thế được coi là một công ty misa

Làm Từ Mini mái “V thái độ trung thực của bác chấu mua Công ty Điện ảnh và Truyền hình Từ Quỳnh Chi giá 5 t nhân dân tệ và cho bác 500 triệu miniãm diảm thể làm hay không?”

lãm SDm Hà đã không biểt Lâm Từ Minh đang định giờ trò gì, mihung việc tốt này hắn chắc chắn kihuömg có lý do gì để từ chối, và bây giờ Lâm Gia dang gặp những hoàng kinh tế và chuỗi vốn bị phá wör. Vol 2,5 ty đồng mày, mà cũng có thể quay vàng trong một thời gian.!”Làm” Lâm Sơn Hà hữu, “Khi nào thi thỏa thuận được thực hiện?”

“Thỏa thuận thành công trong hôm nay. Ngoài ra, tôi không muốn Làm Gia nhiều chuyện, đừng nói thân phận của tôi ở khắp nơi.”

“Bác hiểu, bác hiểu”

Hành động của Lâm Sơn Hà rất nhanh chóng, và trong vòng nửa giờ, thủ tục chuyển nhượng đã hoàn tất Từ giờ trở đi, Lâm Từ Minh chính là ông chủ lớn của Công ty Điện Ảnh và Truyền Hình Từ Quỳnh, nắm giữ 60% cổ phần.

Có hai lý do cho việc mua lại Công ty Điện Ảnh và Truyền hình Từ Quỳnh. Lý do đầu tiên là công ty điện ảnh và truyền hình này được thành lập bởi cha anh. Bây giờ anh đã có được nó, nó có thể được coi là hoàn thành một tâm nguyện. Lý do thứ hai là Vương Tổng, người gọi Sở Phi ngủ với ông ta, là người quản lý của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh.

Anh ta phải xem xem Vương Tổng cải người được gọi là giàu có mạnh mẽ đó lợi hại như thế nào!

Phi Phi, tôi đã nói rằng tôi sẽ bảo vệ em, và tôichắc chắn sẽ bảo vệ em 1 Lâm Tu Minh nấm chật tay và lỏe lên một cái nhìn chắc chắn,

Công việc của Lâm Sơn Hà rất nhanh chóng. Sau khi anh và Lâm Từ Minh hoàn tất thủ tục chuyển nhượng, họ lập tức sắp xếp và nói với các giám đốc điều hành cấp cao của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh về vấn đề này, dặn dò bọn họ rằng phải hầu hạ tốt ông chủ mới, mỗi hàng chữ đều tiết lộ Lâm Tử Minh thân phận không đơn giản, anh ta là một ông chủ siêu giàu có!Dọa bọn họ sợ đến nỗi ai ai cũng đều căng thẳng, bọn họ đều đặt việc trên tay xuống và chào đón sự xuất hiện của ông chủ lớn.

Đặc biệt là những các viên nữ và nữ minh tình đã nghe được những lời đồn thổi , có một chút sắc đẹp và họ đã cố gắng hết sức để trang điểm cho bàn thân thật xinh đẹp. Nếu lỡ như ông chủ nhìn trüng mình thì sao? Không phải là một bước trên trời sao?

Đối với các nhà lãnh đạo nam trong công ty họ cũng đang lên kế hoạch làm thể nào để làm hài lòng ông chủ mới.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 25


Chương 25

Vương Tổng, với tư cách là người quản lý của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Từ Quỳnh, khi nghe tin này, cả người chết lặng. Phải biết rằng tiền đồ của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Từ Quỳnh bày giờ không tốt. Các công ty cạnh tranh quả nhiều Lợi nhuận một chút một chút đều bị thu hẹp lại. Tại thời điểm này, có người thực sự đã chỉ hơn 500 triệu đểcó được Phim và Truyền Hình Tử Quỳnh?

Dù tầm mắt của ông chủ mới là gì đi chăng nữa, ít nhất thì chắc chắn ông chủ mới phải là một người siêu giàu!

Một người siêu giàu như vậy phải phục vụ tốt.

Rồi hắn chợt nghĩ đến, tối nay một người phụ nữ xinh đẹp trong Sở Gia sẽ qua đêm với hắn, liệu có thể …

Làm Tử Minh không biết rằng các giám đốc điều hành cấp cao của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh đã lên sẵn kế hoạch lấy lòng mình. Bây giờ đã hoàn tất các thủ tục bàn giao, anh ta dự định đến Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh để xem xét . Vừa mới đến nơi, vừai đậu xong xe của mình thì nghe được ‘Boom’ anh thấy rằng chiếc xe điện của mình đã bị đổ

“Xe điện của ai đây? Hại xe của tao bị xước rồi !”

Một người đàn ông bước ra khỏi xe, cau có giận dữ, cau mày.

Nhân viên bảo vệ chạy đến cúi đầu xin lỗi, “Xin lỗi xin lỗi anh, do sự sơ suất của tôi.”

Người đàn ông chọc vào đầu nhân viên bảo vệ la mắng: “Mày làm bảo vệ kiểu gì vậy, để cái xe đạp điện đi vào tận trong này? Có biết xe tao là xe gì không? Volkswagen Touareg hàng trăm ngàn giờ xe xước như thế này, tốn hàng ngàn đô la để sửa chữa, xứng đáng với mức lương hai tháng của mày đó! ”

Nhân viên bảo vệ cúi thấp hơn nữa, liên tục xin lỗi, sau đó hét lên với khuôn mặt mơ hồ: “Cái xe điện này là xe của ai đây! Ai! Hãy đứng ra đây cho tao!”

Rất nhiều người xung quanh đó mà chả có ai đứng ra thừa nhận điều đó.Nhân viên bảo vệ càng giận giữ: “Dám làm không dám chịu đúng không ! Cái thằng oắt con này ! Nếu mày không chịu bước ra ngoài, tao sẽ đập nát chiếc xe điện của mày!”

Nói rút lời, Hắn lấy cái gậy sắt ra chuẩn bị đập xe “Đây là xe của tôi.” Lâm Tử Minh bước ra khỏi đám đông.

Nhân viên bảo vệ thấy rằng anh mặc quần áo rất chi là tầm thường, thoạt nhìn đã biết rằng đó là một người làm công ăn lương bình thường, chỉ vào mặt anh và mắng: “Ai cho mày đậu xe ở đây?”

Lâm Tử Minh hỏi ngược lại: “Thế ai không được phép đậu xe ở đây? Không phải bên cạnh có cả đống chỗ trống hay sao?”

Nhân viên bảo vệ đã bị anh hỏi ngược lại liền làm cái vẻ mặt nghiêm túc nói :”Ở đây không được phép đỗ xe điện?”

Trong lúc anh đag đờ đẫn suy nghĩ thì người đàn ông đứng bên cạnh đó cứ nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Minh cao giọng nói: “Tao quy định đó rằng không được phép đậu xe điện ở đây! Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Mày có phải là Giám đốc điều hành của hãng phim và truyền hình Tử Quỳnh không? Mày nói khôngđược đậu là không được đậu à?” Lâm Tử Minh cau mày. Anh ấy rất không vui, anh vừa mới bỏ ra 2,5 tỷ đồng để thu mua Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh. Lần đầu qua đây lộ mặt, đã gặp một điều khó chịu như vậy rồi.

Đối phương tỏ ra khinh thường nói, “Tao là Lí Kiến Huy, trưởng phòng nhân sự của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh. Tao nói không được đậu ở đây, là không được đậu ở đây mày có ý kiếngì ?”

Nghe thấy điều này, nhiều người xung quanh kêu lên.

“Wow, anh chàng ấy đẹp trai quá, hình như chưa đến 30 tuổi, mà đã là giám đốc của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh, thật là giỏi giang mà.

“À, tạo cũng có nghe nói rằng giá trị thị trường của phim và truyền hình Tử Quỳnh cao tới 2 tỷ nhân dân tệ. Là một trưởng của bộ phận nhân sự, thu nhập của mày chắc phải vượt quá một triệu mỗi năm!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 26


Chương 26

“Quan trọng còn rất đẹp trai, điển hình là một con rùa vàng mà.”

“Nhìn hãy nhìn chiếc Volkswagen Touareg mà hắn đi, đúng là tuổi trẻ tài cao mà …”

Nhiều người trong số họ là những cô gái đến

phỏng vấn trong Hãng phim và Truyền hình TửQuỳnh . Khi nghe thấy bên kia là trưởng phòng nhân sự, vừa hay họ cũng đến hãng phim và truyền hình Tử Quỳnh để phỏng vấn. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Lí Kiến Huy ngay lập tức. Nếu họ lôi kéo được Li Kiến Huy, thì chẳng có gì phải lo lắng về việc vào công ty phim và truyền hình Tử Quỳnh nữa?

Bọn họ đều ấp ủ một giấc mơ ngôi sao trong lòng, để được nổi tiếng, họ đánh đổi bằng mọi giá.

Nghe được những tiếng xôn xao đó, Lí Kiến Huy đứng thẳng người nở nụ cười mãn nguyện. Trên thực tế, hắn ta chỉ là bộ trưởng của bộ phân nhân sự, với mức lương hàng năm chỉ nửa triệu, nhưng nó đủ để hắn ta có thể hãnh diện. Trong hai năm qua, hắn ta đã lợi dụng quyền hạn của mình để đặt ra những quy tắc cho nhân viên mới, cuộc sống hàng ngày trải qua rất sang chảnh.

Bây giờ hắn đặc biệt thích những ánh mắt sùng bái của những cô gái.

Lâm Tử Minh nhìn thấy vẻ tự mãn của hắn ta, lông mày của anh ta cau hơn. Có những thành phần như thế này thảo nào mà Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh ngày càng xuống cấp tồi tệ hơn trong vài năm qua . Khi anh nhậm chức, anh ta phải dọn dẹp tất cả những thứ này. Anh đã mua Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh với giá 2,5 tỷ nhân dân tệ, nhưng cũng không muốn mấttiền một cách vô ích.

