Ngôn Tình Đẳng Cấp Chồng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đẳng Cấp Chồng Yêu
Chương 80


Năm học mới bắt đầu, Nhạc Quân vậy mà đã về nước được 1 năm rồi.

Thời gian chỉ trong một năm nhưng đã có rất nhiều chuyện xảy ra.

Cô kết hôn với Trần Cảnh Vũ, bà nội rời xa cô, cô tham gia Miss World và đăng quang...tất cả chỉ vỏn vẹn trong một năm nhưng đối với Nhạc Quân một năm này chính là khoảng thời gian hạnh phúc nhất kể từ lúc cô 10 tuổi.
Nhà tâm đức Ánh Sáng đã hoàn thiện được hai phần ba, cô mong sẽ hoàn thành trước năm mới.

Mấy tháng nay cô quá bận không được nghỉ ngơi nhiều ngày nên vẫn chưa có thời gian đến những trường học cô đã cho người tu sửa.

Hiện tại chỉ có thể đợi lễ quốc khánh sắp tới mới có thể thực hiện việc này.
Trong các môn học cô ghét nhất chính là thể dục, không phải cô yếu đuối mà đơn giản cô lười mấy kiểu tập thể dục, hoạt động như thế này.

Nhưng mà học hành vẫn phải cố gắng hoàn thành nó.

Kỳ này cô cùng ba người ADT đăng ký bộ môn bơi, vì ngoài bóng rổ với bơi ra cô cũng chẳng biết thêm môn nào khác.

Kỳ trước cô đã bị ba cô bạn này kéo học đá bóng với cầu lông kỳ thật cũng không đến nổi nào chỉ là miễn cưỡng thầy giáo biết cô nên cũng châm trước.

Nhưng mà không thích thì vẫn là không thích.

Khóa học thiết kế này cô phải hoàn thành bốn bộ môn thể dục, cô mới chỉ hoàn thành hai môn.

Kỳ này cô hoàn thành thêm môn bơi, tức là vẫn còn một môn nữa.

Cô thật sự hiếm khi ghét thứ gì, duy chỉ có con hàng thể dục này sao lại khiến cô khó chịu vậy chứ.

May hai môn trước đã xong, giờ cô có thể chọn bơi với kỳ sau thêm bóng rổ nữa là ổn rồi.

Dù sao hai môn này cô cũng biết nên đỡ phải nhức óc với nó.
....Kí túc xá ĐH A
“Nè chiều nay đi mua đồ bơi nhé.

Tớ không biết mua ở đâu hết!” Đặng San San đang lướt tìm cửa hàng bán đồ bơi đẹp đẹp, giá cả phải chăng.
Nhạc Quân lấy hai hộp quà được gói cẩn thận trông vô cùng xinh xắn.

Do sinh nhật của Đặng San San tháng 6 còn Liễu Gia Nghi gần giữa tháng 8 mà khi đó cả hai bọn họ vẫn còn nghỉ hè ở quê nên không chúc mừng được.

Nhạc Quân phải đợi vào năm học mới gửi quà bù cho hai cô nàng.
“Tặng cậu nè.” Nhạc Quân đưa hộp quà màu trắng cho Đặng San San vì cô nàng thích màu trắng nhất, thật ra Nhạc Quân còn tách mẫu nước hoa vào riêng lọ màu trắng cho cô nữa.
Đặng San San được nhận quà thì vui mừng đến muốn ôm chầm lấy Nhạc Quân, lại nhớ hình như trước đó Nhạc Quân có nói vào học sẽ tặng bù sinh nhật.

Cô nàng nhận món quà xinh yêu ôm vào trong người mắt chớp chớp nhìn bọn ADT: “Huhu, tớ được nhận quà của Hoa hậu nè.

Còn gì luyến tiếc nữa hả?”
Nhạc Quân đỡ trán cô nói: “Đây đâu phải lần đầu tớ tặng.”
“Hì hì nhưng này là quà sinh nhật mà, phải đặc biệt chứ.” Đặng San San vừa nói vừa mở hộp quà ra suýt chút nữa nhảy dựng lên.

“Wow wow, là nước hoa.

Ôi mẹ ơi cái này cũng quá quý giá rồi Quân Quân.

Tớ không dám nhận đâu.”Nhà cô cũng bình thường thôi, không giàu có nào mua được những thứ xa xỉ thế này chứ.
Nhạc Quân bó tay đẩy lọ nước hoa vào trong người Đặng San San: “Đây là tấm lòng của tớ, là tớ tự tay điều chế.

Là mùi nước hoa tớ chưa phát hành.”
Cả ba người đều kinh ngạc trợn to mắt nhìn Nhạc Quân.
Nhạc Quân không quan tâm bọn họ đang trợn tròn mắt nhìn chằm chằm lọ nước hoa trên tay Đặng San San, cô mang hộp quà màu xanh dương đưa cho Liễu Gia Nghi: “Còn đây là quà sinh nhật tặng cậu.

Đây là tấm lòng của tớ không có liên quan đến xa xỉ hay không, tớ chỉ quan tâm các cậu thích nó hay không thôi.”
Liễu Gia Nghi đưa tay thật cẩn thận cầm lấy hộp quà bỏng tay này, cô cảm động: “Tớ cảm ơn nhé.

Nhưng thật sự nó quá quý đi.

Cậu có thể tặng lọ đã ra mắt rồi cho bọn tớ cũng được mà.”
Đặng San San phụ họa gật gật đầu: “Đúng đúng.”
Nhạc Quân trừng mắt nhìn hai bọn họ, cô chống tay lên trán: “Tớ là muốn cho hai người dùng trước đó, không thích thì trả lại đây.

Tớ tặng người khác.”
Đặng San San lập tức lộ bản chất, cô nhanh chóng giấu lọ nước hoa còn quơ luôn hộp quà trên bàn ra phía sau: “Không không.

Tớ thích nha.

Hì hì”
ADT liếc cô nàng một cái cười khinh thường: “Tớ còn canh hai người không nhận tớ sẽ lấy đó.”
LGN lườm ADT một cái: “Đừng mơ.”
Cả bốn người nhìn nhau cười tươi.
Nhạc Quân nhìn qua ba người họ, cô nhận ra họ đều do ông trời tốt bụng mang đến bên cô.

Giúp cô hiểu được cô không hề cô đơn.
Lúc ăn trưa ở căn tin ADT nhìn Nhạc Quân hỏi: “Nhạc Quân, cậu học vượt thế này quá nặng đó, cậu sẽ chịu không nổi lịch học với kiến thức mất.”
ĐSS, LGN cũng đồng ý gật đầu: “Đúng vậy, tớ học mấy môn theo tiêu chuẩn đã mệt xỉu rồi.

Nhìn lịch học của cậu mà tớ muốn tẩu hỏa nhập ma luôn.”
Nhạc Quân nhìn cả ba sau đó mở bảng điểm của 7 môn cô học chỉ trong hơn hai tháng hè vừa rồi, cô đưa điện thoại cho bọn nói: “Xem đi, tớ mạnh hơn các cậu nghĩ đó.”
Cả ba người nhìn bảng điểm 7 môn, tất cả đều đạt A, A mà muốn gục trên bàn.
ĐSS mắt chữ O mồm chữ A chỉ chỉ môn gì đó: “Ôi mẹ ơi, cái...cái môn trời đánh này mà cậu đạt điểm A.

Có còn là người không hả?”
LGN là sinh viên siêng năng, học cũng tốt nhưng vẫn phải khâm phục IQ của Nhạc Quân.

Cô nhìn Nhạc Quân như nhìn một quái vật hỏi: “Cậu có thể chỉ bọn tớ cách học không? Quá trâu rồi.”
ADT đang nhìn chằm chằm từng điểm số, từng môn học trên màn hình cằm cũng muốn rớt xuống đất.

Môn kỳ này cô sợ nhất, à là mọi người đều sợ thế mà Nhạc Quân có thể đạt điểm A.

Nếu đây không phải học vượt thì bảng điểm của cô đã dư sức được học bổng rồi.
“Tớ cũng không có bí quyết gì nhiều, chỉ là tớ không tập trung vào giáo trình của trường mà đọc sách tham khảo và giáo trình ở các trường nước ngoài.