Thấy Lâm Tử Minh im lặng, hắn ta nghĩ rằng Lâm Tử Minh rất sợ, và biểu hiện của hắn ta thậm chí còn điện hơn với những suy nghĩ xấu xa, “Bây giờ mày biết sợ rồi a? mở mắt ra để xem đây là đâu! Đây là đài truyền hình Tử Quỳnh, không phải loại như mày có thể lấy loại leo vào đây! Bây giờ chiếc xe điện của mày đã làm trầy xước chiếc Volkswagen Touareg của tao, chi phí sửa chữa là 8.000 nhân dân tệ, nhìn cách ăn mặc của mày cũng không mong mày có thể lấy ra 8000 nhân dân tệ. Nể tình mày vi phạm lần đầu, tao rộng lượngchỉ tính mày một nửa số đó là 4.000 nhân dân tệ. Tao sẽ không kì kèo vấn đề này nữa. ”

“Sao nào, mày không đồng ý à? Tôi nói cho mày biết, mày gặp được tạo là mày may mắn lắm rồi đó, tao ấy à rất hào phỏng, chỉ lấy mày nửa số tiền và không kì kèo nữa, nếu mày gặp người khác thì không đơn giản vậy đâu, mày sẽ phải mất ít nhất 10.000 nhân dân tệ và chưa kết thúc ở đó!” Lí Kiến Huy nói lớn.

Lâm Tử Minh cười khẩy, nó đầu không phải là một chiếc Volkswagen Touareg, mà chỉ là một chiếc Volkswagen Tiguan L, với vết xước nhỏ như thế này chỉ cần một nghìn nhân dân tệ là xong, Lí Kiến Huy thực sự đã tống tiền anh tới bốn nghìn nhân dân tệ, thực sự là cái thứ tâm địa đen tối đến nỗi không sửa được nữa rồi.”Thật là đen tối. Trước hết, chiếc xe của mày không phải là một chiếc Volkswagen Touareg, mà là một chiếc Volkswagen Tiguan L, hoặc một phiên bản với phiên bản thấp 1,4T. Tính chi phí giảm giá, toàn bộ chi phí lắp ráp để hoàn thành là khoảng 230 triệu, mày còn không biết ngượng mà nói là Volkswagen Touareg? Chỉ là một vết xước nhỏ nhoi nhiều nhất là một nghìn nhân dân tệ là xong, mày còn đòi tạo tới tận bốn nghìn nhân dân tệ, vẫn còn nói là mày hào phỏng? “Lâm Tử Minh nói một cách khinh bỉ.

Những người khác ở đó nghe thấy điều đó, nhìn sang Lí Kiến Huy thấy mắt có chút thay đổi. Một số người nam ở đó cũng lên tiếng: tôi nói mà thảo nào trông nó quen thế, hóa ra nó chỉ là chiếc Volkswagen Tiguan L, nó còn rất thấp, tôi còn tưởng là ông chủ lớn nữa”

“Đúng thế, phí bảo trì 1.000 nhân dân tệ là không cần thiết, còn lấy những 4.000 nhân dân tệ, thật là đen tối rồi !”

“Hơn nữa còn là do tay nghề lái xe không ra gì, tự đâm vào xe điện của họ nữa.”

Nghe những lời dị nghị này xong, sắc mặt của Lí Kiến Huy đột nhiên lắng xuống, uy h**p Lâm Tử Minh với cả đống đạo lý để cảnh sát xử lý. Lúc này, một phụ nữ xinh đẹp, trẻ trung đi đến và nói với LíKiến Huy: “Lí tổng, xin lỗi, em đến trễ.

Khi Lí Kiến Huy nhìn thấy người phụ nữ, đôi mắt hắn sáng lên đột ngột, quét đi sự u ám trên khuôn mặt, để lộ một vẻ ngoài đẹp trai và sang trọng đáp lại “Không sao, anh cũng vừa mới đến mà thôi.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 27


Chương 27

Khi Lâm Tử Minh nhìn thấy người phụ nữ này, anh ấy đã hơi choáng váng. Đây không phải là bạn của Sở Phi, Tần Dao, quay truyền trực tiếp, cũng có một chút nổi tiếng. Lâm Tử Minh không có ấn tượng tốt về cô, bởi vì đây là người phụ nữ vật chất

Tần Dao cũng nhìn thấy Lâm Tử Minh, và ngay lập tức cau mày, “Lâm Tử Minh ? Tại sao anh lại ở đây? Anh không cần phải làm việc nhà nữa?”

Trong giọng điệu của cô ta, là sự khinh bỉ và nhạo bảng Lâm Tử Minh.

Lí Kiến Huy sững sờ hỏi: ” Tần tiểu thư, cô có biết

hắn ta ?”

Tần Dao cười nhạo báng nói: “biết chứ, hắn ta là chồng của một người bạn của em, rất nổi tiếng trong nhóm của chúng em!”

Cô cố tình nói chữ “nổi tiếng” rất to, với ý mỉa mai ,nhạo báng một cách hiển nhiên.

Lí Kiến Huy bắt gặp sự khinh miệt của Tần Daođối với Lâm Tử Minh. Mắt anh quay lại, không biết là đã nghị ra cái ý nghĩ xấu xa gì nữa, nói: “Tần tiểu thư, hóa ra là người mà em biết, thế thì chuyện chiếc xe điện của hắn ta đã làm xước xe của tôi ấy mà , nể mặt cô, tôi không so đo với hắn ta nữa ”

“Hả? hắn ta đã đụng xe của anh à?” Tần Dao hiểu chuyện gì đang xảy ra, cười khảy nói: “Lí tổng, anh không cần phải nể mặt em, em và hắn ta không thân thiết,anh nên xử lý như anh muốn. .”

Lí Kiến Huy biết rằng Tần Dao sẽ nói điều này ,hắn ta nói với Lâm Tử Minh một cách ngạo nghề: “Lâm Tử Minh đúng không? Chỉ cần nhìn vào khuôn mặt mày là tao biết mày là một con ma nghèo khổ, không biết làm người, đến Tần tiểu thư tốt như vậy mà cũng đắc tội

Hẳn nhấn mạnh thêm câu nói đó của Tần Dao, khiến ấn tượng của Tần Dao về hắn ta tốt hơn. Hắn ta tiếp tục: “Cuối cùng tạo cảnh cáo mày lại một lần nữa và đưa tiền nhanh chóng, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát, hành vi của mày đủ để bị giam giữ một tháng mày biết không? ”

Hắn coi Lâm Tử Minh như một kẻ mù pháp luật hù doa.

Lúc này, điện thoại di động của Lâm Tử Minh reo lên ,mở nó ra xem. Đó là Vương Vệ Quy, người quản lý của Công ty Điện ảnh và Truyền hình TửQuỳnh, “Chào ngài, chủ tịch xin hỏi ngài đang ở đâu vậy ? Chúng tôi đến đón ngài.”

Giọng điệu của Vương Vệ Quy rất tôn trọng.

Cách đây không lâu, hắn đã thăm dò rất nhiều biết được hóa ra ông chủ mới đã mua Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh với giá 2,5 tỷ nhân dân tệ, nhiều hơn giá thị trường 500 triệu nhân dân tệ điều đó có nghĩa là ông chủ lớn mới rất giàu có và vô cùng giàu có!

Một ông chủ lớn như vậy, hắn ta không thể không đi lấy lòng

Có một nụ cười hấp dẫn trên khóe miệng của Lâm Tử Minh và nói: “Tôi ở tầng dưới, nhưng tôi đã không nhìn thấy anh.”

“Ah? ngài đã ở dưới tầng ?” Vương Vệ Quy bị sốc và nói nhanh: “Tôi sẽ xuống ngay, sẽ lập tức xuống ngay!”

Sau khi Lâm Tử Minh cúp điện thoại, Lí Kiến Huy nói một cách khinh bỉ: “oh, vẫn còn dám gọi người đến ? Hay là mày gọi cho một nhóm người giao

hàng đến ? Hahaha …”

Câu nói của hắn ta thu hút sự chế giễu từ mọi người.

Tần Dao nhìn cái vẻ gọi điện đó của Lâm Tử Minh, cũng to vẻ khinh thường.Lâm Tử Minh nhìn vào cách trang điểm của Tần Dao nói với một biểu hiện lạ: “Tần Dao, nhìn cô như thế này, cô sẽ nộp đơn cho Truyền hình Tử Quỳnh ứng tuyển ?”

Tần Dao nhếch mép : “Đâu phải việc của mày ?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 28


Chương 28

Lâm Tử Minh rất vui, nhưng anh không ngờ lại trùng hợp như vậy. Anh mới mua Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh, Tần Dao liền đến ứng tuyển . Và nhìn thấy dường như rất muốn trở thành một ngôi sao, có chút thú vị đấy.

Tần Dao là một con người chỉ biết có vật chất . Là một người chồng phế vật của Sở Phi, anh bị Tần Dao chế giễu trong những năm gần đây. Thậm chí, Tần Dao còn bí mật khuyến khích Sở Phi ly dị anh ta nhiều lần. Nếu Tần Dao biết rằng người bị cô ấy coi thường là phế vật, bây giờ là chủ tịch của công ty truyền hình Tử Quỳnh, biểu hiện của cô ấy sẽ tuyệt vời như thế nào? Sẽ lập tức quỳ xuống và bợ đỡ sao?

Sự kích động này rất mạnh, nhưng Lâm Tử Minh vẫn nhịn được, không cần thiết.

“Tần Dao, không phải cô nói đã thành lập một công ty và kiếm được rất nhiều tiền sao? Làm thế nào lại đến Tử Quỳnh để tìm việc làm?” Lâm Tử Minh nói với một nụ cười.Nụ cười của anh ấy trong mặt làm Dao như là có mặt dày, cô thậm chí còn ghe làm hơn với Làm Từ Mith, Cô đã mở một công ty nhà cách đây một thời gian và cô đã mặc một vốn liếng sau mùa năm. Ch còn cách tìm một công việc. Một người bạn nói với cô ấy rằng gần đây công ty có kế hoạch đào tạo người mời, cô ấy cũng rất phản khích khi nghe nói người về ngoại tình và dáng người đẹp của cô ấy Nhiều ngôi sao mà trong ngành giải trí không giỏi bằng cô. Nếu mu may mắn, cô ấy thực sự có thể trở thành một ngôi sao lớn

Chỉ là nghe. Làm lừ Mình nói điều này, cô ấy vẫn rất bực mình và cô ấy đã không lịch sự nói, “âm Từ Minh cái đồ phế vật mày có tư cách gì để nói với tao ? Đúng, tạo đã đến Tử Quỳnh để tìm một công việc, còn mơn mày cái đồ phế vật ăn bản Sở Phi tao tối hơm mày càn 1000 lần 2

Sự gay gắt trong lời nhận xét của cô không phù hợp với và ngoài ngọt ngào đáng yêu của cô. Nhiều người nhìn cô với một chút ghê rom hent

Tầm Dạo lập tức nổi mâm sau khi nói rằng cô đến Từ Quỳnh đề xi làm ngôi sao nữ Hình ảnh này rất quan trọng. Người về điều mày, cô trở nên bục bởi vậ ghe tâm hơn với Lâm Tử Minh

Lý Kiếm Huy lúc này âm cầm mới “hầm tiều thu, côcó thể yên tâm tôi là bộ trưởng bộ phận nhân sự. CÔ là bạn của tôi, được chọn vào Tử Quỳnh là không thành vấn đề.”