Giáo trình của trường cũng ổn nhưng mà nhiều kiến thức cao thì chỉ có tài liệu nước ngoài mới đủ để đạt điểm A.”
LGN muốn rớt cằm xuống bàn rồi, nghe Nhạc Quân nói vậy tiếp tục hỏi: “Cậu…cậu đọc sách tiếng Anh?”
Nhạc Quân không để ý đến biểu cảm kinh hãi của ba con người này mà gật đầu như thể chuyện này rất bình thường: “Ừm, còn có tiếng Đức nữa.

Nhưng cơ bản vẫn là sách tiếng Anh.”
“OMG, bí quyết của cậu cũng quá đáng lắm rồi nha.

Tiếng Anh cơ bản bọn này còn không rành thì nói gì đến đọc sách chuyên ngành toàn bộ bằng tiếng anh chứ.” Âu Dương Tịch đang tưởng Nhạc Quân sẽ cho họ bí quyết học siêu xuất sắc, không ngờ là đọc tài liệu nước ngoài.

Này có khác gì đang lăng trì họ không.
ĐSS mới nghĩ ra gì đó nói: “Vậy bình thường suốt ngày thấy cậu đọc mấy cái sách tiếng Đức gì đó là sách chuyên ngành hả?”
Nhạc Quân: “Chứ cậu tưởng tớ đọc gì? Ngôn tình như cậu chắc?”
Đặng San San sụ mắt: “Tớ một tuần một bộ chứ mấy!”
“Rồi cậu thấy nó hay chỗ nào hả?” LGN xưa giờ không đọc thể loại này nhưng từ khi còn học cấp 3, cô nàng đã thấy mấy bạn nữ xung quanh mình ngày nào cũng ôm điện thoại hoặc ôm sách lên lớp đọc.

Cô khó hiểu bọn họ, mấy kiểu này có gì hay chứ sau đó thì biết thể loại này là mấy câu chuyện tình yêu, ghen tuông, tổng tài bá đạo, tiểu bạch thỏ….nghe xong từ đó cô không thèm quan tâm tới nữa.
Đặng San San nghĩ nghĩ hay đến nghiện luôn nha nhưng mà nhìn ba cái con người không biết ngôn tình là cái cọng cỏ gì thì lười nói chỉ đáp qua loa: “Nói chung siêu hay, rảnh đọc thử là biết nha.

Kẻo lại nghiện hơn tớ ấy chứ.” Dứt lời ba cặp mắt nào đó đã lườm cô nàng khiến cô ngậm miệng luôn.
LGN lại quay về chủ đề chính: “Dừng cái ngôn tình lại đi, Nhạc Quân cậu thông thạo mấy ngoại ngữ?”
“Thông thạo thì là ba Anh, Đức, Nhật.

Còn biết sơ qua ý là có thể giao tiếp đơn giản thì có Hàn, Pháp, Brazil.” Nhạc Quân nhẩm nhẩm ừm bấy nhiêu.

Lúc còn ở với mẹ cô đã được mẹ đưa đi học tiếng Anh với Nhật.

Lúc đó cô cũng còn nhỏ nên không phải thông thạo nhưng mà 6 tuổi đã học nên đến năm 10 tuổi cô đã có thể giao tiếp ổn.

Sau đó gặp chuyện nên sang Đức, cô bắt đầu học tiếng Đức, rèn luyện thêm tiếng Anh và Nhật.

Về sau khi đã thông thạo ba ngôn ngữ rồi, cô phát hiện bản thân có năng khiếu ở phương diện ngoại ngữ nên đã học thêm vài thứ tiếng khác nhưng không muốn học nâng cao.

Cô cảm thấy học quá nhiều cũng không tốt, sợ sẽ loạn mất.

Nhưng điều đó hoàn toàn sai, cô là kiểu IQ không quá cao cũng không thuộc dạng thiên tài nhưng cô là thiên tài ngoại ngữ.

Thêm nữa đối với những bộ môn mà bàn tay là điểm máu chốt như nhạc cụ, vẽ hay thiết kế cô gần như rất hợp với những thứ đó.

Cô thật sự rất biết ơn ông trời đã mang cho cô những khả năng này.
Ba người nghe Nhạc Quân lẩm nhẩm tính toán bản thân biết bao như thứ tiếng mà muốn đập đầu xỉu ngay tại chỗ.

ADT cắn tay Nhạc Quân một cái.
Nhạc Quân giật bắn mình vỗ tay cô một cái: “Cậu cắn cái gì hả?”
“Huhu ông trời quá bất công, tớ có mỗi tiếng Anh còn không thông nổi.

Còn cậu ôi mẹ ơi, còn dám đếm trước mặt bọn này.”
Nhạc Quân giật giật khóe miệng cô nâng cằm nói: “Không phải bọn cậu hỏi à!”

ADT nghĩ nghĩ ừm đúng là bọn họ hỏi trước.

huhu cô phải về hỏi ba mẹ tại sao lúc nhỏ không lắp thêm trí thông minh cho cô chứ.
Nhạc Quân nhìn ba người nói tiếp: “Ngoại ngữ không khó như các cậu nghĩ đâu, tớ thừa nhận một phần là do tớ có năng khiếu nhưng suốt bao nhiêu năm qua tớ phải đổ bao công sức, lịch học cũng dày đặc mới có thể có được như ngày hôm nay.

Ngoại ngữ không liên quan đến chỉ số thông minh nhiều đâu.

Thật ra vẫn là do sự kiên trì của mỗi người.”
LGN gật gật đầu đồng ý: “Đúng vậy, nhưng mà cậu thực sự là có năng khiếu ngôn ngữ.” Cô ngày càng hâm mộ cũng khâm phục người bạn này của mình.
“Mỗi người có cách học riêng, với tớ thì tham khảo nhiều tài liệu nước ngoài.

Nếu các cậu không đọc được tiếng nước ngoài thì có thể tải tài liệu ở định dạng dpf trên một số trang web họ có bán đó.

Trên đó có tài liệu song ngữ, ý là có dịch sang tiếng nước mình ấy.” Cái này là do Trần Cảnh Vũ nói với cô vì khi đó anh không nghĩ cô thông thạo tiếng anh như vậy.
LGN là sinh viên cần cù, chăm chỉ nên vừa nghe Nhạc Quân nói vậy liền sáng mắt : “Vậy cậu gửi đường link qua cho tớ nhé.”
“OK”
“Nè quay lại cái chủ đề ban đầu của ban đầu đi, chiều nay đi mua đồ tắm nhé.

Tớ mới chọn được một chỗ rất ok nha.” Đặng San San thật là chán với việc bàn sách vở rồi, huhu cô ngốc nghếch còn lười nữa.

Quả là combo tuyệt vời của sinh viên dở.
ADT có đồ tắm nhưng mà toàn bikini, ôi mẹ ơi vừa nghĩ mặc thể loại đó đi học bơi là thấy không ổn rồi.
Cuối cùng cả bọn đồng ý đến cửa hàng Đặng San San chọn.

Đúng là ok cả về giá và về chất lượng.
“Ôi cậu mà mặc cái này thầy sẽ đuổi cậu đi cho coi.” LGN nhìn Đặng San San đang định hốt cái con hàng hai mảnh kia mà sầm cả mặt.

Mặc cái quái này thì ai mà học nỗi chứ hả.

Che được mỗi hai chỗ cần che thôi đó.
“Có quá như vậy không?” Cô nàng thấy cũng ổn mà nhỉ.
Nhạc Quân lựa chọn bộ đồ bơi màu đen rời đơn giản, áo kiểu bra ngắn, váy quần ngắn.

Nói chung đồ bơi thì như vậy là tạm ổn, không kín cũng không hở lắm
LGN ngại mặc đồ hở nên chọn bộ khá bảo thủ tay dài, có điều cổ rộng.

Thôi chỉ có mỗi kiểu này là cô chấp nhận được.

Với cái kiểu bó sát như thế này cô đã cố gắng tiếp nhận được thì cái cổ áo kia coi như kệ đi.
Công cuộc chọn đồ bơi xong cả bốn người đi ăn lẩu mới trở về kí túc xá.
 
Đẳng Cấp Chồng Yêu
Chương 81


Tại một huyện xa xôi hẻo lánh nào đó hai người đàn ông trung niên đang ngồi trong ngôi nhà nhỏ, trông qua vô cùng đơn sơ.