Tần Dao vừa mới rút lại ý nghĩa, làm cái vẻ ngọt

ngào và đáng yêu, và nở một nụ cười ngọt ngào nói

với Lí Kiến Huy: “Lí tổng, làm phiền anh rồi, thật tốt

khi quen biết anh Lí Kiến Huy nghe nói xonghắn ta tràn đầy năng lượng, hắn ta muốn hạ gục Tần Dao ngay lập tức

Lâm Tử Minh không thể nhịn cười khi nhìn thấy họ như thế này: “Tần Dao, cô bị hắn mê hoặc rồi, mong đợi vào tên họ Lí này, cô không thể vào Tử Quỳnh

Tần Dao đã bực mình khi nghe anh nói, anh mỉm cười giận dữ: “oh, tôi không mong đợi hắn ta, tôi vẫn hy vọng anh à?”

Lâm Tử Minh mỉm cười và nói: “ Khiến cô đoán đúng rồi. Tôi thực sự có thể cho phép cô vào Tử Quỳnh. Nề mặt cô là bạn của Sở Phi, bây giờ cô xin lỗi tôi, chào tôi một tiếng anh Minh, tôi sẽ cho cô vào Tử Quỳnh, hơn nữa sẽ toàn lực giúp cô thành một ngôi sao lớn. ”

Bộ hội

Tần Dao không thể nhịn cười vào lúc này”Hahaha,chắc tôi nghe không sai nhỉ ? Cái đồ phế vật như anh, mà có thể cho tôi vào Tử Quỳnh, còn hết lực giúp tôi nổi tiếng ? Lâm Tử Minh, anh nói xạo hay đó.”

Những người khác nhìn nhau cười, đưa mắt nhìn Lâm Tử Minh như thể đang nhìn vào một chú hề.

“Haha, thực sự là cười chết mất . Có biết công ty điện ảnh và truyền hình Tử Quỳnh ở cấp độ nào không? Giá trị thị trường là hai tỷ nhân dân tệ, và hậu thuẫn là gia đình Hoa Thành Lâm . Lợi nhuận hàng năm là vài trăm triệu nhân dân tệ! Thậm chí tạo còn không dám đảm bảo Tần tiểu thư trở thành một ngôi sao lớn, còn mày cái đồ đưa hàng nghèo nàn dám nói một vấn đề lớn như vậy? Chém gió tôi gặp nhiều rồi ,giống như mày tao đúng là mới gặp lần đầu”

Lí Kiến Huy ra sức châm biếm Lâm Tử Minh, hắn nhìn qua cũng đủ hiểu Tần Dao biết thằng này tên Lâm Tử Minh còn có bất bình với Lâm Tử Minh, hắn ta ra sức chế giễu Lâm Tử Minh để tiếp tục nhận đước sự ủng hộ của Tần Dao.

Lâm Tử Minh nhìn họ và cười, không tức giận. Anh ta vẫn nở nụ cười trên khuôn mặt. Anh bắt đầu mong chờ Vương Vệ Quy đi xuống. Hai tiểu nhân này sẽ có biểu cảm chi đây.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 29


Chương 29

Nhưng đã qua vài phút rồi, tại sao Vương Vệ Quyvà những người khác không thấy xuống?

Lí Kiến Huy thiếu kiên nhẫn và đến giờ đi làm rồi.Hắn còn phải điphỏng vấn nữa , giục: “Này, con ma tội nghiệp, nhanh chóng đền tiền, nếu không tạo sẽ gọi cảnh sát cho mày ngồi tù!

Tuy nhiên, vào thời điểm này, từ cửa tòa nhà Tử Quỳnh, một nhóm người bước ra vội vã biểu cảm của họ rất phấn khích cũng rất lo lắng. Mọi người đều mặc những bộ đồ đắt tiền. Thoạt nhìn, họ biết rằng họ là những ông chủ giàu có. Một người đàn ông béo múp với khuôn mặt giàu có, hắn ta toát mồ hội và trông như chạy ra ngoài.

Đây là Vương Vệ Quy, người quản lý của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh, người đã cho Sở Gia vay 20 triệu và bắt Sở Phi đi cùng anh ta trong ba ngày ba đêm.

Khi Lí Kiến Huy nhìn thấy Vương Vệ Quy và những người khác, hắn ta lập tức bỏ đi sự kiêu ngạo kiêu ngạo của mình, vòng eo thẳng của hắn ta thấp hơn nhiều. Đây là cấp cao của Tử Quỳnh. Bất kỳ ai cũng là ông chủ của hắn, đặc biệt là Vương Vệ Quy một nhân vật lớn người mà hắn ta rất lỗ lực để bợ đỡ quan hệ l

Thấy họ đi ra, Lí Kiến Huy không quan tâm Lâm Tử Minh nữa, nhanh chóng chào hỏi nói một cách tên kinh và tâng bốc, “Vương tổng , sao ông lạixuống đây?”

Nhiều người đến Tử Quỳnh để phỏng vấn đã thấy tư thế tháp thỏm của Lí Kiến Huy trước Vương Vệ Quy, còn gọi là Vương tổng, ngay lập tức nhận ra rằng đây là CEO của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh, muốn đi kết giao với Vương Vệ Quy

Tần Dao sừng sở một lúc, cô cũng nhận ra điều này, nhanh chóng trang điểm lại vẻ ngoài của mình một chút, để lộ nụ cười ngọt ngào và đẹp nhất của cô, bước đến Vương Vệ Quy.

Vương Vệ Quy tìm kiếm chủ tịch mới, đột nhiên bị một nhóm người vây quanh. Hắn ta cau mày, tỏ vẻ khó chịu, vô thức muốn mắng người khác. Tuy nhiên, hắn ta ngay lập tức nghĩ rằng người quản lý mới qua điện thoại chỉ nói rằng anh ta đã xuống tầng dưới ở Tử Quỳnh, có lẽ anh ta đang ở gần đó. Để duy trì hình ảnh đẹp đẽ của mình, hắn ta nhanh chóng mim cười nói: “Tôi xuống để chào đón chủ tịch mới của Tử Quỳnh!”

Hắn cố tình nói to điều này, hy vọng được chủ tịch mới nghe được.

Là thứ trưởng Bộ Nhân sự, Lí Kiến Huy có một khoảng cách rất xa với Vương Vệ Qủy. Thường rấ khó để nói chuyện với Vương Vệ Quy. Ngay cả khi có cơ hội, Vương Về Quy cũng tỏ ra rất lạnh lùng.

Vui mừng đến cùng cực, cả người sôi sục. Ngay lậptức hắn ta đã phản ứng được là Vương tổng và các nhà lãnh đạo khác đã xuống đặc biệt để gặp chủ tịch mới? Đến Vương tổng và các nhà lãnh đạo đều phải tự mình xuống chào đón. Ông chủ mới phải rất giàu, hắn ta phải biểu hiện tốt hơn.

Vì vậy, hắn ta thẳng đứng thẳng hơn nữa, cái vẻ nịnh bợ của mình cũng thể hiện ra , để đảm bảo rằng khi nhìn thấy chủ tịch mới, hắn ta có thể chạy qua càng sớm càng tốt.

Lời nói của họ được nhiều người nghe thấy, đột nhiên gây ra một tiếng ồn ào

Chủ tịch mới của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Từ Quỳnh, đó là một trong những tên tuổi lớn. Nếu như có thể nhận được sự ưu ái của chủ tịch mới, thì không phải là một bước lên trời,

Một thời gian, tất cả mọi người có mặt ở đó đầu bắt đầu gối sục lên đặc biệt là những cô gái xinh đẹp đến vì mục đích xin việc. Họ lấy ra từng chiếc gương nhỏ để trang điểm, sử dụng tất cả các kỹ hàng và thể hiện khía cạnh đẹp nhất của họ, cố gắng biểu hiện ra để sự ưu ái của chủ tịch,

Bao gồm cả Tần Dao, máu cô sồi sục, đồi mồi run rầy vì phần khích. Cô có phẩm giả cao nhất và dáng người đẹp nhất trong số rất nhiều ứng viên. Nếu như cô táo bạo, cô vẫn có cơ hội tuyệt vời để quyến rũ

chủ tịch mới Lúc này, cô thấy Làm Tử Minh vẫn nhếch mép sang một bên, nhưng chỉ cảm thấy g**t ch*t mĩ cảnh, cùng là một người đàn ông, làm thế nào mà khắc biệt xa quá vậy.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 30


Chương 30

Tuy nhiên từng người từng người một đợi chờ trồng ngông, thẳng cổ và nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng của chủ tịch mới, không thể không tự hỏi, họ có nói rằng chủ tịch mới đã đến không? Tại sao chưa thấy ai?Lâm Tử Minh lần đầu tiên không xuất hiện, anh ta đứng đó. Mọi người nhìn anh ta, rồi anh ta khinh khỉnh rời đi. Họ thậm chí không nghĩ rằng chủ tịch mới mà họ muốn quỳ xuống bợ đỡ lại là một con ma tội nghiệp mà họ khinh bỉ.

Sau khi chờ đợi ba phút, nhiều người bắt đầu tự hỏi. Có phải Vương tổng đã sai? Một lãnh đạo cấp cao bên cạnh Vương Vệ Quy nghi ngờ hỏi: “Lão Vương, anh có chắc là chủ tịch mới đã đến không?”

Vương Vệ Qúy nói: “Tất nhiên, vừa nãy, chủ tịch

mới gọi cho tôi và nói rằng ngài ấy đã đến dưới lầu

rồi.” “Tại sao không thấy ai ? chắc không phải là chủ tịch

mới, không thấy chúng ta đến trước chào đón

không hài lòng và rời đi?”

“Vâng, thế này không phải là cách để chúng ta chờ đợi. Trong trường hợp chủ tịch mới thực sự đổ lỗi cho chúng ta vì đã không chào đón anh ấy trước thì chúng ta phải bù đắp.”

“Lão Vương, tôi nghĩ là anh nên gọi chủ tịch mới?”