Trên chiếc bàn cũ kĩ đặt bình nước, hai ly nước cùng một tàn gạt thuốc.
“Cậu định ở đây đến khi chết à? Quân Quân cho dù nó hận cậu đi nữa thì cậu vẫn là bố ruột của nó.

Cậu trốn tránh mãi như bây giờ thì làm được gì, có thể bù đắp được cho con bé gì sao.” Tần Quan đang nhìn Tần Dịch Tô chằm chằm, đã nữa năm không gặp trông Tần Dịch Tô còn gầy gò hơn.

Hắn nhỏ hơn Tần Quan 6 tuổi nhưng vì 10 năm qua sống trong hối hận, tối lỗi mà trông già đi 10 tuổi.

Chuyện của hắn chỉ có mình Tần Quan biết, cũng chính ông đã giúp hắn che giấu đến tận bây giờ.

Tuy ông rất thấy có lỗi với ba mẹ mình nhưng đã lỡ hứa với Tần Dịch Tô cũng một phần vì ông quá yêu thương đứa em trai này.

Vậy nên ông nguyện ý giúp hắn, lại nhìn hắn sống khổ sở cả một đời như vậy lại không thể chịu nỗi.

Nhưng ông khuyên cách nào hắn cũng không chịu quay trở về.

Tần Dịch Tô ho khụ khụ, tay vẫn còn cầm điếu thuốc.

Hắn vì hút thuốc quá nhiều dẫn đến viêm phổi nặng, dần dần biến thành ung thư.

Cũng không biết còn sống được bao lâu.

Nhưng con người hắn lại quá cứng đầu, rõ ràng yêu con gái nhưng vì sợ không dám đối mặt với con bé mà đã sống như thế này suốt bấy nhiêu năm qua.

Hắn yếu ớt mở giọng: “Em sợ em về rồi, con bé sẽ bị quá khứ một lần nữa cắn xé.” Hắn dứt lời lại ho vài cái.
Tần Quan nhìn mà vừa giận lại vừa đau xót.

Ông thương đứa em này từ khi nó mới sinh ra, khi nhỏ đi đâu ông cũng mang hắn đi chơi cùng, ba mẹ vắng nhà tuy có dì bảo mẫu nhưng ông luôn giành chăm sóc hắn.

Ông cũng không biết vì sao lại yêu thương đứa em trai này như vậy, chỉ là ông nhìn thấy đứa em mình đau khổ hết hai phần ba cuộc đời liền thương xót hắn.

Ông biết đứa em này 10 năm trước đã gây nên tội lỗi lớn, ông cũng trách lắm nhưng hắn vẫn là em trai ông.

Ông chỉ muốn hắn sống một đời vui vẻ nhưng đã 10 năm qua, ông thấy hắn sống không bằng chết.

Nhưng hắn chưa bao giờ tự tử.

Hắn muốn sống trong sự đày đọa như thế này để trả giá cho lỗi lầm hắn đã gây nên.

Hắn cũng muốn chứng kiến Nhạc Quân có thể sống một đời an yên, vậy nên hắn chỉ có thể lén nhìn con bé từ xa.
Hằng năm hắn đều sang Đức để thăm Nhạc Quân, chỉ nhìn từ xa chụp thêm tấm ảnh từ xa.

Nhìn thấy nụ cười của con bé hắn mới thấy cuộc sống này còn ý nghĩa.

Và cứ vậy đã hơn 10 năm trôi qua.

Khi hắn biết Nhạc Quân đồng ý trở lại nước, hắn đã vui mừng đến bật khóc trong căn nhà nhỏ này.

Hắn cầm tấm ảnh gia đình ba người trên tay trong cặp mắt chỉ toàn là sự đau khổ, dằn vặt, hối hận.

Ông hiểu con bé chịu về nước tức là đã hoàn toàn quên người ba này, hoặc giả như con bé vẫn còn nhớ nhưng nỗi hận trong lòng nó còn lớn hơn cả đại dương.
Mặc dù vậy ông vẫn vui vì Nhạc Quân chịu về nước.

Ông nhớ rõ hai năm đầu khi Nhạc Quân sang Đức ông không một lần nhìn thấy con bé, sau đó Tần Quan nói với ông con bé bị chấn động tâm lý nên không thể tiếp xúc với người ngoài.

Khi đó ông gần như gào khóc đau khổ đến ngất xỉu.

Vốn dĩ hắn có một gia đình hạnh phúc, có vợ đẹp, con ngoan nhưng vì sự ích kỷ của bản thân đã đẩy hai người quan trọng nhất trong cuộc đời mình vào vực thẳm tăm tối.
Dù thời gian có trôi qua thêm bao nhiêu năm nữa thì sự dằn vặt, hối hận của hắn cũng không thể vơi đi chút nào.

Đời này hắn sống đã thất bại, chỉ mong kiếp sau cô ấy không gặp phải người như ông nữa.
Hồi ức lắp đầy không gian khiến cả hai người đàn ông đều không lên tiếng.

Một lúc sau Tần Dịch Tô mới miễn cưỡng nở nụ cười khó coi nhìn Tần Quan nói: “Anh hai về đi, cảm ơn suốt bao năm nay anh đã lo cho em.

Nếu một ngày em chết đi mong anh đừng nói ai biết cả kể cả Quân Quân.

Coi như Tần Dịch Tô em đã chết từ 10 năm trước rồi đi.”
Tần Quan mắt cay xè nhìn Tần Dịch Tô, ông không biết nên làm gì tiếp theo.

Ông biết đứa em này đã bước vào giai đoạn cuối của ung thư phổi.

Hắn giấu ông bệnh tình, đợi đến khi không thể cứu chữa được nữa ông mới phát hiện ra.

Khi đó ông đã mắng hắn rất nhiều, nhưng ông càng thương xót hơn.

Đời này của ông không có gì hối tiếc duy chỉ có việc không chăm sóc tốt cho đứa em này khiến ông luôn canh cánh trong lòng.
Tần Quan rời khỏi, trước khi đi ông lại như thói quen đặt một tấm ảnh cô gái trẻ trên bàn.

Ông dặn dò y tá chăm sóc cho Tần Dịch Tô, nếu có chuyện gì phải lập tức báo với ông liền.

Ông đứng ở trước cổng rào bằng tre nhìn căn nhà tồi tàn cho thấy nó đã trải qua mưa gió bão bùng như thế nào.
Nhưng ông không nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế trong nhà nhỏ ho ra chỉ toàn máu.
 
Đẳng Cấp Chồng Yêu
Chương 82


Thời tiết tháng 8 quả thật quá mức nóng, nhớ đến kỳ quân sự năm nhất mà cả bọn ADT đều sợ đến chết khiếp.

May kỳ này được học bơi thật sự quá thích đi.

Dù sao địa điểm học bơi của ĐH A là thuộc kiểu sân bơi thi đấu.
Có hai hồ bơi mỗi hồ rộng 25m, dài 50m độ sâu tối đa là 1m8 được chia thành 10 làn bơi.

Mỗi tiết sẽ có bốn lớp học.

Mỗi lớp được chia cho 5 làn bơi.

Là trường ĐH được công nhận bật nhất về cơ sở vậy chất, nên hồ bơi cũng được xây dựng gần như giống với hồ bơi thi đấu Olympic, chỉ có độ sâu là thấp hơn vì để đảm bảo an toàn cho sinh viên.
Nhà trường cũng cho phép sinh viên làm thẻ bơi hàng tháng đương nhiên chỉ áp dụng thời gian tập luyện vào buổi tối và cuối tuần.
Hôm nay là buổi học bơi đầu tiên, bộ môn bơi là môn thể dục được yêu thích nhất nên sinh viên hiếm khi bỏ tiết.

Nguyên nhân yêu thích thì có khá nhiều như là vì mát mẻ, dễ học, mà cái nguyên nhân quan trọng nhất chính là ngắm người đẹp nha.

Có nhiều sinh viên nữ vì không chịu đọc rõ quy định ăn mặc đã dám khoác lên mình bikini tới học liền bị giảng viên đuổi khỏi lớp học mà không cho chút mặc mũi nào.