Vương Vệ Qúy nghĩ về điều đó, và cảm thấy rằng anh ta nên gọi cho chủ tịch mới để hỏi chuyện gì đã xảy ra. Lỡ như anh ta thực sự bị chủ tịch mới đổ lỗi,nếu như không mới và thay đổi tất cả mọi người thì sé két thúch

thọ là những chuyên gia có kinh nghiệm đã bị nhằm chim trong công việc nhiều năm nay. Đương nhiệm, họ biết rằng Kiều mưa và nay đang muốn thay đổi. Những vị trí cấp cao này rất nguy hiểm chí cần bất cảm đã bị ông chủ mới sẽ thai ngày. Họ có thuê tìm rằng mới có thể tồn 25 tỷ nhân dân tệ ngườ mua công ty sẽ có sẵn một đội ngũ chuyên nghiệp

Ở tuổi của họ mếu họ bị sa thải, họ sẽ mất việc Đây là những gì họ không muốn thấy. Nếu chủ tịch | mới có một sở thích đặc biệt họ có thể cống hiến, và tình hình trở nên nghiêm trọng.

Vương Vệ Quy gọi cho Lâm Tử Minh . Mọi người đầu năm trở và không cần làm gì. nhìn xung quanh, tìm kiếm giới mới

Tuy nhiên, gi thời điểm này họ nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động, đó là tiếng chuông điện VN chất NON ĐỔ Biểm. Mọi người nhìn vào hướng âm thanh đột ngột, rồi họ thấy một cảnh khiến họ sừng

Đó là Làm Tử Minh Anh là lấy điện thoại ra khỏi tử với nụ cười lười biếng trên khuôn mặt và nhận cuộc gọi. Xin chào Vương Vệ Quy quay lưng lại với Lâm Tử Minh, không thấy Lâm Tử Minh, nói nhanh và tôn trọng: “Chào , Chủ tịch, tôi đã ở tầng dưới và không có nhìn thấy ngài?”

Giọng nói của Lâm Tử Minh vang lên qua điện thoại, “Tôi đứng sau anh.”

Vương Vệ Quy nhanh chóng quay lại và thấy một chàng trai trẻ mặc quần áo bình thường, người đang nhìn anh ta với một nụ cười trên khuôn mặt, anh ta đã choáng váng, đây có phải là chủ tịch mới?

Không chỉ hắn ta, mọi người cũng có vẻ mặt sững sở, tự hỏi liệu có bị ảo giác, đi xe điện đến, giao hàng hóa khắp nơi và bị người mắng nhiếc Lâm Tử Minh là chủ tịch mới của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh. ?

Chúa ơi, thế giới này quá điên rồ!

Lí Kiến Huy chết lặng, miệng há hốc, hắn ta thậm chỉ có thể nuốt một nắm tay của một đứa trẻ!

Và biểu hiện của Tần Dao cũng vô cùng tuyệt vời. Cô ấy hoàn toàn xấu hổ. Cô ấy thậm chí không thể nghĩ đến việc giết anh ấy. Con rể phế vật của Sở Phi là chủ tịch mới của đài truyền hình Tử Quỳnh ? Điều này là quá giả, cô nghi ngờ cô bị ảo giác.Lâm Tử Minh nhìn thấy phản ứng của họ, trái tim anh ta khá sảng khoái. Anh ta họ hai lần, Vương Vệ Quy mới bình thường lại, hắn ta vội vã chạy đến hỏi, “Ngài là Lâm Tử Minh ,chủ tịch mới của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh của chúng tôi ?”

Anh cảm thấy cần phải hỏi rõ ràng, trong trường hợp lặng tai anh ta sẽ rất bối rối.

Chàng trai trẻ trước mặt không giống một người đàn ông giàu có hàng đầu có thể đưa ra được số tiền lớn 2,5 tỷ đồng như vậy.

Làm sao Lâm Tử Minh không biết anh nghĩ gì trong lòng, giờ anh lại nở nụ cười trên khuôn mặt, khuôn mặt phẳng lặng và trong nháy mắt, một luồng điện mạnh mẽ tỏa ra từ anh, đây là hào quang của cấp trên
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 31


Chương 31

Khuôn mặt của Vương Vệ Quy thay đổi, hắn ta rùng mình, ngay lập tức hắn ta tin rằng đây là chủ tịch mới của Tử Quỳnh . Chỉ những người ở vị trí cao mới có thể tỏa ra hào quang mạnh mẽ như vậy.

“Tại sao, anh nghĩ tôi là một kẻ giả mạo?” Lâm Tử Minh nói với khuôn mặt lạnh lùng, mỉm cười.

Vương Tử Minh ngay lập tức lắc đầu và kinh hoàng. Hắn ta vội vàng lắc đầu và nói, Không, không! Làm thế nào để tôi nghĩ anh là một kẻ giảmạo? Tôi không sốc khi chủ tịch còn quá trẻ. Chủ tịch thực sự là một con rồng là phượng hoàng, ngay cả. khi mặc quần áo của người bình thường vẫn có phong cách anh hùng phi thường nổi bật giữa đám đông. Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh của chúng ta, dưới sự lãnh đạo của chủ tịch ngài đây chắc chắn sẽ chuyển sang một vinh quang mới! ”

Sau một hồi, thấy nụ cười của Lâm Tử Minh,Vương Vệ Quy mới cảm thấy nhẹ nhõm.

Các giám đốc điều hành cấp cao khác cũng chạy xung quanh để nịnh nọt, vỗ về Lâm Tử Minh.

“Nghe thấy tiếng tăm của chủ tịch từ lâu, hôm nay nhìn thấy, nó thực sự là phi thường!”

“Hãy nhìn vào hào quang của chủ tịch, nó quá mạnh …

“Chủ tịch, tôi là quản lý của bộ phận tiếp thị …”

“Chủ tịch, đây là …”

Lâm Tử Minh gật đầu. Anh ta đối mặt với nịnh bợ của các nhà lãnh đạo của công ty này và nở một nụ cười . Cảm giác quen thuộc này đã không được trải nghiệm trong một thời gian dài.

Lúc này, anh ta thấy rằng khuôn mặt sợ hãi tải nhợt và run rẩy, giống như Lí Kiên Huy đang chịutang, anh ta đảo mắt và nở một nụ cười bí ẩn, nói: “Người tài năng này là Lí Kiến Huy, bộ trưởng Bộ Nhân sự? ?”

Nghe những lời của Lâm Tử Minh, những người điều hành công ty này đã rất bối rối và không thể hiểu tại sao chủ tịch mới lại nhắc tới một người nhỏ bé đến vậy . Lẽ nào Lí Kiến Huy là họ hàng của chủ tịch mới ?

Là giám đốc của bộ phận nhân sự, Phan Hải lập tức đứng dậy và nói to: ” chủ tịch đây là Lí Kiến Huy là cấp dưới của tôi. Hắn ta đã làm rất tốt trong bộ phận nhân sự. Tôi muốn đề cập hắn ta làm bộ trường!”

“Thật sao?” Lâm Tử Minh nở một nụ cười đầy bí ẩn Và khoảnh khắc tiếp theo, khuôn mặt anh bình tĩnh lại và nói : “Bắt đầu từ hôm nay, anh và Lí Kiến Huy đều bị sa thải.”

* Chuyện gì vậy!”

Phan Hải đã xấu hổ. Tình huống này là gì?

Khi Lí Kiến Huy không xa nghe thấy điều này, hắn có thể khóc đến chết, chỉ để nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm lớn như thế nào.Vương Về Quy và bọn họ cũng rất ngạc nhiên, họ rất bối rối và không thể hiểu Phan Hải đã xúc phạm với chủ tịch mới, nhanh chóng tránh xa Phan Hải và thể hiện mối quan hệ, vì hắn sợ rằng mình gặp họa

Phan Hải phản lấy lại trạng thái, ấm ức nói : “Chú tịch, tôi đang làm gì sai? Tại sao ngài lại sa thải tôi?”

Lâm Tử Minh dừng lại liếc nhìn về phía Lí Kiến Huy nói: “cậu tự đi hỏi anh ta .”

Nghe được điều này, Phan Hải nhận ra rằng ngay sự ngu ngốc của mình, Lí Kiến Huy đã đắc tội với chủ tịch mới! Bây giờ hắn chỉ muốn tự tát vào mặt mình, hắn ta không còn mặt mũi nào cả, vừa rồi chủ tịch mới có nhắc đến Lí Kiến Huy, khuôn mặt anh rõ ràng không có vui vẻ gì rồi ! Nhưng hắn ghét Lí Kiến Huy hơn anh ghét, thứ chó này, hại mình mắt mù! Dám đắc tội với chủ tịch mới ,hại hắn ta cũng bị liên lụy theo, công việc tổng bộ trưởng nhân sự, hắn ta tuyệt đối không thể đánh mất được.

Hắn vội vàng giải thích: “Chủ tịch, đây là một sự hiểu lầm! Từ lâu tôi đã thấy Lí Kiến Huy không thuận mắt rồi, hắn ta là một người sâu đục thân trong công ty, chỉ suốt ngày ăn không ngồi dồi không đóng góp một chút giá trị nào cho công ty, chỉ biết sử dụng quyền hạn của mình để bắt nạt những nhân viên mới, tôi đã muốn sa thải hắn ta từ sớm rồi!”

Sau đó, hắn ta cười chế nhạo Lí Kiến Huy vớikhuôn mặt lạnh lùng, “L, Kiến Huy, từ giờ trở đi, máy bị sa thải, lập tức thu đồ đạc của mày rồi biến đi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 32


Chương 32

Sự đảo ngược này đã khiến tất cả những cô gái muốn quyến rũ Li Kiến Huy chết lặng. Ấn tượng của họ về Lí Kiến Huy đã thay đổi 180 độ, chỉ cảm thấy rằng Lí Kiến Huy là thứ rác rưởi, thậm chí ngay cả tác tưới cũng không bằng . Ngược lại, Lâm Tử Minh, nhìn kiểu gì cũng đẹp trai, ngay cả khi mặc bộ để có vài chục tế , cũng không làm mất đi hơi thở quý phái của anh.

Còn Tầm Dạo, cô không nói nên lời, cô vẫn cảm thấy rất không thật, đây có phải là tên phế vật mà cô biết không?

Tâm lý của Lí Kiến Huy sụp đổ và hoảng loạn chạy đến khóc lóc xin lỗi. “Tôi sai rồi, chủ tịch! Đối mắt chó của tôi không biết thái sơn đã đắc tội với chủ tịch ngài, đó là lỗi của tôi! Từ nay về sau tôi không dám nữa ! Xi ngài đừng đuổi tôi, công việc này thực sự quan trọng với tôi, xin ngài đấy!

Hắn ta vừa nói vừa tát vào mặt mình và kêu lớn, làm gì còn cái vẻ kiêu ngạo khi nãy, bây giờ hắn chỉ như là một con chó mất nhà để về.

Lâm Tử Minh phớt lờ anh ta, nhưng nói với Phan Hải: “Khi thanh toán hóa đơn cho hắn ta, nhớ đưa thêm cho hắn 2.000 nhân dân tệ như một khoản bồi thường cho hắn ta, vì tôi làm xước xe của hắn ta.Ngoài ra, bắt đầu từ hôm nay, nếu như vẫn khiến tôi nhìn thấy hắn ta ở Tử Quỳnh, thì mày cũng không cần đến làm việc nữa. ”

Sau khi nói điều này, anh ta đã đi thẳng vào tòa nhà Tử Quỳnh và phớt lờ lời cầu xin đau lòng của Lí Kiến Huy.

Từ đầu đến cuối, anh không thèm nhìn Tần Dao dù chỉ là một chút .

Sự thờ ơ của anh, đối với Tần Dao,còn khó chịu hơn là đánh vào mặt cô l

Đồng thời, Tần Dao không thể hiểu điều đó, chẳng phải Lâm Tử Minh là tên phế vật vô dụng của nhà họ Sở sao? Trong những năm qua, thậm chí không thể tìm được việc làm,ngày ngày chỉ ở nhà là việc nhà và còn giặt đồ lót của mẹ chồng, làm thế nào trở thành chủ tịch của công ty điện ảnh Tử Quỳnh? Có phải là có điều gì sai không?

Tần Dao không thể hiểu điều đó. Cô ấy gọi Sở Phi, Hey Hey, Phi Phi ,cô đang làm gì vậy? Tôi gần đây rất tốt, ừm ừm…là như thế này, tôi muốn hỏi, chồng cô Lâm Tử Minh, gia cảnh thế nào?”

Sở Phi cũng đang rất bực bội vì tối nay phải ngủ với ông Vương, nhưng mà buổi trưa cô về nhà, thấy rằng Lâm Tử Minh không ký vào thỏa thuận ly hôn, người cũng không biết đã chết ở đâu rồi,rất chi làphiền não, cuộc gọi của Tần Dao còn đề cập đến cái tên đáng ghét Làm Từ Mình, cô ấy thậm chí còn khó chịu hơn, “Anh ta thì làm gì có gia cảnh, chỉ là một thằng nhà quê ở nông thôn Tôi thực sự hối hận lúc đầu gà cho anh ta l

“Cô có chắc anh ta thực sự là một thằng đàn ông nghèo ở nông thôn, chứ không phải là một cậu công tử nhà giàu ?”, Tần Dao nhìn mặt hỏi,

Sở Phì ngay lập tức trở nên cảnh giác và nói với giọng trầm: “Tần Dao, có phải Làm Tử Minh tìm cô mượn tiền không? Tôi nói với cô, đừng cho anh ta mượn, và đừng tin lời anh ta! Công tử nhà giàu cải mộng tôi ấy, anh ta chỉ là một thằng nhà quê, nghèo kiết xác Lúc đầu tôi phải nghe lời cô và ly dị anh ta l

“Như thể à ?” Giọng của Tần Dao hơi kỳ lạ.

“Nói về Tần Dao, cô đang yên đang lành sao lại đi hỏi thăm về Làm Tử Mình vậy?” Sở Phi nghi ngờ hỏi. Anh ta ở bên cạnh cô

“Không, không!” Tần Dao nhanh chóng phủ nhận, nói: “Tôi ở đây mới gặp một người, trông khá giống Lâm Tử Minh, vì vậy tôi tò mò hỏi cô. Do tôi nhận nhầm người, không có gì nữa, hẹn ngày khác gặp mặt nha . ”

Sau khi cúp điện thoại, đôi mắt xinh đẹp của Tần Dao đã quay lại và trái tim cô bắt đầu trở nên sốngđộng. Vừa nghe được giọng nói tức giận của Sở Phi, cô ấy rất phẫn nộ với âm Tử Minh, rõ ràng mối quan hệ giữa hai vợ chồng không tốt, quan trọng nhất là Lâm Tử Minh đã không nói với Sở Phi rằng anh là một cậu công tử nhà giàu, bằng cách này, cô có cơ hội tuyệt vời để tận dụng lợi thế đó!

Tần Dao là một người thủ đoạn, đặc biệt là quyển rũ đàn ông, Lí Kiến Huy thậm chí còn chưa chạm được vào tay cô ,đã bị cô mê hoặc đến thần trí điện đảo, cô ấy tin rằng miễn là cô ấy có cơ hội tiếp cận Lâm Tử Minh, dùng sắc đẹp và thủ đoạn, nhất định có thể chinh phục được Lâm Tử Minh!

Hơn nữa, khi đến nhà của Sở Phi làm khách, Lâm Tử Minh thường lên nhìn cô, điều này rõ ràng rất thú vị với cô. Lúc trước cô còn cảm thấy ghê tởm, nhưng giờ cô chỉ cảm thấy thật tuyệt vời. Nếu cÔ CÓ thể câu được Lâm Tử Minh cậu con rể quý này, thì cô sẽ không phải lo lắng về cuộc sống của mình sau này nữa, vinh hoa phú quý al có thể chi hơn hai tỷ nhân dân tệ để mua phim và truyền hình Tử Quỳnh không phải dạng vừa.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 33


Chương 33

Đối với sự hiểu lầm vừa nãy, Tần Dao rất hối hận, nhưng đó không phải là vấn đề lớn, cô hiểu rất rõ tâm lý của đàn ông,bây giờ Lâm Tử Minh chắc chắn hy vọng sẽ nhướn mày trước mặt cô và chờ đợi cô hối lỗi và xin lỗi thể hiện mặt yếu đuối của người phụ nữ, tốt nhất là nhân cơ hội hạ gục Lâm Tử Minh, với kỹ năng của cô ấy, chắc chắn sẽ ăn tươi nuối sốngLâm Tử Minh T

Nghĩ đến bức tranh đẹp, cô bắt đầu cười dở.

Lâm Tử Minh không biết rằng mình đã bị Tần Dao nhìn chằm chằm, và bây giờ anh ta bị Vương Vệ Quy và mọi người bao vây ,bước vào cửa chính của , lắng nghe họ tranh giành và tâng bốc, anh thấy rất thoải mái.

Tất nhiên, anh cũng không quên ý định ban đầu của mình khi mua lại Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh, bây giờ là chủ tịch rồi, anh đương nhiên muốn hiểu sâu hơn về Tử Quỳnh để anh có thể quyết định hướng đi tiếp theo, anh đã đặt cược vào Tử Quỳnh sẽ giúp anh kiếm được một số tiền lớn nữa.

Vương Vệ Quy và một vài người trong số họ nhìn Lâm Tử Minh còn rất trẻ, vẻ ngoài mặc dù rất tôn trọng anh, nhưng sâu thắm thì chỉ nghĩ rằng Lâm Tử Minh chỉ là một tên công tử bột nhiều tiền vậy thôi, còn thực chất là không có tài năng gì hết, bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua lại Tử Quỳnh chỉ với mục đích là trêu đùa với những nghệ sĩ nữ mà thôi.

Nhưng mà rất nhanh, họ báo cáo lại tình hình của Tử Quỳnh với Lâm Tử Minh, sau khi nghe quan điểm của Lâm Tử Minh và phân tích thị trường, họ không thể không ngạc nhiên, thu lại hết sự khinh miệt đối với Lâm Tử Minh, rất sốc với suy nghĩ củaLâm Tử Minh, không phải là một anh chàng ngốc nghếch , mà thực sự rất mạnh mẽ, rất nhiều ý kiến, kế hoạch được đưa ra, khiến bọn họ sáng mắt ra.

Lâm Tử Minh vố dĩ là một kì tài trong kinh doanh, gia đình họ Lâm có ít nhất một phần ba tài sản của họ do anh trực tiếp hoặc gián tiếp kiếm về, bây giờ chỉ có điều hành một công ty Tử Quỳnh nhỏ nhoi, chả có vấn đề gì hết. Hơn nữa anh làm việc rất cẩn thận, trước khi mua lại Tử Quỳnh, thì đã biết tình hình hiện tại của nhiều công ty, tự nhiên có thể đâm một nhát là nhìn thấy máu.

Anh bây giờ là một quan chức mới, cũng không vội vàng đưa ra một kế hoạch, anh vẫn duy trì mô hình ban đầu trước, đợi thời gian đến, thì ra tay.

Sau khi cuộc họp kết thúc, anh ta sơ tán tất cả mọi người, giữ lại một mình Vương Vệ Qúy, “Vương tổng, anh ở lại một chút.”

Vương Vệ Qủy nhìn thấy biểu cảm trang nghiêm của anh ấy, hắn phát ra một tiếng rít trong lòng và bắt đầu hồi tưởng, từ lúc hắn đón tiếp Lâm Tử Minh, có chỗ nào đã không làm tốt, thu hút sự phản cảm của Lâm Tử Minh?

“Chủ tịch, tôi sai rồi, xin chủ tịch cho tôi cơ hội thay đổi bản thân!” Vương Vệ Quy trực tiếp thừa nhận sai lầm của mình trước, thái độ đoan chính.Lâm Tử Minh không nói, mà nheo mắt và nhìn thẳng vào Vương Vệ Quy, anh ta thực sự đã nghĩ về việc đuổi Vương Vệ Quy, sau khi nghĩ về điều đó, anh ta chợt có ý nghĩ khác và nói : “Vương tổng, gần đây anh rất uy phong, cho gia đình họ Sở mượn 20 triệu, rồi bắt gia đình họ Sở gửi một người phụ nữ xinh đẹp đi ngủ với anh trong ba ngày,wa wal

“Ả?” Vương Vệ Quy sững sờ, nhất thời không hiểu được chủ tịch mới trong mơ hồ là thuốc gì, và nói cẩn thận: “Vâng, có chuyện đó. Thực tế, tôi chỉ nói đùa với gia đình họ Sở mà thôi, không thực sự muốn họ gửi người đẹp ở cùng tôi … ”

Vương Vệ Quy quan sát biểu hiện của Lâm Tử Minh, rất lo lắng và lo lắng, hắn ta ngày càng thấy rằng vị chủ tịch trẻ không thể đo đếm được,đến cả việc cho gia đình Sở vay 20 triệu, vấn đề này rất riêng tư ,tin tức không bị rò rỉ lan truyền, mà sao chủ tịch mới lại biết, có thể thấy chủ tịch mới thật là phi thường.

Bang!