Mà chuyện này thì kỳ nào cũng xảy ra, hôm nay cũng vậy.
Bọn Nhạc Quân vừa mới tới nên còn chưa thay đồ bơi.

Vì có bốn lớp cùng học trong một nhà thi đấu nên vô cùng đông sinh viên.

Mỗi lớp được chia khu vực riêng.

Nam nữ đều đông như nhau.

Đặc biệt bộ môn thể dục là môn tự chọn nên sinh viên rất hỗn tạp, năm nhất, năm 2, năm 3 thậm chí năm tư đều có.
Mọi người đã nghe tin Hoa hậu kỳ này học bơi lớp B3 liền nhất định nguyên kỳ này sẽ không bỏ học bữa nào.

Lúc thấy đám người Nhạc Quân đi vào sân ai cũng hướng ánh mắt về phía này, Nhạc Quân đã quen với tình trạng này nên cô đã học được cách bình tĩnh nhưng cũng không ra vẻ gì, nên những người gặp cô đều không thể ghét nổi.

Nhưng với việc cô học bơi tức sẽ mặc đồ bơi thật khiến cho bọn họ trông mỏi con mắt.

Dù đã xem Miss World thấy Nhạc Quân trình diễn áo tắm rồi nhưng dù sao tận mắt thấy ngoài đời vẫn là hạnh phúc hơn gấp mấy lần nha.
“Ôi mẹ ơi, đông thế cơ á?” Đặng San San nhìn đám đông trên khán đài, cả trên hồ bơi đang có nhiều người đang tập trước mà hoảng loạn.

Nghĩ may mình không mua cái bộ hai mảnh kia nếu không là xong phim rồi.
LGN đang cảm thấy tim bắt đầu đập nhanh hơn bình thường, cô không nghĩ lại nhiều người như vậy.
ADT thì bình thường, cô cũng không để ý đông hay không, chỉ là bơi thôi mà.
Nhạc Quân cũng không để tâm chuyện này nên kêu cả bọn đi thay đồ.
Phòng thay đồ nữ…
“Nhạc Quân à, cậu có nghĩ xíu cậu đi ra sẽ khiến cho đám sinh viên ngoài kia rơi vào hỗn loạn không?” Đặng San San nhìn một lượt Nhạc Quân từ trên xuống mà chậc chậc hai cái.
Nhạc Quân lười nói nhiều với ĐSS liếc cô một cái “Nói linh tinh!” cô bắt đầu búi tóc lên cao.
ĐSS lại chuyển qua nhìn ADT lại chép miệng cười xấu xa: “Cả cậu nữa, kiểu này sợ nhiều bạn nam chảy máu mũi mất thôi.”
ADT cười khinh thường nhìn ĐSS: “Bọn họ là có phúc mới được nhìn thân hình chị đây nhé.

ADT cũng mặc kiểu bra có điều là dây cột cổ nên trông còn s3xy hơn cả Nhạc Quân.
LGN nhìn qua mình trong gương cảm thấy may quá mình mặc như vậy là yên bình nhất.
Nhạc Quân nhìn LGN hơi sáng mắt nói: “Nè, bình thường cậu mặc đồ rộng, không ngờ dáng cậu cũng đẹp đó.”
LGN giật mình, lần đầu tiên có người khen dáng cô đẹp, LGN hơi ngại ngùng nhìn mình trong gương nhỏ giọng nói: “Cậu nói thật à?”
Nhạc Quân không nói dối gật mạnh đầu đáp: “Thật.

Hai cậu cũng thấy vậy đúng không?”
Đặng San San gật đầu: “Đúng nha, cậu đừng mặc mấy kiểu rộng thùng thình nữa, che dáng uổng lắm.”
Nhạc Quân thì lại không cho là vậy: “Tớ nghĩ mỗi người đều có sở thích riêng, miễn cảm thấy mặc vào bản thân thấy thoải mái là được rồi.

Không cần quan tâm đến người khác nói gì đâu.

Tớ không có thói quen mặc đồ kiểu gì cả, trước khi về nước đồ tớ toàn là dì chọn với bạn tớ chọn.

Sau khi về thì là anh tớ với Cảnh Vũ mua không à.

Nên tớ đến bây giờ cũng không có kiểu yêu thích của mình.

Ít ra Gia Nghi có style riêng cũng mình, đó gọi là phong cách riêng.”
ADT đồng ý: “Tớ cũng nghĩ vậy, thích gì thì mặc thôi.”
“Được rồi chúng ta ra thôi, sắp muộn rồi.”
Nhưng vừa bước ra khỏi cửa phòng thay đồ nữ cũng vừa hay bọn Cung Nam Hoàng cũng đi ra.
Hai bên nhìn nhau hóa đá, đặc biệt Cung Nam Hoàng mặc dù vì cô anh mới chen vào đây học nhưng mà cũng không nghĩ gặp ngay ở đây.

Anh nhìn cô đang choàng khăn tắm bên ngoài cũng không che được đôi chân thon dài trắng như tuyết của cô.

Tiếp đó anh thấy tóc cô búi cao lộ ra cần cổ xinh đẹp và khuôn mặt vô cùng tinh xảo.

Anh đoán bên trong khăn choàng tắm sẽ càng đẹp không kém.

Tự nhiên thấy bản thân hơi mất tự nhiên liền ho khan hai cái lên tiếng hỏi trước: “Bọn em cũng học bơi?” Ý anh là hỏi Nhạc Quân đó nhưng mà cũng không nên lộ liễu như vậy liền chuyển sang hỏi cả bốn người.
Đặng San San nhanh chóng cười tươi đáp: “Vâng ạ, không ngờ anh cũng học bơi tiết này.

Đúng là có duyên nha.”
Ba người còn lại nhìn cô nàng lại bậc chế độ mê trai mà đỡ trán.
LGN vừa nhìn thấy Cung Nam Hoàng cả người đều ngại ngùng, càng quấn chặt khăn tắm hơn.
Nhạc Quân chỉ nhìn anh khẽ gật đầu một cái.
“Tiểu nữ thần lâu lắm rồi không gặp em đó.” Nguyễn Du Nhân nhìn thấy Nhạc Quân mắt lập tức sáng lên.
Nhạc Quân theo phép lịch sự nên hỏi thăm:“Vâng, mấy anh vẫn khỏe chứ?”
“Bọn anh ổn! Trông em cũng khá tốt.” Cung Nam Hoàng nhìn cô trả lời như thể cô chính là hỏi riêng anh nha.
“Ừm, em…à bọn em đều tốt”
ADT thấy đúng giờ vô học rồi nên cắt ngang: “Này muộn rồi, mau ra thôi không thôi sẽ bị phạt đó.”
Sau đó cả bọn cùng nhau ra ngoài hồ bơi.
Đám Nhạc Quân ra ngoài thấy mọi người đã tập trung liền lập tức cởi khăn choàng đi về phía lớp mình.

Đặng San San không nói quá chút nào, Nhạc Quân vừa cởi bỏ khăn tắm cả đám sinh viên đều ồ lên, có nhiều nam sinh thì huýt sáo.

Nhạc Quân hơi nhíu mày, cô không thích kiểu này cho lắm, không quan tâm bước vào hàng.
“Đệch đệch lần đầu tôi nhìn gần Hoa hậu thế này đó, đẹp muốn ngất rồi.” Nam sinh ở lớp bên cạnh đang nhìn Nhạc Quân muốn rớt cả hai mắt ra luôn.
“Dáng đỉnh quá, thề luôn tui xem trên tivi cũng biết đẹp rồi nhưng ở ngoài mới thấy rõ dáng đẹp thật đó.”
“Tự nhiên tôi thấy Hoa hậu cũng đến học thể dục như bọn mình lại thấy gần cổ hơn một chút.”
Người nào đó hừ một cái: “Bớt đi cậu trai ngây thơ, nhìn người ta như vầng sáng trên trời kia kìa.

Chúng ta chỉ có thể ngắm nha.”
Cung Nam Hoàng càng nghe càng khó chịu, anh biết cô có bạn trai rồi.

Mình cũng không có có hội bên cô nhưng vẫn không thích người khác cứ bàn tán về cô gái như vậy.
Đám nữ sinh vốn dĩ mong chờ học bơi để khoe dáng lại bị Nhạc Quân cướp sạch hào quang thì bực bội không thôi.

Nhưng vẫn phải công nhận dáng cô quá chuẩn như siêu mẫu vậy, gần như không có khuyết điểm.

Ngực vừa phải, xương quai xanh tinh xảo, tay chân thon dài, độ cong giữa mông và eo siêu đẹp.

Đặc biệt ai cũng phải ấn tượng với vòng eo quá mức đẹp của Nhạc Quân.

Nó như một tác phẩm nghệ thuật mà ông trời ban tặng cho cô vậy.

Thật không sai khi Trần Cảnh Vũ thích nhất bộ phận đó trên người cô.

Không phải kiểu nhỏ quái dị mà eo cô thon, cô không phải kiểu người chuyên tập bụng nên cơ bụng sẽ không nổi nhưng chính điều đó càng giúp cho vòng eo cô thêm đẹp đến không còn từ nào để diễn tả.

Miêu tả chính xác chính là eo thon mềm mại, mảnh mai làm nam giới chỉ muốn được siết chặt nó một lần vào người mình.

Còn nữ giới ao ước có được vòng eo như cô.
“Eo đỉnh quá mọi người, tui là con gái nhưng vẫn phải thừa nhận.

Ghen tị thì cũng đúng thôi.”
“Huhu mấy chị, em là Alanie đó.

Em khóc mất thôi, không nghĩ có thể cùng học bơi với chị ấy ở đây.

Ôi má ơi, tí em phải xin chữ ký mới được.”

“Tớ cũng vậy nè, tí đi cùng đi.”
“Tui nữa tui nữa, không ngờ cùng năm nhất hết đó nha.”
Mấy cô gái đang ghen tị với dáng người Nhạc Quân bên cạnh nghe đám nữ sinh năm nhất là hội fan cuồng Nhạc Quân liền tối sầm mặt mũi.
Đám con gái cũng vui mừng, đỏ bừng mặt khi học chung với Cung Nam Hoàng tiếng tăm lừng lẫy ở ĐH A.

Ai mà không biết anh cơ chứ.

Thông minh, đẹp trai, gia cảnh tốt chỉ là quá khó gần mà thôi.
Mấy thầy dạy bơi nhìn cái đám đam mê sắc đẹp mà dở khóc dở cười.

Lý ra không nên đưa Nhạc Quân vào lớp học bơi.
“Trật tự, trật tự người ta là để mấy cô cậu nhìn thoải mái vậy hả? Chuẩn bị khởi động cho tôi.”
Cả đám cười cười sau đó lập tức khởi động tay chân, đương nhiên thỉnh thoảng sẽ liếc sang lớp B3.
“À chúng ta chọn lớp trưởng trước đã.” Thầy lớp B3 nhớ ra còn công đoạn quan trọng này nữa.
“Ai tự nguyện làm lớp trưởng thì giơ tay lên.”
Thầy lớp B3 nhìn qua có 2 sinh viên, 1 nam 1 nữ cùng giơ tay.
“Được rồi hai em, ban nam lớp trưởng, bạn nữ lớp phó.”
Cả lớp: Chọn lớp trưởng chỉ cần tự ứng cử mình là được à.
Lớp bơi hồ bên cạnh …
“Tập trung khởi động cho tôi.

Cái đám chưa thấy người đẹp bao giờ này.” Thầy lớp B1 muốn mệt mỏi với cái đám này, liêm sỉ đâu hết rồi chứ.

À thì chính anh cũng bị sắc đẹp làm ngơ ngẩn mấy giây mà thôi.
Cả đám cười ầm lên, có sinh viên nam rất vui tính lên tiếng: “Thấy rồi thầy ạ, là mới vừa đó.”
Hahahahah…đúng là không còn chút liêm sỉ.
“Chúng ta chỉ ngắm được thôi, nên mấy đứa cứ tranh thủ ngắm đi.

Hiếm có cơ hội lắm nha.” Thầy lớp B1 nói nhỏ nhỏ, tay chân đang khởi động.
Cả lớp được một trận cười ầm lên , có người hét lên: “Thầy là nhất nha.”
Thầy nào đó sa sầm mặt: “Nhỏ miệng lại, cái đám ôn thần này.”
Hahahhaah cả bọn nín cười.
Lớp nào đó bên cạnh nghe thầy bên kia vui vẻ như vậy liền nhìn qua thầy mình, ôi cái khuôn mặt như ai thiếu nợ không đòi được ấy.

Hai lớp gần nhau mà như hai thế giới, một bên cười ầm vui vẻ, một bên như đang chịu tra tấn cực hình.
 
Đẳng Cấp Chồng Yêu
Chương 83


“Haha Nhạc Quân tớ bảo đảm tối nay cậu lại lên diễn đàn cho coi.

Nhìn cái đám nam sinh thiếu chút nữa ch4y cả nước dãi kìa.

Mẹ nó tôi cười chết mất.” Đặng San San thật sự không thể nín cười được nữa, cô nhìn đầy cặp mắt như phóng lửa điện qua bên này mà cười bò.

Đúng là chưa thấy người đẹp bao giờ nha.
LGN, ADT cũng đều cười muốn ch4y nước mắt chỉ có Nhạc Quân là đang nhức đầu, lườm ba người bạn yêu dấu của mình.
“Kỳ học này chúng ta sẽ học kiểu bơi sải.

Ở đây chắc cũng nhiều em quen thuộc rồi đúng không? Cũng đơn giản nhẹ nhàng thôi.

Biết thì tốt, còn chưa biết thì uống nước vài lần là bơi được.”
Mọi người vui cười nghĩ thầy nói cứ như xem bói ấy.
“Trật tự.

Chúng ta sẽ học sơ qua động tác ở trên cạn trước sau đó mới xuống hồ.

Ai biết rồi cũng phải học nghiêm túc cho tôi.” Thầy B3 nghiêm túc lên liền khiến cho cả bọn không dám đùa bởn nữa rất ngoan ngoãn đáp vâng.
“Tôi sẽ làm qua một lượt các bước sau đó các em sẽ làm theo cho đến khi các động tác đều chuẩn mới ngưng.”
“Vâng”
…….Sau khi cả bọn luyện xong mấy động tác cả người bắt đầu nóng lên, mặc dù trong hồ bơi nhưng cũng khá nóng.
“Mợ nó tôi muốn xuống nước ngay, cái thời tiết chết tiệt, vào trong đây mà còn nóng thế này.”
“Thật, bao giờ mới được xuống nước đây…AAAA”
Mà lúc này cả người Nhạc Quân cũng đã nóng bừng lên, mồ hôi cũng ướt một lớp.

Mùi hương trên người Nhạc Quân đương nhiên cũng tỏa ra nhiều hơn bình thường.

Vì chuyện này đã công khai nên lâu nay Nhạc Quân không cần phải dùng sữa tắm đặc chế để áp chế lại mùi thơm trên người nữa.

Do vậy mà lúc này hương thơm trên người cô dường như lan tỏa đến những người xung quanh.
“Mùi gì thơm quá?”
“Bà nó ai đi học thể dục mà còn xịt nước hoa hả hả?”
“Nhưng thơm chết đi mất?”
Lúc này ADT như phát hiện ra cô lại gần Nhạc Quân: “Nhạc Quân mùi hương trên người cậu…”
Nhạc Quân gật đầu: “Cơ thể tớ nóng lên sẽ không ngăn cản được, trừ khi tớ dùng sữa tắm hoặc nước hoa đặc chế.

Nhưng từ khi công khai tớ cũng không dùng nữa, hôm qua quên mất.”
ĐSS nghe vậy liền nói: “Quên cái gì, cậu đâu cần giấu gì.

Chuyện này có sao đâu, mùi trên người cậu thơm chết đi được á.”
Ngay lúc này cả bọn nghe tiếng quát của cô gái lớp bên, vì hai lớp học cùng một hồ bơi mà bọn Nhạc Quân đang đứng gần lớp cô ta nên cô ta ngửi rõ được mùi thơm lạ.
“Tôi hỏi là ai đi học thể dục còn xịt nước hoa hả? Bây giờ thì thơm đó, tí nữa thì sao.