Lâm Tử đột nhiên làm khó, đập tay xuống bàn, làm Vương Vệ Qúy giật mình sợ khiếp ngã xuống đất, “Vương Vệ Quy ! Anh to gan thật!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 34


Chương 34

“Chủ chủ chủ tịch …” Vương Vệ Quy sợ hãi mặt tái nhợt, run rẩy vì sợ hãi, “Tôi sai, tôi sai rồi, cầu xin chủ tịch giơ cao đánh khẽ !”

Lâm Tử Minh lạnh lùng nhìn Vương Vệ Quy, “Tốt thôi, anh nói xem anh làm sai ở đâu?”

“Tôi, tôi …” Đôi môi của Vương Vệ Quy run rẩy, tâm trí bối rối, trong phút chốc không thể nói ra là sai ở đâu, đúng rồi, tại sao hắn lại sai? Gia đình Sở chỉ là một gia đình nhỏ, hơn nữa họ trong hai năm gầnđây không tốt thua lỗ rất nhiều tiên, cũng không là g cần, ngay cả khi hắn ta chơi xong người đẹp của Sở Gia không đưa tiền cũng không có vấn đề gì

“Nơi không lên lời?” Mất Lâm Tử Minh ngày càng

Vuơng Về Quy cảm thấy áp lực từ Lâm Tử Minh, trấn anh toát mồ hồi, anh sắp phát khóc rồi, không thể nói ra lý do, chỉ còn cách liều mạng tuyệt vọng và nhận tôi sai rồi, tôi đã sai rồi.

Làm Từ Minh đã đợi anh ta tự tắt mình hơn chục lần, biển thành đầu heo, anh mới nói: “Được rồi dừng màn trình diễn kém cỏi của anh đi.”

Sau khi Vương Về Quy dừng lại, anh nói tiếp: “Tôi biết anh nghĩ gì, gia đình Sở chỉ là một gia đình nhỏ, một công ty nhỏ ngay cả khi ngủ với Sở Phi không cho vay tiền gia đình Sở cũng không thể làm gì anh làm bất cứ điều gì anh muốn, tôi nói không sai nhì

Vâng vâng vâng, chủ tịch xem sét chu đảo, rất thiền cận,là do thuộc hạ đã sai!” Vương Vệ Quy gật đầu như chim , còn kinh ngạc hơn với Lâm Tử Minh, ngoan ngoãn, chủ tịch mới đúng là không đơn giản chỉ với một ánh mắt đã nhìn thấu hết suy nghĩ của mình.

Lâm Tử Minh nhìn chằm chằm vào Vương Vệ Quyvới sự thù hận và nói: “Vương Vệ Quy, tôi nói anh cũng là một người già làng rồi, mà đầu óc vẫn đơn giản như vậy? Gia đình Sở là một gia đình tốt, anh có rồi lừa bịp gia đình Sở chắc chắn đối phó với anh ,nhưng đừng quên, đây là thời đại thông tin, thông qua các phương tiện truyền thông, thật dễ dàng để lan truyền toàn bộ mạng lưới. Và anh là tổng giám đốc của Tử Quỳnh ,một khi có một vụ bê bối, nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến danh tiếng Tử Quỳnh của tôi! Đến lúc đó giá trị thị trường giảm, anh có chịu trách nhiệm nổi không? Hả ?! ”

Lâm Tử Minh từng chữ từng chữ đâm vào tim, khiến Vương Vệ Quy tái mặt, “Chủ tịch, tôi sẽ bỏ vấn đề này đi! Đảm bảo rằng nó sẽ không làm tổn hại đến danh tiếng của Tử Quỳnh.”

“Ukm.” Lâm Tử Minh gật đầu, lúc này, cái điện thoại trên bàn của Lâm Tử Minh nhận được tin nhắn, trình bảo vệ màn hình là hình ảnh của Sở Phi, vừa hay Vương Vệ Minh nhìn thấy, suy nghĩ, sao nhìn quen vậy?

“Tôi không phản đối việc anh cho Sở Gia vay tiền, nhưng anh không được phép có chủ ý với Sở Phi , hiểu chứ?” Lâm Tử Minh nói với vẻ nhăn mặt.

“Đảm bảo là không!” Vương Vệ Quy gật đầu mạnh mẽ, sau khi Lâm Tử Minh rời phòng họp, Vương Vệ Quy thư giãn hơn toát mồ hôi lạnh, sự uy nghiêm của chủ tịch mở thật nặng nề.Chitrong

Sau đó hơi thở của hắn trở nên bình thản, những suy nghĩ của hắn dần hồi phục và bình tĩnh lại, hắn sắp xếp những điều anh vừa nói, chủ tịch mới giải tán cuộc họp, đặc biệt giữ hắn lại, để nói điều này, có nghĩa là vấn đề này không hề thấp trong suy nghĩ của chủ tịch mới.

Nhưng thực sự mà nói, đây chỉ là một vấn đề nhỏ, chủ tịch mới cho rằng vấn đề này ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty là không tồn tại mà, Sở Gia là một gia đình nhỏ,ngay cả khi họ đến gặp truyền thông, họ sẽ không thể làm gì được, hơn nữa với các thủ đoạn của hắn ta có thể trả đũa lại, kiện Sở Gia vì tội vu khống, đến lúc đó Sở Gia sẽ chỉ bị thảm hại nhiều hơn.

Do đó, về mặt logic, chủ tịch mới không thể tấn công hắn ta vào thời điểm này sau khi liên kết lại, hẳn nghĩ rằng chủ tịch mới không phải là một người tầm thường, chủ tịch mới chắc là có ý định sâu sắc nào đó để làm như vậy! Là một con cáo già trong ngành , tìm ra tâm lý của sếp là một kỹ năng cần thiết.

Vậy tại sao chủ tịch mới làm điều này? Vì cố ý li tán, đánh bại hắn ta?

Đột nhiên, tâm trí Vương Vệ Quy lóe lên, nghĩ về

nó!Đó là vị Sở Phi, người đẹp được gửi từ Sở Gia

Nghĩ về nó, Vương Về Quy nhớ ra, mới đây, màn thành điện thoại di động của chủ tịch mới không phải là sở Phi mà

Điện thoại đã sử dụng ảnh của Sở Phi làm trình bảo vệ màn hình, hết tên của Sở Phi và cảnh báo anh không chơi Sở Phi đây rõ ràng Sở Phi là mẫu mình chủ tịch mới

Mọi thứ kết nối, Vương Vệ Quy hiểu ra
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 35


Chương 35

Chủ tịch mới rõ ràng là có ý với Sở Phi, nhưng Sở Phi đã kết hôn với danh nghĩa chủ tịch, anh ta trực tiếp ra tay với Sở Phi. Vì vậy, anh ta đã sử dụng 20 triệu như một mảnh lới quảng cáo và đe dọa Sở Phi đến và ngủ với anh ta, chủ tịch mới biết về điều đó và rất tức giận

Càng nghĩ tâm trí của Vương Về Quy, càng tình táo và phẩm khích hơn

Vừa rồi là chủ tịch mới đã huấn luyện hắn, ngụ ý rằng hắn nên biết phải làm gì. Nếu không, chủ tịch trực tiếp để hắn ta giải quyết vấn đề này là được rồi, tại sao lại chỉ nhấn mạnh rằng không nên có ý tưởng với Sở Phi.

Tiếp theo phụ thuộc vào việc hắn ta có hiểu chuyện hay không mà thôi.

Sau khi hiểu ra, Vương Vệ Quy vô cùng phấn khích, phát ra tiếng giống như tiếng heo kêu, nếu vấn đề này làm hài lòng chủ tịch mới, việc tăng lương không phải là đều đều ?

Lâm Tử Minh không biết rằng Vương Vệ Quy đã hiểu sai ý nghĩ của mình, bây giờ anh trở lại văn phòng của mình, đóng cửa lại và đi bộ xung quanh một cách hào hứng.

Anh ta nghẹt thở trong bốn năm, bây giờ cuối cùng anh ta đã trở lại đỉnh cao, với một công ty lớn như vậy.

Cảm giác được phục hồi này thực sự tuyệt vời!

Bây giờ anh ta là chủ tịch hội đồng quản trị, anh ta phải có dáng vẻ của một chủ tịch, ít nhất là ở Tử Quỳnh,bộ đồ trên người anh là không thể mặc nữa, anh yêu cầu trợ lý mua một vài bộ véc,dùng hết cả hàng trăm ngàn.

Sau khi ăn tối ở công ty, anh hơi mệt, sẵn sàng nghỉ ngơi, tỉnh rồi về Sở Gia.

Trong văn phòng có một phòng riêng với một chiếc giường hai mét, rất thoải mái, anh nằm trên đóvà xem ngủ thiếp đi cùng lúc đó sở Phi cũng ra khỏi nhà. Để hoàn thành nhiệm vụ, cô đặc biệt trang điểm tinh tế, mặc đồ ám chặt trồng làm nổi bật lên vóc dáng gợi cảm Qua mình và tiết của người đàn ông nào gặp đầu sẽ cháy nước miếng

Điểm nay cô ấy rất đẹp nhưng khuôn mặt lạnh lùng như xác chết không có linh hồn.

Phi Phi để cô chịu thiệt thòi rồi, đợi khi cô làm xong việc cả nhà chúng ta đều sẽ ghi nhớ công lao này

Sở Gia hiện đang gặp khó khăn và tình hình bắn tên cô là người phụ nữ đẹp nhất trong Sở Gia của chúng ta chi có cô mới có thể giúp đỡ được gia đình.

Ba ngày sẽ qua nhanh chóng, cô không phải lo lắng Hom mừng đây không phải là điều đáng xấu hổ, Vương tổng là tổng giám đốc của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Triệt Quy tin, có tài sản hơn 100 triệu, là một trong những công chiều lớn, so với cái tên phế vật Lâm Tứ Minh mi trà cô không biết bao nhiêu lần

Trước khi ra ngoài, những thành viên trong Sở Gia đến mới chuyện tạo được giả, an ủi Sở Phi.

Đột nhiên, có người nhớ và thời tò mô: “Đúng rồi,Làm Tử Minh cái tên đó đầu rồi? Hắn ta chạy đi đâu rồi?”