Mẹ nó trời nóng nực như vậy nữa.”
Mấy cô gái trong lớp oan ức nhìn nhau lắc đầu, bọn họ nào có dùng nước hoa chứ.
Nam sinh nào đó lên tiếng: “Mùi dễ chịu như vậy mà, với lại có liên quan gì tới cậu mà cậu hét lên như tìm thủ phạm trộm cắp vậy.”
Nữ sinh kia liếc nhìn cậu ta cười khinh lên giọng: “Tôi là lớp trưởng.

OK!”

Nhạc Quân thấy nhiều người bắt đầu để ý chuyện này liền cảm thấy mệt mỏi cô bước đến gần cô gái kia nói rõ từng chữ một: “Là mùi trên người tôi, cậu có ý kiến gì không?”
Nhạc Quân vừa dứt lời đám sinh viên hai lớp đều giật mình, lúc này mới nhớ ra Hoa hậu của bọn họ có mùi hương bẩm sinh, còn có khi cơ thể nóng lên mùi hương từ người cô ấy cũng tỏa ra nồng hơn.

Thế mà họ lại quên mất.
Cô gái kia không rõ chuyện này nên nhìn Nhạc Quân, lúc này mùi hương trên người Nhạc Quân càng khiến cô ta chắc chắn hơn, cô ta cười khinh khỉnh nhìn Nhạc Quân: “Ồ là Hoa hậu của chúng ta sao, cô biết quy định sinh viên học thể dục không được dùng nước hoa hay sữa dưỡng thể mà.

Tôi không biết cô nổi tiếng thế nào, là Hoa hậu của một nước ra sao nhưng khi còn ở trong nhà trường cô phải tuân theo nội quy của trường.”
Nhạc Quân thật sự đã đau đầu lắm rồi, cô đưa tay nhéo nhéo mi tâm mình.

Cô thật lười nói.

Đám Âu Dương Tịch chạy lại nghe được những lời này liền muốn đánh cho con nhỏ này một trận.

Thời buổi này có kiểu không cập nhật tin tức hot thế này hả.
ADT miệng mồm lanh lợi cãi nhau cũng ghê gớm nên liền lên tiếng: “Ồ bạn học này, ai nói với bạn trên người ai có mùi hương thì nhất định là phải dùng nước hoa hả?”
Cô gái kia như nghe chuyện nực cười, cô ta tự tin nói tiếp: “Vậy cô nói xem không phải nước hoa thì là gì, mùi tự nhiên sao? Lừa con nít chắc?”
Cả đám nghe xong câu này không khỏi phì cười.

Cô gái kia thấy cả đám cười thì nhíu mày, cô nói gì mà sao họ cười.
ADT chưa kịp phản bác đã có hai cô gái đứng lên hét to: “Này lớp trưởng kính yêu, chị nên cập nhập tin nóng hot nhé.

Thời buổi này rồi, biết Hoa hậu Nhạc Quân là ai lại không biết trên người cô ấy có mùi hương bẩm sinh à?”
“Có cần tôi mở ra bài viết về mùi hương trên người Hoa hậu không hả, lớp trưởng?”

Cô gái kia bây giờ mới nhớ nhớ ra gì đó, hình như đúng là Nhạc Quân có mùi thơm bẩm sinh.

Cô ta hiện tại không biết nói gì nữa.

Đúng lúc này hai thầy tới quát lên.
“Không lo tập mà tụ tập cái gì hả? Ơ đứa nào dùng nước hoa đây? Muốn bị phạt hả?” Thầy B3 vừa tới lại ngửi thấy mùi thơm dễ chịu nhưng mà đứa nhóc nào dám dùng nước hoa trong giờ thể dục, muốn chết rồi đúng không.
Nhạc Quân bây giờ đã chính thức muốn sụp đổ, cô lại đỡ trán ngồi trên ghế khán đài không muốn giải thích gì nữa.
ADT nhìn qua Nhạc Quân thấy cô như vậy liền buồn cười, đúng là cái gì cũng có hai mặt.

Cô đành tiến lên giải thích với thầy.

Thầy nghe xong mới nhớ ra chuyện này, chuyện coi như giải quyết xong.
“Mẹ nó chứ, sao trên đời lại có người con gái đặc biệt vậy nhỉ?”
“Mùi thơm dễ sợ, độc lạ đúng là chỉ thuộc về mình cổ.”
“Cảm giác chính là tiên nữ luôn ấy.

Đây là lần đầu tớ thấy có người sinh ra đã mang mùi hương trên người luôn đó.”
 
Đẳng Cấp Chồng Yêu
Chương 84


Giờ giải lao Nhạc Quân quấn khăn tắm định đi vệ sinh không ngờ lại có người va vào mình, ồ lại tình huống này.

Cô cười trong lòng nghĩ mình rốt cuộc sống tốt quá hay sao bọn họ cứ muốn tạt đồ vào người cô như vậy.

Lần trước là nước siro đỏ, bây giờ là nước siro xanh.
Ôi không phải là mực xanh.

Bà nó chứ.

Chơi cũng quá ác rồi.
“Ôi thật xin lỗi, tôi bị trơn nên té đụng vào cậu.?” Mọi người thấy cảnh tượng này đều tức điên đặc biệt đám ADT, cả Cung Nam Hoàng cũng nghiến răng tiến lại phía Nhạc Quân.

Đám fan Nhạc Quân lập tức chạy tới.
“Ôi ôi nữ thần, chị không sao chứ?” Dứt lời quay sang nhìn cô gái kia quát: “Chị đi cái kiểu gì mà đụng vào người khác thì thôi đi, tự nhiên còn mang theo hộp mực làm gì, rồi thế nào hộp mực đậy kín lại còn bung nắp ra hả?”
Cô gái này vừa nói xong nhiều ánh mắt nhìn cô gái kia chằm chằm, không ngờ cô nàng này lại trưng ra cái bộ dạng ủy khuất như bị người khác ức h**p.

Nhạc Quân nhìn mà cảm thấy hôm nay cô ra đường quên xem phong thủy hay sao mà chỉ học có một giờ thể dục thôi đã gặp bao nhiêu chuyện xúi quẩy.

Cô lại đưa tay nhéo mi tâm lần nữa, hơi nhíu mày.
Cung Nam Hoàng nhìn cô như vậy thì biết cô đang rất khó chịu, mệt mỏi vì bị làm phiền.

Anh nhìn cũng thật đau lòng, cũng chán cái bọn con gái này suốt ngày không lo học hành nghiêm túc chỉ biết đi ghen tị rồi hại bạn hại bè.

Thật không học được chút nào từ cô gái tốt đẹp anh yêu.
Nhưng chuyện này của bọn con gái chính anh cũng không biết nên làm sao nữa.
Đám ADT nhìn cái con nhỏ bạch liên hoa này mà muốn đến tát một cái cho hả dạ.

ĐSS nhịn không được liền quát lên: “Cô trưng ra cái bộ dạng này cho ai coi hả? Người bị tạt mực cũng không phải cô.

Hơn nữa Nhạc Quân cũng chưa nói cô bất cứ tiếng nào, cô còn khóc lóc.

Con mẹ nó bà đây nhìn đã đủ ngứa mắt rồi.”
Cả đám nhìn ĐSS chửi một lèo liền giơ ngón tay cái lên.
Bạn trai của cô ta nghe tin bạn gái mình đang bị ức h**p vội chạy tới: “Quế Như, em không sao chứ?”
Quế Như thấy bạn trai mình càng trưng bộ dáng bạch liên hoa hơn nữa, cô ta chỉ Nhạc Quân: “Cô ấy...cô ấy…”
Đệch đệch nhìn cái cảnh này ĐSS muốn nhào tới tát cho hai con hàng mấy cái tát mới thôi.
Bạn trai Quế Như nghe bạn gái mình cứ “Cô ấy” nghĩ chắc bị đứa con gái kia bắt nạt liền theo hướng tay cô chỉ chưa kịp nhìn đã quát lên: “Này, cô có biết…” khi hắn nhìn rõ cô gái đứng trước mắt mình, mấy lời định nói đều nuốt ngược vào trong.

Là Hoa hậu quốc dân, là người trong mộng của mọi đàn ông.

Là cô gái được mệnh danh là tiên nữ đời thực.

Anh lúc này mới tận mắt nhìn thấy, quả nhiên lời đồn không sai.

Vị Hoa hậu này chính là tiên nữ.