Họ phát hiện ra rằng Lâm Tử Minh không có ở đây,

“Hử, còn có thể đi đầu, chắc chắn là trốn đi rồi

“Cũng đúng , Lâm Tử Minh là một vị vua gạo mềm, bây giờ vợ anh ta sẽ đi cùng với Vương tổng rồi, anh ta dám ra ngoài và ngăn lại nhượn

“Nhớ lại chuyện lúc trước là lại điền tiết, anh là không có sự nghiệp, dũng hết may mắn cả đời để cứu Lâm Sơn Hà một mạng, thậm chí còn không nhận được bất kỳ lợi ích nào! Ngay cả Lâm Sơn Hà tặng đồ đáp lễ cho gia đình Sở đều trả lại, tôi chưa bao giờ thấy một người đàn ông chậm phát triển trí tuệ như vậy! “
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 36


Chương 36

“Còn không phải như ? Nếu ngay từ đầu, tôi là người đã cứu Lâm Sơn Hà, thì bây giờ tôi đã một bước lên trời và dẫn dắt Sở Gia đến một vinh quang mới”

“Đừng nói là anh, ngay cả một người có trí thông minh bình thường, nhận được sự ưu ái lớn của Lâm Sơn Hà cũng sẽ không như Lâm Tử Minh thật là xấu hỗ!”

“Đừng nói nữa, tôi sắp tức điên rồi p

Vì sự việc lần trước, họ rất phẫn nộ với Lâm Tử Minh, bây giờ Sở Gia đang ở trong thời kỳ khó khăn, Lâm Tử Minh nhận được ân huệ lớn như vậy từ LâmSơn Hà vậy mà cũng không làm được gì ca. Đạc biệt là khi nghĩ đến họ vẫn ở trước mặt Lâm Tử Minh khép lép như thế, họ thậm chí còn khó chịu hơn, đối với họ đó là một sự xấu hổ suốt đời!

Họ nghĩ xong, đợi Lâm Tử Minh trở lại, nhất định phải ra mặt với Lâm Tử Minh để anh biết thế nào lễ độ.

Trong lúc họ la mắng, Sở Phi cười khẩy và mắng: “Đủ rồi! Ai trong số các người còn nhắc đến ba chữ Lâm Tử Minh trước mặt tôi thì tối nay tôi sẽ không đi với Vương tổng nữa!”

Tất cả đều sợ hãi trước vẻ nghiêm túc của Sở Phi, ngay lập tức tất cả đều im lặng. Sở Phi hiện đang ở trong tâm trạng rất tồi tệ, chủ yếu là do Lâm Tử Minh, ngay bây giờ cô phải đi với chủ tịch Vương, mà thậm chí Lâm Tử Minh không xuất hiện, có người lại, thực sự là rất tồi tệ. Một người đàn ông như vậy không xứng là đàn ông.

Lúc này, Sở Quốc Đông đứng dậy và nói: “Được rồi, đừng nói về những điều không quan trọng, Sở Phi chúng tôi đã đáp ứng tất cả các điều kiện có yêu cầu, tiếp theo là đến lúc cô thực hiện cam kết của mình.”

Sở Phi không cảm xúc và gật đầu, sau đó lên xe.”Phi Phi, thật là vật và cho con rồi, đều trạch tên phe vật Làm Tử Minh, rõ ràng có cơ hội cứu con lại để cơ hội đó phí hoài vụt mất! Than ôi …” Liễu Tô Hồng nằm lấy tay Sở Phi, vừa buồn vừa tức giận.

Sở Hoa Hùng nói: “Phi Phi, bổ thấy Trương Sáng Đông có một tình cảm sâu đậm với con, đợi con quay về, hãy ly dị Lâm Tử Minh và cưới Trương Sáng Đông?”

Sở Phi mỉm cười buồn bã và nói: “Bố ơi, bố nghĩ rằng sau khi con ngủ với Vương tổng, Trương Sáng Đông vẫn còn muốn cưới con ?”

“Đây …” Sở Hoa Đông ngớ ngẩn, cúi đầu xuống và hút thuốc một cách điên cuồng.

Hai mươi phút sau, đến tòa nhà Tử Quỳnh, Sở Phi nói: “Bố, mẹ, quay lại, ba ngày sau, con sẽ tự về nhà.”

Đôi mắt của Liễu Tô Hồng và Sở Sáng Đông đỏ hoe, chằm chằm nhìn Sở Phi rời đi.

Sở Phi bước vào tòa nhà Tử Quỳnh một mình, cô chỉ cảm thấy cơ thể mình vô cùng lạnh lẽo, mỗi bước đều dùng lực rất mạnh.

Sự xuất hiện của cô đã thu hút sự chú ý của nhiều người trong tòa nhà Tử Quỳnh, không có gì khác, côấy thực sự rất đẹp, cô ấy mặc một bọ do cảm như vậy, gây ra một vụ nổ về thị giác.

Nhiều người nghĩ rằng cô ấy là một nhân viên mới, sẽ được công ty giúp đỡ thành ngôi sao lớn trong tương lai.

Ngay lập tức, một người đàn ông đến nói chuyện với cô, bị cô phớt lờ, cô đi đến quầy lễ tân và nói: “Xin chào, tên tôi là Sở Phi, đến gặp Vương tổng.”

Quầy lễ tân hỏi: “Gặp Vương tổng ? cô có hẹn trước không?”

Sở Phi cắn môi và nói, “Chỉ cần nói tên tôi với ông ấy là được.”

Quầy lễ tân nhìn Sở Phi nghiêm túc, rồi bĩu môi, rồi gọi cho Vương Vệ Quy, “Alo, Vương tổng, có một phụ nữ tên Sở Phi ở đây, nói rằng muốn gặp ông.”

Vương Vệ Quý đang hút thuốc trong văn phòng, khi nghe điện thoại ở quầy lễ tân, hắn ta lắc mình và nói một cách hào hứng: “Nhanh lên và mời cô ấy lên đây!”

Sau khi nghĩ về điều đó, hắn nói thêm : “Thôi, tôi tự xuống đón cô ấy !”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 37


Chương 37

Sau khi cúp điện thoại, Vương Vệ Quy vội vã dập tắt điếu thuốc, chạy vào phòng tắm để súc miệng, nhai kẹo cao su, đảm bảo không còn mùi hôi, sáp xếp lại vẻ ngoài, rồi đi xuống cầu thang để đón Sở Phi.

Bây giờ hắn ta gần như chắc chắn rằng Sở Phi là người phụ nữ mà chủ tịch mới thích, hắn ta chắc chắn phải hầu hạ cho tốt, bây giờ chủ tịch mới đã ở trong văn phòng trong vài giờ rồi mà chưa ra, chắc chắn là đang đợi hắn ta đưa Sở Phi vào.

Khi hắn đi xuống cầu thang, hắn ta lập tức nhìn thấy Sở Phi ở bàn tiếp tân, không do dự mắt hắn ta sáng lên, bị mê hoặc ngay.

Hắn ta nhìn thấy ảnh của Sở Phi và biết là một phụ nữ xinh đẹp, bây giờ nhìn thấy người thật còn đẹp hơn nhiều so với ảnh, đặc biệt là bộ đồ bỏ, vừa gợi cảm vừa đoan trang, thật là người tuyệt vời!

Thật tiếc, một người phụ nữ như vậy, hắn ta không thể nếm nó … yuck! Ý tưởng vừa mới lóe lên, hắn nhanh chóng lắc đầu và đẩy suy nghĩ đó ra, ý tưởng nguy hiểm này không được phép, người phụ nữ này là người mà chủ tịch mới thích, nếu chủ tịch mới biết rằng hắn có ý đồ với Sở Phi, chủ tịch mới sẽ chắc chắn không tha cho hắn ta!

Điều chỉnh xong suy nghĩ của mình, Vương Về Quy nhìn đôi mắt của mình lướt ngang qua chủng, để lộ một nụ cười mà hắn nghĩ là thân thiện.Sở Phi cũng nhìn thấy Vương Vệ Quy, dong tư của cô co thắt ngay lập tức, nhịp tìm của cô tăng lên và dây thần kinh của cô thắt lại.

Vương Vệ Quỷ là một người đàn ông béo với cái bụng to, mỗi bước đi đều thấy mỡ của hắn ta cũng đang lắc lư, Sở Phi tưởng tượng rằng cô đang bị ép dưới sức nặng của một người đàn ông béo như vậy, và cô cảm thấy một tâm hồn run rẩy và nỗi buồn xuất phát từ đó.

Lần đầu tiên của mình phải cho một người béo như heo, cô thực sự không can tâm! Sớm biết trước, còn không bằng cho Lâm Tử Minh nữa ! Ít nhất Lâm Tử Minh rất đẹp trai và có dáng người đẹp ..

Huh? Đợi một chút, tại sao lại có ý nghĩ này? Nhanh chóng ném nó ra ngoài.

“Xin chào xin chào, cô là cô Sở đúng không?” Vương Vệ Quy bước đến trước mặt Sở Phi mỉm cười mà không hề nheo mắt.

Trong đầu của Sở Phi đang rối tung lên, cô muốn nở một nụ cười, nhưng thật xấu hổ và thậm chí xấu hơn cả khi khóc, cô nhớ lại Sở Quốc Đông đã dặn dò về vấn đề với mình trước khi đến, ép lại sự thiệt thời và ghê tởm, chủ động chào: “ Vương tổng , tôi là Sở Phi. “Vương Về Quốc nhìn thấy có ở một khoảng cách gần như vậy, và không thể không cảm thấy nóng, thật là đẹp bản năng của thằng đàn ông bị k*ch th*ch, anh ta vô thức đưa tay ra bắt tay với Sở Phi nhưng ngay lập tức, tâm trí anh ta lóe lên, nghĩ về khuôn mặt uy nghiêm của Lâm Tử Minh, những ý nghĩ xấu xa trong đầu anh biến mất hoàn toàn, và anh nhanh chóng rút tay lại và nói: “Cô Sở, cô thật đẹp, chúng ta lên lầu và nói về công việc!

Đùa thôi, giờ hắn ta biết Sở Phi là khẩu vị của Lâm Tử Minh, nào dám chạm vào Sở Phi, hơn nữa đây là Tử Quỳnh, có camera ở khắp mọi nơi, nếu Lâm Tử Minh nhìn thấy nó, thì hắn ta sẽ kết thúc.

Sở Phi sững sở, không ngờ Vương tổng sẽ rút tay lại? Tình huống này là gì, chẳng lẽ không hài lòng với cô ấy?

Với câu hỏi ngờ vực, tâm cô rất bất an, bây giờ Sở Gia đang ở trong tình trạng tối tệ, tối nay cô bắt buộc phải lấy được 20 triệu đồng.

Khi đến thang máy, cô không nhịn được hỏi: “Vương tổng, ông có gì bất mãn với tôi không?”

Vương Vệ Quy ngạc nhiên trong giây lát, sau đó thấy vẻ mặt lo lắng và hoảng loạn của Sở Phi, hắn hiểu ra, chắc Sở Phi nghĩ rằng hắn không hài lòng?”Không không, bài ri hài lòng với bạn nói điều này hắn nhận ra rằng mình đã nói sai và nhanh chóng đối miệng: “Không không, tôi không có ý này, mà là củ

Hắn chữ nghĩa rất nghèo nàn, trong phút chốc không biết phải giải thích như thế nào cho tốt, hắn vậy tay và nói, “Có đợi tí nữa lên trên là sẽ biết ngay

Sở Phi nghe xong càng thấy bối rối và không hiểu được trong đầu Vương Vệ Quy đang nghĩ gì nữa. nhưng mà dù sao cô cũng chuẩn bị sẵn sàng cống hiến, tiếp theo dù cho là có ý gì, cô sẽ phải nghiến răng đi tiếp.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 38


Chương 38

“Vương tổng, là anh nói rằng, chỉ cần tôi đi cùng anh trong ba ngày, ông sẽ cho vay 20 triệu cho Sở Gia trong ba năm mà không có lãi, ông sẽ không hối hận chứ?” Sở Phi nhìn chằm chằm vào hắn

Nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp và thân hình nóng bỏng của Sở Phi, Vương Vệ Quy thực sự muốn chiếm hữa nó. Nhưng anh cũng biết rằng một khi anh chiếm hữu, thì anh đã kết thúc. Vì vậy, anh nhanh chóng rời mắt khỏi thân hình của Sở Phi và nói một cách có ý nghĩa: “Cô Sở, việc tôi đã hứa thì chắc chắn sẽ không hối hận, tất nhiên, trước tiên cô phải hoàn thành tốt công việc của mình.”

Sở Phi cắn môi, “Tôi sẽ nghe theo sự sắp xếp của anh, anh muốn tôi làm gì thì tôi sẽ làm như thế!”

Nói câu này, Sở Phi cảm thấy buồn và đau khổ trong lòng, vốn dĩ là một người phụ nữ rất kiêu ngạo mà giờ đây lại lâm đến đường này bản thân.

Thấy cô ấy như vậy, Vương Vệ Quy cau mày, có chút không vui, nói: “Cô Sở, cô phải hiểu rõ, chính Sở Gia của cô đã yêu cầu tôi mượn tiền chứ không phải tôi ép buộc cô, đây là việc có tình tôi nguyện đừng có làm như tôi giống như một thằng tồi tệ nhất ! Đây là công việc của cô, mong có điều chỉnh thái độ của mình, đừng có trông như rất miễn cưỡng như vậy!”

Sở Phi run rẩy và cúi đầu xuống, kìm nén những giọt nước mắt sắp rơi.

Với một tiếng vang, thang máy đã đến nơi, Vương Vệ Quý vừa bước ra vừa nói: “Tôi nói với cô nó là như thế này, cho Sở Gia mượn tiền không phải làtôi, mà là chủ tịch mới của Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh, có mệnh tốt, nhận được S ưu ái của chủ tịch chúng tôi, nếu có phục vụ anh ấy tốt, về sau sẽ tận hưởng vinh hoa phú quý vô tận, Ngược lại, nếu có phục vụ chủ tịch của chúng tôi không tốt, thì 20 triệu này cô cũng đừng mong nhận được, Sở Gia cũng đừng mong sống sót ở thành phố Hoa !”

Hào quang của Vương Vệ Quy bật ra, giọng điệu nghiêm túc và lạnh lùng, khiến Sở Phi run rẩy.

Cô ấy phản ứng lại và ngẩng đầu lên dữ dội, “Vương tổng, ông đợi một chút, nhưng điều ông vừa nói là có ý gì ? Không phải nói là để tôi đi cùng với ông, tại sao lại biến thành chủ tịch của ông rồi?”

Vương Vệ Quy mặt trầm xuống và nói, “Sao nào, cô vẫn kén chọn? Thực sự nghĩ mình là quan trọng , phải không?”

“Không không, tôi không có ý này …” Sở Phi nhanh chóng xin lỗi.

Ngay lập tức đến văn phòng của Lâm Tử Minh, bước chân của Vương Vệ Quý chậm lại, khuôn mặt bình tĩnh lại và giọng nói thân thiện hơn rất nhiều, nói: “Cô Sở, chủ tịch của chúng tôi là một chàng trai trẻ và rất đẹp trai, tốt hơn cái thằng béo như tôi, được chủ tịch của chúng tôi nhìn trúng đúng là phúc của cô. Trong mấy ngày này, cô hãy phục vụ chotốt chủ tịch của chúng tôi nếu chủ tịch của chúng tôi hài lòng, đừng nói 20 triệu, hai tỷ cũng là điều dễ dàng. ”

Hai tỷ

Sở Phi nghe xong con số, tim cô đập nhanh.

“Thật, thật không?”

“Tất nhiên là thật, tôi Vương Vệ Qúy là người như thế nào mà phải đi lừa cô?” Vương Vệ Qúy nói với một nụ cười: “Được rồi, phí trước là văn phòng của chủ tịch , chủ tịch ở trong, cô phải làm mọi thứ để làm hài lòng chủ tịch. , cô biết chưa?”

Sở Phi nghiến răng và gật đầu.

Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy cảm thấy tiếc và có lỗi với Lâm Tử Minh.

Sau bốn năm kết hôn, cô vẫn giữ được trinh tiết và không bị Lâm Tử Minh chạm vào

Nhưng rất nhanh, cô ấy đã gạt ý tưởng này ra khỏi đầu mình, Lâm Tử Minh hoàn toàn không xứng đáng với cảm giác tội lỗi của cô ấy!

Vương Vệ Quy đi đến cửa văn phòng, gõ cửa trước và nói với giọng tôn trọng: “Chủ tịch, tôi có thể vào trong không?”Một lúc sau, một giọng nói lười biếng phát ra từ bên trong, “Vào đi.”

Vương Vệ Quy kìm nén sự phấn khích và đẩy cửa vào, để tốt hơn, trước tiên hắn ta để Sở Phi đợi ở cửa, tự mình đi vào trước, thấy Lâm Tử Minh ở trong phòng, hắn ta bước đến và nói : “ Chủ tịch, tôi dẫn người đến rồi.”

“Huh?” Lâm Tử Minh nhất thời không hiểu
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 39


Chương 39

Vương Vệ Quý nói với vẻ nhăn mặt: “Chủ tịch, tôi đã giải thích cho cô ấy, cô ấy đặc biệt rất ngưỡng mộ anh và nói rằng muốn gặp anh, bây giờ cô ấy đang ngoài cửa, tôi sẽ gọi cô ấy ngay lập tức.”

Lâm Tử Minh ngày càng bối rối, Vương Vệ Quy đang cười rất ranh mãnh, hắn ta đang chơi trò gì?

“Nói rõ coi, anh đưa ai đến?” Lâm Tử Minh cau mày.

Tuy nhiên, sự nghiêm túc của anh ta, trong mắt Vương Vệ Qúy, biến thành giả điên giả ngốc, với chỉ số IQ của chủ tịch, làm sao anh ta không thể biết rằng Sở Phi đang đứng bên ngoài? Hơn nữa, đây là những gì chủ tịch ám chỉ anh ! Chủ tịch phải da mặt mỏng, để duy trì vẻ ngoài lạnh lùng trước mặt cấp dưới, nhất định là như vậy! Nói cho cùng cũng chỉ là người trẻ tuổi, ngay cả khi họ có khả năng, họ cũngkhông có danh đầy như những lo già này

Nói xong, anh quay người bỏ đi.

Lâm Thiên Minh sửng sửa tên Vương Về Minh này

Đột nhiên, đồng tử của Lâm Tư Minh có thất, nghĩ được điều gì đó mới được nhiền đứng dậy và vội vàng gai Vunerg Vệ Quy, nhưng Vương Vệ Củy đã đi ra ngoài, và lúc may anh nghe thấy một giọng nói quen được tiêm âm Mương phát ra từ bên ngoài, Vương rỗng, anh chuyện trước 20 triệu nhân dân tệ cho tới đi? Chúng tôi đang cần gian.

Cái gì thế!

Giọng mới may là giọng của Sở Phi.

Đúng là không ngoại dụ liệu của anh.

Vương Vệ QUÝ cái đồ chó này muốn chết à, cảm để những lời anh mới ngoài tại còn dám đưa Sở Phi lên dây Xem lại phải cho thằng bao này một bài họcmới được!

Bên ngoài giọng của Vương Vệ Quy vọng lại, “Gấp gì mà gấp tôi là ai, còn chạy mất 20 triệu của cô như? Tối nay hầu hạ chủ tịch cho tốt, ngày mai tôi sẽ chuyển tiền qua cho cô. Nếu như hầu hạ không tốt, cô biết hậu quả rồi đó”

“Được rồi

Giọng của Sở Phi rất ấm ức, sau một lúc, anh nghe thấy tiếng bước chân, Sở Phi đi vào trong !

Ngay lập tức, da đầu Lâm Tư Minh bị tê, tay và chân anh rối tung lên, nhìn xung quanh, anh phải chui xuống gầm giường và trốn!

Nếu Sở Phi biết rằng anh là chủ tịch của đài truyền hình Tử Quỳnh, thì sẽ chết chắc.

Làm thế nào đây? Có phải trốn không?

Nhưng văn phòng này có thể nhìn thấu trong nháy mắt, không có gì khác trong phòng ngoại trừ một chiếc giường và tủ quần áo, muốn trốn cũng trốn không được.

Vấn đề là, Sở Phi biết là chủ tịch đang ở bên trong, anh trốn thì cũng là việc không thực tế.

Lâm Tử Minh nhìn xung quanh, tìm mọi cách đểđối phó với nó.

Anh ta rất lo lắng bên trong, Sở Phi cũng bồn chồn trong văn phòng, rất lo lắng và bất an, cô ôm Bảo Bảo trước bụng dưới bằng hai tay, hơi thở ngắn và hai chân bị kẹp chặt, có thể nghe rõ tiếng tim của mình đang đập và đập rất mạnh.

Đây là lần đầu tiên cô ấy làm điều này, đối với cô mà nói đây là một thách thức lớn và là một điều đáng xấu hổ, cô thậm chí còn lên kế hoạch chết sau khi hoàn thành nhiệm vụ này!

Lúc đầu nghĩ người mà cô cần phục vụ là Vương tổng, bây giờ lại trở thành chủ tịch của công ty Công ty Điện ảnh và Truyền hình Tử Quỳnh, cấp độ này thậm chí còn khác hơn.

Là người của thành phố Hoa, cô cũng rất quen thuộc với Tử Quỳnh, là một công ty điện ảnh và truyền hình quy mô lớn, rất nhiều ngôi sao mới nổi đều là người của Tử Quỳnh.
 
Back
Top Bottom