Anh mãi ngơ ngẩn mà không chú ý đến cô bạn gái đang tức điên bên cạnh.

“Hải Nhân, anh sao vậy?” Cô kêu vài tiếng vẫn không thấy anh ta phản ứng liền quát lên: “Hải Nhân.”
Hải Nhân hoàn hồn tỉnh khỏi giấc mộng quay sang nhìn cô bạn gái sau đó lạnh giọng nói: “Em đã sai còn đòi trách gì người ta, xin lỗi đàng hoàng rồi về lớp đi.”
Sắc mặt Quế Như hết đỏ, lại xanh, lại trắng cuối cùng là tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Cô ta vốn dĩ muốn Nhạc Quân sẽ tức giận tạt lại mình nhưng cô không ngờ.

Cả đám nghe Hải Nhân thay đổi 180 độ ban đầu là kinh ngạc sau đó là một trận cười ha hả không ngừng nghĩ.
Phạm Hổ đứng gần đó chứng kiến mà không nhịn được cười bò: “Mẹ nó chứ, cái tên Hải Nhân kia nhìn thấy tiểu nữ thần cái quay mẹ nó 180 độ.

Tôi mà là bạn gái hắn liền chia tay nha.

Hahaha”
Nguyễn Du Nhân cũng không nín cười nỗi: “Sức hút của Hoa hậu quả nhiên không như người thường.”
Cung Nam Hoàng mặt đã tối sầm lại.

Cô đúng là hại nước hại dân.
Nhạc Quân rất không thích kiểu con gái như Quế Như, cô ta cũng như Lạc Ly Na vậy.

Ích kỷ, mưu mô, tâm tư quá sâu độc.

Cô cũng lười phải dây dưa liền giơ tay lên ngăn ADT đang định nói gì đó, có khẽ giọng: “Chuyện này tới đây thôi, mọi người về lớp đi.” Lời cô nói như bùa chú mọi người lập tức nghe theo giải tán.

Sau đó cô nhìn Quế Như gằng từng chữ: “Tôi không nhận lời xin lỗi của cô.” Dứt lời định bước đi thì nghe cô ta lên giọng: “Giả tạo!”
ADT đã không chịu nổi rồi, định đưa tay tát cô ta một cái đã bị Nhạc Quân giữ lấy, cô nghe Nhạc Quân phun ra hai chữ: “Bẩn tay”.
Cả đám còn chưa kịp đi thấy cảnh tượng đều sợ hết hồn, còn tưởng cái tát kia giáng xuống mặt cô ả Quế Như rồi cơ, không ngờ còn có màn này có điều mẹ nó ngầu xỉu á.
Quế Như bị sỉ nhục như vậy thì sắp không giả vờ giả vịt nữa.

Nhưng ở đây nhiều người về phe Nhạc Quân như vậy, căn bản cô ta không thể trở tay.

Lúc cô ta định rời đi Nhạc Quân lại nói thêm, giọng nói không to cũng không nhỏ đủ cho những người ở gần đều nghe: “Tôi đã nhớ mặt cô, đừng để lần thứ hai tôi phải nhớ tên cô.

Như vậy sẽ hơi mệt đó.” Dứt lời cô cùng bọn ADT rời đi.
Cung Nam Hoàng đi phía sau bỗng lên tiếng hỏi: “Tại sao em không tạt mực lại trên người cô ta?”
Nhạc Quân nghe giọng nói của anh thì dừng bước xoay người nhìn anh đáp: “Đó là cách trả thù của kẻ thấp kém như cô ta.

Mà em...trên cơ cô ta.” Lần này Cung Nam Hoàng không đuổi theo cô nữa.
“Mẹ nó ngầu bá cháy luôn, câu này hay quá.

Tôi phải ghi nhớ để sau này dùng mới được.” Phạm Hổ như muốn tôn Nhạc Quân lên làm chị đại luôn rồi.
Cung Nam Hoàng nghe cô nói xong cũng không khỏi kinh ngạc.

Anh khẽ nhếch môi, cô chính là đặc biệt như vậy.
Tống Minh cười , anh nghĩ cô gái này chắc chắn không dễ bị bắt nạt đâu.
Đám ADT bây giờ vẫn còn đang trong trạng thái tôn sùng Nhạc Quân.

Đây là lần đầu tiên họ thấy Nhạc Quân tuy không chửi người nhưng câu từ lại sắc bén, còn hơn cả chửi thẳng mặt người khác như vậy.
Có điều thật sự ngầu không chịu nổi.
 
Đẳng Cấp Chồng Yêu
Chương 85


Chuẩn bị qua tháng 9 Arrebol của Nhạc Quân sẽ phát hành sản phẩm mới nên cô bận đến mức xù đầu.

Trần Cảnh Vũ xót xa không thôi, anh tranh thủ kết thúc chuyến công tác vốn dĩ là 10 ngày nhưng vì quá nhớ cô nên đã hoàn thành xong vừa đúng chiều thứ 7 anh lập tức bay về sẵn tới đón cô.
Vẫn như mọi lần vì tránh người khác phát hiện anh đậu xe ở khu vực quán cà phê đối diện trường.
Nhạc Quân vốn dĩ học không thì cô cũng không đến nổi kiệt sức, có điều tối còn phải đến phòng điều chế, bàn bạc với mọi người trong công ty kế hoạch đăng sản phẩm mới.

Vì Arrebol hiện tại là thương hiệu nước hoa hàng đầu trong nước cũng như trong top thế giới nên lượng công việc không phải nhỏ.

Mọi kế hoạch đều phải sắp xếp bàn bạc tỉ mỉ.

Trụ sở chính hiện tại vẫn ở Đức, Nhạc Quân gần như đều để dì quản lý bên đó.

Nhưng chung quy cô cũng là người sáng lập là tổng giám đốc của Arrebol nên mọi chuyện đều phải thông qua sự đồng ý của cô.

Thành ra cô gần như kiệt sức với tần suất hoạt động não quá lớn.

Cô nghĩ chắc phải đến khi hoàn thành xong việc học thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa và thư giản hơn.
Lúc Trần Cảnh Vũ gọi điện bảo anh đã đến, Nhạc Quân còn đang đọc tài liệu ở thư viện liền lập tức thu dọn.

Không cẩn thận làm rơi thẻ sinh viên.

Vì đang thu dọn nên cô chưa kịp nhặt lên, đúng lúc này nghe được giọng nói của con trai vang lên, cô cảm thấy giọng nói này rất dễ nghe, vô cùng trong trẻo, sạch sẽ.

“Thẻ của em.”
Nhạc Quân đã dọn xong nâng mắt nhìn người con trai đang đưa thẻ sinh viên trước mặt.

Cô hơi kinh ngạc không ngờ là hội trưởng sinh viên Tống Dật Kỳ.
Sau vài giây ngơ ngác cô liền cười mỉm nhận lấy thẻ khẽ giọng: “Cảm ơn hội trưởng.”
Tống Dật Kỳ ngạc nhiên không ngờ cô biết mình, trong lòng dâng lên một chuỗi vui vẻ anh hỏi lại cô: “Em biết anh sao?”
Nhạc Quân gật đầu đáp: “Anh là hội trưởng hội sinh viên sao em không biết được.”

Nhạc Quân nhìn giờ, cô không nên để Trần Cảnh Vũ chờ lâu nên vội tạm biệt Tống Dật Kỳ rời đi.
Còn hội trưởng nào đó vẫn đang đứng nhìn theo bóng lưng cô gái.

Nhắc tới Nhạc Quân đương nhiên anh biết cô gái này.

Lần cô tham gia Miss World đã nổi tiếng khắp trường, sau đó khi cô lọt vào chung kết anh còn cùng sinh viên làm băng rôn cổ vũ cô.

Khi đó anh chỉ thấy cô trên tivi, trên mạng.

Sau đó vào một ngày anh vào thư viện lần đầu tiên gặp cô gái xinh đẹp, tài giỏi trong truyền thuyết.

Lần đầu tiên anh bị thu hút bởi một cô gái như vậy.

Anh nhớ rõ hôm đó cô đang ngồi một mình bên chiếc bàn cạnh cửa kính, ánh nắng nhẹ rơi trên người cô.

Anh nhìn thấy cả người cô như hiện ra một vầng sáng rực rỡ.

Anh khi ấy lần đầu cảm nhận được tiên nữ có chăng cũng chỉ như vậy.
Đi lại gần cô anh thấy trên bàn để vài sách tài liệu tiếng anh, nhìn qua còn có tiếng Đức.

Anh thoáng kinh ngạc, có thể đọc được tài liệu chuyên ngành tiếng nước ngoài đòi hỏi phải thông thạo thứ tiếng đó.

Vậy mà cô gái này còn có thể đọc được tiếng Anh, tiếng Đức.

Anh nghĩ thật xuất sắc.

Từ đó anh bắt đầu để ý đến cô, anh biết cô 20 tuổi lớn hơn so với bạn cùng lứa 2 tuổi, anh đoán quá khứ cô đã học chậm lại hoặc có việc gì đó nên dừng việc học.

Về sau anh luôn theo dõi Miss World cũng ấn theo dõi weibo của cô, có điều trang cá nhân cô không đăng gì nhiều cả.

Cho đến hôm nay là lần đầu tiên anh gần cô như vậy, anh có thể ngửi được mùi thơm tự nhiên trên người cô mà mọi người vẫn hay bàn tán.

Anh cuối cùng cũng hiểu vì sao bọn họ lại mê mẩn cô như vậy, đến cả anh cũng vậy cơ mà.

Cô thanh thuần, trong sáng lại cao quý đến cả mùi hương trên người cô cũng độc nhất, sạch sẽ như vậy.

Anh cứ vậy ngẩn ngơ đến khi có người kêu vài tiếng mới hoàn hồn.

Anh cười tự giễu.

Chợt nhớ tới hình như đây là lần đầu có cô gái gặp anh mà ánh mắt, thái độ đều tỏ ra bình thường như vậy.

Điều này chứng tỏ cô không hề bị sắc đẹp của anh thu hút.

Anh hơi lắc lắc đầu nghĩ thầm mình vậy mà có ngày để tâm đến chuyện này.
Nhạc Quân ra đến cổng trường nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đang dừng bên kia quán cà phê liền lập tức không còn nhớ đến bước đệm chạm mặt với người tên Tống Dật Kỳ kia.

Cô vui vẻ, hớn hở chạy đến mở cửa xe ngồi vào.
Vừa vào đã bị Trần Cảnh Vũ kéo ngồi lên đùi mình hôn ngấu nghiếng.

Dựa vào nụ hôn này là biết anh nhớ cô thế nào rồi.
Mãi một hồi lâu Trần Cảnh Vũ mới dừng lại anh khẽ giọng khàn khàn bên tai cô: “Anh nhớ em đến phát điên rồi.

Thật không muốn cho em đi học nữa.”
Cô đau lòng chạm nhẹ môi anh một cái nói: “Hai chúng ta cùng cố gắng một năm rưỡi nữa thôi, nhé?
Trần Cảnh Vũ đương nhiên hết cách rồi đưa tay vuốt v3 bên má cô âu yếm anh Ừm một tiếng.

Sau đó hai người trở về biệt thự.
Có điều Nhạc Quân vừa về đến biệt thự đã thấy là lạ, cô nhìn sang Trần Cảnh Vũ.

Anh cũng đang nhìn cô, hai người như cùng có điểm nghi hoặc trong lòng.
Đi nhẹ vào biệt thự thì thấy khắp phòng khách, phòng bếp đều bày bố toàn đồ ăn vặt, nước uống, bánh kem rải rác khắp nơi, tivi còn đang bật.

Nghe tiếng nhạc sập sình trong căn phòng nào đó tầng 1.

Cơn tức giận trong lòng Nhạc Quân đã lên tới đỉnh điểm.

Đây là nhà cô, người làm lại dám nhân cơ hội chủ nhà đi vắng mà làm loạn.

Được lắm vốn dĩ cô đã không ưa cô gái như hồ ly tinh này rồi, có điều cô còn nể mặt dì với chú Chu nên không đuổi cô ta.

Cô ta thế mà lại dám coi đây là nhà mình kéo bạn tới phá, còn quyến rũ chồng cô.

Lần này cô không tốt được rồi.
Nhạc Quân nhìn sang thấy sắc mặt Trần Cảnh Vũ lạnh đến đáng sợ liền biết anh cũng đang tức giận.

Cô nắm lòng bàn tay anh nói rõ: “Chuyện này giao cho em xử lý.”
Trần Cảnh Vũ định nói cứ để anh vì anh sợ cô mệt.

Nhưng nhìn vẻ mặt cô anh biết cô đã quyết định.

Anh không cản nữa gật đầu hôn lên trán cô nói: “Em muốn xử thế nào cứ xử.”
Nhạc Quân lúc này cũng không có tâm trạng cười nữa cô vâng một tiếng lôi điện thoại từ trong túi xách ra.

Rất nhanh đã nối máy.

Đầu bên kia dì Chu đang dọn dẹp nhà thì thấy Nhạc Quân gọi hơi ngạc nhiên lập tức bắt máy.

“Bà chủ!”
Nhạc Quân cất giọng lạnh tanh: “Dì lập tức về biệt thự.

Tôi cho dì 20 phút.”
Dì Chu nghe xong sắc mặt liền biến đổi.

Bà đoán đứa cháu bà đã gây ra chuyện lớn không dám dây dưa lập tức đáp được sau đó kéo chú Chu trở về biệt thự.
Trần Cảnh Vũ, Nhạc Quân bước lên tầng 2, tầng 3, quán cà phê nhỏ.

Chỉ duy nhất tầng 3 bọn họ không dám đụng tới thì những nơi khác đều có dấu vết của người lạ ăn chơi trên này.

Đặc biệt quán cà phê nhỏ, hạt dưa, bánh cả vỏ lon bia rơi rớt khắp nơi.

Nhìn qua không phải vừa ăn uống mà có lẽ là đêm qua.
Cả người Nhạc Quân đã tức đến không chịu nổi.

Trần Cảnh Vũ chưa bao giờ thấy vẻ tức giận của cô như vậy.

Anh cũng không ngờ cô ta lại to gan dám làm ra chuyện này, anh đã biết cô ta có ý đồ với mình anh đã muốn đuổi ra khỏi nhà nhưng vì dì Chu xin nài nỉ nên anh cho một cơ hội.

Nhưng lần này cho dù Nhạc Quân tha anh cũng tuyệt đời không bỏ qua.
Lúc sau Nhạc Quân cùng Trần Cảnh Vũ xuống lại tầng 1, nhìn ra ngoài hồ thấy bốn người lạ đang cười đùa thoải mái bơi lội.

Trông thật như nhà mình.
Cô nắm chặt hai tay gằng giọng: “Hình như em đã tốt bụng với mấy người họ quá rồi.”
Anh nhìn cô âu yếm mái tóc suôn mượt của cô khẽ Ừm một tiếng, coi như là giúp cô bình tĩnh một chút.
Dì Chu với chú Chu vừa về tới đã thấy bốn con nhóc nào đó đang ngang nhiên dùng hồ bơi của ông bà chủ, hai người đều run rẩy đến sắp đứng không vững.
Chú Chu tức giận hét lên: “Bọn bay làm cái gì hả?”
Đám Lại Di Tranh nghe tiếng quát liền giật mình hét lên.
“Bước ra khỏi hồ bơi cho tao.

Đây là nơi dành cho mày chơi hả?” Chú Chu thật sự không thể chấp nhận nổi chuyện này.
Lại Di Tranh sau khi giật mình thì phát hiện là dì dượng nên không lo sợ mà rống lên: “Con cũng ở đây, con thích tắm thì tắm.”
Dì Chu tức giận quát lên: “Mày im miệng, lập tức lên bờ nếu không tao gọi ngay cho ông chủ.”
Vừa nghe nói tới Trần Cảnh Vũ, Lại Di Tranh không dám chọc giận dì dượng mình nữa.

Đành kéo cả đám lên bờ.
“Đi vào phòng thay đồ rồi ra khỏi biệt thự ngay.

Đây không phải nơi mày có thể ở nữa.” Chú Chu xem ra không thể chứa chấp đứa cháu này thêm rồi, nếu cứ như vậy Trần Cảnh Vũ sẽ sớm phát hiện mà đuổi cả ông bà đi thôi.
 
Back
Top Bottom